19870000L3 - Cuốn 3

ĐỊA NGỤC DU KÝ - THẦY ĐỌC VÀ GIẢNG TẠI MELBOURNE, ÚC CHÂU - 1987 - Từ Hồi 10 đến Hồi 13

Đức Thầy giảng: [02:42]

Chúng ta nghe qua tất cả, nói địa ngục là mê tín, mờ ảo, cảnh không có, nhưng mà địa ngục đã đem lại cho chúng ta thấy rõ thực chất của mọi sự việc, sự thật của mọi sự việc, phải làm, phải chịu, phải sửa mới có tiến, thấy rõ ràng. Văn minh vô cùng, văn minh hơn những người đời tại thế gian, đổ thừa việc này, đổ thừa việc kia, đổ thừa việc nọ, không đi sát trong cái công việc. Cho nên ngày hôm nay chúng ta tu là phải thực hành chớ không dụng lý. Thực hành! À, làm tới đâu, tu tới đâu tiến tới đó và học tới đó, rất rõ ràng.

Cho nên các bạn đã nghe hồi nãy giờ, Thành Thác Oan, nó chết oan mới xuống đó, phải bắt xuống đó, xuống đó giam giữ, rồi đúng kỳ đúng hạn mới được tiến hóa đi lên, thấy rất rõ ràng mọi sự công chuyện.

Rồi còn những người cũng bị chết oan vậy, nhưng mà cái ý chí người ta là giải thoát, cũng như các bạn tu Vô Vi là mỗi đêm các bạn nghĩ chuyện đi về Trời, sửa tâm sửa tánh, hy sinh tất cả những tánh hư tật xấu, quy không, trở về không, thì đụng cái đùng hay cái bom xuống cái đùng thì các bạn cũng trở về cái chỗ thanh nhẹ, thay vì chúng ta bị giam trong cái chỗ tăm tối, động loạn.

- Là tại sao chúng ta bị giam trong chỗ tăm tối động loạn?

- Chúng ta còn uất ức, còn thương tiếc, si mê thể xác, si mê chuyện đời mà không biết cái cảnh thanh nhẹ là đời đời của chúng ta đã nhiều kiếp. Mà biết được cái đó mới là… rủi có tai nạn gì xảy đến chúng ta cũng đi trong cái chỗ giải thoát. [04:28]

Cho nên cái ý chí vô cùng để cho các bạn có những cái ý niệm đó trong thực hành, rồi kiểm soát mới thấy rằng cái tâm tánh:

- “Từ trước kia tôi chưa tu, tôi muốn làm câu thơ làm không được. Bây giờ tôi tu tại sao tôi làm thi thơ dễ dãi, mà làm thi thơ nào cũng về đạo là tại sao?”

- “Là tôi đã gom gọn rồi. Gom gọn cái chơn thức của tôi sáng suốt, nó không có trì trệ, không có sân si nữa, thì lúc đó tôi hành văn nó dễ dãi, mà không có khó khăn. Cũng một đề tài đó mà tôi làm hoài nó ra hoài.”

- Vì nó là cái gì?

- Nó là thanh điển.

- “Mà tôi tu về thanh tịnh, ngộ Đại Thanh Tịnh, thì một câu một chữ của tôi nó bằng một bài thơ tôi viết rồi.”

Người ta nói cho một đống, người ta thắc mắc một đống, các bạn chỉ trả lời một cái chữ “không” mà thôi, là hết rồi. Với nụ cười và một chữ “không” là hết rồi. Mà khi các bạn ý thức được các bạn mới trả lời được như đó, và các bạn đã ở qua cái cảnh đó các bạn mới dám trả lời một câu như vậy, mà chưa đến các bạn trả lời không được, nói không ra, có chữ “không” rất dễ mà nói không ra.

Cái gì kêu là “không”, mình không hiểu. Mà khi mà mình nói cái chữ “không”, mà người ta hỏi tới đâu mình phải cắt nghĩa ra chữ “không”. Sanh, trụ, hoại, diệt đều là KHÔNG. Trường đời là cái chỗ học hỏi, học nhẫn học hòa để tiến.

Nghịch cảnh trong lúc tôi tu học, tôi bị gieo oan giá họa này kia kia nọ là nghịch cảnh để tôi có cơ hội về KHÔNG. Chán đời qua đạo mới về KHÔNG. [06:23]

Nhiều người không biết, mới thử một chút là ngả nghiêng rồi, mà nói “tôi quyết tâm tu”. Tâm tôi lúc nào cũng nghĩ tới Thượng Đế mà tôi không chịu tu. Mà nghĩ Thượng Đế mà “thượng đế” hạn hẹp, còn Thượng Đế lớn rộng Đại Từ Bi nó không biết nghĩ, thành ra cái tâm nó không bao giờ mở, tâm nó ở trong cái chỗ xó kẹt và không phát triển được, đi cái chỗ tự sát, tự giam lấy mình.

Cho nên địa ngục là chứng minh con người tự giam. Tôi làm bậy thì tôi phải xuống cái chỗ đó chớ tôi không có làm gì hơn được hết. Mà tôi biết xây dựng cho tôi nhẹ thì tôi sẽ chết, tôi đi tới cái chỗ nhẹ. Đó, người ta đi về chánh nghĩa, cứu nước cứu dân, anh hùng, không cần biết tới thể xác, là ta gì? Ta quy không, ta nhẹ.

Rồi các bạn tu ở đây, tại sao tôi cứ nhắc các bạn phải quy không để làm chi? Để dìu tiến vạn linh trong tiểu thiên địa này, và nó liên hệ với tam giới Càn Khôn Vũ Trụ; các bạn đem cái thanh điển đó để dẫn giải những cái phần sơ căn đang đi xuống mà gặp bạn thì họ cũng sẽ đi lên. Làm đại sự chớ đâu có phải làm tiểu sự đâu, chớ đừng có chán nản giữa đường.

Từ rày về sau những người tu Vô Vi đều bị thử thách hết, cấp tốc, vì Thượng Đế đã lưu ý rồi. Càng thương nó thì càng độ nó và càng cho nó về sớm, phải cho nó học nhiều hơn, ngắn hơn, đụng chạm nhiều hơn để có cơ hội thức tâm. Còn những phần nào mà bị sàng sảy không chịu nổi thì thôi, khóa sổ luôn.

Cho nên hôm nay tôi đến đây tôi đọc cái Địa Ngục Du Ký này để nhắc các bạn một lần nữa. Các bạn đã có cái Địa Ngục Du Ký trong nhà, trong tay, nhưng mà chưa có cặn kẽ được. Chân lý rõ ràng dẫn tiến tâm thức để các bạn thức tâm càng sớm hy sinh tánh hư tật xấu, dẹp bỏ tự ái ngu muội đó mà trở về với sự thanh thản, nhàn hạ sẵn có của bạn, chớ không phải xin của ai.

Đừng có mê tín xin nữa, cầu xin nữa mà không đi là còn bị tội nặng nữa. Thực hành để đi tới nó mới sớm giác được. [08:54]

HỒI MƯỜI

DẠO ĐỆ NHỊ ĐIỆN BÀN BẠC VỚI SỞ GIANG VƯƠNG

CÙNG THĂM NƠI GIẢNG ĐẠO

Phật Sống Tế Công

Giáng ngày 26 tháng 8 (nhuận) năm Bính Thìn (1976)

Thơ

Tam Tào phổ độ quỷ thần nhân

Địa ngục cơ quan nhật nhật tân

Nhiệm nhĩ dương gian đa ám thất

Nan đào pháp nhãn dạ du tuần.

Đức Thầy giảng:

“Nhật nhật tân”: Mỗi ngày mỗi tiến hóa.

Dịch

Ba ngôi cứu chuộc đủ muôn loài

Địa ngục cơ quan đổi mới hoài

Cho dầu gian manh trong xó tối

Tránh sao mắt thánh dõi theo ngươi.

Đức Thầy giảng:

Thấy rõ không, mình nói: “Ôi chu cha, tôi làm ở đây Địa Ngục không biết đâu, ông vua Diêm Vương không thấy đâu, ổng mắc xử người ta ổng đâu có thấy. Tôi làm bậy đi”. Làm bậy, các bạn không phải đi ăn cắp đồ của người ta là làm bậy, các bạn giận người ta là bậy rồi, giận một chút xíu là bậy rồi. Tu làm sao cái tâm nhứt trần bất nhiễm, lúc nào cũng ở trong cái trạng thái của vạn linh, hòa trong cái trạng thái của vạn linh để mở ta và cứu người. Cái đó là cái cần thiết nhất, cái đó là chứng minh sự giải thoát của nội tâm. [10:20]

Tế Phật: Dạo địa ngục viết sách, làm khổ tâm cả thần lẫn người là mong độ kẻ mê lầm trên dương thế, nên chẳng quản công lao, do đó có thể nói là “vi thiện tối lạc”, làm việc thiện một cách rất vui vẻ. Các đệ tử đêm nào cũng cố gắng công phu cho tới canh khuya, khiến Phật ta thật là cảm động. Tam Tào (Thiên Tào: Trời. Địa Tào: âm phủ. Nhân Tào: các bậc đạo cao đức rộng) phổ độ, trên độ khí tinh tú sông Ngân, giữa độ muôn vạn chúng sinh cõi thế, dưới độ hồn quỷ địa ngục. Lúc này Trời và người cùng hoang mang, cửa Thánh mở rộng, chánh đạo ban xuống, có duyên gặp đạo tu đạo, vô duyên thấy Phật chê Phật, tự xa lánh Thiên Đường. Nhìn lại cõi thế gian, chốn chốn thiền đường mọc lên như nấm, đạo khí tỏa khắp mọi nhà. Lúc này văn hóa phục hưng, đạo xưa được kính trọng và thi hành, hiện ra cảnh tượng tốt lành. Hồn quỷ ở dưới địa ngục mong chờ lúc này để được cứu chuộc. Hôm nay đưa Dương Sinh dạo địa ngục thăm qua một lượt để hiểu rõ sự tình, hầu thuật lại cho người đời rõ. Dương Sinh sửa soạn dạo âm ti.

Dương Sinh: Thưa con đã sẵn sàng.

Tế Phật: Chốn dạo thăm bữa nay là Đệ Nhị Điện, tinh thần con phải hăng hái lên.

Dương Sinh: Thưa vâng, nếu như con thất thố hoặc sái quấy, xin ân sư cứ trách mắng, đừng quản ngại.

Tế Phật: Không có chi, mau lên đài sen, khởi hành thăm âm phủ..... Đã tới, mau xuống đài sen.

Dương Sinh: Phía trước là đâu? Thấy có người ta đông cứng lại thêm bọn đầu trâu mặt ngựa áp giải các vong hồn đi tới.

Tế Phật: Đây là Đệ Nhị Điện, mình đi lẹ tới gặp Sở Giang Vương.

Dương Sinh: Toán người từ đằng trước đi tới, ở giữa có một vị thân thể to lớn, khoẻ mạnh, mình bận bộ đồ xưa, giống như lễ phục ở dương gian người ta thường mặc vào các dịp cúng tế thần linh, hào quang tỏa lấp lánh, vẻ oai phong lẫm liệt, hai bên có quân tướng hộ giá.

Tế Phật: Đây chính là Sở Giang Vương ở Đệ Nhị Điện, mau tới ra mắt.

Dương Sinh: Xin ra mắt Sở Giang Vương cùng Tiên Quan.

Sở Giang Vương (Minh Vương, Diêm Vương, Vua Âm Phủ): Miễn lễ, mời đứng dậy. Hoan nghênh Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh thuộc Thánh Hiền Đường quá bộ tới thăm. Bản điện đã sớm nhận được chiếu chỉ của Ngọc Hoàng, nên rõ quý Hiền Đường vì nhu cầu trước tác Địa Ngục Du Ký cần phải đi thăm 10 điện địa ngục, đồng thời cũng vừa nhận được thư tay của Tế Phật, bảo là hôm nay sẽ tới thăm bản điện, do đó chúng tôi đã tới trước, chờ nghênh tiếp quý vị. Mời hai vị theo tôi vào điện để chúng ta cùng bàn bạc.

Tế Phật: Đa tạ Sở Giang Vương đã tiếp đãi chúng tôi một cách nồng hậu. Dương Sinh, mình theo Sở Giang Vương vào trong điện.

Sở Giang Vương: Mời hai vị vào nhà hội nghỉ ngơi một chút. Tướng Quân, mau dâng trà.

Dương Sinh: Đa tạ, đêm nay thầy trò chúng tôi tới quấy rầy là vì muốn được giải tỏa những điều thắc mắc, vậy kính mong Sở Giang Vương trình bày cho chúng tôi được rõ sự tình của lưỡng điện.

Sở Giang Vương: Quá khách sáo, bản điện sẽ tường trình các sự việc của 10 điện địa ngục, sở hình phạt chính thức, phàm những vong hồn từ Đệ Nhất Điện giao tới, công tội đã được xét xử tỉ mỉ. Còn loại tội hồn ác độc, xảo quyệt, vì lúc ở thế gian nó đã quá quen thuộc với tánh đó rồi, nên bây giờ âm phủ chỉ tạm sửa trị căn bệnh của nó mà thôi; bởi vốn biết nó chẳng thể giác ngộ. Những tội hồn này lúc tới bản điện, bản điện phải đem sổ lý lịch của âm phủ ra đối chiếu với những tội mà nó đã phạm, nhất nhất đều tỏ tường. Nhân vì tình trạng thế gian đổi khác, nên địa ngục cũng phải đổi mới và tăng thêm nhiều nhà ngục, cho nên nói: “Thời thiên pháp diệc thiên” (thời đổi pháp cũng đổi). Nhiều hình luật ở cõi âm cũng phải sửa chữa để đáp ứng nhu cầu thời đại mới, hầu sửa trị nổi những kẻ không tuân theo khuôn phép.

Tế Phật: Sự thay đổi của lý số, thành tượng ở Trời, thành hình ở đất, nhân gian cũng theo cảnh vật mà biến đổi. Bóng Thiên Đường, địa ngục tức khắc hiện hình, nên nhất cử nhất động của người đời, một gốc cây một ngọn cỏ ở thế gian, Trời như tấm gương lớn lập tức phản chiếu ra. Địa ngục lại do gương Trời phản chiếu, một mực trong sáng rõ ràng. Đừng nói là khoa học tiến bộ, quỷ thần có thể tiêu diệt, thế nhân ỷ hữu hình muốn thắng vô hình, mới hay rằng vô hình chủ tể của hữu hình. Tiên Phật là chủ động lực trong cõi tối tăm mà người chỉ là bị động ở ngoài cõi sáng sủa.

Dương Sinh: Nguyên lai là như vậy. Thế nhân đều cho địa ngục là cõi ta không thấy được, kỳ thực lại hiển hiện rõ ràng ngay trước mắt ta thật là kỳ diệu, quả là đáng sợ. Bỗng dưng thân tôi tới được một thế giới mới hoàn toàn khác lạ.

Sở Giang Vương: Ta vì công việc bề bộn, chẳng tiện giúp đỡ nhiều, nhờ Tướng Quân dẫn Dương Thiện Sinh đi thăm các ngục được chăng?

Tướng Quân: Xin vâng lệnh.

Dương Sinh: Nhưng các vong hồn ở trước điện kia, có kẻ cổ mang gông, tay bị xích, giống như các tội phạm ở dương gian, thật đáng thương. Diêm Vương đăng đường xử án, đập bàn la hét, y hệt người nông phu chửi mắng trâu bò.

Tướng Quân: Thời giờ eo hẹp, xin Dương Thiện Sinh chớ có lan man, mau theo tôi rời khỏi điện.

Tế Phật: Đi thôi, đừng ngó nữa.

Dương Sinh: Nơi đây đám đông tụ tập, không một tiếng chim kêu. Họ đang làm chi vậy?

Tướng Quân: Vì hiện thời đúng là lúc Tam Tào Phổ Độ nên Bồ Tát Địa Tạng Vương đều cho thiết lập tại mỗi điện một sở giảng đạo, phàm tội hồn trong ngục còn có thiện căn, trong lúc thụ hình còn tỏ ra tốt lành, đều có thể lần lượt tới sở giảng đạo lắng nghe Tiên Phật thuyết pháp, do đó họ mới thận trọng bước đi nhè nhẹ, không dám gây tiếng động. Chắc nhà ngươi cũng thấy họ đang lục tục kéo vào.

Dương Sinh: Thì ra địa ngục cũng độ hồn quỷ mà giảng kinh thuyết pháp. Có thể so sánh với dương gian, khắp nơi thiết lập đền thánh giáng cơ để phát huy đạo giáo. Kẻ tu đạo tại gia không thiếu, hiện thời Tiên Phật quá từ bi, không quản gian khổ giáng xuống cõi phàm trần, địa ngục để cứu độ chúng sinh tại chốn dương gian và quỷ hồn nơi địa ngục.

Tế Phật: Mình hãy theo chân đám quỷ hồn kia mà tiến vào.

Dương Sinh: Thưa rất phải. Trên cửa lớn có một cái biển, đề “Nhất Điện Giảng Đạo Sở” (sở giảng đạo điện số một). Mỗi quỷ hồn vào cửa tất phải tới một gian phòng nhỏ ở bên cạnh, giống như công xưởng, kêu là “Thủ Vệ Thất” báo cáo, rồi sau mới vào trong điện.

Tướng Quân: Đây là nơi cư trú của Tướng Quân giữ cửa, chuyên phụ trách việc kiểm soát các tội hồn vô ra, nếu như không có giấy chứng nhận được phép tới dự hội của các tiểu ngục đều không được vào cửa. Tôi phải tới trước để báo cáo về việc quý vị tới thăm với mục đích để viết sách. Hai vị chờ tôi một lát tại đây...

Tôi đã báo cáo và ghi tên quý vị xong, mời theo tôi vào trong giảng đường, ngồi chiếu trên, đợi Tiên Phật giáng lâm.

Tế Phật: Lúc này xe pháp chở Nam Hải Bồ Tát Quan Thế Âm, Dương Sinh hãy quỳ lậy đón chào.

Dương Sinh: Thưa tuân lệnh. Quan Âm Đại Sĩ đã lên đài chuẩn bị thuyết pháp. Trong nhà giảng các ghế ngồi cũng cùng một kiểu ghế học trò ở nhà trường thế gian, có khoảng hai ngàn người, tất cả đều lộ vẻ vui mừng. Quan Âm Đại Sĩ ngồi trên tòa sen, toàn thân lụa trắng, cầm cành dương liễu nhúng nước cam lồ trong bình Tịnh Thủy rẩy xuống. Xin hỏi ân sư như vậy có dụng ý gì?

Tế Phật: Mưa pháp nhuần thấm, nước cam lồ rưới khắp, có duyên tự nhiên được độ, biểu thị lòng Trời từ bi, không phân biệt tử sinh lục đạo. Chỉ cần chịu quay đầu, chịu sửa lỗi để tự làm mới mình thì đều được thuyền từ tế độ, đó là đại nguyện của Quan Âm Đại Sĩ. Thôi chớ hỏi nữa, hãy lắng nghe Quan Âm Đại Sĩ thuyết về pháp “Cứu Khổ Cứu Nạn”.

Quan Âm: Bữa nay có Dương Thiện Sinh cùng Phật Sống Tế Công thuộc Thánh Hiền Đường Đài Trung tham dự buổi hội, ta rất vui mừng. Mong rằng sau khi nghe ta thuyết pháp, trở lại trần gian, Dương Thiện Sinh sẽ tận lực khuyên can giáo hóa người đời. Quý Thánh Hiền Đường vì phổ hóa thế nhân, tất cả đệ tử hiến trọn tâm lực, hy sinh tất cả, tạo được thuyền từ, quảng độ thiên hạ chúng sinh, tinh thần thật đẹp đẽ, tương lai ắt thành quả vị thánh hiền. Mong gắng sức thi hành.

Tế Phật: Dương Sinh mau lạy tạ lời khuyên từ ái của Đại Sĩ.

Dương Sinh: Cảm tạ những điều Quan Âm Đại Sĩ chỉ giáo, khi trở lại Hiền Đường con sẽ chuyển lời dạy này đến toàn thể bạn đạo để khỏi phụ lòng trông cậy của Đại Sĩ.

Đại Sĩ: Bây giờ bắt đầu bài thuyết pháp:

Người từ vô thủy tới nay sống sống chết chết, mà hình thể tuy chết, tính linh bất diệt. Hôm nay các người tới âm phủ, vẫn chưa liễu ngộ thân huyễn ảo là giả, tính huệ giác mới là chân. Các mối tình ái khó xả, oán than không dứt, phải liễu ngộ thế giới như mộng ảo, duyên thân thuộc là do nhân quả tựu thành, báo ứng tuần hoàn một cưỡng một thuận, không thể lại si mê chẳng ngộ. Như ý niệm trong đầu không dứt, tính đời trong tâm không diệt, sẽ mãi mãi luân hồi. Nay gặp lúc mạt pháp, lòng người điên đảo, gốc huệ thui chột, hài nhi ra đời thông minh khôn khéo. Nói ra thì sẽ lộ thiên cơ, nhưng lửa đèn trước gió khó giữ cho cháy được lâu. Bởi vậy thói đời ngày một nhiễm, chân bản tính dễ mất. Cho nên dẫu thông minh tự ngộ, tuệ quang cũng bị lu mờ, làm thương tổn thiên lý, hành động thất đức, bất nhân cứ tăng thêm mãi. Thế gian nhân vì hỗn loạn, nhân luân đồi bại, các ngươi là những kẻ rơi xuống huyệt sâu, thân thịt đã mất, nghiệp ác đeo theo. Phải hiểu là bóng theo người, chớ nói là không có ánh sáng mà ảnh không hiện. Mỗi nghĩ mỗi nhớ cơ quan tâm thần đều phát sinh ảnh hưởng, nghiệp chướng lập tức buộc thân. Giờ đọa chốn tối tăm, vẫn còn một điểm lương tri chửa đen, phải biết sám hối lỗi lầm. Nay ta khuyên các người liễu ngộ, cố gắng chịu sự hành hạ của hình phạt để tội ác tiêu tan. Ráng chịu đựng thống khổ, dẹp bỏ lòng oán than, ta sẽ tới cứu độ”. Giảng xong.

Đức Thầy giảng: [26:11]

Đó! Quan Thế Âm Ðại Sĩ cũng có nói rõ tất cả: Những người mà chưa thức, ở thế gian, tu mà không thức thì chết cũng thành ma, mà tu thức thì không có bao giờ đi xuống địa ngục mà ôm lấy cái nghiệp tâm oán trách mà thành ra con quỷ.

Cho nên Quan Thế Âm cũng cảnh cáo và cho biết rõ phải tu nó mới có thức, mới biết cái hồn chúng ta là bất diệt, còn không tu đến “thức” không bao giờ biết cái hồn của ta bất diệt. Biết cái hồn chúng ta bất diệt thì chúng ta không làm những điều sái quấy để kỳ tới phải chịu tội.

Đó! Cho nên khi mà chúng ta hiểu rõ, ta tu ta hiểu rõ xuất hồn là có hồn, hồn là bất diệt.

- Mà hồn là gì?

- Là cấu trúc bởi siêu nhiên, là điển thanh chớ không phải trược.

Cứ đó hướng thẳng lên thì mới nghe được những lời nói của Đại Sĩ giảng dạy và cho chúng ta thấy rằng: cái nghiệp không có thể nuôi dưỡng trong tâm được. Tánh tình độc ác, sân si, tăm tối… đó là nghiệp, phải mau mau bỏ. [27:29]

Tế Phật: Mau tiễn xa giá.

Dương Sinh: Tuân lệnh. Đa tạ lời vàng của Quan Âm Đại sĩ... Toàn thể quỷ hồn đều quỳ lạy xa giá. Nhiều kẻ sau khi nghe xong cảm động, khóc than lệ chảy.

Tế Phật: Đại Sĩ thương xót quỷ hồn, ban lời vàng ngọc để khuyên răn, vỗ về, quả đã phát bồ đề tâm, mong thiên hạ chúng sanh hiến thân ngộ đạo. Nếu như còn có kẻ tiếc thân, chẳng sớm tu đạo, khi chết tới địa ngục chịu khổ nghiệp, rồi sau mới tu luyện lại, hẳn là khó khăn gấp bội. Thời giờ eo hẹp, Dương Sinh sửa soạn trở lại Hiền Đường.

Tướng Quân: Bản điện có điều chi khiếm lễ, kính xin Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh tha tội.

Dương Sinh: Ở đây, tôi là người phàm, cớ sao lại nói “xin tha tội”, thực quá hạ mình. Xin hỏi lại ân sư, các điện ở địa ngục đều thiết lập các nơi giảng đạo? Cuối cùng, tới bao giờ tội hồn mới có thể hết tội mà thành đạo?

Tế Phật: Các sở giảng đạo do các điện thiết lập là cấp thấp nhứt, cốt để khảo nghiệm tâm tính các tội hồn xem sự giác ngộ nông hay sâu, sau đó còn có sở giảng đạo cấp cao hơn để họ tu luyện lại. Thôi đừng hỏi thêm nữa, thời giờ đã muộn, mau lên đài sen chuẩn bị trở lại Thánh Hiền Đường. Xin đa tạ sự tiếp đãi của Tướng Quân... Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh mau xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.

Đức Thầy giảng: [29:25]

Nay có cơ duyên được nghe lại những lời của Đại Sĩ - của Quan Thế Âm đều là thông suốt cứu độ tâm linh, không bỏ một ai. Một câu của Ngài là thấu triệt ba cõi.

Cho nên chúng ta tu, chúng ta làm Pháp Luân Thường Chuyển, để chi? Để quán thông 3 cõi trong nội tâm nội tạng của chúng ta trong cái cơ tạng này mà liên hệ với 3 cõi: Trời - đất - người.

Khi mà chúng ta thông suốt được rồi, chúng ta đọc bất cứ cuốn kinh nào chúng ta cũng được mở trí trong thanh tịnh. Càng tu, càng thiền, càng được hào quang khai triển trên bộ đầu, thì cái tâm thức của các bạn không nuôi dưỡng trong cái tâm bằng thịt nữa, không còn nuôi dưỡng trong cái tâm của xác thịt nữa, mà ngay trung tim bộ đầu ở chính giữa này này, trong hư không này, mà cảm thức, cái đó mới là chơn tâm; ngồi đây nhưng không phải đây, học đạo triền miên 24/24.

Cho nên người chịu cố gắng tu tới bực đó dễ tha thứ, mà dễ xây dựng; dù quỷ ma đến ám hại chúng ta, chúng ta cũng có thể cảm hóa nó được, dùng lượng từ bi thanh tịnh dày công tu học của chúng ta để cứu độ nó, thì chúng ta thấy là tất cả huynh đệ tỷ muội một nhà trong cả Càn Khôn Vũ Trụ, không còn có ma quỷ đối với ta nữa nếu chúng ta có thiện tâm thiện chí tu học.

Trở về KHÔNG là trở về Phật, mà đạt được cái chân lý đó là mở cái thức hòa đồng. Cho nên các bạn dày công niệm Phật trong lúc đầu, rồi sau này niệm thường niệm, vô biệt niệm, đâu có cần phải niệm nữa, tưởng là phải có rồi, nó nhẹ nhàng tới vậy.

Đi đến lúc các bạn không cần niệm nhưng mà là niệm, bởi vì hào quang nó đã thường phát triển lên, và nó càng ngày càng mở rộng chớ nó không còn sự eo hẹp. Cái tâm của chúng ta thấy cái của của Trời Phật không ai lấy được. Không có ai có thể ôm cái của này mà chạy qua quả địa cầu này được. Không có ai ăn cướp được của ta mà ta phải sợ. Chỉ sợ chúng ta mất tâm, mất sự sáng suốt là chúng ta đã bị quỷ vô thường cướp chơn tâm, cho nên tánh tình không điều hòa, đối với gia cang bất ổn, tạo tội không hay, tự dìm mình xuống địa ngục mà không biết, xưng danh tu thiếu tu, thế gian này hằng hữu, hằng hà sa số. [32:23]

Các bạn tu rồi các bạn chứng nghiệm những lời của tôi nói có đúng không. Chỉ cần thực hành, mới cứu rỗi được mình. Mà muốn thực hành nhiều thì phải lấy oán làm ân nhiều, phải cần sự đụng chạm nhiều - chúng ta vui - nhờ đó mới thấy dũng khí của chính chúng ta.

Nếu mà chúng ta thuận buồm xuôi gió, làm sao biết đạo!

- Tại sao những vị thành đạo là chỉ thành công trong sự nhịn nhục? Cái gì làm cho Ngài nhịn nhục?

- Sự phản trắc, sự kích động làm cho Ngài phải nhịn nhục mà để thức tâm, tiến hóa và thường độ. Tha lực tấn công chúng ta mà chúng ta là đại từ bi thì chúng ta cứu.

Cho nên Ông Trời bị chửi nhưng mà Ông Trời cứu. Ông Phật bị chửi nhưng mà Ông Phật độ - Thấy rõ! Thì chúng ta theo cái gương đó mà đi, theo cái gương đó là làm người.

Thì các bạn đừng sợ là các bạn không có việc làm. Giải được cái nghiệp tâm thì cái thần thức cứu độ của các bạn không ngừng nghỉ làm việc trong ba cõi.

Lui về thanh tịnh rõ ràng, chớ không phải nói bằng đôi môi lui về thanh tịnh mà không thanh tịnh.

Khi mà các bạn nói “tôi lui về thanh tịnh”, các bạn sẽ bị kích động nhiều hơn. Trong lúc kích động mà các bạn không chịu nổi đó là các bạn bị rớt rồi, thử liền tại chỗ. Chớ nhiều khi các bạn ngồi thiền đang thấy tôi thanh nhẹ đi lên, nó sung sướng lắm, rồi cái nó làm nặng liền. Quỷ vô thường nó làm một cái là… nội cái dục tính của các bạn động một cái là nó làm nặng liền. Thấy rõ chưa? Cái cảnh xuống địa ngục trong nháy mắt, chớ không phải chờ quỷ bắt tôi, tôi mới xuống địa ngục. Trong nháy mắt là các bạn rơi xuống liền; trong cái giờ ngồi thiền cũng rơi xuống liền, kêu bằng hạ tầng công tác rõ ràng. Cho nên phải hiểu chỗ đó. Xin đọc tiếp. [34:43]

HỒI MƯỜI MỘT

DẠO ĐỊA NGỤC BÙN PHÂN NƯỚC TIỂU

Phật Sống Tế Công

Giáng ngày mồng 3 tháng 9 năm Bính Thìn (1976)

Thơ

Tĩnh thủ phiên khai bối diệp thư

Tâm vô quản ngại lạc hà như

Hồng trần nan nhiễm liên hoa thể

Tiên Phật thiên tòng sanh tử trừ.

Dịch

Tay sạch lật tờ lá bối kinh

Tâm không ràng buộc khổ xa mình

Bụi hồng khôn nhuốm ta sen trắng

Nối gót Phật Tiên vượt tử sinh.

Tế Phật: Sinh tử là việc lớn của con người, nên khó tránh nổi hai chữ tử sinh, bởi vậy Trang Tử nói “Ngã bản bất nguyện sinh, hốt nhiên sinh ư thế. Ngã bản bất nguyện tử, hốt nhiên tử kỳ chí” (Ta vốn chẳng muốn sinh, hốt nhiên sinh ra đời. Ta vốn chẳng muốn chết, hốt nhiên hạn chết tới). Dù biết con người không làm chủ được sự sống chết, tuy nhiên cũng không thể nói con người hết phương cách làm chủ sự sống chết. Chỉ vì người đời không hiểu đạo sống chết, sinh từ đâu tới? chết đi về đâu? hẳn là hoang mang chẳng rõ, nên mới để cho Diêm Vương cai quản, nên nói: “Diêm Vương chú định tam canh tử, nan lưu hoạt đáo ngũ canh thiên”. (Diêm Vương đã định canh ba chết, khó lòng sống nổi tới canh năm). Nay gặp kỳ phổ độ, nếu như người đời thấu hiểu, quay về với lẽ thực, hoặc theo đại đạo, tu tâm dưỡng tánh, tự nhiên siêu sanh khỏi chết, không trở lại luân hồi. Người đời nên quý báu cái thân mình đã được sinh ra, lại được sống ở giữa đất. Giờ này phút này, giác ngộ lo tu kể cũng chưa muộn. Dương Sinh sửa soạn dạo địa ngục.

Dương Sinh: Dạ dạ, ân sư chẳng quản khó nhọc, ân cần tha thiết giáo hóa người đời, hiện tại làm cho người ta rất cảm động.

Tế Phật: Trách nhiệm của ta là do Tiên Phật lấy từ bi độ người, cứu đời làm chức vụ của mình, mau lên đài sen.

Dương Sinh: Con đã sẵn sàng, mời thầy khởi hành...

Tế Phật: Đã đến điện thứ hai, mau xuống đài sen.

Dương Sinh: Đêm nay sao lại đến chốn này?

Tế Phật: Trước bái kiến Diêm Vương, sau thăm lại các ngục.

Dương Sinh: Diêm Vương đã dời điện, phải tới gấp... Bái kiến Diêm Vương cùng chư vị Tiên Quan.

Diêm Vương: Miễn lễ, mau đứng lên. Mời Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh vào trong điện nghỉ ngơi.

Tế Phật: Vì thời giờ eo hẹp, tôi thấy không cần thiết, chỉ xin dẫn Dương Thiện Sinh đi thăm ngục hình phạt là đủ rồi.

Diêm Vương: Thôi được. Tướng quân hãy hướng dẫn Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh đi thăm ngục.

Tướng Quân: Xin tuân lệnh. Mời hai vị theo tôi.

Dương Sinh: Ô, hơi hướm chốn này sao khó ngửi quá, hình như là mùi hôi thúi của phân và nước tiểu.

Tướng Quân: Phía trước là “Phẩn Niệu Nê Địa Ngục” (địa ngục bùn phân nước tiểu) do đó nơi đây hôi thối, xin lượng thứ.

Dương Sinh: Mùi xú uế càng đi tới càng nồng nặc, hô hấp cũng cảm thấy khó khăn. Thưa thầy, con chịu không nổi, con không muốn đi nữa.

Tế Phật: Đừng sợ hãi, ta có bảo vật này, con cầm lấy đi.

Dương Sinh: Thưa vật này là vật gì?

Tế Phật: Cái lồng lọc bụi bặm, con hãy đội lên, không khí tự nhiên trong sạch, mùi xú uế nào cũng tan biến.

Dương Sinh: Thực quá hay, chẳng còn ngửi thấy mùi vị gì nữa hết. A, phía trước có treo một tấm bảng gỗ, trên đề Địa Ngục Bùn Phân Nước Tiểu, tiếng than khóc từ phía trong vọng ra. Nhìn vào thấy đầu người nhấp nhô, hai tay quờ quạng, giống như đang bơi lội.

Tướng Quân: Đây chính là Địa Ngục Bùn Phân Nước Tiểu, mau tiến lại gần xem.

Dương Sinh: Được được. Thưa, ân sư không ngửi thấy mùi hôi thối hay sao?

Tế Phật: Làm gì có mùi vị, ta đã thành Phật, đồ ô uế này ta thấy cũng như không thấy, mùi của nó không hề xâm nhập khứu giác ta, khác với ngươi là kẻ phàm nhân, hễ thấy thanh sắc là bị xúc cảm và mê hoặc.

Dương Sinh: Cái ao lớn này giống như biển rộng, không thấy bến, thấy bờ. Trong ao có đủ cả già trẻ nam nữ, họ ngụp lặn nổi chìm cùng cứt đái. Mỗi lần há miệng kêu la là lại nuốt thêm phân và nước tiểu. Thực quá dơ dáy! Thầy ơi! Con muốn ói!

Tế Phật: Hãy kiên định tâm thần, đừng để mùi ô uế ảnh hưởng tới tâm trí.

Dương Sinh: Quả thực tôi không hiểu nổi, xin hỏi Tướng Quân, những kẻ tới đây đã phạm phải tội gì mà bắt họ phải chịu cực hình này?

Tướng Quân: Họ là những gái giang hồ, lúc sống chuyên bán thân lấy tiền.

Dụ dỗ con gái nhà lành đem bán cho khách phá trinh.

Cầm đồ cho vay nặng lãi.

Ăn nhau người để cho bổ béo.

Chân không lấm đất, chỉ dùng miệng lưỡi xảo trá để lường gạt người khác lấy tiền.

Kẻ chơi bời dâm dục quá độ.

Kẻ làm chứng gian, nói trắng ra đen.

Kẻ vờ kêu người chơi hụi rồi giựt hụi, hùn hạp buôn bán rồi giựt vốn.

Kẻ làm quan ăn hối lộ.

Kẻ đứng trung gian ăn lời.

Kẻ lãnh xây cất nhà cửa ăn bớt tiền công và vật liệu.

Những kẻ lúc sống thân ô uế, nhiễm độc cùng mồm miệng không được thanh sạch, khi chết đều bị đày xuống ngục này để họ nếm mùi hôi thối.

Những vong hồn ở đây vạn phần thống khổ, thở hít toàn là mùi phân và nước tiểu, mỗi lần mở miệng là có vật ô uế trôi vào, bụng vừa đói vừa khát, muốn ăn không có cái gì ăn.

Những kẻ lúc sống ăn toàn đồ dơ bẩn để sống, khi chết xuống địa ngục lãnh quả báo ứng như vậy thì kể cũng xứng đáng. Do đó, giữa đám bùn phân nước tiểu, họ càng cựa quậy để mong thoát khỏi thì lại càng bị chìm sâu.

Đức Thầy giảng: [43:09]

Cho nên chúng ta thấy những sự gian manh của những người ở thế gian, không có thể nào mà tránh khỏi… Tránh khỏi pháp luật ở đây nhưng mà phần hồn chúng ta đã bị ô nhiễm rồi. Càng ngày càng nặng thì cái lúc chết thế nào? Lúc chết chúng ta phải ở trong cái giới tầng nặng nề đó, cho nên bắt buộc phải sống ở trong cái hoàn cảnh đó. Vì lấy cái gian xảo mà nuôi thân, thì nó sống quen bùn dơ rồi thì cái luồng điển nó tới đó thì nó chạy vô đó mà thôi.

Cho nên các bạn tu cái pháp Vô Vi này, mỗi ngày, mỗi ngày mỗi thanh lọc, mỗi hít thanh khí. Trước kia các bạn hít thanh khí làm Pháp Luân Thường Chuyển nó khó khăn, nhưng mà ngày nay các bạn hít, một cái chuyện ô uế mà đi ngang trước mặt các bạn là các bạn đã hít vô rồi, thấy rồi, cảm thấy nó nặng rồi. Rút rồi, thấy rồi… Đó! Càng ngày càng nhẹ, càng nhẹ, rồi nó trụ lên trên bộ đầu rồi là chúng ta thấy rằng không có mê, không có chấp, ở đâu cũng vậy.

Cho nên rồi đây, rồi các bạn cũng có cơ hội đi xuống thăm những cái ngục này, nếu tu thanh nhẹ các bạn xuống đó. Rồi họ ăn, các bạn nghĩ tại sao họ ăn năm này tới năm kia mà họ không chết, cái hồn họ vẫn còn, thì mình thử ăn đi, ăn vô nó cũng không có cái gì, nhưng mình học cái nhịn nhục mà để thức tâm mới có cơ hội giải thoát.

Cho nên chúng ta tu, càng ngày càng đụng chạm rồi càng thấy tôi cần thức tâm hơn, tôi cần giải thoát hơn, tôi cảm thấy cái cơ thể tôi nó ô trược, tôi đang sống trong cái bùn nhơ nước tiểu là cái thể xác này. Các bạn ăn qua ba tấc lưỡi là hôi thúi rồi, không có phải trong sạch đâu. Cho nên chúng ta đang sống ở trong đó chớ không phải là không ở đó mà chúng ta sợ.

Cho nên chúng ta càng làm Pháp Luân thì càng được thanh lọc, từ cái ô trược nó biến về sự thanh sạch, thì nước miếng các bạn ngọt. Đó, thì nước cam lồ nó rưới tươi, pháp thủy, pháp thủy đã chan hòa trong tâm thức các bạn, và trên đầu các bạn lại bừng sáng hào quang trong lúc các bạn nhắm mắt trong thanh tịnh. Mà kể cả hơi thở các bạn không còn lưu ý nữa thì làm gì mà có mùi hôi, đi tới đó là bắt đầu ngộ đạo và học đạo. Lúc đó chúng ta thấy kinh kệ quý báu vô cùng.

Bất cứ tôn giáo nào ở thế gian, một cuốn kinh là một sự công phu kỳ công vô cùng để hướng độ chúng sanh, mà chúng sanh bị lầm sai và nuôi dưỡng cái ô trược mà quên sự thanh sạch. Và nuôi dưỡng sự thanh sạch để thấy tiến hóa là vậy. [45:53]

Dương Sinh: Thực đáng thương quá. Hiện thời dương gian đã sử dụng cầu tiêu máy, làm mất hẳn mùi hôi thối, cùng các chất hóa học làm tiêu các chất độc, nhà giàu còn dùng dầu thơm để diệt mùi hôi. Nhưng họ lại tham lam ăn chận tiền tài không trong sạch, thân thể coi bề ngoài đẹp đẽ nhưng trong tâm lại nực mùi cứt đái dơ bẩn, nên bị đày xuống ngục này kể cũng hợp lý.

Tế Phật: Dương Sinh nói rất phải, mỗi gia đình người đời sửa soạn giàu đẹp đàng hoàng, mình mặc y phục lộng lẫy. Nhìn bề ngoài thấy sạch sẽ tươm tất, kỳ thực cái tâm bên trong chứa muôn ngàn mưu kế. Nào như chuyện đầu cơ trữ gian, chẳng hề mưu cầu chính đạo, có thể nói giống hệt mùi vị và hình dáng của phân cùng nước tiểu. Lúc sống tuy nhất thời hưởng thụ, nhưng khi tới địa ngục thì chuyện lại khác xa, bởi vì chỉ được ăn đồ dơ dáy để sống qua ngày.

Tướng Quân: Không thể đồng tình với họ, mấy kẻ đó đều là loại sâu bọ đáng thương, giống như bọ trùng, chuyên ăn đồ dơ bẩn để lớn lên. Khuyên người đời phải quang minh chính đại, không được thấy tiền liền dùng thủ đoạn, mưu gian để hại người. Những kẻ chuyên hành nghề bất lương để kiếm đồng tiền dơ bẩn, chắc chắn sau khi chết sẽ phải tới đây để trả nợ.

Dương Sinh: Không rõ những tội hồn này bao giờ mới hết khổ?

Tướng Quân: Căn cứ theo tội của họ nặng hay nhẹ mà xử, nhưng tối thiểu cũng phải tới lúc da thịt của tội phạm nát nhừ. Tới lúc mãn hạn tù ở đây thì giao qua điện khác để xét xử các tội còn lại.

Dương Sinh: Địa ngục ngày nay thực sợ quá.

Tế Phật: Thời giờ đã trễ, bữa nay cuộc hành trình tới đây ta thấy đã đủ. Dương Sinh sửa soạn trở lại Hiền Đường. Đa tạ Tướng Quân đã chỉ dạy. Cũng nhờ Tướng Quân thay mặt cám ơn Diêm Vương đã chiếu cố.

Dương Sinh: Cái lồng con đang đội, thưa có phải lấy xuống không?

Tế Phật: Lên đài sen rồi mới được gỡ nó ra, còn không con sẽ chịu không nổi đâu.

Dương Sinh: Thưa, con đã lên đài sen.

Tế Phật: Con có thể lấy nó xuống, bắt đầu trở lại Hiền Đường. Gió cõi âm lạnh lẽo, uế khí trùng trùng, bụi hồng muôn trượng, chôn vùi biết bao anh hùng hảo hán. Khuyên người đời mau tu sửa để thoát khỏi cảnh địa ngục ưu sầu..... Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.

Đức Thầy giảng: [49:20]

Cho nên lấy cái gì để chứng minh sự ô trược? Hiện tại chúng ta tu, mọi người tu, cố gắng tu, cố làm Pháp Luân Thường Chuyển cảm thấy thanh nhẹ, thích chỗ thanh sạch, thích nhìn chỗ quang đãng cởi mở, thích nghe những lời nói siêu giác. Nhưng mà chúng ta đi làm việc ở thế gian, đương ngồi, đương nói chuyện thấy thanh nhẹ, gặp một người tới nói trực diện với mình, thấy trước ngực nặng, cái đầu nó rần, mình thấy đối phương, đối phương cả một gánh ô trược, nó không khác gì bùn nhơ nước tiểu, tâm nó nghĩ những cái chuyện phá hoại không lành. Đó!

- Cho nên những người tu Vô Vi lần lần, lần lần nó thanh nhẹ rồi, hiểu được đối phương, ngồi trực diện với nhau, hiểu rồi, đo được, thấy nó nặng ngực chúng ta, chúng ta bây giờ làm sao?

- Chúng ta trì niệm Nam Mô A Di Đà Phật để độ cho người, và gia tăng phần thanh quang của mình, từ quang của mình hướng độ cho đối phương. Chúng ta cầu cho đối phương sớm giải thoát cái ách trần trược trong nội tâm. [50:43]

HỒI MƯỜI HAI

DẠO ĐỊA NGỤC ĐÓI KHÁT

Phật Sống Tế Công

Giáng ngày mồng 9 tháng 9 năm Bính Thìn (1976)

Thơ

Cao ca nhất khúc vọng xuân phong

Nữu bãi yêu chi túc đạp trùng

Thế thái văn minh đa ám lộ

U hồn tận đọa võng la trung.

Dịch

Xuân về ngóng gió miệng ca vang

Uốn éo lưng tay cẳng đạp trùng

Tân tiến thói đời đường tối ám

Hồn đen lọt trúng lưới Trời giăng.

Tế Phật: Phải bôn ba cực nhọc để viết sách, vì ai khổ sở, vì ai phiền não? Ngả đường trần gian tuy người xe náo nhiệt nhưng đạo đức lại suy vi, phong tục ngày càng sa đọa. Tiếng khóc than của các oan hồn ở cõi âm rung chuyển cả núi non địa ngục. Thánh Hiền Đường phụng mệnh Ngọc Hoàng viết sách Địa Ngục Du Ký. Tả lại những hình phạt và thảm cảnh ở địa ngục là có ý dùng những cảnh ấy hầu giảng giải về chân lý để mọi người thấy rõ bến mê, cho nên sách này không phải là cuốn tiểu thuyết giải trí. Mong người đời hiểu rõ như vậy. Dương Sinh sửa soạn lên đường dạo địa ngục.

Dương Sinh: Con đã sửa soạn xong, mời thầy khởi hành.

Tế Phật: Người phàm được ngồi tòa sen là một đặc ân, vậy Dương Sinh phải quý trọng sự ban thưởng này..... Đã tới, mau xuống đài sen. Bữa nay mình thăm ngục đói khát.

Dương Sinh: Nơi đây như đồng hoang, bốn phía đều vắng bóng người, thưa mình đi hướng nào?

Tế Phật: Không xa đây lắm, qua khỏi khúc đường gập ghềnh này là tới Ngục Đói Khát.

Dương Sinh: Đã không có một bóng người thì hồn quỷ đi ngả nào mà vào được trong ngục?

Tế Phật: Con nhìn về hướng bên trái hẳn rõ lý do.

Dương Sinh: A! Quả nhiên thấy một con đường nhỏ ở về phía bên trái, có hai ba quỷ đầu trâu mặt ngựa đang áp giải tội hồn đi.

Tế Phật: Chúng ta qua bên phải để cùng đi với họ.

Ngưu Tướng Quân: Người phàm ở xứ nào tự tiện đến đây?

Tế Phật: Hãy mở mắt nhìn cho kỹ cũng chưa muộn.

Dương Sinh: Vị Tướng Quân đầu trâu này xấu xí coi thật đáng sợ, tay cầm chĩa sắt, lưỡi sắc, coi vẻ rất hung bạo. Không hiểu có tính làm dữ với mình không?

Tế Phật: Đừng sợ, ta sẽ nói trắng ra cho hắn rõ.

Ngưu Tướng Quân: Hai vị là ai? Hãy nói mau, nếu không tôi sẽ trói lại, giải giao cho Chúa Công phân xử.

Tế Phật: Tướng Quân, nhà ngươi làm âm binh được bao lâu rồi, tại sao không biết ta?

Ngưu Tướng Quân: Tôi đảm nhiệm chức âm binh chỉ mới ngoài hai tháng, nhất thiết thi hành lệnh trên, phàm những ai không có giấy phép đều bị bắt giữ, đó là trách nhiệm của tôi.

Tế Phật: Tôi là Phật Sống Tế Công, còn vị này là môn sinh của Quan Thánh Đế Quân thuộc Thánh Hiền Đường Đài Trung ở dương gian, phụng chỉ dạo địa ngục viết sách khuyên đời. Bữa nay, muốn tới Ngục Đói Khát nhưng mới đi được đến đây. Tướng Quân phải biết là chúng tôi có Ngọc Chỉ tùy thân, không được ngăn cản, trái lệnh nhà ngươi sẽ lãnh hình phạt.

Ngưu Tướng Quân: Ngọc Chỉ trước mắt, xin cúi lạy nghinh chào. Thì ra người dương thế vốn kêu Ngài là vị hòa thượng khùng Tế Công. Tôi cũng rời dương gian cách nay cũng không lâu, chưa từng được diện kiến Đại Phật, xin ngài cùng Thiện Sinh xá tội. Nếu như muốn đến Ngục Đói Khát, vượt qua trái đồi nhỏ kia là tới, tôi xin dẫn hai vị đi.

Tế Phật: Hay quá. Dương Sinh, chúng ta hãy theo Tướng Quân đi đến đó.

Dương Sinh: Tốt lắm. Con đường nhỏ này đầy đá vụn, mặt đường nhiều ổ gà ngập nước, đi thật là khổ cực, gan bàn chân nhức nhối như thể kim đâm. Phía trước có thêm hai vị Tướng Quân khác, họ áp giải một phụ nữ, nhìn cách trang sức có vẻ rất giàu có nhưng chân lại bị xiềng. Bà ta tới đây vì tội gì vậy?

Tế Phật: Những kẻ giàu có ở chốn dương gian hưởng thụ quá nhiều, không tiếc ngũ cốc, mặc sức vứt bỏ thực phẩm, ăn uống quá no nê thừa mứa, do đó bị áp giải tới Ngục Đói Khát này để có dịp cho sống và hiểu cái khổ của sự đói khát.

Dương Sinh: Quả đồi này không cao, cây cối tốt tươi, mọc đầy lau cùng loại cây dây leo, giống hệt đồi ở dương thế, trên đồi chỉ có một con đường nhỏ, vừa đủ ba người đi lọt.

Tế Phật: Qua khỏi đồi này, con nhìn về phía trước sẽ thấy Ngục Đói Khát thiết lập ở dưới chân đồi.

Dương Sinh: Con thấy rồi, vách ngục bốn phía toàn bằng gang cứng, sơn đen, có then gài… đã tới chân đồi rồi.

Ngưu Tướng Quân: Quý vị chờ tại đây một lát, tôi vào báo cáo trước.

Dương Sinh: Bốn chữ Địa Ngục Đói Khát được khắc sâu vào bảng gỗ nhìn không rõ ràng lắm, hai bên có binh tướng canh phòng cẩn mật. Người đàn bà áp giải đi trước đã bị dẫn vào trong ngục.

Tướng Quân: Tôi đã vào trong báo cáo với quan coi ngục, mời hai vị theo tôi.

Ngục Quan: Hoan nghênh Phật Sống Tế Công cùng Dương Thiện Sinh thuộc Thánh Hiền Đường đã hạ mình tới thăm. Chậm ra nghinh tiếp, thất lễ quá, xin tha tội.

Tế Phật: Không có chi, chúng tôi tới đây quấy rầy, nhân vì Thánh Hiền Đường phụng chỉ viết sách Địa Ngục Du Ký, tôi dẫn linh hồn Dương Sinh xuống âm phủ quan sát rõ tình hình, để rồi viết thành tài liệu để khuyến cáo người đời, bữa nay tới đây, mong Ngục Quan chỉ dẫn nhiều cho.

Ngục Quan: Bản ngục là Ngục Đói Khát trực thuộc Đệ Nhị Điện, tôi hướng dẫn Dương Thiện Sinh đi thăm. Mời Tế Phật lưu lại đây uống trà nghỉ ngơi.

Dương Sinh: Hay! Tôi theo Ngục Quan đi..... Nhà ngục này, mỗi gian lớn bằng ba cái chiếu, những kẻ bị giam giữ trong đó, tuy mình bận quần áo đẹp đẽ, nhưng vẻ mặt tại sao lại vàng võ ốm o, miệng không ngớt oán than?

Ngục Quan: Những người đó đều là các thương gia ở thế gian, ăn mặc dư thừa, vung tiền như rác, không biết dè sẻn, đối với kẻ nghèo khổ hay ăn xin không hề có lòng thương xót, sau khi chết đều bị đày xuống ngục này. Tôi kêu một nam tội hồn ra đây để nhà ngươi hỏi han họ.

Dương Sinh: Xin hỏi tiên sinh, cớ sao phải tới đây chịu tội?

Nam Tội Hồn: Tôi lúc sinh tiền mở công xưởng để kinh doanh, và buôn bán phát đạt, kiếm quá nhiều lời. Bởi quan hệ việc buôn bán, hàng ngày phải thù tiếp xã giao, nhà hàng, khách sạn, cao lâu chơi bời, mỗi bữa tiệc xài phí cả chục ngàn đồng cũng không tiếc, nhưng đối với việc phúc lợi của nhân viên lại khắc nghiệt vô cùng, nên các công nhân thường oán hận. Nếu như có những đoàn thể từ thiện đến nhờ giúp đỡ, tôi đã chỉ cho được khoảng 500 đồng, thực quả thiếu thiện tâm.

Như có kẻ ăn xin hoặc bạn bè thân quyến nghèo túng tới mượn tiền thì sai đầy tớ ra nói dối là đi vắng. Trong nhà thì ăn uống sơn hào, hải vị chẳng hề tiết kiệm, ngoài thì nuôi nhiều tình nhân, xây nhà vàng để chứa người đẹp, mỗi tháng tiêu phí hàng bao chục ngàn đồng.

Hai năm trước đây chết vì bệnh áp huyết cao, liền bị án đày xuống Ngục Đói Khát, tuy mặc đồ âu phục nhưng không có sơn hào hải vị mà ăn, mỗi tuần lễ chỉ được một chén rau, chén cháo thay cơm, ba ngày đã đói lả hôn mê. Âm binh đầu trâu mặt ngựa lấy nước xối cho tỉnh lại, thật là thống khổ vô cùng, bụng đói, ruột quặn từng cơn chịu không nổi. Ngài có đồ ăn, xin làm ơn cho tôi một chút ít, tôi đói lắm.

Đức Thầy giảng: [01:01:35]

Cho nên… Chúng ta thấy rõ cái luật quân bình chưa? Ở thế gian người ta nói rằng: “Tôi không đủ, không đủ sống, không đủ ăn, tôi phải buôn bán cho nhiều, tôi phải kinh doanh cho nhiều, tôi phải lợi lộc cho nhiều, tôi phải ăn gian thiên hạ cho nhiều để tôi giữ tiền, hơn là để tiền trong tay thiên hạ”.

Nhưng mà không thấy rằng tiền: của Thiên trả địa - của Trời chứ không phải của mình.

Tiền bạc các bạn đang có đây là của Ông Trời, một ngày nào bị lấy không còn một xu.

Những người đã rời khỏi Việt Nam đã thấy rõ rồi: Trước kia tôi có tiền mà bây giờ tiền tôi không có đồng xu nào hết, bị lấy lại.

Cho nên chúng ta không có nên bôn ba vì tiền bạc mà lâm phải cái tội kêu bằng tham tiền mà bỏ thiền, bỏ tu, rồi đâm ra lãnh cái tội ở tương lai, khó gỡ gạc. [01:02:29]

Ngục Quan: Quân súc sanh, mau lại đây, không được làm rộn, mi tự làm tự lãnh, hưởng thụ quá nhiều, không được kêu khóc. Rồi kêu nữ tội ra, mau khai rõ những tội mà ngươi đã phạm ở chốn trần gian cho Dương Thiện Sinh đây nghe.

Nữ Tội Hồn: Khi còn sống tôi là vợ của một người giàu có, nhân chồng tôi mở công xưởng kinh doanh, chuyên xây cất nhà cửa, nên từ nhà nhỏ mà được ở nhà lớn. Vì nhiều tiền nên ngày càng nhiễm thói bất lương, học đánh bài, ngày đêm say mê cờ bạc, quên hết trách nhiệm gia đình. Thường hẹn bạn bè tới vũ trường, hoặc ăn uống thâu đêm, một đời ăn chơi cờ bạc hoang phí, không hề tiết kiệm tiền bạc. Đối với việc cứu tế người nghèo hoặc việc từ thiện thì lơ là, không đếm xỉa đến. Suốt đời hưởng thụ, sau khi chết, vua địa ngục không thương, phán giao tôi đến ngục này chịu tội, hiện thời đói khát chịu không nổi.

Dương Sinh: Nữ tội hồn này, nét mặt hiện rõ sự thống khổ, đưa ngón tay vào mồm nhai nhai, y như đói khát quá không chịu nổi.

Ngục Quan: Mau vào trong ngục.

Dương Sinh: Mong Ngục Quan nói rõ, tôi thấy tội hồn trong mấy gian nhà ngục, bất luận nam nữ tuy bận đồ đẹp đẽ, nhưng tại sao họ lại như lũ ăn mày bên đường, rên xiết không ngừng, đầu tóc rối bời, nhai ngón tay cho đỡ đói?

Ngục Quan: Phàm người đời phá hại của Trời, không tiếc ngũ cốc, tiêu xài hoang phí không biết tiết kiệm. Có tiền chỉ lo tiêu pha hưởng thụ cho riêng mình, không bố thí cho người nghèo khổ, hoặc làm việc công ích. Đàn ông có tiền thì bỏ bê vợ con nhà cửa, lập tổ uyên ương ở ngoài sống với vợ bé, tình nhân. Hoặc đàn bà một sớm nổi danh, như ca sĩ hiện nay thì coi chồng mình không ra gì, tự ý ly hôn, hưởng thụ danh vọng giả tạo thế này thế kia. Phàm khi giàu có thì thay lòng đổi dạ, sinh ra nhiều hành vi đê tiện. Sau khi chết tất cả đều sa xuống địa ngục này chịu khổ,

Mong kẻ hưởng sung sướng, phú quý, vinh hoa ở thế gian, nên bớt chút tiền của giúp người, không nên xài phí cho riêng mình nhiều quá. Nếu không vậy, ăn uống chơi bời thỏa thích, phước hết thì họa đến. Kiếp này hưởng được vinh hoa phú quý là do kiếp trước tu nhân tích đức mà được phước báo. Nếu được phú quý nhưng không dâm dục, lại làm điều thiện để tích đức giúp người giải thoát tai nạn, thường làm chuyện “cứu nhân độ thế” hoặc in kinh sách khuyên đời, sau khi chết không những nhân gian lưu truyền tiếng tốt, mà hồn còn được lên cõi cực lạc, được người đời nhang khói.

Tế Phật: Thời giờ đã hết. Dương Sinh, ta hãy sửa soạn trở lại Hiền Đường.

Ngục Quan: Thưa vâng. Nếu như có điều chi thất thố, xin lượng thứ.

Dương Sinh: Đa tạ Ngục Quan đã giảng giải rõ ràng, rành mạch. Chúng tôi sắp sửa trở lại Thánh Hiền Đường.

Tế Phật: Mau lên đài sen..... Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.

Đức Thầy giảng: [01:06:41]

Cho nên, ở trong cái xã hội này chúng ta thấy rất rõ: ăn có một chút mà mua cho thiệt nhiều, rồi phung phí bỏ giỏ rác. Rồi biết bao nhiêu người... những cái đồ mà phung phí tại xứ Úc này bây giờ có thể cứu biết bao nhiêu gia đình ở trong xứ đói khổ hiện tại.

Cho nên ta phải luyện cái tánh, không nên học những cái chuyện phung phí của những người chưa hiểu đạo. Mà chúng ta hiểu đạo thì thấy cái gì nó vừa cái đó là đủ rồi, không nên tham mà mắc phải tội trạng ở tương lai. Vì hồn chúng ta bất diệt, thế nào chúng ta cũng bị xử à. Nếu chúng ta nói chết là hết thì muốn làm gì làm, mà chúng ta thấy rằng chết vẫn còn. Nếu chết mà “không còn” thì không có địa ngục để xử tội bất cứ một ai. [01:07:39]

[Hết cuốn 3 - ID# 19870000L3]


----
vovilibrary.net >>refresh...