19870000L12 - Cuốn 12
ĐỊA NGỤC DU KÝ:
THẦY ĐỌC VÀ GIẢNG TẠI MELBOURNE - ÚC CHÂU - 1987
Từ Hồi 49 đến Hồi 54
HỒI BỐN MƯƠI CHÍN
DẠO ĐỊA NGỤC XE CÁN
Phật Sống Tế Công
Giáng ngày 1 tháng 3 năm Mậu Ngọ (1978)
Tu chân ngộ đạo thủ hoàng đình
Đả phá mê đoàn mạch lạc kinh
Quy hạc dưỡng thần thường lập định
Nhân vô dục niệm tự thông linh.
Chân lý đạo mầu đạt thức tâm
Khai thông kinh mạch hết mê lầm
Dưỡng thần rùa hạc thân an định
Diệt dục chúng sinh mở trí phàm.
Tế Phật: Vâng lệnh Thánh chỉ, tới trung tuần tháng tám mùa thu năm nay phải hoàn tất sách Địa Ngục Du Ký, khiến giờ đây tâm ta bồn chồn vô tả. Thời hạn đã gần kề, nếu như không chăm lo dạo âm phủ để xem xét tình hình, chiếu chỉ hết hạn, âm phủ không mở cửa hẳn là Dương Sinh không còn cách nào vào được.
Dương Sinh: Du ngoạn âm phủ chẳng có chi là hứng thú, chỉ ngại một nỗi lỡ chiếu chỉ hết hạn mà sách chưa xong thì nguy lắm. Do đó, từ nay phải hết sức thận trọng.
Tế Phật: Trả hết nợ thì thân mới mong nhẹ nhõm, trách nhiệm đối với chúng sinh nếu như trả xong hẳn là ta được thanh nhàn. Người đời chẳng thể thấu hiểu được rằng nếu như ta không độ nổi chúng sinh thì cái danh hiệu Phật Sống của ta cũng chẳng còn!
Dương Sinh: Thưa vì lẽ gì?
Tế Phật: Bởi lẽ Phật chẳng rời chúng sinh, nếu rời được thì chẳng còn là Phật. Tên Phật chỉ là tên mượn, chúng sinh cũng vậy, chớ để cho hình danh sắc tướng mê hoặc. Thời giờ đã trễ, chúng ta chuẩn bị dạo âm ty, mau lên đài sen.
Dương Sinh: Thưa con đã sửa soạn xong, kính mời ân sư lên đường.....
Tế Phật: Đã tới. Mau xuống đài sen.
Dương Sinh: Con xuống rồi, không rõ bữa nay dạo thăm ngục nào?
Tế Phật: Con thấy phía trước lửa cháy rực Trời, đó là “Đại Nhiệt Não Đại Địa Ngục” - Địa Ngục Lớn Nóng Bỏng Não Nề.
Dương Sinh: Quả đúng, vì khi sức nóng ào tới, cảm giác vô cùng bỏng cháy. Thưa, con muốn bỏ nơi này dạo thăm nơi khác.
Tế Phật: Được, lần trước chúng ta đã thăm Đại Địa Ngục Nóng Bỏng Não Nề, nay đem so với ngục này giống hệt nhau, chỉ khác một chút là lửa cháy mạnh hơn thôi. Con hãy theo thầy tới ngục khác.
Dương Sinh: Xin tuân lệnh. Âm binh áp giải tội hồn đi đi lại lại, dọc đường luôn miệng chửi mắng. Chỗ kia trông giống như chốn pháp trường, xin hỏi ân sư đám âm binh kia tại sao có lúc thì đầu trâu mặt ngựa, có lúc lại giống vẻ người thường, con không rõ lý do?
Tế Phật: Âm binh tục gọi là “Hắc bạch vô thường” (đen trắng không chừng), “Thất gia bát gia” (năm cha ba mẹ) hay “Phạm vô cứu, tạ tất an” (gặp khó thoát, tránh là hay). Mỗi khi gặp đám người phạm tội, âm binh đều mặt xanh nanh vàng nạt nộ chửi bới, thật là hãi hùng. Kẻ yếu bóng vía ắt kinh hồn táng đởm, chân tay run rẩy giống như bị ma đuổi. Người vô tội nếu gặp nó mà nói được câu “ta chẳng sợ” thì không gặp trở ngại gì cả, do đó có câu “Bất tố khuy tâm sự, tam canh sao môn tâm bất kinh” (trong lòng không có điều chi áy náy thì canh ba dẫu có bị kêu cửa cũng chẳng kinh hãi).
Kẻ phạm tội ở dương gian gặp cảnh sát thì giống như gặp quỷ sứ, sợ đến vãi phân té đái. Cảnh sát có còng, có súng, quỷ vô thường cũng có khí giới bằng sắt, bằng thép. Người yên phận giữ mình, thấy họ trái lại tâm an trí vững, gặp cảnh sát có cảm giác được che chở một cách thân mật, ngược lại, kẻ bị truy nã gặp họ như gặp sát tinh, chạy trốn là hay hơn cả. Cho nên người thiện chẳng sợ âm binh, kẻ ác thấy nó lòng run rẩy.
Đã tới Xa Băng Tiểu Địa Ngục (Địa Ngục Nhỏ Xe Cán), chúng ta hãy vô trong thăm.
Tướng Quân: Thần Thánh nào đây mà lại dám dẫn người phàm xâm nhập. Hãy đứng lại.
Tế Phật: Tôi là Tế Công, phụng chỉ dẫn người phàm dạo xem địa ngục để khuyến hóa thế nhân, mau vào trong thông báo, không được trái lệnh.
Tướng Quân: Nguyên lai thì ra là lão hòa thượng Phật Sống Tế Công. Xin Ngài nán đợi một chút để tôi vô trong thông báo.
Dương Sinh: Họ không biết là có mình tới sao?
Tế Phật: Vì quyết định quá lẹ, do đó Tướng Quân không rõ được.
Tướng Quân: Quả đắc tội cùng hai vị, xin tha thứ cho, Ngục Quan đã dẫn đoàn tùy tùng ra nghênh đón hai vị
Ngục Quan: Hoan nghênh Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh tới thăm, chúng tôi quá thất lễ, xin tha thứ cho. Vì hai vị tới thăm bất ngờ, do đó chúng tôi không được biết trước để chuẩn bị nghinh tiếp. Kính mời vô trong.
Dương Sinh: Xin đa tạ Ngục Quan. Thấy thảm cảnh xe cán nát thây tội hồn trong ngục.
Ngục Quan: Bản ngục là Địa Ngục Xe Cán (Xa Băng Địa Ngục), những tội hồn nào mà từ Đệ Nhất Điện đến Đệ Thất Điện đã xử trị rồi mà chưa hết tội thì bị giao tới bản ngục để trừng phạt thêm cho đủ số tội.
Dương Sinh: Loại xe này hai bánh khấp khểnh không đều, giống như lưỡi dao thép sắc bén, trước xe có bốn con lừa kéo, tội hồn bị đặt nằm trên đất, khi lừa bị đánh, phóng tới trước, tội hồn vừa thét lên được một tiếng thì thân thể đã bấy nhầy như tương, hừ hừ thật là đau đớn xót xa.
Tế Phật: Con nhìn đám xương thịt kia, chỉ một trận gió ác nghiệt thổi qua liền hiện trở lại nguyên hình để nhận lãnh hình phạt kế tiếp.
Dương Sinh: Không rõ họ đã phạm tội gì?
Ngục Quan: Những kẻ gian dâm, bất hiếu, sát nhân hại mạng sống, sau khi bị trừng trị ở các điện xong phần lớn bị giải giao qua bản ngục chịu hình phạt xe cán. Vì kẻ phạm tội gian dâm, bất hiếu, giết người hại mạng sống đều là những kẻ mất nhân cách, chúng đều bị mang tới bản ngục để biến chế làm mới lại, do đó mới đem nghiền nát chúng thành tương thịt.
Tế Phật: Vì thời giờ đã trễ, lại biết rõ dụng ý của Địa Ngục Xe Cán, người đời mau sớm hối trước Thần Thánh, nếu như phạm phải tội này từ nay mau thay mặt đổi đầu thành con người mới, hẳn là được miễn hình phạt xe cán nát thây. Dương Sinh trở lại Thánh Hiền Đường.
Dương Sinh: Xin đa tạ Ngục Quan cùng chư vị Tướng Quân đã tận tình hướng dẫn. Vì thời giờ eo hẹp, xin cáo biệt.
Ngục Quan: Lệnh cho các Tướng Quân hàng ngũ chỉnh tề đưa tiễn....
Dương Sinh: Con đã chuẩn bị xong, kính mời ân sư trở lại Hiền Đường.
Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.
DẠO ĐỊA NGỤC CHẶT CHÂN CHẶT TAY
Phật Sống Tế Công
Giáng ngày 6 tháng 3 năm Mậu Ngọ (1978)
Thổ đậu lạc hoa phương đắc nhân
Thần tiên diện mục hiện thiên chân
Vô tình hạ chủng nhân thành quả
Hữu ý tu thân phản bất nhân.
Dịch
Đậu đất hoa tàn mới kết nhân
Thánh Tiên vẻ mặt lộ thiên chân
Vô tình gieo giống nên thành quả
Sửa tánh tu tâm biến đổi thân.
Tế Phật: Nhụy hoa của loài đậu đất nếu không héo tàn rơi rụng ắt không kết trái, cho nên “đạo trở về nguồn cội” so ra cũng chẳng khác gì việc “rụng hoa kết trái”; còn nếu như đang sống mà bị chết, ắt là cái chết vô phương cứu chữa. Được thêm một, lập tức mất đi một, đó là lẽ luân hồi giữa một bé trai và một bé gái tính tình hồn nhiên chơi đùa với nhau thì không động lòng dục nên không sái quấy, vì chân tính của Trời phú cho còn trong suốt chưa vẩn đục, tính đó cũng là tính của các vị Tiên Phật. Nhưng nếu hiện là người trần, tình cảm tràn trề, trai gái kết giao qua lại hẳn là tính dục khó bề ngăn giữ, sẽ chẳng khác nào hoa rụng kết trái, trái có hột mọc thành cây, rồi lại nở hoa, mãi mãi sinh sinh tử tử, chìm đắm hoài trong cõi luân hồi. Do đó kẻ sĩ tu luyện “chân tính” phải lo giữ gìn “nguyên chân khí” để bảo vệ “thiên chân tính” của Trời phú cho, hầu tránh vì tình mà gieo giống để liễu mọc xum xuê mang nghiệp nợ mãi tình đời, trả không biết tới bao giờ mới hết. Nhưng chịu bỏ vốn ắt có lời, nếu biết chăm tu thì tới già cũng giảm được đôi phần, mong người đời hiểu rõ lẽ này. Bữa nay chuẩn bị dạo âm ti, Dương Sinh lên đài sen.
Dương Sinh: Tiết trời oi bức, mồ hôi chảy ướt đẫm cả đầu.
Tế Phật: Mồ hôi từ nước mà ra, không đổ mồ hôi đạo chẳng thông.
Dương Sinh: Bạch ân sư, tại sao ân sư lại nói vậy?
Tế Phật: Không có miệng không phải nói năng lại còn lần lần lãnh hội được ý nghĩa ẩn sau lời nói. Thôi chúng ta dạo thăm âm phủ.
Dương Sinh: Vâng lệnh.....
Tế Phật: Đã tới, mau xuống đài sen.
Dương Sinh: Âm phủ rất lạnh lẽo, thật quá khác biệt với dương gian.
Tế Phật: Đương nhiên, dương gian thuộc dương, âm phủ thuộc âm, đó là lẽ cố định như vậy rồi.
Dương Sinh: Bữa nay tới đây thấy âm binh áp giải tội hồn đi đông nghẹt, đám người ngựa phía trước hình như là đang tiến tới nghênh đón chúng ta.
Tế Phật: Đúng, bữa nay chúng ta dạo “Đoạn Chi Tiểu Địa Ngục” (Tiểu Địa Ngục Chặt Chân Tay). Đám đông người phía trước đều là Ngục Quan cùng Tướng Quân coi ngục, con mau tới trước làm lễ ra mắt.
Dương Sinh: Xin ra mắt Ngục Quan cùng Tướng Quân, tôi là Dương Sinh môn đệ của Thánh Đế thuộc Thánh Hiền Đường ở Đài Trung, bữa nay theo chân Tế Phật tới quý ngục tham quan, xin chỉ giáo nhiều cho.
Ngục Quan: Miễn lễ, hoan nghênh Phật Sống Tế Công cùng Dương Thiện Sinh tới thăm. Quý Hiền Đường phụng chỉ viết sách, công đức lớn lao. Sách Địa Ngục Du Ký viết xong sẽ đem in tặng để khuyên răn người đời quả là một kỳ công, vượt cả Huyền Tổ, thế gian không những sẽ tiêu tan tội lỗi mà còn được ban phát phước lành. Toàn bộ cơ mật ở âm phủ tiết lộ hết trong sách, đây thực là một công trình biên chép có một không hai của muôn đời, mà đạt được cũng chẳng dễ dàng. Mời hai vị theo tôi đi thăm Địa Ngục Chặt Chân Tay.
Dương Sinh: Đa tạ Ngục Quan! Tiếng khóc than của tội phạm bị hành hình từ trong ngục vọng ra. A! Nhà lao này giống như một quảng trường, tội hồn bị bắt quỳ xuống đất, binh lính quỷ địa ngục cầm dao sắc chặt đứt lìa vai trái, tội hồn khóc thét lên một tiếng nghe thật não nùng, lại chém thêm vai phải, tội hồn đã ngã lăn ra đất còn bị chặt đứt đôi chân, máu đổ ra lênh láng, thảm không dám ngó. Xin hỏi Ngục Quan tội hồn phạm tội gì mà quý ngục phải dùng tới hình phạt này?
Ngục Quan: Hình phạt chặt chân tay thảm thiết đau đớn vô cùng. Người đời không thiếu kẻ sinh ra đủ hai tay chân đẹp đẽ, nhưng không hề làm việc thiện, lại chuyên môn dùng vào việc giết người hại người. Cho nên khi chết xuống âm phủ sau khi bị các ngục khác sửa trị xong, tội hồn còn phải giao tới bản ngục để xử tội lần chót. Phàm những kẻ lúc sống bất trung, bất hiếu, cướp sông cướp biển dùng tay giết người, dùng dao dùng bút hại người, dùng chân đạp đá người, đi vào đường tội lỗi, không chịu ăn năn hối cải, sau khi chết bị các ngục xử phạt xong rồi, cuối cùng còn bị giao qua bản ngục để sửa trị tiếp.
Tế Phật: Hiện giờ trên thế gian trộm cướp sang đoạt quá nhiều, đoạt danh, đoạt lợi, đoạt hàng, đoạt vật, đoạt sắc, đoạt mạng, ngày nào cũng xẩy ra như cơm bữa. Những kẻ coi thường công lý đang tâm lường gạt, nỡ tay cướp trộm thì sau khi chết ắt bị quỷ binh âm phủ đoạt đôi tay của chúng. Bọn vượt quy luật, vượt lễ giáo, vượt giới hạn, không tuân theo khuôn khổ trật tự, bọn đầu cơ trục lợi, tham chút tiện nghi, thích đi đường ngang ngõ tắt, gian manh sang đoạt, sau khi chết cũng bị âm binh chặt cụt hai cẳng đen đi. Vì thời giờ đã trễ, thăm Tiểu Địa Ngục Chặt Chân Chặt Tay tới đây kể như đã đủ.
Ngục Quan: Người đời nhiều kẻ không tin là có địa ngục tại sao không tới nhà ngục ở dương gian để thấy tận mắt bọn gian manh lường gạt cướp trộm tiền của, chân chúng thích đi đường ngang ngõ tắt thay vì phải đi ba bước chỉ bước có một bước, hỏi tại sao mà không vấp không té, có một cái miệng mà nuốt hai trái quýt một lượt hẳn là phải nghẹt thở, kể cũng chẳng lạ lùng chi. Hai vị viết sách thật là khổ cực, lần sau nếu hai vị lại tới thăm, chúng tôi sẽ rất hoan nghênh.
Dương Sinh: Vì ân sư Tế Phật bắt phải về, chỉ còn biết cáo từ đa tạ Ngục Quan cùng chư vị Tướng Quân.
Ngục Quan: Đã phải trở lại dương gian thì chẳng thể lưu giữ. Lệnh cho các Tướng Quân hàng ngũ chỉnh tề đưa tiễn.
Dương Sinh: Con đã lên đài sen, kính mời ân sư trở lại Hiền Đường…..
Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.
DẠO ĐỆ CỬU ĐIỆN GẶP GỠ ĐÔ THỊ VƯƠNG
Phật sống Tế Công
Giáng ngày 29 tháng 3 năm Mậu Ngọ (1978)
Nhân sinh nan thoát quỷ môn quan
Kỷ lũ u hồn khứ phục hoàn
Phú quý vinh hoa như nhất mộng
Kiệm cần tự đắc lạc thanh nhàn.
Cửa quỷ người đời tránh được sao
U hồn lũ lượt kéo nhau vào
Vinh hoa phú quý tuồng hư ảo
Vui sống cảnh nghèo chẳng ước ao.
Tế Phật: Đệ Bát Điện và Cửu Trùng Quan đã dạo qua, bữa nay phải tới Cửu Điện thăm dò Âm Quan, Dương Sinh chuẩn bị lên đài sen.
Dương Sinh: Bữa nay phải dạo thăm Cửu Điện để sách Địa Ngục Du Ký sớm được hoàn tất, lòng con tràn trề hứng khởi, nói chẳng nên lời.
Tế Phật: Việc vượt cửa ải Cửu Trùng hết sức quan trọng, con chớ vội khinh thường và sớm lạc quan, nhận trọng trách vượt biển băng ngàn, việc làm phải hết sức cẩn thận. Sách Địa Ngục Du Ký nếu như ban bố ra được để khuyên đời thì con có công rất lớn, mong con cố gắng hoàn thành nhiệm vụ. Mau lên đài sen.
Dương Sinh: Xin tuân lệnh, con đã sửa soạn xong, mời ân sư lên đường....
Tế Phật: Đã tới nơi, mau xuống đài sen.
Dương Sinh: Con xuống rồi, phía trước người ta tụ tập đông đảo, hình như họ tổ chức đón tiếp mình trọng thể lắm.
Tế Phật: Đô Thị Vương ở Cửu Điện sớm được tin bữa nay chúng ta tới thăm, cho nên đã tổ chức lễ nghinh tiếp thật là đặc biệt, chúng ta phải phủi sạch bụi bặm. Con hãy nhìn phía trước, tiếng thanh la, tiếng trống rinh tai, đủ loại nhạc khí đang hòa tấu khúc nhạc chào mừng.
Dương Sinh: Bản nhạc này nghe giống như bản dân nhạc cổ điển Nam Bắc Quản Điều.
Tế Phật: Đúng đấy.
Dương Sinh: Nhạc tiên có khác, nghe xong cảm giác lâng lâng, hồn nhẹ nhàng bay bổng như đang sống tại cõi Tiên, cảnh này có thật được sao?
Tế Phật: Có thật chứ, người đời bất cứ ai công quả tu đạo tròn đầy, lúc thư son mời gọi về cõi Tiên, bên tai họ hẳn là được nghe tiên nhạc, còn kẻ không có công đức lớn không được hưởng thú vinh hoa đặc biệt này của cõi Trời. Trần gian vào những dịp lễ ban thưởng cũng có hòa tấu âm nhạc, cho nên cõi phàm có nhạc trần, cõi Trời có nhạc tiên, quả không phải là hư truyền.
Nếu như lúc sống tội ác nào cũng phạm thì hẳn là sau khi chết, tai sẽ phải nghe tiếng quỷ khóc, tiếng gươm đao xiềng xích, gặp cảnh này đường về cõi âm khó mà kham nổi, chắc chắn dọc đường sẽ bỏ chạy để rồi lại bị âm binh tróc nã trói đem về âm phủ. Chúng ta mau nhắm phía trước đi tới, quan viên Cửu Điện hàng ngũ chỉnh tề đang chờ đợi.
Dương Sinh: Lạy chào ra mắt Đô Thị Vương cùng chư vị Tiên Quan, kẻ hậu sinh này là môn đệ của Thánh Đế thuộc Thánh Hiền Đường ở Đài Trung cùng ân sư Tế Phật phụng chỉ dạo âm ti viết sách, bữa nay tới đây trước xin đa tạ sự tiếp đón nồng hậu, sau kính mong giúp đỡ chúng tôi phương tiện dồi dào.
Minh Vương: Miễn lễ, Dương Sinh mau đứng lên. Bữa nay bản vương đặc biệt thiết tiệc khoản đãi hai vị, mau theo tôi vào khách sảnh trong điện nghỉ ngơi.
Dương Sinh: Xin đa tạ Minh Vương quá hậu đãi.
Tế Phật: Chúng ta hãy theo Minh Vương vào trong điện nghỉ ngơi.
Minh Vương: Mời hai vị ngồi, xin chớ làm khách. Dạo thăm âm phủ để viết sách, suốt từ Đệ Nhất Điện tới bản điện có thể nói là công lao khổ cực muôn phần, bữa nay bản vương đặc biệt thiết tiệc để hai vị tẩy trần.
Tế Phật: Đa tạ sự chiếu cố của Đô Thị Vương, thầy trò chúng tôi rất hân hạnh được dự tiệc tẩy trần, vì cưỡi đài sen suốt một năm qua bị nhiễm quá nhiều bụi bặm!
Minh Vương: Đâu có, đâu có. Lão sư phụ tâm vốn thanh tịnh chỉ có bụi bám đầy mình mà thôi, như hoa sen mọc từ bùn chẳng thấy hôi tanh mùi bùn, bản tính trái lại vô cùng thanh cao, tinh khiết, chỉ tiếc đôi chân phàm lặn lội khắp nơi nên cần phải rửa sạch thôi. Trái cây tiên trên mâm, mời hai vị dùng tự nhiên, chớ khách sáo.
Tế Phật: Trò cưng cứ tự tiện, khó có cơ hội này, ăn đi.
Dương Sinh: Cảm ơn, cảm ơn. Loại trái cây này giống hệt trái bồ đào ở dương gian, màu đỏ ửng tím, hương vị ngọt ngào thơm mát, ăn rất ngon miệng.
Minh Vương: Đúng, đây là loại bồ đào sắc huyền, mọc tự nhiên ở Côn Lôn, vì hấp thụ được linh khí của Trời Đất mà kết trái cho nên vỏ màu đen huyền, ruột kết tinh hương vị quý giá, ăn nhiều đi.
Tế Phật: Mình vừa ăn vừa bàn chuyện, này Dương Sinh có thắc mắc điều chi không? Nếu có con hãy xin Minh Vương chỉ giáo.
Dương Sinh: Thưa vâng. Xin Minh Vương cho biết cảm tưởng về tình hình sinh hoạt tại quý ngục ra sao?
Minh Vương: Ha ha… tự biết trách nhiệm của bản ngục quá nặng nề trọng đại. Mắt nhìn hết đám tội hồn nọ tới đám tội hồn kia, bị hành xử những hình phạt quá đau đớn lòng thực quả không nỡ, song ở đây buộc phải phán quyết thực công bình, không thể để tình riêng chi phối. Ước mong chúng sinh sớm quay đầu hướng thiện, trách nhiệm của chúng tôi mới mong hoàn thành. Các cơ quan ở âm phủ đều sinh hoạt một cách hết sức trang trọng, nghiêm minh, thư thái nhẹ nhàng, giống như các pháp quan ở dương gian luôn luôn chủ trương: “Minh kính cao huyền” (Gương sáng treo cao). “Chính tâm hóa nhân” (Lòng ngay dạy người).
Dương Sinh: À thì ra là thế. Xin Minh Vương cho biết quý điện cai quản ngục nào?
Minh Vương: Bản điện quản lý đại địa ngục A Tỳ, lại còn thiết lập thêm 16 tiểu địa ngục để trừng phạt tội hồn.
Dương Sinh: Có người hỏi là sau khi chết phải qua 18 cửa địa ngục thì làm sao giảng?
Minh Vương: Người đời thường nói giỡn rằng: “Ái cha cha! sau khi chết phải qua 18 lần địa ngục”. Nói như vậy tức là chỉ mới đề cập tới địa ngục A Tỳ mà thôi, bởi vì địa ngục A Tỳ có tới 18 tầng thấu tới tận tâm của đất, nơi đó âm khí dày đặc, tối tăm, bàn tay giơ lên không nhìn thấy ngón, ngập đầy nước đen sì như cà phê. Tội hồn ở đó được uống cà phê tối ngày sáng đêm, Dương Sinh có muốn nếm một ly không?
Dương Sinh: Không dám, không dám, tôi nghĩ uống nước trà tốt hơn, chẳng thích thứ cà phê đó vì uống vào nó không tiêu.
Minh Vương: Dương Sinh còn câu thúc cẩn trọng, mời dùng trái cây tiên.
Dương Sinh: Loại trái cây này trông giống như hình tháp chín tầng ở dương gian, ăn vào hương vị thơm tho ngọt mát, hơn hẳn những loại trái cây trồng ở dương gian. Không rõ tên của loại trái cây này là gì?
Minh Vương: Đúng, tên nó là “tháp chín tầng”, đặc biệt chỉ có Cửu Điện mới trồng được thôi, ăn nó xương cốt cứng mạnh, đại bổ thần tính nguyên căn. 9 tầng là dương cực cho nên trái “tháp chín tầng” rất bổ dương khí, Dương Sinh ăn nó rất tốt.
Tế Phật: Ha ha… phần lớn ham lên tháp 9 tầng, ít thích xuống 18 ngục A Tỳ, kể cũng hay!
Minh Vương: Hai vị chớ chê tiệc nhỏ của tôi, hãy ăn cho no bụng. Tro bụi còn bám đầy người, bây giờ tôi đưa Dương Thiện Sinh ra Thác Cửu Tuyền tắm giặt được không?
Dương Sinh: Thưa ân sư, đi một mình con hơi ngại, mời ân sư cùng đi với con?
Tế Phật: Được.
Minh Vương: Mời hai vị theo tôi.
Dương Sinh: Đa tạ Minh Vương cùng chư vị Tiên Quan đã đích thân hướng dẫn chúng tôi đi. Đường sá thật là mới mẻ trong lành, địa ngục ít thấy những con đường sạch sẽ bằng phẳng như thế này.
Tế Phật: Đường này chỉ dành riêng cho những vị đạo sĩ có tu luyện qua lại, phàm muốn lên dương gian đón rước thần vị của thân linh đều phải tới đây tẩy trần, sau mới có thể lên dương gian tiếp nhận hương hỏa. Bữa nay con quả là may mắn mới được thấy chốn này, hãy thưởng thức cái phong vị tươi mát của Thác Cửu Tuyền. Con có thấy 3 vị Thần từ phía trước đi tới không, các vị đó sau khi tẩy trần sẽ nhận lãnh sắc chỉ lên dương gian đảm nhiệm chức vụ.
Dương Sinh: Nhìn các vị Thần đó thấy khí sắc vui tươi tràn trề, vẻ rực rỡ hào quang.
Minh Vương: Hai vị hãy rảo bước.
Dương Sinh: Núi phía trước cao quá, cây cối trên đó lại vô cùng xanh tốt, thác nước từ vách đá đổ xuống trông giống như những tấm lụa, tiết trời nóng bức như vậy mà nước mát cứ tuôn ào ào, hẳn là lòng mát dạ đất mở.
Minh Vương: Đã tới Thác Cửu Tuyền.
Dương Sinh: Quả không sai, trên vách núi có đề hàng chữ lớn sắc vàng óng ánh “Cửu Tuyền Bộc Bố” (Thác Cửu Tuyền). 9 ngọn thác từ trên cao ào ào đổ xuống trông giống như những tấm lụa trải dài.
Minh Vương: Dương Thiện Sinh sắp sửa tẩy trần. Lệnh cho các tướng hộ giá lui bước.
Tướng Quân: Xin tuân lệnh.
Minh Vương: Dương Thiện Sinh, hãy đi một mình tới dưới chân thác.
Dương Sinh: Sức nước quá mạnh, con không dám đi một mình, kính mời ân sư đi cùng con.
Tế Phật: Được. Thân Phật của ta đã 3 năm không tắm rửa, cũng nên lợi dụng cơ hội này thanh tẩy một phen. Chúng ta đi.....
Dương Sinh: Mát quá! A… mắt con không mở nổi.
Tế Phật: Cố mở ra mới có thể rửa sạch được mắt trần của con.
Dương Sinh: Sướng quá, mát mẻ vô cùng nhưng toàn thân ướt sũng, biết tính sao đây?
Tế Phật: Chớ lo, đợi lát nữa ta dùng quạt bồ quạt một quạt như máy vắt nước quay tít khô liền. Mau rửa sạch bàn chân, chỗ đó nước xối không tới còn dơ hày.
Dương Sinh: Xin ân sư đừng mỉa mai con.
Tế Phật: Những chỗ không nhìn thấy thường rất dơ dáy như gan bàn chân, gầm giường, gầm bàn, đó là những căn cứ địa, nếu không đại tảo trừ lỡ nó sinh ra rận sau này làm sao cưỡi gió đè mây được.
Dương Sinh: Đúng đúng, ân sư nói rất chí lý.
Tế Phật: Quả không sai, Thác Cửu Tuyền giống như 9 con rồng phun nước, bụi trần gặp nó lập tức sạch sẽ chẳng cần xà bông, bột giặt, thuốc tẩy. Người đời nên giữ gìn thân tâm trong sạch, để sau khi chết bị khám xét hẳn là tránh được hình phạt. Mau đi lên, đã sạch sẽ rồi.
Dương Sinh: Xin ân sư quạt lẹ cho người con khô đi.
Tế Phật: Con hãy nhìn cái quạt bồ này, còn hơn cả máy vắt nước.
Dương Sinh: Quả nhiên quần áo khô ngay, thân tâm đều sạch sẽ, đa tạ ân sư cùng Minh Vương.
Minh Vương: Mong Dương Thiện Sinh vì Thánh Hiền Đường gắng chịu đựng gian lao, thúc ngựa ra roi.
Dương Sinh: Xin tuân lệnh, mong Minh Vương ban cho thật nhiều linh quang.
Minh Vương: Mây tan, mặt trời ló dạng, không rửa cũng sạch, phải hiểu điều đó.
Tế Phật: Vì thời giờ đã trễ, chúng tôi xin cáo biệt tại đây, không thể tiễn chân Minh Vương về điện được.
Minh Vương: Không quan hệ, lệnh cho các quan viên hàng ngũ chỉnh tề đưa tiễn.
Dương Sinh: Nhờ ơn Minh Vương ban tiệc cùng cho tắm nước Thác Cửu Long Tuyền, tới già không quên, xin cảm tạ chư vị quan tiên, mong gặp lại.
Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.
DẠO TIỂU ĐỊA NGỤC DẦU SÔI TƯỚI THÂN MÌNH
Phật sống Tế Công
Giáng ngày 9 tháng 4 năm Mậu Ngọ (1978)
Thơ
Vân Sơn hữu lộ đạt tiên môn
Tùng hạ thâm tư vong nhật hôn
Ngã ái dương cuồng kỳ tế thế
Lư trung biệt hiện nhất càn khôn.
Mây núi đưa đường tới cửa tiên
Dưới thông quên tối nghĩ triền miên
Cứu đời đang lúc ta mê mải
Lều cỏ càn khôn họp sáng đêm.
Tế Phật: Khí trời bữa nay vô cùng nóng nực, các cửa tiệm, trạm xe đông nghẹt người thở không nổi; đường địa ngục lầy lội trơn trượt cũng đông đúc náo nhiệt lạ thường. Nhìn lại chùa miếu, thánh đường thê lương ảm đạm, hoa giả cảnh dối, mùi rượu thịt, sắc dục, tiền tài đã phủ ngập những nơi đó từ lâu, để rồi dần dần đắm chìm xuống đáy đầm lầy hố sâu tội ác. Bởi vậy, đường địa ngục giờ đây cũng đông nghẹt chứa không hết tội hồn. Mong người đời hãy tỉnh thức. Bữa nay chuẩn bị dạo âm ti, Dương Sinh lên đài sen.
Dương Sinh: Xin vâng lệnh, con đã sửa soạn xong, mời ân sư lên đường…..
Tế Phật: Đã tới nơi, Dương Sinh mau xuống đài sen.
Dương Sinh: Thưa ân sư, những người từ phía trước đang đi tới là những Thần Thánh từ phương nào tới vậy?
Tế Phật: Họ là Ngục Quan cùng Tướng Quân của tiểu địa ngục Dầu Sôi Tưới Thân Mình đến nghênh đón chúng ta.
Dương Sinh: À, thì ra là vậy. Lạy chào ra mắt Ngục Quan cùng chư vị Tướng Quân.
Ngục Quan: Miễn lễ, hoan nghênh hai vị đã phụng chỉ tới tham quan.
Dương Sinh: Đa tạ. Nơi cửa các công ty, công xưởng trên dương gian đều thấy treo tấm bảng đề “xin miễn tham quan”, tại sao ở đây quý vị lại hoan nghênh tham quan.
Tế Phật: Hừ hừ, công xưởng là chỗ quan trọng, kẻ nhàn rỗi không được tới đấy. Địa ngục không có cửa, không đón mừng người tới, nhưng người đời không chịu nhìn bảng cảnh cáo viết, lại ngang nhiên lao đầu vào, cho nên không lấy làm lạ khi họ bị bể sọ máu tuôn xối xả, đau đớn kêu la không ngớt.
Ngục Quan: Tế Phật nói rất chí lý, những nơi không nghênh đón, ngài ít lui tới là hơn, kẻo không sẽ bị rớt xuống giếng sâu hối không kịp; cũng xin chớ lưu tâm về việc bữa nay chúng tôi nghinh tiếp quý vị. Bản ngục là ngục Dầu Sôi Tưới Thân Mình trực thuộc quyền cai quản của Đệ Cửu Điện, mời hai vị theo chúng tôi đi xem xét tình hình.
Dương Sinh: Đa tạ những điều Ngục Quan vừa chỉ dạy. Tiếng kêu từ trong ngục vọng ra, các chảo dầu đang đun lửa bày la liệt trên đất, đã sôi sùng sục muốn bắn tung lên, quỷ binh còn hăng say châm thêm dầu, mồi thêm lửa. Tội hồn bị lột sạch quần áo, trói vào cây cột, chảo dầu sôi đặt sát bên, giữa lúc dầu cuồn cuộn réo sôi sùng sục thì quỷ binh đổ ập nước lạnh vào, thế là dầu sôi và lửa cháy văng khắp mình tội hồn, toàn thân chín đỏ, da thịt bỗng căng phồng, kẻ nào kẻ nấy kêu la thảm thiết, tình cảnh quá thương tâm, không rõ lúc sống họ đã phạm phải tội lỗi gì?
Ngục Quan: Để tôi sai đem một vài tội hồn tới cung khai, hầu khuyên răn người đời.
Dương Sinh: Hay lắm.
Ngục Quan: Đã giải tới. Tội hồn lắng nghe ta bảo: Hai vị này là Phật Sống Tế Công cùng Dương Sinh thuộc Thánh Hiền Đường ở Đài Trung trên dương gian phụng mệnh xuống âm phủ thâu thập án chứng, hãy mau khai thực những hành vi phạm lỗi lầm lúc còn tại thế.
Tội Hồn: Nói ra thực là xấu hổ, tôi lúc sống buôn văn bán chữ để sinh nhai, nghĩ rằng viết sách đứng đắn, mãi lực sẽ rất giới hạn, sao bằng viết tiểu thuyết dâm ô rồi đem xuất bản có lợi hơn nhiều. Từ đó tôi bèn âm thầm viết, in và bán, kiếm được rất nhiều lời. Sau đó vợ chồng tôi bất hòa đem nhau ra tòa ly dị, cuối đời tôi mắc bệnh bán thân bất toại, bèn cho là ác nghiệp quả báo. Sau khi chết âm binh áp giải tôi xuống địa ngục, lúc đứng trước đài gương soi ác nghiệp, tất cả các tội mà tôi đã phạm đều hiện rõ. Nên tôi đã phải trải qua các điện, chịu đủ mọi hình phạt nào như cắt tim, chặt tay v. v... còn bị giao tới Đệ Cửu Điện để lãnh hình phạt tưới dầu sôi, hàng ngày chịu thống khổ, cầu xin Trời đất xá tội nhưng chẳng được chiếu cố. Nhắn với thế nhân, chớ có viết chuyện dâm ô hại người, để tránh khỏi phải chịu hình phạt khắc nghiệt như tôi hiện nay, tối tăm chẳng thấy bóng mặt trời.
Ngục Quan: Sách dâm ô hại người không ít, trên đời thanh thiếu niên xem sách dâm ô nhiễm thói quen thủ dâm độc ác, xấu xa, hoặc tìm tới các ổ mại dâm nơi hang cùng ngõ hẻm, thậm chí còn hiếp dâm giết người, sự tai hại còn truyền mãi ngàn sau.
Kẻ viết sách dâm ô, ngoài việc chịu hình phạt nghiêm khắc ở các ngục ra, cuối cùng còn bị đày xuống ngục A Tỳ, đợi tới bao giờ sách dâm tuyệt tích mới có thể thoát khổ, trở lại kiếp luân hồi, tiếp nhận nghiệp báo. Tội hồn thứ hai mau khai rõ lúc sống ngươi đã phạm tội gì?
Tội Hồn: Tôi lúc sống mở tiệm chụp hình, kỹ thuật không đến nổi kém cỏi mà vẫn không đông khách, sau nghe lời dụ dỗ của bạn bè, lén lút quay phim con heo dâm ô tục tĩu đem bán, kiếm được rất nhiều lời, về sau việc làm ăn bại lộ, bị cảnh sát bắt, bị ra tòa án xử phạt. Suốt đời tôi chỉ có phạm mỗi một tội này. Tới khi chết bị đày ải đau đớn khắp các ngục, cuối cùng còn bị giải giao tới ngục này lãnh thêm hình phạt, thống khổ cùng cực không cách chi chịu nổi.
Ngục Quan: Phàm những kẻ viết sách dâm ô quay phim dâm dục, truyền bá hình ảnh khỏa thân, chế tạo thuốc kích thích tính dục, ấn loát phát hành truyện tục, chúng đều phạm vào nghiệp ác, âm phủ sẽ gia hình tối trọng. Dâm là đầu mối của muôn ngàn tội ác, bọn này dùng tài giỏi văn hay quét đất, sử dụng tình giả trí giả, không bệnh tật cũng than đau đớn làm vẩn đục tâm hồn người đời, tội ác quá lớn.
Thế nhân không nên xem những thứ tranh ảnh, sách báo dâm ô bẩn thỉu này, để tránh cho tính tình khỏi bị uế trược. Nếu sai trái tạo ác nghiệp sẽ khiến thần linh cai quản 3 cõi Trời, đất và người nổi cơn thịnh nộ.
Tế Phật: Bữa nay thời giờ đã trễ, chúng ta chuẩn bị trở lại Thánh Hiền Đường, đa tạ Ngục Quan đã cực nhọc chỉ giáo.
Dương Sinh: Bái từ Ngục Quan cùng Tướng Quân, đa tạ đã ban phát cho chúng tôi nhiều phương tiện.
Ngục Quan: Chớ khách sáo, lệnh cho các Tướng Quân cùng binh lính hàng ngũ chỉnh tề đưa tiễn.
Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.
Chúng ta đọc tới đến đây tạm ngưng, thì đã thấy rõ cũng như mấy cái phim trước cũng vậy. Nhưng mà tại sao những cái hình phạt nặng nề ở dưới địa ngục như vậy mà người ta không chết, khổ cực như vậy mà không chết? Bây giờ chúng ta mới xét rõ, một câu nói là xé tim các bạn tại thế gian mà các bạn không thấy, cái roi đánh trong tâm, óc các bạn mà các bạn không thấy. Một lời nói thôi, chính mình chửi họ, phản lại mình, mình đau đớn, đâu có phải thịt đau đớn, đâu có phải xương đau đớn, tự nhiên trong óc đau đớn, trong tim đau đớn không ngủ được. Cho nên cái đó là một cái roi điển để cảnh cáo tâm thức của bất cứ phần hồn nào. Kỳ thật phần hồn là bất diệt, mà nếu chúng ta biết ăn năn sửa đổi và tiến hóa đi lên thì chúng ta có cơ hội giải thoát, thật sự có cơ hội để giải thoát.
Tại sao chúng ta đọc Địa Ngục Du Ký? Là để chúng ta chứng minh có thể thoát. Đau, chết rồi tại sao hồi sinh lại, thấy chưa?Cái phần chơn giác nó vẫn là chơn giác. Vì nó hướng về sự ô nhiễm thì ô nhiễm nó sẽ bị sự kích động của ô nhiễm, đó là kêu bằng đánh đập nó.
Cho nên ngày hôm nay chúng ta là người đàng hoàng…
- Chúng ta đi ăn cướp của người ta, đi nói xấu người khác, phản trắc đủ chuyện, rồi ai lãnh cái đó?
- Chính mình đánh mình chớ đâu phải địa ngục đánh mình đâu!
Nếu các bạn là một người đàng hoàng, tốt, hướng thượng, vị tha, biết cuộc đời này là tạm, chỉ có tha thứ và thương yêu là chánh… thì các bạn suốt cả một cuộc đời biết giữ cái tâm thức như vậy thì tới cuối cùng các bạn cũng là giải thoát. Học có bao nhiêu đó thôi, những thiện nhân học có bao nhiêu thôi!
Nhịn nhục mới biết tha thứ, còn thiếu nhịn nhục không có tha thứ ai hết - tăm tối.
Nhịn nhục tối đa: Chư Thánh, chư Tiên, chư Phật đều nhịn nhục mà thành đạo, chớ không có một vị nào không có nhịn nhục mà thành đạo hết thảy.
Đó, như Tôn Ngộ Không đó, 72 phép mầu gặp đâu đánh đó, nhưng mà rốt cuộc phải nhịn nhục ở dưới Ngũ Hành Sơn; bao nhiêu năm, mấy trăm năm bị giam ở đó để học có chữ nhẫn mới thăng hoa lên.
- Ngày hôm nay phần hồn của chúng ta đang làm cái gì đây?
- Cũng đang bị giam ở trong “Ngũ Hành Sơn”.
Kích động và phản động, biết bao nhiêu chiều hướng truy kích chúng ta. Mà do ta khởi: nếu như ta ác thì chúng ta sẽ ngộ ác, mà ta luôn luôn giữ tịnh thì không bao giờ chúng ta ngộ ác, chỉ cảm hóa đối phương mà thôi, và không có bị kẹt. [39:53]
Cho nên các bạn đã có cái duyên lành, may mắn biết cái pháp này để tu và biết cái đường lối làm sao để tự trị, đó là niệm Phật. Và các bạn biết Soi Hồn, biết Pháp Luân, biết Thiền Định là cải tiến nội bộ trong tâm thức của các bạn, từ trược đi tới thanh. Nhìn nhận ta là trược, nhìn nhận tội lỗi của ta, ta phải sửa chớ không ai sửa. Chính ta có thể đưa chúng ta tới chỗ thanh thoát và tiến hóa trở về với quân bình sẵn có của chính mình.
Các bạn đọc cái phương pháp này, các bạn nhận xét rằng từ ngày tôi tu tới bây giờ, tôi biết bao nhiêu sự duyên lành đến với tôi, thậm chí những cuốn sách người ta cũng dày công, người ta bỏ công ra người ta dịch, mà trong lúc đó tôi muốn dịch để hiểu cũng không có, nhưng mà tại sao, ai chuyển, ai cho? Do cái công năng công phu tu của chính chúng ta, thì chư Tiên chư Phật mới chuyển độ những người xuống giúp đỡ chúng ta, và cho chúng ta có phương tiện đọc, hiểu, minh, sửa. Nhưng mà nhiều người còn kỳ thị, cho đó là giả, cho đó là không có sự thật; cái đó cũng đành đi, tại vì mình chưa thấy.
Nhưng mà bây giờ chúng ta tu rồi bình tĩnh chúng ta xét: “Ô! Tại sao từ lúc mấy tháng nay tôi tu thấy thanh nhẹ, mà bữa nay gặp một chút công chuyện là tôi nó dằn dọc con người, (phút 41:04) nó đau đớn trong tâm hồn, tôi không nói ra được nhưng mà vẫn vày xéo tôi."
- Tại sao, cái gì vày xéo?
- Chúng ta thấy luật Trời chưa?
- Luật Trời không phải là phổ biến, phổ hóa ra cho người ta thấy, nhưng mà ẩn tàng trong tâm thức của các bạn… Càng xuống nữa là địa ngục. Cho nên nhiều người ở thế gian mặt mày đương tươi tắn, buôn bán làm ăn vui vẻ, ta đây xưng này xưng nọ, nhưng mà một ngày nào đó cái mặt tối sầm, ám khí tràn đầy...
- Cái tội nó là tội gì?
- Tự nó đày nó thì cũng như cái nhà các bạn mà khi không đóng cửa kín hết trọi không cho ánh sáng vào để chiếu trong căn nhà, thì căn nhà làm sao mà tươi? Phải chính mình làm không?
Cho nên chúng ta tu cái phương pháp này là đúng theo khoa học huyền bí nằm ẩn tàng trong tâm thức của chúng ta. Nếu chúng ta chịu khai triển, chịu mở là chúng ta sẽ đi tới; không phải là tự đắc, đương nhiên phải đi tới; sự quân bình, nhàn hạ nó sẽ về với các bạn; các bạn buông bỏ, các bạn hy sinh cái tánh hư tật xấu.
Hồi nào tới giờ tôi ôm cái tánh hư tật xấu, tưởng đâu cha mẹ tôi cho cái đó là phước. Không! Cái đó là cái xấu, tôi nhận định nó là xấu. Tôi phải trở về sự thanh nhẹ, quân bình sẵn có của tôi thì tôi mới đạt sự nhàn hạ, thì tôi mới thực hiện được việc tha thứ và thương yêu. Đầu môi chót lưỡi tôi luôn luôn phải giữ cái tình tha thứ và thương yêu giữa nhân loại và nhân loại. [42:25]
Khi các bạn thấy một người đối diện các bạn chảy máu, các bạn còn biết hít hà. Mà nó thân ngoại thân, nó ở ngoài thân các bạn mà tại sao bạn hít hà? Nó đồng một thức với nhau, nó đồng một sự đau đớn.
Ông Dương Thiện Sinh, ổng xuống địa ngục ông thấy đánh người ta tội nghiệp, ông muốn can thiệp liền, tại sao? Chính ổng là tội hồn mà tội hồn cũng là ổng, mà ổng có duyên đi để học để về ổng phải thức tâm tu nữa. Nếu về dương gian mà ổng không thức tâm thì ổng cũng phải xuống trở lại thọ những cái hình phạt đó. Cho nên ổng thấy bất bình, trong lúc đầu ổng thấy bất bình.
- Vì sao ổng bất bình?
- Vì ổng còn vun bồi cái tự ái của ổng. Ổng tưởng ổng hay hơn, ổng sáng suốt hơn vua Diêm Vương, nhưng mà khi đàm đạo với vua Diêm Vương rồi đó, ổng thấy đúng: Tội của nó làm nó phải chịu!
- Nhưng mà muốn làm bánh mà cái bánh nó hư rồi thì cái thợ bánh phải làm sao?
- Phải nhồi nó trở lộn lại mới cho nó có cơ hội hồi sinh.
Cho nên đúng, nó có cơ hội hồi sinh đúng theo định luật sanh, trụ, hoại, diệt, hồi sinh. Thì tất cả Càn Khôn Vũ Trụ đang ở trong sanh, trụ, hoại, diệt, hồi sinh. Chúng ta đang, đang trụ đây, rồi sẽ hoại, rồi sẽ diệt, rồi sẽ hồi sinh. Mà bây giờ chúng ta biết được phần hồn là hồi sinh bất diệt, chúng ta tu thẳng vào phần hồn thì những cái tội tăm tối kia nó không đến với chúng ta. Vì chúng ta đã đi thẳng một con đường, và chúng ta luôn luôn chấp nhận tha thứ và thương yêu để tôi được nhẹ để tiến hóa, để tôi về cái quê xưa chốn cũ, cái chỗ nhàn hạ của tôi, tôi tận hưởng sự thanh nhẹ của Ông Trời, và tôi sẽ hợp tác với Ông Trời và tôi sẽ giúp đỡ tất cả chúng sanh.
Vạn linh ở thế gian là một, thì cái tâm thức tôi là quy nhứt không còn chia rẽ nữa, không còn tôn giáo này, tôn giáo kia, tôn giáo nọ, chỉ có biết thương yêu. [44:07]
Ngày hôm nay chúng ta xuống thế gian có vợ, có chồng, có con có cái mà chưa biết yêu là cái gì, thương là cái gì. Bây giờ chúng ta biết ta chúng ta mới quý ta, mới thấy cái cơ tạng này, cái thể xác này cấu trúc bởi siêu nhiên mà có, nó rất tinh vi, nó đang kiểm soát phần hồn của chúng ta mà ta không hay, ta tưởng nó là ta.
Cho nên cái xác là nó tạo sóng sông mê mà thôi, mà để nó thức cái hồn. Mà cái hồn ăn năn hối cải tu rồi thì (44:31 nghe không rõ)… Chúng ta xác nhận rõ ràng cái hồn đang làm chủ cái xác chớ đâu phải cái xác làm chủ cái hồn. Nếu cái xác làm chủ cái hồn thì chúng ta có thể kêu những người chết trong nhà xác là nó ra ngồi nghe thuyết pháp - Không, không ra được!
- Thì những người có hồn có vía mới ngồi đây nghe, thì hồn vía thức hay là xác thức?
- Hồn vía thức mới không đày cái xác.
Quý Trời Phật, quý thể xác, thương yêu thể xác; thương yêu, càng thương yêu thể xác càng thương yêu cha mẹ, càng thương yêu đồng loại, càng thương yêu Trời Phật. Đó là con đường đắc đạo.
Phải thấy họ là mình, cọng cỏ là ta, tất cả đều là ta. Nếu không phải, Ông Trời ban thanh khí cho cỏ để làm gì? Cỏ nó đang hưởng thanh khí như chúng ta hưởng. Nếu không có thanh khí chúng ta chết rồi! Thì cọng cỏ nó cũng nhờ thanh khí nó sống. Đất cát cũng vậy, chúng ta thấy không? Cái thức hòa đồng của vạn linh đang tiến hóa trật tự, trong trật tự chứ không ngoài trật tự, mà chính chúng ta ngoan cố, tự ái, tự làm mất trật tự cho chính mình.
Cho nên chúng ta ghét một ai… thì mình ghét họ là ghét mình. Giận một ai, giận họ là giận mình - Nhớ câu này! - Thương họ là thương mình. Phải biết thương họ. Ông Trời, Phật đã thương chúng ta mới cảm hóa chúng ta, ngày hôm nay có cơ hội tu.
- Hỏi chớ ta được tu, tại sao chúng ta không học cái hạnh của Ông Trời, Phật để cảm hóa người khác có cơ hội tu?
- Cho nên rốt cuộc phải học sự nhịn nhục.
Hôm nay duyên lành chúng ta có cơ hội tụ họp nơi đây để đóng góp một ý chí hướng thượng của chung để làm việc cho ba cõi, để ba cõi chứng minh cho chúng ta rằng chúng ta thật tâm, thật chí lo tu học chớ không phải nuôi dưỡng sự tranh chấp vô lý và không có tiến hóa được. Chúng ta nguyện bỏ tất cả những tánh hư tật xấu để tiến tới sự chơn giác và để sống hòa đồng với vạn linh cả Càn Khôn Vũ Trụ.
Thành thật cảm ơn sự lưu ý của các bạn! [46:21]
-----
Đức Thầy: Hôm nay ngày 4 tháng 3 năm 1987
DẠO ĐỊA NGỤC RẮN ĐỘC ĐỎ TÍA CẮN NHOI
Phật Sống Tế Công
Giáng ngày 19 tháng 4 năm Mậu Ngọ (1978)
Sám hối năng tiêu tội nghiệp nhân
Trần ai tẩy tận động nguyên thần
Thiên Đường chỉ nạp tu chân khách
Địa ngục chuyên nghinh tác ác nhân.
Sám hối mới mong giải nghiệp thân
Động tâm bụi phủi sạch tinh thần
Thiên Đường chỉ đón người tu đạo
Địa ngục chuyên mời lũ ác nhân.
Tế Phật: Thiên Đường chỉ dung nạp người học đạo, tu nhân tích đức, hiền lành chân thật. Địa ngục trái lại chuyên nghinh tiếp kẻ bất nhân ác đức, gian trá lưu manh. Vì hai nơi không giống nhau nên đối tượng tiếp đón cũng khác nhau. Như nơi sòng bạc mở rộng cửa để nghinh đón những đồng đạo cùng chung chí hướng, đối với việc đánh bạc nếu như con không cảm thấy hứng thú, Tướng Quân giữ cửa sẽ ngăn cấm không cho con vượt qua ao Sấm Sét (Lôi Trì) một bước. Điều này đủ chứng tỏ nếu như lúc sống con không ham thích đánh bạc, ắt hẳn con sẽ không đi theo ngả đường đám con bạc ham lao đầu tới. Bữa nay chuẩn bị dạo âm ti, Dương Sinh mau lên đài sen.
Dương Sinh: Xin tuân lệnh. Con đã sẵn sàng, mời ân sư khởi hành.....
Tế Phật: Đã tới. Dương Sinh mau xuống đài sen.
Dương Sinh: Bữa nay mình tới chốn nào đây?
Tế Phật: Con thấy phía trước Ngục Quan đang lo sắp xếp các thuộc hạ để nghinh đón chúng ta, họ là những quan viên của Địa Ngục Rắn Độc Đỏ Tía Cắn Nhoi. Mau tới trước làm lễ ra mắt.
Dương Sinh: Vái chào ra mắt Ngục Quan cùng chư vị Tướng Quân.
Ngục Quan: Miễn lễ. Bữa nay phụng mệnh nghinh tiếp nhị vị đạo trưởng tới thăm, kính mời hai vị vào trong ngục tham quan.
Dương Sinh: Cảm tạ hậu ý tiếp đãi của Ngục Quan..... Ôi chao! rắn lớn bò kín sàn ngục khiến người ta ai nhìn thấy cũng sợ hãi kinh hoàng. Bầy rắn đỏ rắn tía trườn mình bò lúc nha lúc nhúc, con nào con nấy to quá chừng. Đàn rắn nhắm miệng tội hồn nhoi vào rồi chui ra đằng rún, có nhiều tội hồn thân thể tứ phía bị rắn đục lỗ, máu tươi xối xả tuôn ra, mặt tội hồn không còn chút khí sắc, mê man té lăn ra đất. Tiếng rên la nghe điếc cả tai, chứng kiến cảnh này lục phủ ngũ tạng tê buốt, tay chân bủn rủn. Xin hỏi Ngục Quan những người này đã phạm phải các tội gì?
Ngục Quan: Bản ngục là Ngục Rắn Độc Đỏ Tía Cắn Nhoi. Trong ngục toàn rắn độc màu đỏ tía, chúng không nhoi đất mà nhắm tội hồn nhoi miệng, nhoi rốn như vậy là cũng có lý do. Phàm những kẻ tại thế không lo chính đạo, chuyên môn nhắm kẽ hở pháp luật luồn lách, tham nhũng hối lộ, tham lam của công, tham của hại người, tâm địa ác độc như rắn rết, chuyên môn gây đau đớn cho người khác, hành động gian manh, gây chia rẽ giữa người này kẻ nọ khiến họ ấu đả thanh toán nhau, bọn nhắm mắt giết người giấu dao, giấu dùi thừa cơ đâm chém.
Hiện nay trần gian ngành kiến trúc đại phát đạt nhiều nhà thầu lãnh xây cất công thự, tư thất v.v... đều bớt công, giảm vật liệu khiến di hại về sau, hành động này như rắn đào hang vô cùng bất chính. Sau khi chết không những phải chịu hình phạt ở các ngục khác, mà cuối cùng còn bị giải giao tới bản ngục lãnh hình phạt tối hậu.
Dương Sinh: Rắn cắn nhoi thân người, kinh hãi muôn phần, không rõ còn có những tội nào khác phải tới đây chịu hình phạt nữa không?
Ngục Quan: Tôi chỉ kể đại khái, tội trạng còn nhiều, tùy theo trường hợp mà phân xử.
Tế Phật: Kẻ thích âm mưu dùng sừng trâu nhọn dần dần vì cái nhỏ mà mất cái lớn. Một đời dùng sừng đào khoét liệu rộng được bao nhiêu? Kiếp người lại quá ngắn ngủi, tại sao không sống cho có lương tâm, mà lại đi ỷ tài vơ vét lợi lộc. Nhìn đám tội hồn bị đưa ra pháp trường kia, xiêu xiêu vẹo vẹo, đau đớn ngập tràn chịu đựng cách nào cho thấu.
Trông mong người đời xem xong sách Địa Ngục Du Ký chớ nên dùng sừng trâu nhọn nữa, nếu không sẽ giống kẻ thọc tay vào lỗ bắt trạch, bắt lươn, sẽ có lúc trong lỗ không có trạch có lươn mà có rắn độc. Đó chẳng phải là tự tìm cái chết hay sao? Bữa nay dạo âm ti tới đây thời giờ đã trễ, Dương Sinh mau chuẩn bị trở lại Hiền Đường.
Dương Sinh: Đa tạ những điều Ngục Quan vừa giảng giải. Thầy trò chúng tôi xin cáo từ.
Ngục Quan: Lệnh cho các Tướng Quân hàng ngũ chỉnh tề đưa tiễn.....
Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.
HỒI NĂM MƯƠI BỐN
DẠO ĐẠI ĐỊA NGỤC A TỲ
Phật Sống Tế Công
Giáng ngày 26 tháng 4 năm Mậu Ngọ (1978)
Loan môn vãn khóa hưởng kinh thanh
Hoán tỉnh thương sinh khí thị danh
Đại hạ cao lâu tần kiến lập
Bách niên khứ xứ tại thổ thành.
Chiều xuống cửa thiền vẳng tiếng kinh
Trần gian thức tỉnh bỏ công danh
Lầu cao nhà lớn xây cho lắm
Già thác cũng về ở mả xanh.
Tế Phật: Phía trước Thánh Hiền Đường mới xây cất một tòa lầu lớn, người thời nay có diễm phúc nên đều được ở trên không trung, nhưng “tâm an” bao giờ cũng hơn “cư an”. Tâm nếu như không an định mà ở lầu cao cũng chưa kể là được hưởng phúc lộc. Đời quý nhứt là tâm an, bởi lẽ tâm không an thì dù có ở nơi cung vàng điện ngọc cũng vẫn cảm thấy bất an chẳng có chi là sung sướng cả.
Dương Sinh: Ân sư nói rất chí lý.
Tế Phật: Mau lên đài sen, chuẩn bị dạo âm ti.
Dương Sinh: Con đã sửa soạn xong, mời ân sư lên đường.....
Tế Phật: Đã tới, Dương Sinh xuống đài sen.
Dương Sinh: Con xuống rồi, bữa nay mình tới chốn nào đây?
Tế Phật: Bữa nay mình dạo Đại Địa Ngục A Tỳ.
Dương Sinh: Người đời nay rất sợ Ngục A Tỳ, xin thầy dẫn con đi thăm ngục khác.
Tế Phật: Con đừng hãi, đã có ta bên cạnh một chút cũng đừng lo. Nếu như tâm con kinh hoàng, ta ban cho con một viên thuốc “định thần” này, uống mau đi rồi theo ta.
Dương Sinh: Đa tạ ân sư đã ban cho con thuốc tiên, uống xong tâm trí cảm thấy yên định lạ thường. Phía trước Ngục Quan đã tới nghinh tiếp chúng ta.
Ngục Quan: Hoan nghênh Phật Sống Tế Công cùng Dương Thiện Sinh đã thân hành tới chỉ dạy. Bản ngục là Địa Ngục A Tỳ thuộc quyền cai quản của Đệ Cửu Điện, hoan nghênh nhị vị tới tham quan.
Dương Sinh: Cảm tạ sự thành tâm thiện chí của Ngục Quan. Thưa tại sao khuôn viên của Địa Ngục A Tỳ lại rộng lớn quá thế này?
Ngục Quan: Địa Ngục A Tỳ giống như cái mũi của người ta lớn mà không lớn nhưng lại có thể xuyên qua khắp thân mình, vì là đường dẫn khí hô hấp cho nên kẻ bị giam tại Địa Ngục A Tỳ đều là thứ quỷ tội ác ngập trời.
Dương Sinh: Con không dám thăm cái động lớn phía trước, bên trong tối om, đen nghịt, chỉ nghe tiếng kêu la rùng rợn cùng tiếng nước nóng sôi sục, hẳn là tội hồn đang bị nhận chìm trong đó?
Ngục Quan: Những kẻ ở trong động toàn là tội hồn, ngục này có cả thảy 18 tầng, trong ngục cắm đầy chông sắt nhọn hoắt cùng ngập đầy nước sôi. Tội hồn bị Tướng Quân lấy đinh ba đẩy vào, cùng bị lòng đất hút mạnh nên chỉ còn kịp nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết, ngưng một lát, kế đó gào thét không nguôi. Trong ngục bàn tay giơ lên không nhìn thấy năm ngón, kẻ bị hành hình ở bên trong vô cùng thống khổ, có thể nói hình phạt này là hình phạt vô cùng đau đớn.
Dương Sinh: Thường nghe nói người đời rất sợ Ngục A Tỳ là bởi lý do nào?
Ngục Quan: Kẻ bị đày xuống Ngục A Tỳ, phần lớn đều không được siêu sinh, giống như bị tòa án ở dương gian kết án chung thân khổ sai vậy.
Dương Sinh: Ngục Quan có thể dẫn vài tội hồn ra đây để thẩm vấn lấy cung không?
Ngục Quan: Vì quý Đường phụng chỉ viết sách Địa Ngục Du Ký, nên Minh Vương đã ra lệnh cho chúng tôi được phép đem vài tội hồn ra để làm bằng chứng thôi, còn bình thường những kẻ đã bị đày tại Địa Ngục A Tỳ không bao giờ được thả ra. Dương Sinh hãy nhìn tôi dùng phép lạ..... phóng luồng ánh sáng cực lớn vào trong ngục tức thì toàn bộ khí giới hành hình tội nhân ngưng hoạt động. Tướng Quân mau kéo cổ vài tội hồn ra.
Tướng Quân: Xin tuân lệnh..... đã kéo được tội hồn ra.
Dương Sinh: Thân thể tội hồn bị hành hạ bấy nhầy, nát như tương, máu me đầm đìa, hai tròng mắt lồi ra, không còn nhận ra hình dáng con người, thật là đáng thương.
Tế Phật: Để ta tạm thi thố pháp lực cho thần trí bọn họ tỉnh lại, giảm bớt sự đau đớn của xác thân để họ dễ bề thuật lại những hành vi phạm tội.
Dương Sinh: Diệu pháp của ân sư thật quả vô biên, thân thể tội hồn mười phần nát bấy đã hàn gắn lại được hình người tới bảy phần, chỉ còn ba phần là giống quỷ, không hiểu tại sao?
Ngục Quan: Đây là hai vị đại sư, bọn mi mau thuật lại những hành vi ác độc lúc còn tại thế để khuyên răn người đời.
Tội Hồn: Tôi lúc sống phạm vào tội bất hiếu, bình thường chỉ ham chơi bời không chịu làm việc, những khi ngửa tay xin tiền mà không được thì ngoác mồm chửi cha mắng mẹ, có khi còn tay đánh chân đá. Lúc sống không chịu giữ đạo hiếu, sau khi chết bị chịu tất cả những hình phạt ở các ngục khác xong còn bị chuyển tới đày tại Ngục A Tỳ vĩnh viễn không được siêu sinh. Kính mong hai vị đại sư thương tình xin giùm cho tôi được thoát khỏi ngục A Tỳ, đầu thai làm kiếp trâu chó tôi cũng vui lòng, bởi vì ở đây quá đỗi thống khổ.
Tế Phật: Trăm đức thiện, đức hiếu đứng đầu, đã không biết phụng dưỡng lại còn đánh đập cha mẹ, tội ác thật quá lớn. Tội bất hiếu luật ở âm phủ không tha, ta không có cách nào cả
Ngục Quan: Đời có lắm kẻ vì tư dục hôn nhân, vì tư lợi tiền tài mà phản bội cha mẹ, những kẻ bất hiếu đó nếu như không sớm hối cải, sau khi chết chắc chắn sẽ bị đày xuống Ngục A Tỳ. Tội hồn thứ hai hãy mau cung khai.
Tội Hồn: Tôi lúc sống tham dâm hiếu sắc, nhiều lần cưỡng dâm con gái nhà lành, dụ dỗ kết thân với quả phụ cùng nhận trẻ gái mồ côi làm con nuôi để giở trò ám muội, tôi nghĩ rằng làm như vậy là được tận hưởng hạnh phúc ở cõi đời, nào ngờ sau khi chết phải chịu lãnh đủ mọi hình phạt đau đớn, thống khổ. Cuối cùng tôi còn bị phán đày tại ngục A Tỳ này vĩnh viễn không được siêu sinh. Kính mong sư phụ cứu mạng tôi, nếu như tôi thoát khỏi được cảnh khổ đau này nguyện làm thân chó ngựa của Ngài.
Tế Phật: Ta không cần dùng tới chó ngựa. Lúc sống hiếu sắc tham dâm, không đi đường ngay lối thẳng, muôn tội ác tội dâm đứng hàng đầu, đã bị đày đọa tại Ngục A Tỳ còn hối hận được sao!
Ngục Quan: Tội hồn thứ ba, hãy mau thuật lại những hành vi đen tối lúc sinh tiền.
Tội Hồn: Tôi lúc sống chuyên môn chế thực phẩm, thuốc thang, rượu chè giả tạo như thuốc tây, rượu tây, rượu ta, nước tương v.v... để kiếm lời thật nhiều. Vì tham làm giàu một cách thất nhân, thất đức như vậy cho nên sau khi chết bị đày tại ngục A Tỳ. Kính mong Phật Sống Tế Công xin với Diêm Vương để Diêm Vương xá tội cho tôi, kiếp sau được lên làm người tôi hứa sẽ an phận giữ mình, kiếm tiền một cách có lương tâm.
Tế Phật: Chế rượu, thuốc giả mạo, tội ác quá lớn, không nghĩ gì tới đạo đức, mạng sống con người, thử hỏi nuốt những thứ đó vào bụng có khác gì uống thuốc độc, ngươi mất hết lương tri, hại người quá nhiều. Xử đày ngươi tại Ngục A Tỳ uống nước đất đen để giải độc, mùi vị ra sao mi tự hiểu biết, còn ta hoàn toàn bất lực.
Ngục Quan: Tội hồn thứ tư hãy mau thuật lại những hành vi ác độc lúc còn tại thế.
Tội Hồn: Lúc sống tôi chuyên nghề buôn lậu, hút á phiện chích ma túy, sau vì xài tốn quá nhiều tiền, tôi buôn lậu luôn cả mấy thứ này, thành một đời hại quá nhiều người. Sau khi chết Diêm Vương cả giận phán đày tôi vĩnh viễn tại Địa Ngục A Tỳ. Ở đây hàng ngày chịu thống khổ quá đỗi, hối hận lúc sống đã phạm vào tội ác quá lớn, hiện tại vô phương cứu chữa.
Tế Phật: Buôn lậu là đã phản bội luật pháp quốc gia, lại còn buôn lậu cả ma túy để làm hại đồng bào, luật dương thế chẳng tha, luật âm phủ không cứu. Phàm tại thế buôn lậu cùng nghiện ngập buôn bán ma túy tội thật quá lớn, những kẻ phạm phải tội này hãy mau mau buông dao đồ tể, làm lại cuộc đời, nếu như ngoan cố, sau khi chết chắc chắn sẽ bị đày xuống Ngục A Tỳ muôn ngàn năm chẳng thể siêu sinh.
Ngục Quan: Bốn tội hồn cung khai đã xong, hy vọng người đời sau khi đọc xong sách Địa Ngục Du Ký, những ai trước đây đã trót phạm phải lỗi lầm, từ nay nếu như biết ăn năn hối cải, ta sẽ sẵn sàng tha thứ. Hy vọng người đời mau mau quay đầu thức tỉnh, chớ có tham lợi lộc nhất thời mà bị sa vào đường cùng ngõ cụt.
Tế Phật: Thời giờ đã trễ, chúng ta chuẩn bị trở lại Hiền Đường.
Dương Sinh: Xin cáo từ Ngục Quan cùng chư vị Tướng Quân. Cảm tạ sự tiếp đãi nồng hậu.
Ngục Quan: Lệnh cho các Tướng Quân hàng ngũ chỉnh tề đưa tiễn.
Tế Phật: Dương Sinh mau lên đài sen.
Dương Sinh: Thưa con đã sẵn sàng, mời ân sư trở lại Hiền Đường.....
Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác. [51:35]
[Hết cuốn 12 - ID# 19870000L12]