19861002Q2

T/V QUY THỨC: KHÓA 3 - VẤN ĐẠO Cuốn 4B

Bạn đạo: Xin các sư huynh, sư tỉ có điều gì dạy bảo,

Bạn đạo: Thưa, có các bác, các anh chị nào muốn hỏi thăm bác Hậu điều chi không ạ? Con xin mời bác Hứa văn Nam.

Bạn đạo: Bật cái máy, bấm 2 cái nút cuối cùng, rồi, rồi 2 cái luôn, 2 cái luôn.

Bạn đạo: Thưa bác Hậu, nãy giờ cho chúng tui nghe chữ Hòa là thế nào?

Bác Hậu: Dạ, chúng tui chưa học tới ạ.

Bạn đạo: Bà Hậu chỉ nói cái gì mà bà Hậu hiểu thôi.

Bác Hậu: Dạ, chúng tui chưa hiểu được cái gì hết ạ.

Bạn đạo: Như vậy bác Hậu tính tới tu thiền được bao nhiêu lâu rồi, bao nhiêu năm rồi?

Bác Hậu: Dạ, thưa mới hồi đêm ạ, dạ khi hồi, khi đêm ạ, có thiền ạ.

Bạn đạo: Dạ tui muốn hỏi bà Hậu, vào cái đạo pháp này được bao lâu rồi?

Bác Hậu: Dạ, cũng được vài tháng ạ.

Bạn đạo: Bà Hậu nói đó là theo sự thật, hay là bà Hậu nói vậy thôi?

Bác Hậu: dạ thưa, biết sao nói vậy ạ

Bạn đạo: Dạ thưa, tui chỉ có bao nhiêu lời đó thôi.

Bạn đạo: Con xin lỗi bác Hậu vì thời giờ có hạn,

Bác Hậu: Dạ.

Bạn đạo: Coi như kì này chúng con không có học hỏi được nhiều với Bác, và để hẹn Bác lại kì sau đi, con cảm ơn Bác.

Bác Hậu: Dạ, xin cảm ơn ạ.

Bạn đạo: Kính thưa các bác, các anh chị; hôm nay chúng ta được cái vinh dự có được sự viếng thăm của một bạn đạo từ Mỹ tới vùng (nghe không rõ), đó là anh Diễm. Xin mời anh Diễm lên, xin anh Diễm vắn tắt vài điều giới thiệu cho các bạn đạo ở nước Pháp và các nước Âu Châu về thiền đường Pomona?

Bạn đạo NVD: Xin cảm ơn.

Bạn đạo: Chị Loan?

Bạn đạo NVD: Chị Loan; tui thưa với quý vị huynh, tỉ, hôm nay nhân cái dịp chúng tui qua thăm Âu Châu, ghé, được ghé thăm Thầy và quý vị bạn đạo ở trong Khóa 3 ở đây, đó là cái điều rất là hân hạnh cho chúng tui; đó là một cái duyên mà chúng tui được cái dịp để đến đây cùng với quý vị. Còn, thưa quý vị thì nói đến giới thiệu, thiền đường Pomona, cũng như tất cả thiền đường khác, thưa quý vị, thiền đường chúng tui được khai trương đúng cái ngày Đại Hội Vô Vi lần thứ nhất, buổi khai trương đó được đông đủ tất cả bạn đạo trên thế giới đến để tham dự cái buổi khai giảng cái thiền đường Pomona, chúng tui cũng được cái dịp là gần Hội Ái Hữu Vô Vi Hoa Kỳ, thì cũng được học hỏi nhiều; và hôm nay chúng tui cũng mang một cái bản nhạc bài, một cái bài mà Thầy tặng cho thiền đường Pomona, được phổ nhạc, tui có đem đây để gửi (nghe không rõ), lúc nào có dịp rảnh thì về sẽ mở để cho các bạn đạo được nghe; xin cảm ơn quý vị. [03:45]

Bạn đạo: Dạ, xin cảm ơn món quà của anh Diễm. Kính thưa các bác, các anh chị; đã tới giờ chúng ta sẽ phải tiếp rước Thầy; xin các bác, các anh chị nghiêm chỉnh đứng lên.

Kính thưa Thầy, hôm nay là ngày thứ ba của Khóa học, tức là ngày 2 Tây tháng 10, năm 1986; chúng con lại có dịp được nghe lời Thầy giảng dạy, và con có một bảng ghi danh các bạn đạo muốn lên xin hỏi Thầy vài chuyện. Thưa, con có thể mời các bạn được không?

Xin mời chị ( nghe không rõ)

Bạn đạo: Dạ kính thưa Thầy; con xin hỏi Thầy một câu hỏi là: trên con đường tu học của con trở về Nguồn Cội, con có điều chi làm con chậm tiến, xin Thầy chỉ dạy cho con.

Đức Thầy: Khi Con biết con đường đi về Nguồn Cội, và tự dọn mình về Nguồn Cội, thì phải xây dựng cái gì trước hết, Con hiểu không?

Ý chí.

Mà ý chí Con vô cùng, không thay đổi, Con đã hy sinh rất nhiều, Con làm phước, thậm chí cái tu ngày hôm nay Con cũng được phần điển đã mở trí cho Con rất nhiều, thì Con phải nung náu đó mà đi tới, chớ không phải bao nhiêu đó đủ, và thấy rằng chúng ta sẽ tiến tới vô cùng, thì chúng ta mới có cơ hội tương ngộ.

Ngày hôm nay chúng ta tương ngộ trong căn phòng này là ý chí của chúng ta tự nhìn lại nhiều kiếp trước của chúng ta đã ngoi lên, vươn lên tìm một con đường để tương ngộ. Ngày hôm nay chúng ta có cơ hội tương ngộ, chỉ một số người đồng thanh tương ý, đồng khí tương cầu, muốn tu để giải thoát cũng như Con hiện tại; cho nên Con phải giữ ý chí đó mãi mãi,và không nên hỏi rằng, “Tui còn thiếu cái gì?” “Lúc nào tui cũng thiếu; vì vô cùng thì lúc nào tui cũng thiếu!” Thì bây giờ, làm cái gì để giải quyết cái thiếu đó? “Thì tui phải trở về với sự quân bình của tui, tui phải siêng năng tu luyện, giải tỏa những sự phiền muộn sai quấy của nội tâm, sự tranh chấp vô lý tui không nuôi dưỡng trong trí óc của tui nữa, tui phải dẹp nó qua một bên để tui trở về với sự thanh nhẹ.”

Luôn luôn con đường mượn cây gậy của Thầy đầy đủ trong mấy chục năm, để cho Con nắm đó để đi khi đụng tới sự gây hấn, Con lại bấm cuốn băng nghe, kêu là “Tha thứ và thương yêu”. Con được cây gậy tốt lành đó để Con tiến tới một cách nhẹ nhàng, thì Con đi tới dễ dãi.

Thì thiếu, thiếu chỗ nào?

Thiếu thanh tịnh.

Bây giờ, cố gắng tu thêm nữa, nó thanh tịnh thì mới hòa với Đại Thanh Tịnh, chớ không phải là thanh tịnh. Cho nên,chúng ta phải dọn mình trong thanh tịnh để trở về với Đại Thanh Tịnh ở tương lai.

Thiếu thì thiếu chỗ đó; cho nên phải cố gắng gom mình về thanh tịnh, buông bỏ tất cả những sự động loạn của nội tâm, mà chính Con đã học rất nhiều, không lúc nào Con bỏ rơi những lý thuyết chơn chánh và để xây dựng cho tâm Con, và đồng thời Con cũng ảnh hưởng được số người qua hành động của Con! Điều đó rất quý; cố gắng giữ lấy mà tu, ha.[07:40]

Bạn đạo: Xin mời chị Nguyễn Thị Thanh.

Bạn đạoNTT: Dạ, con xin đảnh lễ Thầy; con là Nguyễn Thị Thanh, con ở bên (nghe không rõ), dạ con xin mạn phép hỏi Thầy giải đáp cho con: con cũng vô cái pháp Vô Vi này, nhưng mà con không hiểu, con còn hiểu mập mờ, con không hiểu là thế nào là tu có tinh tấn hay không, hoặc là có điển là thế nào, con chưa hiểu được rằng… Nhờ Thầy giải đáp cho con.

Đức Thầy: Cái pháp, chúng ta nói rằng tu Phật thì rất khó gặp, pháp thì rất khó tìm; hiểu chỗ này không? Mà ngày hôm nay Chị thấy rằng, “Tui nắm được cái Pháp; mà trước khi tui nắm được cái Pháp, tui có những sự dị nghị, ‘Bọn này có khùng không? Bọn này có điên không? Tại sao nó nói làm cái pháp này hết bệnh, hết hỏa?” Thì trước hết, một triệu người ở thế gian này cũng thử cái đã; phải không?

Chị đi vô trong giai đọan thử, để dành.

Chị thử, nhưng mà Chị phải hiểu rõ rằng trước mặt Chị ở trong căn phòng đồng, ngủ chung ở trong căn phòng, chị cũng mỗi người đầu óc cũng có sạn, có kinh nghiệm, tại sao nói tu cái pháp này? Chắc nó có lý do hữu ích mà mình chưa tìm ra? Tò mò mình tìm tới: hữu ích ở chỗ nào?” Chúng ta mới hỏi, “Trước kia Bà có bệnh gì?” Bà kia mới nói, “Tui bệnh tùm lum, bệnh sân, bệnh si, đủ thứ bệnh làm cho tui mệt; bây giờ tui tu, tui khỏe.” Đó, một cái mình nghe hữu ích. Cái đó nó có thể thay thế, thay thế thần dược! “Tui đủ bệnh; mà tui tu nó hết bệnh”; thấy không? Mình tìm ra.

Rồi lần lần mình sẽ tìm nữa, sẽ thấy rằng, “Bước vào thực thi cái Pháp này và tui thử cái pháp này. Cái Soi Hồn là cái gì? Trước kia tui Soi Hồn 1 phút coi bộ thấy khó khăn, bởi vì cái gì lạ quá; nhưng mà tui làm lâu thêm, 2 phút, 3 phút, 4 phút, 5 phút, 10 phút, tui thấy rằng con đường tui sẽ đi tới! Mà càng ngày nó đem sự ổn định của khối óc tui; trước, ‘Thượng bất chánh thì hạ tất loạn’: ở trên mà không có đàng hoàng đó, thì ở dưới lôi thôi.” Cho nên cái pháp này sửa bộ đầu trước, sửa cái khối thần kinh trước.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Từ động loạn đi tới trở về thanh tịnh. Khi mình nhìn qua Soi Hồn thấy nó ồ ạt, rồi sau này nó đi tới đây.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Thì tương lai nó sẽ tới thanh tịnh. Khi Chị bịt rồi, bịt hết 2 lỗ tai mà Chị vẫn nghe nhạc, nghe lời nói rõ rệt như vậy, nó đúng cái tâm mình tịnh rồi, cái hỏa trần trược trong tim, con tim này nó đã giải tán rồi, nó không có bị sân nữa, nó không có giận, không có hờn.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Nghe tui nói bữa nay rồi Chị lần lượt làm tới ngày đó, cái luồng điển hỏa tâm nó khai mở rồi, lúc đó thấy con người nó thấy nó sáng suốt; phải không?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Nói, “Hết giận rồi; khi tui hết giận thì tui không còn gì, không còn tâm bệnh. Tui giận tui mới rên chớ; tui tức tui mới rên chớ; tui ghen tui mới rên chớ; tui ghét tui mới rên chớ; mà tui hết giận, hết tức, hết ghen, hết ghét, thì tui là hết bệnh! Tui trị cái tâm bệnh tui bởi cái Pháp Soi Hồn này, thì từ cái tăm tối nhắm con mắt mà tui sẽ thấy cái ánh sáng, và tui cũng thấy đen, nhưng mà cái đen nới rộng hơn.” [11:39]

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Hồi xưa, cái đen tui thấy cũng như nhắm mắt được lâu, rồi tui thấy tự nhiên nó rộng hơn; đó; rồi nó sẽ đi tới chỗ, kêu bằng, sáng! Đó; lần lần, lần lần nó khai triển từng giai đoạn một; lúc đó chị mới thức hồn: “Tui từ ánh sáng đến,mà bây giờ tui trở về với ánh sáng, chớ không phải ánh sáng bây giờ cho tui!”

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: “Chính tui, do công của tui làm ra, tui mới nhắm con mắt, thấy rộng và ánh sáng!”

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Đúng theo Khoa Học: tui làm, tui mới được. Cho nên mới nói cái câu: “Ông tu, ông đắc; bà tu, bà đắc!”

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Chồng tu, chồng được; mà vợ tu, vợ được.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Thấy rõ chỗ đó không?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Mình phải hành, mình mới mở; không hành, không bao giờ mở.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Phải không? Cho nên, người ta không phải dùng Soi Hồn đồ, người ta phải dùng lý luận.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Dùng lý thuyết của người này, lý thuyết của người kia, lý thuyết của người nọ che cái dâm tánh của mình, thực ??? xong cái động loạn, lường gạt mình một kiếp người, mà không hay! [12:40]

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Có nhiều người như vậy ở thế gian này; cũng nói tu Vô Vi, nhưng mà mượn sách, mượn lý thuyết không à;thực hành không có! Có, Vô Vi có 2 khối: một khối lý thuyết Vô Vi, và một khối thực hành Vô Vi. Một cái khối nói thiệt hay nhưng mà không bao giờ sửa được tâm tánh; đó, cái đó là bị đọa chớ không có tiến!

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Còn cái khối này làm thinh mà sửa tâm, sửa tánh; đó, cái đó là được tiến, chớ không có bị đọa. Chị chỉ nhận định 2 cái này để Chị xét về Vô Vi.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Và Chị mới học tiến được.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Có nhiều người đã tu, đã xưng danh, đã làm công quả rất nhiều, trong khối Vô Vi mọi người đều nhìn nhận kính mến; nhưng mà rốt cuộc biện hộ cho dâm tánh, tự ràng buộc lấy mình, tự trói buộc lấy mình, tự xiềng xích mình, giam hãm mình trong một cái phạm vi không phát triển được! Đó, Chị sẽ thấy những cái đó nó có.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Và bất cứ tôn giáo nào ở thế gian cũng phải có! Có chi?

Để nó ý thức được là ông Trời công bằng và cho nó biết rằng cái tội của nó, nó đem từ Địa Ngục lên và bây giờ vẫn còn; mà nó chưa nhìn nhận nó là một tội hồn tại thế chưa giải thoát được. [13:56]

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Nó không lo ăn năn hối cải, lo tu để giải cái nghiệp dâm của nó và để nó tiến hóa, mà nó ôm cái nghiệp dâm đó là nó đi tới chỗ tự sát; là phần hồn nó càng ngày càng trì trệ và không có phát triển, chỉ có thụt lùi thôi!

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Đó. Cho nên, cái phương pháp công phu này, Chị sẽ thấy, Chị sẽ phải xét từ giai đoạn một: cái Soi Hồn, rồi tới cái Pháp Luân Thường Chuyển, há, hít vô “Đầy rún, đầy ngực, tung lên bộ đầu”. “Tại sao phải hít vô đầy rún, đầy ngực, tung lên bộ đầu? Tui đương nhiên tui đứng hít thở thì nó cũng chạy đều trong mình tui, tại sao bắt tui phải hít thêm những chỗ đó?”

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Phải không? “Tui mượn được Thanh Khí của ông Trời, cũng như tui là mười đứa con, một đứa con trong gia đình mà cha tui có tiền, đưa tiền cho tui, tui cứ sài, tui không biết giá trị của đồng tiền!”

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: “Và tui không biết rằng giữ đồng tiền và khai triển đồng tiền trong đường lồi hữu ích hơn!”

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: “Thì bây giờ cái Thanh Khí của ông Trời cho tui đây, tui phải nung náu và tui phải giữ nó và tìm hiểu nó; nó là một Linh Dược, nó là một điệu Bùa vô cùng quý giá để khai triển tâm linh, Ba Giới của tui, là thượng, trung, hạ.” Thấy không?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: “Trong cái cơ thể của tui. Thì bây giờ tui phải sử dụng.”

Tại sao phải hít vô đầy rún, đầy ngực tung lên bộ đầu? Tại sao phải tung lên bộ đầu mà không tung ở dưới, hay là hả miệng cho nó xịt ra?

Không! “Tui phải tung lên bộ đầu. Tung lên bộ đầu tui mới lọc được, qua cái Lưới Trời, tui mới lọc được, mới gom được một chút Thanh Điển, rồi nó mới hòa với Thanh Giới; lúc đó mới thấy rằng: ‘té ra, tui từ trên kia xuống đây, tui bị sức hút của hồng trần là thể xác này nó hút cái phần hồn tui, bây giờ tui si mê cái thể xác này mà tui tranh chấp với người ta!’”

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: “Tui muốn sân, tui muốn giàu có, tui muốn có địa vị, tui muốn không bao giờ chết”; phải bảo vệ cái xác này không? À! Mà quên cái hồn!

Làm Pháp Luân đầy rún, đầy ngực, tung lên bộ đầu là sẽ nhớ cái hồn, trở về cái Thánh Thai! Đầy rún, đầy ngực, tung lên bộ đầu mới gom điển đây, Thanh hòa Thanh nó mới trụ thành một Thánh Thai; lúc đó nó xuất ra, nó trở về. [16:04]

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: “Té ra, mình từ ở Trời xuống, một Tiên Cô giáng trần lãnh nhiệm vụ cứu độ chúng sanh!”

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Nhưng mà hành không có bao nhiêu, tranh chấp nhiều, thành ra đâm ra loạn!

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Chớ kỳ thật chúng ta ngự ở trong thể xác này, mà biết giữ của quý của ông Trời và lặp lại cái thể xác này cho nó quân bình thành đạo, thì cũng như ông Phật, cứu biết bao nhiêu chuyện người; mà chung quy hỏi chớ, ổng có cứu người không? Ổng nói, “Tui đâu có cứu ai!” Nhưng mà kỳ thật ổng cứu ổng, là cứu tất cả, vì ổng làm một việc cho tất cả mọi việc.

Bạn đạo: Pháp cũng như nhau, mà học theo để đi,

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Thấy không?

Bây giờ Chị tu cái Pháp này là Chị làm chuyện lớn hay làm chuyện nhỏ? Chị phải xét, phải xét cho kỹ.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: “Tui, bây giờ tui biết sửa tui, khai thông ngũ tạng tui, quy nguyên chơn tánh tui; tui là một cô Tiên giáng trần,tui phải nhẹ nhàng, tui sống một cách nhàn hạ. Tui đang hưởng lộc Trời, mà tui phản lại ông Trời là tui sai!”

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: “Tui phải hòa với các giới để tui tiến”; lúc đó Chị thấy sung sướng. [17:11]

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Chị thấy Chị có một cái triết lý để dọn đường cho sự sống hiện tại; Chị không phải là người phàm; nếu là người phàm thì cái hãng sản xuất plastic nó chế Chị ra như không, cái hãng chế rôbô nó chế Chị ra như không. Chế không được!

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Chị thấy không? Không có thể chế Chị ra được!

Thì Chị ở đâu đó, chứ không phải là ở đây!

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Khi mình biết mình ở đó, thì mình phải trở về; mà trở về với thanh nhẹ.

Phần hồn là sự thanh cao sáng suốt điển quang vô cùng, vô tận; không phải là cái thể xác ô trược này, bởi vì thể xác ô trược này chúng ta đã quy định rõ rang: sanh, lão, bệnh, tử, khổ, biết được. Hỏi, Chị có khổ không?

Khổ.

Chúng tui có khổ không?

Khổ.

Ông vua một xứ có khổ không?

Khổ.

Thấy không?

Côn trùng vạn vật có khổ không?

Khổ.

Chúng ta đồng khổ; để tìm cái gì?

Tìm hạnh phúc.

Mà hạnh phúc là gì?

Sự quân bình; thấy không?

Bạn đạo : Dạ.

Đức Thầy: Quân bình là gì?

Thanh, trược mình phải hiểu.

À, mình đừng có nói, “Tui chê thanh, mà tui ghét trược.”

Mình hòa thanh, hòa trược, thì mình trở về gì?

Quân bình trở về con số 0. [18:25]

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Vốn Chị là Không.

Lấy gì chứng minh Chị là Không?

Lúc Chị ra đời, Chị có gì đâu? Trần truồng.

Mà bây giờ quần áo đầy đủ đây nè! Vốn là Không, mà bây giờ nó che lấp rồi, nó mất cái vốn không đi là nó thiếu thành thật; mà thiếu thành thật là gì? Tự lường gạt: cái này tốt hơn, cái kia tốt hơn, cái nọ tốt hơn; so sánh cái chuyện tốt, mà bỏ phế mình! Phải lường gạt mình không?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Rồi bây giờ hiểu rồi, “Tui đã mất cái vốn Không, tui phải về với Không!”

Không là thật thà; mà khi Chị trở về trọn lành với thật thà là Chị tha thứ và thương yêu trong tinh thần xây dựng, thì Chị đâu có bị lường gạt nữa?

Chị tiến một cách nhẹ nhàng trong cái pháp nhàn hạ; cái pháp bây giờ là pháp của Chị đang hành Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định, như ý muốn của Chị; thì khứ trược lưu thanh mà, Chị quét rác là phải ý muốn của Chị không?

“Tui muốn quét cho cái nhà sạch!”

Mà Chị quét thét, cái nhà Chị sạch; phải đúng như cái pháp Như Ý không?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: À! Là Chị đi tới chỗ “Di thiện tối lạc,” là đi tới chỗ toàn thiện sạch sẽ, Chị thấy căn nhà trật tự, vui vẻ; Chị thấy không? Cái tâm nó thiện, nó sung sướng lắm; phải không?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Nó vui vẻ rõ ràng.

Bạn đạo: Dạ. [19:50]

Đức Thầy: Phải “Di thiện tối lạc”; cho nên những người tu về cái pháp này, thực hành cái pháp này là bước vào “KỷNguyên Di Lạc”!

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Chớ không phải đi kiếm ông Di Lặc: “Có ông Di Lặc lớn lắm!” Di thiện tối lạc, đại diện cho Càn Khôn Vũ Trụ!

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Cái chuyện đó nó lớn lắm, mà chúng ta bước vào Kỷ Nguyên đó mà chúng ta không chịu học nhịn nhục, không biết tha thứ và thương yêu đó, thì chúng ta không có bao giờ bước vào ngưỡng cửa được; thấy không?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Chúng ta hiểu cái này, chúng ta mới trở về, trở về cái cảnh thanh nhẹ đó, lớn rộng vô cùng, để độ tha và độ ta;chớ không có bị hẹp được!

Đó! Chị nhìn lại cái tâm đời của Chị, từ mấy chục năm, từ nhỏ tới lớn, lấy chồng, lập gia cang này kia, kia nọ, sống trong chỗ eo hẹp không à!

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Sống không có một giây phút sung sướng.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Thiện không có hành thiện, mà lạc không có lạc; thì đâu có sung sướng không?

Chị ở trong cái phạm vi eo hẹp, tức tối, muốn bay, bay cũng không được, mà muốn bỏ, bỏ cũng không xong; bây giờ phải làm sao?

Thì mình phải thực hành. Muốn thực hành thì phải nhịn nhục: muốn tháo gỡ những sự rắc rối trong nội tâm của mình như tơ vò, là mình phải nhịn nhục như một từ mẫu để gỡ từng sợi ra; cho nên phải tham thiền! [21:21]

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Tham thiền là nhịn nhục; tham thiền là trở lại với sự quân bình; tham thiền là tự mình thức giác; tham thiền là đọc lại cuốn Kinh Vô Tự; tham thiền là chung việc, sử dụng những lời nói không lời!

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Nói với Trời, Đất, mà không có một lời, không có âm thinh!

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Mới thấy cái giá trị Trường Sanh Bất Diệt.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Khi Chị hiểu điều này, là Chị đi vô trọn khóa.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Giàu mạnh của Trời, Phật, mà giàu mạnh của chính chơn tâm của Chị có, chứ Chị không có xin ai nữa hết!

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Chị thấy chưa?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: À! Cho nên, Chị cố gắng tu lần lượt noi gương chúng tôi, thực hành và xét lấy Chị, rồi sau này Chị thấy rằng điển là gì?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Tu là gì?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: “Tại sao tui phải tu?”

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: “Tui mất quân bình; tui phải sửa chớ!”

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: “Bây giờ tui sửa lại quân bình, là tui an lạc rồi.”

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: “Thì mọi người sẽ nhìn tui một cách sung sướng”;

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: “Và tui sẽ hòa với tất cả mọi người một cách thương yêu.”

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Chị hiểu chỗ đó không?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: À! Cho nên, cái đường đi, Chị phải xét cho kỹ rồi là không có sai lạc; thực tế trong cái Khoa Học Huyền Bí là mắt phàm không thấy; Chị hành Chị thấy nội tâm Chị; Chị hành Chị thấy sự đau khổ của Chị; Chị hành Chị thấy rõ nước mắt Chị để độ, để độ đời; Chị cũng phải làm được.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Mà nước mắt của Chị cũng là trược nó giải ra.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Chị thấy không?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Chị thấy rõ rằng nước mắt của Chị là tình thương vô cùng của các giới.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Nước mắt Chị không ngừng chảy, cũng như suối của Đấng Cha Trời, suối yêu của Đấng Cha Trời; Chị hiểu chưa?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Cho nên, khi chúng ta nới rộng chừng nào, hiểu rộng chừng nào, chúng ta mới thấy cái Biển Yêu của Thượng Đế [23:15]

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Mà chúng ta đang lội trong Biển Yêu của hiện tại, mọi người đâm đầu đi tu; là gì? Muốn lội trở về cái Biển Yêu của Thượng Đế.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Của Cha ta thực sự, của Mẹ ta thực sự; cái vốn căn bản của chúng ta có, không bao giờ mất; Chị thấy không?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Chị thấy không? A! Cho nên, mỗi người đều có cái thức vô cùng.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Mới tìm đường trở về với Chơn Lý.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Còn nếu mà Chị không có cái thức vô cùng, Chị đâu có thấy cái giá trị của chơn lý mà Chị đi tu? Chị đi kiếm tiền giàu có, sướng hơn?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: (cười) Nhưng mà rốt cuộc Chị đã thấy: tiền bạc không có trường cửu với Chị.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Xác phàm không có trường cửu với Chị.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Nhưng mà chơn lý là trường cửu với Chị: sự không thay đổi là trường cửu với Chị, tâm thức của Chị.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Cho nên, tu để trở về với tâm thức.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Đằng này, chúng tui đề nghị niệm Phật ngay trung tim bộ đầu, do cái Phàm tâm này trở lại với Chơn tâm, thì không có ai cứu kịp cái tánh.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Còn những người còn ôm cái con tim này,

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Rồi họ tới họ nói, “Chu cha, Anh cống hiến con tim vàng cho Em!” Cái tim, rồi đâm ra cái nhập ngũ cái, khổ luôn!

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Chị thấy không? Đó! Giả không hà; xạo không! Anh cống hiến cho Em cái tim vàng; nhưng mà tim nó là tim đất, mà nó la tim vàng; còn cái tim vàng ở đây, nó quên mất đi!

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Cái tim này đó, không có ai lấy được, mà cũng không có cho ai được!

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Chỉ hòa với Trời, Phật để độ mình và độ họ, mà thôi!

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Phải không?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Cho nên, thế gian toàn bị lường gạt và tự gạt, mà thôi!

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Cho nên Chị hiểu cái đó, và ngày hôm nay có duyên lành được ngộ tui, tui phân tách rõ ràng.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Cho Chị và cho tất cả mọi người. Nếu mọi người chọn một con đường tự mình đi tới và thức tâm hơn, sáng suốt hơn, dễ dãi hơn, thì phải chỉ có thực hành, mà thôi, chớ không có nhờ ông Thánh, ông Thần nào giúp! Ông Thánh, ông Thần cũng không có phù hộ Chị đâu!

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Ha! Nhớ cái lời này.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Chính Chị là người phải phù hộ Chị.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Sửa Chị là phù hộ Chị.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Mà không sửa Chị là không có bao giờ phù hộ Chị được!

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Chị hiểu, cấy phúc điền ngay từ giờ phút này; tương lai không có ai rước Chị vô nhà mà mời Chị ăn cơm. [25:28]

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Chị giúp họ, họ giúp Chị chớ gì; thấy không?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Mình cấy cái phúc điền là mình đi giúp người ta.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Mình có những chân lý hay, mình chỉ nói cho họ để họ thức tâm, họ trở về với chính họ; đó là vàng!

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Rồi từ người này giúp người kia, người nọ, lan rộng ra, là cái phước làm sao mà sài cho hết?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Cứ lo hết tiền hoài à!

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Tiền chắc chắn là phải hết, mà cứ lo hết tiền hoài à! (cười) Nuôi dưỡng cái tâm đi!

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Cái tâm là không có bao giờ mất; phải không?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Đi đâu, đi xuống Địa Ngục cũng còn cái tâm! Nếu mà đi xuống Địa Ngục không còn cái tâm, người ta bắt hồn đi về, sao nó nói chuyện? [26:07]

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Phải không?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Nó nói, “Tui lường gạt ai,” này kia, kia nọ, “Làm ơn trả cho tui 5 xu cho bà đó; 5 xu tui cũng bắt đi trả cho bà đó tui mới được tội nhẹ!” Thấy không? Không có lường gạt ai được!

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Cái luật Trời là luật Trời, chớ không có chối cãi đâu.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Xử ngay trong tâm Chị đó; Chị mà chị gạt tui 1000 đồng đó là Chị cắn rứt.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Thấy không? Chị buồn bực; đó là lương tâm nó xử Chị rồi; tui đâu cần phải xử Chị.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Phải không?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Phải Luật Trời trong Chị không?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: À! Cho nên, phải ráng tu để thấy rõ luật Trời.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Và mình thuận thiên giả tồn, nghịch thiên giả vong: mình thuận với ông Trời thì mình thấy mình còn sống.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Mà mình nghịch với ông Trời, mình thấy mình khổ; mình ôm của, mà mất của hồi nào không hay; Chị ôm của Chị mới thành nhà giàu!

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Giờ Chị thành nhà giàu, thì Chị mới là mục tiêu cho thằng ăn cướp, nó đi kiếm nhà giàu nó giết, chớ nó có đi kiếm 3 thằng nhà nghèo nó giết đâu?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Chị thấy không? (cười) Ôm mục tiêu cho người ta ám sát, mà không hay!

Cho nên ráng tu để tránh cái mục tiêu đó, há! Mở cái Thức Hòa Đồng.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Của sài không có hết đâu!

Bạn đạo: Dạ. Dạ thưa Thầy, con còn một điều thắc mắc nữa, xin Thầy giải đáp cho con.

Đức Thầy: Chị cứ hỏi.

Bạn đạo: Dạ thưa Thầy dạy một bước đi, một niệm hành; mà con không hiểu là đi làm sao, niệm làm sao, Thầy?

Đức Thầy: Một bước chân đi là một niệm hành: khi Chị đi tới một chút, Chị phải dùng cái ý niệm “Nam Mô A Di Đà Phật”;

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Bây giờ Chị chưa niệm quen, Chị chưa hiểu giá trị của “Nam Mô A Di Đà Phật”; mà một bước chân đi, Chị niệm một câu “Nam Mô A Di Đà Phật” còn hơn là Chị nắm cái??? hồn, một hột chuỗi mà Chị lần vậy, là coi chừng, không có tính với ông Trời, ông Phật được. Một bước đi một niệm hành là đi niệm tới vô cùng. [27:54]

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Niệm, thường niệm; đi, Chị niệm “Nam Mô A Di Đà Phật”; đi, Chị niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” là Chị thường niệm; rồi Chị đi tới vô biệt niệm, là tâm Chị an rồi, không còn bệnh tâm nữa! Chị hiểu chưa?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Bước đi, một niệm hành, là chúng ta tưởng Bên Trên, tưởng về phần Hồn hành đó, “Tui đang đi này giữa Càn Khôn Vũ Trụ,” chớ không phải đi trên mặt đất này đâu, Càn Khôn Vũ Trụ; thấy không?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Mình mới hòa với khí Thanh ở Bên Trên.

Bạn đạo: Dạ thưa Thầy, như vậy là đi một bước lẹ, hay là bước chậm, Thầy?

Đức Thầy: Lẹ, chậm gì cũng được; nhưng phải nhớ niệm “Nam Mô A Di Đà Phật”

Bạn đạo: Dạ; con tưởng là,

Đức Thầy: Chậm chừng nào, tốt chừng nấy.

Bạn đạo: Dạ; con tưởng đi chậm chậm từng bước, thành ra mấy bữa nay ra bờ hồ con không dám bước đi, Thầy! (cười)

Đức Thầy: Cứ đi chậm chậm vậy thôi, thong thả, không có nôn nóng. Chị đi bờ hồ đó là bờ chi? Bờ đó là bờ tourist, du lịch.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Mà bờ du lịch là người ta relaxde, là người ta thả lỏng để người ta đi chơi.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Chớ người ta đâu có nôn nóng đi báo cảnh sát đâu, mà nôn nóng?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Đi chầm chậm. Chị một bước đi, một niệm hành, chị niệm Phật như người ta đi chơi.

Bạn đạo: Bước bình thường, con bước được, con thấy chậm quá nên con, ..

Đức Thầy: Đâu sao? Càng chậm càng tốt.

Bạn đạo: Mà thôi, chậm cũng vậy.

Đức Thầy: “Tui trị cái thần kinh bộ đầu”;

Bạn đạo: Dạ, chậm quá, con thấy, thành con không dám đi; con ngồi một chỗ, con không dám đi! (cười)

Đức Thầy: (cười) Tùy người chớ! Chị đi, giờ Chị đừng có mắc cở; Chị đừng có dòm bên ngoài; Chị đang trị bệnh cho Chị, Chị nói vậy đó, “Tui làm một bước đi, một niệm hành “Nam Mô A Di Đà Phật”; cái ý tui nói ai nghe đâu?”

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: “Nam Mô A Di Đà Phật”; mà tại sao Chị phải ra tới chỗ đó Chị niệm mới có hiệu lực?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Trong cái động, Chị đang tìm cái tịnh; Chị tìm cái tịnh trong chỗ động.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Chị mới thấy cái tịnh; thấy mọi người xôn xao đi mà không biết, không biết xây dựng cho mình.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Còn mình đây mình, mình, không có xôn xao như họ, mà mình đã bắt đầu xây dựng cho mình.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Mình thấy tiếc uổng cho những người chưa biết; thấy không?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Chị làm thử một thời gian, Chị thấy Chị đi đâu, thây kệ, người ta nói, “Bà đó khùng”; nhưng mà cái tâm Chị nó an là được rồi.

Bạn đạo: Dạ. [30:05]

Đức Thầy: Ha; phải không? Đi chầm chậm thôi, chứ nôn cái gì? Chuyện của Trời, Phật đâu còn có đó mà, Chị đâu có gạt được ông Trời, hiểu không?

Bạn đạo: Dạ; chậm mà cũng vừa với bước mình, phải không Thầy?

Đức Thầy: Ừ; vừa với bước mình, chứ không phải là…

Bạn đạo: Con sợ đi chậm quá, về nhà đi chợ rồi không có niệm được.

Đức Thầy: Không có bắt buộc, không có bắt buộc.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Chị đi một bước, một niệm hành; Chị thấy bước dài Chị cũng niệm, mà bước ngắn Chị cũng niệm; niệm thét rồi nó điều hòa được, tự nhiên cái bước của Chị nó dịu à.

Bạn đạo: Nghĩa là bước đi mình không tính, mà tính trong đầu thôi, hả Thầy?

Đức Thầy: Cũng như ban đầu người ta đi nhảy đầm, ra, người ta nhảy đầm, nhảy tưng tưng rồi đụng đầu hết; rồi sau đó đi theo cái điệu nhạc, (cười) “A, nói đúng rồi đó; ông sư ổng nhảy đầm, đi theo điệu nhạc thấy đẹp lắm! Ổng cũng người ta vậy, mà mình cũng người ta, mình đi ra như khúc củi, mà sao ổng đi sao nó dịu? Bây giờ ổng du dương trong cái điệu nhạc!” Thấy chưa?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Á; rồi Chị niệm thét, nó quen rồi Chị sẽ du dương trong Luật Trời; Chị thấy không?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Hòa tan trong luật Trời; lúc đó cái mặt Chị vừa đi vừa niệm Phật vừa sáng, ai cũng nhìn hết, giữa đám đông người ta chỉ nhìn cặp mắt Chị thôi! [31:15]

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Đó! Chị mới thấy lạ chỗ đó; Chị mới tập giai đoạn đầu, chưa hiểu; cố gắng, bây giờ ở nhà mình rảnh, mình co lưỡi niệm Phật.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Rồi có dịp, mình đi bộ thì mình tập. Tập chi?

Tập để cho Lục Căn Lục Trần, cái vía,

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Nó không làm gì Chủ Nhân Ông;

Bạn đạo: dạ

Đức Thầy: Ở trên này cứ bắt niệm Phật, mà dưới này tụi nó không biết; bắt nó đi trật tự thét rồi nó đi đúng trật tự, đúng điệu, rồi nó sẽ hòa với Chủ Nhân Ông; thấy không?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Nó không có phá quấy Chị nữa.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Còn cái gì thắc mắc nữa?

Bạn đạo: Dạ thưa Thầy, con còn thắc mắc một điều nữa, thưa Thầy.

Đức Thầy: Cứ hỏi tới.

Bạn đạo: Dạ, Thầy; cái mà mình nằm chiêm bao đồ đó, là làm sao, thưa Thầy?

Đức Thầy: Nằm chiêm bao, không kể.

Bạn đạo: Dạ; không kể, hả Thầy?

Đức Thầy: Cái phản ảnh trong ngũ tạng mất trật tự nó mới thể, hiện trong chiêm bao; người tu Vô Vi làm trật tự, không có sự chiêm bao; xuất là xuất, về là về thôi.

Bạn đạo: Dạ; thôi cảm ơn Thầy lần nữa.

Bạn đạo: Kính mới chị Ka Sim. [32:16]

Bạn đạo: Con xin kính đảnh lễ Thầy; Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn; Nam Mô A Di Đà Phật. Con thắc mắc với Thầy là: thế nào là đúng nghĩa một người tu? Khi con ngồi thiền, con cũng chưa thấy con là người tu;khi con tịnh khẩu, con cũng chưa thấy con đúng nghĩa là một người tu; khi con làm việc cho tất cả, con quên mình, con cũng chưa thấy con đúng nghĩa là một người tu. Thưa Thầy chỉ dạy cho con?

Đức Thầy: Con có cái ý nghĩ đó rất tốt: lúc nào mình cũng thấy rằng mình chưa đúng nghĩa là một người tu, vì mình có nguyện nghiệp duyên, Con có gia đình, nghiệp duyên của Con nó nặng lắm; mà bây giờ Con tu đó, là Con gì?

Con tháo gỡ; thấy không? Con tháo gỡ, chứ chưa thành người tu.

Nếu mà Con tu triền miên như vậy đó, tương lai Con đâu có tạo nghiệp tại thế gian nữa, đâu có cảnh vợ chồng với Con nữa; Con có một triết lý, và Con có giáo lý sống động trong tâm thức; lúc nào Con cũng có một đường lối thanh nhẹ để bảo vệ tâm thức của Con; thấy chưa?

Còn cái này nó còn sự trì kéo, Con phải biết rằng Con chưa phải người tu! Nói như vậy là rất đúng.

Còn nếu mà Con nói, “Tui tu Vô Vi rồi tui thấy hoàn toàn là Không, tu Vô Vi là hoàn toàn bất vụ lợi, tu Vô Vi hy sinh bất vụ lợi”; thấy không?

Con còn có chồng con, Con phải có lời. Để chi?

Để nuôi dưỡng nằm trong cái định luật vay, trả cho trọn lành một hiền thê, một hiền mẫu; Con hiểu chỗ đó không?

Con học làm một hiền thê, một hiền mẫu; chớ chưa có tu; chưa đúng! Cứ chê mình đó là nó dọn lần vô trong cái đường tu rõ rang; Con hiểu không?

Khi mà Con đi vô tới cái chỗ giải sân??? nghiệp tâm rồi, rồi nghiệp gia cang nữa, lúc đó con mới thấy rằng: “Bây giờ tui mới thực sự tu! [34:46] Không có thằng A, con B nào kéo tui nữa hết đó! Bây giờ tui chỉ có đi thôi; mà tui đi được, tất cả mọi người sẽ được! Đó; tui sẽ khai mở tất cả những cái gì thiếu xót, để xây dựng cho tâm linh của tui!” Lúc đó Con mới thấy Con tu; chớ bây giờ Con chưa thấy Con tu.

Con biết như vậy là quý lắm rồi; nhưng nhiều người còn chưa biết, nói, “Tui tu mà! Má tu mà!” Xưng với con. Trật lất!

Chưa tu, chưa biết tu, há? Chê mình đi, để mình học chân lý, mình gần chân lý hơn.

Mà khen mình đó, mình xa chân lý; Con hiểu không?

Vì Con yêu chân lý, Con quý chân lý, Con mới đi tu.

Mà Con muốn gần chân lý, Con phải biết chê Con nhiều hơn, và Con khinh bỉ Con nhiều hơn, Con hành hạ Con nhiều hơn, Con mới gần chân lý. Con hiểu chỗ đó không?

Càng chê Con, Con sẽ càng dẹp được tự ái; mà dẹp được tự ái là đạo trong Con, không có ngoài Con! Hiểu chỗ này không?

Bạn đạo: Kính thưa Thầy, giải dùm con chữ “Mở tâm”; con không hiểu. [36:00]

Đức Thầy: Ừ; “Mở tâm” là, bây giờ đã có đường lối cho các con học về mở tâm: niệm “Nam Mô A di Đà Phật,” quy nhất nó mới mở tâm.

Trong gia đình 3 người, mà mỗi người một chuyện đó, nó chống với nhau đó, cái cửa cũng mở không được! Con hiểu chưa?

Mà con niệm Phật, thượng, trung, hạ quy nhất, là đi tới chỗ mở tâm. Phải niệm, thường niệm, vô biệt niệm; lúc đó là kêu là lúc mở tâm: ai nói gì Con cũng thấy cái hậu quả của sự việc đó, thấy tức khắc trước mắt mình, kêu bằng, “Mở tâm”;Con hiểu không?

Nếu mà nó còn phân tán 3 giới chưa quy nhất, chưa hợp tác với nhau, ta kêu bằng “Đóng tâm,” không phải “Mở tâm.”

Cho nên, bây giờ đã có một đường lối để cho các con tu, niệm “Nam Mô A di Đà Phật” mà chính Thầy đã hành, và đã đạt, và đã truyền cảm cho 3 Giới, không phải là nhân gian, kể cả Địa Ngục Thầy cũng đã thử rồi để cho họ có cơ hội thoát ra, thành ra bây giờ mới đem lại cho tất cả mọi người lấy đó làm của báu, lấy đó làm một hành trang tiến hóa tới vô cùng;là cái Cơ Quy Nhất trong Tam Giới trong cái Tiểu Thiên Điạ này; quy nhất rồi mới biết giá trị của Trời, Phật; thì lúc đó mới mở tâm!

Bây giờ Con đang trên đường quy nhất nội tâm, nó trì niệm Phật.

Bạn đạo: Dạ; con cảm ơn Thầy.

Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn; Nam Mô A Di đà Phật.

Đức Thầy: Cảm ơn sự đóng góp.

Bạn đạo: Con kính mời bác Hứa Văn Năm.

Đức Thầy: Có 2 bác; bác trai, với bác gái.

Bạn đạo: Dạ thưa, bác gái?

Bạn đạo: Bác trai.

Bạn đạo: Bác trai, bác trai xin, bác trai không chịu lên, bác trai đang thiền.

Đức Thầy: Bác trai mắc cở! (cười)

Bạn đạo: Nãy bác trai ghi danh.

Bạn đạoHVN: Dạ thưa Thầy, con có 2 câu hỏi.

Đức Thầy: Dạ.

Bạn đạoHVN: Con có nghe nhiều bạn đạo, khi mở phía sau đầu, thường hay thấy cõi vô hình; dạ thưa Thầy dạy cho con biết, có phải vì chúng ta dòm??? ri ở ngay trung tim chân mày và tưởng ở trên Huyệt Bách Hội mà được mở phía sau như vậy? Và ở trên cái bộ não của con người bên trên, phía trên đó, thì là cái Thức, phía dưới là cái Tiềm Thức; mà cái sự mở ở phía sau đó, ở giữa, ở vĩ tuyến của cái thức và cái tiềm thức phải như vậy, cho nên mới thấy cõi vô hình, hay không? [39:09]

Đức Thầy: Không! Khi mà mở phía sau đó, những người đó tiền kiếp cũng có tu, có tu, nhưng mà họ tu không có tu trực chỉ một đường, tu môn pháp này tới môn pháp kia, môn pháp nọ, rồi cái tự động nó có cái mở phía sau này, thì con mắt nó thuộc về Âm, ban ngày nó cũng thấy những hình ảnh qua lại trước mắt, ban ngày nó cũng thấy sự di chuyển; nhưng mà không thấy ở xa, loanh quanh ở đây thôi.

Còn những người tu Vô Vi đó, nó lại mở ngay trung tim bộ đầu, từ đây đi tới không à, từ đây mở xuống đây; thì nó mới đúng theo cái Khoa Học Huyền Bí khai mở.

Còn cái đằng kia đó, thấy đủ hình tướng hết, ông này, ông nọ cũng có; cảnh cũng hiện chỗ này, chỗ nọ; cũng Thượng Đế,cũng tùm lum hết! Nó thấy nó gặp, nó cũng nói chuyện, nhưng mà không có trúng chân lý.

Cái Chơn Lý vô cùng, nó khác!

Nó nói thiên cơ lẻo lẻo, nó nói đủ thứ thiên cơ, mà không có trúng một cái thiên cơ nào hết; nói nghe hay lắm, nhưng mà không có trúng cái thiên cơ nào hết.

Mới biết, Thiên Cơ là cái Đại Thanh Tịnh nắm ở trong tay; giờ phút cuối cùng mới lập một cái để biết! Cũng như người ta đánh phé, ông đó mới có quyền; còn cái đằng kia có nói cái gì, “Ô, tui đi gặp ông Thích Ca, tui hỏi thời cuộc này, ổng nói như vậy; tui gặp ông Quan Thánh, ổng nói như vậy”; trật lất hết; không có trúng! Bởi vì mỗi ông có một cái nhiệm vụ, vị trí làm việc giới hạn, mà thôi.

Còn có ông Thượng Đế, ông đó là đấng cha Trời, ông đó mới là quan trọng, Đại Thanh Tịnh vô hình, vô tướng; chớ ổng không có hiện như là chúng ta muốn đâu! Bất cứ lúc nào xảy ra!

Cho nên, những nhà thiên cơ Việt Nam, Nguyễn Bính Khiêm, hay là Lưu Bá Ôn bên Tàu cũng vậy; rồi nói thơ thì hay lắm, năm nào sẽ xảy ra vụ gì, biết 500 năm về trước, 500 năm về sau; nhưng mà xảy ra rồi là đúng, chớ không có nói trước đúng! Nói trước đúng, người ta dọn nhà đi; đâu có ai bị sụp đâu? Thấy không? Không đúng.

Cho nên những người mà nói thiên cơ đó là kêu bằng, ở bên kia nó cũng có một số người làm thầy, nghe những cuộc họp của Thượng Đế này kia, kia nọ rồi cái, tán ra, rồi phóng tin qua bên này nói về thiên cơ; nhưng mà rốt cuộc có cái nào trúng đâu? Không trúng! Nói nghe hết hồn, tiêu chỗ này, sập chỗ nọ, nhưng mà rốt cuộc đâu có tiêu chỗ nào, sập chỗ nào đâu? [41:59]

Đó; cho nên, chúng ta người tu, không có nên nghe những cái chuyện đó; cái chuyện đó không đúng; bảo đảm với các bạn, không đúng!

Cái thiên cơ trong cơ thể các bạn đây là đúng! Nếu các bạn không tu thì các bạn bị sụp đổ, và sẽ tiêu tan hồn lẫn xác! Cái này chúng ta nên lo; cái này chúng ta thực hành mới là đúng.

Còn nếu mà chúng ta cứ nghe gì, đại cuộc nó đó, là các bạn chỉ lạc đường và chỉ lệ thuộc, mà thôi; và thấy cái quy luật người đó chỉ lệ thuộc cho cái khối đó thôi, rồi cung ứng cái điển cho cái khối đó thôi: người ta ăn, người ta ở, người ta chễm chệ nhàn hạ, người ta hưởng cái lộc của mình!

Còn cái tự tu, tự tiến của Vô Vi không có chấp nhận cái đó!

Tu đi! Mình biết, “Nếu tui không sửa tui, một ngày nào đó tui sẽ đi xin ăn, tui sẽ khổ, tui sẽ bị khảo đảo, tui sẽ bị vô cùng đau đớn trong nội tâm của tui! Tui lo cái này, rồi ông Trời có sập đi nữa thì tui cũng là một chuyện, tui là căn bản; ông Trời đã cho tui cơ hội, có cơ hội để sửa tâm để tiến hóa, mà tui không chịu sửa tâm tiến hóa đó thì ngày nào Ổng có tạo cái chỗ tốt thì tui cũng không có cái cơ hội bước chân tới đó chơi được!” Thấy không?

Mình muốn cái gì? Mình muốn có cơ hội về Trời để chơi; mà mình không có chịu quân bình, không lo tu đàng hoàng,không quân bình, làm sao mình đi về Trời được? Chị thấy không?

Cho nên, sự mong muốn của con người đều là sai; nhưng mà người ta thiêng liêng người ta khôn lắm, người ta dựa vào sự mong muốn, và người ta tán thời cuộc nghe nó có lý lắm, nhưng mà rốt cuộc không có kết quả đâu!

Tui nói thật vậy: trước mặt những vị thiêng liêng đó, tui cũng vẫn nói; thấy không? Bởi vì phạm vi làm việc của mọi người đều có vị trí. [43:56]


----
vovilibrary.net >>refresh...