Amphion Les Bains, ngày 15-9-1986

Tạ Từ

Tạ từ bạn đạo bốn phương,
Về đây chung hưởng khai đường nội tâm.
Trở về thanh tịnh tự tầm,
Hương lành ban rải diệu thâm đạt hòa.
Thức hồn quy hội tình Cha,
Nằm trong thanh tịnh chan hòa tình thương.
Khai thông chơn lý mở đường,
Lột trần kích động yêu thương muôn loài.
Tự mình nguyện niệm sửa sai,
Giữ phần nhịn nhục (mà) tiến hoài không ngưng.
Pháp luân khai mở từ từng,
Giải phần tăm tối cảm ưng luật Trời.
Nam Mô Lục Tự hợp thời,
Giải thông tâm bịnh mở lời nhủ khuyên.
Khuyên người tại thế đạt duyên,
Ta nhìn cuộc sống triền miên học hành.
Nằm trong định luật hóa sanh,
Trong không mà có thực hành đến nơi.
Bình tâm học hỏi thảnh thơi,
Phần nào ứng dụng nó thời nhập tâm.
Quý yêu chơn lý diệu thâm,
Trở về siêu cấp tự tầm đường đi.
Cha Trời ban rải nhu mì,
Tâm ta tự nhận dự thi trường đời.
Bình minh nhắn nhủ đôi lời,
Thương yêu tha thứ thuận Trời mà đi.
Đến đây học hỏi dự thi,
Ra về quý mến kỳ ni chung hành.
Tình thương Thầy bạn cảm an,
Giữ phần tâm đạo ngập tràn tình thương.
Bình tâm ôm ấp lên đường,
Nhìn nhau rơi lệ nhớ thương muôn bề.
Thiền viện Quy Thức mải mê,
Chờ cho bạn thức quy về một nơi.
Sống vui thanh cảnh Cha Trời,
Thương yêu vô tận dẹp lời nôm na.
Ôm nhau thực hiện chữ HÒA,
Ra đi luyến tiếc khó mà bỏ quên.

Quý thương,

Lương Sĩ Hằng.

Chúng ta rồi đây cũng phải chia tay.

Tạ từ bạn đạo bốn phương

Các nơi đã nung nấu tâm thức, trước khi chưa có thiền viện tới sau khi có thiền viện, đã về đây chung sống trong một thời gian ngắn ngủi.

Về đây chung hưởng khai đường nội tâm

Chúng ta mở, chúng ta biết rồi: con đường bên trong, con đường thanh tịnh là quan trọng, cho nên chúng ta trở về đây để buông bỏ tất cả những sự trói buộc của nội tâm mà trở về với thực chất thanh tịnh.

Trở về thanh tịnh tự tầm
Hương lành ban rải diệu thâm đạt hòa

Những sự ảnh hưởng của huynh đệ tỉ muội, thầy bạn, đều đem lại những điều thiện lành, ban rải sự diệu thâm, chiếu tận tâm can của chúng ta để chúng ta thấy rằng: cái hòa ái tương thân là quan trọng. Chúng ta con một Cha, một nhà, một vũ trụ, một càn khôn, không có nỡ quên nhau, cho nên tái nhìn nhau trong cái thuận cảnh. Tuy rằng căn nhà eo hẹp, nhưng mà tình thương chúng ta lúc nào cũng sống động và bền bỉ mãi mãi.

Thức hồn quy hội tình Cha
Nằm trong thanh tịnh chan hòa tình thương

Tình thương chúng ta thức hồn, ta biết còn có cái hồn. Cái hồn ai sanh ra đây? Ai tạo cho chúng ta có cái hồn mà để đi, đứng, ngồi, nằm, và điều khiển mọi sự việc hòa hợp với cả càn khôn vũ trụ? Thì Cha bề trên đã làm. Quy hội tình Cha, chúng ta biết rồi: có người cấu trúc chúng ta, có người sắp đặt, có người an bài mới có chúng ta.

Nằm trong thanh tịnh chan hòa tình thương: chúng ta nằm gối đó thấy cái sự thanh tịnh lúc nào cũng ban rải trong sự thương yêu nâng đỡ thật sự chớ không có bỏ chúng ta.

Khai thông chơn lý mở đường
Lột trần kích động yêu thương muôn loài

Khai thông chơn lý, đem chơn lý ra mổ xẻ, thì chơn lý là không bao giờ thay đổi, mở đường trong nội tâm của chúng ta. Chúng ta lột trần cái sự giả tạo, ngụy tạo kích động của ngoại cảnh mà thương yêu muôn loài, bỏ cái sự tự ái đi, thì chúng ta thấy: muôn loài là một.

Tự mình nguyện niệm sửa sai
Giữ phần nhịn nhục (mà) tiến hoài không ngưng

Tự mình nguyện niệm: thế nào tôi cũng phải sửa bản chất sai lầm, ngu muội tăm tối, cống cao ngạo mạn của chính tôi, rồi tôi giữ phần nhịn nhục, tôi hạ mình xuống. Lắng trong, thì tôi thấy đáy; tôi thấy rõ, tôi tiến hoài không ngưng, càng ngày càng sáng suốt.

Pháp luân khai mở từ từng
Giải phần tăm tối cảm ưng luật Trời

Cái pháp luân thường chuyển mà tôi đã thực hành đây, liên hệ với pháp luân thường chuyển của càn khôn vũ trụ. Từ từng đều mở, giải phân tăm tối, cảm ưng luật Trời: thấy tôi càng ngày càng tăm tối, tôi xa trời mà tôi ôm nghiệp; mà ngày nay, tôi tu rồi, tôi xa nghiệp tôi về trời.

Nam Mô Lục Tự hợp thời
Giải thông tâm bịnh mở lời nhủ khuyên

Tôi nằm hiểu được Nam Mô Lục Tự, nguyên lý của Nam Mô Lục Tự là thức hòa đồng hợp thời, giải thông tâm bịnh. Khi mà thức hòa đồng mở rồi, đâu còn tâm bịnh? Cô đọng nó mới sanh ra tâm bịnh, mà hòa đồng đâu còn tâm bịnh? Mở lời nhủ khuyên, lúc đó tôi mới khuyên người phàm bớt đi, bớt nóng tánh đi, bớt sân si đi, bớt si mê đi, để trở về với sự thanh cảnh, nhịn nhục hòa tiến.

Khuyên người tại thế đạt duyên

Trở về với duyên kiếp của chúng ta, từ tam thập tam thiên giáng lâm xuống thế gian nhiều kiếp rồi, lận đận tại thế gian, bơ vơ không biết đường về.

Ta nhìn cuộc sống triền miên học hành

Chúng ta mới nhìn lại cuộc sống đã qua: học làm vợ, học làm chồng, học làm con, học làm con thú, học vạn vật vạn linh, để triền miên học hành để tiến hóa, để thấy giá trị của sự đau khổ và thương yêu là gì? Ngày hôm nay, chúng ta biết rồi: sự đau khổ, sự thương yêu là một cái cơ cấu để đưa tiến phần hồn của chúng ta; mà chúng ta hòa cảm với các giới, chúng ta mới cảm nhận được: ta từ mọi trạng thái mà có, bây giờ chúng ta phải hòa tan với mọi trạng thái, chúng ta mới nhập định được.

Nằm trong định luật hóa sanh
Trong không mà có thực hành đến nơi

Chúng ta đang nằm trong cái khuôn khổ định luật hóa hóa sanh sanh, trong không mà có thực hành đến nơi. Thấy nó vậy, các bạn đang tu thấy nó vậy, không đến không thấy tiên thấy Phật; nhưng mà các bạn đã biết rằng có tiên có Phật, thì chắc chắn Ngài sẽ thấy chúng ta, thấy sự thành tâm, sự thật thà của chúng ta, thì chắc chắn là chúng ta có cơ hội đến nơi. Bề trên sẵn sàng cứu độ chúng ta, mà nếu chúng ta cống cao ngạo mạn mà ôm lấy cái sự tăm tối mãi mãi mà từ chối bề trên, thì lúc nào chúng ta cũng tự sa đọa lấy mình mà thôi.

Bình tâm học hỏi thảnh thơi
Phần nào ứng dụng nó thời nhập tâm

Tùy theo trình độ mà học hành. Trong 7 ngày liền, mỗi trình độ đều cảm nhận một thứ, thấy được nhẹ nhàng, được học hỏi; nhưng mà phần nào ứng dụng cho ta sự sai lầm, kỹ thuật nào có thể sửa cho ta tiến tới, ta nắm đó để đi; nó nhập tâm và lần lần sửa tiến.

Quý yêu chơn lý diệu thâm
Trở về siêu cấp tự tầm đường đi

Quý yêu cái chơn lý diệu thâm, chúng ta đến đây, không ngờ chúng ta sẽ học được nhiều, không ngờ chúng ta được mổ xẻ nhiều trong trí óc của chúng ta, không ngờ chúng ta lại đạt thanh đạt hòa như ngày hôm nay. Chúng ta quý yêu chơn lý; chơn lý là vô cùng, nếu chúng ta càng tiến, càng đào sâu chơn lý, chúng ta sẽ tận hưởng nhiều hơn. Trở về siêu cấp, trở về cái chỗ kêu bằng “câm cái mồm”, thực hành để thấy rõ tự tầm đường đi. Lúc đó, chúng ta trong thanh tịnh, thì nháy mắt là có thể đến nơi rồi.

Cha Trời ban rải nhu mì
Tâm ta tự nhận (mà) dự thi trường đời

Cha Trời lúc nào cũng ân cần xây dựng chúng ta, muốn truyền cảm thấu tâm can tì phế thận chúng ta, thì tâm ta tự nhận dự thi trường đời, chúng ta phải tự cảm nhận những điều mà bề trên ân ban. Thanh tịnh thì nhận được dự thi trường đời, nắm cái thanh tịnh để sống với trường đời, hòa với trường đời, và ảnh hưởng trường đời tiến hóa.

Bình minh nhắn nhủ đôi lời
Thương yêu tha thứ (mà) thuận trời mà đi

Ánh sáng đã chiếu rọi cho chúng ta, nhắn nhủ chúng ta, cho chúng ta có cơ hội thức tâm. Thương yêu tha thứ thuận trời mà đi, nhẹ thì làm trời, nặng làm đất, mà nếu chúng ta cứ ôm cái nặng hoài, thì làm sao chúng ta có cơ hội để nuôi tiến hóa?

Đến đây học hỏi dự thi
Ra về quý mến (mà) kỳ ni chung hành

Đến đây mình học hỏi và đem tâm trí, trình độ tu hành của chính mình, và ý nguyện của chúng ta dự thi coi có xứng đáng học cái khóa này không? Ra về chúng ta quý mến, vì đã sẵn mấy ngày ngắn mà gom tất cả công chuyện của cả càn khôn vũ trụ ba giới đem cung ứng trong tâm thức của chúng ta. Kỳ ni chúng ta rất quý mến và ôm lấy để chung hành tiến hóa để trở về một cảnh vinh quang tương hội ở tương lai lớn rộng hơn, nhiều huynh đệ tỉ muội hơn.

Tình thương Thầy bạn cảm an
Giữ phần tâm đạo ngập tràn tình thương

Đó, tình thương Thầy bạn cảm an, đồng trong cái thức bình đẳng tu học như nhau. Giữ phần tâm đạo ngập tràn tình thương, chúng ta giữ lấy sự quân bình, lúc đó tình thương luôn luôn sống động trong ta và ngoài ta.

Bình tâm ôm ấp lên đường
Nhìn nhau rơi lệ nhớ thương muôn bề

Bình tâm chúng ta ôm ấp lên đường, ôm cái tình thương cởi mở vô cùng đó, nhìn nhau rơi lệ, ước gì được gần nhau mãi mãi. Nhớ thương muôn bề, từ cọng cỏ, từ một miếng đá đang xây dựng thành một cái thiền viện này, chúng ta cũng cùng nhớ thương; cọng rác mà chúng ta nhặt được cũng nhớ thương; suối tình đang réo tâm hồn của chúng ta, ta cũng nhớ thương.

Thiền viện Quy Thức mải mê
Chờ cho bạn thức quy về một nơi

Thiền viện đã dựng lên rồi, cơ cấu tâm linh đã dựng lên rồi. Quy Thức mải mê đang chờ, đang chờ cho các bạn hành đúng quy về một nơi.

Sống vui thanh cảnh Cha Trời
Thương yêu vô tận dẹp lời nôm na

Chúng ta sống vui thanh cảnh Cha Trời, cảnh siêu cấp thanh nhẹ, không có ngôn ngữ nào có thể tả được. Thương yêu vô tận mà dẹp lời nôm na, không có sân si, so đo nữa.

Ôm nhau thực hiện chữ HÒA
Ra đi luyến tiếc khó mà bỏ quên

Chúng ta ôm nhau trước khi chia tay, ra đi luyến tiếc, khó mà bỏ quên cái cảnh này.

Thì hôm nay, rồi đây chúng ta cũng phải chia tay. Tất cả các bạn sẽ chụp một cái hình lưu niệm trước khi rời đây, và mỗi người giữ lấy một bài thơ, chính tôi đã viết ra để nhắn nhủ hằng ngày khi rảnh rỗi, về nơi kích động và phản động của gia cang, có thì giờ đọc để chiêm ngưỡng và thâu nhận những gì còn thiếu sót trên đường đi.

Thành thật cám ơn sự hiện diện của các bạn.

Được, ai muốn trình bày gì lên trình bày.

Bạn đạo: Con xin đảnh lễ Thầy.

Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn.
Nam Mô Vô Cực Từ Tôn Tây Thiên Bá Chủ Vương Cung Tây Mẫu.
Nam Mô Di Lạc Tôn Phật.
Nam Mô A Di Đà Phật.

Kính bạch Thầy, hôm nay là ngày bế mạc khóa học, khóa 1, hôm nay là ngày bế mạc khóa 1, Siêu Cấp Điển Quang khóa 1 Thiền viện Quy Thức, trước khi chia tay kẻ ở người đi, con có hai bài thơ để dâng lên Thầy và chư huynh tỉ.

Kính Dâng Thầy

Thầy con tuổi tác đã cao,
Mà còn cực khổ với bao tháng ngày.
Tâm từ cứu độ của Thầy,
Gom nguyên linh cửu trở về với Cha.
Kịp cơ quy nhứt kỳ ba,
Long Hoa phán xét của Cha Ngọc Hoàng.
Thương trần Di Lạc ân ban,
Độ tha tam cõi cứu an muôn loài.
Thầy già phải khổ mọi bề,
Đó đây phân giải cho người thức tâm.
Vô Vi pháp lý siêu âm,
Trời ban thanh điển thức tầm nhơn ông.
Kính Thầy con nguyện với lòng,
Tu tâm sửa tánh trở thành hiền nhân.
Kính cha nhớ mẹ muôn phần,
Cứu con thanh nhẹ cơ trần tiêu tan.
Thương con Thầy đã giải bày,
Giúp con tiến hóa từ giờ phút giây.
Cơm cha áo mẹ ơn Thầy,
Con nguyền đền đáp thân này sá chi.
Ngày đêm con nguyện khắc ghi,
Công ơn trời biển Cha Thầy đã ban.
Làm sao đền đáp thâm ân,
Tiểu hồn bé bỏng trần đời mênh mông.

Nam Mô A Di Đà Phật Vạn Vật Thái Bình.

Ngày 15-9-1986, con Trần Thị Khang kính bái.

Sau đây là bài thơ:

Tạ Từ Bạn Đạo

Bảy ngày siêu cấp điển quang
Khóa một Quy Thức Cha ban điển vàng.
Điển thanh Di Lạc ân ban,
Đệ huynh tương ngộ cảm an hợp hòa.
Ngọc Hoàng quang chiếu tình ta,
Thương yêu xây dựng một tòa thiên thai.
Hôm nay mãn khóa chia tay,
Bùi ngùi rơi lệ thương hoài ai ơi.
Tình thương Mẹ Đất Cha Trời,
Tình Thầy nghĩa bạn khiến tôi đau lòng.
Làm sao để được quy không,
Mới mong đền đáp tình thương Cha Thầy.
Tình Thầy đỏ thắm như son,
Tình yêu huynh tỉ vẫn còn vấn vương.
Lát đây xa cách đôi đường,
Ai về nhà nấy tình thương nhớ hoài.
Nói sao cho hết tình này,
Cha Trời quang chiếu tình Thầy yêu thương.
Đệ huynh tỉ muội bốn phương,
Chung lo xây dựng tình thương Cha Trời.
Khang tôi đóng góp ít lời,
Chúc chư huynh tỉ tiến hoài đường tu.

Khóa 1 Quy Thức ngày 15-9-1986

Trần Thị Khang kính bái.

Bạn đạo: Kính thưa Thầy, hôm nay là ngày mãn khóa của chúng con, khóa 1 Thiền Viện Quy Thức, con xin đại diện các bạn của các con đây, xin thành tâm cảm ơn đấng Cha lành đã dìu dắt cho chúng con, khai mở và chỉ rõ đường đạo cho chúng con bước thẳng tiến lên. Cơ hội quý báu này, con không biết nói gì hơn, biết lấy gì hơn đền đáp công ơn của đấng Cha lành, của chính Thầy.

Xin thay mặt các bạn nơi đây, đảnh lễ Cha.

Bạn đạo khác: Thưa Thầy, sáng nay con ngồi thiền, con được, con được vào cõi không không, con thấy con sung sướng, con xin cảm ơn Thầy, những cái sự dìu tiến của Thầy đối với con; và trong cái buổi chia tay này, con xin nguyện hứa sẽ cố gắng tu hành hơn nữa để xứng đáng với cái sự dạy dỗ của Thầy, và xứng đáng với tình thương của đấng Cha lành. Con xin cảm ơn Thầy và kính chào Thầy. Con ước mong rằng một dịp nào đó, con sẽ được gặp Thầy là gặp lại Thầy, và được học hỏi nhiều với Thầy. Sự minh triết của Thầy càng ngày càng sáng suốt, con đã nhận thấy trong tâm con, và con xin nguyện tiến theo chân Thầy để về ngôi Thượng Đế, góp phần cứu khổ ban vui sau này.

Con có bấy nhiêu lời, xin cảm tạ Thầy.

Bạn đạo: (ngâm lại bài thơ Tạ từ của thầy Tám)

Bạn đạo khác: Như các bạn đã thấy, ta đã có cơ hội, thấy ngoài cõi này còn có một cõi khác. Cõi đó, chính là quê xưa của chúng ta. Cư trần nhiễm trần, ngu muội, Bề trên trách là ngu muội. Đến ngày nay, chúng ta vẫn chưa thức, ngu muội là cái gì? mê chấp, mê chấp là cái gì? ngoan cố! Ông Tư ông biểu [27:29] (nghe không rõ) dùng đủ mọi phương tiện đánh thức tâm hồn chúng ta, giảng đi giảng lại; điển của Cha đã xuống đây, bỏ công ra giảng dạy, giảng đi giảng lại, kéo đi kéo lại, chúng ta cũng ... [27:50] (nghe không rõ) cuối cùng tội lỗi, nói gì tới cái diện kiến của Cha! Chỉ biết khóc thôi, vì thấy được sự ngu muội của con. Cha ơi Cha, Cha tha cho con! Cha ơi, ngu muội, giờ đây con thấy ngu muội Cha ơi! Bao nhiêu năm học hỏi để biết ngu muội là gì, Cha ơi! Cha, Cha tha cho con! Bao nhiêu năm, một chữ ngu muội Cha ơi! Ngu muội quá Cha ơi! Biết nói gì hơn Cha ơi! Diện kiến Cha, con chỉ biết khóc Cha ơi! Cha tha cho con! Tội lỗi quá Cha ơi, trì trệ quá Cha ơi! Có một chút, Cha giao cho con có một chút mà con không làm xong, Cha ơi. Cha tha cho con! Cha ơi Cha! Trước mặt Cha, con biết nói gì đây? Lỗi của con không biết nhận Cha ơi! Con ăn năn sám hối. Đường Cha chỉ rõ, con không chịu đi. Con ôm, con ôm, ôm tất cả những gì thế gian. Cha nói với con hết rồi mà con cứ lo, lo đủ thứ lo, ôm đủ thứ rác hết trơn đó! Cha ơi, Cha đã lo cho từng li từng tí, Cha đã xốc hết cho con mà con vẫn còn lo! Con ngu quá Cha ơi! Con sợ đủ thứ sợ, sợ cái này, sợ cái kia, sợ cái nọ, nhưng mà con không chịu bước tới Cha. Miệng con nói Cha, mà con không biết Cha ở đâu? Cha ở trước mặt con, con không thấy. Cha ơi, xin Cha tha tội cho con! Ngu muội quá Cha ơi! Ngu muội! Làm sao cho chúng sanh thấy sự ngu muội Cha ơi! Ôi, chấp quá! Cha phải xuống thế gian để dẫn độ chúng con! Bởi vậy chấp quá, ngu quá, Cha phải xuống thế gian. Cha ơi, Cha khổ nhiều thứ, quá nhiều rồi Cha ơi! Ngu quá làm sao Cha ơi? Bao nhiêu chư vị thiêng liêng đã xuống hộ độ cho chúng con, Đấng bề trên chỉ biết phục vụ, lũ chúng con chỉ biết phản bội mà thôi! Chúng con đã làm phiền biết bao nhiêu chư vị ở bên trên xuống hộ độ cho chúng con tu tiến, nhưng chúng con chỉ biết phản bội, chê bai, không hiểu rõ nguyên căn của mọi sự việc. Ngu quá Cha ơi! Đui mù cả lũ Cha ơi!

Ông Tám: Suối chảy bao nhiêu, nước mắt Ông Trời bấy nhiêu! Suối chảy bao nhiêu, tình yêu bao nhiêu! Suối chảy bao nhiêu, sự thanh lọc bấy nhiêu! Cuộc đời là tạm, không có thật, nhưng mà phải qua, phải chịu đựng! Nước chảy đá mòn, mới có cơ tiến hóa. Định luật cuối cùng chỉ có khổ thôi! Biết hòa tan trong khổ thì thấy sự sống hạnh phúc nằm trong khổ. Lập hạnh tu, phải chấp nhận khổ, đừng than trách! Khổ càng nhiều càng thức tâm, gánh vác càng nhiều càng được tiến hóa, nhịn nhục càng nhiều càng được thăng hoa! Biết Trời, Trời không bao giờ xa, phục vụ trong tâm và ngoài thân, không giờ nào bỏ! Chúng sanh chỉ theo tia sáng tạm, mà đành quên sự vĩnh cửu trong nội tâm! Quay về với chính mình, mới có cơ hội tận hưởng hạnh phúc êm đềm đó. Ráng tu, mới đạt được sự vinh quang thật sự mong muốn!

Thôi đến đây cũng hết giờ, cũng cạn lời, các bạn chỉ hành đúng theo ... [35:40] (nghe không rõ)

Bạn đạo: Xin cám ơn tất cả các bạn đạo bốn phương đã đóng góp cho chúng tôi ở đây có được một ngôi nhà xinh đẹp để được hưởng hồng ân của đấng Cha lành, và cũng xin cám ơn tất cả ban tổ chức đã lo phục vụ cho chúng tôi trong mấy ngày hôm nay được những bữa cơm dưa mắm sưởi ấm tấm lòng, để có cơ hội học chữ “phục vụ” là cái gì? Đó là thể hiện tình thương của Thượng Đế.

Đến đây, xin thành tâm cám ơn tất cả các bạn đạo có mặt và không có mặt hôm nay đóng góp phần thanh điển cho chúng tôi ở đây được học hỏi.

Xin thành thật cảm ơn tất cả.


----
vovilibrary.net >>refresh...