[19870000L7 - Cuốn 7]

ĐỊA NGỤC DU KÝ : THẦY ĐỌC VÀ GIẢNG TẠI MELBOURNE, ÚC CHÂU – 1987 - Từ Hồi 25 đến Hồi 28

Đức Thầy: Hôm nay là ngày 27 tháng 2 năm 1987, chúng ta lại tiếp tục đọc.

HỒI HAI MƯƠI LĂM

DẠO ĐỊA NGỤC ĐÂM HỌNG

Phật Sống Tế Công

Giáng ngày 6 tháng 2 năm Đinh Tỵ (1977)

Thơ

Diên mạt vô già kích lãng dương

Thương nhân lan thiệt thiếu khai trương

Hoa ngôn loạn phóng chung khô tạ

Xảo ngữ nan sanh nhất nhật hương.

Dịch

Nước miếng dâng trào sóng đại dương

Hại người múa lưỡi cốt khoa trương

Lời hoa nở loạn rồi khô rụng

Nói xạo khó bền một buổi hương.

Tế Phật: Đời người đầy những hỷ, nộ, ai, lạc cùng buồn vui tan hợp, do đó tu đạo rồi mà nói cũng không phải dễ. Nên giữ lấy chân tâm tự tại, phải có dịp công phu, không phải chỉ miệng nói suông, mà phải có đức hạnh thành thực lập làm nền tảng cho đạo, nếu không vậy dù có giảng giải cách nào đi nữa thì cũng giống như hoa trôi nước chảy không gây nổi lòng tin cùng động lực. Bữa nay chuẩn bị dạo âm ti, Dương Sinh mau lên đài sen.

Dương Sinh: Bạch thầy, tại sao thầy lại thở dài không vui.

Tế Phật: Nhân tâm bất đồng, ngôn ngữ đạo nói ra cũng chẳng giống nhau. Người cho mai là đắng, người lại cho là ngọt, kẻ nói ngọt, kẻ nói đắng, đem chuyện đại đạo viên thông ra nói một cách mơ hồ khiến người ta bấn loạn, chẳng hiểu phải như thế nào mới hay được.

Dương Sinh: A ha! Người tu đạo nên rõ một điều là cần phải giữ cái tâm tròn đầy, cho dù ngoại cảnh đảo điên, mình vẫn an nhiên tự tại.

Tế Phật: Con cũng khá thông minh, ta nghĩ sai một chút là rơi ngay vào mê hồn trận, bây giờ nghĩ lại thấy đại đạo quang minh. Thôi chớ nói nhiều, mau lên đài sen.

Dương Sinh: Tuân lệnh.

Tế Phật: Đã tới nơi, xuống đài sen tham quan.

Dương Sinh: Phía trước Ngục Quan cùng chư vị Tướng Quân đang tới kìa. Tôi là môn sinh của Quan Ân Chủ ở Thánh Hiền Đường, đêm nay đến quý ngục tham quan, xin được chỉ giáo.

Ngục Quan: Xin hai vị chớ quá lễ phép, bản ngục là Ngục Đâm Họng trực thuộc sự cai quản của Đệ Tứ Điện, nhân tiếp được sắc lệnh của Minh Vương, biết Tế Công Hoạt Phật cùng Dương Thiện Sinh thuộc Thánh Hiền Đường bữa nay sẽ thân hành tới bản ngục tham quan, có điều chi thất lễ, xin lượng thứ cho.

Tế Phật: Xin Ngục Quan chớ khiêm tốn, thầy trò chúng tôi phụng mệnh dạo thăm địa ngục để viết sách, bữa nay tới quý ngục là cốt mong Ngục Quan cùng Tướng Quân giúp đỡ Dương Thiện Sinh thấu tỏ sự tình.

Ngục Quan: Xin tuân lệnh, mời hai vị theo tôi vào ngục để thấy rõ những hình phạt của các tội hồn.

Dương Sinh: Trên cửa đề “Ngục Đâm Họng” khiến tôi cảm thấy khổ đau không nói nổi.

Ngục Quan: Hãy theo tôi vào trong, chớ kéo dài thời giờ.

Dương Sinh: Quả không sai, trong ngục tiếng than khóc chấn động điếc cả lỗ tai, âm binh dùng dùi nhọn hung hãn xông tới đâm thẳng vào miệng tội hồn đang bị trói ở một cây cột, giống như muốn đâm cho chết, tội hồn rống lên thê thảm, chẳng khác nào cảnh đồ tể thọc huyết heo. Không rõ tội hồn đã phạm phải lỗi gì mà phải chịu hình phạt đau đớn tới mức này?

Ngục Quan: Tội hồn hãy thuật lại tất cả những hành vi ác đức lúc còn sống cho Dương Sinh thuộc Thánh Hiền Đường ở dương gian rõ.

Tội Hồn: Miệng tôi đau đớn chịu không nổi, vả lại trước đây tôi đã thuật rõ với Diêm Vương rồi, tại sao bây giờ còn bắt tôi thuật nữa?

Tế Phật: Bần tăng tới đây là muốn cùng tội hồn hóa duyên, tại sao tội hồn không chịu thuật lại những hành vi lúc còn sống?

Ngục Quan: Đây là Phật Sống Tế Công, người phụng chỉ dạo âm phủ viết sách, nếu như mi không chịu thuật lại tức là mi phạm tội nghịch chỉ, mi chịu đựng nổi Ngục A Tỳ hả? Mi muốn tới đó phải không?

Tội Hồn: Bởi vì Hòa Thượng là Phật Sống Tế Công, lúc còn tại thế tôi đã từng nghe đại danh Ngài, thật đáng chết, xin Phật Sống tha thứ cho tôi, sau đây tôi xin thuật lại ác nghiệp của tôi lúc còn tại thế.

Lúc tôi còn ở dương gian, vì có giọng ca thiên phú, có biệt tài hát xướng nên tôi thường tới các nhà hàng, các hí viện trình diễn, cũng từng được các nhà thuốc mời đến hát để quảng cáo cho các việc thương mãi, kinh doanh của họ. Trong giới sinh hoạt ca hát, để chiều theo thị hiếu thấp hèn của khán thính giả, tôi thường trình bày các bài hát dâm ô do chính tôi sáng tác, hoặc phụ diễn các động tác khích dục, khán giả ở dưới vỗ tay hoan nghênh rầm rộ.

Sau khi chết bị Diêm Vương xử tội, cho rằng tôi cả đời không hát một bài ca ái quốc, một bài ca làm phấn chấn lòng người để giáo dục tâm tính nhân loại, mà toàn là các bài ca làm đồi phong bại tục, hạ cấp nghe không lọt lỗ tai, có hại cho xã hội cùng phong tục, cho nên đã xử đày tôi 10 năm tại Ngục Đâm Họng. Hàng ngày bị xử dùi sắt đâm vào miệng, thiệt là có miệng mà không nói được.

Lúc tại thế sống trụy lạc, còn thêm bao tội khác, sau khi mãn hạn đày ở đây xong còn phải bị đày tiếp ở ngục khác, theo như lời Ngục Quan đã cho tôi biết như vậy. Bây giờ nghĩ lại hối hận thì đã trễ rồi. Hy vọng các ca sĩ tại thế gian chớ hát các bài dâm ô mà chỉ nên hát các bài có ý nghĩa. Nếu không sau khi chết miệng lưỡi sẽ toàn hưởng những bài có hương vị đắng cay, đau khổ.

Ngục Quan: Nhắn nhủ các ca sĩ ở thế gian nên hát những bài ca phấn chấn nhân tâm, chớ hát những bài tình tự sướt mướt làm mềm lòng thanh niên nam nữ, mà phải hát những bài lành mạnh để cho thanh niên phấn khởi tinh thần. Nếu không sẽ tạo thành khẩu nghiệp, khi chết sẽ bị đày xuống địa ngục.

Kêu thêm tội hồn thứ hai ra đây để nó thuật lại tất cả những hành vi phạm pháp lúc còn tại thế cho Dương Sinh nghe.

Tội Hồn: Miệng tôi đau đớn lắm, hãy còn đang chảy máu. Nghĩ lại lúc còn sống, vì cá tính ưa hướng ngoại, sau khi lấy chồng, thường cùng chồng gây lộn, mở miệng là chửi Trời trách đất, hay gây lộn với phụ nữ hàng xóm. Thường thường tôi hay đặt điều nói xấu kẻ khác, làm cho gia đình họ bất hòa. Có một người láng giềng mà tôi thường hay gây lộn, để báo thù tôi bèn đặt điều là “vợ của hắn ngoại tình với kẻ khác bị tôi bắt gặp”. Một đồn mười, mười đồn trăm, gây phong ba cho gia đình người ta. Tôi cũng thường phá nhân duyên của kẻ khác, ngoài ra tôi thường nói có thành không, không thành có quá nhiều. Sau khi chết bị Diêm Vương phán đày 8 năm ở Ngục Đâm Họng. Ngoài ra còn các tội khác, tôi không dám khai nhiều hơn nữa.

Ngục Quan: Phải lắm, cái miệng xấu xa của mi đã tạo nên nghiệp chướng quá nhiều.

Tế Phật: Thời gian ngắn ngủi, mình phải sửa soạn trở lại Hiền Đường, Dương Sinh còn điều chi thắc mắc nữa không?

Dương Sinh: Xin được phỏng vấn thêm một tội hồn nữa về hành vi phạm pháp lúc còn sinh tiền.

Ngục Quan: Mau khai rõ những tội mà mi đã phạm khi còn sống cho Dương Sinh nghe.

Tội Hồn: Lúc còn ở tại thế gian, vì cha tôi biết làm thuốc, biết dùng dược thảo chữa bệnh cho người. Tôi thường xem cha tôi bốc thuốc cho bệnh nhân, do đó tôi cũng biết được chút đỉnh về thuốc men. Sau khi cha tôi mất, các bệnh nhân tới xin điều trị, tôi bèn nói: “Những môn thuốc gia truyền cha tôi đã truyền hết cho tôi, bất cứ căn bệnh khó tới mức nào tôi cũng đều trị hết, nhưng có điều các loại thuốc đó đều lấy ở trên núi cao, khó khăn lắm lắm bởi toàn là kỳ trân dược thảo”. Người bệnh nào cũng tin là thật, tôi bèn lên giá bán mắc. Trong đó cũng có kẻ tôi trị hết bệnh, cũng có kẻ tiền mất tật mang, bởi thuốc không công hiệu. Có kẻ hỏi tôi về bí quyết môn thuốc gia truyền, tôi đều từ chối chẳng hề tiết lộ, chỉ kẻ nào trả thù lao tôi mới dạy cho. Cả đời tôi kiếm được không biết bao nhiêu là tiền. Sau khi chết ngờ đâu Diêm Vương xử đày tôi tại ngục này để chịu tội, giờ hối hận thì đã trễ rồi.

Ngục Quan: Mi thật khéo sử dụng ba tấc lưỡi, hễ mở miệng là nào như “bí mật gia truyền”. Mi chẳng hiểu bí mật cha truyền là gì hết. Tuy vậy mi cũng có công giúp đời, chỉ vì đòi giá quá cao làm mất lương tâm của nghề thầy thuốc cho nên mới xử tội mi.

Phàm người đời nếu ai còn giữ được “bí mật gia truyền” đều phải công khai tuyên bố để cứu đời, không được giấu diếm làm của riêng để kiếm tiền. Cũng không được nói dối thuốc xấu là thuốc tốt, nếu không vậy thì miệng lưỡi tạo thành khẩu nghiệp phải đày xuống Ngục Đâm Họng này vậy.

Tế Phật: Thời giờ đã hết rồi, Dương Sinh sửa soạn trở lại Hiền Đường. Đa tạ Ngục Quan cùng chư vị Tướng Quân. Chúng tôi xin cáo từ.

Dương Sinh: Đa tạ Ngục Quan đã chỉ giáo kỹ càng cùng tiếp đãi nồng hậu.

Ngục Quan: Thân tiễn nhị vị, nếu như sau này quý vị còn có điều gì muốn tỏ tường thêm, xin cứ tự tiện ghé thăm.

Dương Sinh: Con đã sẵn sàng, mời ân sư khởi hành.

Tế Phật: Phàm kẻ ưa nói dóc cùng đặt điều nói sau lưng kẻ khác, đàn bà tính tình không ôn tồn hòa nhã, phá hoại hôn nhân, hạnh phúc gia đình người ta, hỗn láo cả với những bậc trưởng thượng đều phải sửa đổi tính tình, nếu không sau khi chết sẽ bị đày xuống Ngục Đâm Họng. Do đó nếu biết hối lỗi, tai họa sẽ biến đi, phúc lộc sẽ tới.

Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.

HỒI HAI MƯƠI SÁU

DẠO ĐỊA NGỤC CẮT GÂN CHẶT XƯƠNG

Phật Sống Tế Công

Giáng ngày 16 tháng 2 năm Đinh Tỵ (1977)

Thơ

Đại khai lợi thị hảo kinh doanh

Đồng tẩu vô khi bách nghiệp thành

Đổ thủ trịch khai thiên lý tuyệt

Hoạnh tài thả mạn luận thâu doanh.

Dịch

Ham lời mở chợ để kinh doanh

Già trẻ tham gia bách nghệ thành

Tay lật quân bài thiên lý hết

Tham tiền khoan nói chuyện công danh.

Tế Phật: Bữa nay đã tới giờ dạo địa ngục, Dương Sinh mau lên đài sen.

Dương Sinh: Tuân lệnh, con đã sẵn sàng, mời thầy khởi hành.

Tế Phật: Đã tới nơi, mau xuống đài sen.

Dương Sinh: Trước mắt là Ngục Cắt Gân Chặt Xương, trên cửa ngục có viết rõ. Ngục Quan cùng Tướng Quân cũng ra trước cửa nghinh tiếp chúng ta. Xin cúi đầu ra mắt Ngục Quan cùng chư vị Tướng Quân. Đệ tử là Dương Sinh theo thầy Phật Sống Tế Công đến quý ngục phỏng vấn. Mong được giúp đỡ nhiều.

Tế Phật: Hôm nay ta phụng chỉ dẫn Dương Sinh tới quý ngục tham quan để viết sách. Hiện thời thế đạo đảo điên, chỉ ca tụng vật chất mà không tu dưỡng tinh thần, tham sân lợi lộc không chừa một thủ đoạn nào, chỉ cốt sao có được nhiều tiền mà thôi. Vậy thì cái lương tâm Trời ban thế nhân để đâu? Cho nên chỉ toàn thấy nói “lương tâm không bằng tiền”, thật đáng buồn! Nhân Thánh Hiền Đường ở Đài Trung thuộc Nam Thiềm Bộ Châu phụng chỉ phát huy đạo giáo để kéo lại lòng người đang sa ngã qua việc viết sách để khuyên đời, sự nghiệp ở trần gian thật là chói sáng. Bởi vậy Ngọc Đế đã ban thưởng cùng đặc biệt ban sắc lệnh viết sách Địa Ngục Du Ký, cho nên Dương Sinh được ta hướng dẫn dạo thăm âm phủ rồi đem tình hình ở các ngục viết vào sách để người đời hiểu rõ. Bữa nay tới quý ngục là mong được chỉ giáo cặn kẽ cho.

Ngục Quan: Tế Phật nói đúng lắm. Hai vị chịu tận khổ để thi hành lệnh viết sách, chúng tôi cũng tiếp nhận được điện văn cho biết trước, mọi việc đều rõ ràng. Kính mời hai vị theo tôi vào trong tham quan.

Dương Sinh: Bọn quỷ tốt tàn nhẫn lắm. Chúng dùng dao bén chặt đứt hết hai tay tội phạm, khiến ai nấy đều la hét thảm khóc, nhưng vì thân thể bị trói chặt vào cột hình chữ thập, chẳng còn cách nào thoát khỏi.

Ngục Quan: Bản ngục là Ngục Cắt Gân Chặt Xương, quỷ binh dùng dao sắc cắt đứt hết gân tay của tội hồn, cùng lóc thịt quăng cho chó sắt ăn, cuối cùng mới chặt đứt lìa xương tay, kẻ thụ hình cực kỳ thống khổ.

Dương Sinh: Tôi thấy các tội hồn bị hình phạt đều hôn mê bất tỉnh, phía bên kia có nhiều chó đen đang thản nhiên ngồi nhai những cánh tay của tội nhân. Ở dương gian chó chỉ nằm dưới gầm bàn, gặm xương cá, gà, heo v.v... do chủ liệng cho, còn chó mà ăn thịt người để sống thì chưa hề thấy, xin hỏi Ngục Quan mấy con chó đen kia từ đâu tới vậy?

Ngục Quan: Chó đó gọi là “chó sắt”, ngục nào ở âm phủ cũng có, chuyên ăn thịt người để sống, vì nó không có nhân tính nên gọi là “chó sắt”. Nếu như chó ở dương gian tính linh thật sáng suốt, biết giữ nhà cửa và trung thành với chủ. Hiện tại người đời còn nuôi các loại chó quý cực kỳ khôn ngoan, sống gần như người, thậm chí còn được ngủ chung cả với chủ. Nhưng với chó ở địa ngục thì khác nhau xa. Để trừng phạt hạng người không còn nhân tính, mê muội tới mức mất hết thiên tính, vì vậy mà âm phủ mới phải nuôi loại chó sắt để nó ăn thịt người. Đó là lẽ báo ứng, cho nên nói “lòng lang dạ chó” tức là chỉ loại này vậy.

Dương Sinh: Ngục Quan nói rất đúng, người đã không có lòng trung nghĩa thì không thể so với chó được. Nhìn mấy tội hồn này thấy họ phải chịu những hình phạt thảm thương quá, không rõ đã phạm phải tội gì?

Tế Phật: Để ta dùng quạt bồ quạt cho tội hồn tỉnh lại, kể rõ lại các tội đã phạm, hãy nhìn ta hóa phép.

Dương Sinh: Quả nhiên thấy mọi tội hồn tỉnh táo, khôi phục lại thân thể.

Ngục Quan: Tôi tạm thả ba tội hồn để nó cung khai cùng Dương Sinh hầu viết vào Địa Ngục Du Ký. Ra lệnh cho tội hồn này mau khai hết tất cả tội đã phạm lúc còn tại thế khiến sau khi chết phải đày ở đây.

Tội Hồn: Tôi xin khai, xin khai. Đau quá đi thôi! Con cháu tôi ở dương gian đâu có biết tôi ở âm phủ đau khổ tới mức này, mà nghĩ người ta sau khi chết đi là hết. Lúc tôi còn sống làm nghề bán trà, vì ham nhiều lợi bèn nghĩ tới cách cân gian. Như một cân trà khô là 16 lượng, mà tôi chỉ cân có 14 lượng. Suốt một đời buôn gian cân thiếu, mặc dầu thường nghe người ta nói buôn bán cần phải thực thà, nếu ăn gian nửa cân ở kiếp này thì kiếp sau phải trả tám lượng. Nhưng tôi không thèm nghe, chẳng giữ chút lương tâm. Nào ngờ sau khi chết đi, hồn tới âm phủ, đến trước đài gương soi ác nghiệp, tất cả các tội lỗi xấu xa lúc sống hiện rõ ra, bị Tứ Điện Minh Vương phán đày 10 năm ở Ngục Cắt Gân Chặt Xương này. Hằng ngày bị đem ra cắt gân lóc thịt, quỷ sứ lóc tay tôi như người đời lóc cá. Hối hận thì đã muộn.

Hỡi những kẻ buôn bán tại thế gian phải hết sức lương thiện, chớ tham lợi nhỏ, cân lường gian lận, hình phạt ở địa ngục khắt khe lắm, chẳng thể tránh khỏi đâu. Minh Vương ghét các hạng người này lắm, cho nên Ngài coi chừng rất nghiêm, quỷ sứ lại quá nhẫn tâm. Bấy giờ hối hận thì đã muộn.

Ngục Quan: Ai biểu mi cân lường gian lận? Hiện tại tới địa ngục bị quỷ sứ sửa trị hai tay để hết dám còn làm bậy. Lệnh cho tội hồn thứ hai mau tới khai rõ những hành vi bất chính lúc còn tại thế để Dương Thiện Sinh ở Thánh Hiền Đường trên dương thế thấu rõ.

Tội Hồn: Tuân mệnh. Lúc còn sống, vì gia đình nghèo nên không được học hành, bèn làm nghề mua bán đồ phế thải để sinh sống. Hàng ngày đạp chiếc xe ba bánh đi khắp nơi mua đồ phế thải như giấy lộn, sắt vụn, áo quần, giày dép rách v.v... Vì nghe một người bạn đồng nghiệp nói nếu mua các loại đồng sắt phế thải mà cân đúng thì không lợi bao nhiêu, phải cân gian thì mới lợi nhiều. Tôi bèn làm theo, người bán đồ đứng ngoài nhìn vẫn thấy tôi cân đúng, kỳ thực bị tôi lừa mà không hay. Những món đồ đáng lý cân nặng cả mười cân, tôi chỉ cân còn có bảy, người bán đồ cũ chẳng hay vì bán được là tốt rồi. Suốt đời tôi cân gian, thâu lợi không biết bao nhiêu mà kể. Sau khi chết, Diêm Vương giận quá, mắng tôi là mua đồ cũ gian lận, làm tổn hại âm đức. Hiện bị đày ở ngục này 15 năm. Hàng ngày bị đem ra hành tội, bị âm binh khinh khi, chửi mắng, khổ sở nói không nổi. Kính mong Thiện Sinh thương tôi mà xin giảm hình phạt giùm để tôi sớm thoát khổ. Lạy tạ, lạy tạ.

Dương Sinh: Thưa ân sư! Tội hồn này đã khai rất thành thực, nghĩ tình cảnh thật đáng thương, áo quần rách rưới, con muốn cứu giúp họ một đôi phần.

Tế Phật: Chúng ta phụng chỉ viết sách, không nên can thiệp vào chuyện của người khác, để Ngục Quan xử lý tiện hơn.

Ngục Quan: Lúc sống tay không trong sạch, bây giờ nên để cho quỷ sứ lóc da xẻo thịt, chặt xương, cắt gân. Đó không phải là tính cẩn thận từng cân sao? Nếu gân thịt còn đau đớn thì không phải là nam nhi. Người con trai có tội thì phải can đảm chịu đựng, chớ có van lơn. Kêu tội hồn thứ ba tới, mau đem chuyện thất đức lúc còn tại thế khai ra cho Thiện Sinh nghe để còn viết vào sách Địa Ngục Du Ký hầu khuyên răn các hạng cờ bạc hư hỏng ở thế gian.

Tội Hồn: Lúc còn tại thế, chồng tôi là một công chức hạng trung, khi chồng đi làm, con đi học, thấy tôi ở nhà một mình rảnh rang, mấy bà ở lối xóm rủ tôi đi đánh mạt chược. Lúc đầu tôi không biết, họ liền dạy tôi, lần lần không những tôi chỉ đánh được mạt chược mà còn biết đánh đủ các loại bài. Tuy thua mạt chược chẳng đáng là bao, nhưng từ khi say mê đỏ đen, tôi đã bỏ bê chồng con nhà cửa, lang thang khắp các sòng bài. Chồng tôi năn nỉ khuyên can, tôi bỏ ngoài tai, nên gia đình thường có chuyện xào xáo. Bốn năm trước nhân bị bệnh tim mà chết. Khi đến địa ngục thì Diêm Vương xử phạt đày ở ngục này, còn nửa năm nữa mới mãn hạn.

Khuyên các bạn phụ nữ ở thế gian nên giữ âm đức, chăm lo gia đình, không nên bắt chước tôi để sau khi chết tránh khỏi cực hình hai tay bị chặt cụt, thân thể chẳng còn giống như khi sống.

Ngục Quan: Đàn bà là chủ trong gia đình mà quên đi trách nhiệm tề gia nội trợ, ra ngoài chơi bời cờ bạc, làm bại hoại phong tục xã hội, nhưng người này lúc còn sống không gian xảo cùng lấy nghề cờ bạc để sinh nhai nên Diêm Vương đã giảm khinh.

Dương Sinh: Xin hỏi Ngục Quan, mấy người sinh sống bằng nghề giang hồ cờ bạc, chuyên môn cờ gian bạc lận, không rõ bị trừng phạt ở đâu?

Ngục Quan: Những tội hồn đó không thuộc quyền bản ngục mà do Đệ Thất Điện Thái Sơn Vương nghiêm trị. Khuyên thế gian, phàm đã phạm tội trên, nên mau sửa lỗi cùng in tặng quyển Địa Ngục Du Ký để khuyên đời thì tội ấy có thể giải trừ, sau khi chết khỏi đến địa ngục này thụ hình.

Tế Phật: Thời giờ đã hết, chúng ta sửa soạn trở lại Hiền Đường.

Dương Sinh: Đa tạ Ngục Quan đã chỉ giáo, chúng tôi phải về lại dương gian, xin giã từ.

Ngục Quan: Miễn lễ, xin kính tiễn nhị vị.

Tế Phật: Dương Sinh, mau ra khỏi ngục, sửa soạn lên đài sen.

Dương Sinh: Con đã sẵn sàng, xin ân sư trở lại Hiền Đường.

Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.

HỒI HAI MƯƠI BẢY

DẠO ĐỊA NGỤC ONG ĐỘC

Phật Sống Tế Công

Giáng ngày 6 tháng 3 năm Đinh Tỵ (1977)

Thơ

Quy y Thánh Phật biểu đơn thành

Phóng hạ đồ đao quỷ diệc kinh

Tứ chính tam thanh nghi cố thủ

Thanh vân hữu lộ đạt thiên kinh.

Dịch

Noi gương Thánh Phật tỏ lòng thành

Đồ tể xuống dao quỷ cũng kinh

Pháp định pháp thiền nên cố giữ

Kinh đô Tiên giới cưỡi mây xanh.

Tế Phật: Tu tới Thần Tiên không phải dễ, muốn làm Thánh Hiền giữ lòng càng khó hơn. Trên đời, người ta lập nhiều đạo, nhà thờ, chùa, miếu bảng hiệu trưng lên thật là rực rỡ, nói kinh, luận lẽ đạo, tham thiền chứng ngộ, là chốn để độ chúng sinh, đó là thiên đường ở trần gian. Gần đây có rất nhiều kẻ lạm dụng danh nghĩa Thần Tiên, làm việc ám muội thất nhân tổn đức, buôn Thần bán Thánh, sơn phết tượng gỗ, thi hành đủ mọi mánh khóe gian manh, gạt gẫm kẻ ngu để kiếm tiền, làm hoen ố Thánh Thần, lỗi lầm kể không xiết. Tội khi thế hại nhân không nhỏ, luật pháp âm phủ nghiêm ngặt, tuyệt nhiên không khoan thứ. Hôm nay ta dẫn Dương Sinh xuống địa ngục tham quan, để làm tấm gương kim cổ cho thế nhân soi. Dương Sinh chuẩn bị dạo âm ti, mau lên đài sen.

Dương Sinh: Tuân lệnh, con đã sẵn sàng rồi, không biết bữa nay đi đâu?

Tế Phật: Địa Ngục Ong Độc. Mau nhắm mắt lại chuẩn bị lên đường.

Dương Sinh: Con đã nhắm mắt rồi, xin thầy khởi hành.

Tế Phật: Đã tới nơi, mau xuống đài sen.

Dương Sinh: A! Địa Ngục Ong Độc đã hiện ra trước mắt. Quỷ sứ áp giải nhiều tội hồn vào trong ngục, dọc đường bị gậy đập, roi quất quá tàn nhẫn, khóc la thảm thiết, nghe thật rụng rời, không biết họ phạm vào tội gì?

Tế Phật: Bọn này lúc còn tại thế nương tựa vào thần thánh làm kế sinh nhai. Lúc sống ăn nhiều cho nên sau khi chết bị âm ti quản thúc. Muốn biết rõ hơn phải vào hẳn bên trong ngục quan sát. Ngục Quan cùng Tướng Quân đã chờ sẵn để tiếp đón chúng ta, mau đến ra mắt.

Dương Sinh: Đệ tử là Dương Sinh xin ra mắt Ngục Quan và chư vị Tướng Quân. Thưa, tôi là môn sinh của Thánh Hiền Đường trên dương thế, phụng mệnh cùng Tế Phật dạo thăm âm phủ để viết sách. Hôm nay đến quý ngục, mong được giúp đỡ nhiều.

Ngục Quan: Xin chớ khách sáo, bản ngục là Địa Ngục Ong Độc vừa mới thiết lập, nằm dưới quyền cai quản của Đệ Tứ Điện. Gần đây các tội phạm ngày càng gia tăng nên U Minh Giáo Chủ đặc biệt cho thiết lập thêm ngục này để quản trị cùng cải huấn tội phạm, xin mời hai vị vào trong xem xét cho tường tận.

Dương Sinh: Đa tạ. Ái chà! Bạch thầy con không dám vô nữa, bên trong đầy ong mật, con nào con nấy lớn bằng ngón tay cái, đen thui, y như “ong đầu cọp” bay vào ngục chích các tội phạm, người nào cũng la hét, muốn trốn mà không được, ngã la liệt ở góc tường. Có vài con bay về hướng mình, sợ bị nó chích quá, kiếm chỗ trốn là hơn. Ong đầu cọp độc lắm, chích trúng là chết.

Tế Phật: Làm gì mà sợ quá vậy! Mấy con ong độc này đều có tính linh, không phải cứ gặp người là chích đâu. Vì thân thể tội hồn vốn có cái khí bất chính, cho nên nó thích mà lại gần. Như nơi sạch sẽ, ruồi muỗi tránh xa. Vật hôi thối ruồi muỗi bay theo. Loài ong độc này bay ra là có ý nghinh đón chúng ta.

Dương Sinh: Kỳ lạ quá! Pháo nổ mà không làm hại người vì đó là pháo lễ nghinh đón quý khách.

Ngục Quan: Mời nhị vị tới trước tham quan. Dương Thiện Sinh chớ có sợ, nếu ong gặp ai cũng chích thì chúng tôi đã chạy trốn mất tiêu rồi. Ong độc này là thần vật, chuyên môn chích những kẻ nào ở trên đời giả dối, mượn danh nghĩa, cùng đội lốt Thần Thánh kiếm tiền. Giờ đây chúng muốn chạy trốn mà chẳng được, và cũng bởi tội hồn có ý muốn trốn lánh cho nên càng bị bầy ong bám sát. Dương Sinh coi thân thể tội hồn bị ong chích sưng u từng cục, nhất là trên đầu sưng vếu cả lên. Bị nọc độc hành hạ cơ thể đau nhức khóc như mưa, kẻ nào kẻ đó bưng đầu chạy như vịt.

Dương Sinh: Hình phạt tàn nhẫn quá, căn ngục nhỏ hẹp, tội hồn bị đám ong rượt, muốn chạy trốn mà không nơi, không cửa, cũng chẳng biết kêu ai. Xin hỏi Ngục Quan, các tội hồn này phạm phải lỗi gì mà đến nỗi phải đày ải ở đây để chịu hình phạt đau đớn này.

Ngục Quan: Để viết vào Địa Ngục Du Ký tôi mở cửa nhà giam, bảo vài tội hồn kể lại những hành vi ác độc của họ lúc còn sống hầu cảnh cáo người đời.

Tế Phật: Hay lắm. Bây giờ các ngục của âm ti đều biết thầy trò mình phụng chỉ dạo âm phủ để viết sách Địa Ngục Du Ký, tìm kiếm bằng cớ để cảnh cáo thế gian, xin Ngục Quan cho tôi biết rành rẽ tội trạng của các can phạm.

Ngục Quan: Đó là nhiệm vụ của viên chức các ty sở tại. Để tôi tạm thả hai tội hồn ra để nó khai những hành vi ác độc mà nó đã làm khi còn sống để Dương Thiện Sinh rõ, không thể dài lời.

Dương Sinh: Xin hỏi tội hồn, lúc còn sống người đã phạm phải tội gì? Tại sao bị đày ở ngục này để chịu cực hình?

Tội Hồn: Nói ra càng thêm xấu hổ, còn mặt mũi nào nhìn thấy người khác. Tôi là một đạo hữu của Thánh Hiền Đường thuộc Nam Bộ Đài Loan. Nhân học đạo đã lâu năm, sau được bầu làm chức Phó Chủ Hiền Đường, có một lần muốn mở mang mối đạo nên đã viết sách, in tặng các nơi tin điều lành, tôi gắng sức chịu cực khổ, các nơi hâm mộ cũng muốn in ra thật nhiều để giúp người. Vì nhờ tài ăn nói của tôi, chỉ hơn hai tháng mà thâu được trên 30.000 đồng. Thời gian đó tôi lại thiếu nợ một người, bị họ hối thúc tôi không biết tính sao. Nhân có sẵn trên 30.000 đồng, bèn lấy ra một phần trả nợ. Cuối cùng chỉ đưa cho Đường Chủ chẵn 20.000 đồng, giữ lại 12.456 đồng. Trả xong nợ còn lại bao nhiêu tôi cất đi để tiêu riêng, vì nghĩ rằng chẳng ai biết nổi. Nhưng từ đó về sau sự hối hận giày vò tâm can, luôn luôn có cảm giác bất ổn đối với ân chủ. Mỗi lần ngồi đàn cơ, ân chủ cũng chẳng hề đả động tới việc tham tiền của tôi.

Cách đây ba năm, tôi đau bao tử nặng chẳng bao lâu thì thác, bị tướng quân đầu trâu mặt ngựa tới áp giải đi. Lúc đó, ân chủ mới tới trước mặt tôi thét mắng: “Mi nghĩ điều sái quấy, tới chết không tỉnh ngộ. Lúc sống có những điểm khúc mắc tại sao không nói thẳng cho ta rõ. Tiên Phật giáng xuống thuyết pháp là cốt để khuyên răn người đời hành điều thiện, bỏ điều ác. Toàn bộ chân lý là do cách hành đạo dạy người xử thế. Đã đọc lời dạy dỗ của Thánh Hiền mà không hành theo lời dạy, giờ đây phải gánh tội thì ráng mà chịu”. Ngoài ra còn dặn âm binh bẩm lại với Minh Vương để tăng thêm hình phạt.

Đến khi tôi tới âm phủ, Minh Vương giận lắm, sai áp giải tôi tới Đài Gương Soi Ác Nghiệp để chiếu hiện những hành vi in sách lấy tiền bỏ túi tiêu riêng, thì không điểm nào không chiếu rõ, khiến tôi run rẩy sợ hãi. Sau giao tới Tứ Điện để Ngũ Quan Vương phán tội, tôi đã bị kết án tù 28 năm và giam tại Ngục Ong Độc này, sau tái giao cho Ngũ Điện xử lý. Hàng ngày tại ngục thụ hình, ong chích toàn thân đau đớn chịu không nổi, thân thể sưng vù, ong độc hễ thấy tôi là truy kích. Nhà tù hẹp quá làm sao trốn, hối hận lúc còn sống tu học tại Thánh Hiền Đường, làm đồ đệ của ân chủ, không tuân Thánh huấn, mặc dầu chỉ phạm tội có một lần mà cũng không được ân giảm. Hy vọng các đạo hữu hết sức cẩn thận hành vi và ngôn ngữ, nếu sơ sót mắt Trời khó thoát. Như nay tôi hối hận thì đã muộn, thật uổng công ân chủ giáo hóa cùng đồng đạo dẫn dắt, lòng xấu hổ quá chừng.

Ngục Quan: Mi vào cửa Thánh, không thụ Thánh giáo, có thể nói là khinh thầy, khinh người, trên vô lễ với ân sư, dưới vô lễ với người xuất tiền in kinh sách. Đối với người đã thực tình phát tâm cúng dường, người ta không sợ sư sãi hòa thượng giả, kẻ bố thí khi đã phát tâm, công đức không thể giảm, chỉ kẻ tham tiền, lòng xấu phát sinh tự chuốc lấy tội lớn mà thôi. Phàm đã bước vào cửa Thánh, một cắc, một xu cũng phải rõ ràng, nếu không sẽ làm ô uế phép đạo trong lành nơi cửa Thánh, địa ngục gia tăng hình phạt. Người đời phải thật cẩn thận.

Tế Phật: Bọn làm bại hoại cửa thánh, tiền bạc không trong sạch, phá hoại danh dự, tội muôn phần đáng chết, hình phạt ở cõi âm sẽ chẳng tha. Đã nói là người đời tu đạo phải giữ khuôn giáo phép đạo trong lành, sau khi chết mới tránh khỏi sa xuống địa ngục chịu hình phạt đớn đau, khi đó mới hối hận thì đã lỡ rồi. Hôm nay thời giờ đã hết, ngày sau trở lại nữa. Dương Sinh chuẩn bị trở lại Thánh Hiền Đường, đa tạ Ngục Quan đã tận tình chỉ bảo.

Dương Sinh: Cảm tạ Ngục Quan cùng Tướng Quân đã giúp đỡ tìm hiểu nội tình của quý ngục. Vì thời giờ có hạn, xin cáo từ.

Ngục Quan: Các Tướng Quân hãy sắp hàng tề chỉnh để tiễn đưa quý khách, mong ngày khác lại được tiếp đón quý vị tại bản ngục.

Dương Sinh: Con đã sẵn sàng, xin thầy trở lại Hiền Đường.

Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường; Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.

HỒI HAI MƯƠI TÁM

LẠI DẠO ĐỊA NGỤC ONG ĐỘC

Phật Sống Tế Công

Giáng ngày 19 tháng 3 năm Đinh Tỵ (1977)

Thơ

Tiên sư độ ngã thánh ân trường

Hậu đức tình thâm niệm bất vong

Thế thượng hà đa oai đạo tử

Tu thành thần côn đáo công đường.

Dịch

Thánh Tiên cứu độ đức ân dày

Nghĩa cả tình sâu niệm tối ngày

Cõi thế có nhiều tên bán đạo

Tu thành thần cướp bị lưu đày.

Tế Phật: Thánh Thần Tiên Phật giáng phàm độ nhân, thâu nhận đồ đệ, giáo hóa để tu theo chân lý chẳng qua là muốn người đời phản bổn hoàn nguyên mà tu thành chánh quả. Bậc thay Trời ân đức sâu dày không gì sánh nổi, cho nên có thể nói “Nhất nhật vi sư, chung thân vi phụ” (Một ngày làm thầy suốt đời làm cha). Lẽ đương nhiên là phải nghe lời thầy dạy, bắt chước hành vi của thầy nhưng cũng có hạng bất nhân ác đức, đang tâm phản đạo, núp bóng Thần Thánh, mượn danh Tiên Phật để kiếm tiền. Thần Tiên không tu, mà tu thành thần cướp, Thiên Đường không lên được mà lại bị tống xuống Bộ Công Đường, ác nghiệp đó không nhỏ vậy. Phàm đã vào cửa Thánh mà phạm Thánh quy, âm luật phán tội nặng lắm. Người đời bất luận quy y đạo nào thì nên tuân giữ thánh quy lễ tiết đạo ấy để tránh phạm tội không cứu chuộc được. Bữa nay Dương Sinh sửa soạn dạo âm ti, mau lên đài sen.

Dương Sinh: Con đã sẵn sàng, không biết hôm nay mình đi đâu?

Tế Phật: Lại đến Địa Ngục Ong Độc coi mấy kẻ phản đạo vong đức bị xử ra sao. Nhắm hai mắt lại, chúng ta lên đường..... Đã tới nơi, mau xuống đài sen.

Ngục Quan: Hoan nghênh Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh trở lại bản ngục để tái tham quan.

Tế Phật: Hiện tại trên cõi thế có rất nhiều kẻ mượn danh Thần Thánh, khoác áo cà sa tô tượng Bụt để kiếm tiền làm mất vẻ trang nghiêm của Thần Thánh Tiên Phật cùng danh dự của tôn giáo chính thống không ít, cho nên ta đặc biệt trở lại đây lần nữa thâu thập các dữ kiện để khuyên đời.

Ngục Quan: Phải phải, hai vị theo tôi vào trong, tôi thả vài tội hồn ra, để nó thuật lại những hành vi xấu xa đê tiện của nó lúc còn tại thế cho Dương Sinh nghe.

Dương Sinh: Đa ta Ngục Quan! Loài ong độc này bay lượn đầy Trời, thấy tội hồn bèn sa tới đốt, mọi tội hồn đều bị châm, da thịt sưng húp, đầu nặng mắt hoa.

Ngục Quan: Không chỉ vậy thôi đâu, còn phát nóng lạnh nữa, vì loài ong độc này chứa nhiều nọc độc. Tôi kêu vài tội hồn tới để thuật rõ lúc còn sống phạm những tội gì. Lệnh Tướng Quân tạm thả tội hồn ra khỏi ngục.

Tướng Quân: Tuân lệnh..... đã áp giải ba tội hồn tới.

Ngục Quan: Tội hồn hãy nghe đây, vị này là Phật Sống Tế Công, còn vị kia là Dương Thiện Sinh thuộc Đài Trung Thánh Hiền Đường, phụng chỉ viết sách Địa Ngục Du Ký, tội hồn hãy thuật rõ tội trạng lúc còn sinh tiền để làm tài liệu sống khuyên răn người đời.

Dương Sinh: Xin hỏi tại sao người phải tới đây thụ hình?

Tội Hồn: Tôi thiệt là không phải, lúc còn sống ở dương gian, tôi làm lý trưởng trong làng. Dân chúng muốn lập miếu, tôi thay mặt thâu góp tiền bạc, rồi gian lận của chung, đem tiền thâu được xài riêng. Sau khi chết mới rõ là đã ăn tiền của Trời Phật thì tội tôi quá nặng, cho nên bị phán đày ở ngục này để thụ hình. Ong độc không chút tình thương, châm đốt người quá đau đớn, nhức buốt chịu không nổi, Dương Sinh nhìn tôi đây, toàn thân sưng đỏ. Người đời đối với chuyện Thần minh phải thật rõ ràng, tiền của Thần Thánh một xu nuốt cũng khó trôi, ong độc chích tôi là do báo ứng. Ngoài ra thì không còn tội nào khác nữa.

Ngục Quan: Mi làm lý trưởng đáng lẽ phải vì dân chúng mà phục vụ tạo phước cho con cháu, dân chúng địa phương muốn lập miếu là có lòng hoài niệm, ngưỡng mộ cùng kính mến Tiên Thánh, mi lại nhân cơ hội đó làm tiền, tội khó mà tha thứ. Tội hồn thứ hai hãy cung khai rõ những lỗi lầm lúc sinh tiền.

Dương Sinh: Xin hỏi sư phụ, bà đã xuất gia, tại sao lại không tới chốn thanh tịnh Tây Phương Cực Lạc mà lại bị đày xuống địa ngục.

Tội Hồn: A Di Đà Phật! Tội quá, tội quá. Tôi quy y Thế Tôn từ thuở 15 tuổi, chuyên tu Phật pháp, những tưởng tu thành chánh quả, song vì tự mình không kiên trì giữ đạo, bất luận tiền của thiện nam tín nữ bố thí đều lén cất giấu xài riêng, không hề đem hết ra tu bổ chùa chiền, mua dầu đèn, nhang nến. Khi đọc kinh cầu siêu cho Phật tử thì chỉ ê a cho có lệ, gặp lúc quyến thuộc của thiện tín qua đời mời tôi tới để tụng kinh vãng sinh thì phải trả tiền, thù lao nhiều ít căn cứ vào số dòng, số trang trong kinh, có thể nói là “tiền nào của nấy”. Nếu như Phật tử nghèo mà mời tôi tới thì vẻ mặt rầu rĩ không vui, hối thúc tôi năm lần bảy lượt tôi cũng chẳng buồn đi. Còn nếu gặp được nhà giàu, ắt tận lực bài trí đạo tràng để lấy lòng chủ nhân. Chỉ vì lúc còn sống tham tiền tham của, sau khi chết, Thế Tôn đã không tới tiếp, tôi còn bị đày xuống Địa Ngục Ong Độc thụ hình, thống khổ vô cùng.

Ngục Quan: Mi đã là Ni Tì Khưu, xuất gia tu đạo, lấy thanh tịnh làm gốc để rèn luyện tâm tính, nhưng lòng trần chưa dứt, ham hưởng thụ nên đã nhận tiền thay cho Phật, hành vi đó không hợp với đạo của Thế Tôn cho nên phán mi tới đây thụ hình.

Tế Phật: Quy y Phật môn là cốt bỏ tánh tục mà lập hạnh tánh thanh, mọi người đều mang họ “Thích” trang nghiêm biết bao, y như Phật vậy, nhưng không vượt qua nổi sự khảo nghiệm của hồng trần, chẳng nghĩ gì tới việc từ bi để độ chúng sinh, cái tâm thế tục này khó mà phối hợp được với tâm bồ tát. Phải quét tam tâm tứ tướng cho sạch mới có thể thấy được Thế Tôn. Tam độc, ngũ uẩn không bỏ thì phải luân hồi sáu kiếp. Mong thiên hạ chúng sinh bất luận học đạo, học Phật, nếu như lòng trần chưa dứt thì khó tới được Thiên Đường. Bữa nay thời gian đã trễ, hôm khác lại tới hỏi nữa. Dương Sinh sửa soạn trở lại Hiền Đường.

Dương Sinh: Đa tạ Ngục Quan cùng Tướng Quân đã tiếp đãi nồng hậu, chúng tôi phải trở lại Hiền Đường, xin tạm biệt chư vị.

Ngục Quan: Có điều chi thất thố, xin nhị vị bỏ qua cho, mong gặp lại để được góp ý.

Tế Phật: Mau lên đài sen.

Dương Sinh: Con đã sẵn sàng, xin ân sư trở lại Hiền Đường.

Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.

Đức Thầy giảng: [51:27]

Các bạn đã nghe qua sự gian manh của tình đời, đời lẫn đạo cũng tự gạt mình mà thôi, lường gạt mình mà không hay. Giựt của người khác là tự gạt mình, không hay.

- Cho nên tại sao chúng ta lại chủ trương tự tu tự tiến?

- Phải tự mình tu, tự mình hành, tự mình ăn năn, nó mới có giá trị. Mà chờ người ta nhắc mình, mình mới ăn năn, cái đó là bê trễ nó đã lan rộng rồi, nó đã chiếm trong tư tưởng của chúng ta rồi thành tập quán rồi không có sao sửa chữa được.

Cho nên các bạn thấy rằng ngày hôm nay cái Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp là tự tu tự tiến, không siêng năng thực hành là tự gạt mình mà thôi. Lúc ban đầu chúng ta phát nguyện tu, nhất định tôi tu, tôi tu tới đích, nhứt định tôi về nguồn cội, quyết tâm về nguồn cội, nhưng mà đi nửa đường rồi cũng chuyển xuống địa ngục. Tại sao? Vì mình gia tăng sự gạt gẫm mình, gạt gẫm tâm linh của mình trong đạo pháp, thành ra làm sao tiến được.

Đã nói tu là tu cho tới đích, cho tới cùng, dù âm u không thấy gì nhưng mà tôi vẫn thực hành một tâm tu để tôi tiến tới cái sự thức tâm, giải tỏa những sự phiền muộn sái quấy hằng ngày của tôi, tôi mới thấy rõ hành động bất chánh của chính tôi. [53:13]

Cho nên các bạn càng tu các bạn thấy các bạn, chính các bạn gạt các bạn nhiều hơn chớ không phải người khác gạt. Có lòng từ bi không sử dụng từ bi, giận hờn… đó là gạt mình. Ghen ghét là gạt mình. Những hành động đó nó nẩy nở trong tư tưởng của các bạn nhiều lắm.

Cho nên chúng ta phải tự tu mới có cơ hội tự thức, mà chờ người ta nhắc là không có cơ hội tự thức, trễ rồi.

Cho nên ngày hôm nay các bạn có nhiều duyên lành. Tôi là người đi trước, cũng như là một người đã ăn năn hối cải bước vào con đường đạo, nhứt định đi cho trót kiếp người này cho nó xong, hành cho đến đích, giải tỏa những sự phiền muộn sái quấy trong nội tâm mà để tiến tới sự thanh cao hướng độ chúng sanh. Thì các bạn cũng trên đường đi, những bước chân tôi đi là tương lai các bạn đi.

Cho nên các bạn hành cái pháp này là nhứt định phải đi tới mục đích, không nên tiếp tục lường gạt các bạn nữa. Hành động đã tự lường gạt mình bằng tánh ý không hay. Cho nên cố gắng tu để xóa bỏ cái tánh hư tật xấu nhiên hậu chúng ta mới thấy giá trị nghìn năm tiến hóa.

- Tại sao các bạn coi phim đồ này kia kia nọ: “Ô, con quỷ tu nghìn năm nó mới có phép tắc”. Phải tu một nghìn năm nó mới có phép tắc. Nhưng mà nó tu gì?

- Nó tu trong cái khuôn khổ, trong cái chỗ đóng khung. Mà ngày hôm nay chúng ta tu gì?

- Tu trong cái thức hòa đồng, nó mở hơn, chúng ta tu tắt hơn.

Hồi xưa người ta tu không có tu cái pháp này, không có Soi Hồn, không có Pháp Luân, không có Thiền Định, không có biết làm sao mở những sự lố bịch ở trong nội tâm nội thức, trong khối óc của chúng ta. Mà ngày hôm nay chúng ta đã có cái pháp để mở, chỉ mình phải thực hành nó mới tiến chớ không phải người khác thực hành cho chúng ta.

Không nên mong Bề Trên chuyển, chúng ta không hướng Bề Trên có làm cách gì chúng ta cũng không thấy. Nhưng mà chúng ta hướng về Bề Trên, chúng ta hướng về Phật, chúng ta hướng về Thượng Đế thì tới đó trong nháy mắt, được sự sáng suốt gia tăng thêm, lượng từ bi càng ngày càng mở mới thấy chúng ta không còn cái sự sanh tử luân hồi nữa, nhưng mà chỉ có cái nhiệm vụ hành tiến đi tới sáng suốt vô cùng. [55:55]

Cho nên sự đóng góp của bên trên đã chứng minh cho chúng ta thấy hàng ngày hàng giờ chúng ta được hướng độ bởi Bề Trên, bởi Trời Phật đã cho chúng ta nhiều cơ duyên, may mắn đủ thứ không thiếu một cái gì hết. Rồi chúng ta không chịu hướng thượng, làm sao chúng ta trở về? Ngài đã thực hành sự vô cùng từ bi của Ngài đối với chúng ta mà chúng ta không hướng thượng vô cùng, học từ bi để tiến hóa tới thì chừng nào chúng ta mới ngộ Ngọc Hoàng Thượng Đế.

Miệng ta cứ lải nhải Ngọc Hoàng Thượng Đế, miệng ta cứ lải nhải Nam Mô A Di Đà Phật mà tâm thức không chịu thực hành, thì là bê trễ chưa?

Cho nên chúng ta lại ngược lại những người thế gian: không dùng miệng nói ra, không có âm thinh, dùng ý niệm để khai trung tâm, ý niệm để khai chơn tâm, ý niệm để tiến về cái đạo trung dung, thực tiễn, không còn sự bê trễ nữa.

Cho nên ở bên ngoài các bạn thấy các bạn nói bằng miệng Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô A Di Đà Phật, không biết chừng nào nó mới chuyển vào trong ý các bạn. Mà các bạn ngay bây giờ thực tập về ý niệm thì thực hành ở bên trong nó phải mở không? Khi nó mở ở bên trong thì nó mới hòa với thượng cấp, hòa với sự thanh nhẹ, lúc đó nó mới bảo tồn sự sinh linh và nó đem lại cái hào quang sáng suốt cho các bạn, các bạn đâu có sợ ma quỷ nhập. Từ trong đi ra ngoài, không phải ở ngoài rước nó vô. [57:37]

Nếu những người mà cứ niệm, cứ cầu xin hoài là ở ngoài rước vô, là ma nó phải nhập chớ. Còn đây mình từ trong mình đi ra, mình bỏ, mình đi ra mình thực hành, quỷ thần phải kinh nể, phải thương độ chúng ta, vì chúng ta có trí chớ không phải là vô linh, không phải cái thứ kêu bằng không có linh tánh.

Chúng ta hiểu được đường đến cũng như đường đi. Chúng ta bị rơi rớt, tha phương cầu thực, xuống thế gian nhiều năm rồi, bây giờ chúng ta ở dưới đáy giếng mò lên, chúng ta phải kiên nhẫn hết sức, nhịn nhục hết sức mới tiến hóa lên tới miệng giếng được.

Có mới có một hai câu nói ở thế gian thì chúng ta đem tâm chấp, là chúng ta cũng vẫn ở dưới đáy giếng chớ không bao giờ đi lên được bên trên.

Chỉ học có nhịn nhục, nhẫn thôi, nhưng mà không chịu. Bộc lộ sự sân si là tự chèn ép lấy tâm thân của mình mà thôi.

Cho nên các bạn đã nghe những lời quý báu của chư Tiên chư Phật đã hướng dẫn, và kể cả cảnh địa ngục cũng làm chuyện hữu ích hơn những chuyện của chúng ta đã và đang làm bây giờ, chúng ta hổ thẹn không?

Nói địa ngục là chỗ độc ác, chỗ trừng trị; mà người ta làm chuyện hữu ích, mà chúng ta cứ lo làm cái chuyện vô ích, ỷ lại, là làm sao chúng ta tiến? [59:06]

Chúng ta phải thấy rõ cái thể xác này là tạm, nhưng mà nó là huyền cơ của Trời Phật đang hướng độ tâm linh, hướng độ phần hồn của chúng ta. Chúng ta không nên khinh khi thể xác này, nhưng mà cố gắng bảo tồn và tìm hiểu cái siêu văn minh trong nội thức của chúng ta - có chớ không phải không.

Không nên nhầm lẫn mà hướng ngoại. Càng hướng ngoại thì càng bỏ tâm thân, mà càng bỏ tâm thân thì ma quỷ bắt. Nhớ chỗ này! Mà càng giữ tâm thân thì tự làm chủ, thăng hoa đi bất cứ nơi nào và không bị kẹt nữa.

Cho nên cái duyên đã đến với các bạn. Các bạn thấy rằng: Ở xã hội có bao nhiêu người biết đạo? biết một phần như các bạn mà thôi cũng đỡ lắm rồi. Khi làm bậy chúng ta cũng có thể ăn năn được, có lối thoát, biết lui về thanh tịnh, biết bỏ những sự tranh chấp vô lý, nó nhẹ nhàng biết là bao nhiêu. Cho nên người đời nhiều người trong sự tranh chấp, rồi bày ra những sự tranh chấp càng ngày càng tràn lan mà rốt cuộc không có lối thoát. Cho nên các bạn may mắn hơn nhiều người - Nên giữ lấy mà đi!

Mà khi mà Thượng Đế chiếu cố và thương các bạn, độ các bạn thì phải thử các bạn và dẫn các bạn. Nếu không thử các bạn làm sao đưa các bạn trở về được.

Không kích động các bạn, các bạn làm sao mà rời gót ngọc các bạn mà từ bỏ thế gian đi lên Thiên Đàng?

Các bạn thấy đời là giả tạm, đời là một nơi thử thách mà chính ta là đã lường gạt ta quá nhiều; cho nên ta phải theo cái tiếng gọi thanh tịnh của Bề Trên để chúng ta hướng thẳng về Đại Thanh Tịnh.

Tự thức mới làm được cái điều chơn chánh, chơn giác để độ ta và độ tha. Thấy rõ ràng các bạn đang hành, nay một chút mai một chút, cố gắng đi rồi sẽ đi tới. Những sự trở ngại đó là phần thưởng cho các bạn; những chuyện nghịch mà tiến tới tâm hồn của các bạn thì các bạn mới có cơ hội thức tâm.

Thuận mãi cho các bạn, các bạn không bao giờ tiến được, các bạn chỉ ù lì nơi đây thôi.

Mà có kích động và phản động các bạn mới tìm cái duyên mới mà hướng về cái nguồn cội. [01:01:46]

Chúng ta xuống đây làm con người, chúng ta biết đủ thứ, mà bảo vệ cái mạng trường tồn bảo vệ không được, tại sao? Lúc đó chúng ta mới tìm, càng tìm càng thấy cái thân xác này là nơi chúng ta đang trù trì tu học.

Tất cả thế gian, cả thế giới năm châu đều học có chữ nhẫn thôi. Làm mẹ cũng học nhẫn mà làm cha cũng học nhẫn, mà chưa xong, còn tranh chấp. Tới giờ phút lâm chung mà còn tranh chấp, còn hơn thua, còn nói chuyện của cải nhưng mà không biết của thiên trả địa: của Trời Phật, chớ của gì của mình đâu mà mình giành?

Của của chúng ta là tâm “không”, thanh tịnh. Giữ được tâm “không” thanh tịnh thì lúc nào các bạn cũng nhàn hạ và không bị lệ thuộc nữa, lúc nào cũng tràn đầy dũng chí và không cảm thấy sự đau đớn, không cảm thấy sự đau khổ nữa.

Nếu các bạn hạ tầng công tác, càng ngày càng làm chuyện bậy, hướng về trược thì các bạn cảm thấy đau đớn khổ cực; mà các bạn hướng về quy không thì các bạn thấy rõ cái dũng chí của các bạn không còn đau khổ nữa. “Tôi có gì mà phải lo? Rồi đây tôi phải trở về không. Tôi đến đây với hai bàn tay không, rồi tôi phải trở về với hai bàn tay không, có gì đâu mà tôi phải vì cái chuyện nhỏ mọn này mà tôi tranh chấp làm cho tôi cả đêm không ngủ, tâm thân bất ổn, rối loạn thanh khí của tôi?”

Còn các bạn có phương pháp tu, các bạn lo Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định mỗi đêm, nay một chút, mai một chút; nó trì trệ, các bạn thấy rõ sự trì trệ đó rồi mới xây dựng sự quyết tâm để làm cho nó kỳ được. [01:03:40

Cho nên, người tu phải ở trong khổ. Cái khổ là cái biên giới của Phật Pháp.

Còn cái sướng là biên giới của địa ngục. Cái sướng của trần gian là biên giới của địa ngục.

Rồi cái sướng của người tu đạo, của Thần Tiên là nhàn hạ, lúc nào không lo âu, không buồn tủi, không có sự đau đớn. Vì sao? Vì người đã biết sử dụng cái quyền tối hậu của Người: nhịn nhục, tha thứ và thương yêu… thì giàu có hơn vàng bạc. Con người mà biết tha thứ người, biết tận độ chúng sanh thì hạnh phúc vô cùng.

Chớ chúng ta mỗi ngày mỗi chấp để thị phi chuyện người này, chuyện người kia, chuyện người nọ thì làm cho ta càng ngày càng hẹp, bần tiện, rồi hưởng được cái gì?

Chúng ta tu mục đích trở về với sự thanh cao, mà muốn có sự thanh cao phải tràn đầy kiên nhẫn mới thành đạt; mà thiếu kiên nhẫn thì không bao giờ thành đạt.

Cho nên, hôm nay đến đây cũng đầy đủ. Xin thành thật cám ơn sự lưu ý của các bạn! [01:05:05]

[Hết cuốn 7 - ID# 19870000L7]


----
vovilibrary.net >>refresh...