19860512L3
T/V VĨ KIÊN - KHÓA 4: "QUY THỨC" - Thức Tâm
Bạn Đạo: Quý vị im lặng dùm để lời giảng của Thầy nó to với lại nó rõ ràng hơn ; và tôi sẽ thâu tổng quát Quý Vị.
Đức Thầy: Thành thật cảm ơn sự hiện của các Bạn ngày hôm nay đến đây thăm tôi; điều thứ nhất muốn mong mỏi thấy sức khỏe của tôi mà các Bạn đã lặn lội từ xa đến đây; tôi không biết nói gì hơn, cảm ơn lòng thành kính của các bạn! Dưới đây, hôm nay luôn tiện tôi giảng luôn bài “Thức Tâm” khi tôi đến đây ở dưới biển, và lên trên này để các Bạn tường lãm vào trong này, có lời khuyên giải và tu học
…. ngày 12 tháng 05 năm 1984
THỨC TÂM
Biển trời trước mặt hiện ra
Người hòa thiên giới người hòa tình thương
Đó! Chúng ta xuống bãi biển, dòm thấy biển hiện ra; thấy người thì hòa Thiên Giới, người quyết tâm tu nghĩ về sự siêu nhiên của Trời Phật ở bên trên.
“Người hòa tình thương”, thấy sự an bài trật tự của chúng sanh đã đem lại cho mọi người hòa cảm và trìu mến bãi biển.
Chim bay vui vẻ đôi đường
Hòa cùng các giới tình thương tràn đầy
“Chim bay vui vẻ”, ở bờ biển chúng ta thấy chim nó có sự tự do phát triển của chính nó; “Hòa cùng các giới tình thương tràn đầy”, đó! nó không có sự uy hiếp của nhơn sinh; mà con chim dám tới gần con người ở chế độ tự do hoàn toàn đem lại sự kính trọng vạn linh trong Quả Địa Cầu. Cho nên, con chim nó cũng được hưởng niềm tin tự do sẵn có của chính nó.
Thế gian sống cảnh thơ ngây
Đi đây đi đó ngộ thầy ngộ ta
Người ở thế gian sống cảnh thơ ngây, họ bày sao chúng ta nghe vậy; đi đây đi đó, lúc đó chúng ta biết thầy ta là ai? và ta là ai?
Học thêm chữ Nhẫn chữ Hòa
Trên đường học hỏi ta bà nơi nơi
“Học thêm chữ Nhẫn chữ Hòa”, vì chúng ta muốn biết điều đó, chúng ta không Nhẫn Hòa, không thể nào chúng ta có cơ hội biết.
Ngày nay, các Bạn tu cũng vậy thiếu Nhẫn Hòa, các Bạn không bao giờ hiểu được chiều sâu của đạo pháp; “Trên đường học hỏi ta bà nơi nơi”; chúng ta đi cùng, chúng ta đã bao nhiêu kiếp giáng sanh xuống thế gian đi cùng, đi khắp các nẻo đường; ngày nay, chúng ta mới lóe hiểu một phần đạo, thấy rõ tâm đạo là cao quý. Cho nên, chúng ta khép mình tu và tìm tới cái sự nguyên năng sẵn có của chính mình, mà để thấy rõ
Cảnh đời tạm bợ ai ơi!
Bước qua một bước thấy đời dạy ta.
Cảnh đời thì nó tạm thật, nhưng mà chúng ta bước qua một bước điêu luyện của tình đời rồi, chúng ta thấy nó dạy ta. Tôi có cảnh khổ ngày hôm nay tôi mới biết đạo; tôi có cảnh khổ ngày hôm nay tôi mới thấy sự độc tài và xấu xa của chính tôi. Tôi thấy những sự nhồi quả hiện tại là đem lại sự sáng suốt và hùng mạnh cho chính tôi; các Bạn có khổ các Bạn mới thấy rằng: Ta phải vượt qua, chẳng ai vượt qua bằng ta, chính ta giúp ta. Cho nên, mọi người tu phải tự tu tự tiến là vậy.
Càn Khôn Vũ Trụ chung nhà
Bày qua tiếng nói mà giải hòa âm thinh
Càn Khôn Vũ Trụ chung một nhà, các Bạn cùng hít thở chung một hơi và âm thinh các Bạn do thanh khí mà chuyển giải trong cái cơ tạng nó ra âm thinh; thì cũng “Nói giải hòa âm thinh”, tất cả đều là chung một nhà hết thảy; một thanh khí chung nhà, cả Càn Khôn Vũ Trụ, hít vô và thở ra nó mới tạo ra âm thinh được. Nếu không hít vô và không thở ra được thì không có âm thinh.
Lắng tai nghe lấy chân tình
Nhắm mắt tự thức tự minh lấy lòng
Chúng ta đây nghe lấy chân tình, nghe lấy sự thật, sự không thay đổi; sanh trụ hoại diệt rồi hồi sinh mãi mãi như vậy; “Nhắm mắt tự thức tự minh lấy lòng”, chính ta biết sự sai lầm của chính ta mà chúng ta sửa.
Càng tu càng rõ lòng vòng
Quy nguyên mới thấy tự tầm tự tu
Chúng ta càng tu càng rõ sự lòng vòng của chính mình; nay nghe này, mai nghe kia; nay thích này, mai thích nọ; nó lòng vòng, nó làm cho chúng ta trì trệ chậm tiến; và “Quy nguyên mới thấy tự tầm tự tu”, trở lộn lại với chơn giác, trở lộn lại với trách nhiệm sẵn có của chính chúng ta thì chúng ta thấy tự tầm tự tu chớ không ai tu giùm. Chúng ta theo cảnh đời mà để thức tâm và tu chớ không phải theo cảnh đời mà si lụy về, si mê về cảnh đời; vì đời nó dạy chúng ta, ta thức tâm rồi chúng ta phải tự tu.
Không xem thấy sự chẳng ngu
Mắt nhìn thông suốt mà đường tu phát hòa
chúng ta không xem thì không thấy cái sự chẳng ngu, nghĩa là chúng ta không có thấy nó thì chúng ta thấy nghĩa là nghi nghờ đủ chuyện hết; “Mắt nhìn thông suốt mà đường tu phát hòa”, khi mà tận mắt chúng ta thấy mọi sự kiểm chứng của chính mình, mới thấy cái đường tu phát hòa; còn chúng ta mà không xem, chúng ta cứ nghe tin bậy tin bạ đó là thấy cái sự ngu nó tràn ngập trong tâm thức của chúng ta.
Mắt nhìn thông suốt mà đường tu phát hòa.
Tai nghe lóng lánh thật thà
Thuần phong tâm nhĩ mà tự hòa nơi nơi
Tai chúng ta nghe lóng lánh thật thà, tai ta nghe chuyện này chuyện kia, ta thấy thật xa, thấy nó ở xa; “Thuần phong tâm nhĩ tự hòa nơi nơi”, lỗ tai con người vốn là định; mà nếu chúng ta định rồi, chúng ta nghe thật xa cũng nghe được; mà thuần phong tâm nhĩ, cái gió nó đưa đến, đây là cái tiếng nói mà ở xa mấy mà ta nhắc chúng ta mà ta thanh tịnh là ta biết; vì thuần phong nhĩ là nó đi theo con đường gió mà để nó hiểu những cái gì của đối phương; “Tự hòa nơi nơi”, thấy mình phải hòa chớ không có thể nào chống cự được.
Thiên Lý Nhãn cung ứng do trời
Mắt nhìn thông suốt rõ đời rõ ta
Cái Thiên Lý Nhãn cung ứng do trời; khi chúng ta nhắm con mắt mà chúng ta thấy được đó là Thiên Lý Nhãn. Cho nên, các Bạn tu, nhắm mắt mở huệ đó là Thiên Lý Nhãn; “Mắt nhìn thông suốt rõ đời rõ ta”, mắt chúng ta nhìn thông suốt, nhắm con mắt mà thấy, vi trần cũng thấy rõ, rõ đời rõ ta. Đời là gì? Ta là cái gì? Cấu trúc bởi đâu mà có?
Thiên Địa Nhân ba cõi chơn hòa
Con người ba kiếp thật thà chơn tu
“Thiên Địa Nhân ba cõi chơn hòa”, ba cõi đều là chơn hòa để đưa tâm linh đi tới; “con người ba kiếp thật thà chơn tu”, con người phải biết ba kiếp của mình, phải cố gắng tu ba kiếp mới được thành đạo.
Biết mình khờ dại còn ngu
Nằm trong kích động tạo mù tạo mê
Đó, “Biết mình còn khờ dại còn ngu, nằm trong kích động tạo mù tạo mê”, nằm trong sự kích động và phản động, rồi tạo sự kích động và phản động cho người khác, tạo mù tạo mê.
Sửa mình chẳng có khen chê
Đi đi lại lại tự về với tâm
Sửa mình, không nên vội khen cái này và chê cái kia; “Đi đi lại lại tự về với tâm”, rốt cuộc phải về với chính mình.
Mừng vui giải hóa âm thầm
Nói ra thêm động mà chẳng tầm được chi
Chúng ta mừng vui, giải những cái trần trược trong tâm thức của chúng ta, trầm lặng mà giải đi, “Nói ra thêm động mà chẳng tầm được chi”, nếu mà chúng ta nói nhiều thì kích động nhiều, làm sao biết được cái đường tu mà đi lên.
Mắt xem hột cát phải thi
Tùy cơ ứng biến thân thì mới an
Chúng ta thấy hột cát mà nó phải tiến hóa theo chu trình quy định, hột cát ngày nay người ta làm thành cái ly đó là nó phải qua cơn nhồi quả nó mới thấy rõ đạo.
Càng minh càng xét càng bàn
Giữ tâm thanh tịnh mở đàng tự đi
Chúng ta càng minh càng xét càng bàn được sự sáng suốt; “Giữ tâm thanh tịnh mở đàng tự đi”, chúng ta luôn giữ sự thanh tịnh để mở đàng và tự đi.
Thương người trong cõi trần vi
Vì mê cá tánh tâm thì bất an
Thương con người ở thế gian, thế gian này nó có trật tự mà vi trần mắt phàm không thấy; vì mê cá tính, nó mê cá tánh nó! nó dựng cao cá tính nó, dựng cao tự ái nó, cái tâm nó bất an, đi tới đâu cũng không có hòa hợp với người ta được, vì sao? Vì nó nuôi cái tự ái quá nhiều, nó tưởng nó là cao, tưởng là hay hơn người khác, nó không chịu hạ mình làm sao nó học được đạo.
Tưởng đâu mình đã đàng hoàng
Đâu dè ngu dốt chẳng bàn được chi
Tưởng mình là ngon lành sáng suốt đi tận độ chúng sanh, nhưng mà bàn tới việc gì là giận người ta việc đó thì làm sao mà tu được.
Sửa mình bền vững dự thi
Phải sửa đi! hạ mình xuống để dự thi.
Trong “Không” mà “Có” tâm thì mới an
“Trong “Không” mà “Có” tâm thì mới an”, chúng ta biết ngày nay chúng ta lấy đồng tiền là có, lấy miếng cơm là có, nhưng mà ăn rồi nó đi đâu? Chúng ta thanh tịnh; khi các Bạn đói bụng mặt các Bạn xanh, mà ăn cơm vô là nó hóa sanh thủy, thủy biến sanh khí thì mặt các Bạn màu hồng, thì cái mặt màu hồng đó nó trở về đâu? Nó trở về sắc giới, thì trong “Không” mà “Có”; chúng ta hiểu được đây là bề trên sắp đặt. Nhiều chuyện bất ngờ của các Bạn đang sống ở thế gian này, các Bạn sống trong cái cảnh bất ngờ mà có, bất ngờ mà được, cứ bất ngờ mà ngộ. Đó, thì các Bạn thấy rõ trong “Không” mà “Có”.
Chớ nên vội tưởng bạc vàng
Chuyển xoay tâm thức khó an khó hòa
Nếu mà chúng ta lấy tiền bạc mà đi làm đạo là không được, đạo là do tâm; lấy tiền làm đạo là không có giá trị, cho nên do tâm; cho nên, mỗi người phát tâm rồi đây nó cũng sẽ có tiền; chớ nên lấy cái đồng tiền ra mà đi làm đạo này, đạo kia, đạo nọ, cái đạo đó là đạo giả, không phải đạo thiệt. Lấy cái tâm, đem cống hiến cái tâm vàng của mình ra mới là có giá trị; “Chuyển xoay tâm thức khó an khó hòa”, đừng có tưởng bạc vàng là quý nhất rồi nó làm cho cái tâm thức mình khó an khó hòa.
Mưu mô động loạn cảm xa
Bình tâm thanh thản vẫn hòa vẫn vui
Mưu mô động loạn thì mình thấy cái gì cũng xa, thấy ông Trời, ông Phật xa rồi mình cứ truy tầm hỏi này hỏi kia, hỏi nọ. Cái thì giờ mình thanh tịnh để tu, không lo tu mà cứ tạo cái chuyện động xung quanh thì làm sao tu được. “Bình tâm thanh thản vẫn hòa vẫn vui”, chúng ta bình tâm thanh thản nhẹ nhàng, chúng ta thấy hòa vui; chính ở trong ta có tất cả chớ không phải đi đâu truy tầm hết.
Giới thanh điêu luyện rèn trui
Bình tâm thụ hưởng bùi ngùi tiêu tan
Cái giới thanh điêu luyện rèn trui; chúng ta hướng thượng thì thanh nó điêu luyện chúng ta, rèn trui; ý chí chúng ta không bao giờ phai lạc, cứ tiến về cảnh thanh nhẹ. “Bình tâm thụ hưởng bùi ngùi tiêu tan”, chúng ta hưởng về giới thanh rồi thì sự bùi ngùi nó đâu còn nữa, mà so đo cũng biến mất.
Dạy cho minh lý tự bàn
Chớ nên tạo thuyết khó bàn được tu
“Dạy cho minh lý tự bàn”, phải tự bàn lấy mà tu; “Chớ nên tạo thuyết”, đừng có tạo những lý thuyết này, lý thuyết kia, lý thuyết nọ, vô cớ! mà khó bàn được tu. Tu không được, động thêm rước thị phi vào khẩu nghiệp, không có tiến được.
Thuần phong mới rõ mình mù
Bình tâm thanh tịnh trùng tu Thiên Đàng
Khi mà “Thuần phong mới rõ mình mù”, khi mình tu ngồi thanh tịnh mà đâu xa, ở xa động mình cũng biết được. Mình biết rằng mình tăm tối, vì mình thị phi lo chuyện người ta mà không biết lo chuyện của mình; “Bình tâm thanh tịnh trùng tu Thiên Đàng”, phải “Bình tâm thanh tịnh” mới biết được con đường trở về với chơn giác.
Luận đi xét lại tự bàn
Cơ tầng chưa mở mà chưa an chút nào
Cứ luận đi xét lại tự bàn, thấy cơ tầng trong này chưa mở mà nói đạo làm chi, mất công!
Khóc đi lại khóc ào ào
Mở tâm mở trí bước vào đường tu
Đó! khi mà bề trên ân độ chúng ta cảm động, thấy cái tình yêu của đấng cha lành cao siêu hướng độ chúng ta. Chúng ta xa quê hương rất lâu, trong tâm hồn nó thổn thức, cái khóc đó là khóc giải trược, khóc tiến về con đường tu.
Ai ơi! tự thức rõ ngu
Biết mình còn chậm vì ngu nhiều đời
Thấy rõ chúng ta còn ngu, biết mình còn chậm lắm! vì ngu nhiều đời; tự ôm cái cá tánh độc tài mà ngu nhiều đời quá, không tiến được!
Quên đi luật Thánh ý Trời
Giúp cho tiến hóa không lời thở than
Quên đi cái luật của Thánh và cái ý của Trời đã chuyển xuống thế gian độ cho chúng ta mà giúp cho chúng ta tiến hóa mà không lời thở than. Bề trên giúp chúng ta bất cứ giờ phút khắc nào mà không có suy tính với chúng ta, mà chính chúng ta mới tu một năm, hai năm mà tính với ông Trời, ông Phật.
Tâm minh đạo pháp cảm an
Tâm thân mang nghiệp mà rõ đàng dạy tu
Cái tâm minh đạo pháp cảm an, khi mà chúng ta biết giá trị của sự quân bình ở bên trên, chúng ta cảm thấy cái tâm nó an; “Tâm thân mang nghiệp rõ đàng dạy tu”, Chúng ta mang cái nghiệp thân này nè! mà nhờ sự kích động và phản động của cái nghiệp thân và nghiệp tâm này, nó mới dạy chúng ta tu.
Cha Trời chẳng phải người ngu
Gắn cho một kiếp đui mù học thêm
Cha Trời đâu phải ngu, chọn cho chúng ta xuống đây ở trong cái điếc, đui, câm mà cho một kiếp đời, tức mới tiến; “đui mù học thêm”, nhờ cái đui cái mù đó mà chúng ta học thêm cái sự sáng suốt giá trị của Thượng Đế.
Trang hoàng cho đẹp ấm êm
Tâm không chịu mở đêm đêm như mù
Ngoài thì biết sắc son đủ chuyện này kia kia nọ, làm cho đẹp bên ngoài mà thôi! nhưng mà tâm không chịu mở đêm đêm như mù. Đêm nào cũng như người mù đi trong rừng, không thấy cái gì.
Thực hành tự nguyện rèn tu
Là đường chính pháp giải mù giải mê
Chúng ta thực hành tự nguyện rèn lấy tâm của chúng ta trở nên sắt đá để tu; “Là đường chính pháp giải mù giải mê”, con đường đó là ý chí, là chánh pháp để giải mù giải mê.
Kiên trì hướng trở lộn về
Con đường minh giác bối bê chẳng còn
“Kiên trì hướng trở lộn về”, hướng về nguồn cội thì “con đường minh giác bối bê chẳng còn”. Khi chúng ta minh giác rồi đâu có làm điều lôi thôi trì trệ nữa.
Làm thinh giữ lấy lòng son
Mỗi ngày mỗi lọc chẳng còn si mê
“Làm thinh giữ lấy lòng son”, một lòng một dạ tu học để tiến hóa; “Mỗi ngày mỗi lọc chẳng còn si mê”, không còn si mê cái của đời; mà chính cái thể xác này chúng ta không có si mê nữa, chúng ta mới hòa trong hư không mà để tiến về sự thanh tịnh.
Cha Trời chờ đợi con về
Cơ tầng tự sắp hồn mê tiêu trừ
“Cha trời chờ đợi con về”, tha thiết đợi sự thức giác của chúng ta và để cho chúng ta về trình diện với ngài; “Cơ tầng tự sắp mà hồn mê tiêu trừ”; Lúc đó chúng ta càng ngày càng tu trở về với trật tự của siêu nhiên là cái hồn mê chúng ta tiêu trừ.
Cho nên tạm thức tạm cười
Động thêm, không ích mà người người xoáy xeo
Đó, đừng có khen chê rồi tạo ra cái chuyện ảo thuật tại thế gian là cười, thích, đủ chuyện; “ Động thêm, không ích người người xoáy xeo”, đây rồi nó sẽ… xoáy xeo nghĩa là nhân nào quả nấy, tạo nghiệp nào phải thọ nghiệp đó.
Con ơi giải thoát leo đèo
Đường đi con phải tự trèo đến nơi
Bề trên khuyên chúng ta phải giải thoát, tự mình leo đèo; “Đường đi con phải tự trèo đến nơi”, phải đi tới.
Cha vui ban rải thanh lời
Tâm con tự thức đời đời con minh
Đó, khi mà con tự thức rồi đời đời con mới biết cha là ai.
Khóc đi con khóc rõ tình
Cha yêu vô tận con mình bơ vơ
Rốt cuộc mọi người ở thế gian đang bơ vơ.
Con ơi cũng đã đến giờ
Con lo tu sửa hợp cơ thiên đình
Cha yêu đánh thức tâm linh
Con đi Cha độ giữa tình cha con
Tình thương của Thượng Đế đã bao bọc chúng ta, một trăm phần trăm ngày lẫn đêm mà để độ cho tâm linh tiến hóa.
Đường đi vạch sẵn đường mòn
Bao nhiêu Tiên Thánh cũng còn trơ trơ
“Đường đi vạch sẵn đường mòn”, bao nhiêu Tiên Thánh đã thành công vẫn còn đó, mà chỉ chờ chúng ta đến và ngộ, và học và tiến và trở về nguồn cội mà thôi.
Chớ nên động loạn dại khờ
Thi đua nói dốc bơ vơ giữa trời
Không nên nói đạo mà tâm sân si, không nên đọc lý thuyết quá nhiều mà tâm lại động loạn thêm, cái đó là bơ vơ giữa trời.
Lời hay ý đẹp bao lời
Cha đang ban rải cơ tầng cảm giao
Lời hay ý đẹp, bao lời Thượng Đế đã ân ban; Cha đang ban rải cơ tầng cảm giao.
Con ơi tự thức nhiệm mầu
Tình thương đạo đức đứng đầu trong con
Đó! phải sử dụng khí giới tình thương và đạo đức mới tiến được.
Cha ban khí giới vuông tròn
Con lo thanh tịnh chẳng còn si mê
Sẵn sàng sử dụng mọi bề
Tình thương đạo đức về quê của hồn
Đại hồn chờ đợi rước con
Con mang tủi nhục lại còn si mê
Đó, ở thế gian mỗi người chúng ta vì sự tranh chấp mà mang sự tủi nhục và lại si mê nữa, trì trệ không tiến được.
Cha bàn lắm lúc khen chê
Giúp con tiến hóa trở về với con
Khi Thượng Đế có nắng có mưa này kia kia nọ, cũng khen chê; khi thịnh khi suy để cho mọi tâm linh tự về với chính nó.
Con vui con khóc nỉ non
Muốn cùng chung sống trong con đời đời
“Con vui con khóc nỉ non, muốn cùng chung sống trong con đời đời”, muốn Thượng đế sống với chúng ta nhưng mà chúng ta không chịu sống với Thượng Đế, làm sao được!
Tình thương sáng suốt đổi dời
Dìu con tiến hóa rõ đời siêu minh
Tình thương sáng suốt đổi dời tâm thức, phải dùng tình thương và đạo đức, phải sáng suốt! cái tâm thức chúng ta mới có cơ hội tiến hóa. Nó mở cái khuyết động loạn ở bên trong trở nên cái khuyết thanh cao; “Dìu con tiến hóa rõ đời siêu mình”, biết cái sự siêu văn minh ở bên trên, nó đã có sẵn rồi.
Con ơi đang trụ tâm linh
Con về với thức chơn tình khai quang
Con đang trụ, có ý tu, bước vào đường tu muốn trụ cái tâm linh của chúng ta thì về với thức chân tình quang khai
Tiến trong đà tiến tiến hoài
Tâm con vui vẻ phân bày đạo tâm
“Tiến trong đà tiến tiến hoài, tâm con vui vẻ phân bày đạo tâm” là sự quân bình ở bên trong.
Đi đâu khai mở chẳng lầm
Giúp người tự thức tự tầm đường đi
Khi mà chúng ta sáng suốt và thanh tịnh, đi đâu cũng ban cái quà tốt cho mọi người. Trong lúc tranh chấp có chúng ta đến, họ vui vẻ cởi mở và khai triển bỏ tất cả những cái nghiệp lực sân si thu hút mà trở về với chơn giác đường tu sáng suốt.
Chẳng còn khờ dại sân si
Bên ngoài soi bói chẳng vì tình thương
Cái chuyện ngoài tai chúng ta nên nghe làm gì. Chúng ta đi học đạo chớ đâu đi học thị phi, nếu chúng ta học thị phi ta học đạo làm gì? Học đạo là chúng ta nghĩ sự thanh tịnh, tha thứ và thương yêu, nghĩ chuyện to lớn không nên nghĩ cái chuyện nhỏ.
Chính con là đứa mở đường
Biết hồn biết vía con thương Cha Trời
“Con là đứa mở đường”, phần hồn tại thế biết tu, tu đắc đạo, tu thành đạo là độ cho những người khác đồng đi với chúng ta. “Biết hồn biết vía con thương Cha Trời”, biết hồn biết vía là lúc đó con sẽ làm việc của Cha Trời quy định.
Đi đâu cũng sống chẳng rời
Của trời sẵn có nơi nơi sẵn dành
Chờ con tự thức thực hành
Bình tâm tận hưởng mà điển thanh chan hòa
Đó! “Của trời sẵn có nơi nơi sẵn dành”, để sẵn đó. Trình độ nào tiến tới chỗ nào thì được hưởng cái nấy, các Bạn xem cây thông nó đang tiến, tiến lên trình độ nó, mười năm khác, hai mươi năm khác, ba mươi năm khác. Nó vẫn cao vút, nó vẫn đi lên. “ Chờ con tự thức thực hành”, có thực hành nó mới đi lên, thực hành trong cái gì? Trong sự kiên nhẫn và nhịn nhục mới thực hành được! thiếu đức nhịn nhục không bao giờ tu về đạo pháp được. “Bình tâm tận hưởng điển thanh chan hòa”, bình tâm tận hưởng điển thanh bên trên chan hòa xuống.
Bạc vàng vẫn ở cách xa
Bạc vàng lúc đó thì không có bao giờ chúng ta dính líu về bạc vàng nữa, vẫn ở cách xa trong “Không” mà chúng ta “Có”.
Vì đời động trược khó hòa được lên
Cái đời nó động trược, nó khó đi lên; đời là đời mà tâm đạo thức rồi đi lên thì lên luôn.
Con ơi giữ điển vững bền
Trở về căn bản tạo nền thương yêu
Phải giữ cái điển trung tim bộ đầu cho vững bền, lúc nào cũng thanh sạch, nhớ tưởng bề trên để chúng ta vung bồi được cái thanh điển thì thanh điển mới hút chúng ta và đưa chúng ta đi lên.
Càng tu càng rõ lý siêu
Trong con có sẵn những điều ước mơ
Trong con có hết những điều mà ước mơ; chúng ta thành đạo này kia kia nọ, có! phải tu mở rồi mới thấy, mới có.
Rồi đây đạt thức từ giờ
Tâm con phong phú bơ vơ chẳng còn
Lúc đó cái tâm nó càng ngày càng sáng suốt, nó không còn sự bơ vơ nữa.
Của trời rõ rệt vàng son
Long lanh trong thức chẳng còn chờ cho
Đó, “Của trời rõ rệt vàng son”, rất rõ trong “Không” mà “Có”; “long lanh trong thức mà chẳng còn chờ cho”, khi chúng ta tu là chúng ta có, chớ không phải chờ ơn trên ban; nếu thiếu tu không bao giờ có những cái gì chúng ta mong muốn được.
Những lời Cha đã dặn dò
Con nên ý thức tự mò đường đi
Duyên lành tái ngộ kỳ ni
Con tu con đắc con thì đạt thông
Đó, duyên lành được pháp, đạo rưới tươi trong tâm hồn ở kì này mà không chịu hành thì không bao giờ đắc, mà không bao giờ thông.
Chẳng còn mờ ảo ước mong
Giữ tâm thanh tịnh trong con có hoài
Không còn sự mờ ảo nữa, gạt sự mờ ảo qua một bên mà trong tâm phải thanh tịnh. Trong con có hoài, lúc nào cũng sáng suốt.
Càn Khôn Vũ Trụ thanh đài
Tiên gia xuất nhập mà lập đài thanh cao
Đó, “Càn Khôn Vũ Trụ thanh đài”, các chư Tiên đều xuất nhập mà lập đài thanh cao.
Thế gian đón nhận nhiệm mầu
Cơ duyên thay đổi đối đầu thiên cơ
Thế gian đón nhận sự nhiệm mầu, mong được bề trên ân độ; “Cơ duyên thay đổi đối đầu thiên cơ”, rồi đây tình thế Quả Địa Cầu phải thay đổi mà lúc đó chúng ta thiếu thanh tịnh làm sao đối đầu với thiên cơ được. Nếu mà chúng ta muốn đối đầu với thiên cơ, chúng ta phải thanh tịnh mới được.
Người tu vực khỏi ý mờ
Trong Không mà Có thiên cơ hợp bàn
“Người tu vượt khỏi cái ý mờ”, phải sáng suốt, phải minh định, phải thấy rõ như vậy, thì phải thực hành thanh tịnh mới thấy. “Trong Không mà Có thiên cơ hợp bàn”, trong “Không” mà “Có” thì mới thấy rõ cái máy chuyển xoay của Thượng Đế, của tạo hóa đã làm việc bằng cách nào mà ngày nay có ta và ta sẽ quy về hòa hợp với thiên cơ để đi lên.
Gắng tu khai triển mới an
Biết mình biết họ sửa đàng tự tu
Gắng tu khai triển, thì cái tâm nó mới an ; tu mà không mở thì cái tâm không an, tu mà càng ngày càng trói buộc, cái tâm làm sao an? Nhiều người nói: “Tôi muốn tu để có tiền, để tôi sắm này sắm kia sắm nọ”, trói buộc thêm, không bao giờ an được! “Biết mình, biết họ mà sửa đàng tự tu” : biết mình, biết nguyên lại bổn tánh của ta rồi biết thiên hạ, sửa sự sai của chúng ta mới tu được.
Tình thương giao cảm đắp bù
Thương yêu vô tận an du đời đời
Cái tình thương giao cảm đắp bù của Trời Phật đã ân ban hàng ngày, hàng giờ phút khắc ; “Thương yêu vô tận an du đời đời” : chúng ta phải biết thương yêu bên trên, hơi thở của các Bạn là do bên trên, do hóa hóa sanh sanh đưa xuống thế gian cho chúng ta hưởng, mà giờ chúng ta không nhớ công ơn đó làm sao chúng ta tiến trở về nguồn cội được. Chúng ta phải đặt cái nền tảng thương yêu mới được.
Bình tâm học hỏi hợp thời
Nơi nào cũng vậy chẳng rời tình thương
“Bình tâm học hỏi hợp thời; nơi nào cũng vậy” : bữa nay tình cảnh đưa ra đây đến đây, chúng ta đến, đây mai đến đó cũng vậy. Rốt cuộc cũng trong tình thương; mà nếu chúng ta biết tu thì chúng ta thấy rõ nơi nào cũng có Thượng Đế cả.
Dù cho bão táp gió sương
Tâm con vẫn giữ vẫn thương Cha Trời
Nào là sự kích động và phản động, không nên trách Thượng Đế. Đó là cơn điêu luyện để chúng ta tiến hóa mà thôi ! “Tâm con vẫn giữ vẫn thương Cha Trời”, quý yêu những bài học đó, có bài học đó tôi mới thấy khả năng sẵn có của chính tôi.
Chơn tâm trì niệm hợp thời
Giải thông mê chấp rõ lời siêu minh
Cái chơn tâm chúng ta trì niệm Lục Tự hợp thời, luôn luôn khai thông; trước sau chúng ta có một, trên dưới cũng chỉ có một thôi! “Nhất Lý Thông, Vạn Lý Minh” ; “Giải thông mê chấp rõ lời siêu minh” : sự mê chấp của chúng ta không còn lưu luyến trong tâm thức nữa, chúng ta mới rõ sự siêu minh ở bên trên đã ân độ cho chúng ta.
Học xong bài học duyên tình
Đạo đời rõ rệt tự minh lấy lòng
Chúng ta học xong bài học duyên tình vợ chồng, con cái, này kia kia nọ; đó là đại đạo ở thế gian. “Đạo đời rõ rệt tự minh lấy lòng” : khi chúng ta biết đạo là gì, đời là gì, rõ rệt! thì tự minh lấy lòng, thấy sự sai lầm của chính ta mà ăn năn hối cải để tự tu.
Tu thời giải thoát hành xong
Con đường tri giác rõ công Cha Trời
“Tu thời giải thoát hành xong”, chúng ta tu phải cố gắng đi cho tới đích ; “Con đường tri giác mà rõ công Cha Trời” : chúng ta mở cái tri giác, chúng ta đi vô đó chúng ta mới thấy cái công của Cha Trời. Tu ; cho nên các Bạn nhắm mắt hướng ngay trung tim bộ đầu là mở sự tri giác của các Bạn thấu triệt sự siêu minh ở bên trên.
Hướng về núi thượng nơi nơi
Cây lớn cây nhỏ chẳng rời hóa sanh
Trở về núi cũng vậy ! Thấy nơi nào cũng có cây lớn cây nhỏ chẳng rời hóa sanh, cũng phải giữ Định Luật Hóa Hóa Sanh Sanh để tiến hóa.
Sống như huynh đệ em anh
Cảnh thanh xanh biếc hóa thành hình tranh
Sống như huynh đệ, cây cỏ, cây ; các Bạn thấy cây lớn cây nhỏ như em anh, như anh em một nhà ; “Cảnh thanh xanh biếc hóa thành hình tranh” : cảnh thanh xanh biếc cũng như một cái hình vẽ, đẹp như vậy !
Tự do khai triển thực hành
Bình tâm hướng thượng chẳng giành đường đi
Cây nào nó cũng tự do khai triển thực hành, hướng thượng để đi lên ; không có giành đường đi như thế gian, tranh giành! khối này khối nọ, nhóm này nhóm nọ, vô ích! Nó chỉ hướng thượng mà tiến tới. Cho nên, trên rừng các Bạn dòm thấy mất trật tự nhưng mà kỳ thật nó đã có trật tự của siêu nhiên và tự nhiên.
Chuyên hành giải tỏa sân si
Thông reo mừng đón hợp thì cảm giao
“Chuyên hành,” luôn luôn ngày đêm nó lo học nhẫn học hòa và hành để giải tỏa sự sân si sẵn có của chính nó. Cạnh tranh của láng giềng mà nó hướng thượng đi lên thành cây thông nó càng ngày càng cao và cởi mở thanh thoát ; “Thông reo mừng đón hợp thời cảm giao” : cái thông reo luôn ở trên rừng và họp thời cảm giao với luồng gió của Trời Đất.
Hoa tươi chuyển hóa phân màu
Đua nhau đóng góp trước sau thực hành
Các Bạn từ ở dưới đi lên đây thấy hoa tươi rõ ràng, chuyển hóa phân màu, đua nhau đóng góp trước sau thực hành. Tất cả đều là sự đóng góp để xây dựng cho tâm linh tiến hóa.
Bao gồm thanh điển khí thanh
Đâu đâu cũng được ban hành tình thương
“Bao gồm thanh điển khí thanh”, Mặt Trời chiếu cho tất cả, thanh khí điển ban cho tất cả ; không có ban cho một người và quên một người. Lúc nào cũng công bằng, “Đâu đâu cũng được ban hành tình thương” : đâu đâu cũng có tình thương.
Người tu xem cảnh làm gương
Biết thương muôn loại tự lường mà đi
Chúng ta thấy cảnh được hưởng sự siêu nhiên của Trời Phật, vậy chúng ta không biết thương người. Vậy chớ chúng ta tu cái gì? chúng ta phải biết thương người, chúng ta mới đi; chúng ta cũng Tứ Quan, Ngũ Tạng như là loài cầm thú chung trong Quả Địa Cầu này mà chúng ta không biết thương yêu, chúng ta tạo ra nghiệp sát nữa thì tạo khổ cho chính mình; nghiệp đó không bao giờ gỡ được.
Trong vòng trật tự uy nghi
Người người tự thức mà dự thi trường đời
Trong vòng trật tự của Trời Đất rất uy nghi ; các Bạn thấy cảnh siêu nhiên thiên nhiên hùng vĩ rõ ràng. Người người phải tự thức dự thi trường đời, thấy cảnh đời cũng vậy đó thôi, phải dự thi và hướng thượng mới mong giải được nghiệp.
Ban khen Trời Phật góp lời
Khuyên người tại thế hợp thời tự tu
Ông Trời cũng ban khen, vuốt ve chúng ta. Trời Phật góp lời khuyên người tại thế họp thời tự tu, tu cho đúng lúc ; không nên nói mà không tu.
Tình thương ban rải đắp bù
Cha yêu muôn loại giúp tù tiến thân
"Tình thương ban rải đắp bù" : Thượng Đế yêu muôn loài, giúp tâm linh được tiến thân; vì tại sao kêu chúng ta là tù ? Phần hồn bị giam hãm trong cái thể xác này gọi là tù, tù túng lắm ! Lắm khi chúng ta muốn chết, chết cũng không được ; muốn sống mãi cũng sống không được ; vô lý ; sống cuộc đời vô lý ; nhưng mà kỳ thật các Bạn trở về với thanh tịnh rồi các Bạn thấy các Bạn bị giam hãm ; và sau sự giam hãm đó là sự tiến hóa để cải tiến tâm linh của các bạn ; kiếp sau các Bạn mới được nhẹ nhàng hơn.
Trong đời có đạo xét cân
Quân bình tự thức nghĩa ân cảnh đời
Trong đời có đạo; trong đời có đạo thật sự nếu chúng ta tu thanh nhẹ quán thông, chúng ta thấy đạo trong đời chớ không ở đâu. Nếu mà đời không làm khó dễ chúng ta, làm sao nghĩ chuyện đi tu ! nhờ đời chúng ta mới qua đạo; mà có đạo rồi sáng suốt rồi, chúng ta phải trở lại đời là độ đời; khi quán thông đời, đời là Thiên Đàng ở trong ta, Thiên Đàng trong tâm, Địa Ngục trong tâm rõ ràng. Cho nên, mọi người tu rồi mới thấy cái sự bình thảnh và quán thông. Chúng ta xung quanh không có người thù, vì chúng ta không đặt vấn đề thù ai. Chúng ta chỉ đặt vấn đề tình thương và đạo đức thì làm sao xung quanh chúng ta có người thù, lúc nào cũng có an ninh.
Quân bình tự thức nghĩa ân cảnh đời
Dự thi thức giác tự rời
Đâu đâu cũng phải hợp thời mới nên
Đó, “Trong đời có đạo xét cân; Quân bình tự thức nghĩa ân cảnh đời”, trong đời nó có đạo rõ ràng, chúng ta xét cân thấy rõ ràng trong đời và đạo. “Quân bình tự thức nghĩa ân cảnh đời”, ở thế gian có nghĩa có ân, chúng ta mới thấy cái giá trị của chữ “Hiếu”; “Dự thi thức giác tự rời; Đâu đâu cũng phải hợp thời mới nên”, ở đâu cũng phải học. Ngày đêm các Bạn tưởng là rảnh rang, nghỉ sao, không! phải học; bởi vì máu huyết của Bạn chạy 24/24 là phải học, đang học, học đúng cái chu trình định kỳ rõ ràng. Lúc nào là các Bạn phải thoát khỏi cái thể xác này và tiến qua một trường hợp mới nữa, thì chúng ta biết trước như vậy. Chúng ta lập lại trật tự để học nhiều hơn và sáng suốt nhiều hơn để chúng ta bước qua một cái cảnh mới, chúng ta không bị bỡ ngỡ.
Thầm tu nhịn nhục vững bền
Tự mình tiến bộ bề trên hợp hòa
Chúng ta thầm tu, nhịn nhục vững bền. Cái đức “Nhịn Nhục” là cái đức cao siêu nhất ; “Tự mình tiến tới bề trên học hòa” : tự mình tiến tới thì bề trên sẽ ân độ cho chúng ta.
Vạn linh chung họp một nhà
Một cha dìu tiến tự vào Càn Khôn
“Vạn linh chung họp một nhà; Một cha dìu tiến” : chỉ có một Thượng Đế, một chúa tể Càn Khôn dìu tiến, chúng ta mới tự vào Càn Khôn ; lúc đó chúng ta tới một cái chỗ sáng suốt thanh nhẹ hơn.
Núi sông biển họp ôn tồn
Giúp hồn tiến hóa chẳng còn si mê
Cái núi sông mà đã diễn tả ở đây, các Bạn thấy có núi có biển rõ ràng. Núi, sông, biển rõ ràng, họp ôn tồn theo định luật quy định của Thượng Đế ; “Giúp hồn tiến hóa mà chẳng còn si mê” : giúp cái hồn con người tự thức và tiến hóa, bỏ cái cảnh si mê ; đừng có khen mà không thấy nguyên lai bổn tánh của mọi sự việc; cái cây đó nó cũng than với các bạn, mà các Bạn thiếu thanh tịnh các Bạn không thấy, đứng gần nó rồi các Bạn thanh tịnh các Bạn mới thấy nó có sự than thở tiến hóa mà nó phải nhịn nhục và nhẫn hòa để học, tự tiến.
Tự mình hướng trở lộn về
Quê hương nguồn cội chẳng mê hồng trần
“Tự mình phải hướng trở lộn về; Quê hương nguồn cội chẳng mê hồng trần” : không mê cái cảnh tạm này nữa.
Dự thi đóng góp một phần
Giúp người hậu tiến lần lần tiến lên
Chúng ta phải tu, người tu đạo phải chịu nhồi quả, nhồi quả là dự thi; chúng ta đóng góp một phần, “Giúp người hậu tiến lần lần tiến lên” : giúp người chưa biết đạo, họ sẽ hiểu đạo và họ sẽ tiến lên, cùng chung sinh hoạt sáng suốt cởi mở, một cõi cực lạc thế giới với chúng ta.
Trong tâm có sẵn đạo nền
Không quên quê cũ đáp đền tình thương
“Trong tâm có sẵn đạo nền; Không quên cái quê cũ đáp đền tình thương”, chúng ta không quên quê xưa nguồn cội chúng ta được.
Thực hành tự thức dựa nương
Đời là tạm cảnh pháp xuống cứu đời
“Thực hành tự thức dựa nương”; chúng ta thấy cảnh, dựa nơi cảnh để thức tâm; tình đời, dựa tình đời để thức tâm, thực hành tự thức ; “Đời là tạm cảnh pháp xuống cứu đời” ; cái pháp xuống thế gian là cho mọi người biết đường lối trở về với chơn giác của chính họ, đó là cứu đời. Chúng ta phải nhận lãnh mới biết được, còn nếu mà chúng ta không nhận lãnh làm sao chúng ta tiến được, mà muốn nhận lãnh phải xây dựng cái đức nhịn nhục.
Người tu phát nguyện hợp thời
Sửa mình tiến hóa đời đời dựng xây
“Người tu phát nguyện hợp thời; khi tôi nguyện trở về, tôi thức tâm là tôi xa cha tôi, xa mẹ tôi trên thiên đình, bây giờ tôi phải trở về. Một người bất hiếu rõ ràng ; bây giờ tôi phải thanh sạch tôi mới trở về được." “Sửa mình tiến hóa đời đời dựng xây” : đó! lúc nào chúng ta không có bị diệt nữa.
Cho nên, các Bạn sanh ra ở đời có ngày sanh mà không có ngày tử; cái passport, thẻ kiểm tra của các Bạn chỉ có ngày sanh không, không có ngày tử. Thượng Đế đã ban cho chúng ta biết rằng: “Phần Hồn bất diệt”; cho nên, phải nhớ đường mà trở về với căn bản của chính mình.
Bạn tu lai vãng hàng ngày
Xem xong…. ngộ thầy ngộ ta
“Bạn tu lai vãng hàng ngày”, đến để thăm tôi; “Xem xong…. ngộ thầy ngộ ta”, ngộ người Bạn kính mến của chúng ta và biết được sự việc sẵn có của mọi cá nhân phải về lo tự tu tự tiến.
Càng tu càng rõ nhẫn hòa
Từ bi khai triển thiết tha cứu đời
Chúng ta càng tu càng rõ cái giá trị của chữ “Nhẫn” và chữ “Hòa”; “Từ bi khai mở thiết tha cứu đời”, chúng ta mong sao cố gắng tu để thành đạo để cứu đời trong lúc mọi người đang lặn hụp trong trầm luân khổ cực về điạ vị, tiền tài.
Rồi đây cũng phải xa rời
Tự tu tự tiến họp thời cảm giao
Rồi đây các Bạn cũng phải xa tôi và mọi người phải trở về căn bản của mọi người; “Tự tu tự tiến họp thời cảm giao”, chúng ta phải cố gắng tu trong thanh tịnh, thì lúc đó lúc nào chúng ta cũng tương ngộ trong cõi thiêng liêng được, nháy mắt là đến Thiên Đàng. Mà muốn đạt được những cái đó là gì? phải thanh tịnh, phải trật tự! nháy mắt đến Thiên Đàng.
Bây giờ tất cả thế gian, những hỏa tiễn, súng ống này kia kia nọ, nếu mà cây súng không có trật tự các Bạn bóp cò cũng đâu có nổ, và nó đâu có phóng đi xa trong cái tầm quy định, hỏa tiễn cũng vậy. Vật chất mà nó cũng phải có trật tự huống hồ gì chúng ta không có trật tự.
Cho nên, tiếp theo đây tôi đọc theo một bài thơ:
CÔNG QUẢ
Nhà in công quả giúp đời
Siêu nhiên hỗ trợ mở lời nhủ khuyên
Đó, nhà in, mọi người đã phát tâm đến nhà in làm công quả giúp đời, mong sao mọi người thức tâm và trở về với thanh cảnh sẵn có của chính họ. Siêu nhiên hỗ trợ là bề trên đã hỗ trợ mở lời nhủ khuyên, in thành sách.
Khuyên người tại thế giao duyên
Trong vòng trật tự tự liên kết tình
Khuyên người tại thế giao duyên; duyên Trời, duyên Phật phải biết trở về với căn bản. “Trong vòng trật tự tự liên kết tình”, tự mình thức giác, ở cái duyên nào trở về với trình độ đó.
Tình thương ban rải cảm minh
Cha yêu muôn loại giúp mình tiến thân
Tình thương ban rải chúng ta cảm minh, khi mà chúng ta phát tâm vào nhà in làm là chúng ta tràn đầy tình thương và chúng ta thấy rõ đang nhận lãnh tình thương của Thượng Đế thì chúng ta đóng góp phần tình thương đó cho mọi người. “Cha yêu muôn loại giúp mình tiến thân”, là Thượng Đế đã giúp cho chúng ta tiến thân.
Hồn vui cảm thức nhiều tầng
Tâm linh cởi mở góp phần dựng xây
Cái hồn chúng ta vui cảm thức nhiều tầng, chúng ta mở nhiều lớp; từ hồi xưa tôi chưa biết tu, tôi chưa hiểu được Thiên Đàng, chưa hiểu Địa Ngục, chưa hiểu tánh tình của con người. Ngày nay tôi tu thanh sạch rồi, tôi thấy rõ ràng mọi tầng tôi mọi hiểu; “Tâm linh cởi mở góp phần dựng xây”, cái tâm linh tôi cởi mở, tôi góp phần dựng xây, chỉ cho họ tự tu tự tiến.
Chơn tâm hành đạo vui say
Ngày ngày điêu luyện ngày ngày thức tâm
“Chơn tâm hành đạo vui say; Ngày ngày điêu luyện ngày ngày thức tâm”, thấy sự sai lầm của chính mình.
Sách kia ghi chép chẳng lầm
Phân ra chân lý chỉ tầm đường đi
Đó, “Sách kia ghi chép chẳng lầm”, chỉ ra chân lý là chỉ con đường mình tầm làm sao để đi tới đích.
Mọi người tự thức dự thi
Trong “Không” mà “Có” tùy nghi tiến hành
Đó, “mọi người tự thức dự thi”, coi thử ai làm công quả được nhiều, khép cái mồm, câm cái mồm để giúp chúng sanh trong cái thực triển, thực tâm của chính chúng ta. “Trong “Không” mà “Có” tùy nghi tiến hành”, thấy chúng ta bây giờ bỏ tiền bỏ bạc ra làm công quả, góp sức làm công quả; nhưng mà sau này lại được một phần thưởng mà chúng ta không hay, bề trên sẽ độ cho chúng ta; “Trong “Không” mà “Có” tùy nghi tiến hành”. Lúc đó chúng ta tu là dễ dãi hơn, nếu mà chúng ta biết làm công quả công trình đó.
Chẳng còn cướp giật tranh giành
Giới thanh cứu độ em anh hợp hòa
Không có còn cướp giật tranh giành nữa; “Giới thanh cứu độ em anh hợp hòa”, lúc đó là huynh đệ một nhà rồi.
Cùng chung đóng góp một nhà
Góp công góp của nhẫn hòa chung vui
Đó, hiện tại nhà in mọi người tự động bỏ tiền ra mà tại sao nó vui hơn ở cái nhà mà thụ lợi, nó khác! Nó có mùi đạo, nó có tâm đạo, thương yêu và cởi mở.
Nằm trong nguyên lý rèn trui
Thương yêu tha thứ tạo mùi đạo tâm
Nằm trong cái nguyên lý rèn trui rõ ràng! trui luyện cho chúng ta trở về với giá trị thương yêu và tha thứ tạo mùi đạo tâm.
Người người tự đến truy tầm
Con đường giải thoát chẳng lầm chẳng sai
“Người người tự đến truy tầm”, truy tầm cái giá trị của công quả mà để thực thi để học, để làm, để đi tới sự thanh thản trong nội tâm. “Con đường giải thoát chẳng lầm chẳng sai”, đó là con đường giải thoát chẳng lầm chẳng sai; nếu chúng ta không tiếc của, không tiếc công, là chúng ta là người gì? không phải người phàm, một Thánh, một Tiên tại trần làm việc.
Chẳng còn ôm ấp mỉa mai
Sửa sai tự tiến chung ngày dựng xây
Không còn ôm ấp sự mỉa mai nữa! Ai nói gì chúng ta bỏ ngoài tai, không có lưu ý nữa; “Sửa sai tự tiến mà chung ngày dựng xây”, phải bỏ sự sai lầm của chúng ta mà để tiến đến dựng xây cho chung.
Càn Khôn Vũ Trụ là thầy
Dạy cho hiểu đạo vui vầy cảm giao
Càn Khôn Vũ Trụ đã sắp xếp kích động và phản động cho chúng ta ý thức bề trên; “Dạy cho hiểu đạo vui vầy cảm giao”, càng ngày càng thanh nhẹn hiểu được bề trên.
Hành trình tiến hóa muôn màu
Trong cơ quy nhứt kết tàu về quê
“Hành trình tiến hóa muôn màu”; mọi người đến nhà in làm công quả là mỗi màu sắc khác nhau nhưng mà trong cơ “Quy Nhứt” rốt cuộc cũng chỉ về với nhau mà thôi! chỉ có một không hai; thấy người này người kia, người nọ phân ra như vậy; địa vị người này, người kia, người nọ nhưng mà không phải đâu. Chỉ có cái tâm mới mở được cái nhà in miễn phí mà giúp đỡ chúng sanh.
Thật tâm tự hướng trở về
Quê xưa nguồn cội giải mê cõi trần
“Thật tâm tự hướng trở về”, phải hướng trở về; “Quê xưa nguồn cội mà giải mê cõi trần”, chúng ta phải trở về căn bản sẵn có của chính chúng ta ở bên trên.
Thực hành tại thế góp phần
In thành quyển sách góp phần tình thương
Chúng ta “Thực hành tại thế góp phần, In thành quyển sách góp phần tình thương”.
Tóm thâu Thần Thánh gieo gương
Giúp người tai thế tự lường mà đi
Chúng ta, trong sách nó tóm thâu tất cả những ý niệm tốt đẹp của Thần Thánh gieo gương; “Giúp người tại thế tự lường mà đi”, giúp người tại thế sáng suốt biết đường đi.
Tâm linh khai triển họp thì
Bình tâm học hỏi tâm thì đạt an
Tâm linh khai triển đúng lúc, bình tâm học hỏi mà tâm thì đạt an; chớ nhiều người làm rồi thấy tưởng đâu mệt mỏi, không! Về thấy khỏe mạnh và thiền được nhiều nữa, thấy con người nó tỉnh táo và sáng suốt hơn.
Thương yêu huynh đệ luận bàn
Giải màng ô trược khai màng thanh cao
“Thương yêu huynh đệ luận bàn”; anh em ở trong chung, làm điều lợi ích chung, luận bàn trong tình thương yêu. “Giải màng ô trược khai màng thanh cao”, trở về với cái sự kêu bằng hy sinh cao cả.
Cảm minh Thiên Địa nhiệm mầu
Tình ta tình họ tình giao đời đời
Chúng ta cảm minh Thiên Địa nhiệm mầu để ân độ cho một khối anh em biết chung sống trong tình thương và đạo đức. “Tình ta tình họ tình giao đời đời”, không bao giờ phai lạc, xa nhau nhớ nhau và muốn cộng tác với nhau để xây dựng chuyện tốt lành, vĩ đại cho chúng sanh.
Gắn liền tâm thức chẳng rời
Thứ tha tha thứ mở lời nhủ khuyên
Đó, “Gắn liền tâm thức chẳng rời”, luôn luôn tha thứ lẫn nhau. Anh nói em nghe, em nói anh nghe, vui vẻ thực hành để làm những điều tốt cho nhân sinh, “Thứ tha tha thứ mở lời nhủ khuyên”, khuyên lẫn nhau.
Thực hành điêu luyện triền miên
Tự do đoàn kết cảm miền siêu sinh
Đó, “Thực hành điêu luyện triền miên”, càng ngày càng lo tu và lo làm việc; “Tự do đoàn kết cảm miền siêu sinh”, tự do tu học, phát triển tới vô cùng để tiến gặp Thượng Đế không có giới hạn.
Thiên Đàng, Địa Ngục chân tình
Nhân Gian Du Ký thành hình khai tâm
“Thiên Đàng, Địa Ngục chân tình”, đã phân rõ; đem cái cảnh Thiên Đàng, Địa Ngục để cho chúng ta thấy rõ ràng cái chân tình phải đi bằng cách nào nó mới đúng; “Nhân Gian Du Ký thành hình khai tâm”; Nhân Gian Du Ký đã có rồi, để khai tâm mọi người, để hiểu cái luật nhân quả của chúng sanh mà tự lường, tự đi.
Giúp người tự giác tránh lầm
Sửa tâm sửa tánh tự tầm đường đi
“Giúp người tự giác tránh lầm”, tránh sự sai lầm ngộ nhận của cá tánh mà “Sửa tâm sửa tánh tự tầm đường đi”.
(Audio mất một đoạn âm thanh tại đây…)
ĐT: Để cống hiến cho Thượng Đế trong việc làm của chúng ta; cho nên, mọi người đã làm công quả, hạnh hy sinh rất cao, đem lại một sự ảnh hưởng lớn rộng và cứu độ chúng sanh trong lúc người ta còn mê muội đắm chìm ở trong bể khổ. Đó là một điều ân phước lớn lao, dù cho kiếp này tu không thành, kiếp sau cũng vẫn được hưởng cảnh thanh nhẹ và tiếp tục trong hành trình công quả tu học.
Tiếp theo đây tôi đọc một bài:
“HÀNH TRANG”
Hành trang chỉ có một lời
Quy “Không” thanh tịnh hợp thời thức tâm
“Hành trang chỉ có một lời”, khuyên con người làm sao quy “Không” thanh tịnh, thì hợp thời thức tâm. Nếu mà chúng ta còn ôm sự cố chấp không bao giờ thức tâm được.
Dịu hòa Thiên Địa giao tầm
Trong “Không” mà “Có” mừng thầm mở mang
“Dịu hòa Thiên Địa giao tầm”; trong tâm chúng ta quy “Không” rồi, lúc nào cũng dịu hòa, hòa hợp với Thiên Địa, giao tầm khai triển; “Trong “Không” mà “Có” mừng thầm mở mang”; khi chúng ta biết trong “Không” mà “Có” thì chúng ta trở nên thanh nhẹ rồi, vui vẻ, không bao giờ buồn tủi.
Chuyển xoay, xoay chuyển luận bàn
Đời làm tạm cảnh cảm an tiến hòa
“Chuyển xoay, xoay chuyển luận bàn”, tình thế nó thay đổi đổi thay, chúng ta luận xét; “Đời là tạm cảnh cảm an tiến hòa”, thấy cái cảnh tạm thì chúng ta không chấp nó làm chi! “ Cảm an tiến hòa”, được lúc nào thì hay lúc nấy và học lúc nào thì quý lúc nấy.
Lý trời giao cảm chẳng xa
Người hòa thiên ý người hòa tình thương
Đó, “Lý trời giao cảm chẳng xa”, luôn luôn chuyển hóa trong tâm thức của chúng ta. Người thì hòa Thiên Ý theo ý Trời, người hòa tình thương của đời để học đạo.
Phật Trời thực hiện gieo gương
Giúp cho sanh chúng tự lường tự đi
Phật Trời thực hiện rõ rệt; sự thành công của một vị Phật cũng là con người tu thành đạo, đã gieo gương cho chúng sanh thấy rằng một kỳ công trở về với sự thanh tịnh. “Giúp cho sanh chúng tự lường tự đi”, lấy cái ảnh hưởng đó mà tự thức tự tu.
Bàn qua thuyết lại tự ghi
Xa gần quy một giải thì nội tâm
“Bàn qua thuyết lại tự ghi”; khi chúng ta nói ra phải nhớ những lời chúng ta nói. Khi tôi nói là tôi không còn giận hờn nữa là không còn giận hờn, không còn sân si, tôi phải gạt bỏ sự sân si. Đó, “Xa gần quy một giải thì nội tâm”, xa gần cũng một thôi! trong cái tình thương đạo đức chỉ là một mà thôi!
Lầm than giải tỏa mừng thầm
Đâu là thiện giác đâu tầm điển quang
“Lầm than giải tỏa mừng thầm”; sự lầm của chúng ta mà chúng ta giải tỏa được thì mừng thầm. “Đâu là thiện giác”, đâu là cái chuyện thiện giác; “Đâu tầm điển quang”, biết cái chỗ nào là điển quang? ngay trung tim bộ đầu của chúng ta. Chúng ta phải thực hành mới thấy; cho nên, Vô Vi hành đạo, không có giành đạo.
Từ đời qua đạo chuyển sang
Quy hình chơn trạng mở màn đạo tâm
Từ đời mà chúng ta đã qua đạo chuyển sang; quy hình chơn trạng, trở về với cái hình chơn thật của chính ta; “Mở màn đạo tâm” mới thấy sự quân bình để tiến hành.
Cha Trời ban trải nguyên âm
Thầm phân thầm giải thầm tầm đường đi
Cha Trời ban trải nguyên âm rõ ràng, có âm thinh để tự độ; “Thầm phân thầm giải mà thầm tầm đường đi”, tự phân tích này kia kia nọ và quyết định con đường đi.
Sắc duyên duyên sắc tạm ghi
Thức hồn tự tiến nghĩ suy Bạn lầm
Sắc duyên, duyên sắc là tạm thôi! thức hồn tự tiến, biết cái hồn rồi cái hồn phải lo tu; nghĩ suy Bạn lầm, vô ích!
Cơ tầng giao cảm thức phần
Quy nguyên chơn giác tự tầm thiên cơ
Cái cơ tầng chúng ta giao cảm rồi, chúng ta thức tâm và tự phần tự tiến; “Quy nguyên chơn giác tự tầm thiên cơ”, chúng ta quy nguyên chơn giác tự tầm con đường khai triển của cả Càn Khôn Vũ Trụ cho nó đúng lúc.
Giải bày thanh lọc giấc mơ
Quy Không thanh nhẹ mà rõ giờ thăng hoa
Giải bày thanh lọc giấc mơ của chúng ta không còn sự mờ ảo nữa. “Quy Không thanh nhẹ mà rõ giờ thăng hoa”, chúng ta quy “Không”, thanh nhẹ muốn đi là đi, muốn ở là ở, rõ rệt!
Càn Khôn Vũ Trụ một nhà
Một cha một mẹ một tòa án tâm
Càn Khôn Vũ Trụ có một nhà, các Bạn bây giờ cũng là một cha một mẹ sanh ra và một tòa án lương tâm của các bạn.
Thực hành điêu luyện truy tầm
Nguồn thanh chơn lý phương châm trở về
Chúng ta thực hành điêu luyện truy tầm, nguồn thanh chơn lý là phương châm trở về. Nguồn thanh là chơn lý để chúng ta trở về nguồn cội.
Chẳng còn lý luận khen chê
Nơi nào cũng thế cũng về đến nơi
Không còn lý luận khen chê chỗ nào hết! ở đâu chúng ta cũng có cơ hội tu và trở về nguồn cội được.
Hành trang chỉ có một lời
Trời cao ban thức tại đời học tu
Đó, ông Trời ổng cho chúng ta, ban thức; trong bãi trường thi thế gian này, chúng ta thức tâm và tu.
Thế gian có mắt như mù
Có tai như điếc tạo ngu tạo khờ
Ở thế gian có mắt như mù, có tai như điếc, nghe đó mà không hiểu vì không có thực hành, hành rồi thì dễ hiểu hơn. “Có tai như điếc mà tạo ngu tạo khờ”, nghe không hiểu cũng như người khờ thôi.
Miệng thời lý luận thiên cơ
Mũi thời hít thở mà chẳng giờ phân minh
Cái miệng thời lý luận chuyện thiên cơ, mũi thời hít thở mà chẳng giờ phân minh; không có biết phân minh ; tại sao ? Giờ này nó sanh hay là khắc cũng không biết nữa.
Khổ rồi mới rõ chơn tình
Cảnh đời khảo đảo tâm linh dũng hành
Chúng ta khổ rồi mới thấy chơn tình của Trời Đất đã ân ban cho chúng ta. “Cảnh đời khảo đảo tâm linh dũng hành” : cảnh đời nó khảo đảo chúng ta mới có cơ hội học chữ “Dũng” và tự hành được.
Dẹp phần suy luận đấu tranh
Dẹp cái phần suy luận đấu tranh làm bê trễ.
Thực hành hướng thượng giới thanh học hòa
Chúng ta thực hành hướng thượng thì cái giới thanh sẽ chiếu cho chúng ta.
Cho nên, đến đây tất cả những bài thơ, trong thời gian tôi tịnh dưỡng nơi đây và tôi viết ra, lưu lại trong cái ý niệm tu học, để các Bạn về nghiên cứu và nghe qua rồi sẽ nhận lấy : thấy rõ cái trình độ tu học của chính mình và phát đại nguyện tự tu tự tiến để tới cái mức thanh cao ; mong ra tương lai chúng ta sẽ tay nắm tay, cứu đời trong sự thức tâm sáng suốt mà hợp với ý Trời.
Cho nên, tôi mong rằng tất cả các Bạn có sự hiện diện nơi đây, hôm nay sẽ thu lượm không nhiều thì ít, rồi lúc đó chúng ta sẽ bàn bạc thêm trong tâm thức tu học hàng đêm. Các Bạn cố gắng tu, gặp tôi không có khó khan, vì trong “Không” mà “Có” thì chúng ta sẽ gặp dễ dãi, không khó khăn : vì chúng ta đã biết được siêu văn minh của Trời Phật ; chúng ta đã biết được thiên cơ; chúng ta biết được chuyện phần hồn; chúng ta biết được sự bất diệt sẵn có của chính mình, thì chúng ta phải sử dụng phần sáng suốt của chúng ta mà vun bồi khả năng của chúng ta để tiến tới cái phần sáng suốt hòa hợp với Càn Khôn Vũ Trụ ; và trong cơ tiến hóa vô cùng tươi đẹp siêu văn minh ở tương lai đã sắp sẵn cho mọi người chung hưởng. Nhưng mà, chịu khó trong một ý chí ở ngày nay, rồi tương lai các Bạn sẽ thấy nhẹ nhàng : khi các Bạn thấy cái cảnh đó, các Bạn thấy sung sướng vô cùng ! Mà do đâu mới đạt được ? Do sự dày công của chính bạn ; rồi tương lai các Bạn sẽ tận hưởng.
Thành thật cảm ơn sự hiện diện của các Bạn ngày hôm nay !