ĐỊA NGỤC DU KÝ - THẦY ĐỌC VÀ GIẢNG TẠI MELBOURNE - ÚC CHÂU - 1987
Hồi 5 đến Hồi 9
TỚI ĐỆ NHẤT ĐIỆN LUẬN BÀN CÙNG MINH VƯƠNG
Phật Sống Tế Công
Giáng ngày 29 tháng 8 năm Bính Thìn (1976)
Lục dục thất tình ngộ nhất sinh
Kế đề kim bảng diệc phù danh
Đào Nguyên tối hảo tu thân địa
Ẩn sĩ tiêu dao bộ Ngọc Kinh.
Sáu dục bảy tình đã ngộ xong
Bảng vàng chẳng thiết được ghi công
Đào Nguyên chốn ấy tu thân dễ
Ẩn sĩ thảnh thơi dạo suối trong.
Tế Phật: Bữa nay chuẩn bị dạo âm ti, này Dương Sinh tại sao tâm thần con lại không được yên tịnh?
Dương Sinh: Bạch thầy, tâm thần việc đời trói buộc, tấc lòng lo nghĩ miên man, do đó tinh thần con tán loạn.
Tế Phật: Dạo cõi âm ti không phải trò chơi con nít. Tâm nếu không tịnh, linh hồn khó vào âm phủ. Nếu như bữa nay không dạo âm ti, việc viết sách ắt bị trễ nải. Ta cho con một viên thuốc định thần, uống mau đi, chuẩn bị lên đường.
Dương Sinh: Cảm tạ ân sư, con đã uống rồi, cảm thấy tinh thần sảng khoái, nỗi buồn tan biến hết.
Tế Phật: Mau lên đài sen, khởi hành... đã tới nơi.
Dương Sinh: Thưa thầy, đây là chốn nào? Phía trước có một ngôi điện lớn, người đông lố nhố, nhìn không được rõ.
Tế Phật: Phía trước là Đệ Nhất Điện của âm phủ. Chúng ta mau tới gặp Tần Quảng Vương (vua cõi âm ti).
Tần Quảng Vương (Minh Vương, vua âm phủ): Nghinh tiếp Phật Sống Tế Công cùng thánh bút Dương Thiện Sinh từ Thánh Hiền Đường ở Đài Trung tới thăm tệ điện.
Dương Sinh: Xin tham kiến Minh Vương, bữa nay tôi theo Tế Phật đến làm rộn quý điện, có điều chi lầm lỗi, xin rộng lòng tha thứ.
Minh Vương: Chớ khách sáo, xin theo tôi vào điện. Mời an tọa tại nhà khách. Này Tướng Quân mau dâng trà tiên.
Tướng Quân: Xin tuân lệnh.
Minh Vương: Kính mời Tế Phật, Dương Thiện Sinh dùng trà.
Tế Phật: Dương Sinh, chẳng có gì quan trọng cả, uống đi, cớ sao lại trù trừ?
Dương Sinh: Con không dám uống vì nghe người ta nói, nếu kẻ phàm tới âm phủ ăn uống bất cứ thứ gì, ắt chẳng thể về lại dương gian. Vậy xin mời thầy và Minh Vương cứ dùng đi.
Minh Vương: Dương Thiện Sinh nói sai rồi. Thế tục tương truyền người cõi trần không thể ăn các món ở âm phủ, đó là nói chung cho mọi người. Âm dương mỗi nơi đều có chủ, đương nhiên không thể rối loạn kỷ cương. Nhưng còn trường hợp người vâng lệnh Ngọc Hoàng xuống đây thuộc hàng quý khách, vả lại còn có Tế Phật hướng dẫn, há không trở lại được cõi trần sao?
Tế Phật: Dương Sinh, con cứ yên tâm, có sắc chỉ của Ngọc Hoàng trong mình. Đứa quỷ con nào còn dám chận đường, nếu có đứa dám cả gan phạm sắc chỉ, nhất định sẽ bị trừng phạt chẳng tha. Đừng sợ, cứ uống!
Minh Vương: Người thế gian đều ham sống sợ chết. Đến như Dương Sinh sợ chết, không dám uống nước trà còn có lý do. Chứ ở dương gian có một loại người đã hiểu rõ được rằng, làm điều sái quấy, ám muội, chỉ có một con đường chết, nhưng vẫn chẳng chịu quay đầu, cứ xông miết tới trước, lao thẳng xuống mồ chôn. Thật quả đáng thương.
Dương Sinh: Tôi đã uống xong trà, miệng cũng khát quá. Xin hỏi Ngài, bên ngoài có nhiều người xếp hàng đi tới là bởi lẽ gì?
Minh Vương: Tôi trông coi Đệ Nhất Điện, người phàm sau khi chết, trước tiên phải đến Giao Bộ Sảnh thuộc Âm Dương Giới khai báo. Sau đó âm binh áp giải vong hồn tới bản điện. Bản điện lại chuyển hồ sơ lý lịch và đương sự tới tòa án âm phủ, để tôi tra xét cho rõ thiện ác. Kẻ làm điều thiện được dẫn đi xem các điện ở âm phủ, hay tùy theo cơ duyên với vị ân sư nào đó thì được đi về để tu luyện lại. Cũng có trường hợp được đưa tới Ty Thượng Thiên hoặc Sở Tu Thiện. Kẻ phạm nhiều tội lỗi bị giải tới Đệ Nhị Điện hoặc Ty Tội Ác. Nếu phạm tội quá nặng, trước tiên bị áp giải lên Nghiệt Cảnh Đài, chiếu cho hiện nguyên hình để tội nhân phải tự cúi đầu chịu tội. Sau đó mới giải trở lại Đệ Nhị Điện.
Dương Sinh: Bên ngoài có tiếng khóc than đau đớn, thê lương không ngớt của các vong hồn. Chẳng hiểu tại sao mà tất cả trẻ già, lớn bé lại đều thảm thương như vậy?
Minh Vương: Người trần tới bản điện mới biết rõ rằng mình đã từ bỏ cõi thế. Lúc còn sống họ không tin có quỷ thần và báo ứng nhân quả, lúc tới đây mới vỡ lẽ rằng khi chết không phải là mọi sự, mọi vật tiêu tan hết. Do đó có câu: “Nhất đán vô thường vạn sự không, âm lộ chỉ hữu nghiệt tùy thân” (Một sớm đổi thay muôn sự chẳng còn chi, chỉ còn cái nhân xấu đeo theo mình nơi ngả đường âm phủ).
Vong hồn biết rõ sẽ bị luật âm phủ xử và phải chịu hình phạt, nên có nhiều kẻ lòng lạnh buốt, thân run rẩy, vừa khóc lóc, vừa hỏi han. Họ phải từ bỏ người thân ở chốn dương gian, như vợ đẹp con khôn, nhà cao cửa rộng, ngọc ngà, vàng bạc, dứt tuyệt ái ân. Hiện tại chỉ còn cái thân trơ trọi ở chốn suối vàng. Mỗi lần nhớ tới dĩ vãng không cầm nổi những giọt nước mắt bi ai.
Dương Sinh: Tại sao các âm binh không tôn trọng những vong hồn, lại dùng binh khí, hoặc dùng roi đánh đập khiến các vong hồn nức nở như ve sầu mùa đông, thực đáng thương quá!
Minh Vương: Những vong hồn nầy ăn ở không có đạo đức ở thế gian, do đó các âm binh không những không giữ lễ mà lại còn xử tệ tùy theo tội của họ, quả là “Ác nhân tự hữu ác nhân ma. Kiểu hãnh đầu cơ độ nại hà” (Kẻ ác có ngày người ác dạy. Đầu cơ trục lợi độ sao đây). Nếu như ở cõi thế họ biết để lòng thương xót cứu đời, lúc chết đi hẳn là âm binh thần phục đối xử tốt với họ gấp bội lần. Chẳng cần phải bênh vực họ.
Dương Sinh: Khi sống nếu như không tu tâm dưỡng tính, sau khi chết thật đáng thương hết sức. Đời sau con cháu nếu như biết được là tổ tiên mình lúc chết đi bị coi ngang hàng với tội phạm, bị âm binh khinh khi đánh đập, chắc chắn sẽ chẳng thể cam lòng. Cách đền ơn của người đời đối với tổ tiên là tu đạo hành thiện lấy công đức siêu độ linh hồn tổ tiên sớm có ngày thoát khỏi sự khổ đau.
Tế Phật: Người đời nếu như không giữ gìn được khuôn phép của gia cang, hành động bừa bãi thì tổ tiên họ ắt sẽ bị liên lụy. Cho nên nói “Cửu Huyền Thất Tổ” huyết mạch tương quan, nhân quả tuần hoàn mật thiết, do đó phải hết sức thận trọng.
Bữa nay đã cận giờ, sửa soạn trở lại Thánh Hiền Đường.
Minh Vương: Kính tiễn.
Tế Phật: Dương Sinh mau lên đài sen sửa soạn trở về..... Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập xác thân.
DẠO ĐÀI GƯƠNG SOI ÁC NGHIỆP
XEM TỘI HỒN HIỆN NGUYÊN HÌNH
Phật Sống Tế Công
Giáng ngày mồng 6 tháng 8 (nhuận) năm Bính Thìn (1976)
Hồn đăng nghiệt kính hiện nguyên hình
Giảm tự thâu văn ám bổ kinh
Âm luật vô tư thực phán đoán
Dương nhân tác ác thụ nghiêm hình.
Hồn soi gương ác hiện nguyên hình
Bớt chữ gom văn ngầm sửa kinh
Luật xử công minh nơi địa ngục
Người đời tạo ác chịu nghiêm hình.
Tế Phật: Đã tới giờ dạo địa ngục của bữa nay, Dương Sinh chuẩn bị lên đường.
Dương Sinh: Thưa, con đã sửa soạn xong, xin thầy khởi hành.....
Tế Phật: Đã tới nơi, mau xuống đài sen.
Dương Sinh: Thưa đây là đâu? Còn đám người đông đúc kia, cớ sao lại bị âm binh áp giải lên đài?
Tế Phật: Đây là Nghiệt Kính Đài (Đài Gương Soi Ác Nghiệp). Còn đám đông là những kẻ không giữ đạo đức, chuyên làm việc phi nghĩa, xấu xa ở chốn dương gian, giờ đây đều là quỷ phạm tội. Sau khi chết họ phải đến khai báo ở Đệ Nhất Điện, rồi bị áp giải lên đài, để gương soi ác nghiệp chiếu hiện nguyên hình tất cả những tội ác mà họ đã làm khi còn ở cõi dương gian. Một khi những tội lỗi ở thế gian đã bị phanh phui thì tội hồn chẳng còn che mắt được hình luật ở cõi âm. Hầu hết những quỷ hồn này, lúc bị đem lên đài, tâm can run rẩy vì họ sợ những tật xấu của họ lộ ra sẽ làm trò cười cho bao kẻ. Mình hãy theo họ lên đài xem.
Dương Sinh: Thưa phải lắm, có coi rõ mới hiểu hết sự tình.
Thủ Đài Tướng Quân (Tướng Quân giữ đài): Hoan nghênh Phật Sống Tế Công cùng Dương Thiện Sinh thuộc Thánh Hiền Đường ở Đài Trung tới thăm.
Tế Phật: Xin thứ lỗi cho, thầy trò chúng tôi phụng mệnh dạo âm ti để viết sách, hôm nay tới đây, xin Tướng Quân đưa Dương Thiện Sinh lên đài để tham quan.
Dương Sinh: Mời ân sư cùng lên với con, kẻo không con lạ cảnh lạ người, chẳng dám tự tiện một mình xử trí.
Tế Phật: Được, chúng ta theo Tướng Quân lên đài. Trước hết, mình đứng ở một bên để quan sát.
Dương Sinh: Ồ! Ông lão kia bị âm binh áp giải tới trước gương. Tại sao thân hình già nua vừa rồi lại biến thành chàng thanh niên, đang đêm leo tường vào nhà kẻ khác. Anh ta khom lưng cậy cửa sổ, nhảy vô phòng của một cặp vợ chồng đứng tuổi, trong lúc họ đang ngủ say. Chàng thanh niên chuyên bẻ khóa, cậy rương đó còn đang loay hoay kiếm vật gì, chợt người chồng tỉnh giấc, thất kinh la lớn. Chàng liền rút dao, nhào tới đâm khổ chủ. Ôi! máu tươi phọt ra, tôi chẳng dám nhìn.
Tướng Quân: Đừng sợ hãi, đây chỉ là ảo ảnh Đài Gương Soi Ác Nghiệp. Ông già lúc còn là thanh niên, có lần leo tường vào nhà người trộm đồ vật, bị phát giác, liền rút dao đâm chết chủ nhà. Bây giờ phải đến soi mình trước Đài Gương Soi Ác Nghiệp, cho hiện rõ những hình ảnh lúc thi hành tội ác.
Dương Sinh: Đài Gương Soi Ác Nghiệp này chế tạo cách nào mà ảo diệu quá vậy?
Tế Phật: Đài Gương Soi Ác Nghiệp do khí thiêng Trời Đất kết tụ thành. Linh hồn phạm nhân tới đây, bản chất thực của họ bị chiếu rọi ra hết. Sự thực thì cũng chẳng kỳ ảo gì, người ta từ nhỏ tới lớn, trải qua một kiếp, ác nghiệp trùng trùng. Con người có linh tính, nên những việc mình làm, tự mình biết rõ. Tâm linh của mình như một cái máy chụp hình, có thể thâu hết những hành vi ở cõi thế vào trong ống kính, không sót mảy may, nên nó chính là “Tâm kính”. Kẻ phạm lỗi trong bóng tối, người ngoài không biết. Nhưng trước khi hành động, đã tự vấn, cân nhắc kỹ càng rồi mới ra tay, thì hẳn là có sự chỉ dạy của “Tâm”. Do đó, thần thức âm thầm ghi lại hết những hành vi lớn nhỏ. Nghiệt Kính Đài ở âm phủ do hai khí âm dương kết hợp, khi gặp hai khí hồn phách của người, lập tức hai luồng điển giao nhau, đem hết những hình ảnh của cả một kiếp người đã ghi chép được chiếu rọi rõ ra. Cho nên kẻ làm ác đến trước Nghiệt Kính Đài thì những điều sâu kín lộ ra hết, không giấu diếm nổi. Kinh Phật có nói “Vạn pháp do tâm sở sanh” (mọi pháp do tâm đẻ ra) đó cũng là dựa theo nguyên lý này vậy.
Dương Sinh: A, thì ra thế đấy, nhưng hồn kẻ lương thiện tới đây, Nghiệt Kính Đài chắc chẳng còn tác dụng?
Tướng Quân: Hồn người lương thiện không cần phải hiện nguyên hình trên Nghiệt Kính Đài. Trên Đài có viết “không có người lương thiện trên Nghiệt Kính Đài” mà Dương Sinh không nhìn. Người lương thiện khi chết đi, tính linh của họ trong sáng trước Nghiệt Kính Đài, nên chỉ thấy một màu trắng toát, như lúc chụp hình bị ánh sáng chói lòa. Lòng họ không cất giấu bóng tối, do đó không thấy được nguyên hình. Quang tuyến của linh hồn người lương thiện nếu như cực kỳ trong sáng thì hẳn là công đức quá lớn, họ sẽ hướng Thiên Đường đi tới. Hoặc được giao thẳng tới các điện để điều tra riêng về công lao lẫn lỗi lầm nên không phải tới đây. Nghiệt Kính Đài còn gọi là “Nghiệp Kính”, phàm khi ở cõi trần mà phạm vào “ác nghiệp”, đến đây lập tức hiện rõ nguyên hình. Dương Thiện Sinh, người thử xét lại thêm một lần nữa xem sao.
Dương Sinh: Còn thiếu nữ đang bị âm binh áp giải lên Nghiệt Kính Đài, cô ta quá sợ hãi không dám bước tới, cứ than gào thảm thiết, tình cảnh thật đáng thương, đau lòng hết sức. Âm binh tại sao không thương hoa tiếc ngọc, lại dùng chĩa sắt đẩy lên đài, cách đối xử chẳng khác nào với một phạm nhân.
A! Còn chỗ kia có khá nhiều đàn ông ra ra vào vào, trong nhà đèn hồng cửa lục, giống hệt cảnh ở dương gian quen gọi là chốn ăn chơi.
Tướng Quân: Đúng là chốn ăn chơi ở cõi dương gian, nhà ngươi xem xét kỹ càng coi.
Dương Sinh: Mỗi phòng trong nhà yến oanh ríu rít, đúng là chốn mê đắm lòng người, chẳng dám nhìn lâu, thưa ân sư mình về thôi.
Tế Phật: Nhìn lâu con cảm thấy khó chịu, là con có cái lòng “lễ, nghĩa, liêm, sỉ” quả không thẹn là một môn sinh đắc ý của thầy. Còn cô gái giang hồ, buôn linh hồn, bán xác thân, gạt gẫm người để lấy tiền, lời nói thô lỗ cọc cằn, mất hết nữ tính, quả đắc tội quá lớn. Cô ta vì mắc bệnh hoa liễu nên sớm thác, vì thế hồn đến âm phủ khó thoát khỏi thảm hình. Khuyên phái nữ ở cõi thế gian nên kính trọng, giữ gìn tấm thân, tuyệt đối không được trụy lạc ở chốn yên hoa, không được buôn sắc bán hương để tới nỗi đôi tay ngọc trăm ngàn kẻ gối, còn bị phường tục tử sỉ nhục. Chỉ vì tham tiền bạc, đã tạo biết bao tội lỗi. Đàn ông ham chơi bời cũng phạm tội dâm ô, hy vọng mau sửa đổi tật xấu đó. Dương Sinh! Thôi mình sửa soạn trở lại Thánh Hiền Đường.
Tướng Quân: Rất tiếc hai vị không thể lưu lại đây lâu hơn nữa.
Dương Sinh: Nghiệt Kính Đài đã thấu hiểu kỹ càng, không dám ngó thêm. Các tội hồn đã bị lộ hết những tật xấu xa, tôi hiện còn là kẻ phàm nhân, ở lại càng tăng thêm sự xấu hổ của họ, bởi vậy tôi xin cáo biệt.
Tế Phật: Đa tạ Tướng Quân đã chỉ dẫn cho, chúng tôi phải sửa soạn trở lại Thánh Hiền Đường, ngày khác sẽ tới thăm viếng “Bổ Kinh Sở” (sở bổ túc kinh điển), đi thôi Dương Sinh, mau lên đài sen, sửa soạn trở về Thánh Hiền Đường.
Dương Sinh: Con sợ hãi quá!
Tế Phật: Sợ chi? Gắng làm người lương thiện sẽ tránh khỏi phải tới đây để lộ bộ mặt xấu xa... Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh mau xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.
Đức Thầy giảng: [21:21]
Chúng ta thấy rằng, càng ngày càng tu càng lộ tánh xấu, chớ không phải là Nghiệt Ác Đài mới lộ tánh xấu. Các bạn tu về Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí thì các bạn thấy, thấy rõ tánh xấu của các bạn, tánh đố kỵ tị hiềm, gieo họa cho người khác, đủ chuyện trong thâm tâm. Thiền mới thấy, thiền mới thấy tội, mà càng thấy tội thì càng đạt được phước, càng thấy tội thì càng từ chối và không tái phạm.
Cho nên cái phương pháp công phu này cho các bạn thấy, cho các bạn khinh khi các bạn, cho các bạn thấy rõ là bạn là một tội hồn chưa hoàn tất, bạn là một con người đáng tội nhất tại thế gian. Bây giờ phải ăn năn hối cải mà lo tu, lo tiến thì mới gỡ rối được cho chính mình, chớ không cần người ta khen. Hành động của chúng ta cho mọi người thấy và khai triển cái thức hòa đồng với các giới.
Cho nên các bạn cũng có sẵn cái khí giới Nam Mô A Di Đà Phật để mở cái thức hòa đồng. Càng hòa đồng càng thấy rõ sự sai lầm của chính mình, mà càng bóp chặt, vun bồi cái tánh xấu, đố kỵ, kỳ thị người khác là càng eo hẹp.
Cho nên Địa Ngục Du Ký giải thích rất rõ ràng, rất trật tự và để cho chúng ta hiểu, chúng ta học và chúng ta hành, hành cái pháp này lại càng thấy cái tánh điên cuồng của chúng ta từ nhiều kiếp chớ không phải một kiếp. Các bạn mong thấy kiếp này sẽ thấy rất dễ, còn có nhiều kiếp, nhiều kiếp các bạn làm ác lắm, sẽ thấy hiển hiện trong tâm thức các bạn những hành động bất chánh đó, rồi nó cứ phạm rồi tái phạm, phạm rồi tái phạm, nó xúc đẩy các bạn, nó đưa đẩy các bạn trở về cái đường xưa lối cũ.
Tại sao lắm lúc các bạn cũng than ván: “Tôi tu mà sao tôi cũng vẫn còn phàm tánh, tôi vẫn còn động loạn”. Thấy chưa? Từ tiền kiếp nó dồn dập như sóng nhồi, nó tới một bên chiếc thuyền của các bạn, nó đập lên chiếc thuyền của các bạn, và nếu các bạn không vững tin và không chịu đi tới nữa là nó sẽ đập chìm. Chúng ta tu cái pháp thiền này là chỉ có đi tới không, không có bao giờ rút lui; không có bao giờ rút lui trước bất cứ một nghịch cảnh nào. Có ăn cũng tu, không ăn cũng tu, thực hành, bất cứ một cái phương tiện nào các bạn cũng thực hành, khai thông, liên hệ với đại tự nhiên trong cái Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định, hòa cảm tam giới để thức tâm, sửa chữa tội trạng của chúng ta, sống thật với chính mình và nhìn nhận sự sai lầm của chính mình. Đừng biện hộ trong sự sai lầm của chính mình và chôn vùi cái tâm thức sáng suốt. [24:20]
Cho nên các bạn có duyên lành nắm được cuốn sách Địa Ngục Du Ký, sống ở trong những cái hoàn cảnh ác độc mà các bạn thấy trước mắt các bạn, tai nghe mắt thấy trong cái xã hội của chúng ta, đã làm những điều sái quấy rất nhiều, rồi nhìn lại trong cái hành động của ta quá khứ cũng rất ác độc chứ không có hiền lành.
Mà hiện tại chúng ta cũng vẫn ác độc: ăn cho nhiều, ngủ cho sướng, mặc cho đẹp cũng là ác, nhưng mà không thấy cái hạnh bồ tát của vạn linh đang độ chúng ta. Cho nên chúng ta thấy rõ cái hạnh bồ tát của vạn linh đang độ thì chúng ta ăn một trả mười, chúng ta phải làm điều thiện, thật thà, đừng có xảo trá, đừng có vu oan cho người khác, sửa mình để tiến hóa. Đi trong sự thật, không có lỗ đâu, không có mất cơ hội đâu. Cầu tiến để học sự thật và thực hành trong thật là giải tỏa tất cả những sự phiền muộn sái quấy trong nội tâm.
Cho nên các bạn đã thực hành cái pháp môn Vô Vi này và phối hợp những cái tài liệu này, quý vô cùng. Càng đọc Địa Ngục Du Ký càng thấm thía, càng đọc càng hiểu từ chữ, từ nguyên lý, nguyên ý, nó nằm trong tâm các bạn, không ngoài.
Cho nên nhân dịp tôi đến đây, bỏ thì giờ đàm đạo với các bạn trong thâm tình của chúng ta, tương hành chung với nhau để học và để gỡ rối cho nhau. Chúng ta có tội, chúng ta phải bình thản lo tu để gỡ rối cho nhau, chịu tu, chịu gỡ rối. Chúng ta không dám khinh thường bất cứ một tôn giáo nào ở thế gian, chính ta là một tội nhơn, chúng ta phải tu. Một cọng cỏ cũng hay, cũng quý hơn chúng ta, chúng ta chưa làm được việc gì, cho nên ráng tu.
Hôm nay các bạn cũng đến đây dự thính và bàn bạc với tôi trong thâm tâm. Tôi mong rằng ngày mai hay là ngày mốt chúng ta lựa thì giờ khác để tiếp tục, để cho hoàn tất cái cuốn sách này. [26:45]
Hôm nay là ngày 23 tháng 2 năm 1987
DẠO SỞ BỔ TÚC KINH ĐIỂN
Phật Sống Tế Công
Giáng ngày mồng 9 tháng 8 (nhuận) năm Bính Thìn (1976)
Ám thất vi đăng bổ khổ kinh
Tăng ni đạo sĩ quyện khu hình
Đồng linh dao động kim tiền hưởng
Địa ngục thân ngâm tử tế thinh.
Phòng tối đèn mờ học lại kinh
Tăng ni đạo sĩ cực thân mình
Chuông đồng lay chuyển tiền vàng động
Địa ngục nghe than rõ sự tình.
Tế Phật: Bữa nay sắp dạo địa ngục, Dương Sinh lên đài sen, tâm không được hoang mang.
Dương Sinh: Dạ dạ, nhưng thưa ân sư, thảm cảnh ở địa ngục hiện thời con không dám ngó.
Tế Phật: Những tội hồn đó đều đắc tội, con chẳng thể về hùa bênh vực họ. Lên đường ngay..... Đã tới, mau xuống đài sen.
Dương Sinh: Những phòng ốc sao đen ngòm ngòm thế kia, bên trong hình như lại có cả tiếng khóc than?
Tế Phật: Đó là “Bổ Kinh Sở” (sở bổ túc kinh điển), mình có thể tới thăm cho biết.
Dương Sinh: Xin theo..... Trên cửa phòng thấy đề ba chữ “Bổ Kinh Sở”, có hai vị tướng quân từ ngoài tiến vào, không rõ họ là ai?
Tế Phật: Đây là Tướng Quân giữ cửa.
Tướng Quân: Hoan nghênh Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh từ Thánh Hiền Đường ở Đài Trung đã tới.
Tế Phật: Miễn lễ, bữa nay ta đưa thánh bút Dương Sinh tới thăm Sở Bổ Túc Kinh Điển, mong được Tướng Quân hướng dẫn.
Tướng Quân: Dạ dạ, mời theo tôi, hai vị có thể vào cửa bên hông, vì cửa lớn chỉ mở vào hai ngày mồng một và ngày rằm. Trong hai ngày này, Sở Bổ Túc Kinh Điển đều có Phật Tổ cùng Đạo Tổ Tiên Thánh cao minh từ Tây Phương giáng lâm, dạy pháp cho các đạo sĩ, tăng ni.
Dương Sinh: Được tới đây là vinh hạnh lắm, còn các cửa khác đều không quan trọng. Sở Bổ Túc Kinh Điển ảm đạm tối tăm, tôi đứng đây quan sát cũng đủ rồi, khỏi cần vô trong.
Tướng Quân: Chớ ngại, để tôi dẫn đường, đừng sợ chi cả.
Dương Sinh: Hay quá, gian phòng này đều làm bằng gỗ, có lẽ đã quá lâu đời nên nhiều chỗ mục nát, vách lủng lỗ chỗ đó đây. Trong phòng có hàng ngàn người phục sức đúng vẻ tăng ni, đạo sĩ. Dưới ánh đèn leo lét, họ đang lật kinh mở sách, miệng ê a tụng, coi vẻ rất khổ sở.
Tế Phật: Những tăng ni, đạo sĩ này lúc còn tại thế, chuyên tụng kinh siêu độ hầu giúp người ta tai qua nạn khỏi để lấy tiền nuôi thân. Nhưng vì họ thiếu lương tâm, nên chỉ một mực lý tài, nên lén bỏ bớt kinh, không hề căn cứ theo sách, hoặc tụng sai chữ trong kinh. Sau khi chết đều bị đày xuống Sở Bổ Túc Kinh Điển để học lại kinh. Hàng đêm họ nhờ ánh sáng của con đom đóm tụng lại kinh sách, hễ cứ bỏ sót một chữ phải tụng lại một trăm lần, bổ túc xong mới căn cứ vào công lao đó mà phán xét.
Dương Sinh: Tướng Quân nói như vậy thì Kinh Thánh Ngọc Hoàng Phổ Độ cùng Chân Kinh Thái Thượng Vô Cực Hỗn Nguyên của bản Hiền Đường làm ra, ai còn dám tụng? Có rất nhiều người thành tâm tụng niệm, nhưng âm chữ không đúng, liệu tương lai có bị đày xuống Sở Bổ Túc Kinh Điển này không?
Tướng Quân: Không! Chỉ những kẻ lúc còn tại thế, lấy việc tụng kinh lễ bái làm kế sinh nhai mới phải tới Sở Bổ Túc Kinh Điển mà thôi. Lấy tiền của người để giúp người trừ tai họa, nhưng lại không tụng đủ kinh của đạo Phật đạo Thánh nên phải tới đây. Nếu như tụng kinh cho mình hoặc phục vụ cho người khác, sự phát tâm tuy không đồng đều nhưng không thủ lợi, không giả dối để lấy tiền, lỡ đọc sai, luật Trời sẽ đặc biệt khoan thứ.
Dương Sinh: Ngọn đèn tù mù, nhỏ bằng con đom đóm, còn bị gió cõi âm lùa thổi chập chờn như muốn tắt. Các tăng ni đạo sĩ tuổi cao, mắt lòa, đọc kinh sách chữ nhỏ bằng đầu của con ruồi. Người nào người nấy dáng vẻ tiều tụy khổ đau, thực quả đáng thương.
Tướng Quân: Nhận tiền thì phải trao hàng, vậy mà lấy tiền của chủ nhân lại không lo giải quyết công việc của người ta cho thỏa đáng, đương nhiên bị quả báo.
Tế Phật: Các tăng ni, đạo sĩ khuyến hóa thế gian, tụng kinh có thể giác ngộ được đạo. Còn kẻ dựa vào sự tụng niệm để kiếm cơm ăn áo mặc thì phải hết sức cẩn trọng. Một chữ một câu không được thâu ngắn, giảm bớt hoặc niệm sai. Dối trá, không làm tiêu tan được tai họa cho người thì mình phải gánh thế tai ương của họ.
Tướng Quân: Cứ vào ngày mồng một, mười rằm lại có hai vị giáo chủ đạo Phật và đạo Lão tới đây kiểm soát kinh điển, cùng chỉ dạy cách phát âm trong kinh sách cho thật chính xác. Chúng sinh tạo ra nguyên nhân làm liên lụy đến Tiên Phật, khiến các Ngài phải đích thân đến tận địa ngục để cứu khổ cho. Tiên Phật thực quả từ bi, thiên hạ chúng sinh phải tự giác ngộ, vì mỗi hành vi cử chỉ nhỏ nhặt đều không tránh khỏi được luật pháp của cõi âm trừng trị.
Dương Sinh: Tôi đã tỏ tường, xin đa tạ sự chỉ giáo của Tướng Quân.
Tế Phật: Dương Sinh, con hãy đến thỉnh giáo vị đạo sĩ để tìm hiểu vì sao ông ta phải tới đây?
Dương Sinh: Thưa vâng! Xin đạo trưởng cho biết tại sao mà ông phải tới đây?
Đạo Sĩ: Xin đừng kêu tôi là Đạo Trưởng, vì lúc còn tại thế, tôi chỉ là Đạo Sĩ Đỏ Đầu (Hồng Đầu Đạo Sĩ) chuyên lo việc lễ bái, cầu siêu để tế độ cho người chết. Song vì học thức kém cỏi, không có căn bản, thuộc lõm bõm chút kinh kệ, chỉ ê a theo tiếng chuông, tiếng mõ mà tụng cho qua, gia chủ cũng chẳng hiểu tôi niệm những gì. Để ăn gian thời giờ, hai trang kinh tôi thường chỉ đọc có một còn bỏ một, cốt sao lấy được tiền bỏ túi thôi, còn người chết có tới được Tây Phương Cực Lạc hay không mặc họ. Sau khi chết tôi bị âm binh áp giải tới Đệ Nhất Điện rồi chuyển giao qua Bổ Kinh Sở. Tôi tới đây đã được một năm, hai tháng ngoài, khi sống thâu kinh giảm tụng quá nhiều, cho nên phải chịu khổ sở tới giờ mà vẫn chưa bổ túc xong kinh điển, lại thêm đôi tròng mắt sưng đỏ, đau nhức không chịu nổi. Hoàn tất việc bổ túc kinh điển, có thể tôi bị tống hoàn Đệ Nhị Điện để quan tòa ở đây xét tội, bởi lẽ lúc sống tôi cũng phù phép hại người. Hiện giờ tôi rất hối hận, nhưng đã quá muộn, chỉ mong sự thành tâm hối cải của tôi được chuyển tới các pháp sư, đạo sĩ ở dương gian, để nhắc nhở họ phải luôn luôn hành sự cho có lương tâm, nếu không sẽ giống như tôi, hiện thời chỉ còn biết trông mong ở người khác siêu độ.
Dương Sinh: Vị đạo sĩ này thật đáng thương, xin ân sư độ giùm cho họ thoát cảnh khổ này.
Tế Phật: Tội của hắn là tội báo ứng, tự làm tự lãnh. Ở dương gian hắn quá sung sướng, khiến hiện tại phải chịu khổ, chịu sở. Chớ có lo lắng chuyện không đâu, chúng ta chỉ là kẻ phụng chỉ dạo cõi âm, ngoài ra chớ có để tâm thắc mắc về chuyện can thiệp. Việc này thuộc về luật pháp của âm phủ. Thời giờ đã trễ, chuẩn bị trở lại Thánh Hiền Đường. Cảm tạ Tướng Quân.
Dương Sinh: Đa tạ tướng quân, các vị đạo trưởng, sư phụ đều cố gắng tu luyện lại, thực quá tốt.
Tế Phật: Mau lên đài sen… Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.
Đức Thầy giảng: [37:24]
Chúng ta đọc qua để thấy rõ là chúng ta là một phần hồn bất diệt. Không thể giấu diếm được, từ hành động một của chúng ta đều có ghi chép, mà chính ta làm ta chịu chớ không có người nào chịu thế cho chính chúng ta. Cho nên chúng ta phải nhớ rằng phải kiểm soát tứ quan của chính mình, không nên nghĩ sai, không có nên nhìn sai, nhìn sai phải ăn năn hối cải, và tưởng sai cũng ăn năn hối cải thì nó mau tiến bộ. Sự sai lầm của mình nó tạo thành tự ái rồi nó dồn cục, chính cái đó là cửa sắt, mà nó giam chúng ta, ta không có lối thoát và không có thể ra được.
Cho nên chúng ta tu để làm gì? Tu để mở tâm mở trí, mở cái cửa ngục giam thức của chúng ta. Càng ngày các bạn tu các bạn thấy rằng, tôi thấy tôi xấu, tôi thấy tôi có tội với chồng con, tôi thấy tôi có tội với vợ con, tôi thấy tôi độc tài rõ ràng. Mà trước kia họ nói tôi độc tài là tôi giận, bây giờ tôi thích, tôi thích người nào chỉ trích sự độc tài của tôi để tôi sửa. Tôi thấy cái tánh xấu của tôi, thấy được tánh xấu là đại phước mới có cơ hội sửa, sửa ngay ở nhân gian trong mấy chục năm này. Sửa được thì lúc đó xuống địa ngục chúng ta khỏi cần phải sửa nữa, là chúng ta đi học qua một khóa thăng hoa nhẹ hơn, tiến lên nhẹ hơn.
Cho nên những người chỉ thấy tiền là quan trọng, thấy tánh là quan trọng, thấy tánh của tôi như vậy là như vậy; cái tánh cũng như tiền, nó che, che lấp cái mức tiến của mình. Mình phải tìm cái tánh mình, mình khám phá cái tánh của mình, cái tánh sân si bất chánh của mình, mình phải ăn năn hối cải, sửa nó và dẫn tiến nó. Đó là trách nhiệm của phần hồn.
Cho nên ngày hôm nay chúng ta tu thiền, nhiều người tu thấy ngồi thông suốt nhẹ nhàng, mà có người è ạch tu không được, vì cái tánh nặng trược, cái tánh cố chấp, si mê, động loạn.
Cho nên chúng ta tu mục đích để sửa tâm sửa tánh rồi mới minh tâm kiến tánh được, lúc đó chúng ta mới thiền được.
Cho nên các bạn đừng có vội nói:
- “Chu cha, tôi cũng bắt chước Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định mà tại sao không được?”
- Tại vì cái tánh “tôi” không sửa.
Cho nên ngày hôm nay các bạn có cơ hội được nghe qua tôi trì niệm Nam Mô A Di Đà Phật để các bạn thấy rằng đây là một cái phương châm tự trị và tự sửa mình, và cố gắng niệm Phật để khai mở cái thức hòa đồng trong nội thức, rồi lúc đó các bạn mới thấy rõ rằng mình phải mượn cây gậy của chư Tiên chư Phật mình mới đi tới được, chớ mình không có khả năng. Thấy chưa? [40:15]
Khi mà các bạn niệm Phật, càng ngày càng niệm Phật, càng minh tâm kiến tánh, càng thấy rõ thức hòa đồng mở, càng thấy cái cơ quy nhứt của tam giới là một, huynh đệ là một, tất cả mọi người là một, chúng ta không có nuôi dưỡng sự cố chấp nữa, chúng ta phải biết tha thứ và thương yêu. Đó, rồi lui về thanh tịnh được. Chớ còn các bạn đọc kinh thanh tịnh mà tâm các bạn không sửa. Các bạn đọc kinh Phật, hiểu lý Phật, viết lý Phật nhưng mà tâm các bạn không sửa làm sao các bạn tiến. Phải sửa.
- Mà muốn sửa thì phải có cái gì?
- Muốn sửa là phải bị đụng chạm mới sửa được.
Đụng phải đi, chúng ta thấy lỗi lầm của chúng ta, chúng ta thấy sự đen tối của chúng ta, chúng ta mới xây dựng cho đi tới chỗ sáng. Đó là sửa. Cho nên càng tu càng được thanh nhẹ, càng chấp nhận, càng chịu sửa càng được mở mang là vậy. [41:14]
Tôi xin đọc tiếp:
DẠO THÀNH THÁC OAN
Phật Sống Tế Công
Giáng ngày 16 tháng 8 (nhuận) năm Bính Thìn (1976)
Lưỡng độ Trung Thu khánh nguyệt viên
Hồn tù địa ngục hữu thùy liên
Tự tầm đoản kiến nan như ý
Hoành họa phi lai khốc cửu tuyền.
Rằm nhuận trăng thu mấy lượt mừng
Vong hồn địa ngục có ai thương
Tự tìm cái chết không như ý
Vạ gió tai bay khóc suối vàng.
Đức Thầy giảng:
Tự tìm cái chết mà không như ý: Thấy không? Mình lỡ ở thế gian nói một câu, nói “tôi ghét thằng đó, tôi giận người đó” rồi cứ giận luôn, là không phải là cái ý của mình, mà cái tánh nó buộc nó không như ý.
Vạ gió tai bay khóc suối vàng: Đó, lúc đó cái họa nó đi tới rồi chúng ta ở suối vàng mà còn phải khóc than mới sửa chữa được. [42:09]
Tế Phật: Năm nay nhuận, hai rằm Trung Thu, kể từ lúc lãnh sắc chỉ viết sách Địa Ngục Du Ký tới giờ, thấm thoát đã tròn một tháng. Thời gian như nước chảy, mong người đời giác ngộ mê lầm, tỉnh thức mộng ảo. Trăng sáng đã mấy lần tròn? Tuổi nào mới gặp lại được năm nhuận hai rằm Trung Thu? Người đời tản bộ chuyện phiếm dưới trăng, có chi sung sướng, nhìn lại địa ngục chỉ thấy tối tăm, hồn quỷ khóc than thê thảm, khiến mọi người chẳng dám ngó. Dương Sinh, chuẩn bị dạo địa ngục.
Dương Sinh: Xin vâng lệnh. Thời gian qua mau quá, đã tròn một tháng mà chưa hoàn tất nổi một phần mười việc dạo địa ngục để viết sách. Con sợ trách nhiệm lớn lao này khó đạt thành.
Tế Phật: Chỉ cần giữ vững niềm tin, vì người xưa có nói: “Tinh thành sở chí, kim thạch vi khai”. (có công mài sắt có ngày nên kim). Tâm đạo của con kiên định, mười cửa điện của địa ngục tự mở, con chỉ nhìn một lượt là tỏ tường hết cả, chớ quá lo âu. Mau lên đài sen.
Dương Sinh: Con đã sửa soạn xong, mời ân sư khởi hành...
Tế Phật: Đã tới, mau xuống đài sen.
Dương Sinh: Thưa chốn này có phải là Uổng Tử Thành - Thành Thác Oan không? Phía trước có cửa thành khép kín, trên đề ba chữ “Uổng Tử Thành” có nên vào trong thăm không?
Tế Phật: Đúng, hôm nay mình thăm Thành Thác Oan, con hãy theo thầy vào trong thành.
Dương Sinh: Thưa, cửa thành tại sao lại khép chặt, làm cách nào vào được?
Tế Phật: Cửa thành này là cửa tự động, giống cửa siêu thị ở thế gian. Phàm những linh hồn thác oan, vì chết một cách không bình thường chính đáng, oan khí không tiêu. Khi quỷ vô thường dẫn tới đây, oán khí tương xung, cảm ứng với nhau, cửa này tự nhiên mở rộng. Mọi vật ở cõi âm đều do hai khí âm dương của tạo hóa làm nên, tùy tâm ứng biến, ta dùng quạt bồ quạt một quạt, cửa tự nhiên mở lớn.
Đức Thầy giảng: [44:52]
Đọc tới đây, các bạn thấy cái siêu khoa học của điển quang. Mà ngày hôm nay các bạn tu cái pháp Vô Vi này là các bạn đi vào điển giới. Làm Pháp Luân Thường Chuyển để điều hòa cái nguyên khí âm dương, vừa hít thở, thu phóng hàng ngày, hàng đêm, đem cái lửa thiêng vô rửa sạch trần tâm, ngũ tạng của các bạn thì cái cửa nó mở, nó hướng thẳng về bên trên thanh nhẹ thì nó tự nhiên nó mở, được đi lên, còn nếu mà không thì nó bị đóng lại, là nó nghẹt, thì tánh khí sân si làm sao mà tiến hóa giải thoát được.
Cho nên cái pháp các bạn đang tu đây mà các bạn đi cho đúng những lời chỉ dạy, thực hành cho đúng, mở ra, mà biết bạn là luồng điển và không bao giờ diệt được, chính bạn là một người tự diệt mà thôi.
Cho nên tu mà khai mở rồi thì tự nhiên các bạn sẽ đắc.
Dương Sinh: Thưa ân sư, công phu của thầy quả mãnh liệt, thầy có thể cho con mượn chiếc quạt này mang về dương gian, biểu diễn phép thần thông một lần cho thiên hạ lé mắt.
Tế Phật: Con chớ vọng niệm, vọng niệm dễ bị ma nhập, tu đạo chẳng cần phép thần thông biến hóa, chỉ cần luôn luôn tâm an lý đắc, một ngày vô sự, tinh thần thanh sảng cũng đủ là một “Tiểu Thần Tiên”. Cần gì phải cầu mong có được quạt bồ này, để gây thêm phiền não.
Đức Thầy giảng: [46:38]
Đó, chớ nhiều người nói đọc Địa Ngục Du Ký thấy sợ quá, có cái gì là sợ. Địa Ngục Du Ký đã cho chúng ta thấy sự văn minh của Trời Đất đã có từ lâu chớ không phải mới đây, mà thấy rõ ràng nguyên lý luồng điển của chúng ta, rồi chúng ta đọc, rồi chúng ta luận xét thấy cái lời nói của chúng ta, cái nguyên lý thanh điển của chúng ta bày tỏ những cái cảnh trong tâm thức của chúng ta, thấy rõ ràng. Thì cái cảnh bên ngoài cũng là do sự phối hợp của âm dương ở thế gian. Không có âm, không có dương thì không có người ta, và không có cái cảnh vật mà cho chúng ta thấy ở đây, thì nó gom lại về nguyên điển thì nó là chủ của vật thể.
Cho nên chúng ta tu về điển là đúng đường không có sai.
Dương Sinh: Thưa đúng, xin đa tạ ân sư đã khai thị cho con, con thật đáng hổ thẹn. Phía trước có một toán người đi tới, họ là ai vậy?
Tế Phật: Đó là Tướng Quân cùng quan viên của Thành Uổng Tử, hãy chuẩn bị chào đón họ.
Thành Quan: Cung kính nghinh tiếp Phật Sống Tế Công cùng thánh bút Dương Thiện Sinh từ Thánh Hiền Đường tới, xin mời theo chúng tôi vào trong thành tham quan.
Tướng Quân: Hoan nghênh Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh đã tới. Chúng tôi đã nhận được sắc lệnh phải sửa soạn nghênh đón quý ngài từ lâu. Rất hân hoan được biết các ngài đi thăm các ngục để viết sách khuyên đời.
Dương Sinh: Theo gót các vị Tiên Trưởng, hôm nay tôi cùng ân sư tới thăm quý bản địa, xin chỉ giáo nhiều cho.
Thành Quan: Thưa không dám, mời đứng dậy, xin theo chúng tôi vào trong thành.
Dương Sinh: Đây y hệt một nhà ngục lớn, rộng rãi vô cùng. Trong thành thác oan này có chừng bao nhiêu người?
Thành Quan: Hàng ngày đều có người thác oan tới đây, xin theo tôi tuần tự đi thăm từ gian đầu của nhà giam.
Dương Sinh: Gian này có hàng bầy con nít, máu me đầy mặt, kêu gào luôn miệng, có đứa lăn lộn trên sàn đất thật là thê thảm, đáng thương hết sức. Tại sao không thả chúng ra?
Tướng Quân: Những hài nhi này là kết quả của sự trụy thai của người đời, vì người đời không chịu nuôi nấng, hoặc kết tinh không chính đáng. Chúng đã thành hình, không diệt được thiên tính, nên sau khi chết đều phải tới đây. Mỗi người là một sinh mệnh, vậy mà đời sống của những hài nhi này lại bị vứt bỏ, không cho chào đời. Do đó lòng chúng oán hận không nguôi, luôn ngấm ngầm hại lại cha mẹ, khiến cha mẹ phải tan nhà nát cửa, chờ cho tới khi cha mẹ chết, chúng níu kéo, đeo theo không dứt. Bởi vậy, khuyên người đời không được tùy tiện phá thai. Hành động này không những tổn đức mà còn tạo thành thói dâm đãng quá mức.
Phàm kẻ đã lỡ phá thai làm chết oan hài nhi, phải lo tạo nhiều công đức để chuộc lỗi lầm, thì luật cõi âm cũng có thể chiếu theo đó mà giảm khinh cho.
Dương Sinh: À thì ra là vậy. Nhưng xin hỏi Tướng Quân, những kẻ bất đắc kỳ tử cũng đều phải tới Thành Thác Oan này cả hay sao?
Tướng Quân: Không phải. Như quân lính, tướng sĩ vị quốc vong thân, vì bảo vệ giang sơn mà hy sinh tính mệnh, có thể nói họ đã hy sinh tiểu ngã để hoàn thành đại ngã. Chẳng những họ không bị giam ở Thành Thác Oan này mà trái lại các anh hồn trung liệt đó còn được đặc biệt chiếu cố. Các vị đó được lên cõi Trời tiêu dao, có vị vì còn mắc vòng nhân quả mới phải về cõi Thần, hoặc tái đầu thai nơi phước địa làm người. Ở dương gian còn thiết lập đền thờ các vị trung liệt đó, có cả hàng vạn người tới chiêm bái để tỏ lòng biết ơn. Tự cổ tới giờ, phàm những vị tận trung báo quốc, đều tiếng thơm lưu vạn thuở, được người đời sau sùng bái, ngưỡng mộ không ngớt.
Dương Sinh: Tướng Quân nói rất đúng.
Tế Phật: Trời đất rất thương kẻ hiền lương trung nghĩa. Từ xưa tới giờ, các vị ái quốc, liều mình hy sinh cho chính nghĩa đều khiến Trời Đất sợ, quỷ thần khóc. Do đó có nhiều người chỉ dốc lòng vì chữ trung mà thành được đạo. Bữa nay thời giờ đã cận, Dương Sinh mau sửa soạn trở lại Thánh Hiền Đường, ngày khác sẽ trở lại tìm hiểu thêm. Hướng Tướng Quân, Thành Quan cáo từ.
Dương Sinh: Đa tạ Tướng Quân, Thành Quan đã chỉ giáo cho, xin cáo biệt.
Thành Quan: Có điều chi thất thố, xin Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh lượng thứ cho.
Tế Phật: Xin chớ khách sáo. Thầy trò chúng tôi xin phép trở lại Hiền Đường.
Dương Sinh: Thưa ân sư, con đã lên đài sen.
Tế Phật: Than ôi! Người đời vì mê lầm, chỉ biết tắm sông yêu, coi rẻ máu thịt nên đã phá thai, quăng bỏ hài nhi, thê thảm biết là bao, đến Tiên Phật cũng chẳng dám nhìn. Khuyên chúng sinh phải sửa đổi, lên thuyền từ, vâng ý Trời, xây dựng đạo vợ chồng để nối dõi tông đường, điều hòa hạnh phúc gia đình êm ấm. Sung sướng tinh thần còn hơn sảng khoái tính dục, quý trọng gìn giữ tinh khí, máu huyết không được quá phung phí, vì nó chỉ có hạn. Hãy cố gắng trở thành người hữu ích cho nhân quần xã hội quốc gia. Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.
Đức Thầy giảng: [53:35]
Chúng ta thấy cái đời văn minh hiện tại thì chỉ biết tình dục rồi uống thuốc hay là phá thai mà không chấp nhận hoàn trả cái nợ của tiền kiếp. Có vay thì phải có trả, luật hẳn hòi mà chúng ta chối cãi là chúng ta bị nạn. Khi mà thành hình thì Bề Trên đã chuyển rồi, đã sắp đặt thứ tự người đó sẽ làm cái việc gì ở tương lai, ở khu vực nào, mà bây giờ chúng ta đi quăng bỏ là chúng ta phá hủy thiên cơ.
Cho nên con người có vợ có chồng luôn luôn đều giới hạn. Còn đi làm tình là luôn luôn vô giới hạn. Đó, loạn dâm là vô giới hạn, thì nguy hại cho cơ thể mà nguy hại cho tâm linh. Cho nên những người tu phải thức tâm, đừng có thấy tôi tu một thời gian tôi ngộ nghĩnh, tôi khỏe mạnh, người ta yêu tôi, tôi thích cái đó… rồi tôi sẽ chết… Tôi sẽ chết vì cái đó, tôi sẽ khổ vì cái đó, tôi mất cả tâm lẫn thân của tôi.
Cho nên cái gìn giữ tinh khí là cái điều quan trọng nhứt và để tiến hóa theo luật Trời. Nhiều người không hiểu mà làm bậy, rồi bày ra những chuyện kêu bằng phải có tình dục mới tu được, cái đó là càng đáng tội nữa. Càng ngày càng trói buộc mình trong cái chỗ ô trược và những cái hình phạt vô cùng nặng nề ở tương lai, càng ngày chỉ càng tăm tối. Mượn danh Phật, mượn danh Tiên, mượn danh Thánh mà để phổ đạo một cách mờ ám, lường gạt chúng sanh và lường gạt lấy mình. Đó là tội rất nặng. [55:30]
HỒI CHÍN
LẠI DẠO THÀNH THÁC OAN
Phật Sống Tế Công
Tuyên dương chân lý độ phàm phu
Chấn khởi cương thường hóa tục ngu
Vạn giáo quy tông triều thánh chúa
Nhân nhân học đạo niệm Nam Mô.
Nêu cao lẽ thực cứu người ngu
Nâng giấc mối giềng giúp họ tu
Muôn giáo quay về chầu một đấng
Người người học đạo niệm Nam Mô.
Tế Phật: Lòng người trên thế giới chạy ùa theo cái học về khoa học, coi cái học về siêu hình huyền bí, về tinh thần tín ngưỡng là chuyện không tưởng. Họ không hiểu rằng vật chất sẽ tan biến, chỉ tinh thần mới vĩnh cửu mà thôi. Thiên Đường hay Địa Ngục cũng đều do ý nghĩ của mình mà có hoặc không. Thiên Đường không xa, ngoảnh đầu lại thấy ngay; Địa Ngục há gần, tu đạo ắt xa. Trong Thành Thác Oan thê lương vô cùng. Dương Sinh, bữa nay thầy trò mình sửa soạn dạo âm ti, tinh thần ráng phấn khởi, mau lên đài sen.
Dương Sinh: Thưa ân sư, con đã sửa soạn xong xuôi, xin thầy khởi hành.
Tế Phật: Đã tới.
Dương Sinh: Thưa chốn này giống như bữa trước đã đến thăm. Tại sao thầy không hạ đài sen phía ngoài Thành Thác Oan, vì chỉ cách có một bước đường?
Tế Phật: Phật cho bốn tướng: sinh, trụ, hoại, diệt đều là không, nên cửa địa ngục cũng sẽ bị phá bởi tướng không, qua lại tự do, mảy lông không trở ngại. Bữa trước dẫn con tới lần đầu, hạ đài sen phía ngoài Thành Thác Oan, rồi đi bộ vào là vì bữa đó có nhiều thời giờ, còn bữa nay thời giờ eo hẹp, cho nên phải vào thẳng địa ngục. Mong người đời giác ngộ, tu đạo nếu như trừ khử được sắc tướng, tự nhiên không còn sự trói buộc của địa ngục, giống như thầy tự do lui tới.
Dương Sinh: Thưa, thầy vừa giảng về “Thượng Thừa Đại Pháp” con thành tâm thụ giáo. Phía trước Thành Quan cùng Tướng Quân đang đi tới.
Tế Phật: Mau mau đến vái chào.
Dương Sinh: Kính chào Thành Quan cùng Tướng Quân. Bữa trước quý vị đã tận tình chỉ giáo cho, lòng ghi nhớ mãi ơn này. Bữa nay lại tới làm phiền, xin được chỉ giáo thêm.
Thành Quan: Không dám, mời Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh theo chúng tôi vô thăm lại Thành Thác Oan, hầu tỏ rõ sự tình để còn tả vào sách mà khuyên giải người đời.
Dương Sinh: Chân thành cám ơn. Bạch ân sư, mình cùng quý vị đó vào thăm.
Tế Phật: Con cùng Thành Quan và Tướng Quân vào trước đi. Ta còn bận chút việc riêng, tạm rời khỏi nơi đây.
Dương Sinh: Thưa, thầy đi như vậy, chút nữa ai đưa con về?
Tế Phật: Con chớ lo, tới giờ đương nhiên thầy về đón con.
Tướng Quân: Dương Thiện Sinh cứ yên tâm theo tôi.
Dương Sinh: Hai gian phòng có vách ngăn ở giữa, mỗi bên nhốt đầy thanh niên nam nữ, theo như tôi thấy, họ đầu bù tóc rối, vóc dáng tiều tụy. Xin hỏi Thành Quan vì lý do gì họ lại bị giam giữ ở đây?
Thành Quan: Những kẻ đó đều là thanh niên nam nữ, lúc còn ở dương gian vì yêu đương dang dở, lại thêm tính tình nông nổi, uống độc dược quyên sinh, sau khi chết đều bị giam giữ ở đây. Mong người đời chớ quá si mê, thất trí mà coi rẻ mạng sống, chẳng ích lợi gì. Nếu như không làm chim liền cánh thì làm sao có thể là cây liền cành được.
Dương Sinh: Còn trong nhà ngục kia tại sao lại toàn những kẻ cụt chân, cụt tay, bể óc, mình mẩy ướt đẫm máu tươi? khóc than rên siết trông thật đáng thương.
Thành Quan: Những người đó đều chết vì tai nạn xe cộ ở dương gian, vì chưa tròn tuổi thọ nên cũng thuộc loại thác oan, nên hồn tới địa ngục bị tạm giam ở đây, cho đến khi đúng tuổi thọ thì giao lại cho vua âm phủ. Vua âm phủ sẽ chiếu theo luật âm dương vô tư mà xét xử công và tội.
Dương Sinh: Trong đó có thứ đạo lý ấy được sao? Bất hạnh chết vì tai nạn xe cộ, đã đáng thương lắm rồi, lại còn đem họ nhốt tù, khiến chẳng thể siêu sanh, tôi cho như vậy là vô nhân đạo.
Thành Quan: Nhà ngươi biết một mà chẳng biết hai, đâu phải ai bị tai nạn xe cộ cũng vào đây. Có kẻ tuổi thọ đã tròn đầy, song nghiệp chướng còn trói buộc thân mà phải chịu cái họa oan nghiệt tai nạn xe cộ thì không phải vào đây. Sở dĩ người đời nhiều kẻ oán Trời, trách đất là tại sao lúc sống họ tu nhân tích đức mà lại bị chết ở dưới bánh xe? Đạo Trời quá bất công! Thử hỏi thầy Nhan Hồi là người hiền đức, lương thiện tại sao lại sớm thác? Thế Tôn Như Lai một lòng vì đạo tại sao không ngớt gặp tai nạn quỷ ma? Đâu phải tại Trời xanh không mắt, mà là số kiếp Trời định để rèn luyện tâm tính con người. Huống thân xác nhỏ nhoi tuy tiêu vong mà tinh thần bất diệt.
Dương Sinh: Đã có ba kiếp thiện ác báo ứng quy định, tại sao lại còn chết oan, chẳng mâu thuẫn lắm sao? Vì vậy, nếu nói nhân quả người sẽ không tin nữa. Xin Thành Quan khai thị để giải trừ nghi hoặc.
Thành Quan: Ba kiếp nhân quả chỉ là một chặng ngắn mà thôi. Con người từ muôn kiếp vô thủy tới nay, không biết trải qua bao nhiêu đời, nhân quả tích tụ lại đếm không hết. Sở dĩ Phật nói ba kiếp nhân quả là chỉ để luận về nhân duyên trước và sau của con người, gồm kiếp trước, kiếp này và kiếp sau. Tiền kiếp không phải chỉ có một đời trước, mà là cái nhân của toàn bộ kể từ lúc bắt đầu có tính linh tới khi tích chứa lại. Người đời đều ngộ nhận kiếp này là kết quả của toàn bộ kiếp trước, do đó chưa thông lẽ đạo. Kiếp trước định bảy phần, còn kiếp này định ba phần, cho nên nói “Mệnh nan cải, vận khả di” (Mệnh khó cải, vận có thể dời)
Dương Sinh: À thì ra là thế. Một số người phàm chuyện gì cũng cho là nhân quả của kiếp trước, hoặc ngược lại tin là Trời cao sắp xếp, đó là tư tưởng tiêu cực, thực tế không đúng. Mấy căn nhà giam phía trước, tiếng kêu thê thảm không dứt, họ bị giam cầm như vậy là phạm phải tội gì?
Thành Quan: Đó là vong hồn những kẻ bị chết vì mưu sát hoặc giết lẫn nhau.
Dương Sinh: Cảnh này thật không nghĩ nổi, kẻ giết, người bị giết đều là nhân quả báo ứng, sự chết tới là lẽ đương nhiên, nhưng tại sao sau khi chết còn bị đày ở Thành Thác Oan này?
Thành Quan: Lý luận vậy cũng đúng. Có kẻ giết lẫn nhau vì nhân quả báo ứng, nhưng cũng có một số người kiếp này không tu nhân tích đức, nguyên nhân gây nên sự tương tranh, làm thương tổn lẽ Trời, đó là lý do của sự thác oan. Mong người đời hiểu rõ lẽ này. Không thể nói rằng ta giết kẻ đó vì kiếp trước kẻ đó còn thiếu nợ ta. Tục ngữ nói “Oán khả giải, bất khả kết” (oán nên cởi, chẳng nên buộc). Nếu kẻ khác thiếu nợ mình mà mình không đòi, mình có được vô lượng công đức. Nếu như kẻ lòng không dấy ý niệm riêng tư, đối đãi thuận thảo với nhau, giống như Trời không che riêng ai, đất không chở mình ai, ắt địa ngục thành không có, nhân quả chẳng thành. Sở dĩ người đời hiểu rằng thân mình khó được, phải gắng tu tâm dưỡng tính. Nếu như tham hoa mà nói kiếp trước hoa thiếu nợ ta, tới đâu cũng săn bẻ hoa đẹp thì đó không phải là cái “nhân” của kiếp trước báo ứng. Cái “nhân” của kiếp trước phải là vô tình mà gặp gỡ, còn như kẻ cố ý hành động bất lương là kiếp này tạo thêm “nhân” mới sẽ kết thành quả của kiếp sau.
Tướng Quân: Điều Thành Quan phát biểu, câu nào cũng là chân lý, người đời nên hiểu mà giác ngộ. Nếu như không tin cái lý này, người đời sẽ không tu đạo, nói thác là chỉ những kẻ có căn Tiên, cốt Phật mới có thể thành đạo. Hoặc nói kiếp này mình chỉ cầu có một tài sản ngàn muôn vạn hẳn sẽ chẳng cần phải làm việc thì đều là sai cả. [hết mp3 - 01:07:32]
Tế Phật: Ta đã về tới. Điều Thành Quan và Tướng Quân vừa nói thực là chí lý, có thể phá tan được sự mê lầm của thế nhân. Hãy nhớ lại cái thuở ban đầu thiêng liêng vô thủy, từ cõi Trời, người người đều là Tiên Phật, nhưng vì rơi xuống cõi thế gian, bụi hồng làm mê muội, lu mờ chân tính, do đó không thể trở về nguồn cội. Tới nay được Trời ban đạo lớn, dạy dỗ mọi người tu đạo, đây là thời kỳ kết thúc nhân quả mà trở về chân không. Chúng sinh chẳng thể lại si mê, kẻ chịu tu có cái phận của Tiên Phật; kẻ không tu, rớt trở lại sáu ngã luân hồi như cũ. Tiên, Quỷ do người làm nên, số mệnh chẳng phải do Trời sắp xếp, thấy cảnh trong Thành Thác Oan hẳn là đã thấu tỏ. Đã tới giờ, Dương Sinh chuẩn bị trở lại Hiền Đường. Đa tạ Thành Quan cùng Tướng Quân đã tận tình giúp đỡ việc hoàn thành cuốn sách qua sự chỉ dẫn rành rọt về thực trạng của Thành Thác Oan, cùng đả phá về mê tín.
Dương Sinh: Lẽ đạo sâu như biển, nếu không được sự chỉ dạy của Thành Quan và ân sư, hẳn là người đời chẳng thể tỏ tường. Mong ân sư khai thị về chân lý nhiều hơn nữa để giáo hóa được người đời, để kẻ tu đạo có được đường hướng đứng đắn, nhận định mẫu mực, mới mong tránh được cảnh cho tới chết mà chân lý vẫn chưa được giác ngộ.
Tế Phật: Đó là trách nhiệm của ta, từ đây về sau sẽ tăng cường việc phát huy chân lý của đạo giáo. Thánh Hiền Đường được lệnh của Trời lo việc đó để phổ độ chúng sinh, hầu giúp thiên hạ chúng sinh quay về chính đạo mà thành chính quả. Mau sửa soạn trở lại Hiền Đường.
Dương Sinh: Xin vâng lệnh, con đã lên đài sen, mời thầy trở về.....
Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.
[Hết cuốn 2 - ID# 19870000L2]