[Video 19870426L4]

[bắt đầu Video 19870426L4 - từ phút 56:00 “Thầy: Ác ý đó!...” trùng với ID# 19870426Q2]

THUYẾT PHÁP TẠI TOKYO, NHẬT BẢN

Đức Thầy: Nhưng mà không hiểu cái gia đình người ta, lúc cãi cọ nó không có nói, lúc nó ăn bận sang trọng, ra ngồi việc nước, “Gia đình họ đầm ấm quá! Gia đình tôi sao lộn xộn?” Rồi từ chỗ này, cái ham muốn này tới ham muốn nọ, nó sanh ra tự ái! Nó bị điều khiển bới bốn cánh cửa này: mắt, mũi, tai, miệng; thấy không?

Cho nên, tại sao người ta tu, mà chơn tu đó, không bị quyến người bởi bốn cái đó?

Nó là chủ tình hình, cho nên đóng cửa thế gian, mở cửa Thiên Đàng! Chúng ta co lưỡi, răng kề răng, dùng ý niệm “Nam Mô A Di Đà Phật.”

Tại sao dùng “Nam Mô A Di Đà Phật,” mà không dùng Một, Hai, Ba, Bốn, Năm, Sáu?

Đó, nó phải tìm ra! Mỗi mỗi đều có lý do hết:

Cho nên chữ “NAM…”, cái ngân cuối cùng nó tập trung ở đây.

Mà nói “MỘT” nó không. Thử coi, “MỘT” nó không có chạy đi đâu. Thấy không? [01:07] Mà “NAM,” cuối cùng nó tập trung ở đây, cái chấn động lực của nó.

“MÔ…” cuối cùng nó quy về đây.

“A…” cuối cùng nó quy về trung tim trái cật.

Mà nói “MỘT”, “HAI”... nó không chạy đi đâu hết đó; “BA”... nó cũng không chạy xuống nữa; thấy không?

“DI…”: nó phát triển, nó cũng đi lên bộ đầu, nó mở, nó tập trung; thấy không?

“ĐÀ…”: nó đi hết; tất cả con người nào cũng có màu vàng; không có cái kim sắt đó thì người đó thành con ma rồi, mặt mày nó xấu lắm!

“PHẬT”: Hay thanh tịnh ở nơi mình; biết chuyện mình. Nói, “SÁU,” nó không có chạy xuống; nói “SÁU,” nó không có chạy xuống ; mà “PHẬT” đó, nó chạy xuống!

Cho nên, phải tìm cái nguyên do mà mình co lưỡi, răng kề răng, mình dùng ý, niệm trong thanh tịnh, ý niệm “Nam Mô A Di Đà Phật,” cái ý của mình chuyển hướng đi lên, thay vì cái ý mình đi xuống tranh chấp, hơn thua, lo âu cái chuyện bậy bạ, không thấy rõ là ông Trời đã sanh chúng ta ra và ông Trời đã lo nuôi dưỡng!

Cũng như đứa con của Chị trong gia đình: Chị sanh nó ra, Chị lo cho nó chớ; nó đâu có biết Chị lo đâu! Thấy không?

“Má thương Anh Hai,” là “Má thương Chị Hai, Má đâu có thương con!” Đâm ra nó ghét mình, cũng có nữa, vì nó không biết mẹ lo cho nó, cha lo cho nó; nó đâu có biết! [02:48]

Thì ông Trời lo cho mình, cũng vậy, mình đâu có biết! Rồi đâm ra bực bội, “Tui muốn cái đó, mà không được; sao thằng kia nó muốn, được?”

A, cái muốn được đó là cái bài học của nó! Nó muốn cưới con vợ, có con vợ; nhưng mà con vợ đó là bài học của nó, nó phải lãnh cái khổ để nó thức tâm.

Còn cái thằng này muốn cưới vợ, không có, trật cà duột hoài; để chi?

Để nó chán đời, nó đi tu.

Còn thằng kia, nó lấy vợ, để chi?

Nó chán đời, nó sanh con, nó khổ, rồi nó cũng nghĩ chuyện tu!

Đường nào cũng về Nguồn Cội là vậy! Xe Toyota, xe Mercedes, xe gì, này kia, kia nọ, nó cũng chạy đến đích!

Khi mình hiểu được những cái việc đó thì mình hiểu được cái chấn động của Càn Khôn Vũ Trụ, nguyên lý “Nam Mô A Di Đà Phật”, là mình có cái Thức Hòa Đồng với tất cả!

Cho nên ,mình dùng ý niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” để mở cái tâm thức hòa đồng của mình; thì mình mới thấy rằng:

“Tui vui vẻ được làm con người; tui sung sướng được làm chủ tình thế của cái Tiểu Thiên Địa này, của cái xác này! Cái xác này nó có kim, mộc, thủy, hỏa, thổ; có nước, lửa, gió, đất. Rồi hằng ngày, đi làm cái gì? Làm chuyện tham, sân, si, hỉ, nộ, ái, ố, dục; thì mọi người đều một thứ à! Ông vua tới thằng dân cũng làm bao nhiêu công chuyện đó; có gì đâu mà tui phải phân bì kẻ giàu cũng như người nghèo? Đến đây với hai bàn tay không, rồi trở về với hai bàn tay không; có gì mà phải lo?” [04:25]

Khi mình thấy rõ rồi đó, mình mới tìm cái sự bình an của chính mình. Mình thấy ông Trời đang nuôi mình; mình thấy cha, mẹ ở trong mình; cái tình yêu lai láng đó ở trong thâm tâm, trong tế bào của mình đang sống, mà mình không biết, không có thông cảm, mà mình cứ nói, “Chu cha, tui thích ông Phật, tui cũng muốn tu trở về như ông Phật!”

Nhưng mà chưa thông cảm, làm sao về ông Phật được? Thông cảm những cái gì mình đang ôm nè, những cái gì mình đang có đây nè, mình chưa thông cảm, làm sao mình đòi về với ông Phật?

Ông Phật ổng hiểu tình thế của ổng. Như ông Thích Ca, ổng có vị trí chánh trị nè, ổng có tiền nè, ổng có hiền thê, há, có con đẹp nè; phải không? Cả nước, ổng cai trị; nhưng mà ổng bỏ ổng đi! Ổng thấy ổng cai trị không được vì mỗi người đều có quyền cai trị lấy họ, thành ra ổng không cai trị ai, ổng đi tu!

Chớ ổng đi tu như vậy, ổng thấy ổng mất biết bao nhiêu của cải không? Mà mấy bà ở thế gian, mới mất ít chục ngàn đô la là la làng! Ông kia, ổng mất biết bao nhiêu của cải không?

Nhưng mà tại sao ổng đi?

Ổng đâu phải ngu đâu; Ổng ngu, ngày nay người ta đâu có thờ Ổng! Ổng khôn! Ổng thấy rằng mỗi người đều có sự nhân quả riêng biệt hết, “Ông tu, ông đắc; bà tu, bà đắc,” chớ không có xuống ở đây giành của mà được vĩnh viễn lưu trú tại đây! Ông vua là thế lực đầy đủ rồi, nhưng mà không được vĩnh viễn ở đây, đâu có được vĩnh viễn sống tại đây! Thì Ổng thấy cái cảnh tạm, cho nên Ổng phải tu, Ổng trở về với sự thanh tịnh sẵn có của Ổng. [06:17]

Khi mà Ổng tu đắc rồi đó, thấy ông Phật dễ thương không? Tại Ổng thương người ta trước, Ổng biết tha thứ và thương yêu, Ổng lui về thanh tịnh; Ổng giữ quyền năng sẵn có của Ổng: cái gì cũng tha thứ và thương yêu; một cọng cỏ cũng vậy, ông Trời cũng đang chờ nó tiến hóa kia mà; một cái cây cũng đang chờ nó tiến hóa cơ mà!

Mà chúng ta đây, ông Trời cũng đang chờ mình thức tâm.

Mình vinh hạnh làm được con người; nghĩ tới Tiên, Phật, mình thấy con người có thể biến thành Tiên, Phật; có chứng minh đàng hoàng; mà tại sao kiếp này mình còn không tu? Mình còn chễm chệ, mình còn đòi hơn thua, chun đầu vô trong đống tiền bạc, rồi tạo kẹt cho chính mình?

Hỏi chớ, “Tui tu rồi tui chết đói, rồì làm sao?”

Không có chết đói đâu! “Dù tui không có tiền đây nữa, mà tui có sự sống xung quanh của tui, tui ăn cũng không hết!” Thì đi đâu, dòm ngay Việt Nam có bằng chứng đó: bán tới cái ly cuối cùng, mà cũng vẫn còn sống ở Việt Nam đó! Bị người ta lấy hết, lột quần, lột áo lấy hết, mà cũng còn sống!

Phải ông Trời nuôi không?

Mà những cái cơ hội mình có, mình là người, kêu bằng, ở xứ ăn nói khác hơn, Nhật, mà mình tới đây mình cũng sống được nè! Ban đầu lo đủ thứ hết!

Việc này nó chuyển tới việc kia, rồi việc kia chuyển việc nọ, có công ăn việc làm đàng hoàng! Tại sao mình phải lo? Mình lo là lo quá trớn! Mà lo quá trớn là trở nên tham lam, hư hao, tự hủy hoại tâm thức của mình, tự hành hạ lấy mình, gieo cái tâm bệnh nan y, cứ nói, “Tui khổ!” [08:00]

Bạn đạo1: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Đâu có! Tùy duyên đi làm thôi; làm một cách happy, một cách vui!

Bạn đạo1: Buồn; không làm!

Đức Thầy: Không làm?

“Tui vui, tui vui; tui vui là tui hiểu cái việc tui làm! Bây giờ tui tới đó, người ta nói:

‘Chu cha, sao mà Chị Hóa sung sướng không chịu ở nhà? Đi làm cho, cho đau khổ vậy?’

‘Tui phải để cho Lục Căn Lục Trần tui, hành hạ nó cho nó đau khổ, cho nó biết, cho nó biết cái khổ, để nó tiến hóa. Còn cái phần hồn tui, tui biết rồi; phần hồn tui đang làm vua trong cái thể xác; nhưng mà tụi này nó còn ngu, tui bắt nó đi làm; nó làm cho nó khôn lên đi; nó làm để nó học nhịn nhục!’”

Chị cúi đầu lấy đồng lương người ta, Chị phải nhịn chớ; phải không?

Còn Chị sai người ta hoài, Chị đâu có nhịn! Tự ái càng ngày càng cao; chỉ có chọc tức người ta thôi à; thấy không?

Mà Chị biết hạ mình đó, Chị mới hòa với thiên hạ, Chị mới thấy cái tu là quan trọng. [09:01]

Tu từ mọi hành động một: phải sửa đổi bên trong mới có cơ hội thức tâm.

Thức tâm mới trở về lại cái vốn Không.

Cái vốn Chị là con số Không: Hồi Chị ra đời, Chị đâu nghĩ tình tứ gì? Mà bây giờ, tùm lum hết đó, ghen tuông đồ, đủ thứ hết! Tại sao? Thấy không?

Thì chỉ thắng là thắng một mớ động ở trong tâm thôi, ôm mớ rác ở trong tâm thôi; thì bây giờ mình biết cái đó nó gây bệnh, mình bỏ nó đi, mình bỏ cái nghiệp tâm, thì tự nhiên nó trở về gì?

Sáng suốt và thanh tịnh.

Nó đổi tướng! Chị thấy Chị phải thương yêu, tha thứ người này, người nọ; cái mặt Chị nó từ bi liền!

“Tui ghét con mẹ đó ghê; tui ghét cay, ghét đắng!” Cái mặt mình nó xấu trước; phải không? Cái mặt mình nó xấu trước, chớ không phải con mẹ bị ghét, xấu! Con mẹ bị ghét nó đâu có biết; thấy không? Rồi mình làm, một mặt mình đi đánh phấn, thoa son; một mặt mình tạo cho mình xấu thêm!

Tại sao mình ngu muội như vậy?

Không thèm! Sáng suốt đi, để trở về với căn bản Siêu Nhiên, cấu trúc bởi Siêu Nhiên mà có.

Nhiều kiếp, nhiều năm, nhiều tháng mới có cái thể xác này; chớ không phải, ở đây tụi nó khoa học tiến bộ lắm, nó in ra Chị được không? Cứ đẻ mấy nhỏ, bóp cổ chết không?

Có tha thứ!

Mà tha thứ, không hiểu, không hiểu giá trị của tha thứ! “Tui học từ bi là học cái thương con, là học cái tình từ bi của Đức Mẹ thương chúng sanh, của Quan Âm thương người hiền”; thấy không? À! Của Đấng Từ Bi cảm động thương nhân loại. [10:55] Mình thương chớ: thương chồng, thương con; thương!

Mà thương cũng ghét đó; cái đó nó có!

Chỗ đó là chưa có hoàn tất!

Thương, thật là thương; yêu, thật là yêu; thì Chị thấy, “Sung sướng quá, Thiên Đàng tại thế! Có ai quý bằng chồng tui không? Người chịu nhịn nhục nhứt, người biết thương yêu nhứt, người biết phục vụ tui nhiều nhứt! Tui quý chồng tui, tui quý con tui, tui quý hoàn cảnh tui, tui mới thấy hoàn cảnh là ân sư!”

“Nhờ cái hoàn cảnh này cho nên tui sống tới ngày nay, lê lết ở trần gian, tha phương cầu thực ở nơi xứ người, kiếm cơm ăn! Nhưng mà tui phải học nhẫn, học hòa, thương yêu! Tui quý cái hoàn cảnh này, tui mới sống ở đây; tui quý cái hoàn cảnh này là ân sư: có cái hoàn cảnh này nó thúc đẩy tui, thúc đẩy tui buồn, thúc đẩy tui vui. Cũng như chết chồng, tui buồn, tui không có lối thoát; nhưng mà, kỳ thật, có lối thoát!”

“Chồng tui không bao giờ chết! Chồng tui bỏ xác, nhưng mà hồn Người không chết; đã tiến hóa trước để đi học thêm, vạch đường cho tui đi, và tui sẽ đi theo chồng tui, chớ tui đâu có bỏ chồng tui được!”

Chị nói, “Chồng tui chết thì tui bỏ!” Bỏ đâu được! [12:22]

Đường đó Chị phải đi, không trước thì sau cũng phải đi; Chị thấy không? Mà mình thấy trước những hình ảnh đó, mình biết đường lối hơn nhiều người chưa thấy.

Nhiều tuổi trẻ, lớn lên, “Tui có chồng, rồi hạnh phúc, không bao giờ tui bị cô đơn! Cái bà kia bả cô đơn!”

Nó có quyền khi dễ Chị, mà Chị hiều được cái nguồn gốc như vậy, Chị lại thương trở lại những người khi dễ Chị; thấy không? Nói, “Một ngày nào đó, chồng nó cũng bỏ nó; rồi nó lỏn tòn đi theo với mình! Có gì mà hơn!”

Có ai hơn ai đâu? Chả có ai tài hơn ai đâu! Có người nào giỏi hơn người nào đâu, mà mình phải thị phi, mình nói chuyện qua, lại chi cho mệt! Nói, “Thằng đó nó khi tui, tui buồn!” Không có khi được!

Nó khi mình là nó khi nó! Rồi một ngày nào nó đụng độ rồi, nó từ bỏ cái hành động đó. Chỉ có chờ ngày, chờ giờ, mà thôi!

Mình hiểu được, mình lâm vô chi trong tình trạng giận hờn, để làm gì? Để mang cái khổ, mang cái nghiệp tâm, mang cái tâm bệnh muốn trả thù, mà lại sợ người ta đau, rồi mang cái tâm bệnh, rồi nó hằn học cả ngày, nó làm con người không phát triển; cơ hội tới cũng không biết nắm! Thấy không? [13:50]

Mình biết tha thứ và thương yêu, mình quý gia đình mình, quý hoàn cảnh mình; thấy hoàn cảnh là một ân sư: thấy Chị tới đây chơi là một chuyện, chớ chút nữa Chị bước vào nhà, Chị thấy sung sướng lắm, được gặp ân sư: chồng Chị cũng là thầy Chị; con Chị cũng là thầy; nó là những bài học để cho Chị trả bài!

Hằng ngày học bài và trả bài chớ có làm cái gì đâu! Chặp đứa này nó la, “Đau bụng, Má ơi!” Kiếm ông bác sĩ nào, kiếm viên thuốc cho nó hết đau bụng, nó mừng! Nó học cái bài đó: “Tui trả bài”; thấy không? Rồi chặp, nó gởi cái bill tới lấy tiền: “Trời ơi, tháng này tui kẹt! ” Cũng ráng làm cho nó xong, nó mới được nhẹ!

Toàn là học bài với trả bài, một ngày tới tối! Cái luật vay và trả không ngừng nghỉ, làm việc 24 trên 24 không ngừng nghỉ! Mà nói, “Tui thất nghiệp” chỗ nào?

Khi mà Chị hiểu cái tình trạng này, Chị không có thất nghiệp! Cái tim Chị còn đập là còn làm việc à; tim Chị hết đập, là hết làm việc ở trần gian này; Chị thấy không? Đó!

Thì đâu có hưởng! Chị ngủ, nhưng mà Chị cũng phải hít thở để trao đổi cái nguyên khí của Trời Đất, trao đổi cái Thanh Quang của Thượng Đế cho Chị, mới có cái nguồn sống; chớ đâu có nghỉ! Cái máy này nó không có nghỉ; nghỉ là tiêu rồi, không biết cái gì hết!

Hỏi chớ, bây giờ cái gì đau? Hồn đau! “Tui đây chửi oan!” Chị thấy nó đau lắm, “Ông Tám không có đánh, mà nói câu đau quá, xé tim tui!” Phải không? “Ổng nói oan, nói ức tui, xé tim tui!” Là “Cái hồn tui đau, chớ không phải thể xác tui đau đâu; xác tui không có đau!”

Xác đau thì trong nhà xác nó đã kêu la, nó kêu la là nó chết lủi mà; thấy không?

Mà mình còn sống, nói một câu nặng với nhau, nó đau lòng! [15:52]

Cho nên, phải chứng minh có cái hồn: Hồn đau, chớ không phải cái xác đau.

Cho nên cái hồn, biết cái hồn, cái hồn bất diệt, thì chúng ta không làm điều sai quấy. “Nếu mà tui gạt Chị, bữa sau Chị xuống cái chỗ đó mà Chị cũng thưa tui được! Tui biết, tương lai, nếu tui làm bậy thì tui sẽ bị thưa, tui không bao giờ làm! Tui biết không bao giờ chết!”

Tại sao để chứng minh con người không bao giờ chết?

Thì mắt, mũi, tai, miệng, tất cả ngồi đây cũng mắt, mũi, tai, miệng; mà chị Năm, chị Sáu, chị Bảy, nó khác mặt nhau; khác chút điển thôi chớ cũng cặp mắt, lỗ mũi, cái miệng, cũng giống nhau à; cũng cái khuôn đó, một rập đó thôi!

Cái xác này giam cái hồn. Nếu cái hồn chết, đâu có chỗ giam!

Bây giờ lấy cơ hội làm cái xác, để làm gì? Làm cái chỗ để làm gì?

Làm cái chỗ để giam cái hồn!

Cho nên, cái hồn Chị bị giam ở trong cái xác này nè; nó bận chuyện này, bận chuyện kia, bận chuyện nọ, la làng! Đó là đương trong lúc trả bài đó! Nó đương hạch hỏi mình, coi mình chịu nhẫn không? Mình chịu nhịn nhục không?

Mình làm người vợ là đã học chịu nhịn nhục rồi; sanh đẻ là nhịn nhục: khi không, làm lớn bụng vậy? Phải nhịn, nhịn 9 tháng 10 ngày, ôm ở trong bụng; ngủ cũng phải chịu đựng tới ngày sanh ra. rồi cũng phải nuôi cho nó lớn lên; rồi nó hành lại mẹ nó, gây lại mẹ nó cũng phải chịu; chớ sao bây giờ? Con mình mà! Đánh gì nữa? Nó lớn rồi, đánh gì? Nó đánh lại cũng sặc máu chết đó, chớ quýnh, nó lớn vậy, con Chị, quýnh thử coi? [17:46] Cái nhịn nhục, người mẹ là phải học nhịn nhục. Nhịn nhục nhiều chừng nào mới thu phục nhân tâm.

Tiên Phật đều nhịn nhục mới thành đạo. Ông Phật ổng đâu có đánh ai đâu, mà người ta quỳ ổng! Cũng Tần Thủy Hoàng, đánh người ta, người ta bỏ, ta chạy hết; thấy không? Còn ông Phật đâu có đánh ai, nhưng mà người ta quỳ, ta lạy, ta nhớ, ta thương.

Thì mình, người mẹ là gì?

Bây giờ mình nhớ thương, bây giờ mình làm mẹ, mình mới thấy nhớ thương mẹ mình; thấy bả lo không? Mình lo cho con mình, lo cho nó ăn mặc, lo cho nó ăn học; nhiều cái nó nói lấn, mình cũng phải nhịn; trong lúc này mình chưa sửa nó được thì phải nhịn, phải nhờ người khác sửa: cầu xin Trời Phật ân độ cho nó. Thì mình thấy mẹ mình cũng vậy thôi! Cho mình luân hồi nhiều kiếp, tìm ra người hiền là Mẹ mình; thấy không? Làm mẹ là phải hiền, chớ mẹ đâu có dữ được! Cái miệng nói leo lẻo, “Ai mà động tới con là bả đổi mạng!” Phải không? Có ai thương mẹ, thương con bằng mẹ mình đâu? Không có ai thương con bằng mẹ mình hết!

Khi mình hiểu rồi thì mình ở trong vị trí của Đấng Từ Bi, mình phải thực hiện từ bi.

Càng thương yêu con hơn, càng nói những lời nhẹ hơn, thông minh hơn để giải tỏa sự phiền muộn của con mình. Con mình nó sẽ trở nên ngoan hơn. Càng từ bi, càng sáng suốt, càng răn dạy về khía cạnh khôn ngoan trong thực tiễn thật thà, thì tìm trong xã hội không ra, nó phải quay đầu về mình! [19:40]

Chớ không phải, “Thằng đó du côn!” Chửi nó, rồi nó càng du côn thêm; nó nói, “Bà đó bả ỷ có tiền, bả chửi tui hoài! Tui đi làm du côn, tui cũng có tiền như bả! Bữa sau tui ăn cướp, tui nhiều tiền như bả!”

Té ra, bữa sau bả đẩy thằng con đi làm ăn cướp! Mang tội nặng! Cho nên, phải từ bi, nhịn nhục.

Nó ăn hiếp Mẹ, nó biết chớ; mà Mẹ nó nhịn nhục, Mẹ mới thu phục nhơn tâm! Thấy không?

Đó, như ở Việt Nam đó, bị ăn hiếp đủ thứ hết: bước vô là ăn hiếp, kiểm kê đuổi, đuổi thôi! ”Ông ở đó, Ông ăn; tui bỏ tui chạy!” Như ổng tị nạn thì bỏ chạy ra ngoài, rồi bây giờ chánh phủ cũng mời về chớ!

Mới hiểu được là ai là tốt chớ, ai là người tốt chớ? Ai là người nhớ quê hương? “Bây giờ mình đã cướp của nó, mình đã lấy tiền nó, mình xô đuổi nó, mình gắn tội cho nó; mà bây giờ nó còn gửi quà về nó giúp đồng bào!”

Phải từ bi là sức mạnh không?

Thì chánh phủ phải hướng, phải tìm Việt Kiều hải ngoại về giúp đỡ xứ sở! Thấy, “Cái thằng đó là cái thằng mới có thể giúp đỡ được!” Họ ăn năn, họ tìm Đấng Từ Bi chớ, họ có tìm tụi hung hăng đâu!

Cho nên, hung hăng mới cải tiến được tư tưởng động loạn, mới dạy được sự ngu dốt trở nên khôn ngoan. Cái bài học của Việt Nam rõ rang: bị giáo dục cho con người tu mà! Người nào cứng đầu cách mấy, chống Cộng đồ, này kia, kia nọ cũng phải gởi quà về cho bà con! Động lòng, chịu không được! Mấy ông chống Cộng cũng gởi đi! Ban đầu ổng kêu người ta đừng gửi, bây giờ ổng nói, “Tui không chịu được; tui phải gởi về!” [21:46]

Cái từ bi đó là ở đâu?

Siêu nhiên, thiêng liêng; ổng có! Khi mà ổng cảm thức ổng tu, ổng biết được Trời, Phật là một, chúng sanh là một, thì ổng đâu có sự ngăn cách giữa đám này, đám nọ đâu! Ổng cần phải thực hiện tha thứ và thương yêu để ổng trở về với Nguồn Gốc sẵn có của ổng: cứu ổng và cứu tất cả!

Sự sai lầm ở thế gian, ai lại không có? Ta làm chế độ này, chế độ nọ, chẳng là cũng ông Trời ổng ngăn cách để con người có cơ hội tiến hóa, trở về thức tâm về phần hồn, mà thôi, chớ không có sự ghen ghét trường cửu đâu!

Cho nên, mọi người biết tu là quý.

Mà tu phải đàng hoàng, chớ tu đừng có nói mang danh tu mà thiếu tu! Tu phải trong thực hành: một cử, một động trong gia cang của mình là mình đang tu.

Chị có vợ, có chồng; Chị đang tu! Con gái đi chơi không sướng ha? Lấy thằng cha đó, kẹt quá! Bây giờ kẹt rồi cũng phải học cái chữ nhẫn, chớ gì nữa? Rồi đẻ con, cũng phải học chữ nhẫn; rồi lo trăm sự, cũng phải học chữ nhẫn!

Đang tu đó chớ! Thấy không?

Đó là nhân đạo đó: thực hành trong Nhân đạo thì Thiên đạo mới chứng.

Còn mình tu, có cái pháp; pháp nào mà khứ trược lưu thanh là đuổi cái trược đi, lưu cái thanh: dẹp cái sự hận thù, trở về với sự thương yêu; cái đó là cái Chánh Pháp![23:29]

Còn dạy cho người ta hận thù? Cái đó không được!

Dạy người ngu trở nên khôn, cho họ thấy sự ngu muội của họ, họ tự thức tâm trở về với sự khôn ngoan, thì cũng sống chung với mình; cái đó là cái cần thiết.

Cuộc nhân sanh của quả địa cầu này, nhiều người nói, “Tui, bây giờ có tiền, tui sợ động đất ở Tokyo! Tui sợ động đất!” Động đất, chạy đi đâu? Chạy đi đâu?

“Cái tâm tui động, đi đâu tui cũng chia 5 xẻ 7 hết, rạn nứt à! Đi tới chỗ nào cái tâm tui cũng bị động đất, đang nứt!”

“Mà cái tâm tui lành, thì tui ở chỗ động nó cũng trở nên lành! Quan trọng là lúc tui chết, tui hướng thiện, thì tui trở về với cái chỗ thiện chớ! Tui hướng về ác thì tui phải bị giáng lâm xuống cái chỗ ác nó trừng trị tui chớ!” Thấy không?

Cho nên phải cấy cái phúc điền, là làm phước. Biết làm phước thì mới có phước hưởng.

Những người ra đây và đổ bộ trên chỗ tự do này thì không có miếng giấy lộn mà cũng nhập được, nhập cảnh được; là cái chuyện đó là hy hữu!

Tại không nhìn! Nếu mình nhìn trở lại trong thanh tịnh, mình thấy kiếp trước mình đã tu, ngày nay mình mới có sự may mắn này!

Bây giờ mình tiếp tục cấy thêm nữa, mình làm phước nhiều hơn, tu nhiều hơn!

Mình biết làm phước là biết sửa mình!

Đừng có hủy hoại cái thể xác này; đừng nói, “Tui buồn quá, tui nhậu, tui hút thuốc, tui chơi bời!” Đó là hủy hoại cái cơ cấu này, là mình có tội! Hay “Tui được may mắn ra đây, tui nhậu cho đã!” Cái đó là chết; thấy không?

“Tui được may mắn, tui ra đây tui nhìn lại cái quá khứ của tui là một người hiền; ngày nay tui mới tiếp tục xây dựng cái hiền đó, để liên tục nhiều kiếp sống trong sự thanh nhẹ, thay vì động loạn. Tui đã chán sự động loạn rồi, tui phải trở về với sự thanh nhẹ đời đời bất diệt!”

Đó là tu! [25:40]

Tu là gì?

“Tu là lập lại sự quân bình của tui. Tui mất quân bình, tui mới buồn đời, tui mới chán đời.”

Nhiều người mới tu, tu sơ sơ, nói, “Ta là tu! Tụi đó là tụi phàm; tụi đó là ma quỷ!” Cái đó không có trúng!

Tu là phải mở thức hòa đồng: Ông Phật có thể ở trong trại điếm, ông Phật có thể ở trong nhà của một người ác ôn; người ta cũng thờ được vậy! Thấy không? Thấy ở ngoài họ hung hăng, nhưng mà ở trong nhà, họ thờ bàn Phật! Họ có quyền thờ! Cho nên, ông Phật ở các nơi và hòa với các nơi!

Chớ tu mà thiếu hòa và phân cách địa vị? Đó là không phải người tu!

Tu là phải hòa, bất cứ giới nào cũng vậy: huynh đệ, tỉ muội trong Càn Khôn Vũ Trụ là một!

Chớ Chị đang hít vô thở ra; tui bịt lỗ mũi, tui sống được không?

Thì tui với Chị cũng là một: đang chung hưởng thanh khí của Trời, Phật! Đâu có bỏ được!

Mình là huynh đệ, tỉ muội một nhà kia mà! Một quả địa cầu; không có cái gì xa cách hết!

Tại sao phân tâm chia rẽ; để làm gì? Thấy không? [26:57]

Mình phải trở về cái nguyên cảnh: sự sống linh động bất diệt đó là Thanh Khí Điển mình đang hít hằng ngày đây!

Không có thanh khí điển, không sống!

Cọng cỏ không có thanh khí điển cũng không có sống: Chị lấy đồ Chị chụp nó lại, nó chết rồi!

Hỏi, nó với mình cũng là huynh đệ? Thì mình yêu tất cả cảnh vật! Vách tường Chị đang ngồi dựa này, Chị thấy cái sự trí khôn của loài người, sự thông minh của loài người đóng góp, Chị mới có cái vách tường đó! Chị ngồi đó, mà Chị đang dựa cái chỗ nào?

Cái cây!

Mà cái cây nó trên rừng; mà ngày nay nó hãnh diện được hỗ trợ cho Chị trong tinh thần phục vụ; thấy không? Cái vách tường nó đang phục vụ Chị; nó hãnh diện được phục vụ; Chị thấy chưa? [27;46]

Mà ngày nay Chị phải nhớ rằng: Chị hãnh diện đang phục vụ chồng, con; mà chồng, con Chị là xã hội; chồng con Chị là nhân loại; chồng con Chị là Tiên, Phật!

Chị có hoàn cảnh gì, nó đổi mới à!

Mà Chị nói, “Chồng con tui, đồ quỷ, ngạ quỷ, súc sanh!” Thì không bao giờ nó đổi được hết! Thấy không?

Cho nên, mình phải hiểu cái giá trị của mình!

Mình đem mình bỏ cái giá trị của mình, mình nói, “Đồ này đồ rác, bỏ!”

Bây giờ Chị thấy cọng rác Chị liệng ngoài đường đó, chánh phủ Nhật nó cũng có cách làm thành phân bón, nó xuất cảng nó bán lấy tiền!

Xứ Nhật không có bỏ cọng rác mà; Chị thấy không? Chị thấy cái chỗ ở trong thành phố Tokyo này, nó eo hẹp có chút xíu vậy, nhưng mà luôn luôn đầy đủ phương tiện!

Nó biết sử dụng.

Còn mình, đòi nhà cho lớn, mà không có phương tiện! Đòi dữ lắm, “Đất nước tui, nhà cửa tui, tui phải giữ, rồi giữ nước!” Bây giờ ruộng nước giữ rồi, mà không có ăn! Tại vì không có chịu ý thức giá trị của mình mà tạo ra phương tiện cho chính mình!

Còn đây, người ta ý thức giá trị của nhân sinh, người ta tạo ra phương tiện cho nhân sinh; người ta quý nhân sinh! [29:09]

Còn đằng kia, tạo kẻ thù! Làm sao được?

Cho nên, mình phải hiểu. Khi mình hiểu rồi, mình thấy họ tội nghiệp. Mình cầu mong mọi người thức tâm, biết thương yêu họ, biết quý họ; là thế gian thái bình.

Mà chưa biết quý họ thì thế gian thế nào?

Có chiến tranh vô lý, mà thôi; chiến một cuộc chiến vô lý: có chỗ, không ngự; cả ngày cứ hướng ngoại ăn thua với người ta; mà cái chuyện của mình, mình không lo; thối nát, mà không lo; lo chuyện người khác!

Mình sửa chuyện thối nát của mình đi! Nó càng ngày càng tốt.

Chớ ông Phật ổng tu là ổng sửa chuyện thối nát của ổng, chớ ổng đâu có làm cái gì đâu? Ổng sửa cái cơ cấu của ổng biến thành hào quang sáng suốt; Ổng học nhẫn, học hòa, chớ ổng có làm cái gì đâu? Mà mở đường cho mọi người học!

Làm như vậy mà người ta không chịu học, người ta lại trở lại người ta chê: “Đó là mê tín, đó là động loạn! Dẹp tụi đó đi, bỏ tù tụi đó đi!” Thì nó rốt cuộc nó thì sao? Nó sẽ đi đến đâu?

Họ không có đi đến đâu hết; họ chỉ chuốc lấy sự khổ thêm thôi, trong bất minh và cộng thêm cái bất minh; không có bao giờ tiến hóa nổi! [30:33]

Cho nên, người tu thanh tịnh sáng suốt, tu phải hiểu tu; tu phải làm sao cứu cái cơ cấu này, cái Tiểu Thiên Địa này, và quán thông cái Tiểu Thiên Địa này: biết mình là ai, ở đâu đến đây, rồi sẽ về đâu?

Cấu trúc bởi siêu nhiên từ cái Không đến, rồi phải trở về với cái Không.

Chắc chắn như vậy, chớ không có người nào mà chết, giờ phút lâm chung mà ôm được 1 triệu yen đi đâu! Không có đâu! Mà ở đây tranh từ triệu này đến triệu kia, triệu nọ; cả đêm không ngủ được, tạo ra tâm bệnh nan y!

Cho nên, những người gặp tui đây rồi sẽ mở hết, rồi mới bình tâm niệm, “Nam Mô A Di Đà Phật” thử chơi! Sáu tháng, tự nhiên nó giải tỏa hết!

Trong thanh tịnh, cứu mình!

Cái động loạn cứu mình không được!

Cho nên, ông Trời ổng thấy động loạn mấy tiếng đồng hồ, ổng mới cho đi ngủ mấy tiếng đồng hồ; rồi sáng nó dậy nó minh mẫn hơn, nó nhận định sáng hơn.

Còn cái liên tục cho nó gây, nó chỉ giết hết, một ngày giết chết hết đó!

Cho nó ngáp 2, 3 cái, nó đi ngủ; đến sáng nó tỉnh. Ông Trời cũng phải làm vậy!

Bạn đạo1: Tính trước hết?

Đức Thầy: Ừ; tính trước hết à! Cho nên mình người thế gian, ngày nay mình làm người mẹ là mình lo cho con, lo trước hết đó; thấy không?

Nhưng mà mình biết lo cho mình đó thì mình lo cho con mình đời đời! Mình biết lo cho mình đời đời, thì con mình sẽ có sự ảnh hưởng đời đời!

Mà không biết lo cho mình, là con mình chỉ ăn trong một thời ngắn thôi; rồi lúc đó chết không nhắm mắt, là vậy! [32:12] Bởi vì chưa hết phận sự làm mẹ đối với con, thì chết không nhắm mắt!

Có nhiều người chết chờ con, cứ mở mắt trao tráo; con về, nó vuốt cặp mắt, mới nhắm, trào nước mắt! Nhưng mà chưa hết phận sự, tại vì lúc làm người không biết sử dụng khả năng của chính mình!

Cái khả năng tối hậu của con người là tha thứ và thương yêu; mà biết tha thứ và thương yêu là trị cái tâm bệnh!

Tất cả mọi sự việc trong mình, sai trái của mình, mình thấy, mà mình cứ đỗ lỗi cho người khác là càng ngày mình càng mang nghiệp tâm nặng hơn.

Cho nên, người tu người ta không có muốn phạm khẩu nghiệp, là vậy. Nói ra là phải mở, chớ không phải nói mà đóng lại! Không làm cho ai kẹt hết; chỉ mở cho mọi người thông, tự hiểu họ, rồi họ trở về kiểm soát họ, họ mới thấy cái giá trị, và thấy công việc làm bây giờ không bao giờ có sự thất nghiệp!

Mình có cái nghiệp ở trong này, mà mình biết tháo gỡ hằng ngày, sự tăm tối mình càng ngày càng dẹp đi, thì trở nên sáng suốt. Thì họ cầu ở thế gian, họ đang kiếm gì? Kiếm người sáng suốt, họ giao việc làm.

Còn mình đó, trong này bớt động loạn thì không có bệnh hoạn. Càng sáng suốt thì càng lo thêm, lo cho mình càng ngày càng sáng suốt hơn, thì đâu có rảnh rang mà đi nói chuyện thị phi, gặp ông này, bà kia để méc chuyện này, chuyện nọ?

Vô ích!

Chuyện của mình, mình lo, thì đi tới đâu đem lại sự bằng an cho họ.

Không có gây sự động loạn cho bất cứ một ai; thấy rõ không?

Chuyện dễ không, tui có nói chuyện khó đâu? Chuyện của các anh, các chị, chớ không phải chuyện của tui. Thấy không? [34:09]

Bạn đạo1: Nếu mà mình tu thì mình ảnh hưởng được người khác; phải không, Thầy?

Đức Thầy: Đương nhiên! Bây giờ Chị tu càng ngày nhẹ rồi, tâm hồn Chị nhẹ rồi, mặt mày Chị sáng suốt, từ quang Chị có, Chị tới nhà người ta, người ta năn nỉ Chị ở lại chớ: “Bà này dễ thương quá, nó tới nhà mình vui! Còn cái bà quỷ kia, đứng ngoài cửa, không muốn ngó mặt!” Thấy không? Cái bà này bước vô nhà thấy vui quá, dễ thương quá, người ta mời mình ăn cơm. Đó là ông quan đó, ông Quan Từ Thiện đó.

Còn tới mà bắt buộc phải rót ly nước mời, cái đó là ăn cướp! Làm người ta sợ quá, rót ly nước, chớ không phải là nể người ta, rót nước!

Còn người ta nể, người ta thương mình, người ta quý mình, người ta rót nước. Đó là ông Quan Từ Thiện đã gõ cửa người hiền! Hiểu không?

Bạn đạo1: Con tu giỏi thì con thấy thằng con, con nó cũng chịu làm!

Đức Thầy: Chớ sao?

Bạn đạo1: Hễ mà con lôi thôi là nó cũng dẹp!

Đức Thầy: Lôi thôi là gây ẩu người ta, la ẩu người ta! Còn không hiểu tánh ý của con, thì con nó phải xa mình à! Hai mẹ con ngủ chung một chiếu cũng vậy nữa: nó giận, nó nghĩ, “Chỗ khác nó ngủ hoắc cho rồi! Không có nghe bà cằn nhằn nữa, mệt quá đi!” Tại vì mẹ không có thông cảm với con.

Còn thông cảm với con, “Mẹ nói đi, nói nữa đi, Mẹ nói nữa con nghe!” Đó, là con nó thông cảm mình.

Mà mình muốn con thông cảm mình, mình phải thông cảm con trước; muốn con thương mình, mình phải hết lòng thương con mình.

Chớ không có lấy cái tánh ý độc tài mà điều khiển con phát triển, làm nó ngu thêm à! Làm cho nó ngu thêm!

Cái lỗi của mình; thấy không? Mà mình làm việc cho xã hội nó xáo trộn!

Nó là xã hội, nó là người kế tiếp, mà đầu óc nó không tốt, thì cái xã hội không tốt đâu! Bị mẹ nó chửi nhiều quá, nó ra cũng bắt chước, chửi đại người ta; thấy người ta làm thinh, nó làm tới, thét cái nó ngu luôn! Thấy không? [36:19]

Cho nên cái tu nó quan trọng lắm: một cử một động cũng phải ý thức để sửa mình, mới có cơ tiến hóa, chớ chúng ta ở đây là tạm thôi, không phải nhà của mình, mà xác này không phải của mình; xác này của ông Trời đang kiểm soát tâm linh.

Mà nếu chúng ta phá hủy cái xác này, cái xác này nó sẽ bắt ta đi giam một chỗ còn khổ hơn nữa! Nó ghi chép những cái tội trạng càng ngày càng tối tăm, không có phát triển được.

Mà nếu chúng ta biết cái xác này là tạm, thì chúng ta thức hồn: biết cái hồn là trường cửu, lo tu hướng thượng, “Nhẹ làm trời, nặng làm đất”, thấy rõ rang! Ta hướng về nhẹ thì chúng ta vĩnh cửu, đâu có ai phá ông Trời được?

Mà vật chất rờ được thì phá hủy được, hữu hình hữu hoại.

Còn vô hình nó bất hoại!

Thì cái thức của Chị là vô hình: sớm mơi giờ, cái gì hạ lệnh cho cái xác tới?

Cái thức.

Cái thức có rời được không? Hỏi Chị có kiến thức?

“Có, tui có kiến thức, tui mới đem cái xác tới đây ngồi chơi chớ!”

“Giờ Chị ôm kiến thức để trên bàn coi?”

Không đem được!

Trong cái Không mà Có! Phải nhớ câu này: Không mà Có!

Nghe mà hiểu! Phải hiểu cái gì, cũng không biết nữa, nhưng mà hiểu!

Cái hiểu, nó hiểu cái hiểu; có không?

À, cái đó không đem ra được! Cái đó không đem ra được; cái đó là vô hình, mà vô tướng nữa.

Khi Chị hiểu rằng vô hình, vô tướng là chủ cái thể xác hữu hình, hữu tướng, hữu hoại: nó có thể hư; thì cái Vô làm chủ cái Hữu; thấy chưa?

Cái ông muốn chế cái micro này, ổng thấy moi cái đầu óc, từ trong cái Không ý thức ra được, rồi ổng mới chế cái hình này chớ! Không có cái kia, làm sao cộng tác, làm sao có cái hình này? Thấy không? [38:32]

Trong cái Không mà Có, chớ đừng nói không đâu!

Không mà có!

Mà trong cái Có nó phải Không!

Phải nhớ kỹ: trong cái Có nó có cái Không: tiền bạc có nè, chồng con có nè, xác hình có nè… Sẽ tiêu tan!

Phải nhớ: sẽ tiêu tan, không còn!

Thì mình không có bị chấp, không có bị lo một cách vô lý: độ đó là độ tạm; nó đến với mình là đến, không đến thì cứ việc đi đi, không có đau đớn gì hết, không có than thở.

Thì lúc nào mình cũng sống trong nhàn hạ, là hạnh phúc đó.

Sống mà bận rộn đâu có hạnh phúc đâu? Khổ! Thấy chưa?

Ra ông Tám năm nào tới chơi cũng vậy, mặt cũng vậy, vì ổng có lo đâu? Không có lo! Cho ăn gì cũng được, mặc áo gì cũng được, mà nói chuyện gì cũng thông, vui, đâu có buồn! Hoàn cảnh nào cũng giải quyết được hết; thấy chưa?

Thì phải khổ hạnh nó mới có ngày nay chớ.

Nếu không chịu ngồi khổ hạnh, trì niệm lo tu, thì đâu có ngày nay?

Cho nên mình học đường lối đó, mình trở nên một người mẹ gương mẫu tại thế gian.

Chị mà thành đạo, giúp biết bao nhiêu người chị em đang bơ vơ, đang lội giữa biển cả đây nè, đang lội đó chớ, bây giờ đang lội đó chớ, chưa tới bờ, chưa tới Bến Giác là đang lội chớ làm cái gì? Bơ vơ đó chớ.

Mà tu chừng nào mà thức hồn rồi, biết được rồi, hết bơ vơ rồi, là mình dẫn dắt biết bao nhiêu người! Nhân nhân giai thành Phật,” bà nào cũng thành Phật hết!

Mà nó bỏ là nó ôm chuyện đời qua, thành ra động! [40:56]

Cho nên, một cử một động quan trọng lắm; cái ngón tay cũng quan trọng lắm: ngón tay, nhìn cái ngón tay đâu có dễ làm, dễ nào mà chế được ngón tay này? Chỉ một cái, chết! Mà chỉ một cái, sống! Quắc một cái cũng chết; mà quắc một cái cũng sống! Nó hay không? Cấu trúc của cái ngón tay này,tinh vi vô cùng.

Mà cái gì là chánh?

Là cái sự linh động.

Linh động là gì?

Là điển! Thế gian tạm nói là điển đi, nó mới hoạt động vầy được nè, mà không có sự luân lưu trong cơ thể, đâu có chuyển, đâu có luồng điển, không có ấm áp làm sao nó hoạt động được?

Chị thấy xác chết nó lạnh tanh không? Đâu có cục cựa được!

Có âm, có dương nó mới cục cựa được; thì cái đó là vô hình a!

Cái ngón tay này là hữu hình nè!

Thì mình tu mình phải trở về cái vô hình, mình mới yên.

Mình đi trong cái hữu hình thét rồi mình bị giới hạn: nó lấy đồng tiền nó khống chế, nó lấy đồng tiền chận bước tiến của Chị, nó lấy đồng tiền nó làm cho Chị khùng, ha?

Đồng tiền là cái gì?

Là một số người nhìn nhận nó là tiền thôi; còn khi mà nó tuyên bố không nhìn nhận, như Việt Nam, là giấy, bỏ giỏ rác chớ làm cái gì? [42:03]

Bạn đạo2: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Hả? Thắng nó, Chị mới lui về thanh tịnh; lui về cái Không mới thắng nó.

Còn cho cái có là quan trọng, có ngày nó đi điều khiển mình! Bây giờ nhà băng tuyên bố sập tiệm, là Chị ở đây cũng sập luôn: điên đầu luôn đó, phải không? Vì mình chỉ nhờ cái đó mà sống.

Còn cái này, mình trở về cái Không quen rồi, nhờ cái Không mà sống. Cái thông minh con người tạo ra giấy bạc chớ gì đâu, sự khôn ngoan, giấy bạc là sự khôn ngoan của con người, mà nói về đạo đó là kim mẫu, mẹ, mẹ hiền: khi mà bọc ở trong mình, con muốn gì thì mẹ cho cái đó. Khi mình bọc tiền mình nhớ rằng, “Quan Âm kim mẫu trong mình, mình phải sài cẩn thận, không sài ẩu.”

Kim Mẫu đó như từ mẫu vậy đó; Chị xách đồng tiền Chị muốn mua cái gì? Con muốn cái gì thì mẹ cho cái đó. Kim mẫu, kim mẫu mà! Có thiệt đó, Diêu Trì Kim Mẫu mà, mà đâu có ai biết! Cứ nghĩ đồng tiền là Diêu Trì Kim Mẫu, thương mình lắm, chiều chuộng mình đủ thứ, mình phải quý Ngài, thì mình không có sài bậy.

Bạn đạo2: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Hả?

Bạn đạo2: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Không sài bậy bạ; mình phải quý! Mẹ mình mà!

Bạn đạo2: Rồi làm cách nào để đáp lại cái lòng đó, Thầy?

Đức Thầy: Thì đáp là phải tu đó, tu là thương yêu. Khi mà Chị sử dụng một đồng tiền cho người, phải sử dụng trong tình thương. Như người ta chết người ta không có hồn, thấy không, thấy Mẹ chết mà không hồm thì người con thế nào? Mình có thể thay người con để an táng cái phần đó, thì mình thấy mình sung sướng, ha? [43:59] Một con người bây giờ qua đây người ta nghèo khổ, người ta thất nghiệp, không có tiền xe đi, mình giúp tiền họ đi tới đó, bởi cái sự thông minh họ có sẵn rồi, giúp tiền họ tới đó họ kiếm việc làm.

Đừng có giúp tiền họ ăn mà họ làm biếng. Cái đó là mình có tội.

Giúp cho họ đi tới đó, họ hoạt động, đó là thật sự là giúp trong lúc cần thật sự cần dung.

Đừng có giúp cho họ đi cờ bạc, là không được

Bạn đạo2: Giúp vượt biên, thì giúp?

Đức Thầy: Cái chuyện đó là tùy cái hoàn cảnh, tùy cái hoàn cảnh thôi! Vượt biên nhiều cái cứu người ta được, mà nhiều cái giết họ! Đi ra, nó ỷ có tiền, rồi nó đi cái nó lộ tẩy ra, người bổn địa người ta tổ chức, người ta cũng giết người ta lấy tiền à! Phải không?

Mà người nào chấp nhận rốt cuộc ở lại rồi tu sướng hơn! Ở Việt Nam tu sướng hơn chớ, thấy mình lột trần hết rồi, tu chịu khổ đi, biết xác này là tạm thì mình tu sướng hơn. Tu một năm giá trị bằng 3 năm ở ngoài này, thì Bề Trên Chư Tiên người ta độ! Chuyện ông Trời làm chớ không phải là cái đám người đó làm đâu! Có hữu hình có vô hình chớ, nó mới xảy ra cái vụ này.

À, nếu mà hữu hình không đó, thì mình không có passport, sức mấy mình lên đây! Nó phải có vô hình, nhân đạo, nó mới cho mình những người tị nạn, đổ bộ lên này. Không có miếng giấy lộn mà dám tới xứ người ta! Cái chuyện đó là hy hữu, thấy không? À, nằm trong cái luật Nhân Đạo là có Trời, Phật chớ, thấy không; [45:50] Chớ không phải là nói chuyện “Tui muốn!”

Hồi xưa mình cũng muốn, “Tôi muốn đi Nhật chơi!” Có người làm gần chết mà đi Nhật không được!

Ừ, chuyện Trời cho rõ ràng mà! Bây giờ những người mà tới Nhật đây, “Tôi đâu có muốn tới Nhật! Hồi tui ra đi, muốn chết ngắc cho rồi! Tui xuống ghe, tui có biết ghe nó chạy đi đâu đâu!” Thấy không? “Tui buồn chế độ quá, tui muốn chết ngắc cho rồi đi!” Phải không? Tâm lý của mọi người đều như vậy đó! Đâu có ngờ tới xứ Nhật, mà cũng đâu có ngờ tới xứ Mỹ;,đâu có ngờ tới Canada! Cũng do Bề Trên sắp đặt!

Như tui là một người tị nạn, tui ra đây, năm nào tui cũng đi hết, đi cùng khắp thế giới! Thử kiếm người thứ hai, có không? Có phải ông Trời sắp đặt?

Tui làm gì tui có tiền, tui có làm cái nghề gì ra tiền đâu mà tui cứ đi hoài vậy? Nhưng mà tui có vé máy bay đi, đi hạng nhứt nữa chớ! Tui cũng sợ tui luôn; tui cũng hết hồn luôn; tui không biết làm sao! Nói, “Tui không biết làm sao nói; tui chỉ biết ông Trời thôi, chớ tui, ngoài ra người phàm cũng không ai giúp tui như vậy nữa”; hay là có một tổ chức nào người ta giúp mình, mình mới đi vậy được? Không có tổ chức nào hết!

Chuyện đó, phải mình tin tưởng trời Phật không? Không có khả năng nào mà làm được hết đó! Muốn đi tận xứ này, xứ kia, xứ nọ, mà ngon không đó chớ, đâu có lôi thôi đâu! Đàng hoàng vậy đó! Phải Trời, Phật không? Chơn tu không?

Chứng minh ở chỗ đó! [47:34]

Nhiều người cũng mang danh tu, mà muốn đi đâu, đi không đượcĂ Nó không có cái phước!

Tui, sự thật những người biết, thông cảm tui, tui đâu có tiền, hiểu hết rồi, (nghe không rõ). Vừa rồi qua tới Phi, ông nhà giàu, ông tỷ phú, “Tui mua cho Ông vé Hạng Nhứt đi!” Sướng không? Mua cho mình vé hạng nhứt đi! “Bỏ giấy của Ông đi, giấy Economy, bỏ đi, đi First Class đi!” Đi vậy đó! Mà người ta nói là người ta làm liền, không đợi mai, đợi mốt gì hết; làm đàng hoàng mình đi!

Chuyện đó, mình phải sợ ông Trời chớ! Đâu có ai sắp đặt (nghe không rõ); không ai vận động hết; tự nhiên ổng nói mua à! “Đi!” Vậy đó!

Rồi người ta tưởng tui giàu lắm đó! Tui đâu có tiền! Tui đi, đi mãi vậy à; xứ này đến xứ nọ! Tưởng tui giàu! Nhiều người bạn nói tui làm ăn phát đạt lắm? Nhưng mà tui đâu có làm ăn gì đâu mà phát đạt! Tui chỉ nói tu thôi à; ngoài ra, chuyện khác tui không có nói! Chánh trị là nhứt định tui không có làm! Chỉ cho người ta thấy rõ họ, họ tu, họ trở về với chính họ. Có bao nhiêu công chuyện đó. Mà cũng không đòi hỏi tiền bạc của ai! Cứ việc đi vậy thôi. Mình nghèo, mà mình còn giúp nữa chớ! Chuyện đó, chuyện nói không ai tin đâu! [49:07]

Bạn đạo3: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Có gì thắc mắc, hỏi đi!

Bạn đạo3: Có tới để nhờ Thầy chỉ cho cách tu. Thực tế, đối diện với cuộc đời, đối diện với cái sống, thì nên tu như thế nào? Phần để lo cho cái thân mình; cái thứ hai nữa là để nuôi cái hồn của mình.

Nhưng mà nuôi cách nào, sửa đổi cách nào? Mọi người thì chắc rằng ai cũng có căn bệnh riêng của mình hết, thì phải làm sao để mà biết được cái căn bệnh mình, sửa trị căn bệnh của mình?

Đức Thầy: Thì tui đã nói như nãy giờ: là cái tâm bệnh! Nãy giờ là tui phân tách về cái tâm bệnh, nặng nhứt của người Việt Nam, nặng nhứt là cái tâm bệnh; thấy không? Thì phương pháp chúng tui có, có cái Soi Hồn, Chiếu Minh của chúng tui, Anh sẽ học trong 6 tháng, Anh sẽ thấy con người nó thay đổi và nó mạnh dạn lên.

Con người của chúng ta, tại sao yếu đi và tự ái? Thấy không?

Khi chúng ta trở lại quân bình rồi, hết tự ái! Chúng ta lại thương yêu người khác, và chúng ta biết ơn người khác. Chúng ta thấy tinh thần phục vụ cần thiết, mà để dạy, biết rõ Lục Căn Lục Trần trong cái Tiểu Thiên Địa này, trong cái thể xác này, bắt cổ nó phục vụ nhiều hơn: cái tay, cái chân Anh là lệ thuộc bởi Anh: phần trí của Anh là chủ, mà cái xác của Anh lại lệ thuộc! Khi mà Anh bắt nó đi làm là nó không có than vãn được. Khi mà Anh ý thức được rồi, là Anh chỉ bắt nó đi làm thôi! Làm nhiều chừng nào, Anh mừng chừng nấy: Lục Căn Lục Trần nó càng ngày càng sáng suốt lên. [50:53]

Cho nên, cái phương pháp của chúng tui là giúp cho con người trở nên tráng kiện, quân bình: tới đó mới thấy rõ cái tánh của mình, thấy sự sai lầm cuả chính mình mà ăn năn, sám hối! Rồi mới bắt đầu tu về phần hồn để bảo tồn sự sống đời đời của phần hồn, mới thấy được cái cảnh quá khứ từ bao nhiêu kiếp mình đã sai lầm. Từ trong thanh tịnh mình thấy hết, thì mình càng ngày càng tu nhiều hơn! Cái mặt thấy thơ thới khỏe mạnh.

Như tui năm nay 65 tuổi, tui cũng nhờ Pháp này. Nhiều người bạn của tui, 65 tuổi, như ông già xách ba tong! Tui không có! Tui nhờ cái phương pháp sống với siêu nhiên, tui thấy cái thể xác này cấu trúc bởi siêu nhiên mà có, không có ai in tui ra được hết! Mà tui không chịu trở về với siêu nhiên là tui mang bệnh rồi: đủ thứ bệnh chớ không phải một thứ bệnh, bởi vì tui chưa thông!

Mà cái phương pháp này là lấy cái nguyên khí của Càn Khôn Vũ Trụ khai thông ngũ tạng, khứ trược lưu thanh: cái phần trược mỗi ngày mỗi giải nó ra thì phần thanh mỗi ngày mỗi sáng suốt thêm; thì nó không còn bệnh hoạn! Rồi đi làm vui, khỏe, lành mạnh; thích đi làm việc và không thích lười biếng. [52:23]

Cho nên, phương pháp này đã giúp nhiều thanh niên khắp thế giới, ngay cả trại Cải Tạo, trại tị nạn, cũng là thực hành cái pháp này mà người ta đã đạt được kết quả rất tốt.

Nhưng mà trì kỳ trí hay là không? Do hành giả.

Nhiều người làm tới đó tưởng là, “Tui khỏe rồi, thôi tui bỏ!” Lười biếng, càng ngày con ma lười biếng càng gia tăng!

Ở đây không có cấm gì hết; cấm lười biếng thôi!

Bạn đạo3: Làm sao tránh được, Thầy?

Đức Thầy: Tới giờ là bắt buộc nó phải công phu! Mình phải phân ra: cái xác nó là thuộc về phần vía, bắt nó phải làm việc, “Làm đúng, tui mới cho đi chơi!” Có thưởng, có phạt. Cái xác này thích đi chơi lắm; bắt buộc nó làm đúng mới cho đi chơi; còn không đúng, không cho đi chơi! Mình kiểm soát nó! Sáu tháng là thấy nó yên lắm rồi, vì hồi nào giờ Anh sống, Anh chỉ lo trật tự bên ngoài: nghe, nghe, nghe bên ngoài. Bây giờ Anh lo bên trong. Yên rồi!

Bạn đạo3: Nhưng mà mình tối tăm…

Đức Thầy: Không! Có cái Pháp nó mở ra, nó mở ra. Hồi nào giờ Anh coi kinh, Anh không hiểu, nhưng mà Anh tu cái pháp này, Anh hiểu rành lắm.

Anh cứ thực hành đi, quân bình rồi thì tự nhiên Anh đọc, Anh thấy sợ luôn;,Anh sợ cả Anh luôn! “Sao mà thông minh dữ vậy? Hiểu được như tui?”

Như tui, hồi nhỏ tới lớn có biết làm thơ đâu; tự nhiên tui thiền tới bữa trưa, bừng sáng nội tâm tui nó sáng, tui biết làm thơ! [54:02]

Bạn đạo3: Cái khó nhất là làm chủ cái tâm của mình đó!

Đức Thầy: Thì bây giờ phải thực hành! Anh không thực hành là cũng như Anh có cái căn nhà mà Anh bỏ Anh đi ta bà, rồi cỏ nó mọc đầy hết trọi. Bây giờ Anh trở về nhà, Anh thấy khó lắm!

Có người nói nhà Anh có điển Quan Âm, cố gắng! Anh chặt hết trọi những cây cỏ đó, Anh mới trở về trong căn nhà, Anh mới an tọa được! Thì cái này, Anh gặp tui, Anh cũng phải là cố gắng.

Ở đây có sách, có phương tiện, mấy chị sẽ nói cách nào, cách nào; thì Anh chặt hái đâu đó cho nó đàng hoàng, Anh đi thẳng về căn nhà Anh, chớ đâu phải là lệ thuộc của tụi tui đâu! Cái pháp này không có lệ thuộc. Anh vô cái pháp này là hoàn toàn tự chủ; mà Anh, tôn giáo nào, trở về với tôn giáo đó, chớ không có bắt buộc Anh phải theo cái đạo này.

Anh thực hành rồi, Anh thấy, “À, tui quý Quan Âm thì tui về Quan Âm cũng được; tui quý Chúa thì tui về với Chúa.” [55:07]

Bạn đạo3: Có cần phải giữ giới nhiều không, Thầy?

Đức Thầy: Không! Cứ thực hành, thì trong này nó them, ăn, khát, uống; rồi một thời gian (nghe không rõ) ý thức.

Như bây giờ Anh ăn chay, Anh cứ vẫn ăn chay; nó mau hơn, nó nhẹ.

Mà khi mà Anh ý thức được con thú đó, thì cái hạnh hy sinh của nó muốn gì? Nó muốn tiến hóa trở lại con người! Thì lúc đó Anh mới ăn: Anh độ! Anh thấy rồi, Anh độ nó cũng được, đâu có sao? Đâu có phải ăn đâu! Đó là độ. Khi mà Anh cảm thông được đó, nó có tội trạng nhiều quá nó mới thành con thú; mà bây giờ mình độ nó, mình ăn, mình niệm Phật để độ cho nó tiến hóa, nó có lối thoát, thay vì người khác ăn, không có lối thoát. Là mình giúp chút thôi; không có ăn nhiều.

Người tu đây nó làm Pháp Luân đúng rồi, nó chỉ ăn chay nhiều hơn; nó thấy ăn những cái kia là con thú trước khi chết nó cũng động loạn ghê lắm, nó muốn trốn tránh thì cái máu nó động loạn, mình ăn miếng thịt nó vô, nó chạy trong cái cơ tạng mình, vô trong gan, rồi nó cung cấp vô trong tim, nó làm cho mình động loạn! Nhưng mà đằng này có phương pháp Pháp Luân Thường Chuyển giải nó được, thành ra họ mới dám ăn. [56:19]

Bạn đạo3: Rồi nghĩ rằng cái con vật nó cũng có cảm giác, nó cũng có linh khí,

Đức Thầy: Chớ sao!

Bạn đạo3: Thành ra khi mình ăn nó, phải qua giai đọan giết nó, bắt nó, giết nó.

Đức Thầy: Ừ!

Bạn đạo3: Thì cái đó là cái,

Đức Thầy: Ác ý đó!

[bắt đầu VVL ID# 19870426Q2]

Bạn đạo3: Nó vi phạm đến cái vấn đề tình thương! Con người không có tình thương, con người mình mang tiếng là nhân, tức là nhân từ, nhân ái, mà mình, nếu mà mình ăn nó, giết nó, thì đâu còn gọi là nhân từ, đâu có tình thương? Như vậy thì, theo con nghĩ, nếu mà ăn mặn là đi ngược lại với Phật Pháp.

Đức Thầy: Không! Người tu mà chơn chánh thấy rõ rồi đó, có đường lối, có pháp đó, thì Anh phải cầu siêu cho nó; Anh hiểu không? Nó chết nó mới tiến; Anh hiểu chỗ đó không?

Những người mà ăn chay, kêu bằng, ăn chay không niệm kinh và không pháp đó, không được, không có ăn mặn được, thì phải ăn chay.

Còn nếu người ăn mặn mà có pháp đó, thì họ cứu, chớ không phải ăn! Cũng như chúng tui nói khác nữa: ăn vô mới làm Pháp Luân Thường Chuyển, hít vô, “Đầy rún, đầy ngực, tung lên bộ đầu” là đem nó lên, đem cái trình độ nó lên.

Còn những người kia, nó khác: nó (nghe không rõ) bên ngoài dùng con mắt, thấy, “Ồ phải từ bi, phải cứu giúp, không ăn thịt!” Cái đó tốt, làm cho cái tâm mình lành trước đã; cái tu đó nghĩa là tu giới.

Còn có cái pháp là phải cứu, cứu ta và cứu người. [57:59] Cho nên, những cái phần mà mình ăn vô là mình phải niệm Phật, phải độ nó, cầu siêu cho nó để cho nó có cơ hội tiến hóa.

Cho nên, những người không hiểu: đi theo tu trong chùa thì nó khác; tu trong chùa thì chỉ ăn chay, giữ giới, thì không có cái cách giải nó ra. Cũng ngồi thiền vậy, nhưng mà nó động, sửa không được!

Còn cái này là có cách làm: mình chứng minh là, “Khi tui làm, từ cái động tui mà đi tới cái tịnh, tới cái mê, tới cái xuất, tới cái thanh tịnh, tới cái sáng suốt” đó, thì mình thấy, “Tui cứu được tui rồi, thì vạn linh đồng đi với tui, tui cũng được cứu!” Nó phải có bằng chứng.

Còn không thực hành đó, cứ ăn mặn hoài đó, thì nó bị kẹt hoài à, không có tiến!

Mà người ta theo chùa người ta ăn chay, nó cũng đỡ ghê lắm, nó nhẹ trong con người.

Nhưng mà Anh mới thấy rõ rằng: cọng rau là “Thụ trảm bá đao,” cái tội nó còn nặng hơn con thú nữa, mà không biết! Nó thụ trảm bá đao, bằm xắt mới ăn! Nó có cuộc sống của nó mà, chớ không phải con thú có cuộc sống! Cọng cỏ cũng có cuộc sống! “Thiên sanh nhơn hà nhơn vô lộc; Địa sanh thảo hà thảo vô căn?” Chị thấy, có một cây nào mà không có rễ không? Một con người nào mà không có cái miệng để hút nước? Nó cũng tương đồng vậy thôi!

Khi mà ý thức được, quy về cái luồng điển, mới là chân tu: “Điển Linh, Điển Linh; Điển Kinh, Điển Kinh”; Anh nghe trong chùa người ta cũng nói, “Điển Kinh,” mà có ai thấy điển đâu?

Phải thực hành Anh mới thấy điển. [58:45]

Đằng này chúng tui nhắm con mắt, ngó trụ ngay đây, tắt hết các loại đèn, thấy ánh sáng! Mới kêu bằng “Điển của tui”!

Phải khổ hạnh!

Còn không thực hành, không bao giờ Anh thấy hết! Chỉ nói, nói trong lý thuyết.

Như lý thuyết, Anh thấy rằng, “Con thú tội”; Anh nói vậy cũng là lý thuyết, mà thôi. Anh giết nó cũng có tội; nhưng mà đằng này chủ trương bất giết, bất sát sanh: không có giết, không có chủ trương giết con thú để ăn.

Nhưng mà trong lúc tràn giang đại hải, cái luật hình của nó đã bị thọ tội như vậy, bây giờ mình nghĩ tới thế nào? Mình phải cứu; ăn chút xíu, là mình có hơi của nó để mình cầu siêu cho nó cũng được!

Nhưng mà phải có trình độ mới dám ăn.

Bạn đạo3: Thưa Thầy (nghe không rõ)

Đức Thầy: Không có trình độ, ăn vô càng ngày càng trói buộc mình thêm!

Bạn đạo3: Dạ

Đức Thầy: Ăn một trái cà một chén cơm. Ông Tư ký hợp đồng cho tui, kêu tui ăn mặn. Không đâu! Bây giờ tui thấy rõ nó vô chung sống hòa bình, tui độ nó. Tối tui thiền, cầu siêu nó được.

Còn nhiều người ăn vô tối càng ngày càng động, thiền không được! Cái đó, không nên ăn.

Bạn đạo3: Dạ

Đức Thầy: Bởi vì mình không có cách; chưa thông, mình chuyển điển không có tới; giúp nó không được! Không được, không có trình độ!

Tới lúc tui thấy rõ con gà là không phải con gà, thấy ông già chớ không phải thấy con gà; con vịt tui cũng thấy một người đàn bà, “Qua đây, tui rước! Qua đây để tui cầu siêu cho!” Thì không ăn, nó không vô!

Tui mới ăn thử một miếng, thấy nó qua! Tui nói, “Bây giờ tui cầu siêu cho nó được rồi!” Thì tui thấy, “À; giúp!” vậy thôi. Chớ tui ăn chay kỹ lắm, hồi xưa tui ăn chay kỹ lắm.

Bạn đạo4: Ăn chay trường hà, ông Tám?

Đức Thầy: Ăn chay trường! Tui ăn cơm với một trái cà, một chén cơm; 3 giờ khuya thôi, chớ giờ này không có ăn đâu; không có ăn. Đi bộ từ Chợ Lớn đi xuống Sài Gòn học đạo; uống nước thôi à! [01:01:50]

Bạn đạo4: Nhưng mà tại sao mình muốn (nghe không rõ); như Thầy nói đó, (nghe không rõ)

Đức Thầy: Đó là, tất cả chúng sanh đây, tất cả những con vật mà nó chết đây đó, là nó qua cái luật dẫn tiến của Thượng Đế: Anh ở hiền, nó hướng về hiền; Anh ở ác, nó về ác. Cho nên, khổ lắm!

Mà mình tu thành đạo rồi mình mới dám đi ăn; chớ người tu không có ăn mặn được.

Bạn đạo4: Tại sao mình ăn mà siêu được, Thầy?

Đức Thầy: Siêu được chớ! Mình phải thấy hình ảnh nó chớ, Anh mới thấy hình ảnh nó chớ!

Bạn đạo4: Không phải; cái ý của trò muốn hỏi là tại sao mình phải ăn để nó được siêu?

Đức Thầy: Nó mới có cơ hội tiến hóa! Chớ Anh nói con thú, làm sao nó vô cơ cấu hai chân được? Nó bốn chân mà; thì nó vô 2 chân, 2 chân mới dẫn tiến nó được. [01:02:53]

Bạn đạo4: Trường hợp nó sống mà tuổi thọ nó hết rồi, tự nó chết đi, thì nó có được tiến hóa không?

Đức Thầy: Cái đó là cũng có tiến hóa.

Bạn đạo4: Như vậy thì đâu có cần dùng (nghe không rõ)

Đức Thầy: Nhưng mà cái xã hội này không có được; cái xã hội này giết!

Rồi ai cứu?

Cái xã hội này nó đương ở trong cái ác nghiệp; bây giờ phải có người cứu chớ! Anh không cứu nó, sao được?

Nhưng mà người tu, kêu bằng, có trình độ đó, mới dám làm; không có trình độ, Anh thấy người ta dọn ra, tưởng miếng thịt, nó không phải miếng thịt! Cái mặt nó đâu, hồi trước nó ác dữ lắm, ác ôn lắm, ngày nay nó mới làm con bò, rồi nó mới bị, nó mới hy sinh; nó độc tài, nó cũng là nhà lãnh đạo, nó độc tài; làm con bò nó phải hy sinh xương máu! Nó nguyện mà! Cái đại nguyện nó hy sinh hết để cho nó được cơ hội tiến hóa làm con người. Anh hiểu không?

Khi mình cũng vậy, mình làm ác, “Thôi, tui chết cho rồi, để tui thế mạng cho nó!” Nó có cái hạnh bồ tát đó!

Anh ăn vô, nó làm cho Anh ấm no, là hạnh bồ tát của nó có.

Khi mình ăn mình mới ý thức được, “A.. người này đại nguyện cũng lớn!”

Mà vô nó làm cho mình ấm no, mình ăn rồi mình làm gì đây?

Mình phải cầu siêu cho nó được tiến hóa. Cái hạnh bồ tát mình phải cao hơn: cầu cho nó, “Đi giải thoát đi, đừng có trở nên làm con người mà khổ nữa!” Ngày đêm còn lo niệm Phật để cầu cho nó.

Một cọng rau cũng vậy, chớ Anh tưởng ăn cọng rau là Anh hết nợ sao? Nó sống đời đời mà! Anh tưởng cọng rau ăn rồi nó hết? Nó còn hoài hoài! Nó đương sanh, mà Anh cắt cổ nó mà! Sanh, trụ hoại diệt; cũng như con thú vậy. [01:04:47]

Thì khi mình hiểu được cái nguyên lý tròn như vậy đó, mình hành nó mới đúng đạo.

Còn mình ở trong cái chấp, nói, “Tui không được đâu, tui tu, tui không ăn, giữ giới“; này kia, kia nọ; rốt cuộc là mình chỉ nuôi có cái chấp thôi à. Rồi tới chết mình cũng không biết mình là ai? Rồi làm việc gì đây? Tại sao con người phải ăn? Một giọt nước cũng không giữ được mà, cũng phải ăn; để làm gì? “Tui uống ly nước này, chút nữa tui cũng trả lại hết chớ có lấy được giọt nào đâu?”

Định luật của ông Trời không? Anh ăn bao nhiêu, rồi Anh cũng phải đổi lại hết thôi! Phải luật của ông Trời bắt buộc như vậy không? [01:05:24]

Không phải con người muốn, được đâu! Nhiều khi Anh thấy con gà đó ngon, Anh muốn ăn, mà nhiều khi Anh ăn không được; trật mất; phải ăn con gà khác!

Nhưng mà con gà đó là bà con của mình, kêu bằng “Cửu Huyền Thất Tổ” của mình, nó về nó án ngự ở trong đó để nó tiến hóa theo mình: vay hay là trả đó thôi; coi thử mình còn thiếu nợ nó không? Nó vô được, một ngày nào nó làm mặt mày nám hết, bắt mình bỏ tù! Nó đủ cơ duyên, đủ lý do hết đó! Chớ nhiều người Anh thấy mặt nó đương sáng hồng như vậy, tự nhiên nám hết trọi; gây lộn cái, ở tù à; bị giam à!

Trả thù một cách như vậy đó.

Ở đây chỉ có sách “Luân Hồi Du Ký” rồi đưa Anh đọc.

Ăn chay nó tốt. Người tu ban đầu, như tui, nhứt quyết tu là phải ăn chay. Tui ăn chay ghê lắm, tui ăn chay mà ông thầy dạy tui đòi ký contrat, “Bạn cứ việc ăn mặn đi, chết, xuống dưới mà bị hành hạ, tui chịu tội!” Ký, ký contrat với tui!

Mà tui nhứt định không ăn! “Tui phải tu chừng nào tui thấy thôi.” Bởi vì con người tui nó khác: khi tui đi tu là tui nghĩ tới chết thôi, chớ tui không nghĩ chuyện sống; thành ra tui phải nghiên cứu ra lẽ.

Không ra lẽ tui không chơi! Chớ tui không phải tui nghe lời người ta đi ăn chay suông! Không có. Tui không có ăn chay suông! Tự tui ăn chay, tự tui nấu cơm; mà tui không có lấy than, lấy gì; tui đi lượm giấy vụn về tui nấu; nấu thành nồi cơm đủ tui ăn, để trái cà, tui đậy lại, không bỏ muối, không bỏ đường; cà nó có nước, có sức đầy đủ hết rồi, đủ hết rồi, ăn cái (nghe không rõ). Mà ăn 3 giờ khuya; chớ ngày thường tui không ăn; giờ thường, không ăn. Mà tui luyện sửa tâm, sửa tánh, sửa ngũ tạng tui. Tui biết hồi trước tui xấu lắm, tui phải sửa cho nó hết; tui nhịn ăn, tui hành khổ, tui đi bộ; trong mình không có bọc 1 xu! [01:07:36]

Khổ vậy, ngày này mới nói được vậy; chớ không phải là người nào lên ngồi nói thao thao bất tuyệt, phân tách bất cứ khía cạnh nào với tui! Tui phải khổ trước mới có ngày nay. Chớ, bây giờ, tui ăn từ 5 phút đến 10 phút là tui kết thúc; không có ăn nhiều; bất cứ ăn cái gì, nhiều lắm 10 phút là xong bữa ăn rồi.

Bạn đạo4: Tu làm sao để được trí tuệ minh mẫn sáng suốt?

Đức Thầy: Thì đó! Phương pháp đó! Anh lập lại quân bình thì tự nhiên nó mở, bởi vì ngũ tạng ở trong này, kim ra kim, mộc ra mộc, thủy ra thủy, thổ ra thổ, nó mới là chiếu ánh sáng! Hướng thượng nó chiếu ánh sáng hào quang nó mở huệ.

Còn Anh, cái ngũ tạng này nó cứ hướng hạ không à, tạo dục mà thôi!

Còn khi mà chúng ta làm Pháp Luân Thường Chuyển, tui có phương pháp Pháp Luân Thường Chuyển, hít vô, “Đầy rún, đầy ngực, tung lên bộ đầu”; rồi rước cái thanh khí điển vô cải hóa cái trược điển ở trong này, thì nó hướng thượng! Anh thấy, lên cao chừng nào, Anh dòm thấy rõ không? Vệ tinh bây giờ lên trên cao thấy được cái hình bảng xe hơi!

Thì mình ở đây, ngay trung tim niệm Phật, trung tim bộ đầu, chớ không có niệm Phật ở đây! Nó khác hơn những môn phái khác. Mà mau lắm, đi tắt! Lên đó, Anh thấy ánh sáng; rồi cái tâm thức Anh khác: hồi trước Anh cũng hành văn, viết thơ; mà bây giờ Anh viết thơ, khác! Cái câu văn nó đổi hết à! Cũng học bao nhiêu chữ đó, mà sách khác; mở trí lắm!

Cho nên, ”Phương Pháp Công Phu” ở đây có không? [01:09:20]

Bạn đạo2: Dạ có.

Đức Thầy: Đưa cho ảnh coi để ảnh nghiên cứu làm cái Soi Hồn, Chiếu Minh trước.

Anh phải làm 6 tháng, rồi Anh cứ ăn chay, ăn chay, ăn mặn là tùy Anh thôi. Rồi lúc đó Anh nghiên cứu, Anh cảm thấy cái gì, từ đó Anh tự tu, tự tiến; chớ không phải tui tu cho Anh!

Tui tu cho Anh là tui lợi dụng Anh đó! Không có cái vụ mà tui tu cho Anh! “Ông tu, ông tu ông đắc; bà tu, bà đắc”; chớ không có vụ mà tu dùm hết!

Đằng này, mỗi người là một vị trí; mỗi người là một linh căn, không phải là yếu hèn, không chấp nhận những sự yếu hèn nữa.

Thực hành đi tới đích! Thực hành đi tới đích mới sửa đổi tướng mặt, sửa đổi hết!

Tui, hồi trước không phải mặt vậy đâu! Sửa đổi hết đó!

Bạn đạo4: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Ừ, sửa đổi; sửa đổi bởi vì hồi đó tui tu, tui thiền, tui thấy ông Thích Ca trên đầu tui, thì thích, tui nói cho nó nghe, “Tui sẽ thấy Phật!” Người ta chửi tui, mấy người bạn tui buôn bán, vô nói, “Người ta đang buôn bán mà nói đạo gì? Đạo khỉ gì mà cứ nói hoài?” Tui cũng nói hoài. “Có, có ông Phật rõ ràng! Thấy mà!”

Rồi sau tui mới năn nỉ ổng, tui nói, “Thôi, bây giờ Ông cho tui cái mặt giống giống Ông đó!”

Cứ thiền rồi cứ bắt cúi cái đầu ở dưới đất đó, tui chà cái mặt, chà cái, vuốt; chà cái, vuốt! Lỗ tai tui hồi trước đâu có vậy, nhỏ làm à! Giờ nó kéo dài; kéo đổi hết!

Mặt thay đổi cái, đi ra nó nói, ”Thằng tu bộ đắc đạo? Cái mặt giống ông Phật! Nói tao nghe coi?” Mấy thằng bạn đó, “Mày nói Tao nghe coi?”

Tui nói đạo cho nó nghe, nói trong tim đen nó đó, nói cho nó chịu: “Chỉ cho Tao đi (nghe không rõ)

Người này, người kia, người nọ, thét họ đồn rồi tới nhà! Chớ đâu phải mình đi vô chùa, vô miễu làm cái nghề này đâu! Không có; không phải! Tự ở nhà tui tu; tui thấy chán đời, tui muốn chết ngắc cho rồi coi thử cái hồn nó ra sao? Tui mua thuốc ngủ đàng hoàng mà; tui chuẩn bị chết coi nó ra sao mà! [01:11:15]

Tui gặp cái ông này, ổng chỉ cho tui cái pháp này, pháp xuất hồn được, thì trúng đâu, tui mới đi học!

Học rồi, ổng chỉ có bao nhiêu đó thôi: Soi Hồn với Chiếu Minh. Rồi về làm, làm, làm, làm, thét rồi ngồi Pháp Luân Thường Chuyển! Phải tự mình làm, chớ không phải là ổng cầu cận mình đâu! Không có!

Tới nói hai, ba cái thôi, “Bạn tu cho Bạn, chớ Bạn có tu cho tui đâu mà hỏi hoài! Tui không có rảnh trả lời!”

Đâu phải được như bây giờ mà phân tách từng li từng tí cho các người thấy phần hồn! [01:11:44]

[kết thúc ID# 19870426Q2]

[Video 19870426L4]

[begin Video 19870426L4 - from minute 56:00 "Teacher: That is evil intent!..." coincides with ID# 19870426Q2]

TEACHING IN TOKYO, JAPAN

Teacher: But I don't understand that family. When they argue, they don't speak. When they dress elegantly and go out to do state affairs, "Their family is so harmonious! Why is my family so chaotic?" From here, one desire leads to another, giving rise to self-importance! They are controlled by these four gates: the eyes, nose, ears, and mouth; do you see?

Therefore, why do people practise, but true practitioners are not swayed by these four things?

It is the master of the situation, so close the doors to the world and open the doors to Heaven! We curl our tongues, teeth against teeth, using the phrase "Namo Amitabha Buddha."

Why use "Namo Amitabha Buddha" instead of One, Two, Three, Four, Five, Six?

That is something one must discover! Each has its own reason:

Therefore, the word "NAM..."—the final syllable is concentrated here.

But saying "ONE" does not. See, "ONE" does not go anywhere. See? [01:07] But "NAM," its final resonance is concentrated here, its vibrational force.

"MÔ..." ultimately returns here.

"A…" ultimately converges at the centre of the heart.

But when you say "ONE", "TWO"... it doesn't go anywhere; "THREE"... it doesn't go down either; see?

"DI…": it develops, it also goes up to the head, it opens, it concentrates; see?

"DA...": it goes all the way; all people have a yellow colour; without that iron needle, that person becomes a ghost, their face looks terrible!

"PHẬT": Be pure within yourself; know your own affairs. Say "SÁU," it doesn't run down; say "SÁU," it doesn't run down; but "PHẬT," it runs down!

Therefore, one must find the reason why one curls one's tongue, teeth against teeth, one uses one's mind, meditates in purity, the thought "Namo Amitabha Buddha," one's mind shifts upwards, instead of one's mind going down to contention, competition, anxiety over nonsense, not seeing clearly that Heaven has created us and Heaven has nurtured us!

It is like your sister's child in the family: she gave birth to it, she cares for it; it doesn't know she cares! Do you see?

"Mother loves Big Brother" means "Mother loves Big Sister, Mother doesn't love me!" Then it hates me, too, because it doesn't know that mother cares for it, father cares for it; it doesn't know! [02:48]

Then Heaven takes care of us, but we don't know it either! Then we get annoyed, "I want that, but I can't have it; why does that guy want it and get it?"

Ah, that desire is his lesson! He wants to marry a wife, to have a wife; but that wife is his lesson, he must endure suffering to awaken his mind.

As for this other fellow who wants to marry a wife but can't, always missing out; why?

So he becomes disillusioned with life and becomes a monk.

As for the other fellow, why did he marry?

He grows weary of life, has children, suffers, and eventually contemplates monastic life too!

All paths lead back to the Source! Toyota cars, Mercedes cars, whatever cars, this and that, they all reach the destination!

When one understands these things, one comprehends the cosmic upheaval of the universe, the principle of "Namo Amitabha Buddha," and attains the consciousness of harmony with all things!

Therefore, I use the concept of "Namo Amitabha Buddha" to open my harmonious consciousness; then I realise:

"I am happy to be human; I am delighted to be the master of this microcosm, of this body! This body has metal, wood, water, fire, earth; it has water, fire, wind, earth. Then every day, what do we do? We engage in greed, anger, delusion, joy, hatred, love, aversion, and desire; everyone is the same! From the king to the commoner, we all do the same things; why should I envy the rich or pity the poor? We come here with empty hands, and we return with empty hands; what is there to worry about?" [04:25]

When we see clearly, we seek our own peace. We see that Heaven is nurturing us; we see our father and mother within us; that overflowing love is in our hearts, in our living cells, yet we do not know it, we do not empathise, and we just say, "Oh dear, I like the Buddha, I also want to practise and return like the Buddha!"

But without understanding, how can one return to the Buddha? Understanding what one is holding onto, what one has here, if one does not understand, how can one demand to return to the Buddha?

The Buddha understood his situation. Like Shakyamuni, he had political power, he had money, he had a virtuous wife, and he had beautiful children, didn't he? He ruled the entire country; but he abandoned it! He realised he couldn't rule because everyone had the right to rule themselves, so he didn't rule anyone, he became a monk!

But by renouncing the world like that, did he not lose so much wealth? Yet women in the world, if they lose just a few thousand dollars, they make a fuss! That man, did he not lose so much wealth?

But why did he go?

He wasn't stupid; if he were stupid, people wouldn't worship him today! He was wise! He saw that each person has their own karma, "He practises, he gains; she practises, she gains," but no one can come here to fight over possessions and gain permanent residence here! The king had all the power, but he could not stay here forever, he could not live here forever! So he saw the impermanence of the situation, and therefore he had to cultivate, he returned to his inherent purity. [06:17]

When he attained enlightenment, did you see how kind the Buddha was? Because he loved people first, he knew how to forgive and love, he returned to purity; he kept his inherent power: forgiving and loving everything; even a blade of grass, Heaven is waiting for it to evolve; even a tree is waiting for it to evolve!

And as for us, Heaven is also waiting for us to awaken.

We are honoured to be human beings; thinking of Immortals and Buddhas, we see that humans can become Immortals and Buddhas; there is clear proof; so why are we still not cultivating in this life? We are still complacent, still demanding more, burying our heads in piles of money, and creating obstacles for ourselves?

You might ask, "If I cultivate and then starve to death, what then?"

You won't starve to death! "Even if I don't have money here anymore, I have life around me, I can't even eat it all!" Then go look, Vietnam has proof of that: sell down to the last cup, and you'll still be alive in Vietnam! Even if people take everything, strip you naked, take everything, you'll still be alive!

Is it God who sustains us?

But the opportunities we have, we are people, we call it, in a different country, Japan, and we can still survive here! At first, we worry about everything!

One thing led to another, and then another, and now I have a decent job! Why should I worry? I worry too much! And worrying too much makes me greedy, destructive, self-destructive, torturing myself, sowing incurable mental illness, just saying, "I'm suffering!" [08:00]

Friend 1: (unclear)

The Master: No! Just go with the flow; work happily, work joyfully!

Disciple 1: Sad; won't do it!

The Master: Not do it?

"I'm happy, I'm happy; I'm happy because I understand what I'm doing! Now when I go there, people say:

‘Goodness, why is Sister Hoa so happy she won't stay home? Go work, work until you suffer!’

‘I have to let my Six Roots and Six Dusts torment it, make it suffer, so it knows, so it knows suffering, so it evolves. As for my soul, I already know; my soul is ruling over this physical body; but these ones are still ignorant, I make them work; they work so they become wiser; they work so they learn to endure humiliation!’”

You bow your head to take others' wages; you must endure, mustn't you?

But you keep ordering others around; you don't endure! Your pride grows ever higher; you only provoke others; don't you see?

But you know how to humble yourself, you blend in with the world, you see how important cultivation is. [09:01]

Cultivation stems from every action: one must transform internally to have the opportunity to awaken the mind.

Only by awakening the mind can one return to the original emptiness.

Your true nature is the number zero: When you were born, you didn't think about love, did you? But now, it's all over the place, jealousy, all sorts of things! Why? See?

Then victory is merely a victory over the turmoil within the mind, embracing the rubbish within the mind; now that we know it causes illness, we discard it, we discard the karma of the mind, then naturally it returns to what?

Clarity and purity.

It changes its form! You see that you must love and forgive this person, that person; your face immediately becomes compassionate!

"I hate that woman so much; I hate her bitterly, intensely!" Your face is ugly first; isn't that right? Your face is ugly first, not the woman who is hated and ugly! The woman who is hated doesn't even know; see? Then you do it, on one hand you put on powder and lipstick; on the other hand, you make yourself uglier!

Why are we so foolish?

Don't bother! Be wise, return to the Supernatural foundation, structured by the Supernatural.

It took many lifetimes, many years, many months to get this physical body; it's not like here where they're so scientifically advanced, can they just print you out? Just give birth to a few kids, then strangle them to death?

There is forgiveness!

But forgiveness, I don't understand, I don't understand the value of forgiveness! "I learned compassion by learning to love children, by learning the compassionate love of the Mother of God for all beings, of Quan Âm for the virtuous"; see? Ah! Of the Compassionate One moved to pity humanity. [10:55] We love: we love our husbands, we love our children; we love!

But love also involves hatred; that exists!

That part is not yet complete!

Love, truly love; cherish, truly cherish; then you see, "How blissful, Heaven on earth! Is there anyone more precious than my husband? The one who endures the most humiliation, the one who knows how to love the most, the one who serves me the most! I cherish my husband, I cherish my children, I cherish my circumstances, and I now see that circumstances are my teacher!"

"Thanks to this circumstance, I have lived to this day, dragging myself through this world, wandering in a foreign land, seeking sustenance! But I must learn patience, learn harmony, learn love! I cherish this circumstance, I live here; I cherish this circumstance as my teacher: this circumstance pushes me, pushes me to sadness, pushes me to joy. Just like when my husband died, I was sad, I had no way out; but in truth, there is a way out!"

“My husband never died! My husband left his body, but his spirit did not die; he evolved ahead to learn more, to pave the way for me, and I will follow my husband, for how could I abandon my husband?”

She said, “If my husband dies, I’ll leave him!” Leave him? Where could I go? [12:22]

That path you must take, sooner or later; don’t you see? And since we’ve seen those images beforehand, we understand the path better than many who haven’t.

Many young people grow up thinking, “I have a husband, so I’m happy, I’ll never be lonely! That woman over there is lonely!”

She has the right to bully you, but you understand the origin of it, so you feel compassion again for those who bully you; see? Say, "One day, her husband will leave her too; then she'll come running after me! What's so great about that?"

Who is better than whom? No one is more talented than anyone else! No one is better than anyone else, so why should we gossip, why should we talk about it and tire ourselves out! Say, "That guy mistreated me, I'm sad!" That's not possible!

He mistreats me because he mistreats himself! Then one day he will face the consequences and give up that behaviour. We just have to wait for that day, wait for that hour!

I understand, why do I get caught up in anger? To bring suffering, to bring karma, to bring the mental illness of wanting revenge, yet fearing that others will suffer, then bringing mental illness, then being resentful all day, it prevents people from developing; opportunities come and they don't know how to seize them! Do you see? [13:50]

I know how to forgive and love, I cherish my family, I cherish my circumstances; I see circumstances as a teacher: seeing you come here to play is one thing, but when you step into the house, you feel very happy to meet your teacher: your husband is also your teacher; your children are also your teachers; they are lessons for you to learn!

Every day, study and pay your dues—don’t do anything else! This child cries out, "My tummy hurts, Mummy!" Find a doctor, find a pill to make the pain go away, and the child is happy! It learns that lesson: "I'm paying my dues"; see? Then, it sends the bill to collect the money: "Oh dear, I'm broke this month!" Still, try to get it done, and only then will it feel relieved!

It’s all about learning and paying back, day and night! The law of borrowing and repaying never stops, working 24/7 without rest! But where can you say, “I’m unemployed”?

When you understand this situation, you are not unemployed! As long as your heart is still beating, you are still working; when your heart stops beating, you stop working in this world; you see? There!

Then there's no enjoyment! You sleep, but you still have to breathe to exchange the vital energy of Heaven and Earth, to exchange the Divine Light of God for you, to have the source of life; there's no rest! This machine never rests; rest means it's finished, it knows nothing!

Ask, what hurts now? The soul hurts! "I'm being wrongly accused!" You feel it hurts so much, "Mr. Eight didn't hit me, but he said something so painful, it tore my heart apart!" Right? "He spoke unjustly, he oppressed me, he tore my heart apart!" It's "My soul hurts, not my body; my body doesn't hurt!"

If the body were in pain, it would be screaming in the morgue; it would scream because it’s dying, you see?

But we're still alive, and saying something harsh to each other hurts the heart! [15:52]

Therefore, we must prove that there is a soul: The soul suffers, not the body.

Therefore, the soul, knowing the soul, the immortal soul, then we will not do wrong. "If I deceive you, tomorrow you will go to that place and you can tell on me! I know, in the future, if I do wrong, I will be told on, I will never do it! I know I will never die!"

Why prove that humans never die?

Well, the eyes, nose, ears, mouth—all sitting here are eyes, nose, ears, mouth; but Sister Five, Sister Six, Sister Seven, they have different faces; just a little different, but they have the same eyes, nose, mouth, the same shape, the same mould!

This body imprisons the soul. If the soul dies, where would it be imprisoned?

Now, what is the purpose of creating this body? What is the purpose of this place?

To create a place to imprison the soul!

Therefore, your soul is imprisoned in this body; it is busy with this matter, that matter, the other matter, crying out! That is the moment of reckoning! It is questioning you, seeing if you can endure? Can you bear the humiliation?

Being a wife means learning to endure humiliation; giving birth is humiliation: why else would one have a big belly? One must endure, endure nine months and ten days, carrying it in one's womb; one must endure even while sleeping until the day of birth. Then one must raise it to adulthood; then it mistreats its mother, causes trouble for its mother, and one must endure; why is it any different now? It's your own child! Why hit it? It's grown up, why hit it? If it hits back, it will choke on its own blood and die, don't panic, it's grown up, Sister, try panicking and see what happens? [17:46] Endurance, a mother must learn endurance. The more endurance, the more one can win people's hearts.

The Buddhas and Bodhisattvas all endured humiliation to attain enlightenment. The Buddha never hit anyone, yet people kneel before him! Take Qin Shi Huang, for example. He hit people, so they abandoned him and fled; see? But the Buddha never hit anyone, yet people kneel, bow, remember, and love him.

So what is a mother?

Now that I am a mother myself, I realise how much I miss my own mother; do you see how she worries? I worry about my child, about what they eat and wear, about their education; when they speak out of turn, I must endure it; at this stage, I cannot correct them myself, so I must endure it and rely on others to correct them: I pray to Heaven and Buddha to have mercy on them. Then I realise my mother was the same! Through many lifetimes of reincarnation, I found the kind person who is my mother; do you see? Being a mother requires kindness; a mother cannot be harsh! She speaks sharply, "If anyone harms my child, she will pay with her life!" Is that not so? Is there anyone who loves their mother and child as much as my mother does? No one loves their child as much as my mother does!

When I understood this, I placed myself in the position of the Compassionate One, and I must practise compassion.

The more you love your child, the more you speak gently and wisely to ease your child's worries. Your child will become more obedient. The more compassionate and wise you are, the more you teach practical wisdom, the more your child will turn to you! [19:40]

Don't say, "That boy is a hooligan!" If you scold him, he will become even more of a hooligan; he will say, "That woman relies on her money to scold me all the time! I'll become a hooligan, and I'll have money like her! Tomorrow, I'll rob people, and I'll have as much money as her!"

Turns out, the next day she pushed her son into robbing! Committing a serious crime! Therefore, one must be compassionate and endure humiliation.

He bullied his mother, he knew it; but his mother endured the humiliation, and that's how she won over his heart! See?

That's how it is in Vietnam, being bullied in every way: step in and you're bullied, inspected and chased away, just chased away! "You stay there, you eat; I'm leaving, I'm running away!" Like refugees, they run away, and now the government is inviting them back!

Only then can one understand who is good, who is a good person? Who is the one who remembers their homeland? "Now we have robbed them, we have taken their money, we have driven them away, we have pinned crimes on them; yet now they still send gifts back to help their fellow countrymen!"

Is compassion not a strength?

Then the government must guide and seek out overseas Vietnamese to help the country! See, "That guy is the one who can help!" They repent, they seek the Merciful One, they don't seek the violent ones!

Therefore, only the aggressive can reform the chaotic mindset, only they can teach the ignorant to become wise. The lesson of Vietnam is clear: people must be educated! No matter how stubborn, anti-Communist, this or that, everyone must send gifts back to their relatives! It touches the heart, it's unbearable! Even the anti-Communists send gifts! At first, he told people not to send anything, but now he says, "I can't bear it; I have to send something back!" [21:46]

Where does that compassion come from?

Supernatural, sacred; he has it! When he feels he is cultivating, he knows that Heaven and Buddha are one, sentient beings are one, so he has no separation between this group and that group! He needs to practise forgiveness and love so that he can return to his inherent Source: to save himself and save everyone!

Who in this world is without error? We create this system or that system, but it is Heaven that separates us so that humans have the opportunity to evolve, to return to consciousness and to the soul, nothing more, nothing less, and there is no eternal hatred!

Therefore, everyone knows that cultivation is precious.

But practice must be proper; do not claim to practice while lacking in practice! Practice must be in action: every gesture, every movement within one's household is practice.

You have a wife, you have a husband; you are cultivating! Isn't it fun for girls to go out and play? Marry that bloke, what a bind! Now that you're stuck, you have to learn patience, don't you? Then you have children, you have to learn patience; then you have a hundred things to worry about, you have to learn patience!

That's cultivation, isn't it? See?

That is compassion: practising compassion is how Heaven’s way is realised.

As for oneself, there is the Dharma; the Dharma that expels the impure and retains the pure: eliminating hatred and returning to love; that is the True Dharma![23:29]

But teaching people to hate? That is not acceptable!

Teach the ignorant to become wise, let them see their own ignorance, so they awaken their minds and return to wisdom, then they can live together with us; that is what is necessary.

In this life on this planet, many people say, "Now that I have money, I'm afraid of earthquakes in Tokyo! I'm afraid of earthquakes!" Earthquakes, where can you run? Where can you run?

"My heart trembles, wherever I go, it splits into five or seven pieces, it cracks! Wherever I go, my heart is shaken, it is cracking!"

"But if my heart is good, then even if I am in a place of turmoil, it will become good! The important thing is that when I die, if I am good, then I will return to a good place! If I am evil, then I will be sent down to an evil place to be punished!" Do you see?

Therefore, one must cultivate merit, which is to do good deeds. Only by knowing how to do good deeds can one enjoy merit.

Those who come here and land on this free land can enter without a scrap of paper; that is a rare thing!

Why not look? If we look back with clarity, we see that in our past lives we cultivated virtue, and that is why we have this good fortune today!

Now we must continue to cultivate further, doing more good deeds and cultivating more!

We know that doing good deeds means improving ourselves!

Do not destroy this physical body; do not say, "I'm so sad, I'll drink, I'll smoke, I'll play around!" That is destroying this structure, and we are sinning! Or "I'm lucky to be here, I'll drink to my heart's content!" That is death; do you see?

"I am fortunate, I am here, I look back on my past as a virtuous person; today I continue to build that virtue, to live continuously in lightness, instead of turmoil. I am tired of turmoil, I must return to eternal lightness!"

That is cultivation! [25:40]

What is cultivation?

“Practice is restoring my balance. When I lose my balance, I become sad about life, I become bored with life.”

Many new practitioners, who are just beginning their practice, say, "I am practising! Those people are ordinary; they are demons!" That is not correct!

Practice means opening up to harmony: Buddha can be in a brothel, Buddha can be in the house of a villain; people can still worship him! See? You see them being violent outside, but inside their homes, they worship Buddha! They have the right to worship! Therefore, Buddha is everywhere and harmonises with all places!

Do not practise without harmony and separation of status? That is not a practitioner!

Practising means being harmonious, no matter which realm: brothers and sisters in the Cosmos are one!

If you breathe in and out, and I cover my nose, can I survive?

Then I and you are also one: sharing the pure air of Heaven and Buddha! How can we be separated?

We are brothers and sisters of the same family! One Earth; nothing is separate!

Why divide and separate; for what purpose? Do you see? [26:57]

We must return to the original state: that eternal, vibrant life force is the Divine Breath we breathe every day!

Without the Pure Essence, there is no life!

A blade of grass without the Pure Essence has no life either: If you take it and photograph it, it dies!

Ask, is it also a brother to me? Then I love all things! The wall you're leaning against, you see the wisdom of mankind, the intelligence of mankind contributing, that's why you have that wall! You're sitting there, but what are you leaning against?

The tree!

But the tree is in the forest; yet today it is honoured to support you in the spirit of service; do you see? The wall is serving you; it is honoured to serve; do you see? [27;46]

But today you must remember: you are proud to serve your husband and children; and your husband and children are society; your husband and children are humanity; your husband and children are the Immortals and Buddhas!

Whatever your circumstances, they will change!

But if you say, "My husband and children are demons, ghosts, beasts!" then it will never change! Do you see?

Therefore, we must understand our own value!

If we discard our own value, saying, "This is rubbish, throw it away!"

Now, look at that piece of rubbish you threw on the street; the Japanese government has a way to turn it into fertiliser, export it, and sell it for money!

Japan doesn't throw away rubbish; do you see? Look at this place in Tokyo city, it's so cramped, yet it always has everything it needs!

They know how to use it.

But we demand big houses, yet we don't have the means! We demand so much, "My country, my house, I must protect it, then protect the country!" Now we have protected the land, but we have nothing to eat! Because we don't understand the value of ourselves and create the means for ourselves!

Here, people recognise the value of human life; they create means for human life; they cherish human life! [29:09]

But over there, they create enemies! How can that be?

Therefore, we must understand. When we understand, we see their plight. We pray that everyone will awaken, learn to love them, learn to cherish them; that is world peace.

But if we do not yet cherish them, what will the world be like?

There will be senseless wars, and that's it; fighting a senseless war: having a place, but not ruling it; spending all day focused on external matters, competing with others; while our own affairs, we do not care for; decaying, yet we do not care; caring only about others' affairs!

Fix your own rotten affairs! They will get better and better.

But when the Buddha practised, he corrected his own rottenness, he didn't do anything else. He corrected his own structure and transformed it into brilliant radiance; he learned patience, learned harmony, he didn't do anything else. But he paved the way for everyone to learn!

Even so, people refuse to learn; they return to criticising: "That's superstition, that's chaos! Get rid of them, lock them up!" So what will happen in the end? Where will it lead?

They will go nowhere; they will only bring more suffering upon themselves, in ignorance and adding to that ignorance; they will never evolve! [30:33]

Therefore, the pure and enlightened practitioner must understand practice; practice must be done in such a way as to save this structure, this Microcosm, and to contemplate this Microcosm: to know who you are, where you came from, and where you will go.

Structured by the supernatural from the Void, it must return to the Void.

This is certain; no one who dies, at the moment of death, can take a million yen with them! It's impossible! Yet here, people fight over millions, millions more; they cannot sleep all night, creating incurable mental illness!

Therefore, those who meet me here will open up completely, then calmly recite, "Namo Amitabha Buddha" and see what happens! In six months, it will naturally resolve itself!

In tranquillity, save yourself!

Chaos cannot save oneself!

Therefore, Heaven sees the chaos for a few hours, then allows sleep for a few hours; when one wakes up in the morning, one is clearer-minded, one's judgement is sharper.

But if you keep causing it to stir, it will only kill everything, killing it all in one day!

Let it yawn two or three times, and it will sleep; by morning, it will awaken. Heaven must act thus!

Disciple 1: Plan ahead?

The Master: Yes; plan ahead first! Therefore, as people in this world, today, as a mother, one must care for one's child, prioritising that care; do you see?

But if we know how to care for ourselves, we will care for our children for eternity! If we know how to care for ourselves for eternity, our children will have eternal influence!

But if we do not know how to care for ourselves, our children will only eat for a short time; then when they die, they will not close their eyes, that's how it is! [32:12] Because they have not fulfilled their duty as a mother to their children, they die without closing their eyes!

Many people die waiting for their children, their eyes wide open; when their children return, they close their eyes, tears streaming down their faces! But they have not fulfilled their duty, because when they were alive, they did not know how to use their own abilities!

The ultimate ability of a human being is forgiveness and love; and knowing how to forgive and love is the cure for a sick heart!

All the things within oneself, one's own mistakes, one sees, yet one keeps blaming others, and day by day one carries heavier karmic burdens.

Therefore, practitioners do not wish to commit verbal karma. Speaking is to open, not to close! Do not trap anyone; only open for everyone to understand themselves, then they return to control themselves, they will see the value, and see that the work they do now will never be unemployed!

We have karma within us, but we know how to unravel it daily, and the darkness within us gradually dissipates, leading to clarity. So what are they seeking in this world? They seek clear-minded people to whom they can entrust work.

As for me, if I reduce the turmoil within, there is no illness. The more enlightened I become, the more I worry—worry about becoming even more enlightened each day. So where would I find the time to engage in idle gossip, meeting this person or that to discuss this matter or that?

Useless!

One's own affairs, one manages; wherever one goes, one brings peace to them.

I don't cause trouble for anyone; do you see?

It's not difficult, am I saying it's hard? It's your business, not mine. Do you see? [34:09]

Disciple 1: If we cultivate ourselves, we can influence others; isn't that right, Master?

Teacher: Of course! Now that you practise, you become lighter and lighter, your soul becomes lighter, your face becomes bright, you have a radiant aura, you go to people's houses, they beg you to stay: "This lady is so lovely, it's so nice to have her in our house! But that wicked woman standing outside the door, they don't even want to look at her!" See? When this woman enters the house, she brings such joy and kindness that people invite her to eat. That is the official, the Benevolent Official.

But if you come and force them to pour you a glass of water, that's robbery! It scares people, pouring water, not out of respect for them, but just pouring water!

But if someone respects you, cares for you, values you, they pour water. That’s Mr. Benevolent Official knocking on the door of the virtuous! Understand?

Disciple 1: If you are a good monk, you will see that your son will also be willing to do it!

Master: Why is that?

Friend 1: If the child is troublesome, he will also be disciplined!

The Master: Being troublesome means causing trouble for others, shouting at others! If you don't understand your child's nature, then your child will have to distance themselves from you! Even if mother and child sleep on the same mat, it's the same: the child gets angry and thinks, "Let them sleep somewhere else! I don't want to hear her nagging anymore, it's too tiring!" Because the mother doesn't empathise with the child.

But if you empathise with your child, "Mother, speak, speak more, I'll listen!" That's when your child empathises with you.

But if you want your child to empathise with you, you must empathise with them first; if you want your child to love you, you must wholeheartedly love your child.

Don’t use that authoritarian nature to control their development, making them even more ignorant! Making them even more ignorant!

That's my fault; do you see? And I'm disrupting society with my actions!

It is society, it is the next generation, and if their minds are not sound, then society will not be sound! If they are scolded too much by their mother, they will imitate her and scold others indiscriminately; seeing others remain silent, they will persist, shouting until they become foolish! Do you see? [36:19]

Therefore, cultivation is very important: every action must be conscious in order to correct oneself, only then can there be progress. We are only temporary here, this is not our home, and this body is not ours; this body belongs to Heaven, who controls the spirit.

And if we destroy this body, it will take us to a place even more painful than this! It records our sins, which become increasingly dark, preventing any development.

But if we know that this body is temporary, then we awaken our soul: knowing that the soul is eternal, striving to cultivate ourselves, "Light becomes heaven, heavy becomes earth", it is crystal clear! If we strive towards lightness, we will be eternal, and no one can destroy Heaven.

But tangible matter can be destroyed; the visible is perishable.

But the intangible is indestructible!

Then your consciousness is intangible: at dawn, what commands the body to come?

The consciousness.

Can consciousness be separated? Ask Sister if she has knowledge?

“Yes, I have knowledge; that’s why I brought the body here to sit and play!”

“Now, are you holding the knowledge on the table to look at?”

It cannot be brought!

In the Void there is Being! Remember this phrase: Void yet Being!

Hear and understand! You must understand something, even if you don't know what it is, but understand!

Understanding understands understanding; is there any?

Ah, that cannot be brought out! That cannot be brought out; it is formless and without shape.

When you understand that the formless, the shapeless is the master of the physical body, the form, the shape, the decay: it can be destroyed; then the Void masters the Existence; do you see?

The man who wanted to make this microphone, he saw it in his mind, from within the Void of consciousness, and then he made this form! Without that, how could there be cooperation, how could there be this form? Do you see? [38:32]

Within the Void lies the Existence, so don't say there's nothing there!

Nothingness is existence!

But within the Existence, it must be Nothingness!

Remember well: within Being lies Nothingness: money exists, husband and children exist, physical form exists… It will all vanish!

Remember: it will vanish, it will no longer exist!

Then one is not attached, not unreasonably anxious: that is the temporary state; it comes to one, it comes, if it does not come, then let it go, there is no pain, no lamentation.

Then we always live in leisure, and that is happiness.

Living in constant busyness isn't happiness, is it? It's suffering! See?

Take Uncle Tam, who comes to visit every year. He's always the same, because he has no worries. No worries! He'll eat anything, wear anything, and talk about anything, happily, without sadness! He can handle any situation. See?

Well, one must endure hardship to achieve what one has today.

If one refuses to endure hardship, to meditate and cultivate oneself, how could one achieve this today?

Therefore, we learn that path, and we become exemplary mothers in this world.

If you attain enlightenment, you will help so many sisters who are lost, who are swimming in this vast ocean, swimming there, swimming now, not yet reaching the shore, not yet reaching the Port of Enlightenment, so what can they do? They are lost.

But once you cultivate enough to awaken your soul, to know, to no longer be lost, then you lead so many people! Everyone becomes a Buddha, every woman becomes a Buddha!

But if they abandon it, they cling to worldly affairs, and thus become agitated! [40:56]

Therefore, every movement is very important; even a finger is very important: a finger, looking at a finger is not easy to do, how can you control this finger? Just one thing, death! But just one thing, life! One flick and death; but one flick and life! Isn't it interesting? The structure of this finger is extremely intricate.

But what is the essence?

It is the flexibility.

What is flexibility?

It's energy! The world temporarily calls it energy, that's how it functions, but without circulation in the body, there's no movement, no flow of energy, no warmth, how could it function?

Have you seen a corpse? It's cold and stiff! It can't move at all!

It needs both yin and yang to move; that is the invisible aspect!

This finger is tangible!

So we must cultivate ourselves to return to the invisible, then we will find peace.

When we walk in the tangible, we are limited: money controls us, money blocks our progress, money drives us mad, right?

What is money?

Some people see it as money; but when it declares itself as nothing, like in Vietnam, it's just paper, throw it in the bin, what else can you do? [42:03]

Friend 2: (unclear)

Master: Huh? Defeat it, Sister, and you will retreat to tranquillity; retreat to the Void to defeat it.

What matters is what you have, but one day it might control you! Now the bank has declared bankruptcy, and you're in trouble too: it's maddening, isn't it? Because that's all we have to live on.

As for this, we return to the unfamiliar, relying on the unfamiliar to survive. Human intelligence created paper money, didn't it? Wisdom, paper money is human wisdom, and in terms of doctrine, it is the golden mother, the mother, the kind mother: when it is wrapped inside oneself, whatever one wants, the mother gives it. When we wrap money, we remember, "The golden mother Quan Âm is within us, we must use it carefully, not recklessly."

The Golden Mother is like a mother; she carries coins. What does she want to buy? Whatever the child wants, the mother gives it. The Golden Mother, the Golden Mother! It's true, the Golden Mother of Diêu Trì, but no one knows! Just think of the coins as the Golden Mother of Diêu Trì, who loves us dearly and indulges us in everything. We must cherish Her, then we will not use them recklessly.

Friend 2: (hard to hear)

Master: Huh?

Friend 2: (unclear)

The Master: Don't misuse it; you must cherish it! It's your mother!

Disciple 2: Then how do we repay that kindness, Master?

The Master: Then the response is to cultivate virtue; virtue is love. When you use a coin for someone, you must use it with love. When someone dies, they have no soul, you see? If you see your mother die and there's no coffin, how would the child feel? You can take the child's place to bury that part, and then you'll feel joyful, right? [43:59] Nowadays, people come here poor and unemployed, without money for transport. We help them financially so they can go there, because they already have the intelligence; help them financially so they can go there and find work.

Don't give them money to eat and make them lazy. That would be a sin.

Help them get there so they can work; that is truly helping when they genuinely need it.

Don't help them gamble; that's not allowed.

Friend 2: Helping them cross the border—is that helping?

Teacher: That depends on the circumstances, it depends on the circumstances! Crossing the border can save people, but it can also kill them! When they go out, they rely on their money, then they expose themselves, the locals organise, and they also kill people for money! Right?

But those who ultimately accept staying and practising are happier! Practising in Vietnam is happier, you see, when you strip yourself bare, practise enduring hardship, knowing this body is temporary, then practising is happier. One year of practice is worth three years out here, so the Higher Powers will guide you! It's the work of Heaven, not those people! There are visible and invisible forces at play, that's why this happened.

Ah, if it were not tangible, then we would not have passports, how could we come here! It must be intangible, humanitarian, that is why they allow us refugees to land here. Without a scrap of paper, how dare we come to someone else's country! That is a rare thing, you see? Ah, it is within the law of Humanitarianism that there is Heaven and Buddha, you see; [45:50] It's not about saying, "I want to!"

Back then, I also wanted to, "I want to go to Japan for fun!" Some people worked themselves to death and still couldn't go to Japan!

Yeah, it's clearly God's will! Now, the people who come to Japan, "I didn't want to come to Japan! When I left, I wanted to die! I got on the boat, I didn't know where it was going!" See? "I was so unhappy with the regime, I wanted to die and be done with it!" Right? Everyone's psychology is like that! Who would have thought of Japan, who would have thought of America, who would have thought of Canada! It was all arranged by the Higher Power!

Like me, I'm a refugee, I came here, every year I go everywhere, all over the world! Try to find a second person, is there one? Isn't it God's plan?

What do I do to earn money? I don't have a job that makes money, so why do I keep travelling? But I have plane tickets, first class ones too! I'm scared too; I'm terrified; I don't know what to do! Say, "I don't know what to say; I only know God, but I, apart from that, no mortal can help me like that anymore"; or is there an organisation that helps people, so that we can go like that? There is no such organisation!

That matter, must one trust in Heaven and Buddha? There is no way to do it! Wanting to go to this country, that country, the other country, and it's fine, no fuss! It's proper like that! Must it be Heaven, Buddha? True cultivation?

That's the proof! [47:34]

Many people also claim to be practitioners, but they want to go somewhere and cannot go. They have no merit!

I, the truth is, those who know me understand me. I don't have money, I understand everything (unclear). Just now, when I went to the Philippines, a rich man, a billionaire, said, "I'll buy you a First Class ticket!" Isn't that great? Buy yourself a First Class ticket! "Throw away your ticket, the Economy ticket, throw it away, go First Class!" That's how it is! And people say they do it immediately, no waiting until tomorrow or the day after; do it properly!

That's why we have to fear God! No one planned it (hard to hear clearly); no one lobbied for it; he just naturally said he'd buy it! "Go!" That's how it was!

Then people thought I was very rich! I didn't have any money! I just kept travelling, from this country to that country! They thought I was rich! Many friends said I was very successful in business? But I didn't do any business to be successful! I only talked about monasticism; other than that, I didn't talk about anything else! I definitely didn't do any politics! Just show people clearly who they are, they practise, they return to themselves. There are so many things to do. And I don't ask for money from anyone! Just go ahead. I'm poor, but I still help others! That's something no one would believe! [49:07]

Dharma Friend 3: (unclear)

The Master: If you have any questions, ask away!

Disciple 3: I came to ask the Master to show me how to practise. In reality, when facing life, facing existence, how should one practise? The first part is to take care of one's body; the second part is to nurture one's soul.

But how to nurture it, how to change it? Everyone surely has their own illness, so how can one know one's own illness and treat it?

Teacher: I have already said: it is a disease of the mind! I have been analysing the disease of the mind, the most serious disease of the Vietnamese people, the most serious is the disease of the mind; do you see? We have a method, our Soul Examination and Enlightenment, you will study for 6 months, you will see people change and become bolder.

Why do people become weak and self-centred? Do you see?

When we return to balance, let go of self-centredness! We once again love others, and we are grateful to others. We see the necessity of a spirit of service, which is to teach, to clearly understand the Six Roots and Six Dusts in this Small Heaven and Earth, in this physical body, forcing it to serve more: your hands and feet are dependent on you: your mind is the master, but your body is dependent! When you make it work, it cannot complain. When you become aware of this, you only make it work! The more it works, the happier you are: the Six Sense Organs and Six Dusts become increasingly enlightened. [50:53]

Therefore, our method is to help people become strong and balanced: only then can they clearly see their own nature, see their own mistakes and repent! Then they can begin to cultivate their soul to preserve its eternal life, and see the mistakes they have made in countless past lives. From within this purity, one sees everything clearly, and thus cultivates more and more each day! One's appearance becomes serene and healthy.

Like me, at 65 years old, I also rely on this Dharma. Many of my friends, aged 65, are like old men carrying three bags! I am not! I rely on the method of living with the supernatural. I see that this physical body is structured by the supernatural, and no one can imprint me! But if I do not return to the supernatural, I will fall ill: with all kinds of illnesses, not just one, because I am not yet enlightened!

This method uses the primordial energy of the Cosmic Universe to open up the five organs, removing impurities and leaving purity: the impure part is released every day, and the pure part becomes clearer every day; then there is no more illness! Then you go to work happily, healthily, and energetically; you enjoy working and dislike laziness. [52:23]

Therefore, this method has helped many young people around the world, even in re-education camps and refugee camps, who have practised this method and achieved very good results.

But whether one persists or not depends on the practitioner.

Many people get to that point and think, "I'm healthy now, so I'll stop!" Laziness, the laziness demon grows stronger and stronger!

Here, there are no prohibitions; only laziness is forbidden!

Disciple 3: How can one avoid it, Master?

Teacher: At this point, it is imperative to practise diligently! We must distinguish: the body belongs to the spirit; make it work, "Do it right, and I'll let you go out to play!" There are rewards and punishments. The body loves to go out to play; make it do things right before letting it go out to play; if it doesn't do things right, don't let it go out to play! We control it! After six months, it will be very calm, because until now, you have only focused on external order: listening, listening, listening to the outside. Now you focus on the inside. It will be calm!

Disciple 3: But I'm still in the dark…

The Master: No! There is the Dharma that opens up, it opens up. All this time, you've been reading the scriptures, but you didn't understand. But now that you're practising this Dharma, you understand it clearly.

Just practise it. Once you're balanced, you'll naturally read it, and you'll be afraid; you'll even be afraid of yourself! "How can I be so smart? Understand like me?"

Like me, I never knew how to write poetry from childhood to adulthood; but when I meditated until noon, my inner self suddenly illuminated, and I knew how to write poetry! [54:02]

Friend 3: The hardest part is mastering one's own mind!

Teacher: Then you must practise now! If you don't practise, it's like you have a house but you abandon it, and then the grass grows all over it. Now you return home, and you find it very difficult!

Some say your house has the Quan Âm statue, so try hard! You must cut down all that grass; only then can you return to your house and sit in peace! So, when you meet me, you must also try hard.

Here there are books, there are methods, the sisters will tell you how, how; then you cut and harvest somewhere properly, you go straight to your house, it's not that you are dependent on us! This practice is not dependent. When you enter this practice, you are completely self-reliant; and you, whatever religion you follow, return to that religion, you are not forced to follow this path.

You practise it, and you see, "Ah, if I cherish Quan Âm, I can return to Quan Âm; if I cherish God, I can return to God." [55:07]

Disciple 3: Do we need to keep many precepts, Master?

The Master: No! Just practise, and within this, it will grow—eating, drinking, thirsting; then after some time (unclear), awareness.

Like now, you're vegetarian; just keep being vegetarian; it's faster, it's lighter.

But when you become aware of that beast, what does its sacrificial virtue desire? It wants to evolve back into a human being! Then you may eat: you are helping it! You see, you can help it, what's wrong with that? It's not about eating! That is compassion. When you empathise with it, it has committed so many sins that it became an animal; but now we show compassion to it, we eat, we chant the Buddha's name to help it evolve, it has a way out, instead of others eating it, with no way out. We just help a little; we don't eat much.

The practitioners here practise the Dharma correctly, they just eat more vegetarian food; they see that eating those things is like the beast before death, it's very chaotic, it wants to escape, its blood is chaotic, we eat a piece of its meat, it runs into our organs, into our liver, then it supplies our heart, it makes us chaotic! But with the Falun Dafa method, it can be resolved, so they dare to eat. [56:19]

Disciple 3: Then they think that the animal also has feelings, it also has a spirit,

Master: Why not!

Friend 3: So when we eat it, we have to go through the process of killing it, catching it, and killing it.

The Master: Yes!

Disciple 3: That is the thing,

The Master: That's the evil intent!

[Begin VVL ID# 19870426Q2]

Disciple 3: It violates the principle of compassion! Humans are supposed to be compassionate, kind, and loving, but if we eat it, kill it, then where is the compassion, where is the love? Therefore, in my opinion, eating meat goes against the Buddha's teachings.

The Master: No! Those who practise sincerely and see clearly, who have a path and a method, must pray for its salvation; do you understand? It must die to progress; do you understand that?

Those who are vegetarian, who call themselves vegetarians but do not recite sutras and do not have that Dharma, cannot eat meat; they must be vegetarian.

But if someone eats meat and has that Dharma, then they are saved, not because of eating! It is also like we say: eating is to practise the Dharma Wheel of Constant Movement, inhaling, "Fill the navel, fill the chest, lift up the head" is to bring it up, to bring its level up.

As for the others, it's different: they (hard to hear clearly) use their eyes to see, "Oh, we must be compassionate, we must help, we must not eat meat!" That is good; first cultivate a wholesome mind; that practice is called observing precepts.

There is also the practice of having to save, to save oneself and to save others. [57:59] Therefore, for the parts that we eat, we must chant the Buddha's name, we must liberate them, pray for their liberation so that they have the opportunity to evolve.

Therefore, those who do not understand: practising in a monastery is different; practising in a monastery means only eating vegetarian food and observing precepts, so there is no way to resolve it. They also sit in meditation, but it is restless, and they cannot correct it!

But this has a method: we demonstrate that, "When I act, from my movement I reach stillness, reach delusion, reach transcendence, reach purity, reach enlightenment," then we see, "I have saved myself, so all beings follow me, and I am also saved!" There must be proof.

If one does not practise this, but continues to eat meat constantly, one remains stuck, making no progress!

But those who follow the temple and eat vegetarian food find it much easier; it lightens the person.

But you see clearly that: a stalk of grass is "subject to the sword," its sin is even heavier than that of an animal, yet they don't know! It is subject to the sword, chopped and sliced to be eaten! It has its own life, not just an animal's life! Even a blade of grass has a life! "Heaven gives birth to people, so how can people be without fortune? Earth gives birth to grass, so how can grass be without roots?" You see, is there a plant without roots? Is there a person without a mouth to drink water? It's the same thing!

When one becomes conscious, returning to the essence, that is true cultivation: "Essence, Essence; Essence, Essence"; You hear people in the temple say, "Essence," but who has seen the essence?

You must practise to see the essence. [58:45]

But we close our eyes, stare right here, turn off all the lights, and see the light! Then we call it "my light"!

You must practise austerities!

If you don't practise, you will never see it! You only talk about it in theory.

Like theory, you see that "the animal is sinful"; you say that, but it's just theory. You kill it, you are also sinful; but here we advocate non-killing, non-slaughter: no killing, no advocating killing animals for food.

But in the midst of the vast ocean, its karmic law has been punished like this, so now what should we think? We must save it; eating a little bit means we have its breath so we can pray for its liberation!

But one must have the proper understanding before daring to eat.

Disciple 3: Master (unclear)

The Master: Without proper understanding, eating it will only bind you more and more!

Disciple 3: Yes

The Master: Eat one tomato and one bowl of rice. Mr. Tu signed a contract for me, telling me to eat meat. No way! Now I see clearly that it lives in harmony, so I will help it. At night, I meditate and pray for its salvation.

Many people eat more at night and become restless, unable to meditate! That is not advisable.

Disciple 3: Yes

The Master: Because we have no method; we are not yet enlightened, our energy does not reach; we cannot help it! It is not possible, we lack the level!

When I clearly see that the chicken is not a chicken, that I see an old man and not a chicken; when I see a duck and see a woman, "Come here, I'll take you! Come here so I can pray for you!" Then I don't eat it, it doesn't enter!

I tried eating a piece, and saw it pass through! I said, "Now I can perform the rites for it!" Then I saw, "Ah; help!" That's all. But I practised strict vegetarianism, I practised strict vegetarianism back then.

Friend 4: You're a lifelong vegetarian, aren't you, Mr. Tam?

Teacher: I eat vegetarian! I eat rice with one tomato, one bowl of rice; only at 3 o'clock in the morning, but not at this hour; I don't eat. I walked from Chợ Lớn down to Saigon to study the teachings; just drinking water! [01:01:50]

Disciple 4: But why do we want (unclear); as the Master said, (unclear)

Teacher: That is, all sentient beings here, all the animals that die here and there, are subject to God's law of progression: If you are kind, it will lead to kindness; if you are evil, it will lead to evil. Therefore, it is very painful!

Only after attaining the Way can one dare to eat; otherwise, those who cultivate cannot eat meat.

Dharma Friend 4: Why can we eat and still attain enlightenment, Master?

The Master: Of course we can attain liberation! We must see its form; you must see its form!

Disciple 4: No; what I mean is, why must we eat for it to attain enlightenment?

The Master: It has the opportunity to evolve! But you say an animal, how can it become a two-legged creature? It has four legs; so it becomes two-legged, and two legs lead to its evolution. [01:02:53]

Disciple 4: What if it lives but its lifespan ends, and it dies on its own—does it still evolve?

The Master: That is also evolution.

Friend 4: So then there's no need to use (unclear)

The Master: But this society doesn't allow it; this society kills!

Then who will save it?

This society is currently in a state of evil karma; now someone must save it! If you don't save it, how can it be saved?

But only those who practise, who are called by that name, who have that level of attainment, dare to do it; without that level of attainment, you see people preparing it, thinking it's a piece of meat, but it's not a piece of meat! Where is its face? Before, it was very evil, very wicked, but today it has become an ox, and now it suffers, it sacrifices; it is a dictator, it is also a leader, it is a dictator; as an ox, it must sacrifice its flesh and blood! It vowed to do so! It vowed to sacrifice everything so that it could have the opportunity to evolve into a human being. Do you understand?

When I do the same, I do evil, "Oh well, I'll just die, let me take its place!" It has that bodhisattva virtue!

When you eat, it makes you warm and full, that is its bodhisattva virtue.

When I eat, I realise, "Ah... this person has such a great vow!"

But when it makes us feel full and satisfied, what do we do after eating?

We must pray for its evolution. Our bodhisattva virtue must be higher: pray for it, "Go and be liberated, don't become a human being and suffer anymore!" Day and night, we still worry about chanting Buddha's name to pray for it.

A blade of grass is the same. Do you think that by eating a blade of grass, you have paid off your debt? It lives forever! Do you think that once you eat the blade of grass, it is gone? It remains forever! It is being born, and you cut its throat! Birth, existence, decay, and death; it is the same as an animal. [01:04:47]

When one understands this principle fully, one's actions align with the true path.

But if we remain in attachment, saying, "I can't do it, I'm practising, I don't eat, I keep the precepts"; this and that, this and that; in the end, we are only feeding our attachment. Then when we die, we still don't know who we are? Then what are we doing? Why do humans have to eat? We can't even hold onto a drop of water, yet we have to eat; what for? "I drink this glass of water, but soon I'll give it all back, I can't keep a single drop!"

Is that God's law? Whatever you eat, you must give back in full! Is that God's law, that it must be so? [01:05:24]

It's not that humans want to, but they can't! Sometimes you see that chicken is delicious, you want to eat it, but sometimes you can't eat it; you miss out; you have to eat another chicken!

But that chicken is your relative, called your "Nine Generations and Seven Ancestors." It comes back to reside there to evolve with you: it's either borrowing or repaying; see if you still owe it anything? It can come in, and one day it will make your face completely dark, forcing you to go to prison! It has enough karma, enough reasons! But many English people see its face glowing brightly like that, suddenly turning completely dark; causing trouble, going to jail; being imprisoned!

That is how it seeks revenge.

Here, there's only the book "The Journey of Reincarnation" for you to read.

Vegetarianism is good. Beginners like me, when we first start practising, must be vegetarian. I was very strict about it. I was vegetarian, but my teacher demanded I sign a contract: "You go ahead and eat meat. When you die and suffer down below, I'll take the blame!" Sign it, sign the contract with me!

But I absolutely refused to eat meat! "I will practise as long as I see fit." Because I am different: when I practised, I only thought about death, not about life; so I had to study the reasoning behind it.

If it doesn't make sense, I won't do it! I'm not just going to listen to others and eat vegetarian food for no reason! No. I don't eat vegetarian food for no reason! I fast on my own, I cook my own rice; but I don't use charcoal, I use nothing; I go and collect scraps of paper to cook with; I cook a pot of rice enough for me to eat, I add a tomato, I cover it, no salt, no sugar; the tomato has water, it has enough nutrients, enough, enough, eat it (unclear). But I eat at 3 o'clock in the morning; on ordinary days I don't eat; at ordinary times, I don't eat. But I practise to reform my mind, reform my character, reform my five organs. I know I was very bad before, I have to reform it all; I fast, I endure hardship, I walk; I don't have a single penny on me! [01:07:36]

It was so hard, only now can I say this; it's not like someone else sitting there talking endlessly, analysing every aspect with me! I had to suffer first to get to where I am today. But now, I eat for 5 to 10 minutes and I'm done; I don't eat much; whatever I eat, it takes at most 10 minutes to finish a meal.

Disciple 4: How does one cultivate wisdom and clarity of mind?

The Master: That's it! That's the method! When you restore balance, it naturally opens up, because the five organs inside—metal, wood, water, earth—each in their place, that's when the light shines! When it shines upward, the radiant light opens the wisdom.

But you, these five organs are always directed downward, creating desire alone!

But when we practise the Dharma Wheel Constant Rotation, I have the Dharma Wheel Constant Rotation method: inhale, "Fill the navel, fill the chest, lift the head"; then bring the pure energy in to transform the impure energy within, and it ascends! You see, how high it goes, can you see clearly? Satellites now ascend so high they can see the shape of a car!

So we are here, right in the centre of the heart, reciting Buddha's name, in the centre of the head, not reciting Buddha's name here! It's different from other sects. And it's very fast, a shortcut! Up there, you see the light; then your consciousness is different: before, you also wrote prose and poetry; but now you write poetry, it's different! The sentences have all changed! You've learned the same words, but the book is different; it's very enlightening!

So, is there a "Method of Practice" here? [01:09:20]

Disciple 2: Yes, it is.

The Master: Give it to him to study so he can do the Soul Examination and Enlightenment first.

You must do it for six months, then you can eat vegetarian, eat vegetarian, eat meat, it's up to you. Then at that time, you study, you feel something, from there you cultivate yourself, advance yourself; it's not me cultivating for you!

If I cultivate for you, I am taking advantage of you! There is no such thing as me cultivating for you! "You cultivate, you attain; she cultivates, she attains"; there is no such thing as cultivating for others!

In this case, each person is in their own position; each person is a spiritual root, not weak, no longer accepting weakness.

Practice until you reach the goal! Only by practising until you reach the goal can you change your appearance, change everything!

I, back then, didn't have that face! It's all changed!

Dharma Friend 4: (unclear)

Teacher: Yes, change; change because back then I practised, I meditated, I saw the Buddha above my head, and I liked it, so I told him, "I will see the Buddha!" People scolded me, my friends who were trading, came and said, "People are trading, why are you talking about religion? What kind of religion is this that you keep talking about?" I kept saying it. "Yes, there is clearly a Buddha! I saw him!"

Then I begged him, I said, "Alright, now give me a face like yours!"

I meditated and kept bowing my head to the ground, rubbing my face, rubbing, stroking; rubbing, stroking! My ears weren't like that before, they were small! Now they're elongated; completely changed!

His face changed, and he said, "You're an enlightened monk? Your face looks like Buddha's! Tell me about it." My friends said, "Tell us about it!"

I told him about the path, speaking to his dark heart, telling him to accept it: "Show me the way (I can't hear clearly)."

This person, that person, the other person, they all shouted and came to the house! But it's not like I went to the temple or the shrine to do this job! No, it's not! I practised at home; I was tired of life, I wanted to die and see what my soul was like? I bought sleeping pills properly; I prepared to die and see what it was like! [01:11:15]

I met this man, and he taught me this method, the method of soul projection. Wherever it hits, that's where I go to study!

After learning, that's all he taught me: Soul Gazing and Illumination. Then I went home and practised, practised, practised, practised, chanted, and sat in the Dharma Wheel of Constant Movement! You have to do it yourself; he's not going to do it for you! No way!

He only said a couple of things: "You cultivate for yourself, not for me, so stop asking! I'm not free to answer!"

It's not like now that I can break it down bit by bit for you to see the soul! [01:11:44]

[End of ID# 19870426Q2]


----
vovilibrary.net >>refresh...