19860505Q1

TV VĨ KIÊN, KHOÁ 3: NHẪN HOÀ - LẤY OÁN LÀM ƠN

Đức Thầy: Tôi ước mong rằng các Bạn sẽ cho tôi nhiều câu hỏi, là tôi mừng; tôi không phải như người khác; tôi đã nói rằng tôi tu đã có Thanh Điển thì các Bạn cứ nhào vô để hưởng thanh điển bằng lời nói, bằng sự kích động, bằng sự phê phán để mở tâm các Bạn, rồi cái Thức Hòa Đồng của các Bạn mới là dẫn tiến Bạn và ảnh hưởng chúng sanh ở tương lai.

Mọi biện pháp, khi chúng ta tu chúng ta mới thấy rõ: “Cái cuộc đời là chán ngán rồi, tôi không thích nữa; tất cả những gì đã làm cho tôi bận rộn, rồi từ đó tôi mới đem đến sanh ra sự đau khổ trong nội tâm; rồi từ đó tôi mới thức giác, tôi thấy rằng chuyện này không đáng khổ; cuối cùng tôi phải giải quyết bằng cách nào? Tôi là ai? Ở đâu đến đây? Rồi sẽ về đâu? Trong những sự thắc mắc đó tôi mới đi tầm đạo; tầm đạo rồi tôi mượn được cái pháp!”

Những cái pháp, ở thế gian nhiều pháp, 8 vạn 4 ngàn pháp môn, nó tùy pháp; cái pháp mà thích ứng tê tái tâm hồn của mọi người thì mọi người có thể, có thể tự động theo nó mà tiến triển, cho nên ngày hôm nay chúng ta vì đời nghịch quá, chúng ta bất phục hoàn cảnh, chúng ta mới tìm ra cái pháp Thiền. Cái người chịu thiền là người không sợ đụng chạm nữa và chán cuộc đời rồi mới tự giải quyết, thấy cái phương pháp này là cái phương pháp khứ trược lưu thanh: tự mình thanh lọc lần lần từ khối óc, ngũ tạng, cho tới luồng Chơn Điển của Chơn Tâm, phải khai mở một lượt, cho nên trong đó nó có cái pháp Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định; các Bạn đã làm, làm rồi dần dần, dần dần, dần dần nó mới đi trở lại cái gì?

Bởi vì trước kia, tại sao các Bạn khổ, các Bạn cảm thấy đó là nghiệp tâm, đó là nợ đời, đó là sự báo hại? Mà do ai? Chính chúng ta! Ta hướng ngoại cho nên bị nó lôi cuốn, nó lôi cuốn hằng ngày, hằng giờ, và nó trói buộc chúng ta không có lối thoát. [2:10] Cho nên, “Ngày hôm nay tôi chán rồi, tôi tháo gỡ được một phần, tôi thấy tôi có lối thoát. Mà lối thoát này để làm gì? Để cứu vãn lại tình thế mà nó trói buộc tôi, tôi mới đạt tới cái sự quân bình sẵn có của tôi. Trước kia tôi không có bị ràng buộc; tôi giáng lâm xuống thế gian, tôi đâu có bị ràng buộc; mà nhập vô thể xác rồi, chỉ ràng buộc một chút đó thôi chớ không có ràng buộc về cái nghiệp tâm ở bên ngoài nữa, tôi vui vẻ, tôi vô tư; nhưng mà ngày hôm nay tôi mất cái vốn ‘Không’ của tôi rồi tôi đi tới chỗ động loạn: lo cho vợ, lo cho con, lo cho xã hội; rốt cuộc cũng chẳng lo được cho ai; chính cả mình cũng không lo được! Vậy chớ lo cho ai?”

“Những câu hỏi đó nó tới tấp trong đầu óc của tôi. Tôi tu, tôi thấy tôi làm cho tôi mất quân bình; và tôi lập lại trật tự cho chính tôi, là chỗ nào? Cái chơn điển, thanh quang của tôi, lúc tôi giáng lâm xuống thế gian ai cũng mến, ai cũng thương, ai cũng muốn bồng, muốn ẵm tôi; không quen, không biết cũng thích tôi! Đó là cái từ quang của tôi đã có!”

“Mà ngày nay tôi đã mất cái từ quang rồi: tôi ở trong chỗ tranh chấp, không ai thích tôi, không ai muốn hòa với tôi. Cho nên, tôi tu rồi, càng ngày tôi đổi tâm, đổi tánh, tôi mới thấy: chính tôi mới người xây dựng lại sự quân bình trong nội tâm tôi!”

“Và nội tâm tôi là cái gì? Nội tâm tôi ứng dụng bởi điển quang, thức, hiểu, biết và tưởng tới sâu rộng; bất cứ cái chiều hướng xa thiệt xa, gần thiệt gần tôi cũng cảm tưởng được; đó là cái Điển Tâm tôi càng ngày càng quân bình.”

Khi quân bình được rồi, lập lại trật tự rồi, thì các Bạn thấy cái đầu các Bạn là Càn Khôn; cái đầu các Bạn là hòa với cả Càn Khôn Vũ Trụ, là sự thanh nhẹ ở Bên Trên, không còn sự thắc mắc nữa; các Bạn càng ngày càng nới rộng trong nội tâm, ngũ tạng; đó là do sự quân bình mới xây cất từ Hạ, Trung, Thượng:

“Hạ, tôi thanh lọc được rồi, vậy ở đời tôi bị những cái gì? Tình dục ham muốn! Ngày hôm nay tôi đã bớt được tình dục ham muốn.”

Rồi tới cái trung tim cơ thể của chính tôi, tôi mới thấy được cái vạn linh trong cơ thể tôi, nó thanh tịnh; tôi bước qua cái ‘Quỷ Môn Quan’: hồi trước tôi hung hăng, nói ra tôi đánh đập, tôi đòi giết người; nhưng mà bây giờ tôi không có những điều đó nữa; tôi mới xét, ‘Có phải tại tôi không? Phải sự sai lầm của tôi không?’ Tôi mới thấy là tôi mất quân bình !”

“Mà khi tôi thấy rõ sự sai lầm của chính tôi, là tôi đã đạt lại, trở lộn lại với sự quân bình của chính tôi ! Và tôi càng tha thứ, càng thương yêu, càng xây dựng, càng trì niệm những cái phương pháp mà đề ra, là quy nhất cả Càn Khôn Vũ Trụ, là “Nam Mô A Di Đà Phật”; nguyên lý của “Nam Mô A Di Đà Phật” là nó thích hợp với: “NAM” là lửa, “MÔ” là không khí, “DI” là phát triển, “ĐÀ” là màu sắc, “PHẬT” là linh cảm; nó đã quy nhất, là trật tự, trật tự trong cơ tạng, trật tự sự sân si của tôi đã giải tỏa được; và trật tự trong nội tâm tôi; rồi tôi mới hướng lên Bên Trên, thì thấy trật tự cả Càn Khôn Vũ Trụ : đó là Trật Tự Điển Quang !”

[05:08]

Khi đạt được trật tự rồi thì tự nhiên các Bạn nhắm mắt, không còn ở đó nữa! Nghe lời giảng, cũng không còn nữa ! Thì không dính và không có nhớ nữa! Đi rồi! Trở về với trật tự quân bình là “Không”! Lúc đó các Bạn mới được nhận Thanh Quang của Bề Trên: thì lúc mà tai nạn xảy ra, các Bạn tưởng là các Bạn thấy rồi; nhớ là các Bạn biết rồi; nghi là thấy có rồi! Đó, nó nhẹ nhàng ; lúc nào cũng phải quy về cái số “Không”; lúc đó, lúc đó chúng ta mới thấy cái sự quân bình.

Cho nên, ta càng tu càng nhận diện được cái sự Quân Bình Điển Quang Bề Trên đã có từ lâu ; mà chính ta từ đó phân ly xuống thế gian, chớ không phải ở đây tạo ta ra được ! Thì cái sự quân bình nó nằm ở trong đó, và trật tự cũng phải đi tuần tự từ giai đoạn một, nó mới giải quyết được.

Cho nên, con người trong cái cơ tạng con người tham dục, muốn hơn thua : tin thần, thánh cũng muốn tin hơn người ta, à ! Muốn đắc đạo : tu, mới tu cũng muốn đắc đạo à, muốn hơn thiên hạ à ! Cái gì chúng ta cũng muốn hơn thiên hạ hết ! À, đó là cái luồng điển nó tỏa ra, nó thức, nó muốn, nó tiến !

Mà chúng ta giải tỏa được bên trong đó thì nó bừng sáng, nó đi lên ! Thì lúc nào tâm hồn chúng ta cũng nhẹ nhàng, cư tại trần mà không nhiễm trần nữa, hết rồi không, không có xúc phạm ai nữa ! Thấy Trời Đất là trong ta rồi, có thừa bố thí, không đòi hỏi nữa. Thì lúc đó các Bạn mới trở về với trật tự rồi ! Mà trật tự cả Càn Khôn Vũ Trụ ; các Bạn có rồi các Bạn mới phóng cái từ điển trật tự cho nhơn sanh.

Khi những người nào đau khổ, động loạn đến với Bạn, Bạn chỉ có nhìn, cười, là họ cũng được độ rồi ; bởi vì từ điển chúng ta công phu nhiều đêm, nhiều ngày mới có, mà bây giờ chúng ta ban một lúc ! Người phàm, nặng, không thấy ; kỳ thật họ đã hưởng : họ về, rồi họ gặp, rồi nói : “Ô, tôi gặp người này, tôi thấy tôi dễ chịu quá !” Có như vậy không ? Có ! Là cái từ điển Ngài đã ban bố cho chúng ta, chúng ta thấy dễ dãi, chớ không phải là một ông có địa vị tu mới thành đạo ! Không ! Một người chặt củi trên rừng biết tu cũng thành đạo ; một người bán cá ở chợ, biết tu, cũng thành đạo ; một chị bán rau, biết tu, cũng thành đạo !

[07:29]

Cho nên, tất cả do tâm ! Mà nếu chúng ta biết được tâm là chúng ta trở về với trật tự của chính chúng ta và của nhân sanh và của Càn Khôn Vũ Trụ, là tức là cái “Ý”. Bây giờ chúng ta đang tu bằng “Trí”,” Ý” ; bây giờ “Ý”các Bạn muốn tu, tại sao tôi phải nói “Một mình” ? Bây giờ tôi nói “Phần Hồn,” các Bạn không hiểu “Phần hồn” ; “Cái gì là hồn ? Tui đây, mà ổng nói ‘Hồn’ !” Phải không ? Bạn phải tu bằng “Ý” ! Cái “Ý” Bạn giải thoát, ngắn gọn để trở về với cái hồn !

Mà cái hồn không ý á, là cái hồn ma ; không có trí ý, là cái hồn ma ! Cái hồn có trí, ý là Thánh, Tiên, Phật.

Cho nên, con ma nó lay lất từ đây tới đó, rồi gặp đâu nó bám đó, nó không có minh xét được ; nó không có trí ý ! Mà chúng ta tu đây, tu bằng “Trí,” bằng “Ý”. Tôi nói chuyện “Mình” đây là cái ý chúng ta tu chúng ta phải trở về với phần hồn. Mà kỳ thật, có phần hồn, mà không thấy ! Cho nên bây giờ chúng ta phải cố gắng tu giải tỏa, khứ trược lưu thanh, để cho cái hồn nó xuất ra : khi chúng ta định rồi, nhắm mắt, nó xuất ra ! Lúc đó mới kêu bằng nhìn nhận cái Hồn !

Nhưng mà bây giờ nói cái Hồn, thì các Bạn không hiểu ! Phải nói bằng “Ý” ; là mình nè ! Bây giờ mình là cái “Ý” : “Tôi muốn thấy cái hồn tôi, tôi mới tu !” “Tu cho thấy cái hồn ; mình phải tu cho thấy cái hồn của mình !”

Đó là cái ý của Bạn ; để gây cái ý đó mà gây cái phúc điền trong tâm, để các Bạn tiến hóa, và các Bạn càng ngày càng tu càng ngày càng ngắn gọn. Té ra cái sự điều khiển của cái thể xác này là đâu ? Là cái ý các Bạn ! Nó chút xíu à : đang ngồi đó, kêu : “Đứng dậy !” nó đứng dậy ào ào ; các Bạn : “Lấy máy thâu thanh,” nghe rột, rột ào ào ; kêu “Đi ngủ,” nó mang cái xác thiệt nặng nằm trên giường cái “Ịch” ! Cái ý có chút xíu thôi ! Nhưng mà người phàm tu, mới tu, đâu có hiểu được ; không hiểu cái đó !

Cho nên, cái cách giảng để cho người ta thấy dễ, “Tôi còn có cái hồn” ; nói “Cái mình” và “Cái hồn” để hiểu cho rõ vậy. Chữ Việt Nam nó cũng rộng lắm, và nó rất sát nghĩa : “Mình” là cái xác này nè ! Hồi nào tới giờ chúng ta đang si mê cái xác này, mà không biết cái hồn !

Bây giờ mình tu để mình thấy cái hồn ! Thấy chưa ? Mà cái xác này tu, ngắn gọn, không động loạn nữa, thì cái hồn không có, được thanh nhẹ, và xuất ra khỏi thể xác dễ dãi.À, cho nên, mình tu để mình thấy cái hồn ! Bây giờ chúng ta bắt cái xác tu, chúng ta phải sử dụng chữ “Mình,” có nghĩa lý hơn và rõ rệt hơn ! Bắt cái xác Soi Hồn, bắt cái xác làm Pháp Luân, bắt cái xác Thiền Định, bắt cái xác chịu khổ, bắt cái xác hy sinh không đòi hỏi ! Thì tự nhiên “Biển Cho Lặng, Minh Châu Mới Phát” ; lúc đó “Lòng Cho Riêng Mới Gọi Là Thần” : cái lòng chúng ta xuất ra khỏi cái thể xác, là cái hồn chúng ta không còn ngự ở trong thể xác nữa !

Cho nên, tương lai các Bạn mà xuất lên trung tim bộ đầu rồi, các Bạn chỉ trở về chỗ này chút thôi !

Còn xuống ở trong này nó nặng lắm, nó nực, không chịu ! Ở cái giới thanh quen rồi, không muốn về đây, không muốn nhập ở trong xác, mà chỉ ngự vì nhiệm vụ chưa xong : Bề Trên cho chúng ta đi, chưa cho chúng ta đi được ! chớ Bề Trên muốn bắt gom chỗ trung tim bộ đầu một chút xíu là kéo đi về Trời !

Mà kéo ở dưới bàn chân của các Bạn là đem xuống Âm Phủ : cho các Bạn đang, càng ngày càng suy yếu, càng mệt, càng mệt, càng mệt, càng mệt ; rút, rồi cái thì “Hắc bạch không phân minh đi, cái xuất ra ngón chân cái ! Đó là đi xuống địa phủ ! Thấy rõ chưa ?

Cho nên, chúng ta đã biết cái đường đi xuống, đường đi lên, đường trụ, đường sửa ; cho nên, chúng ta càng ngày càng tu càng minh mẫn và phân tách rõ rệt con đường đi ; và lúc đó an tâm thực hiện để đi.

Nhưng mà, “Tại sao tôi thực hiện không được ? Tôi thực hiện, tôi công phu mới có một tiếng đồng hồ nó la mệt rồi, nó muốn bỏ ?” Đó là cái lỗi của Chủ Nhân Ông : tại sao Bạn dẫn nó đi nói dóc, uống rượu, 3 tiếng đồng hồ nó không có thấy mệt ? Mà kêu nó trụ tâm ngồi mình, nó mệt ? Có phải cái trách nhiệm của Chủ Nhân Ông ? Trách nhiệm chỗ nào ? Trách nhiệm của cái Thức, của cái Ý của các Bạn, của cái Thức của các Bạn ; cái Ý Thức của các Bạn không chịu trụ và khai phá cái cơ năng sẵn có của chính mình ! Nên bị kẹt ở chỗ đó ! Thấy chưa ?

Cho nên, mình phải trở lại và khai thác cho tận cùng, là phải làm việc nhiều với chính mình, thay vì làm việc cho người khác : so đo, sân si, nghi ngờ, si mê ; cả ngày tới tối làm ba cái việc không cần thiết không à !

Cho nên, chúng ta trở về với làm việc cần thiết ! Cho nên, bây giờ tôi khuyên các Bạn niệm Phật đi, là việc cần thiết. “Đồng Thanh Tương Ứng, Đồng Khí Tương Cầu” : cơ thể các Bạn mà hít vô thì tất cả phải chịu y một luật như vậy ; mà Bạn làm ở trên này niệm Phật, thì ở dưới nó phải tuân theo lệnh, và nó sẽ làm theo trật tự theo ý muốn của các Bạn.

Lúc đó nó mới chuyển trở về Cơ Quy Nhứt, trụ đỉnh đầu, mới học được chữ “Hòa” với thanh khí điển ở Bên Trên ! Lúc đó các Bạn mới tiến ; lúc đó các Bạn tha hồ, ý tưởng đâu nó đến đó ; không cần thể xác này : “Cư trần không nhiễm trần,” việc không còn phàm tánh so đo nữa ; sống một cảnh vui hòa ! Thì trước mắt các Bạn cũng thấy cảnh ; trên đầu các Bạn cũng thấy cảnh ; nơi các Bạn muốn đến, mở mắt cũng thấy, mà nhắm mắt cũng thấy ! Các Bạn còn so đo cái gì nữa ? Giàu hơn người thường rồi ; tại sao còn đi trong cái lề lối tranh chấp hơn thua ? Cho nên, chúng ta áp dụng cái phương pháp này để khai mở nó ra, và tận dụng khả năng sẵn có của chính nó, mới thực hiện được chữ “Hòa”.

Mà hiện tại các Bạn nhẫn, nhẫn để tìm, khám phá ra ; nhẫn để khai mở ra ; nhẫn để trì kỳ chí để khai thông tất cả những cái sự lố bịch ở bên trong, để nó khai thông Thất Từng La Võng của chính Bạn, các Bạn mới làm chủ ! Chủ Nhân Ông phải nhẫn ; phải nhẫn mới, mới khám phá ra được ! Như các Bạn sửa cái radio mà các Bạn không nhẫn, làm sao các Bạn sửa được ? À ! Sửa được rồi thì các Bạn thấy nhẹ nhàng rồi : bấm đâu nó có âm thanh ở đó rồi !

Cơ tạng các Bạn cũng vậy : trung tim bộ đầu của các Bạn là cái dynamique : ở đây, nó trung tim, thẳng lên Trung Tâm Sinh Lực Càn Khôn Vũ Trụ ! Cho nên, mình chú ý cái trung tim ; cái trung tim này quan trọng : trung tim bộ đầu nó liên hệ với Trung Tâm Sinh Lực Càn Khôn Vũ Trụ ! Càng hướng thượng thanh nhẹ chừng nào, càng minh giải bất cứ một triết lý nào đem tới với chúng ta ! Đó là “Điển hòa với Điển” ! Thì cái trí chúng ta mới có chỗ chứa sự sáng suốt của Bề Trên !

[14:00]

Lấy oán làm ân, các Bạn phải thấy rằng, khi các Bạn gặp bất cứ một người nào, các Bạn tin Thượng Đế thì các Bạn là Thượng Đế đang đến với Bạn ; thì Bạn mới làm được việc này : “Thượng Đế đến dạy tôi cái gì đây ? Chửi vô mặt tôi !” Chửi vô mặt Bạn, đập bàn chửi Bạn ; thì Bạn bây giờ quýnh rồi, bây giờ làm sao ? “Tôi phải lui về chỗ tôi sẵn có !” Là chỗ nào ? Chỗ thanh tịnh ! Các Bạn đã biết cái vốn của các Bạn là thanh tịnh ; cứ cho nó chửi đi, cho nó đánh đi, cho nó đập đi ; nhưng mà các Bạn lui về thanh tịnh !

Thì nhờ cái gì Bạn được thanh ? Khi mà Bạn lui tới tận cùng, thì Bạn thấy : thanh tịnh là không ai ăn cướp được ! Cho nên, các Bạn lấy oán làm ân : “Nhờ ông đó tôi mới biết đạo ; nhờ ông đó tôi mới biết cái ngôi vị của tôi ; nhờ ông đó tôi mới thức tâm là tôi không mất người Bạn hung hăng ; mà người Bạn đó sẽ trở nên người Bạn hiền ; vì tôi nhẫn nhịn ! Mà trong cái nhẫn chừng nào thì tôi lui về dung điểm sẵn có của chính tôi !”

Bạn có thể đắc đạo trong một phút Đại Nhẫn của Bạn !

Các Bạn tu đây là nhẫn chớ ! Bạn ngồi đây, xếp bằng, Pháp Luân Thường Chuyển ; cái gì nó đập Bạn ? Đồ ăn nó đang đánh Bạn đó ! “Ăn no vô mà không biết sắp đặt cho tao ; tao đập cho Mày chết !” Đó, nó đang đánh ! Nhưng mà các Bạn luôn luôn lấy oán làm ân : nó làm các Bạn đau bụng nè, nó làm Bạn mệt mỏi nè, nó làm Bạn buồn ngủ ; “Nhưng mà tôi sẽ chiến thắng, chiến thắng bằng một cái lòng từ, nhẫn, hết sức nhẫn ; nhẫn để xây dựng !” Thấy không ? Đó !

[16:07]

Rồi từ đó các Bạn trở về với thanh tịnh : các Bạn thấy rằng, “Cái tụi này nó đập tôi, nhưng mà tôi phải thương !” Bạn có bỏ nó được không ? Mai Bạn phải lo cho nó ! Bữa nay nó bắt Bạn ỉa chảy, đau bụng, nhưng mà mai Bạn phải thương nó, không bỏ nó được ! Bạn đã về thanh tịnh là nhờ nó Bạn giải quyết được một việc rất mừng : từ cái đau bụng, mà hết đau bụng : “Thằng đó nó chửi tôi ; ác ôn vậy, mà bây giờ tôi thấy nó bệnh, chớ tôi không có bệnh !” Tại sao nó lại chửi người như vậy? Tôi ví nó là tôi: nếu tôi như vậy là tôi là thằng khùng rồi ! Tôi nói, đối phương nó khùng; bây giờ làm sao cứu nó?” Huynh đệ chúng ta thương, nhịn: có thì giờ rảnh rỗi, thăm, đem cái từ tâm trìu mến để độ nó; vì nhờ nó ngày hôm nay chúng ta mới thấy sự sáng suốt! Mà sáng suốt là gì? Nhận thức ra đối phương bệnh! Mà đã học y sĩ hồi nào đâu. “Nhờ thanh tịnh tôi mới biết được cái bệnh của đối phương!” Thấy không? “Tôi học một khóa Y Học, mà không biết!” Nhẫn vô cùng để thấy.

Cho nên, cả vợ chồng ở thế gian cũng vậy : gia đình, nhẫn thiệt nhẫn mới thấy thương chồng ; nhẫn thiệt nhẫn mới thấy thương con ; nhịn thiệt nhịn mới thấy thương vợ ! Còn ào ào, đâu có thấy ! Nhưng mà nhịn, phải có một người nhịn mới học được người ào ào tấn công mình, và mình thấy “Lấy oán làm ân” ! Như bây giờ, các Bạn tu, vợ không tu, nó phá các Bạn, nó chửi, nó coi rẻ các Bạn ! Các Bạn nghĩ cái gì bây giờ ? Các Bạn nghĩ tới Đức Phật Thích Ca, nghĩ tới Ông Tám hồi trước ổng tu làm sao ? Bị bà Tám chửi, hành đủ chuyện, mà ổng vẫn thanh tịnh ; vì ổng muốn cứu gia đình, và ổng sử dụng đối phương kích động, đó là ổng thấy bằng đầu là oán nhưng mà đó ân nhân thật sự : “Vì quá thương yêu mình mới chửi mình ; quá thương yêu mình mới phá mình !” Thì phải lấy oán làm ân.

Cái oán là với chuyện đời thôi, kỳ thật đó là ân nhân : nó đem cả khối óc mà nó muốn thay đổi tư tưởng của chính mình ! Hỏi chớ, tình thương nó nhiều hơn mình không ; nó thương chồng nó nhiều không ; thương vợ nó nhiều không ? Hết sức thương, nó mới nhọc công rày la như vậy : nó sợ thằng đó điên, sợ vợ nó khùng !

Nhưng mà người tu, luôn luôn bây giờ biết làm sao giải thích ? Tập quán của đối phương thì phải động loạn ; nhưng mà ngày nay mình thanh tịnh, thì đối phương chống, là đúng rồi ! Ngày nay chúng ta lấy oán làm ân : chống chúng ta, nhưng mà nó là ân nhân, nó là vị cứu tinh trong cuộc đời của chúng ta ; không bao giờ nó bỏ chúng ta ! Thấy rõ điều này không ?

Cho nên, lấy oán làm ân ; các Bạn bây giờ phải học “Lấy Oán Làm Ân” : cha chửi, anh chửi, em chửi; vì tội gì? Tội đi tu không à! Tu để làm gì? Để biết thương yêu. Tu để làm gì ? Để biết xóa bỏ hận thù. Tu để làm gì? Để cứu độ chúng sanh. Việc làm vĩ đại; nhưng mà chúng sanh không biết, chúng sanh cũng có quyền chửi tự nhiên! Ông Trời giáng lâm xuống thế gian còn bị phỉ báng mà, huống chi chúng ta !

Cho nên, luôn luôn phải lấy oán làm ân, mới đo lường sự thanh tịnh của Bạn được. Còn nếu các Bạn không biết lấy oán làm ân, thì các Bạn tu mười kiếp nó cũng vậy đó thôi! Bạn có thước mà không biết sử dụng: người chửi Bạn là cái thước Trời, Thiên Xích, đang đo lường sự thanh tịnh tiến hóa của chính Bạn; nhưng mà các Bạn không biết sử dụng, chống trả trở lại, thắng cho được! Thắng được để đứng đó, chớ làm cái gì? Thua đi, ta mới có cơ hội đi! Đi rồi, chúng ta mới cứu người!

Như tôi đã thường nói: Nhiều người, ra đường bị con chó rượt trối chết, chạy vô nhà thờ thấy hình Chúa đứng đó, con chó không theo nữa và không nhảy vô nhà thờ cắn! Tại sao? Cái chỗ nghiêm trang kính trọng của mọi người, vạn linh hướng về đó, thì chuyển tâm được : ác thú cũng phải trở nên hiền ! Chúng ta thấy không ? Cái sự oai nghiêm thanh tịnh là giá trị! Mà hỏi: rồi thì chúng ta theo Chúa ta tu, theo Phật ta tu; rồi, ta thành Phật rồi, thành Chúa rồi, ta bỏ con chó sao? Ta phải cứu nó chớ! Lấy oán làm ân; thấy không? Nó là ân nhân đưa ta về Trời! Sự kích động của thế gian là ân nhân đưa chúng ta giải thoát. Cho nên, lấy oán làm ân; phải luận như vậy mới là đúng nghĩa.


----
vovilibrary.net >>refresh...