Video 19871108L3
GIẢNG TẠI DALLAS FORTWORTH - Cuốn 1
(Video 1)
Bạn đạo1: Nhân dịp có Thầy Tám đến viếng thăm vùng Dallas-FortWorth, chúng tôi xin tổ chức một buổi họp mặt tất cả quý vị đồng hương, cùng tất cả quý bạn đạo ở vùng này. Và hôm nay, bởi vì, có lẽ vì lý do kỹ thuật cho nên Thầy Tám đến trễ; theo chương trình ấn định thì:
- 9 giờ đến 10 giờ 30, Thầy Tám thuyết giảng cùng những câu hỏi của các bạn nêu lên để Thầy Tám giải đáp và học hỏi.
- 10 giờ 30 đến 11 giờ, Thầy cùng dự tiệc trà thân mật và
- 11 giờ thì bế mạc, để Thầy còn phải tiếp tục chương trình của Thầy vào lúc 12 giờ [01:17]
Vậy hôm nay tôi được đề cử lên đây để điều khiển chương trình; xin quý vị, quý anh chị, cùng cô bác và tất cả quý đạo hữu, sau khi Thầy thuyết giảng, tất cả quý vị có những câu hỏi thắc mắc, bất cứ một câu hỏi gì, Quý Vị đưa lên và để Thầy giải đáp. Nếu như quý vị không tiện đưa ra câu hỏi thì quý vị có thể viết trên giấy và đưa tôi. Tôi đứng đây, tôi đọc lên, nhờ Thầy giải đáp dùm cho quý vị.
Tất cả như vậy là chương trình ngày hôm nay; và tôi cũng xin thay mặt cáo lỗi cùng tất cả quý vị về sự chậm trễ; bởi vì lý do kỹ thuật mà chúng tôi cũng cảm thấy áy náy để cho quý vị chờ hơi lâu. Xin chào tất cả. [02:53]
Đức Thầy: Xin mời quý vị.
Bạn đạo1: Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn. Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn. Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn. Nam Mô A Di Đà Phật. Nam Mô A Di Đà Phật. Nam Mô A Di Đà Phật. Vạn Vật Thái Bình.
Kính thưa Đức Thầy, kính thưa tất cả qúy vị đạo hữu, tất cả quý vị đồng hương; hôm nay tất cả chúng con được tề tựu nơi đây để được Đức Thầy cùng tất cả quý vị đồng hương đến đây để cùng nhau học hỏi. [04:18]
Con xin nói qua về chương trình thuyết giảng ngày hôm nay:
Và bây giờ con xin mời Thầy ban cho chúng con những lời giáo huấn.
Nam Mô A Di Đà Phật, Vạn Vật Thái Bình.
Đức Thầy: Hôm nay tôi có duyên lành đến đây thăm các bạn đạo, xin thành thật cảm ơn Ban Tổ Chức đã cho tôi có cơ hội cùng đồng hương nói đôi lời về sức khỏe của chúng ta đang cư ngụ tại mặt đất này, và mọi người chúng ta phải cố gắng tìm hiểu sự hiện hữu của chính chúng ta, vị trí của chính chúng ta ở đâu? [05:44] Mang xác thân đầy đủ: Nước, Lửa, Gió, Đất. Tứ giả hợp thành; có khối óc thông minh, có tứ quang: mắt, mũi, tai, miệng để nhìn xem vạn vật đang tiến triển trước mặt chúng ta, và nhận thức trong nội tâm của chúng ta đang chuyển hóa trong thanh tịnh.
Mọi người chúng ta đều có cái quyền năng riêng biệt là sự sáng suốt; sáng suốt đó ẩn tàng bên trong là Tha Thứ và Thương yêu.
Chúng ta đã từng sống trong gia đình, chung đụng với xã hội, đã bị khai triển biết bao nhiêu sự kích động và phản động gồm thâu trở nên sự thù hận, ghen ghét lẫn nhau, quên mình mà muốn hạ họ.
Để chi?
Để đem lại sự phiền muộn cho hai bên; chuyện đó, chúng ta đã làm!
Ngày hôm nay chúng ta nhìn lại vị trí sẵn có của chính chúng ta, nên làm việc gì tốt hơn? Một sự sáng suốt tràn đầy, liên hệ với cả Càn Khôn Vũ Trụ đang điều khiển một thể xác nhỏ bé này; nhưng mà kỳ thật thể xác này nó bao gồm tất cả mọi sự bên, liên hệ bên ngoài có, bên trong có. [07:15] Các Bạn cũng có mắt, mũi, yai, miệng; có Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, có Tim, Gan, Tỳ, Phế, Thận; mọi người đều mang nước đi đây đi đó, 70% nước trong cơ thể chuyển hóa luân lưu, do sự sáng suốt đang điều khiển thể xác; mà đành quên Luật Trời.
Chúng ta giáng lâm xuống thế gian là đã ôm một Luật Trời rõ ràng. Luật Trời đó nằm ở đâu? Hiện tại đang làm gì với chúng ta? Chúng ta đang ngồi đây. Nó đang làm gì? Luật Trời đang làm gì?
Tham, Sân, Si, Hỉ, Nộ, Ái, Ố, Dục. Nó đòi hỏi chúng ta, nó đặt những câu hỏi hằng ngày: “Bạn có tham không? Bạn có mê không? Bạn có si không? Bạn có sân không? Bạn có lâm pha những trận đồ vô lý rồi trở lại ăn năn không?” Đó là Luật Trời đó các Bạn; xác của các Bạn đây là một Luật Trời, để đặt những câu hỏi, “Hỏi vị trí các Bạn ở đâu? Đang làm gì? Đến đây học gì?”
Học Bi, Trí, Dũng [08:21]
Tại sao nói Phật mới có Bi, Trí, Dũng; người phàm lại có Bi, Trí, Dũng?
Chúng ta nhìn thẳng vào trong gia đình, nhìn thẳng vào thân xác; chúng ta biết yêu thân xác, biết si mê thân xác, là chúng ta học chữ Bi: biết nuôi dưỡng nó hằng ngày: ăn, ngủ, ỉa, tam đại sự phục vụ đầy đủ. Đó là chữ Bi. Khi chúng ta ăn, chúng ta cũng quên, không biết giá trị của món ăn.
“Tại sao cọng rau nó hy sinh cho tôi? Tại sao hột lúa nó hy sinh cho tôi? Tại sao con thú nó hy sinh cho tôi được ăn, được ấm nó? Nó hạnh gì? Phải hạnh Bồ Tát không?”
Nó hy sinh xương thịt cho các Bạn được ăn một tô phở ấm no cơ thể để các Bạn hãnh diện đi đây, đi đó. Mà để làm gì?
“Tôi được sự ấm no, tôi được sự bình an. Mà sau sự bình an, tôi phải làm điều gì? Ai đã cho tôi sự bình an đó? Vạn linh đã đóng góp cho tôi có một cơ thể, tôi có cái manh áo mặc, tôi có cái ghế ngồi, tôi có cái căn nhà ở. Phải trí khôn của loài người đã ban cho tôi không? Tôi đang sống trong cái ấm êm của tình thương thật sự. Tôi càng thanh tịnh, càng nhìn lại tình thương rõ rệt bao vây xung quanh tôi, trong nội thức tôi, xây dựng cho cơ tạng tôi được ấm no qua cái định luật Sanh, Lão, Bệnh, Tử, Khổ. Hỏi, ai khỏi già không? Ai khỏi bệnh không, ai khỏi chết không? [10:00] Nhưng vẫn đòi hỏi sự ấm no. Đó; ai là cung phụng sự ấm no?”
Chúng ta đang thiếu nợ rõ ràng! Chúng ta đã mượn biết bao cái hạnh hy sinh của những vị Bồ Tát đó, mà tâm chúng ta không thực hiện được một chút Bồ Tát thương yêu và tha thứ! Ngay trong gia đình chúng ta còn cãi vả, còn chấp nhứt; ngay giữa tình người và tình người, chúng ta còn chia rẽ, không biết thương yêu nhau, không biết sử dụng cái khí giới tình thương và đạo đức để sửa mình và độ tha.
Căn bản của con người, khi chúng ta chung đụng, giáng lâm xuống thế gian, chúng ta thấy rằng, lúc sơ sanh, tất cả đều là vô tư: lúc chúng ta làm đứa bé, vô tư, ai cũng ôm, cũng ẳm, thấy hương thơm rõ ràng, quý chúng ta!
Chúng ta vốn là không, vô tư, mà ngày hôm nay chúng ta lại bóp méo sự thật, kẻ thương, người ghét; sống trong sự mê chấp, con đường đi càng ngày càng ngắn và không có tiến xa được! [11:11] Lúc chúng ta giáng lâm xuống thế gian, bao nhiêu người thương yêu chúng ta, và tâm tư chúng ta là vô tư, bao nhiêu người đã mến chúng ta. Thì các Bạn nhìn cái bóng đèn, hiểu rồi. Cái chấn động lực lúc đó, cái chấn động lực thanh nhẹ của ta đang nằm trong nôi đó là lúc đó là lúc thanh nhẹ vô cùng, mà các Bạn nhìn lên Mặt Trời thấy rõ không?
Cái chấn động của Mặt Trời, cả triệu triệu lần nhanh hơn cái bóng đèn này, chiếu cho tất cả Càn Khôn Vũ Trụ được; cái bóng đèn hiện tại đây đang kích động và phản động, chạm nhau, cực động, cực nhanh nó mới phóng ra ánh sáng; thì mọi người được hưởng ánh sáng đó.
Rồi bây giờ, khi chúng ta giáng lâm, chúng ta đã đem cái ánh sáng từ bi xuống thế gian. Mà ngày hôm nay, chúng ta mất hẳn cái ánh sáng từ bi, rồi đâm ra chúng ta hướng về một vị Phật: “Ô, tôi theo ông Phật từ bi hay hơn, theo ông Trời từ bi;tôi lập phe, lập đảng. Tôi quên tôi, tôi quên sự từ bi nó ẩn tàng trong tâm thức của tôi. Nếu tôi chịu khai thác lấy tôi và tôi đứng trong Luật Trời. Vị trí của tôi hiện tại xuống thế gian học Bi, Trí, Dũng. Thật sự tôi có chữ Bi, tôi có thương yêu. Tôi biết bảo vệ thể xác này là tôi đã trên đường học chữ Bi. Mà khi tôi biết bảo vệ chữ Bi là tôi có trí sử dụng những cái gì khả năng sẵn có của tôi. Và tôi dũng hành là tôi phục vụ tất cả như tất cả đã phục vụ tôi.” [12:51].
Cái áo của các Bạn đang mặc là trí khôn của loài người đã phục vụ. Chúng ta đã mang ơn rất nhiều, chưa bao giờ chịu trả,chưa bao giờ thực tâm, thực tình để phục vụ như chúng sanh đã phục vụ chúng ta. Cho nên, ngày hôm nay tôi đến đây với là một con người tại thế, và tôi đã bỏ công tu hành, tìm hiều ra cái nguyên năng sẵn có của chính tôi và cái cấu trúc siêu nhiên mà tôi đã thành đạt. Ngày hôm nay, có sự hiện diện đối với các Bạn, thì các Bạn không khác gì tôi. Các Bạn có cặp mắt, có lỗ tai, có lỗ mũi, có cái miệng; thì tôi cũng bao nhiêu công chuyện đó: chúng ta đồng nhứt thể, đồng sự đau đớn, đồng sự thương yêu, một tinh thần xây dựng cho nhau.
Vì sao chúng ta không làm được?
Vì chúng ta hướng ngoại, lo âu, vì ngoại cảnh, vì tiền, vì tình, bên ngoài không, mà sự thật bên trong không chịu sử dụng. Không trở lại với sự ấm êm sẵn có của chúng ta và vươn lên để làm càng ngày càng sáng suốt hơn, càng thanh tịnh hơn, càng cởi mở hơn, mới thấy giá trị giữa con người và con người là bất diệt [14:11] Tình thương và đạo đức là bất diệt, là khí giới sắc bén nhất cả quả địa cầu này.
Nếu chúng ta không có cái tình thương và đạo đức của Thượng Đế, của Trời, Phật thì làm sao chúng ta có nguyên khí ngồi đây hít thở mà để nghe đạo?
Thì tất cả mọi người đang sống trong nguyên khí sẵn có, hít vô, thở ra đồng một nhịp; các Bạn thấy rõ chưa? Sự cấu trúc đó (nghe không rõ) của Chư Tiên, Chư Phật.
Chư Tiên, Chư Phật do đâu?
Do con người tiến hóa lên; đau khổ mới bước qua biên giới của Phật Pháp và tu luyện giải thoát, bỏ xác này và quy nguyên về với phần hồn, và không bao giờ bị lệ thuộc bởi đời nữa. Thì ngày hôm nay, chúng ta, từ con người có khả năng tiến tới Tiên, Phật và hòa với Trời, Đất trong sự sống của lẽ sống.
Mà các bạn xuống thế gian đây đang học cái gì?
Học Luật Trời; rõ ràng. [15:54] Làm vợ, làm chồng, sanh con đẻ cháu, thay mẹ thay cha, để thực hiện cái tình thương của mẹ đất, tình thương của Cha Trời đối với gia đình mình; thì chúng ta đem cái đạo vào đời, sung sướng vô cùng, xã hội tốt đẹp, mọi người biết thương yêu quý mến lẫn nhau, trong nháy mắt là chúng ta làm được nhiều việc.
Mà trong cái kích động phá hoại, thì làm sao mà chúng ta tiến được? Tại sao chúng ta phải phá hoại?
Vì tối tăm, không biết mình!
Mà mỗi người biết mình rồi, trong thanh tịnh, hiểu rõ mình rồi, sung sướng vô cùng. Thấy huynh đệ tỷ muội chúng ta là một nhà, sống chung trong một quả địa cầu không có khác nhau chỗ nào hết; nhà nào cũng dùng nguyên khí mà để sống, cũng hít vô và thở ra để sống.
Cho nên, chúng ta không có gây cái cảnh tàn tật trong nội tâm nữa và không chia rẽ, không bận áo rách trong nội tâm nữa. Nội tâm của chúng ta hướng thượng, trọn lành về chân lý thì chúng ta không bao giờ trình diện với Thượng Đế bằng áo rách nữa; không có chia năm xẻ bảy trong tâm, nhưng mà tâm chúng ta luôn luôn thấy có chữ hòa để tiến. Thì mọi người đã và đang hòa với chúng ta, chúng ta mới có manh áo, mới có cái quần tốt, mới có đôi giày tốt, mới có cái ghế ngồi, mới có phương tiện di chuyển tại thế. [16:32] Chiếc xe hơi các Bạn ngồi đó là không khác gì cái tòa sen; và trí khôn của loài người đã vươn lên và cấu trúc thành chiếc xe hơi và để cho các bạn được an ngự đi theo ý muốn của các Bạn.
Vậy cái tâm hồn các Bạn ở đâu? Quê hương các Bạn ở đâu?
Quê hương của các Bạn là Nguồn Cội bất diệt trong thanh tịnh.
Cho nên, cái tâm của các Bạn và cái Luật của các Bạn đang ôm này xắp lại trật tự. Khi mà trật tự rồi, các Bạn nháy con mắt, các Bạn về Trời; đâu có phải đi xin ai cho mà các Bạn về Trời đâu!
Nhẹ là làm Trời, nặng làm Đất; mà tâm hồn các Bạn nặng cái hằn học vào trong sự tránh chấp mãi mãi, rồi làm sao các Bạn tiến?
Cho nên, phải có cái phương pháp tu thiền.
Cái phương pháp tu thiền của chúng tôi là người đã thực hành. Chúng tôi thấy rõ rằng, cái Pháp Soi Hồn, Pháp Luân Thiền Định, nó lập lại trật tự.
Mà lấy cái gì chứng minh?
Làm một việc gì, phải có sự chứng minh. Khối óc của chúng ta lộn xộn, động loạn, nghi ngại, nghi việc này, nghi việc kia, nghi việc nọ, mà chính mình không có trật tự, thì mượn cái Pháp Soi Hồn như thế này thì tự nhiên nó sẽ quy trở lại cái chấn động lực vì chúng ta ra đời thì cái mỏ ác chúng ta mềm, lúc đó là thanh nhẹ, ra, vô dễ dãi rồi, mà bây giờ tới lớn đi rồi, cái mỏ ác nó càng ngày càng cứng, chỉ hướng ngoại, sợ, sợ thua, sợ mất, sợ lỗ! Vì đó mà nó lôi cuốn, nó càng ngày càng trói buộc chúng ta không phát triển được, mất tự do. [18:20]Rồi chúng ta Soi Hồn để cho nó mở trở lộn lại: nhắm con mắt, chúng ta thấy ánh sáng là ánh sáng thật; mở mắt thấy ánh sáng là tạm bợ. Khi chúng ta biết khai triển cái chỗ đó là chúng ta làm ổn định cái thần kinh của khối óc, thì cũng như lúc sơ sanh, nhẹ, nhàn hạ, ngồi đâu chúng ta cũng thấy nhàn hạ, thấy liên hệ với được cảnh hư không nhẹ nhàng.
Và chúng ta làm Pháp Luân Thường Chuyển là hít cái nguyên khí vô, thanh khí vô, mới giải được cái trược khí trong nội tâm, nội tạng. Mỗi ngày chúng ta thu hút vô thịt thú, rau cỏ, trước khi nó bị giết, nó cũng là động loạn; một cọng rau cắt nó cũng là động loạn, “Thụ trảm bá đao”; mà một miếng thịt trước khi giết nó cũng bị động loạn, thì chúng ta đem cái máu đó vào tâm, thì càng ngày càng động loạn.
Lấy cái gì thanh lọc?
Lấy cái nguyên khí cả Càn khôn Vũ Trụ thanh lọc được.
Cho nên cái Pháp Luân Thường Chuyển của chúng tôi đang hành là làm cho con người thanh lọc, và con người càng ngày càng trẻ đi.
Mỗi ngày một việc, phải thanh lọc đâu đó nó trở về trật tự. Khi mà đạt tới trật tự rồi, con người nó thanh nhẹ. Các Bạn làm ăn cũng vậy: mở căn tiệm mà có trật tự đâu đó, khách hàng người ta vô không có buồn mình, thì công việc nó sẽ chạy. Đâu đó phải có trật tự, vì cơ tạng của chúng ta có trật tự, thì lời nói của chúng ta không có mang khẩu nghiệp và không có nói bậy: sự thật là sự thật, không sợ mất mát, vì nguyên căn bổn tánh của chúng ta là thật trong chơn lý, không ngoài chơn lý. [19:55]
Cho nên, chúng ta phải hiểu đường hướng đi là phải trong thật thà và minh triết, mới thấy rõ được cái chơn tâm của chính mình.
Nhiều người ở thế gian hỏi, “Tôi có tâm; tâm ở đâu?” Hỏi thét không biết đường trả lời, “Tâm ở đâu?”
Khi ngộ chuyện mới thấy tâm. Khi thấy một người đang trôi giữa dòng sông, mình nhảy xuống mình cứu họ; lúc đó mới thấy cái tâm của mình. Tâm mình là hồn nhiên, tự nhiên.
Đó, ngày hôm nay, cái Pháp tu của chúng tôi là làm Pháp Luân Thường Chuyển để trở về với hồn nhiên và tự nhiên.
Căn bản của con người phải học cái trật tự của chính mình, nhiên hậu chúng ta bước vào tôn giáo nào chúng ta không có mang cái khẩu nghiệp đối với vị kính yêu của chúng ta.
Con người không có trật tự, không biết cấu trúc của Siêu Nhiên, không biết Bề Trên ở đâu, rồi đâm ra lạm dụng, tự hại lấy mình, theo hoài mà không đắc. [21:00]
Bây giờ chúng ta lập lại trật tự rồi, chúng ta thấy: tưởng là đến. Cái hình hài của con người là Tiểu Thiên Địa tương đồng (nghe không rõ), mà sự liên hệ không ngừng nghỉ, hít vô và thở ra, chúng ta với Càn Khôn Vũ Trụ không có thể cắt đứt được! Và chúng ta với chúng sanh, không có thể cắt đứt được! Tình huynh đệ của chúng ta không có bị tiêu diệt được.
Tại sao tình huynh đệ chúng ta không bị tiêu diệt được?
Bây giờ chúng ta thấy một người ngã xuống chết; hỏi, mọi người nôn nao đi cứu người đó, mà dù không biết người đó tên gì, mà không biết xứ nào, nhưng mà chúng ta chỉ có phận sự đi cứu, là cái tâm của chúng ta là một; thấy chưa?
Cho nên, cái tình huynh đệ trong quả địa cầu, phải nhớ trong quả địa cầu kín mít, không có sự chia cắt!
ho nên chúng ta hiểu sớm, chúng ta thức sớm, chúng ta sửa sớm, chúng ta trở về với căn bản của chính chúng ta; thì đi tới đâu đem lại sự bằng an cho mọi người. Đó là cái vốn đó các Bạn; đó là tiền đó các Bạn; đó là vị trí của các Bạn, và các Bạn không bao giờ bị lường gạt nữa, vì các Bạn chỉ ôm tình thương đi các nơi, sửa mình và hướng độ người khác.
Cái căn bản ít nhất của loài người là phải đi vào đó; nếu chúng ta là con người mà không có cái căn bản tình thương thì khổ lắm; chỉ ôm sự thù hận mà không bao giờ tiến nổi, làm cho mình cuồng trí, loạn óc. [22:41]
Còn sự thật của chúng ta, không phải vậy! Trở về sự thanh thản, cải lão hoàn đồng, trẻ trung chấp nhận, kiên nhẫn, cởi mở, vui hòa với mọi giới; vì chúng ta nằm trong cái Luật rõ ràng; mọi người đều có cái Luật rõ ràng, không có ai có thể xâm phạm ai được hết.
Khi chúng ta hiểu được hồn bất diệt, thì chúng ta đâu có làm những điều sái quấy mà để chịu tội, tưởng đâu, “Kiếp này tôi ăn cướp của người ta rồi kiếp sau tôi trốn chỗ khác, người ta không tới bắt tôi được! Tôi ăn; hồn tôi bất diệt, một ngày nào đó nó sẽ tương ứng!”
“Tôi hiều hồn tôi bất diệt là không bao giờ tôi làm bậy, mà tôi đi đường lớn, không có đi đường nhỏ; đường đường chính chính nằm trong Luật Trời rõ ràng. Tôi sẽ thực hiện cho kỳ được sự sáng suốt sẵn có của chính tôi, để tôi tiến tới và tôi hưởng cái hạnh phúc (nghe không rõ).”
Hạnh phúc nhơn sinh trong tâm của người, chớ không ở ngoài, không có đi đâu ra ngoài mà tìm hạnh phúc được! Chỉ trong chơn tâm mình có hạnh phúc; mà không biết tìm, không bao giờ có!
Cho nên, những người tu về môn Thiền này ban ngày đi làm khổ cực, tối về làm Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định, cảm thấy cái tâm nó nhàn hạ, nó giải quyết được một số vấn đề lận đận, lao đao chính nó đã tạo ra và bây giờ dẹp mất đi, mới thấy nhàn hạ, mới thấy sung sướng.
Đó là hạnh phúc! [24:20]
Tất cả những người trong xã hội đều có những đường lối như vậy, “Khứ Trược Lưu Thanh”; bây giờ mình ra xã hội, thế nào cũng rước trược: sự tranh cãi, sự thị phi, này kia, kia nọ, mình rước Trược, về nhà mình giải, lập lại trật tự.
Cho nên, cái phương pháp của chúng tôi hành là cái phương pháp của mọi người, của tất cả nhân loại, tất cả tôn giáo đều có thể thực hành!
Thực hành để làm gì?
Lập lại trật tự của chính mình và sức khỏe cho mình; đó là nhu cầu cần thiết của chúng sinh, chớ không phải cái nhóm này là tôn giáo. Không!
Nhóm này là con người chịu trở về với căn bản của con người, và đạt được sức khỏe, tâm nó an lạc. Nó trị dứt cái tâm bệnh của nó, vì sự nghi ngờ bất chánh, sự điên loạn của nó vì nó quá tham lam; và nó dứt khoát, và nó thấy đầy đủ, lúc nào nó cũng có thừa ban cho người khác, thì lúc đó nó mới tìm ra cái hạnh phúc cho chính nó. [25:24]
Thành ra những người tu cái pháp này, 6 tháng đầu tự thực hành cho đứng đắn như vậy, thấy mặt mày tươi!
Rồi 3 năm sau, thấy rõ cái tánh của mình tăm tối, mình mới nhìn nhận lại: “Chính tôi sai, chớ không có ai sai. Tội tôi làm, tôi chịu, thì tôi mở tâm ra.
Sau 3 năm rồi, mở tâm rồi, tôi thấy mọi người đều vui với mình!” Lúc đó chúng ta tiến trong đà tiến thanh tịnh và không có bôn ba, sống trong trật tự, dễ dãi, học hỏi các nơi và hòa với các giới; thì cái tâm của chúng ta mới phát triển.
Cho nên, anh em bạn đạo Vô Vi ở Dallas, rồi đây họ sẽ có cơ hội ngồi với nhau hằng tuần để trao đổi, để học hỏi trong cái sự thương yêu, cởi mở.
Nếu chúng ta không có trao đổi với nhau, làm sao biết được? Như tôi đi hành, hành được cái Pháp này, mà tôi không ra tôi trao đổi với bà con, bà con không hiểu cái khả năng của chính mình. Tại sao tôi phải hành cái Pháp này? Tôi khổ, tôi thấy tôi làm con người, nhưng không đàng hoàng; tôi thấy tôi làm con người bận rộn một cách vô lý, có thể tôi điên cuồng, tới hồi chết, tôi không biết tôi sẽ đi về đâu? Và tôi không biết tôi từ đâu đến đây? Thì tôi mượn được cái Pháp này, ngày hôm nay tôi thanh tịnh, tôi thấy rồi, tôi thấy đến đây tôi học cái gì? Tại sao cái cõi thế gian có thể làm được nhiều việc như vậy? [26:54]
Kỳ thật, con người ở thế gian mà biết tu rồi, có thể làm (nghe không rõ). Mọi người vui hòa với nhau, và trong thanh tịnh mới quyết định bây giờ thanh tịnh, quyết định tương lai; ngày chết của chúng ta, không còn lưu luyến tại trần và chả có đi xuống Địa Ngục nữa.
Người ta lập sẵn đường nhẹ rồi: nhẹ thì đi lên Trời, nặng thì xuống Địa Ngục; rất rõ ràng; mà chính mình kiểm soát từ li,từ tí, từ hằng đêm, hằng giờ, hằng phút.
Chúng ta thanh tịnh rồi chúng ta mới thấy kinh kệ của những người đi trước để lại: trong chùa cũng vậy, trong nhà thờ cũng vậy, bất cứ tôn giáo nào, kinh kệ đều rất hữu lý và có cứu cánh hết; vì mình động, không hiểu thôi; mình tịnh, mình mới thấy: rất đúng! Không có trật tự, đọc kinh đâu có hiểu!
Con người có trật tự rồi, đọc kinh mới hiểu, xem kinh mới minh con đường đi, và từ đó mình chọn con đường cho phần hồn tiến.
Mình thấy tất cả tôn giáo ở thế gian đều là tốt, không có bất cứ tôn giáo nào xấu; cho nên phải tránh cái sự kêu là kích bác giữa tôn giáo với nhau.
Mình chỉ lo lập lại trật tự cho chính mình. Nhiêu Hậu mới hưởng cái phần hạnh phúc mà của những người đi trước đã dành lại cho chúng ta. [28:17]
Cái hạnh phúc đó triền miên và vô cùng, sung sướng. Không phải tiền bạc là sung sướng: ngày hôm nay, quý vị lớn tuổi rồi, có tiền; tiền có giúp quý vị dẹp được cái nghiệp tâm không? Sự đau khổ buồn lo dẹp được không? Đồng tiền nó dẹp được không? Nó chỉ tạo thêm sự buồn lo cho quý vị, mà thôi.
Khi mà quý vị tu rồi, quý vị thấy rằng, “Tôi đã dẹp được nghiệp tâm. Tôi thấy rằng tôi từ không đến, tôi phải trở về với không! Thì tôi nhìn tất cả mọi người, mọi người là tôi; nhìn căn nhà cũng là tôi, trí khôn của loài người đóng góp, nhìn ra Càn Khôn Vũ Trụ cũng là tôi!”
Tâm của quý vị được nhẹ, quý vị còn xa cách, “Ô, cái ông đó lớn; cái nhà đó to!” Không phải! Nó cũng một thứ thôi: trí khôn của loài người! Cái áo quý vị đang mặc đây cũng trí khôn của loài người đóng góp; thì khi mà quý vị ý thức được cái đó là quý vị sống trong thanh tịnh, định tức khắc, không có gì động hết; thì hạnh hy sinh nó sẽ tràn ngập; lúc đó mới vấn thân vô sửa mình và để phục vụ người khác. [29:28]
Càng ngày càng thiền càng thấy nhẹ; càng ngày càng thiền càng mở trí, mới bằng lòng phục vụ người khác, vì, “Đường tôi đi có thành tài, có kết quả, và không phải trong mê tín, không phải trong cầu xin, cầu xin ma quỷ tới hộ độ. Không! Tôi là phần sáng suốt, tôi phải giải tỏa cái phần ô trược của tôi và lưu lại phần sáng suốt và để phục vụ tận tâm, tận tình, để mọi người sống trong sự cộng hưởng, hạnh phúc hiện tại của quả địa cầu!” [30:00]
Sự văn minh đó tiến bộ vô cùng, mà tâm linh còn trì trệ, không chịu tiến bộ, không chịu hòa với nhau! Ngày hôm nay chúng ta ngồi đây quay phim hết rồi, thâu hình vô hết rồi; 30, 40 năm về trước đâu có nghĩ được chuyện đó? Ngày nay chúng ta đã có! Rồi sau này chúng ta sẽ có nữa.
Hỏi chớ, tu xuất hồn; hồn ở đâu mà nói xuất?
Hỏi chớ, quý vị có kiến thức không?
Có chớ!
Phải; quý vị làm ơn ôm cái kiến thức đó để trên bàn này coi?
Kiến thức đó nó vô hình; nhưng mà có. Trong không mà có.
Hồi nãy giờ chúng ta hiểu trong cái gì?
Trong cái Không mà hiểu, chớ có phải cái xác này hiểu đâu; cái xác là phương tiện thôi, còn cái tâm thức của ta là chánh: truyển cảm với nhau, hiểu biết với nhau trong tinh thần xây dựng, cởi mở, và tự ăn năn, và tự làm lấy cho chính mình. Sự quyết tâm đó là mình xây dựng cho mình, mới có trật tự.
Chính ta là Vũ Trụ, mà cái Vũ Trụ này không có trật tự đó, thì cái Thiên Cơ hư hết!
Thiên cơ do ai làm?
Do con người làm.
Mà con người đứng sống trong vòng trật tự đó thì đâu có Thiên Cơ động loạn đâu?
Chỉ có sự hòa hợp tiến hóa, nhìn nhau, hiểu nhau; nhìn nhau, thương yêu nhau; nhìn nhau trong cái tâm xây dựng, cởi mở cho nhau!
Có phải đồng tiền mạnh không?
Không, đồng tiền không mạnh!
Cái tâm thức con người mạnh hơn: cái tâm con người chế ra bom nguyên tử, chớ không phải bom nguyên tử chế ra cái tâm con người.
Mà tâm con người thức tâm rồi, ai mà đi chế cái đồ sát nhân? Chúng ta thấy rõ cái hồn bất diệt, chúng ta chế bom nguyên tử giết ai?
Hiểu cái này, sanh, tử cũng như nhau không bao giờ còn khổ nữa!
Các Bạn bây giờ ham sống sợ chết này, chắc chắn gì các Bạn tránh khỏi cái chết không? [32:11] Hỏi, những vị bô lão tránh khỏi cái chết không?
Biết trước mình sẽ chết nhưng mà chưa ý thức được sống, chết như nhau, thì còn buồn lo. Chúng ta sống, cũng đang học, đang sửa trật tự để tiến hóa. Chết ta cũng tiến hóa, thì chết, sống như nhau. Chết là một cuộc thay đổi.
Hằng ngày chúng ta rước sự chết vào tâm thân, mà không hay.
Con thú các Bạn ăn nó, phải chết không? Cọng rau các Bạn ăn nó phải chết không?
Nhưng mà nó hồi sinh! Hồi sinh đó các Bạn. Đang sống với chúng ta, rồi một ngày nào chúng ta chết, chúng ta cũng có chỗ hồi sinh, tùy theo trình độ thanh tịnh hay là động loạn.
Động loạn thì ra đi, cũng say sưa, cũng hắc bạch, cũng phân minh, thì quỷ sứ nó rước; cùng ở trong cảnh sống, cảnh sống bị cảnh cáo, cảnh sống của địa ngục.
Còn con người thanh thản, công chính, làm đâu đàng hoàng, thì người đó phải đi tới chỗ thanh nhẹ. Đó là trật tự của Càn Khôn. Đó là Luật Trời, không có ai tránh khỏi được. Mà bây giờ mình biết xây dựng ngay bây giờ thì tương lai mình sẽ được.
Mà không biết xây dựng ngay bây giờ thì tương lai mình đâu có hưởng được?
Bây giờ các Bạn đi làm, qua đây tay không chớ có gì? Mà các Bạn đi làm, chịu khổ, rồi ngày hôm nay các Bạn có xe hơi, có nhà. Rồi bây giờ các Bạn cảm thấy cái tu nữa, thì tương lai các Bạn đi đâu? Khi phần hồn rời khỏi thể xác thì đổ bộ về chỗ thanh tịnh, nếu các Bạn là người tu. [33:49]
Còn nếu các Bạn là người tranh chấp thì tự nhiên là phải có sự trả thù của người ta rồi, thì đi vô trong cái chỗ động loạn.
Cho nên chúng ta có cái trí khôn, vận dụng cái trí khôn của chúng ta mà sắp đặt con đường cho kỳ tới.
Cái phước ngày hôm nay chúng ta đang còn, chúng ta mới được ngồi đây. Biết bao nhiêu người vượt biên đã chết rồi, không còn (nghe không rõ). Mà ngày hôm nay, chúng ta có phước duyên thấy rằng, làm sao để lập lại trật tự cho chính mình. Cũng là con người đã khám phá ra và chỉ cho con người biết. Mà nếu chúng ta bằng lòng về chúng ta là họ. Chỉ sửa một chút xíu thôi, căn bản là chung, huynh đệ tỉ muội có một nhà, không có sự xa cách. Giống dân nào cũng là một cái thức mà thôi, để tiến hóa, cho nên ông Trời ổng sản xuất ra có một khuôn hết thẩy, ai cũng là ngũ tạng, tứ chi, có bao nhiêu công chuyện đó, mà Thanh với Trược thôi.
Thanh thì nó hiểu, nó nói chuyện hòa.
Mà Trược thì nó nói chuyện ăn thua, rốt cuộc rồi nó cũng phải đầu hàng.
Cho nên, ông Tôn Ngộ Không có 72 phép màu đánh cả Càn Khôn Vũ Trụ, rốt cuộc cũng phải đầu hàng với Đức Phật Như Lai! Đại Thanh Tịnh thắng tất cả. [35:05]
Hỏi chớ, các Bạn có thanh tịnh ở bên trong không?
Nếu các bạn chịu tha thứ và thương yêu, tự nhiên các Bạn thấy thanh tịnh à: “Tôi không có thù oán, tôi không có ghét ai hết đó, tôi hưởng về cái đời đời bất diệt thanh tịnh.” Đó là cái vốn căn bản của nhân sinh, hòa hợp với Càn Khôn Vũ Trụ.
Tại sao tôi không lấy khôn ngoan, và sử dụng cái đó? Tôi đâm ra chạy theo con đường động loạn để làm gì?
Để giết tôi mà thôi. Tôi giận họ, tôi ghét họ là ghét tôi. Tôi giận họ là tôi giân tôi. Các Bạn thấy càng giận một người bạn, tối đố các bạn ngủ được không? Mất ngủ là giết bạn rồi. Tế bào nó hư hết rồi, khối óc nó hư hết, mà chúng ta cởi mở, thương yêu, tìm hiểu, xây dựng thì tế bào nó sống động. Con người nó trẻ là nhờ cái chỗ đó.
Năm nay, tôi cũng tới thềm 66 tuổi rồi. Tôi không nhờ cái Pháp này, ngày hôm nay tôi không có thể ngồi đây nói chuyện với các Bạn được, đi đây, đi đó. Vì sao? Tại sao tôi phải hi sinh như vậy?
Tôi thấy con người có khả năng cái tiến cho con người được hưởng hạnh phúc tại trái đất. Chính tôi đã được hưởng và đang hưởng. Tôi muốn nói cho mọi người sẽ hưởng và được hưởng như tôi. Cái đó là sự tận tâm thực hành, tìm kiếm trong cái khoa học huyền bí trong cái nội tâm của mọi người.
Tại sao nói “Khoa Học Huyền Bí”?
Cái phương pháp này thực hành là khoa học: Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định, hít thở, lấy cái nguyên khí của trời, đất cải tiến tâm linh của mình. Có phải khoa học không?
Tâm linh tôi hồi trước buồn, giận, ghét, hờn, giận; bây giờ tôi thay đổi nó, tôi không ghét, không hờn giận; mà tôi nắm trong cái căn bản, tha thứ và thương yêu. [37:10]
Cho nên nhiều người đời, “Làm sao mà tha thứ được? Thằng đó nó cướp của tôi, mà tha thứ?”
Tại vì mình chưa hiều của của ông Trời. Ngày hôm nay chúng ta ra đây, may mắn được đến đây, là ông Trời giúp chúng ta mới đến đây, không chìm dưới biển rồi, mà quên đi rồi đâm ra sân hận vì ba cái đồng tiền nhỏ bé đó mà thù ghét giết hại lẫn nhau, rốt cuộc rồi mình giết họ, họ không biết đau, mà họ chết, mình còn sống, mình là đau.
Người đi trước được hạnh phúc tiến hóa, mà mình bơ vơ tại thế, vẫn còn đau đớn. Cho nên hiểu được cái chơn lý này, cái gì cũng giải quyết được hết. Hạng nhứt chúng ta là người Việt Nam, đã chịu khổ nhứt, xa quê hương, xa xứ sở để làm gì đây? Để sửa mình tiến hóa, mong tương lai có cơ hội để đóng góp cho tất cả mọi người, khi chúng ta về xứ. Thì phải lập lại trật tự, nếu không lập lại trật tự, không bao giờ được hết. không sửa thì không bao giờ tiến.
Cho nên, cái phương thức công phu của chúng tôi nó rất đơn giản, và sẽ đem lại cho các bạn vui thú, thực hành và cởi mở. Tiện đây, có gì thắc mắc, xin hỏi, tôi sẽ trả lời. [38:37]
Bạn đạo1: Sau đây là phần vấn đáp, mời tất cá quý vị đồng hương, tất cả quý bạn đạo nào có câu hỏi thắc mắc, lên đây để Thầy Tám sẽ giải đáp cho tất cả chúng ta.
Bạn đạo2: Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn. Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn. Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn. Nam Mô A Di Đà Phật, Vạn Vật Thái Bình.
Kính thưa Thầy, con có nghe những bạn đạo nói lại thì còn khoảng 18 người bạn đạo chưa xuống tóc. Thì con xin hỏi, con có nằm trong danh sách 18 người bạn đạo đó, hay không? Và nếu không, con xin nguyện xuống tóc. Xin Thầy chứng tâm cho con. Nam Mô A Di Đà Phật, Vạn Vật Thái Bình.
Đức Thầy: Nói 18 người gì? 18 người chưa xuống tóc, hả?
Bạn đạo2: Dạ! Con nghe bạn đạo nói lại thì khoảng 18 người bạn đạo đó chưa ra để mà trình diện Thầy xuống tóc.
Đức Thầy: Rồi bây giờ Anh muốn xuống tóc, hả?
Bạn đạo2: Dạ! Con phát tâm xuống.
Đức Thầy: Để bữa khác xuống tóc, được không?
Bạn đạo2: Dạ thưa, được.
Bạn đạo: Kính mời tất cả bạn đạo nào có câu hỏi, xin mời lên đây.
Bạn đạo3: Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn, Nam Mô A Di Đà Phật, Vạn Vật Thái Bình. Kính thưa Thầy, con có vài thắc mắc về vấn đề phương pháp niệm Lục Tự Di Đà [40;50]
Theo sách của Thầy chỉ dẫn thì cái băng niệm Phật của Thầy từ bên Úc, với lại cái cái băng niệm Phật của Thầy sau này, thì cách thức niệm Phật Lục Tự Di Đà, là 6 chữ Lục Tự Di Đà, nằm trên 6 Luân Xa, và con được biết sau này, có vấn đề niệm 6 chữ Lục Tự Di Đà chỉ trên trung tâm bộ đầu, mà thôi.
Thì con kính mong Thầy xác nhận khi nào chúng ta niệm 6 chữ Lục Tự Di Đà trên 6 Luân Xa, và khi nào chỉ niệm chỉ trên đỉnh đầu, mà thôi.
Đức Thầy: Khi chúng ta niệm là dụng ý ngay trung tim bộ đầu.
Tại sao phải nhớ chỗ này?
Khi chúng ta co lưỡi, răng kề răng, ý niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” đó, thì cái phần điển ở đây hướng thẳng bên trên. Mà bên trên là một lò lửa lớn, mà chúng ta ăn cái gì đây? Ăn Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, thịt, rau đồ trong này, thì nó vận chuyển hóa sanh khí, khí biến sanh sắc, nó lên nó trụ ở đây. [42:04]
Chúng ta niệm cái chấn động lực đó, nó sẽ nung náu thành cái nước miếng càng ngày càng keo ngọt. Đó là Linh Đơn, là một vị thuốc uống cho cái tâm nó thanh nhẹ, trị dứt cái tâm bệnh. Trị dứt cái tâm bệnh rồi, niệm lâu rồi mới dùng ý niệm “Nam Mô a Di Đà Phật,” chuyển Lục Căn Lục Trần ở trong này, toàn thân đồng niệm Phật.
Tại sao?
Trong căn nhà, 5 người, 1 người tu, 4 người không có tu, nó động loạn.
Mà bây giờ ở đây toàn thân mình, hồi trước tới giờ mình chỉ dạy nó học thị phi đồ, này kia, kia nọ, nhưng mà ngày hôm nay chúng ta chỉ cho nó, phải trở lại với thực chất của chính nó và để hưởng cái thanh khí, cũng như là Chủ Nhân Ông đã (nghe không rõ); thì dùng ý niệm cho toàn thân, thì lúc đó nó mới đạt sự quân bình, từ hạ, trung, thượng; thì con người luôn vui tươi. [43:15]
Bạn đạo3: Kính thưa Thầy, như vậy là chúng con xin niệm 6 chữ Lục tự Di Đà nằm trên 6 Luân Xa?
Đức Thầy: Không phải 6 Luân Xa; cái đó là mấy người mới tu thôi. Tu lâu là dùng ý niệm mà chuyển cho toàn thân là niệm.
Bạn đạo3: Chỉ trên đỉnh đầu mà thôi, Thầy?
Đức Thầy: À; trên đỉnh đầu.
Bạn đạo3: Xin cảm ơn Thầy.
Bạn đạo: Kính thưa Đức Thầy, con có một câu hỏi: Sau thời gian con làm Pháp Luân Thường Chuyển, bây giờ, con cảm thấy, hiện giờ con cảm thấy con (nghe không rõ)
Đức Thầy: Thấy làm sao?
Bạn đạo: Con cảm thấy như nó nhức nhức ở phía sau này nè, Thầy; có khi nó nhức nhức. Lúc mà con làm Pháp Luân Thường Chuyển thì nó trụ đỉnh đầu; nhưng mà những lúc mà con không làm, cũng như con đi làm, hoặc là trong cái giờ mà con không đi làm, con cảm thấy như nó nhức nhức; hình như nó nhức nhức, nó xoáy xoáy làm sao đó chỗ này, Thầy! [44:18]
Đức Thầy: Cái đó không sao.
Bạn đạo4: Không sao, hả Thầy?
Đức Thầy: Cái đó nhiều khi là ăn đồ kích thích nó cũng bị cái đó, ăn đồ cay, (nghe không rõ)
Bạn đạo4: Con hỏi Thầy được không ạ? Thầy coi con hiện giờ con có thể bắt ấn được chưa, Thầy?
Đức Thầy: Chưa; cái điển nó chạy chưa có mạnh. Khi mà nó chạy mạnh thì tự nhiên trong cái mê đó nó có (nghe không rõ), há!
Bạn đạo4: Dạ!
Đức Thầy: Thời gian, thời gian nữa. [44:52]
[kết thúc ID# 19871108L3-phần 1]
Video 19871108L3-phần 2
GIẢNG TẠI DALLAS FOR WORTH, Cuốn 1 (phần 2)
Bạn đạo5: Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn, Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn, Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn; Nam Mô A Di Đà Phật, Vạn Vật Thái Bình.
Dạ kính thưa Thầy, trước khi Thầy qua đây, con với bà xã con qua đây; trước khi Thầy qua đây, con có hỏi Thầy một điều, còn nóng tánh, đôi lúc cũng gây gổ, hay là đêm 28 tháng 10, khoảng 4 giờ, con thấy Thầy bên nhà qua, ngồi trên ghế, cái, con ra hỏi Thầy, nhờ Thầy trả lời câu hỏi đó; và Thầy trả lời rồi, “Mình nóng tánh, mình gây gổ là mình tự ôm mình vô, mà thôi.” (nghe không rõ) [0:42]
Đức Thầy: Sau khi trả lời như vậy, đúng như vậy, cái vía nó thay tôi trả lời cho Anh, vậy thôi. Khi mà một người nóng tánh đó, là tốt; người nóng tánh là tánh tốt; nhưng mà trói buộc! Khi nóng rồi mới thấy được hành động của Anh! Bỏ đi! Anh hiểu không?
Bạn đạo5: Dạ!
Đức Thầy: Bởi vì cái nóng đó là do cái hỏa can nó xông lên. Chớ mình ăn cái gì, cái ăn uống cũng phải lo nữa; không nên ăn đồ kích thích nhiều: cay, này kia, kia nọ, không nên ăn; bớt nó đi, thì cái nóng tánh sẽ giảm bớt; ha!
Bạn đạo1: Xin mời các Bạn nào còn có câu hỏi?
Bạn đạo6: Thưa Thầy, hôm nay con đến đây không phải để con có câu hỏi. Con chỉ đến xin quý Thầy một vài việc: thứ nhất là (nghe không rõ) đến phỏng vấn, thì chúng con ở đây rất là vui mừng để đón Thầy. Con có một cái ý nghĩ rằng: Thầy đến đây cũng như là Thầy đã mang mùa Xuân đến cho chúng con. Do đó, mỗi năm, Vô Vi chúng ta có những ngày tết. Đó là những ngày tết ở Đại Hội và những ngày Tết Nguyên Đán thì may mắn lắm, một cái địa phương nào đó mới được Thầy đến trong các ngày Tết Nguyên Đán đó. [01:24] Nhưng mà, (nghe không rõ) của chúng ta đây thì Thầy đến vào những cái ngày không phải là ngày tết. Nhưng tôi nghĩ rằng Thầy đến là mang mùa Xuân đến cho tất cả chúng ta, nên xem đây là những ngày Tết với Thầy.
Sẵn dịp này, con xin đại diện cho gia đình thôi chớ không dám đại diện cho ai hết, kính chúc Thầy một năm mới có nhiều sức khỏe, và một năm mới có nhiều học trò ngoan. Đó là chúc tết Thầy!
Đức Thầy: Thành thật cảm ơn lời chúc tụng của Anh. Khi mà chúng ta biết được cái chân trời mới trong nội tâm, đó là sung sướng, vì chúng ta thấy rằng, chính mình là người có trọng trách giải thoát cho chính mình, mình thấy vui tươi hơn hẳn. Đó là một sự rất đúng lý. Không có cái gì kêu bằng kích động trong nội tâm! Sau khi nghe giảng cũng như sau khi thực hành, và hớn hở chung vui sống với nhau trong tình thân huynh đệ, tỉ muội trong quả địa cầu, tâm hồn người nào cũng nô nức và cởi mở, hướng về một mùa Xuân thanh tịnh. Thành thật cảm ơn Anh! [03:38]
Bạn đạo6: Thưa Thầy, vấn đề thứ hai: chúng con nghĩ rằng, tất cả các anh em Vô Vi, không phải riêng Dallas FortWorth, mà là toàn thế giới đã từng nghe những băng giảng của Thầy cũng như từng xem những băng video của Thầy, có thể nói hằng ngàn cuộn; nhưng mà cái tâm, rót những lời giảng của Thầy vào tâm, con nghĩ rằng, không có được bao nhiêu! Riêng cá nhân con thì quá trì trệ, nhưng mà con nghĩ rằng, có nhiều người bạn đạo khác cũng có những cái trì trệ đó.
Cái trì trệ đó, con nghĩ rằng, tại vì chúng con bị đui và bị điếc, nên không có nhận được những lời Thầy giảng cũng như những lời Thầy đã cực khổ quay ở trên video; thì con nghĩ rằng, chính cái tình thương đó mà các anh em chúng con, từ địa phương này đến địa phương kia, đều có những sự chia rẽ.
Bằng chứng là sau cái Đại Hội tình thương yêu và tha thứ ở tại Vancouver, thì sau đó đến cái Tết, con có nghe những thắc mắc ở bên Úc về cái nhà máy Vô Vi Plastic, có những cái đụng chạm nho nhỏ trong đó. Kế đến, vừa mới đây thôi, có những cái lá thư ở California gởi phổ biến các nơi, cũng có những cái thắc mắc đó nữa. Tức là con nghĩ rằng, anh em chúng con còn thiếu cái sự thương yêu và tha thứ mà Thầy vừa dạy, cũng như đã từng dạy biết bao nhiêu cuộn băng, cũng như là biết bao nhiêu cuộn video.
Con xin phép hỏi Thầy để hỏi các Bạn ở đây, có ai là không thương Thầy Tám? Xin giơ tay lên.
Tôi nghĩ rằng, ở đây, không ai ghét Thầy Tám hết; ai cũng thương Thầy Tám hết. Chính Thầy Tám cũng rất là thương anh em chúng ta, cũng như là thương anh em tất cả toàn thế giới. Vậy thì hôm nay, con xin mạo muội đề nghị với một việc Thầy: hy vọng rằng, trong tương lai các anh em chúng con sẽ tiến bộ hơn trên vấn đề học đạo. [05;55]
Thưa Thầy, thưa các quý vị! Tui nghĩ rằng, Thầy của chúng ta không phải là mang cái họ Lương, tên là Lương Sĩ Hằng, cái họ đời, tôi nghĩ rằng Thầy của chúng ta mang một cái họ ẩn tàng ở trong, đó là cái họ Thương.Tôi nghĩ rằng, Thầy của chúng ta là Thương Sĩ Hằng. Là từ rày sắp tới, tôi xin đề nghị với quý vị rằng, phải tránh những cái tị hiềm, những cái nhỏ nhoi, những cái hiềm khích. Tôi ví dụ như, có khi quý vị còn ở chung một cái (nghe không rõ) , nhưng mà vì hiềm khích nên quý vị không bao giờ ngó tới nhau; cả năm trời quý vị không bao giờ hỏi han với nhau, mặc dù là cùng tu Vô Vi, cùng là con của Thầy, học đạo với Thầy.
Vì vậy, tôi xin đề nghị tất cả quý vị chúng ta cùng mang cái họ đó. Cái họ Thương đặt vào tâm của mình, đặt vào tim của mình. Như tôi đây, tên hồi xưa giờ là, tôi rất mắc cở khi người ta gọi tên tôi, thành tôi không hãnh diện; tôi nghĩ ra, tên tôi xấu lắm; nhưng mà giờ thì xin phép Thầy cho con được mang cái họ Thương của Thầy. Con tên là Thương Hằng Lợi. Thì tôi nghĩ rằng, quý vị nhìn tôi, quý vị cảm thấy thương tôi hơn, và tôi cũng cảm thấy hãnh diện hơn; và tôi cũng mong rằng, quý vị hãy cùng tôi mang cái họ đó.
Chúng ta trên cái họ đời, thì còn nhiều ngăn cách quá. Bây giờ chúng ta hãy mang cái họ đạo, cái họ đó là họ của đòan kết; cái họ đó là cái họ những người thật sự thương yêu và tha thứ. Thì con xin trình lên Thầy cũng như xin trình lên các quý vị: nếu quý vị cho phép thì cho tôi được gọi quý vị, ngoài cái họ đời ra, được mang thêm cái chữ “Thương” chứng tử trên đầu, để rồi quý vị, cũng như tôi, sẽ xóa bỏ bao nhiêu cái hiềm khích từ trước tới giờ, cũng như là chúng ta sẽ làm cho Thầy được vui lòng, khi Thầy đã tốn biết bao nhiêu công sức để giảng dạy cho chúng ta nghe.
Và tôi mong rằng, những cái hiềm khích, những cái tị hiềm đó sẽ xóa bỏ, không những tất cả anh em Vô Vi ở Dallas FortWorth, mà còn ở khắp thế giới nữa. Xin kính chào Thầy, xin kính cám ơn Thầy. [08:35]
Đức Thầy; Cảm ơn sự đóng góp của Anh. Vì căn bản của chúng sanh đều có chữ Thương: không Thương, không làm gì (nghe không rõ); không Thương, không làm cha, làm con; không thương, không vì đồng bào! Đó là căn bản của chữ Thương.
Thương, ngày hôm nay chúng ta thực hiện trở về với trật tự. Để chi?
Để trở lại với căn bản, ôm lấy khí giới tình thương mà sống.
Nếu chúng ta không có tình thương, không có ngày này.
Nhưng trong bạn đạo, cái Thương nó từ đâu nó đến? Cái Thương nó từ ghét lên! Cái ghét nó mới thấy rõ cái tánh phàm của nó; cái ghét nó nới thấy rõ sự ngu muội của nó; rồi nó chán chê trên đường ngu muội, mà trở về thực chất Thương Yêu!
Cho nên, bạn đạo khắp Năm Châu của Vô Vi bị đụng, nhưng mà đụng đó là nhồi quả.
Người tu biết chấp nhận sự nhồi quả đó mới có cơ hội tiến hóa, vì sau cái ghét là cái thương, cho nên bạn đạo Vô Vi (nghe không rõ) cãi dữ lắm, nhưng mà rốt cuộc thương yêu, [09;46] vì muốn dẹp cái đám này trở về cái đám kia thì phải quét dọn! Trong cái quét dọn đó, tưởng lầm là ghét nhau. Không! Thương yêu, mà thôi!
Rốt cuộc rồi các bạn thấy: những người tu Vô Vi thương nhau lắm! Xa nhau, ghét nhau, chửi nhau; nhưng mà thương nhau; vì cái ghét nó làm cho nó chán chê cảnh đời. Do cái tâm phàm tăm tối của nó, nó ghét; và nó bỏ cái ghét, trở về thật sự thương yêu! Nó trở về thật sự với sự thương yêu.
Cho nên, ông Phật ổng đi tu, ổng mới thấy đạo; Ổng ra phố ổng chơi, mới thấy đạo: lấn át với nhau hay là giết chóc nhau, ổng thấy cái đời nó ác, ổng ghét cái đời mà ổng trở về tình thương. Vì bạn đạo với nhau mà không chịu đem cái tình thương sẵn có của chính mình đối đãi với nhau thì giữa bạn đạo với bạn đạo ghét thêm, thêm người ít kỷ, độc tài.
Sống muốn gì? Muốn trở lại thực chất tình thương của họ, đồng ngồi với nhau. Cho nên, anh em For Worth Dallas, khắp Năm Châu đang ở trong cái chu trình đó.
Nhưng mà trong cái chu trình đó là gì? Chu trình điêu luyện tâm thức. Rốt cuộc rồi chỉ biết thương yêu nhau và xây dựng cho nhau đồng tu, đồng tiến; Chớ không có cái gì khác hơn! Rốt cuộc cái chữ “thương” là mọi người đã có sẵn hết cả rồi, không có người nào không có chữ “thương”; mà tại họ không chịu sử dụng thôi! Khi họ sử dụng rồi là đáng giá ngàn vàng! [11:50]
Bạn đạo7: Nam Mô a Di Đà Phật. Dạ, kính thưa Thầy, con có câu hỏi là ở Việt Nam (nghe không rõ)
Đức Thầy; Đạo nào?
Bạn đạo7: Dạ, ông Đạo Ngang, đạo Dừa.
Đức Thầy: Đạo Dừa?
Bạn đạo7: Dạ!
Bạn đạo: Nhưng mà con nghe người ta nói ổng là không có tắm rửa gì hết, và ổng ngồi thiền. Như vậy có đúng, hay là không?
Đức Thầy; Cái đó là công chuyện của mọi người, vì ổng ăn trái cây không à! Ổng ăn trái cây thì ổng cảm thấy lạnh, làm sao ổng tắm với nước lạnh được? Ổng cảm thấy lạnh. Ổng sống, những đồ sống sít, tự nhiên ổng không cần tắm.
Bạn đạo7: Và nếu mình như vậy, nếu mà không có sạch sẽ, có thể ngồi Thiền được không?
Đức Thầy: Không sạch sẽ? Ngồi thiền đâu phải cái xác!
Ngồi thiền là ý chí. Khi cái ý chí Anh ngồi thiền là Anh tìm một cái gì hữu ích để giải thoát, chớ không phải là Anh tìm ra hưởng thụ! Anh tầm đạo, chớ không phải tầm đời. Thì cái phần đó, cái thức nó khác rồi, không phải nó chịu về thể xác.
Thể xác là thể tháo thôi.
Còn cái tâm thức tu học nó phải tìm con đường giải thoát cho tâm hồn; cái đó khác! Cái chuyện dơ hay sạch, nó không cần để ý, bởi vì xác nó từ bụi trần mà đến, từ đất mà cấu trúc thành; nó không có dám chê đất đâu; quý lắm! [13:22]
Người tu nó phải quý lắm: nếu không có đất thì không có xác này! Nếu mà chúng ta không thường trụ với đất đó, thì cái bao tử của chúng ta sẽ yên: Thổ mà! Nếu mà thiếu thổ là bao tử nó phải chịu. Cho nên, người ở bên Mỹ thường thường bị đau bao tử, là thiếu thể tháo, thiếu đi bộ dưới mặt đất. Còn các Bạn có vườn, ra làm vườn, đi chân không, nó tốt lắm! Thổ đối với cái Tỳ nó tốt; không có thổ khí đâu có thành chơn, hợp với cơ thể đây, cái xác này! Cho nên ông Phật Tế Công ổng tu, mấy năm tắm một lần, đâu có sao, vì tâm Ngài hướng thượng và đổi được thanh khí; sạch!
Bạn đạo7: Dạ, xin cảm ơn Thầy
Bạn đạo8; Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn. Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn. Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn. Nam Mô A Di Đà Phật. Nam Mô A Di Đà Phật. Nam Mô A Di Đà Phật. Nam Mô a Di Đà Phật. Bạch Thầy, con có điều con muốn hỏi Thầy. [14:37]
Đức Thầy: Dạ!
Bạn đạo8: Thưa Thầy, trước đây con lính Mỹ đó, thì con làm một thời gian con bị thương; thì sau khi con nằm bệnh viện, bệnh viện (nghe không rõ) đó, khoảng 3 tháng, thì con buồn quá, buồn quá, nằm đó thì bao nhiêu năm chiến tranh Việt Nam mình cầm súng đánh giặc, mà không bị thương, không có bị gì hết; mà đi trên biển cả một chiếc thuyền nhỏ, không có sao hết; mà sang đây làm một việc nhỏ nhẹ, chạy máy computer, cũng bị thương! Cái này buồn nản quá; thôi, để mình tự vẫn chết cho rồi; lấy thuốc Tây để mà giữ lại đó, tự tử mình chết cho rồi!
Thì nhân duyên, một đêm đó, trời sáng ngày chết, tự tự chết cho rồi, nằm buồn quá, không có thân nhân lên thăm nữa. Sau cùng có đứa con nó đi theo, rồi để nó sống sao nó sống. Trời sinh nó ra thì Trời dưỡng nó. Sau đó, con nằm một đêm, sáng ngày nó tự nhiên sao gặp cái chị đó, chị Kim. Chỉ tới chị thăm tôi, chỉ nói bị thương bao lâu rồi? Con nói, “Thưa Chị, bị thương hơn 3 tháng rồi, buồn quá, tôi muốn chết cho rồi Chị ơi! Tôi đau nhức, tôi muốn chết cho rồi, buồn quá!” Cái chị nói, “Thôi, đừng có chết; để tôi bày cho Ông một cái pháp này; Ông biết Thiền không?” Tôi nói, “Tôi có nghe, Chị; tôi Thiền, tôi nghe ông Thầy Tám, biết từ Việt Nam chớ, tôi không biết chỗ nào hết trơn đó. Nghe đâu cái Pháp Thiền hay lắm?” Cái, bà chỉ nói, bà chị đó bày tôi Thiền. Ông nói, từ từ, “Ông Soi Hồn rồi ông Thiền, rồi nó sẽ quên đi hết tất cả, đưa đến một cái danh mục hay hơn; chớ Ông đừng có tự làm mình chết. Ông đem cái dao tự chết, uống thuốc ông chết (nghe không rõ) như là bị chiếm lĩnh linh hồn!” Thế là tôi nói, “Dạ thưa Chị, chị bày dùm tôi cái Thiền để tôi tập!”
Chỉ bày cho tôi cách Soi Hồn, rồi đến Chiếu Minh tập thở. Sau khi tôi làm được 3 hôm, tôi thấy con người tôi nó thoải mái, thì nó vui vẻ, không có buồn rầu nữa; thấy con người nó sung sướng, thì tự nhiên nó bớt đau, bớt nhức. Tôi cảm ơn Trời, Phật đã cho tôi được sống, về để mà tu. Tôi tập cái hạnh lại! Chớ trước, nhiều cái nghiệp chướng nặng nề mà mình gây ra, từ kiếp này, muôn ngàn kiếp trước mà bị cái tội lỗi nên bị như vậy. Ông Trời thương minh rồi đó! Mình còn sống như thế này là Ổng thương mình, để mình còn tu; chớ không thôi mình bị thương mình chết mất, tức là mình chìm đắm mãi! “Thôi, tôi cũng cảm ơn chị đã giúp tôi! Từ đó tới bữa nay, chỉ giới thiệu cho tôi một anh Phú nữa; tôi gặp cái anh nữa là, Khiêm ở Canada, ảnh đến ảnh chỉ cho tôi. Thế là từ đó cho tới nay, tôi Soi Hồn; từ đó tôi tu tập cái tánh lại, tôi thấy con người nó không có nóng nảy nữa. Nó nhẹ đi một ít phần nào. [17:20]
Sau hôm đó, tôi đến nhà một người bạn tôi chơi. Tôi nói, vì trong thời gian tôi hơn một năm, tôi bị thương nằm bệnh viện tôi mới về, tới nhà anh tôi chơi. Nghe nói anh học một cái Pháp Thiền đó, của ông Thầy nào nó hay lắm, anh chỉ tôi với!” Ảnh nói, “Không, tôi học cái Pháp Thiền 2 năm rồi; nhưng mà của Anh theo phương pháp Thiền nào?” Thì người bạn mới bảo là tôi theo pháp Thiền của (nghe không rõ); Như Lai thiền. Tôi nói, anh Thiền thế nào? Anh nói ngồi tập trung tư tưởng, đỡ tánh nóng bớt. Tôi nói, “Vậy sao mà, anh đi đánh lộn, uống rượu, uống bia nhiều quá, đâu có tốt! Tập thiền theo cái pháp ông Thầy Tám ổng dạy, tôi biểu là tập cái tánh kiên nhẫn, tu tập tánh kiên nhẫn, ôn hòa.”
Nhưng mà anh thiền xong ảnh còn gây xáo trộn quá. Ảnh nói, “Không, tập thiền bên này chỉ ăn thịt ăn cá cho nhiều để mà mượn cái sinh vật, con vật để mà cho có sinh lực để mà sống. Chớ còn khi Thiền như Anh là khổ xác.”
Tôi nói, “Không, mỗi bên có cái pháp để tôi theo cái pháp của ông Thầy Tám thôi. Tôi không biết tin đạo Phật, để tôi theo cái pháp đó, tôi thấy là càng giết hại sinh linh nhiều đó, càng vay nợ nần của con vật nhiều tôi phải trả nhiều quá, tôi không dám ăn mặn nhiều.”
Thế là tháng 7, tôi xin ăn chay luôn một tháng, ăn muối mè với ăn rau cải thôi. Thấy con người nó nhẹ nhàng quá, đêm nằm thấy mơ mộng, tôi xin gặp ông Thầy Tám để lạy ổng một lạy, ổng chỉ mình cái phương pháp minh tu sao cho giải thoát, cái nghiệp chướng của mình nặng nề quá, mà bây giờ tôi qua Mỹ mà còn bị thương như thế này, đau khổ đời quá.
Hôm tôi ngủ mơ màng, thấy ông Thầy đang ngồi thuyết pháp. Tôi nói, không, tôi nghe Đức thầy Tám chớ tôi không nghe. Mở mắt ra, tôi nhìn không thấy gì hết, tôi ngủ lại. khi mà ổng tới vỗ vai, Thầy Tám nè, ông thuyết pháp cho con nghe. Tôi nói, ông Thầy Tám, tôi thấy hình ổng khác à, giống như ông Phật Di Lặc vậy. Ổng trắng, mặt ổng đỏ, tôi biết cái tướng ổng đẹp, chớ không phải ông mặc đồ đen, xấu như vậy đâu, ổng giận đó. [19:32]
(nghe không rõ) hôm nay tôi rất hân hạnh được gặp Thầy, thì con xin phép Thầy cho con, những nghiệp chướng nó nặng nề quá, mà phải (nghe không rõ) như thế này. Xin phép Thầy chỉ dẫn cho con cái phương pháp nào để con tu, con sớm được giải thoát? Con cảm ơn Thầy.
Đức Thầy; Tôi đã nói, lúc giảng là tôi đã nói cho Anh rất nhiều: nghiệp chướng do đâu mà ra?
Do mất quân bình; Anh hiểu không?
Hồi đó Anh chiến đấu, Anh nghĩ , “Địch nó ác lắm, mình phải làm sao cứu nó!” Thì tự nhiên Anh cống hiến về cái Trược, đối phương đánh; Anh là Trược, mà Anh tiến về Trược đó, thì nó hút Anh; Anh mất quân bình. Cái tâm Anh lúc nào cũng thổn thức, muốn diệt đối phương để mà đạt được một cái gì! Đó, rốt cuộc là mình chưa thấy rõ cái quyền năng quân bình của mình, mới là giải quyết cho hai bên.
Bạn đạo8: Dạ!
Đức Thầy: Thấy không? Cho nên ngày hôm nay Anh bắt được cái pháp này là trở lại trật tự quân bình cho chính Anh trong nguyên ý “Nam Mô A Di Đà Phật”; Anh nhớ, Anh dùng co lưỡi răng kề răng, Anh dụng “Nam Mô A Di Đà Phật” là Anh uống thuốc Linh đơn để trị cái tâm bệnh Anh trước hết, thì cái nghiệp chướng nó không có bành trướng.
Khi Anh niệm Phật cho nó điều hòa hết, ý niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” là nghĩ toàn thân nó đồng niệm với Anh, tôi (nghe không rõ). Bởi vì cái thể xác của Anh đó, không phải một mình Anh; cái hồn của Anh là chủ,
Bạn đạo8: Dạ!
Đức Thầy: Mà Lục Căn lục Trần nó làm việc với Anh, cũng như 12 ông Thánh sống vậy đó, ha! [21:00] thì ở trong đó, cũng Tim, Gan, Tỳ, Phế, Thận, một bộ phận 250 vị tỳ kheo, tổng cộng 1250 vị tỳ kheo nó đang theo Anh!
Mà Anh hướng thượng đó thì nó mới tiến hóa, nó được nhẹ nhàng; mà Anh hướng hạ về tranh chấp, là nó ùn ùn nó đi theo Anh; mà càng ngày nó cũng như xỏ mũi, và nó kéo Anh đi ra, vì sự tranh chấp mà không có lợi cho Anh và không có lợi cho ai hết! Anh thấy chưa?
Bây giờ Anh trở lại nguyên ý “Nam Mô A Di Đà Phật” đó, Anh thấy chấn động lực của cả Càn Khôn Vũ Trụ là quan trọng.
Nếu mà Càn Khôn Vũ Trụ không có sự chấn động lực thanh nhẹ đó, thì chúng ta không có ánh sáng.
Anh dòm cái đèn này, nó 2 sợi dây đụng nhau là chấn động mạnh lắm; nó phát ra ánh sáng; cũng như thu hình được; thấy không?
Mà trong này đó, hai sợi dây của Anh lạc đường, thì Anh thấy cực khổ ghê lắm! Nó đau anh chạy theo cái đau; nó vui Anh chạy theo cái vui, Anh mất quân bình.
Vui buồn một thứ, Anh mới quân bình. Chết sống một thứ, Anh mới là anh hùng chánh nghĩa. Anh thấy cái chết cũng như cái sống. Bây giờ Anh ăn đây, Anh đang mang cái nghiệp thân là Anh đang tiến hóa về tâm linh. Nó đau chính mình nè. Anh chán đời, Anh đi đâu?
Cũng phải trở vể tâm linh không?
Anh trở về tâm linh, lúc đó anh gặp chị Kim, chị Kim nói có mấy câu, Anh chấp nhận.
Anh trở về với tâm linh không?
Anh phải tiếp tục thực hành với tâm linh là niệm Phật là cái chấn động lực “Nam Mô A Di Đà Phật”: “NAM” là lửa, “MÔ” là không khí, “A” là nước, “DI” là phát triển, “ĐÀ” là màu sắc, “PHẬT” là linh cảm.
Thì chấn động lực trong cái cơ tạng của Anh được điều hòa lại, là Anh trị cái tâm bệnh Anh. Khi mà tâm Anh điều hòa rồi đó là cái thân Anh đó phải bớt bệnh.
Anh là người y sĩ gần nhứt và duy nhứt cho cái thể xác này. Nếu mà cái ý chí Anh tiến tới vô cùng, thì cái sự đau đớn đâu có nghĩa lý gì?
Lúc Anh ra trận, Anh nói rằng, “Dù cho chết một nửa thân, tôi cũng phải diệt địch!” Phải không?
Nhưng mà khi đau nửa thân rồi, nếu mà Anh than về cái đau, làm sao Anh diệt địch? Cái hùng khí của Anh lúc đó nó vươn lên. Mà bây giờ Anh hiểu được cái phần hồn, là Anh sử dụng luồng khí âm, trở về giải thoát, Anh mới thấy rằng Anh tha phương, cầu thực từ bao nhiêu kiếp luân hồi tại thế.
Anh ăn thịt con thú, Anh thấy sự đau khổ của nó. Nó muốn hi sinh để trở nên làm con người; cọng rau thụ trảm bá đao, nó cũng muốn hy sinh được làm con người; mà chúng ta con người, có cơ hội làm Tiên, làm Phật. [23:50]
Ông Phật là con người gần nhứt; thì bây giờ tại sao người không thành?
Là vì ôm nghiệp chướng, nghiệp tâm.
Nghiệp tâm là thù hằn, ghen ghét, mê chấp nó tạo nghiệp tâm. Càng ngày càng bành trướng làm cho cái tâm Anh bất an, thì làm sao Anh phát triển?
Bây giờ anh niệm Phật cái, nó mở ra: cái chấn động lực nó Kim ra Kim, Mộc ra Mộc, Thủy ra Thủy, Thổ ra Thổ, nó điều hòa, nó liên hệ với Càn Khôn Vũ Trụ làm một. Anh thấy Anh với Càn Khôn Vũ Trụ là một: Anh không có nguyên khí của Trời, Đất, Anh làm sao Anh sống?
Tất cả mọi người trong này, không có nguyên khí của Trời, Phật, làm sao sống? Mà không có tình Mẹ trong mình, làm sao sống? Nghĩa là không có đô la, Kim Mẫu, Kim Mẫu đó, đô la, đô la mua cái này, cái kia, cái nọ, là tình thương yêu của người mẹ: con muốn gì, mẹ phục vụ đó; Anh thấy không?
Khi mà Anh hiểu được nguyên căn của mọi sự và quán thông rồi, Anh mới trở về ổn định: Anh thấy, mọi người là Anh: Anh nhờ nghiệp thân này Anh mới có cơ hội tiến hóa về tâm linh, và Anh mới có cơ hội trở về nguồn cội; tương lai Anh sẽ được nhìn mặt cha, mẹ thật của Anh ở trên Trời. [25:07]
Anh đâu có thấy người ở đây chế ra được đâu? Thấy rằng Anh bị tàn tật, bị nhức chân, mà kêu chế ra một người như Anh đó, có cái hãng nào mà cầu được không?
Không có một người khoa học, bác học nào có thể chế ra Anh được! Thì Anh mới thấy Anh là vô cùng và Anh là bất diệt.
Nhưng mà bài học, Anh phải học: “Trước kia mình có làm cho mình đỡ đau, bây giờ mình đau là đúng. Trước kia tôi có gạt tiền người ta, bây giờ người ta gạt tôi, là đúng rồi. Tôi không có gì phải lo.” Phải không?
“Tôi không sống ở cảnh này, mai tôi sống ở cảnh kia, nhưng mà tôi biết cái hồn tôi bất diệt, tôi không có lường gạt ai, mà tôi không có lường gạt tôi nữa. Chính tôi là người đã lường gạt tôi nhiều: tôi sử dụng hùng khí sai: tôi tưởng là hùng khí, tôi có thể diệt tất cả đối phương. Không! Chính tôi là người đã diệt tôi rồi. Bây giờ tôi trở về với tôi là tôi sống động, tôi cứu tôi và cứu người, 2 người được cứu, thay vì 2 người sẽ chết.”
Cái nào lợi hơn?
Anh sử dụng hùng khí thăng hoa về cõi trời, về Càn Khôn Vũ Trụ, Tam Giới Thượng, Trung, Hạ của A thống nhứt rồi thì tôi hỏi Anh, giải được nghiệp tâm chưa?
Sung sướng vô cùng!
Anh thấy con người đi trong rừng tối sai lầm, mà còn đem lại sự chém giết lẫn nhau, giết luôn cả mình nữa! Chính mình gạt mình rõ rang; cho nên cửa Địa Ngục đóng, mà cứ đâm đầu đi xuống, là mình giết mình; do cái tánh nóng! Tánh nóng nó tạo sự ngu si, đần độn, tự hại mình, mà không hay. [26:47]
Cho nên, ở thế gian này, chưa có ai, người nào thấy rõ cái tội của họ. Chưa có người nào đạt được cái Luật Trời.
Mà ngày nay tôi giảng cho tất cả biết, Luật Trời giáng lâm để cho chúng ta một cái phép lạ, là cái thể xác này. Ôm cái thể xác đầy đủ luật kích động và phản động để có có hội thức tâm, cũng nhờ cái xác này. Lúc trẻ, hùng mạnh lắm. Lúc già, thôi, cái gì cũng thôi. Cũng ổng chớ hổng ai. Lúc kia thì ổng nói, “Tới đi Mày! Tới đi, tới đi, tới nữa, tới! Rồi bây giờ ổng nói , “Thôi đi Mày, thôi đi!” Cũng là ổng; thấy chưa?
Cho nên, mình hiểu cái Luật rồi, mình nắm vững cái Luật, mình đứng ở trong cái vị trí trung dung để thăng hoa mới thật sự là giải nghiệp chướng. Đối với gia đình, đối với con em, mình thấy rõ: đường của chúng nó đi như vậy, nó phải đi, rồi nó thức. Mà mình làm gia trưởng, mình làm cha mẹ, mình phải gây một cái gương lành, sống động hướng về tâm linh, để các con nó thấy rằng, còn một cõi thoát nữa.
Đó là cái điều may mắn nhứt và hạnh phúc nhứt cho gia cang nào biết được tìm về nguồn cội!
Chúng ta không phải là chỉ có cha mẹ ở thế gian. Cha mẹ thế gian tượng trưng, đó là bài học để cho chúng ta có cơ hội thức tâm để tiến hóa mà nhìn lại Cha Mẹ thật, cả hàng tỉ năm không gặp, biến dạng hết trọi rồi. [28:15] Bây giờ nói tới ông Trời, kẻ ghét người thương là vậy.
Nhưng mà khi tới cái cơn đau khổ cô đơn rồi, mới kêu: “Trời ơi, (nghe không rõ).” Đó, những chiến sĩ ở biên cương cũng vậy: mang súng đi rầm, rầm, rầm; mà tới cái giờ cô đơn, lạc loài, ngồi đó kêu: “Trời ơi!” Một tiếng trong tâm thôi. Lúc đó mới biết Trời trong tâm. Nhưng mà ông Trời không bao giờ xa chúng ta. Ông cha ta không có bao giờ xa chúng ta. Mẹ ta không bao giờ xa chúng ta. Chúng ta có cái xác là có mẹ, có tình thương.
Cho nên, ngày hôm nay chúng ta phát giác ra cái đó, chúng ta phải tận dụng cái khí giới tình thương để đối đãi giữa con người và con người; giữa tình người với nhau phải có tình thương.
Nếu không có tình thương là tự gạt mình và không đem lại lợi lộc cho ai hết, ở tương lai.
Cho nên, ngày hôm nay Anh có duyên lành, Anh thấy tình thương tới với Anh chưa?
Chị Kim đến là tình thương đó, Anh thấy không? Rồi chị Kim đến nói cho Anh nghe, rồi Anh thực hiện, rồi Anh thấy rồi, Anh quý Anh nhiều lắm, Anh thấy chấp nhận cái hoàn cảnh này để Anh có cơ hội tiến hóa về phần hồn; thay vì mà Anh ngon lành nữa, thì Anh cũng đi nhậu, đi chơi vậy thôi, phung phí thì giờ, mà không được một kết quả tốt trong nội thức. Rồi lần lần cái nội thức Anh mở, rồi Anh đi tới cái vô thức, là Anh vô quái ngại rồi.
Ở thế gian Anh muốn giúp ai là giúp, Anh đi tới đâu Anh chỉ đem 2 chữ bằng an, bằng sự thật hành trình cuộc sống của Anh tại thế. Học bao nhiêu, nói bao nhiêu đủ rồi, không cần phải thuyết pháp nhiều, là đủ cứu người ta. Thấy không? [29:59]
Tôi cũng có nhiều cuốn băng và trong cái phương pháp công phu, tôi cũng thực hành thì Anh nhìn vô đó, coi lại, trao đổi với anh em, thì từ từ mình sẽ đi đến.
Cái quan trọng nhứt là phải sử dụng cái khí giới tình thương của chính mình, thay vì vật chất; thấy không? Vật chất nó tiến hóa do trí khôn của loài người giúp nó thôi; thấy không?
Chớ chúng ta không có nên theo vật chất, mà theo trí khôn của loài người để thăng hoa tư tưởng và khai triển tâm linh tiến tới vô cùng, thì chúng ta không còn sự bơ vơ tại thế nữa.
Bạn đạo9: Kính thưa Thầy và kính thưa toàn thể quý vị, hôm nay chúng tôi có 3 câu hỏi chính để hỏi. Một là câu hỏi có liên quan về lịch sử Vô Vi; cái thứ 2 là về Kinh Dịch; cái thứ 3 là câu hỏi liên quan về Dưỡng Sinh, tức là Tam Mạch Đàn. Nếu có thì giờ, chúng ta sẽ liên tục đặt câu hỏi liên quan đến 3 câu hỏi đó. [31:13]
Đức Thầy: Dạ!
Bạn đạo: Kính thưa Thầy, Đức Vĩ Kiên, theo trong truyền thuyết và theo trong những băng giảng, thì Ngài đã tu trên 5000 năm, trước thời kỳ Đức Phật ra đời. Hiện nay đã trên 2500 năm; tại sao Ngài lại không có một đường lối tu tập, tự lập độc lập, mà lại góp nhặt và đi theo hướng của Đức Thích Ca, lấy “Kinh A Di Đà” làm chánh? Trong lời nguyện hằng đêm, có nói đến Đức Di Lạc; thời kỳ hiện tại, là Kỷ Nguyên Ta Bà thế giới của Đức Phật Thích Ca dạy Long Hoa Giáo Chủ Di Lạc, là tên của một vị tưởng tượng chớ không có thật sự. Làm sao chứng minh sự tu hành của bạn đạo được?
Đức Thầy: Thì nói về chuyện tu, người ta thấy rằng, dùng danh từ tại thế: Thích Ca, Vĩ Kiên, hay là Phật, cũng là đều vô danh hết. Chỉ xây dựng làm sao tâm thức được cởi mở trong thanh nhẹ. Cái đó là cái quan trọng.
Còn việc đề cao một vị Phật, cái đó không đúng. Phật Thích Ca cũng nói rằng; “Nhân nhân giai thành Phật”; mọi người đều có tâm Phật; nếu không chịu gọt rửa, bỏ nghiệp chướng mê chấp, thì con người không bao giờ tiến tới Phật; “Nhân nhân giai thành Phật” kia mà!
Thành ra, cái Phật là vô danh. người người chịu tu thì người người được cộng hưởng cái đó.
Chớ không có đề cao một vị Vĩ Kiên hay là Di Lạc, này kia, kia nọ; đó là mượn danh từ để tiến hóa, mà thôi; bởi vì chúng sanh đang học qua những cái khóa đó; mượn cái đó và chỉ đường cho người ta thoát về sự thanh tịnh của chính họ; chớ không có mượn danh của ông Phật Thích Ca để làm thương mãi, buôn bán! Không có vụ đó.
Chỉ thực hành để cảm thức sự thanh nhẹ của tâm linh; cái đó là điều cần thiết, chớ còn Phật là vốn vô danh, Phật không có danh; chư Phật là nguyên lai của Chư Phật là thanh khí điển Càn Khôn Vũ Trụ, xươnh sống hấp thụ cùng (nghe không rõ) mọi người cũng có, luồng điển âm và luồng điển dương được thanh sạch và tiến về Phật tâm. [ 33:40]
Cho nên Đức Phật nói là “Nhơn nhơn giai thành Phật”. Cho nên người đời còn mê chấp, còn cung phụng ông Phật, đề cao một ông Phật. Cái đó là chuyện sai lầm.
Nhưng mà mượn cái cây gậy đó để tiến tới thanh tịnh trong nội tâm. Cái đó là chơn chánh. Mượn cái đó. Cho nên Hữu Vi có, Vô Vi có, nhưng mà phải nhớ rằng, khi chúng ta học cái gì cũng phải dùng cái ý, trọn ý trọn lành của chúng ta tìm hiểu cái nguyên căn mà để đạt, chớ không phải chọn cái nguyên căn mà để ỷ lại, thụt lùi. Cái đó là thất bại, không có đúng trong cái Khoa Học Huyền Bí
Bạn đạo9: Tôi xin hỏi tiếp câu hỏi thứ hai, về Kinh Dịch.
Trong “Kinh A Di Đà,” Đức Tổ Sư Đỗ Thuần Hậu cũng có nhắc nhiều đoạn trong Kinh Dịch về như, Càn Khôn, (nghe không rõ), huynh trưởng Trịnh Công Thắng về tu chính cũng có nhắc đến hành động Tỳ Trung Liên Hoa, tức là (nghe không rõ), có 8 lỗ, Thanh Địa về Bát Quái.
Xin Thầy cho biết và ban dẫn cho chúng tôi những cái (nghe không rõ) và những cái vị trí của những quẻ trong Kinh Dịch vô cùng quan trọng. Hiện nay trên thế giới đó, nhiều lãnh vực như Khoa Học, Y Tế, Vật Lý người ta cũng đang áp dụng Kinh Dịch; thí dụ như là 2 nhà khoa học Trung Hoa được giải thưởng Nobel là cũng nhờ áp dụng kinh Dịch; hay là các nhà cai trị nước trên thế giới như ở Indo hay là Trung Quốc, hay là ở nhiều nước trên thế giới, người ta áp dụng như Binh Thư Tôn Tẩn, đang áp dụng Kinh Dịch.
Xin Thầy rao giảng cho chúng con biết.
Đức Thầy: Áp dụng trong Kinh Dịch là mượn cái Kinh Dịch.
Nhưng mà cái trí thông minh của con người, khác!
Bây giờ Anh nói “Kinh Dịch,” thiếu gì người muốn áp dụng. Áp dụng không được!
Cái sự thông minh, căn lành của người đó thuộc về ở giới nào, nó dòm vô Kinh Dịch, nó đọc, nó biến hóa mà nó tác dụng và nó tìm ra được cái nguyên lý. [35:40]
Còn Kinh Dịch có bán đầy phố hết, nhưng mà mượn cái đó để tiến.
Cái tiến đó là cái gì?
Sự thanh tịnh thông minh của con người.
Cho nên, người tu thiền của Vô Vi, một thời gian rồi, nắm Kinh Dịch mới thấy, “Ô, cái này nó đã sắp đặt rồi. cũng như trật tự Dịch Lý trong khối óc của chúng ta, trong cơ tạng của chúng ta đang khai triển! Không cần phải học, nhưng mà tới đó nhìn vô Kinh Dịch, chúng ta thấy rõ rồi: xác định cái việc đó là như vậy. Nhưng mà chỉ có tạm mà thôi, không có sự vĩnh cửu.
Cái Dịch Lý là các Bạn Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định; Càng đồ, này kia, kia nọ là nằm ở chỗ đó! Thượng, Trung, Hạ quy nhứt rồi, nắm cái không đó, từ cái số 0 nhìn lại tới số 9, biến hóa đó, mới thấy rõ cái đường đi nước bước. Đó!
Cho nên, tại sao những người tu Vô Vi lại, tới đó nó lại hiểu? Nó, hồi nào giờ nó không phải coi trước, mà nó nhìn mặt ông đó, nó thấy ông đó sao đang khổ! Nó đâu có học Dịch Lý, nhưng mà, Anh đang khổ, rồi nó nói một chặp, Anh nghe, hết khổ! Rồi từ từ cái anh đó tới kiếm nó hoài; mà người đó hồi nào giờ không có học Dịch Lý; mà chính nó tu cái pháp này là nó học Dịch Lý!
Dịch Lý khai thông là quý vô vàn; trong (nghe không rõ) cũng có nói. Rất rõ ràng: cắt nghĩa về cái Dịch Lý. Ngũ hành kích động và phản động, Dịch Lý nó sẽ khai thông.
Mà trong cái cơ tạng của các Bạn là Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ rõ rang; mà sắp lại trật tự thì tự nhiên biến thể của nó là một Dịch Lý, tự nhiên đi ra một cái sự thông minh mà hồi nào giờ không biết, không bao giờ học! Mà thấy rõ những cái điều; “Cha! Anh đó đang bị cái tai nạn; mình nói cho ảnh thức tâm để ảnh quy về!” Giữa bạn đạo với nhau, có gặp mỗi tuần là quý lắm. [37:51] Người phát triển lúc nào cũng biết; chịu thực hành rồi tự nhiên nó đi tới biết Dịch Lý; nó tự mở trí ra.
Còn cái Dịch Lý, kêu bằng, sách đó, người ta ghi chép như vậy; chớ kỳ thật là nó ở trong cái tự nhiên và siêu nhiên.
Mà nếu mà thực hành về Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định là trở về tự nhiên và siêu nhiên, thì tự nhiên rõ cái Dịch Lý rất dễ dãi, không khó khăn.
Bạn đạo: Dạ thưa, con xin hỏi Thầy một câu hỏi nữa, vể Dưỡng Sinh.
Đức Thầy: Dạ!
Bạn đạo: Trong ...
Đức Thầy: Trong cái tâm đạo, tôi cũng có nói về Dưỡng Sinh, tu thiền Dưỡng Sinh.
Khi Anh tu thiền, Anh đạt tới quân bình, mọi người hướng về Anh, thì cái sức sống của Anh đó, thấy càng ngày càng mạnh thêm, sức sống của Anh càng ngày càng nhẹ thêm.
Chớ Dưỡng Sinh không phải là ăn món này, ăn món kia, ăn món nọ để dưỡng sinh!
Anh ăn được cái nguyên lý đó, Anh mới thẩy cảnh sống đời đời bất diệt; là cái phương pháp tu thiền này nó tới cái Dưỡng Sinh.
Sau khi tu thiền, mình thấy mọi người đều là chân lý: sự kích động và phản động đều là ân nhân của mình; đó là dưỡng Sinh: sống một cách nhẹ nhàng và không bị lệ thuộc.
Anh hiểu cái chỗ này chưa?
Đó, trong cái kinh “Đạo Tâm” có nói rõ ràng: cái phần Dưỡng Sinh tu thiền, tu thiền mới đạt được Dưỡng Sinh.
Mà nghe nói là Anh phải ăn cái này 3 gram, 4 gram, 5 gram; chặp Anh quên, thành ra không thành dưỡng sinh mà hại sinh nữa! Lộn luôn!
Còn cái này là nó trật tự rồi; nó trở về trật tự rồi mới thấy cái Dưỡng Sinh.
Khi mà bạn đạo hợp với nhau trong một tuần, thấy nó cởi mở ghê lắm: nó kích động rồi, rồi người này đem cái sáng suốt, người này đem cái phần thanh điển tới, người kia đem phần thanh điển. Được hưởng cái Dưỡng Sinh trong giây phút đó! [39:50]
Rồi khi mà mình quán thông được nhiều cõi rồi, mình thấy, “Té ra, tất cả đều là chân lý; cò gì mà không phải chân lý? Cái ghế này cũng là chân lý: trí khôn của loài người đã cấu trúc cho tôi được cơ hội ngồi đây. Cái bàn này cũng là chân lý; cái micro này cũng là chân lý! Đó là Dưỡng Sinh! Tôi sung sướng vô cùng; tôi thấy tôi hưởng hạnh phúc!”
Khi Dưỡng Sinh đạt được là hạnh phúc; mà cảm thấy được hạnh phúc tức là Dưỡng Sinh! [40:15] Đó là cái cứu cánh cuối cùng! Thực tế như vậy.
Còn cái kia, Dưỡng Sinh về thuốc men, này kia.
Nước uống cũng là Dưỡng Sinh; nước lạnh cũng là Dưỡng Sinh! Anh biểu tình, nhịn đói, ở Việt Nam Anh biểu tình, nhịn đói 9 ngày, có nước uống, không chết! Dưỡng Sinh! Thấy không? Nước cũng là Dưỡng Sinh.
Nhưng mà mình, ở trong này có Nước, Lửa, Gió, Đất; Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ; mà điều hòa, thì tự nhiên cái sức Dưỡng Sinh vô cùng, tươi tắn, trẻ đẹp, mà không có khó khăn trong nội tâm.
Cho nên (nghe không rõ) tôi cũng đã nêu rõ (nghe không rõ), Anh hỏi đây từ cuốn “Quán Thông” đến cuốn “Nội Đạo Tâm”, hai cuốn cắt nghĩa hết!
Bạn đạo: Thưa, còn ở trong Dưỡng Sinh đó, trong tài liệu Dưỡng Sinh có nói về Tam Mạch Đản, tức là ba vùng trắng đó. Thì khi Tiên Sinh qua mà thuyết trình về tài liệu về Dưỡng Sinh đó, có nói về cái câu: Tam Mạch Đản, cái đó là quan trọng nhứt trong người chúng ta. Mà tôi thấy, ở đây không có vị nào mà không bị Tam Mạch Đản hết. Vậy thì phải làm thế nào để giải thoát khỏi tăng và giảm? Tam Mạch Đản là nói về con mắt của mình, trừ khi Tiên Sinh quan sát một người nào đó, thì Tiên Sinh đứng nắm bàn tay, giữa ngón tay trỏ và tay trái, thứ nhứt; thứ nhì là quan sát con mắt; thứ 3 là lỗ tai.
Cũng như bên Vô Vi, chúng ta là quan sát cái Tinh, Khí, Thần của mỗi người; cái đó là quan trọng.
Xin Thầy rao giảng cho chúng con biết về cái Tam Mạch Đản nó như thế nào, nó quan trọng như vậy? Với chúng ta đây, trong tài liệu đó, không thấy người nào mà không bị Tam Mạch Đản hết!
Đức Thầy: Khi mà Anh đọc tới cái chỗ đó, đó, Anh phải hỏi, “Osawa còn sống không? Ổng đang ở đâu?” Phải hỏi chỗ này!
Còn cái phương thiền mà đem so sánh với ông Osawa, là xa cách lắm! Phương Thiền là dòm căn bản cái điển hào quang của mọi người; cái đó là sự dày công thăng hoa trở về thực chất của phần hồn.
Còn cái đó là nói tạm bợ về vật chất: Ổng nói về Y lý, nhưng mà cái thời điểm đó, không khí khác; thời điểm bây giờ, không khí khác! Thay đổi; thời tiết bây giờ thay đổi! Cho nên, nhiều khi anh dùng Osawa là một chuyện; nhưng mà có người dùng được, có người dùng không được. Thời điểm khác! Phải hiểu cái chỗ đó.
Rồi còn nói rằng là Tam Mạch Đản, này kia, kia nọ. Hỏi chớ, người tu Vô Vi là người thanh lọc cái đó, và trở lại luôn luôn cặp mắt sáng tốt; nhìn cặp mắt nào, người nào có thật sự thiền là cặp mắt họ sáng; họ không có lu mờ và chứa những cái chuyện đó ô trược! Không có ô trược! [43:07]
Mà người dụng lý nói Vô Vi, thì cặp mắt khác; mà người thực hiện Vô Vi, cặp mắt khác!
Ta nói, Vô Vi căn cứ vào luồng điển ở trên đầu của con người, kêu bằng đi vào chỗ siêu thoát, chớ không phải căn cứ vào lý luận của người phàm mà áp đảo tinh thần! Cái đó không có. Vô Vi không chấp nhận cái đó. Vô Vi về luồng điển thực chất của hành giả mà thôi; rồi trở về tự nhiên tu thét rồi con người nó, hồi nào giờ không nói cho ai nghe, mà người ta nhìn, “Sao lúc này Anh trẻ, vui?” Là cái luồng thanh quang và từ quang của nó tự xuất phát lên. Cái phần đó nó khác; phần đó là về điển giới, nó quan trọng nhứt của con người.
Con người không có điển, không cử động được.
Mà điển không điều hòa là loạn tâm!
Mà điển liên hệ với Càn Khôn Vũ Trụ, trở về với Thức, rồi đi tới Chơn Thức, rồi đi tới Vô Thức!
Cái phần đó, chỉ trong thực hành, chớ không phải nói rằng, “Tôi quen ông Thầy, ông Thầy ổng cho tôi cái đó!” Không; không có cho được!
Người nào không hành, không tu, thì không đạt!
Đó là sự công bằng nằm hẳn trong cái luật của Càn Khôn Vũ Trụ: không thêm, và không bớt, và không lo âu!
Còn cái phương thiền mà nói với ông Osawa, điện hỏi ông Osawa ăn tới bây giờ, hỏi ổng còn sống không? Ổng cũng phải chết vậy! Chết rồi ổng đi đâu? Thì cái phần đó ổng không có nói!
Thì bây giờ chúng ta đang sử dụng cái cứu cánh của phần hồn, cứu cánh trong lúc giải thoát, thì thế nào? Chúng ta thấy nó khác hơn. Mỗi người phải hành mới tiến được; không hành, không tiến được. Anh thấy rõ cái đó không?
Cho nên, nhiều người đọc sách, bị lệ thuộc trong cuốn sách, mà không dám đặt câu hỏi: “Tại sao? Ông đi đâu? Ông làm được những gì? Rốt cuộc Ông chỉ ở trong thời điểm đó; rồi qua cái thời điểm đó, Ông làm được cái gì?”
Cho nên, cái Vũ Trụ Càn Khôn đang thay đổi, đây là đi lần, lần, lần, đến cái Kỷ Nguyên Di Lạc: mọi người sẽ vui, các đạo lần lần sau qua cái cơn nhồi quả, thanh lọc rồi, các đạo sẽ vui nhiều hơn, cảm thức phần hồn quan trọng; mọi người đều vui.
Cho nên, chúng ta sống trong chế độ tự do này, thấy càng ngày càng nhiều người tu: bất cứ tôn giáo nào, rồi họ sẽ đi! Ngay cả không khí cũng thay đổi; chớ năm nay là khác nhiều lắm.
Anh còn gì khác?
Bạn đạo9: Nếu có thì giờ thì con sẽ hỏi thêm. [45:50]
Đức Thầy; Hỏi đi; hỏi thêm; trao đổi mới có thiên, có hợp.
Bạn đạo9: Trong băng thuyết giảng Thầy có nói, hủy hoại thân thể là có tội với Thượng Đế. Nhưng tại sao trong băng Cha giảng, muốn tu hành tân tiến, con nên phát tâm hoạn! Hai cái đó nó có nghịch lý với nhau không?
Đức Thầy: Phát tâm làm sao?
Bạn đạo9: Hoạn! Đó là cắt cái của quý đi đó; trong băng Cha giảng có nói.
Đức Thầy: Cha nào nói?
Bạn đạo9: Dạ, trong cái băng (nghe không rõ)
Đức Thầy: Không có Cha nào mà nói,
Bạn đạo9: Cuốn băng của anh Bình cho: “Muốn tu hành tân tiến, không nên bắt tâm hoạn đi.”
Đức Thầy: “Bắt tâm hoạn,” là tu nhờ cái thanh điển đi lên, thì cái trược điển không có lưu.
Cái trược điển là sức nóng nó tạo ra dục, biết không?
Cái phát tâm là mở bộ đầu, xuất phát đi lên; chớ không phải kêu cắt cái của quý! Dịch sai nữa!
Bạn đạo9: Nghe hoạn là con nghe (nghe không rõ)
Đức Thầy; Hoạn là có hoạn: chuyển cái phần trược điển này lên trên đầu. Cho nên người tu, người ta tu về Vô Vi, người ta diệt dục, cái mặt người đó hồng hào, người ta hồng hào; nhưng mà người ta không có đủ điển mà người ta sài, người ta hướng thượng, người ta vẫn sài! Bởi vì khi Anh giáng lâm xuống, ngược cái đầu lại, Anh thấy không, thì nó phải tạo dục. [47:18]
Mà bây giờ, mình tu, mình làm Pháp Luân, thì nó ngược trở lộn lại, nó đi lên; sức hút!
Cho nên cái đầu của tôi, cái đèn nó chiếu, nhìn cái mặt của tôi một chút nó đỏ liền; hút hết, nóng lên liền; cái đầu nó hút vậy đó. Khi mà mình tu, cái bộ đầu nó hút lên được rồi đó, mình thấy cơ quan dục đó nó mất hồi nào không hay. (nghe không rõ) phục vụ lên trên, nó dục tiến.
Chớ không phải cái dục như ở thế gian, là ứ đọng dục, cho nên cái sự ân ái chỉ có chút xíu thôi, rồi cái chán, không có cái gì giá trị hết; kêu bằng gạt mình trong 5 phút thôi, 10 phút thôi là hết rồi; đó.
Còn cái này là nó nuôi dưỡng hằng ngày, 24 trên 24, cái phần thanh nhẹ đó,nó dục tiến đi lên.
Còn gì nữa?
Bạn đạo9: Trong kỳ Đại Hội lần thứ tư tại Long Beach, California, chị bạn có nhắc lời Thầy (nghe không rõ) làm chủ trương mở mang về diện, là đặt nặng trọng tâm xã hội và cứu tế lên hằng đầu. Bởi vậy, hoặc là giúp đỡ lo lắng sức khỏe, nơi ăn chốn ở, nghỉ ngơi cho các bạn đạo, đặc biệt là các bạn đạo già.
Trên thực tế, chưa có một bạn đạo già nào được cái may mắn hưởng thụ cái hồng ân đó. Như vậy có lệch lạc với trọng tâm của tổ chức Thiền Viện ngày hôm nay, không? [48:42]
Đức Thầy: Trước hết, muốn tổ chức Thiền Viện là mọi người muốn có một cái nơi để những người lão về đó ở, rồi kiếm công việc của các xưởng về đó làm việc để vui sống với nhau. Nhưng mà bây giờ mới xây được có căn nhà, chưa thành Thiền Viện, làm sao đem ông già về? Có bác sĩ đâu mà lo? Thấy không?
Cái chuyện gì, lập cái chùa cũng phải mấy chục năm cũng lập cơ sở, thì đặt cái đại nguyện như vậy đó, rồi mọi người sẽ noi theo đó rồi làm tới. Lúc đó là mấy ông cụ về sống, phải có bác sĩ, có người này, người nọ lo nữa.
Cho nên, không phải là mới xây lên là thành đâu! Không phải thành! Còn phải nhân sự nữa chớ; phải cần nhân sự nữa chớ. Rồi phải có chỗ ăn, chỗ ở, rồi mấy người già mới tới đó ở được!
Cái trọng tâm là muốn như vậy, nhưng mà thành sự cũng phải đòi hỏi thời gian, chớ đâu có phải là nói cái có liền a! Chúng ta Vô Vi là nghèo lắm à, người đóng có chút xíu mà, đâu có tiền bạc gì!
Nhưng mà lần lần rồi họ có quyết tâm họ sẽ đi đến. Những vị bác sĩ đó, họ quyết tâm họ thấy rằng, tiền của của ông Trời, họ thấy rằng cần phục vụ, chớ mấy người bô lão đứng trong sự hiu quạnh; thì họ sẽ phát tâm đi tới.
Đó là vạch con đường cho mọi người sẽ phát tâm đi tới. [50:10]
Bạn đạo9: Con xin thành kính tri ân Thầy đã mở trí huệ cho chúng con. Chúng con có thể hiểu qua những câu hỏi đó, các tâm trạng đó; Thầy hôm nay là mở mang cho con.
Đức Thầy: Dạ! Cảm ơn sự đóng góp của Anh rất nhiều.
Bạn đạo1: Bây giờ đã quá 15 phút như chương trình đã ấn định. Con xin cảm tạ Đức Thầy hôm nay đã (nghe không rõ) cho chúng con, với tất cả quý bạn đạo. Sau đây, chúng con xin mời Thầy cùng tất cả quý vị quan khách cũng như quý vị bạn đạo, trước sau để dùng bữa tiệc trà thân mật.
Đức Thầy: Cảm ơn Anh Chị Bình; tất cả anh em đã tổ chức một buổi đàm đạo, mà chúng ta nghèo, mà ngày hôm nay ngồi ghế trật tự vậy, tôi mừng lắm. Tôi thì phát tâm nói đạo thôi, chớ tiền thì không có, thiếu tiền; có nhiều thì tôi đã cất cái nhà và rước ông già về nhà ở rồi, không có để mà ở bơ vơ vậy; có tâm, nhưng mà không có lực, thì chỉ ngày đêm lo công phu, lo tu, và đóng góp những cái gì mà mình đạt được, nói cho tất cả mọi người biết; mọi người sẽ tự đi và sẽ đóng góp nhiều hơn, rồi mọi người sẽ thực hành đúng hơn hay là giỏi hơn tôi, và giúp đỡ mọi người kế tiếp.
Thành thật cảm ơn sự hiện diện của các bạn ngày hôm nay. [51:48]
Bạn đạo: (cùng vỗ tay) [01:00:01]
English translation by AI DeepL - EDITING IN PROGRESS AS OF 20260223
V 19871108L3
LECTURE IN DALLAS FORT WORTH - Volume 1
(Video 1)
Fellow Practitioner 1: On the occasion of Master Tam's visit to the Dallas-Fort Worth area, we would like to organise a gathering for all fellow countrymen and fellow practitioners in this region. Today, perhaps due to technical reasons, Master Tam arrived late; according to the scheduled programme:
- From 9:00 to 10:30, Master Tam will give a lecture and answer questions raised by the participants.
- From 10:30 to 11:00, the teacher will join a friendly tea party, and
- At 11:00, the session concludes, as the Teacher must continue with his programme at 12:00 [01:17]
So today I have been nominated to host the programme; I ask you all, brothers and sisters, aunts and uncles, and all fellow practitioners, after the Master's lecture, if you have any questions or concerns, any questions at all, please raise them and let the Master answer. If you find it inconvenient to ask a question, you can write it down on paper and give it to me. I will stand here, read them aloud, and ask the Master to answer them for you.
That concludes today's programme. I would also like to apologise on behalf of everyone for the delay. Due to technical reasons, we feel bad for keeping you waiting for so long. Greetings to all. [02:53]
The Master: Please come forward.
Disciple 1: Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn. Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn. Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn. Nam Mô A Di Đà Phật. Nam Mô A Di Đà Phật. Nam Mô A Di Đà Phật. Vạn Vật Thái Bình.
Dear Reverend Master, dear fellow practitioners, dear fellow countrymen; today we are all gathered here to learn together with the Reverend Master and all our fellow countrymen. [04:18]
I would like to briefly outline today's lecture programme:
And now, I would like to invite the Master to bestow upon us his teachings.
Namo Amitabha Buddha, May All Beings Be at Peace.
Teacher: Today, I have the good fortune to visit my fellow practitioners here. I sincerely thank the Organising Committee for giving me the opportunity to share a few words with my fellow countrymen about our health as we reside on this earth, and how we must all strive to understand our own existence and where we stand. [05:44] We possess a complete physical form: Water, Fire, Wind, Earth. These four elements combine; we have an intelligent mind, and the four senses: eyes, nose, ears, mouth to observe the unfolding of all things before us, and to perceive the transformation within our pure consciousness.
Each of us possesses a unique power: wisdom; within that wisdom lies Forgiveness and Love.
We have lived in families, interacted with society, and been exposed to countless stimuli and reactions that have led to hatred, jealousy, and a desire to bring others down.
Why?
To bring sorrow to both sides; that is what we have done!
Today, we look back at our own position, so what better should we do? A full clarity, connected to the entire Universe that controls this small body; but in reality, this body encompasses everything, connected to the outside and the inside. [07:15] You also have eyes, nose, ears, mouth; you have Metal, Wood, Water, Fire, Earth; you have Heart, Liver, Spleen, Lungs, Kidneys; everyone carries water here and there, 70% of the water in the body circulates and transforms, controlled by the wisdom governing the body; yet we forget Heaven's Law.
We descend into this world already embracing a clear Heavenly Law. Where does that Heavenly Law reside? What is it doing to us right now? We are sitting here. What is it doing? What is the Heavenly Law doing?
Greed, Anger, Delusion, Joy, Anger, Love, Hatred, Desire. It demands of us, it asks us daily questions: "Are you greedy? Are you deluded? Are you ignorant? Are you angry? Do you engage in unreasonable battles and then return to repentance?" That is the Law of Heaven, my friends; your bodies are a Law of Heaven, to ask questions: "Where are you? What are you doing? What are you here to learn?"
Learning Compassion, Wisdom, and Courage [08:21]
Why is it said that only the Buddha possesses Compassion, Wisdom, and Courage; yet ordinary people also possess Compassion, Wisdom, and Courage?
We look straight into our families, look straight into our bodies; we know how to love our bodies, know how to be obsessed with our bodies, that is learning Compassion: knowing how to nurture it daily: eating, sleeping, defecating, fully serving the three great matters. That is Compassion. When we eat, we also forget, not knowing the value of the food.
"Why does the vegetable sacrifice itself for me? Why does the grain sacrifice itself for me? Why does the animal sacrifice itself so that I may eat and be warm? What happiness does it have? Is it the happiness of a Bodhisattva?"
It sacrifices its flesh and bones so that you may eat a bowl of pho, warming your body, so that you may proudly go here and there. But for what purpose?
"I am warm and full, I am at peace. But after this peace, what must I do? Who gave me this peace? All beings contributed to my having a body, my having clothes to wear, my having a chair to sit on, my having a house to live in. Was it human wisdom that gave me this? I am living in the warmth of true love. The more tranquil I become, the more clearly I see the love that surrounds me, within my consciousness, building my body to be warm and full through the law of Birth, Ageing, Sickness, Death, Suffering. Ask, who is free from ageing? Who is free from sickness, who is free from death? [10:00] But we still demand warmth and fullness. That; who provides warmth and fullness?
We are clearly in debt! We have borrowed so much of the happiness and sacrifice of those Bodhisattvas, yet our hearts cannot achieve even a little Bodhisattva love and forgiveness! Even within our own families, we still argue and fight; even between people, we are still divided, not knowing how to love one another, not knowing how to use the weapons of love and morality to reform ourselves and help others.
Fundamentally, when we interact with one another, descending into this world, we see that at birth, all are impartial: when we are infants, impartial, everyone holds us, carries us, clearly perceiving our fragrance, cherishing us!
We are inherently nothing, innocent, yet today we distort the truth, loving some and hating others; living in delusion, our path grows shorter and shorter, unable to progress! [11:11] When we descended into this world, so many people loved us, and our minds were pure; so many people cherished us. Then you look at the light bulb and understand. The force of that vibration, the gentle force of our vibration lying in that cradle, was at that moment extremely gentle. Can you see it clearly when you look up at the Sun?
The Sun's vibration, millions of times faster than this light bulb, illuminates the entire Cosmos; this light bulb here is currently vibrating and reacting, colliding, extremely dynamic, extremely fast, it emits light; then everyone enjoys that light.
Now, when we descend, we bring the light of compassion down to the world. Yet today, we have lost that light of compassion, and we turn to a Buddha: "Oh, I follow the compassionate Buddha, I follow the compassionate Heaven; I form factions, I form parties. I forget myself, I forget the compassion hidden in my consciousness. If I am willing to explore myself and stand in Heaven's Law. My current position is to descend to the world to learn Compassion, Wisdom, and Courage. Truly, I have Compassion, I have love. I know that protecting this physical body means I am on the path to learning Compassion. And when I know how to protect Compassion, I have the wisdom to use my existing abilities. And I act courageously when I serve everyone as everyone has served me." [12:51].
The robes you wear are the wisdom of humanity that has served. We have received so much, yet we have never repaid it, never truly and sincerely served as sentient beings have served us. Therefore, today I come here as a person in this world, and I have devoted myself to spiritual practice, seeking to understand my own innate potential and the supernatural structure that I have attained. Today, in your presence, you are no different from me. You have eyes, ears, a nose, and a mouth; I too have all these things: we are one, sharing the same pain, the same love, a spirit of building each other up.
Why can't we do it?
Because we are outward-looking, anxious, because of external circumstances, because of money, because of love, because of the outside world, but the truth within us refuses to be used. We do not return to our inherent peace and strive to become more and more enlightened, more and more pure, more and more open, only then will we see that the value between human beings is eternal [14:11]. Love and morality are eternal; they are the sharpest weapons on this entire planet.
If we do not have the love and morality of God, of Heaven, of Buddha, how can we have the vital energy to sit here, breathe, and listen to the teachings?
Then everyone is living in the existing vital energy, breathing in and out in unison; do you see clearly yet? That structure (hard to hear) of the Immortals, the Buddhas.
Where do the Immortals and Buddhas come from?
They come from human beings evolving; suffering leads one to cross the threshold of the Buddha Dharma and cultivate liberation, shedding this physical form and returning to the soul, never again bound by worldly existence. Today, we, as human beings, have the potential to become Immortals, Buddhas, and harmonise with Heaven and Earth in the essence of life.
But what are you all learning here in this world?
Learning Heaven's Laws; clearly. [15:54] Being a wife, being a husband, giving birth to children and grandchildren, replacing mother and father, to fulfil the love of Mother Earth, the love of Heavenly Father for our family; then we bring the Way into life, with immense joy, a beautiful society, everyone knowing how to love and cherish one another, in the blink of an eye we can accomplish many things.
But in the midst of destructive turmoil, how can we progress? Why must we destroy?
Because of darkness, not knowing oneself!
But once each person knows themselves, in tranquillity, understands themselves clearly, they will be immensely happy. Seeing our brothers and sisters as one family, living together on one planet with no differences whatsoever; every household uses the original energy to live, breathing in and breathing out to survive.
Therefore, we no longer create inner turmoil and division, nor do we wear ragged clothes in our hearts. When our hearts are uplifted and wholly devoted to truth, we will never appear before God in ragged clothes again; there is no division within our hearts, but our hearts always see the word harmony to progress. Then everyone has been and is harmonious with us, we have clothes, we have good trousers, we have good shoes, we have chairs to sit on, we have means of transportation in this world. [16:32] The car you are sitting in is no different from a lotus throne; and the wisdom of humankind has risen up and structured itself into a car so that you may ride in comfort according to your wishes.
So where is your soul? Where is your homeland?
Your homeland is the Eternal Source in purity.
Therefore, your heart and your Law are embracing this new order. When order is established, you blink your eyes, and you return to Heaven; you do not have to ask anyone for permission to return to Heaven!
Lightness becomes Heaven, heaviness becomes Earth; yet your souls are weighed down by resentment in perpetual attachment, so how can you progress?
Therefore, there must be a method of meditation practice.
Our method of meditation practice is one that has been put into practice. We clearly see that the Soul-Illuminating Dharma, the Dharma Wheel Meditation, restores order.
But what serves as proof?
Any action must have proof. Our minds are chaotic, restless, doubtful, doubting this, doubting that, doubting the other, and we ourselves have no order. So, borrowing the Soul-Illuminating Method like this, it will naturally return to the vibrational force because when we were born, our beaks were soft, at that time they were light, coming and going easily, but now we have grown up, our minds become increasingly rigid, focused only outward, fearful, afraid of losing, afraid of failure! Because of this, it draws us in, increasingly binding us, preventing us from developing, losing our freedom. [18:20]Then we look into our souls to open it back up: closing our eyes, we see light as true light; opening our eyes, we see light as temporary. When we know how to develop that place, we stabilise the nerves of our brain, just like when we were newborns, light, relaxed, sitting anywhere we feel relaxed, feeling connected to the lightness of the void.
And we practise the Dharma Wheel of Constant Rotation by inhaling the original energy, the pure energy, to dispel the impure energy within our hearts and internal organs. Every day, we consume animal flesh and vegetables, but before they are killed, they are also agitated; cutting a blade of grass is also agitation, "Thụ trảm bá đao"; and a piece of meat before it is killed is also agitated, so when we bring that blood into our minds, we become more and more agitated.
What can purify us?
We purify with the primordial energy of the entire Cosmos.
Therefore, the Dharma Wheel of Constant Rotation that we practise is to purify human beings, and human beings become younger and younger.
Every day, one task must be purified to restore order. When order is achieved, people become light and pure. The same applies to your business: if you run your shop with order, customers will not be upset, and your business will thrive. There must be order, because our constitution is orderly, so our words do not carry karmic consequences and we do not speak nonsense: the truth is the truth, without fear of loss, because our fundamental nature is true in truth, not outside of truth. [19:55]
Therefore, we must understand that the path we take must be one of honesty and wisdom, so that we may clearly see our own true mind.
Many people in the world ask, "I have a mind; where is the mind?" They ask without knowing how to answer, "Where is the mind?"
When enlightened, one sees the heart. When one sees a person drowning in a river, one jumps in to save them; only then does one see one's own heart. One's heart is pure and natural.
That is why, today, our practice is to turn the Dharma Wheel to return to innocence and naturalness.
The foundation of humanity is to learn one's own order, so that when we enter any religion, we do not bring karmic debt towards our beloved ones.
Humans without order, unaware of the structure of the Supernatural, unaware of where the Higher Power resides, end up abusing themselves, harming themselves, pursuing endlessly without attaining. [21:00]
Now that we have re-established order, we see: it seems we have arrived. The form of human beings is a microcosm of the macrocosm (hard to hear), and the connection is unceasing, inhaling and exhaling; we cannot be separated from the Cosmos! And we cannot be separated from sentient beings! Our brotherhood cannot be destroyed.
Why cannot our brotherhood be destroyed?
Now, when we see someone fall down and die, everyone rushes to save them, even though we may not know their name or where they come from. But we simply have a duty to save them, for our hearts are one; do you see?
Therefore, the brotherhood on this earth must remember that the earth is one, without division!
Therefore, we must understand early, awaken early, correct ourselves early, and return to our fundamental nature; then wherever we go, we bring peace to everyone. That is your capital, my friends; that is your wealth, my friends; that is your position as the " ," and you will never be deceived again, for you only carry love wherever you go, correcting yourselves and guiding others.
The fundamental basis of humanity is to enter into that; if we are human beings without the foundation of love, it is very painful; only embracing hatred, we can never progress, driving ourselves mad, our minds chaotic. [22:41]
But our truth is not like that! Return to serenity, rejuvenation, youthful acceptance, patience, openness, and harmony with all; for we are within the clear Law; everyone has the clear Law, and no one can violate anyone else.
When we understand the immortal soul, we do not do wrong things and then suffer the consequences, thinking, "In this life, I steal from others, and in the next life, I will hide somewhere else, and they won't be able to catch me! I steal; my soul is immortal, and one day it will correspond!"
“I understand that my soul is immortal, that I will never do wrong, but will walk the high road, not the low road; the high road is clearly laid out in the Law of Heaven. I will realise the innate wisdom within myself, so that I may progress and enjoy happiness (unclear).”
Human happiness lies within the heart, not outside; one cannot go anywhere to find happiness! Only within one's true heart is happiness found; if one does not know how to seek it, one will never find it!
Therefore, those who practise this Zen discipline work hard during the day, and at night practise Soul Illumination, Dharma Wheel, and Zen Meditation. They feel their minds are at ease, resolving some of the troubles and hardships they themselves have created, which are now gone, and only then do they feel at ease and happy.
That is happiness! [24:20]
Everyone in society follows this path, "Removing Impurities and Retaining Purity"; now when we go out into society, we inevitably encounter impurities: arguments, gossip, this and that, we encounter impurities, but when we return home, we resolve them and restore order.
Therefore, our method is the method of everyone, of all humanity, and all religions can practise it!
Why practise?
To restore order within ourselves and achieve health for ourselves; that is the essential need of sentient beings, not that this group is a religion. No!
This group is about people returning to the fundamentals of being human and achieving health and peace of mind. It cures the sickness of the mind, caused by unjustified doubt and madness due to excessive greed; and it is decisive, and it sees sufficiency, always having enough to give to others, and only then does it find happiness for itself. [25:24]
Therefore, those who practise this method, in the first six months, practise properly like this, and their faces will be bright!
Then, after three years, seeing clearly the darkness of their own nature, they realise: "I am wrong, no one else is. I have committed sins, I must bear the consequences, so I open my heart.
After three years, with an open heart, I see that everyone is happy with me!" At that point, we progress in a state of purity and tranquillity, living in order, ease, learning from various places, and harmonising with all realms; only then does our mind develop.
Therefore, my fellow practitioners of Wu Wei in Dallas, soon you will have the opportunity to sit together weekly to exchange ideas and learn in an atmosphere of love and openness.
If we do not exchange with each other, how can we know? Like me, I practise this Dharma, but if I do not share it with my relatives, they will not understand their own potential. Why must I practise this Dharma? I suffer, I see myself as a human being, but not a decent one; I see myself as a human being who is unreasonably busy, perhaps even frantic, and when I die, I don't know where I will go. And I don't know where I came from? Then I borrowed this Dharma, today I am pure, I see it, I see what I have learned here? Why can the world do so many things? [26:54]
Truly, people in this world who know how to cultivate can do it (unclear). Everyone is harmonious with each other, and in serenity, they decide to be serene now, decide their future; on the day of our death, we will no longer be attached to the mortal world and will not go down to Hell anymore.
People have already prepared the path: the light go to Heaven, the heavy go to Hell; it is very clear; and we ourselves control it from the beginning, from the very start, every night, every hour, every minute.
Only when we are pure can we see the scriptures left behind by those who came before us: in temples, in churches, in any religion, the scriptures are all very reasonable and have a purpose; because we are restless, we do not understand; when we are pure, we see: it is very true! Without order, how can we understand the scriptures?
When one has order, one understands the scriptures, sees the path clearly, and from there chooses the path for the soul to progress.
I see that all religions in the world are good; there is no such thing as a bad religion. Therefore, we must avoid the practice of criticising one religion against another.
We should only concern ourselves with restoring order within ourselves. Only then can we enjoy the happiness that those who came before us have left for us. [28:17]
That happiness is continuous and infinite, blissful. Money is not bliss: today, you are old, you have money; does money help you eliminate your karma? Does it eliminate suffering and sorrow? Can money eliminate it? It only creates more sorrow for you.
When you cultivate, you realise, "I have eliminated my mental karma. I see that I came from nothingness, so I must return to nothingness! Then I see everyone as myself; I see the house as myself, the wisdom of humankind as myself, and I see the entire universe as myself!"
Your mind is light, yet you remain distant, thinking, "Oh, that man is great; that house is big!" No! It is all the same: the wisdom of mankind! The clothes you are wearing are also the contribution of human wisdom; when you realise that, you live in purity, immediately settled, nothing moves; then the happiness of sacrifice will overflow; only then can you examine yourself, correct yourself, and serve others. [29:28]
The more you meditate, the lighter you feel; the more you meditate, the more your mind opens, and you are willing to serve others, because, "The path I walk is successful, fruitful, and not in superstition, not in begging, begging demons to come and protect me. No! I am the enlightened part; I must purify the impure part of myself and retain the enlightened part and to serve wholeheartedly and sincerely, so that everyone may live in harmony and the present happiness of the planet!" [30:00]
That civilisation has progressed tremendously, yet spirituality remains stagnant, unwilling to progress, unwilling to harmonise with one another! Today we sit here filming everything, recording everything; 30, 40 years ago, who could have imagined such a thing? Today we have it! And in the future, we will have more.
Ask, but where does the soul go when it leaves?
Ask, do you have knowledge?
Yes, we do!
Yes; please bring that knowledge to this table and show it?
That knowledge is intangible; but it exists. It exists in the void.
What have we been understanding all this time?
We have understood within the Void, not within this physical body; the body is merely a vehicle, while our consciousness is the essence: communicating with each other, understanding each other in a spirit of construction, openness, and self-reflection, and doing things for ourselves. That determination is what we build for ourselves, which creates order.
We are the Universe, and if this Universe lacks that order, then the Divine Mechanism is utterly ruined!
Who creates the divine plan?
It is created by human beings.
And if humanity lives within that order, where would the Divine Plan be in turmoil?
There is only harmonious evolution, looking at each other, understanding each other; looking at each other, loving each other; looking at each other with a constructive, open mind!
Is money powerful?
No, money is not powerful!
Human consciousness is stronger: human consciousness created the atomic bomb, not the atomic bomb creating human consciousness.
Once the human mind awakens, who would go on to create such instruments of destruction? We clearly see the immortal soul; who would we kill with an atomic bomb?
Understanding this, birth and death are the same—there will be no more suffering!
You who now crave life and fear death, are you certain you can avoid death? [32:11] Ask, can the elderly avoid death?
Knowing that one will die but not yet realising that life and death are the same, one still feels sorrow and worry. We live, we learn, we correct our order to evolve. When we die, we also evolve, so death and life are the same. Death is a change.
Every day we bring death into our minds and bodies without realising it.
The animal you eat must die, mustn't it? The vegetable you eat must die, mustn't it?
But it is reborn! Reborn, my friends. Living with us, then one day when we die, we too have a place to be reborn, depending on our level of purity or turmoil.
Those who are chaotic depart, still intoxicated, still black and white, still distinct—the demons will carry them away; they remain in the realm of life, a realm under warning, the realm of hell.
But those who are peaceful, righteous, and act honourably will go to a place of lightness. That is the order of the universe. That is the Law of Heaven, from which no one can escape. If we know how to build it now, we will have it in the future.
But if we do not build now, how can we enjoy the future?
Now, when you go to work, you come here empty-handed, don't you? But you go to work, endure hardship, and today you have a car, a house. Now that you feel the need to cultivate, where will your future lead? When the soul departs from the body, it will descend to a place of tranquillity, if you are a cultivator. [33:49]
But if you are a person of contention, then naturally there will be retribution from others, and you will end up in a place of turmoil.
Therefore, we have wisdom; let us use our wisdom to plan the path for the future.
The blessings we have today are why we are sitting here. So many people have died crossing the border, no longer (unclear). But today, we have the fortunate opportunity to see how to restore order for ourselves. It is also humanity that has discovered this and shown it to others. And if we are content with who we are. Just a little adjustment is needed; fundamentally, brothers and sisters are one family, without separation. All peoples are the same, existing to evolve, so Heaven created a single mould for all, everyone has five organs, four limbs, and all those functions, but only Purity and Impurity.
Purity understands and speaks of harmony.
But the impure speaks of gain and loss, and in the end, it must surrender.
Therefore, Sun Wukong, with his 72 magical powers capable of conquering the entire cosmos, ultimately had to surrender to the Buddha! Great Purity triumphs over all. [35:05]
Ask yourselves, do you have purity within you?
If you are willing to forgive and love, you will naturally find purity: "I have no grudges, I hate no one, I enjoy eternal, undying purity." That is the fundamental essence of human life, harmonising with the Cosmos.
Why do I not use wisdom and apply it? Why do I end up chasing after chaos?
To kill myself, that's why. When I am angry with them, I hate them, I hate myself. When I am angry with them, I am angry with myself. Do you see that the more you are angry with a friend, the more you cannot sleep at night? Insomnia is killing you. Your cells are destroyed, your brain is destroyed, but when we are open, loving, understanding, and building, our cells are alive. That is what keeps people young.
This year, I am approaching 66 years old. Without this Dharma, I would not be able to sit here today talking with you, going here and there. Why? Why must I sacrifice like this?
I see that humans have the ability to progress so that people can enjoy happiness on Earth. I myself have enjoyed it and am still enjoying it. I want to tell everyone that they will enjoy it and be able to enjoy it like me. That is the dedication to practice, to seek within the mystical science within everyone's inner self.
Why call it "Mystical Science"?
This method of practice is scientific: Soul Gazing, Dharma Wheel, Meditation, breathing, drawing the primordial energy of heaven and earth to improve one's spirituality. Is that not science?
My spirit used to be sad, angry, hateful, resentful, and furious; now I have changed it, I do not hate, I do not resent; instead, I hold onto the fundamentals of forgiveness and love. [37:10]
Therefore, many people in this world ask, "How can I forgive? That person stole from me, and I am supposed to forgive?"
Because they do not yet understand Heaven's will. Today we are here, fortunate to be here, because Heaven helped us get here, not sinking beneath the sea and forgetting, then becoming angry and resentful over a few small coins, hating and killing each other. In the end, we kill them, they do not feel pain, they die, we still live, we are the ones who suffer.
Those who came before us have evolved to happiness, while we remain lost in this world, still suffering. Therefore, understanding this truth, everything can be resolved. We Vietnamese are the most suffering people, far from our homeland, far from our country, for what purpose? To improve ourselves, to evolve, hoping for a future opportunity to contribute to everyone when we return home. Then we must re-establish order; if we do not re-establish order, it will never end. Without improvement, there will never be progress.
Therefore, our method is very simple and will bring you joy, practice and openness. If you have any questions, please ask, and I will answer. [38:37]
Disciple 1: Next is the question and answer session. I invite all fellow countrymen and all fellow disciples who have questions to come up here so that Master Tam can answer them for all of us.
Disciple 2: Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn. Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn. Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn. Nam Mô A Di Đà Phật, Vạn Vật Thái Bình.
Dear Master, I heard from fellow practitioners that there are still about 18 practitioners who have not shaved their heads. So I would like to ask, am I included in the list of those 18 practitioners, or not? And if not, I vow to shave my head. Please bear witness for me, Master. Namo Amitabha Buddha, Peace to All Beings.
The Master: What 18 people? 18 people who have not yet shaved their heads, is that right?
Fellow Practitioner 2: Yes! I heard from fellow practitioners that there are about 18 fellow practitioners who have not yet come forward to present themselves to the Master for tonsure.
The Master: So now you wish to shave your head, is that so?
Disciple 2: Yes! I have made the resolve to shave my head.
The Master: Can we shave your head another day?
Disciple 2: Yes, Master, that is acceptable.
Disciple: Please invite all disciples who have questions to come forward.
Disciple 3: Namo Jade Emperor Supreme God, Namo Amitabha Buddha, Peace to All Beings. Reverend Master, I have a few questions about the method of reciting the Six-Syllable Amitabha Mantra [40;50].
According to the Master's book, the Buddha chanting tape from Australia, as well as the Master's later Buddha chanting tape, instructs that the method of chanting the Six-Syllable Amitabha is to place the six syllables of the Six-Syllable Amitabha on the six chakras. However, I have heard that later on, there was a change to only chant the six syllables of the Six-Syllable Amitabha on the centre of the crown.
I respectfully request the Master to confirm when we should recite the six characters of the Six-Character Amitabha Buddha on the six chakras, and when we should only recite them on the crown of the head.
The Master: When we recite, the intention is focused directly on the centre of the crown chakra.
Why must we remember this point?
When we curl our tongue, teeth touching teeth, and recite "Namo Amitabha Buddha," the energy here directs straight upwards. And above is a great furnace. What do we consume here? We consume Metal, Wood, Water, Fire, Earth, meat, and vegetables within this furnace, which transforms into vital energy. The energy transforms into form, ascends, and resides here. [42:04]
We recite that vibrational force, and it will gradually transform into a sweet, sticky saliva. That is the Divine Elixir, a medicinal drink for the mind to become light and pure, curing mental illness. Once mental illness is cured, after reciting for a long time, we use the phrase "Namo Amitabha Buddha" to transform the Six Sense Organs and Six Sense Objects within, reciting Buddha's name with our whole body.
Why?
In a house with five people, one practises, and four do not; it becomes chaotic.
But now, with our entire body, up until now we have only taught it to learn about right and wrong, this and that, but today we only teach it to return to its true nature and enjoy the pure energy, just as the Master has (unclear); then use the mind for the whole body, then it will achieve balance, from lower, middle, to upper; then people will always be joyful. [43:15]
Disciple 3: Revered Teacher, so we should recite the six syllables of Amitabha Buddha on the six chakras?
The Master: Not the six chakras; that is for those who are new to practice. Those who have practised for a long time use the mind to transform the entire body into recitation.
Disciple 3: Only on the crown of the head, Master?
The Master: Yes; on the crown of the head.
Disciple 3: Thank you, Master.
Disciple: Revered Master, I have a question: After practising the Dharma Wheel of Constant Rotation, now I feel... I feel (unclear)
The Master: How do you feel?
Disciple: I feel a dull ache here at the back, Master; sometimes it aches. When I practise the Dharma Wheel, it stays at the top of my head; but when I'm not practising, like when I'm at work, or during the hours when I'm not working, I feel a dull ache; it seems to ache and swirl around here somehow, Master! [44:18]
The Master: That's fine.
Disciple 4: It's nothing, is it, Master?
The Master: That often happens when you eat spicy food, or something that stimulates it, like spicy food, (hard to hear clearly)
Disciple 4: May I ask the Master? Can I perform the mudra now, Master?
The Master: Not yet; the energy flow isn't strong enough yet. When it flows strongly, naturally within that state of confusion it will have (unclear), ah!
Disciple 4: Yes!
The Master: Time, more time. [44:52]
[End of ID# 19871108L3-Part 1]
Video 19871108L3-Part 2
LECTURE IN DALLAS FORTH - Volume 1 (Part 2)
Disciple 5: Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn, Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn, Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn; Nam Mô A Di Đà Phật, Vạn Vật Thái Bình.
Dear Teacher, before you came here, my wife and I came here; before you came here, I asked you a question, about being hot-tempered, sometimes causing arguments, or on the night of 28 October, around 4 o'clock, I saw you at home, sitting on a chair, so I went out to ask you, asking you to answer that question; and you answered, "When one is hot-tempered and argues, one is only harming oneself." (unclear) [0:42]
The Master: After answering like that, it's true, my spirit answered for you, that's all. When a person is hot-tempered, it's good; being hot-tempered is a good trait, but it's binding.
Only when one is hot-tempered can one see one's actions! Let it go! Do you understand?
Disciple 5: Yes!
The Master: Because that hot temper is caused by the fire rising up. But what we eat, what we drink, we must also be careful; we should not eat too many stimulating foods: spicy, this and that, we should not eat them; reduce them, then the hot temper will diminish; ha!
Disciple 1: May I ask any of you who still have questions?
Disciple 6: Master, I did not come here today to ask a question. I only came to request a few things from the Masters: first (unclear) to come for an interview, we here are very happy to welcome the Master. I have a thought: when you come here, it is as if you have brought spring to us. Therefore, every year, we at Vo Vi have holidays. Those are the holidays at the Grand Assembly and the Lunar New Year holidays, which are very fortunate, as only a certain locality is visited by you during those Lunar New Year holidays. [01:24] However, (inaudible) here, you come on days that are not holidays. But I think that your coming brings spring to all of us, so let us consider these days as holidays with you.
Taking this opportunity, I humbly wish the Master a new year with good health and many well-behaved students. That is my New Year's greeting to the Master!
Teacher: I sincerely thank you for your kind wishes.
When we discover a new horizon within ourselves, it is a joy, because we realise that we are the ones responsible for our own liberation, and we feel much happier. That is very true. Nothing is more stirring than inner excitement! After listening to the teachings and practising, and joyfully living together in brotherly and sisterly love on this planet, everyone's heart is excited and open, looking forward to a peaceful Spring. Thank you sincerely! [03:38]
Disciple 6: Teacher, the second issue: we think that all the Vô Vi brothers and sisters, not just those in Dallas Fort Worth, but all over the world who have listened to your lectures and watched your videos, which number in the thousands, have not really absorbed your teachings into their hearts. Personally, I am too sluggish, but I think many other fellow practitioners also have that sluggishness.
That stagnation, I think, is because we are blind and deaf, so we cannot receive the Master's teachings or the words He painstakingly recorded on video; I think it is precisely that love that has caused divisions among us brothers and sisters, from one locality to another.
Evidence of this is that after the Love and Forgiveness Conference in Vancouver, then during the New Year, I heard questions from Australia about the Vô Vi Plastic factory, where there were minor conflicts. Then, just recently, there were letters from California sent to various places, also raising those same questions. That is, I think that we brothers and sisters still lack the love and forgiveness that the Master just taught, as well as what he has taught in so many tapes and videos.
May I ask the Teacher to ask everyone here: is there anyone who does not love Teacher Tam? Please raise your hand.
I think that here, no one hates Teacher Tam; everyone loves Teacher Tam. Teacher Tam also loves us very much, just as he loves everyone in the whole world. So today, I would like to humbly suggest something to Teacher: I hope that in the future, we will make more progress in learning the Dharma. [05;55]
Dear Teacher, dear everyone! I think that our Teacher is not someone with the surname Luong, named Luong Si Hang, a worldly surname. I think that our Teacher carries a hidden surname within, which is the surname Thuong.I believe our Teacher is Thương Sĩ Hằng. From now on, I would like to suggest to everyone that we should avoid petty jealousies, trivial matters, and resentments. For example, sometimes you may live together (unclear), but because of resentment, you never look at each other; for a whole year, you never ask about each other, even though you are all practising Wu Wei, you are all the Master's children, learning the Way with the Master.
Therefore, I propose that all of us take that surname. Place the surname Thương in your hearts, in your minds. As for me, my old name was, I was very embarrassed when people called me by that name, so I was not proud; I thought my name was very ugly; but now, with the Master's permission, I would like to take the Master's surname Thương. My name is Thương Hằng Lợi. I think that when you look at me, you will feel more affection for me, and I will feel more proud; and I also hope that you will join me in bearing that surname.
We are separated by so many barriers in this life. Now let us bear the surname of the faith, a surname that represents unity; a surname that represents those who truly love and forgive. I humbly request of you, my teacher, and of all of you: if you allow me, let me call you, besides your worldly surname, with the additional character "Thương" (Love) above your head, so that you, like me, will erase all the grudges from the past, and we will make the Master happy, as he has spent so much effort teaching us.
And I hope that these grudges and jealousies will be erased, not only among all the Vô Vi brothers in Dallas Fort Worth, but also throughout the world. Greetings to the Master, thank you very much, Master. [08:35]
Teacher; Thank you for your contribution. Because the foundation of all sentient beings is the word Love: without Love, nothing can be done (unclear); without Love, there can be no father, no child; without Love, there can be no compassion for our fellow beings! That is the foundation of the word Love.
Love, today we return to order. Why?
To return to the foundation, to embrace the weapon of love and live.
If we did not have love, there would be no such day.
But in the path of the Dharma, where does compassion come from?
Love arises from hatred! Hatred reveals its ordinary nature; hatred reveals its ignorance; then it grows weary on the path of ignorance and returns to the essence of Love!
Therefore, fellow practitioners across the Five Continents of Wu Wei are tested, but that testing is the fruit of cultivation.
Those who practise know that accepting this fruit is the opportunity for evolution, because after hatred comes love, so the followers of the Way of Non-Action (inaudible) argue fiercely, but in the end it is love, [09;46] because to disperse this group and return to that group, one must clean up! In that cleaning up, one mistakenly thinks it is hatred. No! It is love, and nothing else!
Ultimately, you see: those who practise Wu Wei love each other deeply! They are apart, they hate each other, they curse each other; but they love each other; because hatred makes them weary of life. Due to their dark, ordinary minds, they hate; and they abandon hatred, returning to true love! They truly return to love.
Therefore, when the Buddha went to practise, he saw the truth; He went out into the streets to play, and only then did he see the Way: oppressing each other or killing each other, he saw that life was evil, he hated life and returned to love. Because fellow practitioners do not bear with each other using their own innate love, there is more hatred between fellow practitioners, more selfishness, more tyranny.
What do we want in life? We want to return to the essence of their love, sitting together. Therefore, brothers and sisters in Dallas, across the Five Continents, are in that cycle.
But what is that cycle? It is the cycle of refining the mind. Ultimately, it is only about loving one another and building each other up to practise and progress together; there is nothing else! Ultimately, the word "love" is something everyone already possesses; no one lacks the word "love"; it is just that they refuse to use it! When they use it, it is worth a thousand gold pieces! [11:50]
Disciple 7: Nam Mô A Di Đà Phật. Yes, revered Teacher, I have a question: in Vietnam (unclear)
The Master; Which path?
Disciple 7: Yes, Mr. Ngang, the Coconut Path.
The Master: The Coconut Path?
Disciple 7: Yes!
Disciple: But I heard people say he doesn't bathe at all and just sits in meditation. Is that true, or not?
The Master: That is everyone's business, because he eats fruit, and when he eats fruit, he feels cold, so how can he bathe in cold water? He feels cold; he lives, the living things, naturally he does not need to bathe.
Disciple 7: And if we are like that, if we are not clean, can we still sit in meditation?
The Master: Not clean? Sitting in meditation isn't about the body!
Meditation is about willpower. When your willpower sits in meditation, you seek something useful for liberation, not to find enjoyment! You seek the Way, not the world; then that part, that consciousness, is different; it doesn't belong to the physical body.
The physical body is merely the physical body.
The mind that cultivates and learns must seek the path to liberation for the soul; that is different!
The matter of cleanliness or uncleanliness is irrelevant, for the body comes from the dust of the earth, formed from the soil; it dares not despise the earth; it is precious indeed! [13:22] The practitioner must cherish it greatly: without the earth, there would be no body! If we do not dwell with the earth, our stomachs will be at ease: Earth! If there is a lack of earth, the stomach must suffer; therefore, people in America often suffer from stomach pain, lacking physical exertion, lacking walking on the ground.
As for you who have gardens, go out to tend the garden, walk barefoot, it's very good! Earth is good for the spleen; without earth energy, there is no true essence, harmonious with this body, this physical form!
Therefore, when the Buddha Tế Công practised, he bathed only once every few years, and it was fine, because his mind was focused on the higher realms and he could transform the energy; it was pure!
Disciple 7: Yes, thank you, Master.
Disciple 8: Namo Jade Emperor Supreme God of the Infinite Great Heaven. Namo Jade Emperor Supreme God of the Infinite Great Heaven. Namo Jade Emperor Supreme God of the Infinite Great Heaven. Namo Amitabha Buddha. Namo Amitabha Buddha. Namo Amitabha Buddha. Namo Amitabha Buddha. Master, I have something I wish to ask you. [14:37]
The Master: Yes!
Disciple 8: Master, previously, when I was a soldier in the American army, I was injured after serving for a while; then after I was in the hospital, that hospital (unclear), for about three months, I was so sad, lying there, thinking about all those years of the Vietnam War when I held a gun and fought the enemy, yet I was never wounded, never suffered anything; I sailed across the vast ocean in a small boat and nothing happened; but now, doing a small, light job here, operating a computer, I got wounded! This is so depressing; I might as well kill myself; I'll take some Western medicine and end it all!
Then, by fate, one night, the day of death dawned, I decided to kill myself, lying there feeling so sad, with no relatives coming to visit anymore; in the end, my child followed me, and I let it live as it would: Heaven created it, so Heaven would nurture it. After that, the child lay there one night, and the next morning, she naturally met that sister, Sister Kim, who came to visit me. She asked, “How long have you been injured?”
The child replied, "Sister, I've been injured for over three months; I'm so sad, I want to die, Sister! I'm in so much pain, I want to die, I'm so sad!"
The sister said, "Stop, don't die; let me teach you a method; do you know about Zen?"
I said, "I've heard of it, Sister; I practise Zen, I listen to Master Tam, I know it's from Vietnam, but I don't know anything else about it. I hear Zen is very good?"
Then, she just said, that sister taught me Zen: "You say slowly, you look into your soul, then you meditate, and it will forget everything, leading to a better state; don't kill yourself. You take a knife to kill yourself, you take medicine to kill yourself (hard to hear clearly) as if your soul is possessed!"
So I said, "Yes, sister, please teach me meditation so I can practise!"
She only taught me the Soul-Gazing method, then moved on to the Chiếu Minh breathing practice.
After I did it for three days, I felt at ease, happy, no longer sad; feeling joyful, the pain and aches naturally subsided. I thanked Heaven and Buddha for letting me live, to return and cultivate. I practised virtue again, because before, I had committed many heavy karmic offences, from this life and countless previous lives, and was punished for my sins. Heaven loves me! I am still alive like this because Heaven loves me, so that I can still practise; otherwise, I would be hurt and die, which means I would be lost forever!
"Well, I also thank you for helping me!"
From then until now, I have only introduced one more person to you, Mr. Phu; I met another person, Mr. Khiem, in Canada, and he came to show me. From then until now, I have been examining my soul, and since then I have been cultivating my character, and I see that people are no longer impatient. It has lightened a little. [17:20]
After that day, I went to visit a friend's house. I said, because during the time I was injured and in the hospital for over a year, I had just returned home, so I went to my friend's house to play; "I heard that you learned a kind of Zen practice from a teacher, it's very good, please teach me!"
He replied, “No, I’ve been practising meditation for two years now; but what method of meditation do you follow?” Then my friend said, “I follow the meditation method of (couldn’t hear clearly); the Buddha’s meditation.”
I asked, “How do you meditate?”
He said, "I sit and focus my mind, which helps reduce my hot temper."
I said, "Then why do you get into fights, drink so much alcohol and beer? That's not good! Practise meditation according to the method taught by Master Tam. I tell you to cultivate patience, practise patience, and be gentle."
But after meditating, he still caused too much disturbance; he said, "No, practising meditation here only involves eating lots of meat and fish to borrow the vitality of living creatures, animals, to sustain life. Whereas your kind of meditation is physical suffering."
I said, "No; each side has its own method; let me just follow Master Tam's method. I don't know much about Buddhism, but following that method, I see that the more living beings I kill, the more I owe the animals, and I have to pay back so much that I dare not eat much meat."
So in July, I requested to observe a month-long vegetarian diet, eating only sesame salt and vegetables; and felt so light. At night, I dreamt, "I met Master Tam and bowed to him, asking him to show me the method of enlightenment to liberate myself from my heavy karma"; but now I'm in America and still suffering like this, life is too painful.
One day, as I was dozing off, I saw the teacher sitting and giving a sermon. I said, "No, I'm listening to Master Tam, not you." I opened my eyes and saw nothing, so I went back to sleep. When he came and patted my shoulder, saying, "Master Tam is here; he's giving a sermon for you to hear," I said, "Master Tam, I see him differently, like the Buddha Maitreya. He is white, his face is red, I know he is beautiful, not dressed in black and ugly like that"; he was angry. [19:32]
(unclear) Today I am very honoured to meet you; I beg your permission, Master, for my karmic obstacles are too heavy, and I must (unclear) like this. Please instruct me on a method for cultivation so that I may be liberated soon? Thank you, Master.
The Master; I have already explained during the lecture: where do these karmic obstacles come from?
From loss of balance; do you understand?
Back then, you fought, thinking, "The enemy is so evil, I must save them"; then naturally you contributed to the negative; the opponent attacked you with negativity, and you advanced towards that negativity, so it sucked you in; you lost your balance: your mind was always restless, wanting to destroy the opponent to achieve something!
That's it; ultimately, you haven't clearly seen the balancing power within yourself, which is the solution for both sides.
Disciple 8: Yes!
The Master: Do you see? Therefore, today you have grasped this method to restore balance within yourself in the original meaning of "Namo Amitabha Buddha." Remember, you use your tongue, teeth against teeth, you use "Namo Amitabha Buddha" as you take the Divine Medicine to treat your mental illness first, so that the karmic obstacles do not expand.
When you recite the Buddha's name to harmonise everything, the thought "Namo Amitabha Buddha" means that your entire body is reciting with you, I (can't hear clearly). Because your physical body is not just you; your soul is the master,
Dharma Friend 8: Yes!
The Master: But the Six Sense Organs and Six Sense Objects work with you, just like the twelve living saints; ha! [21:00] Inside there are also the Heart, Liver, Spleen, Lungs, Kidneys, a group of 250 monks, totalling 1,250 monks following you!
But if you aspire upwards, it will evolve and become light; but if you aspire downwards towards conflict, it will swarm and follow you, and day by day it will be like a nose ring pulling you out, because conflict is not beneficial to you and is not beneficial to anyone! Do you see?
Now return to the original meaning of "Namo Amitabha Buddha." You see that the vibrational force of the entire Cosmos is crucial: if the Cosmos lacked that gentle vibrational force, we would have no light.
Look at this lamp, it has two wires touching each other, causing a strong vibration: it emits light and also captures images; see?
But inside here, if your two wires get tangled, you'll suffer terribly: it hurts, you chase after the pain; it's joyful, you chase after the joy; you lose your balance.
Only when joy and sorrow are one does one find balance; only when death and life are one does one become a true hero: one sees death as life. Now, as you eat here, you are carrying the burden of karma, for you are evolving spiritually: it hurts you deeply.
You are tired of life, where do you go?
Must you return to the spiritual realm?
You return to the spiritual realm, and there you meet Sister Kim. Sister Kim speaks a few words, and you accept them.
Are you returning to the spiritual realm?
You must continue practising with the spiritual realm, which is reciting the Buddha's name, the powerful vibration "Namo Amitabha Buddha":
"NAM" is fire, "MÔ" is air, "A" is water, "DI" is development, "ĐÀ" is colour, "PHẬT" is intuition.
Then the vibrational force within your physical body is harmonised, and you heal your mental illness: when your mind is harmonised, your body will naturally become less ill. You are the closest and only doctor for this physical body.
If your willpower advances infinitely, then what meaning does pain hold?
When you go into battle, you say, "Even if half my body is destroyed, I must defeat the enemy!" Is that not so?
But when half your body is in pain, if you complain about the pain, how can you destroy the enemy? Your heroic spirit rises up at that moment.
But now you understand the soul, you use the yin energy, return to liberation, and you realise that you have been wandering in search of sustenance through countless cycles of reincarnation in this world. You eat the flesh of the beast, you see its suffering: it wants to sacrifice itself to become human; the blade of grass, it also wants to sacrifice itself to become human; and we humans have the opportunity to become Immortals, to become Buddhas. [23:50]
The Buddha is the closest to being human; so why can't people become like him now?
It is because of clinging to karmic obstacles, karmic mind.
Mental karma is hatred, jealousy, and attachment; it creates mental karma that expands day by day, making your mind restless, so how can you develop?
Now, when you chant the Buddha's name, it opens up: the vibrational force of Metal emerges as Metal, Wood as Wood, Water as Water, Earth as Earth; it harmonises, it connects with the Cosmos as one. You see that you and the Cosmos are one: without the primordial energy of Heaven and Earth, how can you live? Everyone here, without the primordial energy of Heaven and Buddha, how can you live?
And without the love of a mother within oneself, how can one live? Meaning, without money, the Mother of Gold, that Mother of Gold, money, money to buy this, that, and the other—it is the love of a mother: whatever the child wants, the mother serves; do you see?
When you understand the root cause of everything and see clearly, you will return to stability: you see that everyone is you: it is through this physical body that you have the opportunity to evolve spiritually, and you have the opportunity to return to the Source; in the future, you will see your true parents in Heaven. [25:07]
You don't see anyone here who can create you, do you? Seeing that you are disabled, that your legs hurt, and asking someone to create a person like you—is there any company that can do that?
No scientist or scholar can create you! Then you will realise that you are infinite and immortal.
But the lesson you must learn is: “Before, I did things to ease my pain, but now my pain is justified. Before, I cheated others out of money, but now others cheating me is justified; I have nothing to worry about.” Is that not so?
“I do not live in this world, tomorrow I will live in another, but I know that my soul is immortal. I have not deceived anyone, nor have I deceived myself. It is I who have deceived myself most: I have misused my power. I thought that with my power, I could destroy all my enemies. No! I am the one who destroyed myself. Now I return to myself, alive, I save myself and save others; two people are saved, instead of two people dying."
Which is more beneficial?
You use the mighty weapon to ascend to Heaven, to the Cosmos, to the Three Realms: Upper, Middle, and Lower. Once they are unified, I ask you, have you resolved your karmic mind?
Infinite joy!
You see people wandering in the dark forest of error, bringing about mutual slaughter, even killing themselves! Clearly deceiving themselves! Therefore, the gates of Hell are closed, yet they keep charging headlong down; it is themselves killing themselves; due to their hot-tempered nature!
This hot-tempered nature creates ignorance, stupidity, and self-harm without realising it. [26:47]
Therefore, in this world, no one has yet seen clearly their own sins; no one has attained the Law of Heaven.
But today I am teaching everyone that Heaven's Law has descended to give us a miracle, which is this physical body.
Embrace this physical body, full of laws of stimulation and reaction, to have the opportunity to awaken the mind, also thanks to this body. When young, it is very powerful; when old, well, everything stops.
It is he, not anyone else: at that time, he said, "Come on, you! Come on, come on, come on, come on!"
Now He says, “Enough, my friend, enough!” It is still Him; do you see?
Therefore, once we understand the Law, grasp the Law firmly, and stand in the middle ground to transcend, that is truly the way to overcome karmic obstacles.
For our family, for our children, we see clearly: this is the path they must walk, and they must walk it, then they will awaken. As the head of the family, as parents, we must set a living example of spiritual guidance, so that our children see that there is another realm of liberation.
That is the greatest fortune and happiness for any family that knows how to return to the Source!
We do not only have earthly parents; earthly parents are symbolic; that is a lesson for us to have the opportunity to awaken our minds to evolve and look back at our true Parents, whom we have not seen for billions of years, completely transformed. [28:15] Now, speaking of Heaven, some hate it, some love it.
But when the pain of loneliness strikes, one cries out: "Heaven, oh Heaven (unclear)." It is the same for soldiers on the frontier: they march with their guns, bang, bang, bang; but when loneliness and isolation strike, they sit there and cry: "Heaven, oh Heaven!" Just a cry from the heart. Only then do they know Heaven in their hearts.
But Heaven is never far from us. Our ancestors are never far from us; our mothers are never far from us. We have bodies because we have mothers, we have love.
Therefore, today we realise this, we must utilise the weapon of love to treat one another; between people, there must be love.
Without love, we deceive ourselves and bring no benefit to anyone in the future.
Therefore, today you have this good fortune. Have you seen love coming to you yet?
Sister Kim is that love, do you see? Then Sister Kim comes to tell you, then you do it, then you see, then you cherish yourself very much, you see accepting this situation so that you have the opportunity to evolve spiritually, instead of being complacent, then you also go drinking, go out to play, wasting time, and not getting a good result in your inner knowledge.
Then gradually your inner awareness opens, and you move towards the unconscious, and you become fearless: In this world, you help whoever you want to help; wherever you go, you bring only two words: peace and truth, in your journey of life here; learning enough, speaking enough is sufficient, no need to preach extensively, it is enough to save people; do you see? [29:59]
I also have many tapes, and in this meticulous method, I also practise; so you look into it, review it, discuss it with your brothers, and gradually you will get there.
The most important thing is to use the weapon of love within yourself, rather than material things; do you see?
Material things evolve only because of human intelligence; do you see?
But we should not follow material things, but rather follow human intelligence to elevate our thoughts and develop our spirituality towards infinity, then we will no longer be lost in this world.
Disciple 9: Dear Master and everyone, today we have three main questions to ask. The first is related to the history of Wu Wei; the second is about the Book of Changes; the third is related to health preservation, namely the Three White Days. If there is time, we will continue to ask questions related to these three topics. [31:13]
The Master: Yes!
Disciple: Reverend Teacher, according to legend and the recorded teachings, the Venerable Vĩ Kiên had cultivated for over 5,000 years before the time of the Buddha's birth. Now, over 2,500 years have passed; why did he not have an independent, self-reliant path of cultivation, but instead gathered and followed the direction of the Buddha Shakyamuni, taking the Amitabha Sutra as his main text?
In the nightly prayers, there is mention of Maitreya Buddha; the present era is the Ta Ba Era of the world taught by Shakyamuni Buddha to the Dragon Flower Teaching Master Maitreya, which is the name of an imaginary being and not real; how can you prove your cultivation?
The Master: Regarding cultivation, people see that using worldly names such as Shakyamuni, Vĩ Kiên, or Buddha are all meaningless. The important thing is to cultivate an open and light-hearted mind.
As for exalting a Buddha, that is incorrect. Shakyamuni Buddha also said, "All people can become Buddhas"; everyone has a Buddha mind; if one does not purify oneself, abandoning karmic obstacles and delusions, then one will never progress towards Buddhahood; "All people can become Buddhas"!
Therefore, the Buddha is nameless. Those who cultivate will all share in that.
Do not exalt a particular Buddha, such as Vĩ Kiên or Di Lạc, this or that; that is merely borrowing names for the sake of evolution; because sentient beings are learning through those lessons, borrowing that and guiding people to escape to their own purity, not borrowing the name of Buddha Shakyamuni for commercial purposes, for trade! There is no such thing.
Just practise to feel the lightness of the spirit; that is what is necessary. The Buddha is essentially nameless, the Buddha has no name; the Buddhas are, the origin of the Buddhas is the pure energy of the Cosmic Universe, absorbed by everyone (unclear), the yin energy and the yang energy are purified and progress towards the Buddha mind. [33:40]
Therefore, the Buddha said, "All beings can become Buddhas"; therefore, people are still deluded, still worshiping the Buddha, exalting one Buddha. That is a mistake, but it is borrowing that stick to progress towards inner purity. That is the true path. Borrow that.
Therefore, both the conditioned and the unconditioned exist, but we must remember: when we learn anything, we must use our mind, our whole and wholesome mind, to understand the root cause in order to attain it, not to choose the root cause to rely on and retreat. That is failure, not correct in the Science of the Mysteries.
Friend Dao9: I would like to ask the second question about the I Ching.
In the "Amitabha Sutra," Patriarch Do Thuan Hau also mentioned many passages from the Book of Changes, such as Qian Kun, (inaudible), elder brother Trinh Quang Thang also mentioned the action of Ty Trung Lien Hoa, which is (inaudible), has 8 holes, Thanh Dia about the Eight Trigrams.
Please enlighten us and explain to us the (inaudible) and the positions of the hexagrams in the Book of Changes, which are extremely important. Currently, in many fields around the world, such as Science, Medicine, and Physics, people are also applying the I Ching; for example, two Chinese scientists who won the Nobel Prize did so thanks to applying the I Ching; or rulers of countries around the world, such as in Indonesia or China, or in many countries around the world, apply it, such as Binh Thu Ton Tan who is applying the I Ching.
Please enlighten us, Master.
The Master: Applying the I Ching means borrowing from the I Ching.
But human intelligence is different!
Now you speak of the I Ching; there are many who wish to apply it; yet they cannot!
The intelligence and innate goodness of that person belong to which realm? They look into the I Ching, they read it, they transform it, and they find the principle. [35:40]
The I Ching is sold everywhere, but one must use it to progress.
What is that progress?
The purity and wisdom of the human mind.
Therefore, those who practise meditation in the Way of Non-Action, after some time grasping the I Ching, realise:
"Oh, this has already been arranged. It is like the order of the principles of change in our minds, in our organs, unfolding! There is no need to study, but when we look into the Book of Changes, we see clearly: we determine that this is so. But it is only temporary, not eternal."
The principles of the I Ching are Soul Gazing, Dharma Wheel, and Meditation. The more you delve into this and that, it all lies there! Upper, Middle, and Lower unite, grasp that Emptiness, from the number 0 looking back to the number 9 transforming, only then do you clearly see the path. That's it!
Therefore, why do those who practise Non-Action understand when they reach that point? They don't need to look ahead; they just look at that person and see how he is suffering. They haven't studied the Theory of Change, but they see that he is suffering, so they say a few words, and he listens and his suffering is gone! Then gradually that person keeps seeking it out; yet that person has never studied the I Ching; yet it is precisely by practising this method that it learns the I Ching!
The I Ching is invaluable; it is also mentioned in (unclear). It is very clear: it explains the I Ching. The five elements stimulate and react; the I Ching will explain it.
And within your constitution are clearly Metal, Wood, Water, Fire, and Earth. When rearranged in order, its natural transformation is the I Ching, naturally giving rise to an intelligence that you never knew, never learned! And you see clearly these things; "Father! He is suffering from an accident; we tell him to be mindful so that he may return!" Among fellow practitioners, meeting each week is very precious. [37:51] Those who develop always know; practise and naturally they will come to know the Principle of Change; it opens their minds.
As for the principles of the I Ching, people refer to it as a book, but in truth, it exists within the natural and supernatural realms.
And if one practices Soul Gazing, the Dharma Wheel, and Meditation, which are returning to the natural and supernatural, then understanding the Principles of Change becomes very easy, not difficult.
Disciple: Yes, Master, I would like to ask you another question about Health Preservation.
The Master: Yes!
Disciple: In...
The Master: In the Path of the Heart, I have also spoken about Health Preservation, practising Health Preservation meditation.
When you practise meditation, you achieve balance, and everyone turns towards you. Then your life force grows stronger and stronger, and your life force becomes lighter and lighter.
But Health Preservation is not about eating this dish, that dish, or the other dish for Health Preservation!
When you understand that principle, you will see the eternal, unchanging reality of life, which is the method of meditation that leads to health cultivation.
After practising meditation, one sees that everyone is truth: both stimulation and reaction are one's benefactors; that is health preservation: living lightly and without dependence.
Do you understand this point yet?
There, in the sutra "The Way of the Heart," it is clearly stated: the part about health preservation through meditation, meditation is how one achieves health preservation.
But I hear you have to eat this in 3 grams, 4 grams, 5 grams; if you forget, it doesn't become nourishing life but harms life instead! It's all mixed up!
This, however, is orderly; it returns to order before one can see the essence of health cultivation.
When you practitioners come together for a week, you see it's very open: it's stimulating, then this person brings clarity, this person brings purity, that person brings purity. You enjoy nourishing life in that moment! [39:50]
Then, when one has comprehended many realms, one realises, "It turns out that everything is truth; what is not truth?" This chair is also truth: human wisdom has structured for me the opportunity to sit here. This table is also truth; this microphone is also truth! That is Nurturing Life! I am extremely happy, I feel I am enjoying happiness!"
When Nurturing Life is attained, it is happiness; and feeling happiness is Nurturing Life! [40:15] That is the ultimate goal! That is the reality.
As for the other aspect, Dưỡng Sinh regarding medicines and such.
Drinking water is also Health Preservation; cold water is also Health Preservation! You protest, you fast, in Vietnam you protest, you fast for nine days, you have water to drink, you don't die! Health Preservation! See? Water is also Health Preservation.
But here, we have Water, Fire, Wind, Earth; Metal, Wood, Water, Fire, Earth; and when harmonised, the natural vitality of health is immense, fresh, youthful, and without inner turmoil.
Therefore (unclear), I have also made it clear (unclear). You ask here, from the book "Quán Thông" to the book "Nội Đạo Tâm", both books explain it all!
Fellow practitioner: Sir, in the Dưỡng Sinh material, it mentions the Three White Points, that is, the three white areas; when the Master came to lecture on the Dưỡng Sinh material, he mentioned the phrase: Three Pulse Points, is that the most important thing in our bodies?
But I see that here, there is no one who is not affected by the Three White Points. So how can we be liberated from increase and decrease? The Three White Points refer to one's eyes. Unless the Master observes someone, the Master stands with his hands clasped, between the index finger and the left hand, first; secondly, observe the eyes; thirdly, the ears; just as in Wu Wei, we observe the Spirit, Energy, and Mind of each person; that is important.
Please explain to us what the Three Whites are and why they are so important. In our materials, we see that no one is free from the Three Whites!
Teacher: When you read that part, you must ask, "Is Osawa still alive? Where is he?" You must ask this question! As for the meditation method compared to Mr. Osawa's, it is very different!
The meditation method looks at the fundamental aura of everyone; that is the hard work of returning to the essence of the soul.
But that is a temporary reference to material things: he speaks of medical theory, but at that time, the atmosphere was different; now, the atmosphere is different! It has changed; the weather has changed! Therefore, sometimes using Osawa is one thing; but some people can use it, some cannot. The times are different! You must understand that point.
Then there is also talk of Tam Bach Dan, this and that. Ask yourself, those who practise Wu Wei are those who purify that, and always return to clear eyes; look at whose eyes, those who truly meditate have clear eyes; they are not clouded and do not contain those impure things! There is no impurity! [43:07]
But those who use logic to speak of Wu Wei have different eyes; those who practise Wu Wei have different eyes!
I say, Wu Wei is based on the energy flow at the top of the human head, called entering transcendence, not based on the reasoning of ordinary people to overwhelm the spirit! That does not exist. Wu Wei does not accept that.
Wu Wei is about the practitioner's true energy flow, that's all; then returning to natural cultivation, and people say, "Why are you so young and happy now?" It is the clear light and compassionate light that emanates from it.
That part is different; that part is about the realm of essence, the most important aspect of a person.
Without essence, a person cannot move.
And if the essence is not harmonised, it leads to mental chaos!
And the essence is connected to the Cosmos, returning to Consciousness, then moving towards True Consciousness, then towards the Unconscious!
That part can only be attained through practice, not by saying, "I know the Master, and the Master gave me that!" No; it cannot be given!
Those who do not practise, do not cultivate, will not attain!
That is the fairness inherent in the law of the Cosmic Universe: no addition, no subtraction, and no anxiety!
As for the meditation method mentioned to Mr Osawa, when asked about Mr Osawa, who has been practising until now, is he still alive? He must die too! Where does he go after death? That part he did not mention!
So now we are using the salvation of the soul, salvation during liberation—how is that? We see it differently.
Each person must act to progress; without action, there is no progress. Do you see that clearly?
Therefore, many people read books, become dependent on the book, and dare not ask questions: "Why? Where did he go? What did he do? In the end, he was only in that moment; then, after that moment passed, what did he do?"
Therefore, the Universe is changing, this is a gradual process, step by step, towards the Di Lạc Era: everyone will be happy, the paths will gradually pass through the cleansing process, the paths will be happier, the sense of the soul is important; everyone will be happy.
Therefore, we live in this free society, seeing more and more people practising any religion, and they will go! Even the atmosphere is changing; this year is very different.
Do you have anything else to add?
Disciple 9: If there is time, I will ask more questions. [45:50]
The Master: Ask away; ask more; exchange ideas to find harmony and unity.
Friend 9: In the lecture recording, the Master said that harming the body is a sin against God. But why did Father say in the recording, "To advance in spiritual practice, you should resolve to become eunuchs!"
Are these two statements contradictory?
The Master: How should one cultivate the mind?
You, monk 9: Castration! That means cutting off one's precious organ. It was mentioned in the tape of the Master's teachings.
Master: Which Father said that?
Friend 9: Yes, in the tape (hard to hear clearly)
The Master: No priest said that.
Friend 9: The tape from Brother Bình says: "To practise advanced cultivation, one should not force the mind to castrate."
The Master: "Forcing the mind to castrate" means cultivating through the Pure Dharma to ascend, so the defiled dharma does not remain.
The defiled teachings are the heat that generates desire, do you understand?
The act of cultivating the mind is to open the mind and ascend; it is not about cutting off the precious thing!
Another mistranslation!
Dharma Friend 9: Hearing "castration" is what I heard (I didn't hear clearly).
The Master: Castration means having castration: transforming this impure energy into the crown chakra.
Therefore, practitioners who cultivate the Way of Non-Action extinguish desire, their faces become rosy, they become rosy; but they do not have enough essence to use, they aspire upwards, they still use it! Because when you descend, you reverse the head, you see, it must create desire. [47:18]
But now, when we cultivate, when we practise the Dharma Wheel, it reverses, it goes upwards; the pull!
Therefore, my head, the light shines, look at my face for a moment and it turns red immediately; it sucks everything up, it heats up immediately; the head sucks like that. When we cultivate, the head sucks up, and we see that the desire organ disappears without usknowing when. (unclear) serving above, it advances desire.
It's not like desire in the world, where desire stagnates, so intimacy is only a little bit, then boredom, nothing of value; it's called deceiving oneself for just 5 minutes, 10 minutes and it's over; that's it.
But this one nurtures it daily, 24/7, the pure, light part of desire advancing upwards.
What else?
Dharma friend 9: At the fourth Grand Assembly in Long Beach, California, you mentioned the Master's words (couldn't hear clearly) advocating expansion, placing emphasis on social welfare and relief as the top priority; therefore, helping to take care of the health, food, shelter, and rest of fellow practitioners, especially the elderly ones. In reality, no elderly fellow practitioner has had the good fortune to enjoy that blessing.
Is this inconsistent with the focus of the Zen Monastery organisation today? [48:42]
Teacher: First of all, the idea of establishing a Zen monastery is that everyone wants a place for the elderly to live, then find work in the workshops there to enjoy life together; but now we have only built a house, not yet a Zen monastery, so how can we bring the elderly there? Where are the doctors to take care of them? Do you see?
What is this? Building a temple also takes decades, establishing the foundation, then setting such a great aspiration, and then everyone will follow and work towards it. At that time, when the elderly come to live there, there must be doctors, and other people to take care of them. Therefore, it's not that just because you build it, it becomes a monastery! It doesn't become one! We also need personnel; we need personnel; then we need places to eat, places to stay, so the elderly can come and live there!
The focus is to want it that way, but achieving it also requires time; it's not something that happens immediately! We at Vô Vi are very poor; people only contribute a little, we don't have any money!
But gradually, they will gain the determination to go. Those doctors, they are determined to see that the money from Heaven, they see that it is necessary to serve, so that the elderly people standing in loneliness will develop the determination to go.
That is the path for everyone to develop the resolve to move forward. [50:10]
Disciple 9: I humbly thank the Master for opening our minds. We can understand through those questions, those feelings; today, the Master has enlightened us.
The Teacher: Yes! Thank you very much for your contribution.
Brother 1: It has now been over 15 minutes since the scheduled time. I would like to thank the Master for (unclear) today, along with all our fellow practitioners. Next, we would like to invite the Master, all our distinguished guests, and fellow practitioners to join us for a friendly tea party.
Teacher: Thank you, Mr and Mrs Binh; all of you have organised a discussion session. We are poor, yet today we are sitting here in orderly fashion, and I am very happy. I only have the heart to speak about the Way, but I have no money; if I had money, I would have built a house and brought my old father to live with me, instead of leaving him to live alone; I have the heart, but I lack the means, so I just practise diligently day and night, cultivate myself, and contribute what I have achieved, telling everyone about it; everyone will follow and contribute more; then everyone will practise more correctly or better than me, and help the next generation.
Sincere thanks for your presence today. [51:48]
Dharma friend: (clapping together) [01:00:01]