[bắt đầu ID# 19860506L2]

ÂM BA ÐẠI HỒN

Hỗm rày chúng ta nghe, không nhiều thì ít, cũng thông cảm và hiểu được một phần chân lý; nhưng, luôn luôn thao thức trong tâm, không biết “Âm Ba Ðại Hồn” là cái gì?

“Âm Ba Ðại Hồn” là tiếng nói của Ðại Thanh Tịnh.

Cho nên, hỗm rày tôi kêu nhắc các bạn phải lui trở về sự thanh tịnh sẵn có của chính mình; may ra được nghe Âm Ba của Ðại Hồn. Tiếng nói của các bạn từ Ðại Thanh Tịnh mà ra, từ Ðại Thanh Tịnh mà có, cho nên diễn tả việc này, việc kia, việc nọ. Rồi đâm ra bán tính, bán nghi, không hướng thượng, không hòa, không thấy rõ Âm Ba Ðại Hồn đã kêu gọi phần hồn phải trở về, tự động đi tiến trở về thanh tịnh, và ly khai cái cảnh động loạn, đang vầy xéo trong nội tâm của các bạn hiện tại.

Nội tâm của các bạn là một biển lửa, động loạn vô cùng; nhưng ngày hôm nay chúng ta nhờ cái Pháp Soi Hồn, để đem cái biển lửa đó rời khỏi trung tim chơn mày, để cho nó xuất phát ra, trở về với thanh tịnh. Luồng điển đó còn ấm ức trong nội tâm, không bao giờ thấy được thanh tịnh! Thì các bạn đã làm Phép Soi Hồn, cố gắng làm để cho nó mở ra, xuất phát cái sự nóng bực ở bên trong, tiến ra, hòa với Ðại Thanh Tịnh; thì lúc đó chúng ta mới được một phần thanh tịnh.

Rồi tu tiến nữa, chúng ta mới rõ Âm Ba của Ðại Hồn đang kêu réo phần hồn trở về với sự chơn giác của chính nó. Ngày đêm chúng ta cố gắng lo tu, lo giải tỏa phần trược ô trong nội tâm, nội thức, mà để tiến về sự thanh tịnh sẵn có ở bên trong, để hướng lên Âm Ba Ðại Hồn. Ðó là tiếng nói của đấng Cha Trời! Vô hình, vô tướng; nhưng có!

Tiếng nói của các bạn đây, âm thanh của tôi đang nói đây, các bạn đang nghe, đâu có thấy hình tướng gì, nhưng mà cái tiếng nói đó nó diễn tả ra hình tướng trong tâm các bạn.

Hình tướng gì? Hình tướng từ bi, cởi mở, khai thông tâm trí của các bạn. Có hình tướng, nhưng mà nghe qua Âm Ba, không có hình tướng; mà đúng chơn giác của nó là vô hình, vô tướng.

Cho nên các bạn tu, càng tu càng biết được ta là vô hình, vô tướng; thì ta là người phá chấp và phá mê, không còn lưu chấp, lưu mê trong nội tâm nữa! Tât cả không có sự thật ở thế gian. Cảnh đời là bãi trường thi, đang điêu luyện tâm linh trong chu trình tiến hoá rõ rệt. Chúng ta đại phước đức mới được hiểu rõ cái nguyên lý này:

Khi biết được Âm Ba Ðại Hồn, thì Sanh, Tử, Luân Hồi không còn nữa. Cho nên lấy trung tim bộ đầu làm tiêu chuẩn hướng thượng, để tự giải, tự tiến, đi vào thâm sâu của Chơn Lý, thì không còn Sanh, Tử, Luân Hồi nữa.

Trong mấy ngày học đạo rất ngắn ngủi, nhưng mà đã đưa tâm hồn các bạn lần lần lui về bến giác sẵn có trong nội tâm của các bạn. Các bạn lại thấy rõ các bạn hơn, thấy rõ các bạn từ cái Không mà Có; rồi từ cái Có này nó sẽ biến thành Không; mà cái Chơn Không là bất biến, Chơn Không là không bao giờ thay đổi.

Cho nên chúng ta đã thấy rõ: Hồn là quan trọng; Hồn là chánh; tất cả đều là lệ thuộc.

Nhưng mà, “Tại sao hồn tui phải giáng lâm xuống cảnh khổ cực như thế này? Ðể làm gì?” Ðể được điêu luyện, để được tiến hóa, đề được thành một tấm gương anh dũng của Trời, Phật đã ân độ.

Xuống đây để học, để tiến, để thành đạt; chớ không phải xuống đây để hưởng thụ rồi tiêu tan!

Cho nên, ở thế gian này nó có hai cảnh; một cảnh hưởng thụ rồi đi chỗ tù tội, tiêu tan ở tương lai: là những nhà độc tài, những người triệu phú không biết của của Ông Trời, dùng sai, làm bậy, cho nên phải lâm xuống Ðịa Ngục mà thọ tội;những nhà cách mạng, tuyên xứng yêu nước, yêu dân, nhưng mà rốt cuộc không biết đường lối đi, trở về độc tài, rồi hại nước, hại dân; đó cũng là bị tội; dãy đầy ở ngục A Tỳ, bị giam, khổ vô cùng, không biết than cùng ai! Mà lúc đó mới nhận lỗi, mới thấy rằng, “Tôi ước nguyện, nếu tôi được luân hồi, tôi sẽ làm con vật hy sinh cho chúng sanh để đền tội.” Những vị đó, bây giờ muốn cam kết những điều này, nhưng mà không dễ gì ra khỏi ngục A Tỳ. Muốn cam kết trở lại làm con thú, làm con bò, để phục vụ hy sinh xương, thịt, hy sinh, để chuộc tội giết oan biết bao nhiêu người. Những cái cảnh độc tài từ xưa đến nay lịch sử, không nhiều thì ít, các bạn cũng đã đọc và đã thấy.

Cho nên, ngày hôm nay chúng ta thấy rằng, ta là người tu, tưởng ta tốt hơn những người đã bị đọa ở dưới Địa Ngục sao? Chưa chắc! Chúng ta là một tội hồn chưa hoàn tất; nay mai nó phát khởi bản chất độc tài, phản chắc; rồi nó sẽ trở về với cái cảnh đó trong nháy mắt! Cho nên chúng ta phải tìm con đường tu: thường thường dùng trung tim hướng thượng để nhớ Trời Phật, nhớ từ bi, tha thứ và thương yêu, là cốt cánh của sự tiến hóa. Từ bi là sức mạnh! Ðại Từ Bi xuống, không cho chúng ta thấy hình tướng, nhưng mà kêu gọi yêu thương của Ngài đã cảm động lòng chúng ta, và chúng ta nguyện đi về Nguồn Cội.

Chúng ta muốn buông bỏ hết để hưởng nơi cảnh chúng ta đã và đang có, từ bao nhiêu kiếp, không phải mới đây. Chúng ta đã có những cảnh thanh sạch từ bao nhiêu kiếp; hiện tại thể hiện lòng từ chúng ta vẫn còn. Chấp nhận, hy sinh, tha thứ, thương yêu, chúng ta có. Ðó là cái căn bản của phần Hồn. Ngày hôm nay thức giác rồi, không làm những điều ác ôn nữa, không nghĩ bậy cho bất cứ một ai; lo tu, lo sửa mình, để ảnh hưởng người khác.

Cho nên, chơn tâm bất diệt đó, trường tồn trong nội thức của chúng ta, nên giữ lấy mà đi, giữ lấy mà tiến; không nên sai lầm nữa, không nên bê trễ nữa, không nên hướng ngoại tranh chấp mà bỏ bê một cuộc tiến hóa của tâm linh! Cơ này là cơ trót, tận độ chúng sanh để chúng sanh có hưởng thụ về vật chất, và có sự kích động của vật chất, rồi tạo sự buồn phiền trong nội tâm, mới có cơ hội thức tâm để tìm đường để tu, trở về Nguồn Cội.

Cho nên mỗi mỗi chúng ta lấy hồn làm chánh, không phải lấy xác nữa; không phải lấy tánh cống cao ngạo mạng làm chánh nữa. Dẹp bỏ tất cả, và trở về với sự thanh nhẹ, chờ sự phán xét của bên trên. Chúng ta từ sáng suốt, giáng lâm thành động loạn; đó là tội của chính chúng ta. Sáng suốt không biết phục vụ sự sáng suốt, mà sáng suốt đi phục vụ sự tăm tối, rồi chìm đắm trong tăm tối, mà thôi! Ðáng lẽ chúng ta giáng lâm, chúng ta chỉ biết thắp đèn lồng cho mọi giới, điểm trong sự sáng suốt của chúng sanh để chúng sanh thức tâm.

Như ngày hôm nay các bạn đến đây, học cái gì? Học làm sao để điểm, để đốt lại cái đèn lồng của chúng ta. Từ xa xưa,chúng ta đem ánh sáng giáng lâm xuống thế gian; ngày nay chúng ta làm tắt mất. Bây giờ chúng ta phải cố gắng, phải nhẫn hòa để truy tầm nguyên liệu, và thắp lại cái đèn lòng của chính chúng ta.

Cho nên các bạn đã bỏ công, trì kỳ trí tham thiền, một ngày, hai, ba lần; để chi? Ðể mong trở lại với thanh cảnh trong nội tâm của chúng ta mà để chuộc lại những cái bản chất tham, sân, si bất chánh; thị phi không tiến nổi của chính chúng ta đã nuôi dưỡng nhiều năm rồi; ngày nay chúng ta dứt bỏ, và không còn nuôi dưỡng nó nữa. Dứt khoát không còn nuôi dưỡng nữa; kể cả thất tình, lục dục, đang điều khiển trong cơ tạng của chúng ta đây, đòi hỏi trong cơ tạng của chúng ta đây, chúng ta cũng phải từ bỏ nó và dứt khoát nó, không nuôi dưỡng nó.

Chúng ta nghịch Ðời mới tiến về Ðạo! Trong tâm các bạn luôn luôn phải nuôi dưỡng điều này!

Còn đời, luôn luôn nó lôi cuốn; nó là một sức mạnh của hồng trần. Sức hút của hồng trần vô cùng; nó làm cho các bạn bấn loạn theo chiều hướng kích động của chính nó.

Mà các bạn nay có cơ hội biết được cái đèn lồng của các bạn, hướng thượng, thì các bạn có đường đi rồi, không sợ nữa!Có gì xảy ra, các bạn nhớ trung tim bộ đầu và tưởng Bề Trên, “Công khai tất cả những gì tăm tối của chính tôi ở trong này, dâng cho Trời; do Trời kiểm chứng, và do Trời ban phước hay là trị tội, chúng tôi cũng chấp nhận bằng lòng trong chu trình tiến hóa, và không có bao giờ nghịch lại nữa!”

Cho nên, con đường đi vô cùng của chúng ta là một cái của cải vô tận của Thượng Ðế đã dành sẵn cho mọi linh căn có quyền thừa hưởng cái Thiện Nghiệp của Ngài đã ân ban. Cho nên, ngày hôm nay chúng ta tu là chúng ta hướng về Thiện Nghiệp, và xây dựng Thiện Nghiệp, chớ không còn nuôi dưỡng sự ác ôn nữa.

Dãy đầy sự ác ôn tại chợ: đây các bạn xuống núi, các bạn thấy, sự tranh chấp vô lý; đáng lẽ tha, nhưng mà nó phải giết!Nó trả thù bao nhiêu kiếp; nhai một miếng thịt là nhai cho thiệt nát, trả thù, hết cỡ trả thù! Đó. Con thú si mê cũng đau khổ vô cùng. Có mấy ai biết ăn được con thú mà niệm Phật để cho nó được siêu sinh? Không có mấy ai! Chỉ có người tu mới dám làm điều này. Biết rồi, ta là một tội nhân đang mang mấy chục ký lô thịt thú đây, chúng ta không cầu nguyện cho nó được siêu sinh thì cái nghiệp này chúng ta mang mãi.

Cho nên các bạn trì niệm “Nam Mô A Di Ðà Phật” đó, thì cầu cho vạn linh trong cơ thể các bạn được siêu sinh. Mỗi người chúng ta ôm lấy mấy chục ký lô thịt thú đây, chớ không có gì hơn hết! Nó kích động và phản động hàng ngày, chờ sự tiến hóa của Chủ Nhân Ông và dẫn tiến nó.

Ngày hôm nay các bạn biết được đường lối dẫn tiến chính bạn, khép mình trở về với thanh tịnh, và cái phát nguyện trong nội tâm của các bạn, cứu độ vạn linh trong cơ tạng của các bạn để ảnh hưởng chúng sanh; đó là một điều cao quý. Giữ lòng thanh tịnh lo tu; nay đào một chút, nay xới một chút; luôn luôn làm như vậy, chúng ta sẽ đạt tới mục đích.

Nếu chúng ta không lo tu, không lập hạnh, không khai mở cho chính ta, thì không đạt được cái gì.

Thượng Ðế đã cho chúng ta hết rồi, không còn cho nữa, không biết lấy cái gì mà cho chúng sanh nữa! Cho nó đầy đủ hết:muốn gì, được nấy: muốn làm thú, được làm thú; muốn làm người, được làm người; muốn làm Tiên, được làm Tiên; muốn làm Phật, được làm Phật. Mà nó không chịu làm, thì nó phải thiệt thòi đó thôi.

Chớ, ngày nay các bạn bằng lòng muốn làm, muốn gọt rửa, muốn dẹp bỏ cái xác trần này; khám tù mê muội, các bạn dẹp nó đi; thì các bạn sẽ trở về với sự thanh sạch.

Luôn luôn phần hồn của các bạn được sáng lạng, trở về xa xưa lúc bạn giáng trần, nhẹ nhàng, xinh tươi, đâu có cần cái áo thế gian đâu: cái tâm của bạn lành, tưởng đâu nó có đó, nghĩ đâu nó ra đó. nhưng mà ngày hôm nay phải nhờ cậy mới có; thì chúng ta thấy trì trệ chưa? Giáng lâm xuống thế gian đây mấy chục năm, cái gì cũng nhờ đỡ, nhờ đỡ; thấy chúng ta trì trệ chưa?

Mà tại sao những người tu quyết tâm trở về với chính họ rồi, ăn gì, mặc gì họ cũng không cần biết? Họ dụng tấm thanh tịnh thì họ có tất cả: không đòi hỏi, tâm không bao giờ đòi hỏi có kiểu này, kiểu nọ; nhưng mà từ đâu ở Bề Trên cấu trúc của siêu nhiên sắp sẵn cho họ; rồi tới đó, ở trình độ đó, các bạn có những món đồ đó; khỏi lo! Thì khi các bạn hiểu được rồi: các bạn đâu có cạnh tranh với thiên hạ? Phước của ai nấy hưởng. Cho nên ngày hôm nay các bạn tu, các bạn gom phước cho hậu kiếp tương lai.

Khi chúng ta giác rồi là phải tranh thủ thời gian mà tiến. Nếu các bạn không hành, không bao giờ tiến được.

Nhờ đỡ Bề Trên, bề trên đỗ hết rồi; tôi đã nói rồi: thường nhựt đã độ các bạn; thanh khí điễn đã ban bố cho các bạn không ngừng nghỉ; không bỏ các bạn, ôm các bạn trong lòng, chờ sự thức giác của các bạn, mà thôi.

Cho nên, tình thương vô bờ bến của Thượng Ðế đã ân ban cho chúng ta; cho nên chúng phải chấp nhận để tu tiến.

Còn không chấp nhận, thì không có bao giờ tu tiến được: còn nuôi dưỡng tấm lòng phản chắc, là tự gạt lấy mình.

Tất cả chúng sanh đã giúp đỡ các bạn; Thiên Ý cũng vậy: ban những điều lành để cho chúng ta thấy đường đi; cho chúng ta mượn gậy để chóng đi trong lúc mệt mỏi; đầy đủ, không thiếu gì hết. Nhưng mà chính tự ta quên ta, mà thôi.

Cho nên, ngày hôm nay các bạn tu, các bạn trì niệm danh Phật rồi, các bạn sẽ không bao giờ quên bạn: bạn nhớ tới Phật là bình đẳng, không có chia cắt, không có độc tài; Phật lúc nào cũng hòa cảm, thương yêu. Chúng sanh với Phật là một: niệm, nhắc đến Ngài, là Ngài có sự hiện diện ngay trong thâm tâm của các bạn; nhắc tới Thượng Ðế, Thượng Ðế hiện trong thâm tâm các bạn, làm cho tâm các bạn được an nhẹ, an ủi các bạn trong cơn đau khổ.

Cho nên, khi các bạn tham thiền, các bạn nhớ là “Tui đang làm việc với Thượng Ðế; tui là con Ngài, tôi đang làm việc với Thượng Ðế; tôi đang làm việc với Phật; chớ tôi không phải làm việc với ma”; thì tự nhiên các bạn cảm thấy nhẹ nhàng và sung sướng. “Tôi tưởng Phật, dâng toàn thân cho Phật, dâng toàn thân cho Thượng Ðế; không còn sự tranh chấp chia rẽ trong nội tâm nữa.”

Cho nên, cái pháp Soi Hồn huyền diệu này nó cho các bạn thấy: khi các bạn giận hờn một ai, tranh chấp một ai, một đường lối nào, thì khi các bạn Soi Hồn, nó ra cả một kế hoạch! Ðó là nó dội trở lại, nó hồi âm trở lại, nó trả lời cho bạn: chính bạn đã quấy động tâm hồn của các bạn; cho nên khi Soi Hồn, các bạn lại thấy những điều bất chắc nó xẩy ra như vậy, là chính bạn đã quấy động các bạn quá nhiều! Cho nên, mau mau thức tâm và thực hiện đuổi tất cả những cái tư tưởng xấu đó nó ra ngoài; thì một thời gian, các bạn Soi Hồn là nó không còn nữa, không còn nhớ cái chuyện u ơ, tranh chấp, bầy vẽ bất chánh, và đưa phần Hồn xuống hố.

Cho nên, một cuộc tu của Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp rất tinh vi. Nó mở từng lớp một trong nội thức của các bạn: hôm nay các bạn Soi Hồn, thấy khác; mai các bạn Soi Hồn, thấy khác; mốt các bạn giận ai, Soi Hồn, nó cũng thể hiện ra hết cả một chương trình: ai gạt bạn, bạn, có một kế hoạch để chặn đứng họ khi các bạn Soi Hồn! Nhưng mà lòng từ không cho phép! Ðây là những sự dấy động; chúng ta quét nó ra được bao nhiêu, cứ cho nó đi, và không bao giờ lưu lại những ý tưởng trả thù hay là kế hoạch gì đối với người khác! Luôn luôn giữ cái không để tiến.

Nếu mà giữ được cái Không, thì không còn tai nạn xảy đến với các bạn.

Mà các bạn còn ý đồ tranh chấp đối với một người nào, khi dễ hay là ghen ghét, đó là nạn đó bạn! Trược thì phải rút trược. Tâm các bạn trược, thì đương nhiên phải hút trược. Ðó. Các bạn thấy, chỗ này nó quan trọng lắm. Chúng ta không nên nghĩ xấu một ai hết! Chúng ta nghĩ, Thượng Ðế đang độ ta; bất cứ khía cạnh nào xảy đến với ta là đang giáo dục tâm hồn chúng ta. Chúng ta có bằng lòng học không? Nếu chúng ta bằng lòng học, chúng ta sẽ được tiến; chúng ta mượn đó, lấy oán làm ơn để tiến; chứ không có bao giờ chê nó, hay là khen nó!

“Ðây là tới thử lòng tôi, mà thôi; khen tôi cũng thử tôi, mà ghét tôi cũng thử tôi, thì tôi mới trở về cái Ðạo Trung Dung tiến hóa được. Nếu thích họ khen, mà ghét họ chê, là tôi mất quân bình rồi! Làm sao tôi tiến? Tôi không có sự quân bình, làm sao tôi hiểu cái cán cân của Tạo Hoá? Tôi sống trong sự chênh lệch mãi mãi, thì tôi sẽ phải sa đọa chớ làm sao tôi tiến được? Cho nên tôi phải nhớ cái luật quân bình, là Trung Dung Ðại Ðạo. Tôi phải buông bỏ tất cả: đâu cũng là anh em tôi, đâu cũng là chị em tôi, đâu cũng là tình thương. Không phải tôi là tình thương! Tôi là ngu muội, tôi là nhỏ mọn,được Tình Thương cứu độ!”

Các bạn tu tới cấp nào đi nữa cũng phải nhớ cái câu này! Thì các bạn luôn luôn trong lành vì các bạn biết lo cho bạn, sửa sang cho bạn, dẫn tiến lấy bạn, đi trong con đường trong lành, tha thứ và thương yêu; thì đâu còn bị kẹt nữa?

Cho nên, cái hạt Mô Ni Châu, tuy nhỏ, nhưng mà nó xuất ra, vẫn lớn! Nó đi khắp cả Càng Khôn Vũ Trụ, nơi nào nó cũng đến được vì tâm nó thường độ chúng sanh, tâm nó không còn ghen ghét nữa; nó đến với một cái bằng an và thương yêu. Cho nên các bạn ngồi nhắm mắt tham thiền đó, và Mô Ni Châu các bạn xuất, các bạn nhắm mắt, xuất, cho nó xuất; mà nó đi với sự bằng an và thương yêu; đi đến đâu cũng độ người ta, chớ không cần mang cái xác này đi.

Thượng đế không cần mang xác phàm để trình diện cho các bạn, nhưng mà Thượng Ðế lúc nào cũng ở trong thanh tịnh, Đại Từ Bi cứu độ: Tâm, Can, Tỳ, Phế, Thận của các bạn đều có sự hiện diện của Thương Ðế. Phải hiểu chỗ này!

Cho nên, ở thế gian hay đòi hỏi, hay đòi hỏi; đòi hỏi, “Ông Thượng Ðế phải tới đây, ông Thượng Ðế phải trình diện đi, ông Thượng Ðế phải bận áo cẩm bào cho tôi coi đi, ông Thượng Ðế phải nói năng cho tôi nghe đi!” Cái đó là quá ngu muội! Ổng đã nói trong lòng từ của các bạn; Ổng bàn bạc với các bạn bất cứ giờ phút nào: khi các bạn đau khổ, là có Ngài rồi; bàn một hồi, các bạn thấy có Thượng Ðế nói chuyện, đưa cho các bạn có dũng chí để vượt qua tai nạn! Trước kia các bạn chưa biết Thượng Ðế, bạn cũng vẫn vượt qua những sự tai nạn; đó là do ai? Do Ngài ở bên trong; trong Khối Thanh Tịnh, hướng độ các bạn tiến hóa; mà lúc đó các bạn không hay; tưởng đâu bây giờ các bạn mới nghe được “Thương Ðế Giảng Chân Lý,” các bạn mới thấy Thượng Ðế giáng lâm?

Không phải! Thượng Ðế có lâu rồi! Ở trong bạn, đời đời không bỏ bạn, và dìu dắt bạn qua biết bao nhiêu đại nạn rồi! Bạn có thấy chưa?

Người tưởng Quan Âm, người tưởng Quan Thánh, người tưởng tà ma, được qua khỏi!

Nhưng mà kỳ thật là sức mạnh Ðiển Cái của Thượng Ðế đó, bạn! Vô hình, vô tướng, nhưng mà hữu hình hữu tướng; hiện ra, tức là hiện ra hình tướng của bạn, đó thôi. Còn tâm là tâm của Ngài: Ngài dìu tiến chúng ta qua biết bao nhiêu cơn đại nạn. Bị thiên hạ khinh bỉ, bị thiên hạ xô đuổi, nhưng mà sức mạnh chúng ta vẫn qua; liệng chúng ta ở góc nào, nhưng cũng vươn lên; khổ hết sức khổ, vươn lên; sướng hết sức sướng rồi mới thấy tội lỗi của chúng ta, rồi cũng thay đổi, tự mình thay đổi. Ðó, cái Luồng Điển Cái của Càn Khôn Vũ Trụ đang dìu tiến Vạn Linh!

Cho nên, Vạn Linh tu mà hiểu được Điển, đó là thâm sâu của đạo mầu!

không hiểu được Điển mà lầm tướng, nghe âm thinh, lầm giả tưởng; đó là bị kẹt!

Giữ lấy Luồng Ðiển Cái để mà đi, để mà tiến, để mà đi tới vô cùng, để mà đóng góp với Ngài. Ngài sanh chúng ta ra để trở nên một vị hữu dụng cho Ngài, một Đại Linh Căn đóng góp, để chuyển theo Thiên Cơ, Thiên Ý mà dẫn Vạn Linh ra khỏi ngục tù.

Mà nếu chúng ta không biết sử dụng luồng điển sẵn có của chính chúng ta, làm sao chúng ta liên hệ với Luồng Ðiển Cái của cả Càn Khôn Vũ Trụ?

Cho nên, cái cơ tiến hóa ngày hôm nay, cơ Hạ Nguơn này, chỉ dùng Ðiển mới cứu được chúng sanh.

Dùng lý luận thì không có biết bao nhiêu ngàn năm nữa người mới thức tâm!

Luồng điển trực giác này sẽ độ cho các bạn: và các bạn có điển trong nội tâm, các bạn có tâm từ, có thanh điển, các bạn vun bồi lên, mới liên hệ. Rồi thu góp lại, Tam Huê Trụ Ðảnh, mới là Luồng Ðiển Cái của cái Tiểu Thiên Địa này. Rồi hòa với cái điển của Ðại Hồn ở bên trên, trong nháy mắt các bạn đã (...nghe không rõ)

Cho nên, các bạn không có bị thiệt thòi; trì kỳ trí niệm Phật, bất cứ những gì đưa đến kích động các bạn trong giờ thiền, các bạn cũng nhất quyết giữ cái giềng mối này mà tu, thì từ đó các bạn thoát ra dễ dãi, không khó khăn, không bị kẹt nữa.

Ðừng có nhầm lẫn: thầm thì bên lỗ tai? Ta không cần nghe, không cần biết! Chuyển động trong cơ thể? Không cần để ý!

Giữ lấy trung tim bộ đầu là nơi thanh tịnh nhất của Tiểu Thiên Địa của các bạn; mà đó là nơi liên hệ với Trung Tâm Sinh Lực Càn Khôn của Vũ Trụ. Nhớ: cái phương thức này là phương thức cứu cấp; trong lúc nguy biến xẩy đến, phải nhớ trì niệm điều này.

Còn không, không thể thoát được; dùng con mắt phàm hướng ngoại, là không thoát được.

Chúng ta ở đây, ở nơi đây, cũng có nhiều phần điển giáng lâm xuống giáo dục: điển Cha, điển Mẹ, khóc, la với chúng ta, cảm động lòng chúng ta; rồi chúng ta đi đến đâu? Các bạn thấy chưa? Các bạn thấy, những lời nhắc quý báu đó, để làm cái gì?

Ðể cho các bạn tự tu, các bạn thức tâm, các bạn tự hành, và các bạn hòa với những Vị ở Bên Trên, các bạn mới đạt được dũng chí của chính các bạn.

Mà các bạn nghe qua rồi nói, “Ui chu cha, Cha rờ đầu tôi, Mẹ khuyên tôi, Mẹ vuốt tâm tôi, rồi tôi yên.” Không!

Bạn phải hành! Bạn không có hành, hổng có một giờ nào yên hết! Dù có Thượng Ðế ôm các bạn ngủ triền miên bao nhiêu kiếp rồi, mà ngày nay các bạn không thức, thì cũng không được!

Tôi đã nói: Thượng Ðế không có bỏ các bạn, Diêu Trì Kim Mẫu không có bỏ các bạn! Ôm các bạn trong lòng, thương quý vô cùng, mà chỉ chờ sự tiến hóa thức tâm của các bạn! Như ngày hôm nay các bạn hành, Ngài mừng lắm. Mà phải giữ đó, giữ cái nề nếp đó tiến lên nữa, hành nữa, sửa nữa, tiến nữa; thì nhạc sẽ trổi bốn phương rước các bạn về quê xưa chốn cũ! Chớ không phải bạn là loại bỏ, đâu!

Nếu bạn là loại bỏ, ông Trời không có xuống nhắc các bạn đâu! Hổng có phóng điển cho các bạn đâu!

Luồng điển Bi, Trí, Dũng, Ðại Bi, Ðại Trí, Ðại Dũng đó phóng cho các bạn để các bạn thức tâm và lo tu. Các bạn thấy chỗ này không? Sự quan tâm của Bề Trên không bao giờ bỏ người tu; cho nên, các bạn tu, không có phải lầm đường lạc lối. Trì kỳ trí tu: nghiệp bạn, bạn phải nhận; chính bạn làm ra thì bạn phải nhận.

Ðây rồi nó xẩy ra tới nghiệp thân à: cố gắng tu, thì nó vượt khỏi; còn không cố gắng tu thì lấy nghiệp thân mà giáo dục tâm linh! Ðó là Luật Trời!

Chớ đừng có nói, “Tui tu cái này, tui không bịnh!” Bịnh chớ! Tới một ngày nào phải dùng nghiệp thân để giáo dục tâm linh, để tâm linh càng ngày càng thức giác và từ bỏ cái sự tăm tối động loạn đã nuôi nấng mấy chục năm nay; chúng ta dứt khoát nó đi, hy sinh nó đi, không cần nó ta cũng vẫn sống.

Các bạn thử coi: hạng nhất, nguy hiểm nhất là tình dục đó; mà các bạn không cần tình dục, các bạn sống được không?

Các bạn hỏi anh em “Cải tạo” ở đây: ở Việt Nam bị giam trong cái khám tù 7 năm, 10 năm, đâu có gặp vợ con; nhưng mà Ngài đâu có biết dục là cái gì nữa! Hết rồi, dứt khoát!

Vì ngoại cảnh nó khuyến rũ chúng ta; mà trong tâm chúng ta dứt khoát rồi thì không có bao giờ nó khuyến rũ được!

Phải nhớ điều này!

Cho nên, các bạn được biết trung tim bộ đầu đó là tâm của các bạn: khi những việc đó xẩy ra, các bạn cứ đem hướng thượng đem về trung tim bộ đầu mà lo trì niệm Phật, thì cái phần kia nó phải dứt khoát, nó không cô động, nó không nóng, không kích thích nữa, thì không có đòi hỏi!

Vì các bạn có phương pháp giải nó ra rồi, thì nó không còn kích thích nữa. Đó!

Cho nên, trong cơ tạng của chúng ta nó đầy đủ sự kích động và phản động để đo lường tâm thức tiến hóa của người tu. Cho nên, các bạn tu gần đắc đạo, ma quỷ thử chơi, sẽ tới, sẽ phá các bạn, sẽ phỉnh các bạn, sẽ gạt các bạn, coi thử các bạn có trì,

có kỳ trí tu học không?

Có nhớ cái phát đại nguyện lúc đầu các bạn muốn tu giải thoát?

Rồi tới giai đoạn này các bạn muốn ghé đó, hay là tiếp tục trên đường giải thoát?

Các bạn ghé, là các bạn bị chìm rồi! Ðó là nghiệp; chúng ta hiểu, chúng ta đừng nghĩ sai về vấn đề đó; một chút xíu nữa rút các bạn xuống rồi!

Cho nên, người tu hay bị gạt, dù xuống trần nhập xác xưng là Thượng Ðế đi nữa, rồi một ngày nào Ngài cũng thử người tu!

Ðể ý lời tôi nói!

Người tu cao, khá, Ngài ghé tới, Ngài thử bằng một cái xác nữ để thử coi thử còn động không?

Cho nên, nhiều người chưa hiều cái này, sẽ bị thử!

Các bạn, ngay trong gia can, bị thử hoài; phạm rồi, tái phạm; phạm rồi, tái phạm; liên tục! Ăn năn, nhưng mà vẫn tái phạm! Các bạn thấy chưa? Đó!

Cho nên chúng ta phải dứt khoát điều này và lo tu, lo nhắc nhở lấy mình.

Tôi còn sống một ngày, những gì tôi khám phá ra, tôi nói cho các bạn nghe. Rồi các bạn, hiện tại có phương tiện của Khoa Học để lưu lại trong băng. Hằng ngày các bạn nghe những lời nói tôi, những sự phân tích của tôi: tôi là bạn, để chúng ta đồng có cơ hội giải thoát và tránh những sự loạn động đó mới nung nấu cái chiều sáng suốt thăng hoa cởi mở được.

Trong 3 ngày học đạo, các bạn không nhiều thì ít đã rửa được trần tâm rất nhiều: Pháp Thủy đã rưới tươi trong tâm hồn các bạn, và các bạn thấy rằng: “Tui phải tự chủ, tui phải tự quyết, tui phải giải quyết cho chính tôi, không còn một ai nữa ngoài tôi. Chính tôi là người cứu tôi, tôi là một người y sỹ trong tôi, và phải làm tất cả mọi việc để hướng thượng, dứt khoát để thăng hoa phần Hồn. Ðó là trách nhiệm của chính tôi!”

Trầm trọng nhất cái trách nhiệm đó là phần Hồn phải gánh vác!

Không có một người nào gánh vác cho hết.

Nếu không tin, rồi đây các bạn chết đi, xuống Địa Ngục, coi thử ai gánh vác cho bạn?

Luật hiển hiện; vua Diêm Vương nói rằng, “Con phạm luật ngày nào, tháng nào, giờ nào; bây giờ Con tự xử đi!” Thì tự nhiên mình phải lủi lủi đi vô đó mà ngồi; ở ngục nào thì đi về ngục đó, không có lộn xộn được.

Cho nên chúng ta thấy nghiêm luật của Thượng Ðế không có vị nể một ai.

Chúng ta phải cố gắng tu. Tu càng nhiều, càng được phước, nhẹ tội hơn.

Còn nếu không, mà dùng lý luận hoài, mà không thực hành, lúc đó, biết được Ðạo mà không hành Ðạo thì chỉ biết khóc mà thôi. Cho nên các bạn, đây rồi các bạn cũng sẽ có cơ duyên đi thăm Ðịa Ngục; các bạn nghe những tiếng khóc não nùng; chỉ biết khóc không à: áo không có mặc, cơm không có ăn, không có cái quyền gì hết, không có quyền đòi hỏi nữa; khổ tới vậy: mất tất cả nhân phẩm, nhân quyền!

Và ngày hôm nay chúng ta có nhân phẩm, có nhân quyền, mà chúng ta còn không ăn năn lo tu, thì chừng nào chúng ta mới là cứu được ta?

Có cơ hội tự cứu, mà không biết cứu, chừng nào mới cứu?

Chớ, cứu bằng cách nào?

Dẹp bỏ sự động loạn, trở về với thanh tịnh, là tự cứu.

Con đường nghe nói rất dễ, nhưng mà các bạn hành tới, bây giờ chưa có thanh tịnh? Hành nữa đi! Ðã được một phần thanh tịnh rồi? Hành nữa! Chúng ta cương quyết, sẽ đến, chắc chắn chúng ta sẽ đạt!

Niềm tin vô tận đó sẽ dẫn chúng ta tiến tới vô cùng thức giác. Lúc đó chúng ta phát đại nguyện cũng chưa có trễ.

Khi các bạn nắm trọn quyền trong tay rồi, các bạn mới thật sự cứu độ chúng sanh.

Nơi nào cũng có người khổ, nơi nào cũng có sự tăm tối: kể cả 3 Cõi chớ không phải 1 cõi; Thiên, Ðịa, Nhân; 3 Cõi.

Có người tu nữa chừng rồi xuống thế gian; đó là một ngu muội; cũng có nữa! Chán đi, tu trên đó chán đi, bỏ, xuống thế gian; xuống thế gian đi làm con điếm, cũng chịu! Một vị tiên đi làm con điếm chớ; có chớ phải không đâu! Cũng chịu! Sa mê trần tục, ham chơi bời; đó; rồi khổ triền miên.

Chớ, ông Trời có luật không?

Cho bịnh hoạn; dẫn độc vào than, bịnh hoạn rồi mới biết: “Chính mình hại mình, không có ai hại mình!” Đó, lúc đó mới thấy cái quyền năng của ông Trời.

Chớ bây giờ mình nói “quyền năng của Ông Trời,” đâu có ai nghe; không có ai tin!

Ổng phạt các bạn; đâu có phạt, “Chút nữa đi ra kia, tôi phạt Bạn té“ đâu. Không! Ông Trời phạt bạn là 20 năm sau, 30 năm sau; nó càng ngày càng chìm, càng lún sâu, và không có cơ hội thức tâm nữa.

Cho nên, Ông Trời không phải giỡn với các bạn. Nhiều khi Ổng nói giỡn, nói chơi, nói vui với các bạn, mở trí cho các bạn; nhưng mà các bạn không hành là các bạn bị phạt: mượn của Ông Trời, mượn 1, trả 1 triệu lận, chớ không phải trả 10 đâu!

Cho nên, đừng có ham mà, “Tôi gần ông Trời” là “Tôi được cái gì”!

Mượn bao nhiêu, các bạn sẽ trả bấy nhiêu!

Ghi đi; viết trong sách, nói, “Ông Tám nói như vậy!”

Tương lai các bạn sẽ trả nhiều lắm: thân xác của các bạn phải hy sinh hết, các bạn mới về với Chân Lý của ông Phật, của Ông Trời!

Ông Trời không có giỡn với chúng sanh: nuôi chúng sanh, giúp chúng sanh, dưỡng chúng sanh.

Phải thành đạt!

Ðại Thông Minh, Đại Từ Bi, mà làm chuyện u ơ? Không! Ngài không có làm chuyện u ơ. Làm cái gì, dứt khoát cái đó.

Mà chúng sanh phải hành; không hành thì mang nợ, ráng chịu; khổ lắm, các bạn ơi!

Cho nên, chúng ta được phước, mà chúng ta không hành, là chúng ta tự phạt! Phải nhớ cái này!

Có nhiều người thề với Trời, “Con nghe Thượng Ðế, con sống với Cha, con luôn luôn với Cha!” Nhưng mà hành động không giống Cha! Ðó là tự phạt rồi đó!

Cho nên, khi các bạn tham thiền, là các bạn đang làm việc cho Cha.

Làm việc gì?

Các bạn hướng thượng, các bạn thanh lọc cơ tạng các bạn, thay vì các bạn phóng khí Trược ra, nhưng mà ngày hôm nay các bạn tham thiền rồi, các bạn phóng khí Thanh, luồng điển hòa với cả Càn Khôn Vũ Trụ!

Các bạn đang làm việc với Cha! Cha đang cần phần Thanh Ðiển để xây dựng cái Nguơn Mới sắp tới. đằng này chúng ta tham thiền, chúng ta đóng góp, đóng góp cái phần Thanh Khí cho cả Càn Khôn Vũ Trụ; chớ không phải là chúng ta làm chuyện u ơ cho cá nhân!

Khi các bạn làm Pháp Luân Thường Chuyển đó là các bạn khai mở luồng Thanh Ðiển.

Luồng Thanh Ðiển Bên trên cho bao nhiêu, các bạn phải đóng góp; và luồng Thanh Ðiển bên trên càng ngày càng dồi dào, Thượng Đế mới chuyển cái Thanh Ðiển đó đi khắp các nơi và quán độ chúng sanh.

Các bạn thấy: chúng ta ngồi đây vui, nhẹ, mọi người đều phóng thanh khí, vui nhẹ. Rồi bây giờ, thử hỏi, ở Việt Nam, ở trong cái cảnh khổ cực thiếu thốn, toàn là trược khí; gặp người này cũng buồn, người kia cũng buồn, hơi thở cũng buồn, thấy cái gì cũng buồn hết! Mà tại sao, cũng có khí trời, mà nó buồn? Toàn là nó phóng trược khí lên bầu trời, thành ra nó phải hút cái trược khí trở lộn lại.

Bây giờ 50 người chúng ta đây, cứ lo âu, “Chút nữa họ sẽ giết tôi!” Lo âu; rồi cứ phóng cái trược khí ra; thì căn phòng này nó buồn bã vô cùng.

Mà tại sao 50 người này ngồi thì thấy cái phòng này nó thấy nó thanh nhẹ như thế này? Vì mọi người hướng thượng, “Tui đi về Nguồn Cội, tui đi sống với Thanh giới, tui hòa với Tam Thanh, tôi sống với ông Trời đời đời bất diệt, tôi không còn sự lo âu nữa”; thì cái thanh khí của bạn là khí thanh, không phải khí trược.

Cho nên, các bạn chịu tu đi! Ta ráng tu, tu nhiều chừng nào thì các bạn đóng góp cho Ba Cõi một lượt; đóng góp được với ông Trời thì các giới phải nghe, phải theo, phải học, phải tiến!

Con ma, con quỷ cũng phải nương đó mà tiến; nó cũng khao khát cái đó vì nó muốn hưởng thụ!

Hưởng thụ là cái gì?

Ðạt được cái thanh mới có sự hưởng thụ. Mà chúng ta đạt thanh, phóng thanh, thì chúng ta dìu tiến biết bao nhiêu vong linh ở xung quanh chúng ta. À!

Cho nên, tất cả toàn diện cơ tạng của bạn, Lục Căng Lục Trần của bạn đều hướng thanh và phóng toàn khí thanh, thì cái cơ đồ của Thượng Ðế càng ngày càng vững mạnh và thanh nhẹ.

Cứu độ bằng đem nó về Nguồn Cội, mới kêu bằng cứu độ!

Không phải cho nó ăn bánh là cứu độ đâu; không!

Đem nó được về Nguồn Cội mới là cứu độ. Mà đem bằng một cách thức tâm: nó không bị phỉnh phờ, nó không có nhắm mắt đi theo! Chính nó rờ được, mó được, thấy được, đi được, cảm thức được; mới là đúng đường dẫn tiến tâm linh!

Cho nên, cái nguơn này là cái nguơn cứu vớt cuối cùng; mọi người phải ý thức: ở thế gian xuống chợ đời, các bạn không có nghe được cái lý luận này, không có nghe được cái triết lý này; và kể cả những tôn giáo các bạn bước vô cũng không nghe được cái triết lý dẫn tiến này đâu; không có đâu bạn!

Ngày hôm nay, các bạn đã nghe rồi, các bạn thấy khả năng của các bạn có rồi; các bạn đóng góp với Ông Trời, làm việc với Ông Trời thường xuyên như vậy, Ông Trời không bỏ các bạn; thương yêu các bạn.

Cho nên, chúng ta cố gắng giữ lấy một tấm lòng hướng thiện: “Nhứt định, bất cứ giá nào tôi cũng phải hướng thiện để cứu tôi và ảnh hưởng chúng sanh. Ðiều này là điều cuối cùng trong cuộc đời của chính tôi. Phần tuổi còn lại của tôi chỉ có bấy nhiêu này thôi! Không còn sự tranh chấp, dành giật nữa”; rồicác bạn mới thấy ông Trời cho các bạn cái gì?

Không bỏ đói các bạn đâu; không bao giờ bỏ đói các bạn đâu; một đứa con ngoan, cha nó không bao giờ bỏ nó.

Các bạn nhớ cái này.

Ở thế gian, chớ đừng nói ở trên ông Trời, mà bạn là một đứa con ngoan biết đóng góp cho cả Càn Khôn Vũ Trụ, thì Ông Trời không bao giờ bỏ các bạn.

Người đời động loạn vì sợ ta trở nên bơ vơ, sợ ta thất thế, và sợ ta chết đi.

Ngày nay chúng ta hiểu rồi: chúng ta không còn bơ vơ nữa, không còn thất thế nữa vì chúng ta đã nắm được cái quyền tha thứ và thương yêu; không còn thất thế nữa, thì tự nhiên những sự đau khổ sẽ tan biến mất; đó là tạm bợ, mà thôi!

Chúng ta thấy cảnh chúng ta đang đi là đời đời.

Đau khổ là tạm bợ, chúng ta thấy không ăn chung gì hết: nắng, rồi hết nắng; mưa, rồi hết mưa; động, rồi hết động. Chúng ta phải hiểu chỗ này.

Chúng ta giải quyết tất cả mọi sự việc một lượt: không còn ôm lấy sự trần trược, đau khổ, và bầy cho mọi người đau khổ tiếp; chúng ta không làm điều này.

Cho nên, ngày hôm nay các bạn tu, qua 3 ngày thanh lọc, chỉ có 3 ngày thôi tâm thức các bạn thay đổi rất nhiều rồi; thấy rõ mình hơn, thấy rõ việc dũng mãnh của nam, nữ, đồng đều không có ai lớn hơn ai: một ý trí giải thoát, một con tim hướng thượng; không còn sự tranh chấp u ơ nữa.

Rồi các bạn đem cái bản lãnh này về trường đời, về gia cang: hướng thượng khi giáo dục con em, hướng thượng khi đàm đạo với bạn bè, hướng thượng để làm bất cứ một việc gì đến với chúng ta. Đó!

Ta là số người đem lại Tin Lành cho tất cả mọi người Thấy rõ con đường đi: Chỉ có giải thoát mới cứu độ tất cả! Không giải thoát thì không bao giờ cứu độ được!

Ngày hôm nay, chúng ta lấy gì chứng minh?

Ngày hôm nay các bạn từ Việt nam ra đây, rồi các bạn còn bảo lãnh được bà con bên đó. Có phải giải thoát không?

Các bạn đem cái xác được ra đây, các bạn cứu được người nhà!

Mà các bạn đem cái hồn được lên trên Trời, thì các bạn cứu được Cửu Huyền Thất Tổ các bạn biết bao nhiêu!

Bẩy ức niên các bạn đã sống, chung đụng biết bao nhiêu tâm linh, mà các bạn giải thoát được, các bạn có thể cứu toàn diện! Thế gian mà các bạn còn bảo đảm được, mà trên Trời các bạn đã đi tới quyền năng rồi, có phép tắc rồi; làm gì mà các bạn cứu độ Cửu Huyền Thất Tổ không được?

Cho nên, các bạn phải làm một việc đáng làm trong mấy chục năm còn lại; rất vắn, rất ngắn, chớ không có dài đâu bạn; đừng có tưởng các bạn sống lâu; không đâu, mấy chục năm rồi, các bạn phải quyết tâm hành, cứu những người đâu khổ liên hệ của gia đình các bạn, đang ngồi khóc ở Ðịa Ngục; khóc hết nước mắt, chẳng có ai ngó tới!

Bây giờ chúng ta là người tu, chúng ta hướng tâm, chúng ta sưởi ấm những người ở Chín Suối; những người đó sẽ dần dần tiêu tan những sự đau khổ bằng một cách cầu siêu phóng thanh điển của chúng ta. Ba Cõi đã chứng minh Thanh Điển của chúng ta là hữu dụng.

Làm việc cho Thượng Ðế, Thượng Ðế thương yêu các con Ngài muốn giúp tất cả vạn linh; nhưng mà nhờ Sanh Linh đóng góp mới có cơ hội dìu tiến Vạn Linh. Cho nên ngày hôm nay chúng ta làm việc cho Thượng Ðế, các bạn cố gằng tham thiền, niệm Phật, rồi sẽ đạt tới sự thanh lọc của nội tâm, mới cảm thấy ta làm việc không ngừng nghỉ, không phải chờ giờ, ngày, phút nào nữa hết: đêm nào các bạn tham thiền là các bạn đã cầu siêu cho Vạn Linh trong cơ tạng các bạn. Mà cơ tạng các bạn được cầu siêu rồi thì hào quang các bạn lại phát quang rồi, ảnh hưởng cho các giới xung quanh và liên hệ tới Cửu Huyền Thất Tổ. Trời, Phât chứng tâm cho các bạn.

Và hôm nay tôi thấy các bạn có thịên tâm tiến hóa; luồng điển hôm nay được nhẹ nhàng, nhắc nhở thêm một giai đoạn cho các bạn để có cơ hội học, có cơ hội tiến, có cơ hội đóng góp.

Thành thật cảm ơn sự lưu ý của các bạn hôm nay.

[kết thúc ID# 19860506L2]


----
vovilibrary.net >>refresh...