TV NHẪN HOÀ : Khóa Học “PHÁT TÂM TU THIỀN” - THANH KHÍ ĐIỂN
Hôm nay là một ngày đầu tiên của thiền viện Nhẫn Hòa, một số đông đảo Bạn đạo phát tâm tu thiền. Tại sao chúng ta phát tâm tu thiền ? Chúng ta đã sống trong cuộc đời, cảnh đời giả tạo : chính mình đã tự lường gạt mình quá nhiều, cho nên ngày hôm nay phát tâm hướng thượng, tìm con đường giải thoát. Cho nên khóa học này là khóa học “Phát Tâm Tu Thiền” : mọi người phải buông bỏ tất cả những sự phức tạp của nội tâm, hướng thượng, hướng về sự thanh tịnh nhẹ nhàng để nhận lấy phần thanh quang của Đấng Cha Lành đã và đang ân ban cho mọi người từng giây, phút, khắc. Cho nên, tôi có bài thơ cho khóa học :
Phát Tâm Tu Thiền
Phát đạt tâm linh thấu cảnh huyền
Tâm chớ chúng ta bị nhồi quả bởi những sự đau khổ của trần gian quá nhiều ; ngày hôm nay chúng ta “phát đạt tâm linh”, hướng về tâm linh, buông bỏ sự tranh chấp trong nội thức ;
"Thấu cảnh huyền” : cảnh huyền vi của Trời Phật đã cảm động và ban chiếu cho chúng ta có cơ hội tụ họp nơi đây.
Tâm hành chơn pháp tự tầm xuyên
Dụng tâm, dụng trí ý, dụng ý chí thanh thoát của mình “tự tầm xuyên” chớ không phải ôm cái xác này có thể về trời được ; buông bỏ mới về trời được.
Tu thân sửa tiến vào chơn thức
Đó, phải tu thân ; chấp nhận ; các Bạn chấp nhận ngồi thanh tịnh, đó là tu thân. Lập lại trật tự cho cái thể xác, đừng có nuôi dưỡng Lục Căn, Lục Trần hỗn ẩu, phản loạn đối với Bề Trên. “Tu thân sửa tiến vào chơn thức”: Trở về chơn thức; sự thanh nhẹ của chính chúng ta ẩn bên trong, phải hướng về đó. Con người muốn có một trí khôn toàn diện phải hướng về sự thanh tịnh sẵn có của chính mình.
Thiền Định triền miên ngộ pháp truyền
Là cái tâm của chúng ta lúc nào cũng thiền, lúc nào cũng hướng về trung tâm sinh lực Càn Khôn Vũ Trụ. Bên Trên đã ban ơn không ngừng nghỉ, và nuôi dưỡng cho chúng ta đến ngày hôm nay, thì chúng ta phải dụng đó mà sống với nó, là Thiền Định : cái ý lúc nào cũng ở nơi đó, đó là “Thiền Định triền miên ngộ pháp truyền”. Thì từ trên đó sẽ ban cho các Bạn thấy rằng cái “Không” là chánh ; cái tha thứ và thương yêu là chánh thức ! Cái tranh chấp là cái tà. Cái thương yêu là cái chánh thức! Cho nên chúng ta thấy rằng Bề Trên đã lặn lội khắp năm châu để độ chúng sanh, để nhắc nhở chúng sanh trở về với sự thanh tịnh sẵn có của chính nó để tận hưởng, hưởng cái phần thanh nhẹ trong giây phút mà nó đã tự đạt. Cho nên, khắp năm châu đều có điển của Đấng Cha Lành hướng độ chúng sanh, dìu dắt chúng sanh, quán xuyến chúng sanh ; lo lắng từ giây, phút, khắc, để cho nó có nơi ăn chốn ở, tu thiền, có được một cái xác bình an, và có một cái trí ý để phân xét chân lý mà tự học.
Pháp truyền chơn lý siêu nhiên
Tâm không tự đạt (mà) giải phiền giải mơ.
Đó, cái “pháp truyền” ; truyền cái gì ? Truyền chân lý ! Mà lấy cái gì mà thâu được mà biết nó truyền ? Nếu chúng ta không thanh tịnh thì ta đâu có thâu được! Chúng ta phải thanh tịnh mới thâu được, mới thấy được cái “Pháp truyền chơn lý siêu nhiên” : từ trong cái không mà có, mà từ bao nhiêu cõi vô cùng thanh nhẹ ban chiếu cho chúng ta. “Tâm không tự đạt giải phiền, giải mơ”: Cái tâm nó không còn tranh chấp nữa, không còn nghĩ sai cho bất cứ một người nào, dù cho người đó là ăn cướp, giết người đi nữa, chúng ta phải nghĩ cái trọng tâm nó cũng còn cái nghĩa khí nuôi dưỡng anh em ; thì cái tâm ta không có nghĩ xấu cho bất cứ người nào mà đâm ra nghi kỵ, rồi tạo sự đau khổ rối ren cho chính mình.
Chẳng còn lý luận giấc giờ
Thiên cơ sắp đặt giải mơ cõi trần.
Chúng ta tu, là tâm tu, bất cứ giờ phút nào chúng ta cũng tu, chúng ta cũng hướng thiện chứ không còn tính từ li, từ tí, từ giấc, từ giờ nữa. Cho nên cái thiền viện luôn luôn làm việc, mà làm việc trong thanh tịnh, làm việc trong tha thứ và thương yêu, trong cái nhẹ nhàng. “Thiên cơ sắp sẵn giải mơ cõi trần”: Cái Thiên cơ là đã sắp sẵn rồi : mưa, nắng, lạnh, đủ thứ hết, bão bùng nguy hiểm ; giải cái giấc mơ cõi trần: Người ta có căn nhà tưởng "Tôi bình an lắm, tôi có căn nhà, tôi không cần ông Trời. Tôi có cái xác, tôi không cần ông Trời." Rồi cho chết mới biết, cho bệnh mới biết, cho sập nhà, sập cửa mới biết. Là Thiên cơ để giải cái giấc mơ, là cái mơ bám, tham sống sợ chết của người trần gian này, phải từ bỏ nó và ý thức cái cõi bên kia.
Thực hành tự nguyện góp phần
Quy không chánh pháp lần lần tiến lên.
“Thực hành tự nguyện góp phần”: Góp phần gì ? Khi chúng ta thanh nhẹ, ta phóng thanh điển lên cho cả Càn Khôn Vũ Trụ. Càn Khôn Vũ Trụ làm việc không ngừng nghỉ, mà chỉ chúng sanh lười biếng, lo thụ hưởng, hướng hạ, dâm dục, đè đầu người này, đè đầu người kia, đè đầu người nọ, đó là động. Mà hướng lên hòa thì không còn động nữa; mở tâm, mở trí thì Bề Trên độ tức khắc. Chúng ta góp phần thanh nhẹ thì cái nơi tu thiền này, người nào bước vào cũng cảm thấy sự thanh nhẹ. Nhìn mặt chúng ta, thấy tâm chúng ta, thấy sự phát tâm; vì nó không có vụ lợi cá nhân, nó là quy không rồi. “Chánh pháp lần lần tiến lên”: Thì từ đó nó sửa đổi, nó tiến, nó thấy nó làm bao nhiêu công cực, nhưng mà không. Hỏi nó: “có làm gì?”, nó nói: “Không! Tôi không có làm gì hết!”. Chuyện của trời đất đã sắp đặt như vậy. Cái cơ thể của các Bạn đây cũng là Trời Phật sắp đặt, mà chính ta đang mượn luật trời mà sống; xác này là luật trời, nó đang quản lý phần Hồn. Luật trời điều khiển và xây dựng cho có một cơ đồ tốt đẹp để ảnh hưởng cho những người kế tiếp, là mượn xác của chúng ta làm việc cho chung, chớ không phải là làm việc cho cá nhơn. Cho nên chuyện làm của chúng ta là làm cho Thượng Đế. Thượng Đế tức là chúng sanh, vì Thượng Đế thương muôn loài vạn vật, muốn dẫn tiến muôn loại vạn vật, chớ Ngài không có bỏ ai hết, và Ngài không có nuôi dưỡng sự tranh chấp. Ngài chỉ hướng độ để tiến hóa mà thôi.
Thân không hòa cảm vững bền
Quy nguyên giềng mối tạo nền vững tu.
Chúng ta hướng về thanh không thì “hòa cảm vững bền”. Khi mà chúng ta còn tranh chấp, lý luận việc này, việc kia, việc nọ, nó làm cho mắt mờ, tâm, cái tâm càng ngày càng tối. Mà chúng ta hướng không, không có gì hết thì nó yên. “Quy nguyên giềng mối (mà) tạo nền vững tu”: Lúc đó giữ thanh rồi, bền bỉ rồi, không có cái gì mà bị sai lạc hết, chỉ có đi lên trong cái thanh nhẹ, hướng hòa. Hy sinh là để người đời nói chứ chúng ta không thể nói hy sinh được. Chúng ta chỉ học tiến mà thôi!
Dẹp mê, phá chấp giải mù
Bước vào thanh tịnh trùng tu hoài hoài.
Chúng ta dẹp cái mê, phá cái chấp thì chúng ta không còn tăm tối nữa. Vì chúng ta mê cái gì? Nhiều người mê việc làm rồi tranh chấp với nhau, đó, thì nó kẹt. Mà chúng ta không có mê, làm là không làm. À, không có nên chấp, việc gì đều xảy đến là chúng ta tùy duyên trợ hành thì ta đâu còn có buồn, đừng có tăm tối, đừng có giận hờn nữa. “Bước vào thanh tịnh trùng tu hoài hoài”: Chúng ta trở về với thanh tịnh rồi, an nhàn rồi. Một ngày khổ cực, này kia kia nọ lo tu là một ngày làm việc. Mà làm việc là tiến hóa, Lục Căn Lục Trần tiến hóa; Chủ Nhơn Ông tiến hóa, tất cả đều tiến hóa. Cho nên chúng ta làm nhiều, học nhiều, khai triển nhiều; tâm càng ngày càng thanh nhẹ, và tâm hồn nó càng ngày lại càng trẻ trung, nó không có động loạn nữa.
Càn Khôn Vũ Trụ miệt mài
Giải thông đời đạo tiến hoài không ngưng.
Chúng ta thấy Càn Khôn Vũ Trụ đâu có giờ nào không làm việc đâu. Mà trong tim của chúng ta giờ nào mà không đập. Giờ nào không đập là không còn làm việc. Là miệt mài, làm hoài. “Giải thông đời đạo”: Cho đời, hiểu đời, đạo hiểu đạo. “tiến hoài không ngưng”, đó! Những cái cơ tiến hóa đã sắp đặt các bạn, ngay trong rừng xanh này có đầy đủ hết chọi; những cây cổ thụ, những cây mới mọc lên, những hòn đá triền miên chịu đựng, rồi chờ nó mòn nó mới được giải nghiệp. Thì ngày nay chúng ta tu, phải dày công nó mới mòn nghiệp; mà không dày công không bao giờ mòn nghiệp.
Thực hành khai mở tưng bừng
Trong không mà có tiến từng phút giây.
Thì chúng ta thực hành “khai mở tưng bừng”: Là trước kia chúng ta cái tâm đâu có sáng lạn. Nói một tiếng đạo chúng ta nghe không hiểu đạo là cái gì, nói ra là ghét rồi, là bỏ đi rồi. Bây giờ nói tới đạo chúng ta thấy nó mở; mở chiều này; mở tới chiều kia; mở tới chiều nọ, làm cho tâm hồn chúng ta càng ngày càng nhẹ; ăn năn sám hối thấy sự sai lầm của chính mình. “Trong không mà có tiến từng phút giây”: Thấy không? Hồi nào giờ chúng ta đâu có học sách vở, đâu có dạy điều này; nhưng mà ngày hôm nay chúng ta cứ ngồi thiền, không có đọc chữ nào hết mà tâm nó mở, tâm nó an, tâm nó thấy càng ngày càng dễ dãi với mọi người, và không có sự ngưng trệ nữa.
Cảm thông nguyên khí mưa mây
Dày công luyện tập đêm ngày thăng hoa.
Đó! Chúng ta hiểu được tựu tan rõ ràng. “Nguyên khí”: do nguyên khí tạo. Mà hiện tại chúng ta đang sống bởi những cái gì? Các Bạn sống: nguyên khí. Không có nguyên khí đâu có gì sống? Mà trong cái nguyên khí này khi giận, khi buồn, đó... Trong tựu nó có tan, chúng ta hiểu rồi. Tôi cảm thông cái nguyên khí của tôi, nó cũng như mưa mây ở bên ngoài. Mà “dày công luyện tập đêm ngày thăng hoa”: dày công tôi luyện tập rồi, đêm ngày không còn tụ tập của mưa mây nữa mà lúc nào cũng sáng lạn. Tâm tôi lúc nào cũng nhàn hạ.
Chẳng còn lý luận ta bà
Giải thông đời đạo chan hòa tình thương.
Không còn “lý luận ta bà”: không có nói tùm lum chuyện này chuyện nọ; trách người kia, móc người nọ, không có. Phải thực hành để ảnh hưởng người khác. “Giải thông đời đạo chan hòa tình thương”: Là trong đời chúng ta phải thực hành, và đạo chúng ta cũng thực hành mới giải thông được, chứ không phải dùng lý mà nói. Dựa trong căn bản nào; dựa một luồng điển nào nói cũng không được, chính tâm của chúng ta nói ra mới là được, thì mới “chan hòa tình thương”. Sự thật tôi đã làm được như vậy. Tôi không có quái ngại nữa, và tôi giúp đỡ mọi người bằng tình thương, tôi đang sống trong tình thương.
Mặt mày lóng lánh như gương
Cảnh đài quang chiếu yêu thương muôn loài.
“Mặt mày lóng lánh như gương”: Người thực tâm tu, mặt mày không có sự hằn học đối với ai hết thảy; lúc nào cũng tươi tắn, cởi mở, vì không có sự lo âu, không có sự buồn bực thì làm sao nhầu nhò được. Đó, thì mặt mày nó lóng lánh như gương. “Cảnh đài”, Minh Cảnh Đài trong nội tâm nó “quang chiếu yêu thương muôn loài”: Luôn luôn sáng suốt, thấy họ là mình, ví họ là mình, ai cũng là ta hết chúng ta mới yêu thương muôn loài được. Còn nếu ta và những người đó khác nhau là không bao giờ ảnh hưởng được và sửa được.
Bình tâm học hỏi hoài hoài
Minh tâm kiến tánh trần ai chẳng còn.
“Bình tâm học hỏi hoài hoài”: Lúc đó chúng ta hiểu tâm tánh của chúng ta là ngu muội, là sai lầm thì không có bao giờ sa đọa nữa mà gặt hái những sự trần ai đau khổ tại thế này. Cho nên Đức Phật Thích Ca đã thành công, Chư Phật cũng đã thành công: ngồi yên một chỗ, không nói năng nhưng mà ai cũng nói Đức Phật là từ bi. Ngài không nói, không nói một lời vì Ngài thấy việc của mọi người đi rồi sẽ tiến, đụng rồi phải thức. Tất cả đều là cấu trúc bởi siêu nhiên, rồi chạm phải tự nhiên, trở về với siêu nhiên mới hườn Hư Không Đại Định.
Cho nên, cái tâm tu của con người, chúng ta mới sơ cấp học hỏi, bắt đầu vô thiền. Rồi nhiều người thiền nói: “Tôi đi thiền”, ôm cái thiền đè đầu mình ! Không! "Tôi phát tâm tu thiền : tâm tôi tu, chớ không phải xác tôi tu." Cái tâm quan trọng : cái tâm là cái thức ; cái thức điều khiển cái xác ; cái trí ý, "Ý chí tôi phải giải thoát ; lúc nào cũng thanh thoát hết. Cái ý chí tôi là vô cùng, tôi không bị trói buộc nữa !" Chớ không phải nói, "Tôi ôm vô, tôi ngồi như cái kiểu í". Ôm, ngồi cho thiệt ngay ngắn ; ngồi cho đủ chuyện, rồi cũng nói... lấy cái ngồi đè đầu ! Không ! Không phải ngồi thiền ! Tâm, phát tâm trước, rồi mới ngồi thiền sau : Phát tâm giải thoát, thấy rõ đường đi. "Tâm tôi phải khai triển, tâm tôi phải thực hành, chớ tôi không có nhờ đỡ ai hết. Trời đã cho rồi, ban phép lạ một lần một : có cái thể xác cơ duyên này đầy đủ hết, mà tôi không biết sử dụng, tôi lại còn lạm dụng tình thế vô đè đầu tôi, rồi tôi bày kiểu cọ để đè đầu tôi."
Cho nên, cái pháp Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí nó là giải thoát, khứ trược lưu thanh, đuổi cái trược đi, giải cái trược đi, đi tới cái thanh ; thì tự nhiên nó từ cái động nó đi tới cái tịnh. Cho nên, chúng ta chủ trương đời đạo song tu, lấy người làm rừng, lấy động làm tịnh : chúng ta sống với đời là chúng ta lấy người làm rừng ; khi các Bạn vô tới công xưởng làm ăn, các Bạn thấy rằng đang ở trong rừng.
“Tôi đang ở trong rừng tu thiền. Ông Thích Ca ở trong rừng tu thiền cũng bị khổ lắm, bị nhiều nghịch cảnh ; mà tôi, một câu nói kỳ thị, không ăn chung gì ; trước kia Thích Ca còn bị con thú uy hiếp, ngày nay tôi có con người uy hiếp. Con người thông minh hơn con thú, tôi còn đỡ hơn nhiều ; con người phá tôi, tôi còn đỡ hơn nhiều ; cho nên tôi hiểu rõ cái cơ nhồi quả là cơ dẫn tiến của tâm linh trong thực hành, để tôi tiến, để tôi hiểu rõ cái nguyên căn nguồn cội của chính tôi, và tôi tự phá mê, phá chấp ; tôi không còn ôm cái sự tranh chấp giữa loài người và loài người. Giữa Tiên-Phật-Trời tôi không còn xa cách nữa ; tôi thấy Ngài phó thác những gì cho tôi, tôi phải tận tâm, tận tình khai thác lấy tôi và để ảnh hưởng người khác.“
Chớ đừng nói, “Tôi lãnh nhiệm vụ, rồi tôi đè đầu người này, đè đầu người kia, đè đầu người nọ” ; không được! “Tôi phải khai thác tôi, tận dụng khả năng của chính tôi ảnh hưởng người khác. Dù cho bỏ xác đi nữa tôi cũng nguyện giải thoát !” Đó mới là phát tâm tu thiền.
Chớ không phải tu thiền làm cái kiểu cọ ngồi đó, kêu bằng tu thiền ! Không phải! Ăn thua cái tâm, cái ý chí chúng ta, chúng ta mới cảm thông, thấy rằng cái quyền năng của Bề Trên, của Đấng Cha Trời khắp các nơi, trong ta và ngoài ta, và không bao giờ bỏ ta ; mới thấy rõ cái câu này, các Bạn mới đạt được sức mạnh trong tâm và thấy cái sự kính yêu của mình càng ngày càng tràn đầy ; thì cái tâm thức của các Bạn càng ngày càng mở; cái mặt của các Bạn “Lóng lánh như gương”, và chiếu sáng cho tất cả mọi người.
Cái hạnh hy sinh đó mới là quy tụ, mới hòa tan với Thượng Đế được, mới trở về với Đấng Cha Lành được. Chớ nhiều khi các Bạn đã làm cha, làm mẹ, mà không biết cái nguyên năng của Đấng Cha Lành, rồi tự mình tự đắc, rồi quên ông Trời : con tu, cũng chửi ; vợ tu, cũng chửi ; rồi bạn bè tu, cũng chửi ; rồi chửi cả ông Trời nữa ! Rốt cuộc rồi mình đạt được cái gì? Giỏi nhất, làm cục đá nằm đó rồi thôi ; chờ nó mòn, biết bao nhiêu kiếp nó mới mòn?
Cho nên, tâm chúng ta là tâm linh, phải hiểu rõ cái nguyên năng huyền bí : một điểm linh quang sẵn có bên trong; phải giữ nó mà tu, hướng thượng.
Và cái hạnh hy sinh là hy sinh cái tánh hư tật xấu : không có gò bó, không có ôm cái ngu muội nữa, tự mình thức tâm trong thực hành. Cho nên, một câu nói: “Các Bạn không nên chấp, bất cứ ở đâu đến” dạy chúng ta, giáo dục chúng ta biết lấy oán làm ân, mới có cơ hội tiến hóa ; nếu không biết lấy oán làm ân thì không bao giờ tiến hóa, và chỉ chạm trán và gom góp lấy cái sự đau khổ, trói buộc và làm rối như tơ vò, không có gỡ rối được.
Cho nên, ở đây là cái thiền viện Nhẫn Hòa, có Bề Trên chứng, có Chư Vị chứng ; cho nên các Bạn về đây làm việc phải hết tận tâm của chính mình. Hạng nhất là chữ “Hòa” ; mà nếu không hòa thì chắc không được ở đây : đừng có thấy ông Trời vắng xa chúng ta, nhưng mà Ông đuổi chúng ta bất cứ lúc nào ; Ông làm cho chúng ta rối ren, bực tức, bỏ đi ! Đó là ông Trời đuổi : không có đánh! Ông Trời vẫn thương yêu, nhưng mà không bằng lòng làm việc ở đây, Ông sẽ đưa về làm việc ở chỗ khác còn cực hơn, còn khổ hơn, còn bực bội hơn, còn tức tối hơn ; lúc đó mới thức tâm.
Cho nên, học chiều nào ông Trời cũng cho, cho học, chiều đó ; nhưng mà Luật Trời sắp rồi thì chỗ nào cũng là bài học, mà chỗ nào cũng là khổ mới có tiến : Khổ là biên giới của Phật Pháp ; Khổ là biên giới của Trời Phật. Con người không khổ, không bao giờ tiến. Cho nên, các Bạn đừng có ngán trước chuyện đau khổ, và phải chấp nhận lui về nhịn nhục để học hỏi, và đừng có xử bày những chuyện đời tranh chấp ! Sửa mình, tu để ảnh hưởng.
Mọi người đóng góp một chút trong sự phát tâm của chính mình, thì thấy thể hiện rõ Đấng Cha Trời trong tâm, trước mặt chúng ta, trong tâm chúng ta, và không bao giờ Ngài bỏ chúng ta. Nhớ ! Sự thương yêu lai láng không bờ bến ; nhưng mà nhắc cho người thế gian, vì đui, điếc, câm, không thấy được : nói tới câu đó thì lòng cũng chẳng có cảm động. Mà nhiều khi Ông Trời khóc, nó còn chưa khóc nữa nè ! Cho nên, chúng sanh còn mê muội quá.
Cho nên, ngày hôm nay chúng ta có duyên lành được Ngài ân độ cho chúng ta có nơi để học hỏi, học đạo. Rồi đây các Bạn sẽ trao đổi với nhau, học để tìm cái sự tăm tối của mình, và tháo gỡ sự tăm tối. Phải bước chập chững và bước đi từ bước một, và phải đi ; đừng thụt lùi ; đừng có dại dột thụt lùi nữa! Lười biếng, chậm trễ thì không có bao giờ tiến được. Phải dũng cảm trong thanh tịnh mới đạt được.
Cho nên, luôn luôn Đấng Cha Trời không xa các Bạn ; sát trong các Bạn, ở trong tâm các Bạn, và phóng từ quang cho các Bạn ; nếu các Bạn chịu tu, chịu tiến, thì luôn luôn hỗ trợ cho các Bạn càng ngày càng mạnh : ăn ngay, nói thẳng, không nói bậy nữa, và không có đốc xử ai làm những điều sái quấy.
Cho nên, trong Thiền Viện có nhiều thử thách : các Bạn thấy, một nhóm mấy người cũng tranh chấp lẫn nhau, mà tranh chấp trong tâm ; cái đó nó hại lắm : mất con đường đạo ! Không nên tranh chấp trong tâm ; bỏ nó ra, mở nó ra : “Tôi ngu, tôi nói ngu ; Anh sửa giùm tôi : Anh chửi tôi, Anh dạy tôi, Anh dẫn tôi thì tôi mới có cơ hội tiến. Mà tôi tranh, tôi chấp, tôi giận, tôi để trong tâm, thì không bao giờ tiến.”
Cho nên, tôi ngày hôm nay cũng lớn tuổi, với cái thể xác này không được bao lâu, có cái gì thì tôi nói cái nấy. Có khả năng tôi đi đến đâu tôi nói đến đó cho các Bạn thấy rằng con người cũng có lớn tuổi hơn các Bạn một chút, nhưng mà chịu làm, chịu học, chịu tu, mới có ngày nay. Cái thể xác bệnh hoạn biết bao nhiêu lần, nhưng mà cái ý chí tôi không bao giờ bệnh hoạn ; vẫn vượt qua, không sợ, dù cho Ma Quỷ hăm he giết choc, tôi cũng không có ngán ; dù có xuống Địa Ngục, tôi cũng thấy rằng Địa Ngục là nơi độ được nhiều người tiến hóa hơn : người đó, những người đó đau khổ ; nếu mà tôi biết tôi có khả năng đau khổ như họ, và tôi có một cơ hội thức tâm, thì chắc cũng ảnh hưởng được một phần, vì chúng ta phải tin nơi khả năng sẵn có của chính mình, và cố gắng tu học, sống với hiện tại, sống với thực trạng của tâm linh để tiến hóa và hưởng cái phần làm việc cho Đấng Cha Trời, là phải cố gắng.
Làm việc cho Đấng Cha Trời là phải chấp nhận nhồi quả ; làm việc cho Đấng Cha Trời phải chấp nhận kỳ thị : ai hà hiếp mình, mình cảm ơn để mình tiến. Nhưng mà, rốt cuộc, phải nhớ rằng trong tâm ta có Ngài và trước mặt ta có Ngài, thì chính Ngài đang giáo dục chúng ta chớ không ai hết ! Đừng cho người đó, mà kỳ thị người đó, rồi đâm ra gây họa trong tâm : giận một người là gây họa trong tâm ; mà thương yêu một người là cứu mình và cứu họ.
Cho nên, cái khóa học phát tâm này, các Bạn có cơ duyên tu thiền, và phải dùng ý chí, điêu luyện ý chí, và thanh lọc ý chí, chớ không để cái ý chí lu mờ và tự đắc, tưởng là, “Tôi ngày nay được phong chức gì, phong chức Phật ! Phong chức Phật, ông này, ông nọ, để làm gì.” Ý chí không thanh lọc cũng là lu mờ ; mà chúng ta bằng lòng thanh lọc ý chí, là dẹp tự ái, thì không còn lu mờ nữa, thì từ đâu đến cũng học : tiếng mưa rào kia cũng là chân lý đang giáo dục chúng ta nhịn nhục, nhẫn hòa ; phải chịu đựng : qua hết cơn mưa nó mới tới cái cơn nắng ; qua cơn tuyết nó mới tới thì giờ ấm no ; thì cái lòng nhẫn của mọi người phải có. Người tu thiền phải luôn luôn không thấy mưa, không thấy nắng, không thấy tuyết, không thấy động, và cũng chả thích tịnh : giữ sự an lành trong nội tâm để tiến hóa mà thôi.
Cho nên, cái tu giữa bạn đạo với bạn đạo với nhau, phải lấy cái thức bình đẳng đối đãi, chớ đừng nói “Ông này tu cao ; ông kia tu thấp !” Không! Người đi trước đã khổ trước và học được cái sự sáng suốt, nên trao cho người kế tiếp ; chớ không nên mà nói rằng, “Ta sáng suốt hơn Nhà Ngươi ; ta sẽ đập đầu Nhà Ngươi !” Cái chuyện đó, không! Người tu thành đạo không dám nói câu này, nhưng mà chỉ có hành, chỉ có làm để ảnh hưởng người khác. Thì các Bạn cũng chỉ có hành, chỉ có làm ; chư Phật, chư Tiên tới ngày hôm nay vẫn hành, vẫn làm, chớ không có người nào dám lười biếng bỏ phút khắc lu mờ hào quang của chính Người. Phải nuôi dưỡng cái ý chí thanh lọc đó để tiến hóa ; thanh lọc là cần thiết. Cho nên, cái tâm các Bạn từ sớm tới chiều chỉ rước sự ô trược, mà không biết cách thanh lọc thì nó càng ngày càng lôi cuốn, thành ra trần tâm, điên đảo, khổ cực ; rồi rốt cuộc đau khổ cũng kêu Ông Trời ! Chi vậy?
Cho nên, bây giờ ta biết ông Trời, ta phải về với ông Trời ; ta thương Ngài : chính Ngài ở trong ta, trước mặt ta; ta phải giữ tâm thanh tịnh đối diện với Ngài, và luôn luôn thương yêu Ngài, cũng như Ngài đã tràn ngập sự thương yêu độ cho chúng ta : một phép lạ là có cái thân xác này để tu. Ngoài ông Trời, không có người khác làm được : cái xác của Bạn, xưởng plastic nó làm hay lắm, mà nó in ra Bạn không được ; giống giống vậy thôi, chớ còn hoạt động như Bạn, không được ; không có khả năng!
Cái chuyện lớn lao, vĩ đại ở bên trong, nằm ẩn tàng ở bên trong, mà các Bạn ngày hôm nay là người đi tìm Khoa Học Huyền Bí trong nội thức, và đã thanh lọc siêu văn minh ở tương lai đúng theo thiên ý của Ngài đã sắp đặt cho quả địa cầu, cho nhân sanh của Ba Cõi phải tiến ; tiến tới siêu văn minh cực độ : nhìn là hiểu ; không phải nói, không phải thuyết như bây giờ nữa !
Tương lai dễ dãi, cởi mở ; khắp năm châu đều điều hòa thanh khí ; thì các Bạn, tâm các Bạn cởi mở, thì trời đất cũng phải cởi mở, Địa Ngục cũng phải thay đổi, thời tiết cũng phải thay đổi ; mà tâm các Bạn động loạn á, thì phải tứ quý để vầy xéo các Bạn và giáo dục các Bạn, để các Bạn lo sự đói, sự no, mới thấy ông Trời, mới thức tâm, mới thấy rằng huyền vi là ai, ta là ai.
Cho nên, ở thế gian vỏn vẹn các Bạn tu tới ngày hôm nay chỉ thấy cái khổ : ngày nay, mấy mươi tuổi mà khổ không, không có sướng ; nhưng mà không biết cái khổ là cái giá trị để tiến hóa của tâm linh. Khi mà chúng ta cảm thức được cái khổ là biên giới của Phật Pháp thì ta phải nắm đó để ta đi : bỏ nghiệp tâm, bỏ sự tranh chấp, thì đương nhiên sẽ được thăng hoa.
Cho nên, hôm nay tôi có bấy nhiêu lời để các Bạn suy gẫm và phân tách ra ! Chính các Bạn sẽ thức tâm và nói ra, phân tách, phê lượng những gì tôi nói, và phê bình những gì tôi nói ; và ngược lại, giáo dục tôi và dạy tôi phải học thế nào ; thì các Bạn sẽ được thăng hoa, chớ các Bạn đừng có nghe xuôi; nghe xuôi, êm tai, nhưng mà thực hành không có !
Các Bạn phải đào ra, tìm ra, khai thác ra ; thì cái công khai thác đó, giờ phút đó, giờ phút tận hưởng của Bạn ; các Bạn biết khai thác chân lý ; khai thác chân lý chừng nào, các Bạn được gần ông Trời chừng nấy : không có thay đổi nữa ; không có u ơ nữa ; không có yếu ớt nữa. Chính Ngài ở trong Bạn chớ không đâu đâu ; không bao giờ xa Bạn. Nhớ như vậy!
Cái hào quang, thanh quang của Ngài chiếu diệu từ lỗ chân lông, để quán độ chúng sanh, quán xuyến chúng sanh, mà chúng sanh không hiểu, mà lại kỳ thị sự thanh cao mà ôm lấy sự nặng nề. Mà ở thế gian ôm của cải, ôm địa vị mà quên sự thanh cao là đại tội ở tương lai.
Thành thật cảm ơn sự hiện diện của các Bạn hôm nay!