19860705L4

ĐHVV KỲ 5: QUI HẠNH VÀ NIỀM TIN XÂY DỰNG

Chúng ta càng ngẫm nghĩ càng thấy chúng ta không phải người ở cõi mặt đất này.

Từ đâu đến? Tại sao chúng ta đem cái tâm tăm tối thù ghét với nhau?

Chúng ta không phải người ở đây, chúng ta phải đem sự sáng lạng chiếu cố và hướng độ những người tăm tối, mới là đúng.

Càng tu càng thấy rõ nhiệm vụ của chúng sanh: nụ cười của các bạn cũng cứu độ được người; sự giúp đỡ của các bạn cũng cứu độ được người; lời nói nhẹ nhõm thương yêu tha thức, các bạn cũng cứu rỗi được nhiều tâm hồn đau khổ. Tại sao chúng ta không làm? Chúng ta chửi mắng nhau, chúng ta thù ghét nhau, để làm gì? Tốt cuộc đạt được cái gì? Có đem được cái sự thù ghét đó đi không?

Không; vẫn để lại! Ôm nó làm gì?

Nó là một công cụ kích động và phản động đẩy lui ta về thanh tịnh; ta đâu có ôm nó.

Cho nên, người tu phải biết lấy oán làm ân: kẻ kích động chúng ta, chúng ta phải cảm ơn, quỳ lạy Ngài, nhờ Ngài chúng ta mới thấy ta hơn.

Cho nên, các bạn không nên lo âu việc đời quá nhiều; trở về với chính mình, thanh cao nhẹ nhõm nhàn hạ, các bạn mới phục vụ được xã hội, đất nước.

Nếu các bạn thiếu sự thanh cao nhàn hạ đó, các bạn không có phục vụ được ai, vì các bạn không còn lý trí tinh vi hướng độ chúng sanh, làm sao xây dựng cho quả địa cầu tốt được?

Chỉ phóng trược khí tranh chấp; rồi các bạn đi đến đâu? Đỗ lỗi cho người, nhưng mà lỗi ta không sửa; thấy chưa? Nguy hiểm vô cùng; rốt cuộc ta phải thọ tội. Rồi ai cứu ta đây?

Chính ta là người cứu ta, mà không hay.

Cho nên, bây giờ chúng ta có pháp tu, chúng ta có chùa chiền, chúng ta có nhà thờ, chúng ta có những lời khuyến tu quý báu; nhưng mà thiếu thực hành, mà thôi! Tâm chúng ta phải dọn sẵn, phúc điền chúng ta phải cấy đầy, cấy đầy đủ để chứa đựng thanh quang của bề trên. Hướng thiện khai triển tâm linh mới sớm đạt hơn thức.

Quy y Phật là trở về với chính mình; Quy y Pháp, là trở về thanh điển với cả càn khôn vũ trụ trong 3 cõi, Nguyên Khí siêu nhiên. Quy y Tăng, là phải hành động đúng như sự bằng an đã ban cho chúng ta.

Ta được bằng an, ta muốn người khác chết, ta muốn người khác khổ? Làm sao được? Đó là sai đường Thiên ý, không đúng ý chúa, không đúng ý phật! Chúng ta là nghịch thiên, không bao giờ tiến. “Thuận thiên giả tồn, nghịch thiên giả vong.” [03:43]

Cho nên, phải biết rõ cái nguyên lý này: Do đâu các bạn được sống? Không có Thanh Khí Điển, các bạn làm sao sống?

Cơm gạo, quần áo các bạn mặc đây là do điển, hạnh hi sinh vô cùng của hột lúa, hạnh hi sinh vô cùng của rau, hạnh hi sinh vô cùng của con thú đã độ cho các bạn có cái xác hãnh diện, mà các bạn không biết sử dụng tình thương và đạo đức! Có phải các bạn đi ngược lại đường hướng khai triển của Đấng Tạo Hóa không?

Huynh đệ, tỉ muội đồng hành trong quả địa cầu này phải sớm thức tâm và biết rõ nhiệm vụ của mình; chúng ta không chịu được, không nên gắn cho người khác. Chúng ta cố gắng sửa ta để tiến hóa tới thanh nhẹ, mới là đúng đường lối của Bề Trên đã mong mỏi.

Không nên rước rác vào tâm nữa, không nên đè bẹp tâm thức của chúng ta nữa!

Chúng ta phải mở tâm, mở trí; kỳ thật, chúng ta phải biết tha thứ và thương yêu.

Trời đã cho chúng ta có vợ, có chồng, có phải người dưng với người dưng mà thương yêu nhau đó, phải không bạn? Há? Mà nếu chúng ta biết được nguyên ý của Càn Khôn Vũ Trụ là một, thì chúng ta là huynh đệ một nhà; Chúng ta đâu có phân biệt đạo này, đạo nọ đâu? Chúng ta chỉ biết thương yêu và tha thứ, xây dựng cho nhau, không có cái gì kêu không sài được hết.

Như tui đã thường nói: chiếc xe hơi các bạn đang đi, không có một bù lon, con vít nào không sài được; đừng chê nó, rồi bữa sau tìm nó khó. Các bạn đã hiểu được nguyên lý này, mới khép mình lo tu, lo thiền.

Cho nên, ngày hôm nay chúng ta có dịp chung thiền trong buổi đầu tiên của Đại Hội, khứ trược, vui trong hạnh phúc thọ ơn của Đạo Trời đã cho chúng ta từ chiếc ghế ngồi, từ cái áo mặc, từ ánh sáng của các nơi chiếu trong tâm hồn chúng ta,chư Tiên, chư Phật đến gần chúng ta trong cái tiềm thức thiền định, tương ngộ trong nhẹ nhàng cởi mở; chúng ta thấy không còn lạc lối nữa, chúng ta phải làm sao nhẹ chúng ta mới trở về được.

Nếu chúng ta còn giây phút nào chỉ có biết ở lại; chuốc lấy sự đau khổ và không có cơ hội ăn năn! [06:44]

Cho nên, ngày hôm nay các bạn đã trì niệm Lục Tự để hòa đồng Tam Giới: Thượng, Trung, Hạ quy nhất, đạt tới cái nguyên ý: “Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu,” chúng ta mới thấy rằng: nguyên chơn tướng của chúng ta là vô hình, vô tường, một điểm Linh Quang bay khắp các nơi để hướng độ tâm linh tăm tối.

Cho nên, cố gắng tu để tiến, lập hạnh để hòa, thực hành để đạt!

Không nhiều thì ít, trên đường đời các bạn đã học và các bạn cũng nhìn nhận rằng hoàn cảnh là ân sư, hoàn cảnh đã đưa đẩy các bạn đến từ nơi này đến nơi nọ, từ kiến thức này tới kiến thức nọ; bạn đã tiến, đã học không ít; nhưng mà sự cống hiến của các bạn chưa có; cho nên bắt buộc các bạn phải tu, tu cho thanh tịnh để thấy giá trị của từ bi, giá trị của sự thương yêu, giá trị của đạo đức mà thực hành những điều này chúng ta mới tìm trở lại một kho tàng vô tận!

Kho tàng đó là gì?

Kho tàng Thanh Quang của Thượng Đế đã và đang ân ban cho chúng ta!

Chúng ta đã biết được xác này là tạm, không phải thật; nếu thật, khi ta lâm chung chết thì chúng ta có quyền ôm nó đi chôn. Nào ai đã được ôm xác mình đi chôn? Không phải thật! Xác này là cái cơ cấu thử tâm và hướng độ chúng ta tiến hóa; còn 1 giờ ở trong xác này, phải biết cảm ơn Vạn Linh; Vạn Linh đã hy sinh rất nhiều và độ cho chúng ta, ngày nay chúng ta mới hiểu được một chút Chơn Lý, thấy được tia sáng của Chúa, Trời, Phật rõ ràng.

Hôm nay là buổi Thiền Chung mà mọi người đã hướng tâm về đây; kẻ có mặt, như ngưới không mặt, chúng ta thành thật cầu xin Ơn Trên hướng độ và ban cho mọi người tâm thân an lạc. [09:22]


----
vovilibrary.net >>refresh...