[19870000L10 - Cuốn 10]
ĐỊA NGỤC DU KÝ: THẦY ĐỌC VÀ GIẢNG TẠI MELBOURNE, ÚC CHÂU – 1987 – Từ Hồi 40 đến Hồi 44
DẠO ĐỊA NGỤC LƯỚI THÉP GAI
ĐỈA ĐÓI VÀ CHÂU CHẤU
Phật Sống Tế Công
Giáng ngày 9 tháng 10 năm Đinh Tỵ (1977)
Ỷ lan quyện cánh nhiễu hồi lang
Thánh điển thanh tân hiển dị hương
Khứ bại trần ai tiêu bách nghiệp
Phù sinh hà tất khổ bôn mang.
Chán tựa lan can lại dạo hiên
Điện thần hương ngát sạch vô ngần
Đường trần thất bại tan cơ nghiệp
Há khổ bôn ba cõi thế nhân.
Tế Phật: Thánh Hiền Đường vừa mới được dọn dẹp sửa sang trong ngoài sạch sẽ trang nghiêm. Thần Tiên rất thích những nơi thanh tịnh. Chúng sinh muốn thấy Thần Tiên thì trước hết phải gột rửa tâm thân mình cho thật thanh tịnh, nếu không huệ nhãn sẽ bị bụi trần che lấp, chẳng thể nào trông thấy Tiên cảnh được. Bữa nay chuẩn bị dạo âm ti, Dương Sinh mau sửa soạn lên đài sen.
Dương Sinh: Xin vâng lệnh. Thưa, bữa nay ân sư có vẻ vui mừng sảng khoái, không rõ nguyên nhân bởi đâu đây?
Tế Phật: Tới Thánh Hiền Đường là chốn thanh tịnh, ta thấy Thánh điện không dính một mảy bụi trần, cho nên nỗi âu lo tan biến.
Dương Sinh: Người đời thường nói: “Bất kiến vi thanh tịnh” (Mắt không nhìn thấy là thanh tịnh). Ý của ân sư thế nào?
Tế Phật: Chỉ có Tiên Phật mắt không cần nhìn mà trí vẫn thông suốt thôi, còn phàm nhân chẳng thể như thế được. Cho là mắt không nhìn thấy rồi chẳng kiêng cữ sự ô uế, hành động tà tâm loạn đức trong chốn tối tăm rồi nói không nhìn thấy tức là thanh tịnh được ư?
Dương Sinh: Ân sư nói rất chí lý. Con đã sửa soạn xong, mời ân sư lên đường.....
Tế Phật: Đã đến nơi, mau xuống đài sen.
Dương Sinh: Bữa nay mình tới đây sao chỉ thấy âm binh áp giải tội hồn đi, không hề nghe tiếng kêu khóc bị hành tội gì hết.
Tế Phật: Hôm nay chúng ta tới thăm Ngục Lưới Gai Sắt Dùi Cào Cào, ngục này tội hồn chịu những hình phạt thống khổ khôn cùng, do đó chỉ âm thầm rên xiết thôi. Con hãy đợi, lát nữa sẽ rõ mọi sự. Đã tới gần cửa ngục, Ngục Quan cùng Tướng Quân đang chờ đón chúng ta.
Dương Sinh: Xin vái chào Ngục Quan cùng chư vị Tướng Quân, bữa nay tôi cùng ân sư Phật Sống tới thăm quý ngục cùng hỏi han sự tình, xin quý ngục giúp đỡ tôi phương tiện.
Ngục Quan: Bản ngục là Địa ngục Lưới Gai Sắt Dùi Cào Cào thuộc Lục Điện do Biện Thành Vương cai quản. Nay Đài Trung Thánh Hiền Đường phát huy đạo giáo, công đức sâu dày, giờ đây lại phụng chỉ viết sách Địa Ngục Du Ký, tiết lộ tình hình ở âm phủ để khuyên đời độ người, sự khó nhọc thật đáng kính phục, bản ngục cũng được tả vào sách vàng, thật quá vinh hạnh. Kính mời hai vị vào trong tham quan.
Dương Sinh: Đa tạ Ngục Quan đã kỹ càng chỉ giáo cho tôi. A! Trong ngục dùng toàn lưới sắt kết gai thép nhọn y hệt hàng rào dây kẽm gai ở trên trần. Dưới hầm ngập nước đã rào một tầng, trên mặt đất còn rào thêm tầng nữa, khiến tội hồn không đứng lên nổi, phải bò sát đất mới di chuyển nổi, mỗi khi ngẩng đầu lên liền bị gai sắt đâm đau đớn. Các tội hồn rên xiết không ngớt, quần áo họ rách nát tả tơi, trên mình họ còn đeo theo hai vật gì, vì tôi đứng cách khá xa nên không nhìn rõ vật đó, xin Ngục Quan nói cho tôi hiểu được chăng?
Ngục Quan: Hai vật đó, một là sâu bọ, hai là đỉa đói chuyên hút máu mủ và nước óc trong đầu người để sống.
Tế Phật: Hãy đi tới để thấy rõ ràng hơn.
Dương Sinh: Đúng đúng. Ối cha! Thì ra toàn thân tội hồn bị đỉa đói đeo, nhìn cảnh này mọi người đều kinh hãi. Trên đầu tội nhân sâu bọ lại bu kín. Không hiểu bu như vậy là chúng ăn được những gì?
Tế Phật: Đỉa đói còn gọi là mã hoàng kỳ thường sống ở vũng bùn lầy, khi đã bám được vào người ta thì hút hết máu tươi nên người đời ai cũng sợ. Còn hoàng trùng là một loại sâu bọ chuyên phá hoại mùa màng, chúng thường bay hàng đàn, thấy lúa thì sà xuống ăn cho bằng sạch. Ở đây hoàng trùng bu kín đầu là để hút cạn nước trong óc tội hồn.
Ngục Quan: Hoàng trùng chuyên hút sữa trong hạt lúa còn non. Bữa nay ở âm phủ chúng hút nước óc trắng đục của tội hồn trông giống hệt như nước sữa trong hạt lúa non vậy.
Dương Sinh: Hiện thời tôi sợ quá, nhìn cảnh này lòng bàng hoàng, chân tay bủn rủn muốn ngất xỉu.
Tế Phật: Chớ kinh hãi, mình dạo âm phủ để viết sách, vốn phụng chỉ mà tới, có ta bên cạnh, hãy can đảm lên.
Ngục Quan: Xin hai vị hãy đợi một chút, tôi sẽ kêu thêm vài tên tội hồn nữa ra đây để chúng thuật lại những bằng chứng xác thực của các tội đã phạm.
Dương Sinh: Đa tạ Ngục Quan. Nhưng trên thân tội hồn đỉa đói lại bám đầy khiến tôi sợ hãi quá!
Ngục Quan: Đúng đúng, nhưng hai loại trùng này đã bị trừ sạch, Dương Thiện Sinh chớ sợ hãi. Tôi ra lệnh cho hai tội hồn cung khai những tội ác đã làm lúc sinh tiền khiến sau khi chết phải tới đây thọ hình. Phật sống Tế Công cùng Dương Thiện Sinh đến âm phủ cốt để tìm hiểu, vậy các tội hồn hãy thành thật cung khai hầu khuyến hóa thế nhân.
Tội Hồn: Lúc sống tôi là quan tòa chuyên xử những vụ kiện tụng, mỗi khi được bị cáo lo lót tiền bạc tôi đều xử một cách bất công. Do đó đã xử oan nhiều người cùng phá hủy công lý của luật pháp đi. Tôi đã kiếm được quá nhiều tiền trong lúc sống. Tuy rằng tôi vẫn thường nghe nói làm quan tòa mà tham tiền không ngay thẳng thì sau khi chết sẽ bị báo ứng. Cũng có lúc tôi nghĩ, đời này chỉ cần vinh hoa phú quý, quyền cao chức trọng, nhưng rồi đời sau sẽ ra sao đây?
Sau khi chết, tôi tới đứng trước đài Gương Soi Ác Nghiệp, những hành vi nhãn tiền hối lộ, những lời kết án bất chính đều hiển hiện rõ ràng như trên màn ảnh vậy. Tội lỗi đã rõ ràng nên tôi phải lãnh hình phạt giam tại Ngục Bùn Phân Nước Tiểu, sau đó lại bị giải giao qua Lục Điện. Biện Thành Vương mắng tôi là làm quan tòa biết luật pháp, nắm giữ cán cân công lý mà còn bất công. Vì phạm vào tội đại ác cho nên tôi đã bị xử đày tại Ngục Lưới Thép Gai để cho sâu bọ đục khoét mà chịu khổ. Hàng ngày phải bò để lưới thép gai phía trên đâm nát thân, bị đỉa đói sâu bọ hút máu mủ, tủy óc. Toàn thân nhức nhối đau buốt, nguyên khí trong người bị hút hết, thật là đau khổ không thể nào tả xiết.
Ngục Quan: Đã hiểu pháp luật lại còn phạm pháp, thật là không còn pháp luật, không còn Trời. Mong kẻ nắm giữ pháp luật ở thế gian phải học tác phong nghiêm minh công chính của Bao Công, hành xử đạt mức không quá đáng, không bất cập, vì xã hội trừ gian dẹp tệ, thế Thiên hành đạo, công đức vô lượng.
Nếu như không theo đúng quy luật của công lý, vì tư lợi mà thất tiết, tham lam mưu cầu hối lộ, sau khi chết xuống địa ngục ắt bị nghiêm hình sửa trị, ngoài ra còn liên lụy đến cả con cháu đời sau bị đày ải điêu linh không dứt. Gương sáng ngàn xưa, báo ứng đều rất chí công. Hai tội hồn hãy mau thuật lại những hành vi bất chính lúc còn tại thế.
Tội Hồn: Tôi lúc sống thân thể cường tráng khoẻ mạnh, thường bảo vệ các sòng bài cùng chốn ăn chơi, chiếm cứ một khu đất trống lấy huê lợi để sống. Cuộc đời trải qua những ngày sung sướng, từ sự ăn nhậu những của ngon vật lạ cùng các thú vui chơi không thứ gì là không từng được hưởng. Có ngờ đâu sau khi chết bị Diêm Vương phán đày tại ngục này, hiện thời quá đau đớn khổ sở không gì sánh nổi, thực muôn phần thê thảm.
Tế Phật: Phàm những kẻ không dùng nghề nghiệp chính để sinh nhai lại đi thâu lợi, tức là hút máu huyết của kẻ khác thì sau khi chết đều phải tới đây để chịu tội, mong người đời mau tỉnh ngộ. Thời giờ đã trễ, Dương Sinh chuẩn bị trở lại Thánh Hiền Đường.
Dương Sinh: Cảm tạ Ngục Quan cùng chư vị Tướng Quân đã tiếp đãi quá nồng hậu, vì đã tới giờ chúng tôi xin cáo từ.
Ngục Quan: Lệnh các Tướng Quân hàng ngũ chỉnh tề tiễn khách.
Dương Sinh: Thưa con đã chuẩn bị xong, xin ân sư trở lại Hiền Đường.
Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen hồn phách nhập thể xác.
DẠO MIẾU THÀNH HOÀNG XEM NGƯỜI CHẾT QUA ĐỜI
Phật sống Tế Công
Giáng ngày 29 tháng 10 năm Đinh Tỵ (1977)
Thế sự phân phân chúc ảnh vi
Hàn lưu tối phạ vũ phi phi
Thân tình nhất đáng trường tương biệt
Mộng lý tần hô bất đắc quy.
Sự đời hư ảo tựa đèn lòa
Đã hãi lạnh tràn lại sợ mưa
Một sớm người thân chia mấy ngã
Trong mơ réo gọi chẳng quay về.
Tế Phật: Nhân Hoàng Văn Đạt chồng nàng Lai Sanh Khoan là tín hữu của quý đường vừa thác trưa hôm nay đã khiến ta động lòng thương cảm cho cuộc sống của con người thật là quá ngắn ngủi. Mọi việc ở đời há cần phải sử dụng mưu chước? Ba tấc khí hít thở Trời ban cho để dùng, một sớm đổi thay mọi sự chấm dứt. Tiền bạc, con cháu có còn không? Nhà cửa phòng ốc chỉ là mượn đỡ của con cháu tạm trú ít ngày, rồi sau khi thác chúng đem chôn nơi sườn núi hay bãi hoang đồng vắng, khi tới đó thì thử hỏi còn được những gì?
Dương Sinh: Bạch ân sư, sau khi thác thì Hoàng tiên sinh sẽ vãng sinh cõi nào?
Tế Phật: Đường đi mờ mịt, năm tháng âm u, đó là chỗ mà người đời ai ai cũng phải đi tới. Mình nay viết sách Địa Ngục Du Ký chính là làm cái công việc tiết lộ những bí mật sau khi chết vậy.
Dương Sinh: Thật quá hay, đó là một vấn đề lớn, người đời chỉ biết là sau khi chết thì phải xuống địa ngục, còn không rõ cái cảnh tượng đó ra sao, kính xin ân sư giảng giải rõ ràng rành mạch cho.
Tế Phật: Có thể được, con hãy lên đài sen, ta sẽ chỉ dẫn cho con được tỏ tường.
Dương Sinh: Con đã sửa soạn xong, kính mời ân sư lên đường.....
Tế Phật: Đã tới nơi, mau xuống đài sen.
Dương Sinh: Chốn này con đã từng qua lại.
Tế Phật: Đúng đấy! Con hãy nhìn thi hài Hoàng Văn Đạt đặt nằm trên linh sàng, phía trước là ban tụng niệm của Thánh Hiền Đường đang chuẩn bị tụng kinh cầu hồn. Con cái Hoàng Văn Đạt đều lộ vẻ đau khổ khôn cùng.
Dương Sinh: Thưa tại sao chỉ nhìn thấy nhục thể, không nhìn thấy linh hồn?
Tế Phật: Con hãy mau lên đài sen, ta sẽ đem con tới miếu Thành Hoàng để xem kết quả.
Dương Sinh: Thưa con đã sửa soạn xong, mời ân sư lên đường.....
Tế Phật: Đã tới.
Dương Sinh: Miếu Thành Hoàng người tụ tập rất đông, binh mã đi đi lại lại, cảnh này người phàm chẳng thể nhìn thấy được.
Tế Phật: Mình hãy vào trong lễ ra mắt Thành Hoàng.
Thành Hoàng: Hoan nghênh Phật Sống Tế Công cùng Dương Thiện Sinh, có điều chi cần chỉ giáo khiến Phật Sống phải lao nhọc thân hành tới đây?
Tế Phật: Nhân đấng phu quân của vị nữ phó chủ Thánh Hiền Đường qua đời, lại nhân bản đường phụng chỉ viết sách Địa Ngục Du Ký để giải bày tình cảnh sau khi người ta chết ra sao? Do đó chúng tôi mới đặc biệt tới đây tìm hiểu.
Thành Hoàng: Hoan nghênh, hoan nghênh, mời hai vị hãy ngồi nghỉ mệt, Tướng Quân đâu hãy mau dâng trà.
Tướng Quân: Xin tuân lệnh. Mời hai vị dùng trà.
Dương Sinh: Đa tạ. Xin hỏi Thành Hoàng, quý điện chuyên lo phần vụ gì?
Thành Hoàng: Bản điện là Đài Trung Thành Hoàng, cai quản phàm nhân ở Trung Thị, phụ trách kiểm soát các nghiệp vụ. Người đời phần lớn không rõ chức vụ của Thành Hoàng. Thành Hoàng giống như Cảnh Sát Cuộc trên dương gian, chuyên môn phụ trách cảnh cáo ngăn ngừa cùng theo dõi quan sát những hành động của thế nhân. Phúc Đức Chính Thần Miếu cũng phụ trách một công tác nhưng Thành Hoàng chủ quản, chia trên dưới phụ trách. Phàm người đời tới lúc tuổi thọ hết thì âm binh cõi âm được lệnh tới họp tại bản điện, sau đó cùng tới chỗ Phúc Đức Chính Thần nơi bản đường rồi hội đồng mới tới nhà phàm nhân dẫn người đi.
Dương Sinh: Tôi còn nhiều nghi vấn muốn được Thành Hoàng chỉ dạy, như việc âm binh đối xử với người thiện kẻ ác khi tới dẫn họ đi thì cách thức ra sao?
Thành Hoàng: Như âm sai tướng quân Ngưu Mã hay quỷ sứ vô thường Hắc Bạch, mỗi khi tới nhà người thiện chỉ cần vỗ một cái vào mình người phàm, khiến họ thất thần hôn mê rồi dẫn đi. Còn đối với kẻ ác thì dùng tay tra khảo đánh đập hoặc cột trói giống như trên dương gian khi bắt kẻ phạm tội vậy. Sau đó dẫn giải tới miếu Thành Hoàng để khai báo tên tuổi cùng lý lịch để ghi vào sổ bộ quỷ.
Dương Sinh: Còn người lương thiện cùng tu đạo không được ưu đãi gì sao?
Thành Hoàng: Có chứ, nếu tại thế mà làm nhiều việc thiện, tích được nhiều công nơi âm phủ thì âm binh chỉ tới miếu Thành Hoàng cho biết lệnh triệu người, sau đó Phúc Thần sẽ đích thân dẫn về âm phủ. Nếu như người có công lao lớn đối với đạo, được nhiều tín hữu tôn làm ân sư, xuống địa ngục được lo liệu các việc hoặc tới Tiêu Dương Quan để khảo nghiệm. Còn người đã chứng đạo được dẫn thẳng lên Trời.
Dương Sinh: Thưa tín ngưỡng tôn giáo khác nhau thì phương thức về Trời có khác không?
Thành Hoàng: Tôn giáo tuy có bất đồng nhưng cái lý đạo thì là một. Muốn siêu thăng thượng giới ắt tại thế phải thực hành được trung đạo, bất thiên bất chấp. Còn không, hành trình thăng thiên của họ sẽ gặp trở ngại, chẳng thể thực hiện được tự do.
Tế Phật: Thành Hoàng nói rất đúng, thế nhân tu đạo tối kỵ cố chấp, bài xích công kích và tự cao. Nếu như phạm vào những điều đó thì tâm trở thành động loạn, hiếu thắng mất quân bình sẽ bị đày xuống địa ngục để rèn luyện lại.
Dương Sinh: Xin hỏi Thành Hoàng hồn Hoàng tiên sinh hiện giờ ở đâu?
Thành Hoàng: Để tôi dẫn vô trong sẽ thấy.
Dương Sinh: Hoàng tiên sinh đang ngồi trong một căn nhà thiết trí giống như một giáo đường, chỉ có năm sáu người ở trong. Tiên sinh ngồi trên ghế hướng về Dương Sinh gật đầu chào, không rõ tôi có thể đàm đạo với tiên sinh được không?
Thành Hoàng: Được lắm.
Dương Sinh: Hoàng tiên sinh, ông khỏe chứ?
Hồn Hoàng: Cảm ơn bạn đã có lòng nhớ tới tôi, ối chao ôi! ối chao ôi!.....
Dương Sinh: Hoàng tiên sinh lúc này chỉ còn biết nhỏ lệ ngơ ngẩn nhìn tôi, chẳng nói được lời nói.
Tế Phật: Văn Đạt! Ngươi chớ bi thương, con cái đã trưởng thành, lại đều có vợ hiền con thảo, cớ sao còn quá lo lắng như vậy?
Dương Sinh: Hoàng tiên sinh nghe xong khóc càng dữ hơn.
Tế Phật: Hãy nhìn lại xem, đời người như khách qua đường, chỉ dạo qua coi cho biết, chớ sao lại quyến luyến quá đỗi như vậy?
Hồn Hoàng: Đa tạ Phật Sống Tế Công đã khuyên giải, tôi hy vọng Ngài có thể thay thế tôi mà dạy dỗ con cháu tôi để chúng ngoan ngoãn tu đạo, luôn tới Thánh Hiền Đường công quả. Còn tôi nay đã lìa đời, nhân được vợ tôi tên Khoan có nhiều âm đức, cho nên Phúc Thần cùng Thành Hoàng mới lấy lễ mà đối xử với tôi, song lòng tôi vẫn còn sầu tủi…..
Dương Sinh: Xin Hoàng tiên sinh hãy bình tĩnh lại đi. Tế Phật cũng đã nói nhiều rồi, đường trần tuy hết song Thánh đạo vẫn còn có thể hành, chớ quá buồn rầu.
Hồn Hoàng: Chỉ tiếc lúc sinh tiền không tới Thánh Hiền Đường công quả cho thật nhiều. Ôi! Đa tạ Dương Sinh cùng các tín hữu nhân đức của Thánh Hiền Đường đã có lòng nhớ tới tôi.....
Tế Phật: Vì thời giờ có hạn, chẳng được nói nhiều, chúng tôi còn phải tới Biện Công Sảnh để hỏi han thêm.
Thành Hoàng: Mời hai vị tới Biện Công Sảnh phía trước đàm đạo. Mời ngồi… Dương Thiện Sinh còn có nghi vấn nào không?
Dương Sinh: Đối với tình cảnh của người chết, người ta từng hỏi tôi nhiều câu hỏi mà tôi chưa trả lời được, vậy mong Thành Hoàng chỉ giáo cho tôi.
Thành Hoàng: Chớ khách sáo, có những nghi vấn gì cứ việc hỏi, lại có cả Tế Phật ở đây, nếu như có điều chi không rõ, Ngài cũng có thể giải thích cho.
Dương Sinh: Kẻ chết sau khi hồn phách rời bỏ xác thân thì sẽ ra sao?
Thành Hoàng: Đa số người chết đều có triệu chứng báo trước, sau đó mới ngã bệnh. Nếu như số đã tới lúc chết thì chẳng khác nào cây sắp đổ, trước tiên lá úa vàng rồi rụng, thân khô mục gặp trận gió lớn đổ xuống.
Người ta lúc sinh, âm phủ đã ghi vào sổ bộ. Sổ bộ của người cũng giống như một cái cây, nên luôn luôn hiện rõ ở chốn âm phủ. Nếu như khi cái cây đó có biến đổi tức là sinh mệnh của người đời sắp hết. Quan viên ở âm phủ cứ việc mở sổ bộ sinh tử ra coi. Khi tới giờ thì quỷ Vô Thường sẽ lên dương thế triệu kẻ đó đi. Lúc quỷ Vô Thường tới ắt cây khô mục đổ và được gọi là tử vong.
Hồn phách nhập vào thân xác người ta ít chục năm như cây tiếp cành, nay rời bỏ thể xác thì như cành cây lột vỏ, như con rùa lột xác, cảm thấy rất đau khổ. Xem tình cảnh lúc chết chẳng ai giống ai, có người nghiến răng cắn lợi, phùng má trợn mắt, vẻ mặt hoàn toàn đổi khác, đó là tình trạng của kẻ gian truân khổ hận, nguyên nhân đều do nghiệp chướng quá nặng, cho nên giờ phút lâm chung mới ngang trái như vậy. Còn nếu vẻ mặt bình thản giống như khi nằm ngủ thì sống cũng như chết hồn phách đều được an lành. Lúc chết mà vẻ mặt thản nhiên tức là cái tâm thiện đức được biểu lộ ra.
Tế Phật: Người ta có khi ngừng hô hấp chưa hẳn là đã chết. Cứ lấy bình điện làm tỉ dụ, nếu đốt đèn mà đèn không cháy thì chưa hẳn là điện năng trong bình hết sạch, mà chỉ vì quá yếu cho nên không thể phát quang được. Con người khi đình chỉ hô hấp, nếu ở trạng thái ngừng nghỉ hạn chế thì hồn phách hay thần thức lúc đó chưa hoàn toàn thoát ra, hơi thở lúc đó mong manh như dây tơ. Vì chấp trước cái ngã tướng của mình cho nên bị ràng buộc níu kéo.
Người chết mà tâm chưa chết, như ảo như mộng tri giác đều tỏ tường, có điều có miệng mà không nói được. Trong giờ khắc đó, con cháu nên khuyên bảo, an ủi, nói nhỏ nhẹ bên tai người chết là: “Nên buông bỏ phàm tâm đi, bỏ hết tất cả mọi dây tình trần thế, chỉ nghĩ tới việc thiện, ngoài ra không nên nghĩ gì khác nữa”. Có như vậy mới mong giúp đỡ được cho kẻ đó yên tâm trên đoạn đường xuống suối vàng, tránh được sự lưu luyến, thoát được sự khổ đau.
Nếu người tin Phật thì niệm Nam Mô A Di Đà Phật, tin đạo thì niệm Thánh hiệu Thái Ất Cứu Khổ Thiên Tôn. Cứ tùy theo tín ngưỡng mà niệm, vì Tiên Phật Thánh đều ở trên Trời cả. Nếu tụng niệm như vậy thì đều khiến cho linh hồn kẻ quá vãng được phiêu diêu an lạc, không còn sợ hãi con đường xuống suối vàng, bởi vì người chết lúc này tâm thần hoảng hốt như người đi đêm vậy. Nếu lấy Tiên Phật Thánh hiệu mà hô to kêu lớn thì có thể giúp kẻ chết thêm đảm lược, khí nguyên linh đã được ổn định thì linh hồn hẳn là bớt đau khổ.
Trong thời gian cư tang thì con trai, con gái trên dương thế nên trai giới, giữ mình cho thanh tịnh sạch sẽ, cấm rượu thịt, dâm dục để có thể nhờ Thành Hoàng tâu với Minh Vương thì sẽ được giảm khinh những tội phạm lúc sinh tiền. Điểm này con cháu không thể coi thường được, đó cũng là phương cách để báo đền ơn đức cho cha mẹ. Bữa nay đã tới giờ, chúng tôi phải sửa soạn để trở lại Hiền Đường.
Dương Sinh: Xin ân sư hãy khoan một chút. Không rõ Hoàng tiên sinh sẽ tới đâu?
Thành Hoàng: Vì thụ lãnh lời tâu quý giá của Văn Hoành Thánh Đế thuộc Thánh Hiền Đường nên hồn nhập âm phủ, bữa sau sẽ căn cứ theo công trạng và lỗi lầm mà xét xử.
Tế Phật: Đối với việc này Dương Sinh chớ hỏi nhiều, tình trạng vẫn còn trong vòng giữ kín. Hãy chuẩn bị trở lại Hiền Đường.
Thành Hoàng: Ra lệnh cho các vị Tướng Quân hàng ngũ chỉnh tề để đưa tiễn khách.
Dương Sinh: Xin đa tạ Thành Hoàng. Kính mời ân sư trở lại Hiền Đường.
Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen hồn phách nhập thể xác.
DẠO ĐIỆN THỨ VII - GẶP GỠ THÁI SƠN VƯƠNG
THĂM NGỤC NÓNG BỎNG NÃO NỀ
Phật Sống Tế Công
Giáng ngày 16 tháng 11 năm Đinh Tỵ (1977)
Ngọc Lịch bửu sao khuyến thế nhân
Kỳ thư phụng mệnh tái phiên tân
Nhân duyên tảo chủng thành kim nhật
Thuyết pháp tùy cơ tối bức chân.
Kinh quý chép ghi dạy dỗ người
Sách hay vâng soạn mới tinh khôi
Nhân duyên gieo giống nay thành quả
Chân lý tùy cơ hướng dẫn đời.
Tế Phật: Ngày xưa ở Đông Thổ có lưu truyền rằng sách Ngọc Lịch là một công trình sao chép quý giá, một áng văn tải đạo cốt để răn đời. Trong đó có nói về vị đạo sĩ Đạm Si Tôn Giả phụng mệnh Thiên Đế xuất hồn dạo thăm các điện ở địa ngục, thấy tận mắt cảnh Diêm Vương trừng phạt các tội hồn, sau khi trở lại trần gian đã viết lại vào sách đó một cách hết sức trung thực, lưu truyền khắp chốn. Đọc xong, những người bỏ ác theo thiện, ấn tống sách ấy rất nhiều; kẻ nào tâm cảm ứng được, sự chứng nghiệm lại càng hết sức rõ ràng.
Tùy theo tình thế thay đổi ở dương gian mà hình phạt ở địa ngục đổi mới để thích nghi với mọi hoàn cảnh mà khuyến hóa bến mê.
Thiên Đế đặc tuyển Dương Thiện Sinh thuộc Thánh Hiền Đường Đài Trung ở Đài Loan nằm dưới quyền cai quản của Nam Thiềm Bộ Châu dạo thăm địa ngục để thâu lượm những bằng chứng mới, dùng phương thức xuất hồn, dùng sa bàn truyền hình ảnh từ âm phủ về dương gian, rất là tân kỳ đáng tin.
Sách Địa Ngục Du Ký đã vận dụng sự cảm ứng mà sáng tác dùng để thay thế sách Ngọc Lịch là một áng văn khuyên đời vô cùng quý giá, một cuốn sách đã làm thay đổi được thế gian, chính vì nhân duyên ngàn năm đã nhuần nhuyễn, cho nên chúng sinh trong thiên hạ rất ít người quý chuộng sách này, nó như bức tường lớn, vì vậy nếu ấn tống quảng bá rộng rãi thì sẽ được hưởng hồng ân tai qua nạn khỏi, chuyển kiếp thăng trầm, đường đời sẽ bước thong dong.
Sách này không chỉ tiết lộ guồng máy ở địa ngục mà còn khai mở những bí mật của sự tu đạo. Phàm những ai chăm chỉ đọc đi đọc lại có thể giác ngộ hay thành đạo. Ai ấn tống để khuyên đời thì cầu nguyện điều gì cũng được như ý, lại còn miễn giảm được tội lỗi đã phạm, quả là một bản phúc âm để sám hối quá khứ, tu sửa tương lai. Bữa nay chuẩn bị dạo địa ngục, Dương Sinh mau lên đài sen.
Dương Sinh: Xin tuân lệnh, con đã sửa soạn xong, kính mời ân sư lên đường.....
Tế Phật: Đã tới nơi, mau xuống đài sen.
Dương Sinh: Thưa bữa nay tới đâu đây?
Tế Phật: Con hãy nhìn phía trước là Đệ Thất Điện, Thái Sơn Vương đã đứng dậy, mau tới trước làm lễ ra mắt.
Minh Vương: Cung kính đón chào Phật Sống Tế Công cùng Dương Thiện Sinh thuộc Thánh Hiền Đường tới thăm. Xin mời vô trong nghỉ ngơi.
Dương Sinh: Đa tạ Thái Sơn Vương, bữa nay tới viếng thăm Đệ Thất Điện được thấy bá quan văn võ hàng ngũ chỉnh tề tiếp đón, chúng tôi cảm thấy thật quá vinh hạnh. Trước điện tội hồn bị âm binh áp giải tới khá đông, hiện thời Minh Vương mải tiếp chúng tôi nên đình chỉ việc xử án.
Minh Vương: Hai vị không quản gian lao, thân hành xuống thăm âm phủ để viết sách thực quá khổ cực. Mời ngồi, lệnh Tướng Quân mau dâng trà tiên.
Tướng Quân: Xin tuân lệnh..... Kính mời hai vị Tiên Trưởng dùng trà.
Dương Sinh: Minh Vương hậu đãi chúng tôi thật quá cảm kích.
Minh Vương: Không có chi. Đương lúc thế đạo suy đồi, may mắn Thánh giáo phục hưng ở Đài Loan, Tiên Phật hiển linh thuyết pháp răn đời, tránh được cơn sóng dữ, công đó quá cao sâu. Việc phụng chỉ soạn sách Địa Ngục Du Ký là mệnh Trời sắp đặt, thiện duyên thật quá lạ lùng. Bữa nay hai vị mới tới kể cũng hơi trễ.
Tế Phật: Xin đa tạ những điều Thái Sơn Vương vừa chỉ giáo. Vì cùng một lòng cứu đời nên bữa nay chúng tôi mới tới quý điện, xin rộng lòng giúp đỡ, mong được chỉ dạy cặn kẽ về nghĩa đạo cao sâu chân chính.
Minh Vương: Hay lắm!
Người đời sau khi chết được 49 ngày, thân quyến đều lo cúng lễ, đọc kinh siêu độ để cầu cho vong linh siêu thăng. Bởi lẽ:
Tới ngày thứ bảy thì hồn người chết tới điện số I
Ngày thứ 14 hồn tới điện số II
Ngày thứ 21 hồn tới điện số III
Ngày thứ 28 hồn tới điện số IV
Ngày thứ 35 hồn tới điện số V
Ngày thứ 42 hồn tới điện số VI
Ngày thứ 49 hồn tới điện số VII
Người đời có thói quen lấy 7 ngày làm một tuần lễ để cúng bái mà thôi, còn chẳng rõ các vong hồn phần lớn lúc sống chuốc lấy tội lỗi đầy mình cho nên phải mất tới 49 ngày mới có thể đi qua hết 7 điện. Rồi sau đó lại còn trải qua thêm các điện số VIII, số IX, và số X xong mới đầu thai cõi khác.
Cho nên việc cúng bái sau khi chết không thể giống như việc làm lành lúc còn sống. Lúc sống nếu như biết tu nhân tích đức, sau khi chết ắt được Phúc Thần dẫn đường chẳng cần cúng bái vẫn có thể đi đây đi đó tự do. Trái lại, dù cho có mời thầy pháp tài giỏi tới cúng bái linh đình cũng chẳng thể thoát khỏi cửa địa ngục. Điểm này mong mỏi người đời nhớ cho.
Dương Sinh: Người đời nói 49 ngày mà không nói 56 ngày, 63 ngày hoặc 70 ngày, là tại sao?
Ngục Quan: Từ điện thứ I tới điện thứ VII là các điện chủ yếu ở âm phủ, còn từ điện thứ VIII trở đi chỉ là xử phạt các tội còn lại của những tội hồn vì phạm quá nhiều tội lỗi. Do đó, có những trường hợp đã qua khỏi các cửa ngục thuộc 49 mà vẫn còn phải chịu thêm các tội khác ở các địa ngục kế tiếp.
Người đời vì có lòng nghĩ tới tổ tiên cho nên mới dựng đàn tràng cầu siêu để cho vong hồn thoát khỏi các cửa ngục ở các điện. Lòng hiếu thảo đó thật là khả kính, tuy nhiên nếu lúc còn sống mà biết chăm lo vun bồi lòng nhân từ mới thiết thực hơn.
Tế Phật: Người ta sau khi chết, trong thời gian còn đang chờ phán xét các tội đã phạm, hoặc trước lúc được phép đầu thai, đạo Nho gọi là linh hồn hay quỷ hồn. Trong lúc chờ đầu thai chuyển kiếp thì cái thân ở âm phủ mà Phật gọi là thân ở cõi âm.
Muốn độ linh hồn ra khỏi chốn khổ đau, đời sau ắt phải chăm lo thực hành điều thiện đức khiến Minh Vương cũng phải động lòng mà xá miễn, đây là con đường tốt nhất để đi. Đến như rước mời được thầy pháp tuy tài giỏi nhưng thiếu đức thì cũng là làm cho có mà thôi chứ chưa chắc đã ơn ích.
Gởi lời nhắn với thế nhân hãy kịp thời thi hành đạo hiếu ngay lúc song thân hãy còn tại thế, bởi vì một hạt cơm khi còn sống còn hơn cả hồ rượu dâng cúng lúc đã qua đời. Song thân đã quá cố rồi thì càng phải tu hành đạo đức, ấn tống nhiều kinh sách quý để khuyên đời. Nghĩa cử này vừa dễ dàng khiến Tiên Phật và quan viên ở âm phủ cảm kích, lại vừa báo đáp được ơn sâu của song thân. Đó là một phương pháp vượt thoát bể khổ, hãy tận tâm tận lực thi hành.
Dương Sinh: Lời dạy của ân sư chỉ thẳng vào lòng người, rất bổ ích cho chúng sinh. Lúc sống ngỗ ngược oán hờn cha mẹ, sau khi cha mẹ chết mới nghĩ tới báo hiếu thì hẳn là: “Thụ dục tỉnh nhi phong bất túc. Tử dục hiếu nhi thân bất tại” (Cây muốn lặng gió chẳng muốn ngừng. Con muốn hiếu, cha mẹ chẳng còn).
Xin hỏi lại ân sư, quỷ ở địa ngục hình dáng giống hệt người ở dương gian, xác thịt đã rữa nát tại sao còn thấy thân thể này?
Tế Phật: Đây là ảo thân, giả thân, ảnh thân tức thân ở cõi âm cũng còn gọi là hóa thân. Vì thời giờ có hạn, xin Thái Sơn Vương giới thiệu một lượt các phần vụ của quý điện.
Minh Vương: Bản điện cai quản Địa Ngục Lớn Nóng Bỏng Não Nề cùng 16 địa ngục nhỏ, phàm các tội hồn chuyển giao tới bản điện, tôi chiếu theo công lý phán xét không thiên vị tình riêng. Để thấu tỏ vấn đề, để tôi hướng dẫn hai vị tới trước tham quan.
Dương Sinh: Hay lắm, hay lắm. Xin đa tạ sự chỉ giáo của Minh Vương.
Minh Vương: Văn võ bá quan hộ giá đưa Dương Thiện Sinh đi tham quan Địa Ngục Lớn Nóng Bỏng Não Nề.
Văn Võ Bá Quan: Xin tuân lệnh. Mời hai vị cùng đi với Chúa Công.
Dương Sinh: Theo chân Minh Vương, đường sá âm phủ cảm thấy thê lương. Vương pháp vô thân, chỉ có đại diện cho đạo nghĩa mới thi hành được thôi.
Tế Phật: Này Dương Sinh, con cám cảnh thương tình nhưng địa ngục không thể nương tựa bạn bè, mà hoàn toàn tùy thuộc ở hành động thiện ác lúc sinh tiền. Kẻ ác thì ác quỷ gần, người thiện thì thiện quan thân. Khuyên người đời kết giao cùng bạn tốt, quảng bá đạo lành để sau này khỏi bị đày ải ở địa ngục.
Dương Sinh: Đã cảm thấy khí nóng thiêu đốt, phía trước lửa cháy rực Trời, chỉ thấy một khối đỏ rực, trên cửa ngục có hàng chữ: “Nhiệt Não Đại Địa Ngục” (Địa Ngục Lớn Nóng Bỏng Não Nề), chung quanh ngục tường xây bằng gạch.
Tế Phật: Loại gạch này chịu nóng rất giỏi, lửa càng cháy gạch càng rắn chắc.
Ngục Quan: Hoan nghinh Chúa Công đã tới.
Minh Vương: Ta hướng dẫn Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh thuộc Thánh Hiền Đường ở dương gian tới đây tham quan, mau hàng ngũ chỉnh tề tiếp rước.
Ngục Quan: Xin tuân lệnh.
Minh Vương: Phía trước là Địa Ngục Lớn Nóng Bỏng Não Nề.
Dương Sinh: Vô cùng nóng bỏng, phiến đá lớn như cánh phản đặt trên đất, phía dưới lửa đỏ luồn qua, tội hồn bước lên đều lăn quay ra đất quằn quại kêu la. Tội hồn từ ngoài áp giải vào nhìn thấy cảnh tượng đó trước mắt sợ hãi khóc rống như cha mẹ chết, chân bước không nổi, âm binh từ sau đẩy tới, chân tội hồn lại đạp lên đá lửa lập tức ngã lăn ra đất kêu gào thảm thiết, càng lăn lộn thân thể càng bị thiêu đốt. Không rõ họ đã phạm phải những tội lỗi gì?
Minh Vương: Bản ngục mang danh là ngục nóng bỏng não nề, phàm ở đời quá tham lam danh lợi, chuyên hại người để làm lợi cho mình, đối với kẻ khác phái thì chiều chuộng hết mình, đối với người cùng phái thì lãnh đạm coi khinh; chuyên môn hại kẻ khác lúc họ gặp nguy khốn, tính tình nóng nảy uất khí ngút Trời, thóa mạ Thiên địa, chuyên lo việc đầu cơ cướp thời vận, đi ngõ sau để cầu lợi lộc, thích xu thời nịnh thế, xa lánh kẻ nghèo hèn, khi gặp việc không giữ đạo trung dung, thiên lệch cố chấp, phản bội đạo đức. Tất cả những kẻ trên đều phải tới đây để thụ hình.
Hình phạt của bản ngục vô cùng đơn giản, tội hồn chỉ cần đi hết con đường gạch nung đỏ dài 300 dặm là tiêu tan hết tội lỗi. Muốn vượt qua con đường gạch đá đỏ hồng này có kẻ mất 5 - 3 năm mới xong, bởi lẽ hình phạt đều căn cứ vào tội ác lúc sinh tiền nhiều hay ít. Kẻ tội ít: chân đạp lên gạch đá đỏ, độ nóng phía dưới tự nhiên giảm bớt, đi qua dễ dàng. Kẻ tội nặng thì lửa trái lại bốc lớn, tùy theo ác nghiệp nặng hay nhẹ mà bị lửa thiêu nhiều hay ít.
Ngục này đã nóng lại oi khiến người ta ảo não muôn phần. Kẻ tới thụ hình ở ngục thứ 16 phải vượt qua con đường nhỏ phía bên, cũng gạch nung đỏ, cũng lửa cháy nhưng độ nóng rất giới hạn, khiến tội hồn kinh hãi nhưng không nguy hiểm, chỉ cốt cho nếm thử mùi vị khổ đau, tới ngục thứ 16 mới bị gia tăng hình phạt nghiêm khắc.
Tế Phật: Vì thời giờ eo hẹp, lần sau chúng tôi xin tới phỏng vấn tiếp, trân trọng cáo từ.
Minh Vương: Đã cận giờ, chúng tôi không dám giữ, lệnh cho các Tướng Quân hàng ngũ chỉnh tề đưa tiễn.
Dương Sinh: Cảm tạ Thái Sơn Vương đã nhiệt thành tiếp đãi, chúng tôi xin cáo biệt, tạm từ giã.
Tế Phật: Dương Sinh mau lên đài sen.
Dương Sinh: Bạch ân sư, con đã sửa soạn xong, mời ân sư trở lại Thánh Hiền Đường.....
Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen hồn phách nhập thể xác.
HỒI BỐN MƯƠI BA
DẠO ĐỊA NGỤC NƯỚNG TAY
Phật Sống Tế Công
Giáng ngày 26 tháng 11 năm Đinh Tỵ (1977)
Lãnh thượng tân phân tuyết áp mai
Vô tình tuế nguyệt cấp tương thôi
Đồ đao phóng hạ thanh song thủ
Tính địa khuyến tu ác ngọc bôi.
Đỉnh núi tơi bời tuyết phủ mai
Vô tình năm tháng cứ trôi hoài
Ném dao đồ tể hai tay sạch
Hồn đất khuyên tu chén ngọc mời.
Tế Phật: Trên đỉnh núi lạnh hoa tuyết bay phất phới, năm cùng tháng tận đã tới, khuyên môn sinh hãy quăng dao đồ tể, chớ tạo thêm ác nghiệp mới. Bữa nay chuẩn bị dạo âm ti, Dương Sinh lên đài sen.
Dương Sinh: Khí Trời quá lạnh, con sợ chịu không thấu, xin ân sư ban thuốc tiên, thưa có được chăng?
Tế Phật: Chẳng qua do ảnh hưởng tâm lý, tính linh do Trời phú há lại sợ lạnh sao? Con đã cầu xin thuốc, tánh thầy lại vốn rộng lượng, vậy cho con viên thuốc này, uống mau đi rồi lên đường.
Dương Sinh: Đa tạ ân sư đã ban thuốc cùng tha tội mê chấp của con. Con đã sẵn sàng, mời ân sư lên đường.....
Tế Phật: Đã tới nơi, mau xuống đài sen.
Dương Sinh: Thưa bữa nay tới thăm ngục nào? Tại sao chưa thấy Ngục Quan ra đón, chỉ thấy âm binh áp giải tội hồn đi đi lại lại.
Tế Phật: Chúng ta gắng đi thêm một đoạn đường nữa sẽ rõ.
Dương Sinh: À thì ra phía trước là Địa Ngục Nóng Bỏng Não Nề, lần trước đã thăm qua bữa nay lại tới thăm tiếp?
Tế Phật: Không phải, hôm nay chúng ta tới thăm Ngục Nướng Tay, muốn tới ngục này phải băng qua con đường nhỏ nằm bên cạnh Ngục Nóng Bỏng Ảo Não.
Dương Sinh: Phía trước hơi nóng luộc người, làm sao băng qua nổi? Vả lại từng nghe đường đó là đường nóng bỏng, chân con lại là chân phàm đi qua tránh sao khỏi bị phỏng?
Tế Phật: Con đừng sợ, có ta đi bên cạnh đất nóng sẽ hóa thành đất mát.
Dương Sinh: Kính xin thầy hóa phép kẻo không qua nổi, vì đường nhỏ phía trước màu gạch đỏ rực như bị lửa nung.
Tế Phật: Hãy nhìn ta hóa phép, quạt Phật quạt một quạt khiến đường lửa đỏ hóa thành đường mát mẻ yên lành dễ dàng vượt qua.
Dương Sinh: Quả là phép Phật vô biên, con đường đỏ rực đột nhiên biến thành con đường mát mẻ. Có một số tội hồn băng qua mà thân thể chẳng hề hấn gì khiến mọi người kinh ngạc bội phần, ngơ ngác nhìn 4 phía, các tội hồn bèn ùn ùn kéo qua.
Tế Phật: Mau theo ta băng qua kẻo tới lúc pháp hết hiệu nghiệm con khó đi qua.....
Dương Sinh: Băng mình theo ân sư đã tới nơi tới chốn. Phía bên trái con đường thấy có Ngục Quan cùng Tướng Quân xếp hàng chờ đón.
Tế Phật: Đây là Ngục Quan cùng Tướng Quân của Ngục Nướng Tay, mau tới chào ra mắt.
Dương Sinh: Kính chào Ngục Quan cùng chư vị Tướng Quân, tôi là Dương Thiện Sinh thuộc Thánh Hiền Đường Đài Trung phụng mệnh theo thầy Tế Phật tới quý ngục thâu lượm những bằng chứng để viết sách khuyên răn giáo hóa người đời làm điều phước thiện, bữa nay tới đây xin được lãnh giáo nhiều điều ơn ích.
Ngục Quan: Hoan nghênh hai vị tới thăm bản ngục. Địa Ngục Du Ký sẽ đăng tải những án chứng của bản ngục thực quả là vinh hạnh. Kính mời hai vị vào trong ngục tham quan.
Dương Sinh: Xin đa tạ Ngục Quan đã quá lưu tâm. Hàng chữ Địa Ngục Nướng Tay thấy xuất hiện trên cửa ngục, hai bên có quân lính cầm khí giới canh giữ rất là nghiêm ngặt.
Ngục Quan: Mời hai vị vô trong.
Dương Sinh: Đã nghe thấy tiếng khóc than buồn thảm vang rần.
Tế Phật: Các ngục đều than khóc thê lương, nghe như tiếng người dương gian rên xiết lúc lâm bệnh, sầu thảm trông mong được cứu rỗi.
Dương Sinh: Cửa ngục trang bị cực kỳ tối tân khoa học. Hai tay tội hồn bị cột chặt vào trục xe bằng sắt nóng đỏ có lửa cháy luồn qua, hai tay tội hồn bị cháy bỏng, muốn giựt ra mà chẳng được. Trục xe bằng sắt sức nóng quá mãnh liệt, thiếu sức co giãn nên truyền nhiệt rất lẹ, tội hồn mong thoát nạn nhưng chẳng thể giảm được sức nóng của lửa nên té lăn ra, đôi tay như hai cục than lửa muốn quăng đi mà chẳng được, mặt mũi mồ hôi nước mắt đầm đìa, hai tay cháy trụi đau đớn khóc ngất.
Ngục Quan: Bản ngục tên gọi là Ngục Nướng Tay, trước đây dùng bàn ủi nóng ủi tay, sau này nhờ phối hợp được thủ đoạn cao minh của người đời nên mới cải tiến hình phạt này. Để tôi sai áp giải thêm vài tội hồn nữa ra đây để chúng thuật rõ lại những hành động phi pháp của chúng lúc còn tại thế.
Dương Sinh: Âm dương cùng một lẽ, quả là cao nhân tất hữu cao nhân trị.
Ngục Quan: Tội hồn hãy nghe ta bảo: Bữa nay Phật Sống Tế Công cùng Dương Thiện Sinh thuộc Thánh Hiền Đường ở Đài Trung trên dương gian xuống bản ngục thu thập những bằng chứng để khuyên răn người đời, các ngươi hãy thuật hết những hành động phi pháp để giáo hóa thế nhân.
Tội Hồn: Tôi lúc sống quen thói chơi bời phóng đãng, thường núp trong bóng tối chọc ghẹo làm nhục đàn bà con gái qua đường, đời tôi đã phạm tội này có tới mười mấy lần, sau khi chết bị xử đày tại ngục này để chịu tội.
Ngục Quan: Vung tay động loạn phải chịu tội ma chướng này.
Tội Hồn: Tôi lúc sống chuyên môn xúi người này kẻ nọ kiện cáo lẫn nhau rồi viết đơn kiện cho họ để ở giữa thủ lợi, cả đời tôi toàn phạm tội này, sau khi chết Minh Vương giận quá phán rằng lúc sống tôi ham viết đơn kiện cáo, đôi tay hại người nên phải đốt nó đi, do đó tôi bị đày tại ngục này chịu tội. Đau đớn cùng cực mà chẳng một ai biết tới, kính xin Phật Sống Tế Công cứu mạng.
Tế Phật: Ngươi đã rành về sở trường chuyên môn cớ sao không viết đơn kiện Diêm Vương để xin tha tội?
Tội Hồn: Diêm Vương mặt sắt vô tư, tôi chẳng dám tự chuốc phiền.
Tế Phật: Dĩ nhiên là thế nhưng cầu cứu ta cũng chẳng khác hơn.
Ngục Quan: Không được tự tiện van xin. Tội hồn thứ 3 mau mau cung khai.
Tội Hồn: Tôi lúc sống mở sòng bài, thường bày trò cờ gian bạc lận nên kiếm được rất nhiều tiền. Lúc sống vì có tiền một cách quá dễ dàng như vậy nên đời sống khá giả, do đó thường hành động bất chính làm hại xã hội. Sau khi chết mới hay Diêm Vương quá giận phán đày tôi 30 năm tại Ngục Nướng Tay, hàng ngày khổ đau không chịu thấu.
Tế Phật: Đã mở sòng bài còn tổ chức cờ gian bạc lận, tội người quá tàn ác. Nếu như mãn hạn tù tái sanh làm người, hai tay chắc hẳn bị tàn phế, đúng là ác nghiệp quả báo. Hy vọng người đời mau tỉnh ngộ bỏ đánh bài đánh bạc. Tội hồn thứ 4 mau khai rõ những tội đã làm.
Tội Hồn: Tôi lúc sống thường dùng chi phiếu không tiền bảo chứng để lừa gạt kẻ khác lấy tiền, sau khi chết bị đày tại ngục này. Lúc sống chỉ nghĩ cao bay xa chạy là chủ nợ chẳng biết đâu mà đòi, ngờ đâu chết xuống âm phủ, Diêm Vương bắt tới đây chịu hình phạt.
Ngục Quan: Thiếu nợ người đáng lý mi phải trả sòng phẳng, trái lại mi còn cố tình lường gạt cho nên sau khi chết mi mới bị hình phạt nghiêm ngặt trừng trị, thật chẳng oan uổng chút nào.
Tế Phật: Hiện thời người đời dùng chi phiếu không tiền bảo chứng rất nhiều. Xuất chi phiếu ra rồi trốn biệt tăm như vậy là kẻ lường gạt, sau khi chết tất nhiên sẽ bị hình phạt nghiêm khắc. Kiếp lai sinh sẽ phải làm trâu làm ngựa để trả nghiệp, cổ kim trong ngoài chẳng một ai có may mắn thoát khỏi. Nhân quả báo ứng một mảy lông, một sợi tơ cũng không thể trốn thoát, người đời nên thận trọng.
Ngục Quan: Tội hồn thứ 5, sao mi lại mất hết cả thần khí vậy? Hãy mau khai rõ những tội đã phạm lúc mi còn sống.
Tội Hồn: Xin Ngục Quan chớ mỉa mai tôi, tôi lúc sống có chân trong một đảng bất lương, thường hay sinh sự, phá rối an ninh ngoài xã hội, hễ gặp việc trái mắt hay bất chợt thấy kẻ nào nhìn chăm chú mình, tôi liền giơ tay đánh liền, hành hung người như vậy mà chẳng cho là quan trọng gì. Sau khi chết Minh Vương sai quỷ đầu trâu mặt ngựa hành hạ tôi, rồi hỏi tôi có chịu khuất phục không? khiến tôi nhớ lại hành vi mà tôi đã làm lúc còn sống thì không thể nào ứng đối được.
Ngục Quan: Mi lúc còn là thanh niên, hỏa khí mạnh mẽ chuyên môn đánh đập người, phá hoại an ninh xã hội, nắm tay của mi đã quá cứng, hiện tại tốt hơn kêu mi đấm vào trục xe gang thép để cho nó tiêu hết hỏa khí của mi đi.
Tế Phật: Thời giờ đã tới, Dương Sinh mau trở lại Hiền Đường.
Dương Sinh: Cáo từ Ngục Quan cùng chư vị Tướng Quân, xin đa tạ sự tiếp đãi cùng chỉ giáo nồng hậu.
Ngục Quan: Không có chi, đó chỉ là lễ mọn. Lệnh chư Tướng Quân hàng ngũ chỉnh tề đưa tiễn.
Tế Phật: Dương Sinh mau lên đài sen.
Dương Sinh: Thưa con đã sửa soạn xong, kính mời ân sư trở lại Thánh Hiền Đường.....
Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.
HỒI BỐN MƯƠI BỐN
DẠO ĐỊA NGỤC RÚT RUỘT
Phật Sống Tế Công
Giáng ngày 29 tháng 11 năm Đinh Tỵ (1977)
Loan bút ma thành cửu chuyển đan
Hồi sinh hữu thuật phục chi an
Thiên thư vạn quyển khai nhân trí
Ngọc Đế hồng ân báo bất hoàn.
Bút Thánh giáng cơ thông đạo huyền
Hồi sinh có thuật giúp tâm yên
Sách Trời vạn quyển khai phàm trí
Ngọc Đế hồng ân báo chẳng tròn.
Tế Phật: Hồn người đời du địa ngục chẳng phải là chuyện thần thoại hay hoang đường, từ xưa tới nay đã có nhiều kẻ chết đi còn sống lại. Hẳn là những kẻ đều lãnh hội tường tận âm thanh cùng hình ảnh ở địa ngục nên có thể tả lại những cảnh tượng đó dễ dàng, đủ chứng tỏ những điều tả trong kinh sách không phải là không có thực.
Người đời chỉ vì chưa đích thân nhìn thấy mà do đó chẳng tin, cho nên những điều nói ra thì là biết mà lại bị nghi là mê. Điều này làm sao giải tỏ được đây? Lục phủ ngũ tạng trong cơ thể chúng ta cũng còn là một vật nhìn chẳng thấy gì mà vẫn yên ổn vô sự. Nhưng nếu một sớm ta khám phá ra hoặc cảm giác đã đến giờ thì chắc là thảm lắm. Chẳng phải chỗ này đau thì cũng chỗ khác đau, cần phải chiếu quang tuyến X rồi giải phẫu.
Người đời lúc thường không nhìn rõ lục phủ ngũ tạng có thể nói là nó không có không? Địa ngục bình thường nhìn chẳng thấy nhưng nó vẫn tồn tại, trừ một số ít người lúc sống có thể nhìn thấy, kẻ khác một sớm nhìn thấy địa ngục ắt là đã tới phút gần đất xa Trời.
Sở dĩ ta khuyên người đời giác ngộ, xác nhận những cái không nhìn thấy nhưng lại vẫn tồn tại như tư tưởng, hít thở, cảm tình v.v... đều là nhìn chẳng thấy, chỉ có thể dùng cảm giác để lãnh hội. Vả chăng những cái không nhìn thấy đó chính là cái duy trì mạng sống, là nguyên tố chủ thể xác thân.
Dương Sinh: Lời giảng của ân sư thật đúng đạo lý, tiếc rằng người đời phần đông không thấu tỏ sự tình, chẳng khác gì kẻ mù tự mình nhìn không thấy cho nên mới phủ nhận.
Thế gian đắm chìm trong chốn hình hình sắc sắc, chỉ nhờ vào cây gậy mà muốn đi xa hàng ngàn vạn dặm, điều này đã chứng tỏ cặp mắt thịt của chúng ta bị chắn bởi nhiều vật chướng ngại, chỉ có mắt huệ mới thông mọi lẽ. Nhưng tiếc rằng chúng ta đã đóng mắt huệ, cam chịu sống mù lòa để mặc cho dục tình lôi cuốn mà đắm chìm trong các kiếp luân hồi khổ đau.
Tế Phật: Con nói đúng, người đời đều hiểu rõ điều tai hại của sự phạm pháp, giống như giếng trước mặt biết là có thể lọt xuống nhưng vẫn không chịu mở mắt ra nhìn, quả là còn thua kẻ mù lòa vì họ còn biết dùng gậy dò dẫm đường đi. Tới lúc bị té xuống hang địa ngục sâu vạn trượng, muốn vươn mình thoát ra nhưng không rõ phải đợi tới mấy mươi kiếp sau. Thời giờ đã muộn, Dương Sinh chuẩn bị dạo âm ti, mau lên đài sen.
Dương Sinh: Bạch ân sư, con đã chuẩn bị xong xuôi.
Tế Phật: Nhìn quần áo của con bám đầy bụi đất, lại không khô ráo sạch sẽ, như vậy lúc tới Minh Phủ hẳn là thất lễ.
Dương Sinh: Thưa ân sư, y phục bị bụi sa bàn làm dơ bẩn, con lại vô tình không lưu ý, xin ân sư tha tội.
Tế Phật: Người trần tới Minh Phủ, chẳng thể không giữ sạch sẽ, nên quần áo phải thơm tho để còn được đặc biệt chú ý, mau lên đài sen.
Dương Sinh: Con đã sửa soạn xong, xin ân sư khởi hành.....
Tế Phật: Đã tới nơi. Dương Sinh mau xuống đài sen, đến làm lễ ra mắt Ngục Quan.
Dương Sinh: Xin vâng lệnh. Kính lạy Ngục Quan cùng chư vị Tướng Quân.
Ngục Quan: Miễn lễ, hoan nghênh Phật Sống Tế Công cùng Dương Thiện Sinh tới thăm. Bản ngục đã sớm nhận được thư của Dương Thiện Sinh thuộc Thánh Hiền Đường xin tới phỏng vấn để viết sách khuyên răn người đời, công đức thật quả là vô lượng. Bản ngục là Ngục Rút Ruột, kính mời hai vị vào trong tham quan.
Dương Sinh: Xin đa tạ Ngục Quan đã tiếp đãi nồng hậu, nguyên trong này là Ngục Rút Ruột, âm binh tới tới lui lui, áp giải tội hồn đi ra, đã bắt đầu nghe thấy tiếng kêu gào.
Tế Phật: Ta hãy mau theo chân họ vào trong.
Dương Sinh: Đã thấy rõ cảnh tượng ở trong ngục, thân tội hồn máu me nhuộm đỏ, bị trói vào các cây cột, âm binh, quỷ binh dùng dao rạch bụng tội hồn, da bụng rách toang, ruột và bao tử lòi ra rớt xuống đất, bên cạnh cả bầy chó đen giành nhau cắn xé. Ruột và dạ dày tuy đã rớt ra nhưng vẫn còn liền với tim vì tim chưa rời thân thể nên khi bị chó cắn nhai giằng xé thì tội hồn đau đớn kêu rống lên rồi ngất xỉu, khiến lúc này mắt chẳng dám nhìn. Xin hỏi Ngục Quan, bọn họ đã phạm phải tội gì mà tới nỗi bị đày ải ở ngục này?
Ngục Quan: Các tội hồn này khi còn sống đều là bọn tham quan ô lại, hoặc là những kẻ lòng lang dạ sói, cho nên sau khi chết tới bản ngục thụ hình. Như muốn thấu tỏ sự tình, để tôi sai áp giải vài tội hồn ra đây tra hỏi.
Dương Sinh: Như vậy hay lắm, phải có bằng chứng xác thực người đời mới chịu tin là đúng.
Ngục Quan: Tôi đã đem tội hồn ra, mời Dương Thiện Sinh tra hỏi họ.
Dương Sinh: Xin hỏi tội hồn, cớ sao người lại tới chốn này?
Tội Hồn: Tôi lúc sống làm quan, thường lợi dụng phương tiện quan tước sang đoạt của cải, đất đai, cướp không lợi lộc. Bất cứ phương diện nào có lợi, tôi đều tận dụng mọi phương cách cưỡng đoạt cho bằng được để làm của riêng. Chẳng ngờ sau khi chết bị đưa lên đài gương soi ác nghiệp để cho lộ rõ chân tướng. Tất cả những hành động tham lam cưỡng đoạt tiền tài của cải đều hiện rõ mồn một, khiến tôi vô cùng kinh dị. Trải qua các điện phán xử, cuối cùng tôi bị giải giao tới Đệ Thất Điện rồi bị Thái Sơn Vương phán đày tôi tại ngục moi ruột, hàng ngày bao tử và ruột bị móc ra cho đàn chó giành nhau ăn, sự thống khổ khó mà hình dung nổi.
Ngục Quan: Ngươi là kẻ có chức vụ trong chính quyền, chẳng chăm lo phúc lợi cho trăm họ lại còn lột da lóc thịt muôn người, miễn là nuốt trôi được là nuốt, ruột và bao tử ngươi lúc này thực quá nhơ bẩn! Khuyên những kẻ làm quan ở chốn thế gian nên vì trách nhiệm phục vụ nhân quần, luôn luôn phải vì dân thương dân, trung trinh với nước ắt công đức vô lượng. Nếu như chỉ vì mục tiêu thủ lợi, sau khi chết chắc chắn sẽ bị đày đọa tại chốn địa ngục.
Dương Sinh: Xin hỏi lại bà lão, bà già như thế này cớ sao còn bị xử loại hình phạt này, phải chăng lúc sinh tiền có làm điều chi thất thố chăng?
Tội Hồn: Nhớ lại lúc sống giờ hối hận thì đã quá trễ rồi. Lúc tôi 48 tuổi vì buôn bán thua lỗ, bèn đứng ra làm chủ hụi, nhân một chốc mất lý trí đã quyết định giật tiền hụi của người rồi dời đi xứ khác. Tới 54 tuổi ngã bệnh thác, bị giải giao tới Đệ Thất Điện, Diêm Vương phán đày tôi tại đây để thụ hình.
Ngục Quan: Giựt hụi của người, nuốt vào rồi ói ra chẳng được, bây giờ chỉ còn cách ói ruột và bao tử ra ngoài, ăn bao nhiêu trả bấy nhiêu. Luật pháp ở cõi âm rất công bằng, ngươi tự làm tự lãnh, ngày sau mãn hạn tù, lại tái sinh để trả nợ.
Dương Sinh: Xin hỏi lão ông, thời gian thụ hình tại ngục này là bao lâu?
Tội Hồn: Mất 3 năm. Lúc sinh tiền gia đình tôi sống bằng nghề nông, chuyên trồng rau để sinh nhai, chẳng hiểu sao tới tuổi trung niên, rau đậu thường bị côn trùng phá hại cho nên phải dùng thuốc trừ sâu bọ để tiêu diệt chúng, tới lúc thấy giá rau tăng vọt, liền hái rau mới phun thuốc được một hai ngày đem bán. Chỉ có vậy mà sau khi chết liền bị Minh Vương phán đày tại ngục rút ruột vì tội vô tình gây tai hại.
Ngục Quan: Ngươi chỉ lo kiếm tiền nên đã đem rau đậu còn dính độc dược bán ra hại người không ít, rất nhiều người ăn rau đậu của ngươi trúng độc, hoặc độc tố tích thiểu thành đa mà thành bệnh gan, bệnh ung thư, lòng dạ ngươi quá độc cho nên phải thụ lãnh hình phạt này.
Dương Sinh: Xin hỏi bà lão tại sao bà lại phải vào đây?
Tội Hồn: Chao ôi! Trời Đất ơi! Ở trong này khổ sở quá, kính xin thầy cứu sống tôi.
Tế Phật: Hiện tại ta rất thương nhà ngươi, nhưng hãy nhớ lại tại sao ngày trước nhà ngươi không thương xót kẻ khác? Hãy mau nói rõ nguyên do tội ác của nhà ngươi.
Tội Hồn: Đúng, tôi có một đứa con gái nuôi, từ lúc bé tôi đã không thương nó lại còn hay đánh đập. Tới lúc lớn vì nó có nhan sắc nên tôi đã cưỡng bách bán nó cho động mại dâm để lấy tiền. Sau khi chết tôi bị Diêm Vương phán đày tại đây.
Ngục Quan: Lòng dạ ác độc, coi con gái nuôi là vật kiếm tiền, phá hoại luân thường đạo lý, tiêu hủy lẽ Trời, lòng sắt dạ thép thật mi đáng tội.
Tế Phật: Thời giờ eo hẹp, Dương Sinh chuẩn bị trở lại Hiền Đường.
Dương Sinh: Con còn có vấn đề thỉnh giáo ân sư. Trong lúc thụ hình có một số tội hồn đã bị hôn mê bất tỉnh thì làm cách nào cho họ sống lại để xử phạt tiếp.
Tế Phật: Con từng mơ thấy con bị kẻ khác giết chưa? Nếu có hẳn là thân thể lúc đó cảm thấy đau đớn vô cùng nhưng khi tỉnh lại chỉ còn mồ hôi lạnh chảy đầm đìa, không hề chết chăng? Đêm mai lại nằm mê nữa, sau khi tỉnh dậy lại thấy mình như trước, thân thể vẫn còn nguyên vẹn không có chỗ nào mang thương tích cả.
Sở dĩ sau lúc người ta chết, hồn phách họ cũng giống như khi mộng du vậy, thân tuy bị hình tội thống khổ, bị âm binh dùng nước hoàn hồn xối, sau khi tỉnh lại chẳng thấy thương tích gì cả, làm như vậy chỉ cốt để cho họ nhớ lại cái cảm giác kinh hãi của sự thống khổ vậy.
Thảm hình ở âm phủ chẳng qua chỉ là để cho tính linh của người ta thức giác mà thôi, do đó mới ví sự chết là giấc mộng lớn, vậy thì người ta lúc chết hẳn là đi vào một giấc mộng dài để nếm mùi đau khổ.
Thêm một ví dụ khác như trong lúc nằm mộng lượm được vàng, vui sướng điên cuồng, tới khi tỉnh dậy không lại hoàn không, đã cho thấy mộng ảo chẳng thể có thực mà do kẻ mê lầm tưởng.
Thế nhân tu đạo nếu như không giác ngộ điểm này mà cứ cố chấp vào hình danh sắc tướng, hẳn là cuối cùng sẽ rơi vào trường mộng ảo.
Dương Sinh: À thì ra là thế! Thưa ân sư, con đã sửa soạn xong, xin tới từ giã Ngục Quan cùng chư vị Tướng Quân.
Ngục Quan: Lệnh cho các Tướng Quân hàng ngũ chỉnh tề đưa tiễn.....
Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác. [01:03:42]
[Hết cuốn 10 - ID# 19870000L10]