19870426Q4

THUYẾT PHÁP TẠI TOKYO, NHẬT BẢN - Cuốn 1

Đức Thầy: .. thấy không? Mà “NAM,” cuối cùng nó tập trung ở đây, cái chấn động lực của nó. “MÔ,” cuối cùng nó quy về đây. “A,” cuối cùng nó quy về trung tim trái cật.

Mà nói “Một,” .. “Hai,”... nó không chạy đi đâu hết đó ! “Ba,”... nó cũng không chạy xuống nữa ; thấy không?

“DI,”... nó phát triển, nó cũng đi lên bộ đầu, nó mở, nó tập trung ; thấy không? “ĐÀ,”... nó đi hết ; tất cả con người nào cũng có màu vàng ; không có cái kim sắt đó thì người đó thành con ma rồi, mặt mày nó xấu lắm. “PHẬT,” “Hay thanh tịnh ở nơi mình” ; biết chuyện mình. Nói, “Sáu,” nó không có chạy xuống ; nói “Sáu,” nó không có chạy xuống ; mà “Phật,” đó, nó chạy xuống.

Cho nên, phải tìm cái nguyên do mà mình co lưỡi, răng kề răng, mình dùng ý, niệm trong thanh tịnh, ý niệm “Nam Mô A Di Đà Phật”; cái ý của mình chuyển hướng đi lên, thay vì cái ý mình đi xuống, tranh chấp, hơn thua, lo âu cái chuyện bậy bạ, không thấy rõ là ông Trời đã sanh chúng ta ra và ông Trời đã lo nuôi dưỡng.

Cũng như đứa con của Chị trong gia đình; Chị sanh nó ra, Chị lo cho nó chớ; nó đâu có biết Chị lo đâu! Thấy không? “Má thương Anh Hai, là má thương Chị Hai, má đâu có thương con”; đâm ra nó ghét mình, cũng có nữa, vì nó không biết mẹ lo cho nó, cha lo cho nó; nó đâu có biết!

Thì ông Trời lo cho mình, cũng vậy, mình đâu có biết; rồi đâm ra bực bội, “Tui muốn cái đó, mà không được; sao thằng kia nó muốn, được?” A, cái muốn được đó là cái bài học của nó; nó muốn cưới con vợ, có con vợ. Nhưng mà con vợ đó là bài học của nó; nó phải lãnh cái khổ để nó thức tâm. Còn cái thằng này muốn cưới vợ, không có, trật cà duột hoài, để chi? Để nó chán đời, nó đi tu. Còn thằng kia, nó lấy vợ để chi? Nó chán đời, nó sanh con, nó khổ, rồi nó cũng nghĩ chuyện tu! Đường nào cũng về Nguồn Cội là vậy! Xe toyota, xe Mercedes, xe gì, này kia, kia nọ, nó cũng chạy đến đích.

Khi mình hiểu được những cái việc đó, thì mình hiểu được cái chấn động của Càn Khôn Vũ Trụ, nguyên lý “Nam Mô A Di Đà Phật”; là mình có cái Thức Hòa Đồng với tất cả; cho nên mình dùng ý niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” để mở cái tâm thức hòa đồng của mình thì mình mới thấy rằng: “Tui vui vẻ được làm con người; tui sung sướng được làm chủ tình thế của cái Tiểu Thiên Địa này, của cái xác này! Cái xác này nó có : kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, có nước, lửa, gió, đất ; rồi hằng ngày, đi làm cái gì? Làm chuyện tham, sân, si, hỉ, nộ, ái, ố, dục; thì mọi người đều một thứ à; ông vua tới thằng dân cũng làm bao nhiêu công chuyện đó; có gì đâu mà tui phải phân bì kẻ giàu cũng như người nghèo? Đến đây với hai bàn tay không, rồi trở về với hai bàn tay không; có gì mà phải lo?”

Khi mình thấy rõ rồi đó, mình mới tìm cái sự bình an của chính mình. Mình thấy ông Trời đang nuôi mình ; mình thấy cha, mẹ ở trong mình ! Cái tình yêu lai láng đó ở trong thâm tâm, trong tế bào của mình đang sống, mà mình không biết, không có thông cảm ; mà mình cứ nói, “Chu cha, tui thích ông Phật, tui cũng muốn tu trở về như ông Phật.” Nhưng mà chưa thông cảm, làm sao về ông Phật được ? Thông cảm những cái gì mình đang ôm nè, những cái gì mình đang có đây nè, mình chưa thông cảm, làm sao mình đòi về với ông Phật ? Ông Phật ổng hiểu tình thế của ổng. [03:50]

Như ông Thích Ca, ổng có vị trí chánh trị nè, ổng có tiền nè, ổng có hiền thê, há, có con đẹp nè ! Phải không ? Cả nước, ổng cai trị ; nhưng mà ổng bỏ ổng đi ! Ổng thấy ổng cai trị không được ! Vì mỗi người đều có quyền cai trị lấy họ, thành ra ổng không cai trị ai, ổng đi tu ! Chớ ổng đi tu như vậy, ổng thấy ổng mất biết bao nhiêu của cải không ? Mà mấy bà ở thế gian, mới mất ít chục ngàn đô la, là la làng ! Ông kia, ổng mất biết bao nhiêu của cải không ? Nhưng mà tại sao ổng đi ? Ổng đâu phải ngu đâu ; Ổng ngu, ngày nay người ta đâu có thờ Ổng ! Ổng khôn ; Ổng thấy rằng mỗi người đều có sự nhân quả riêng biệt hết ; “Ông tu, ông đắc ; bà tu, bà đắc” ; chớ không có xuống ở đây giành của mà được vĩnh viễn lưu trú tại đây ! [04:46] Ông vua là thế lực đầy đủ rồi ; nhưng mà không được vĩnh viễn ở đây ; đâu có được vĩnh viễn sống tại đây ! Thì Ổng thấy cái cảnh tạm ; cho nên Ổng phải tu, Ổng trở về với sự thanh tịnh sẵn có của Ổng.

Khi mà Ổng tu đắc rồi đó, thấy ông Phật dễ thương không ? Tại Ổng thương người ta trước, Ổng biết tha thứ và thương yêu, Ổng lui về thanh tịnh ; Ổng giữ quyền năng sẵn có của Ổng : cái gì cũng tha thứ và thương yêu ! Một cọng cỏ cũng vậy ; Ông Trời cũng đang chờ nó tiến hóa kia mà ; một cái cây cũng đang chờ nó tiến hóa cơ mà ! Mà chúng ta đây, ông Trời cũng đang chờ mình thức tâm. Mình vinh hạnh làm được con người. Nghĩ tới Tiên, Phật, mình thấy con người có thể biến thành Tiên, Phật ; có chứng minh đàng hoàng ; mà tại sao kiếp này mình còn không tu, mình còn chễm chệ, mình còn đòi hơn thua, chun đầu vô trong đống tiền bạc, rồi tạo kẹt cho chính mình ?

Hỏi chớ, “Tui tu, rồi tui chết đói, rồì làm sao ?” Không có chết đói đâu ! “Dù tui không có tiền đây nữa, mà tui có sự sống xung quanh của tui, tui ăn cũng không hết !” Thì đi đâu, dòm ngay Việt Nam, có bằng chứng đó ! Bán tới cái ly cuối cùng mà cũng vẫn còn sống ở Việt Nam đó ; bị người ta lấy hết, lột quần, lột áo lấy hết, mà cũng còn sống ! Phải ông Trời nuôi không ?

Mà những cái cơ hội mình có, mình là người, kêu bằng, ở xứ ăn nói khác hơn Nhật, mà mình tới đây mình cũng sống được nè ! [06:22] Ban đầu lo đủ thứ hết, việc này nó chuyển tới việc kia, rồi việc kia chuyển việc nọ, có công ăn việc làm đàng hoàng ; tại sao mình phải lo ? Mình lo là lo quá trớn ; mà lo quá trớn là trở nên tham lam, hư hao, tự hủy hoại tâm thức của mình, tự hành hạ lấy mình, gieo cái tâm bệnh nan y, cứ nói, “Tui khổ !”

Bạn đạo1: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Đâu có! Tùy duyên đi làm thôi; làm một cách happy, một cách vui!

Bạn đạo1: Buồn, không làm.

Đức Thầy: Không làm? “Tui vui; tui vui. tui vui là tui hiểu cái việc tui làm! Bây giờ tui tới đó, người ta nói: ‘Chu cha, sao mà Chị Hóa sung sướng không chịu ở nhà? Đi làm cho, cho đau khổ vậy?’ Tui phải để cho Lục Căn Lục Trần tui, hành hạ nó cho nó đau khổ, cho nó biết, cho nó biết cái khổ, để nó tiến hóa. Còn cái phần hồn tui, tui biết rồi; phần hồn tui đang làm vua trong cái thể xác; nhưng mà tụi này nó còn ngu, tui bắt nó đi làm; nó làm cho nó khôn lên đi; nó làm để nó học nhịn nhục!”

Chị cúi đầu lấy đồng lương người ta, Chị phải nhịn chớ; phải không? Còn Chị sai người ta hoài, Chị đâu có nhịn; tự ái càng ngày càng cao; chỉ có chọc tức người ta thôi à! Thấy không? Mà Chị biết hạ mình đó, Chị mới hòa với thiên hạ, Chị mới thấy cái tu là quan trọng.

Tu từ mọi hành động một, phải sửa đổi bên trong mới có cơ hội thức tâm. Thức tâm mới trở về lại cái vốn Không. Cái vốn Chị là con số Không. Hồi Chị ra đời, Chị đâu nghĩ tình tứ gì? Mà bây giờ, tùm lum hết đó, ghen tuông đồ, đủ thứ hết; tại sao? Thấy không? [08:06] Thì chỉ thắng là thắng một mớ động ở trong tâm thôi, ôm mớ rác ở trong tâm thôi. Thì bây giờ, mình biết cái đó nó gây bệnh, mình bỏ nó đi, mình bỏ cái nghiệp tâm, thì tự nhiên nó trở về gì? Sáng suốt và thanh tịnh. Nó đổi tướng!

Chị thấy Chị phải thương yêu tha thứ người này, người nọ. Cái mặt Chị nó từ bi liền! “Tui ghét con mẹ đó ghê; tui ghét cay, ghét đắng!” Cái mặt mình nó xấu trước; phải không? Cái mặt mình nó xấu trước, chớ không phải con mẹ bị ghét, xấu! Con mẹ bị ghét nó đâu có biết; thấy không? Rồi mình làm, một mặt mình đi đánh phấn, thoa son; một mặt mình tạo cho mình xấu thêm! Tại sao mình ngu muội như vậy?

Không thèm! Sáng suốt đi, để trở về với căn bản Siêu Nhiên, cấu trúc bởi Siêu Nhiên mà có; nhiều kiếp, nhiều năm, nhiều tháng mới có cái thể xác này; chớ không phải ở đây tụi nó khoa học tiến bộ lắm, nó in ra Chị được không? “Tui phải lấy dấu tay của bà kia mà”; phải không?

À! Đâu có in Chị được! Thì tự nhiên Chị thấy Chị con ông Trời chớ; Chị còn có cái chỗ ở, chớ! Chị có nhà, có cửa, có cha, có mẹ trên Trời chớ; Chị đâu phải bơ vơ thế gian đâu! Chị đâu có bơ vơ! Có cha, có mẹ mà; có nơi trú ẩn, mà! Thấy không?

Rồi bây giờ Chị thấy, “Cái nơi trú ẩn tui, ở đâu? Một ngày tui lo tới đứa kia, đứa nọ, tui khổ tâm! Để tui nghe lời Ông Tám, tha thứ đi! Sớm mơi, chồng tui nói bậy, tui cũng tha thứ; người ta có chửi, tui cũng tìm cách tha thứ, thật sự tha thứ; tui không có nhớ việc đó nữa. Thấy cái tâm tui an! Tui có chỗ trú ẩn; tui có chỗ thanh bình; tui có chỗ hòa đồng; tui có chỗ mở trí, mà tui không trở về thì tui bị kẹt! [10:00] Tui tha thứ, rồi tui mới học từ bi; rồi tui mới thực hiện từ bi!”

Cái đó, Chị có không? Có rồi đó chớ! Tha thứ, có rồi! Nếu không tha thứ, đẻ mấy nhỏ, bóp cổ chết rồi! Có tha thứ! Mà tha thứ không hiểu, không hiểu giá trị của tha thứ: “Tui học từ bi là học cái thương con, là học cái tình từ bi của Đức Mẹ thương chúng sanh, của Quan Âm thương người hiền”; thấy không? À! Của Đấng Từ Bi cảm động thương nhân loại.

Mình thương chớ: thương chồng, thương con, thương! Mà thương cũng ghét đó; cái đó nó có! Chỗ đó là chưa có hoàn tất! Thương, thật là thương; yêu, thật là yêu; thì Chị thấy, “Sung sướng quá, Thiên Đàng tại thế! Có ai quý bằng chồng tui không? Người chịu nhịn nhục nhứt, người biết thương yêu nhứt, người biết phục vụ tui nhiều nhứt! Tui quý chồng tui; tui quý con tui; tui quý hoàn cảnh tui, tui mới thấy hoàn cảnh là ân sư: nhờ cái hoàn cảnh này cho nên tui sống tới ngày nay; lê lết ở trần gian, tha phương cầu thực ở nơi xứ người, kiếm cơm ăn! Nhưng mà tui phải học nhẫn, học hòa, thương yêu. Tui quý cái hoàn cảnh này, tui mới sống ở đây; tui quý cái hoàn cảnh này là ân sư. Có cái hoàn cảnh này nó thúc đẩy tui; thúc đẩy tui buồn, thúc đẩy tui vui. Cũng như chết chồng, tui buồn, tui không có lối thoát! Nhưng mà, kỳ thật, có lối thoát: chồng tui không bao giờ chết; chồng tui bỏ xác, nhưng mà hồn Người không chết; đã tiến hóa trước để đi học thêm, vạch đường cho tui đi; và tui sẽ đi theo chồng tui, chớ tui đâu có bỏ chồng tui được!” Chị nói, “Chồng tui chết thì tui bỏ!” Bỏ đâu được! [12:02]

Đường đó Chị phải đi, không trước thì sau, cũng phải đi; Chị thấy không? Mà mình thấy trước những hình ảnh đó, mình biết đường lối hơn nhiều người chưa thấy. Nhiều tuổi trẻ, lớn lên, “Tui có chồng, rồi hạnh phúc, không bao giờ tui bị cô đơn; cái bà kia bả cô đơn!” Nó có quyền khi dễ Chị, mà Chị hiều được cái nguồn gốc như vậy, Chị lại thương trở lại những người khi dễ Chị; thấy không? Nói, “Một ngày nào đó, chồng nó cũng bỏ nó; rồi nó lỏn tòn đi theo với mình! Có gì mà hơn!”

Có ai hơn ai đâu? Chả có ai tài hơn ai đâu! Có người nào giỏi hơn người nào đâu mà mình phải thị phi; mình nói chuyện qua, lại, chi cho mệt! Nói, “Thằng đó nó khi tui, tui buồn!” Không có khi được! Nó khi mình là nó khi nó! Rồi một ngày nào nó đụng độ rồi, nó từ bỏ cái hành động đó! Chỉ có chờ ngày, chờ giờ, mà thôi!

Mình hiểu được, mình lâm vô chi trong tình trạng giận hờn, để làm gì? Để mang cái khổ, mang cái nghiệp tâm, mang cái tâm bệnh: muốn trả thù, mà lại sợ người ta đau, rồi mang cái tâm bệnh; rồi nó hằn học cả ngày, nó làm con người không phát triển; cơ hội tới cũng không biết nắm! Thấy không?

Mình biết tha thứ và thương yêu, mình quý gia đình mình, quý hoàn cảnh mình; thấy hoàn cảnh là một ân sư, thấy Chị tới đây chơi là một chuyện, chớ chút nữa Chị bước vào nhà, Chị thấy sung sướng lắm, được gặp ân sư: chồng Chị cũng là thầy Chị; con Chị cũng là thầy; nó là những bài học để cho Chị trả bài; hằng ngày học bài và trả bài chớ có làm cái gì đâu! [13:52] Chặp đứa này nó la, “Đau bụng, Má ơi!” Kiếm ông bác sĩ nào, kiếm viên thuốc cho nó hết đau bụng; nó mừng, nó học cái bài đó: “Tui trả bài”; thấy không? Rồi chặp, nó gởi cái bill tới lấy tiền: “Trời ơi, tháng này tui kẹt”; cũng ráng làm cho nó xong, nó mới được nhẹ!

Toàn là học bài với trả bài, một ngày tới tối! Cái luật vay và trả không ngừng nghỉ; làm việc 24 trên 24, không ngừng nghỉ; mà nói, “Tui thất nghiệp” chỗ nào?

Khi mà Chị hiểu cái tình trạng này, Chị không có thất nghiệp! Cái tim Chị còn đập là còn làm việc à; tim Chị hết đập, là hết làm việc ở trần gian này; Chị thấy không? Đó!

Thì đâu có hưởng! Chị ngủ, nhưng mà Chị cũng phải hít thở để trao đổi cái nguyên khí của Trời Đất, trao đổi cái Thanh Quang của Thượng Đế cho Chị, mới có cái nguồn sống; chớ đâu có nghỉ; cái máy này nó không có nghỉ! Nghỉ là tiêu rồi, không biết cái gì hết! Hỏi chớ, bây giờ cái gì đau? Hồn đau! “Tui đây chửi oan”; Chị thấy nó đau lắm: “Ông Tám không có đánh, mà nói câu đau quá, xé tim tui!” Phải không? “Ổng nói oan, nói ức; tui xé tim tui! Là cái hồn tui đau, chớ không phải thể xác tui đau đâu. Xác tui không có đau!” Xác đau thì trong nhà xác nó đã kêu la; nó kêu la là nó chết lủi mà; thấy không? Mà mình còn sống, nói một câu nặng với nhau, nó đau lòng!

Cho nên, phải chứng minh có cái hồn: hồn đau, chớ không phải cái xác đau. Cho nên, cái hồn, biết cái hồn, cái hồn bất diệt, thì chúng ta không làm điều sai quấy. “Nếu mà tui gạt Chị, bữa sau Chị xuống cái chỗ đó mà Chị cũng thưa tui được! Tui biết, tương lai, nếu tui làm bậy, thì tui sẽ bị thưa! Tui không bao giờ làm; tui biết, không bao giờ chết!”

Tại sao để chứng minh con người không bao giờ chết? Thì mắt, mũi, tai, miệng, tất cả ngồi đây cũng mắt, mũi, tai, miệng ; mà chị Năm, chị Sáu, chị Bảy, nó khác mặt nhau, khác chút điển thôi, chớ cũng cặp mắt, lỗ mũi, cái miệng, cũng giống nhau à; cũng cái khuôn đó, một rập đó thôi! [16:08]

Cái xác này giam cái hồn. Nếu cái hồn chết, đâu có chỗ giam! Bây giờ, lấy cơ hội làm cái xác, để làm gì? Làm cái chỗ để làm gì? Làm cái chỗ để giam cái hồn! Cho nên, cái hồn Chị bị giam ở trong cái xác này nè; nó bận chuyện này, bận chuyện kia, bận chuyện nọ, la làng! Đó là đương trong lúc trả bài đó; nó đương hạch hỏi mình, coi mình chịu nhẫn không? Mình chịu nhịn nhục không? Mình làm người vợ là đã học chịu nhịn nhục rồi; sanh đẻ là nhịn nhục: khi không, làm lớn bụng vậy? Phải nhịn, nhịn 9 tháng 10 ngày, ôm ở trong bụng; ngủ cũng phải chịu đựng tới ngày sanh ra; rồi cũng phải nuôi cho nó lớn lên; rồi nó hành lại mẹ nó, gây lại mẹ nó; cũng phải chịu; chớ sao bây giờ? Con mình mà; đánh gì nữa? Nó lớn rồi, đánh gì? Nó đánh lại cũng sặc máu chết đó; chớ quýnh, nó lớn vậy, con Chị, quýnh thử coi?

Cái nhịn nhục; người mẹ là phải học nhịn nhục; nhịn nhục nhiều chừng nào mới thu phục nhân tâm.

Tiên Phật đều nhịn nhục mới thành đạo. Ông Phật ổng đâu có đánh ai đâu, mà người ta quỳ ổng! Cũng Tần Thủy Hoàng đánh người ta, người ta bỏ ta chạy hết; thấy không? Còn ông Phật đâu có đánh ai; nhưng mà người ta quỳ, ta lạy, ta nhớ, ta thương. Thì mình, người mẹ là gì? Bây giờ mình nhớ thương, bây giờ mình làm mẹ, mình mới thấy nhớ thương mẹ mình; thấy bả lo không? Mình lo cho con mình, lo cho nó ăn mặc, lo cho nó ăn học; nhiều cái nó nói lấn, mình cũng phải nhịn; trong lúc này mình chưa sửa nó được thì phải nhịn, phải nhờ người khác sửa: cầu xin Trời Phật ân độ cho nó. [18:10] Thì mình thấy mẹ mình cũng vậy thôi.

Cho mình luân hồi nhiều kiếp, tìm ra người hiền là mẹ mình; thấy không? Làm mẹ là phải hiền, chớ mẹ đâu có dữ được! Cái miệng nói leo lẻo, ai mà động tới con là bả đổi mạng, phải không? Có ai thương mẹ, thương con bằng mẹ mình đâu? Không có ai thương con bằng mẹ mình hết!

Khi mình hiểu rồi thì mình ở trong vị trí của đấng từ bi, mình phải thực hiện từ bi. Càng thương yêu con hơn, càng nói những lời nhẹ hơn, thông minh hơn, để giải tỏa sự phiền muộn của con mình; con mình nó sẽ trở nên ngoan hơn.

Càng từ bi, càng sáng suốt, càng răn dạy về khía cạnh khôn ngoan trong thực tiễn thật thà, thì tìm trong xã hội không ra, nó phải quay đầu về mình!

Chớ không phải thằng đó du côn, chửi nó, rồi nó càng du côn them! Nó nói, “Bà đó bả ỷ có tiền, bả chửi tui hoài! Tui đi làm du côn, tui cũng có tiền như bả; bữa sau tui ăn cướp, tui nhiều tiền như bả!” Té ra bữa sau bả đẩy thằng con đi làm ăn cướp! Mang tội nặng.

Cho nên, phải từ bi, nhịn nhục. Nó ăn hiếp mẹ, nó biết chớ; mà mẹ nó nhịn nhục, mẹ mới thu phục nhơn tâm; thấy không? Đó, như ở Việt Nam đó, bị ăn hiếp đủ thứ hết: Bước vô là ăn hiếp, kiểm kê đuổi, đuổi thôi, ”Ông ở đó Ông ăn, tui bỏ tui chạy.” Như ổng tị nạn thì bỏ chạy ra ngoài, rồi bây giờ chánh phủ cũng mời về chớ! Mới hiểu được là ai là tốt chớ, ai là người tốt chớ? Ai là người nhớ quê hương? “Bây giờ mình đã cướp của nó, mình đã lấy tiền nó, mình xô đuổi nó, mình gắn tội cho nó; mà bây giờ nó còn gửi quà về nó giúp đồng bào!” Phải từ bi là sức mạnh không? Thì chánh phủ phải hướng, phải tìm Việt Kiều hải ngoại về giúp đỡ xứ sở! Thấy, “Cái thằng đó là cái thằng mới có thể giúp đỡ được!”

Họ ăn năn, họ tìm Đấng Từ Bi chớ, họ có tìm tụi hung hăng đâu! Cho nên, hung hăng mới cải tiến được tư tưởng động loạn; mới dạy được sự ngu dốt trở nên khôn ngoan. Cái bài học của Việt Nam rõ ràng, bị giáo dục cho con người tu mà! Người nào cứng đầu cách mấy, chống Cộng đồ, này kia, kia nọ cũng phải gởi quà về cho bà con! Động long, chịu không được! Mấy ông chống Cộng cũng gởi đi; ban đầu ổng kêu người ta đừng gửi, bây giờ ổng nói, “Tui không chịu được; tui phải gởi về!” [21:12]

Cái từ bi đó là ở đâu? Siêu nhiên, thiêng liêng, ổng có. Khi mà ổng cảm thức ổng tu, ổng biết được Trời, Phật là một, chúng sanh là một, thì ổng đâu có sự ngăn cách giữa đám này, đám nọ đâu! Ổng cần phải thực hiện tha thứ và thương yêu, để ổng trở về với nguồn gốc sẵn có của ổng; cứu ổng và cứu tất cả! Sự sai lầm ở thế gian, ai lại không có? Ta làm chế độ này, chế độ nọ, chẳng là cũng ông Trời ổng ngăn cách để con người có cơ hội tiến hóa, trở về thức tâm về phần hồn, mà thôi; chớ không có sự ghen ghét trường cửu đâu!

Cho nên, mọi người biết tu là quý, mà tu phải đàng hoàng. Chớ tu đừng có nói mang danh tu mà thiếu tu! Tu phải trong thực hành: một cử, một động trong gia cang của mình là mình đang tu. Chị có vợ, có chồng; Chị đang tu! Con gái đi chơi không sướng ha? Lấy thằng cha đó, kẹt quá! Bây giờ kẹt rồi cũng phải học cái chữ nhẫn, chớ gì nữa? Rồi đẻ con, cũng phải học chữ nhẫn; rồi lo trăm sự, cũng phải học chữ nhẫn! Đang tu đó chớ! Thấy không? Đó là nhân đạo đó. Thực hành trong Nhân đạo thì Thiên đạo mới chứng. Còn mình tu, có cái pháp; pháp nào mà khứ trược lưu thanh là đuổi cái trược đi, lưu cái thanh; dẹp cái sự hận thù, trở về với sự thương yêu; cái đó là cái chánh pháp. [22:49]

Còn dạy cho người ta hận thù; cái đó không được!

Dạy người ngu trở nên khôn, cho họ thấy sự ngu muội của họ, họ tự thức tâm trở về với sự khôn ngoan. Thì cũng sống chung với mình. Cái đó là cái cần thiết.

Cuộc nhân sanh của quả địa cầu này, nhiều người nói, “Tui, bây giờ có tiền, tui sợ động đất ở Tokyo, tui sợ động đất!” Động đất, chạy đi đâu? Chạy đi đâu? “Cái tâm tui động, đi đâu tui cũng chia 5 xẻ 7 hết, rạn nứt à! Đi tới chỗ nào cái tâm tui cũng bị động đất, đang nứt! Mà cái tâm tui lành, thì tui ở chỗ động nó cũng trở nên lành! Quan trọng là lúc tui chết, tui hướng thiện, thì tui trở về với cái chỗ thiện chớ! Tui hướng về ác thì tui phải bị giáng lâm xuống cái chỗ ác nó trừng trị tui chớ”; thấy không? Cho nên, phải cấy cái phúc điền, là làm phước. Biết làm phước thì mới có phước hưởng. Những người ra đây và đổ bộ trên chỗ tự do này thì không có miếng giấy lộn mà cũng nhập được, nhập cảnh được; là cái chuyện đó là hy hữu!

Tại không nhìn. Nếu mình nhìn trở lại trong thanh tịnh ,mình thấy kiếp trước mình đã tu, ngày nay mình mới có sự may mắn này! Bây giờ mình tiếp tục cấy thêm nữa, mình làm phước nhiều hơn, tu nhiều hơn; mình biết làm phước là biết sửa mình, đừng có hủy hoại cái thể xác này; đừng nói, “Tui buồn quá, tui nhậu, tui hút thuốc, tui chơi bời.” Đó là hủy hoại cái cơ cấu này, là mình có tội; hay “Tui được may mắn ra đây, tui nhậu cho đã” Cái đó là chết; thấy không?

“Tui được may mắn, tui ra đây tui nhìn lại cái quá khứ của tui là một người hiền; ngày nay tui mới tiếp tục xây dựng cái hiền đó để liên tục nhiều kiếp sống trong sự thanh nhẹ thay vì động loạn. Tui đã chán sự động loạn rồi, tui phải trở về với sự thanh nhẹ đời đời bất diệt!” Đó là tu! [24:59]

Tu là gì? “Tu là lập lại sự quân bình của tui. Tui mất quân bình, tui mới buồn đời, tui mới chán đời.” Nhiều người mới tu, tu sơ sơ, nói, “Ta là tu. Tụi đó là tụi phàm; tụi đó là ma quỷ!” Cái đó không có trúng!

Tu là phải mở thức hòa đồng: Ông Phật có thể ở trong trại điếm, ông Phật có thể ở trong nhà của một người ác ôn; người ta cũng thờ được vậy; thấy không? Thấy ở ngoài họ hung hăng, nhưng mà ở trong nhà, họ thờ bàn Phật! Họ có quyền thờ! Cho nên, ông Phật ở các nơi và hòa với các nơi!

Chớ tu mà thiếu hòa, và phân cách địa vị; đó là không phải người tu!

Tu là phải hòa, bất cứ giới nào cũng vậy. Huynh đệ, tỉ muội trong Càn Khôn Vũ Trụ là một; c,hớ Chị đang hít vô thở ra, tui bịt lỗ mũi, tui sống được không? Thì tui với Chị cũng là một: đang chung hưởng thanh khí của Trời, Phật! Đâu có bỏ được! Mình là huynh đệ, tỉ muội một nhà kia mà! Một quả địa cầu; không có cái gì xa cách hết! Tại sao phân tâm, chia rẽ,để làm gì? Thấy không?

Mình phải trở về cái nguyên cảnh, sự sống linh động bất diệt đó là Thanh Khí Điển mình đang hít hằng ngày đây! Không có thanh khí điển, không sống! Cọng cỏ không có điển cũng không có sống! Chị lấy đồ Chị chụp nó lại, nó chết rồi! Hỏi, nó với mình cũng là huynh đệ, thì mình yêu tất cả cảnh vật: vách tường Chị đang ngồi dựa này, Chị thấy cái sự trí khôn của loài người, sự thông minh của loài người đóng góp, Chị mới có cái vách tường đó! Chị ngồi đó mà Chị đang dựa cái chỗ nào? Cái cây! Mà cái cây nó trên rừng, mà ngày nay nó hãnh diện được hỗ trợ cho Chị trong tinh thần phục vụ; thấy không? Cái vách tường nó đang phục vụ Chị; nó hãnh diện được phục vụ. Chị thấy chưa?

Mà ngày nay Chị phải nhớ rằng: Chị hãnh diện đang phục vụ chồng, con; mà chồng, con Chị là xã hội; chồng con Chị là nhân loại; chồng con Chị là Tiên, Phật! Chị có hoàn cảnh gì, nó đổi mới à! Mà Chị nói, “Chồng con tui, đồ quỷ; ngạ quỷ, súc sanh”;, thì không bao giờ nó đổi được hết; thấy không?

Cho nên, mình phải hiểu cái giá trị của mình: mình đem mình bỏ cái giá trị của mình, mình nói, “Đồ này đồ rác, bỏ!” Bây giờ Chị thấy cọng rác Chị liệng ngoài đường đó, chánh phủ Nhật nó cũng có cách làm thành phân bón, nó xuất cảng nó bán lấy tiền. Xứ Nhật không có bỏ cọng rác mà; Chị thấy không? Chị thấy cái chỗ ở trong thành phố Tokyo này, nó eo hẹp, có chút xíu vậy, nhưng mà luôn luôn đầy đủ phương tiện! Nó biết sử dụng.

Còn mình, đòi nhà cho lớn, mà không có phương tiện! Đòi dữ lắm, “Đất nước tui, nhà cửa tui, tui phải giữ, rồi giữ nước!” Bây giờ ruộng nước giữ rồi, mà không có ăn! Tại vì không có chịu ý thức giá trị của mình mà tạo ra phương tiện cho chính mình! Còn đây, người ta ý thức giá trị của nhân sinh, người ta tạo ra phương tiện cho nhân sinh; người ta quý nhân sinh! [28:21]

Còn đằng kia tạo kẻ thù; làm sao được?

Cho nên, mình phải hiểu. Khi mình hiểu rồi, mình thấy họ tội nghiệp, mình cầu mong mọi người thức tâm, biết thương yêu họ, biết quý họ, là thế gian thái bình.

Mà chưa biết quý họ thì thế gian thế nào? Có chiến tranh vô lý mà thôi; chiến một cuộc chiến vô lý! Có chỗ không ngự, cả ngày cứ hướng ngoại; ăn thua với người ta, mà cái chuyện của mình, mình không lo! Thối nát mà không lo. Lo chuyện người khác.

Mình sửa chuyện thối nát của mình đi, nó càng ngày càng tốt. Chớ ông Phật ổng tu là ổng sửa chuyện thối nát của ổng, chớ ổng đâu có làm cái gì đâu. Ổng sửa cái cơ cấu của ổng, biến thành hào quang sáng suốt. Ổng học nhẫn học hòa, chớ ổng có làm cái gì đâu; mà mở đường cho mọi người học!

Làm như vậy, mà người ta không chịu học; người ta lại trở lại người ta chê: “Đó là mê tín, đó là động loạn; dẹp tụi đó đi, bỏ tù tụi đó đi!” Thì nó rốt cuộc nó thì sao? Nó sẽ đi đến đâu? Họ không có đi đến đâu hết; họ chỉ chuốc lấy sự khổ thêm thôi; trong bất minh và cộng thêm cái bất minh; không có bao giờ tiến hóa nổi! [29:45]

Cho nên, người tu thanh tịnh sáng suốt, tu phải hiểu tu. Tu phải làm sao cứu cái cơ cấu này, cái tiểu thiên địa này và quán thông cái tiểu thiên địa này. Biết mình là ai ? Ở đâu đến đây rồi sẽ về đâu ? Cấu trúc bởi siêu nhiên, từ cái không đến rồi phải trở về với cái không. Chắc chắn như vậy. Chớ không có người nào mà chết, giờ phút lâm chung mà ôm được 1 triệu yuen đi đâu, không có đâu. Mà ở đây tranh từ triệu này đến triệu kia, triệu nọ, cả đêm không ngủ được, tạo ra tâm bệnh nan y.[30;00]

Cho nên những người gặp tui đây rồi sẽ mở hết, rồi mới bình tâm niệm Nam Mô A Di Đà Phật, thử chơi 6 tháng tự nhiên nó giải tỏa hết, trong thanh tịnh cứu mình. Cái động loạn cứu mình không được. cho nên ông Trời ổng thấy động loạn mấy tiếng đồng hồ, ổng mới cho đi ngủ mấy tiếng đồng hồ, rồi sáng nó dậy nó minh mẫn hơn. Nó nhận định sáng hơn. Còn cái liên tục cho nó gây, nó chỉ giết hết. Một ngày giết chết hết đó. Cho nó ngáp 2,3 cái nó đi ngủ, đến sáng nó tỉnh. Ông Trời cũng phải làm vậy

Bạn đạo1: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Ừ ! Tính trước hết à, cho nên mình người thế gian, ngày nay mình làm người mà là mình lo cho con, lo trước hết đó, thấy không ? Nhưng mà mình biết lo cho mình đó thì mình lo cho con mình đời đời. Mình biết lo cho mình đời đời thì con mình sẽ có sự ảnh hưởng đời đời. Mà không biết lo cho mình là con mình chỉ ăn trong một thời ngắn thôi, rồi lúc đó chết không nhắm mắt là vậy [31:27]

Bởi vì chưa hết phận sự làm mẹ đối với con, thì chết không nhắm mắt. Có nhiều người chết chờ con cứ mở mắt trao tráo, con về nó vuốt cặp mắt mới nhắm, trào nước mắt. Nhưng mà chưa hết phận sự, tại vì lúc làm người không biết sử dụng khả năng của chính mình. Cái khả năng tối hậu của con người là tha thứ và thương yêu. Mà biết tha thứ và thương yêu là trị cái tâm bệnh tất cả mọi sự việc trong mình. Sai trái của mình mình thấy, mà mình cứ đỗ lỗi cho người khác là càng ngày mình càng mang nghiệp tâm nặng hơn.

Cho nên người tu người ta không có muốn phạm khẩu nghiệp là vậy. Nói ra là phải mở, chớ không phải nói mà đóng lại, không làm cho ai kẹt hết. Chỉ mở cho mọi người thông, tự hiểu họ rồi họ trở về kiểm soát họ, họ mới thấy cái giá trị, và thấy công việc làm bây giờ không bao giờ có sự thất nghiệp. Mình có cái nghiệp ở trong này mà mình biết tháo gở hằng ngày, sự tăm tối mình càng ngày càng dẹp đi thì trở nên sáng suốt. Thì họ cầu ở thế gian, họ đang kiếm gì ? Kiếm người sáng suốt, họ giao việc làm. Còn mình đó, trong này bớt động loạn thì không có bệnh hoạn, càng sáng suốt thì càng lo thêm, lo cho mình càng ngày càng sáng suốt hơn, thì đâu có rảnh rang mà đi nói chuyện thị phi. Gặp ông này bà kia để méc chuyện này chuyện nọ vô ích, chuyện của mình mình lo, thì đi tới đâu đem lại sự bằng an cho họ. Không có gây sự động loạn cho bất cứ một ai, thấy rõ không ? Chuyện dễ không, tui có nói chuyện khó đâu. Chuyện của các anh các Chị chớ không phải chuyện của tui. Thấy không ?

Bạn đạo1: Nếu mà mình tu thì mình ảnh hưởng được người khác, phải không Thầy ?

Đức Thầy: Đương nhiên! Bây giờ Chị tu càng ngày nhẹ rồi, tâm hồn Chị nhẹ rồi, mặt mày Chị sáng suốt, từ quang Chị có, Chị tới nhà người ta người ta năn nỉ Chị ở lại chớ. Bà này dễ thương quá, nó tới nhà mình vui. Còn cái bà quỷ kia đứng ngoài cửa, không muốn ngó mặt, thấy không ? Cái bà này bước vô nhà thấy vui quá, dễ thương quá, người ta mời mình ăn cơm. Đó là ông quan đó, ông quan từ thiện đó. Còn tới mà bắt buộc phải rót ly nước mời, cái đó là ăn cướp, làm người ta sợ quá, rót ly nước chớ không phải là nể người ta rót nước. Còn người ta nể, người ta thương mình, người ta quý mình, người ta rót nước, đó là ông quan từ thiện đã gõ cửa người hiền, hiểu không ?

Bạn đạo1: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Chớ sao ?

Bạn đạo1: (nghe không rõ) lôi thôi là nó cũng dẹp

Đức Thầy: Lôi thôi là gây ẩu người ta, la ẩu người ta. Còn không hiểu tánh ý của con thì con nó phải xa mình à. Hai mẹ con ngủ chung một chiếu cũng vậy nữa. Nó giận nó nghĩ chỗ khác nó ngủ hoắc cho rồi, không có nghe bà cằn nhằn nữa, mệt quá đi. Tại vì mẹ không có thông cảm với con. Còn thông cảm với con, mẹ nói đi, nói nữa đi, mẹ nói nữa con nghe. Đó, là con nó thông cảm mình. Mà mình muốn con thông cảm mình, mình phải thông cảm con trước. Muốn con thương mình, mình phải hết lòng thương con mình. Chớ không có lấy cái tánh ý độc tài mà điều khiển con, phát triển, làm nó ngu thêm à. Làm cho nó ngu thêm. Cái lỗi của mình thấy không ? Mà mình làm việc cho xã hội nó xáo trộn. Nó là xã hội, nó là người kế tiếp, mà đầu óc nó không tốt thì cái xã hội không tốt đâu, Bị mẹ nó chửi nhiều quá, nó ra cũng bắt chước chửi đại người ta, thấy người ta làm thinh nó làm tới thét cái nó ngu luôn, thấy không ? [35:25]

Cho nên cái tu nó quan trọng lắm, một cử một động cũng phải ý thức để sửa mình mới có cơ tiến hóa, chớ chúng ta ở đây là tạm thôi, không phải nhà của mình, mà xác này không phải của mình. Xác này của ông Trời đang kiểm soát tâm linh, mà nếu chúng ta phá hủy cái xác này, cái xác này nó sẽ bắt ta đi giam một chỗ, còn khổ hơn nữa. Nó ghi chép những cái tội trạng càng ngày càng tối tăm, không có phát triển được. Mà nếu chúng ta biết cái xác này là tạm, thì chúng ta thức hồn. Biết cái hồn là trường cửu, lo tu hướng thượng, nhẹ làm trời, nặng làm đất, thấy rõ ràng. Ta hướng về nhẹ thì chúng ta vĩnh cửu, đâu có ai phá ông Trời được. Mà vật chất rờ được thì phá hủy được, hữu hình hữu hoại, còn vô hình nó bất hoại.

Thì cái thức của Chị là vô hình, sớm mơi giờ, cái gì hạ lệnh cho cái xác tới. Cái thức, cái thức có rời được không ? Hỏi Chị có kiến thức ? Có, tui có kiến thức, tui mới đem cái xác tới đây ngồi chơi chớ. Giờ Chị ôm kiến thức để trên bàn coi, không đem được. Trong cái không mà có, phải nhớ câu này, không mà có. Nghe mà hiểu, phải hiểu cái gì cũng không biết nữa, nhưng mà hiểu. Cái hiểu, nó hiểu cái hiểu, có không ? À, cái đó không đem ra được. Cái đó không đem ra được, cái đó là vô hình, mà vô tướng nữa. Khi Chị hiểu rằng vô hình vô tướng là chủ cái thể xác, hữu hình hữu tướng, hữu hoại, nó có thể hư, thì cái vô làm chủ. Cái hữu thấy chưa ? Cái ông muốn chế cái micro này, ổng thấy moi cái đầu óc, từ trong cái không ý thức ra được, rồi ổng mới chế cái hình này chớ. Không có cái kia làm sao cộng tác, làm sao có cái hình này, thấy không ? Trong cái không mà có, chớ đừng nói không đâu. Không mà có, mà trong cái có nó phải không. Phải nhớ kỹ trong cái có nó có cái không, tiền bạc có nè, chồng con có nè, xác hình có nè, sẽ tiêu tan. Phải nhớ sẽ tiêu tan, không còn. Thì mình không có bị chấp, không có bị lo một cách vô lý, độ đó là độ tạm. Nó đến với mình là đến, không đến thì cứ việc đi đi, không có đau đớn gì hết, không có than thở. Thì lúc nào mình cũng sống trong nhàn hạ, là hạnh phúc đó. Sống mà bận rộn đâu có hạnh phúc đâu. Khổ thấy chưa ? Ra ông Tám năm nào tới chơi cũng vậy, mặt cũng vậy vì ổng có lo đâu. Không có lo, cho ăn gì cũng được, mặc áo gì cũng được, mà nói chuyện gì cũng thông, vui, đâu có buồn. Hoàn cảnh nào cũng giải quyết được hết, thấy chưa ? Thì phải khổ hạnh nó mới có ngày nay chớ. Nếu không chịu ngồi khổ hạnh, trì niệm lo tu thì đâu có ngày nay. Cho nên mình học đường lối đó, mình trở nên một người mẹ gương mẫu tại thế gian. Chị mà thành đạo giúp biết bao nhiêu người, Chị em đang bơ vơ, đang lội giữa biển cả đây nè, đang lội đó chớ, bây giờ đang lội đó chớ, chưa tới bờ, chưa tới bến giác là đang lội chớ làm cái gì, bơ vơ đó chớ. Mà tu chừng nào mà thức hồn rồi, biết được rồi, hết bơ vơ rồi là mình dẫn dắt biết bao nhiêu người. Nhân nhân giai thành thật, bà nào cũng thành Phật hết, mà nó bỏ là nó ôm chuyện đời qua, thành ra động. [39:35]

Cho nên một cử một động quan trọng lắm, cái ngón tay cũng quan trọng lắm. Ngón tay, nhìn cái ngón tay đâu có dễ làm, dễ nào mà chế được ngón tay này, chỉ một cái chết, mà chỉ một cái sống. Quắc một cái cũng chết, mà quắc một cái cũng sống. Nó hay không ? Cấu trúc của cái ngón tay này, tinh vi vô cùng. Mà cái gì là chánh, là cái sự linh động. Linh động là gì ? Là điển. Thế gian tạm nói là điển đi, nó mới hoạt động vầy được nè, mà không có sự luân lưu trong cơ thể đâu có chuyển, đâu có luồn điển, không có ấm áp làm sao nó hoạt động được. Chị thấy xác chết nó lạnh tanh không ? Đâu có cục cựa được. Có âm có dương nó mới cục cựa được, thì cái đó là vô hình a, cái ngón tay này là hữu hình nè, thì mình tu mình phải trở về cái vô hình, mình mới yên. Mình đi trong cái hữu hình thét rồi mình bị giới hạn, nó lấy đồng tiền nó khống chế. Nó lấy đồng tiền chận bước tiến của chị. Nó lấy đồng tiền nó làm cho Chị khùng, ha. Đồng tiền là cái gì ? Là một số người nhìn nhận nó là tiền thôi. Còn khi mà nó tuyên bố không nhìn nhận, như Việt Nam là giấy, bỏ giỏ rác chớ làm cái gì .

Bạn đạo1: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Hả, thắng nó Chị mới lui về thanh tịnh, lui về cái không mới thắng nó. Còn cho cái có là quan trọng, có ngày nó đi điều khiển mình. Bây giờ nhà băng tuyên bố sập tiệm, là Chị ở đây cũng sập luôn. Điên đầu luôn đó, phải không ? Vì mình chỉ nhờ cái đó mà sống, còn cái này mình trở về cái không quen rồi, nhờ cái không mà sống. Cái thông minh con người tạo ra giấy bạc chớ gì đâu, sự khôn ngoan, giấy bạc là sự khôn ngoan của con người mà nói về đạo đó là kim mẫu, mẹ, mẹ hiền. Khi mà bọc ở trong mình, con muốn gì thì mẹ cho cái đó. Khi mình bọc tiền mình nhớ rằng, Quan Âm kim mẫu trong mình, mình phải sài cẩn thận, không sài ẩu. Kim mẫu, đó như từ mẫu vậy đó. Chị xách đồng tiền Chị muốn mua cái gì ? Con mua cái gì thì mẹ cho cái đó. Kim mẫu, kim mẫu mà. Có thiệt đó, Diêu Trì Kim Mẫu mà, mà đâu có ai biết, cứ nghĩ đồng tiền là Diêu Trì Kim Mẫu, thương mình lắm, chiều chuộng mình đủ thứ, mình phải quý Ngài, thì mình không có sài bậy

Bạn đạo2: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Hả?

Bạn đạo2: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Không sài bậy bạ! Mình phải quý; mẹ mình mà!

Bạn đạo2: Rồi làm cách nào để đáp lại cái lòng đó, Thầy ?

Đức Thầy: Thì đáp là phải tu đó, tu là thương yêu. Khi mà Chị sử dụng một đồng tiền cho người phải sử dụng trong tình thương. Như người ta chết người ta không có hồn, thấy không ? Thấy mẹ chết mà không hồn thì người con thế nào ? Mình có thể thay người con để an táng cái phần đó, thì mình thấy mình sung sướng, ha. [42:48]

Một con người bây giờ qua đây người ta nghèo khổ, người ta thất nghiệp, không có tiền xe đi, mình giúp tiền họ đi tới đó; bởi cái sự thông minh họ có sẵn rồi, giúp tiền họ tới đó họ kiếm việc làm. Đừng có giúp tiền họ ăn mà họ làm biếng; cái đó là mình có tội. Giúp cho họ đi tới đó, họ hoạt động, đó là thật sự là giúp, trong lúc cần thật sự cần dùng, đừng có giúp cho họ đi cờ bạc là không được!

Bạn đạo2: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Cái chuyện đó là tùy cái hoàn cảnh, tùy cái hoàn cảnh thôi, vượt biên nhiều cái cứu người ta được, mà nhiều cái giết họ. Đi ra nó ỷ có tiền rồi nó đi cái nó lộ tẩy ra, người bổn địa người ta tổ chức, người ta cũng giết người ta lấy tiền à, phải không ? Nó chìm tàu chết cũng mình bởi vì mình giúp người ta, giúp cái cần thiết. Cái đó không phải cái cần thiết. Bởi vì cái cộng nghiệp của Việt Nam. Người nào chấp nhận rốt cuộc ở lại rồi tu sướng hơn. Ở Việt Nam tu sướng hơn chớ, thấy mình lột trần hết rồi, tu chịu khổ đi, biết xác này là tạm thì mình tu sướng hơn. Tu một năm giá trị bằng 3 năm ở ngoài này, thì Bề Trên Chư Tiên người ta độ, chuyện ông Trời làm chớ không phải là cái đám người đó làm đâu. Có hữu hình có vô hình chớ, nó mới xảy ra cái vụ này. À, nếu mà hữu hình không đó thì mình không có passport, sức mấy mình lên đây. Nó phải có vô hình, nhân đạo, nó mới cho mình những người tị nạn đổ bộ lên này. Không có miếng giấy lộn mà dám tới xứ người ta. Cái chuyện đó là hi hữu, thấy không ? À, nằm trong cái luật nhân đạo là có Trời Phật chớ! [44:47]

Hết


----
vovilibrary.net >>refresh...