19870000Q1
TV NHẪN HOÀ : VẤN ĐẠO - GIẢNG VỀ LỜI NGUYỆN – Cuốn A
Bạn đạo1: [… nghe không rõ]; là tại sao?
Đức Thầy: Cái đó là cái sự biến chuyển trong cái cơ tạng : cho nên, cái sự biến chuyển trong cơ tạng, cái luồng điển nó đang mở lưng chừng, chưa có hợp nhứt ; mà nó hợp nhứt trụ đảnh rồi, thì không còn cái tiếng đàn bà nữa. Cho nên, phải gom ngay trung tim bộ đầu, và hướng thượng, thì nó sẽ đổi.
Cho nên, cái cơ quan của chúng ta nó cũng như là cái máy cassette vậy : nó làm lưng chừng vậy, cái tour nó không có đúng, thì nó nghe cái hơi lạ lạ một chút. Cố gắng làm Pháp Luân một chặp đó, rồi nó nghe lại đúng y như vậy ; không có sao. Cho nên, trường hợp đây rồi nó xẩy ra nghe tiếng đàn bà ; rồi làm Pháp Luân Thường Chuyển một chặp là nó sẽ hết, không có nữa.
Bạn đạo2: […nghe không rõ] Thưa Thầy, sau khi con tu thiền một thời gian thì con không còn dục : buông bỏ chồng thì có tội ; còn ở với chồng thì cả tâm hồn lẫn thể xác con đau khổ quá ; con không biết phải làm sao ? Nhờ Thầy giảng dạy.
Đức Thầy: Cho nên, mình phải hiểu rằng thương yêu nhau, phải bảo vệ sức khỏe cho nhau ; phải giải thích cho chồng nghe : “Ngày hôm nay con đường tình dục nó bớt, nhưng mà cơ thể nó lại mạnh dạn.” Mình lấy cái thân mình ví dụ cho chồng thấy ; nếu chồng mà tiến tới vậy đó, thì hai người sẽ yêu nhau đời đời và không có bị bệnh hoạn, và không bị thân nghiệp nữa. Cho nên, bây giờ người ta đua nhau đi tìm bác sĩ, tìm nhà thương, vì bệnh ! Mà ngày hôm nay mình nhờ cái pháp này tu để phòng bệnh và không xẩy ra bệnh, thì mình bàn bạc với chồng : cái gì hợp tình hợp lý thì 2 bên chắc chắn là phải thỏa thuận, chớ không có gì đâu !
Bởi vì cái chuyện làm, tu thiền, là đại sự. Đại sự ở chỗ nào, mình phải giải thích rõ ; nghĩa là, “Trước kia, Quan Âm đi tu cũng vậy : bỏ vua cha đi tu, thành đạo mới về, thể hiện trọn nghĩa, trọn nhân. Bây giờ tôi tu, tôi cũng đi con đường tốt, không có đi con đường hư ! À. tôi tu là tôi muốn thực hiện trọn hiếu, trọn nghĩa, trọn nhân, cũng như những người đã đi trước !” Thì ảnh hưởng chồng và giải thích cho chồng : chồng cũng còn cửu huyền thất tổ, thì Người phải thấy rõ đó là cái gương, và có cơ hội để thực hành trọn hiếu, trọn nghĩa, trọn nhân. Thì hai người cùng ảnh hưởng cho nhau đồng tu tiến ! Do mình thuyết giảng và nói rõ ràng cho chồng nghe ; chớ có gì đâu phải lo ! Cái gì,gia cang mà minh bạch rồi á, thì hai người đồng tiến và làm đại sự ở tương lai. Còn nếu bây giờ cứ đòi hỏi sự dâm dục, thể xác mòn mỏi,mà không đi đến đâu, và tâm thân bất ổn, thì hai bên tự xác nhận để thấy rõ ; thì tay nắm tay và chung đi một con đường tiến tới ! [03:27]
Bạn đạo3: Thưa Thầy, câu hỏi này thuộc về (nghe không rõ) : trong ba ngày, con học được bởi Thầy : từ bi trong cái sân !
Đức Thầy: Từ bi trong cái sân : bây giờ mình nói, “Từ bi trong cái sân,” không ai hiểu ! Mình thấy họ sân, nhưng mà mình đâm ra thương yêu. Cái sân là một cái bệnh ; mình phải thương yêu, hết sức thương yêu, thì những người đó từ,xung quanh mọi người đều thương yêu họ, cái sân sẽ tiêu diệt ! Đó là một cách trị bệnh : lấy cái từ bi mà giải sân ; là từ bi trong sân, rồi tịnh trong động.
Bạn đạo3: Dạ. (nghe không rõ) Thưa Thầy, trong đời có đạo, trong đạo có đức ; vậy thì đạo do đâu mà có ; đức do đâu mà sanh ; người có nhân duyên gì mà đến, rồi lại phải ra đi ?
Đức Thầy: Đạo là từ Đại Thanh Tịnh : chưa có loài người đã có Đạo ! Đức là do chúng sanh hướng thượng, dụng tâm bất quái ngại làm đủ mọi việc hữu ích cho vạn linh, mới cấu trúc thành Đức.
Rồi, còn cái gì nữa ? [05:13]
Bạn đạo3: Câu thứ hai : Tâm lành, và Đạo lành. Thưa Thầy, người có nhân duyên gì mà đến, rồi phải ra đi ?
Đức Thầy: À ; cái đó là cái luật vay trả ; luật vay trả : có duyên, thì có nghiệp ; mà cái duyên nghiệp đó là do cái đại nguyện của mỗi hành giả mà thôi.
Như, trước kia chúng ta làm con người buôn bán, làm ăn khá giả, “tôi kiếm được thiệt nhiều tiền để tôi làm ông chủ cho bự ; dẹp hết mấy cái tiệm con ; bắt mấy thằng kia bỏ tù hết ! Là tôi nguyện làm giàu và tôi nguyện làm ác ; cho nên tới lúc chết rồi tôi mới dòm lại : hành động của tôi không có chánh ; tôi mới phát đại nguyện để chụôc cái tội của tôi ! Muốn chuộc cái tội tôi, bây giờ tôi lấy cái gì xứng đáng với tội của tôi ? tôi không làm người nữa : làm người mắc cở quá, tôi trả không nổi ; tôi làm con thú đi ; bây giờ tôi bỏ hết : bởi vì hồi tôi ở đời, tôi lấy của người ta, tôi ăn nhiều quá, làm cho người ta đau khổ ; bây giờ tôi phải trả lại sự đau khổ, nó mới cân xứng !” Cho nên, nhiều vị họ hy sinh làm con thú, làm con bò mấy kiếp như vậy, để chịu đựng và để lập lại cái hạnh bồ tát ; rồi mới tạo duyên để tu học.
Cái duyên do nghiệp : sau nghiệp, thức tâm, mới tạo ra cái duyên. Cho nên, duyên nghiệp, duyên nghiệp ; liên, luân hồi đều ngộ tới duyên nghiệp, là vậy.
Cái tu cũng vậy : mà phát đại nguyện tu cũng có duyên nghiệp của tâm tu. Cho nên, chúng ta mỗi người đến đây với sự bằng lòng của chính mình, chớ không ai bắt buộc. Đừng có trách ông Trời : mình đã làm bậy quá nhiều, ngày nay mình được làm con người với sự bằng lòng của chính mình. Thì bây giờ, ngày hôm nay chúng ta tu, ta bằng lòng tu. Mà tu để làm gì ? Làm Tiên, làm Phật ! Bằng lòng thì phải đi cho tới đích ; chớ không phải ai bắt buộc chúng ta tu ! Ta thích, ta bằng lòng, ta chấp nhận ! Cho nên, ông Trời rất tự do và rất trật tự ; mà chúng sanh bị đui, điếc, câm ; không thấy thì trách ông Trời bất công, chớ kỳ thật mình là người bất công ! [07:54]
Bạn đạo3: Câu thứ hai : Tâm lành, và Đạo lành, là Chơn đạo ; có khác nhau không, Thầy?
Đức Thầy: Tâm lành, và đạo lành, là chơn đạo ; cũng không có khác nhau : cái tâm lành thì mới rõ cái đạo lành ; mà cái pháp lành luôn luôn ở nơi người hiền ! Cùng chung một mối mà thôi !
Bạn đạo3: Dạ. Câu kế tiếp : Thanh Giới là vượt ra khỏi Âm, Dương. [… nghe không rõ] không vậy ? Nhở Thầy giảng thích.
Đức Thầy: Thanh Giới thì vượt ra khỏi Âm, Dương ; nhưng mà cái Âm, Dương đó mới tới Thanh, cũng chưa có đủ ! Cực thanh, cực tịnh,mới thực sự vượt khỏi Âm, Dương ; còn Thanh đó, chưa ! Cho nên, chư Tiên nhiều khi cũng bị đọa trần là vậy !
Bạn đạo3: Câu thứ tư : “Đạo tròn đầy,” có khác với “Điển tròn,” không ?
Đức Thầy: Đạo tròn đầy ? Thì đương nhiên điển tròn mới thấy đạo ; mà đạo tròn đầy là đã được chứng quả rồi ! Không, “Cư trần, bất nhiễm trần” : ở đây, nhưng không phải ở đây !
Bạn đạo3: Câu kế tiếp : “Tam Thanh” là đại diện cho “Tam Giới,” cũng là “Tam Giáo Tòa” ; đúng không ?
Đức Thầy: Tam Thanh, là nơi đó trật tự của đấng Cha Trời. Còn Tam Giáo Tòa là hành sự, thừa lệnh của Tam Thanh mà hành sự.
Bạn đạo3: Câu cuối cùng : “Tây Phương” là Niết Bàn, là sự an lạc ; vậy, tâm hồn an lạc có phải là Niết Bàn ở trong tâm mình đang khai mở không ? Vậy, Tây Phương do Tam Sinh mà có ! Phải vậy không ?
Đức Thầy: Niết Bàn tại thế : Vô Vi tu có đạt được Niết Bàn tại thế ! Cho nên, người tu Vô Vi, một thời gian qua sự kích động và phản động đủ chuyện, xào xáo, lộn xộn, “Chắc mình, chắc điên quá” ; nhưng mà tới hồi nó quy Không, nó là nhập Niết Bàn tại thế : tâm vô quái ngại, tự lực cánh sinh, sống hòa, thương yêu và tha thứ.
Bạn đạo3: Câu hỏi này của anh Vương Kiệt. Câu hỏi thứ nhất : Làm thế nào mới nhận diện được trình độ của người đối diện ? [10:20]
Đức Thầy: Muốn nhìn trình độ của người đối diện, là chúng ta phải hành. Mà ta hành vào nội tâm, nội thức, thì chúng ta mới đo lường được đối phương. Đối phương đó thế nào ? Nó hướng ngoại, thì trình độ hướng ngoại đó mình biết rồi : do Tứ Quan mà thôi ; lý thuyết thu hút bởi Tứ Quan : mắt, mũi, tai, miệng. Còn tâm thức, là nó hành sai về điển giới. Thì chúng ta chứng minh trình độ đó là trình độ tâm thức về điển quang ; còn trình độ kia là trình độ lý thuyết hướng ngoại : tài liệu này, tài liệu kia, tài liệu nọ, là lấy lý thuyết hướng ngoại, và không có cứu vớt được. Còn trình độ trong nội thức : nó nói cụt ngủn, hà ; nó nói ngang tàng, hà, nhưng mà tâm của nó là tâm trực, thẳng, không có méo mó ; Ông Trời chứng nó. Còn cái kia, nói hay lắm : văn chương, vá cái này, víu cái kia ; nhưng mà không ai chứng lý thuyết.
Cho nên, Vô Vi hiện tại có 2 khối : một khối Vô Vi lý thuyết, và một khối Vô Vi thực hành.
Khối Vô Vi thực hành nghe nói là cọc cằn lắm, nhưng mà thật sự nó độ, vì nó đã hành : nó khai thông cái, cái, cái cơ tạng nó, và nó khứ trược lưu thanh, thì một âm thinh của nó là độ : thấy nó kích vậy, nhưng mà độ ; thấy nó chửi vậy, nhưng mà ban ơn ! Cho nên, phải hiểu cái người thực hành nó khác : người thực hành nó nóng nảy hơn người thường, vì nó thấy, “Thằng đó sai,” nó muốn la cho nó, cái tâm nó muốn cứu cái thằng đó cho nó hết đi, cho nó dẹp cái đó đi, nó không biết làm sao, nó chửi nặng thằng kia để cho nó thức tâm ! Thì người đời nói nó nóng, chớ nó muốn thằng đó trở lại tốt hơn, vì nó đã làm được ! Đó ; cho nên, cái nhóm thực hành nó khác ; nhóm lý thuyết nó khác. Nhóm lý thuyết thì xoa dịu, nói này, nói kia, nói qua loa rồi thôi. Còn nhóm thực hành nó nói thẳng.
Cho nên, người tu Vô Vi càng tu càng nói thẳng, không có nói méo mó ; mà tu tới trịnh độ mà luồng điển bao vây được cái phần hồn, mới giảng được triết lý ; nhưng mà triết lý đó đánh còn mạnh hơn nói ! Nhưng mà khi cái hành giả thiền, giác rồi, nghe, nó mới thấm thía : nó còn mạnh hơn là đánh đau (… nghe không rõ) ; kêu bằng, “Minh triết.”
Bạn đạo3: Câu hỏi kế tiếp : thế nào là phàm tâm, hay là chơn tâm, của người đối diện ?
Đức Thầy: Phàm tâm, thì cũng vậy : như hồi nãy giờ nói chuyện đời thôi, nói chuyện thị phi, nói chuyện ông A, ông B, nói chuyện, “tôi bệnh vầy, chắc tôi chết,” đồ, này kia, kia nọ ; nói chuyện tùm lum mà không, nói một ngày mà không ra cái việc gì hết trọi ; kêu bằng, cái phàm tâm ; thị phi, chuyện anh A, anh B cũng đem nói ; mà cái chuyện mình, không khai phá !
Còn chơn tâm, không có nói ; chỉ nghe, hành, và niệm Phật ; và tìm cái gì để ban ơn cho đối phương, tìm cái gì để giúp đỡ cho đối phương,chớ không có nói là, “Tôi đi méc chuyện này, chuyện nọ” ; không, không có vụ đó ! Làm sao giúp đỡ cho đối phương, phục vụ đối phương. Đó là chơn tâm.
Bạn đạo3: Câu hỏi của một bạn đạo : Thưa Thầy, người bị bệnh ra mồ hôi trộm, tay chân luôn luôn ra mồ hôi ướt, luôn ẩm ướt ; có phải là do thận yếu không, và có cách nào chữa được bệnh này không ? [14:07]
Đức Thầy: Đúng, do thận yếu, cho nên phải bồi dưỡng thận ; thận và tâm, tim ; bồi dưỡng 2 cái đó thôi, rồi cũng như thường ! Thuốc Bắc thì phải uống Lộc Nhung, rồi gia mấy món nữa ; cái đó là ở tiệm thuốc Bắc là người ta cũng có.
Bạn đạo3: Câu hỏi kế tiếp : con đã hành thiền được 1 năm nay, theo hai pháp Soi Hồn và Chiếu Minh ; đến phần xả thiền thì tay chân ra mồ hôi rất nhiều, nên không làm được. Như vậy có ảnh hưởng làm chậm cho người hành pháp không ? Con có nên tập thêm 2 pháp nữa,là Pháp Luân Thường Chuyển và Thiền Định, không ?
Đức Thầy: Cho nên, Soi Hồn và Chiếu Minh nó ra mồ hôi, không sao ; cái chuyện đó không sao. Ăn thua ý chí, và đem cái nguyên khí vô để làm cho cái thận nó càng ngày càng mạnh thêm. Còn cái ướt tay, có làm được, không làm được, cũng không thành vấn đề, không có hại. Mà khi thích ngồi thiền kìa, mới thiền được ; chớ đừng bắt buộc nó ngồi thiền ! Khi mà người ta làm Soi hồn, Chiếu Minh, rồi cảm thích ngồi thiền, thì ngồi thiền nó mới an ; còn chưa thích ngồi thiền, không nên bắt buộc nó ngồi !
Bạn đạo3: Con xin phép hỏi câu kế tiếp : Xin Thầy minh luận : có người muốn ăn cắp cái Master Key của Thầy đem bán, vì người đó bán thuốc trường sinh không ai mua, nên định ăn cắp Master Key của Thầy để đi bán đạo!
Đức Thầy: Master gì ?
Bạn đạo3: Master Key, tức là Chìa Khóa Chánh ; ở đây dùng cái danh từ…
Đức Thầy: Master Key, đi bán đạo hả ?
Bạn đạo3: Dạ.
Đức Thầy: (cười) Cái đó là cái quyền của họ ! Không phải ăn cắp !
Bạn đạo3: Dạ.
Đức Thầy: Họ muốn đem ra đổi lấy cơm ăn ? Nhưng mà họ mắc nợ Ông Trời ; nếu họ bán, họ mắc nợ Ông Trời ! Đạo không phải đạo của ông Tám ; đạo cuả ông Trời ! Họ thiếu nợ Ông Trời, thì Ông Trời chửi họ ; phải không ? Họ nắm cái master key đó là master key của Ông Trời ; mà đi đâu cũng không tránh khỏi Ông Trời ; thế nào cũng gặp ông Trời chửi ! Chớ ông Tám không có cái gì hết !
Bạn đạo3: Dạ. Câu hỏi này : Thưa Thầy, thở Pháp Luân đây thì không khí trược, thì có hại không ? [16:24]
Đức Thầy: Cái gì ?
Bạn đạo: Thở Pháp Luân nơi không khí trược ; như vậy có hại không ?
Đức Thầy: Trược, nhưng mà ta có không khí hít vô, cứ việc hít ! Bởi vì khi mà ta hít vô lỗ mũi mà ta cảm thấy hít được á, thì cứ việc hít ; không sao ! Trừ khi những khí độc mà hít không vô thì chúng ta không hít thôi, ta tránh nó đi. Còn cái mà hít được vô, thấy lỗ mũi nhẹ nhàng, là đang thanh lọc rồi ; làm sao nói “Trược” ! Chỗ nào là “Trược” ? Thấy không ?
Cho nên, cái Pháp Luân Thường Chuyển đây, bằng đầu hít bằng lỗ mũi ; sau, hít bằng cái gì, biết không ? Trung tim bộ đầu ! Cái ý vừa nghĩ đến trung tim bộ đầu là Pháp Luân Thường Chuyển, cái bụng tự nhiên nó đầy rồi ! Đó ! Cho nên, vô, phải cố gắng làm ; làm cho đến khi mà bom nguyên tử xuống, chỉ dùng đó mà thở thôi, trung tim bộ đầu mà thở thôi : lấy cái Nguyên Khí, trên đó nó nhiều lớp thanh lọc đưa xuống, cũng sống được mấy ngày !
Bạn đạo: Xin Thầy giải thích, “Ba Báu Linh : Tinh, Khí, Thần” ?
Đức Thầy: Tinh, khí, thần trong cơ thể của con người là quan trọng nhứt ! Không nhờ tinh, khí, thần, làm sao hiểu được việc này, việc kia, việc nọ ? Cho nên, nó là cái Ngôi Tam Bảo : trên trời Nhựt, Nguyệt tinh ; cơ thể là Tinh, Khí, Thần ; nhìn ra là Thiên, Địa, Nhơn ; tất cả đều là ba ! Mà ba vật báu đó mà không giữ á, thì cái ngôi Tam Bảo không có ; tu không đắc ! Mà giữ được cái ngôi Tam Bảo, lại dễ tu ! Cho nên, cái bài, bài “Đạo Tâm” đó, bài gì đó, có nói, phải không ?
Bạn đạo3: Dạ.
Đức Thầy: “Quy y Tam Bảo, nơi này dễ tu” ; là giữ phần tinh, khí, điển đó là dễ tu hơn.
Bạn đạo3: Thưa Thầy, con thấy có bạn đạo xưng là, “Cha,” mà còn chửi thề ! Xin Thầy cho biết ? (cười)
Đức Thầy: (cười) Cho nên,”Cha” là từ mọi trạng thái ; thằng cùi cũng xưng được “Cha” ; thấy không ? Cho nên, Cha là từ mọi trạng thái : cho nên, nó nói sao nó nói, mình không nên chấp ! Hồi xưa, người ta chấp, người ta tô đẹp cho ông Trời, thiệt đẹp mới là Ông Trời ; làm mê hoặc người ta !
Bạn đạo3: Dạ.
Đức Thầy: Bây giờ, ông Trời, ở đâu cũng ông Trời ! ông Trời tục tĩu cũng ông Trời, vì đống phân là Ông Trời mà ! Đâu có cái gì (cười) mà, mà, mà chấp ! Mà mình bị kẹt ở trong cái văn chương đó, “Ông Trời phải nói cho ngon lành, chớ ông Trời sao mà tục tĩu quá !” Tục tĩu cũng ông Trời ! Bây giờ ông Trời với bà Đất, mình dòm ông Trời với bà Đất đó, dâm dục suốt ngày nó mới hóa hóa, sanh sanh !
Bạn đạo3: Dạ !
Đức Thầy: Thấy rõ không ? Hai cái luồng điển giao cảm không ngừng nghỉ, mà hóa hóa sanh sanh, chúng ta mới có cái sự sinh sống hiện tại ! Đó là luật rồi : về Điển, là luật rồi ; đó ! Còn vợ, chồng ở thế gian đó, có ân ái với nhau mới có con ! Nếu không ân ái, chúng ta đâu có ngồi đây nói chuyện ? Thấy không ? Luật rồi !
Bạn đạo3: Dạ.
Đức Thầy: Hiểu được Luật rồi là phá mê, phá chấp ! À ! Không tưởng tới Ông, “Ông đó Ổng xưng ông Trời, mà Ổng chửi thề !” Rồi cái thằng kia nó nói, “Tao chấp ; ông Trời, mà sao Anh chửi lộn vậy ?” “Thì Mày chấp, chớ ông Trời đâu có chấp !” Ông mà xưng ông Trời, ổng không có chấp ; ổng cười, ổng nói, “Mày chấp quá ! Chửi thề ? Mà tao đã làm gì đâu mà Mày chấp ?” (cười) Thì cái chân lý, thế nào nó cũng cãi thông hết ; thấy không ? Nhờ những cái đó mà mình cứ chất vấn, mình cứ đi tới, mình nhào vô, “Anh xưng Cha ; Cha mà hỗn hào vậy ?” Nó trả lời ! À ! Cái gì mình cứ lật ngược, hỏi đi : lật ngược, hỏi ; lật ngược, hỏi ; thì nó độ ! Cho nó vui, nó mở ra, chớ không có gì hết !
Thật, là một luồng điển cứu đời : ông Cha Trời Ổng đâu có xuống hết đây ! Xuống hết đây cho sập tiệm à, sập nhà, đi ! Chỉ có một chút xíu đó, mà thế gian thấy khó chịu rồi ; cho một tia thôi ; à ! Nếu mà Ổng đem toàn năng xuống đây là sập rồi, Càn Khôn sập hết rồi ! Ai làm việc ? Phải không ? Chỉ có chút xíu đó, mà mình, tu chưa thanh tịnh, chưa hiểu !
Chớ hiểu được, chút xíu đó mới thấy cái vĩ đại của Ngài trên kia ; vĩ đại lắm, làm việc nhiều ! Nhưng mà khi mà các Bạn xuất hồn đi lên Trung Thiên, dòm thấy cái ông nhỏ nhỏ, mặt tròn tròn, ngồi chơi ; chớ ổng làm mốc gì ? “tôi mới làm ! Ông ngồi đây, chớ Ông làm cái gì đâu ?” Kỳ thật, Ổng làm, mà mình không hay : nghe tới danh Ổng là họ làm hết ; tức là Ổng làm ! Xuống địa ngục nói “Thượng Đế” là người ta xếp ro ! Thấy không ? Vô đâu, nói tới “Thượng Đế” là họ êm ! [21:05]
Bạn đạo3: Câu hỏi này của chị Minh : có một lần con đi xa nhà (… nghe không rõ)
[Băng cắt tại đây, chuyển qua đoạn khác]
Bạn đạo1: Lợi dụng cái giờ Thầy nghỉ sớm, tôi có một đề nghị định thưa với Quý Bác, quý Anh, Chị : chúng ta chỉ còn họp nhau có mấy ngày nữa, mà ngày mai, vì vấn đề gia đình, tôi phải rời đây trưa mai, sau giờ cơm ; thành thử tôi có nhiều điều tôi đề nghị đưa ra quý Bác, quý Anh, Chị thấy có hữu ích cho cái cuộc gặp mặt của chúng ta thì quý Bác, quý Anh, Chị, Em chấp thuận ; còn bằng như thấy không hữu ích, thì chúng ta nên bỏ.
Điều thứ nhất là : ngày mai tôi vắng mặt, thì tôi xin ủy quyền trưởng lớp lại cho anh Nguyễn Ngọc Cần thay thế tôi, điều khiển lớp học trong thời gian tôi vắng mặt ; cộng thêm vào cái sự hợp tác của anh Trưởng Ban Tổ Chức Nguyễn Khắc Trừ, cho đến khi tôi trở lại. tôi sẽ trở lại càng sớm càng tốt, chớ tôi không có đi luôn ; Anh, Em cứ yên chí, tôi không có đi luôn đâu, vì cái đường tâm đạo của chúng ta không thể ngưng tại đây : chúng ta còn nhiều việc lớn phải làm ! Vì tôi có việc nhà, tôi giải quyết, có lẽ sau giờ cơm trưa mai là tôi rời đây ; tôi sẽ trở lại trong đêm, nếu kịp ; nếu không kịp thì sáng Thứ Bẩy tôi sẽ đến sớm.
Thì nhân chuyến đi của tôi đó, tôi có mời quý bạn đạo ở Hawai đi Portland, đi một chuyến du lịch cho vui. Tuy nhiên, tôi còn 2 chỗ trống ; quý bạn đạo nào muốn đi theo tôi thì tôi cũng mời đi theo ; mời quý bạn đạo ở xa, chớ quý bạn đạo gần ở đây như là Oregon với Wasington, thì cái điều đó tôi thấy không cần thiết ; để dành cho quý bạn đạo xa. Ngày mai, tôi có tổ chức một cuộc đi về nhà, và đồng thời mời quý bạn đạo Hawai, còn dư 2 chỗ, vì xe van tôi cũng giới hạn. Cái tâm tôi thì rộng, mà xe van nó nhỏ, thành thử ra quý bạn đạo phương xa nào muốn đi xuống Portland chơi với tôi ngày mai thì xin cho tôi biết, để ngày mai còn đi với chúng tôi.
Bạn đạo2: Dạ, thưa huynh (nghe không rõ), như vậy chắc có lẽ là cái duyên đội thật, ngày hôm nay lại có đó ! (cười)
Bạn đạo1: Thành ra tôi còn một chỗ nữa ; ai muốn đi thì cho tôi biết để mà đi với.
Bạn đạo2: Thưa Thầy, về cái vấn đề điểu khiển cái khóa học thì ở trong ban tổ chức có (… nghe không rõ)
Bạn đạo1: Thưa Thầy, thật sự ra thì …
Bạn đạo1: Từ sớm tới giờ tôi đã [24:40]
Bạn đạo1: tôi biết, nh làm việc rất nhiều, không phải là, nhưng mà tôi có chỗ ! Tính ra tôi không nhận, ngay từ lúc đầu, có lợi gì đâu ?
Bạn đạo2: Xin anh, em, cô, bác ở đây (cười)
Bạn đạo3: Chính anh Trọng thì rất nhiều, nhưng mà vì cái chỗ đề cử rồi, không lẽ cái chỗ tôi đi bỏ trống ? Mà tôi cũng không có làm gì hết trọi ; như chị Nhi làm, tôi làm ; rồi ngày mai thế anh Bích làm, rồi tới anh Trọng làm.
Bạn đạo2: Sao anh Tư không đề nghị cái gì bầu lại cho nó dễ dàng ?
Bạn đạo1: Không ; mất công lắm, mất công lắm ! Đâu có gì đâu ; thực sự ra tôi cũng…
Bạn đạo2: Người chịu, người không chịu ; rồi tiếng ra, tiếng vào … [24:14]
Bạn đạo1: Rồi ai cũng góp (nghe không rõ) ; thôi, thì mình cứ tiến hành kế hoạch của Bác đi !
Bạn đạo1: Bởi vậy tôi có đưa đề nghị tôi nói trước : tôi nói có đồng ý cũng được, mà không đồng ý thì chúng ta không làm! Có phải không, ạ ? Thành thử ra tôi chỉ đề nghị thôi ; còn quyền quyết định là của quý Bác, quý Anh, Chị, Em ; có phải vậy không ?
Bạn đạo2: Dạ, anh Trọng xin lên xung phong.
Bạn đạo1: Nhưng mà cũng có dễ tìm là ngay ngày nay là chị Nhi, ngày mai là anh Đức, anh Trầm ; chỉ có cái gì trở ngại hoặc là điều khiển tiếp xúc với Đức Thầy vậy thôi ; chớ công chuyện không có khó, tôi thì để nghị vậy thôi ; chớ còn quyền quyết định là của quý bác, quý anh, chị, em.
Bạn đạo2: Chắc cũng chẳng ai có ý kiến chi cả, (nghe không rõ) của người ta, chớ có gì đâu mà ý kiến ?
Bạn đạo1: Sau đây là cái dịp trọng đại của Đức Thầy : chúng ta hủy bỏ cân bằng hóa đi các nơi cứu khổ ban vui. Thầy không có tiền, cho nên tôi, cái tâm tôi đó, riêng tôi không phải người tu nghèo không tu được, nghèo tu càng đắc đạo hơn là người có tiền : do đó ngày mai tôi tổ chức một cuộc quyên tiền để làm lộ phí Thầy hoằng hóa, Thầy cứu độ, đó là tùy ở Thầy.
Cho nên, không có phải tôi nói ở đây không phải đòi hỏi quý vị phải phát tâm lớn : 1 đồng, 5 cent, 10 cent, tùy hỉ. Mà ngày mai tôi muốn sau khi cái cuộc họp mặt rồi, thì Quý Vị cứ tùy hỉ, ai có tiền mặt, 1 đồng, 2 đồng, 3 đồng ; ai không có,cho cái check 5 đồng, 3 đồng, tùy ; và tôi sẽ để hộp tiền tại đây, Quý Vị, sau khi Thầy rời đó, Quý Vị tự động đến mà không có ai biết ; mình Vô Vi rồi, không có cần phải, “tôi phải 100, tôi phải 200,” Không ! Một đồng xu thôi, tâm đạo,Cha Trời cũng chứng rồi ! Người nghèo không tu được, hay sao ? Người giàu, làm ác, đã có tiền rồi, mua được ông Phật, cũng có nghiệp, vậy là người đó đã quá sức rồi, trong đời có tiền đâu có mua được Phật đâu ! Cái tâm. Thành thử ra tôi mới thưa với quý bác, quý anh chị, cứ tự động. Ngày mai có cái hộp tiền để ở đây, tự động phát tâm đến, và giờ chót tất cả xong xuôi rồi, trong 5, 10 phút thôi chỉ đến rồi bỏ vô đó, đóng kín không cho ai biết là mình bỏ bao nhiêu, một cắc hai cắc, không cho, cũng được ; đi với tay không cũng được nữa ; mà mới với tay không, 500, càng tốt ; bỏ vô rồi, sau đó chúng ta khui ra, cho biết bao nhiêu, rồi chúng ta sẽ giải quyết cái số tiền đó ra sao.
Đó là cái tâm của tôi ; còn Quý Vị không đồng ý, cũng tốt ; cái chuyện đó tôi (nghe không rõ). [26:40]
Sau cái khóa học này, tôi sẽ xuất tiền ra tôi thực hiện video, ảnh, và aó thun, bởi vì quá gấp, chúng tôi thực hiện không được, thành ra ai muốn order video, ảnh, và aó thun để kỷ niệm khóa này thì liên lạc với anh Nguyễn Đức Trọng ghi tên. tôi không đòi đóng tiền bây giờ ; ghi tên, ghi địa chỉ đàng hoàng, và ước muốn của mình : aó thun, video, ảnh, với khả năng tôi sẽ xuất tiền thực hiện trước, Quý Vị sẽ bồi hoàn lại sau, mà tùy hỷ. Nghèo cũng muốn, cứ ghi tên vô đó đi rồi ngày nào đó nhận được aó thun, nhận được video, nhận được hình ; gửi 5 đồng cũng được, 10 đồng cũng được, 2 đồng cũng được. tôi phát tâm tôi làm, đó là tôi muốn anh em có một kỷ niệm ngày họp mặt này trong những lúc quây quần với Thầy. tôi nói thì Quý Vị thấy rồi : mà không phải gởi tiền cho tôi đâu ; gởi tiền cho anh Nguyễn Đức Lâm ; a anh…
Bạn đạo2: Trần Đình Long.
Bạn đạo1: Anh Trần Đình Long ; xin lỗi.
Bạn đạo2: Như vậy là người nào bỏ nhiều, bỏ ít, vậy thôi ; Anh nghĩ khỏi ghi tên rồi phát hết, ai muốn bỏ bao nhiêu thì bỏ.
Bạn đạo1: Nhưng mà phải có địa chỉ, phải có tên,
Bạn đạo2: Dạ.
Bạn đạo1: Có điện thoại,
Bạn đạo2: Dạ.
Bạn đạo1: Để có gì trở ngại chúng tôi liên lạc,
Bạn đạo2: Dạ.
Bạn đạo1: Mà cái thời gian thực hiện cũng đòi hỏi một thời gian lâu.
Bạn đạo2: Dạ.
Bạn đạo1: Không phải một sớm, một chiều ! Video mà sao ra đó, cũng phải là video mà quý vị coi 2 tiếng, chúng tôi cũng phải sao 2 tiếng, bỏ tiền ra mua phim, bỏ công ra sao, kể cả chụp hình cũng vậy, kể cả áo thun này đó, tôi sẽ gửi áo thun thật tốt, chúng tôi có cách in vô như là Nhẫn Hòa 1, Nhẫn Hòa Khóa 2, gì đó.
Bạn đạo2: Tại vì, thưa với Anh thế này nè : mình (nghe không rõ) có phát biểu ý kiến, ví dụ như người nào order một bộ đó thì mình bỏ ít, bỏ nhiều vô cũng được ;
Bạn đạo1: Dạ.
Bạn đạo2: Nhưng mà người nào còn bạn bè thân thích đó, muốn tặng, thì xin Huynh cho biết cái giá chắc chắn ; còn cái bộ thứ nhất là bộ tùy hỉ, mà từ cái bộ thứ 2 trở lên, là bắt buộc phải tính giá [28:33]
Bạn đạo1: Đúng ! Thì bây anh Nguyễn Đức Trọng sẽ lập danh sách, ví dụ như anh Nguyễn Văn A , địa chỉ số mấy, ở đâu, thiền đường nào, điện thoại. Rồi bên đây có cột áo thun,
Bạn đạo2: Dạ.
Bạn đạo1: video, hình ảnh, ghi vô đó.
Bạn đạo2: Dạ, bao nhiêu bộ.
Bạn đạo1: Còn tùy hỷ, order nhưng mà order sau khi chúng tôi thực hiện xong, chúng tôi cũng ghi ra đây, video với vốn, tiền vốn là bao nhiêu đây,
Bạn đạo2: Dạ.
Bạn đạo1: Năm đồng, 7 đồng, với áo thun là 10 dồng, 20 chục, chẳng hạn.
Bạn đạo2: Dạ.
Bạn đạo1: Như vậy rồi tùy hỷ. Chúng tôi sẽ gửi tới quý vị đúng sau khi chúng tôi thực hiện xong, đó là tùy hỉ. tôi sẽ xuất số tiền làm cái đó, còn lỗ hay lời thì do anh Long thâu, anh Long biết, không phải lỗi tôi !
Bạn đạo2: Dạ.
Bạn đạo1: tôi xin trình bày như vậy. [29:10]
Bạn đạo2: Coi như là bộ thứ hai là trả đủ ; rồi muốn order mấy bộ …
Bạn đạo1: Không đâu ! Bởi vì đó, đôi khi coi như kỷ niệm ở nhà vợ , 2 má con đều muốn có cái áo đó hết…
Bạn đạo2: Dạ.
Bạn đạo1: Do đó, thì order 5 cái, mà cũng có nhiều bạn đạo xung quanh muốn có kỷ niệm, mình biếu người ta một cái. Cho nên, nếu mà order 6 cái áo thun, ghi số 6.
Bạn đạo2: Ba bộ ảnh, 2 bộ video.
Bạn đạo1: Để tôi bàn lại với Chú Trọng : ghi cái cỡ áo nữa : bao nhiêu người lớn, bao nhiêu con nít,
Bạn đạo2: Còn ảnh với áo thun, ghi bao nhiêu phần, ảnh thì video ?
Bạn đạo1: Rồi riêng chúng ta đây [29:44]