19860626Q1
TV HAI KHÔNG - KHÓA "BI, TRÍ, DŨNG" - cuốn 5
Bạn đạo1: Dạ thưa Thầy, lần này con có một số câu hỏi; câu hỏi thứ nhất của con thì cái đó nó có liên can tới bản tánh của con: thì cách đây thật lậu, cũng có lẽ mười mấy năm, hồi con khoảng 15, 16 tuổi đó, nhà con đều có thờ Quan Thánh. Thì trong thời gian ba con bệnh ở Sài Gòn, ở nhà chỉ còn có mình con. Và (nghe không rõ) cái chuyện đó, và thường thắp nhang, khấn vái ban đêm. Lúc đó con cũng có khấn vái, con cũng có thành tâm, con xin Cha là Ba con lành bệnh, thì,nhưng mà trong thời gian đó con không hiểu tại sao tánh con tự nhiên rất nóng dữ dội, và con thường đánh, hay đánh em út, mặc dù con đánh nó đôi khi không phải là vô cớ. Qua những lần như vậy, học, nhưng giờ con suy nghĩ lại, con thấy con rất là hối hận khi mà đánh những người em trong gia đình. Thì con, qua một số người, người lớn tuổi, các bác, kinh nghiệm nói tại, vì cái đó là do tại chính con thờ Quan Thánh. Ngày nào con còn nhỏ mà con thờ Quan Thánh, Quan Thánh làm cho con nóng nảy! Thì con thắc mắc không hiểu tại sao? Như vậy, con đã thành thật thờ như vậy, mà tại sao Quan Thánh làm cho con nóng nảy; hay là cái đó là cái bản tánh, bản chất của con?
Đức Thầy: Bởi vì cái tuổi con lớn lên đó, đứa con nít nào cũng học ác hết: học ác trược trước khi hướng thượng. Bây giờ,ra bắt con gà, chặt đầu, nó làm liền! Đứa nào cũng học ác hết đó! Hiểu chưa? Không phải mình con đâu! Ông Tám cũng vậy, tuổi đó lớn lên là khoái lắm, cái nào ác mà biết chút chữ nghĩa, dạy người ta, rồi làm thầy người ta, là bị người ta oánh, “Oánh cho Mày nên!” Đó là cái học của trường đời, của xã hội đã dạy cho mình như vậy đó.
Rồi con thờ Quan Thánh đó, con không biết ý nghĩa “Quan Thánh” là cái gì? Quan Thánh là Trung, Nghĩa; không hiểu,lúc thờ không hiểu cái nghĩa, nhưng mà biết, “Thờ ông Quan Thánh là mạnh lắm; tôi thờ Ổng là Ổng cứu cha tôi!” Nhưng mà không biết rõ cái duyên nghiệp của cha mình: năm nào bị nạn, vì người làm bậy chỗ nào, là người phải bị cái nạn đó. Mà qua cái nạn đó là hết. Cho nên, cầu xin đức Quan Thánh, Quan Thánh cũng chiếu, Quan Thánh cũng trị biết bao nhiêu người tại thế gian; cho thấy trong giấc mơ để tỉnh ngộ, và từ bỏ cái tánh xấu; thì cái bệnh nó hết.[02:30]
Quan Thánh đã làm rất nhiều, mà Quan Thánh, không phải thờ Quan Thánh mà nóng đâu! Tại thờ Quan Thánh và ỷ lại nơi Quan Thánh, và không thể hiểu được ý nghĩa Quan Thánh là gì! Thờ Quan Thánh là con người phải biết Trung, Nghĩa. Cái Trung, Nghĩa là luôn luôn phải nhớ trong tâm; không có làm bậy được. Tánh là tuổi trẻ, từ nhỏ mới lớn lên ai cũng có cái tánh.
Giáo dục, mà mình không thật; quá ít, quá hạn hẹp; mà muốn đi 3 người khác mà mình nghịch lại, mình thiếu cái lòng từ,thì mình phải nóng. Một cách giáo dục vậy thôi, nhưng mà cái đó là không tốt. Ở trong cái xã hội này không có đủ trình độ, không có cho tôi dạy học được! Có bằng cấp mới đi dạy học. Thời này, “Không có đủ trình độ, không có cho tôi đi dạy học” là vậy. Có bằng cấp mới đi dạy học. Hồi xưa thiếu phương tiện; biết chữ thì dạy người dốt, vậy thôi, nhưng mà cái tánh không sửa.
Tại sao người ta học nhiều, học nhiều cái tánh nó thuần, mới mở rộng ra, ta thấy kỹ thuật làm sao để dạy người kế tiếp. Còn con chưa rành kỹ thuật, con dạy, hồi trước Thầy cũng vậy, “tôi dạy học trò tôi; để cái roi cá đuối trên bàn; học trật một chữ, tôi đánh trên bàn cái rột, chớ tôi không có đánh nó, nó sợ!” Làm cho người ta mất hồn; chớ bây giờ, đâu có được; bây giờ ông thầy dạy học trò mà làm cho học trò mất hồn là sợ nó, cha mẹ nó thưa, làm cho nó rối loạn thần kinh, không được! An ủi, giáo dục nó. Phương tiện, 2 cái khác nhau. Trong lúc đó là Con bị thiếu phương tiện! Không có nên oán trách; vì mình thiếu phương tiện. Ở trong cái môi trường thiếu phương tiện về, thiếu phương tiện về giáo dục.
Bạn đạo1: Dạ; do bản tánh có lẽ là nóng nảy của con, thường thường là con làm cái gì đó là con có vẻ hơi mạnh bạo; chỉ trong cái lối nói con cũng có đôi khi có mang phần sát khí! Có vẻ hơi phiền trách, vì cái lối nói của con không có được đằm thắm lắm; cho nên con nghĩ cái đó, đôi khi con không có ác tâm, hoặc là lo bản chất gia đình vậy.
Khi mà vì bản chất cái nóng nảy đó, khi con làm Pháp Luân Thường Chuyển, hay là Chiếu Minh, hay Soi Hồn, bất cứ động tác nào cũng bên Thiền Định, con cũng dùng động lực mạnh bạo; thì con không hiểu như vậy đó nó có hại gì cho cơ thể, hay không; và có cản trở trên đường tu tiến, hay không?
Đức Thầy: Không có hại; tức là mạnh bạo tùy theo khả năng, tùy theo cái hơi của mình, tuỳ theo cái hơi của mình; chớ không phải là muốn mạnh them, cũng không có được đâu; nó trong cái giới hạn khả năng sẵn có của chính mình. Không có sao hết đó! Rồi còn cái chuyện ăn nói cọc cằn, tức bực, đó là cái mạch Nhâm Đốc chưa có điều hòa, thì cứ việc làm Pháp Luân Thường Chuyển một thời gian đi, sau rồi kẻ hung hóa hiền. Lúc nào mà Con đi ra đường Con sợ ma rồi, lúc đó nó mới hiền được. [05:42](cười) Nó lên đây, luồng điển nó lên đây! Ráng làm Pháp Luân; thiệt đó, một ngày nào anh đi vô cầu tiêu cũng thoải mái nữa (cười)! Đi lên, nó qua cái Quỷ Môn Quan rồi, nó trụ tâm; lúc đó là thương yêu người ta, thấy ai cũng thương, không muốn nói nạt nộ, sợ mích lòng. Nó phải thay đổi cái đó, thì có cái bản tính đó là của quý.
Con người thực hiện Pháp lý Vô Vi và từ đó nó thay đổi cơ cấu, cái pháp tướng nó mở, lúc đó là mới thấy rõ cái Diệu Pháp đương hành có giá trị.
Bạn đạo1: Dạ. Câu hỏi thứ 3 có vẻ hơi ngoài đề một chút, nhưng mà con cũng có một thắc mắc là, có lẽ câu hỏi này con nghĩ là các bác hoặc là các anh chị bạn đạo ở đây cũng,… cũng thắc mắc, mà ít có người nghĩ, không biết. Từ bữa đến nay, có nghe một số tin không mấy tốt cho Thầy, từ ở dưới Los đem lên, thì, qua những lời Thầy nói bên bờ suối, thì đó ngầm ý, phục tài trí gì đó, thì con tự nhiên con chợt nhớ ra, tình cờ con nhớ lại 2 câu thơ của một bài thơ đầu tiên mà Thầy, ngay bữa đầu tiên, mà Thầy lên đây Thầy giảng bữa đầu tiên, thì có ban cho một cái bài nói về Thiền Viện. Thì 2 câu đầu tiên của Thiền Viện, con chợt nhớ ra, đó là “Càng khôn vũ trụ một phần, Hai Không xuất hiện tham tầm thiên cơ.” Thì con vẫn thắc mắc: như vậy cái “Hai Không” như Thầy nói, “Hai Không xuất hiện tham tầm thiên cơ”; như vậy thì Thiền Viện này xuất hiện; như vậy có can dự vào cái thiên cơ sắp tới, hay không?
Đức Thầy: Cho nên, 2 cái câu đó là nói để cho người lập lại trật tự, “Hai Không” này là để độ cho những người tu. Mà những người tu chịu lập lại trật tự đó, thì họ qua khỏi những sự thử thách của thiên cơ: thì họ học nhẫn học hòa trong lúc biến thiên đó, họ thấy rõ rồi: “Có gì đâu, tôi lui về thanh tịnh thì có kết quả!” Hai Không này là trở về, biểu tượng sự thanh tịnh, chớ không có cái gì hết.
Rồi còn cái chuyện mà nói rằng cái chuyện tin không lành ở Los, cái chuyện đó cũng là chuyện thường tình. Bốn câu kia, đâu có cái câu nào đâu, “Tình đời đen bạc, làm sao mất”; trả lời hết đi! Thấy chưa? “Nhớ Chúa thiên Cha giữ chữ Hòa; Chớ này tâm thức tự đổi thay; Tình cờ đen bạc làm sao vấn; Nhớ Chúa, thương Cha, giữ chữ Hòa”. Đương nhiên nó phải có:cuộc đời của Con từ đây cho tới già nó nhiều chuyện lắm, nó cũng vậy đó: “Tình đời đen bạc” nó sẽ đối xử, tình yêu lường gạt, tiền bạc lường gạt, đủ hết; đạo, đời lường gạt; đủ chuyện hết; mà chính mình là người lường gạt mình, chớ không có phải ai hết. [08:44]
Cho nên, chúng ta đã lui về và hiểu được rồi, thì chúng ta không có trách móc những cái sự phản động hay những cái gì của người khác: họ làm, họ chịu; phải không? Và chúng ta thấy rõ rằng, “tôi tu đây là tôi hoàn tất công chuyện, để minh tâm kiến tánh và mở trí cho tất cả mọi người; tôi hoàn tất hết.”rồi bây giờ các bạn nào nói không thích ông Tám, giết ổng, ổng cảm ơn, chứ không có thưa đâu, Bạn; vì tôi đã lui về chỗ thanh tịnh của chính tôi. Không có xa; cái tình đời đen bạc, lúc nào cũng phải có! Hiểu chỗ đó không?
Chúng ta phải lui về thanh tịnh. Chúng ta người tu, phải giữ cái nề nếp của người tu, thanh tịnh; phải không? Họ có hiều lầm đi nữa thì họ có làm sai, có luật; đạo nào cũng có luật; thấy không? Chúng ta đang sống với Luật Trời; thì Trời nói sao, chúng ta “Dạ” nấy; chớ không có gì đáng lo; há! Còn cái gì thắc mắc nữa, nói hết đi! (cười)
Bạn đạo1: Bạch Thầy, Thầy giảng câu gì trước đó, Thầy, là Thầy nói, “Người nào nhát là người đó hiền”; vậy những người hiền là toàn những người nhát, hả Thầy?
Đức Thầy: Nhát, nhưng mà nhát hiền.
Bạn đạo1: Nhát hiền?
Đức Thầy: Người nhát hiền là khác; còn người hiền, là khác đó! Hiền là “Tthập thiện thập ác, dĩ hòa bình”; toàn ngã thiện, là “tôi hiểu toàn năng của tôi, tôi không có đánh Anh. tôi chết, tôi sẽ đi đâu? Anh giết tôi, tôi cũng sẽ không giết Anh.” Đó là người thật sự thiện lương sáng suốt.
Còn sợ mà hiền đó, là người đó trở nên ác: đi than với người khác; người khác ác hơn, đi đánh người đó! Người hiền trở nên ác! Đừng có than!
Còn người ta thiện thật thiện, người ta không có than! Chấp nhận.
Còn mình hiền, đó là hiền không sáng suốt: “Minh như thiện,” và “Thiện bất minh”; 2 cái khác nhau.
“Minh như thiện” là “tôi biết hết tất cả; nó chỉ đi đến đó mà thôi!” Còn “Thiện bất minh” đó, “tôi không biết; tôi nghe theo, rồi tôi đi thị phi, nói bậy, nói bạ hại tùm lum hết”; thiện bất minh; hiền mà hại người ta! Còn hiền mà cứu người ta;hai cái khác nhau!
Cho nên đó là sự hiền. Chúa Jesu hiền, nhưng mà cương, nhờ cái chết của Ngài đó mà Đạo ngày nay mới mạnh; thấy không? Còn người tu, biết hồn, biết vía, “Chết càng sớm càng tốt!” Nó sẽ mạnh lên, bởi vì người ta phải tìm chân lý trong sự đau khổ đó, rồi người ta sẽ cảm thức, và người ta học nhiều hơn. [11:33]
Nhiều người tham gia học hỏi và thấy cái cảnh tạm bợ rõ rệt, không có sự thật; thấy chưa? Cho nên, biết đường đạo thì nên niệm tử về đạo, tử vì đạo, tốt hơn là tử vì đời; thành rác rồi; (cười) tử vì đạo mới thành “Bạn”; há? Không có sao!
Bạn đạo2: Thưa Thầy, con xin có một câu hỏi: mình làm thế nào mà, một người tu, làm thế nào có thể thoát được cái xiềng xích của gia cang, mà sống trong gia cang đồng thời độ được gia cang?
Đức Thầy: Chỉ có cái niệm Phật đó, là hết! (cười) Vợ chửi, mình niệm Phật; vợ đánh, mình niệm Phật; bỏ đói, mình cũng niệm Phật; tự nhiên nó sẽ thương! Đó là lập hạnh cho gia cang, và thoát khỏi cái xiềng xích của gia cang; bởi vì nó thấy, ban đầu nó thấy người đó bất lực, chửi cũng không nói; làm cái gì, hồi trước làm cái gì cũng can thiệp, mà bây giờ làm thinh hết trọi; họ mới trở về họ bảo vệ mình. Thấy chưa? Thì họ mới mở trói cho mình: họ bảo vệ mình là họ mở trói cho mình; và bắt mình bảo vệ họ, là họ đang trói mình! Thấy không?
Nghiệp là cái gì? Ăn chén cơm, mà lo cho 7 chén; ăn chén cơm, mà lo cho 10 người! Nó đang trói mình đó! Rồi 10 người kia nó làm cho mình ăn; mình phải giải nghiệp không? Thấy rõ chưa? À! Phải niệm Phật đi; ăn cơm Trời thì bớt động; mà ăn cơm đời đó thì động hơn! Còn gì nữa? [13:35]
Bạn đạo3: Thưa Thầy, con xin có một câu hỏi: Ba con cũng bị đau từ mấy tháng nay; con vẫn hằng đêm thiền và cầu nguyện cho Ba con như lời Thầy đã chỉ con. Nhưng mà các anh con thì không có thiền theo Pháp này, nên vẫn thường bảo con là tất cả mọi người con ở các tiểu bang khác nhau đến chùa và nhờ tất cả những người thân nào mà biết tụng kinh để tụng kinh cầu an cho Ba con; nếu Ba con không còn được trên Cõi Trên nữa thì cũng được siêu thoát.
Hiện giờ Ba con vẫn còn đau nặng; con cũng không biết Ba con được học đến bao lâu nữa; thì ví dụ như, khi mà Ba con qua đời, thì thế nào các anh con cũng nói là tất cả mọi người con ở mọi nơi phải cúng Thất, và như vậy thì Ba con… Còn con, lúc mà thiền đó, con vẫn muốn là Ba con sẽ được cứu về, Ba con được thiền theo Pháp lý Vô Vi dù là ở trần hay là đã thác đi. Thì như vậy, Ba con có bị giằng co giữa thờ Chùa và tụng kinh nhà Chùa, với lại thiền theo Vô Vi,không? [15:02]
Đức Thầy: Tất cả đều là hướng thiện để độ cho cụ; không có bị giằng co gì hết! Tất cả đều là do luồng điển từ ái hướng về ông cụ, thì ông cụ được nhẹ nhàng; chớ không có giằng co gì hết. Tu đạo nào cũng tốt, và bấy nhiêu chính tu; và khi, trong cái lúc mà ông cụ bệnh, thì các con đau lòng, chịu niệm kinh để độ cho Người, thì tự nhiên là sẽ quy một; cái từ điển nó quy một; hiểu chưa? Không bằng cách này cũng bằng cách kia, đều là tốt hết thảy; không có sự giằng co gì hết.
Còn Chị tu, Chị cầu nguyện cho cha cũng là cầu nguyện; cha dòm lại, thấy mình tu, cha mừng rồi! Còn cái nghiệp của Ngài, Ngài làm là Ngài phải chịu; không có làm gì hơn hết; thấy không? Rồi tương lai, cái nghiệp của chính chúng ta thì chúng ta cũng phải chịu; giờ chúng ta dòm lại, con cái của chúng ta biết tu, chúng ta mừng. Đó là sửơi ấm lòng vàng ở chỗ đó!
Cho nên, ngày nay ông cụ rất có phước: bệnh nặng tại trần, xác thân bị hành hạ, nhưng mà phần hồn tưởng về Phật, và các con đ niệm hướng về Ngài; thì cái phần hồn mới được nhẹ. Thọ cái nghiệp thân hơn là bị sự hành hạ dưới địa ngục; thấy không? Rất quý, chớ đâu có sao! Tất cả anh, em đều là có thiện tâm hết; rất tốt; đi chùa niệm kinh, hay đi đâu, cũng vậy. Mà tâm mình niệm, mục đích gì? Hướng về Cha! Đó là cái từ điển; luồng điển từ ái nó phục vụ phần hồn của ông cụ! Không có lo; nó rất tốt.[16:48] Bất cứ vô nhà thờ, hay đi đâu, cũng vậy; mà lòng thành hướng về cha, cầu nguyện cho cha; tốt! Đừng có chấp, nói “Ô tôi tu Vô Vi, tôi không vô nhà thờ; tu Vô Vi, tôi không vô chùa!” Chùa cũng là hướng thiện, nhà thờ cũng hướng thiện, chớ nhà thờ có bày người ta làm điều ác đâu!
Bạn đạo4: Con thắc mắc liên quan đến con và (nghe không rõ): khoảng 10 năm trước, con thích sinh hoạt với các bậc thầy chính trị, và con có giúp sức với 1 số anh, em cũng tổ chức “Người Việt Tự Do” và có một tầm nhìn cũng hơi quá khích, nghĩa là chỉ biết lo sinh hoạt vì chống Cộng, mà con ít lo nghĩ đến gia đình. Thì lúc đó như vậy thì con có, không có, con ít khi viết thư về thăm nhà, hoặc là gửi quà giúp đỡ, vì con nghĩ rằng đó là một cách gián tiếp góp phần giúp cho bọn Việt Cộng; thành thử ra con có cái nhìn quá khích như vậy, thì có làm thiệt đến chữ hiếu của con, hay không? Nay con tìm được pháp này thì con quay về, và cũng may ba mẹ con ở Việt Nam cũng biết đến pháp thiền Vô Vi, thành thử ra con cũng cảm thấy an tâm. Con xin Thầy giải đáp.
Đức Thầy: Chữ hiếu giữa gia đình, đâu có bao nhiêu ngày gặp được cha mẹ? Cho mình còn sống ở đây, không nhiều thì ít, không có món quà cũng có lời an ủi; thấy không?
Còn nói mục đích mà nói rằng “Chống Cộng” thì chúng ta phải hiểu rõ ràng, người đó là gì, tại sao họ trở nên Cộng Sản? Phải hiểu rõ ràng. Hồi trước, chúng ta sống trong Quốc Gia, toàn là anh, em bạn của chúng ta, đi ra bưng, đi đánh giặc; thấy rõ ràng tại sao! Tại vì những người, khi không, không phải là Cộng Sản, bị chụp mũ thành Cộng Sản! Đó; đi theo Cộng Sản luôn; chớ không có lối thoát, họ nói người ta không nghe, họ nói, “Tụi đó là tụi Cộng Sản,” thì nó đi vô bưng luôn! Vì đó, Cộng Sản càng ngày càng đông!
Cho nên, chúng ta phải biết sửa mình, sửa sự sai lầm của chính mình, mình sửa sự sai lầm của chính mình mới được! Còn mình không sửa sự sai lầm của chính mình, không được! Mình làm sao mình chỉ trích mình, cải tiến mình; mình thiện thì mình tốt hơn để ảnh hưởng đến đối phương, với tất cả! tôi có những người mà hồi trước, nghĩa là, trước kia nhiều người học chữ Pháp giỏi, làm anh, em, con ông Tổng này kia, kia nọ, mà bị chụp mũ; rồi họ đi ra bưng luôn! Rồi bây giờ họ về, họ ăn năn, họ nói “Tại ai?” Họ không chửi mình nữa; họ tạ lỗi đối đãi với sự bất lương hóa, “Mà tôi đã hưởng được cái gì? Tài năng học hỏi của tôi biết bao nhiêu, mà ở đây người ta không sử dụng, tôi phải đi.” Thấy chưa? Cho nên, mình muốn làm chính trị, mình phải hiểu thấu 2 mặt, và để mình dẫn tiến để cho họ có cơ hội ngồi chung với mình và cải thiện đời sống của quê nhà. [20:03]Cái đó là cái Chánh Pháp.
Còn nói người nào biết mặt, không biết mặt, cũng chụp mũ, nói Cộng Sản! Rồi tất cả là mình càng ngày càng ít bạn, chớ mình đâu có nhiều bạn đâu; Anh thấy không? À, rồi kể ra những người Cộng Sản họ chun vô chung sống với chính mình, rồi họ lập lại, sau khi Cộng Sản về, rồi thì dinh Độc Lập người ta ra, té ra mấy ông quan không hà! Mà ông quan đó ổng làm Cộng Sản, mà hồi đó ai, ai dám nói ổng Cộng Sản đâu! Mà ổng chuyên môn chụp mũ người ta!
Cho nên, hành động thâm sâu ác độc của con đường chánh trị mà đối phương đã thực hành, thì nó đã chiếm ở trong cái khối Tự Do rất là nhiều. Còn nó bày ra, ai nó cũng cho là Cộng Sản; thét rồi người ta vô bưng hết! Cho nên, đừng có lầm cái mưu đó mà nguy hại! [21:03]
Cho nên chúng ta phải thức tâm, đo lường cho kỹ làm sao lấy lòng từ mà hóa độ người ta, để người ta thức tâm. Người ta phải trở về với chính họ, họ mới đứng vào hàng ngũ tranh đấu để cải thiện đời sống của (nghe không rõ); thấy không? Cho nên không biết đầu, không biết đuôi, cũng chấp, cũng nói người ta Cộng Sản.
Bây giờ các bạn đang sống với tôi, thấy tôi Cộng Sản chỗ nào? tôi bị tù tội, tôi bị đủ chuyện; chỉ có giữ tinh thần phục vụ từ đó đến đây; nhưng mà người này cũng nói tôi Cộng Sản; rồi người kia cũng nói tôi Phục Quốc. Hỏi chớ, bây giờ tôi theo chế độ nào? Thấy không?
Đó, chính họ lừa họ, họ không phản trắc lấy họ, rồi họ không có sử dụng nhân tài, thì họ phải đi lạc đường; thấy không? May ra ở chế độ tự do này; chứ nếu mà ở mấy chỗ khác đó, tôi cũng không biết làm sao: ông quốc gia đó, ông cộng sản đó, nói “Thằng đó phục quốc; CIA quốc tế đó!” Rồi ông bên này ổng nói, “Thằng đó là Cộng Sản đó!” Rốt cuộc, bị các bạn hỏi, “Phải Cộng Sản không?” “Nói cho tôi nghe, chớ tôi không biết Cộng Sản là cái gì?” Nếu các bạn là Cộng Sản thì tôi mới là Cộng Sản! (cười).
Rồi Cộng Sản đưa tiền cho tôi mua nhà. Hỏi, “Nhà này ai mua?” Nó nói, “Nhờ Cộng Sản Việt Nam đưa tôi bao nhiêu tiền, mới mua nhà!” Khắp thế giới chỗ nào cũng có dinh thự hết; rồi bây giờ, tiền đó ai đưa? Các Bạn đưa, thì các Bạn đứng ra nói chuyện với họ; tôi cũng có đồng ten, tôi cũng phải đi làm việc tôi mới có tiền đóng góp vô đây chớ!
Cho nên, ở thế gian bị lu mờ tâm trí, và không biết cái quốc gia căn bản của mình là cái tâm của mình; mà không biết sử dụng cái tâm của mình thì té nào hóa độ những người khác?
Chánh trị là một người hiền mà muốn làm cho đời sống người dân được khôi phục tự do. Thì mình phải trở về hiền lương, biết mình, trách móc mình, sửa mình để ảnh hưởng người khác. Cho nên, người mà làm chánh trị đàng hoàng mà họ nói một câu là có nhiều người đi theo hết; thấy không? Nhưng mà theo rồi phải biết tiếp tục sửa mình, mới dẫn tất cả mọi người được. Còn không biết, mà rồi trở lại ở trong chỗ chỉ huy, là đâm ra độc tài, rồi khổ. [23:21]
Cho nên, cơ duyên ông Trời sắp đặt cũng như điêu luyện người Việt Nam học không ít; học làm chánh trị, học làm cách mạng, học làm đủ thứ, học làm buôn bán. Bây giờ đang học tùm lum hết đó; rốt cuộc rồi anh em quy lại, “Té ra, không có cái gì quan trọng hết; tha thứ và thương yêu hết; không có cái gì hết!” Há? Hiểu lầm nhau thôi; chớ không có cái gì hết.
Thì cái chữ hiếu của Anh, Anh phải giữ. Thì con người Anh đã có vợ; nếu tương lai Anh có con, Anh muốn con Anh phải biết kính trọng Anh, mới biết thương cha mẹ, mới biết xây dựng quốc gia, mới biết Trời, Phật! Mà không biết thương cha mẹ, không biết trung, nghĩa, thì xây dựng được quốc gia đâu? Có biết Trời, Phật đâu? Không biết nguồn cội! Truy tầm nguồn cội của mình mới thấy rõ chân lý hơn.
Cho nên, càng ngày Anh càng tu, cái Pháp này từ ngày Anh muốn vô đây thì Anh là làm chủ cái Pháp, chớ đâu phải ông Tám chủ cái pháp đâu! Anh hành cho Anh, chớ đâu phải hành cho ông Tám đâu! Mọi người là chủ của cái pháp, để tự dẫn tiến mình và đóng góp cho cộng đồng nhân sinh, nhân lọai; chớ không phải (nghe không rõ)[24:38]
Bạn đạo4: Thưa Thầy, con có thêm một câu hỏi thứ 2 xin trình Thầy: khi con ngồi Thiền Định thì con thấy một vòng màu xanh lá cây, và ở giữa là màu tím; và vòng tím từ từ nó biến đổi sang màu xanh lá cây. Thì đó là nó biến chứng gì? Xin Thầy cho biết.
Đức Thầy: Tốt! Bởi vì tâm sự lo âu của Anh đã bắt đầu được giải tỏa rồi, và nó hướng về Triết Giới; Anh chịu nghe những cái chân lý sáng suốt, và Anh cũng phải chấp nhận những cái tầm bậy tầm bạ nữa; nó bớt hết. Còn hồi trước Anh nghe gì mình chỉ họa thêm thôi! Bây giờ không có nữa,(nghe không rõ) bởi vì xanh là triết; còn tiến là lo âu.
Bạn đạo5: Con xin phép Thầy, con có ít lời muốn nói với anh, em yên tâm; trong những ngày có cái tin ở dưới Los là có liên quan đến sự xáo trộn của anh, em trong nhóm Vô Vi. Thì sẵn nhân dịp đây, con cũng xin nói chắc quý Bạn, quý Bác, quý Anh cứ an tâm đi, không có gì xảy ra hết. Sự thật ra, tôi có hội ý ở Bên Trên, thì chẳng qua đó chỉ là sự tác động của khối Trược điển, nhóm nhỏ làm tác động cho nhóm anh, em, thành thử có sự quấy phá thôi. Tuy nhiên, Bên Trên có sự nhận xét, đâu đó hạ hồi hết; các Bạn cứ yên tâm thanh tịnh tu, học chữ nhẫn, chữ hòa; đâu vào đó sẽ có sự giải quyết Bên Trên êm đẹp hết trơn rồi. Con xin thành thật cảm ơn Thầy.
Đức Thầy: Cảm ơn. Cho nên, chúng ta đã hiểu rồi, chúng ta phải học phân tách rõ rệt: ta đến đây học, học bài, mà bài nào cũng dễ học hết! Có bài khó nó mới tiến; phải không? Cho nên, bài khó thì chúng ta mới thanh thấy tịnh hơn! Cũng như một cái trường hợp gì mà đưa cho Anh vẽ, chọn cái đề tài rất khó, Anh vẽ mới đẹp; thấy chưa? Càng truy tầm tài liệu thì càng thấy: “Ồ mình phải làm đẹp hơn!” Lúc đó mình mới cống hiến được! Cho nên, chúng ta tu, cái sự kích động và phản động: ngay trong gia cang cũng có, đâu có phải chuyện lạ! Khắp các nơi!
Cho nên, cái tia sáng căn bản của mọi người nó khác nhau: thấy cha, mẹ, anh, em chung nhà, nhưng nó vẫn khác: người thuộc Quan Âm, người thuộc Quan Thánh, người thuộc Thượng Đế, người thuộc đủ thứ các giới tầng lớp khác; nó đang tiến hóa! Cho nên, chúng ta nhìn trong rừng, thấy nó lộn xộn vậy, nhưng mà nó lại trật tự! Đừng cho nó lộn xộn, tất cả đều có trật tự hết!
Cho nên, ráng lo tu là quan trọng. Giữ phần thanh tịnh của chính mình. Bây giờ chúng ta muốn về Nguồn Cội là phải giữ phần thanh tịnh; đừng ôm cái sung sướng tạm bợ, mà tạo động cho nội tâm và không tiến. Càng khắt khe, càng tu dễ hơn; càng khắt khe, tâm linh càng dễ tiến hóa! Mục đích là xây dựng cho tâm linh, chớ không phải mục đích là xây dựng cho vật chất và địa vị! Chúng ta đã bỏ vật chất, bỏ địa vị, trở về căn bản tâm linh. Cho nên, ráng lo trì niệm Phật để tu. [28:12]
Bạn đạo5: Kính thưa Thầy, và kính thưa toàn thể các Bác và các Anh, Chị; chúng ta cũng đến giờ. Xin mời Thầy nghỉ ngơi.
Đức Thầy: Thành thật cảm ơn sự hiện diện của các Bạn hôm nay. Nhiều, ít, mình cũng đã chung sống trong giây phút thiêng liêng của phần hồn, để cảm thức đường đi của chính mình. [28:37]
Hết