[ID# 19860426Q2]
T/V VĨ KIÊN, KHOÁ 2 : “THANH TỊNH” - THẦY KIỂM SOÁT PHƯƠNG PHÁP CÔNG PHU CHO KHOA SINH
Đức Thầy: ….biết. Hiện tại chúng ta nhồi quả, và chúng ta thức tâm cái sự nhồi quả này là có giá trị, là thấy rõ Bề Trên đang độ chúng ta tiến. Chúng ta hướng Thượng Để chúng ta tiến thì chúng ta sẽ không bị luân hồi và nhập vào những cái cảnh khốn cùng, khổ cực ở tương lai.
Cho nên, tu có một chút thanh tịnh thì các Bạn sẽ đổ bộ nơi Thanh Tịnh Giới, chớ không có bị kẹt nữa.
Cho nên, hôm nay là ngày vui, cho nên các Bạn được nhận nhiều ân điển của Bề Trên để mở tâm, mở trí, mở những sự thắc mắc đang kẹt trong nội tâm của các Bạn, và các Bạn sẽ nhìn lại chính Bạn, và thực hành cho kỳ được, nhiên hậu độ mình và độ tha.
Thành thật cám ơn sự hiện diện của các Bạn ngày hôm nay.
Bạn Đạo1: … Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn, Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô Quan Thế Âm, Nam Mô Tây Phương Cực Lạc Quan Thế Âm Bồ Tát, Nam Mô Đức Ông Tư, kính lạy Thầy; hôm nay là ngày thứ tư của Khóa Học; xin Thầy ban cho những lời chỉ dạy. Cám ơn Thầy!
Đức Thầy: Rồi, bữa nay mình coi lại tất cả: Soi Hồn lại coi coi có đứng đắn không cái đã. Làm trật nhiều lắm!
Đốt chỗ này trước hết: lên trên đó Phật Ban Tam Liều, chiếu điển ngay trung tâm vào chỗ này.
Thứ nhất, phải từ từ; như bác Đức làm rất đúng! Ổng lớn tuổi mà ổng làm mạnh hơn anh Thạch! Học hỏi với nhau để làm.
Cái hơi nó chạy một vòng quanh Nhâm, Đốc Mạch nhanh lắm chớ không có đơn giản như vậy. Cho nên, hít vô, luôn luôn hạ lệnh, “Đầy rún, đầy ngực, tung lên bộ đầu!” mới thoát khỏi được; phải hạ lệnh, thường xuyên hạ lệnh nó mới được; còn không, nó quên đi!
Không, thì vô ngồi, nó mê ngủ, hay này kia, kia nọ; một chặp nó làm yếu lắm.
Bạn Đạo2: (… không nghe rõ câu hỏi)
Đức Thầy: Ừ, thì Bác chỉ niệm Phật thôi; có nhiều người yếu, phải lo niệm Phật nhiều hơn; nhưng mà rốt cuộc cũng phải làm Pháp Luân, tại mình cần cái xác này để làm việc; cần cái sinh mạng.
Đó, ông Phong làm cũng đúng; mấy người ở đây cũng có làm đúng đó.
Có người yếu thì phải lo niệm Phật, niệm Phật cho nhiều; nhưng mà luôn luôn phải hạ lệnh: “Đầy rún, đầy ngực, tung lên bộ đầu!” Không hạ lệnh thì nó quên.
BĐ3: Thưa Thầy, con hạ lệnh, “Đầy rún, đầy ngực, tung lên bộ đầu”; tung lên bộ đầu, tung lên bộ đầu, thế rồi con không có biết,
Đức Thầy: Bởi vì cái hơi của Bác bị sanh đẻ đó, nó thiếu cái nguyên khí! Nhưng mà bây giờ niệm Phật đi; lớn tuổi rồi, lo niệm Phật.
BĐ4: (… không nghe rõ câu hỏi)
Đức Thầy: Hả? Yếu, hơi yếu lắm! Làm Chiếu Minh nhiều, há! Con làm một ngày 3 lần. Người nào Chiếu Minh yếu, á, Pháp Luân yếu, phải lo làm Chiếu Minh, chớ đừng có để nó lười biếng! Nếu không bắt nó làm Chiếu Minh, nó sẽ lấn áp và tới đó nó ngồi cái, nó nói bậy bạ chớ nó không có làm gì được. Làm như bác Đức là đúng.
Soi Hồn 5 phút tới 15 phút, rồi để cái thì giờ để làm Pháp Luân Thường Chuyển. Nhiều khi Soi Hồn lâu quá, đầu nhẹ đít nặng, cũng đi không được!
Nó phải cân phân điều hòa: cái Pháp Luân Thường Chuyển nó cũng 5, 6 hơi; 6 hơi tới 12 hơi là hết rồi; ngồi đó tập cái Thiền Định lâu thì nó mới bật cái Mô Ni Châu sáng ra được!
BĐ4: (… không nghe rõ câu hỏi)
Đức Thầy: Như Bác thì phải tập thường xuyên; bây giờ ở nhà rảnh, có làm gì?
BĐ4: Dạ, chưa.
Đức Thầy: Cứ nghĩ tới cái hơi đi; nghĩ tới cái hơi thì nó mau.
BĐ5: Thưa Thầy, con bắt Ấn Tam Muội (… không nghe rõ câu hỏi)
Đức Thầy: Thân mà! Con làm thấy dễ chịu, thì làm; còn không dễ chịu thì để đầu gối, thì một thời gian nó thông rồi mới làm được; há? Thấy dễ chịu thì mình để; không dễ chịu thì mình đổi lại.
Có hai cái cách ngồi: một cái để nơi đầu gối, cái á, điển nó không có chạy mạnh bằng Tam Muội, bắt Ấn Tam Muội nó chạy tròn!
Nhưng mà để những người mới tập người ta phải ngồi như vậy người ta mới dễ chịu; tập cho nó ngồi quen rồi, tự động bộ đầu nó rút rồi đó thì cái tay nó vô bắt Ấn Tam Muội. Bây giờ học sẵn để lúc đó bắt.
BĐ6: Dạ thưa Thầy, khi ngồi, ngủ ngồi đó, có tốt không, Thầy?
Đức Thầy: Tốt chớ.
BĐ6: Dạ, con thấy dễ ngủ hơn.
Đức Thầy: Nếu ngủ nằm, nhiều người người ta còn bắt Ấn Tam Muội để vậy nè. Giơ hai cái chân, kềm lại, để rủi mình có xuất á, nó cũng có thể giữ được cái xác. Đó, tập, phải tập ngủ như thế này: nằm ngửa, hai cái chân để lên, hai cái tay như thế này, nó ngủ yên giấc. Không cần ngủ nhiều giờ, nhưng mà ngủ được một giấc là đủ rồi.
BĐ6: Dạ, như con có thể làm như vậy khi con thở Chiếu Minh không?
Đức Thầy: Được. Thở Chiếu Minh, không có làm; thở Chiếu Minh phải thả lỏng ra, bởi vì nó phần ở dưới. Còn cái này nó quy tụ lên trên. Khi ngủ, người ta ngồi, người ta nằm người ta niệm Phật, niệm Phật nó ngủ hồi nào, thây kệ nó; mà cái điển nó chạy đều; nó xuất ra cũng không có đi bậy, không có lộn xộn.
BĐ7: Thưa Thầy, nằm ngủ, mình để cái tay như vậy, hai cái chân gác chéo lên nhau?
Đức Thầy: Gác chéo lên; cái đó tốt lắm!
BĐ8: Dạ thưa Thầy, cái chân nào trên cái chân nào?
Đức Thầy: Hả?
BĐ8: Cái chân nào trên?
Đức Thầy: Không cần; tùy cái chân nào; hai chân chồng lên là được rồi: cần hai luồng điển nó chạy với nhau thôi, để nó bảo vệ cái xác.
BĐ8: Dạ thưa Thầy, bắt Ấn Tam Muội thì hai tay để trên lòng bàn chân lúc ngồi thiền, hay là để ngang rún?
Đức Thầy: Để lòng bàn chân…; không phải, để cho nó đụng ở dưới cũng không có sao. Còn tốt là để ngang rún cũng được.
BĐ8: Cho nó ngang rún?
Đức Thầy: Ngang rún cũng được.
BĐ9: Ngang rún, mỏi.
Đức Thầy: Nhiều người ngang rún mỏi quá, nó bắt để ý cái chỗ đó, thành ra nó không có tịnh được. Để cái phương tiện nào mà mình dễ dãi, bỏ quên nó được. Nhưng mà cái điển, cứ cho nó chạy đều là được.
BĐ9: Dạ thưa Thầy, khi mà con làm Pháp Luân Thường Chuyển đó, cái hơi con hít vô thì con là “NAM”.
Đức Thầy: Ừ!
BĐ9: Thở ra là “MÔ”; thì con thấy ở trên này nó rung nhiều lắm, con làm….
Đức Thầy: Cũng được; cái đó là đi theo cái hơi thở, cũng được, không có sao; nhưng mà nói: “Đầy rún, đầy ngực, tung lên bộ đầu,” chớ không là nó quên!
BĐ9: Dạ thưa, con cũng nói rồi; khi nào mà ấy là con biết được.
Đức Thầy: Ừ!
BĐ10: Dạ thưa Thầy, trước khi mình hít vô thì mình ra lệnh phải không, Thầy?
Đức Thầy: Ừ, trước khi mình hít vô là mình ra lệnh: “Đầy rún, đầy ngực, tung lên bộ đầu,” nó mới giải tỏa được cái trược khí bên trong.
BĐ8: Mình chỉ nói một lần như vậy, rồi mình hít luôn; phải không, Thầy?
Đức Thầy: Một lần hít, trước khi hít là nói, à, trước khi hít là nói, không là nó gạt mình, lười biếng, con ma lười biếng nó gạt mình, nó nói: “Rồi!” Mà té ra chưa hít hơi nào hết á! Nó xạo lắm; không có tin nó được! Mình bắt phải làm, mỗi lần phải mỗi check cho kỹ, chớ còn bữa nay nói: “Ờ, hay lắm; ờ, làm đúng!” Nhưng mà mai về cái nó nói: “Tôi làm đúng rồi; thôi, ngủ!” (cười). Nó đủ chuyện hết, à!
Khi mà muốn biết con ma là biết cái hạ tầng: nó nói nhiều chuyện khôn khéo mà bậy bạ, không có đàng hoàng: bây giờ nói vậy, chút nữa nói khác. Không có tin nó được! Mình phải đứng riêng ra mình điều khiển mới được. Hễ tin nó là hư!
Cho nên, tại sao người Vô Vi tu mà không tin mình?
Nhất định không tin, bởi vì Lục Căn Lục Trần nó thuộc về tăm tối, nó lấn áp bất cứ lúc nào; mình không tin! “Để tôi coi lại, tôi hỏi Trời, Phật coi chớ tôi không có tin Cậu đâu! Nói gì nói, tôi không tin đâu! Ngồi đó, để tôi hỏi Trời, Phật coi.” Thì mình tưởng ngay chỗ này là công khai rồi cái mình mới nói chuyện! Lúc đó là cái energy, cái điển sáng nó chuyển xuống cho mình, không có nói bậy.
Còn khi mà nóng giận á, là Lục Căn Lục Trần nói không à! Nói, rồi Chủ Nhân Ông một chặp nói: “Trời ơi, tại sao mình nói vô lễ với Bác như vậy?” Này kia, kia nọ; rồi ăn năn; thấy không? Đó. Hay là, “Mình nói vô lễ với cha mẹ như vậy?” Rồi mình ăn năn; thấy không? Là tại Lục Căn Lục Trần.
BĐ11: Thưa Thầy, khi mình làm Pháp Luân Thường Chuyển thì cái trí ý của mình, với cái mắt mình tập trung ở đâu? Lúc mình chú ý thì trí ý mình,
Đức Thầy: Pháp Luân Thường Chuyển, hả?
BĐ11: Dạ.
Đức Thầy: Pháp Luân Thường Chuyển, luôn luôn cái mắt là phải, cái ý ngó ngay đây nè; còn có niệm Phật, thì nhớ ở đây; còn nó thanh nhẹ thì thôi, cứ ngó thẳng đây được rồi.
BĐ11: Còn lúc mình Định Thần, thì mình tập trung ở đâu?
Đức Thầy: Định Thần là đó, ngó ngay đây nè! Không có ngó chỗ khác.
BĐ11: Rồi Soi Hồn, mình cũng Định Thần, mình Soi Hồn,
Đức Thầy: Cũng ngó thẳng đó thôi! Hễ co lưỡi, răng kề rang, là lúc nào cũng ngó ngay đây, cái ý ngó ngay đây. (Thầy chỉ trung tim chân mày).
BĐ11: Vậy có nghĩa là Soi Hồn, Pháp Luân Thường Chuyển, và Định Thần đều,
Đức Thầy: Có một đường đó thôi. Không có méo qua một chút, trật qua một chút là nó quyến rũ mình! Cứ ngay chính giữa đó mà đi.
BĐ8: Thưa Thầy, ngủ ngồi, thường thường những người ngủ ngồi là cái ý họ, hầu như họ quên nhìn, tại vì ngủ ngồi là thiếu ngủ.
Đức Thầy: Ngủ ngồi thì, trong cái lúc mà họ công phu đó, họ chú ý thôi, rồi lúc đó họ dỗ ngủ thôi; chớ cần cái gì chú ý cái chỗ đó nữa? Nhưng mà nó đã quen; trong lúc nó quen, Soi Hồn cũng ngó ngay, nhắm mắt cũng ngó ngay; cái đó nó quen rồi, cái tính đó nó quen rồi!
Như tôi, bây giờ kêu ngó méo một chút cũng không được: tôi nhắm mắt mà tôi thiền, hay là tôi Soi Hồn, mà ở bên có nổ pháo hay có làm cái gì, thây kệ, tôi cũng ngó thẳng chính giữa thôi! Đường đó nó rộng hơn cái đường hai bên.
BĐ12: Thưa Thầy, thở Chiếu Minh một vòng là 20 phút có được không, Thầy?
Đức Thầy: Sao 20 phút được? Cứ đếm đủ thôi!
BĐ12: Bởi vì 78 hơi thở trên 20 phút,
Đức Thầy: Cứ đếm đủ thôi, không cần bao nhiêu phút; tùy theo cái hơi thở của con người.
BĐ12: Trên 20 phút.
Đức Thầy: Ừ; cứ đếm đủ là được rồi; Bác cứ đếm đủ, không cần bao nhiêu phút.
BĐ6: Thưa Thầy, con xin phép Thầy, Thầy nói là nhìn giữa cái trung tim chân mày ….(nghe không rõ)
Đức Thầy: Không! Để chỗ chân mày này: đây, với đây. Tôi để cái tay là để làm dấu, chớ cái điển tôi làm việc, không phải cái tay làm việc; cái tay là làm dấu cho cái phần hồn thức rằng: “Ta đang chứng minh cho Ngươi tu”; hiểu chưa? Cái đây là Tam Liều: Tinh, Khí, Thần; 3 cái này đầy đủ, ở đây nó mở.
BĐ13: Thưa Thầy, có một số bạn đạo Chiếu Minh đó, Thầy, đếm 1 tới 12, rồi xong nghỉ một chút; 1 tới 11.
Đức Thầy: Đúng!
BĐ13: Thì con thử như vậy, con thấy nó đứt đoạn.
Đức Thầy: Không đứt đoạn! Nó phải như vậy: nghỉ chút xíu là làm nữa. Còn nếu mà đủ hơi liên tục thì tốt, thấy không?
BĐ13: Dạ. Con, hồi đó giờ con đi liên tục. Có một số bạn đạo nói làm như vậy là sai, phải nghỉ một chút; thì con…
Đức Thầy: Đúng của nó là phải nghỉ chút; nó lên tới 1 giáp rồi tự nó giảm; nó giảm lần, giảm lần, giảm lần; cái nghĩ nó là hành đó: tới đó, trụ một cái, đâu đó nó đàng hoàng (...nghe không rõ); đàng hoàng rồi, cái tới cái thứ nhì, 11, xuống.
BĐ13: Dạ, thì con cũng đếm như vậy, 1 tới 12;
Đức Thầy: Ừ!
BĐ13: Xong rồi cái, con tiếp tục thở như vậy luôn, 1 tới 11;
Đức Thầy: Ừ!
BẠN ĐẠO13: Chớ con không có tới, khi nào mà cần nuốt nước miếng tới, thì tới cái số chót con ngừng lại con nuốt nước miếng.
Đức Thầy: Ừ!
BĐ13: Nhưng mà nghe một có số bạn đạo nói là phải nghỉ.
Đức Thầy: Phải nghỉ một chút, phải nghỉ một chút.
BĐ13: Con nghĩ cái đó nó làm như nó mất,
Đức Thầy: Mất cái trớn, hả?
BĐ13: Dạ.
Đức Thầy: Đừng có nghĩ cái đầu; cái Chiếu Minh là chỉ cái bụng thôi!
BĐ13: Nó tự nhiên nó như vậy thôi?
Đức Thầy: Nó ấm trái Cật của Chị thôi, há, chớ không có gì đâu! Còn cái Pháp Luân Thường Chuyển là phải chú ý trên bộ đầu.
BĐ13: Dạ thưa, con Chiếu Minh con cũng không có chú ý nữa; mà con làm vài hơi là tự nhiên trên đầu con nó rút à.
Đức Thầy: Ừ; đó là nó nhẹ rồi.
BĐ13: Thưa Thầy, lúc mà con làm Pháp Luân Thường Chuyển thì, sau khi con ra lệnh đó, thì cái đầu nó cũng rút; mà cùng lúc đó thì mấy cái lỗ chân lông nó làm như nó cũng bung ra hết! Thưa Thầy, vậy con làm có sai không? Nó có rút trên đầu, nhưng mà con thấy toàn thân lỗ chân lông nó cũng bung ra hết.
Đức Thầy: Không, Con cứ chú ý ngay trung tim thôi.
BĐ13: Dạ.
Đức Thầy: Còn cái lỗ chân lông là không có đúng; đừng có chú ý cái lỗ chân lông; nếu mà chú ý cái lỗ chân lông thì tà khí nó nhập; hiểu không?
BĐ14: Thầy, hình như lúc nào nó cũng rút ở trên,
Đức Thầy: Bộ đầu hả? Đó, trên đó là cần đó!
BĐ14: Dạ.
Đức Thầy: Bác sống ở đây, tới ngày Bác đi là Bác cứ ở chỗ đó thôi!
BĐ14: Dạ.
Đức Thầy: Cái chỗ đó là chỗ chánh thôi; còn tất cả trong cơ thể là không có nghĩa lý gì hết á! Đi là đi chỗ đó thôi. Đó là mới là kêu bằng,“Giải thoát” đó !
BĐ10: Thưa Thầy, từ khi con làm Chiếu Minh nằm đó, Thầy, thì thở hít vô cái bụng nó sát lắm, làm như nó đụng cái gì ở đằng sau lưng, nó nhột nhột, cái lưng nó đau đau á, Thầy! Có sao không, Thầy?
Đức Thầy: Đó, nó ép trái Cật, nó ép trái Cật; không sao; tốt, đâu có gì?
BĐ10: Nó đau đau đó, Thầy.
Đức Thầy: Cứ cho nó đau đi; không sao! Hít vô mà nó nghe chỗ đó nghe cái, “Cụp,” là nó trị cái Thận tốt lắm á; không có bao giờ bị bệnh đau lưng! Hít vô mà nghe cái “Cụp,” mình ngồi làm Pháp Luân, nghe cái “Cụp” là tốt lắm rồi!
BĐ14: Dạ thưa Thầy, mình làm Pháp Luân có cần phải cho nó rung đầu không, Thầy?
Đức Thầy: Không; tự nhiên nó đủ à; bắt buộc phải rung à; nó đủ hơi là nó rung.
BĐ14: Sao con, mỗi lần con thở, nếu mà con tự nhiên thì nó không có rung, nhưng mà khi nào con cố hít, hít nữa, hít, hít, hít…
Đức Thầy: Đó, đó! Hít nữa, hít nữa cho nó rung; cái đó tốt đó! Nó mở bên trong nó mới được rung, chớ bên ngoài, không có rung đâu! Bên trong là được động tới bên trong nó mới rung.
BĐ14: Thì cái mặt nó…
Đức Thầy: Ừ, rồi, rồi là tươi ghê lắm, khỏe lắm!
BĐ14: Nhưng mà sao hồi mà con thở ra thì nó làm như là nó bị khớp, khớp, khớp đó, Thầy ?
Đức Thầy: Khớp, khớp đó là hơi còn yếu; ráng làm nữa! Sau này nó đầy đủ, nhẹ, điều hòa, vô cũng như ra, đó là mạnh lắm rồi đó! Lúc đó, cái âm thinh đổi hết rồi; nói chuyện nhẹ nhàng lắm và không có bị giận hờn bực tức nữa đâu.
BĐ15: Kính thưa Thầy, .....(nghe không rõ) trao cho con Pháp báu…(nghe không rõ)
Đức Thầy: Giữ đó mà tu, ha!
Thì bữa nay là cái cuộc chứng bằng điển không đó, ha! Mọi người phải ý thức rằng: “Nhắc phần hồn tu” và nếu phần hồn chịu tu thì sẽ lên kia Thọ Ký Tam Liều, được Phật chứng cho; ha!
BĐ15: Thưa Thầy, con có một điều muốn thưa thêm.
Đức Thầy: Ừ?
BĐ15: Là khi con nhận xét, niệm Phật thì nó giống khi con Pháp Luân Thường Chuyển.
Đức Thầy: Ừ.
BĐ15: Nó tung lên bộ đầu; và niệm Phật thì trên đỉnh đầu; thì, thưa Thầy, như vậy có phải là trụ bộ đầu niệm Phật cũng giống như là thở Pháp Luân bằng ý chí, hay không?
Đức Thầy: Cái niệm Phật trụ bộ đầu là quý lắm, bởi vì ở trong đó nó đã nhẹ rồi, là ở trên mới tập niệm rồi mới truyền xuống dưới, dạy ở dưới niệm; và tất cả bây giờ hội lên trên đầy đủ rồi. Cái tương lai Lục Căn Lục Trần nó mới theo và lệnh của Chủ Nhân Ông đưa ra đâu thì nó nghe lời đó: nó thuộc về Điển Tâm, chớ không xài cái phàm tâm nữa. Cho nên, có chuyện gì rắc rối, cứ đưa lên trung tim: muốn nghĩ hay là muốn ghét ai, hay là muốn giận hờn, cứ đưa lên trung tim là giải quyết liền; trong nháy mắt là có câu trả lời yên ổn, không có lo gì hết!
BĐ15: Thưa Thầy, trong một cuốn băng cách đây một thời gian cũng lâu, Thầy đã có nhắc như vậy.
Đức Thầy: Ừ.
BĐ15: Thầy nói là đưa lên tất cả để Bề Trên chứng, từ ý nghĩ bên trong mình cũng như những kích động ở bên ngoài.
Đức Thầy: Ừ.
BĐ15: Thì con bắt đầu làm, thì con nhận thấy cái sự vi diệu của nó.
ĐỨC THẦY: Ừ.
BĐ15: Thưa Thầy, con xin đa tạ Thầy! Con cũng nhận thấy rằng không phải lúc nào con cũng nhớ như vậy.
Đức Thầy: Ừ.
BĐ15: Mà nhiều khi con trụ, nhiều khi trụ ở mắt, nhiều khi lái xe thì trụ ở đằng trước mặt xe, đằng trước.
Đức Thầy: Ừ.
BẠN ĐẠO15: Rồi lại phải nhắc mình là: “Đang làm gì đó?”
Đức Thầy: Ừ.
BĐ15: Thì nó lại trụ lên bộ đầu. Thì thưa Thầy, đến ngày hôm nay thì con nhận thấy là có một cái gì trong con nó chỉ lên nó kiểm soát thôi!
Đức Thầy: Ừ.
BĐ15: Kiểm soát xem là có đang niệm ở chỗ đó, hay không?
Đức Thầy: Ừ.
BĐ15: Rồi vẫn tiếp tục nhờ Vía làm việc, những công việc cần thiết.
Đức Thầy: Ừ.
BĐ15: Nhưng con cũng nhận thấy là có khi con kiểm soát thì con thấy: Niệm từ tốn và nhẹ nhàng.
Đức Thầy: Ừ.
BĐ15: Còn có những khi, ví dụ con tự nhiên thấy xúc động, Thầy nhắc đến Đức Diêu Trì Kim Mẫu, hay Đức Cha Trời;
Đức Thầy: Ừ.
BĐ15: Hay là Từ Điển;
Đức Thầy: Ừ.
BĐ15: Thì khi đó khi quá xúc động, thì con nhận thấy là con lại trụ xuống mắt chứ con không trụ trên đầu! Thành ra, con lại kéo lên!
Đức Thầy: Ừ.
BĐ15: Thì khi mà kéo lên, nghiêm chỉnh niệm rất lớn, thì người rất là thanh thản trở lại.
Đức Thầy: Ừ.
BĐ15: Thì, thưa Thầy, như vậy có nhiều trạng thái niệm như vậy, thì mình nên giữ trạng thái nào? Hoặc là điềm tĩnh niệm, hay là lớn tiếng, hay là tùy nghi khi cần thì niệm lớn?
Đức Thầy: Cái niệm về thanh thản nhẹ nhàng đó là thừa tiếp cái Thanh Quang của Bề Trên, ha!
Còn cái mà cảm động đó, thì cái phần đó, phần Vía đã có cơ hội thức tâm rồi, cho nên Chủ Nhân Ông luôn luôn phải niệm ngay chỗ Hà Đào Thành, trên trung tim bộ đầu đó, cái chỗ thanh nhẹ đó, thì mình mới phổ hóa được cái đạo tâm chuyển xuống dưới và ảnh hưởng người đời.
Nó rõ rệt như vậy!
Luôn luôn phải trụ ở trên đó! Trên đó là cái cơ sở làm việc hằng ngày, hằng hữu, hằng giờ với Thượng Đế và Chư Phật, Chư Tiên. Cái chỗ đó, cái chỗ mà cảm thấy thanh nhẹ, là chỗ đó là đúng.
Ccòn mấy cái kia, không cần thiết.
BĐ15: Thưa Thầy, con xin Thầy giảng cho con là con làm đúng, hay sai để con tiếp tục: thưa Thầy, mỗi khi Chiếu Minh thì con nhận xét thì con thấy là có một cái gì đó con không biết gọi là gì, nhưng mà khi kiểm soát là con có đang nhìn vào rốn hay không? Xong đó, lại cùng một lúc nhận thấy là nó đang niệm Phật ở trên đầu.
Đức Thầy: Ừ.
BĐ15: Và nó có thể cùng một lúc, cùng vẫn đang kiểm soát nhìn rốn, niệm Phật trên đỉnh đầu;
Đức Thầy: Ừ.
BĐ15: Và vẫn kiểm soát xem chân tay có thả lỏng, hay chưa?
Đức Thầy: Ừ.
BĐ15: Như vậy thì, thưa Thầy, cái đó con đã đang làm sai, hay là nó như vậy là nó được; hay là sao?
Đức Thầy: Nó như vậy là đúng; bởi vì một lần nó hiểu hết mọi việc đó là được thanh nhẹ rồi.
Cái người tu Vô Vi về phần điển, không phải làm việc có một thứ đâu! Một lần làm mấy, 6, 7, 8 việc cũng không có nghĩa lý gì hết! Cho nên, sau này nó nhẹ rồi, vừa nói chuyện với họ là mình vừa đi xem coi mồ mả họ thế nào, ông bà họ thế nào? Đó; gia tộc họ thế nào? “Gia đình này hồi trước độc tài,” hay sao, mình biết hết! Cho nên phải phóng tự nhiên vậy đó! Đi làm việc một lần mấy việc một lượt một, chớ không phải nói, “Tôi làm 1 việc là 1 việc” như người đời! Đó là chậm chạp.
Mà về điển, nó làm mọi việc trong một lúc!
Nói cái đó, không có ai tin!
Cũng như ông Tư trước kia cũng vậy: Ổng làm cho tôi ngạc nhiên ở chỗ đó; nghĩa là Ổng vừa hốt thuốc, vừa nói cái mả mồ chôn sai ở chỗ nào của bệnh nhân, nguồn gốc tại sao xảy ra cái bệnh, những bà con, Cửu Huyền Thất Tổ trách về việc gì; nói hết cho nghe! Rồi có đầu, có đuôi; làm việc một lượt vậy đó!
Cho nên, ngày nay tôi, bây giờ tôi được làm việc bên Văn Phật, tôi ngồi đây chớ tôi không phải ngồi đây! Tôi đang làm việc các chỗ một lúc, chớ không phải rảnh rang! Tôi nhắm mắt tôi nằm đó, chớ không có rảnh rang: cũng đương làm việc!
Cho nên, trước hết, muốn làm việc cho tất cả, về tới cái tâm Phật để làm việc đó, thì phải biết những cái kiểm soát cái của mình: “Nó Soi Hồn chưa? Niệm Phật chưa? Ăn uống bữa nay thế nào? Tham ăn chỗ nào, cũng biết hết; ô trược chỗ nào, cũng biết hết! “Bây giờ phải làm sao?” Trong một lúc, giải tỏa!
Cho nên, cái guồng máy trung ương là trung tim bộ đầu.
Mà không hướng trung tim bộ đầu, thì không có làm việc được một lượt trong mấy việc một lúc, nhưng mà làm rồi, không mệt; kiểm soát rồi, cái gì cũng yên! Cũng như phi công trước khi bay vậy đó, y một thứ! Làm nhiều việc lắm, nhưng mà không bao giờ loạn; lúc nào cũng trật tự.
Thì Chị cố gắng tiếp tục đi! Rồi sau này nó mở Minh Cảnh Đài dễ dãi lắm, không có khó khăn, không cần phải nhớ; đó là nhiệm vụ của Vía: Vía phải đi kiểm soát; còn Hồn phải chỉ ngồi đó để chứng minh, mà thôi.
BĐ15: Thưa Thầy, hôm qua trong cuốn băng, Thầy có giảng cái phần, con xin Thầy từ bi giúp thêm con.
Đức Thầy: Ừ.
BĐ15: Thầy giảng phần “Quang Thức”; thì Thầy, Thầy nói là dùng, “Nhẫn Nhục” để đi tới “Quang Thức”?
Đức Thầy: Ừ.
BĐ15: Có nghĩa là dìu dắt phần Hồn về với thanh tịnh.
Đức Thầy: Ừ.
BĐ15: Thưa Thầy, xin Thầy giảng thêm cho con, vì sao “Quang Thức,” Thầy?
Đức Thầy: “Quang Thức” mà về thanh tịnh á, thì cũng như mấy, mọi việc mà tôi vừa nói: làm sao mình có thể kiểm soát việc này, việc kiatrong lúc mình đang làm việc? Là nhờ cái gì?
Nhờ cái sáng đó, kêu bằng: “Quang Thức” đó! Nó đi, nó chạy một vòng, cái nguyên tử lực nó chạy một vòng, nó tìm, nó điều tra cái có hay là cái sai, nó biết hết liền trong nháy mắt.
Mà hồi nào tới giờ mình có, mà không biết xài!
Bây giờ mình làm đâu đó trật tự, “Té ra, đồ của mình không! Không có phải xin của ai hết!” Cái gì cũng trong một lúc. Đó!
Rồi khi mà đạt được, thông được rồi, mới kêu, hiểu được cái hột nguyên tử đó nó chạy đều rồi, thì mới thấy rằng, quán thông! “Tôi ở trên bộ đầu, nhưng mà tôi làm việc với ngón chân cái cũng được nữa, phía đằng sau lưng tôi, cũng được nữa! Cho nên lúc đó tôi mới hiểu rằng, ‘À, cái phần nào nó muốn xâm chiếm tôi, nó muốn tới phá tôi!’ Thì khi tôi thiền, cái thanh quang của tôi nó chuyển ra 40 metres carrés!’ Mà khi người ta tới đó, mình thanh tịnh rồi, người ta động tới chỗ nào, mình biết hết à!
Nhưng mà khi mình biết, mình làm gì?
Mình phóng cái luồng điển từ ái của mình ra, thành ra họ không có phá!
Mình biết, mà sợ, hay là mình chống, hay là mình đánh, hay mình muốn giết người ta, nó càng phá thêm!
Mình phóng luồng điển từ ái ra, cũng như mừng rỡ đưa, hay là rước vậy thôi, thì đối phương thức; người ta không có phá!
Cho nên, người tu muốn ra ngoài rừng ngồi, cái tâm không có chấp mới ra rừng ngồi được: cái thanh quang tỏa ra được bên ngoài mới ra rừng ngồi được; còn không, ra rừng ngồi, không tỏa ra được rồi thì ngồi đó là chỉ nó tới nó uy hiếp và nó đánh mình thôi!
Cho nên, nhiều người không thấy, không hiểu, nói: “Ôi, ông Thích Ca Ổng ngồi ngoài rừng!” Ổng đã tu bao nhiêu kiếp, Ổng có hào quang lâu rồi, Ổng mới dám ra đó Ổng ngồi! Còn mình, mới tu, mình bắt chước ông Thích Ca ra ngồi? Bốn ngày là điên à! Tới một tuần là thấy nó mệt lắm rồi, nó lộn xộn, nó nhiều chuyện, cả đêm ngủ không được! Người ta tới người ta thử mình; địa thế của người ta!
Còn mình có luồng điển, mình ngồi, trước khi ngồi là mình, trước khi đi tới là cái luồng điển từ ái nó hòa với họ rồi, họ thích, họ muốn mời mình ở đó chơi, ở đó ngự.
Còn người ta không có biết mình, người ta không thích tự nhiên mình ngồi trên mình người ta cũng không biết nữa; là người ta đuổi mình rồi, người ta đánh mình rồi!
Cho nên, nhiều người, khuyên nhiều người không nên đi ra rừng ngồi một cách cẩu thả và không có biết đường lối!
Ở nhà tập đi! Ở nhà mình có, mình có Thổ Địa, có này kia, kia nọ người ta lo cho mình. Mình người xấu mà bây giờ trở nên tốt, là ông Thổ Thần quý ghê lắm, quý người tu lắm! Ổng chỉ có phục vụ thôi, không có phá hoại.
Cho nên mình ở nhà mình luyện cho đủ rồi, mình có thanh quang ra rồi cái, thì mình đi ra rừng ngồi, đâu có sao! Mình tới đâu mình thấy người ta hoan nghênh, vui vẻ với mình, người ta muốn lưu dụng mình ở đó để ảnh hưởng họ; thì khác!
Cho nên, nhiều người cứ coi sách, thấy hình Thích Ca, rồi, “Tôi bán nhà, bán cửa, tôi cất cốc trên rừng!” Tới nửa đêm, ma đuổi, chạy trối chết!
Ở Việt Nam tôi gặp những cái vụ đó nhiều lắm: đi lên trên cốc, trên núi, cất cái nhà, cái cốc ở trên đó tu; bị ma đuổi, chạy về kiếm tôi! Rồi tôi mới giúp cho, tôi kêu về nhà tu. Yên! Bởi vì, nghĩa là, y tu ở trong những ông sư, kêu bằng, nhịn đói uống nước lạnh đó; tu thét rồi làm Huynh Trưởng mà! Cái bà đó bả làm Huynh Trưởng, mà bả đi lên trên đó, đi theo cái ông đó là ổng bán đồng hồ; rồi ổng nói ổng tu khá lắm, ổng giảng lý cũng hay, ổng lên ông cất cái cốc trên đó, đó, ở. Rồi mấy người này cũng bỏ nhà, bỏ cửa đi theo lên trên đó ở. Ở có một đêm thì, hồi đó Cộng Sản đến rồi, thì một đêm ổng ra ổng nói, nghĩa là, “Ta là Di Lạc lâm trần!” Thì mấy ông Thượng Tọa đồ cũng quỳ hết! Một chặp, nói bậy, nói bạ, nói tục tĩu! Mấy ổng giam cổ, giam cổ trong phòng, rồi giao cho Cộng Sản; không biết đem đi đâu!
Rồi tới hồi đó là đổ nhau đi xuống núi kiếm tôi! Lúc đó tôi ở Kim Hải. Xuống tôi, thì có cái ông đó ổng cũng công chức lớn tuổi rồi, 7, 80 tuổi, mặt mày phương phi lắm.
Nhưng mà tôi nói: “Ông tu sai rồi!”
Ổng nói: “Sai chỗ nào? Tôi đi tu mấy chục năm, mà Ông nói tôi sai?” Ổng tới ổng nhờ tôi châm cứu cái đầu; rồi tôi vừa dòm ổng tôi nói: “Ông tu sai rồi!” Ổng nói: “Làm sao Ông biết tôi tu?”
Tôi nói: “Ông tu sai rồi!” Rồi ổng mới khai là ổng tu ở trên núi đó, đó; cái tình hình như vậy đó, ổng nói cho tôi nghe. Tôi nói: “Cái đầu Ông nặng hơn cái đít; Ông tu sai rồi; Ông cứ nghĩ cái chuyện tốt đẹp của ông Phật không à! Ông không có biết giải tỏa cái xấu trong cơ tạng của Ông, thành ra nó mất quân bình!” Nên tôi mới chỉ cho ổng, chỉ cho ổng làm. Nhưng mà quá lớn tuổi rồi. Tôi nói: “Thôi, niệm Phật đi; niệm Phật để lúc ra đi biết mình chết mình sẽ đi đâu.”
Rồi ổng tới tôi đâu có mấy lần, là ông già Chị Khế đó, ông già chị Khế đó. Ổng bỏ công mấy chục năm nghiên cứu về đạo pháp đó, nhưng mà đi sai! Ổng nói: “Đúng quá rồi!” Mới kêu chị Khế đi theo tu đó; rồi tới má chồng chị Khế nữa, cũng là tu; người nào người nấy chỉ có cái đầu không à! (cười) Cái đầu nặng hơn cái đít; cứ vậy đó, khó chịu lắm; ăn không được, ngủ không được! Bởi tu, ông sư đó ông dặn, kêu bằng thức, thức cho tới sáng luôn; thức ngày, thức đêm, không được ngủ. Thần kinh hư hết!
Mình mang cái xác phàm mà không biết Y Lý: ông Thầy nói sao, nghe vậy! Bây giờ ông Thầy cũng bệnh luôn nữa! Rồi bả hỏi chớ: “Bây giờ làm sao cứu, Thầy?”
Tôi nói: “Ổng là xưng ‘Thầy,’ ổng lớn hơn tôi; tôi là ‘Thằng Tám, ông Tám’ làm sao đâu có dám dạy ổng; phải không? Nếu ổng muốn thì ổng tới đây học, chớ còn tôi không dám đi dạy ổng đâu! Ông là ông sư, mà Bà cũng được phong là ‘Huynh Trưởng’ rồi mà, lớn quá mà; phải không? Tụi tôi không có chức! Tôi cái thằng quèn thôi, không có cái gì hết.”
Ổng nói: “Khác! Thấy ông Tám khác; tôi tới với ông Tám là tôi muốn ở hoài, tôi không đi về! Nó khác hơn cái ông mà dẫn tôi đi tu nhiều lắm!” (cười)
Tôi nói chuyện, tôi nói: “Tôi tầm thường, chớ đừng có ca tụng!” Bởi vì hồi đó là thời Cộng Sản rồi, tôi nói, “Kêu ‘Thằng Tám’ cũng được, không có sao, không có cái gì hết á!”
Mấy người đó nói : “Không được; khác lắm á! Tôi tu, tôi biết mà!” (cười)
Rồi sau ổng niệm Phật; niệm Phật thì ổng chết thì cũng nhẹ, không có gì. Lớn tuổi rồi, nằm ngủ, đi luôn!
BĐ16: Thưa Thầy, cho phép con hỏi thêm một câu nữa là, như trường hợp mà bị, khi mà thở như Chị Minh, chỉ lắc, lắc vậy đó.
Đức Thầy: Ừ.
BĐ16: Trường hợp đó, mình nên thả lỏng lắc miết, hay là mình nên kềm nó lại để đừng cho nó lắc nữa?
Đức Thầy: Chú ý ngay trung tim bộ đầu;
BĐ16: Dạ.
Đức Thầy: Để cho nó xuất đi lên. Nó lắc cái khúc trên tốt hơn. Cái khúc dưới, mình kềm lại.
BĐ16: Dạ.
Đức Thầy: Cái khúc trên thì cần thiết, cái đầu rung như vậy là tốt; nó sẽ mở ra.
BĐ16: Mình phải kềm cái mình lại?
Đức Thầy: Ừ, kềm cái mình lại, đừng có thả lỏng cái mình!
Rồi sau này, nó không, cái điển nó đi chậm, nó cũng đi mà nó chậm; kềm cái thân lại để cái bộ đầu thôi. Mình biết được rõ là Thất Tầng La Võng (bảy lớp gân) ở trong đó đang khai triển, mình chú ý cái phần ở trong đó thôi, là cho phần hồn nhẹ.
Chớ nếu 7 lớp gân trong đó không có khai triển mà nuôi dưỡng trược, thì cái phần hồn mệt lắm, không có xuất ra được; phải lo nhiều việc lắm!
Mình chú ý và khai thông được cái luồng điển ở bên trong đó, thì để cho cái phần hồn nhẹ, phần hồn mới đi được; thấy không ?
BĐ16: Dạ kính bạch Thầy; hồi nãy là Thầy rờ lên đầu chúng con; có phải Thầy đã thọ ký cho chúng con?
Đức Thầy: Đó!
BĐ16: Như ngày xưa Đức Thích Ca đã thọ ký cho Thầy?
Đức Thầy: Thọ ký đó; tôi không dám làm ông Phật, nhưng mà tôi biết cái cách làm như vậy thôi: bằng điển, bởi vì cái văn minh bây giờ mình phải nói cái gì cho người ta thiền, người ta rờ mó được.
Còn ông kia ổng nói : “Thọ ký,” ổng nói chữ Tàu á.
BĐ16: Dạ.
Đức Thầy: Người Việt Nam không có hiểu đâu! (cười) “Thọ Ký Tam Liều” đó mà!
BĐ16: Dạ.
Đức Thầy: Còn cái này là tôi, Tinh, Khí, Thần của tôi đầy đủ, há, Tinh, Khí, Thần của tôi tiếp xúc được Ba Cõi.
BĐ16: Dạ.
Đức Thầy: Thì tôi đem cái nguyên khí của Tinh, Khí, Thần truyền cảm vô trong cơ thể của các Bạn, để các Bạn vững lòng tin và đi tới và học cái hạnh đó!
Cái mình có, mình phải bố thí và chia sớt; hiểu không ?
BĐ16: Dạ.
Đức Thầy: Nói cho nó rõ, cho nó hiểu, chớ còn nói chuyện tiếng Nho, kẻ người hiểu, người không hiểu; phải không ?
BĐ16: Dạ, con chỉ biết là khi mà được Đức Phật mà thọ ký cho, là cái là đại phước lắm!
Đức Thầy: (cười)
BĐ16: Con đội ơn Đức Thầy lắm!
Đức Thầy: Cái đó là thực tế! Bây giờ tôi nói về Khoa Học Huyền Bí thực tế: bên Khoa Học Huyền Bí có xài điển không à, xài điển không à!
Còn khoa học ở thế gian nó phải lấy cái vật chất, rồi gắn điển vô, rồi mới chứng minh; thấy không? Gắn điển nhà đèn! Còn đây là cái Điển Cái; nó khác!
Cho nên, người tu phải thông cái điển Ba Cõi: đó là Đại Bi, Đại Trí, Đại Dũng!
Ba cái luồng điển đó quan trọng trong thời buổi này, để cứu Vạn Linh.
Mà các Bạn được cái đó rồi, phải giữ, tu, thực hiện cái Bi, Trí, Dũng cho rõ rệt; cứu mình và cứu họ!
Hỏi đi! Lên đây chớ, lên đây chớ! Ngồi đó, ai kêu?
BĐ17: Mắc cở.
Đức Thầy: Mắc cở gì? Ăn là mấy tấn gạo rồi, còn mắc cở!
BĐ17: Hỏi, mà nó nhát!
Đức Thầy: Thì nhát, là hỏi đi!
BĐ17: Tự Ông lên đi, Ông ơi!
Đức Thầy: Đại diện đi, đại diện người ta nói.
BĐ17: Nói gì, nói đi, tôi nói lại cho; tôi không có hỏi.
Đức Thầy: Hỏi đi!
BĐ18: Cái thời gian mà giải tỏa cái Thất Tầng La Võng nó bao lâu?
Đức Thầy: À, cái đó do cái công năng công phu của hành giả, mà thôi! Chuyện làm của mọi người nó khác nhau, không có giống: có người nó mau, mà có người nó lại chậm; có người, người ta dày công, người ta nghiên cứu và thực hành giải tỏa bên trong, cho nên có người lo quét nhà, quét sớm mơi, chiều, ba tầng quét cũng hết!
Mà nó không lo, nó quét một chút mà nó ngồi nó nghe âm nhạc, thì chừng nào nhà nó mới sạch?
Thì do cái công năng công phu của hành giả: tu rồi tự nhiên nó đi tới à!
Chớ bây giờ, nói 5 tháng, nói không được, bởi vì cái này nó không có phải là cái học ở thế gian. Cái này là do cái thức chuyển, mở, đi tới sáng suốt; thì không có nói ngày, giờ được! (cười)
BĐ18: Dạ, Đức Thầy, con có câu …..(nghe không rõ)
Đức Thầy: Lên chớ, lên đi!
BĐ18: Dạ kính Thầy, con xin có câu hỏi là: Ở nhà, con hay ngồi, ra vườn ngồi, thì có tốt không, Thầy? Cũng trong nhà.
Đức Thầy: Ở trong nhà tốt hơn.
BĐ18: Trong nhà tốt hơn? Dạ, cám ơn Thầy!
Đức Thầy: Trong nhà tốt hơn! Cái nhà nào, cái hộ khẩu nào mà ở bình an là cái ông Thổ Địa đó Ổng làm việc rồi.
BĐ18: Dạ.
Đức Thầy: Như cái ông, như ông cảnh sát vậy đó!
BĐ18: Dạ; nhưng mà cái vườn nó cũng ở trong cái nhà, Thầy?
Đức Thầy: Ừ, ở trong cái nhà, nhưng mà phải nói với ông Thổ Địa.
BĐ18: Dạ.
Đức Thầy: “Tôi ra đây thiền; nhờ Ông giúp đỡ!” Nói như nói chuyện với người ta vậy đó; ổng ở đó chớ không đâu đâu!
BĐ18: Dạ.
Đức Thầy: Ông Thổ Thần đó.
BĐ18: Dạ, cảm ơn Thầy!
Đức Thầy: Nhà nào cũng có hết á! Ở đây cũng có vậy; ở đây nhiều ông hơn nữa!
BĐ18: Dạ.
Đức Thầy: Nói như nói chuyện với người ta vậy đó.
BĐ18: Dạ.
Đức Thầy: Có gì, nói với Ổng đủ rồi, không cần nói với Thượng Đế. Thượng Đế đâu có làm việc li ti! Mấy ông đó làm việc; chớ lút chút đó, cái chuyện lút chút mà hỏi Thượng Đế, Thượng Đế không có biết đường trả lời! Chỉ có chiếu điển thôi; hiểu không?
BĐ18: Dạ.
Đức Thầy: Một vị Phật cũng vậy, không có nói cái chuyện lút chút! Ông Thổ Thần nói chuyện lút chút; ông cảnh sát!
BĐ19: Xin Thầy, xin Thầy coi con coi còn thiếu sót cái gì, hay là có cái gì sai sót, hay có gì kẹt chưa thông; xin Thầy chỉ dạy.
Đức Thầy: Không, Con tiến bộ nhiều lắm! Cố gắng giữ thanh tịnh. Về lại, nghe lại những cuốn băng của Thầy giảng; trong đó có phần Con ở trong đó; há !
BĐ19: Dạ.
Đức Thầy: Tiến bộ nhiều lắm rồi!
BĐ19: Cái thứ hai, xin Thầy,
Đức Thầy: Về, cố gắng chỉ lại bà con tu; há!
BĐ19: Dạ.
Đức Thầy: Và Con cứ thả lỏng, Con giảng cho họ nghe.
BĐ19: Dạ, con chỉ ngại,
Đức Thầy: Hướng về thiện nghiệp, nói cho họ nghe; há!
BĐ19: Con nghĩ là con không đủ trình độ; nhiều khi con,
Đức Thầy: Con nói đi, rồi Thầy sẽ giúp.
BĐ19: Dạ.
Đức Thầy: Ừ; vậy mà nói được, không sao! Tao nói “Được,” là nói được à. Có cái gì đâu?
BĐ19: Thứ hai là, vừa rồi con có một cái băn khoăn.
Đức Thầy: Ừ?
BẠN ĐẠO19: Về vấn đề mấy cái băng ở bên Houston đó, Thầy!
Đức Thầy: Đâu có sao!
BĐ19: Thì cái đêm đó, sau khi công phu xong cái, con ngồi trên ghế bố, con bắt Ấn Tam Muội cái, con thấy có một cái ánh sáng, sáng rực vậy đó!
Đức Thầy: Ừ.
BĐ19: Cái, một lát cái, con đi, đi cái, con, trong thức con thì biết rằng đó là Địa Tiên.
Đức Thầy: Ừ.
BĐ19: Tại vì người ta dùng toàn là những cái vật chất để mà biến hóa không à!
Đức Thầy: Ừ, ừ!
BĐ19: Thì con biết đó là Địa Tiên. Còn, cũng có Ngọc Hoàng Thượng Đế; cũng có Tam Giáo Tòa, đầy đủ hết!
Đức Thầy: Ừ.
BĐ19: Vậy thì cái đó là sao, Thầy? Con không hiểu.
Đức Thầy: Cái đó là bên Võ Phật; Con hiểu không?
BĐ19: Dạ.
Đức Thầy: Trung Thiên Thế Giới xuống làm việc là chỉ ở thế gian này; không dùng võ, không được!
BĐ19: Dạ.
Đức Thầy: Không dùng võ thì tụi nó loạn hết! Cho nên, võ, Thượng Đế dùng cái Võ Phật.
Còn chúng ta tu cái Pháp Lý này là Văn Phật: chỉ có đi lên thôi! Con hiểu không? Nó khác á!
BĐ19: Dạ.
Đức Thầy: Như vậy, mình cứ giữ cái Pháp này mình tu; há?
BĐ19: Dạ.
Đức Thầy: Còn cái bên kia là Võ Phật; phải làm việc nhiều lắm!
BĐ19: Dạ.
Đức Thầy: À! Nhưng mà nó không có thể làm việc, một việc cho mọi việc!
Còn tu về Văn Phật, tương lai làm một việc cho mọi việc, là Con giải thoát được Con, người khác sẽ bắt chước giải thoát!
BĐ19: Dạ.
Đức Thầy: Làm một việc cho tất cả mọi việc! Con hiểu chỗ đó không?
BĐ19: Dạ.
Đức Thầy: Cho nên, những người tu về Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp, là Văn Phật. Còn Ngọc Hoàng Thượng Đế là về Võ Phật; Ngài có quyền hành.
BĐ19: Dạ.
Đức Thầy: Quyền hành dữ lắm!
BĐ19: Vậy thì cái băn khoăn của con được Bề Trên giải đáp cho con, có phải đó là thuộc về Võ Phật, không?
Đức Thầy: Để Con phải hiểu cho rõ, bởi vì đó luôn luôn là Võ Phật mà!
BĐ19: Dạ.
Đức Thầy: Nhưng mà Võ Phật trong thương yêu!
Còn cái Văn Phật này, khác: Văn Phật là tự thức, tự đi, tự xây dựng, tự cất nhà lấy ở; không có lo như người ta.
Bên kia phải lo cho người ta có; hiểu không?
BĐ19: Dạ.
Đức Thầy: Bên kia, cũng như là Thiên Cơ nói là động đất, hay là sập quả Địa Cầu, người ta báo cho mình hay; người ta có cái nhiệm vụ đó!
BĐ19: Dạ.
Đức Thầy: Còn đằng này là sập chừng nào, mừng chừng nấy! Bởi vì, “Tôi gom để tôi đi; không có gì quan trọng hết!”
Nó khác đó!
BĐ19: Dạ.
Đức Thầy: Cái ý chí mình phải nuôi dưỡng vô cùng, kêu bằng “Giải thoát”!
BĐ19: Dạ.
Đức Thầy: Còn cái đằng kia là người ta bắt buộc phải báo tin về Thiên Cơ; mà trong cái lúc báo tin đó là độ người ta tu. Người ta tu Văn Phật, người ta còn mừng nữa! Cái đó họ quý, bởi vì ông Thượng Đế lúc này cậy Phật, Tiên, xuống làm việc cho thế gian; nhờ Phật, Tiên làm việc!
BĐ19: Dạ.
Đức Thầy: Không tin cậy người phàm, thành ra lúc này Phật, Tiên xuống nhiều lắm, xuống đông lắm! Ở Việt Nam, hạng nhất là cái chiến tranh, nghĩa là, đánh đỏ trời! Đêm nào cũng có chuyện lộn xộn giữa Chư Tiên với ma quỷ; đánh dữ lắm, không có yên đâu!
Tôi ngồi đây chớ, cũng nhiều khi tôi cũng phải ra trận! Bên kia họ cũng biết, họ nói, “Thằng Tám cũng oánh đỏ trời!” (cười) Bởi vì nhiều cái mình cũng phải đi! Không đi, làm sao giúp được?! Nó có nhiều chuyện lắm!
Cho nên, thương yêu nhau! Chúng tôi không có ghét Võ Phật, và võ Phật không có ghét chúng tôi: thương yêu hết sức, trong cái tinh thần đóng góp xây dựng.
BĐ19: Con xin có hỏi kế tiếp, và cũng là câu cuối cùng.
Đức Thầy: Ừ.
BĐ19: Có một lần con công phu thì con đang dạy Lục Căn Lục Trần nó niệm Phật.
Đức Thầy: Ừ.
BĐ19: Thì con thấy nguyên một cái vườn lớn lắm, trong đó đông người lắm!
Đức Thầy: Ừ.
BĐ19: Thì người ta đang niệm Phật; rồi lúc đó con thấy Thầy đến!
Đức Thầy: Ừ.
BĐ19: Rồi ngồi trên cái bàn bên cạnh con; như vậy có phải Thầy đến giúp đỡ con?
Đức Thầy: Có, Thầy luôn luôn ở bên, chớ không có đâu, đâu! Cho nên, khi mà Thầy nói rằng: “Con cứ việc nói cho họ nghe đi!”
BĐ19: Dạ.
Đức Thầy: Ở Washington là Con có khả năng giúp được; há! Thì khi Con nói, Con cứ tưởng Bề Trên đó, muốn độ cho ai thì tự nhiên sẽ có một tràng Pháp Lý để giúp đỡ họ.
BĐ19: Dạ; cám ơn!
Đức Thầy: Sau này họ sẽ nhờ Con dẫn dắt, chớ mình không có làm “Thầy”!
BĐ19: Dạ, tại vì,
Đức Thầy: Con truyền cái thanh điển của Con cho họ.
BĐ19: Dạ.
ĐỨC THẦY: Lấy cái từ điển của Con, Con ban cho họ, đủ rồi!
BĐ19: Dạ.
Đức Thầy: Tâm Con nghĩ vậy đó.
BĐ19: Tại vì con thấy trình độ con còn thấp kém quá;
Đức Thầy: Nhưng mà Con không tập tành và Con không gánh vác, thì làm sao Con mới tiến bộ được?
BĐ19: Dạ.
Đức Thầy: Càng gánh vác nhiều thì càng siêng năng. Mà Bề Trên không có hẹp hòi. Con siêng năng thì người ta mở liền, trong nháy mắt Con thấy hết mọi sự việc mà!
BĐ19: Dạ.
Đức Thầy: Con đã từng thấy mọi sự việc trong nháy mắt mà, tại sao còn phải sợ nữa?
BĐ19: Dạ.
Đức Thầy: (cười) Người ta muốn thấy như Con, thấy đâu có được; thấy không?
[hết ID# 19860426Q2]
---
English translation by DeepL - unedited - 20260122
[ID# 19860426Q2]
T/V VĨ KIÊN, COURSE 2: "PURITY" - MASTER CHECKS VO VI ADEPTS' PRACTICE OF THE METHOD
The Master: …understand. Currently, we are cultivating merit, and we realise that this cultivation of merit is valuable, for we clearly see that the Higher Powers are guiding us forward. We aspire to progress so that we may avoid reincarnation and entering the dire, suffering realms of the future.
Therefore, if you cultivate a little purity, you will land in the Pure Realm and will not be stuck anymore.
Therefore, today is a joyful day, for you have received many blessings from Above to open your hearts, open your minds, and resolve the doubts stuck within your inner selves. You will reflect upon yourselves and practise diligently, thereby liberating both yourselves and others.
Sincere thanks for your presence today.
Disciple 1: ... Namo Ngoc Hoang Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn, Namo A Di Đà Phật, Namo Quan Thế Âm, Namo Tây Phương Cực Lạc Quan Thế Âm Bồ Tát, Namo Đức Ông Tư, reverence to the Master; today is the fourth day of the Course; please grant us your teachings. Thank you, Master!
The Master: Alright, today we will review everything: Let us examine the Soul again to see if it is proper. There have been many mistakes!
Burn this part first: up there, Buddha Ban Tam Lieu, shine the light right in the centre of this spot.
First, we must proceed slowly; as Uncle Duc did very correctly! He is older, yet he works harder than Brother Thach! Learn from each other to accomplish the task.
The breath circulates around the Ren and Du Meridians very quickly, it's not as simple as that. Therefore, inhale, always command, "Fill the navel, fill the chest, lift the head!" only then can you escape; you must command, constantly command it; otherwise, it will forget!
No, then it sits down, it gets sleepy, or this and that, that and this; in a moment it becomes very weak.
Friend Dao2: (… couldn’t hear the question clearly)
Teacher: Yes, then just chant the Buddha's name; many people are weak, so they must chant the Buddha's name more; but in the end, they must also practise the Dharma Wheel, because we need this body to work; we need life.
That's right, Mr. Phong is doing it correctly; the people here are also doing it correctly.
Those who are weak must focus on chanting Buddha's name, chanting Buddha's name more; but always give the command: "Fill the navel, fill the chest, lift the head!" If you don't give the command, they will forget.
BĐ3: Sir, I gave the command, "Fill your belly, fill your chest, lift your head up"; lift your head up, lift your head up, but then I didn't know,
Teacher: Because the breath of the Doctor was born that way, it lacks the original energy! But now, recite the Buddha's name; you're old now, focus on reciting the Buddha's name.
BĐ4: (... couldn't hear the question clearly)
Teacher: Huh? Weak, very weak! Do Chiếu Minh a lot, eh! Do it three times a day. Anyone whose Chiếu Minh is weak, ah, whose Pháp Luân is weak, must practise Chiếu Minh diligently, don't let it become lazy! If you don't make it do Chiếu Minh, it will become overbearing and then it will just sit there, talking nonsense and not doing anything. Doing as Master Đức does is correct.
Soul Gazing for 5 to 15 minutes, then leave time to do the Dharmachakra. Often, Soul Gazing for too long makes your head light and your bottom heavy, and you can't walk!
It must be balanced: the Dharma Wheel Practice also takes 5 or 6 breaths; 6 to 12 breaths is enough; sitting there practising Meditation for a long time is when the Mô Ni Pearl finally shines!
BĐ4: (... couldn't hear the question clearly)
Teacher: As for you, you must practise regularly; now that you are at home with free time, what are you doing?
BĐ4: No, I haven't.
The Master: Just focus on your breath; focusing on your breath will help you progress quickly.
BĐ5: Master, I am practising the Threefold Seal (… couldn't hear the question clearly)
Teacher: Of course! If you find it comfortable, then do it; if it's not comfortable, then put it on your knees, and after a while it will become comfortable and you will be able to do it, right? If it feels comfortable, then keep it; if it doesn't feel comfortable, then change it back.
There are two ways to sit: one is to place it on the knees, the other, well, it doesn't run as strongly as the Three Sisters, but when you do the Three Sisters seal, it runs smoothly!
But for beginners, they must sit like that to feel comfortable; practise until they get used to sitting, then automatically the head will withdraw and the hands will form the Tam Muoi seal. Now learn it in advance so you can do it then.
BĐ6: Yes, Master, when sitting, is it good to sleep sitting like that, Master?
The Master: It is good.
BĐ6: Yes, I find it easier to sleep that way.
The Master: If you sleep lying down, many people still perform the Three-Finger Seal like this. Raise both feet, clamp them together, so that if you happen to have an out-of-body experience, it can still hold the body. There, practise, you must practise sleeping like this: lying on your back, both feet raised, both hands like this, it sleeps peacefully. You don't need to sleep for many hours, but one good sleep is enough.
BĐ6: Yes, can I do that when I practise Chiếu Minh breathing?
Teacher: Yes. Breathing Chiếu Minh, you don't have to do it; breathing Chiếu Minh must be relaxed, because it's in the lower part. This one gathers upwards. When sleeping, one sits, one lies down, one chants the Buddha's name, chants the Buddha's name until one falls asleep, regardless; and the energy flows steadily; it flows out without going astray, without disorder.
BĐ7: Sir, when lying down to sleep, should one place the hands like this, with the legs crossed over each other?
The Master: Cross them; that is very good!
BĐ8: Sir, which leg goes on top of which?
The Master: Huh?
BĐ8: Which leg is on top?
Teacher: It doesn't matter; whichever leg is on top; just cross both legs over each other: the two energy currents need to flow together to protect the body.
BĐ8: Sir, when performing the Threefold Seal, should both hands be placed on the soles of the feet while sitting in meditation, or should they be placed at the navel?
The Master: Place them on the soles of the feet…; no, it is also acceptable to have them touch below. It is also good to place them at the navel.
BĐ8: At the navel?
The Master: At the navel is also acceptable.
BĐ9: At the navel, it gets tired.
The Master: Many people find it too tiring at the navel, so they focus on that spot, and thus cannot achieve tranquillity. Use whichever method is easiest for you, one you can forget about. But the point is, just let it flow evenly.
BĐ9: Yes, Master, when I practise the Dharma Wheel Constant Rotation, the breath I inhale is "NAM".
Teacher: Yes!
BĐ9: Exhaling is "MÔ"; then I see it vibrating a lot up here, I do...
The Master: That's fine; it follows the breath, that's fine, no problem; but say: "Fill the navel, fill the chest, lift the head," or else it will be forgotten!
BĐ9: Yes, sir, I've already said that; when that happens, I'll know.
The Master: Yes!
BĐ10: Yes, Master, before we inhale, we give the command, right, Master?
The Master: Yes, before inhaling, one gives the command: "Fill the navel, fill the chest, lift the head," so that the stagnant energy inside can be released.
BĐ8: We only say it once like that, then we breathe in immediately; is that right, Teacher?
Teacher: One breath, before inhaling you say it, ah, before inhaling you say it, otherwise it deceives you, laziness, the lazy spirit deceives you, it says: "Done!" But it turns out you haven't inhaled at all! It's very deceitful; you can't trust it!
We must make it do it, each time we must check carefully, otherwise today we say, "Oh, very good; oh, done correctly!" But tomorrow it says, "I did it correctly; now, sleep!" (laughs). It's full of tricks, you know!
When you want to know the ghost, you know the foundation: it says many clever but absurd things, it's not proper: it says one thing now, another thing later. You can't believe it! You have to stand apart and control yourself. If you believe it, you're ruined!
So why do those who practise the Way not trust themselves?
They definitely don't trust it, because the Six Roots and Six Dusts belong to darkness, they can overwhelm at any moment; I don't trust it! "Let me reconsider, I'll ask Heaven and Buddha, I don't trust you!" Say what you will, I don't believe it! Sit there, let me ask Heaven and Buddha." Then I thought right here it was public, so I spoke! At that moment, the energy, the bright light, descended upon me, not speaking nonsense.
But when you're angry, it's the Six Roots and Six Dusts talking! You say it, then the Master says, "Oh my God, why did I speak so rudely to the Doctor?" This and that; then regret; see? That. Or, "Why did I speak so rudely to my parents?" Then I regret; see? It's because of the Six Roots and Six Dusts.
BĐ11: Teacher, when practising the Dharma Wheel of Constant Rotation, where should one's mind and eyes focus? When one pays attention, where should one's mind be?
The Master: The Dharma Wheel Constant Rotation, is that it?
BĐ11: Yes.
The Master: The Dharma Wheel of Constant Rotation—the eyes must always be here, the mind focused right here; if there is Buddha-recitation, remember it here; if it is light and clear, just keep looking straight here.
BĐ11: And when one is in meditation, where should one focus?
The Master: Concentrating the Mind is right here, look straight here! Do not look elsewhere.
BĐ11: Then when examining the soul, we also stabilise the mind; we examine the soul,
Master: Just look straight ahead! When you stick out your tongue and clench your teeth, you are always looking right here, the intention is to look right here. (The Master points to the centre of the eyebrows).
BĐ11: So that means Soul Gazing, the Dharma Wheel constantly turning, and Mindfulness are all,
The Master: There is only one path. Do not deviate even slightly, for that will distract you! Just walk straight down the middle.
BĐ8: Master, when sitting to sleep, usually those who sit to sleep do so by choice, and they almost forget to look, because sitting to sleep is a lack of sleep.
The Master: When sitting and sleeping, during that time when they are practising, they just pay attention, then at that moment they just fall asleep; why do they need to pay attention to that place anymore? But they are accustomed to it; while they are accustomed to it, Soul Gazing also looks straight ahead, even with their eyes closed; they are accustomed to that, they are accustomed to that nature!
As for me, now even if I am told to look a little bit, I cannot: I meditate with my eyes closed, or I practise Soul Gazing, and if there is fireworks or anything happening beside me, I don't care, I just look straight ahead! That path is wider than the two paths on either side.
BĐ12: Sir, is it acceptable to breathe Chiếu Minh for 20 minutes, Sir?
The Master: Why 20 minutes? Just count them properly!
BĐ12: Because 78 breaths in 20 minutes,
Teacher: Just count them all; it doesn't matter how many minutes; it depends on the person's breathing.
BĐ12: Over 20 minutes.
The Master: Yes; just count them all; just count them all, no matter how many minutes it takes.
BĐ6: Sir, may I ask, you mentioned looking between the eyebrows... (unclear)
The Master: No! Leave this spot on the eyebrow: here, and here. I place my hand to make a mark, but it is not my hand that does the work; my hand is a mark for the conscious soul that says: "I am proving to You that I am cultivating"; do you understand? This is the Threefold: Spirit, Energy, Mind; these three are complete, here it opens.
BĐ13: Master, there are some Chiếu Minh practitioners, Master, counting from 1 to 12, then resting a moment; 1 to 11.
The Master: Correct!
BĐ13: Then I tried it that way, but I found it was interrupted.
The Master: It's not broken! It should be like this: rest a little and then continue. If you can do it continuously, that's good, see?
BĐ13: Yes. I've been doing it continuously all this time. Some fellow practitioners said that's wrong, that you have to pause a bit; so I...
Teacher: It is correct to pause a little; it rises to 1 cycle and then decreases on its own; it decreases gradually, gradually, gradually; the thought is that action: when it gets there, hold it steady, somewhere it is proper (...unclear); once it is proper, the second one comes, 11, down.
BĐ13: Yes, I also count like that, from 1 to 12;
Master: Yes!
BĐ13: Done, I continue breathing like that, 1 to 11;
The Master: Yes!
BẠN ĐẠO13: But I didn't get there. When I need to swallow saliva, I stop at the last number and swallow.
Master: Yes!
BĐ13: But I heard some fellow practitioners say that one must rest.
Teacher: You must rest a little, you must rest a little.
BĐ13: I think it's like it's gone,
The Master: Lost its momentum, is that it?
BĐ13: Yes.
The Master: Don't think with your head; the Chiếu Minh refers only to the stomach!
BĐ13: It just happens naturally like that?
Teacher: It's just warming the left side of your sister's body, that's all! As for the Dharma Wheel of Constant Movement, you must focus on the head.
BĐ13: Yes, Sir, I also do not pay attention to Chiếu Minh; but when I do a few breaths, it naturally retracts on my head.
The Master: Yes; that means it's already light.
BĐ13: Teacher, when I practise the Constant Wheel, after I give the command, the top of my head also retracts; but at the same time, all the pores on my body seem to open up completely! Teacher, am I doing it wrong? It does retract at the top of the head, but I see all the pores on my body opening up completely.
The Master: No, just focus on the centre of the heart.
BĐ13: Yes.
The Master: Paying attention to the pores is incorrect; do not focus on the pores; if you focus on the pores, negative energy will enter; do you understand?
BĐ14: Master, it seems like it's always pulling upwards,
The Master: The head, right? That's where it's needed!
BĐ14: Yes.
The Master: You live here; when the day comes for you to leave, you just stay there!
BĐ14: Yes.
Teacher: That spot is the main one; everything else in the body is meaningless! Just go to that spot. That is what is called "liberation"!
BĐ10: Master, since I became Chiếu Minh lying there, Master, my breathing is very tight in my stomach, as if it is touching something behind my back, it tickles, my back hurts, Master! Is that okay, Master?
The Master: That's it, it's pressing on the Cật fruit, it's pressing on the Cật fruit; it's fine; what's the matter?
BĐ10: It's hurting, Teacher.
Teacher: Just let it hurt; it's fine! Breathe in and listen to that spot, "Click," it's good for the kidneys; you'll never have back pain! Breathe in and listen to the "Click," sit and do the Dharma Wheel, listen to the "Click," it's very good!
BĐ14: Sir, when practising the Dharma Wheel, do we need to make it shake the head, Sir?
The Master: No; it’s natural enough; there’s no need to force it to shake; it shakes when there’s enough breath.
BĐ14: Why is it that every time I breathe, if I do it naturally, it doesn't shake, but whenever I try to breathe in, breathe in more, breathe, breathe, breathe...
The Master: That's it! Breathe in more, breathe in more to make it vibrate; that's good! It opens up inside to vibrate; outside, it doesn't vibrate! Inside, it's moved inside to vibrate.
BĐ14: Then its face…
The Master: Yes, then it becomes very fresh and healthy!
BĐ14: But why does it feel like it's stuck, stuck, stuck when I exhale, Master?
Teacher: Stiff, stiff means the breath is still weak; try harder! Later, it will be full, light, balanced, in and out, that is very strong! At that time, the sound will change completely; speaking will be very gentle and there will be no more anger or irritation.
BĐ15: Revered Master, .....(unclear) bestow upon me the precious Dharma…(unclear)
The Master: Keep that and cultivate it, ha!
Then today is the proof of that, eh! Everyone must be aware that: "Remind the soul to cultivate" and if the soul is willing to cultivate, it will ascend to the Three Realms of Bliss, recognised by the Buddha; eh!
BĐ15: Sir, I have something else I would like to add.
Teacher: Yes?
BĐ15: When I reflect, reciting the Buddha's name feels similar to practising the Dharma Wheel of Constant Rotation.
The Master: Yes.
BĐ15: It rises to the crown of the head; and reciting Buddha's name is at the top of the head; so, Master, is it that reciting Buddha's name at the crown of the head is similar to breathing the Dharma Wheel with the will, or not?
The Master: Reciting Buddha's name while holding the head is very precious, because it is already light there, as it is practised at the top and then transmitted down below, teaching those below to recite; and now everything has gathered fully at the top. The future Six Roots and Six Dusts will follow and obey the Master's commands wherever they are given: they belong to the Mind of the Master, not to the ordinary mind anymore. Therefore, if there is any trouble, just bring it to the centre of the heart: whether you want to think or hate someone, or want to be angry, just bring it to the centre of the heart and it will be resolved immediately; in the blink of an eye, there will be a peaceful answer, no need to worry at all!
BĐ15: Sir, in a tape from quite some time ago, you mentioned this as well.
Teacher: Yes.
BĐ15: You said to bring everything up for the Higher Power to witness, both the thoughts within oneself and the external stimuli.
The Master: Yes.
BĐ15: So I began to do it, and I realised its miraculous nature.
The Master: Yes.
BĐ15: Master, I thank you! I also realise that I don't always remember to do this.
The Master: Yes.
BĐ15: But sometimes I focus, sometimes on my eyes, sometimes when driving I focus on the front of the car, the front.
Teacher: Yes.
BẠN ĐẠO15: Then I have to remind myself: "What am I doing?"
The Master: Yes.
BĐ15: Then it focuses on the head. Then, Teacher, today I realise that there is something within me that just points and controls!
The Master: Yes.
BĐ15: Controlling whether I'm reciting there or not?
The Master: Yes.
BĐ15: Then continue to rely on the Spirit to do the necessary work.
The Master: Yes.
BĐ15: But I also notice that when I check, I see: The recitation is slow and gentle.
The Master: Yes.
BĐ15: There are also times when, for example, I naturally feel moved, and the Master mentions Đức Diêu Trì Kim Mẫu or Đức Cha Trời;
The Master: Yes.
BĐ15: Or the Dictionary;
The Master: Yes.
BĐ15: Then when I'm too emotional, I realise that I'm focusing on my eyes instead of my head! So I pull myself back up!
The Master: Yes.
BĐ15: Then when I pull up, reciting the mantra very loudly, I become very calm again.
The Master: Yes.
BĐ15: Then, Teacher, since there are many such states of recitation, which state should one maintain? Should one recite calmly, loudly, or adjust as needed when reciting loudly?
The Master: That state of peaceful and gentle mindfulness is the continuation of the Supreme Being's Clear Light, ha!
As for the moving one, that part, the part of the Spirit, has already had the opportunity to awaken, so the Master must always chant right at the Ha Dao Thanh, on the centre of the head, that light and gentle place, then one can spread the Dao heart down below and influence people's lives.
It is as clear as that!
Always remain there! That is the foundation for daily, constant, hourly work with the Supreme Being and the Buddhas, the Immortals. That place, the place where you feel lightness, is the right place.
The other things are unnecessary.
BĐ15: Sir, I ask you to tell me whether I am doing it correctly or incorrectly so that I may continue: Sir, every time I practise Chiếu Minh, I notice something I cannot name, but when I check, am I looking at my navel? Then, at the same time, I realise that it is reciting the Buddha's name on top of my head.
Teacher: Yes.
BĐ15: And it can be at the same time, still checking whether I am looking at the navel, reciting the Buddha's name on the top of the head;
The Master: Yes.
BĐ15: And still monitor whether the limbs are relaxed or not?
The Master: Yes.
BĐ15: So, Master, am I doing it wrong, or is it like that?
The Master: It is correct; because once it understands everything, it becomes light.
The person practising Non-Action, in terms of the classic, does not do just one thing! Doing several things at once, 6, 7, 8 things, means nothing at all! Therefore, later on, when it is light, just talk to them and see how their graves are, how their grandparents are? That's it; how is their family? "This family used to be authoritarian," or whatever, I know everything! So you have to be natural like that! Do several things at once, don't say, "I do one thing at a time" like ordinary people! That's slow.
But in terms of efficiency, it does everything at once!
Saying that, no one believes it!
It's just like Mr. Tu before: he surprised me in that way; meaning he would gather the medicine while explaining where the patient's grave was buried incorrectly, the root cause of the illness, what the relatives and ancestors were blaming him for; he would tell you everything! Then there was a beginning and an end; he did everything in one go like that!
Therefore, today, I am now working at the Buddhist Centre. I am sitting here, but I am not just sitting here idly! I am working on several things at once, I am not idle! I close my eyes and lie there, but I am not idle: I am still working!
Therefore, first of all, if you want to work for everyone, to reach the Buddha's mind to do that work, you must know how to control yourself: "Have I examined my soul yet? Have I chanted the Buddha's name yet? How was my eating and drinking today? Where is the greed? You know it all; where is the defilement? You know it all! "What should I do now?" In a moment, release it!
Therefore, the central mechanism is the heart of the mind.
If you don't focus on the centre of the head, you can't do several things at once, but once you do, you won't be tired; once you control it, everything will be calm! It's like a pilot before flying, it's the same thing! You do many things, but you are never chaotic; you are always orderly.
Then try to keep going! Later on, opening the Minh Cảnh Đài will be easy, no trouble, no need to remember; that is the task of the Vía: the Vía must go and check; the Hồn just has to sit there to witness, that's all.
BĐ15: Teacher, yesterday in the tape, you explained that part, I ask you to kindly help me further.
The Master: Yes.
BĐ15: Teacher, when explaining the section on "Quang Thức," did You say that one uses "Nhẫn Nhục" to attain "Quang Thức"?
The Master: Yes.
BĐ15: It means guiding the Soul back to purity.
Teacher: Yes.
BĐ15: Master, please explain further to me, why "Quang Thức," Master?
The Master: "Quang Thức" returning to purity is like what I just said: how can one control this or that while doing something? What enables this?
It is thanks to that light, called "Quang Thức"! It goes, it runs a circle, the atomic force runs a circle, it searches, it investigates what is right or wrong, it knows everything in an instant.
But all this time we've had it, yet we didn't know how to use it!
Now we do things in order, "Turns out, it's ours! We don't have to ask anyone for it!" Everything happens at once. There!
Then, when I achieved it, when I understood it, I realised that the atomic seed was running smoothly, and only then did I see that it was all connected! "I'm at the top, but I can also work with my big toe, and behind my back, too! So at that moment, I understood, 'Ah, that part wants to invade me, it wants to destroy me!' Then when I meditate, my clear light extends 40 square metres!' And when people come there, you are pure, wherever they touch, you know everything!
But when you know, what do you do?
I project my loving-kindness energy out, so they can't destroy me!
If I know but am afraid, or if I resist, or if I fight, or if I want to kill them, they will destroy even more!
I send out a stream of loving-kindness, like joyfully welcoming them, or receiving them, and then the other party stops; they don't destroy!
Therefore, practitioners who wish to sit in the forest must have a mind free of attachment to be able to sit in the forest: only when pure light radiates outward can one sit in the forest; otherwise, sitting in the forest without radiating light means that it will only threaten and attack you!
Therefore, many people do not see or understand, saying: "Oh, the Buddha sat outside the forest!" He had cultivated for countless lifetimes, he had radiant light for a long time, so he dared to sit there! As for us, we are new to cultivation. How can we imitate the Buddha and sit out there? Four days is madness! After a week, we feel exhausted, chaotic, and troubled. We cannot sleep all night! People come to test us; it is their domain!
But I have a stream of energy, I sit, before sitting it is me, before going there the stream of loving energy merges with them, they like it, they want to invite me to stay there, to reside there.
But if they don't know you, they won't like you sitting on them, and they won't know either; they will chase you away, they will beat you!
Therefore, many people advise others not to go into the forest and sit carelessly without knowing the way!
Practise at home! At home, you have the Earth Spirit, you have this and that, people take care of you. You were a bad person but now you have become good, the Earth Spirit is very precious, very precious to practitioners! He only serves, he does not destroy.
So, once you've practised enough at home and attained clarity, then you can go sit in the forest, no problem! Wherever you go, people will welcome you, be happy with you, and want to keep you there to influence them; that's different!
Therefore, many people just look at books, see the image of Shakyamuni, and say, "I'll sell my house, sell my belongings, and go live in the forest!" By midnight, ghosts chase them, and they run for their lives!
In Vietnam, I encountered such incidents frequently: climbing up to the hut, up the mountain, building a house, the hut up there for meditation; being chased by ghosts, running back to find me! Then I helped them, I called them back to the monastery. Peace! Because, you see, monks practise asceticism, they fast and drink cold water; they practise asceticism and then become senior monks! That woman became a Senior Brother, and she went up there, following that man who sold watches; then he said he practised very well, he lectured well, he went up and built a hut there, there, to live. Then these people also left their homes and followed him up there to live. After staying there for one night, the Communists arrived, and that night he came out and said, "I am Di Lạc lâm trần!" Then all the senior monks knelt down! A while later, he started talking nonsense, talking rubbish, talking obscenities! They locked him up, locked him up in a room, then handed him over to the Communists; no one knew where they took him!
Then they all rushed down the mountain to find me! At that time, I was in Kim Hải. When they came down, there was this man, an elderly government official, 70 or 80 years old, with a very stern face.
But I said, "You've been practising wrongly!"
He said, "Wrong where? I've been practising for decades, and you say I'm wrong?" He came to ask me to perform acupuncture on his head; then I looked at him and said, "You're practising wrong!" He said, "How do you know I'm practising?"
I said, "You've been practising wrongly!" Then he confessed that he had been practising on that mountain, that's the situation, he told me. I said, "Your head is heavier than your bottom; you've been practising wrongly; you just think about the good things of the Buddha, the ' '!" You don't know how to release the evil in your body, so it's out of balance!" So I showed him, showed him how to do it. But he was too old. I said, "Never mind, just chant the Buddha's name; chant the Buddha's name so that when you die, you will know where you are going."
Then he came to me a few times, that old man, Sister Khế's husband, Sister Khế's husband. He spent decades researching the Dharma, but he went astray! He said, "That's right!" He called Sister Khế to follow him in monastic practice; then he called Sister Khế's mother-in-law too, also to practise; each of them had nothing but their heads! (laughs) Their heads were heavier than their bottoms; that's how it was, very uncomfortable; they couldn't eat, they couldn't sleep! Because of the practice, the monk instructed them to stay awake, awake until dawn; awake day and night, not allowed to sleep. The nerves are ruined!
We carry this mortal body without understanding medical principles: whatever the Master says, we just listen! Now the Master is sick too! Then she asked: "How can we save him now, Master?"
I said: "He calls himself 'Teacher,' he's older than me; I'm just 'Thằng Tám, ông Tám' (Mr. Eight), how could I dare teach him? Right? If he wants to, he can come here to learn, but I wouldn't dare go teach him! You are a monk, and you have also been appointed 'Elder Brother', you are so senior; right? We have no position! I am just a nobody, I have nothing."
He said: "Different! Mr. Tam is different; I came to Mr. Tam because I wanted to stay forever, I didn't want to leave! He's very different from the man who led me to become a monk!" (laughs)
I said, "I'm just ordinary, don't praise me!" Because back then it was the Communist era, I said, "You can call me 'Mr. Tam', it's fine, it's nothing!"
Those people said: "No; it's very different! I practise Buddhism, I know!" (laughs)
Then he recited the Buddha's name; reciting the Buddha's name meant that when he died, it would be easy, nothing else. He was old, lay down to sleep, and passed away!
BĐ16: Sir, may I ask one more question? In the case where someone is affected, like Sister Minh, just shaking, shaking like that.
The Master: Yes.
BĐ16: In that case, should one let the shaking continue freely, or should one restrain it to stop the shaking?
The Master: Pay attention to the centre of the head;
BĐ16: Yes.
The Master: Let it rise up. The upper part shakes better. The lower part, we restrain.
BĐ16: Yes.
The Master: The upper part is necessary; the head shaking like that is good; it will open up.
BĐ16: Should we hold it back?
The Master: Yes, restrain it, do not let it go loose!
Then later, it won't, the point will go slowly, it will also go but it will be slow; restrain the body so that only the head moves. We know clearly that the Seven Layers of Tendons (seven layers of tendons) inside are developing, we only pay attention to the part inside, so that the soul is light.
But if the seven layers of tendons inside are not developing and are being nourished, then the soul part is very tired and cannot come out; you have to worry about many things!
If we pay attention and open up the energy flow within, then the soul can be lightened, and the soul can move; do you see?
BĐ16: Yes, revered Teacher; earlier, you touched our heads; did you bestow blessings upon us?
The Master: That is it!
BĐ16: Like how the Buddha once conferred the mark upon the Master?
The Master: That's right; I dare not claim to be a Buddha, but I know how to do it: by example, because in today's civilisation we must say something so that people can meditate, so that they can touch it.
As for that other person, he says: "Prophesied," he uses the Chinese term.
BĐ16: Yes.
Teacher: The Vietnamese don't understand! (laughs) It's the "Threefold Blessing"!
BĐ16: Yes.
The Master: As for this, my Essence, Energy, and Spirit are complete; indeed, my Essence, Energy, and Spirit can interact with the Three Realms.
BĐ16: Yes.
The Master: Then I bring the original energy of my Essence, Energy, and Spirit to infuse into your bodies, so that you may strengthen your faith, move forward, and learn that virtue!
What one possesses, one must share and give away; do you understand?
BĐ16: Yes.
The Master: Explain it clearly so they understand; do not speak in classical Chinese, for some may understand while others may not; is that not so?
BĐ16: Yes, I only know that when one is ordained by the Buddha, it is a great blessing!
The Master: (laughs)
BĐ16: I am deeply grateful to the Master!
The Master: That is the reality! Now I will speak about the reality of Esoteric Science: in Esoteric Science, do they use classics? Do they use classics?
As for science in this world, it must take physical objects, then attach principles to them, and only then prove them; do you see? Attaching principles to physical objects! But this is the Principle of Principles; it is different!
Therefore, practitioners must understand the Three Realms of the Canon: Great Compassion, Great Wisdom, and Great Courage!
These three principles are crucial in this era to save all beings.
And you have obtained that, so you must hold on to it, cultivate it, and practise Compassion, Wisdom, and Courage clearly; save yourselves and save others!
Ask away! Come up here, come up here! Sitting there, who's calling?
BĐ17: Embarrassed.
The Master: What are you ashamed of? You've eaten several tonnes of rice, yet you're still ashamed!
BĐ17: Asking, but they're too timid!
The Master: Then ask, you coward!
BĐ17: You go up yourself, sir!
The Master: The representative should go; the representative should speak.
BĐ17: What should I say? I'll repeat it; I didn't ask.
The Master: Ask away!
BĐ18: How long does it take to resolve the Seven-Layer Net?
The Master: Well, that depends on the practitioner's spiritual cultivation and effort, that's all! Everyone's work is different, not the same: some people are quick, while others are slow; some people work hard, they study and practise clearing internally, so some people worry about sweeping the house, sweeping early in the morning, in the afternoon, sweeping three floors is also finished!
But if they don't care, they sweep a little and then sit down to listen to music, when will their house ever be clean?
It depends on the practitioner's dedication and effort: once you cultivate, it naturally progresses!
But now, saying five months, it's impossible, because this is not something learned in the world. This is due to the transformation of consciousness, opening up, moving towards clarity; so there's no specific day or time! (laughs)
BĐ18: Yes, Master, I have a question… (unclear)
Master: Go on, go on!
BĐ18: Yes, Master, I have a question: At home, I often sit, or sit in the garden, is that good, Master? Also inside the house.
The Master: It is better to stay indoors.
BĐ18: Inside the house is better? Yes, thank you, Master!
The Master: Inside the house is better! Any house, any household that lives in peace is where the Earth Deity is working.
BĐ18: Yes.
The Master: Like that man, like a policeman!
BĐ18: Yes; but the garden is also inside the house, Sir?
The Master: Yes, it's inside the house, but you must speak to the Earth Deity.
BĐ18: Yes.
The Master: "I'm here to meditate; please help me!" Speak to him as you would to anyone else; he's right there, not somewhere else!
BĐ18: Yes.
The Master: The Earth Spirit.
BĐ18: Yes, thank you, Master!
The Master: Every house has one! Here too; there are even more of them here!
BĐ18: Yes.
The Master: Speak as if you were talking to someone.
BĐ18: Yes.
Teacher: If there's anything, just tell Him; there's no need to tell the Lord. The Lord doesn't do trivial things! Those men do the work; don't ask the Lord about trivial matters, the Lord doesn't know how to answer! Only the scriptures; understand?
BĐ18: Yes.
Teacher: A Buddha is the same; he doesn't speak of trivial matters! The Earth God speaks of trivial matters; he's the policeman!
BĐ19: Master, please look at me and see if I am lacking anything, or if there is anything wrong, or if there is anything stuck that is not clear; please teach me.
The Master: No, you have made great progress! Keep striving to maintain purity. Go back and listen again to the Master's lectures; there is a part about you in them; ah!
BĐ19: Yes.
The Master: You have made great progress already!
BĐ19: The second thing, please, Master,
The Master: Go back and try to guide your relatives in their practice; alright!
BĐ19: Yes.
The Master: And you just relax; you explain it to them.
BĐ19: Yes, I'm just worried,
The Master: Focus on virtuous deeds; tell them about it; alright!
BĐ19: I think I am not qualified enough; sometimes I,
The Master: Speak, and I will assist you.
BĐ19: Yes.
The Master: Yes; so you can speak, it's alright! When I say "Alright," it means you can speak. What's the issue?
BĐ19: Secondly, I just had a concern.
Teacher: Yes?
FOLLOWER 19: About those tapes in Houston, Master!
The Master: What's the matter?
BĐ19: Well, that night, after finishing the practice, I was sitting on my father's chair, I performed the Threefold Seal, and I saw a bright light, shining so brightly!
The Master: Yes.
BĐ19: Then, after a moment, I went, and in my consciousness, I knew that it was the Earth Immortal.
The Master: Yes.
BĐ19: Because people use only material things to transform, don't they!
The Master: Yes, yes!
BĐ19: Then I know that is the Earth Immortal. There is also the Jade Emperor; there is also the Three Teachings Hall, all complete!
The Master: Yes.
BĐ19: So what is that, Master? I don't understand.
The Master: That belongs to the Martial Buddha; do you understand?
BĐ19: Yes.
The Master: The Central Heavenly Realm descends to work only in this world; without martial arts, it cannot be done!
BĐ19: Yes.
The Master: Without using martial arts, they would all become chaotic! Therefore, the Supreme Being uses the Martial Buddha.
As for us, practising this Dharma is the Literary Buddha: only ascending! Do you understand? It's different!
BĐ19: Yes.
The Master: So, we just keep practising this Dharma; right?
BĐ19: Yes.
The Master: As for the other side, it is the Martial Buddha; there is much work to be done!
BĐ19: Yes.
The Master: Ah! But it cannot do one thing for everything!
As for cultivating the Literary Buddha, in the future, doing one thing for all things means that you will liberate yourself, and others will follow suit to liberate themselves!
BĐ19: Yes.
The Master: Do one thing for all things! Do you understand that point?
BĐ19: Yes.
The Master: Therefore, those who cultivate the Dharma of Non-Action, the Science of the Mysteries of the Buddha Dharma, are the Literary Buddha. As for the Jade Emperor, the Supreme Ruler, he is the Martial Buddha; he holds the power.
BĐ19: Yes.
The Master: His authority is immense!
BĐ19: So, the concern I had has been addressed by the Higher Powers—is that part of the Martial Buddha, isn't it?
The Master: You must understand clearly, for it has always been the Martial Buddha!
BĐ19: Yes.
The Master: But it is the Martial Buddha in love!
As for this Literary Buddha, it is different: Literary Buddha is self-aware, self-reliant, self-building, self-housing; it does not worry like others.
The other must worry about others having it; do you understand?
BĐ19: Yes.
The Master: The other side, like Heavenly Mechanism saying there will be an earthquake, or the collapse of the Earth, people inform us; they have that duty!
BĐ19: Yes.
The Master: But here, when it collapses, we rejoice! Because, "I gather so I can go; nothing is important at all!"
It's different!
BĐ19: Yes.
The Master: That willpower must be nurtured immensely; it is called "Liberation"!
BĐ19: Yes.
Teacher: As for the other matter, people are compelled to report on Heavenly Affairs; and during that reporting, it is the time for people to cultivate. People cultivate the Buddha's teachings, and they are even joyful! They cherish that, because at this time, the Supreme Being relies on the Buddha and the Immortals to work for the world; it is through the Buddha and the Immortals that the work is done!
BĐ19: Yes.
Teacher: They do not trust ordinary people, so at this time the Buddhas and Immortals come down in great numbers, in great multitudes! In Vietnam, the worst is the war, that is, fighting rages fiercely! Every night there is chaos between the Immortals and the demons; the fighting is fierce, there is no peace!
I sit here, but often I must also go into battle! The other side knows this too, they say, "That Eight also fights fiercely!" (laughs) Because there are many things we must do! If we don't go, how can we help?! There are many things!
Therefore, love one another! We do not hate the Buddhist monks, and the Buddhist monks do not hate us: we love each other deeply, in the spirit of contributing to the cause.
BĐ19: I would like to ask the next question, which is also the final one.
The Master: Yes.
BĐ19: Once, when I was practising, I was teaching the Six Roots and Six Dusts to recite the Buddha's name.
The Master: Yes.
BĐ19: Then I saw a very large garden, filled with many people!
The Master: Yes.
BĐ19: They were reciting the Buddha's name; then I saw the Master arrive!
The Master: Yes.
BĐ19: Then you sat on the table next to me; does that mean you came to help me?
The Master: Yes, I am always by your side; there is no other place! Therefore, when I said, "Just tell them what you need to say!"
BĐ19: Yes.
The Master: In Washington, you have the ability to help; indeed! When you speak, you should know that the Higher Power, when wishing to aid someone, will naturally provide a series of legal measures to assist them.
BĐ19: Yes; thank you!
The Master: Later, they will ask you to guide them, but you are not the "Master"!
BĐ19: Yes, because,
The Master: You are passing on your own spiritual essence to them.
BĐ19: Yes.
THE MASTER: Take the teachings from you, and bestow them upon them—that is sufficient!
BĐ19: Yes.
The Master: That is what your heart thinks.
BĐ19: Because I see that my level is still too low;
The Master: But if you do not practise and do not take on responsibilities, how can you make progress?
BĐ19: Yes.
The Master: The more responsibilities you take on, the more diligent you become. And the Higher Powers are not stingy. If you are diligent, they will open up immediately, and in the blink of an eye, you will see everything!
BĐ19: Yes.
Master: You have seen everything in the blink of an eye, so why should you still be afraid?
BĐ19: Yes.
The Master: (laughing) People wish they could see as you do, but they cannot; can they?
[End of ID# 19860426Q2]