[19870000L9 - Cuốn 9]
ĐỊA NGỤC DU KÝ : THẦY ĐỌC VÀ GIẢNG TẠI MELBOURNE, ÚC CHÂU – 1987 – Từ Hồi 35 đến Hồi 39
HỒI BA MƯƠI LĂM
DẠO ĐỊA NGỤC MOI TIM LẦN THỨ TƯ
Phật Sống Tế Công
Giáng ngày 16 tháng 7 năm Đinh Tỵ (1977)
Hiếu đổ do như phó hỏa nga
Gia tài vạn quán tận tiêu ma
Tham dâm đảm phụ táng danh tiết
Trụy lạc thâm khang oán nại hà
Bạc bài ham thích kiếp thiêu thân
Phú quý sang giàu phúc chốc tan
Thiếu phụ tham dâm vùi tiết hạnh
Hang sâu đọa lạc há kêu than.
Tế Phật: Bọn du thủ du thực không lo làm ăn, không chịu kiếm công kiếm việc, chỉ chuyên cờ bạc làm kế sinh nhai. Nhiều kẻ lương thiện bị dẫn dụ rớt vào bẫy sập, bị tán gia bại sản thật là đáng thương. Gần đây đất Trung Bộ sinh ra bọn cướp của giết người, đều do cái nạn cờ bạc gây ra. Kẻ đánh bạc đã vô tình sa vào con đường tội lỗi và nguy hiểm, cho nên nhỏ thì thành ăn trộm, lớn thì thành ăn cướp, tù tội phát sinh. Do đó cờ bạc hại rất nhiều người, mầm độc rất lớn, người đời chớ có dính dấp vào những việc đó để sau này khỏi ân hận.
Tội dâm dục là đầu muôn tội ác, phạm vào là tiêu tan danh tiết nhục nhã khôn lường. Những phụ nữ con nhà gia giáo lương thiện phải biết giữ gìn danh dự không thể phản bội chồng mà làm chuyện tồi bại. Tội đó rất nặng, hình phạt cũng ngang với bọn cờ bạc. Chốn âm phủ những u hồn kêu khóc thê lương, thảm thiết đều từ đó phát sinh ra. Hôm nay ta dẫn Dương Sinh dạo thăm 16 ngục moi tim để nhìn thấy tận mắt lũ đó. Dương Sinh chuẩn bị lên đài sen.
Dương Sinh: Con đã sẵn sàng mời ân sư khởi hành.
Tế Phật: Đã đến nơi, Dương Sinh mau xuống đài sen.
Dương Sinh: Thưa vâng con xuống. Tình hình âm phủ lần này khác với mọi lần, vong hồn đi lại rất là náo nhiệt, không rõ tại sao?
Tế Phật: Nhân dịp rằm tháng bảy xá tội vong nhân, hai ngày này chốn dương gian nơi nào cũng cúng vong để chẩn tế các tội hồn. Nếu mắc tội nhẹ thì tội hồn có thể xuất ngục để nhận lãnh.
Dương Sinh: À thì ra nguyên do là như vậy. Phía trước, Ngục Quan ra nghênh tiếp chúng ta.
Ngục Quan: Hoan nghênh hai vị đã tới thăm bản ngục. Bữa nay nhân dịp xá tội vong nhân rằm tháng bảy nên cảnh tượng ồn ào náo nhiệt, xin hai vị chớ bận tâm.
Tế Phật: Vậy xin chớ khách sáo, chúng tôi tới là chỉ để làm phiền Ngục Quan và các vị Tướng Quân, mong tận tình giúp đỡ chúng tôi.
Ngục Quan: Hai vị phụng mệnh Ngọc Đế gia công viết sách để khuyên đời, công đức rất lớn, chúng tôi đâu dám không hết lòng, vậy xin mời hai vị vào trong quan sát sự tình.
Dương Sinh: Xin đa tạ. Trong ngục tội hồn kêu rên không dứt.
Tế Phật: Những tội hồn bị giam tại Ngục Moi Tim đều phạm trọng tội, cho nên không được hưởng sự khoan hồng để hưởng những lễ vật cúng vong của dương gian.
Ngục Quan: Bữa nay tôi cho áp giải ra hai tội hồn để họ thuật lại nghiệp quả tiền thân. Các ngươi hãy nghe ta nói, đây là Phật Sống Tế Công cùng Dương Thiện Sinh thuộc Thánh Hiền Đường ở Đài Trung. Hai vị này đã phụng chỉ Đức Ngọc Đế xuống cõi âm ti thu thập tài liệu để viết sách khuyên đời. Bây giờ hai tội hồn hãy mau cung khai tất cả những việc đã làm trên đời cho hai vị nghe.
Tội Hồn: Tuân lệnh, tôi lúc sống lo công tác bên ngoài, luôn luôn bươn chải đó đây để kiếm sống. Tôi thường lấy lữ quán làm nhà, đàn bà lạ làm người quen. Chẳng bao lâu tôi học được thói ham mê cờ bạc, lúc đầu vì hiếu kỳ sau thành thói quen, bữa nào không đánh thì lòng bồn chồn, tay ngứa ngáy. Từ đó tôi trở thành tay anh chị ở các sòng bài, tuy lãnh nhiệm vụ công tác bên ngoài nên tiền lương cũng khá nhưng mà nhiều khi cũng thua cháy túi, cho nên tôi phải chạy tới vay bạn bè. Đời sống gia đình, tôi không đoái tưởng tới nữa. Tới năm 43 tuổi có một bữa nhậu say cưỡi xe máy gặp tai nạn mà thác.
Sau khi chết bị âm binh áp giải xuống địa ngục, tôi mới vỡ lẽ ra là bị giảm thọ mất 5 năm. Bị sưu tra suốt từ Đệ Nhất Điện tới Đệ Tứ Điện cuối cùng giải giao sang Đệ Ngũ Điện. Minh Vương giận dữ xử tôi 13 năm tù và đày tại Ngục Moi Tim này. Hàng ngày trái tim ham đánh bạc của tôi bị cắt đau đớn không thể nào tả xiết.
Tôi mong người đời chớ nên đánh bài vì địa ngục rất kỵ phường cờ bạc. Ngũ Điện Sâm La Vương nếu thấy bọn bạc bài sẽ đánh 100 gậy trước, rồi sau đó mới xét xử. Bọn cờ bạc đôi tay rất cứng vì hàng ngày ngồi ở sòng bài ít hoạt động. Sâm La Vương sai lấy gậy gỗ nện, không những đã nhục nhã mà da thịt lại còn bị bầm dập đớn đau, than khóc thật là thảm thiết. Kính xin Phật Sống Tế Công giải cứu.
Tế Phật: Thủ hạ bọn cờ bạc rất vô tình, ngươi lại còn xin ta cứu giúp nữa ư? Hãy ráng mà chịu tội, không nên vọng cầu.
Ngục Quan: Mi không được cầu xin bừa bãi. Nếu chưa dứt được cái tâm ham bài bạc mi sẽ còn bị đưa đến địa ngục nướng tay chịu thêm hình phạt. Ai bảo mi lúc sinh tiền ham đánh bạc, để rồi sau khi chết phải chịu sự quả báo này, đừng có oán Trời trách người. Tội hồn thứ hai hãy thuật lại những hành vi lúc còn sống coi.
Tội Hồn: Đông người quá, nói ra thật là xấu hổ. Sau khi đã lấy chồng mà bản tính tôi còn dâm đãng cho nên thường lén chồng giao du với đám con trai ở quanh vùng. Tôi đã lén lút ăn nằm trước sau cả thảy với 5 người con trai mà chồng tôi hoàn toàn không hay biết, cho tới năm tôi 54 tuổi bị mắc bệnh tim mà thác. Hồn bị Tướng Quân Hắc Bạch áp giải tới trước đài gương soi ác nghiệp để chiếu rọi lại những hành vi xấu xa bỉ ổi, tang chứng rành rành, bắt buộc tôi phải nhận lỗi. Sau đó tôi bị giải tới Đệ Ngũ Điện rồi bị tống giam vào Ngục Moi Tim với thời hạn là 20 năm. Hàng ngày tim tôi bị cắt thật là đau đớn, bây giờ dù hối cũng không kịp. Kính mong Phật Sống Tế Công xin với Minh Vương giùm để cho tôi được ân xá khỏi khổ.
Tế Phật: Ngươi là thân phụ nữ không giữ đạo phu phụ lại tham dâm, chỉ ham mê hư vinh không chăm chỉ lo làm việc thiện, ta chẳng thể cứu được ngươi.
Ngục Quan: Xin Tế Phật chớ bận tâm. Y thị lúc sinh tiền đã tham dâm, cho nên cái tâm tham dục đó đã bị cắt, đúng là gieo nhân nào gặt quả nấy. Lúc sống đã làm những chuyện xấu xa tội lỗi mà không biết ăn năn. Nếu như sớm biết hối cải ăn năn cầu Phật thì có thể được xá tội. Nhưng đến khi chết vẫn không chịu sửa lỗi thì bây giờ có xin miễn tội cũng không thể được.
Tế Phật: Ngục Quan nói rất hữu lý, những kẻ say mê cờ bạc, ham thích dâm dục nếu biết ăn năn trở lại làm những việc thiện đức ân nghĩa, nguyện với Thánh Tiên Phật phát tâm ấn tống Địa Ngục Du Ký.
Dương Sinh, mau theo ta trở lại Hiền Đường.
Dương Sinh: Xin tuân lệnh. Đa tạ Ngục Quan cùng Tướng Quân đã nồng hậu tiếp đãi chúng tôi, xin cáo biệt.
Ngục Quan: Tướng Quân hãy ra lệnh tập hợp để tiễn chân quý khách.
Tế Phật: Dương Sinh mau lên đài sen chuẩn bị trở lại Hiền Đường.
Dương Sinh: Thưa con đã sẵn sàng, xin ân sư trở lại trần gian.
Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.
Đức Thầy giảng: [10:31]
Hôm nay chúng ta đọc đến đây mới thấy rõ tất cả mọi sự việc do tâm con người. Tội tham dâm là tội đứng đầu, nhưng mà thế gian vì muốn bảo vệ và biện hộ cho sự tham dâm, có những người lập thành đạo này đạo nọ, nhưng mà chủ trương về tham dâm.
Cho nên ở thế gian, báo chí các bạn cũng đã đọc, đã thấy rõ người tham dâm không bền bỉ. Mà ngày hôm nay chúng ta tự tu tự tiến là mọi người phải biết ăn năn, nghe và thấy. Trời đã ban cho chúng ta có lỗ tai, có cặp mắt để nghe và thấy những cái sự trái tai gai mắt, chúng ta không có thu nhận trong tâm, mà cái quan trọng để tu giải thoát là thanh tịnh.
Cho nên hàng ngày các bạn lo tu, lo thiền, lo niệm Phật, để chi? Để trở về với cái chơn tánh thanh tịnh của chính mình, nhiên hậu mới thấy đạo mầu.
Cho nên chúng sanh ở thế gian nhiều người cứ khoe đạo: “Đạo tôi hay, đạo người kia xấu”. Cái đó là cái không nên. Chính ta đạo hay mà đã tu được chưa? Lời vàng tiếng ngọc của tất cả Kinh Thánh, của Kinh Phật đã truyền giảng tại thế gian mà chúng ta đã nhận được lời nào chưa? Chúng ta chỉ biết phê phán mà không thực hành. Đó là đại tội. Chúng ta đi ra ngoài vòng thanh tịnh, chúng ta chỉ biết phê phán người khác mà không biết phê phán mình. Không biết sửa mình thì làm sao có cơ hội tiến hóa. [12:17]
Cho nên chúng sanh mọi người đều có một cái hoàn cảnh khác nhau. Có khổ mới biết được cái con đường, biết tới biên giới Phật pháp. Chớ người thế gian đau khổ mới tìm con đường tu, mà hoàn cảnh là ân sư. Hoàn cảnh các bạn có khi cảm thấy được, nhưng mà xét sâu là khổ. Tất cả chúng sanh ở thế gian là đều khổ, kể vua cho tới dân cũng đều khổ. Nhưng mà chỉ vỏn vẹn trở về với thanh tịnh thì ý chí chúng ta mới dồi dào, chúng ta mới giữ được cái niềm tin rõ ràng, và chúng ta có thể đứng giữa phong ba bão táp, thử thách bất cứ nơi nào mà tâm chúng ta cũng là thanh tịnh mới là người tu. Chớ khi mà các bạn gặp một chút thử thách mà các bạn buồn phiền thì tự làm, tự quấy rầy tâm thức của chính ta, làm cho tâm chúng ta càng ngày càng động thêm, thì chính mình rước trược vào tâm, khó tu.
Cho nên chúng ta người tu là phải giải trược. Giải trược thì phải nhớ cái nguyên căn của chúng ta là thanh tịnh. Các bạn có tay, có chân, có tiền, có của, này kia kia nọ, nhưng mà ngày nào chết là về không. Đến đây với hai bàn tay không, phải về không, vậy chúng ta không nghĩ cái chuyện “không”, tương lai làm sao chúng ta lại trở về nguồn cội được.
Cho nên chúng ta đã thấy rõ Địa Ngục Du Ký là một từ tâm để độ chúng sanh, nhắc nhở cho chúng sanh thấy rõ cái tội hằng ngày ta đã phạm khẩu nghiệp, tâm nghiệp, rất rõ ràng. Phê phán người này, phê phán người kia, không biết phê phán mình để ảnh hưởng người khác. Là chúng ta chỉ biết phê phán có lý, nhưng mà cái lý đó sẽ chìm và mất không có ai sử dụng. Mà chúng ta sửa tâm sửa tánh, rồi chúng ta phóng từ quang mới ảnh hưởng người khác được. [14:10]
Cho nên phải tự tu tự tiến. Tất cả những tài liệu của thế gian là hỗ trợ cho chúng ta tiến hóa. Trong cái có có không không hiện tại, không có cảnh gì thiệt ở thế gian. Tôi đã nói rằng cái xác của các bạn, chết rồi các bạn không có ôm nó đi chôn được, nhưng mà các bạn chỉ vun bồi cái ý chí, đó là kêu bằng giải thoát.
Cho nên chúng ta tu về thực hành chúng ta mới hội tụ cái nguyên điển mà để cảm thức được cái sự cấu trúc siêu nhiên mới sanh ra chúng ta. Có cấu trúc siêu nhiên mới sanh ra chúng ta, chớ không có ông nào chế cái mặt, cái mũi chúng ta được hết. Nhưng mà cuối cùng chúng ta thấy giả.
Đó là Đức Ông Trời, Ngọc Hoàng Thượng Đế đã chế cái cơ thể này, để chi? Để kiểm soát phần hồn chúng ta; một cử một động là kiểm soát sự thanh tịnh của các bạn hết. Vốn chúng ta là thanh tịnh, vốn chúng ta là tha thứ và thương yêu. Cho nên phải hiểu rõ điều này chúng ta mới có cơ hội tu tiến hóa. Và tới làm ăn này kia kia nọ ở thế gian, chúng ta có thể nuôi dưỡng được phần đạo đức, thanh tịnh, để hướng độ chúng sanh, quần chúng tiến hóa.
Cho nên chúng ta không nên cống cao ngạo mạn, tự đắc, tưởng là tôi không lầm, tôi không sai, nhưng mà tôi chửi người ta thét rồi tôi cũng mang khẩu nghiệp. Tôi sai, tôi đã hạ bệ tôi mà tôi không hay. Và tôi vun bồi, tôi sửa chữa những phần trần trược trong nội thức của tôi là tôi ảnh hưởng được chúng sanh.
Cho nên các bạn thấy Đức Phật Thích Ca đã thành công trong một cuộc cách mạng đại thanh tịnh. Ngài đã giải quyết được mọi việc trong cuộc đời của Ngài mà Ngài tới giải thoát, và ảnh hưởng chúng ta tới ngày hôm nay. Mà nếu chúng ta biết Ngài và không nhận sự ảnh hưởng đó trong thực hành thì chúng ta cũng vẫn là sa ngã. Dù các bạn có vẽ cái hình Ông Thích Ca đẹp cách mấy trong gia đình các bạn, Quỷ Vô Thường nó cũng rước các bạn đi thọ tội, vì mình không hướng về con đường chánh đạo mà mình chỉ làm sái quấy và khinh thị người khác. Đó là đại tội…. sẽ nhập tâm các bạn. Bạn trược thì tự nhiên rước trược, mà bạn thanh thì hòa thanh. [16:34]
Cho nên chúng ta có cái Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định để giải tỏa phần trược trong nội tâm. Mà phải cố gắng làm hàng ngày hàng đêm, có thì giờ rảnh. Chúng ta biết sửa tâm là quý, là đại phước; còn nếu không sửa tâm thì tương lai chúng ta không có cái cơ hội tiến hóa.
Biết hồn ta bất diệt, nhưng mà ta không sửa thì không có nơi sử dụng, phải đi xuống địa ngục, bị giam hãm, bị hành hạ vì sự tăm tối ác độc của chúng ta mà đối xử không hay cho những người khác. Mà nếu chúng ta bình tâm xây dựng cái đức nhịn nhục rồi thì chúng ta mới có cơ duyên ảnh hưởng người khác. Đó là cái thức hòa đồng, không còn phân biệt kẻ nhẹ người nặng nữa. Thức hòa đồng của chúng ta đắc rồi thì chúng ta chỉ chuyển từ quang cho mọi người để mọi người thấy rõ cái của cải cuối cùng của họ là chỉ có tu mới là giải thoát, chỉ có tu mới cứu được tôi, chớ không phải ai mà cứu được tôi hết thảy.
À, cho nên những người cứu được họ… Làm vua tại sao cứu không được họ? Quyền thế trong tay cứu không được họ, mà rốt cuộc họ cũng phải lân la chỗ này chỗ nọ để trả hết cái nghiệp. Mà còn khổ sau này xuống địa ngục chờ sẵn họ, rồi họ mới phát đại nguyện hy sinh, rồi trở lên thế gian làm con trâu con bò, hy sinh từ mảnh thịt, từ miếng da, từ khúc xương… để mong trở lại làm được con người. Nhưng mà cái tánh phải thể hiện là cái tánh bồ tát, hy sinh vô cùng mới được làm con người.
Ngày nay chúng ta vui được làm con người, được nghe những cái giáo lý và biết đường lối trong thực hành thì chúng ta còn, nếu mà không thực hành thì tiếp tục tự gạt mình, rồi các bạn thử coi tương lai ta sẽ đi đâu?
Càng ngày càng tăm tối thêm là chỉ đi xuống cõi âm mà thôi, không có lên được cái cõi dương. Không chịu khai mở thượng tầng để hòa thanh tiến hóa thì lúc nào chúng ta cũng ở trong sân si, động loạn và đi vô cái chỗ tự sát mà thôi, tự chôn sống mình kiếp này tới kiếp nọ. Tuy rằng bạn không chết nhưng mà bạn bị hành hạ. Cũng như Địa Ngục Du Ký đã nói, đau khổ hằng ngày: moi tim, hằng ngày cắt lưỡi, hằng ngày uống nước tiểu… Đó, rồi để chi? Để cho chúng ta thức giác và từ bỏ những cái tội lỗi đó. [19:12]
Cho nên ở thế gian trồng cái cây cũng mất nhiều năm, mà nuôi dưỡng con người cũng mất nhiều năm. Cho nên khi chúng ta hiểu đạo rồi chúng ta mới ăn năn hối cải để cho cha mẹ vui lòng; mong con biết bảo trọng lấy con, con sửa lấy con là cha mẹ mừng. Cho nên cái hiếu là chỉ do tu, mà chỉ có tu mới trọn hiếu mà tiến hóa nhanh nhẹ không có bị kẹt nữa, chớ không có cách gì giải nghiệp cho các bạn được hết.
Các bạn chỉ tu mới giải nghiệp tâm. Bạn thức giác bạn mới tự giải, còn kêu người ta nhắc bạn, chưa chắc gì bạn tin cái đó là đúng. Mà bạn thức giác rồi mới là thấy chánh pháp do bạn. Mà bạn chịu sửa, chịu tiến thì bạn rước được sự thanh cao, mà bạn không chịu sửa chịu tiến thì bạn sẽ ôm ấp sự ô trược và chỉ chờ ngày sống trong sự kích động và phản động của âm phủ mà thôi.
Thành thật cám ơn sự lưu ý của các bạn đã tham gia bữa hôm nay! [20:19]
-----
Hôm nay ngày 1 tháng 3 năm 1987, xin tiếp tục đọc.
DẠO ĐỆ LỤC ĐIỆN BÀN BẠC VỚI BIỆN THÀNH VƯƠNG
Phật Sống Tế Công
Giáng ngày 6 tháng 8 năm Đinh Tỵ (1977)
Nhất niên dung dị hựu Trung Thu
Tảo khởi dạ miên mang bất hưu
Bạch phát thiêm tân nhân dĩ lão
Thương sanh cấp tảo bả tâm tu.
Một năm qua lẹ lại Trung Thu
Tỉnh giấc nửa đêm sầu mịt mù
Thân chóng già nua đầu chóng bạc
Người đời mau sớm hướng tâm tu.
Tế Phật: Một năm thấm thoát lại đến dịp Trung Thu rồi, ngày tháng qua đi như nước chảy, Trung Thu năm ngoái quý đường phụng chỉ viết sách Địa Ngục Du Ký, chớp mắt đã gần một năm. Một năm chư sinh đêm ngày vất vả để soạn sách đã lập được kỳ công.
Đời người ngắn ngủi, cổ nhân có câu: “Nhân sinh thất thập cổ lai hy” (kiếp con người mấy ai sống tới 70 tuổi). Trước mắt chúng ta tuy khoa học phát triển nhưng người đời có câu: “Nhân sinh thất thập phương khai thủy” (đời người bắt đầu ở tuổi 70). Trời sinh ra con người vốn không giới hạn tuổi tác, chỉ vì con người tham dục, tinh khí thần bị phá tán quá nhiều cho nên tinh khí thần sớm bị hư đi. Do đó mà người đời đã tự tìm con đường chết, cho nên khuyên thế nhân sớm tu thân, dưỡng tinh thần thì có thể hưởng được tuổi trời. Bữa nay chuẩn bị dạo âm ti. Dương Sinh mau lên đài sen.
Dương Sinh: Thưa thầy, chẳng hay bữa nay mình đi thăm chốn nào?
Tế Phật: Ngũ Điện đã thăm qua rồi, hôm nay chúng ta sẽ đến thăm Lục Điện, con hãy ráng lên tinh thần.
Dương Sinh: Nhiệm vụ dạo âm ti để quan sát tình hình đã hoàn thành một nửa, con cũng cảm thấy yên tâm.
Tế Phật: Bất luận làm việc gì, nếu giữ vững niềm tin ắt sẽ đi tới thành công. Nhiệm vụ dạo âm ti là một nhiệm vụ nặng nề nhưng sẽ hoàn thành một cách tốt đẹp. Mau lên đài sen vì thời giờ eo hẹp.
Dương Sinh: Con đã sẵn sàng, xin ân sư khởi hành.
Tế Phật: Đã đến nơi, mau xuống đài sen.
Dương Sinh: Các quan viên thuộc Đệ Lục Điện đã ở trước mặt. Các vong hồn tụ tập ngoài điện khá đông, chắc là đã tới giờ thăng đường. Minh Vương đang ngồi ghế chánh án tự nhiên tuyên bố rút lui khiến các vong hồn nhốn nháo trố mắt nhìn.
Tế Phật: Biện Thành Vương cai quản Đệ Lục Điện đã thân hành xuống thềm nghênh tiếp, Dương Sinh mau theo ta đến ra mắt.
Dương Sinh: Thưa tuân lệnh. Xin ra mắt Biện Thành Vương cùng chư vị Tiên Quan. Thưa tôi là môn đệ của Thánh Hiền Đường thuộc Đài Trung tên là Dương Sinh. Thầy trò chúng tôi phụng chỉ viết sách nên hôm nay tới đây thu thập tài liệu cùng bằng chứng để khuyên đời. Vậy kính mong Minh Vương giúp đỡ chúng tôi phương tiện.
Minh Vương: Mau đứng dậy, chớ quá lễ độ. Rất may từ lâu đã nghe Thánh Hiền Đường tích cực phổ biến đạo giáo, công lao khuyên đời rất lớn. Trung Thu năm ngoái bản điện đã tiếp được Ngọc chiếu, biết rõ quý đường sẽ phụng chỉ soạn sách Địa Ngục Du Ký cho nên hôm nay mới tới đây. Xin mời Tế Phật cùng Dương Sinh vào trong nghỉ ngơi.
Tế Phật: Xin đa tạ. Biện Thành Vương tiếp đãi quá ân cần.
Dương Sinh, chúng ta mau theo Minh Vương vào trong.
Minh Vương: Tiên Quan mau dâng trà tiên mời hai vị.
Tiên Quan: Xin tuân lệnh. Kính mời nhị vị dùng trà.
Minh Vương: Xin Tế Phật và Dương Sinh chớ khách sáo, cứ dùng trà tự nhiên.
Dương Sinh: Xin cảm tạ Minh Vương, thứ trà này thế gian không có, hương vị nó ngọt mát rất thông cổ hạ đàm.
Minh Vương: Thứ trà này chỉ là trà thô thôi. Vật nào hiếm thì quý, cho nên có cảm giác như vậy. Hôm nay hai vị tới thăm tôi rất đỗi vui mừng. Thế đạo trần gian chông chênh thật là khó nói, đến đức Ngọc Hoàng lòng cũng rất đỗi ưu sầu, bởi vậy đã đặc chỉ cho quý Hiền Đường soạn sách Địa Ngục Du Ký. Người đời không tin là sau khi chết sẽ bị trụy lạc xuống các ngục ở âm ti để chịu khổ. Bởi vậy mới đặc biệt ra lệnh cho Tế Phật đưa hồn phách Dương Thiện Sinh xuống âm phủ quan sát, để tìm hiểu những kẻ phàm trần sau khi chết xuống âm phủ, họ phải chịu những hình phạt như thế nào. Và đàn cơ tại dương gian do Ngọc Hư đồng tử dùng pháp nhãn truyền chân, đem việc Dương Sinh thăm âm phủ thấy những gì, hình phạt ra sao, dùng đàn cơ giáng bút tả rõ sự thực. Tin rằng cuốn sách này sau khi xuất bản có thể độ được rất nhiều người.
Hiện thời dương gian tin vào khoa học miệt thị quỷ thần, phát sinh giết chóc, gian dâm, trộm cướp. Thế nhân chỉ biết ưa theo vật chất tranh giành lợi lộc, chỉ chực nhắm kẽ hở của luật pháp để tránh né. Họ cho rằng pháp luật sơ hở nên có thể mạo hiểm phạm pháp, do đó xứ nào cũng thấy luân lý bại hoại, đạo đức suy đồi thực rất đáng thương, âu cũng chỉ vì quá tham lam hưởng thụ vật chất mà phát sinh ra những điều bất lương.
Ngày nay nhìn thấy tình thế dương gian như vậy tôi rất đau lòng. Phàm những kẻ không tin quỷ thần, nghiệp quả báo ứng nên mới dám ngang nhiên làm loạn, sau khi chết không có một kẻ nào trốn thoát được hình phạt ở địa ngục. Cho nên nói rằng: “Thiên võng khôi khôi sơ nhi bất lậu” (lưới Trời lồng lộng, thưa mà không lọt) chính là lẽ đó.
Tôi cai quản 6 điện, tên lớn kêu là Đại Địa Ngục, phàm những kẻ đến Đệ Lục Điện để thụ hình đều đã qua Đệ Ngũ Điện chịu thống khổ rồi. Cho nên tên lớn Đại Địa Ngục là chịu hình phạt qua 16 tiểu địa ngục.
Người đời đã làm thương tổn lẽ Trời, những kẻ không giữ quy củ đạo đức đã phải chịu những hình phạt quá nặng nề thê thảm. Dương Sinh khi trở lại dương gian nên khuyên người đời tu tâm dưỡng tính, an phận giữ mình. Hôm nay hai vị tới địa ngục quan sát, tôi rất hoan nghênh.
Những tội hồn tới đây chịu hình phạt không giống nhau, người đời phải biết rõ là phạm vào trường hợp nào, phải lo tự xử trước lấy mình. Mời hai vị dùng thêm trà.
Tế Phật: Bữa nay thời giờ đã trễ, chúng tôi xin mạn phép để dành tới ngày khác sẽ trở lại thăm tiếp các ngục.
Minh Vương: Vậy thì hay lắm, hân hoan chờ ngày quý vị trở lại thăm. Ra lệnh văn võ bá quan hàng ngũ nghiêm chỉnh tiễn chào quý khách.
Dương Sinh: Xin đa tạ Minh Vương đã thiết trà tiên cùng ban những lời vàng ngọc vô cùng khích lệ. Thời giờ đã trễ, chúng tôi xin mạn phép cáo từ.
Tế Phật: Dương Sinh chuẩn bị lên đài sen.
Dương Sinh: Con đã sẵn sàng, xin ân sư trở lại Hiền Đường.
Tế Phật: Đã về tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.
DẠO ĐỊA NGỤC CẮT THẬN CHO CHUỘT GẶM
Phật Sống Tế Công
Giáng ngày 19 tháng 8 năm Đinh Tỵ (1977)
Canh thâm dạ tịnh nguyệt đương thiên
Đới lĩnh Dương Sinh hạ cửu tuyền
Phụng chỉ trước thư kinh nhất tại
Độ mê khuyến thế biến tam thiên.
Trăng khuya vằng vặc giữa trời đêm
Hướng dẫn Dương Sinh xuống cửu tuyền
Phụng chỉ trọn năm mong viết sách
Ba ngàn thế giới độ mê lầm.
Tế Phật: Quý đường phụng chỉ viết sách Địa Ngục Du Ký đến nay đã qua một năm. Ta được vinh dự hướng dẫn thánh bút Dương Thiện Sinh quan sát âm phủ để biết rõ tình hình cùng gặp gỡ các tội hồn để hỏi rõ chứng cớ. Nhiệm vụ thật là lớn lao. Đường địa ngục quá gập ghềnh, đi lại thật là vất vả cực khổ.
Địa Ngục Du Ký sẽ là bộ đại kỳ thư trong thiên hạ ứng Thiên mệnh mà giáng thế, nhân thiện nam tín nữ thuộc Thánh Hiền Đường ở Đài Trung lãnh chỉ phát huy đạo giáo. Hơn nữa lại có thánh bút Dương Thiện Sinh tinh thần cực kỳ sáng suốt mới hoàn thành nổi nhiệm vụ của Tiên Thánh khiến lòng ta cũng có chút an ủi.
Địa Ngục Du Ký trước tác đến nay đã được hơn nửa bộ, tuy chưa hoàn tất nhưng ta hy vọng chư sinh hãy gắng chịu cực đừng có trễ nải. Một khi sách hoàn thành thì công của Dương Sinh vượt qua tam đại. Nhân giờ dạo thăm âm phủ đã tới, Dương Sinh mau lên đài sen.
Dương Sinh: Xin tuân lệnh. Đa tạ ân sư, trải qua một năm cực nhọc, nhờ ơn thầy đã tận tình chỉ giáo, không điểm nào là con không thấu triệt. Con chỉ tiếc là tính con còn non dại cho nên không lĩnh ngộ được hết những điều ân sư dạy dỗ. Kính xin ân sư ban thêm linh quang cho con bởi vì con vừa mới từ Đẩu Nam Cảm Tu Đường gấp rút trở về, tinh thần con mệt mỏi, ân sư có thể ban cho con một viên linh đơn để cho tinh thần con thêm vững mạnh.
Tế Phật: Tuy quá khổ cực, vậy mà con cũng dốc lòng tin tưởng, một lần nữa ta ban thêm cho con một viên linh đơn. Con cũng biết từ khi bắt đầu soạn sách Địa Ngục Du Ký, thân thể của con mỗi ngày một khang kiện. Tiên Phật ở trong cõi vô hình cũng đã ban cho con rất nhiều sinh lực. Nay ta lại đặc biệt cho con thêm ba viên linh đơn nữa, mau uống đi rồi chuẩn bị dạo âm ti.
Dương Sinh: Muôn phần cảm kích vì ân sư đã hiển hóa giúp đỡ. Con bị đau bao tử nhiều năm, nhưng từ khi phụng chỉ soạn sách tới nay, dần dần không uống thuốc mà khỏi. Ngày hôm nay được ân sư ban thêm linh đơn, uống vào tâm thần thấy vô cùng sảng khoái, thâm tạ ân sư.
Tế Phật: Thời giờ đã trễ, mau lên đài sen.
Dương Sinh: Xin tuân lệnh. Con đã sẵn sàng, mời ân sư khởi hành.....
Tế Phật: Đã đến nơi, mau xuống đài sen.
Dương Sinh: Thưa, trước mặt là ngục gì? Tại sao lại có tiếng người khóc thảm và tiếng chuột kêu vang?
Tế Phật: Trước mắt là Lục Điện, chốn cai quản 16 tiểu địa ngục cắt thận cho chuột gặm. Ngục Quan và các Tướng Quân đã tới, mau tiến lên phía trước chào hỏi.
Dương Sinh: Phải, phải! Xin bái kiến Ngục Quan và Tướng Quân. Tôi thuộc Thánh Hiền Đường ở Đài Trung tên là Dương Sinh, bữa nay theo ân sư đến thăm viếng quý ngục, xin được chỉ giáo cùng giúp đỡ phương tiện.
Ngục Quan: Hãy đứng lên, chớ quá lễ độ. Bản ngục đã nhận được chỉ dụ của Minh Vương nên biết Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh sẽ đến tham quan để soạn sách. Xin theo chúng tôi vào trong ngục.
Dương Sinh: Đa tạ sự tiếp đãi ân cần của Ngục Quan. Trong ngục đầy chuột già nhắm tội hồn tấn công, các tội hồn thì lăn lộn dưới đất, hai tay không chống cự lại với chuột, chỉ nghe kêu khóc một cách điên cuồng, chẳng biết họ đã phạm phải những tội gì?
Ngục Quan: Ngục này toàn là tội nhân phái nam, lúc sống tham dâm hiếu sắc, hoặc phạm vào thanh quy giới luật của sắc quỷ. Sanh tiền tham dâm, phá hoại đạo đức, cho nên để trừng phạt phải cắt đứt âm cùng dương vật. Đàn chuột lớn cắn nhai như vậy là ý muốn trừ cho tuyệt nọc dâm dục.
Tế Phật: Hình phạt này thật là đau đớn vô cùng. Tục ngữ có câu: “Trảm thảo bất trừ căn, xuân phong xuy hựu sinh” (trừ cỏ không trừ tận rễ, gió xuân thổi nó lại sinh) cho nên bọn này vì ham thích gió xuân do đó phải chịu hình phạt này vậy.
Ngục Quan: Tôi sai áp giải mấy tội hồn lại đây để nó thuật lại những hành vi bất lương lúc còn tại thế khiến phải tới đây chịu hình phạt.
Dương Sinh: Tốt lắm. Những tội hồn kia hai tay bị trói, gặp lũ chuột tấn công, có kẻ thì kêu khóc, có kẻ thì lăn lộn giãy giụa, còn lũ chuột lại dữ như mèo, xem ra hung hãn vô cùng, chúng cắn người như mèo ăn chuột vậy.
Tế Phật: Cảnh này chính là cảnh chuột già cắn bao bố ăn hạt nhân vậy. Nhìn cảnh máu tươi chảy lênh láng thật đáng thương cho chúng sinh, chỉ vì ham hưởng thụ khoái lạc nhất thời để đến nỗi bây giờ phải gánh chịu thảm cảnh này.
Ngục Quan: Tôi đã dẫn ra đây hai tội hồn. Này hai tội hồn kia, đây là Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh thuộc Thánh Hiền Đường ở Đài Trung. Hai vị lãnh sắc chỉ của Ngọc Đế xuống âm phủ quan sát để viết sách. Các ngươi mau thuật lại những hành vi ác độc lúc còn sinh tiền để làm tài liệu viết vào sách Địa Ngục Du Ký hầu khuyên răn người đời.
Tội Hồn: Tôi lúc sinh tiền đã nhập Thánh môn tu đạo, trì trai giữ giới nhất định không kết hôn để khỏi sinh con đẻ cái. Sau vì sinh tình nên không giữ nổi, đã cùng một nữ đồng đạo phá bỏ giới luật, luyến ái lẫn nhau uổng phí cả tấc lòng thành tu đạo. Sau khi chết không những chẳng tới được Thiên Đường mà còn bị quỷ vô thường Hắc Bạch áp giải xuống âm phủ để đài gương soi ác nghiệp chiếu rọi lại những hành vi xấu xa thuở trước khiến không còn chối cãi được.
Sau đó tôi bị chuyển giao qua Lục Điện. Biện Thành Vương cả giận mắng tôi là thân đã nhập cửa Thánh, biết pháp mà lại còn phạm pháp thành tội nặng hơn một bậc, cho nên tôi bị xử đày ở Địa Ngục Chuột Cắn Thận. Đầu tiên tôi bị âm sai cắt mất sinh thực khí, sau đó bị trói và quăng xuống đất cho chuột cắn. Hàng ngày tâm trí điên loạn đau khổ vô cùng, tiếc rằng chỉ vì sai lầm một bước mà thành cái hận nghìn đời.
Mong rằng những ai đã nhập cửa Thánh ở cõi thế gian nên giữ Thánh quy, nếu không, sau khi chết chẳng những không được công quả gì mà còn bị đền tội.
Tế Phật: Tục ngữ viết: “Trì trai cẩn trí đỗ tề vi giới” (đã giữ trai giới tu hành thì phải cẩn thận xác thịt) chính là lẽ đó. Trước không lo tu thanh tịnh khiến hiện tại âm binh cùng chuột già lo tu chỉnh giùm ngươi để cho ngươi thanh tịnh lại, quả là tội báo tự lãnh.
Ngục Quan: Tội hồn thứ hai mau thuật lại những hành vi lúc còn sống.
Tội Hồn: Khi tôi còn là học sinh trung học đệ nhất cấp, bị bạn xấu dẫn dụ tới chốn ăn chơi, sau này có tiền tôi lại đến đó tiêu khiển. Sau cùng tôi rủ lũ bạn tới đó phiêu lưu một trận gió mưa cùng gái giang hồ, khiến có kẻ bị bệnh phong tình. Bởi phạm phải lỗi đó nên lúc chết bị áp giải tới đây chịu tội, thống khổ không cách nào tả hết. Lúc sống chơi bời khi chết phải tới đây tháng năm chịu nạn, thật là hối hận cũng không kịp nữa.
Ngục Quan: Thiếu thời không chịu chăm lo học hành lại ham trò vầy hoa nghịch liễu, chưa kết hôn mà đã dám coi thường trinh tiết chẳng gắng giữ gìn. Rủ rê bạn bè vào đường trụy lạc, gốc dâm đã gây nên nghiệp báo cho nên sau khi chết bị đày xuống ngục này là lẽ đương nhiên.
Dương Sinh: Thấy bọn họ thật đều đáng thương. Trong ngục giam tội hồn quá đông, không rõ họ phạm những tội gì mà phải tới đây thụ hình?
Ngục Quan: Bản ngục mỗi ngày có hàng ngàn tội hồn mới, cho nên phạm vi các tội ở ngục này rất đông. Phàm những kẻ dan díu với kỹ nữ, chưa kết hôn mà đã đến nhà chứa phá trinh, kiếm nơi kín đáo hành lạc; đã kết hôn rồi mà còn phạm tội gian dâm, đã vào cửa Phật cửa Thánh mà còn phạm dâm, tội loạn luân, bề hội đồng. Gốc dâm này quá sâu, tất cả đều phải tới đây thụ hình.
Tế Phật: Ta khuyên người đời chớ bao giờ phạm vào tội dâm. Đó là tội rất nặng, nhất là kẻ đã tu đạo mà không đề cao cảnh giác, lỡ phạm vào tội dâm thì không thể tha thứ được. Chẳng những bị đày ở Ngục Moi Tim thuộc Đệ Ngũ Điện mà còn bị lần lượt chuyển giao qua các ngục khác chịu thêm hình phạt. Nhưng Trời đất vốn hiếu sinh mở lối, một khi đọc sách Địa Ngục Du Ký rồi mà quyết tâm sám hối sửa đổi lỗi lầm, ấn tống sách để khuyên đời đừng phạm vào những tội đó nữa, thời đức Ngọc Đế sẽ có chỉ dụ giảm khinh hoặc miễn hẳn tội cho. Vì thời giờ đã trễ, Dương Sinh mau chuẩn bị trở lại Hiền Đường.
Dương Sinh: Đa tạ Ngục Quan và chư vị Tướng Quân đã ân cần tiếp đãi, chúng tôi xin cáo từ.
Ngục Quan: Các vị Tướng Quân hàng ngũ chỉnh tề đưa tiễn khách.
Tế Phật: Dương Sinh mau lên đài sen chuẩn bị trở lại Thánh Hiền Đường.
Dương Sinh: Con đã sửa soạn xong, mời ân sư trở lại trần gian.
Tế Phật: Đã về tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.
HỒI BA MƯƠI TÁM
DẠO ĐỊA NGỤC DẠY LÁI XE
Phật Sống Tế Công
Giáng ngày 6 tháng 9 năm Đinh Tỵ (1977)
Xiển giáo vô từ thế lộ dao
Hạnh Đàn thánh hội hỷ kim tiêu
Nhân văn hội tụy trung châu địa
Đạo khí đằng đằng xán ngọc tiêu.
Khai giáo đường xa há ngại ngần
Đêm vui vườn Khổng họp văn nhân
Thần Tiên chốn cũ giờ đông đảo
Ánh đạo Trời cao tỏa ngập tràn.
Tế Phật: Hè đi thu tới lòng lạnh lẽo, người may thêm áo, chim mọc thêm lông. Bốn mùa thay đổi không ngừng. Nhớ lại thuở nào còn thơ ấu, ngày nay con cháu đầy nhà, mắt mờ tay run, đi đứng chậm chạp không vững. Tiếc ngày xanh và tuổi hoa niên đã hết, lúc này hồi tưởng lại quá khứ thì thấy kiếp sống của con người chẳng khác gì một giấc mộng.
Khuyên người đời hãy lo níu lấy thời gian, một khắc trôi qua là một tấc sinh mạng; sớm nhập Thánh môn để mà tu thân cầu đạo. Ngoài xã hội làm một người dân lương thiện, trong cửa Thánh là một đệ tử hiền lành. Thời sau khi chết xa lánh được địa ngục, giả thử có phải ghé qua thì cũng chỉ như là người khách, không phải chịu thụ hình bị tội khổ cực.
Hôm nay đã tới giờ dạo âm ti, Dương Sinh chuẩn bị mau lên đài sen.
Dương Sinh: Thưa ân sư, hôm nay mình tới ngục nào?
Tế Phật: Ta chưa nói vội, chút nữa sẽ biết.
Dương Sinh: Con đã sẵn sàng, mời ân sư khởi hành.....
Tế Phật: Đã đến nơi, Dương Sinh mau xuống đài sen.
Dương Sinh: Thưa ân sư, tại sao ân sư lại đưa con đến sườn núi này? Tiếng kêu từ phía trước vọng tới giống như là có kẻ bị giết chóc hay bị đánh đập. Ngả đường đằng trước âm binh lại đang áp giải các tội hồn đi tới, mình theo họ xem ra sao?
Tế Phật: Cuộc hành trình bữa nay của chúng ta chỉ cốt để quan sát địa ngục ở sườn núi phía trước, ta hãy mau theo cho kịp đám âm binh.
Dương Sinh: Mình đã theo kịp âm binh, họ quay lại chào kìa. Không rõ những tội hồn này đã phạm phải tội gì mà bữa nay bị giải đi hành tội.
Tế Phật: Những tội hồn này đa số cưỡi xe máy hoặc lái xe hơi, họ được gọi là kỵ sĩ. Vì lúc sống phạm tai nạn xe cộ làm chết người, cho nên sau khi chết bị đày xuống địa ngục này chịu tội.
Dương Sinh: Lái xe hơi, cỡi xe máy mà đụng chết người, ở trần gian đã giải quyết rồi mà cũng chưa xong được hay sao?
Tế Phật: Làm hại mạng người đương nhiên bị luật ở cõi âm xử phạt. Đã đến cửa ngục, muốn rõ con hãy chờ, lát nữa hỏi Ngục Quan sẽ tỏ.
Dương Sinh: Cửa ngục hiện ra trước mắt, hai bên cửa có lính canh nghiêm ngặt. Trên cửa có viết năm chữ “Địa Ngục Dạy Lái Xe”. Ngục Quan cùng các vị Tướng Quân đều đã thân hành ra trước cửa nghênh tiếp chúng ta.
Tế Phật: Dương Sinh mau tới làm lễ ra mắt.
Dương Sinh: Kính chào ra mắt Ngục Quan cùng chư vị Tướng Quân. Bữa nay tôi và ân sư Tế Phật phụng mệnh đến quý ngục tham quan, sưu tầm tài liệu để khuyên đời, mong Ngục Quan hãy giúp đỡ phương tiện để có thêm bằng chứng.
Ngục Quan: Dương Thiện Sinh chớ quá lễ độ, mời hai vị theo chúng tôi vào trong tham quan.
Dương Sinh: Thưa Ngục Quan, quý ngục đây thuộc sự cai quản của điện nào?
Ngục Quan: Phàm những tai nạn xe cộ làm thiệt hại nhân mạng, hoặc trọng thương khiến cho người ta trở thành tàn phế, thì bất luận là chủ xe máy, xe hơi hay xe đạp, sau khi chết đều phải tới đây để chịu quả báo. Xin mời quý vị theo tôi vào trong ngục tham quan.
Tế Phật: Đa tạ.
Dương Sinh: Các tội hồn tụ tập đông đảo bên sườn núi, trên con đường gồ ghề lầy lội họ đang đẩy những chiếc xe giống như kiểu xe dùng sức người kéo đẩy thời xưa. Trên xe chất đầy đá xanh từ trên núi đổ xuống. Con đường chỉ rộng đủ cho hai xe qua lại, lỡ quá đà liền đâm xuống vực thẳm hai bên. Vì xe chở nặng lại không có thắng, tội hồn phải dùng hai chân ghìm lại, phải bước rất chậm để khi lỡ trớn còn kịp thắng xe.
Hai chân tội hồn rách toang, máu chảy tràn mặt đất. Có kẻ không cẩn thận, xe lật cũng bị văng xuống vực, kẻ đỡ không nổi trợt chân té, bị xe đè kêu thảm thiết. Có kẻ bị xe cán, máu chảy loang trên mặt đất. Những loại hình phạt này thật là tân kỳ, nhưng cũng thảm thiết quá mức.
Tế Phật: Trên đời lái xe nếu không cẩn thận, lỡ xảy ra tai nạn làm hại tính mạng, sau khi chết chính mình lại bị tai nạn, do đó phải đến đây để chịu khổ, không cách chi tránh khỏi nhân quả báo ứng.
Ngục Quan: Tôi đã ra lệnh cho mấy tội hồn thuật lại những tai nạn đã gây ra lúc còn sống như thế nào cho Dương Thiện Sinh nghe.
Dương Sinh: Xin đa tạ Ngục Quan.
Ngục Quan: Các tội hồn đã tới. Bọn mi mau thuật rõ lại cho Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh nghe những hành vi lúc còn sống để khi trở lại trần gian Dương Sinh còn khuyến cáo cho người đời rõ.
Tội Hồn: Lúc còn sống tôi là tài xế của một hãng chuyên chở công cộng, có lần vừa tới khúc quanh, một bé gái phóng qua, tôi thắng không kịp cán lên em bé. Trong suốt quãng đời lái xe, tuy tôi không làm hại người nhưng sau khi gây ra tai nạn này hãng xe bị tổn hại cho nên công ty đã quyết định sa thải tôi. Sau khi chết tôi bị xử tù một năm tại ngục dạy lái xe này.
Ở đây hàng ngày phải tập lái xe, từ trên núi lái xuống, hai chân phải thay thắng để điều khiển xe, phải cố gắng hết sức mình mới có thể duy trì được. Nhưng mỗi ngày phải đi lên đi xuống hàng trăm lần do đó tinh thần và sức khoẻ đều kiệt hết, hai chân lại còn lở loét thối tha đau đớn vô cùng.
Ngục Quan: Tội hồn thứ hai mau thuật lại những hành vi lái xe lúc còn sống của mi.
Tội Hồn: Khi còn sống tôi hành nghề lái xe rước khách để làm kế sinh nhai. Có một đêm cùng bạn bè uống rượu. Sau khi nhậu say, hai mắt đã hoa lại còn phóng xe quá tốc lực qua mặt ẩu xe khác khiến cán chết một người khách bộ hành. Vì gây tai nạn giết người tôi đã phải bồi thường tiền bạc và ở tù.
Sau khi chết Diêm Vương dạy rằng lái xe mà còn say rượu, xem mạng sống con người như trò chơi, do đó ra lệnh đày tôi ba năm tại Địa Ngục Dạy Lái Xe. Hàng ngày tôi phải chịu cảnh xe cán, xe đè, xe đụng, hai chân sưng húp đau đớn vô cùng. Thân thể chịu đựng không thấu, gầy như cây sậy.
Hy vọng những ai lái xe ở thế gian nên đề cao cảnh giác không bao giờ được lái xe trong lúc say rượu để tránh gây ra tai nạn. Nếu gây ra tai nạn thì sau này xuống địa ngục không những không có rượu uống mà hai chân còn chảy máu đau đớn vô cùng.
Ngục Quan: Tội hồn thứ ba mau thuật lại những hành vi gây ra tai nạn lúc còn tại thế.
Tội Hồn: Lúc còn sống tôi hành nghề buôn bán, hàng ngày cưỡi xe giao hàng, thường chạy xe quá nhanh không tuân theo luật lệ giao thông, cho nên có một bữa đụng phải khách bộ hành và tôi cũng bị thương. Hai bên đều được đưa tới y viện chữa trị, tôi bị gãy xương chân, còn người kia bị đứt dây thần kinh ở đầu. Tôi điều trị tới nửa năm mới khỏi, còn người kia trở thành kẻ đãng trí, nên tôi phải bồi thường một ngân khoản rất lớn.
Sau khi chết vì tôi gây ra tai nạn lưu thông này mà tôi bị áp giải tới Đệ Lục Điện. Biện Thành Vương phán đày tôi tại ngục này 3 năm, chịu nhiều hình phạt đắng cay khổ cực.
Ngục Quan: Bữa nay ba tội hồn đã làm nhân chứng, phàm những kẻ lái xe ở trần gian nên lấy đó làm gương, phải gắng lái xe cho cẩn thận thì người và xe đều bình an. Sau khi chết được miễn cái cảnh khổ tới bản ngục thụ hình. Nếu như không cố ý làm hại tính mạng hay gây tật nguyền cho kẻ khác thì còn nhẹ một chút. Trường hợp uống rượu chạy xe quá tốc độ, không tuân theo luật lệ lưu thông, coi thường tính mạng người khác, thì khi gây ra tai nạn rồi nạn nhân sống hay chết không cần biết, sau khi thác xuống đây đều bị xử tội. Cho nên khuyên người đời sau khi gây ra tai nạn chớ bao giờ trốn tránh, nên chịu trách nhiệm rõ ràng; phải giữ đúng đạo nghĩa thì cái tội có thể giảm nhẹ được đôi phần.
Tế Phật: Địa Ngục Dạy Lái Xe này là trại tù mới thiết lập, cũng giống như những trường dạy lái xe ở dương gian vậy. Tội hồn tới đây nhất nhất đều phải tuân theo trật tự lớp lang, không dám vượt quá tốc độ, nếu sai lầm một chút cũng khó tránh khỏi tai nạn. Vì vậy cảnh cáo những kẻ lái xe nên hết sức lưu tâm, coi mạng người là của Trời, không được uống rượu say rồi lái xe quá tốc lực. Nếu không giữ đúng luật, sau khi chết đến địa ngục này phải chịu cực hình, bấy giờ mới thấy khổ. Hôm nay thời giờ đã trễ, Dương Sinh chuẩn bị trở lại Hiền Đường. Đa tạ Ngục Quan cùng chư vị Tướng Quân đã chỉ giáo tường tận.
Dương Sinh: Xin đa tạ Ngục Quan cùng chư vị Tướng Quân đã giúp đỡ phương tiện. Chúng tôi xin cáo từ.
Ngục Quan: Không có chi, xin hai vị cứ tự nhiên. Lệnh Tướng Quân hàng ngũ chỉnh tề tiễn khách.
Dương Sinh: Con đã sẵn sàng, xin ân sư trở lại Hiền Đường.
Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh mau xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.
DẠO ĐỊA NGỤC DÙNG KÌM KẸP MIỆNG
DÙNG HÀM THIẾT ĐÓNG VÀO RĂNG
Phật Sống Tế Công
Giáng ngày 23 tháng 9 năm Đinh Tỵ (1977)
Thơ
Thánh môn linh lạc đạo nhân hi
Mạo phạm châm quy tức thị phi
Mặc mặc canh vân chung thọ ích
Hạt xuy trường địch khổ vô y.
Cửa thiền vắng vẻ ít người tu
Giới luật coi thường thích thị phi
Lẳng lặng cầy bừa sau có lợi
Cô đơn thổi sáo khổ thân mù.
Tế Phật: Cửa Thánh lạnh lẽo, tu sĩ ngày một ít, có kẻ lòng dạ giả dối, ngoài mặt làm bộ tôn sùng nhưng trong bụng lại coi thường. Có kẻ miệng nói như nước chảy, thao thao bất tuyệt, nhưng miệng với lòng phản nghịch nhau như bèo trôi không rễ, căn cơ không thực, theo gió cuốn đi khó thành mạ cao, cây lớn. Cho nên hãy cố gắng cầy bừa, năm năm gặt hái được nhiều lúa, còn bọn mù ngồi thổi sáo một mình chẳng có ai nghe.
Tu đạo cần phải tu cho thành thực. Lời Thánh có dạy: “Tích thiện nhân gia, tất hữu dư khánh. Vi ác chi nhân, tất hữu dư ương”(kẻ tích thiện thì may mắn có dư, kẻ làm ác thì tai ương có thừa). Lưới Trời lồng lộng tuy thưa mà khó lọt. Nếu như nay biết thức tỉnh quay đầu lại thì còn có đường, nếu không gió thu thổi tới, lá vàng rơi lạnh lẽo sẽ không nơi nương tựa. Khi ấy sân nhà vắng vẻ điêu linh, hoạn nạn sau này sẽ vô cùng. Hôm nay đã tới giờ dạo âm ti, Dương Sinh chuẩn bị lên đài sen.
Dương Sinh: Xin tuân lệnh. Thưa tại sao bữa nay ân sư lại uống rượu say ngất ngưởng, trong khi nói vẻ mặt lại không được vui vẻ?
Tế Phật: Nhìn thấu tim người đời, thấy mỗi kẻ đều cố tìm cách hưởng thụ vật chất, chợt nhớ tới tam cương ngũ thường, lòng ta âm thầm đau xót. Do đó, nhấp vài chung rượu đắng, sớm nay có rượu sớm nay say, để coi chúng sinh đọa lạc, coi Trời đất hỗn độn.
Dương Sinh: Ân sư thật là đã từ lại bi.
Tế Phật: Mau lên đài sen!
Rượu chẳng làm người say, người tự say.
Sắc chẳng khiến người yêu, người tự yêu.
Tiền chẳng bắt người mê, người tự mê.
Trận gió lớn thổi qua ta đã tỉnh, thôi thầy trò mình dạo âm phủ..... Đã tới nơi, Dương Sinh mau xuống đài sen.
Dương Sinh: Phía trước Ngục Quan đã tới nghinh tiếp. Kính chào Ngục Quan cùng chư vị Tướng Quân, bữa nay tôi cùng ân sư Tế Phật tới quý ngục hỏi han tìm hiểu, xin chỉ giáo nhiều cho.
Ngục Quan: Thôi miễn lễ, mời đứng lên. Bản ngục là ngục chuyên dùng kìm kẹp miệng, dùng hàm thiếc đóng vào răng. Khu văn thư ở Đệ Lục Điện đã tiếp được chiếu văn, nên được biết trước là Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh thuộc Thánh Hiền Đường ở Đài Trung sẽ tới đây tham quan để viết sách Địa Ngục Du Ký. Xin thứ lỗi vì sự tiếp đãi hai vị không được trọng thể.
Tế Phật: Xin Ngục Quan đừng khách sáo, thầy trò chúng tôi bữa nay phụng chỉ dạo thăm địa ngục, hy vọng được giúp đỡ nhiều phương tiện.
Ngục Quan: Mời hai vị theo tôi vào trong quan sát.
Dương Sinh: Thấy tội hồn đông nhung nhúc trong nhà ngục, âm binh trừng trị tội hồn bằng cách dùng sắt nướng đỏ áp vào miệng tội hồn, dùng kìm kẹp quả cầu sắt đầy gai nhọn thọc vào miệng, lập tức máu tươi từ trong miệng trào ra, thân gục xuống hôn mê.
Tế Phật: Miệng các tội hồn này chắc là cứng lắm cho nên phải dùng dùi sắt cậy, rồi nong trái cầu sắt có gai nhọn vào khiến tội hồn có miệng mà khó nói, đau đớn kêu chẳng thành lời.
Dương Sinh: Hình phạt này thật quá tàn nhẫn. Người đời chỉ hóc chút xương cá trong cổ họng cũng đã vô cùng khổ sở, toàn thân không chịu thấu, mà nay lại dùng trái cầu sắt có gai nhọn nhét vô miệng, thực là đau khổ, cay đắng muôn phần, chẳng thể nói nên lời. Xin hỏi Ngục Quan, những tội hồn này lúc tại thế đã phạm phải những lỗi lầm gì mà sau khi chết xuống âm phủ lại phải chịu những hình phạt này?
Ngục Quan: Phàm những kẻ tại thế ham cướp lời đoạt lý, ưa dùng lời đường mật dụ dỗ tán tỉnh gái đẹp, thích dùng lời dối trá lừa gạt kẻ khác để lấy tiền lấy bạc, ham hút cần sa ma túy, trong lúc chuyện trò thường dùng lời châm chọc làm tổn thương danh dự của kẻ khác, thì sau khi chết, khó thoát nổi hình phạt của địa ngục, dùng kìm kẹp miệng, dùng hàm thiếc đóng vào răng. Để tôi kêu vài tội hồn ra đây cho nó khai rõ những tội ác đã phạm.
Tế Phật: Bọn này hôn mê bất tỉnh, để ta dùng quạt bồ này quạt một quạt cho tỉnh lại. Tướng Quân, mau moi trái cầu gai ra khỏi miệng chúng, còn không, có miệng cũng chẳng thể nói năng.
Tướng Quân: Đã moi trái cầu gai ra khỏi miệng chúng, xin Tế Phật định đoạt.
Tế Phật: Các tội hồn hãy lắng nghe những lời khuyến dụ sau đây: Hôm nay ta dẫn Dương Thiện Sinh là người phàm tới đây phỏng vấn để tìm hiểu rõ về tội phạm của các ngươi. Các ngươi phải thành thực thuật rõ lại lúc sống đã phạm phải những tội thuộc về khẩu nghiệp ra sao, khiến sau khi chết phải đày đọa tại ngục này?
Tội Hồn: Tôi lúc sinh tiền nói năng rất giỏi, giảng giải điều này lý nọ, không những ai nấy đều thích nghe mà còn khiến tai mắt họ chết mê chết mệt. Nhan sắc tôi lại đẹp đẽ do đó sau khi lấy chồng vẫn còn lắm kẻ theo, một lần nọ có một kẻ tha thiết ngỏ lời yêu tôi, tôi thấy hắn giàu có, liền giả dối nói với hắn rằng: “Chồng tôi đối xử với tôi tệ bạc, mong chàng đối xử tốt với tôi”. Sau đó đi đến ngoại tình. Do lời gian dối, do nhan sắc hấp dẫn của tôi, cộng thêm ba tấc lưỡi khéo uốn éo, tôi đã ăn không của hắn một món tiền lớn. Về sau ác ngôn ngày càng gia tăng, mỗi câu nói đều bao hàm sự châm chọc khiến hắn vô cùng đau đớn, tủi nhục, cuối cùng không chịu thấu hắn liền tự tử.
Sau khi chết hắn ôm hận xuống tuyền đài tố cáo với Diêm Vương. Diêm Vương xét ra hắn cũng sai lầm mới bị sa xuống hố. Còn tôi là phụ nữ mà tâm tính lại quá ác độc cho nên phải chịu quả báo. Về sau hồn hắn thường lai vãng quấn quýt bên tôi, khiến thân thể tôi không được bình an. Trải qua 7 năm, vận suy khí nhược khiến phải chết. Hai kẻ cùng tới đối chất tại thành Thác Oan, hắn bị kết tội hiếu sắc gian dâm với vợ người, còn tôi cũng bị xử nghiêm hình nơi các điện. Nay tôi bị giải tới điện này, Biện Thành Vương kết án tôi đã dùng miệng lưỡi mê hoặc người, ám hại người, đâm người nên phải tái thụ hình tại ngục dùng kìm kẹp miệng, dùng hàm thiếc đóng vào răng, hàng ngày bị tọng sắt vào họng đau đớn vô chừng.
Tế Phật: Ngươi giả yêu vờ thương, bày tình trăng gió, miệng lưỡi giết người, sau khi chết phải chịu tội này đáng lắm, đáng lắm, chớ có oán than. Tội hồn thứ hai hãy mau khai rõ tội phạm của mi.
Tội Hồn: Tôi lúc sống là dân không nhà cửa, thích hút sì ke chích ma túy, đến lúc nghiện ngập bèn trộm cắp đồ vật khắp nơi để kiếm tiền mua. Sau khi chết bị phán đày tại địa ngục này, thống khổ chẳng thể thở than. Đã không được hút ma túy như lúc còn sống mà hàng ngày còn bị bắt nuốt những viên sắt tròn, bị đâm miệng thật là thống khổ, hận lúc sinh tiền tôi đã không chịu học sống tốt lành.
Ngục Quan: Hút ma túy thời gian thụ hình do bản ngục phán rất lâu mà những độc tính không lui, do đó tội hồn không thể giải thoát để đầu thai được. Thế gian còn nhiều kẻ thích hút ma túy cùng nhiều loại thuốc cấm khác, luật thế gian đã nghiêm ngặt, sau khi chết luật âm phủ càng thêm nặng, có kẻ bị đày hẳn xuống ngục A Tỳ. Mong những ai phạm tội này mau cải hóa, chớ dùng ma túy làm hại linh hồn cùng sinh mạng.
Tế Phật: Tội hồn thứ ba hãy mau khai rõ những ác nghiệp đã gây ra lúc còn tại thế.
Tội Hồn: Tôi đọc nhiều sách, nhớ được nhiều thành ngữ nên hay cướp lời đoạt lý của bạn bè, những điều nói ra đều là lời tà lý cong. Lại thường dùng lời nói của Thánh Hiền để phỉ báng kẻ khác. Sau khi chết bị Diêm Vương phán: “Mi không dùng lời nói của Thánh Hiền để hành thiện lại đem dùng để tranh biện một cách vô ích, như thế là lộng ngôn. Cái miệng mi cũng vậy, cho mi nuốt đạn sắt có gai, hãy nếm qua cho cái miệng và răng biết mùi vị”. Bởi vậy hiện thời có miệng mà tôi không nói được.
Tế Phật: Có lý thì đi khắp thiên hạ, không có lý thì một bước cũng khó đi. Người đời nói năng cũng phải theo chân lý mà nói, như nói để giết người khiến đối phương thiệt mạng, thì đó không phải là chính ta hại họ sao? Cho nên những điều nói đó chỉ là tà lý. Ham lý luận tà lý, sau khi chết chắc chắn sẽ bị trừng phạt. Bây giờ hỏi tới tội hồn thứ tư, cớ sao mi lại bị đày đọa tại ngục này?
Tội Hồn: Tôi lúc sống có rất nhiều tiền. Vì ham lợi tức, phàm những ai cần dùng tiền gấp hoặc những ai khốn khổ cần vay tiền của tôi, tôi đều cho vay nặng lãi, vốn lời cốt sao gia tăng ngày một thật nhiều. Nếu đối phương không trả nổi tiền vay thì tôi dùng bọn lưu manh trừng trị. Sau khi chết tôi bị Diêm Vương phán tội tham lợi tức, hút máu của người, thâu tiền lời quá đáng bèn phạt tôi nuốt sắt viên có gai, hiện thời quá thống khổ.
Ngục Quan: Làm kẻ có tiền mà tim gan như đồng như sắt, chuyên môn tăng lời cao để thâu cho thật nhiều lời, mặc dù có sự thỏa thuận của đối phương, song tim ruột quá cứng, do đó ăn đồng nuốt sắt để hưởng thụ cái mùi vị phú quý bất nhân. Khuyên những kẻ giàu có trên dương gian, nếu như có dư tiền cho ai vay thì không nên thâu quá nhiều lời, chỉ nên lấy lời nhẹ để giúp đỡ người. Lấy việc giúp đỡ người làm vui, tại sao không làm?
Tế Phật: Bữa nay thời giờ đã trễ, Dương Sinh chuẩn bị trở lại Thánh Hiền Đường. Đa tạ Ngục Quan cùng chư vị Tướng Quân đã hậu đãi, xin cáo từ.
Ngục Quan: Lệnh cho các Tướng Quân hàng ngũ chỉnh tề đưa tiễn.
Dương Sinh: Con đã chuẩn bị xong, kính mời ân sư trở lại Hiền Đường.
Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác. [01:06:44]
[Hết cuốn 9 - ID# 19870000L9]