[19870000L11 - Cuốn 11]
ĐỊA NGỤC DU KÝ: THẦY ĐỌC VÀ GIẢNG TẠI MELBOURNE - ÚC CHÂU 1987 – Từ Hồi 45 đến Hồi 48
HỒI BỐN MƯƠI LĂM
DẠO ĐỊA NGỤC OẰN LƯNG ĐỘI ĐÁ
Phật Sống Tế Công
Giáng ngày 9 tháng 12 năm Đinh Tỵ (1977)
Trọng đạo tôn sư đức nghiệp tuân
Điêu hoa lạc diệp tổng quy căn
Tư nguyên niệm bản thông chân tính
Bội nghĩa vong ân hà túc luân.
Trọng đạo tôn sư nghiệp đức nên
Hoa rơi lá rụng thảy quy nguồn
Nhớ mong gốc gác thông chân tính
Bội nghĩa vong ân há lạm bàn.
Tế Phật: Năm Rắn sắp hết, mọi người đều nghĩ năm Ngựa tới sẽ thành công, đó chẳng qua chỉ vì muốn thành công nên cho rằng ngựa không dừng vó gắng gỏi tiến lên. Ta hy vọng người đời qua năm mới thúc ngựa ra roi, nếu không ngựa chẳng ra ngựa, cọp chẳng ra cọp, tiếng hô sẽ giống như gió xuân qua tai ngựa.
Tu đạo nên học cái tính của con ngựa luôn luôn hướng về tinh thần vô địch không hề sợ sự trở ngại gian nan, còn như nếu buông bỏ, tới đâu hay tới đấy, một sớm thấy mình già nua hẳn là có bốn ngựa cũng khó đuổi kịp. Bữa nay chuẩn bị dạo âm ti, Dương Sinh mau lên đài sen.
Dương Sinh: Con đã sẵn sàng, mời ân sư lên đường. Không rõ bữa nay mình dạo thăm ngục nào?
Tế Phật: Sẽ tới Ngục Oằn Lưng Đội Đá trực thuộc sự cai quản của Đệ Thất Điện. Chuẩn bị khởi hành….. Đã tới Địa Ngục Oằn Lưng Đội Đá, Dương Thiện Sinh mau xuống đài sen.
Dương Sinh: Quả nhiên chỉ sau một sát na đã tới. Khi ngồi trên đài sen ở trước Thánh Hiền Đường, nhắm chặt hai mắt giống như ngồi trên máy bay phản lực, chỉ nghe tiếng “vù” bên tai đã tới địa ngục.
Tế Phật: Người cũng giống như phi cơ ở giữa không trung, phải không có chướng ngại vật, còn không, nguy hiểm vô cùng, vì nếu sơ sẩy thì chỉ trong nháy mắt là rớt xuống vực sâu muôn ngàn trượng. Có thể nói, chỉ cần một chút sơ ý xương thịt lập tức tan thành tro bụi vô phương tìm kiếm. Càng định được thần càng tăng thêm sự nhẹ nhõm, càng nhẹ nhõm càng dễ cất cánh. Do đó người ta lên hay xuống đều phải căn cứ vào sự quyết tâm, có quyết tâm mới đạt tới trạng thái ổn định lớn lao.
Người đã tu tâm dưỡng tính, dù có lâm cảnh trận mạc cũng chẳng dễ dàng hốt hoảng. Còn nếu không tu, sự đọa lạc địa ngục xảy đến cũng chỉ trong một thoáng phút giây. Do đó khuyên người đời cần phải ổn định tâm trí, nhìn rõ phương hướng, dù cho có bị lạc vào chốn khói sương mê hồn trận cũng vẫn còn có tâm là kim chỉ nam. Nếu nắm vững được tâm, tự nhiên thành công trong mọi việc, ngồi trên tòa sen ở giữa chốn bụi bẩn nước nhơ được hẳn là phải có công phu về định thần tĩnh tâm mới có thể ngồi nổi, còn không chỉ cần một chút sơ sẩy sẽ bị mất hút nơi chốn vực sâu không đáy. Con có phúc khí mới có thể ngồi nổi, cho nên phải cố giữ gìn. Mau tới trước mặt Ngục Quan làm lễ ra mắt.
Dương Sinh: Xin tuân lệnh. Kính chào Ngục Quan cùng chư vị Tướng Quân, tôi là Dương Sinh thuộc Thánh Hiền Đường, bữa nay thầy trò chúng tôi phụng chỉ tới quý ngục thăm hỏi sự tình, kính xin Ngục Quan giúp đỡ phương tiện.
Ngục Quan: Hoan nghênh Tế Phật cùng Dương Sinh tới thăm, việc phụng chỉ viết sách là việc làm vô cùng quang vinh, mời hai vị vào trong ngục tham quan.
Dương Sinh: Cảm tạ Ngục Quan! Phía trong các tội hồn đang làm việc, người lớn kẻ nhỏ đều đang khuân những tảng đá, phải chăng quý ngục đang xây thêm phòng mới?
Ngục Quan: Trong này không xây thêm phòng mới, các tội hồn phải đội đá vì đó là một thứ hình phạt.
Dương Sinh: Các tội hồn khi khuân đá, miệng lớn tiếng kêu than, cũng chẳng lấy làm lạ vì họ phải đội những tảng đá quá lớn, hai tay giữ chặt, mình khom khom giống như là đã kiệt sức, mỗi bước đi chỉ nhích được chừng một tấc. Có kẻ sức không chịu nổi, tảng đá rớt xuống đè nát mình hoặc dập xương chân, nằm chết ngất, âm binh múc nước xối liền tỉnh dậy, lại bê đá đội lên đầu tiếp tục đi. Hình phạt này đã có từ xưa, nay lại dùng phạt tội hồn kể cũng khá hữu dụng.
Ngục Quan: Những tội hồn này đang luyện “thiết đầu công” (công lực đầu sắt). Vì họ là những kẻ lúc sống cứng đầu, cao ngạo, thích làm thầy đời, không yêu sự thanh cao, không tôn sư trọng đạo cho nên sau khi chết đều phải tới đây tu luyện.
Dương Sinh: Xin Ngục Quan cho gọi mấy tội hồn tới đây để tôi hỏi họ xem lúc sống họ đã phạm phải tội gì?
Ngục Quan: Hay lắm, để tôi truyền lệnh gọi mấy tội hồn tới đây để nó khai rõ những lỗi lầm lúc còn sống để làm bài học răn đời..... Các tội hồn đã tới, mời Dương Sinh tra hỏi.
Dương Sinh: Xin hỏi vì cớ gì lại phải tới đây đội đá?
Tội Hồn: Nói ra xấu hổ muôn phần, tôi lúc sống là giáo sư, liền lợi dụng uy tín sẵn có của mình mà dụ dỗ những nữ sinh có nhan sắc vào đường dâm ô. Lúc sống tuy chuyện xấu xa không bại lộ, nhưng sau khi chết lại khó trốn thoát khỏi con mắt thứ ba của Diêm Vương mặt sắt. Khi tới địa ngục, âm binh cùng Diêm Vương các điện ra lệnh đánh tôi bằng roi, sau đó giao qua Đệ Thất Điện. Thái Sơn Vương thấy tôi, khí giận bốc, tóc dựng đứng, mắng tôi là quân súc sinh, làm thầy dạy người mà không giữ thân trong sạch, mà lại đi làm nhục nữ sinh, phán đày tôi tại ngục còng lưng đội đá, cất đầu chẳng nổi.
Ngục Quan: Mi là thầy dạy học mà không biết liêm sỉ lại đi gian dâm với nữ sinh, tội mi quá ác. Giờ đây bắt mi đội đá cho đầu mi gãy gập, khí mi tiêu tan chẳng còn mặt mũi nào nhìn thấy ai nữa để cho hết còn xấu hổ. Khuyên những kẻ làm thầy ở thế gian, bất luận là đạo sư, giáo sư hay bách nghệ sư, sĩ nông công thương không có thầy truyền dạy ắt nghề chẳng tinh. Thầy trò như cha với con, nên lấy lễ mà đối xử, không được vượt ra ngoài khuôn phép mới mong tránh khỏi luật Trời trừng trị. Mời Dương Thiện Sinh tiếp tục tra hỏi.
Dương Sinh: Xin hỏi tội hồn, nhìn diện mạo nhà ngươi cũng có vẻ tu hành, đầu lại húi trọc, cớ sao còn phải vào đây “luyện công”?
Tội Hồn: Xin chớ mỉa mai tôi, đầu phải húi trọc vì đội đá, mà để tóc tôi có cảm giác đau nhức không chịu nổi. Lúc sống tôi là một kẻ sĩ học đạo, sau khi vào trường, đọc được ít kinh sách liền cho là mình đã đắc “vô thượng tâm pháp” gặp lão sư sở học kém tôi từ đó tôi tự phong tôi làm thầy, lại thường phê phán thầy trước mặt bạn cùng trường. Sau khi chết vì tôi đã từ lâu khinh thầy do đó mà bị âm sai áp giải xuống địa ngục. Sau khi bị Diêm Vương phán xử, tội của tôi là “thụ sư chi đạo, bại sư chi đức”(học đạo của thầy mà lại phá đức của thầy). Phàm thông hiểu kinh sách hẳn có thể đem chân lý dạy cho người chứ không được tự xưng là thầy một cách kiêu căng ngạo mạn. Nếu như không tuân theo lời khuyên này, ắt bị đày tại ngục còng lưng đội đá, hàng ngày phải gập mình đội đá đi đường cho tiêu tan ác nghiệp.
Tế Phật: Học sĩ có tài năng hẳn là chăm lo phát huy hết khả năng của mình, tự ngàn xưa đã có nhiều trường hợp trò giỏi hơn thầy. Nhưng còn kẻ kiêu căng tự cho là mình tài giỏi hơn thầy, nếu như tôn sư trọng đạo thì không thể chê trách thầy. Các loại nghề ở thế gian đều do các bậc thầy truyền dạy mới có thể thành công. Nhưng thế nhân giờ đây có nhiều kẻ quá hiện thực, học nghề chưa giỏi đã vội bỏ thầy bỏ trường để đi kiếm tiền, đối với thầy cũ vong ân bội nghĩa. Kẻ học đạo khoe tài lập dị, ham làm thầy đời, khoe danh khoe mẽ, đại phản thầy, phản đạo phải mau sám hối mới mong được miễn cái khổ còng lưng đội đá.
Dương Sinh: Xin hỏi tội hồn vì cớ gì lại phải tới đây chịu khổ hình?
Tội Hồn: Tôi lúc sống đã giàu có lại thêm có tài biện bác, mỗi khi ở giữa đám đông, thường khinh khi kẻ nghèo, ỷ thế đè người. Mỗi khi nói ra là chửi mắng kẻ nọ kẻ kia, nói năng bừa bãi không chịu giữ mồm giữ miệng. Chỉ có phạm mỗi một tội này mà phải tới đây chịu hình phạt, lòng tôi có chút không phục, kính mong Phật Sống Tế Công hãy nhân danh là người nắm đạo công bằng biện giải giùm tôi.
Tế Phật: Hay lắm, hay lắm… Nhưng hãy đưa tiền đây ta mới nói, không có tiền lời nói không có kí lô nào cả, chẳng ai chịu nghe, nếu như có tiền ta có thể nói nhỏ với Ngục Quan giảm bớt tội cho ngươi.
Tội Hồn: Đa tạ sự giúp đỡ của Ngài, hiện tại tôi không mang tiền theo, để lại hết ở trần gian bị con cháu tiêu hoang phá hoại, bây giờ làm sao tôi lo nổi?
Tế Phật: Thực chẳng khác gì mộng huyễn. “Hữu tiền hữu thế nhân đê đầu. Vô tiền vô thế tự thùy đầu” (Có tiền có thế người cúi đầu, không tiền không thế mình tự gục đầu). Ai bảo ngươi sống kiêu ngạo, như nay tiền tài và thế lực ở đâu? lại còn phải đưa đầu đội đá để gột rửa lỗi lầm.
Ngục Quan: Mi quá ác độc, lúc này còn nghĩ dùng thế lực đè người. Diêm Vương mặt sắt có dùng tiền mua chuộc cũng chẳng được nào. Vừa rồi Tế Phật mỉa mai châm chọc mi, mi có biết không? Từ rày về sau chớ có nói xàm, trái lệnh sẽ bị tăng thêm hình phạt.
Tế Phật: Đường đời dành ba phần đường cho người đi, không thể độc chiếm một mình mình đi. Người chẳng thể vĩnh viễn cao cao ở trên, chỉ cần một sớm thất thế, thất lợi là người bỏ hết. Nếu như lại quá khinh người, kiêu ngạo không chịu cúi đầu hẳn là sau khi chết chẳng thể tránh khỏi gục đầu giấu mặt. Đã tới giờ, xin cáo từ Ngục Quan, chúng tôi sửa soạn trở lại Hiền Đường.
Dương Sinh: Đa tạ Ngục Quan. Chúng tôi đã phiền nhiễu chư vị Tướng Quân quá nhiều, xin cáo biệt.
Ngục Quan: Lệnh cho các Tướng Quân hàng ngũ chỉnh tề đưa tiễn.
Tế Phật: Dương Sinh mau lên đài sen.
Dương Sinh: Con đã sẵn sàng, xin ân sư trở lại Hiền Đường.....
Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.
HỒI BỐN MƯƠI SÁU
DẠO ĐỊA NGỤC VẠC DẦU SÔI
Phật sống Tế Công
Giáng ngày 23 tháng 01 năm Mậu Ngọ (1978)
Hiệu đạo như đồng lạp lệ lưu
Ân cần dục đãi lạc thời hưu
Khai hoài nghinh đắc xuân phong ý
Đối nguyệt đàn cầm thạch điểm đầu.
Học đạo cũng như lệ nến trào
Thiết tha đợi lúc nghỉ tiêu dao
Trút sầu nghênh đón mùa xuân mới
Trăng đá đàn ca ý dạt dào.
Tế Phật: Năm mới Mậu Ngọ, lần đầu tiên dạo âm phủ viết sách, ngày xuân còn tràn trề khí xuân, rất tốt cho sự mở đầu công việc. Dương Sinh sửa soạn dạo địa ngục.
Dương Sinh: Bạch thầy con đã chuẩn bị xong, kính mời thầy lên đường.....
Tế Phật: Đã tới nơi, mau xuống đài sen.
Dương Sinh: Bạch thầy con đã xuống rồi, bữa nay mình dạo thăm ngục nào?
Tế Phật: Hôm nay dạo Ngục Vạc Dầu Sôi, phía trước Ngục Quan sẵn sàng nghênh đón chúng ta.
Dương Sinh: Quả nhiên phía trước có một đoàn người ngựa cảm tình chan chứa. Phải mau hướng về phía Ngục Quan cùng chư vị Tướng Quân làm lễ ra mắt.
Ngục Quan: Chớ quá chấp lễ. Bữa nay Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh tới thăm, chúng tôi rất hoan nghênh. Bản ngục có tên gọi là “Ngục Vạc Dầu Sôi” thuộc quyền cai quản của Đệ Thất Điện. Hai vị phụng chỉ tới đây trải bao gian lao vất vả, đó thực là công quá lớn.
Tế Phật: Ngục Quan quá khen, quý vị cũng lao khổ vì suốt ngày phải canh gác tội phạm chẳng được an nhàn thư thái chút nào.
Ngục Quan: Chúng tôi chỉ biết cố gắng hoàn thành trách nhiệm để mong cảm hóa tội hồn, cho nên rất hao tổn tinh thần. Nếu như chúng tôi được vinh hạnh cùng quý vị thực hiện công đức khuyên đời, độ người bằng cách soạn sách lập thuyết thì hẳn là thay Trời giáo hóa. Xin mời hai vị theo chúng tôi vào trong.
Dương Sinh: Đã tới cửa ngục, hai bên có âm binh canh gác nghiêm ngặt, chỉ có vào chứ không có ra, e rằng thời gian giam giữ rất dài.
Trong ngục bày biện sơ sài, nhìn không được đẹp mắt. Có một cái nồi cực lớn hình thù giống như nồi luộc heo, luộc rau ở các làng quê, phía dưới âm binh đốt lửa cháy đỏ rực, trong nồi dầu sôi sùng sục giống hệt cảnh dương gian thường nói là “vạc dầu sôi”. Âm binh áp giải tội hồn tới gần, dùng đinh ba đâm rồi thảy vào nồi, tội hồn chỉ kịp thét lên được một tiếng, sau đó chìm ngay xuống đáy nồi. Dầu sôi thì vô tình, chỉ trong chớp mắt thịt da tiêu hết, chỉ còn trơ lại bộ xương trắng toát. Xin hỏi Ngục Quan hình phạt này là loại hình phạt gì? Tội hồn phạm loại tội ác nào mới phải vào đây chịu hình phạt này?
Ngục Quan: Hình phạt quăng tội hồn vào nồi dầu sôi là hình phạt nặng nhất của Đệ Thất Điện. Dương gian nói “thảy vạc dầu” đó là hình phạt cực nghiêm để trị yêu tinh ác quỷ, nay bản ngục cũng dùng hình phạt này để trừng trị những kẻ đã phạm tội cực ác ở thế gian, cho nên các tội hồn sau khi chết mà phải tới đây chịu cực hình thì đều là những kẻ lúc sống đại gian ác.
Dương sinh: Phần lớn họ đã phạm vào những tội gì?
Ngục Quan: Lúc còn sống các tội hồn đó đã phạm vào các tội như là: cướp trộm, đả thương, giết người, loạn luân, tham nhũng, đánh thuốc độc, hại tính mạng người, phản bội lẽ Trời. Chết đi phải chịu các hình phạt ở các ngục khác xong còn phải tới đây chịu hình phạt tối nghiêm trọng này.
Dương Sinh: Ngoài các tội phạm kể trên còn có tội phạm nào khác tới đây chịu hình phạt tối nghiêm trọng này không?
Ngục Quan: Nếu như lúc sống chuyên dùng pháp thuật hại người, sau khi chết các tội hồn đó cũng phải tới đây nhận lãnh hình phạt này để cho tà pháp tiêu tan.
Dương Sinh: Thưa Ngục Quan, có thể ra lệnh cho âm binh áp giải vài tội hồn chưa bị ném vô nồi tới đây để tôi phỏng vấn họ được chăng?
Ngục Quan: Được lắm. Lệnh Tướng quân dẫn mấy tội hồn tới đây để nó cung khai.
Tướng Quân: Xin vâng lệnh..... Tội hồn đã tới, mời Dương Thiện Sinh tra hỏi.
Dương Sinh: Xin hỏi bà cụ già, cớ sao cụ phải tới đây chịu hình phạt này?
Tội Hồn: Tôi lúc sống thuộc loại tú bà ở lầu xanh, suốt cuộc đời tôi chuyên môn dụ dỗ, dẫn mối gái tơ, kiếm tiền bằng cách buôn da bán thịt, sau khi chết bị xử đày tại ngục Bùn Phân Nước Tiểu, rồi Ngục Moi Ruột và bây giờ là ngục Vạc Dầu Sôi. Minh Vương thực quả tàn nhẫn vô cùng. Tôi lúc sống chỉ biết làm tiền, không tin quỷ thần, sau khi chết mới rõ khó thoát khỏi cảnh địa ngục.
Ngục Quan: Ngươi là kẻ lòng dạ quá bất nhân, chẳng hề nghĩ tới cảnh đồng bào cùng chung cốt nhục, mi dùng tiền mua bán phụ nữ, đẩy người xuống giếng. Đạo đức nhân tính của mi đâu? Nếu không đẩy mi vào nồi dầu sôi mà luộc thì những mầm mống ác độc trong cơ thể mi làm sao trừ tuyệt nổi?
Dương Sinh: Xin hỏi anh kia, tuổi tác còn trẻ cớ sao lại vào đây chịu hình phạt đau đớn này? Trên mình lại còn lưu dấu tích máu me, hai tay ôm khư khư vết thương, luôn mồm kêu đau nhức, đầu óc rối bời, hình dung đúng là kẻ bất lương. Chẳng rõ lúc sống đã phạm phải tội gì tới nỗi sau khi chết phải đến đây chịu hình phạt này?
Tội Hồn: Bây giờ tôi thật là hối hận, lúc sống chẳng chịu học hành, suốt ngày lập bè lập đảng với đám du côn, đánh bài bị thua quỵt nợ. Cuối cùng sinh ra trộm cướp chẳng may sa lưới, tòa án xử tử hình, bị hành quyết mà thác. Hiện thời vết thương do đạn bắn vẫn còn đau nhức. Sau khi chết lại bị đày khắp các ngục, cuối cùng còn giải giao qua Đệ Thất Điện, Diêm Vương vô tình phán đày tôi tại Ngục Vạc Dầu Sôi. Hiện thời luôn luôn kinh hoàng khủng khiếp, chẳng được một phút yên ổn.
Hy vọng người đời phải biết yên phận giữ mình. Vật cướp của người nuốt chẳng trôi, ăn chẳng nổi, uổng công thầy dạy dỗ, công cha mẹ sinh thành dưỡng dục, ơn nghĩa sâu dày này chẳng biết tới bao giờ mới đền đáp nổi.
Tế Phật: Phép nước chí công, tại mi đi tìm đường chết, cuối cùng phải ăn kẹo đồng mà thác. Nếu mi còn được một chút lương tri, kiếp sau phải ráng lo tu.
Dương Sinh: Xin hỏi vị này, cớ sao người lại phải tới đây thụ hình?
Tội Hồn: Lúc sống, trong một phút quẫn trí vì say sưa tranh giành giết luôn hai người một lúc, bị tòa kết án tử hình. Sau khi chết bị hành hạ cùng khắp các điện, nay lại giải giao qua ngục này, thấy dầu sôi sùng sục trong nồi, thịt da tiêu tan, hối hận chỉ vì một phút sai lầm mà tạo thành đại tội.
Ngục Quan: Giết người thì phải đền mạng, lời nói từ xưa quả là sáng suốt. Dưới tay mi đã từng coi mạng sống con người như con kiến, bây giờ bị bỏ vạc dầu sôi há mi lại sợ sao? Nếu như không quăng mi vào vạc dầu sôi thì máu của kẻ bị mi giết chẳng thể khô.
Dương Sinh: Xin hỏi ông lão này cớ sao ông phải vào đây?
Tội Hồn: Lúc sống tôi học rành về đạo pháp, đặc biệt một mình được thầy bí truyền cho, người đời thường gọi là “Phù Tử Tiên”. Phàm hễ ai có tiền trả là tôi làm phù làm phép khiến cho tinh thần người ta thác loạn, gia đình bất an, phá hoại hôn nhân, không một hành vi nào bỏ sót. Lại còn dùng tà thuật làm cho phụ nữ mê mẩn tâm thần để bày trò gian dâm, lúc sống có thể nói là vô cùng sung sướng. Sau khi chết Diêm Vương cả giận phán xử tội tôi, tôi liền sử dụng tà thuật đấu phép, không ngờ âm binh ở địa ngục đoàn kết đánh lại khiến tôi đại bại, bữa nay bị quăng vào vạc dầu sôi, tà pháp tiêu tan chẳng còn gì. Ôi! có pháp mà không sử dụng đúng theo đường chính trực, sau khi chết thật là quá thảm.
Ngục Quan: Mi phản đạo, phản Trời, mượn tà thuật hại người, quả là tên ma đạo. Âm phủ tối kỵ thuật sĩ làm phép hại người, phàm thuật sĩ bất chính không một kẻ trốn thoát khỏi hình phạt quăng vạc dầu sôi.
Khuyên những kẻ học pháp ở thế gian: tôn kính giữ đúng lời thầy dạy cùng phát huy, đem sở học cứu người giúp đời, ắt sau khi chết được gia nhập đạo Thần, đạo Tiên, còn không ắt sẽ nhập vào ma đạo, không thể không thận trọng.
Dương Sinh: Xin hỏi Ngục Quan, tội hồn vừa bị quăng vạc dầu sôi chỉ còn bộ xương, nếu vớt ra dùng nước hoàn hồn tưới lên, xác thân trở lại nguyên hình, nếu như lại bị thụ hình lần nữa thì cảm giác của tội hồn sẽ ra sao?
Ngục Quan: Bị thảy vào vạc dầu đau đớn vô cùng và thân không còn dính da, cảm giác giống hệt kẻ bị dìm vào nước, trước tiên ngạt thở, sau đó nóng bỏng rồi ngất lịm. Phàm kẻ có ma thuật, tà pháp lúc ném vào vạc dầu sôi sẽ bị “phá công”.
Tế Phật: Vì thời giờ đã trễ chúng ta chuẩn bị trở lại Hiền Đường.
Dương Sinh: Đa tạ Ngục Quan cùng chư vị Tướng Quân đã tiếp đãi vô cùng nồng hậu. Xin cáo từ.
Ngục Quan: Lệnh cho các Tướng Quân hàng ngũ chỉnh tề đưa tiễn.
Tế Phật: Mau lên đài sen.
Dương sinh: Con đã sẵn sàng. Mời ân sư trở lại Hiền Đường…..
Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường. Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.
Đọc đến đây lại được học thêm rất nhiều mánh khóe của trần gian, dù có chối cãi đi đến đâu cũng không lọt được. Tại sao không lọt được? Chúng ta mang một cơ thể của nhân gian, một cái hình thù như thế này rất kín đáo, mình có thể che giấu mọi sự việc của chính mình. Nhưng mà không có nguyên khí Của Càn Khôn Vũ Trụ không có sự sống, các bạn không hít thở được. Có giấu cách mấy thì cái thanh quang đó nó cũng chiếu tới, và tất cả những tội lỗi của chúng ta là đều trống rỗng công khai, không có giấu diếm được.
Cho nên người tu phải thả lỏng, phải thả lỏng tâm thức, thanh nhẹ, hướng thượng, làm những điều sáng suốt, xây dựng, giúp đỡ, hy sinh. Điều đó mới là chuộc được tội.
Cho nên chúng ta tu, mà người thiền Pháp Lý Vô Vi bằng lòng tu, bằng lòng học, bằng lòng thiền thì cái tội xóa liền. Tại sao xóa liền được?
- Tội do đâu?
- Do sự ô trược trong tâm thức, càng ngày càng dồn cục, rồi nó thành ra hành động. Rồi hành động đó mình tưởng là biểu diễn rất hay, nhưng mà trong giới hạn. Tại vì không hiểu, không hiểu cái chơn lý rõ ràng. Tôn Ngộ Không 72 phép mầu nhưng mà cũng phải bị giam ở nơi Ngũ Hành Sơn.
- Mà hiện tại các bạn mang cái thể xác này là gì?
- Cũng là Ngũ Hành Sơn. Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ kết thành cái bản thể, mà cái hồn bị giam, đau đớn vô cùng.
Các bạn muốn biết… thoát, tôi muốn thoát, thoát không được, vì cảnh sanh, lão, bệnh, tử, khổ, nó cứ lấn áp các bạn, cứ tới mãi, tới mãi như vậy. Các bạn muốn không già không được, muốn không chết không được, là tại sao?
- Các bạn có một thể xác anh hùng, sức mạnh như vậy, có một trí tuệ cao cường như vậy mà không thể tránh được cái chết. Tại sao?
- Là thấy rõ chúng ta không có khả năng. Chúng ta đang ở dưới quyền điều khiển của Thượng Đế. Người điều khiển cả Càn Khôn Vũ Trụ liên hệ điều khiển luôn chúng ta nữa, mà chúng ta làm sai tưởng là hay.
- Cho nên chúng ta là người tu, lo niệm Phật. Để chi?
- Để nó quy nhứt.
Thượng, trung, hạ, quy nhứt mới có cơ hội thức tâm. Mà không biết niệm Phật, tự đắc, dùng lý phàm để độ thân kêu là giới hạn, không có tiến, đau khổ vô cùng trong lúc chết.
Những người mà tỉnh táo, khi mà chết ra, tỉnh táo, biết đường hướng đi, đâu có phải xuống địa ngục. Không! Biết đường hướng đi ngay trung tim bộ đầu là không có bị xuống địa ngục.
Hằng đêm, hằng ngày chúng ta khổ luyện để xuất, để công phá cái ô trược mà trở về với thanh giới, thì cái bước đi hằng ngày, nhắm mắt là chúng ta thấy bộ đầu rút, chúng ta đã đi rồi, lúc chết, bỏ cái xác này, chúng ta vẫn đi tự nhiên, vì là thói quen rồi. Hướng về sự sáng suốt, thì khi mà các bạn hướng về sự sáng suốt thì tự nhiên nó cải thiện tâm tánh của các bạn, các bạn không có thể làm điều ác, không có thể hăm dọa một người nào hết, chỉ sửa mình để tiến mà thôi; thấy mình ngu, thấy mình tăm tối, thấy mình tội đầy đầu, mình phải ráng tu sửa tiến.
Không nên kỳ thị một người nào, không nên khinh thị một lời nói nào, từ bất cứ từ đâu đến cũng là một cơ hội giáo dục để ta có cơ hội, nhờ đó, nhân việc đó chúng ta mới tìm ra sự thanh tịnh của chính ta.
Mình biết đối phương đang khinh khi tôi, nhưng mà đó là cơ hội để tôi được tìm sự thanh tịnh. Nếu tôi thanh tịnh là tôi sáng suốt thì sự khinh khi kia nó đâu có phải khinh khi. Nó là một cây thước cho tôi đo lường sự tiến hóa tu hành của chính tôi.
Tình đời bạc bẽo đối với tôi quý vô cùng, lấy oán làm ân. Chính nó là một công cụ của Thượng Đế đang đo lường sự thanh tịnh của con Ngài. Cho nên chúng ta lại càng cố gắng tu hơn, càng thích thú nhận lãnh bất cứ những sự trở ngại nào.
- Mà khi các bạn đã quen sống và vượt qua những sự trở ngại đó thì các bạn là cái gì?
- Là tiến hóa.
- Các bạn là cái gì?
- Là giải thoát.
- Mà ai đã làm cho các bạn giải thoát?
- Chính bạn đã chấp nhận trong thực hành, làm một cuộc cách mạng trong thanh tịnh của nội tâm, buông bỏ tất cả những sự trược ô của ngoại cảnh mà trở về với chơn giác sẵn có của chính mình, thì con đường đạo là đó. [34:41]
Cho nên các bạn biết đường đạo rồi thì mặc sức là đi, đi tới vô cùng. Không nên tự đắc ta là đắc đạo. Ta học đạo và học tới vô cùng, học mãi, học mãi, học vô cùng, học kiếp này, kiếp kia… Vì chúng ta luân hồi xuống thế gian nhiều kiếp rồi, bây giờ chúng ta phải tương đồng trở về nhiều kiếp, chúng ta mới có cơ hội đi tới chỗ sáng suốt và cởi mở trong hòa đồng, thấy tất cả huynh đệ tỉ muội là một. Kẻ xấu người tốt chúng ta nghĩ nó là một thì chúng ta mới cảm hóa nó được, còn chúng ta thấy chúng ta khác biệt hơn những cái người xấu kia thì chừng nào mới có cơ hội cảm hóa người xấu trở nên người tốt. Đó!
Cho nên các bạn phải học và hiểu trong thực hành. Cho nên các bạn mỗi đêm Soi Hồn, Pháp Luân Thường Chuyển là khai mở những cái ngục ở bên trong đang bị kẹt không có chịu hòa tiến với cùng các giới ở bên ngoài, thành ra cái tự ái nó che tâm thức của các bạn, rồi tự ái đó nó chôn vùi cái linh căn sẵn có của các bạn càng ngày càng tối tăm trong lầm lỗi mà không hay, tưởng ta là hay hơn mọi người.
Cho nên hôm nay thì chúng ta cũng tề tựu nơi đây để nghiên cứu cái sách Địa Ngục. Các bạn nghe qua trong giờ thiền các bạn sẽ cảm giác rằng, trong lúc tôi được nghe “Ông Bạn” tôi đọc như thế đó, và tôi cảm thấy nhẹ và tôi thấy tôi cởi mở. Rồi sau này tôi về nhà tôi nghe, tôi thế nào, nó khác hơn ở chỗ nào? Để chi? Mục đích để các bạn thấy rằng, các bạn có sự thanh điển rõ ràng, có thanh điển bên trong... Mà các bạn không chịu vun bồi cái sự thanh tịnh thì nó không có xuất ra mà để nó cảm ứng trong giây phút thiêng liêng ân độ các bạn. Cho nên tương lai các bạn sẽ tìm ra nguồn gốc căn cội của các bạn là thanh điển. Các bạn từ bao nhiêu kiếp là vô hình vô tướng. Ngày nay các bạn phải xóa bỏ hình tướng để trở về với sự chơn giác các bạn, thì lúc đó cái tâm các bạn mới kêu bằng mở cái thức hòa đồng với các giới, mới thể hiện giá trị của sự thương yêu và tha thứ.
Thành thật cám ơn sự lưu ý của các bạn tối hôm nay! [36:50]
----
Hôm nay ngày 3 tháng 3 năm 1987, chúng ta lại tiếp tục đọc.
HỒI BỐN MƯƠI BẢY
DẠO NGỤC CẮT LƯỠI RẠCH MÉP
Phật Sống Tế Công
Giáng ngày 3 tháng 2 năm Mậu Ngọ (1978)
Thế sự phân phân bất luận tranh
Tâm điền miễn thuế ứng cần canh
Trường giang hậu lãng thôi tiền lãng
Chuyển nhãn hữu văn lạc diệp thanh.
Thế sự tranh đua chán mớ đời
Ruộng lòng thuế miễn cấy đi thôi
Sóng sông lớp lớp giành nhau chảy
Chớp mắt còn nghe tiếng lá rơi.
Tế Phật: Xem xong bài thơ trên hẳn có người cho ta là kẻ tiêu cực. Lời ta nói là lời của thường nhân, ta cũng chẳng có cách chi biện bạch. Tích cực như lên thang lầu, nếu chỉ có tiến bước thôi thì đến khúc cuối, thang cao trăm thước mà chẳng chịu dừng, thì chắc chắn sẽ té dập xương nát thịt. Do đó người đời phải hiểu rằng một kiếp nhân sinh thật là ngắn ngủi. Nhà cao cửa rộng ta chỉ tạm trú ít chục năm trời, chẳng ai là kẻ ở mãi được. Một sớm tứ chi buông xuôi, muôn việc đều ngưng, con cháu chỉ còn biết mời ta đi nơi khác. Sóng Trường Giang lớp sau xô lớp trước, cuộc đời thì người mới sẽ phải lên thay người cũ, nếu như chẳng sớm tỉnh ngộ, đợi tới lúc toàn thây phủ bụi trần ai, không còn nhận diện được mình, khi đó hẳn là đã thành người cũ của thời xa xưa. Bữa nay chuẩn bị dạo địa ngục, Dương Sinh lên đài sen.
Dương Sinh: Xin tuân lệnh. Miếu phía trước tiếng tụng kinh nghe vang rần, tiếng nhạc tiễn người về Tây Phương Cực Lạc nghe hiu hắt.
Tế Phật: Tiếng tụng kinh giục người thức giác người chết chẳng trở về. Thôi chúng ta dạo âm phủ….. Đã tới nơi, Dương Sinh xuống đài sen.
Ngục Quan: Hoan nghênh Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh thuộc Thánh Hiền Đường tới thăm bản ngục. Bản ngục là Ngục Cắt Lưỡi Rạch Mép trực thuộc sự cai quản của Đệ Thất Điện, hai vị Tiên Trưởng phụng mệnh viết sách, công lao sâu dầy quả đáng khâm phục, khâm phục.
Dương Sinh: Ngục Quan quá khen, chỉ sức một mình tôi đảm đương sao nổi. Việc dạo âm phủ viết sách chính là nhờ ân sư Tế Phật đưa đường dẫn lối, cùng sự chỉ giáo của chư vị Ngục Quan, lòng tôi luôn luôn còn mãi cảm kích. Bữa nay tới quý ngục, kính mong Ngục Quan ban cho nhiều phương tiện.
Ngục Quan: Đương nhiên, bao giờ chúng tôi cũng mở rộng cửa giúp đỡ. Xin mời hai vị theo tôi vào trong ngục xem xét kỹ càng.
Dương Sinh: Đa tạ! Đã tới cửa ngục, lính canh hai bên, hàng ngũ chỉnh tề chào đón. Trong ngục chợt có tiếng kêu than ai oán, âm binh liền dùng móc sắt nhắm miệng tội hồn thọc vào, bẩy lên rồi quặt đầu móc vào lưỡi tội hồn kéo ra, tội hồn thất thanh la lớn, sau đó âm binh dùng dao sắc cắt lưỡi tội hồn đứt lìa, máu tươi chảy đầy ngực, tới đây âm binh vẫn chưa buông tha lại còn dùng dùi đâm thủng má, lấy dây kẽm luồn qua buộc vào cây cột. Tội hồn rên rỉ, lát sau ngất lịm, loại hình phạt này thật quá thê thảm và khốc liệt.
Ngục Quan: Lưỡi ăn thông với tim, lưỡi bị cắt tim đau đớn muôn phần, kẻ nào bị hình phạt này chân tay giãy giụa, hậu môn vãi cứt, vãi đái.
Dương Sinh: Âm ti chế hình phạt sửa trị tội hồn đều coi bịnh rồi mới bốc thuốc, thật quả là linh diệu. Chưa rõ những tội hồn này đã phạm phải những tội gì?
Ngục Quan: Những kẻ tới bản ngục, bản ngục thụ hình đều là phạm tội thuộc về “khẩu nghiệp” hoặc “thất khẩu đức”. Ta ra lệnh cho tội hồn phải tường thuật lại những hành vi thất đức lúc sinh tiền, để chép vào sách Địa Ngục Du Ký hầu khuyên răn người đời.
Dương Sinh: Đa tạ Ngục Quan quá chu toàn.
Ngục Quan: Tội hồn đã tới, Dương Thiện Sinh hãy tra hỏi họ cho thật kỹ càng.
Dương Sinh: Xin hỏi bà lão, cớ sao bà lại phải tới đây chịu tội?
Tội Hồn: Tất cả chỉ tại cái miệng của tôi không tu mà ra nông nỗi đấy thôi, còn riêng tôi có phạm tội lỗi gì đâu?
Tế Phật: Miệng lưỡi giết người mà không phải phạm tội hay sao? Ngươi chẳng nói thật sẽ bị gia tăng hình phạt.
Tội Hồn: Thưa đúng, tôi xin khai rõ tất cả. Lúc sống tôi ghen ghét mọi người, thường xúi bẩy cho người ta xa cách nhau, thường dùng lưỡi làm thương tổn kẻ khác, khiến cho gia đình họ bất hòa, anh em xa cách, cha mẹ già không người phụng dưỡng, còn ngoài ra không hại ai khác.
Ngục Quan: Ngươi là kẻ từng được thế gian đặt cho tên gọi là “Mụ lưỡi dài”. Là phận nữ lưu mà không lo tu “khẩu đức”, chuyên ăn xổng nói càn, đã phá hoại hạnh phúc gia đình kẻ khác lại còn rượu thuốc trầu cau ăn uống hút sách luôn miệng. Lời nói của mi thường chẳng đắn đo suy nghĩ, lúc thì gào thét, lúc thì ghé sát miệng vào tai đàn ông thầm thì tiếng nhỏ, tiếng to, những lời nói ra, đều là tiếng thị phi không chính đáng. Lưỡi mi có nọc độc cho nên phải cắt đi, khiến mi giờ đây câm miệng chẳng thể nói năng, phải lo tu lại “khẩu đức”.
Tế Phật: Lưỡi sắc như dao, địa ngục cắt lưỡi phụ nữ khá nhiều, vì phụ nữ “tiểu khí đa ngôn” rất dễ gây sóng gió. Nếu sinh làm phụ nữ tính không nhu mì, nói năng như hét vào tai người khác, vì tiếng nói của mình mà thành đắc tội với người, nếu như không tự kiểm thảo sửa sai, sau khi chết ắt bị quỷ đầu trâu mặt ngựa dùng dao xẻo bớt lưỡi, để được nhẹ nhàng mỗi khi phát ngôn. Mong phụ nữ ở thế gian nên nói năng dịu dàng, hầu tránh làm mất hòa khí với mọi người.
Dương Sinh: Xin hỏi vị, vị phạm tội gì? Cớ sao lại bị vào đây chịu hình phạt này?
Tội Hồn: Tôi lúc sống tính tình nóng nảy, mỗi khi gặp chuyện bất bình hoặc lời nói không vừa lòng, liền mạnh miệng chửi bới om sòm; chẳng cứ là bậc tôn trưởng hoặc là tổ tiên kẻ khác, tôi đều chửi rủa chẳng sợ một ai. Ngoài ra tôi chẳng làm điều gì bất nhơn ác đức, nhưng sau khi chết Diêm Vương đã chẳng tha thứ cho tôi, lại còn kết tội là tôi đã dùng miệng lưỡi ác độc chửi người, xấu xa chẳng thể dung thứ, phán giam ngục này, khiến tôi phải bị cắt lưỡi, rạch miệng thống khổ muôn phần. Hy vọng người đời hãy nhìn tấm gương của tôi, chớ có chửi người bừa bãi, nếu như không sửa tính, sau khi chết chắc chắn sẽ bị đày xuống địa ngục thống khổ chẳng thể kêu than.
Ngục Quan: Tục ngữ nói “Tâm ác vô nhân kiến, khẩu ác hữu nhân thính” (Tâm ác không ai thấy, miệng ác có người nghe). Ác khẩu dễ đắc tội với người, hay rước lấy những điều thị phi thường làm mất hòa khí, do đó mới nói “Đao thương dị hợp, ngôn thương nan tiêu” (Dao cắt dễ lành, lời nói khó quên). Lúc chửi mắng người thì dưới mắt mình thấy không còn ai, thô lỗ chẳng khoan dung, đối xử với người càng thậm tệ. Cho nên nói “Ngũ luân bất phân”, chẳng rõ năm mối cương thường: Vua - tôi, cha - con, chồng - vợ, anh - em, bạn bè, đó cũng là một cái tội lớn lắm.
Đã là kẻ tu đạo, lời nói lại càng cần phải hợp lý hợp tình, chớ nói xàm nói bậy, nếu không “khẩu đức” bại hoại, đạo quả tiêu tan, hết còn hy vọng thành đạo, sau khi chết, ngục cắt lưỡi rạch mép ở dưới âm phủ hẳn là đã dành chỗ sẵn.
Dương Sinh: Xin hỏi vị tăng sĩ này, có phải vị xuống đây để tụng kinh không?
Tội Hồn: A Di Đà Phật “kinh khổ”, “kinh khổ”… Nhớ lại thuở sinh tiền ham mộ Phật pháp vĩ đại nên xuất gia thụ giới làm tăng, chăm lo nghiên cứu kinh điển nên tâm có chút sở đắc, bèn viết sách thuyết pháp, đăng đài giảng đạo, thường phê bình chê bai các tôn giáo khác, chỉ cho Đức Thế Tôn là vĩ đại, hết thảy Thần Tiên, Vương Gia, Ma Tổ đều coi là thần nhỏ, là ma Trời, là ngoại đạo, không phải là đạo Phật chân chính của tôi, nên chẳng cần tin tưởng tôn kính. Vì có rất nhiều người hấp thụ sự chỉ giáo của tôi nên từ đó tôi coi thường Thần Thánh, phỉ báng đạo khác, tôi chiếu theo kinh điển ghi chép mà nói nên chẳng biết có chỗ sai lầm. Sau khi chết, một điểm chân linh cũng bị buộc ràng, không cách thoát thân, nguyên nhân cũng bởi tại chư vị Thiên Tiên, Thần Thánh trói buộc. Tội phỉ báng rất nặng nên tôi mới bị đày xuống địa ngục, chẳng thể về được Tây Phương Cực Lạc. Kính xin Phật Sống Tế Công hoan hỉ cứu độ tôi.
Tế Phật: Mi là tên đệ tử bất xứng, Phật chẳng có loại đệ tử như mi. Phật pháp bình đẳng, chỉ vì niên kỷ và hoàn cảnh của các vị Thần Thánh tu thành chính quả có khác nhau cho nên các tiếng tôn xưng mới bất đồng. Các Ma Tổ, Thần Thánh, Tiên Phật đều cứu đời độ người, hoặc tu chân luyện tính, đắc đạo cao nhân, hoặc vũ hóa quy thăng Đại La, tiêu dao thánh cảnh giống hệt Phật nói về thế giới cực lạc.
Nhân thời mạt pháp, quá nhiều kẻ tu đạo tự cho là mình thông đạo, tụ tập tín đồ, sửa chữa kinh điển, viết sách đầy thiên kiến làm cho tôn giáo phân tranh, khiến kẻ mộ đạo nghe theo một cách mù quáng mới sinh ra nghi kỵ các tôn giáo khác, cùng người mà chẳng chung lòng (đồng nhân nhi bất đồng tâm). Mi đã làm tung bụi đỏ, dậy sóng triều, tội chẳng thể tha.
Mong thế gian làm tăng dạy đạo, tu đạo, chỉ lo minh tâm kiến tánh, chớ hề gây chuyện thị phi, phàm những kẻ thuyết pháp mà ngậm máu chê bai pháp người, viết sách dãy đầy thiên kiến, nếu như không sớm đốt sách, quăng bút, súc miệng giảng chính kinh, sau khi chết chắc chắn sẽ nhận lãnh hình phạt cắt lưỡi, rạch mép, bắt ngày ngày thầm niệm “khổ kinh” để thưởng thức cái mùi vị dùng miệng lưỡi hại người. Bữa nay thời giờ đã trễ, Dương Sinh trở lại Hiền Đường.
Ngục Quan: Có điều chi thất thố, xin lượng thứ. Ra lệnh các Tướng Quân hàng ngũ chỉnh tề đưa tiễn.
Dương Sinh: Cảm tạ Ngục Quan cùng chư vị Tướng Quân, thầy trò chúng tôi xin cáo biệt. Thưa ân sư, con đã sẵn sàng, mời thầy trở lại Hiền Đường.....
Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.
DẠO ĐỆ BÁT ĐIỆN LUẬN BÀN CÙNG BÌNH ĐẲNG VƯƠNG
Phật Sống Tế Công
Giáng ngày 16 tháng 2 năm Mậu Ngọ (1978)
Thiền tâm ánh nguyệt ấn thâm đàm
Luyện tính tu tương ngọc bản tham
Thích thị niêm hoa truyền diệu quyết
Đạt Ma đông độ chỉ tam tam.
Hồ sâu lòng đạo bóng trăng in
Bàn ngọc luyện tâm tới tọa thiền
Đức Phật cầm hoa truyền diệu pháp
Đạt Ma vượt biển phá mê lầm.
Tế Phật: Ánh trăng rạng ngời lóa cả mắt, đó là đặc tính của ánh sáng. Người tu hành tâm thiền sáng như ánh trăng, chứng tỏ lòng không vướng bụi trong trẻo như nhau. Ánh trăng tuy vắng lặng nhưng không ảm đạm chết chóc, lấy nước hồ trong lắng làm gương thì sẽ soi tỏ được nguyên lai bổn tánh. Người luyện tính, dù thân ở giữa chốn bụi trần nhưng nhờ thâu giữ được chân tánh không để nó thoát ra ngoài. Cố trụ trì nơi phản ngọc, ngồi giữa bụi bặm cũng như ngồi trên phản ngọc vì linh khí có thể xuyên thấu cát bụi. Người đời đi đứng nằm ngồi tuy có phản gỗ, phản đá, giường sang đặt thân trên đó, nhưng bụi bặm chẳng thể xa rời dù cho có máy hút bụi, thuốc tẩy, bột giặt, áo quần ngày thay mấy bộ, đủ thấy bụi bặm ở nơi biển khổ nhiều biết mấy.
Thích Thế Tôn nơi núi Linh Sơn cầm bông hoa giơ lên, Ca Diếp mỉm cười, hoa này không phải là hoa phàm mà là hoa tâm Ca Diếp, cho nên mắt nhìn mà hoa tâm bừng nở. Bữa nay ta vung múa ngọn bút giáng cơ, kẻ mê nghi là ta giả bộ lòng chẳng tin, nhưng kẻ trí thì lại giác ngộ, vì cơ bút chỉ là cơ tâm của chính ta, trong tĩnh dấy động, trong cát đãi vàng, kẻ biết mỉm cười dễ dàng được báu vật như trở bàn tay.
Đạt Ma Tổ Sư vượt biển tới đây, Ngài chỉ thẳng vào tâm chúng sinh mà dạy: “ba lần ba là chín”, ý bảo: “dương cực quý nhất”, dương cùng cực quay về một, chốn nguồn cội chân tâm, đồng thời cũng còn cho biết thêm là vạn pháp đều quay về một mối. Chúng sinh si mê chẳng chịu mở to con mắt nên cho là Đạt Ma thò tay vào túi mình móc tiền, ha ha… trong túi chỉ có mấy miếng giấy lộn chẳng phải tiền. Nhưng liệu giữ được của cải chăng hay là sẽ bị con cái đời sau phá nát? Hẳn là lời nói của Tổ Sư muốn khuyên nhủ rằng: hãy hăng hái cắt bỏ tâm phàm thay bằng tâm Phật.
Dương Sinh: Thưa lời thầy dạy quá dài, con sợ người đời không coi trọng mà bỏ phế chăng?
Tế Phật: Vật phế thải cũng có giá trị, con chẳng thấy đám rác trên xe, có kẻ bới lượm được vàng sung sướng đấy ư. Kẻ vất người lượm, tuyệt đối không có hao phí, nhưng chỉ mắt tuệ mới biết rõ giá trị của phẩm vật. Thí dụ ở trong một quốc gia vàng, người dân sẽ coi vàng như cát đá không biết là nó quý giá. Cho nên cứ quá nhiều quá quen là đều bị bỏ quên coi rẻ.
Bữa nay mình chuẩn bị dạo âm ti.
Dương Sinh: Thưa, con chưa rõ đi đâu?
Tế Phật: Dạo Đệ Bát Điện, mau lên đài sen chuẩn bị khởi hành.
Dương Sinh: Xin tuân lệnh, con đã lên đài sen, mời ân sư khởi hành…..
Tế Phật: Đã tới nơi, mau xuống đài sen.
Dương Sinh: Con đã xuống rồi.
Tế Phật: Trước mặt là Đệ Bát Điện, ngoài cửa có người bỏ vào trong thông báo.
Dương Sinh: Diêm Vương cùng Tiên Quan đã xuống thềm nghênh đón, trên điện có tấm biển đề “Đệ Bát Điện Bình Đẳng Vương”. Diêm Vương mình mặc long bào vẻ mặt thật nghiêm trang, đang bước xuống thềm….. Kính chào Bình Đẳng Vương, tôi là Dương Thiện Sinh thuộc Thánh Hiền Đường ở Đài Trung, bữa nay theo thầy tới quý điện, kính mong Diêm Vương giúp đỡ phương tiện.
Minh Vương: Miễn lễ, mau đứng lên, hai vị khổ cực vì việc viết sách mà phải lao nhọc thân hành tới cõi âm ti, mau theo tôi lên điện.
Dương Sinh: Cảm tạ Diêm Vương. Ngoài điện người ta tụ tập đông nghẹt đang chờ đợi tới lượt mình, chợt nhìn thấy chúng tôi đến đều lộ vẻ kinh ngạc, có kẻ bị âm binh đánh đập kêu gào thảm thiết!
Diêm Vương: Mời Tế Phật cùng Dương Sinh ngồi, tôi tạm đình việc xử án, rất mừng được cùng hai vị đàm đạo. Tướng Quân mang trà ra đây.
Tướng Quân: Thưa vâng..... Kính mời Phật Sống Tế Công cùng Dương Thiện Sinh dùng trà, xin chớ làm khách.
Minh Vương: Mời dùng trà, thời gian đợi đã lâu, bữa nay hai vị mới tới thăm bản điện, quả thật là vinh hạnh cho chúng tôi nhiều lắm.
Tế Phật: Mỗi lần dạo cõi âm thời giờ đều có hạn, việc viết sách Địa Ngục Du Ký lại đòi hỏi mất nhiều thời gian. May mắn nhờ các vị tín hữu ở Thánh Hiền Đường sớm hôm chăm chỉ, không quản gian lao, việc viết sách mới có thể vượt qua được những trở ngại một cách dễ dàng. Tuy chậm mà chắc, việc lớn chẳng thể sớm xong. Cảm phiền Minh Vương.
Dương Sinh: Thầy trò chúng tôi mới tới âm phủ, nhờ sự chiếu cố của Minh Vương cùng chư vị Tiên Quan trong lòng rất lấy làm cảm kích, chỉ còn biết tự nguyện vượt thắng mọi trở ngại.
Minh Vương: Hành đạo không phải là việc dễ dàng, từng giây từng phút kiên trì phấn đấu, mỗi li mỗi tấc không được sai chệch. Nhất thời hành động sái quấy, muôn thuở chẳng thể cứu vãn. Tâm tu còn dấy động thì ta chẳng thể gần đạo được. Không buông bỏ mới có thể sửa chữa, chịu sửa chữa mới bớt sai trái. Giữ được cái tâm tu đạo như vậy tức là đã đạt được cái đạo ở giữa cõi đời này, và có đạt được đạo hay không lại hoàn toàn tùy thuộc ở chính chúng ta.
Dương Sinh: Xin bái lãnh lời vàng của Minh Vương, bữa nay chúng tôi tới đây kính mong Minh Vương cho biết rõ tình hình ở Đệ Bát Điện để khai sáng chúng sanh.
Minh Vương: Quý lắm! Tôi cai quản Đệ Bát Điện, chuyên sửa trị những tội hồn phạm quá nhiều tội lỗi mà 7 điện trước đã xử nhưng chưa hết, do đó mới giao cho bản điện lo bổ túc thêm hình phạt. Bản điện có ngục chính là “Đại Nhiệt Não Đại Địa Ngục” (Địa Ngục Lớn Cực Nóng Bỏng Não Nề), ngoài ra còn thiết lập 16 địa ngục nhỏ phụ thêm để trừng phạt tội phạm ở thế gian. Gởi lời nhắn nhủ người đời mau mau lo giữ mình giữ phận, tận tâm lo học đạo người, tận lực tu đạo Trời hầu giác ngộ chân lý, tìm hiểu sinh từ đâu tới, chết sẽ về đâu, mới mong tránh khỏi rớt xuống địa ngục chịu luân hồi khổ đau.
Dương Sinh: Tôi có một vấn đề xin Minh Vương chỉ dạy, vì có rất nhiều người hỏi tôi tại sao chỉ thuật lại lời khai mà không cho biết tên họ cùng địa chỉ của tội hồn. Nếu như chi tiết này được công bố để ghi vào sách Địa Ngục Du Ký thì hẳn là việc răn đời sẽ có công hiệu lớn. Bởi lẽ hầu hết người đời bây giờ đều chỉ tin vào những bằng chứng đích xác, bởi vậy không có những tài liệu thực để họ sưu tầm tra cứu thì e rằng họ sẽ bán tín bán nghi, sự tin tưởng sẽ bị giảm sút rất nhiều. Kính xin Minh Vương giải đáp sự kiện này cho thật rõ ràng để phá tan sự nghi hoặc của nhiều người.
Minh Vương: Việc người đời tìm hiểu tội hồn ở âm phủ là việc giới hạn, bởi vậy Ngọc Chỉ của Thượng Đế dặn rằng chỉ được tiết lộ hành vi phạm pháp của tội hồn, còn tên họ và địa chỉ phải giữ kín. Cho nên dù biết là nếu đem tên họ và địa chỉ ghi vào sách, việc răn đời sẽ có hiệu quả hơn chúng tôi cũng không dám. Bởi lẽ làm như vậy là đem tên họ kẻ ác ra rêu rao, con cháu họ sẽ quá tủi hờn mà tâm trí sinh bấn loạn, khiến việc khuyến thiện trở thành phản tác dụng, thiện chí khuyên đời hẳn là thất bại. Do đó bắt buộc chúng tôi phải rất thận trọng giữ kín tên họ và địa chỉ của các tội hồn.
Tế Phật: Quân tử vẫn mãi quân tử, tiểu nhân lại hoàn tiểu nhân. Kẻ phạm tội chẳng cần biết tên họ, địa chỉ, cứ phạm pháp là bắt ngay, còn chuyện khác tính sau. Việc tin hay không tin có Thiên Đường, địa ngục lúc còn tại thế cũng không quan trọng, bởi lẽ nếu hành động bất nhân ác đức, một sớm rơi vào tay Diêm Vương rồi mới tin thì đã muộn.
Thời giờ đã trễ, ngày khác chúng ta sẽ trở lại thăm các ngục, chuẩn bị trở lại Hiền Đường.
Dương Sinh: Dạ dạ, vì thời giờ đã trễ, cảm tạ Minh Vương đã hết lòng chỉ dạy, chúng tôi xin cáo từ.
Minh Vương: Lệnh cho văn võ bá quan hàng ngũ chỉnh tề đưa tiễn.
Dương Sinh: Con đã sửa soạn xong, kính mời ân sư trở lại Hiền Đường.....
Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác. [01:02:23]
[Hết cuốn 11 - ID# 19870000L11]