[19860508Q2]

TV VĨ KIÊN- KHỎA 3: NHẪN HÒA - VẤN ĐẠO - Cuốn B

Đức Thầy: Khi mà họ cắt con vịt, họ thấy ngớp, “Ô, tui đây!Nó sợ, nó không dám ăn thịt vịt nữa! Nó hiển hiện lên vậy! Cho nên chúng ta tu thanh nhẹ thì chúng ta thấy cõi thanh nhẹ rõ ràng; các bạn ăn rau cỏ cũng có hình hiện, chớ không phải không; cái chậu bông nào cũng có cô Tiên hết chớ không phải không đâu, đừng có tưởng không có. Nhưng mà khi chúng ta làm gì, ta người tu, chúng ta phải xin lỗi trước, ta xin lỗi trước.

Cho nên Việt Nam, nhiều khi nhiều cậu bé đứng gốc cây đi tiểu về con cu sưng hết trọi, hết trơn; không biết làm gì! Mà má nó lấy áo cúng cái, chặp nó hết, đâu cần bác sĩ! Cái đó có không? Má nó đem áo cúng cái, hết trọi! Nó không biết gặp ông Thổ Thần đang ngồi nhậu với bạn, nó chơi nó xịt nước đái vô (nghe không rõ) nó không biết! Cho nên người Tàu dặn kỹ lắm, dặn con nít, “Ra, Mày có đi tiểu ở đâu đó, ‘Xin phép Quý Vị cho tui được phép tiểu nơi đây’”; đó, phải nói cái câu nói đó, đó. Người Việt Nam không có biết, đâu có biết dặn cái vụ đó! Người ta đang nhậu nhoẹt bạn bè đủ thứ; sưng con cu, về cái má đem vô chùa cúng cái, hết! Cái đó có chớ, sự thật mà!

Cho nên, cái cõi thiêng liêng khác, cái cõi này khác; cái cõi này trần trược không thấy cái kia; cho nên chúng ta bao nhiêu, bao nhiêu lớp người rồi, hạng nhất là người Trung Hoa, gặp cái chuyện này dữ lắm, cho nên người ta giữ cái luật đó dữ lắm, người ta sợ. Ngay cả khu Cộng Sản bây giờ họ cũng sợ luôn, họ thấy nhiều khi hiện lên ban đêm, họ sợ, họ nói, trên lý thuyết họ nói vững lắm: không hồn, không vía, không có gì hết; nhưng mà họ là người đi cầu xăm, coi bói đồ duy nhất! [01:49] Bây giờ bên Trung Quốc là cho tự do thắp nhang cúng, bây giờ cúng dữ lắm, cúng hơn bên mình nữa, thắp nhang dữ lắm; thấy không? Họ thấy bên này nhờ cúng quảy mới được may mắn, được tự do, rồi họ cúng còn nhiều hơn bên này nữa! Chùa miểu bây giờ lập lại linh đình hết!

Cho nên, cái cõi thiêng liêng chúng ta không hiểu, nhiều khi phạm lỗi, không hay; cho nên phải nói chuyện; nhiều khi có sự thắc mắc. À, tui dặn làm cái miếng kiếng; các bạn, các bạn muốn xin gì, các bạn cứ nói thẳng ra, ở trong đó có Thổ Thần chư vị ứng hết; nói đi, người ta biết, thông cảm, người ta giúp đỡ cho các bạn; chớ không phải là đi lo ông nào hết đó! Cái duyên nghiệp của mình, mình phải chịu; cái nạn mình là mình phải thọ; nhưng mà mình biết thỏ thẻ với Bề Trên, Bề Trên chỉ đường vạch lối.

Cũng như, ví dụ như tui muốn đi chơi, đi picnic, nhưng mà khi tui đương bước ra đi bận áo đồ, tự nhiên nó đau bụng, nó không đi nữa; đó là những vị đó chuyển! Mà nếu mình đi đó, mình bị tai nạn! Xe đụng, không có mình! Thấy không? Cho nên những người Vô Vi, khi mà đi tới đó tự nhiên nó có trở ngại, “Thôi, ta không có đi!” Mà đương nói câu chuyện đó, nó quên mất, “Thôi, ta không nói! Họ nói khùng, thây kệ, nhưng mà tui không có bị nạn ở bề sau.” Bề Trên người ta lo cho mình, nói tới đó, quên mất à, không biết nói cái gì nữa,thôi! (cười) Vì nó yên, mà nó không có bị lâm vào trong cái cảnh thị phi nữa; thấy không?

Thị phi thì nó cũng có cái hậu quả không tốt cho chính mình; nói xấu người này, nói xấu người kia, nói xấu người nọ là hậu quả không tốt nó dày xéo trong tâm cang của ta, không có ổn đâu! Chớ đừng có nói, nghĩa là, mang ơn người ta rồi không biết ơn, rồi đi nói xấu họ! Cái đó là khổ lắm đó! Rồi tới một ngày nào mình thức giác; xé tim gan mình, chớ không phải chuyện giỡn đâu! Ẩn tàng ở bên trong! [03:50]

Bạn đạo: Thưa thầy, có câu này xin Thầy cho: hồi trưa con ra ngoài đằng sau nhà, con thấy 2 con chó nó cứ nằm đó! Phải chi nó nằm nó nghe kinh, thì cứu độ chúng nó? Hai đứa nó nằm không có đụng đậy gì hết, cùng một kiểu, nó nằm sau nhà Thầy, nghe kinh.

Đức Thầy: Đó, thì nhiều người cùng nghe kinh, nó cũng như con người bị giam mà thôi; nó được may mắn; cũng như con chó ở Bangkok, ở nhà của ông George Kapp, hồi tui mới tới là nó sủa dữ lắm, sủa lắm, chống lắm; rồi tới tui ở lâu rồi cái, thì hai vợ chồng tu, tu, tu, đêm nào cũng nghe băng. Bây giờ vặn cái băng của tui đó là nó nằm ở dưới cái ghế đó, nó không có đi đâu hết; cái băng, cái cassette để ở đâu đó là nó nằm đó, nó không có nhúc nhích; nó nghe hết rồi nó mới đứng dậy nó đi; mà con mắt nó sáng lắm; nó tu, nó nghe cái chấn động lực của luồng điển, nó cảm thấy con người nó nhẹ nhàng, à! Nó yên ổn và dễ thương như con người vậy. Rồi bây giờ nó chịu tu: hễ vặn băng là nó đi vô à, vô ngay chỗ cassette, nó nằm; nó được hưởng cái thanh quang, nó được hưởng cái luồng điển để mở trí; mà hai người trong gia đình coi nó như con ruột; dễ thương, mắt nó sáng lắm!

Bạn đạo: Thưa Thầy, còn 10 phút nữa. Xin mời ông Giàu lên.

Bạn đạo: Dạ kính thưa Thầy, hồi nãy Thầy nói những người mà không làm đó, là làm biếng. Dạ như ở Việt Nam đó, như riêng tui, cái sức của người làm được, mà qua Mỹ cái sức của người làm được, nhưng mà vì lớn tuổi rồi, tới xin mà họ không cho, thành ra cứ phải ăn tiền welfare luôn.

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Vì vậy mới nhờ Thầy chỉ cho con cái cách nào,

Đức Thầy: Thì mình làm gia trưởng trong gia đình, bây giờ xin việc không có thì lo việc của gia đình; lo tu đó là làm đó, Anh lo giải nghiệp tâm của Anh, Anh đâu có lo thất nghiệp! Anh có tu, không có sợ thất nghiệp.

Bạn đạo: Bởi vì cứ ăn tiền Welfare!

Đức Thầy: Ăn tiền Welfare là một chuyện, bởi vì ông Trời cho Anh có cơ hội để tu; Anh chịu tu là Anh không có ăn, mà đồng tiền Welfare không có dẫn Anh đi sai lầm đâu. Còn nếu Anh không tu đó thì nó bên này (nghe không rõ) bên kia là thịt bò, ha ha! Bữa sau là (nghe không rõ) thét rồi nó làm nhiều máu, chết sớm, ăn không có được bao lâu đâu! Tiền của người ta làm sẵn cho mình ăn kia mà.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Còn cái này, mình tu và mình có cái tâm làm phước, thì cái của ăn không có hết. Cái ông Trời cho mà!

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Lo tu, có cơ hội, có điều kiện tu, mà không tu đó là không được. Còn cứ việc có việc mà xin, không cho làm thôi: “Tui ở nhà tui lo tu”; thấy không?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Mà tui tu là để tui trả cho xã hội này, tui tu để tui cầu nguyện cho cái chỗ ở của tui được bình an, muôn dân được an vui; lòng “Nam Mô A Di Đà Phật, Vạn Vật Thái Bình” cầu nguyện cho họ, “Tui ăn được, sống được trong cái tiền Welfare này, tui cầu nguyện cho muôn dân được bình an.” Đó là cái từ tâm đó, ông Trời chiếu cố cho Anh vậy; thấy không?

Bạn đạo: Dạ. [07:23]

Đức Thầy: Anh đừng có lo, “Tui ăn Welfare rồi tui tu không được! Tui ăn Welfare, tui có, có cơ hội tu thì tui phải tu; rồi tui làm phước là tui cố gắng tu, tui phải phóng được cái từ điển để giúp đỡ mọi người, đó là làm phước. Con có khả năng tui giúp những người đau khổ, trước tui đến đây là những người đau khổ người ta mới giúp tui, thì tui có đồng tiền giúp cho những người đau khổ; cái chuyện là thế ông Trời, thế Thiên hành đạo, giúp họ mới có hạnh”; thấy không?

Bạn đạo: Sợ mang cái tánh làm biếng nữa.

Đức Thầy: Không! Có tu làm sao làm biếng được? Có niệm Phật không?

Bạn đạo: Dạ có.

Đức Thầy (cười) Thì đó! Sao làm biếng được? Cả ngày không rảnh kia mà! Tới ngày nay mà Anh cấy cái phúc điền chưa xong nữa mà!

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: (cười) Cho nên ráng niệm Phật nhiều đi; thấy không? À! Rồi cái tâm càng ngày càng mở, rồi chúng ta thấy rằng: “À, bao nhiêu năm ăn Welfare nhờ chánh phủ Mỹ, nhờ nhân dân, nhờ nhân loại đã giúp đỡ tui; tui ngày nay tui cấy được phúc điền, tui nói pháp cho người ta nghe, giúp cho họ.” Anh đừng tưởng Anh không biết nói Pháp đâu! Anh ráng Anh tu, rồi một ngày nào Anh nói Pháp, Anh độ người ta! Nói một, hai câu mà người ta thấm thía! Nếu chúng ta có điển thì nói 1, 2 câu đủ rồi; đâu phải nói nhiều; thấy không? À…[08:37]

Bạn đạo: Dạ, cảm ơn Thầy.

Bạn đạo: Dạ, xin mời Bà Ri ạ.

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Cái này phải đi bác sĩ; cái này mình hướng về người đó, bạn đời cũng vậy nữa, mình cứ cả ngày, cả đêm mình hướng mình nhớ nó, cũng nhắc được nó vậy. Nhiều khi nó vui, tìm ra mình là nó tới kiếm mình; thấy không? Nó nói, “Tao càng ngày tao càng nhớ Mày!” Té ra mình nhớ nó trước, nó nhớ mình sau; hai người gặp nhau có gì đâu khó! Cái thần giao cách cảm, hai luồng điển với nhau, à, tưởng là nó tới rồi, không xa đâu!

Bây giờ nhắn cái téléphone, bây giờ các bạn gom luồng điển ngay trung tim bộ đầu thì có khác gì vệ tinh nó chiếu? đây đánh lên vệ tinh,vệ tinh nó chuyển lên đằng kia rồi, trung tâm ở đây mình có điển rồi, tưởng là nó chạy qua bên kia! Nó dễ ợt! Cho nên bây giờ có văn minh, có vệ tinh chúng ta thấy, rồi chúng ta thấy rằng: À, cái pyramide nó nằm ở đây; pyramide nó nằm ở đây, trung tim này nó tiến thng về trung tim kia!” Thì nó chuyển qua bên kia trong nháy mắt! Cho nên hỏi, tại sao nheo con mắt là thấy người bạn của mình? Thấy không? Nhắc người bạn mình; không bao lâu nó nóng nảy, nó cứ đi tìm mình hoài. Đó, nhiều khi mình xôn xao, người bạn quên mình từ lâu mà bây giờ nó cứ nhớ hoài; có một ngày mình gặp nó, “Ôi, Tao kiếm Mày lâu quá rồi!” Đó, nó cứ xôn xao ở trong này; bởi vì nó tưởng tới mình là mình gặp; hai cái luồng điển nó giao cảm rất nhanh nhẹ! Bởi vì người đời nó nặng là ở chỗ đó!

Tu, trung tim bộ đầu mở rồi, dễ lắm, dễ giao cảm; không có khó khăn. [10:40]

Bạn đạo: Dạ, còn 3 phút nữa. Mời anh Ca.

Bạn đạo: Dạ thưa Thầy, thưa các bạn; tại vì hôm qua Thầy giảng cái phần mà các bạn muốn gì thì sẽ được đó, mà tại vì ở trong Thiền Viện chúng ta đó, các bạn nam ở bên dưới, đặt bên dưới là Ngục A Tỳ đó, thành thử tui thấy run run; thì tui đề nghị với các bạn là chúng ta không nên gọi cái tên đó nữa, là vì cái đó, cái phần như Thầy giảng, các bạn được, muốn được cái gì thì các bạn sẽ được cái đó; thì đó là phần thứ nhất.

Còn cái phần thứ hai thì, cái khóa của mình là học về điển quang, nhẫn hòa, thành ra cái hồi Thầy ở San José đó, thì tui, lúc đó là tháng 12, tui cũng xin Thầy 2 cái bài về Giáng Sanh với lại Tết Âm lịch, thì Thầy không nói gì cả, nhưng mà sau đó khi mà Thầy về (nghe không rõ)thì trước khi Thầy đi đó, thì Thầy phát biểu vào một cuốn băng đầy đủ. Khi tui có cuốn băng đó, có muốn viết bài nào cũng không được hết! Tự nhiên khi tui rửa mặt đêm đó, tui mở cuốn băng ra, tui thấy ở trong đó có đủ, thế là tui chép nguyên con ra, thành thử ra những cái đó hôm nay con cũng trình bày lại với các bạn để mà có cái cách học về bắt điển quang: chỉ cần chuyển ý cho Thầy, là Thầy sẽ nhận được hết. Mà rồi sau này, nếu mà bộ đầu các bạn có, Thầy vừa giải thích về cái này đó, thì Thầy sẽ phóng trở lại; tự nhiên các bạn sẽ nhận được hết.

Con trình bày như vậy có phải không, Thầy?

Đức Thầy: Cho nên, trung tim bộ đầu mở đó, các bạn làm nhiều việc trong một lượt, chớ không phải là, “Đợi tới giờ đó tui mới làm.” Ở đây những người nào thắc mắc muốn gặp tui này kia, kia nọ, tui nói hết rồi, có gặp thì cũng bao nhiêu công chuyện đó thôi, í a ít câu thế thôi, còn tui nói hết rồi. Hỏi chớ, tui biết cái tâm của các bạn không? Tui không dám nói biết hết, nhưng mà tui có thể đi được và tui nói được. Các bạn về lật lại cuốn băng này nghe; Ô, ổng nói chuyện mình ở trong đó!” Có hết, mọi người có phần, không có bỏ một người nào hết; kể như người ngồi ở ngoài kia cũng có phần hết!

Bạn đạo: (cười)

Đức Thầy: Hổng có người nào tui bỏ hết! Đó thì các bạn thấy chân lý là tròn, điển là tròn, các bạn đang học điển là học trở về với tròn trịa và không có méo mó, và không dư, không thiếu! Các bạn hiểu chỗ này, quý giá vô cùng, cái trường này mới mở đầu tiên ở tại xứ Mỹ, chưa có cái trường nào đâu! Các bạn đi học thử coi thử họ giảng như thế nào, rồi các bạn cảm thức thế nào. Giờ nghe băng, lần đầu tiên ở xứ Mỹ, vì tui hứa có Thiền Viện là tui mở khóa, là tui phải làm tròn và tui đem tất cả những nguyên năng thanh điển để cho mọi người cảm thức, và khi vắng mặt tui cũng vói tới được.[13:47]

Rồi lúc đó các bạn mới thấy, khi mà tui vắng mặt ở thế gian rồi, các bạn mới thấy rằng, “Khó kiếm một người chịu hy sinh với tui”; và để cống hiến cho các bạn tất cả các bạn muốn, và chìu chuộng mọi người, kẻ mới tu cũng như người đã tu, đồng đều tức đồng hưởng.

Cho nên, không nên bỏ dở cơ hội này! Cố gắng thực hành theo những lời tui dặn, và các bạn sẽ là tui, tương lai đâu đâu cũng có người cứu khổ ban vui! Chính mình thức giác rồi mình mới cứu khổ ban vui; thì mình là ông Tám chớ không ai hết! Hiểu chỗ này!

Bạn đạo: Dạ, chúng con cảm ơn Thầy.

Đức Thầy: Thành thật cảm ơn sự lưu ý của các bạn. Ngày mai còn một ngày chót, tức là ngày mốt là hết à!

Bạn đạo: Dạ, ngày mốt là bế mạc.

Đức Thầy: Tui gánh nhưng mà hổm rày cảm thấy mỏi vai! (cười) Còn một ngày rưỡi nữa, cũng ráng đi cho hết đường. Thôi cảm ơn các bạn; há!

Bạn đạo: Dạ kính thưa các bạn hữu, kính thưa các bạn hữu; từ ngày(nghe không rõ) đến nay cũng 6, 7 tháng; từ 6, 7 tháng tới nay, tui không hát xướng gì hết, thành ra có cái gì sơ suất xin quý vị niệm tình xóa! Và sau đây Phước xin ngâm bài thơ “Nhẫn Hòa”; Khóa 3 do Thầy chấp bút ban tặng cho Khóa 3:

“Kêu gọi Linh Căn học nhẫn, hòa

“Hòa bình thanh tịnh thấu tình Cha

“Thương yêu tha thứ hằng trên hết

“Khai thác tận cùng chẳng có xa.

Xin cảm ơn

Bạn đạo: (vỗ tay)

[sau đây là ngày khác]

Bạn đạo: Là ngày thứ 6 của Khóa Vô Vi, chúng con, khóa sinh xin kính chào Thầy buổi sáng và xin Thầy ban huấn từ.

Đức Thầy: Hôm nay muốn chuyện gì nữa? Còn cái gì ấm ức, hỏi nữa; hay là chung thiền? Hai điều kiện.

Bạn đạo: Hôm nay Thầy cho phép các khóa sinh có ý kiến; vậy các khóa sinh người nào có ý kiến thì giơ tay; nếu không, chúng ta xin Thầy, Thầy cũng cho phép để chung thiền. Xin mời Anh lên. [17:40]

Bạn đạo: Thưa Thầy, con xin có câu hỏi: như Thầy đã nói là một phần hồn trước khi trở lại đầu thai, hoặc là mang tội xuống thế, thì thường có đại nguyện trước khi đó. Như vậy, khi đã đầu thai vào cái xác phàm thì không còn nhớ những lời đại nguyện trước của mình, thì Cha Trời có bằng cách nào đó để nhắc lại cái lời đại nguyện đó với phần hồn trong suốt cái thời gian mà học tập hay là tiến hóa ở dưới trần gian này không? [18:20]

Đức Thầy: Cho nên, khi nó mang đại nguyện giáng lâm xuống thế gian nhập trong thể xác, thì tràn đầy sự thương yêu mà lo cho nó từ nhỏ tới lớn, không có giờ, phút, khắc nào mà buông bỏ nó hết! Đó là nhắc cái đại nguyện của nó, khuyến khích nó thực hiện trở về với con đường thương yêu chánh giác! Nhưng mà nó đem cái sự sáng suốt, yếu hèn của nó xưng là ta đây, thì dựng cái vách tường tự ái, ngăn chặn bước tiến tâm linh của nó; cho nên nó càng ngày càng lụn bại yếu hèn và nó tưởng nó là mạnh! Thì cái lúc sơ sinh nó là thật sự mạnh hơn bây giờ, những người bây giờ ta xét những người lúc ta còn nhỏ, biết bao nhiêu người ứng lo cho chúng ta, và thương yêu chúng ta; nhưng mà ngày hôm nay chúng ta thương yêu được bao nhiêu người? Đó là đại nguyện có sờ sờ trong tâm.

Và đến lúc ra tranh đấu, sống với đời, cũng vậy, cũng có lúc ăn năn và nhận thấy sự sai lầm của chính mình, nhưng mà không chịu trở về với sự thanh tịnh và không chịu buông bỏ sự động loạn; ôm sự động loạn, tưởng sự động loạn là chánh! Cho nên những lời nhắc nhở, cho đến nỗi Thượng Đế mới chuyển tất cả tôn giáo xuống thế gian hướng độ cho nó, để nó thấy rằng nó có căn bản tâm lành để nó hướng về Đấng TBi và thực hiện từ bi! Đó là lời nhắc nhở không ngừng nghỉ!

Tới giờ phút lâm chung của nó, nó cũng mong rằng nó có gia cang, nó có các con thương yêu đứng xung quanh nó trong lúc nó từ giã, thương yêu vô cùng! Đó là xây dựng cái niềm tin sẵn có trong lúc nó phát đại nguyện đem cái cuộc thương yêu của Thượng Đế xuống trần gian để thực hiện, lập lại một cuộc đời quý báu cho chúng sanh thức giác và nhìn nhau, xây dựng nhau để tiến lên con đường giải thoát. Biết bao nhiêu kỷ niệm, biết bao nhiêu hành động, biết bao nhiêu sự kích động đã thức tâm nó! Mà nó vẫn từ chối! Vì sự ngu muội của,cống cao ngạo mạn, đố kị, tị hiềm của chính nó, mà thôi! [20:46] Tất cả đều có ghi chép!

Tất cả bây giờ các bạn biết thương yêu không? Nói không biết thương yêu là nói láo! Các bạn còn biết mặc áo cho cái xác này, lo cho cái xác này no ấm, đó là thương yêu! Nhưng mà không dám trọn thương, trọn yêu.

Nếu trọn thương, trọn yêu là phải trọn hy sinh nếu có sự thương yêu. Đó! Người con hiếu thảo đối với cha mẹ, hy sinh suốt cả cuộc đời của mình và dám thế mạng cho cha, giảm thọ để cứu cha. Đó, dám hy sinh tất cả những gì là của mình có để cho cha, mới cảm động lòngTrời, đó là người con hiếu thảo. Nhưng mà đời này nó lo cho nó, nó quên cha nó, thành ra nó bị kẹt ở trong yếu hèn, mà nó tưởng nó là cao!

Bạn đạo: Kính thưa Thầy, hôm nay con sẵn có một câu hỏi khác nữa. Như Thầy đã nói nhiều lần là phải tròn nhân đạo thì mới tiến được trên đường Thiên đạo, và Thầy cũng nói nhiều lần phải đặt hiếu thảo lên hàng đầu; nhưng mà con vẫn còn một chút hơi phân vân, là Thầy cũng nói nữa là, ví dụ như là con cũng có nhiều bạn đạo đặt vấn đề là, như là gia đình ở Việt Nam chẳng hạn, là phải chịu cái nghiệp quả như thế để mà trả cái phần nợ, phần nghiệp, này kia, thì mới thanh lọc để mà có cơ hội để tiến hóa sau này. Như vậy thì làm phận làm con ở nước ngoài như thế này, thì cái phần giúp đỡ gia đình như thế, Vô Vi xin Thầy cho …[22:37]

Đức Thầy: Cho nên, chỉ tu mới thực hiện được trọn hiếu, trọn nghĩa, trọn nhân!

Tu là chi?

Tu là phải dâng tất cả tâm lành của mình hướng về đấng Cha, người cha thương yêu của mình; hơn là chúng ta gởi một chút bánh mà so đo đủ chuyện. Còn cái chuyện, kêu rằng, đương nhiên của nhân đạo đó, không thể nào để cho người cha mình đau khổ; đó là cái chuyện cung ứng, đó là khỏi cần nhắc; sẵn có trong tâm rồi, nếu mà người con biết chút hiếu thảo thôi, đừng nói biết nhiều. Còn cái người mà muốn biết trọn lành hiếu thảo là phải lo tu để dâng trọn lành tâm hồn của mình, phần thanh điển của mình hướng về Cha, người cha thế gian cũng như đấng Cha trời.

Tại sao dâng cái đó mà người cha thế gian được?

Cho nên, các bạn thấy, dòm nhiều người may mắn ghê lắm, con nó không gởi một đồng xu gì cho nó, mà nó vẫn được mọi người thương, mọi người lo cho nó; rồi nó từ hồi nào giờ nó không biết cái nghề đó, bây giờ chuyển cho nó cái nghề y như này kia, kia nọ, nó làm ra nó cũng đủ sống.

Cái đó do ai?

Do tâm lành của Cửu Huyền Thất Tổ chiếu độ nó; con nó có hiếu đối với nó, lo tu. Có nhiều người, nhiều vị sư bỏ đi tu rồi lấy gì mà giúp cha họ? Nhưng mà họ ngày đêm họ lo tu, rồi cha họ cũng được bình an, mà được người khác giúp đỡ. Những cái đó là cảnh huyền vi mắt phàm không thấy!

Cho nên, chúng ta người tu mà có điển rồi, gởi điển hơn gởi tiền, là ở chỗ đó! [24:10] Cái sự may mắn và bệnh hoạn nó không có nhiều, nó nhiều sự may mắn đến với người cha của chúng ta; rồi người cha của chúng ta thức tâm mới tìm con đường tu; là cha con trọn lành! Lúc đó là tương ngộ mấy hồi! Đó là kêu bằng trọn hiếu, trọn nghĩa, trọn nhân mới là trung??? tu???.

Đó; cho nên xưa kia đức Thích Ca đã tu chọn con đường, ban đầu Ngài đi tu là bất hiếu, bất nghĩa, bất nhân! Mà tại sao mọi người bây giờ ca tụng nhận thấy rõ Đức Thích Ca là trọn hiếu, trọn nghĩa, trọn nhân? Thấy không?

Ngài tu cho thành đạt, và Ngài giải thoát cho chính Ngài, và ảnh hưởng cứu giúp người cha trong giờ phút lâm chung, cứu giúp vợ biết đường tu học, cứu giúp con biết đường tu học, ảnh hưởng chúng sanh tới ngày hôm nay, Ngài mới thực hiện được cái công quả, một cái công trình lớn lao: thực hiện trọn hiếu, trọn nghĩa, trọn nhân; bây giờ người ta mới biết, chớ trước kia người ta nói Thích Ca là bất hiếu, bất nghĩa, bất nhân!

Bạn đạo: Xin cảm ơn Thầy.

Có quý bạn nào có câu hỏi nào không? Xin mời anh Nghị.

Bạn đạo: Dạ kính thưa Thầy; dạ, ngày đầu tiên chúng con lên đây thì đa số anh chị em chúng con đều trong cái kỹ thuật tu, trong tư thế, động tác đều sai hết, như Thầy nhận thấy điều đó nên Thầy có cho số anh em trong Thiền Viện để mà sửa đổi lại cho chúng con.

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Thì qua 5 bữa rày, thì xin Thầy dạy cho chúng con thêm một số động tác để sửa đổi lại; thì ngày hôm nay là cái ngày cuối cùng được chung thiền với Thầy, thì con cũng mạo muội xin phép Thầy sửa đổi luồng điển cho chúng con được thăng hoa lên, để cho chúng con có cơ hội tu tiến nhiều hơn. Xin cảm ơn Thầy. [26:13]

Đức Thầy: Giữ phần thanh tịnh để cảm nhận cái phần Thanh Quang chiếu diệu trong lúc tham thiền; thì tất cả phải bình tâm và mở băng đề thiền đi.

Bạn đạo: Cha Trời đón nhận Ngài; đã đến lúc các khóa sinh chúng con độ trì hướng dẫn những tội hồn được chóng giác ngộ; Nam Mô A Di Đà Phật, Vạn Vật Thái Bình.

Đức Thầy: Không ngủ được, đọc ra mấy bài thơ:

MỘT ĐÊM DÀI

“Cựa qua cựa lại một đêm dài

“Thức trí mở tâm kẻ tạo sai

“Cha đến Cha đi người chẳng thấy

“Ước thanh không luyện trược hoài hoài

“Hoài hoài ham ngủ lại mê say

“Mê chấp loạn dâm giữ giữa ngày

“Đóng kín tâm can gieo vọng động

“Khó thiền, khó thức, khó lành ngay.

“Lành ngay tự sửa cảm vui vầy

“Sống động tinh ba trời chuyển cáy

“Phung phí lầm than gieo đại họa

“Diễn đi diễn lại cũng là Mày

“Là Mày hèn yếu tạo thơ ngây

“Cha bảo không nghe lãnh bực Thầy

“Rước khổ vào tâm đầy loạn động

“Thức hồn tự tiến cảm vui vầy.

“Vui vầy giải tỏa ý thơ ngây

“Trở gót về Trời vượt gió mây

“Thanh tịnh chơn hồn quy chơn giác

“Tự tu tự tiến hợp thời nay

“Thời nay tại thế tạo mê say

“Loạn động quên về chỗ trả vay

“Trong tịnh có mê phiền đại não

“Thực hành chánh pháp đạt dịp may.

“Dịp may hiếm có ở ngày nay

“Pháp lý siêu âm gọi tớ thầy

“Đồng tiến đồng tu quy thức giác

“Trợ duyên thanh đạt cảm vui vầy.

“Vui vầy bạn đạo hợp vui say

“Trí tuệ khai thông học mỗi ngày

“Xoay chuyển một tuần gieo thức trí

“Nhẫn Hòa một khóa hợp thời nay.

“Thời nay thông cảm luật trả vay

“Bất hiếu quên Cha tái ngộ Thầy

“Sám hối ăn năn xây đại nguyện

“Thực hành chơn pháp đạt lành thay.

“Lành thay nguyện niệm ý vui say

“Lục tự Nam Mô giải giải bày

“Chấn động tâm cang khai đại đạo

“Ba chiều quy một chẳng thơ ngây.

“Thơ ngây chia cách đầy tâm khổ

“Minh triết cảm minh dựng thế đồ

“Quy nhất tâm thành tâm tự đạt

“Cộng đồng Tiên, Thánh hợp hư vô.

“Hư vô Nhất Khí vô quái ngại

“Thể hiện từ bi chuyển tiến hoài

“Sáng suốt Quan Âm duyên tận độ

“Bình tâm thanh tịnh vượt trần ai.

“Trần ai giải tỏa ý tâm phiền

“Chơn lý tràn đầy viện Vĩ Kiên

“Không có, có không nay được học

“Sửa mình tiến hóa tự tầm xuyên.

“Tầm xuyên thế đạo hai miền tiến

“Ý niệm tràn đầy thức Vĩ Kiên

“Tâm điển khai trình quy ý đạo

“Nhớ thương, thương nhớ lý chơn truyền;

“Chơn truyền giải tỏa trược thân yên

“Tự đạt thanh thanh gác nỗi phiền

“Hồn tịnh tâm minh nào hoại nát

“Tham thiền nhập định pháp phân huyền.

Đó!

Bạn đạo: Dạ thưa Thầy,

Đức Thầy: Đêm hôm không ngủ, thì làm việc, làm việc vậy đó. Rồi đây, các bạn sẽ có bài thơ này, đọc, tối nay đặt câu hỏi nữa, hả!

Bạn đạo: Cảm ơn Thầy.

Đức Thầy: Nó mở trí hơn nữa.

Bạn đạo: Thưa Thầy, xin phép Thầy, quá giờ, xin hỏi Thầy một câu trả lời vắn tắt: đêm qua Thầy phóng điển để cho anh em làm thơ? Mười hai giờ dậy, chưa bao giờ, cả đời con chưa bao giờ làm thơ cả, mà 12 giờ đêm con thiền xong, nhức chân quá con xuống nằm Chiếu Minh, thì tự nhiên con làm được 4 câu thơ thất ngôn tứ tuyệt!

Đức Thầy: Mở trí đó, đó!

Bạn đạo: Thì sáng nay anh em cũng vậy, con đọc ra thì anh em đùng đùng bò xuống sàn, làm 6, 7 bài thơ!

Đức Thầy: (cười) Tui 15 bài, thì các bạn ít nhất cũng 5, 6 bài chớ! (cười)

Bạn đạo: (cười)

Đức Thầy: Chúng ta đồng học, đồng tiến, há.

Bạn đạo: Dạ, chúng con cảm ơn Thầy ạ; xin cúi lạy, tịnh tâm, để mời Thầy về phòng. [31:49]

[kết thúc ID# 19860508Q2]


----
vovilibrary.net >>refresh...