19870426Q3

THUYẾT PHÁP TẠI TOKYO - Cuốn 2

Đức Thầy: Hồi tui ra đi, muốn chết ngắc cho rồi! Tui xuống ghe, tui có biết ghe nó chạy đi đâu, đâu! Thấy không? "Ui chu cha, tui buồn chế độ quá, tui muốn chết ngắt cho rồi đi"; phải không? Tâm lý của mọi người đều vậy đó! Đâu có ngờ tới xứ Nhật, mà cũng đâu có ngờ tới xứ Mỹ, đâu có ngờ tới Canada! Cũng do Bề Trên sắp đặt!

Như tui là một người tị nạn, tui ra đây, năm nào tui cũng đi hết, đi cùng khắp thế giới! Thử kiếm người thứ hai, có không? Có phải ông Trời sắp không? Tui làm gì tui có tiền? Tui có làm cái nghề gì ra tiền đâu, mà tui cứ đi hoài vậy? Nhưng mà tui có vé máy bay đi, đi hạng nhứt nữa chớ! (bạn đạo cười) Tui cũng sợ tui luôn, tui cũng hết hồn luôn! Tui không biết làm sao nói, tui không biết làm sao nói? Tui chỉ biết ông Trời thôi, chớ tui ngoài ra người phàm cũng không ai giúp tui như vậy nữa; hay là có một tổ chức nào người ta giúp mình, mình mới đi vậy được? Không có tổ chức nào hết! Chuyện đó, phải mình tin tưởng Trời,Phật không? Không có khả năng nào mà làm được hết đó! Muốn đi tận xứ này, xứ kia, xứ nọ, mà ngon không đó chớ, đâu có lôi thôi đâu,đàng hoàng vậy đó! Phải Trời, Phật không? Chơn tu không? Chứng minh ở chỗ đó!

Nhiều người cũng mang danh tu, mà muốn đi đâu, đi không được! Nó không có cái phước!

Tui, sự thật những người biết, thông cảm tui, tui đâu có tiền, hiểu hết rồi, (nghe không rõ). Vừa rồi qua tới Phi, ông nhà giàu, ông tỷ phú, “Tui mua cho Ông vé hạng nhứt đi.” Sướng không? Mua cho mình vé hạng nhứt đi! “Bỏ giấy của Ông đi, giấy Economy, bỏ đi, đi First Class đi!” Đi vậy đó! Mà người ta nói là người ta làm liền, không đợi mai, đợi mốt gì hết! Làm đàng hoàng mình đi! Chuyện đó, mình phải sợ ông Trời chớ! Đâu có ai sắp đặt (nghe không rõ), không ai vận động hết! Tự nhiên ổng nói mua à! Đi vậy đó! Rồi người ta tưởng tui giàu lắm đó! Tui đâu có tiền! Tui đi, đi mãi vậy à; xứ này đến xứ nọ! Tưởng tui giàu! [02:22]

Nhiều người bạn nói tui làm ăn phát đạt lắm! Nhưng mà tui đâu có làm ăn gì đâu mà phát đạt? Tui chỉ nói tu thôi à, ngoài ra chuyện khác tui không có nói! Chánh trị là nhứt định tui không có làm! Chỉ cho người ta thấy rõ họ, họ tu, họ trở về với chính họ; có bao nhiêu công chuyện đó; mà cũng không đòi hỏi tiền bạc của ai! Cứ việc đi, vậy thôi. Mình nghèo mà mình còn giúp nữa chớ! Chuyện đó, chuyện nói không ai tin đâu!

Bạn đạo1: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Có gì thắc mắc, hỏi đi!

Bạn đạo1: (nghe không rõ)[03:37]

Đức Thầy: Thì tui đã nói như nãy giờ: là cái tâm bệnh! Nãy giờ là tui phân tách về cái tâm bệnh; nặng nhứt của người Việt Nam, nặng nhứt là cái tâm bệnh; thấy không?

Thì phương pháp chúng tui có, có cái Soi Hồn, Chiếu Minh của chúng tui, Anh sẽ học trong 6 tháng, Anh sẽ thấy con người nó thay đổi và nó mạnh dạn lên.

Con người của chúng ta, tại sao yếu đi?

Và tự ái? Thấy không?

Khi chúng ta trở lại quân bình rồi, hết tự ái, chúng ta lại thương yêu người khác, và chúng ta biết ơn người khác.

Chúng ta thấy tinh thần phục vụ cần thiết mà để dạy, biết rõ Lục Căn Lục Trần trong cái Tiểu Thiên Địa này, trong cái thể xác này, bắt cổ nó phục vụ nhiều hơn!

Cái tay, cái chân Anh là lệ thuộc bởi Anh: phần trí của Anh là chủ, mà cái xác của Anh lại lệ thuộc! Khi mà Anh bắt nó đi làm là nó không có than vãn được; khi mà Anh ý thức được rồi là Anh chỉ bắt nó đi làm thôi; làm nhiều chừng nào Anh mừng chừng nấy: Lục Căn Lục Trần nó càng ngày càng sáng suốt lên.

Cho nên, cái phương pháp của chúng tui là giúp cho con người trở nên tráng kiện, quân bình; tới đó mới thấy rõ cái tánh của mình, thấy sự sai lầm cuả chính mình mà ăn năn sám hối, rồi mới bắt đầu tu về phần hồn để bảo tồn sự sống đời đời của phần hồn; mới thấy được cái cảnh quá khứ từ bao nhiêu kiếp mình đã sai lầm: từ trong thanh tịnh mình thấy hết, thì mình càng ngày càng tu nhiều hơn; cái mặt thấy thơ thới khỏe mạnh. [05:18]

Như tui, năm nay 65 tuổi, tui cũng nhờ Pháp này. Nhiều người bạn của tui, 65 tuổi, như ông già xách ba ton! Tui, không có! Tui nhờ cái phương pháp sống với siêu nhiên, tui thấy cái thể xác này cấu trúc bởi siêu nhiên mà có, không có ai in tui ra được hết!

Mà tui không chịu trở về với siêu nhiên là tui mang bệnh rồi, đủ thứ bệnh chớ không phải một thứ bệnh! Bởi vì tui chưa thông!

Mà cái phương pháp này là lấy cái nguyên khí của Càn Khôn Vũ Trụ khai thông ngũ tạng, khứ trược lưu thanh; cái phần trược mỗi ngày mỗi giải nó ra thì phần thanh mỗi ngày mỗi sáng suốt thêm, thì nó không còn bệnh hoạn; rồi đi làm, vui, khỏe, lành mạnh; thích đi làm việc, và không thích lười biếng.

Cho nên, phương pháp này đã giúp nhiều thanh niên khắp thế giới, ngay cả trại “cải tạo,” trại tị nạn cũng là thực hành cái pháp này mà người ta đã đạt được kết quả rất tốt.

Nhưng mà trì kỳ trí hay là không, do hành giả! Nhiều người làm tới đó tưởng là, “Tui khỏe rồi; thôi, tui bỏ!” Lười biếng, càng ngày con ma lười biếng càng gia tăng! Ở đây không có cấm gì hết; cấm lười biếng thôi!

Bạn đạo1: Làm sao tránh được?

Đức Thầy: Tới giờ là bắt buộc nó phải công phu! Mình phải phân ra, cái xác nó là thuộc về phần vía, bắt nó phải làm việc, “Làm đúng tui mới cho đi chơi!” Có thưởng, có phạt! Cái xác này thích đi chơi lắm; bắt buộc nó làm đúng mới cho đi chơi; còn không đúng, không cho đi chơi!

Mình kiểm soát nó! Sáu tháng là thấy nó yên lắm rồi, vì hồi nào giờ Anh sống, Anh chỉ lo trật tự bên ngoài: nghe, nghe, nghe bên ngoài;bây giờ Anh lo bên trong; yên rồi!

Bạn đạo1: Nhưng mà mình tối tăm,

Đức Thầy: Không! Có cái pháp nó mở ra; nó mở ra! Hồi nào giờ Anh coi kinh, Anh không hiểu; nhưng mà Anh tu cái pháp này, Anh hiểu rành lắm!

Anh cứ thực hành đi! Quân bình rồi thì tự nhiên Anh đọc, Anh thấy sợ luôn, Anh sợ cả Anh luôn: “Sao mà thông minh dữ vậy? Hiểu được như tui?”

Như tui, hồi nhỏ tới lớn có biết làm thơ đâu? Tự nhiên tui thiền tới bữa trưa, bừng sáng, nội tâm tui nó sáng, tui biết làm thơ!

Bạn đạo1: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Thì bây giờ phải thực hành! Anh không thực hành là cũng như Anh có cái căn nhà mà Anh bỏ Anh đi ta bà, rồi cỏ nó mọc đầy hết trọi; bây giờ Anh trở về nhà, Anh thấy khó lắm!

Có người nói nhà Anh có điển Quan Âm! Cố gắng, Anh chặt hết trọi những cây cỏ đó, Anh mới trở về trong căn nhà, Anh mới an tọa được!

Thì cái này, Anh gặp tui, Anh cũng phải là cố gắng! Ở đây có sách, có phương tiện, mấy chị sẽ nói cách nào, cách nào; thì Anh chặt hái đâu đó cho nó đàng hoàng, Anh đi thẳng về căn nhà Anh! Chớ đâu phải là lệ thuộc của tụi tui đâu!

Cái pháp này không có lệ thuộc. Anh vô cái pháp này là hoàn toàn tự chủ; mà Anh, tôn giáo nào, trở về với tôn giáo đó, chớ không có bắt buộc Anh phải theo cái đạo này.

Anh thực hành rồi, Anh thấy, “À, tui quý Quan Âm thì tui về Quan Âm cũng được; tui quý Chúa thì tui về với Chúa.” [08:49]

Bạn đạo1: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Không! Cứ thực hành; thì trong này nó thèm ăn, khát uống, rồi một thời gian (nghe không rõ) ý thức; như bây giờ Anh ăn chay, Anh cứ vẫn ăn chay nó mau hơn, nó nhẹ. Mà khi mà Anh ý thức được con thú đó, thì cái hạnh hy sinh của nó muốn gì? Nó muốn tiến hóa trở lại con người! Thì lúc đó Anh mới ăn: Anh độ! Anh thấy rồi, Anh độ nó cũng được, đâu có sao? Đâu có phải ăn đâu! Đó là độ. Khi mà Anh cảm thông được đó, nó có tội trạng nhiều quá nó mới thành con thú; mà bây giờ mình độ nó, mình ăn, mình niệm Phật để độ cho nó tiến hóa, nó có lối thoát, thay vì người khác ăn, không có lối thoát!” Là mình giúp chút thôi; không có ăn nhiều.

Người tu đây, nó làm Pháp Luân đúng rồi, nó chỉ ăn chay nhiều hơn. Nó thấy ăn những cái kia là con thú trước khi chết nó cũng động loạn ghê lắm, nó muốn trốn tránh, thì cái máu nó động loạn, mình ăn miếng thịt nó vô, nó chạy trong cái cơ tạng mình, vô trong gan rồi nó cung cấp vô trong tim, nó làm cho mình động loạn!

Nhưng mà đằng này có phương pháp Pháp Luân Thường Chuyển giải nó được, thành ra họ mới dám ăn! [10:01]

Bạn đạo1: Rồi nghĩ rằng cái con vật nó cũng có cảm giác, nó cũng có linh khí,

Đức Thầy: Chớ sao!

Bạn đạo1: Thành ra khi mình ăn nó, phải qua giai đọan giết nó, bắt nó, giết nó.

Đức Thầy: Ừ!

Bạn đạo1: Thì cái đó là cái,

Đức Thầy: Ác ý đó!

Bạn đạo1: (nghe không rõ) cái vấn đề tình thương, con người không có tình thương, con người mang tiếng là nhân, tức là nhân từ, nhân ái (nghe không rõ)

Đức Thầy: Không! Người tu mà chơn chánh, thấy rõ rồi đó, có đường lối, có pháp đó, thì Anh phải cầu siêu cho nó; Anh hiểu không? Nó chết nó mới tiến; Anh hiểu chỗ đó không?

Những người mà ăn chay, kêu bằng, ăn chay không niệm kinh và không pháp đó, không được, không có ăn mặn được, thì phải ăn chay.

Còn nếu người ăn mặn mà có pháp đó, thì họ cứu chớ không phải ăn!

Cũng như chúng tui nói khác nữa: ăn vô mới làm Pháp Luân Thường Chuyển, hít vô, “Đầy rún, đầy ngực, tung lên bộ đầu,” là đem nó lên, đem cái trình độ nó lên.

Còn những người kia, nó khác: nó (nghe không rõ) bên ngoài dùng con mắt, thấy, “Ồ phải từ bi, phải cứu giúp, không ăn thịt!” Cái đó tốt, làm cho cái tâm mình lành trước đã; cái tu đó nghĩa là tu giới.

Còn có cái pháp là phải cứu, cứu ta và cứu người.

Cho nên, những cái phần mà mình ăn vô là mình phải niệm Phật, phải độ nó, cầu siêu cho nó, để cho nó có cơ hội tiến hóa.

Cho nên, những người không hiểu, đi theo tu trong chùa, thì nó khác: tu trong chùa thì chỉ ăn chay, giữ giới, thì không có cái cách giải nó ra; cũng ngồi thiền vậy, nhưng mà nó động, sửa không được!

Còn cái này là có cách làm; mình chứng minh là “Khi tui làm, từ cái động tui mà đi tới cái tịnh, tới cái mê, tới cái xuất, tới cái thanh tịnh, tới cái sáng suốt” đó, thì mình thấy, “Tui cứu được tui rồi thì vạn linh đồng đi với tui, tui cũng được cứu!”

Nó phải có bằng chứng! [12:21]

Còn không thực hành đó, cứ ăn mặn hoài đó, thì nó bị kẹt hoài à, không có tiến!

Mà người ta theo chùa người ta ăn chay, nó cũng đỡ ghê lắm, nó nhẹ trong con người.

Nhưng mà Anh mới thấy rõ rằng cọng rau là “Thụ trảm bá đao,” cái tội nó còn nặng hơn con thú nữa, mà không biết! Nó thụ trảm bá đao, bằm xắt mới ăn; nó có cuộc sống của nó mà, chớ không phải con thú có cuộc sống! Cọng cỏ cũng có cuộc sống! “Thiên sanh nhơn hà nhơn vô lộc; Địa sanh thảo hà thảo vô căn”; Chị thấy, có một cây nào mà không có rễ không? Một con người nào mà không có cái miệng để hút nước? Nó cũng tương đồng vậy thôi!

Khi mà ý thức được, quy về cái luồng điển, mới là chân tu: điển linh, điển linh; điển kinh, điển kinh; Anh nghe trong chùa người ta cũng nói, “Điển kinh,” mà có ai thấy điển đâu? Phải thực hành Anh mới thấy điển.

Đằng này chúng tui nhắm con mắt, ngó trụ ngay đây, tắt hết các loại đèn, thấy ánh sáng, mới kêu bằng “Điển của tui!” Phải khổ hạnh!

Còn không thực hành, không bao giờ Anh thấy hết! Chỉ nói, nói trong lý thuyết.

Như lý thuyết, Anh thấy rằng con thú tội, Anh nói vậy cũng là lý thuyết, mà thôi. Anh giết nó cũng có tội!

Nhưng mà đằng này chủ trương bất giết, bất sát sanh: không có giết, không có chủ trương giết con thú để ăn; nhưng mà trong lúc tràn giang đại hải, cái luật hình của nó đã bị thọ tội như vậy, bây giờ mình nghĩ tới thế nào?

Mình phải cứu! Ăn chút xíu, là mình có hơi của nó để mình cầu siêu cho nó cũng được!

Nhưng mà phải có trình độ mới dám ăn. [14:04]

Bạn đạo1: Thưa Thầy (nghe không rõ)

Đức Thầy: Không có trình độ, ăn vô càng ngày càng trói buộc mình thêm!

Bạn đạo1: Thưa Thầy trình độ (nghe không rõ)

Đức Thầy: Ăn chay, phải ăn chay; tốt.

Bạn đạo1: Dạ.

Đức Thầy: Trình độ mấy người mới đó!

Tui, ban đầu tui ăn chay dữ lắm, ăn một trái cà, một chén cơm! Ông Tư ký hợp đồng cho tui, kêu tui ăn mặn! Không đâu!

Bây giờ, tui thấy rõ nó vô chung sống hòa bình, tui độ nó! Tối tui thiền, cầu siêu nó được.

Còn nhiều người, ăn vô, tối càng ngày càng động, thiền không được! Cái đó, không nên ăn!

Bạn đạo1: Dạ

Đức Thầy: Bởi vì mình không có cách; chưa thông, mình chuyển điển không có tới; giúp nó không được; không được, không có trình độ! Tới lúc tui thấy rõ con gà là không phải con gà, thấy ông già chớ không phải thấy con gà; con vịt tui cũng thấy: một người đàn bà, “Qua đây, tui rước! Qua đây để tui cầu siêu cho!” Thì không ăn, nó không vô; tui mới ăn thử một miếng, thấy nó qua! Tui nói, “Bây giờ tui cầu siêu cho nó được rồi!” Thì tui thấy, “À, giúp”; vậy thôi; chớ tui ăn chay kỹ lắm, hồi xưa tui ăn chay kỹ lắm.

Bạn đạo1: Ăn chay trường?

Đức Thầy: Ăn chay trường! Tui ăn cơm với một trái cà, một chén cơm; 3 giờ khuya thôi, chớ giờ này không có ăn đâu; không có ăn! Đi bộ từ Chợ Lớn đi xuống Sài Gòn học đạo, uống nước thôi à! [15:31]

Bạn đạo1: Nhưng mà tại sao mình muốn (nghe không rõ); như Thầy nói đó, (nghe không rõ)

Đức Thầy: Đó là tất cả chúng sanh đây, tất cả những con vật mà nó chết đây đó, là nó qua cái luật dẫn tiến của Thượng Đế: Anh ở hiền, nó hướng về hiền; Anh ở ác, nó về ác; cho nên khổ lắm!

Mà mình tu thành đạo rồi mình mới dám đi ăn; chớ người tu không có ăn mặn được.

Bạn đạo1: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Siêu được chớ! Mình phải thấy hình ảnh nó chớ, Anh mới thấy hình ảnh nó chớ!

Bạn đạo1: Không phải; cái ý của trò muốn hỏi là tại sao mình phải ăn để nó được siêu?

Đức Thầy: Nó mới có cơ hội tiến hóa! Chớ Anh nói con thú, làm sao nó vô cơ cấu 2 chân được? Nó 4 chân mà! Thì nó vô 2 chân, 2 chân mới dẫn tiến nó được!

Bạn đạo1: Trường hợp nó sống mà tuổi thọ nó hết rồi, tự nó chết đi, thì nó có được tiến hóa không?

Đức Thầy: Cái đó là cũng có tiến hóa.

Bạn đạo1: Như vậy thì đâu có cần dùng (nghe không rõ)

Đức Thầy: Nhưng mà cái xã hội này không có được! Cái xã hội này giết! Rồi ai cứu? Cái xã hội này nó đương ở trong cái ác nghiệp; bây giờ phải có người cứu chớ!

Anh không cứu nó, sao được?

Nhưng mà người tu, kêu bằng, có trình độ đó, mới dám làm! Không có trình độ, Anh thấy người ta dọn ra, tưởng miếng thịt? Nó không phải miếng thịt! Cái mặt nó đâu, hồi trước nó ác dữ lắm, ác ôn lắm, ngày nay nó mới làm con bò, rồi nó mới bị, nó mới hy sinh! Nó độc tài, nó cũng là nhà lãnh đạo, nó độc tài. Làm con bò nó phải hy sinh xương máu! Nó nguyện mà! Cái đại nguyện nó hy sinh hết để cho nó được cơ hội tiến hóa làm con người. Anh hiểu không?

Khi mình cũng vậy, mình làm ác, “Thôi, tui chết cho rồi, để tui thế mạng cho nó!” Nó có cái hạnh bồ tát đó!

Anh ăn vô, nó làm cho Anh ấm no, là hạnh bồ tát của nó có.

Khi mình ăn mình mới ý thức được, “A.. người này đại nguyện cũng lớn!” Mà vô nó làm cho mình ấm no, mình ăn rồi mình làm gì đây?

Mình phải cầu siêu cho nó được tiến hóa! Cái hạnh bồ tát mình phải cao hơn: cầu cho nó đi giải thoát đi, đừng có trở nên làm con người mà khổ nữa! Ngày đêm còn lo niệm Phật để cầu cho nó!

Một cọng rau cũng vậy, chớ Anh tưởng ăn cọng rau là Anh hết nợ sao? Nó sống đời đời mà! Anh tưởng cọng rau ăn rồi nó hết?

Nó còn hoài hoài! Nó đương sanh, mà Anh cắt cổ nó mà, sanh, trụ hoại diệt, cũng như con thú vậy.

Thì khi mình hiểu được cái nguyên lý tròn như vậy đó, mình hành nó mới đúng đạo.

Còn mình ở trong cái chấp, nói, “Tui, không được đâu, tui tu, tui không ăn! Giữ giới“; này kia, kia nọ; rốt cuộc là mình chỉ nuôi có cái chấp thôi à! Rồi tới chết mình cũng không biết mình là ai? Rồi làm việc gì đây? Tại sao con người phải ăn? Một giọt nước cũng không giữ được mà, cũng phải ăn, để làm gì?

“Tui uống ly nước này, chút nữa tui cũng trả lại hết, chớ có lấy được giọt nào đâu?” Định luật của ông Trời không?

Anh ăn bao nhiêu rồi Anh cũng phải đổi lại hết thôi!

Phải luật của ông Trời bắt buộc như vậy không? [18:55]

Không phải con người ,uốn được đâu! Nhiều khi Anh thấy con gà đó ngon, Anh muốn ăn, mà nhiều khi Anh ăn không được! Trật mất; phải ăn con gà khác! Nhưng mà con gà đó là bà con của mình, kêu bằng “Cửu Huyền Thất Tổ” của mình, nó về nó án ngự ở trong đó để nó tiến hóa theo mình! Vay hay là trả, đó thôi; coi thử mình còn thiếu nợ nó không?

Nó vô được, một ngày nào nó làm mặt mày nám hết, bắt mình bỏ tù! Nó đủ cơ duyên, đủ lý do hết đó! Chớ nhiều người, Anh thấy mặt nó đương sáng hồng như vậy, tự nhiên nám hết trọi! Gây lộn cái, ở tù à! Bị giam à! Trả thù một cách như vậy đó.

Ở đây chỉ có sách “Luân Hồi Du Ký” rồi đưa Anh đọc; ăn chay nó tốt.

Người tu ban đầu, như tui, nhứt quyết tu là phải ăn chay. Tui ăn chay ghê lắm, tui ăn chay mà ông thầy dạy tui đòi ký contrat, “Bạn cứ việc ăn mặn đi, chết, xuống dưới mà bị hành hạ, tui chịu tội!” Ký, ký contrat với tui; mà tui nhứt định không ăn! “Tui phải tu chừng nào tui thấy thôi.” Bởi vì con người tui nó khác: khi tui đi tu là tui nghĩ tới chết thôi; chớ tui không nghĩ chuyện sống! Thành ra tui phải nghiên cứu ra lẽ; không ra lẽ, tui không chơi!

Chớ tui không phải tui nghe lời người ta đi ăn chay suông! Không có; tui không có ăn chay suông! Tự tui ăn chay, tự tui nấu cơm; mà tui không có lấy than, lấy gì; tui đi lượm giấy vụn về tui nấu; nấu thành nồi cơm đủ tui ăn, để trái cà, tui đậy lại, không bỏ muối, không bỏ đường; cà nó có nước, có sức đầy đủ hết rồi, đủ hết rồi, ăn cái (nghe không rõ). Mà ăn 3 giờ khuya, chớ ngày thường tui không ăn, giờ thường, không ăn. Mà tui luyện sửa tâm, sửa tánh, sửa ngũ tạng tui! Tui biết hồi trước tui xấu lắm, tui phải sửa cho nó hết; tui nhịn ăn, tui hành khổ, tui đi bộ; trong mình không có bọc 1 xu! [21:01]

Khổ vậy, ngày này mới nói được vậy; chớ không phải là người nào lên ngồi nói thao thao bất tuyệt, phân tách bất cứ khía cạnh nào với tui!

Tui phải khổ trước mới có ngày nay. Chớ bây giờ, tui ăn từ 5 phút đến 10 phút là tui kết thúc; không có ăn nhiều; bất cứ ăn cái gì, nhiều lắm 10 phút là xong bữa ăn rồi.

Bạn đạo1: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Thì đó! Phương pháp đó; Anh lập lại quân bình thì tự nhiên nó mở; bởi vì ngũ tạng ở trong này, kim ra kim, mộc ra mộc, thủy ra thủy, thổ ra thổ, nó mới là chiếu ánh sáng; hướng thượng nó chiếu ánh sáng hào quang, nó mở huệ.

Còn Anh, cái ngũ tạng này nó cứ hướng hạ không à, tạo dục mà thôi!

Còn khi mà chúng ta làm Pháp Luân Thường Chuyển, tui có phương pháp Pháp Luân Thường Chuyển, hít vô, “Đầy rún, đầy ngực, tung lên bộ đầu”; rồi rước cái thanh khí điển vô cải hóa cái trược điển ở trong này, thì nó hướng thượng! Anh thấy, lên cao chừng nào, Anh dòm thấy rõ không? Vệ tinh bây giờ lên trên cao thấy được cái hình bảng xe hơi! Thì mình ở đây, ngay trung tim, niệm Phật, trung tim bộ đầu, chớ không có niệm Phật ở đây! Nó khác hơn những môn phái khác; mà mau lắm, đi tắt! Lên đó, Anh thấy ánh sáng; rồi cái tâm thức Anh khác: hồi trước Anh cũng hành văn, viết thơ, mà bây giờ Anh viết thơ, khác! Cái câu văn nó đổi hết à! Cũng học bao nhiêu chữ đó, mà sách khác; mở trí lắm! Cho nên, ”PhươngPháp Công Phu” ở đây có không?

Bạn đạo2: Dạ có.

Đức Thầy: Đưa cho ảnh coi để ảnh nghiên cứu.

Làm cái Soi Hồn, Chiếu Minh trước; Anh phải làm 6 tháng, rồi Anh cứ ăn chay; ăn chay, ăn mặn là tùy Anh thôi; rồi lúc đó Anh nghiên cứu, Anh cảm thấy cái gì; từ đó Anh tự tu, tự tiến!

C hớ không phải tui tu cho Anh! Tui tu cho Anh là tui lợi dụng Anh đó! Không có cái vụ mà tui tu cho Anh! “Ông tu, đắc; bà tu, bà đắc”; chớ không có vụ mà tu dùm hết!

Đằng này, mỗi người là một vị trí; mỗi người là một linh căn, không phải là yếu hèn; không chấp nhận những sự yếu hèn nữa!

Thực hành đi tới đích; thực hành đi tới đích mới sửa đổi tướng mặt, sửa đổi hết!

Tui, hồi trước không phải mặt vậy đâu! Sửa đổi hết đó! [23:25]

Bạn đạo1: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Ừ, sửa đổi! Sửa đổi; bởi vì hồi đó tui tu, tui thiền, tui thấy ông Thích Ca trên đầu; tui thì thích, tui nói cho nó nghe, “Tui sẽ thấy Phật!” Người ta chửi tui, mấy người bạn tui buôn bán, vô nói, “Người ta đang buôn bán mà nói đạo gì? Đạo khỉ gì mà cứ nói hoài?” Tui cũng nói hoài: “Có, có ông Phật rõ ràng! Thấy mà!”

Rồi sau tui mới năn nỉ ổng, tui nói, “Thôi, bây giờ Ông cho tui cái mặt giống giống Ông đó!” Cứ thiền rồi cứ bắt cúi cái đầu ở dưới đất đó, tui chà cái mặt, chà cái, vuốt; chà cái, vuốt. Lỗ tai tui hồi trước đâu có vậy! Nhỏ lắm à! Giờ nó kéo dài! Kéo, đổi hết! Mặt thay đổi cái, đi ra nó nói, ”Thằng tu bộ đắc đạo! Cái mặt giống ông Phật! Nói tao nghe coi?” Mấy thằng bạn đó, “Mày nói Tao nghe coi?”

Tui nói đạo cho nó nghe, nói trong tim đen nó đó, nói cho nó; chịu! “Chỉ cho tao đi (nghe không rõ)” Người này, người kia, người nọ, thét họ đồn rồi tới nhà! Chớ đâu phải mình đi vô chùa, vô miễu làm cái nghề này đâu? Không có; không phải! Tự ở nhà tui tu, tui thấy chán đời, tui muốn chết ngắt cho rồi coi thử cái hồn nó ra sao? Tui mua thuốc ngủ đàng hoàng mà! Tui chuẩn bị chết coi nó ra sao mà!

Tui gặp cái ông này ổng chỉ cho tui cái pháp này, pháp xuất hồn được, thì trúng đâu; tui mới đi học! Học rồi ổng chỉ có bao nhiêu đó thôi:Soi Hồn với Chiếu Minh; rồi về làm, làm, làm, làm, thét rồi ngồi Pháp Luân Thường Chuyển! Phải tự mình làm, chớ không phải là ổng cầu cận mình đâu! Không có! Tới, nói 2, 3 cái thôi, “Bạn tu cho Bạn, chớ Bạn có tu cho tui đâu mà hỏi hoài? Tui không có rảnh trả lời!” Đâu phải được như bây giờ mà phân tách từng li, từng tí cho các người thấy phần hồn! Không có đâu! [25:02] “Cứ tu là xuất đó chớ; hỏi gì mà hỏi hoài!” Nói vậy đó! Mà mình tu hoài, nó không xuất!

Rồi sau, tức quá, tu ngày, tu đêm, nó xuất, nó xuất mới được!

Cho nên, mình có cái tức mới có cái tiến, là vậy.

Mình phải cảm ơn ổng: ổng có thông minh, ổng sáng suốt, ổng chọc tức mình, mình mới tu!

Chớ nhiều người bị chọc tức, giận, bỏ, không thèm đi! Là hư đó!

Bất cứ ông sư nào cũng chọc tức mình hết! Vô chùa, hay vô đâu cũng vậy, chọc tức mình!

Bạn đạo1: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Cứ làm Chiếu Minh, há!

Bạn đạo1: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Anh cứ việc uống đi; uống đi, uống đi. Làm cái pháp này rồi Anh ăn hột kê đi. Chỉ cho Anh ăn hột kê. Ăn, hết!

Bạn đạo1: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Hột kê, tui đang nấu ngoài đó; tui ăn cái đó, đó. Ông Hồ Văn Em là đau bao tử, qua bên Nhật Bản mổ bụng nè, mổ ruột, mổ bụng nè; mà nhìn ổng tu cái này, có viết sách đó, ổng nhờ ăn chay trường, ổng về ăn chay trường, ổng tu, hết!

Bây giờ Anh về Anh lấy hột kê trộn với cơm Anh nấu, Anh ăn; ngon lắm!

Bạn đạo1: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Đâu có hết được! Bởi vì Anh không có nuôi dưỡng! Anh ăn chay thôi; thủng thẳng rồi nó tan, tan biến thành khí, khí biến thành sắt; chớ có gì đâu?

Nhưng mà bây giờ Anh phải lấy cái chất nhớt nhiều hơn, thì cái bao tử Anh không có đau. Thiếu chất nhớt; cho nên ăn cái hột kê đó là gia tăng chất nhớt! (nghe không rõ) rồi Anh nằm Chiếu Minh, đem cái nguyên khí vô, nó mới đổi mới, mấy cái chỗ lở loét nó mới khôi phục lại.

Nhiều người đau bao tử làm cái pháp này, hết rồi!

Bạn đạo1: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Cho nên suy nghĩ, bây giờ nói cho bả nhiều, rồi cho bả hiểu đừng có suy nghĩ nhiều, làm hại cái thần kinh, bao tử! Khối óc với bao tử là một; cứ suy nghĩ hoài, nhớ hoài, nó đau thần kinh bao tử!

Nằm làm Chiếu Minh đi, thở đi!

Đang sống với Trời, Phật, đang sống với cõi xa! Không có sống với cõi gần! Ở đây đâu có ai chế Chị ra được đâu? Nhớ vậy đó, thì Chị sống sung sướng lắm! Có Trời, Phật lo cho mình hết rồi!

Mà mình chỉ kêu tự lo, mà chưa bao giờ tự lo! Cứ ỷ lại nơi thiên hạ, mà quên Trời Phật, mà quên quyền năng của mình, thành ra kẹt! Bỏ phế mình, mình tự bỏ phế mình! [28:10]

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Tại niệm Phật ít! Ban ngày niệm Phật đó thì được!

Bạn đạo: (nghe không rõ) mỗi lần mình niệm Phật, mình nhớ, nhớ,

Đức Thầy: Không, không! Cứ nhớ trung tim bộ đầu, chỗ này nó niệm “Nam Mô A Di Đà Phật”; có nước miếng ngó bên này, nuốt!

Như ảnh đau bao tử đó, cứ co lưỡi, răng kề răng, ý niệm “Nam Mô A Di Đà Phật”; có nước miếng, nuốt! Đó là cái bọt nước miếng trị bệnh bao tử; linh dược!

Anh thấy, dược là cái gì? Kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, chớ gì? Chua, cay, chát, đắng, ngọt; bùi chớ gì? Rồi nó mới đem nấu lên thành thuốc,làm thuốc viên cho nó uống; chớ gì?

Còn ở đây, Anh niệm, nó điều hòa, nó đưa lên, nuốt; nuốt xuống thét rồi trị hết! Cứ niệm Phật mà trị hết bệnh đó! Mà không ai biết cái bọt nước miếng là linh dược!

Nhớ! Tại sao phải nhớ cái này?

Nhớ trong này là lấy cái lò lửa lớn để nấu cái linh dược mà nuốt.

Chừng nào mà Anh nuốt cái nước miếng Anh ngọt đó, là bao tử Anh êm ru, chớ không có gì.

Cái bệnh nan y là cái tâm bệnh; mà giải quyết được cái tâm bệnh thì bao tử nó cũng nhẹ!

Chắc chắn nó như vậy! [29:30]

Bạn đạo1: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Có chớ! Có tâm thì ở dưới nó được hưởng; nhưng mà ảnh phải học bài học của ảnh! Phải học!

Ai ở thế gian không biết tu thì cũng ác hết đó!

Bạn đạo1: (nghe không rõ)

ĐứcThầy: Mỗi đêm mình mỗi cúng rồi, mỗi đêm mỗi niệm rồi, mỗi đêm mỗi thiền rồi, mỗi đêm mỗi hướng về Phật!

Bạn đạo1: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Đâu có đợi Rằm! Cái đó, nếu trong nhà có tập quán thì làm vậy thôi, chớ (nghe không rõ)

Bạn đạo1: Không có ai hưởng, không ai chứng?

Đức Thầy: Không ai chứng? Mình tu thiền, có tâm tưởng tới Trời, Phật đó, thì giờ phút nào cũng có! Trời, Phật đâu có yếu hơn mình? Ăn thua cái tâm thôi!

Bạn đạo1: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Thì bề ngoài không đó, nhưng mà không làm!

Phải niệm Phật! Niệm Phật nhiều chừng nào là mới thấy những cái dịp may mắn nó tới!

Nó khác à! Thét rồi những người hung ác nó đi, lần lần tới người hiền tới chơi với mình! [30:48]

[Hết ID# 19870426Q3]


----
vovilibrary.net >>refresh...