[19860504L3]
THIỀN VIỆN VĨ KIÊN: KHÓA 3: NHẪN HÒA
Bài GIẢNG KHAI MẠC - Ngày 04/05/1986
Hôm nay là ngày vui lành, là ngày đầu tiên của Khóa 3. Khóa 3, lấy danh là "Nhẫn Hòa": kiên nhẫn duy trì học hỏi, hòa hợp với nhau, ngày nay mới đi trong cái thức nhịp nhàng mà đến đây, tuy căn nhà nhỏ hẹp, nhưng mà tâm chúng ta thanh nhẹ và lớn rộng; tâm chúng ta nuôi dưỡng về tiền kiếp thanh nhẹ, chúng ta không còn nung nấu cái bản thể gồ ghề như hiện tại, nhưng mà chúng ta phải nhớ rằng tiền kiếp của chúng ta ở trong cõi thanh nhẹ, ngày hôm nay chúng ta mới có cơ hội hội ngộ lẫn nhau trong căn phòng nhỏ hẹp, nhưng tâm tư của chúng ta đều hướng thượng, xóa bỏ tất cả những sự trần trược trong nội tâm để tự động nhận thức ra thế gian, cái gì kêu bằng nghiệp?
Nhưng ngày hôm nay chúng ta thức tâm rồi, chúng ta phải dứt bỏ nghiệp tại tâm, nhiên hậu chúng ta mới thấy được Bề Trên là ai, thiêng liêng là gì?
Chính phần hồn của chúng ta là thiêng liêng đang ngự trong Tiểu Thiên Địa này, nhưng mà không hay, không biết, không hướng thượng, không thấy tiền kiếp, không thấy căn cội của chúng ta, không biết ta do đâu đến đây, rồi sẽ về đâu? Tai hại vô cùng, trong sự tranh chấp tăm tối nhỏ hẹp, mà quên sự tương đồng lớn rộng của Càn Khôn Vũ Trụ; quên cả đấng Cha Lành kính yêu đã nhiều kiếp nung nấu chờ đợi, mong sự tiến hóa dũng cảm của chính con Ngài; nhưng càng ngày nó càng yếu đi vì ngoại cảnh, vì sự tranh chấp, vì sự đua đòi bất chánh tạo cho nó càng ngày càng yếu hèn và không biết sử dụng khả năng sẵn có của chính nó, và quyền tối hậu của chính nó, quên luôn: là tha thứ và thương yêu!
Chúng ta ngày hôm nay đã học được một giai đoạn tha thứ và thương yêu, chúng ta mới khăn gói đến đây. Nói về tình đời, chúng ta đều là thua thiệt, không có ai có kiếm đồng xu lời khi đến đây; nhưng mà tại sao chúng ta đến đây? Chúng ta đến đây để học cái gì? Để tìm lại cái gì?
Chúng ta đến đây để học những gì mà chúng ta có thể tháo gỡ được nghiệp tâm. Và chúng ta thu lại những gì?
Những cái ta đã mất bao nhiêu kiếp, vốn “Không” mà quên Không, đòi Có; thành ra động!
Chúng ta vốn là không: nếu các bạn trở về với trung tim bộ đầu, các bạn thấy vốn là không, thì căn phòng này có thể chứa cả ngàn sanh linh đồng nghe, đồng hiểu, đồng tiến, đồng thanh tương ứng đồng khí tương cầu bởi Điển Quang thanh cao hòa hợp với cả Càn Khôn Vũ Trụ; chúng ta lại nới rộng kiến thức của chúng ta, thấy rằng trong Ba Cõi chúng ta có, có sự hiện diện của chúng ta: Thiên- Địa- Nhân, chúng ta có: rõ ràng đã cấu trúc trong cơ thể này, đã làm bằng chứng cho chúng ta thấy rằng: ta đang ngự trong cái Tiểu Thiên Địa này, và ta đang điều khiển cái Tiểu Thiên Địa này, ta đang trách nhiệm cho cái Tiểu Thiên Địa này; mà không bao giờ chịu làm việc ở bên trong! Có ngôi, có thứ, có vị trí; không chịu làm việc, hướng ngoại! Thậm chí nghe thiêng liêng ở đâu, chúng ta cũng tung bay đi tìm! Sự hiếu kỳ!
Nhưng mà đó là đại phước, chúng ta biết đi tìm, còn hơn là không đi tìm!
Không đi tìm, dồn cục tự ái, rồi làm cho chúng ta kẹt! Cho nên, ngày hôm nay các bạn biết cái phương thiền này giúp đỡ cho các bạn lập lại quân bình để hiểu bạn hơn. Đạt tới thanh tịnh, biết bạn từ đâu đến đây, rồi sẽ về đâu?
Cho nên bạn, giai đoạn đầu cũng là hiếu kỳ khi tới tầm cái đạo này; nhưng mà càng ngày càng tu thấy mình càng ngày càng tăm tối, thấy mình có sẵn biết bao nhiêu công chuyện, mà không chịu sử dụng; biết bao nhiêu cơ giới, thanh lẫn trược, mà chưa bao giờ rờ mó được, ẩn tàng ở bên trong; rồi hướng ngoại tranh chấp, tự tạo sự mơ hồ, rồi không có tiến hóa được! Rốt cuộc gom lại có một câu: “Ông tu, ông đắc; bà tu, bà đắc”; phải tu!
Người thế gian thiếu tu cho nên động lòng Trời; ông Trời mới giáng lâm xuống thế gian nhắc nhở chúng sanh phải tu. Tu để làm gì?
Tu là tu bổ sự khiếm khuyết. Vì con của Ngài giáng lâm xuống thế gian đem sự sáng suốt phục vụ trong ô trược tranh chấp, eo hẹp và không khai triển, mà nó chưa bao giờ chịu sử dụng cái quyền năng tha thứ và thương yêu!
Nó phải biết tha thứ và thương yêu nó mới thật sự giàu mạnh, nó mới thực sự xứng đáng xưng nó là con của Trời. Nó không biết tha thứ thương yêu, thậm chí những lời nhắc nhở quý báu, nó còn từ khước và không nghiên cứu, không chịu học, và không chịu nhận thức ra chân tướng của chính nó: Chính nó là loại đó, chính nó là loại biết thương yêu, chính nó là loại biết tha thứ; mà không bao giờ chịu sử dụng; cho nên tạo khổ cho chính nó triền miên; học đạo, không hiểu đạo; tu,không hiểu hành; miệng nói tiến, tâm không đi; thì làm sao được?
Cho nên, ngày hôm nay cái pháp Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí nó đã dẫn các bạn đi đến một chỗ thanh nhẹ hơn hồi trước rồi. Hồi bắt đầu tu các bạn động loạn nhiều, tranh chấp nhiều, ngày nay bớt rồi; thì các bạn bước thêm một bước nữa để tháo gỡ nghiệp tâm.
Sự mong muốn của chúng ta đều là động loạn; chúng ta tháo gỡ nó đi, bình thản trở về với thanh tịnh sẵn có của chính chúng ta, để tận hưởng nó và sử dụng nó, mới đem lại sự bằng an trong nội tâm, nhiên hậu mới ảnh hưởng tới các giới.
Người thế gian đã tăm tối còn muốn biết, “Tiền kiếp tui là cái gì? Tui là ông gì? Tui là bà gì? Tại sao tui ở đây?
Nhưng mà không chịu sửa, dù có biết hết tiền kiếp đi nữa, không chịu sửa thì tánh nào, tật nấy không có bao giờ phát triển!
Cho nên, tôi khuyên các bạn phải tu đi! Chính tôi là con người đã ở trong tâm trạng hiếu kỳ của các bạn, không khác một ly một tí nào hết; một thứ, mà thôi; nhưng mà ngày hôm nay tôi đã kinh nghiệm, tôi đã thấy rõ rồi: chúng ta phải tu, chúng ta phải tháo gỡ; chúng ta mới biết nguyên căn của chúng ta.
Bây giờ Bề Trên cho chúng ta biết rằng ta là Thượng Đế rồi; đâu có ai làm sao mà tin được ta là Thượng Đế? Tưởng là Thượng Đế lớn lắm, rộng lắm! Không phải đâu! Thượng Đế đã hạ hết lời nói cho chúng sanh biết rằng: “Các Con đau khổ, là Cha đau khổ! Đồng trong một hành trình, trên một hành trình của các Con với Cha là một; có gì đâu mà xa cách!” Nó nằm ở trong tâm các bạn; nó nằm trong hơi thở của các bạn; nó nằm trong diệu tâm, diệu huyền, diệu thức của các bạn!
Chính Ngài đó, không có đâu xa, không phải mắc công đi tìm! Nếu các bạn lui về thanh tịnh thì Ngài đó, Ngài chỉ ngự trong cái dinh thự thanh tịnh, mà thôi, vì Ngài là Đại Thanh Tịnh. Chúng ta có tệ nhất đi nữa chúng ta ráng tu đến thanh tịnh, chúng ta mới đón được Ngài.
Chúng ta thiếu thanh tịnh, đâu có đón được Ngài!
Muốn có thanh tịnh, phải dọn dẹp, phải hòa hợp, phải khai triển; thì lúc đó mới thực sự đón được Thanh Quang Điển Lành! Cái đó là tự động như vậy.
Cho nên, ngày hôm nay quan trọng nhất là cái kỹ thuật tu học.
Càng tu các bạn thấy càng sai lầm, trì trệ; từ nhiều kiếp, chớ không phải một kiếp này. Chúng ta ác vô cùng, nghĩ chuyện hơn thua, nghĩ chuyện ác độc, nghĩ chuyện tranh chấp, nghĩ chuyện phá hoại giết chóc; nhưng mà phần xây dựng không có bao nhiêu! Kể cả hai vợ chồng có lý luận cho cách mấy, âu yếm cho cách mấy, xây dựng cũng không được bao nhiêu, toàn là sự tranh chấp! Các bạn không tin tôi, các bạn mỗi khi tranh chấp, ghi một chấm thôi! Một ngày bao nhiêu sự tranh chấp đối với hai vợ chồng, đừng nói đối với chúng sanh.
Cho nên, chúng ta tu phương pháp này tự sửa mình: Soi Hồn để khai cái luồng trung tâm điển bộ đầu, phóng lên hòa hợp với Bên Trên, bên trên mới chiếu cho chúng ta.
Chúng ta làm Pháp Luân Thường Chuyển: đem cái nguyên năng sáng suốt của cả Càn Khôn Vũ Trụ chiếu rọi tâm can của chúng ta, bổ túc để khai triển phần ô trược tiến hóa thanh lọc tới vô cùng, đạt đến sự quân bình giữa hai giới Thanh,Trược như nhau.
Thiền Định để chi? Để ổn định luồng thanh điển của chúng ta trụ, hóa, tiến, thăng; mới giải tiến được cái phần tâm linh sẵn có.
Cho nên, cái phương pháp này là gấp rút và rất vắn tắt để độ cho các bạn.
Nhưng mà tình đời nó nhiều chuyện, nó lôi cuốn các bạn, nó đòi hỏi các bạn trong cái lý tranh chấp; nói được, không làm được mà cũng ráng nói, cũng ráng biện hộ, cũng ráng tranh chấp, tưởng ta là sáng!
Vì cái sự sai lầm đó cho nên chúng ta bị sa đọa xuống thế gian tới ngày hôm nay: đem cái sáng suốt phục vụ cái chuyện không cần thiết; cho nên chúng ta bị kẹt!
Cho nên, chúng ta lui về sự thanh tịnh rồi, chúng ta thấy sử dụng lúc nào cũng đúng mức, lời nói không âm thinh, lời nói không văn tự, đó là chơn lý không thay đổi trong tâm. Cho nên, nhiều khi các bạn nghĩ những lời lẽ rất hay, rất siêu diệu, “Ngày mai tôi sẽ tác văn rất hay”; nhưng mà tới đó nó gom gọn có chút xíu thôi! Là vì sao ? Vì sự trần trược không có thể chứa được, cho nên con người đều giới hạn: muốn học chân lý qua khối óc con người luôn luôn bị giới hạn và không có khai triển được.
Cho nên, chúng ta tu, càng tu càng thấy trì trệ, càng tu càng cần kỹ thuật tháo gỡ.
Kỹ thuật tháo gỡ do đâu ? Do sự kích động và phản động, lấy oán làm ân, chúng ta mới mở được. Nếu không biết lấy oán làm ân, không bao giờ mở được và chỉ kẹt them, mà thôi! Chúng ta chấp nhận, hoàn cảnh nào đưa đến cũng là Thượng Đế đưa đến; Thượng Đế dạy chúng ta, cho chúng ta cái cơ thể cấu trúc bởi siêu nhiên mà có này, là Ngài kích động và phản động thử tâm chúng ta từ giờ, phút, khắc, để chúng ta tự hiểu, tự thức, tự đi; chớ Ngài không có dẫn chúng ta đi nữa! Ngài mở trí cho chúng ta là quá hạ mình rồi! Chính ta phải tự đi!
Cho nên, sự cố gắng đó, càng ngày các bạn ý thức được nhiệm vụ của các bạn thì các bạn sẽ làm một việc cho tất cả mọi việc: các bạn thành đạo, thì những người xung quanh sẽ có hy vọng thành, sau cái kỹ thuật của các bạn đã thực hành.
Cho nên, chúng ta không phải ôm những cái lời của Thiêng Liêng, những cái lời của Bề Trên; ca tụng quá mà bỏ mình cũng không được nữa; đã ca tụng mấy ngàn năm rồi, cả triệu năm rồi: đấng nào hay thì chỉ có ca tụng thôi, chớ không chịu thực hành!
Cho nên, ta phải ăn năn hối cải và làm cuộc cách mạng của tâm linh, sửa chữa phần sai lầm của chúng ta; phân ra hai khối. Phần Hồn là phần sáng suốt liên hệ với Bề Trên, luôn luôn trong từ tốn, phóng luồng điển từ ái cho cái cơ tạng này phải làm việc đứng đắn, khai triển hợp thức, hợp thời; lúc nào chúng ta cũng không có tin cậy nơi cái Tánh phàm trược của chính chúng ta nữa. Phải phản đối và khai phá nó ra, thì các bạn mới tìm được cái hạt kim cương sẵn có ở trong nội tâm của các bạn: nó lóng lánh, nó đang ẩn núp ở bên trong tâm thức của các bạn, mà các bạn làm Pháp Luân Thường Chuyển rồi nó giải ra. Nó giải ra rồi, luồng điển nó trụ đâu? Nó trụ ngay trung tim bộ đầu; thì cái điển nó phóng đi lên, thì Bề Trên người ta cũng làm Pháp Luân Thường Chuyển của chư Phật, chư Tiên, người ta chuyển, người ta rút mình đi lên,thì mình mới được thường độ thăng hoa.
Cho nên, nhiều người tu tới bây giờ cứ nói: “Tui mong được Ông Tám độ, Ông Tư độ, Ông Tiên độ, Thượng Đế độ!” Không có ai độ nữa đâu; độ một lần một thôi, còn hành là do mình. Hỏi chớ, bạn thiếu gì mà kêu người ta độ? Tứ chi bạn đủ, ngũ tạng bạn đủ, ngũ uẩn bạn đủ; thiếu cái gì mà kêu ông Trời ráp thêm? Không có vụ đó!
Bạn bị kẹt, bị giam hãm trong cái Ngũ Hành Sơn này, mà không có lối thoát! Cũng như Tôn Ngộ Không, 72 phép màu,còn bị giam hãm trong Ngũ Hành Sơn như các bạn! Các bạn bây giờ đang bị giam trong Ngũ Hành Sơn chớ làm cái gì? Bây giờ muốn làm sao thoát ra cái Ngũ Hành Sơn này?
Phải chấp nhận, thanh tịnh! Càng thanh tịnh, càng được nhẹ; càng thanh tịnh, càng được nhẹ. Tôn Ngộ Không phải tu 500 năm mới thoát ra được! Bây giờ các bạn đang bị giam rõ ràng, càng thanh tịnh đi, thì các bạn đi trong nháy mắt. Gương trước đã cho chúng ta thấy, ta là người đi sau: Tôn Ngộ Không ngộ có chữ Không; mà chúng ta còn chấp, thì làm sao mà ngộ được? Thậm chí những người có thiện tâm đã in ra những cuốn băng, những lời giảng siêu thượng thừa để độ chúng ta, cho chúng ta hiểu nguồn gốc của chính chúng ta, toàn là lợi ích của chúng ta không; rồi viết ra những cuốn sách, chép những cái sử ký, những này kia, kia nọ để chúng ta có cơ hội giải trí; chúng ta cũng từ chối nữa!
Đọc đi, để cho nó mở trí, vì bạn không có thì giờ dạy Lục Căn Lục Trần; Lục Căn Lục Trần phải có bằng chứng; các bạn phải nghe, phải đọc sách để cho nó hiểu, nó thức.
Còn các bạn có cái Pháp, là các bạn làm chủ để hành, khai triển! Cái pháp đó là khứ trược lưu thanh, nó phải thanh lọc. Nó thanh lọc cái luồng điển nào? Trược thì tự nhiên, tự động nó phải dang ra; luồng điển nào thanh thì nó lưu tâm; các bạn làm món quà giải trí trong lúc tu trên đường có thể vấp ngã.
Lời của Cha dạy cũng chỉ là cái phương tiện để cho những hành giả đi giữa đường khát nước kiếm nước uống; đói, kiếm cơm ăn; đó! Những lời giảng đó là để thức tâm. Thức tâm là chi? Để chúng ta trở lại con đường dũng tiến thanh tịnh của chính chúng ta, không bị bơ vơ giữa đường nữa: “Trong lúc đau khổ, tui không còn đau khổ nữa; tui thấy tui bất diệt, tui đâu còn gì đau khổ? Tui có Cha, Mẹ trên Trời, tui có anh, em tại thế, tui sống một cách đầm ấm, tui sống một cách ấm cúng vui vẻ; tui còn gì đau khổ mà tui còn than vãn với ai nữa? Tui còn xin xỏ với ai nữa?” Thì khối tà không thể phỉnh chúng ta được.
Chúng ta nắm chơn lý và tưởng chơn lý, thực hành chơn lý, truy tầm chơn lý, thì không bị kẹt nữa; các bạn thấy không? Toàn là những cái gì đã đem tới cho chính chúng ta; người Vô Vi không có sợ; nhận, nghe, học, tiến, và cám ơn vô cùng,và nguyện sau này chúng ta có đắc được, hiểu được một điều gì, chúng ta khổ hạnh để độ người khác. Nhận những cái gương lành đó là tốt cho chính chúng ta và giải nghiệp cho chính chúng ta, và không bao giờ chúng ta còn những nạn tai nữa, và không còn những ý nghĩ độc ác để hại người khác! Toàn là cứu độ!
Cho nên, cái lợi của người tu Vô Vi luôn luôn có những món quà quý để cho họ có cơ hội giải trí lành mạnh trên con đường thăng hoa của phần Hồn, và không bị kẹt ở lại thế gian. Tại sao những vị giáng lâm siêu phàm xuống đi tìm những người tu Vô Vi? Những khối khác lại không đi tìm thẳng; vì sao?
Vì những người tu Vô Vi họ đã khổ nhiều, họ đau buồn nhiều, họ thức tâm nhiều, họ nguyện thực hành, họ khép mình ngồi thiền, Bề Trên phải chứng giám cho họ. Nhưng mà nói về đời, lường gạt, họ không có thua ai; họ cũng mánh lới đủ thứ, nhưng mà họ đã gạt bỏ những chuyện không cần thiết, và họ đã trở về với con đường cần thiết; thì Bề Trên phải thương! Cha mẹ trong gia đình mà thấy đứa con biết ăn năn hối cải, vàng không đổi! Cho nên chúng ta được ân phước đó, chúng ta thấy chúng ta du côn, chúng ta xấu xí, chúng ta không tốt, chúng ta phạm tội nhiều nhất ở trần gian này; và chúng ta cố gắng tu lại được thường độ!
Đừng cho cái thường độ đó là hãnh diện, đừng cho cái đó là phước; nhưng mà chúng ta cố gắng đi tới, đi nữa, đi vô cùng!
Các giới khác sẽ thường độ chúng ta vì chúng ta trong Thức Vô Cùng, và chúng ta là phần Hồn Bất Diệt; đâu có cho cái gì là kêu bằng kiêu hãnh đâu, đâu có cho cái gì kêu bằng đắc đâu; toàn là đang học và đang tiến để biết ta hiếu học, hiếu tiến; thì ở các giới, kể cả ma quỷ chớ đừng nói Thần, Thánh, đều quý chúng ta và trọng chúng ta! Cái ý chí đó là vô cùng;mà nếu chúng ta chịu thì chúng ta đạt, còn nếu chúng ta không chịu thì chúng ta thật sự là thua lỗ dồn cục một đống!
Các bạn xem, cục đá nó cứng đầu hơn các bạn nhiều, các bạn với tâm đời, mắt đời, các bạn cũng phải tính cho nó bao nhiêu ngàn năm nữa nó mới được về Trời? Chờ nó mòn nó mới về Trời được; thì cái nghiệp chúng ta mòn, chúng ta mới về Trời được! Nếu mà chúng ta còn vun bồi tự ái như hòn đá kia, thì khi nào chúng ta mới có cơ hội về Trời?
Chúng ta biết rồi: “Tôi có Trời, Cha Trời, Mẹ Trời; tôi có cảnh Trời, có Bồng Lai Tiên Cảnh, chừng nào tui mới đi được? Tôi phải dẹp tự ái! Tôi có khôn hơn nó chỗ đó: tôi biết tôi có thể dẹp được, thì tôi dẹp, tôi hạ mình xuống. Hạ mình xuống thì tự nhiên tôi là người dẹp tự ái, và phần thanh điển của tôi được thăng hoa! Thì cái dịp về Trời là nơi quê xưa chốn cũ tôi không có khó khăn. Mà nếu tôi không chịu dẹp cục đá đó thì mãi mãi, đời đời tôi chỉ ở đây mà thôi! Nếu tôi hiểu được cái hay của Thượng Đế là cái hay của chư Phật, chư Tiên, tôi ca tụng cái hay của chư Phật, chư Tiên, mà tôi quên dẹp cái cục đá tự ái này; cũng không bao giờ đi đến đâu, cũng vẫn bị giam đó, vì Luật Trời là Luật Trời, không thay đổi được, không có sự gia giảm!”
Chính các bạn là người phạt các bạn và thưởng các bạn, mà thôi! Nếu các bạn ăn năn tu, các bạn là một người thưởng các bạn; còn các bạn không chịu ăn năn tu học, thì các bạn là một người phạt các bạn, mà thôi! Hỏi, lấy cái gì làm bằng chứng rằng phạt?
Từ nhỏ lớn lên, học có bằng cấp rồi cưới vợ, đẻ con, mua nhà, sắm xe, cạnh tranh với thiên hạ; nghiệp buộc nghiệp, cột mình vào cây, không có lối thoát; kẹt một chỗ, không có tiến triển nổi! Hiện tại ngồi đây cũng nhiều người đã và đang kẹt, không có phải là thoát được đâu, trừ khi người đó chịu lui trở về với dung cảnh thanh tịnh sẵn có của Người; hướng thượng, hoàn toàn hướng thượng dứt nghiệp tâm thì mới thực sự được hưởng cảnh nhàn hạ.
Đang sống với thanh khí điển cả Càn Khôn Vũ Trụ, mà không sống được nhàn hạ là uổng lắm! Biết những hơi hít thở của chúng ta là vô cùng, từ ngoài vô trong, từ trong ra ngoài, tự tiện khai triển, tự do một triệu phần tram; không làm thì mình tự gạt mình! Thấy rõ chưa? Cho nên, chúng ta phải câm cái mồm trong thanh tịnh.
Những ngày các bạn về đây, gia đình Vô Vi, chính các bạn là người đóng góp; ngày nay các bạn có cái chỗ an tọa, thanh tịnh, nghỉ ngơi để thức tâm; thấy rõ chưa? Ở gia đình của các bạn, sớm mơi tới chiều đã tranh giành động loạn từ cái miệng các bạn, từ cặp mắt các bạn, từ lỗ tai các bạn, từ lỗ mũi các bạn nó làm cho các bạn động loạn càng động loạn thêm rồi không có lối thoát; mà ngày hôm nay các bạn về tới đây rồi, về ngôi nhà của các bạn đóng góp tại thế gian.
Còn cái nhà vĩnh cữu là cái xác các bạn đây nè, và truy tầm được cái cấu trúc siêu nhiên của thể xác này, các bạn mới minh cảm được cái đời đời bất diệt ở Bên Trên, từ Không mà Có; nó phải 7 ức niên mới có! Thì ngày hôm nay chúng ta truy tầm tới đó là về đâu? Về Không!
Khi các bạn truy tầm trở lộn về và khám phá được cái Tiểu Thiên Địa các bạn rồi, các bạn kêu bằng “Ngộ Không”; không khác gì Tôn Hành Giả đang ngộ Không và giữ Cửa Trời; Ngài cũng muốn chúng ta ngộ Không; Ngài đâu có truyền võ cho chúng ta nữa, Ngài kêu chúng ta tu: “Phải tu, phải có đức độ, phải có hào quang mới nhập Cửa Trời được!” Bộ đầu các bạn không có hào quang, không nhập Cửa Trời được; không ai rước các bạn, không ai đón các bạn!
Cho nên vì đó chúng ta về đây học cái Khóa Điển Quang: trung tim bộ đầu chúng ta niệm Phật; trì niệm rồi các bạn thấy bộ đầu rút lâng lâng đưa các bạn đi, đi đến đâu các bạn mừng đến đó; chớ trước kia các bạn không thoát ra được cái bộ đầu một ly! Ngày nay các bạn thoát được một tấc, không có chê; rồi nó sẽ đi tới một thước, một trượng như không; không có khó khan; nháy mắt là các bạn đến nơi rồi! Sự thanh nhẹ hòa hợp với thanh nhẹ, chỉ có nháy mắt mà thôi!
Nhưng mà ở đời này, nhiều người động loạn nói: “Chừng nào tui mới được?” Hồi xưa người ta nói, “Chừng nào mới có máy bay?” Bây giờ có máy bay rồi, chúng ta thấy rõ. “Chừng nào tôi mới có chiếc xe hơi? Bây giờ có chiếc xe hơi rồi, tui thấy rõ!” Không ai tin, nhưng mà phải có! Thì ngày hôm nay chúng ta nói, “Xuất hồn”; đâu có ai tin, nhưng mà bắt buộc phải có, vì chúng ta đã giáng lâm xuống thế gian, hội nhập trong cái cơ cấu thể xác này đã mấy chục năm nay thôi, đừng có nói lâu.
Chúng ta đã giáng lâm đem sự sáng suốt hộ trì cái thể xác eo hẹp; mà trong lúc giáng lâm là vốn “Không”, vô tư, ai cũng thương, ai cũng mến, ngày hôm nay kẻ ghét, người thương; chúng ta đã thấy tội lỗi chưa, sai lầm chưa? Thì chúng ta tu để trở về với sự trọn lành đó, trở về sự dũng mãnh, thanh tao, đẹp đẽ như lúc sơ sanh; tâm ta vô tư ai cũng quý mến, tâm ta động loạn thì kẻ ghét, người thương; nó rõ rệt như ban ngày! Chúng ta thấy nghiệp là gì: đó là nghiệp; kẻ ghét, người thương là nghiệp rồi, nó trói buộc rồi! Mà cái Thức Hòa Đồng các bạn mở rồi thì nó đâu còn nữa?
Mà lấy cái gì để mở Thức Hòa Đồng? Dụng Tâm Điển trì niệm danh Phật, trì niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” là cái Thức Hòa Đồng nó mở ra, mặt mày sáng suốt vui tươi, tự chủ, không còn lệ thuộc nữa, không phiền để Bề Trên nhập xác dạy đạo nữa! Chính ta là người thăng hoa đi tầm đạo nó mới chắc; được một ly, hay một ly; còn nhập xác mà chỉ điểm là cũng chưa có tiến được.
Cho nên, phải khổ hạnh; khổ hạnh thì chư Phật, Phật Tổ mới chứng tâm; chúng ta khổ hạnh tu thì Bề Trên chắc chắn là phải chứng tâm rồi! Chúng ta đi tới trình độ thanh nhẹ, hòa với thanh nhẹ, thì tương ngộ với ông Phật đâu có khó khăn! Nặng mà muốn đi tìm ông Phật, làm sao được?
Chúng ta phải dứt khoát mổ xẻ cái điểm này: thượng, trung, hạ bất nhất, không có hợp, thì chúng ta bây giờ đã có cái Pháp Luân Thường Chuyển để khai mở hợp nhất lên trung tim bộ đầu, Ngũ Uẩn giai không: bạn ngồi đây nhưng không phải ngồi đây, bạn đi nhưng không phải đi, bạn ngủ nhưng không phải ngủ; đó là đi đến cơ hội thức tâm rồi; bạn thấy chưa?
Cho nên, con đường tu học phi thực tế luôn luôn phải có sự thực tế mà tự kiểm chứng lấy mình, mới tiến hóa được. Bây giờ bạn nhắm mắt, bạn không có thấy Phật, Tiên; không có thấy Thượng Đế; nhưng mà bạn nhắm chắc chắn rằng “Tui tu cái pháp này, và tui chịu huấn luyện, tui chịu khai triển cho tui, tương lai tui chắc chắn là phải ngộ đấng Cha Lành tui!” Đấng Cha lành ở đâu?
Ở trong bạn; mà bạn thiếu thanh tịnh, bạn không thấy thôi! Còn khi mà bạn thanh tịnh thì bạn thấy Ngài ở đó chớ ở đâu nữa? Ngài lo cho từng miếng ăn, giấc ngủ cho bạn; không có thiếu chỗ nào hết; không có bao giờ bỏ bạn. Đừng có nói Ông Trời bỏ! Ông Trời xuống, Ông Trời chửi, Ông Trời la, Ông Trời thương, Ông Trời lo! Ông Trời la là Ông Trời dẫn tiến.
Còn người ta la là người ta muốn diệt mình! Người thế gian tranh chấp với nhau, muốn diệt để lấy một cái địa vị đó; cái đó là ác độc, nhưng mà nó không biết cái huyền cơ bí mật của Thượng Đế: Hồn bất diệt mà làm sao giết được, trừ phi Ông Trời cho tan hồn, tan xác thì được, chớ người phàm không có khả năng đó; không có cách gì tiêu diệt con người được, tiêu diệt cái xác thôi, còn cái Hồn nó vẫn trường lưu tại thế. Cho nên, có cuộc chiến các bạn mới thấy rõ là khối này đánh khối kia; nhưng mà các bạn bình tĩnh đọc sử ký rồi, các bạn thấy: bao nhiêu năm, bao nhiêu chục năm nó xảy ra một việc, nó đúng cuộc luân hồi rồi nó lên, nó tái lập cái cơ đồ, rồi nó mới tranh chấp với nhau. Ngồi đó, chúng ta tính cái khối này với cái khối kia đánh nhau, là chúng ta tính cách nhau mấy chục năm luân hồi rồi nó mới tái diễn một trận nữa; luôn luôn như vậy; đi đến nỗi, kêu bằng, hết đánh được, hết ăn được, hết thua được, mới thức tâm!
Cho nên, kỳ này là Kỳ III, kỳ chót, khí giới sẽ mãnh liệt; các bạn thấy rõ: khí giới bây giờ càng ngày càng văn minh: chưa đánh, nổ toang một cái là cả bầu trời không khí ô nhiễm hết, giết biết bao nhiêu sanh linh! Nó còn hung dữ, chúng ta ở trong cái thế hệ này ác ôn và hung dữ hơn kỳ trước nhiều; cho nên chư vị thiêng liêng thành đạo không nỡ, không nỡ để cho chúng ta chết một cách tan hồn như vậy, mới kêu gọi chúng ta hướng thượng để nuôi được phần Hồn, dưỡng được phần Hồn, dù cho cái xác này tan, chúng ta có thể đổ bộ lên nơi thanh tịnh được, cho nên kêu gọi chúng ta, vì từ tâm mà thôi!
Những vị đó trước kia cũng sống ở thế gian như chúng ta; thành đạo rồi, bây giờ dòm lại thế gian đau khổ, có một chút xíu mà nó không thấy, cho nên giáng lâm xuống nhắc nó cho nó hiểu, cho nó biết đường đi, cho nó biết cái gì là của nó: kỳ thật, phần hồn của chúng ta là chánh. Cho nên chúng ta đã biết nuôi dưỡng phần Hồn, biết tu dưỡng, tu tịnh cho phần Hồn càng ngày càng thanh nhẹ để chiêm ngưỡng Bề Trên để thăng hoa; ngày hôm nay Bề Trên có là từ xác phàm tiến lên, Tiên, Tiên, Phật, Phật biết là bao nhiêu; từ xác phàm thành đạo.
Cho nên, ngày hôm nay chúng ta có dịp biết tự tu, tự tiến, biết khai mở tâm linh, bất chấp thể xác này, ngự trị thể xác này mà biết rằng cái thể xác này từ cấu trúc Siêu Nhiên mà có, từ Không mà có, chúng ta phải trở về cái Không để chúng ta mới ngộ được anh, em chúng ta trên Trời.
Có cảnh thanh nhẹ. Hỏi chớ, có người nào chịu thối tha đâu? Tất cả những người ở đây, ngồi đây, ai cũng nói, “Tui muốn sự thơm tho; tui muốn ngửi mùi trầm thanh nhẹ.” Nhưng tại sao lại thích cái đó? Vốn của nó ở nơi đó, bây giờ nó phải trở về ở nơi đó, nó mới đúng cái trình độ của nó; nhưng mà vì nghiệp trần lôi cuốn nó!
Nói đến đây, các bạn xem cái xác của các bạn, nó nặng nề lắm, nó lôi cuốn các bạn; nhưng mà bây giờ phải làm sao để cho nó không lôi cuốn nữa? Chúng ta phải dùng cái Thanh Điển của chúng ta hỗ trợ nó và khai thác nó ra để nó thấy rằng nhiệm vụ của nó là làm cái gì? Vía ra Vía, Hồn ra Hồn; Vạn Linh trong cơ thể tùy theo Vạn Linh, sắp đặt trật tự: kim, mộc, thủy, hỏa, thổ rõ rệt; đâu đó có trật tự, thì tự nhiên nó thăng hoa; mất trật tự thì nó không có thăng hoa được.
Cho nên, chúng ta tu để chi? Để lập lại trật tự, lập lại trật tự Điển Quang bên trong nội thức thì nó mới mở cái Diệu Tâm, các bạn mới ngộ Diệu Pháp, các bạn mới rõ phần Hồn! Trong thực hành, chứ không phải nói chuyện bằng đôi môi.
Cho nên Bề Trên xuống kêu chúng ta: “Về đi, Con!” Về bằng cách nào?
“Bỏ đi, Con!” Bỏ bằng cách nào?
Cho nên, Kinh A Di Đà đã phân tách rất rõ ràng; các bạn phải nghe 30 cuốn kinh mà tôi đã phân giải ở bên Úc, phân tách từ li, từ tí: Ngũ Tạng các bạn mà các bạn hiểu được rồi thì cơ tạng của các bạn bay bổng rồi, nó nhẹ rồi; nó dồn cục nó mới nặng; và nó phân ra đường lối rõ rệt trong cơ tạng rồi thì nó nhẹ nhàng và không còn nặng nữa!
Khi mà các bạn hiểu được cái cơ tạng của các bạn rồi, các bạn không còn lệ thuộc bởi ngoại cảnh. Ngày hôm nay ta động loạn vì ta lệ thuộc bởi tứ quan, mắt, mũi, tai, miệng nó lôi cuốn chúng ta, làm cho chúng ta càng ngày càng động loạn, hơn thua, tranh chấp lẫn nhau, mà không biết sửa mình.
Ngày hôm nay chúng ta có cái pháp sửa mình, không có biết tranh chấp với ai: biết sửa, ta có tội, ta là một tội nhân chưa hoàn tất tại thế này, chúng ta phải cố gắng ăn năn hối cải, sám hối, sửa tội trạng của chính ta, mới được; chớ không có ai có quyền sửa dùm cho chúng ta được.
Các bạn đừng có lầm tưởng là “Đêm nào tui cũng cầu Thượng Đế, rồi Thượng Đế đến giúp tui!” Không! “Tui phải hành.” Thượng Đế có giờ giấc nào mà được yên ngủ như chúng ta đâu? Trong sanh có tử, trong tử có sanh; Ngài làm việc liên hồi không bao giờ ngừng nghỉ; thì chúng ta phải tu, chúng ta mới có cơ hội đó.
Bạn là chủ của thể xác, nhưng mà nửa đêm, nửa hôm bạn đau một cái, ở dưới chân nó đau một cái, cái Hồn nó loạn, đâu có được; cái Hồn phải tỉnh để làm sao giải quyết cái chân này cho hết đau.
Và trong một cơ thể của các bạn thì Thượng Đế sanh, tử, luân hồi, làm việc mãi mãi cho cả Càn Khôn Vũ Trụ, không có chỗ nào không có Thanh Khí Điển của Ngài hết! Chỗ nào cũng có sự hiện diện của Ngài hết: từ bông hoa, sạn cát cũng có sự hiện diện của Ngài; bước chân các bạn đạp xuống đó cũng có sự hiện diện của Ngài, nhưng mà bạn đâu có thấy!
Bạn bước về Điển giới thì bạn thấy rồi: Thượng đế với bạn đâu có xa! Bạn tu chừng nào mà cảm thông được luồng điển của bạn là luồng điển của Thượng Đế, thì bạn là Thượng Đế rồi! Lúc đó bạn mới đem sự bằng an cho chúng sanh.
Còn bạn không biết bạn là ai, làm sao đi cứu giúp người ta được? Bạn nói, “Bây giờ tui có tiền tui mới làm đạo được!” Thì, “Tui đi ăn cướp của người ta, tui làm đạo được không?” Không được! Không phải Luật!
Chính mồ hôi nước mắt của bạn, bạn cảm thông đồng tiền này giá trị, bạn sử dụng đúng chỗ, bạn mới kêu làm phước.
Chớ bừa bãi lấy của người ta rồi bạn đi làm phước, cái đó không được; tập cái tánh hư tật xấu, không có phát triển nổi!
Cho nên, chúng ta người tu Vô Vi không có tiền, có đạo ở tâm, có điển; phải hành cho đúng mức, không nghĩ vấn đề tham lam của cải của thiên hạ; không có lấy dây xiềng để xiềng buộc mình nữa; mình phải mở tâm, mở trí ra; không nên giữ cái phần động loạn, và phải quán thông phần động loạn đó: tại sao nó động loạn?
Vì lý do của Chủ Nhơn Ông không săn sóc nó, nó dồn cục, nó nhóm ba, nhóm bảy, nó bày động loạn!
Bây giờ giải tỏa nó ra. Cho nên, các bạn làm Pháp Luân Thường Chuyển thì Kim ra Kim, Mộc ra Mộc, Thủy ra Thủy, Thổ ra Thổ: các bạn càng hít thở nhiều chừng nào thì các bạn càng thức tâm nhiều chừng nấy; trật tự, nó cởi mở vô cùng! Lúc đó các bạn thấy rõ bạn hơn: thấy rõ quyền năng của bạn hơn, thấy rõ một ngày 24 tiếng, chưa có bao giờ các bạn biết lo cho bạn! Cha mẹ lo cho bạn, quần chúng lo cho bạn, Trời Đất lo cho bạn; mà bạn chưa biết lo cho bạn!
Bây giờ chúng ta tu rồi, chúng ta thức tâm chúng ta thấy rằng: “Tui là người yếu hèn nhất cả Càn Khôn Vũ Trụ này; tui phải vươn lên và tui làm những điều Cha tui đã làm! Thượng Đế làm, tui chưa làm, tui chỉ ỷ lại nơi Thượng Đế thôi, tui chưa làm; ỷ lại nơi Phật thôi, tui chưa làm!”
Cho nên, tui con người bằng xương, bằng thịt, làm việc ngày đêm cho các bạn thấy; không ngại tuổi già, không ngại bệnh yếu; lo làm, lo phát triển; để chi? Để ảnh hưởng các bạn, để các bạn, tương lai có thể tui chết đi rồi các bạn dựa: “Ồ, hồi trước Ông Tám làm được; tôi làm được! Ông Tám chịu hy sinh; tôi hy sinh”; thì các bạn sẽ qua được Đại Nạn.
Không chịu hy sinh tánh hư tật xấu của mình, thì Đại Nạn nó sẽ dồn dập; mà hy sinh tánh hư tật xấu của mình thì không còn Đại Nạn nữa, nó phải tiêu tan. Nhân cái cơ hội đó, xây dựng dũng chí trong thanh tịnh của chúng ta, chúng ta mới tiến hóa, không làm phiền Trời, Phật nữa; phải hành!
Đừng có phát đại nguyện bừa bãi mà không hành, thì chính mình là người trừng phạt mình mà thôi; mình là người gần nhất với phần Hồn, là mình trừng phạt mà thôi; cho nên phải hiểu điều này: đừng làm cho tâm, can chúng ta đau khổ nữa! Làm cho trong tâm, can chúng ta điều hòa và trật tự thì tự nhiên chúng ta mới thấy đạo trong tâm; chớ đừng có ca xướng đạo pháp mà không hành, là mang tội nặng hơn người thường! Các bạn nên làm, nên thực hành.
Chính bạn đã phạt bạn và thưởng bạn! Cái câu này tôi nhắc đi, nhắc lại nhiều lần: bạn phát đại nguyện, mà bạn không hành thì bạn là người phạt bạn.
Và phát đại nguyện muốn khai mở tâm can, muốn dìu dắt tỳ kheo trong cơ tạng của các bạn, nhưng mà các bạn không chịu hành thì chính bạn là người ô tạp, rước những phần ô tạp tự hủy phần Hồn, mà thôi! Luật có sẵn, sáng như ban ngày, rõ như ban ngày, mà các bạn không hành là bị kẹt!
Xem cây cối: nó cũng chấp nhận nó mới được thăng hoa cao; không chấp nhận, không thăng hoa cao: rừng, núi vô trật tự nhưng mà vẫn sống trong trật tự siêu nhiên của trời đất sắp đặt: có sanh nở, sanh, trụ, hoại, diệt rõ rệt hiển hiện trước mắt của chúng ta, chúng ta thấy rõ.
Cho nên, tu phải nhớ cái nghiệp tâm: quan trọng là cái nghiệp tâm; không rước vào tâm! Họ chửi mình một câu, mình không rước vào tâm; chuyện ngoài để ngoài.
“Tui lo tui củng cố sửa cái phần trong sai lầm của chính tôi; tôi là một tội nhân rõ ràng, tôi phải khai thác cho tận cùng coi thử nó là ai? Còn nếu mà tôi sống trong một cuộc đời mà tôi không biết tôi là ai, tôi sống làm chi, vô vị quá? Cứ theo chuyện bên ngoài, mà không biết bên trong”; cho nên tăm tối là tăm tối, các bạn nhắm mắt, đâu thấy ánh sáng?
Mà bạn tu, cố gắng tu một thời gian, bạn nhắm mắt, thấy ánh sáng rõ ràng; lúc đó các bạn mới thấy bên trong các bạn nó còn huyền diệu hơn, cảnh huyền vi ẩn tàng bên trong nội thức của các bạn; không cần nhờ ai mách bảo nữa. Lúc đó, chư Phật, chư Tiên, kể cả Thượng Đế cũng tới tìm bạn; phóng điển cho các bạn ngày, đêm; không phải là bạn năn nỉ!
Như chúng tôi, không phải nói tu cao hơn thiên hạ, mà người nào cố công tu là tui sát bên; phải làm việc cho Người, phải giúp Người, phải nâng đỡ Người tiến hóa; không bao giờ bỏ cuộc, luôn luôn sát một bên. Đó là nhiệm vụ của người đi trước.
Bây giờ, các bạn học về chuyên môn mà các bạn hy sinh, làm việc bất vụ lợi; hỏi chớ, các bạn thấy cái đèn hư, các bạn có chịu lo cho cái đèn không? Chắc chắn là bạn lo, vì cái đèn đó sẽ sáng; và nó bằng lòng làm sáng cho chính nó thì các bạn phải lo, phải lo nó một chút là nó sáng.
Cho nên, đương nhiên cái luật tu nó cũng như cái luật đời: có Luật Trời, chúng ta đang sống với luật Trời. Luật đời không có bao nhiêu đâu các bạn, chút chút thôi! Luật Trời là nặng nhất, hằng ngày các bạn đang sống với luật Trời: sanh, trụ,hoại, diệt là Luật Trời rõ ràng! Món ăn các bạn cũng là luật Trời đang dìu tiến tâm linh: đạo trong bữa ăn, đạo trong miếng nước các bạn uống trong lúc các bạn khát; đạo trong lúc bạn đói, cho bạn no để bạn thức. Cái gì làm cho bạn no?
Cái đoàn tụ làm cho bạn no.
Bạn ăn cái gì?
Ăn luồng điển của cửu huyền thất tổ của các bạn sưởi ấm cho tâm trạng của các bạn, các bạn tu mới giải tiến được cửu huyền thất tổ! Đó là luồng chơn điển liên hệ không ngừng nghỉ đối với bạn.
Đừng có nói, “Tui nhậu cho sướng, tui ăn cho sướng, tui bất chấp là bệnh!”
Mà các bạn biết, “Đây là bà con, anh em tui từ biết bao nhiêu kiếp rồi; ngày nay được hội ngộ với tui, và tui nghĩ chuyện tu, tui cầu xin cho Vạn Linh: hột cơm, tui cũng cầu xin: hạnh hy sinh đó vô cùng, nó chịu làm hột lúa để cứu độ chúng sanh, nó chịu làm giọt nước để cứu độ chúng sanh. Tôi muốn làm môt vị bồ tát mà tôi không có hạnh hy sinh đó, tôi làm cái gì? Tôi xưng danh này, xưng danh nọ, mà tôi không có cái hạnh đó: tôi không dám làm hột lúa cho nó nhai, thấy tôi dở không, thấy tôi yếu hèn không, thấy tôi tự che lâp tâm thức của tôi không, thấy tôi nghèo nàn trong chơn lý không?
Các bạn muốn phong phú trong chơn lý, các bạn phải hy sinh.
Như tôi thường nói, các bạn làm miếng tapis đó, cảnh đời các bạn thấy tôi, người ta hỏi một triệu lần, tôi cũng phải ôn hòa trả lời một triệu lần! Đó là hữu ích cho tôi, tôi lập cái hạnh đó, tôi cho người ta chà đạp để tôi thức tâm nhiều hơn, tôi mới có cơ hội hỗ trợ cho những người chưa thức tâm.
Thì các bạn học được cái hạnh đó là cái hạnh vô cùng tiến hóa; nên làm, nên học.
Chớ trong bữa ăn của chúng ta, biết bao nhiêu hạnh hy sinh, mà chúng ta không hiểu, nhai nuốt đại không hà; chớ không biết cầu nguyện, không biết sắp đặt cho chúng nó vô đây rồi nó sẽ thăng hoa bằng cách nào? Cứ chê miếng thịt này ngon, miếng thịt kia dở; cọng rau này tốt, cọng rau kia không, hay bữa cơm này ngon, bữa cơm kia dở. Không biết cái gì, tại sao tôi ăn? Ăn cái gì đây? Tại sao tui tu rồi Cửu Huyền Thất Tổ được độ?
Các bạn đắc đạo thì trong toàn thể các bạn được đắc đạo; cho nên bắt các bạn làm một việc cho tất cả mọi việc. Cho nên vì đó người tu càng tu càng thích tu hơn, vì chính mình làm được nhiều việc cho chính mình, gỡ rối cho chính mình; cái tội bao nhiêu triệu năm mình cũng có thể gỡ được; tại sao lại kỳ lạ như vậy?
“Tui thấy trong cái tu tui mới giải tỏa được; trong cái tu tôi mới ngộ được: cha mẹ thế gian tôi cũng ngộ được; anh em thế gian mất đi rồi tôi cũng ngộ được những bao nhiêu kiếp; những người của tôi cũng ngộ được trong thanh tịnh.”
Cho nên, người tu đâu phải người ngu đâu! Các bạn xét lý lịch của nó: nó bán ông Trời, nó ký giấy nó cũng dám bán,trong lúc túng thiếu; mà tại sao nó đi tu? Đã hiểu con đường tiến hóa vô cùng, của cải đó không bao giờ xài hết, nó mới tìm tới con đường đó; chớ nó không phải ngu đâu! Người tu không phải ngu; nó có một của vô cùng tận, không ai cướp giựt của nó được, nhưng mà không có bao giờ nó mất, là Thanh Điển hòa hợp với Thanh Quang của Cha Trời! Phải hiểu chỗ này.
Cho nó cái bệnh cancer cho nó đau khổ, để nó thức tâm, nó có cơ hội thức tâm. Ông Trời cũng lập cơ hội cuối cùng cho nó, rồi còn lập cái địa ngục cho nó thấy rõ để cho nó luân hồi, nó thức tâm, nó tu. Cho nên, những phần hồn chứng minh làm sao có địa ngục?
Những người còn yếu hèn, lên đây làm con người có mắt, mũi, tai, miệng gặp đâu quỳ lạy đó; vì tại sao? Ở địa ngục khổ quá, bây giờ thấy, “Tui phải quỳ lạy; tôi sợ rồi; tôi không dám phạm nữa!” Cho nên, người ta lập chùa, lập miễu để cho nó có cơ hội ăn năn; có khi có chơn, Phật ứng; mà có khi cái tâm nó tà gian, thì ma quỷ ứng cho nó; cũng là giáo dục nó, mà thôi!
Chơn cũng Thượng Đế, mà tà cũng Thượng Đế, là vậy.
Cái người tâm tà ác độc, vô chùa quỳ lạy, không có ai cứu đâu; chỉ cho con ma trị nó thôi!
Còn người thiện giác có điển của chư Phật chứng để nó thấy thôi, người khác không được thấy, mà về nó mở tâm: nhiều người đi chùa thấy hình Quan Âm, về, đêm ngủ thấy, chiêm bao thấy Ngài tới giáo dục; là người có thiện tâm tu học mới có cái đó, còn không có thiện tâm tu học thì không có cái đó.
Cho nên, chúng ta tu chúng ta phải hiểu: nhiều con đường phát triển được; nhiều con đường có thể khai tâm, chớ không phải cứ bo bo ôm có một việc.
Bo bo ôm một việc, không làm gì được! Phải hiểu chỗ này.
Cho nên, các bạn về đây giữ phần thanh tịnh trong một tuần; rồi có thì giờ, bàn bạc những gì mà tôi đã thuyết giảng cùng các bạn, vì sự nặng trược của các bạn đã ôm từ đời đến đây, bắt buộc tôi phải giảm dần để mở tâm, giải nghiệp tâm cho cho các bạn, để các bạn có cơ hội thức tâm trên đường tu học, chớ không phải bước vô đây là các bạn đã tu đâu! Sự động loạn ôm rác rến rất nhiều cho mình, thì bây giờ tui là một người có trách nhiệm xúc những phần đó đi; rồi lần lần các bạn mới cảm thấy nhẹ, và thấy rằng: “Ta phải tự chủ trì niệm ‘Nam Mô A Di Đà Phật’ để cho nó mở tâm, mở trí!”
Lập lại trật tự cho chính mình, quy nhất trong nội tâm, nội tạng của chúng ta, chúng ta mới có cơ hội điều khiển. Còn sơ sẩy một chút thì cảnh đời nó phỉnh chúng ta, và nó tiêu diệt chúng ta trong một phút khắc! Các bạn biết: bạn là chúng sanh, chúng sanh là bạn; thì lúc nào các bạn cũng có cái tâm tư vui hòa hướng độ mọi tâm linh. Còn các bạn tranh chấp,thì luôn luôn trói buộc, và nó làm cho thần kinh khối óc của các bạn càng ngày càng yếu.
Mà càng ngày càng yếu rồi thế nào? Một luồng gió thôi, nó vật bạn chết giữa đường! Càng ngày càng giận hờn người ta, càng ngày làm tâm hồn càng yếu, thì một luồng gió thôi, chớ không phải cần người ta đánh! Các bạn thấy chúng ta đang sống với luật Trời chưa? Chớ đừng nói: “Tui mạnh, tui không sợ, tui ra gió không sao!” Nhưng, một chút là người Việt Nam người ta thường nói, “Trúng gió”: mới thấy ngon lành đó, chút nữa chết!
Trong cái cơ thể cấu trúc siêu nhiên này, có quần, áo ăn mặc, quần chúng lo cho chúng ta đầy đủ không thiếu gì hết;chúng ta hạnh phúc vô cùng, nên vui lên! Các bạn vui hòa, thực tập tu tiến, thì cơ tạng các bạn không có bị hư hao; mà giận hờn, buồn bực, là cơ tạng phải tiêu hao trong nóng tánh, bất chơn, tự sát! Phải nhớ cái câu này! Đó là luật Trời!
Thế gian kêu bằng bệnh; bệnh là tội; đang bị xử tội, là vậy!
Cho nên, tất cả chúng sanh không hiểu lấy mình mà bị động loạn; cho nên ngày hôm nay càng ngày con người càng ác ôn, càng động loạn, càng tranh chấp, càng dồn cục và không có lối thoát! Cho nên, chúng ta được Bề Trên chứng giám, và được con người trao đổi giữa con người trong cái thực hành: họ đã truyền pháp cho chúng ta, đem điển vào tâm cho chúng ta để chúng ta có cơ hội tu học và tiến hóa, là một điềm may mắn vô cùng!
Cho nên các bạn phải giữ lấy trung tim bộ đầu và co lưỡi, răng kề răng, trì niệm “Nam Mô A Di Đà Phật”; lần lần các bạn sẽ mở tâm, mở trí; các bạn tu càng nhẹ chừng nào, cho tôi nhiều câu hỏi chừng nào, thì các bạn sẽ được thăng hoa nhẹ nhàng nhiều chừng nấy.
Hôm nay, vui mừng được gặp tái ngộ các bạn ở đây. Rồi hôm nay tôi đã giảng những gì, các bạn trưa nay hoặc chiều nay bàn bạc lại; tối nay chúng ta đúc kết nhiều câu hỏi, thật tình, thật tâm trong nội tâm, chớ đừng có khách khứa nữa, thì chúng ta mới đồng học, đồng tiến được để tháo gỡ những cái gì mà nó có thể che lấp, làm nặng tâm hồn của chúng ta, chúng ta phải gỡ hết và không có lưu trữ trong nội tâm nữa.
Đến lúc chúng ta ra về cảm thấy nhẹ nhàng, và chúng ta thấy được trui luyện tâm hồn và đã làm sạch những gì chúng ta đã mang nặng từ nhiều kiếp. Cho nên, học về Điển phải thấy cái giá trị siêu việt của Bề Trên, và thấy sức mạnh của Đấng Từ Bi đã quán độ chúng ta từ giây, phút, khắc trong lớp học.
Thành thật cám ơn sự hiện diện của các bạn ngày hôm nay./.
[kết thúc ID# 19860503L3]