THIỀN VIỆN VĨ KIÊN, Khóa 2: THANH TỊNH - Ðàm Ðạo
- Cuốn B -
Đức Thầy: Kính nể và đức trọng quỷ thần kinh; chúng ta khổ hạnh để trao chìa khóa cho mọi người đó là tạo “Đức”; cái “Đức” trọng thì quỷ thần kinh, đi đâu họ cũng vẹt ra và lễ độ với chúng ta trong tinh thần xây dựng giúp đỡ. Cho nên, các bạn tu khá rồi, các bạn đi tới cái chỗ cầu cơ, người ta cũng xuống cơ, người ta nói chuyện, mà người ta cũng nói chuyện, đảnh lễ. Lúc mà cái cơ đang chạy mà mình đi ngang thì cái cơ phải giơ lên chào, giơ lên hết, mấy người đang cầm cơ đều phải đưa cái cơ lên.
Cho nên, ở Manila là tôi đã đi ngang cái đàn cơ đó đang lên; tôi đi ngang cái đàn cơ đó thì người ta phải giở lên như vậy, tôi trở ra người ta cũng giở lên như vậy; để cho họ thấy rằng con người có khả năng tu; con người tiến tới Thần Tiên Thánh Phật nếu chịu tu; cho nên, chúng ta tu không có phí công và không có vô ích, dày công chừng nào thì tương lai chúng ta sẽ ngồi cái chỗ thanh nhẹ, chắc chắn nó như vậy ! tôi là chứng nghiệm trong sự thật.
Ở Manila tất cả đều tin là cơ bút, cầu cơ; có nhiều vị hay lắm ! thi thơ siêu đẳng; nhưng mà khi tôi đến Manila tôi có nói rằng: “ Nói cho Bà Sincha, bà Chen bả về bả cầu cơ hỏi coi có biết tôi không rồi mới liên lạc với tôi, tôi cho tên”. Thì cơ nói rõ ràng: “Phật duyên đến rồi, cái duyên Phật đến rồi, phải hợp tác để cứu đời”; kêu bả, bả về bả quyên 100 ngàn peso liền, giúp đồng bào tị nạn Việt Nam. Mà thơ tuần nào cũng là siêu diệu vô cùng, ra không biết bao nhiêu thi thơ đặc sắc, hay lắm !
Một vị tiên mà ! nhưng mà khi tôi đi ngang là Ngài phải giở giá lên chào. Cho nên, mấy người bạn đạo mà cầu cơ đó, họ nói: “Tại sao ông Tám không quỳ ?”; tôi nói: “Cứ hỏi cơ thì biết tôi, để tôi ngồi ngoài này cũng được; tôi đảnh lễ hết rồi ! quý vị không biết đảnh lễ”. Thì cầu cơ, cơ xuống nói, cũng khuyên mấy người đó phải nên hợp tác và giúp đời cứu mình.
Cho nên, họ chơi những cái cơ kêu bằng cơ riêng của họ; nhà giàu mà ! lập cái miễu riêng và có chuyện gì tới cầu, nói còn hơn thầy bói một triệu lần; nói sáng, nói rõ ràng công chuyện thành bại nói liền, công chuyện thế nào thế nào; nhưng mà họ cũng thử tôi, trước khi chưa đi cầu cơ hỏi tôi trước, rồi tới đó xin cơ thì hai cái cái nghĩa cũng một thứ. Lúc đó, họ mới càng tin tôi và họ học cái pháp này, và họ quỳ họ đảnh lễ đàng hoàng; chớ còn hồi trước là họ thấy rằng họ có cái đó là hay hơn hết nhưng mà họ về hỏi Thầy họ. Thầy họ nói: “Ông này khác !”, rồi họ chứng minh là Phật rồi; cái giới Tiên họ chứng minh là Phật; họ viết những câu thơ nói rõ ràng; rồi họ mới đảnh lễ, chớ họ đang cúng ông Thầy mà ! rất oai nghiêm mà, việc gì cũng nhờ được hết, tại sao cần tới tôi ?
Cho nên, bây giờ có chuyện gì rắc rối thì họ chỉ điện thoại nhờ tôi trước rồi họ sẽ cầu cơ sau; mà họ là thờ đủ thứ, đạo nào hay là họ rước về, họ nghiên cứu đủ thứ hết; nhưng mà tới tôi, là tôi nói: “Dẹp hết !”, họ không dám dẹp, lỡ rồi ! trong nhà của họ là thờ Thượng Đế, đủ thứ hết đó, các chư vị thần trên Trời là thờ hết, bởi vì nhà giàu mà, mua về làm cái phòng riêng thờ đầy đủ hết; nhưng mà tôi nói cái tâm không có thì sẽ bị nạn, còn tôi chỉ lập cái bàn thờ trong tâm còn linh diệu hơn !
Nhưng mà họ nói: “Làm sao bỏ được ?”, bây giờ bao nhiêu tiền đã bỏ ra rồi; tôi nói: “Cái nhà với cái miễu 2 cái khác nhau, cái miễu là để cho chúng sanh chiêm ngưỡng; còn nói rằng tôi có tiền, tôi lập cái miếu cho tôi chiêm ngưỡng cái đó là sai rồi, tương lai sẽ bị phạt, bị phạt hoài à, bị phạt hoài và nhờ tôi chỉ thiền; bây giờ thiền đỡ rồi, nhưng mà cũng sẽ bị phạt nữa, mình biết trước như vậy. Vì hồi nào tới giờ họ nhờ cái cơ bút đó, họ kiếm ăn được, kể cả người Mỹ cũng tới đó cũng phải tin nữa bởi vì người ta nói trước, chuyến đi này anh thành bại, biết rồi ! họ nói trước. Thành ra, họ không có thể bỏ được nhưng mà họ vẫn thiền về Vô Vi, nhưng mà tôi nói cái tinh thần đó không có điều hòa, không có khai triễn được nhanh nhẹ, rồi cũng sẽ có nạn. Tôi nói trước như vậy !
Nhiều Thầy quá, rồi làm cho mình loạn. Tôi nói: “Hỏi kĩ mấy ông đó, cái cơ bút hỏi cho kĩ đi !”; hỏi rồi mà không dám bỏ, bởi vì bỏ sợ sụp đổ, sợ buôn bán sụp đổ, sợ lắm ! (cười) sụp đổ rồi ai nuôi, (cười) không phải thật tình tu, tu tiền thôi ! vậy đó, thì tôi nói: “Vậy thôi ! thì làm phước, giúp người Việt Nam nghèo khổ đi !”; họ sẵn sàng, lúc nào họ cũng sẵn sàng, giúp rất nhiều; thì tôi cũng xin bề trên hộ độ cho họ qua được nhiều cái nạn mà họ thấy kì lạ,
Bạn Đạo 1: Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Vực Đại Thiên Tôn, Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô Bảo Tạng Phật, Nam Mô Vĩ Kiên Phật; hôm nay là ngày mồng 4 tháng 8 là ngày học buổi học thứ 6 cũng là ngày chót. Chúng con đã tề tựu đầy đủ, xin Thầy ban phép lành và ban huấn từ cho chúng con.
Đức Thầy: Hôm nay là ngày chót trong buổi học về khóa “THANH TỊNH”; mọi người đều tự tham thiền để đạt tới sự thanh tịnh sẵn có trong nội tâm, không nhiều thì ít cũng phải cảm thấy sự thay đổi, thay đổi ở chỗ nào ? ở trường đời chúng ta động và không ai mở tâm cho chúng ta; cho nên, chúng ta càng ngày càng động thêm và sanh ra sự lo âu, về đây chung họp trong ý muốn của chúng ta; ý muốn thực hiện một cơ cấu tình thương huynh đệ, bất chấp sự gian lao khổ cực động loạn trong nội tâm; buông bỏ hết để hướng về là một.
Có đường lối để chúng ta hướng về trung tâm bộ đầu hợp với trung tâm sinh lực Càn Khôn Vũ Trụ; không có trung tâm sinh lực Càn Khôn Vũ Trụ, Thế Gian không có diễn biến nhiều tuồng và học nhiều bài. Chúng ta hướng về đó để làm gì ? để khôi phục lại sự sáng suốt từ xa xưa chúng ta đã giáng lâm xuống Thế Gian đem một khối thanh tịnh sáng suốt. Nhưng mà chia sớt dần dần chỉ còn chút đỉnh thôi !
Cũng không ngoài cái hạnh hy sinh và muốn tận độ chúng sanh của bao nhiêu kiếp trước; cho nên, chúng ta đã bị tiêu hao không ít. Ngày hôm nay, chúng ta biết đường lối trở về và khôi phục dần dần, trong “Không” mà có; đạt tới trong “Không” mà có mới thấy rõ sự thanh tịnh của chơn tâm; chúng ta dần dần đi tới, đi đâu bây giờ ? đi về với chánh diện, chánh pháp, chánh tâm; nguyên lai của chúng ta, chánh diện của chúng ta là “Không”; không bày những chuyện mắt thấy, tai nghe, mũi ngửi, miệng động.
Nhưng mà, ngày hôm nay sanh ra tứ quan phục vụ cho trần gian nhưng mà rốt cuộc khả năng hữu hạn không đi đến đâu, không giúp được ai, không mở cho chính ta được, càng ngày cảm thấy càng nghèo nàn; giàu vật chất, nghèo nàn về tâm thức, đâm ra thiếu hòa; càng không hòa thì càng thấy nghèo nàn, càng hòa thì càng cảm thấy sự phong phú trong nội tâm nó bật khởi, đã có từ lâu; cảnh tự nhiên đã thể hiện cho chúng ta thấy rồi chúng ta truy tầm mới trở về với siêu nhiên.
Cảnh siêu nhiên đã có từ lâu của giới thanh tịnh đã ban; bây giờ chúng ta hiểu được siêu nhiên, cho nên chúng ta tu Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp là đi tắt để tiến tới một bước dũng mãnh thanh tịnh để hòa với ĐẠI THANH TỊNH ở bề trên; ở Thế Gian không biết lấy cái ngôn ngữ nào mà để tả nổi sự thân yêu của ĐẠI THANH TỊNH với chúng ta cho nên dùng vỏn vẹn, dùng chữ Việt Nam kêu bằng “Cha”.
Người con đau khổ luôn luôn nhớ đến cha nó; thuở bé đối đãi nó cách nào ? lo cho nó tương lai cách nào ? tới ngày hôm nay khôn lớn rồi nó mới hiểu cha nó đã lo cho nó; cha nó cố công muốn hoạch định cho nó trở về với thanh tịnh sẵn có cho chính nó, muốn nó đi con đường đạo đức thay vì tiếp tục trên con đường hỗn loạn; nhưng mà cũng phải sắp đặt bài học cho nó, vì giáng lâm trong Thế Gian đều giới hạn, không làm gì hơn quy định của Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ, bắt buộc nó phải lo âu trong sự kích động và phản động đó. Cho nên đều ở trong giới hạn mà thôi !
Cho nên, lý luận ở đời; ai nói cũng cao siêu, nói cũng dữ tợn nhưng mà thể xác đều giới hạn. Những võ sĩ chúng ta đã thấy, đánh đập mạnh mẽ như vậy nhưng mà rồi một cơn bệnh cũng phải nằm đó, cũng chả cục cựa được; cho nên, tất cả đều kiểm soát bởi Thượng Đế nhưng mà chúng sanh không hiểu, không hiểu Ngài đã làm gì mà Ngài cho con người được thong thả tự do như vậy, phung phí như vậy ? nhưng không, đều giới hạn đó các bạn !
Cho nên, các bạn đã nhìn thấy rõ rồi; kẻ sống 10 năm cũng có, 30 năm cũng có, 60 năm cũng có, 70 năm cũng có, 80 năm, 90 năm, 100 năm là hết, để chi ? để cho nó học hỏi. Nó thật thà với chính nó thì nó được sống lâu, mà nó lường gạt lấy nó thì nó bị giới hạn của định luật. Cho nên, khi chúng ta hiểu điều này thì chúng ta vẫn nằm trong tầm tay của Thượng Đế, Ngài đã và đang kiểm soát chúng ta chớ không phải thả lỏng chúng ta; nhưng mà kiểm soát bằng gì ? bằng một tình thương vô cùng tận, ban rải, ban rải, ban rải, để cho chúng ta thức tâm và dẹp bỏ sự tăm tối của chính chúng ta.
Ngài mong gì ? mong chúng ta sớm ổn định; cho chúng ta đi học, muốn chúng ta đạt thành, đạt thành là ổn định; cho đầy đủ không thiếu một món gì, nhưng mà thực hành. Ngài để cái quyền năng cho chúng ta; chúng ta nắm giữ cái quyền năng đó tương xứng với quyền năng của Ngài; trong thực hành thì mới cảm rõ cái định luật “Sanh Lão Bệnh Tử Khổ”, “Sanh Tử Luân Hồi” nhịp nhàng theo trình độ tiến hóa. Ta hiểu điều này, ta đâu có lo âu về cái cảnh chết ở Thế Gian. Ta đâu có lo âu sự hăm he; nhưng mà ta phải nhớ rằng: “Ta không nên quên ta và không nên kì thị lấy ta và chúng ta trở về sự thanh nhẹ sống trong hòa đồng để học hỏi và thăng hoa tiến tới.
Cho nên, những ngày chung đụng giữa anh em đến đây học, khép mình bước vào đây học, tự mình khép mình bước vào đây học để dẹp cái ta của Thế Gian. Cho nên, anh em đã sống chung; ở nhà có giường có nệm mọi người ngủ riêng, đến đây ngủ dưới đất, để chi ? để mong hàn gắn lại tình thương và xóa bỏ tất cả những sự tự ái, tị hiềm trong nội tâm.
Chúng ta đã sống, chúng ta sống mấy ngày như mấy năm; thương yêu quá, những lời nói sai lầm ngày nay chúng ta biết tha thứ người bên cạnh chúng ta, luôn luôn chúng ta ở trong tha thứ, biết tha thứ mới biết thương yêu; trước hết là tha thứ mới biết thương yêu, biết tha thứ là dẹp được cái vách tường tự ái trong nội tâm, dẹp được sự tăm tối sẵn có của chính chúng ta mà hướng thượng.
Nếu chúng ta lo vun bồi cái vách tường tự ái đó, thì đâu có tâm trạng nào mà hướng thượng để lo tu; cho nên, các bạn cũng có giờ phút đụng chạm qua tứ quan, nhìn không thức, nghe không thức, nói không thức. Lúc đó, mới tìm cách hướng thượng cho nó xong; trong cái thiền viện tại sao nó nhẹ nhàng hơn ở nhà ? là mọi chúng ta đóng mọi luồng điển, mọi sự thông minh, mọi sự khổ cực của chính chúng ta; kể cả người truyền pháp nữa cũng phải đóng góp thì chúng ta thấy rằng một cộng đồng công bằng, thật sự thương yêu.
Mọi người đều tham gia vô cái việc công, việc tâm linh để tìm ra con đường tiến hóa. Nhiên hậu, mới cống hiến cho mọi người; hạnh hy sinh đó chúng ta tập tành tiến tới trong thực tập các bạn đến đây học cái đó thôi ! phải thực tập, phải xóa bỏ những cái sự tăm tối so đo mà thấy rõ chúng ta đã làm được một việc. Chúng ta đã bước một bước và chúng ta đã xây dựng được biển yêu của Thượng Đế đang có một chút đỉnh nước hồi sinh và những làn sóng nó đã dần dần biến mất.
Tâm chúng ta phẳng lặng; tâm chúng ta cảm thấy sự thanh tịnh; tâm chúng ta thấy núi sông hùng vĩ của Trời Đất đều từ thanh tịnh mà ra. Thiên cơ bão táp cũng chẳng qua là một cơ hội thức tâm chúng sanh, mà căn bản của nó là thanh tịnh; mà chúng ta học cái gì đây ? học sự căn bản của sự thanh tịnh, bước vào thềm thương yêu căn bản. Chúng ta vô hình vô tướng thì tình huynh đệ chúng ta hàn gắn trong nháy mắt. Nếu chúng ta còn ôm hình tướng nữa, tử vi sắc tướng thì chúng ta không có hàn gắn được.
Tử vi nói mạng môn tôi thế này, mạng môn anh kia thế nọ; rồi rốt cuộc không có sự hàn gắn mà chỉ có sự cách biệt thôi; mà chúng ta đi về Thượng Đế vô hình vô tướng thì hòa làm một; ở Thế Gian này chúng ta có tin cậy lấy nhau, chúng ta mới làm được đại sự, không tin cậy lấy nhau làm sao có đại sự mà làm. Cho nên, chúng ta ra đây, người Việt Nam đã bị một vố đau khổ nhất từ bên nhà, rồi ra đây ai nấy tự vệ đâm ra chia rẽ, chớ kì thật đoàn kết là sức mạnh; mà muốn thương yêu phải xóa bỏ tất cả và phải có cái lòng tin với nhau, từ việc nhỏ cho đến việc lớn phải tin cậy mới có phát triển. Nếu không tin cậy lẫn nhau không có phát triển.
Chúng ta lấy đồng tiền ví như con người sao được ! con người là vô giá kia mà; các bạn thấy bữa nay nó thất bại mai nó thành công, hàng tuần các bạn xem tivi thấy nào, Wrestling, Boxing, thấy thằng đó nó đánh gần chết; ai cũng khi, ai cũng rẻ mạt nó; nhưng mà một chặp nó thắng. Thì chúng ta thấy chúng ta có dám khi con người nào không ! chúng ta nên tin cậy tất cả mọi người thì mọi người sẽ tin cậy chúng ta, lúc đó việc làm nó mới là dễ dãi và tiến tới. Nó mới lập được cái đời Thượng Ngươn Thánh Đức.
Thượng Ngươn Thánh Đức, tại sao Thượng Đế phải chọn Thánh Tiên Phật mới được tham gia ? là những người đã gọt rửa nghiệp tâm, chỉ có biết làm cho đại chúng và tin cậy đại chúng mà thôi ! xã hội loài người này muốn tin cậy, xã hội văn minh vật chất của Mỹ cũng tin cậy, muốn tin cậy nhưng mà phải giữ chút thủ tục. Các bạn mua nhà có 10.000 đô la, các bạn vô cái nhà lộng lẫy ở; họ không tin cậy bạn làm sao cho bạn thiếu nợ ? họ muốn tập tành cái sự tin cậy để đi tới Thế Giới đại đồng.
Mà chúng ta người tu; chúng ta không ôm vật chất, không cần thủ tục, nói một tiếng chúng ta làm, đó là chúng ta đã tin cậy lẫn nhau rồi; nếu các bạn không tin cậy ngày nay các bạn đâu có căn nhà này ngồi đâu ! tôi không tin cậy các bạn, tôi cũng không có căn nhà này; dù cho tôi có bao nhiêu ngàn đô la đi nữa cũng chả cất được cái căn nhà này, với sự tình thương tin cậy lẫn nhau Thượng Đế mới chứng cho chúng ta.
Hỏi: Thượng Đế là ai ? Ngài đã chứng minh rằng Cha là con, con là Cha. Chính các bạn là Thượng Đế mà không tin cậy lẫn nhau, làm sao xây dựng được cơ đồ ? chúng ta đã tin cậy, chúng ta tin cậy bề trên, tin cậy vị tối cao và không sợ sự lường gạt. Sau sự thất bại là mẹ đẻ của thành công, lúc nào cũng giữ tâm tha thứ và thương yêu thì việc làm nó mới thành công; vì trí phàm chúng ta giới hạn, dùng cái lý luận mượn đầu này, mượn đầu kia, mượn đầu nọ và để luận ra một cái việc kêu bằng chống trả và không có đi đến đâu; thành ra, làm gì nó cũng phải thất bại à, còn chúng ta tin cậy đi ! mọi người sẽ đến với nhau và sẽ làm việc với nhau.
Ngày nay, chúng ta thấy rằng, ngước đầu lên xem thì thấy có ông Trời; mà ngày nay chúng ta tin đạo Trời vì chúng ta xác nhận rằng ông Trời chưa bị cắt xén và chưa bị mất, mảnh đất đã bị cắt xén và tranh giành đổ máu mà ông Trời không có cái cảnh đó ! chúng ta tin cậy; trước mắt chúng ta đây, chúng ta tin cậy; rồi trong thâm tâm của chúng ta đạt được thì chúng ta sẽ về nơi nguồn cội trước kia.
Chúng ta không phải là từ vật chất mà chúng ta từ thanh tịnh mà ra, thì vật chất là chúng ta tạo nó ra chớ không phải nó tạo chúng ta; phải nhớ rằng: 2 chiều khác nhau 100%, chớ đừng sai lầm cái đó mà đau khổ rồi sanh ra đố kị tị hiềm, tố khổ lẫn nhau, kì thật không có cái gì là đáng cho chúng ta lưu ý tại thế. Chúng ta phải lưu ý căn bản sẵn có của chính chúng ta mới là đúng; căn bản của chúng ta là thương yêu, căn bản của chúng ta là liên hệ với bề trên, liên hệ với Trời Phật.
Sự sống của chúng ta thanh nhẹ; chớ các bạn cứ để sự thối tha ngay trước mũi các bạn các bạn cũng không sống được trong ngày đó, nó khó chịu vô cùng ! mà sự thanh nhẹ là cái nguồn sống an ủi và khai triễn tâm linh cho chính bạn. Bạn đang hít thở đây; bạn đang thanh tịnh đây; bạn đang nhắm mắt đây; cái gì rút bạn đi lâng lâng đó ? à ! cái sự hướng thượng và sự dày công của các bạn, thì đến đó thì tự nhiên ở chỗ đó là chỗ từ bi cứu độ nó mới rút các bạn đi; chớ các bạn đâu có đóng tiền; trước khi bạn ngồi bạn nhắm mắt coi tôi đóng tiền ông rút tôi được không ? không có xài tiền nữa bạn ! không phải như xã hội đồng tiền bây giờ, xã hội đồng tiền bây giờ không đóng tiền nó không mở miệng nói chuyện cho bạn nghe đâu !
Chúng ta đang đi ngược lại cái đường sai lầm ngăn cách đó, mà chúng ta không nghĩ tới tiền mà chúng ta nghĩ tới tình thương. Mọi người có khả năng học hỏi đến đâu đóng góp cho nhau trong sự thật và mình chỉ nghi mình lừa mình mà thôi, chớ không nên nghi người khác. Chính mình đã lừa mình và sẽ lừa mình, sẽ gạt mình, nhớ cái câu này thì các bạn không có bao giờ gây thù hận với tất cả một người nào, luôn luôn tha thứ và thương yêu; thấy rõ con đường đi của chúng ta; ta ở đây mấy chục năm thôi rồi ta đi, mà ta gạt ta hoài thì làm sao mà ta đi được ! trên đường đi mà đi 2 bước rồi gạt 1 bước, 3 bước gạt một bước, làm sao, làm sao nó tiến được !
Cho nên, chúng ta từ bỏ những cái chuyện đó, từ bỏ những cái ý nghĩ đó; chúng ta phải tin cậy lẫn nhau; “Thất Bại Là Mẹ Đẻ Của Thành Công”, chúng ta đã nói được cái câu này tại sao chúng ta không dám tin cậy lẫn nhau ? cho nên, phải tin cậy lẫn nhau; muốn thương yêu phải biết tin cậy lẫn nhau, còn không biết tin cậy lẫn nhau không có sự thương yêu, chỉ có sự ngăn cách mà thôi !
Với trình độ không mua không bán; trình độ ông cao hơn, trình độ tôi thấp hơn, không phải đâu ! cộng đồng trong rừng này các bạn thấy có ai lo lắng cho nó không ? mà cây nào cũng tự nó phát triển, nó tin cậy có Trời cứu nó; nó hết sức tin cậy bề trên nó mới được cao. Nó hết sức tin cậy bề trên nó mới được khoe màu; nó hết sức tin cậy bề trên nó mới phục vụ chúng sanh, sau giờ động loạn vào rừng ngồi một chút, cảm thấy khỏe.
Cái tinh thần bồ tát của cây cỏ cũng có đó; mà chúng ta lý luận đủ thứ; khả năng chúng ta có, tinh thần đó chúng ta có, mà hạnh hy sinh không có; hy sinh cái tánh hư tật xấu là đố kị tị hiềm, không có ! cứ nuôi dưỡng cái bản chất đó hoài; rồi nói đi nói lại cũng ở trong cái chỗ eo hẹp và không có phát triển được, rồi rốt cuộc ta chuốc lấy sự đau khổ; chúng ta đi tìm gì ? tìm đấng từ bi, tìm tình thương, tìm những người nào cởi mở tâm tình cho tôi, có phải chúng ta trì trệ không !
Cho nên, bề trên nói chúng ta trì trệ, đúng lắm ! vì chúng ta đi sai và chúng ta không có tin cậy Thượng Đế, không có tin cậy chư vị đã thành công; chúng ta gạt ta quá nhiều, không tin cậy rồi ta đi đâu? Tương lai ta sống đi đâu ? sống chỗ nào ? nếu rằng chúng ta bất chấp không có cõi bên kia; không có cõi bên kia, vậy cái hồn chúng ta là cái gì đây ? rờ được không ? thấy được không ? nó đang bị giam hãm trong bóng tối không thấy được.
Cho nên, chúng ta tu để mở ra đem ánh sáng vô chúng ta mới thấy cái tội hồn, tội hồn đang mê muội; rồi một ngày nào đó tu tương ngộ cái vía 2 bên chỉ khóc nức nở mà thôi ! tại sao tăm tối như thế này ? có một gang thôi mà không có tới được, mới thấy cái khám tinh vi của Thượng Đế đã làm, mà người đã bằng lòng làm sai mới nhập vô trong cái thể xác này, mới chịu tội.
Bên công giáo cũng vậy, khi sanh ra, “rửa tội !”, đem cục tội tới rửa tội, thấy chưa, cái pháp đó là để thức tâm người Thế Gian thấy ta là một tội hồn chưa hoàn tất phải lo tu, phải nghe những lời giáo huấn của các Cha; phải nghe, phải đọc kinh thánh để thấy rõ Chúa đã làm gì? Chúa đã mở tâm cho chúng sanh. Chúa đã hành động để cho chúng sanh thấy cái hồn; Chúa bất chấp cái xác để họ giết đi , họ phân thây đi, rồi họ thấy Chúa sẽ trở lại trong tâm họ, thấy rõ chưa ?
Tất cả những hạnh hy sinh cao siêu văn minh tột độ, tinh vi tột độ đã đem xuống trần gian hướng độ chúng sanh, cho chúng sanh biết nó là ai, Chúa là ai ? nó là ai ? chính nó là Chúa mà không biết làm; gương lành đó nó thâu thập biết là bao nhiêu mà không làm, cứ cuống cuồng theo “Tình Đời” mà quên “Đạo”. Cho nên, những cái hạnh hy sinh đó người Vô Vi luôn luôn để trên đầu óc của mình; Thích Ca cũng vậy, bất cứ một vị nào hạnh hy sinh cao dày, người Vô Vi phải học. Tinh thần đó là tinh thần cứu độ cho chính ta và ảnh hưởng mọi người; nó sáng ngời như ban ngày, sáng trong tâm thức của chúng ta.
Cái hạnh hy sinh êm đềm không động mà độ cho tất cả chúng sanh, tất cả tâm linh qua cơn đau khổ rồi mới biết Ngài, luôn luôn có cơ hội trực diện với Ngài nhưng mà đến đó cứu được rồi là quên không chịu hành; chúng ta phải hành nhiều hơn, chúng ta mới thấy giá trị của siêu nhiên ở bề trên đã an bài cho chúng ta từ giờ phút khắc, đi đứng ngồi nằm; nơi thanh tịnh là nơi chúa ngự; nơi thanh tịnh là nơi Thượng Đế đến; nơi thanh tịnh là nơi chư vị Thánh Tiên Phật giáng lâm cứu độ.
Cho nên, cộng đồng Vô Vi to lớn vô cùng là Chư Phật Chư Tiên, chớ không phải cộng đồng Vô Vi là một số người tranh chấp và không có trách nhiệm. Cho nên, các bạn hằng ngày niệm Phật, ban đêm tâm thức thấy thanh thản trong giấc ngủ; giấc ngủ đó là giấc ngủ thần tiên đó bạn ! các bạn giữ được thanh tịnh thì Thần Tiên lai vãng tới các bạn bất cứ giờ phút nào, quý thương các bạn, thường độ các bạn !
Không nên nghĩ sai cho một ai; chính ta sai, tất cả đều đúng, phải nghĩ như vậy ! luôn luôn tâm niệm của người Vô Vi chính ta sai mọi người đều đúng; thậm chí những người ở quê nhà đã bị tù tội, đi cải tạo. Lúc đó trách móc nhưng mà sống một thời gian rồi thấy rằng đây là luật Trời không phải của họ làm. Luật trời đã cho cơ hội cho tôi thấy tội của tôi; tôi đã đi quá trớn trong lúc tôi được tự do.
Tôi nói: “Tôi phục vụ nhân dân”, mà trở lại tôi là người giết dân, không hay ! ngày hôm nay, tôi nằm trong cái chỗ cảnh hẻo lánh này tôi mới thấy rõ sự sai lầm; nhậu nhẹt, chơi bời, phung phí; tôi đã bị tù cải tạo tôi biết, bao nhiêu bạn trước kia cũng làm sĩ quan ông này ông nọ tự khai ra, tự viết ra, tự ăn năn sám hối viết ra, chớ không ai buộc Ngài. Ngài viết ra những hành động dơ dáy tội lỗi với vợ, tội lỗi với con, tội lỗi với gia đình, tội lỗi với đất nước, rồi nằm đó khóc; có phải sự thanh tịnh mới tìm tàng được tội lỗi của chúng ta không ?
Những người đi cải tạo là người đi bước vào chỗ kêu bằng câm cái mồm không nói được cái gì hết, học cái chữ “Thanh Tịnh” đó, các bạn ! rồi mới ăn năn viết ra; rất nguy hiểm, viết những hành động nếu mà đối phương biết được rất nguy hiểm. Nhưng mà Ngài vẫn đem miếng giấy đó trình bởi tội muốn xử tội gì xử, tôi biết cái tội tôi nặng. Có những người thức tâm cho đến vậy ! hơn người tu Vô Vi; thức tâm hành động bất chánh của người mà viết ra hết mà nói ra hết; tham dâm chỗ nào, tham dục chỗ nào, rồi nói ra thì cảm thấy nhẹ, sung sướng; nhưng mà Ngài không biết tu, không biết Phật là cái gì ! nhưng mà có được một giai đoạn thức tâm.
Cho nên, ngày hôm nay huynh đệ tỷ muội đã tịnh khẩu rồi cũng thấy lại một phần sự sai lầm của chính mình; tuy cái chuỗi ngày rất ngắn, nhưng mà bề trên ân độ mở nắp khui thùng để cho các bạn thấy hành lý của các bạn, thấy hành trang của các bạn, thấy khả năng của các bạn. Nhưng mà coi chừng con ma lười biếng nó sẽ đậy lại; về chúng ta tiếp tục đi ! nghe những lời khuyên giải, những lời đó là những lời đại diện trong tâm điển của các bạn mà thôi; lấy bạn nói bạn chớ không có phải là bề trên; nếu bề trên nói còn nhiều chuyện nữa, vì chưa có trình độ chưa biết.
Lấy bạn nói cho bạn nghe, thì tất cả thỏ thẻ trong tâm các bạn cũng như mở ra cho các bạn xem cuốn Kinh Vô Tự mà các bạn đã viết; có trang viết rất đẹp, có trang viết rất hỗn ẩu, có trang vẽ bậy bạ. Các bạn sẽ đọc lại những cái trang giấy đó, chính tay các bạn đã viết, chính tay các bạn đã làm cho các bạn tăm tối. Nhưng cái này cũng là một tài liệu quý báu, đọc đi cảm thức nó rồi đưa nó hướng thượng mới thấy là cái giáo lý của nhà Trời sống động. Cái lý trung dung cởi mở tha thứ và thương yêu để xây dựng. Thì tất cả những đó, cái tài liệu đó là món quà quý trong cuộc hành trang của chúng ta và chúng ta không còn tái phạm nữa.
Cho nên, con đường đi của chúng ta trong thanh tịnh mới đi trọn đường; còn nếu chúng ta thiếu thanh tịnh đi một khúc, bỏ một khúc. Cho nên, nhiều bạn tu nghe qua lời giảng thức tâm về nguyện tu; nhưng mà không lâu vì niềm tin quá yếu không chịu xây dựng lấy chính mình, thì bị đời nó lôi cuốn tạo ra động loạn buồn bực. Cho nên, chúng ta tu về điển giới luôn luôn nhớ bề trên, việc gì cũng là bên trên sắp đặt thì chúng ta làm việc sáng suốt hơn và khỏi mất thì giờ nhiều.
Nhiều người không hiểu; tự chính tôi làm và tôi cố làm, làm sai hồi nào không hay và không có tưởng bề trên; cho nên, các bạn được cái phương pháp niệm Phật đây là một phương pháp dẫn tiến và quy nhất tam giới, lúc đó Chủ Nhân Ông lại rảnh rỗi hơn; nhiều người hợp tác với chúng ta thì ta chỉ bàn trong cái ý kiến sáng suốt, mà chỉ một mình ta làm thì lúc nào cũng bận rộn hết; cho nên, cái phương pháp này là nó mở tâm mở trí mở ngũ tạng các bạn; mở Lục Căn Lục Trần các bạn, rồi các bạn sẽ có nhiều bạn cộng tác với bạn trong đường đời cũng như đường đạo, nó rõ rệt như vậy.
Cho nên, chúng ta hành thiền là một chuyện hữu ích. Chúng ta hành thiền là chúng ta nói lên tất cả những cái gì uẩn khúc trong nội tâm chúng ta, dâng lên trời để thọ hưởng cái phần sáng suốt đó để về cai quản lấy chính mình và thực hiện cho kì được cái phần sáng suốt tương xứng với bên trên đã ân ban cho chúng ta; hỏi chớ người Thế Gian người ta đi lên tới Cung Trăng, người ta nhìn cái cảnh quang đãng lớn rộng, cái tâm ta tự nhiên nhẹ. Mà ta xuống Thế Gian rồi ta nghĩ chuyện gì ? nghĩ chuyện đi tu, không cần khám phá nữa; nói lên tới cung trăng không là về họ cũng nghĩ chuyện đi tu, mà chúng ta đi vượt khỏi đó nếu chúng ta chịu công phu, và căn cội chúng ta ở khỏi đó, xa hơn đó; tại sao chúng ta lại không trở về ?
Cho nên, bất cứ giá nào chúng ta biết đường đi rồi, không nay thì mai mà nhất định phải đi, phải trì kỳ chí; thanh tịnh là nhẹ nhàng, nhẹ nhàng là đến nơi, động loạn là nặng trược, nặng trược thì không bao giờ đi được, phải nhẹ nhàng; cho nên, rồi đây các bạn tu tu, lần lần các bạn không ăn ban đêm nữa; tại sao các bạn lấy, ăn cái thanh khí điển của Càn Khôn Vũ Trụ ? cho nó nhẹ tâm lẫn thân của các bạn, lúc đó các bạn mới xuất được.
Còn các bạn cứ ăn vật chất cũng như các bạn ôm cục vàng mà làm sao các bạn bay được, tới đó nó sẽ đi từ từ; tự động các bạn cảm thấy rồi, quá nhiều ! quá nặng, tôi không xài. Lúc đó, các bạn bớt, khi bạn bớt được là bạn ăn được cái thanh khí điển bên trên, tuy rằng bao tử các bạn teo mà không bao giờ tay chân lạnh. Nếu các bạn làm Pháp Luân đúng ăn ít, tay chân không lạnh; cứ việc ăn đi ! cái ăn trọn lành, thuốc tiên để cứu độ xác thân.
Lúc đó, sự đi đứng các bạn nhẹ nhàng, nhắm mắt là thấy cảnh rồi; còn nếu mà chúng ta ăn cho no, ngủ cho kĩ thì đi không có được đâu các bạn ! vì chúng ta ôm cục vàng mà đi theo ông Phật đâu có được; muốn theo ông Phật phải bỏ vàng theo Phật, muốn theo Trời phải bỏ tất cả mới về Trời, thấy rõ chỗ này chưa ? cho nên, lần lần đây rồi các bạn càng ngày càng làm Pháp Luân càng ăn món quà của Thượng Đế đã, ăn lần ăn lần nó đầy đủ rồi tự nhiên các bạn không thích ăn, sẽ bớt đi, các bạn nhẹ.
Cho nên, cái con đường đi nó không khó nhưng mà vì muốn phá vỡ một cái tập quán nó hơi khó thôi ! vì mấy chục năm chúng ta ra phải ăn cái này cái kia cái nọ, nếu thiếu cái này sợ nó bệnh, nó chết; không có ! không có thiếu đâu các bạn; thanh khí điển hóa sanh vạn vật mà các bạn ăn thanh khí điển là nó đầy đủ cho bạn, nó ốm một chút đi nhưng mà mắt nó sáng lắm bạn ơi ! tâm nó mở lắm. Cho nên, tôi muốn rằng mọi người phải thực hiện trong cái thực hành và đạt được; tôi ăn đầy đủ rồi, tôi không ăn, chớ không phải bắt buộc các bạn đừng ăn mà nhịn đói nó sanh bệnh; rồi từ từ các bạn làm Pháp Luân đâu đó nó đầy đủ.
Biết huấn từ gì nữa ban bây giờ, ban hoài, lo thiền hay hơn, để băng thiền đi ! các bạn nghe những cuốn băng này luôn luôn nó hợp thời,, rồi qua nghe những cuốn băng mà nghĩa là vua chúa trật tự đồ này kia kia nọ nó khó chịu một chút; nhưng mà hiểu lần rồi nó cũng vậy thôi; ở trên Trời thì có ông vua Trời; ở Thế Gian có ông vua Thế Gian.
Cho nên, ở Thế Gian có cái gì thì trên Trời có cái đó; trên Trời có trước Thế Gian mới có sau; cho nên, mình lên tới trung thiên rồi phải hên lắm mới được trình diện ông Thượng Đế, còn mà tu lạng quạng là không có vô được; ổng ông vua mà, đâu có dễ gì ổng tiếp; tại vì ổng ngồi cái chỗ đó khó vô thành ra người ta không thèm về kiếm ổng. Thì bây giờ ổng phải đi kiếm người ta (cười); cái đời nó vậy đó ! ổng cho đi du học tha phương cầu thực, cho nó khổ để nó biết lễ, té ra thấy nó ngon hơn ông vua, nó bỏ ông vua luôn (cười), thì vậy đó !
Cũng như mình ở Việt Nam, mấy ông cụ làm ruộng cho con đi Tây học, về nó nói bố nó ngu (cười); nó không thèm về nhà quê nữa; về không có điện, không có nước, không có telephone đồ gì hết trọi; có nhiều người như vậy, những con nhà giàu thiệt giàu ở Việt Nam, cũng như hồi đó là có ông Tích, con ổng giàu lắm; mà về nó nói: “ Mấy người ở ngoài này ngu lắm, mấy người Việt Nam ngu lắm !”; nó quên hồi đó cha nó là làm ghe chài, cu li ghe chài; từ cái ngu kiếm được tiền gởi nó đi học mà nó về nó chửi.
Nó mới gặp tôi, tôi quen với cha nó; tôi nói, tôi nói: “Có nhiều người cha nó làm cu li để dành tiền cho nó đi học mà nó về nó chửi cha nó, hỏi cái thằng nào ngu (cười)”; nó làm thinh, mắc cỡ; khùng ! học thét rồi khùng, không biết cha mẹ mình. Cho nên, cái cái mà chúng ta đang học đây là học về với chính mình; các bạn không về với chính các bạn là các bạn không bao giờ biết cha mẹ; về với chính mình, mình mới thấy ơn sâu của cha mẹ, ơn sâu của Trời đất; chớ còn tu mà nói thi đua đi ra hướng về bên ngoài; thi đua cho có cái áo bận, cho có chức sắc rồi rốt cuộc cũng quên cha mẹ luôn.
Trở về với mình, mình mới biết thương yêu cha mẹ, rồi biết Cửu Huyền Thất Tổ mới biết Trời Phật; chớ còn học lý luận trong sách rồi cứ ca tụng Trời Phật, nói: “Tôi con Trời”, cái đó là trật rồi ! không có đúng đường; trở về với chính mình mới thấy. Cho nên, nó là… nói đi nói lại cũng là một kì công tu luyện; dịp may mới được tu mà không bỏ công tu thiệt uổng lắm ! uổng lắm lắm ! từ ngày tôi tu tới bây giờ tôi cứ nói tôi tu trễ không à.
Tôi ba mươi mấy tuổi tu mà tôi cũng la tu trễ, chưa được gì; tu sớm nữa, tu nữa, tu nữa, tu mãi, bây giờ nguyện tu hoài hoài, mới thấy cái sự sáng suốt của ông Thượng Đế; mới thấy cái sự sáng suốt của đấng Cha Trời. Mình có chút xíu, biết được chút chuyện cũng cho là mình sáng suốt; còn ông đó ổng biết, biết bao nhiêu công chuyện mà ổng không nói, ổng chỉ làm thinh thôi ! một là cười, hai là khóc, đó! và cái pháp ổng nắm trong tay. Khi ổng khóc rúng động tâm hồn mọi người; ổng cười trí mọi người cũng mở luôn.
Con người ta chuyển gió chuyển mưa được rồi mà ! ta điều khiển được mọi thứ, đâu có phải tầm thường; còn mình ở trong cái phạm vi eo hẹp chút xíu mà mình cũng dám nói là: “Tôi đi chống ông Trời”. Cho nên, cái đám ma quỷ bây giờ đang gom binh đi đánh ông Trời, không biết chừng nào họ thắng ? tôi ngồi, tôi suy nghĩ “Không biết chừng nào họ mới thắng !”. Nhưng mà họ thích đánh ông Trời, họ cũng được phước vậy. Nếu mà họ tới rồi ông Trời mà giải tỏa cái phần ô trược của họ rồi cũng lưu lại một phần hữu dụng, lúc đó ông Trời mới thu luôn; thay vì nó đi lạng quạng hoài rồi nó kẹt nhiều.
Cho nên, cái cơ thay đổi mà đúng 2000 năm theo lời ông Tư nói mà thực hiện được sẽ chết rất nhiều; chết là ông Trời thu lại, thu cái phần sáng suốt, bỏ cái phần ô trược, và lập lại Tân Dân Thánh Đức toàn là người biết trước biết sau, biết trên biết dưới, thông cảm với mọi giới; cho nên, chúng ta hiểu cái đường lối của kì tới đây, và chúng ta cố gắng tu, hiểu trước hiểu sau, hiểu trên hiểu dưới thì ông Trời nhẹ gánh và không có phiền lòng ông Trời.
Vì quá thương, Ngài mới thu cái phần trược, rồi cho cái hội Long Hoa là cái phần thanh để ngự và phán xét, đứng ra trước đó để nhận tội : từ ô trược đi tới thanh cao mới được tới đó ; mà tới đó rồi cũng phải nhận tội ; trước kia làm bậy, ngày nay được thanh cao nhưng mà bản án còn đó, phải nhìn nhận tội mới dẹp tự ái và giữ lấy mà tu tiếp tục, tu mãi. Cho nên, cái chuyện của ông Trời làm rất có ý nghĩa và rất hay, Ngài chỉ lãnh cái trược thôi, thâu cái trược mà lưu cái thanh thì nó phải có một sự kích động.