SINH TỬ CŨNG NHƯ NHAU

Garland, Ft.Worth Dallas, Texas, ngày 8 tháng 11, 1987.

Đức Thầy gặp các bạn đạo và đồng hương.

Ban Tổ Chức:

Nam mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn.
Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn.
Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn.
Nam Mô A Di Đà Phật.
Nam Mô A Di Đà Phật.
Nam Mô A Di Đà Phật.
Nam Mô A Di Đà Phật. Vạn Vật Thái bình.

Kính thưa Đức Thầy, kính thưa tất cả quý vị Đạo Hửu, tất cả Quý Vi đồng hương,

Hôm nay tất cả chúng con đưọc tề tựu nơi đây để đón rước Đức Thầy cùng tất cả quý vị đồng hương đến đây, để cùng nhau học hỏi. Và chúng con nói qua về chương trình thuyết giảng ngày hôm nay:

8:00 sáng đến 9: 00: Bạn đạo cùng tất cả quý vị quan khách đến.
9:16: Thầy sẽ đến thuyết giảng cho đến 10:30.
Và sau 10:30 đến 11:00: là giờ độ ngọ, và
1:00 là bế mạc.

Vậy bây giờ con xin kính mời Thầy ban cho chúng con những lời giáo huấn. Nam Mô A Di Đà Phật Vạn Vất Thái Bình.

Đức Thầy: Hôm nay tôi có duyên lành đến đây thăm các bạn đạo, xin thành thật cảm ơn Ban Tổ Chức đã cho tôi có cơ hội cùng đồng hương nói đôi lời về sức khỏe của chúng ta, đang cư ngụ tại mặt đất này và mọi người chúng ta phải cố gắng tìm hiểu: hiện sự hiện hữu của chính chúng ta và vị trí của chính chúng ta ở đâu?

Mang xác thân đầy đủ Nước Lửa Gió Đất, Tứ Giả hợp thành, có khối óc thông minh, có tứ quan: mắt tai mũi miệng, để nhìn xem vạn vật đang tiến triển trước mặt chúng ta, và nhận thức trong nội tâm của chúng ta đang chuyển hóa trong thanh tịnh. Mọi người chúng ta đều có quyền năng riêng biệt là sự sáng suốt; sáng suốt đó ẩn tàng ở bên trong là tha thứ và thương yêu: chúng ta đã từng sống trong gia đình và chung đụng với xã hội, đã bị khai triển biết bao nhiêu sự kích động và phản động gồm thâu trên một sự thù hận ghen ghét lẫn nhau, quên mình, và muốn hạ họ! Để chi?

Để đem lại sự phiền muộn cho hai bên. Chuyện đó chúng ta đã làm!

Ngày hôm nay chúng ta nên nhìn lại vị trí sẵn có của chúng ta nên làm việc gì tốt hơn? Một sự sáng suốt tràn đầy liên hệ với Càn Khôn Vũ Trụ đang điều khiển một thể xác nhỏ bé này. Nhưng mà kỳ thật cái thể xác nhỏ bé này nó bao gồm tất cả mọi sự liên hệ bên ngoài có, bên trong có! Các bạn có mắt mũi tai miệng, có Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ, có Tim Gan Tỳ Phế Thận. Mọi người đều mang nước đi đây đi đó. Bảy chục phần trăm nước trong cơ thể chuyển hóa luân lưu, do sự sáng suốt đang điều khiển thể xác, mà đành quên Luật Trời!

Khi ta giáng lâm xuống thế gian là chúng ta ôm một Luật Trời rõ ràng. Luật Trời nó nằm ở đâu? Hiện tại nó đang làm gì với chúng ta? Chúng ta đang ngồi đây, nó đang làm gì? Luật Trời đang làm gì? Tham sân si hỷ nộ ái ố dục, nó đòi hỏi chúng ta, nó đặt những câu hỏi hàng ngày: Bạn có tham không? Bạn có mê không? Bạn có si không? Bạn có sân không? Bạn có lâm vào những trận đồ vô lý, rồi trở lại ăn năn không?

Đó là Luật Trời đó các bạn. Xác của các bạn đây là Luật Trời, đang đặt những câu hỏi đó bạn! Hỏi: vị trí của các bạn ở đâu? Đang làm gì? Đến đây học gì? Học Bi Trí Dũng! (T1, 4:57)

Tại sao nói Phật mới có Bi Trí Dũng, người phàm lại có Bi Trí Dũng?

Chúng ta nhìn thẳng vào trong gia đình, nhìn thẳng vào thân xác, chúng ta biết yêu thân xác, biết si mê thân xác, là chúng ta học chữ Bi, biết nuôi dưỡng nó hàng ngày, ăn ngủ ỉa tam đại sự, phục vụ đầy đủ, đó là học chữ Bi. Khi chúng ta ăn, chúng ta cũng quên, không biết giá trị của món ăn! Tại sao cọng rau nó hy sinh cho tôi? Tại sao hột lúa nó hy sinh cho tôi? Tại sao con thú nó hy sinh cho tôi được ăn, được ấm no? Nó hạnh gì? Phải hạnh Bồ Tát không? Nó hy sinh cả xương thịt cho các bạn ăn một tô phở ấm no, cho cơ thể để các bạn được hãnh diện đi đây đi đó, mà để làm gì? Tôi được sự ấm no, để tôi được sự bình an. Và sau sự bình an thì tôi phải làm điều gì? Ai đã cho tôi sự bình an đó? Vạn linh đã đóng góp cho tôi có một cơ thể, tôi có cái manh áo mặc, tôi có cái ghế ngồi, tôi có căn nhà ở, là trí khôn của loài người đã ban cho tôi. Tôi đang sống trong cái sự ấm êm của Tình Thương thật sự. Tôi càng thanh tịnh càng nhìn lại cái tình thương rõ rệt bao vây xung quanh tôi, trong nội thức tôi, xây dựng cho cơ tạng tôi được ấm no, qua cái định luật Sanh Lão Bệnh Tử Khổ. Hỏi ai khỏi già không? Ai khỏi bệnh không? Ai khỏi chết không? Nhưng vẫn đòi hỏi sự ấm no đó! Ai là cung phụng sự ấm no? Chúng ta đang thiếu nợ rõ ràng! Chúng ta đã mượn biết bao nhiêu cái hạnh hy sinh của những vị Bồ Tát đó, mà Tâm chúng ta không thực hiện một chút Bồ Tát, thương yêu và tha thứ! Ngay trong gia đình chúng ta còn cải vả, còn chấp nhứt. Ngay giữa tình người với tình người, chúng ta còn chia rẽ không biết thương yêu nhau, không biết sử dụng cái khí giới Tình Thương và Đạo Đức, để sửa mình và độ tha!

Căn bản của con người, khi chúng ta chung đụng giáng lâm xuống thế gian, chúng ta thấy rằng: lúc sơ sanh, tất cả đều là vô tư. Lúc chúng ta làm đứa bé vô tư, ai cũng ôm, cũng ẳm, thấy hương thơm rõ ràng, quý chúng ta! Chúng ta vốn là Không, vô tư! Mà ngày hôm nay chúng ta lại bóp méo sự thật, kẻ thương người ghét, sống trong sự mê chấp. Con đường đi càng ngày càng ngắn và không có tiến xa được. Lúc chúng ta giáng lâm xuống thế gian, bao nhiêu người thương yêu chúng ta, và tâm tư chúng ta là vô tư, bao nhiêu người đang mến chúng ta. Thì các bạn nhìn cái bóng đèn hiểu rồi, cái chấn động lực lúc đó! Cái chấn động lực thanh nhẹ của ta đang nằm trong một thể trong nôi đó, thanh nhẹ vô cùng. Mà các bạn nhìn lên mặt trời thấy rõ, chấn động của mặt trời cả triệu triệu lần nhanh hơn cái bóng đèn này, mới chiếu cho tất cả Càn Khôn Vũ Trụ được. Cái bóng đèn hiện tại đây cũng động, kích động và phản động chạm nhau cực động cực nhanh, nó mới phóng ra ánh sáng, thì mọi người được hưởng ánh sáng đó! Rồi bây giờ chúng ta, khi chúng ta giáng lâm, chúng ta đã đem cái ánh sáng Từ Bi xuống thế gian, mà ngày hôm nay chúng ta mất hẳn cái ánh sáng Từ Bi. Rồi đâm ra chúng ta hướng về một vị phật. “Ô… Tôi theo ông Phật từ bi hay hơn. Tôi theo ông Trời từ bi, tôi lập phe lập đảng...” Tôi quên tôi! Tôi quên sự Từ Bi nó ẩn tàng trong tâm thức của tôi! Nếu tôi chịu khai thác lấy tôi, và tôi đứng trong luật Trời, vị trí của tôi hiện tại, xuống thế gian học Bi Trí Dũng. Thật sự tôi có chữ Bi, tôi có thương yêu. Tôi biết bảo vệ thể xác này là tôi biết bảo vệ chữ Bi. Mà khi tôi biết bảo vệ chữ Bi thì tôi phải có Trí sử dụng bảo vệ những cái gì khả năng sẵn có của tôi, và tôi dũng hành là tôi phục vụ tất cả, như tất cả đã phục vụ tôi. Cái áo các bạn đang mặc do trí khôn loài người đã phục vụ. Chúng ta mang ơn rất nhiều, chưa bao giờ chịu trả, chưa bao giờ thật tâm thật tình để phục vụ như chúng sanh đã phục vụ chúng ta. (9:40)

Cho nên ngày hôm nay tôi đến đây với là một con người tại thế và tôi đã bỏ công tu hành tìm hiểu ra cái nguyên năng sẵn có của chính tôi và cấu trúc Siêu Nhiên mà tôi đã thành đạt. Ngày hôm nay có sự hiện diện đối với các bạn, thì các bạn không khác gì tôi? Các bạn có cặp mắt, có lỗ tai, có lỗ mũi, có cái miệng, thì cũng bao nhiêu công chuyện đó! Chúng ta đồng nhứt thể, đồng đau đớn, đồng sự thương yêu, một tinh thần xây dựng cho nhau. Vì sao chúng ta không làm được? Vì chúng ta hướng ngoại, lo âu, vì ngoại cảnh, vì tiền, vì tình, bên ngoài không, và sự thật bên trong không chịu sử dụng, không trở lại cái sự ấm êm sẵn có của chúng ta mà vươn lên, để làm cho càng ngày càng sáng suốt hơn, càng thanh tịnh hơn, càng cởi mở hơn, mới thấy giá trị giữa con người và con người là bất diệt. Tình Thương và Đạo Đức là bất diệt, là khí giới sắc bén nhất của quả địa cầu này. Nếu chúng ta không có cái Tình Thương và Đạo Đức của Thượng Đế, của Trời Phật, thì làm sao chúng ta có Nguyên Khí ngồi đây hít thở và để nghe Đạo? Thì tất cả mọi người đang sống trong Nguyên Khí sẵn có hít vô thở ra đồng một nhịp, các bạn thấy rõ chưa? Sự cấu trúc đó có chư Tiên chư Phật. Chư Tiên chư Phật do đâu? Do con người tiến hóa lên! Đau khổ mới bước qua biên giới của Phật pháp mà tu luyện, giải thoát bỏ xác này mà quy nguyên về với Phần Hồn, và không bao giờ bị lệ thuộc bởi Đời nữa. Thì ngày hôm nay chúng ta từ con người có khả năng tiến tới Tiên Phật và hòa với Trời Đất trong sự sống của lẽ sống. Mà các bạn xuống thế gian đang học cái gì? Học Luật Trời rõ ràng: học làm vợ làm chồng, sanh con đẻ cháu, thay Mẹ thay Cha để thực hiện cái tình thương của Mẹ Đất, tình thương của Cha Trời đối với gia đình mình. Thì chúng ta đem cái Đạo vào Đời, sung sướng vô cùng, xã hội tốt đẹp, mọi người biết thương yêu quý mến lẫn nhau. Trong nháy mắt là chúng ta làm được nhiều việc. Trong kích động phá hoại thì chúng ta làm sao chúng ta tiến được? Tại sao chúng ta phải phá hoại? Vì tối tăm không tiến được, vì không biết mình. Mà mọi người biết mình rồi, trong thanh tịnh hiểu rõ mình rồi, sung sướng vô cùng! Thấy huynh đệ tỷ muội chúng ta là một nhà, sống chung trong một quả địa cầu, không có khác chỗ nào hết. (12:22)

Nhà nào cũng dùng nguyên khí mà để sống, cũng hít vô và thở ra để sống. Cho nên chúng ta không gây cái cảnh tàn tật trong nội tâm nữa, và không chia rẽ, không bận cái áo rách trong nội tâm nữa. Nội tâm chúng ta hướng thượng trọn lành về Chân Lý thì chúng ta không bao giờ trình diện với Thượng Đế bằng một cái áo rách nữa. Không có chia năm sẻ bảy trong tâm, nhưng mà tâm chúng ta luôn luôn thấy có chữ Hòa để tiến! Vì mọi người đang hòa với chúng ta, chúng ta mới có manh áo, mới có cái quần tốt, mới có đôi giầy tốt, mới có cái ghế ngồi, mới có phương tiện di chuyển tại thế. Chiếc xe hơi các bạn ngồi đó không khác gì cái tòa sen, do trí khôn của loài người đã vươn lên và cấu trúc thành chiếc xe hơi, mà để cho các bạn được an ngự đi theo như ý muốn của các bạn. Hỏi cái Tâm Hồn của các bạn ở đâu? Quê hương ở đâu? Quê hương các bạn là nơi Nguồn Cội bất diệt trong thanh tịnh. Cho nên cái Tâm của các bạn và cái luật các bạn đang ôm này phải sắp lại trật tự. Khi mà đã trật tự rồi thì nháy con mắt là các bạn về Trời. Đâu có phải xin ai cho các bạn về Trời! Nhẹ làm trời, nặng làm đất. Mà Tâm Hồn các bạn nặng, cứ hằn học hoài vào trong sự tranh chấp mãi mãi, rồi làm sao các bạn tiến!? (13:50)

Cho nên phải có một cái phương pháp tu Thiền. Cái phương tu thiền của chúng tôi là người đã thực hành, chúng tôi thấy rõ rằng: cái pháp Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định đã lập lại trật tự! Lấy cái gì chứng minh? Làm một việc gì cũng có sự chứng minh, vì khối óc của chúng ta lộn xộn, động loạn, nghi ngại! Nghi việc này, nghi việc kia, nghi việc nọ, mà chính mình không có trật tự, thì mượn cái pháp Soi Hồn bịt như thế này, thì tự nhiên nó sẽ quy trở lại cái chấn động lực. Vì chúng ta ra đời thì cái mỏ ác của chúng ta mềm, lúc đó là thanh nhẹ ra vô dễ dãi rồi. Mà bây giờ tới lớn lên rồi cái mỏ ác càng ngày cáng cứng, nên chỉ hướng ngoại. Sợ!... Sợ thua, sợ mất, sợ lỗ; Vì đó mà nó lôi cuốn, nó càng ngày càng trói buộc, chúng ta không phát triển được! Mất tự do! Và chúng ta Soi Hồn để cho nó mở trở lộn lại, chúng ta nhắm mắt thấy ánh sáng, là ánh sáng thật. Mở mắt thấy ánh sáng là tạm bợ. Khi chúng ta biết khai triển cái chỗ đó, là chúng ta làm ổn định cái thần kinh của khối óc, thì cũng như lúc sơ sanh vậy. Nhàn hạ! Ngồi đâu chúng ta cũng thấy nhàn hạ, thấy liên hệ được với cảnh Hư Không nhẹ nhàng. (15:10)

Rồi chúng ta làm pháp luân thường chuyển hít Nguyên Khí vô, Thanh Khí vô, mới giải được cái trược khí trong nội tâm nội tạng. Mỗi ngày chúng ta thu hút vô, thịt thú, rau cỏ; trước khí nó bị giết, nó cũng động loạn. Một cọng rau cắt nó cũng bị động loạn, thụ trảm bá đao, mà một miếng thịt trước khi giết, nó cũng bị động loạn, thì chúng ta đem máu huyết đó vào tâm thì nó cũng thành động loạn; thì lấy cái gì thanh lọc? Chỉ lấy cái Nguyên Khí Càn Khôn Vũ Trụ mới thanh lọc được. Cho nên cái pháp Luân Thường Chuyển chúng tôi đang hành, là làm cho con người thanh lọc, và cho con người càng ngày càng trẻ đi; thì mỗi ngày một việc, phải thanh lọc đâu đó nó trở về trật tự. Khi đã đạt tới trật tự rồi thì con người nó thanh nhẹ. Các bạn làm ăn cũng vậy! Mở căn tiệm thì cũng có trật tự đâu đó, khách hàng người ta vô không có buồn mình, thì công việc nó sẽ chạy, đâu đó phải có trật tự. Thì cơ tạng chúng ta có trật tự thì lời nói của chúng ta không có mang khẩu nghiệp, và không có nói bậy. Sự thật là sự thật, không sợ mất mát, vì nguyên căn bổn tánh của chúng ta là thật trong Chân Lý, không ngoài Chân Lý. (16:30)

Cho nên chúng ta phải hiểu đường hướng đi là phải trong thật thà và minh triết mới thấy rõ được Chân Tâm của chính mình. Nhiều người ở thế gian này hỏi: tôi có tâm? Tâm ở đâu? Hỏi thét rồi không biết đường trả lời. Tâm ở đâu? Khi ngộ diện mới thấy Tâm! Khi thấy một người đang trôi giữa giòng sông, mình nhảy xuống cứu họ, mới thấy cái tâm của mình. Tâm mình là hồn nhiên, tự nhiên. Đó! Như ngày hôm nay chúng tôi làm pháp Luân Thường Chuyển là để trở về với hồn nhiên và tự nhiên. Cái căn bản của con người phải học cái trật tự của chính mình, nhiên hậu chúng ta bước vào tôn giáo nào, chúng ta không mang cái khẩu nghiệp đối với những vị kính yêu của chúng ta. Con người không có trật tự, không biết cấu trúc của Siêu Nhiên, không biết Bề Trên ở đâu, rồi đâm ra lạm dụng, tự hại lấy mình! Theo hoài mà không đắc! Bây giờ chúng ta lập lại trật tự rồi, chúng ta thấy! Tưởng là đến. Cái hình hài của con người là cái Tiểu Thiên Địa, tương đồng với Vũ Trụ, mà liên hệ không ngừng nghỉ, hít vô và thở ra. Chúng ta với Càn Khôn Vũ Trụ không có thể cắt đứt được, và chúng ta với chúng sanh không có thể cắt đứt được; tình huynh đệ của chúng ta không có bị tiêu diệt được. Tại sao tình huynh đệ chúng ta không bị tiêu diệt được? Bây giờ chúng ta thấy một người ngã xuống chết! Hỏi cả mọi người nôn nao đi cứu người đó! Mà dù không biết tên người đó tên gì, ở đâu, mà ở xứ nào! Nhưng mà chúng ta có phận sự đi cứu người, có phải tâm của chúng ta là một! Thấy chưa? Cho nên cái tình huynh đệ trong quả địa cầu; phải nhớ trong quả địa cầu kín mít, không có sự chia cắt.

Cho nên chúng ta hiểu sớm, chúng ta thức sớm, chúng ta sửa sớm, chúng ta trở về với căn bản của chính chúng ta thì đi tới đâu đem lại sự bình an cho mọi người! Đó là cái vốn đó các bạn. Đó là tiền đó các bạn. Đó là vị trí của các bạn đó; và các bạn không bao giờ bị lường gạt nữa. Vì các bạn ôm tình thương đi các nơi, sửa mình và huớng độ người khác! Cái căn bản ít nhất của loài người là phải đi vào đó! Nếu chúng ta là con người mà không có căn bản tình thương thì khổ lắm! Chỉ ôm sự thù hận mà không bao giờ tiến nổi, làm cho mình cuồng trí loạn óc. Còn sự thật của chúng ta là không phải vậy, trở về sự thanh thản, cải lão hoàn đồng, trẻ trung, chấp nhận, kiên nhẫn cởi mở, vui hòa với mọi giới, vì chúng ta nằm trong cái luật rõ ràng; mọi người đều có một cái cái luật rõ ràng, không ai có thể xâm phạm ai được hết. Khi chúng hiểu được Hồn bất diệt thì chúng ta đâu có thể làm những điều sái quấy mà để chịu tội. Tưởng đâu kiếp này tôi ăn cướp của của người ta rồi kiếp sau tôi trốn đi chổ khác, thì người ta không tới bắt tôi được! Tôi ăn cướp, thì hồn tôi bất diệt, thì một ngày nào đó họ tới bắt tôi. Tôi hiểu Hồn tôi bất diệt thì tôi không bao giờ làm bậy, mà tôi đi đường lớn chứ không có đi đường nhỏ. Đường đường chính chính nằm trong luật Trời rõ ràng. Tôi thực hiện cho kỳ được sự sáng suốt sẵn có của chính tôi để tôi tiến tới, và tôi hưởng cái hạnh phúc đó. Hạnh phúc nhân sinh ở trong Tâm của con người chứ không phải ở ngoài, không đi đâu, đi ra ngoài mà tìm hạnh phúc đươc hết. Chỉ trong chân tâm mình có hạnh phúc mà không biết tìm thì không bao giờ có. (20:26)

Cho nên những người tu về cái môn thiền này, ban ngày đi làm về khổ cực, tối về làm Soi Hồn, pháp Luân, Thiền Định, cảm thấy cái tâm nó nhàn hạ. Nó giải quyết được một số vấn đề lận đận lao đao chính nó đã tạo ra mà bây giờ dẹp mất đi. Nó thấy nhàn hạ, nó thầy sung sướng; đó là hạnh phúc! Và tất cả những người trong xã hội đều có những đường lối như vậy, khứ trược lưu thanh. Bây giờ mình ra xã hội thế nào cũng rước trược, sự tranh cãi, sự thị phi kia nọ, mình rước trược; mình về nhà mình giải thì đâu có, lập lại trật tự thì đâu còn nữa. Cho nên cái phương pháp của chúng tôi hành là phương pháp của mọi người, của tất cả nhân loại, của tất cả tôn giáo đều có thực hành. Thực hành để làm gì? Để lập lại trật tự của chính mình và sức khỏe cho mình. Đó là nhu cầu cần thiết cho chúng sinh! Chớ không phải nhóm này là cái tôn giáo. Không! Nhóm này là con người chịu trở về với căn bản của con người, và đạt được sức khỏe, tâm nó an lạc, nó trị dứt cái tâm bệnh cửa nó, vì sự nghi ngờ bất chánh sự điên loạn của nó, vì nó quá tham lam và nó dứt khoát và nó thấy đầy đủ, lúc nào nó cũng có thừa ban cho người khác, thì lúc đó nó tìm ra hạnh phúc của chính nó. Thành ra những người tu của cái pháp này, 6 tháng đầu, tự thực hành đứng đắn như vậy thì thấy mặt mày tươi, rồi 3 năm sau thấy rõ cái tánh của mình tăm tối, mình mới nhìn nhận chính tôi sai chứ không có ai sai! Tội tôi làm tôi chịu thì tôi mở tâm ra. Sau 3 năm rồi, mở tâm rồi, tôi thấy mọi người đều vui với mình. Lúc đó chúng ta tiến trong đà tiến thanh tịnh và không có bôn ba, sống trong trật tự dễ dãi, học hỏi các nơi, và hòa với các nơi các giới, thì cái tâm chúng ta mới khai triển.

Cho nên anh em bạn Vô Vi ở Dallas rồi đây sẽ có cơ hội ngồi với nhau hàng tuần để trao đổi học hỏi trong cái sự thương yêu cởi mở. Nếu chúng ta không có trao đổi với nhau, làm sao biết được? Như tôi đây hành! Hành được cái pháp này không trao đổi với bà con, bà con không hiểu cái khả năng của chính mình. Tại sao tôi hành cái pháp này? Tôi khổ! Tôi thấy tôi làm con người nghĩa là không đàng hoàng, tôi thấy tôi làm con người bận rộn một cách vô lý và tôi thấy tôi điên cuồng. Tới tôi chết tôi không biết về đâu! Và không biết tôi từ đâu đến đây? Khi tôi mượn được cái pháp này thì ngày hôm nay tôi thanh tịnh tôi thấy rồi, thấy đến đây tôi học cái gì. Tại sao cõi thế gian có thể làm nhiều việc như vậy? Kỳ thật con người ở thế gian mà biết tu rồi có thể lập thiên đàng tại thế! Mọi người vui hòa với nhau và trong thanh tịnh mới quyết định. Bây giờ thanh tịnh quyết định tương lai ngày chết của chúng ta không còn lưu luyến tại trần và chả có đi xuống địa ngục. Vì ta lập sẵn đường nhẹ rồi. Nhẹ thì lên trời, nặng thì xuống địa ngục, rất rõ ràng mà chính mình kiểm soát từng ly từng tý từ hàng đêm hàng giờ hàng phút. (23:56)

Chúng ta thanh tịnh rồi, chúng ta mới thấy kinh kệ của những người đi trước để lại, trong chùa cũng vậy, trong nhà thờ cũng vậy, bất cứ tôn giáo nào, kinh kệ đều rất hữu ích, đều có cứu cánh hết. Vì mình động không hiểu thôi! Mình tịnh mình mới thấy rất đúng! Không có trật tự, đọc kinh đâu có hiểu? Con người có trật tự rồi, đọc kinh mới hiểu, xem kinh mới minh đường đi. Từ đó mình chọn con đường cho phần hồn mình tiến, mình thấy tất cả tôn giáo ở thế gian đều là tốt, không có tôn giáo nào xấu. Cho nên phải tránh sự kích bác giữa tôn giáo với tôn giáo. Mình chỉ lo lập lại trật tự cho chính mình, nhiên hậu mới hưởng cái phần hạnh phúc mà của những người đi trước đã dành lại cho chúng ta. Cái hạnh phúc đó triền miên và vô cùng sung sướng! Không phải tiền bạc là sung sướng.

Ngày nay hôm nay quý vị lớn tuổi rồi có tiền đó! Tiền có giúp các bạn và quý vị có dẹp khỏi được cái nghiệp tâm không? Sự đau khổ buồn lo dẹp được không? Đồng tiền có dẹp được không? Tạo thêm sự buồn lo cho quý vị mà thôi. Một khi mà các bạn và quý vị tu rồi thì thấy rằng: Tôi đã dẹp được nghiệp tâm. Tôi thấy rằng tôi từ KHÔNG đến rồi, và tôi sẽ trở về với KHÔNG! Bởi vì tôi nhìn với tất cả mọi người! Mọi người là tôi! Nhìn căn nhà cũng là tôi! Trí khôn của loài người đóng góp. Nhìn lên Càn Khôn Vũ Trụ cũng là tôi! Tâm quý vị định. Quý vị còn xa cách… “Ô… Ông đó lớn! Cái nhà đó to…!” Không phải! Nó cũng có một thứ thôi, do trí khôn của mọi người. Cái áo quý vị đang mặc đây, do trí khôn của loài người đóng góp. Khi mà quý vị ý thức được cái đó thì quý vị sống trong thanh tịnh, định tức khắc; không có cái gì động hết, thì hạnh hy sinh nó sẽ tràn ngập, lúc đó mới dấn thân vô sửa mình mà để phục vụ người khác. Càng ngày càng thiền càng thấy nhẹ, càng ngày càng thiền càng mở trí, mới bằng lòng phục vụ người khác. Vì đường tôi đi có thành đạt, có kết quả. Không phải trong mê tín! Không phải trong cầu xin ma quỷ tới hộ độ! Không! Tôi là phần sáng suốt, tôi phải giải tỏa cái phần ô trược của tôi, và tự lưu lại phần sáng suốt mà để phục vụ tận tâm tận tình, để mọi người sống trong sự cộng hưởng hạnh phúc hiện tại của quả địa cầu.

Sự văn minh đã tiến bộ vô cùng mà tâm linh còn trì trệ, không tiến bộ, không chịu hòa với nhau. Ngày hôm nay chúng ta ngồi đây quay phim hết rồi, thâu hình hết rôi. Ba bốn chục năm về trước đâu có nghỉ đến chuyện đó! Ngày nay có hết rồi. Rồi sau này chúng ta sẽ có nữa. Hỏi chớ: tu xuất hồn? Hồn nó ở đâu mà nó xuất? Hỏi chớ quý vị có kiến thức không? Có chớ! Quý vị làm ơn ôm cái kiến thức đó để trên bàn này coi? Kiến thức đó nó vô hình! Trong KHÔNG mà CÓ! Hồi nãy bấy giờ chúng ta hiểu trong cái gì? Trong cái KHÔNG mà hiểu! Chớ phải cái xác này hiểu đâu? Cái xác này là phương tiện thôi. Còn cái tâm thức của chúng ta là chánh, truyền cảm với nhau, hiểu biết với nhau trong tinh thần xây dựng cởi mở và tự ăn năn và tự làm lấy cho chính mình. Sự quyết tâm đó, là mình xây dựng cho mình mới có trật tự.

Chính ta là Vũ Trụ! Mà cái vũ trụ này không có trật tự thì cái Thiên Cơ hư hết. Thiên cơ do ai làm? Do con người làm! Mà con người sống trong trật tự thì đâu có cái thiên cơ động loạn đâu! Chỉ có sự hòa hợp tiến hóa như Thiên Đường. Nhìn nhau hiểu nhau, nhìn nhau thương yêu nhau, nhìn nhau trong cái tâm xây dựng cởi mở cho nhau. Có phải đồng tiền mạnh không? Không! Đồng tiền không mạnh! Cái Tâm Thức con người mạnh hơn. Cái tâm con người chế ra bom nguyên tử, chớ không phải bom nguyên tử chế ra cái tâm con người. Mà con người thức tâm rồi, ai mà đi chế ra cái đồ sát nhân!? Chúng ta thấy rõ cái Hồn bất diệt, ta chế ra bom nguyên tử giết ai? (28:27)

Hiểu cái này: SANH TỬ CŨNG NHƯ NHAU, không bao giờ còn khổ nữa. Các bạn bây giờ ham sống sợ chết này, chắc chắn gì các bạn tránh khỏi cái chết không? Hỏi những vị bô lão tránh được khỏi chết không? Biết trước mình sẽ chết, nhưng mà chưa ý thức được “sống chết như nhau” thì còn buồn lo. Sống cũng đang học, đang sửa trật tự để tiến hóa. Chết ta cũng tiến hóa! Có phải CHẾT SỐNG NHƯ NHAU không? Chết là một cuộc thay đổi! Hàng ngày chúng ta rước sự chết vào trong tâm thân mà không hay! Con thú các bạn ăn nó, có phải chết không? Cộng rau các bạn ăn, có phải chết không? Nhưng mà nó hồi sinh. Hồi sinh với các bạn, đang sống với chúng ta. Mà một ngày nào chúng ta chết chúng ta cũng có chỗ hồi sinh, tùy theo sự thanh tịnh hay động loạn. Động loạn thì ra đi cũng như sự say sưa, cũng như hắc bạch không phân minh, thì quỷ sứ nó rước, cũng ở trong cảnh sống - cảnh sống bị cảnh cáo, cảnh sống tại Địa Ngục. Mà con người thanh thản liêm chính, làm đâu đàng hoàng thì ấy phải đi đến chỗ thanh nhẹ. Đó là trật tự của Càn Khôn! Đó là luật Trời không ai tránh khỏi được. Mà bây gìờ mình biết xây dựng ngay bây giờ thì tương lai mình sẽ hưởng. Mà không biết xây dựng ngay bây giờ thì tương lai mình đâu có hưởng được! Đó! Mà các bạn đi làm qua đây tay không chớ có gì? Mà các bạn đi làm chịu khổ, rồi ngày hôm nay các bạn có xe hơi, có nhà đó! Và bây giờ các bạn cộng với cái TU nữa thì tương lai các bạn đi đâu? Khi phần hồn rời thể xác thì các bạn đổ bộ về Cõi Thanh Tịnh, nếu các bạn là người TU. Nếu các bạn là người tranh chấp thì tự nhiên là phải có sự trả thù của người ta, rồi thì dĩ nhiên đi đến chỗ động loạn.

Cho nên chúng ta có cái trí khôn, phải vận dụng trí khôn của chính chúng ta mà sắp đặt con đường cho kỳ tới. Cái phước ngày hôm nay chúng ta đang còn, chúng ta mới được ngồi đây. Biết bao nhiêu người vượt biên đã chết rồi, không còn phước đó. Ngày hôm nay chúng ta có cái phước duyên thấy rằng: Làm sao để lập lại trật tự cho chính mình? Cũng là con người đang khám phá ra mà chỉ cho con người biết! Và nếu chúng ta bằng lòng về, chúng ta là họ! Chỉ sửa một chút xíu thôi. Căn bản là chung, huynh đệ tỷ muội cùng một nhà, không có sự xa cách. Giống dân nào cũng là một cái Thức mà thôi, mới tiến hóa.

Cho nên Ông Trời, ông sản xuất ra có một khuôn hết thảy, ai cũng ngủ tạng tứ chi, có bao nhiêu công chuyện đó, mà chỉ có Thanh với Trược mà thôi! Thanh thì hiểu, nó nói chuyện hòa, mà Trược thì nói chuyện ăn thua, rốt cuộc thì nó cũng phải đầu hàng. Cho nên ông Tôn Ngộ Không có 72 phép mầu, đánh cả càn khôn vũ trụ, rốt cuộc cũng phải đầu hàng với Đức Phật Như Lai, là Đại Thanh Tịnh thắng tất cả. Hỏi các bạn có thanh tịnh ở bên trong không? Nếu các bạn chịu tha thứ và thương yêu, tự nhiên có tâm thanh tịnh. Tôi không có thù oán, tôi không có ghét ai hết, tôi hưởng về cái Đời Đời Bất Diệt Thanh Tịnh. Đó là cái vốn căn bản của nhân sinh mà hòa hợp với càn khôn vũ trụ. Tại sao tôi không lấy khôn ngoan mà sử dụng cái đó? Tôi đâm ra chạy theo con đường động loạn để làm gì? Để giết tôi mà thôi! Tôi giận họ, tôi ghét họ là tôi ghét tôi, tôi giận họ là tôi giận tôi, các bạn thấy không? Các bạn giận một người bạn, tối đố các bạn ngủ được không? Mất ngủ là giết bạn rồi, tế bào nó hư hết rồi, khối óc nó hư hết rồi. Mà chúng ta cởi mở thương yêu tìm hiểu xây dựng, thì cái tế bào nó sống lại. Con người trẻ là nhờ ở chổ đó. (32:26)

Năm nay tuổi tôi tới thềm 66 tuổi rồi, tôi không nhờ cái pháp này thì ngày hôm nay không thể ngồi đây nói chuyện với các bạn được, đi đây đi đó… Tại sao tôi phải hy sinh như vậy? Tôi thấy con người có khả năng cải tiến cho con người được hưởng cái hạnh phúc tại thế gian này. Chính tôi đã được hưởng và đang hưởng, tôi muốn nói cho mọi người sẽ hưởng và được hưởng như tôi. Cái đó là sự tận tâm thực hành tìm kiếm trong cái Khoa Học Huyền Bí trong nội tâm của mọi người. Tại sao nói “khoa học huyền bí”? Cái phương pháp này thực hành là khoa học; soi hồn, pháp luân, thiền định, hít thở lấy nguyên khí của Trời Đất cải tiến tâm linh của mình, có phải khoa học không? Tâm linh hồi trước buồn giận, ghét hờn giận. Bây giờ tôi thay đổi hết: tôi không ghét, không hờn giận, mà tôi nắm trong cái căn bản tha thứ và thương yêu.

Cho nên nhiều nguời đời nói “làm sao tha thứ được! Thằng đó nó ăn cướp của của tôi mà!” Tại vì chưa hiểu của của Ông Trời. Ngày hôm nay chúng ta ra đây, may mắn được đến đây là Ông Trời giúp chúng ta mới đến đây! Không thì chìm giữa biển rồi, mà quên đi, đâm ra sân hận. Vì có ba cái đồng tiền nhỏ bé đó mà thù ghét giết hại lẫn nhau, rốt cuộc rồi mình giết họ, họ không biết đau mà họ chết, mình còn sống, mình còn động. Người đi trước được hạnh phúc tiến hóa, mà mình còn lại bơ vơ tại thế vẫn còn đau đớn. Cho nên hiểu được cái chân lý này thì cái gì cũng giải quyết được hết. Hạng nhất chúng ta là người Việt Nam đã chịu khổ nhứt, xa quê hương, xa xứ sở để làm gì đây? Để sửa mình tiến hóa, mong tương lai có cơ hội đóng góp cho tất cả mọi người, khi chúng ta về nuớc. Thì phải lập lại trật tự, nếu không lập lại trật tự thì không bao giờ được hết. Không sửa thì không bao giờ tiến.

Cho nên cái phương thức công phu của chúng tôi rất đơn giản, và sẽ đem lại cho các bạn vui thú thực hành và cởi mở. Nhân tiện đây có gì thắc mắc xin hỏi; tôi sẽ trả lời. (35:04)

Bạn Đạo: Sau đây là phần vấn đáp. Vậy kính mời quý vị đồng hương cũng như tất cả bạn đạo nào có câu hỏi thắc mắc lên đây để Thầy Tám sẽ giải đáp cho. Kính mời tất cả quý vị.

Bạn Đạo:
Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn.
Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn.
Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đé Vô Cực Đại Thiên Tôn.
Nam Mô A Di Đà Phật. Vạn Vật Thái Bình.

Kính thưa Thầy! Con có nghe những bạn đạo nói lại thì còn khoảng 18 người bạn đạo chưa xuống tóc thì con xin hỏi: con có nằm trong danh sách 18 người bạn đạo đó hay không? Nếu không thì con xin nguyện xuống tóc! Xin Thầy chứng tâm cho con. Nam Mô A Di Đà Phật Vạn Vật Thái Bình.

Bạn Đạo: Dạ con nghe bạn đạo có khoảng 18 người chưa ra để trình diện Thầy xuống tóc.

Đức Thầy: Anh muốn xuống tóc hả?

Bạn Đạo: Thưa con muốn xuống tóc.

Đức Thầy: Để kỳ khác xuống tóc được không?

Bạn Đạo: Dạ thưa được.

Bạn Đạo: Xin mời tất cả bạn đạo nào có câu hỏi? Xin mời lên đây.

Bạn Đạo: Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn. Nam Mô A Di Đà Phật. Vạn Vật Thái Bình. Kính thưa Thầy, con có thắc mắc về phương pháp niệm Lục Tự Di Đà. Theo sách của Thầy chỉ dẫn thì cái băng Niệm Phật của Thầy bên Úc với băng của Thầy sau này, thì cách thức niệm Lục Tự Di Đà, 6 chữ Lục Tự Di Đà nằm trên 6 Luân Xa, và con được biết sau này có vấn đề Niệm 6 chữ Lục Tự Di Đà chỉ trên đỉnh đầu mà thôi? Thì con kính mong Thầy xác nhận khi nào chúng ta niệm 6 chữ Lục Tự Di Đà trên sáu luân xa và khi nào chỉ niệm chỉ trên đỉnh đầu mà thôi. (38:07)

Đức Thầy: Khi chúng ta niệm là dùng Ý ngay trên trung tim bộ đầu. Vì tại sao chúng ta phải nhớ chổ này? Khi chúng ta co lưỡi răng kề răng, dùng ý niệm Nam Mô A Di Đà Phật, thì cái phần điển ở đây hướng thẳng bên trên. Mà Bên Trên là một lò điển lớn! Mà chúng ta ăn những gì đây? Ăn Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ, thịt, rau vào trong này, thì nó vận chuyển, hóa sanh KHÍ, KHÍ sanh SẮC! Nó lên nó trụ ở đây! Chúng ta niệm cái chấn động lực đó! Nó sẽ nung nấu ở đây thành cái nước miếng càng ngày càng keo ngọt. Đó là Linh Đơn, một vị thuốc uống cho cái tâm nó thanh nhẹ, trị dứt cái tâm bệnh, tự trị dứt cái tâm bệnh mình. Mà niệm lâu rồi mới dụng ý niệm Nam Mô A Đi Đà Phật và chuyển Lục Căn Lục Trần ở trong này, toàn thân đồng niệm Phật. Tại sao? Trong căn nhà năm người, một người tu, còn bốn người không có tu thì nó động loạn. Mà ở đây toàn thân mình hồi trước tới giờ mình dạy nó học những chuyện thị phi, này kia, kia nọ…, nhưng mà ngày hôm nay chúng ta chỉ cho nó phải trở lại với thực chất của chính nó, và để hưởng cái Thanh Khí, cũng như Chủ Nhân Ông đã hưởng. Phải dùng ý niệm cho toàn thân thì lúc đó nó mới đạt được sự quân bình từ Hạ Trung Thượng, thì con người mới vui tươi.

Bạn Đạo: Kính thưa Thầy như vậy chúng con sẽ niệm sáu chữ Lục Tự Di Đà nằm trên sáu luân xa?

Đức Thầy: Không phải sáu luân xa. Cái đó là cho những người mới tu thôi. Tu lâu thì dung ý niệm mà chuyển cho toàn thân đồng niệm.

Bạn Đạo: Chỉ trên đỉnh đầu mà thôi?

Đức Thầy: Chỉ trên đỉnh đầu mà thôi.

Bạn Đạo: Con xin cảm ơn Thầy.

Bạn Đạo: Kính thưa Đức Thầy, cho con có một câu hỏi: sau một thờì gian con làm pháp Luân Thường chuyển, bây giờ con cảm thấy hiện giờ con cảm thấy nó nhức nhức phíá đằng sau này (lưng) độ khỏang chừng tháng nay.

Đức Thầy: Cảm thấy làm sao?

Bạn Đạo: Con cảm thấy sau lưng nó nhức, nhức ở phía sau này Thầy! Có khi nó nhức nhức làm như… lúc con làm pháp Luân Thường chuyển thì nó trụ ở trên đỉnh đầu. Nhưng mà lúc mà con không làm cũng như đi làm hoặc là trong cái giờ mà con không làm, thỉnh thoảng làm như Con cảm thấy nó nhức nhức, nó xoáy xoáy ở đằng sau (lưng)? Phía chổ này! Thầy. (40:50)

.Đức Thầy: Cái đó không sao.

Bạn Đạo: Không sao?

Đức Thầy: Không sao.

Bạn Đạo: Không sao? Hả Thầy?

Đức Thầy: Cái đó nhiều khi nghìa là ăn đồ kích thích! Nó cũng bị cái đó! Ăn đồ cay! Không nên ăn những đồ cay.

Bạn Đạo: Con muốn hỏi Thầy nữa… Thầy coi con hiện giờ con có thể bắt ấn được chưa Thầy?

Đức Thầy: Chưa! Cái điển nó chạy chưa có mạnh. Khi mà điển chạy mạnh thì trong cái mê nó sẽ bắt ấn.

Bạn Đạo: Dạ con chỉ có bấy nhiêu thôi. Cảm ơn Thầy.

Đức Thầy: Thời gian nữa nó sẽ được.

Bạn Đạo:
Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn.
Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn.
Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn.
Nam Mô A Di Đà Phật. Vạn Vật Thái Bình.

Dạ kính thưa Đức Thầy, trước khi Thầy qua đây, con với bà xã con có nói… Trước khi Thầy qua đây, con muốn hỏi Thầy một điều: bà tu lâu thế sao mà còn nóng tánh, ở đó hay gây gổ. Sao mà đêm 28 tháng 10 khoảng 4 giờ con thấy Thầy lại nhà con ngồi trên cái ghế. Con ra hỏi: Thưa Thầy nhờ Thầy câu hỏi đó.. Thầy đã trả lời rồi. Thầy nói Thầy đã trả lời rồi: Mày nóng tánh mà gây gổ! Mày tự cột vô mà thôi! Dạ.. Chính Thầy trả lời hay sao đó không biết! Con lên đây cũng hơi run…

Đức Thầy: Đúng như vậy, cái Vía nó thay tôi, nó trả lời cho anh vậy thôi. Khi mà một người nóng tánh là tốt, người nóng tánh là tánh tốt, nhưng mà trói buộc mình. Khi nóng rồi mới thấy mình ân hận quá, bỏ đi.. Anh hiểu không?

Bạn Đạo: Dạ! Con cảm ơn Thầy.

Đức Thầy: Bởi vì cái nóng là do cái hỏa Can nó xông lên. Mình ăn cái gì? Ăn uống cũng phải lo nữa, không nên ăn đồ kích thích nhiều, cay… này kia kia nọ bớt nó đi. Nóng tánh nó sẽ giảm bớt! Hả!

Bạn Đạo: Xin mời các bạn đạo nào còn ….. (hết Track 1)

Bạn Đạo: Con chỉ lên đây kính trình lên Đức Thầy vài việc. Thứ nhất là Thầy vân du đến Fort Worth, Dallas thì chúng con ở đây rất là vui mừng để đón Thầy. Nên con có một ý nghĩ rằng: Thầy đến đây cũng như là Thầy đã mang cái mùa Xuân đến cho chúng con. Do đó mỗi năm Vô Vi chúng ta có những ngày Tết. Đó là 3 ngày Tết ở Đại Hội và những ngày Tết Nguyên Đán thì may mắn lắm một cái địa phương nào đó mới được Thầy đến trong các ngày Tết Nguyên Đán đó. Nhưng mà cái đơn vị của chúng ta đây thì Thầy đến vào những ngày không phải là ngày Tết. Nhưng tôi nghĩ rằng: Thầy đến là mang những muà Xuân đến cho tất cả chúng ta! Nhưng xem đây là những ngày Tết với Thầy. Và sẵn dịp này con xin đại diện cho gia đình thôi, không dám đại diện cho ai hết. Kính chúc Thầy một năm mới có nhiều sức khỏe và một năm mới có nhiều học trò ngoan! Đó là lời con kính chúc Thầy.

Đức Thầy: Thành thật cảm ơn lời chúc tụng của anh. Khi mà chúng ta biết được chân trời mới trong nội tâm, đó là mùa xuân, vì chúng ta thấy rằng: chính mình có trọng trách giải thoát cho chính mình. Mình thấy vui tươi lên hẳn đi, đó là mùa xuân, cũng rất quý, rất đúng lý, không có cái gì kích động trong nội tâm, sau khi nghe giảng cũng như sau khi thực hành và hớn hở chung vui, sống với nhau trong tình thâm huynh đệ tỷ muội trong quả địa cầu. Tâm hồn người nào cũng nô nức cở mở hớn hở hướng về một mùa xuân thanh tịnh. Cảm ơn anh.

Bạn Đạo: Thưa Thầy còn vấn đế thứ hai, chúng con nghĩ rằng tất cả các anh em Vô Vi chúng con, không phải riêng Dallas Ft.Worth mà cả toàn thế giới đã từng nghe những băng giảng của Thầy, cũng như đã từng xem những video của Thầy, có thể hàng ngàn cuộn. Nhưng mà cái tâm rước những lời Thầy giảng vào tâm, con nghĩ rằng không có được bao nhiêu! Riêng cá nhân con thì quá trì trệ. Nhưng con nghĩ rằng những bạn đạo khác cũng có những cái trì trệ đó! Cái trì trệ đó, con nghĩ rằng tại vì chúng con bị đui và bị điếc! Nên không có nhận được những lời Thầy giảng, cũng như những cái cuộn phim mà Thầy đã cực khổ quay ở trên video. Con nghĩ rằng vì thiếu cái tình thương đó mà các anh em chúng con từ địa phương này tới địa phương kia đều có những sự chia rẽ. Băng chứng là sau cái Đại Hội Tình Thương, Thuơng Yêu và Tha Thứ ở tại Vancouver (Canada 1986). Thì sau đó tới cái Tết, con có nghe những cái thắc mắc ở bên Úc về cái nhà máy Vô Vi Plastic, và có những cái đụng chạm nho nhỏ trong đó. Kế đến, vừa mới đây thôi, có những lá thư ở California gửi phổ biến các nơi cũng có những cái thắc mắc đó nữa. Tức là con nghĩ rằng anh em chúng con còn thiếu cái sự thương yêu và tha thứ mà Thầy cũng vừa dạy, và Thầy đã từng dạy biết bao nhiêu cuộn băng cũng như biết bao nhiêu cuộn video. Con xin phép để hỏi Thầy, để hỏi các bạn ở đây: có ai là không thương Thầy Tám, xin giơ tay lên! Tôi nghĩ rằng ở đây không ai ghét Thầy Tám hết, ai cũng thương Thầy Tám hết. Và chính Thầy Tám cũng thương anh em chúng ta, cũng như thương anh em tất cả toàn thế giới.Vậy thì hôm nay con xin mạo muội đề nghị với một việc này, con hy vọng rằng trong tương lai anh em chúng con sẽ tiến bộ hơn trên vấn đề học Đạo. Thưa Thầy thưa các quý vị, tôi nghĩ rằng: Thầy của chúng ta không phải mang cái họ Lương, Lương Sĩ Hằng, cái họ đời. Tôi nghĩ rằng Thầy của chúng ta mang một cái họ mà ẩn tàng ở trong. Đó là cái họ Thương. Tôi nghĩ rằng Thầy của chúng ta là “Thương Sĩ Hằng”, và từ giờ sắp tới tôi xin đề nghị với quý vị rằng: để tránh những tỵ hiềm, những cái nhỏ nhoi, những cái hiềm khích, tôi ví dụ như: có khi quý vị ở chung một cái appartment nhưng mà hiềm khích nên quý vị không bao giờ ngó tới nhau, cả năm trời có khi quý vị không bao giờ hỏi han tới nhau, mặc dù cùng tu Vô Vi, cùng là con của Thầy, cùng là học trò của Thầy. Vì vậy tôi xin đề nghị với tất cả quý vị chúng ta cùng mang cái họ đó! Cái họ “Thương”, đặt vào tâm của mình, đăt vào tim của mình. Như tôi đây tên là: Hằng Lợi. Hồi xưa đến giờ tôi rất mắc cở khi người ta gọi tên tôi, tại vì tôi nghĩ tên tôi xấu lắm. Nhưng mà bây giờ xin phép Thầy cho con được mang cái họ Thương của Thầy. Như con tên là “Thương Hằng Lợi”; thì tôi nghĩ rằng quý vị nhìn tôi, quý vị thấy thương tôi hơn và tôi cũng hãnh diện hơn. Và tôi cũng mong rằng quý vị hãy cùng tôi mang cái họ đó! Chúng ta trên cái họ đời thì còn nhiều phân cách quá, bây giờ chúng ta mang thêm một cái họ Đạo. Cái họ đó là cái họ đoàn kết, cái họ đó là cái họ của những người tu thực sự thương yêu và tha thứ… Thì con xin trình lên Thầy cũng như xin trình lên các quý vị, nếu quý vị cho phép thì cho tôi được gọi quý vị ngoài cái họ đời ra, được mang thêm chữ Thương đứng đầu, để rồi cũng như quý vị cũng như tôi sẽ xóa bỏ bao nhiêu những hiềm khích từ trước tới giờ cũng như là chúng ta làm cho Thầy được vui lòng. Khi Thầy đã tốn biết bao công sức để giảng dạy cho chúng ta nghe và tôi mong rằng những cái hiềm khích, những cái tỵ hiềm đó sẽ xóa bỏ, không những tất cả anh em Vô Vi ở Dallas Ft.Worth mà còn ở khắp thế giới nữa. Xin kính chào và cảm ơn Thầy. (T2, 6:41)

Đức Thầy: Cảm ơn sự đóng góp của anh. Căn bản của chúng sanh đều có chữ THƯƠNG. Không thương không làm vợ làm chồng; không thương không làm cha, làm con; không thương không nhìn đồng bào với nhau. Đó là căn bản của tình thương mà hôm nay chúng ta trở về với trật tự. Để chi? Để trở lại với căn bản, ôm lấy khí giới tình thương mà sống. Nếu chúng ta không có tình thương thì không có ngày hôm nay. Nhưng trong bạn đạo cái thương nó từ đâu nó đến? Cái thương đó từ cái ghét nó đến! Cái ghét, nó mới thấy rõ cái tánh phàm của nó; cái ghét, nó thấy rõ sự ngu muội của nó; rồi nó thấy chán chê trên đường ngu muội và trở về thực chất thương yêu. Cho nên bạn đạo khắp Năm Châu của Vô Vi bị đụng. Nhưng mà đụng đó là nhồi quả, người tu phải chấp nhận sự nhồi quả đó mới có cơ hội tiến hóa. Vì sau cái ghét là cái thương. Cho nên bạn đạo Vô Vi họp nhau cãi dữ lắm, nhưng mà rốt cuộc thương yêu. Vì muốn dẹp cái đám này trở về với đám kia, thì phải quét dọn. Trong cái quét đó tưởng lầm là ghét nhau! Không! Thương nhau. Rốt cuộc rồi các bạn tu Vô Vi thấy thương nhau lắm, xa nhau ghét nhau chữi nhau, nhưng mà thương nhau. Vì cái ghét, nó làm cho nó chán chê cảnh đời. Do cái tâm phàm tăm tối của nó. Nó ghét và nó bỏ cái ghét, nó trở về với thật sự thương yêu. Nó trở về với thật sự với sự thương yêu. Cho nên Ông Phật (Thích Ca), ông ấy đi tu, ông thấy đời ác! Ông ra phố chơi, thấy lấn áp nhau hay là giết chóc nhau. Ông thấy cái đời ác, ông ghét cái đời, mà ông trở về cái thương. Thì bạn đạo với nhau mà không chịu đem cái tình thương sẵn có của chính mình mà đối đãi với nhau thì giữa bạn đạo với bạn đạo ghét liền. Thấy người đó ích kỷ độc tài, xấu! Muốn chi? Muốn người đó trở lại với thực chất tình thương của họ, rồi đồng ngồi với nhau. Cho nên anh em Ft.Worth Dallas và khắp năm châu cũng đang ở trong cái chu trình đó. Nhưng mà cái chu trình đó là gì? Chu trình điêu luyện tâm linh, rốt cuộc rồi chỉ biết thương yêu nhau và xây dựng cho nhau, đồng tu đồng tiến. Chớ không có gì khác hết! Rốt cuộc cáí chữ Thương mà mọi người đều có sẵn hết rồi. Không có người nào mà không có chữ Thương. Tại họ chưa chịu sử dụng thôi, khi họ sử dụng rồi: đáng giá ngàn vàng.

Có ai có gì thắc mắc?

Bạn Đạo: Nam Mô A Di Đà Phật. Kính thưa Thầy, ở Việt Nam mình có Ông Đạo Nam, ông ấy tu về Đạo Phật.

Đức Thầy: Ông Đạo Nam?

Bạn Đạo: Dạ Ông Đạo Nam! Ông Đạo Dừa.

Đức Thầy: Ông Đạo Dừa, Ông Đạo Dừa…

Bạn Đạo: Dạ! Nhưng mà con nghe người ta nói là ông không tắm rửa gì hết và ông ấy ngồi thiền, như vậy là có đúng hay là không?

Đức Thầy: Cái đó là một chuyện của mỗi người… Vì ổng ăn trái cây không à. Ông ăn trái cây thì ông cảm thấy lạnh, thành ra ông không tắm với nước lạnh được. Ông cảm thấy lạnh, ông sống với những đồ sống xít tự nhiên thì không cần tắm.

Bạn Đạo: Như người thiền như mình cảm không thấy sạch sẽ, có thể ngồi thiền được không?

Đức Thầy: Không sạch sẽ… Ngồi thiền đâu phải cái xác! Ngồi thiền là ý trí! Khi ý trí anh ngồi thiền là anh tìm một cái gì hữu ích để giải thoát, chứ không phải anh tìm để hưởng thụ. Anh tầm Đạo chớ không phải tầm Đời. Thì cái phần đó, cái Thức nó khác rồi, không phải nói chuyện về thể xác. Thể xác là thể thao thôi, còn cái tâm thức tu học, nó phải tìm đường giải thoát cho phần hồn, cái đó khác.

Bạn Đạo: Dạ! Con có bấy nhiêu đó.

Đức Thầy: Cái chuyện dơ hay sạch nó không cần để ý. Bởi vì xác nó từ bụi trần mà đến, từ đất mà cấu trúc thành. Nó không có dám chê Đất đâu, quý Đất lắm. Người tu nó phải quý Đất, nếu không có Đất thì không có cái xác này. Anh thấy không? Nếu chúng ta không thường đụng với Đất thì cái bao tử của chúng ta cũng sẽ yếu. Thồ mà! Nếu mà thiếu Thổ thì bao tử nó phải yếu. Cho nên người ở bên Mỹ là thường thường bị đau bao tử là thiếu thể thao, thiếu đi bộ, thiếu mặt Đất. Còn các bạn coi, có vuờn ra làm vườn, đi chân không nó tốt lắm. Thổ đối với cái Tỳ nó tốt. Không có Thổ khí đâu có thành cái hình cái cơ thể đây, cái xác này! Cho nên ông Phật Tế Công ông ấy tu, mấy năm ông ấy tắm một lần… (cười), đâu có sao! Vì tâm Ngài hướng thượng và đổi được thanh khí, không có dơ! Sạch. (12:26)

Bạn Đạo: Dạ! Xin cảm ơn Thầy.

Bạn Đạo:

Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn.
Nam mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn.
Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn.
Nam Mô A Di Đà Phật. Nam Mô A Di Đà Phật. Nam Mô A Di Đà Phật.

Bạch Thầy, con có điều con xin phép hỏi Thầy. Thưa Thầy trước đây con đến Mỹ thì con làm hơn một thời gian thì bị thương. Thì sau khi con nằm bệnh viện Baylord khoảng 3 tháng thì con buồn quá! Buồn quá! Con nằm đó. Thì bao nhiêu năm chiến tranh ở Việt Nam, mình cầm súng đánh giặc mà không bị thương, không có bị cái gì hết, mà đi trên biển cả một chiếc thuyền nhỏ cũng không có sao hết. Mà sang đây làm một công việc nhỏ nhẹ như chạy máy computer mà cũng bị thương. Thế này buồn nản quá! Thôi thì để tự vận mà chết cho rồi! Lấy thuốc tây để mà giữ lại, uống để mà tự tử mà chết cho rồi. Thì nhân duyên một đêm đó, sáng ngày định tự tử mà chết cho rồi. Nằm đó buồn quá, không có thân nhân đến thăm nữa, buồn quá! Còn một đứa con mang nó đi theo thì để nó sống với ai thì nó sống. Trời sinh nó ra thì Trời dưỡng nó. Sau đó con nằm một đêm thì sáng ngày đó tự nhiên sao gặp cái chị đó, tên chị Kim, chị tới! Chị thăm tôi, chị nói chuyện:

- Ông bị thương bao lâu rồi? Tôi nói:

- Thưa chị tôi bị thương hơn 3 tháng rồi, tôi buồn quá, tôi muốn chết cho rồi, chị ơi. Tôi đau nhức quá, tôi muốn chết cho rồi, tôi buồn quá. Chị nói:

- Không! Đừng có chết. Ông để tôi bày cho ông một cái pháp này. Ông có biết thiền không? Tôi nói:

- Thưa chị, tôi có nghe thiền, tôi nghe ông Thầy Tám có thiền. Tôi biết từ Việt Nam mà tôi không biết thiền thế nào hết trơn á. Mà nghe cái pháp Thiền đó hay lắm? Chị ấy nói:

- Tôi bày cho ông cái pháp thiền này, ông từ từ ông soi hồn rồi ông thiền, rồi nó sẽ quên đi hết tất cả để đưa đến cho ông một cái hay hơn. Chớ ông đừng có tự động mà chết, ông đem cái dao tự tử chết hay là uống thuốc chết tức là ông tự giết đi một linh hồn. Thế là tôi nói:

- Dạ thưa chị, chị bày giùm tôi cái Thiền để tôi tập.

Chị bày tôi cách Soi Hồn, cách Chiếu Minh tập thở. Sau đó tôi tập được 3 hôm thì tôi cảm thấy con người nó thoải mái, thì nó vui vẻ hết, không có buồn sầu nữa, mà thấy con người nó sung sướng, thì tự nhiên bớt đau nhức. Tự nhiên tôi cảm ơn Trời Phật đã cho tôi được sống, để về để mà tu để tập cái hạnh lại. Trước có nhiều cái nghiệp chướng nặng nề mà mình đã gây ra từ kiếp này tới muôn ngàn kiếp trước, mà mới bị tội lỗi như vậy, là ông Trời ông ấy thương mình rồi đây. Ông cho mình bị thương mà còn sống như thế này là Ông ấy thương mình. Để cho mình còn tu chớ không mình chết mất, mình phải chìm đắm mãi. Cảm ơn chị để chị đã chỉ cho tôi. Từ đó đến đấy, chị giới thiệu cho tôi một anh Phú nữa, với một anh nữa là anh Yêm ở Canada, anh tới chỉ cho tôi. Thế là tứ đó đến nay tôi Soi Hồn, để tu tập cái tính hạnh lại, Thầy! Thì thấy con người nó không có nóng nảy nữa, nó nhẹ đi một ít phần nào. Sau hôm đó tôi đến nhà người bạn tôi chơi. Tôi nói:

- Trong thời gian một năm nay tôi bị thương, tôi nằm bệnh viện tôi mời về. Tôi tới nhà anh chơi, tôi nghe anh có học cái pháp thiền của ông thầy nào đó hay lắm? Anh có gì thì anh chỉ cho tôi với! Anh nói:

- Không, tôi học cái pháp thiền hai năm nay rồi. Nhưng mà anh theo cáo pháp thiền nào? Thì người bạn đó bảo là:

- Tôi theo cái pháp thiền của Vuơng Nhất Tôn (Như Lai Thiền). Tôi nói:

- Thiền như thế nào? Anh ta nói:

- Ngồi thiền tập trung tư tưởng lại cho đỡ tính nóng bớt! Tôi nói:

- Vậy tại sao mà còn đi đánh lộn, đi la lộn hoài, uống rượu uống bia nhiều quá như vậy đâu có tốt. Tập thiền theo cái pháp của ông Tám, ông ấy dạy là tôi hỉểu là tập tính kiên nhẫn. Tu tập tính kiên nhẫn, ôn hòa! Nhưng mà sao mà anh thiền anh còn gây sáo trộn quá? Anh nói:

- Không! Tập Thiền bên này phải ăn thịt ăn cá cho nhiều để mà muợn cái sinh lực con vật để mà có sinh lực để mà sống! Chứ không phải thiền như bên anh mà khổ xác. Thưa Thầy, tôi nói:

- Không. Mỗi bên có cái pháp để tôi theo cái pháp của ông Thầy Tám thôi... Tôi biết tin theo Đạo Phật rồi, tôi thấy càng giết hại sinh vật nhiều, còn vay nợ nần con vật nhiều, mình phải trả nhiều quá! Tôi không dám ăn mặn! Chỉ ăn chay, không ăn mặn nhiều. Thế là đến Tháng 7 tôi xin ăn chay luôn một tháng; ăn cơm với muối mè vớí rau cải thôi. Tôi thấy người nó nhẹ nhàng quá! Khi nằm xuống mơ mộng khi nào gặp được ông Thầy Tám lạy ông ấy một lạy, để ông ấy chỉ cho mình cái phương pháp mình tu cho nó giải thoát vì cái nghiệp chướng mình nặng nề quá. Bây giờ tôi qua Mỹ mà bị thương như thế này thì đau khổ đời quá. Thế có một đêm tôi nằm ngũ mơ màng thấy ông Thầy, ông mặc áo đà, ông ngồi thuyết pháp! Tôi nói:

- Không. Tôi nghe ông Thầy Tám chứ không nghe ông này.

Mở mắt ra tôi nhìn không thấy ai hết! Tôi nằm ngủ lại thì tôi thấy ai đó vỗ vai tôi nói rằng:

- Ông Thầy Tám đây! Ông thuyết pháp cho con sao con không nghe?

- Tôi thấy ông Thầy Tám khác kia? Thân hình ông ấy như ông Phật Di Lạc ấy cao trắng đỏ. Tôi biết tướng ông ấy đẹp chứ không phải ông mặc đồ đen xấu mà mặc áo đà như vậy đâu? Ông ấy giả đó!

Bạch Thầy, như vậy hôm nay con rất được hân hạnh gặp Thầy, thì con xin phép Thầy cho con… Cái nghiệp chướng nó nặng nề quá mà nó gây ra như thế này, thì xin phép Thầy chỉ cho con cái phương pháp nào con tu, con sớm được giải thoát. Thành thật con cảm ơn Thầy. (18:05)

Đức Thầy: Như tôi đã nói lúc giảng, thì tôi nói cho anh rất nhiều. Cái nghiệp chướng do đâu mà ra? Do mất quân bình. Anh hiểu không? Hồi đó anh chiến đấu mà, anh nghĩ địch nó ác lắm, anh phải làm sao thắng nó, thì tự mhiên anh cống hiến về cái Trược; đối phương đánh anh là trược, mà anh tiến về trược thì nó hút anh, tự nhiên anh mất quân bình, cái tâm anh lúc nào cũng thổn thức muốn diệt đối phương, để mình đạt được một cái gì… Mà rốt cuộc mình chưa rõ: cái quyền năng quân bình của mình mới được giải quyết cho hai bên. Thấy không? Cho nên ngày hôm nay anh bắt được cái pháp này, là trở lại trật tự quân bình cho chính anh, trong cái nguyên lý Nam Mô A Di Đà Phật. Anh nhớ anh dùng co lưỡi răng kề răng, anh niệm Nam Mô A Di Đà Phật, là anh uống thuốc linh đơn để trị cái tâm bệnh anh trước, hết thì cái nghiệp chướng nó không có bành trướng nữa. Khi anh niệm Phật cho nó điều hòa hết, ý niệm Nam Mô A Di Đà Phật và nghĩ toàn thân phải đồng niệm như anh, lục căn lục trần. Bởi vì cái thể xác của anh không phải một mình anh; cái Hồn của anh là chủ, nhưng mà lục căn lục trần nó làm việc với anh! Cũng như 12 ông thánh sống vậy đó. Há! Ở trong đó nhiều bộ phận: Tim, Gan, Tỳ, Phế, Thận - mỗi bộ phận 250 vị tỳ kheo, tổng cộng 1250 vị tỳ kheo, nó đang theo anh! Mà anh hướng thượng thì nó mới tiến hóa, nó được nhẹ nhàng. Mà anh hướng hạ về tranh chấp, nó ùn ùn nó đi theo anh. Mà càng ngày nó cũng như là xỏ mũi mà nó kéo anh đi ra, về sự tranh chấp mà không có lợi cho anh và không có lợi cho ai hết. Anh thấy chưa? Bây giờ anh trở lại cái nguyên ý Nam MÔ A Di Đà Phật, anh thấy cái chấn động lực của Càn Khôn Vũ Trụ là quan trọng. Nếu mà Càn Khôn Vũ Trụ không có sự chấn động lực thanh nhẹ thì chúng ta không có ánh sáng. Anh dòm cái đèn này có 2 sợi dây nó đụng nhau là chấn động mạnh lắm, nó phát ra ánh sáng, anh thấy chưa? Mới thu hình được, anh thấy không? Mà trong này (bản thể) hai sợi giây của anh nó đi lạc đường, thì anh cảm thấy cực khổ ghê lắm. Nó đau, anh chạy theo cái đau. Nó vui, anh chạy theo cái vui: anh mất quân bình. Vui buồn một thứ, anh mới quân bình. Chết sống một thứ, anh mới là anh hùng chánh nghĩa. Anh thấy cái chết cũng như cái sống. Bây giờ anh đang ở đây anh mang cái nghiệp thân là anh tiến hóa về tâm linh. Nó đau cái chân này này nè, anh chán đời này, anh đi đâu? Anh phải trở về Tâm Linh không? Anh về tâm linh, lúc đó anh gặp chị Kim. Chị Kim nói có mấy câu là anh chấp nhận, là anh trở về với tâm linh rồi. Thì anh tiếp tục thực hành cái tâm linh Niệm Phật là cái chấn động lực Nam Mô A Di Đà Phật. Nam: là Lửa, Mô: là Không Khí, A: là Nuớc, Di: là Phát Triển, Đà: Màu sắc, Phật: là Linh Cảm. Thì cái chấn động lực trong cái cơ tạng của anh được điều hòa lại, là anh trị cái tâm bệnh của anh. Khi mà tâm anh điều hòa rồi, thì cái thân anh phải bớt bệnh. Anh là người y sĩ gần nhất và duy nhất cho cái thể xác này. Nếu mà ý chí anh tiến tới vô cùng thì cái sự đau đớn này đâu có nghĩa lý gì! Lúc anh ra trận, anh nói rằng: “dù cho chết một nửa thân tôi cũng diệt địch”, phải không? Khi mà đau nửa cái thân rồi, nếu mà anh than về cái đau thì làm sao anh diệt được địch? Thì cái hùng khí của anh lúc đó nó vươn lên. Mà bây giờ anh hiểu cái phần Hồn thì sử dụng cái hùng khí của anh trở về giải thoát. Như vậy anh mới thấy rằng anh tha phương cầu thực từ bao nhiêu kiếp luân hồi tại thế. (21:57)

Anh ăn thịt con thú, anh thấy sự đau khổ của nó, nó muốn hy sinh để trở nên làm con người. Cọng rau thủ trảm bá đao, nó cũng muốn hy sinh được làm con người. Mà chúng ta là con người có cơ hội làm tiên làm phật. Ông Phật là con người thành chớ! Thì bây giờ tại sao con người không thành? Là vì người ôm nghiệp chướng, nghiệp tâm. Nghiệp tâm là thù hận, ghen ghét, mê chấp, nó tạo thành nghiệp tâm, càng ngày càng bành trướng, làm cho cái tâm anh bất an. Rồi làm sao anh phát triển? Bây giờ anh niệm Phật nó mở ra. Cái chấn động lực nó mở ra: Kim ra Kim, Mộc ra Mộc, Thủy ra Thủy, Thổ ra Thổ, nó điều hòa, nó liên hệ với Càn Khôn Vũ Trụ là một. Anh thấy anh với Càn Khôn Vũ Trụ là một! Anh không có nguyên khí của Trời Đất làm sao anh sống? Tất cả mọi người trong này không có nguyên khí của Trời Phật làm sao sống? Mà không có Tình Mẹ trong mình làm sao anh sống, nghĩa là không có dollar! Kim Mẫu, Kim Mẫu đó! Dollar. Dollar mua cái này, cái kia kia nọ là tình thương yêu của người Mẹ - con muốn gì, Mẹ phục vụ đó. Anh thấy không? Khi anh hỉểu được nguyên căn của mọi sự và anh quán thông rồi, anh mới trở về ổn định. Anh thấy mọi người là anh. Anh nhờ cái nghiệp thân này, anh mới có cơ hội tiến hóa về tâm linh, và anh mới có cơ hội trở về Nguồn Cội, tương lai anh sẽ được nhìn mặt Cha Mẹ thật của anh ở trên trời. Anh đâu phải người ở đây chế được đâu? Thấy rằng anh bị tàn tật, bị nhức chân, mà kêu chế ra một người như anh, có cái hãng nào mà thầu được không? Có một người khoa học, bác học có thể chế anh được không? Thì anh mới thấy anh thuộc về Vô Cùng, và anh là bất diệt. Nhưng mà bài học anh phải học! Trước kia mình làm cho người ta đau, bây giờ người ta làm cho mình đau là đúng rồi. Trước kia tôi có gạt người ta, bây giờ người ta gạt tôi là đúng rồi. Tôi không có gì phải lo, thấy không? Tôi không sống ở cảnh này, mai tôi sống ở cảnh kia. Nhưng mà tôi biết hồn tôi bất diệt thì tôi không có lường gạt ai. Mà tôi không có lường gạt tôi nữa. Chính tôi đã lường gạt tôi nhiều, tôi sử dụng hùng khí sai! Tôi tưởng là hùng khí của tôi để diệt đối phương! Nhưng không, chính tôi là người đã diệt tôi rồi. Bây giờ tôi trở về với tôi, và tôi sống động, tôi cứu tôi và cứu người, thì hai người được cứu, thay vì hai người sẽ chết! Cái nào lợi hơn? Anh sử dụng hùng khí thăng hoa về cõi trời, về càn khôn vũ trụ, tam giới Thượng Trung Hạ của anh thống nhất rồi. Thì tôi hỏi anh: giải được nghiệp tâm chưa? Sung sướng vô cùng. Anh thấy con người đi trong rừng tối sai lầm mà còn đem ra sự chém giết lẫn nhau, mà giết luôn cả mình nữa. Chính mình gạt mình rõ ràng! Cho nên cửa địa ngục đóng mà mình cứ đâm đầu đi xuống là mình giết mình. Do cái tánh nóng; tánh nóng nó tạo ra sự ngu si đần độn, tự hại mình mà không hay. Cho nên ở thế gian này chưa thấy ai người nào thấy rõ cái tội của họ, mà chưa có người nào đặt được cái luật Trời. Mà ngày nay tôi giảng cho tất cả biết hồi nãy là Luật Trời giáng lâm, đã cho chúng ta một cái phép lạ là cái thể xác này. Ôm cái thể xác này đầy đủ luật kích động và phản động, để có cơ hội thức tâm. Cũng nhờ cái xác này. Lúc trẻ, hùng mạnh lắm! Rồi lúc già, thôi thôi… cái gì cũng thôi thôi… cũng ông ấy chớ không ai! Mà lúc kia thì “tới đây mày, tới đi… tới đi…” Rồi bây giờ thì “thôi đi mày! thôi đi!…”, cũng là ổng. Thấy chưa?

Cho nên mình hiểu cái Luật rồi, mình nắm vững cái Luật rồi, mình đứng giữa trong cái vị trí trung dung để thăng hoa, mới thật sự là giải nghiệp chướng. Đối với gia đình, đối với con em, mình thấy rõ đường của nó đi như vậy! Nó phải đi, rồi nó thức. Rồi mình làm gia trưởng, mình làm cha mẹ, mình phải gây một cái gương lành, sống động hưóng về tâm linh, để cho các con nó thấy rằng: còn một cõi giải thoát nữa. Đó là điều may mắn nhất, hạnh phúc nhất cho gia cang nào biết được tìm về Nguồn Cội. Chúng ta không phải là chỉ có cha mẹ ở thế gian. Cha mẹ thế gian tượng trưng, đó là bài học để chúng ta có cơ hội thức tâm để tiến hóa, mà nhìn lại Cha Mẹ thật cả hàng tỷ năm không gặp. Nó biến dạng hết trọi rồi! Mà bây giờ nói tới Ông Trời kẻ ghét người thương là vậy. Nhưng mà khi tới cơn đau khổ, cô đơn rồi, mới kêu “Trời ơi!” trong đêm thanh vắng. Đó! Những chiến sĩ ở biên cương cũng vậy. Mang súng đi rầm rầm rầm rầm, mà tới giờ cô đơn, lạc rồi, ngồi đó mới kêu lên một tiếng “Trời ơi” trong đêm thanh vắng. Lúc đó mới biết Ông Trời trong tâm. Nhưng mà Ông Trời không bao giờ xa chúng ta! Ông Cha ta không bao giờ xa chúng ta! Mẹ ta không bao giờ xa chúng ta - ở trong ta. Có cái xác là có Mẹ rồi, có tình thương. Cho nên ngày hôm nay chúng ta phát giác ra cái đó! Chúng ta phải tận dụng cái khí giới tình thương để đối đãi giữa con người và con người. Giữa tình người với nhau phải có tình thương. Nếu không có tình thương là tự gạt mình và không đem lại lợi lộc cho ai hết ở tương lai. (27:36)

Cho nên ngày hôm nay anh có duyên lành, anh thấy tình thương tới với anh chưa? Chị Kim đến là tình thương đó! Anh thấy không? Rồi chị Kim chị nói cho anh nghe, rồi anh thực hiện, rồi anh thấy rằng: anh quý anh nhiều hơn ai hết. Anh phải chấp nhận cái hoàn cảnh này để anh có cơ hội tiến hóa về Phần Hồn. Thay vì mà anh ngon lành nữa thì anh cũng đi nhậu đi chơi vậy thôi, phung phí thì giờ mà không được một kết quả tốt trong nội thức. Rồi lần lần cái nội thức anh mở, rồi anh đi tới Vô Thức, là anh đi đến Vô Quái Ngại rồi. Ở thế gian anh muốn giúp ai thì giúp. Anh đi tới đâu anh mang hai chữ bằng an, bằng sự thật hành trình của cuộc sống của anh tại thế. Học bao nhiêu nói bao nhiêu đủ rồi, không cần phải thuyết pháp nhiều, để cứu người khác, thấy không? Ở đây tôi có nhiều cuốn băng và cuốn Phương Pháp Công Phu tôi cũng thực hành, thì anh nhìn vô đó, coi lại, trao đổi với anh em, rồi từ từ mình sẽ đi đến. Cái quan trọng nhất là phải sử dụng khí giới tình thương của chính mình, thay vì vật chất, thấy không? Vật chất nó tiến hóa do trí khôn của loài người để giúp nó thôi, thấy không? Còn chúng ta không nên theo vật chất, mà theo trí khôn của loài người, để thăng hoa tư tưởng, và khai trỉên tâm linh đi tới vô cùng, thì chúng ta không còn sự bơ vơ tại thế nữa.

Bạn Đạo: Kính thưa Thầy, kính thưa toàn thể quý vị. Hôm nay chúng tôi có 3 câu hỏi chính để hỏi. Một là câu hỏi liên quan về lịch sử Vô Vi. Cái thứ hai là về Kinh Dịch. Cái thứ ba là liên quan về Dưỡng Sinh, tức là Tam Bạch Đản. Nếu có thời giờ chúng tôi sẽ liên tục hỏi 3 câu hỏi đó.

Đức Thầy: Dạ.

Bạn Đạo: Kính thưa Thầy, Đức Vĩ Kiên theo trong truyền thuyết và theo trong những băng giảng thì Ngài đã tu trên 5000 năm trước thời kỳ Đức Phật (Thích Ca) ra đời. Hiện nay đã trên 2500 năm. Tại sao Ngài lại không có một đường lối tu tập tự lập, độc lập, mà lại góp nhặt và đi theo hướng của Đức Thích Ca, lấy Kinh A Di Đà làm chánh? Trong lời nguyện hàng đêm có nói đến Đức Di Lạc, thời kỳ hiện tại là kỷ nguyên Ta Bà Thế Giới của Đức Phật Thích Ca. Vậy Long Hoa Giáo Chủ Di Lạc là tên của một vị tưởng tượng chứ không có thực sự, làm sao chứng minh sự tu hành của bạn đạo được? Câu hỏi đầu tiên.

Đức Thầy: Nói về chuyện tu, thì người ta thấy rằng: dùng danh từ tại thế, dùng Thích Ca, Vĩ Kiên, hay là Phật, cũng là điều vô danh hết. Chỉ xây dựng làm sao tâm thức được cởi mở trong thanh nhẹ. Cái đó mới quan trọng, còn đề cao một vị phật, cái đó không có đúng. Đức Phật Thích Ca có nói rằng “nhơn nhơn giai thành Phật” - mọi người đều có tâm Phật. Nếu không chịu gọt rữa bỏ nghiệp chướng mê chấp, thì con người không bao giờ tiến tới Phật. Nhơn nhơn giai thành Phật cơ mà! Thành ra cái Phật là vô danh. Mà người người chịu tu thì người người được cộng hưởng cái đó! Chớ không phải đề cao một vị Vĩ Kiên hay Di Lạc, hay này kia kia nọ. Đó là mượn danh từ để tiến hóa mà thôi. Bởi vì chúng sanh đang học qua những khóa đó, thì muợn cái đó mà chỉ đường cho người ta thoát về sự thanh tịnh của chính họ. Chớ không có mượn danh của ông Phật Thích Ca để làm thương mại buôn bán! Không có vụ đó. Chỉ thực hành để cảm thức sự thanh nhẹ của tâm linh. Cái đó là điều cần thiết, chớ còn Phật là vốn bổn vô danh. Phật không có danh. Chữ Phật là nguyên lai của Chư Phật, là Thanh Khí Điển của Càn Khôn Vũ Trụ, sương sống đứng hấp thụ, chữ CUNG, mọi người đều có một luồng Điển Âm và một luồng Điển Dương được thanh sạch, là tiến về Phật Tâm. Cho nên Đức Phật mới nói rằng: Nhơn nhơn gia thành Phật.

Cho nên người đời còn mê chấp, còn cung phụng một ông Phật, đề cao một ông Phật, cái đó là chuyện sai lầm. Nhưng mà mượn cái cây gậy đó để tiến thanh tịnh trong nội tâm, cái đó là chánh giác. Muợn cái đó. Cho nên hữu vi có, vô vi có. Nhưng mà phải nhớ rằng: khi chúng ta học cái gì, phải dùng cái Ý, trọn Ý, trọn lành của chúng ta tìm hiểu cái nguyên căn mà để đạt, chứ không phải cái nguyên căn mà ỷ lại và thụt lùi! Cái đó là thất bại, không đúng theo cái Khoa Học Huyền Bí. (32:46)

Bạn Đạo: Tôi xin hỏi tiếp về câu hỏi thứ hai về Kinh Dịch. Trong Kinh A Di Đà, Đức Tổ Sư Đỗ Thuần Hậu cũng có nhắc nhiều đoạn trong Kinh Dịch như Càn Khôn, Khảm Ly…, và như huynh trưởng Trịnh Quang Thắng về tu chứng cũng có nhắc đến Thạch Động Kỳ Trung Liên Hoa, tức là hang đầu cửu khiếu có 8 lỗ, an vị theo Bát Quái. Xin Thầy cho biết và rao giảng cho chúng tôi những cái kinh nghiệm và những cái vị trí của những quẻ trong Kinh Dịch, nó vô cùng quan trọng. Vì hôm nay trên thế giới đó, nhiều lãnh vực như khoa học, y tế, vật lý, người ta cũng đã áp dụng Kinh Dịch. Thí dụ như hai nhà vật lý học Trung Hoa được giải thưởng Nobel cũng nhờ áp dụng Kinh Dịch. Hay là các nhà cai trị nước trên thế giới, như ở Liên Xô hay ở Trung Quốc hay là ở nhiều nước trên thế giới, người ta hay áp dụng. Hay như Binh Thư Tôn Tẩn, Binh Thư Cung Tử, người ta cũng áp dụng về Kinh Dịch. Xin Thầy rao giảng cho chúng con biết.

Đức Thầy: Áp dụng trong Kinh Dịch là mượn sự thông minh của cái Kinh Dịch, nhưng cái trí thông minh của con người khác… Bây giờ anh nói Kinh Dịch, thiếu gì người muốn áp dụng! Áp dụng không được. Cái sự thông minh trong lành của người đó, nó thuộc ở giới nào, nó dòm vô Kinh Dịch mà nó biến hóa, mà nó tác dụng, mà nó tìm ra được cái nguyên lý. Còn Kinh Dịch có bán đầy phố hết, nhưng mà mượn cái đó để tiến. Mà cái tiến đó là cái gì? Sự thanh tịnh thông minh của con người. Cho nên người tu thiền của Vô Vi một thời gian rồi, nắm Kinh Dịch mới thấy: “Ồ… cái này đã sắp đặt hết rồi…”, cũng như trật tự Dịch Lý trong khối óc của chúng ta, trong cơ tạng của chúng ta đang khai triển không cần phải học. Nhưng mà tới đó, nhìn vô Kinh Dịch chúng ta thấy rõ rồi, xác định việc đó như vậy. Nhưng mà chỉ có tạm mà thôi, không có sự vĩnh cữu. Cái Dịch Lý là các bạn Soi Hồn, Pháp Luân,Thiền Định, càng đồ nọ kia kia nọ là nó nằm ở chỗ đó đó... Thượng Trung Hạ quy nhất. Rồi nắm cái Không đó, từ cái số không (0) nhìn lại số 9 thì biến hóa đó! Nó mới rõ đường đi nước bước. Đó! Cho nên tại sao những người tu Vô Vi lại tới đó, nó lại hiểu. Nó hồi nào tới giờ nó không bao giờ coi tướng mà nó nhìn mặt ông đó, sao nó thấy ông đó đang đau khổ. Nó đâu có học Dịch Lý, nhưng mà anh đang khổ. Rồi nó nói một chặp anh nghe hết khổ, rồi từ từ cái anh đó cứ tới kiếm nó hoài. Mà người đó hồi nào không có học Dịch Lý. Mà nó chính tu cái pháp này là nó học Dịch Lý! Dịch Lý khai thông là quý vô vàn. Trong cuốn Quán Thông cũng có nói, rất rõ ràng cắt nghĩa về Dịch Lý Ngũ Hành kích động và phản động, thì Dịch Lý nó sẽ khai thông. Mà trong cái cơ tạng của các bạn cũng có Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ rõ ràng, mà sắp đặt lại trật tự thì tự nhiên biến thể của nó là Dịch Lý. Tự nhiên đi ra một sự thông minh, mà hồi nào giờ không biết! Không bao giờ học, mà thấy những điều anh ấy biết... “Chà… anh đó đang bị cái tai nạn, mình nói cho anh đó thức tâm để anh quy về...” Giữa bạn đạo với nhau có gặp mỗi tuần gặp nhau hội tụ là quý lắm. Người phát triển lúc nào không biết! Tự nhiên thực hành rồi tự nhiên nó đi tới Dịch Lý, nó mở trí ra. Còn cái Dịch Lý mà kêu bằng sách ghi chép như vậy, chứ kỳ thật nó ở trong cái Tự Nhiên và Siêu Nhiên. Mà nếu mình thực hành Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định là trở về tự nhiên và siêu nhiên, thì tự nhiên hiểu rõ Dịch Lý rất dễ dãi, không khó khăn. (36:43)

Bạn Đạo: Thưa con xin hỏi một câu hỏi thứ ba về Dưõng Sinh.

Đức Thầy: Dạ! Trong cái Đạo Tâm tôi cũng có nói về Dưỡng Sinh, Tu Thiền Dưỡng Sinh. Khi anh đạt tới quân bình rồi thì mọi người hướng về anh, thì cái sức sống của anh thấy càng ngày càng mạnh thêm, sức sống của anh càng ngày càng nhẹ thêm. Chứ “dưỡng sinh” không phải ăn món này, món kia món nọ để dưỡng sinh. Anh ăn đưọc cái Nguyên Lý, anh mới thấy cảnh sống đời đời bất diệt. Và cái phương pháp tu thiền này nó tới cái Dưỡng Sinh, sau khi tu thiền. Mình thấy mọi người đều là Chân Lý! Sự kích động và phản động đều là ân nhân của mình. Đó là Dưỡng Sinh rồi. Sống một cách nhẹ nhành và không bị lệ thuộc. Anh hiểu cái chỗ này chưa?

Đó! Trong cuốn kinh Đạo Tâm có nói rõ ràng, cái phần Dưỡng Sinh Tu Thiền. Tu thiền mới đạt được Dưỡng Sinh! Nghe nói cái này anh phải ăn cái này 3 gram, 4 gram, 5 gram, một chặp rồi anh quên, thành ra không thành “dưỡng sinh” mà “hại sinh” nữa. Lộn rồi! Còn cái này nó trật tự rồi, nó trở về trật tự rồi, nó thấy vui. Cái Dưỡng Sinh, khi mà bạn đạo họp với nhau trong một tuần, thấy nó cởi mở liền, nó kích động rồi, rồi người này đem phần sáng suốt tới, người này đem phần thanh điển tới, người kia đem phần thanh điển v.v.. được hưởng cái Dưỡng Sinh trong giây phút đó. Rồi khi mà mình quán thông được nhiều cõi rồi, mình thấy té ra tất cả đều là Chân Lý! Có gì mà không phải Chân Lý! Cái ghế này cũng là Chân Lý! Trí khôn của loài người đã đóng góp cấu trúc cho tôi được ngồi đây. Cái bàn cũng là Chân Lý! Cái micro này cũng là Chân Lý! Đấy là Dưỡng Sinh, tôi sung sướng vô cùng, tôi thấy tôi hưởng hạnh phúc. Khi Dưỡng Sinh đạt được là hạnh phúc. Mà cảm thấy đạt được hạnh phúc tức là Dưỡng Sinh! Đó là cứu cánh cuối cùng thực tế như vậy. Còn cái kia Dưỡng Sinh về thuốc men này kia kia nọ... Nước cũng là Dưỡng Sinh. Nói đến nước lạnh cũng là dưỡng sinh. Anh biết biểu tình ở Việt Nam, biểu tình nhịn đói 9 ngày có nước uống không chết, cũng là dưỡng sinh, thấy không? Nước cũng là dưỡng sinh. Nước, trong này có nước (bản thể) có Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ điều hòa thì tự nhiên dưỡng sinh vô cùng rồi, tươi tắn, trẻ đẹp và không có khó khăn trong nội tâm nữa. Cho nên cuốn Đạo Tâm tôi đã nêu rõ. Anh hỏi ở đây về cuốn Quán Thông và cuốn Đạo Tâm, hai cuốn đó đã cắt nghĩa hết rồi. (39:28)

Bạn Đạo: Thưa trong tài liệu Dưỡng Sinh có nói về cái Tam Bạch Đản tức là 3 vùng trắng. Tiên Sinh Osawa khi thuyết trình về tài liệu về Dưỡng Sinh có nói về cái câu Tam Bạch Đản, cái đó là quan trọng nhất trong người chúng ta. Mà tôi thấy ở đây không có người nào là không bị Tam Bạch Đản hết. Làm thế nào để mà giải thoát khỏi Tam Bạch Đản đó? Tam Bạch Đản nó có ở trong con mắt của mình. Thường khi Tiên Sinh thường quan sát người nào thì Tiên Sinh thường ngắm cái bàn tay giữa bàn tay trỏ và ngón tay cái, thứ nhất. Thứ nhì là quan sát con mắt, thứ ba là lổ tai. Cũng như bên Vô Vi chúng ta là quan sát Tinh Khí Thần của mỗi người. Cái đó là quan trọng. Xin Thầy rao giảng cho chúng con biết về cái Tam Bạch Đản nó như thế nào mà quan trọng như vậy. Và giữa chúng ta đây, theo tài liệu thì con thấy không người nào là không bị Tam Bạch Đản hết.

Đức Thầy: Khi mà anh đọc tới chổ đó, anh hỏi ông Osawa còn sống không? Ổng đang ở đâu? Phải hỏi chỗ này. Còn phương thiền mà đem so sánh với ông Osawa là xa cách lắm. Phương thiền là dòm căn bản cái Điển Hào Quang của mọi người, cái đó là sự dầy công thăng hoa trở về thực chất của phần Hồn. Còn cái đó nói về tạm bợ về vật chất. Ổng nói về Y Lý, nhưng mà cái thời điểm đó không khí khác, thời điểm bây giờ không khí khác! Có sự thay đổi, thời tiết bây giờ cũng thay đổi. Cho nên nhiều khi anh dùng Osawa là một chuyện, nhưng mà có người dùng được có người dùng không được. Thời điểm khác anh phải hiểu cái chỗ đó. Rôi còn nói rằng Tam Bạch Đản đồ này kia kia nọ, hỏi chớ người tu Vô Vi là người thanh lọc cái đó, và trở lại luôn cặp mắt sáng, tốt! Nhìn cặp mắt người nào có thật sự tu thiền là cặp mắt họ sáng, họ không có lu mờ và chứa cái chuyện đó ô trược. Không có cái vụ đó! Mà người dùng lý nói Vô Vi thì cặp mắt khác. Mà người thực hiện Vô Vi cặp mắt khác. (41:39)

Thành ra Vô Vi căn cứ vào luồng điển ở trên đầu của con người đi vào chỗ siêu thoát. Chớ không phải căn cứ vào lý luận của người phàm mà áp đảo tinh thần, cái đó không có. Vô Vi không chấp nhận cái đó. Vô Vi về luồng điển thực chất của hành giả mà thôi. Rồi trở về tự nhiên, nó tu thét rồi, con người… hồi nào nó không nói cho ai nghe, mà người ta nhìn… “sao lúc này anh trẻ, vui...?” Là cái cái luồng thanh quang và từ quang của nó tự xuất phát ra. Cái phần đó nó khác, cái phần đó là phần điển giới, nó quan trọng nhất của con người. Con người không có điển không cử động được, mà điển không điều hòa là loạn tâm. Mà đỉển liên hệ với Càn Khôn Vũ Trụ là trở về với Thức, rồi đi tới Chân Thức, rồi đi tới Vô Thức. Cái phần đó chỉ trong thực hành, chớ không nói rằng “tôi quen ông Thầy, ông ấy cho tôi cái đó…” Không cho được! Người nào không hành, không tu thì không đạt! Đó là luật công bằng và nằm thẳng trong luật của Càn Khôn Vũ Trụ, không thêm và không bớt được, và không lo lót được. Còn cái phương thiền mà đem nói với ông Osawa, thì hỏi ông Osawa ăn tới bây giờ, ông còn sống không? Ông cũng phải chết vậy! Chết rồi ông ấy đi đâu? Thì cái phần đó ông ấy không có nói! Thì bây giờ chúng ta đang tìm cái cứu cánh của phần Hồn, cứu cánh của giải thoát, thì thế nào? Thì chúng ta thấy nó khác hơn. Mỗi người phải hành mới tiến được, không hành không tiến được. Anh thấy rõ chỗ đấy không? Cho nên nhiều người đọc sách, bị lệ thuộc trong cuốn sách mà không dám đặt câu hỏi “Tại sao? Ông đi đâu? Ông đạt được những gì?” Rốt cuộc ông ở trong cái thời điểm đó, rồi qua cái thời điểm đó, ông làm được cái gì? Cho nên cái Vũ Trụ Càn Khôn đang thay đổi... [hết audio]


----
vovilibrary.net >>refresh...