[19860420L2]

TV VĨ KIÊN, KHÓA 2: THANH TỊNH- CUỐN 3B

Đức Thầy: Tức là tham, sân, si, hỉ, nộ, ái, ố, dục của tình đời nó đóng cửa, và chúng ta phải mở nó ra bằng thanh điển từ ái xây dựng thì tự nhiên nó không còn nữa. Càng ngày, mỗi ngày các Bạn làm được một điều tốt thì một năm các Bạn làm được ba trăm mấy chục điều tốt. Lần lần tự nhiên nó nhẹ nhàng trong tâm thức của các Bạn. Còn đối với những người Vô Vi, mỗi ngày mỗi thiền. Mỗi ngày tranh thủ được một tiếng đồng hồ cho chính tui, thì một năm các Bạn cũng được nhẹ nhàng. Mà càng ngày càng tranh thủ nhiều hơn, 24/24 là dùng ý niệm ngay trung tim bộ đầu, đi đứng, ngồi, nằm đều niệm phật, tỏa ra hương thơm, thanh khí điển trên bộ đầu. Rồi đi đến đâu độ đến đó. Làm sao có cái sự kẹt nữa. Chính bạn không còn sự kẹt thì các Bạn chỉ cái kỹ thuật tháo gở đó cho người khác, thì chúng ta sẽ không còn kẹt nữa, thì cái bước tiến của chúng ta nó là vô cùng. Làm một việc cho tất cả mọi việc, xây dựng một cơ đồ tâm linh của Thượng Đế tại thế, mà tất cả mọi người đã có và bỏ, chớ không phải không có.

Chúng ta biết cái kỹ thuật này trở lại với chính mình, đi bằng cách nào ? Thì mọi người phải đồng đi và trở lại với chính họ, nếu họ không có sáng suốt làm sao họ đi học được. Nếu không có sự sáng suốt làm sao họ đi làm việc được, lãnh lương được. Có sáng suốt hết nhưng mà nhẹ hay là nặng đó thôi. Nếu nhẹ thì nó làm địa vị cao hơn, nặng nó làm địa vị thấp hơn. Nhưng mà mỗi người đều tương đồng, tại sao nặng ? Tại sao nhẹ ? Tại vì nó ôm nhiều quá nó phải nặng. Mà nó buông thả thì nó nhẹ. [01:55]

Cho nên, chúng ta hiểu được cái kỹ thuật buông thả này, buông mở này đạt tới thanh tịnh, thì chúng ta độ được mọi người đi tiến tới. Tiến tới đâu?

Tiến tới triết giới rõ ràng. Lúc mà trung tim bộ đầu các Bạn khai triển rồi, các Bạn thật sự tiến tới triết giới. Cái mặt các Bạn dòm cọng cỏ cũng tỏa một vòng thơm tốt đẹp, thương yêu cả Càn Khôn Vũ Trụ hòa hợp và cởi mở. Cái màu sắc đó đâu có dễ làm các Bạn? Nội màu xanh không à, các Bạn kiếm biết bao nhiêu loại màu xanh khác nhau không? Màu đỏ biết bao nhiêu loại màu đỏ khác nhau không? Trùng trùng điệp điệp, thiên biến vạn hóa, không có giới hạn một cục như chúng ta! Nói màu hồng là chỉ biết màu hồng thôi, chớ không biết màu hồng gì! Người ta nhiều loại lắm, khác nhau.

Cho nên, chúng ta nhìn huynh đệ tỉ muội chúng ta, mắt, mũi, tai, miệng, mà mỗi người khác nhau: kẻ 30 phần trăm vàng, 70 phần trăm bạc; nó khác nhau! Một li thôi là khác nhau. Bảy chục phần trăm vàng, 30 phần trăm bạc, nó cũng khác nhau! Mà vàng, bạc lẫn lộn, mà không ai thấy! Cho nên, từ li từ tí, từ tia điển tính rất tinh vi. Chỉ có thanh tịnh mới dòm thấy, mà thôi. Đấng đại thanh tịnh là ai?

Chính Ngài đã ban thanh khí điển cho chúng ta, và Ngài đang sống với chúng ta đây, phải ở trong chúng ta và chờ đợi sự tiến hóa của chính chúng ta.

Càng hiểu Ngài, càng tưởng Ngài, càng mến yêu Ngài, càng sống với Ngài, chúng ta mới thấy rằng chúng ta là bất hiếu, không biết thương, chưa biết thương, chưa biết thương yêu; còn ghét bỏ chứ chưa biết thương yêu. [03:42] Thành ra, bây giờ chúng ta phải dày công tu học trên đường trở về nguồn cội, chúng ta lượm lặt những cái gì sai lầm, biết bay được thì cứ bay, từ trên đó cứ bay đại xuống đây rồi sẽ tính! Bây giờ lượm lại thấy chúng ta đã làm hư biết bao nhiêu công chuyện, cơ đồ của Thượng Đế. Chúng ta người có lỗi, ở thế gian cũng vậy: cha mẹ nuôi dưỡng chúng ta sinh thành, tay chân có đầy đủ, giáo dục của cha mẹ tràn giang đại hải nhưng mà chúng ta làm không đúng. Nội cái tham dục không là hại cả cuộc đời, mà hại cả thanh danh của cha mẹ nữa!

Ngày nay chúng ta thức tâm rồi, chúng ta lượm lặt trở về, tránh con đường tội lỗi, trở về với chơn giác để đóng góp một chuyện xứng đáng mà cha mẹ mong muốn cũng như trời phật mong muốn. Chúng ta biết lỗi rồi, phải sửa lỗi để tiến. Biết tự ái, không đóng góp được cho quảng đại quần chúng, chúng ta phải dẹp tự ái. Cho nên chúng ta đã tìm ra Thượng Đế trong ta rồi. Ngài luôn luôn trong ta, Ngài bàn bạc đêm như ngày trong ta và đánh thức ta bất cứ giờ phút nào. Khi các Bạn bực bội rồi, các bạn hướng thanh thấy Ngài đó chớ đâu. Tánh tình tui nhẹ như hơi thở này, tui đâu có đến nỗi tranh chấp với bạn bè tui mà gây cho phiền muộn, tui không ngủ được, không ăn được.

Rồi đối với trường đời, nói về tiền bạc là quan trọng, nhưng mà cũng không hiểu được Diêu Trì Kiêm Mẫu là ai ? Đức Mẹ là ai ? Kiêm Mẫu, Kiêm Mẫu kia mà. Tiền bạc là mẹ đó các Bạn ơi, khi mà các Bạn là mẹ, ân cần xoa dịu vết thương đó, lúc các Bạn có tiền, các Bạn mua gì thì mẹ độ đó, bằng lòng chấp nhận hi sinh để đem lại cái gì cho con muốn bất cứ giờ phút nào. Người mẹ thương yêu luôn luôn trong bạn và không xa bạn. Nếu các Bạn xa người mẹ thương yêu, không sống với xã hội này, mà không biết Ngài, lắm khi sử dụng Ngài và chà đạp Ngài nữa, thấy rõ chỗ đó không ? Cái tình thương lai láng không ngừng nghỉ nó rưới cái pháp thủy trong tâm các Bạn. Từ hành động, từ miếng giấy, biểu lộ tất cả là đạo tâm, để xây dựng cho các Bạn tiến và các Bạn thấy rõ các Bạn hơn. Và các Bạn sử dụng tình thương và đạo đức. Và thấy giá trị yêu thương của cộng đồng càn khôn vũ trụ là một, của lão mẫu là một, của Thượng Đế là một, thấy rõ chỗ này

Ngài thương chúng ta vô cùng, phục vụ trước ngày chúng ta chào đời, chớ không phải đợi chúng ta ra rồi mới cho! Không! Trước khi chào đời là đã cho số mệnh cho chúng ta rồi: lớn lên làm gì; ăn nhiêu, mặc nhiều, có chừng hết; sắp sẵn hết, không thiếu một phương tiện nào. [06:48] Nhưng mà chúng ta là một người phản bội mà thôi, phản bội đến nỗi hồn của nó mà nó không biết nó là phản bội trời đất, không biết nó có cái hồn. Ngày hôm nay thức tâm đau khổ quá rồi, chính mình đánh mình, chính mình đập mình. Bây giờ mới chịu tu.

Hỏi, tại sao nói ngược? Người gì mà ngu, chính mình đánh mình: nóng tánh là mình đánh mình đó; giận hờn là mình đánh mình đó; ghen ghét là mình đánh mình đó.

Bây giờ chúng ta không dại dột nữa, chúng ta trở về với căn bản thanh nhẹ. Chúng ta đang sống với đấng từ bi và chúng ta học từ bi và thực hiện từ bi trong sự thanh nhẹ sẵn có trong nội thức của chúng ta. Không nên bê trễ nữa, vui hòa đi. Chúng ta đã có cha ngự trong tâm rồi, có mẹ trong tâm chúng ta rồi, không bao giờ bỏ chúng ta. Chỉ chúng ta từ bỏ hai Ngài đó thôi. Cha mẹ luôn luôn hỗ trợ, có âm có dương, có đầy đủ hết, không thiếu một cái gì hết, phương tiện đầy đủ.

Trong cơ cấu các Bạn có thượng, trung, hạ; Thức điều khiển tất cả 3 giới, có ngôi vị; mà không chịu làm! Cái hướng ngoại, rồi đâm ra tranh chấp, đâm ra giận hờn, đâm ra nóng nảy! Mà hướng nội thì cái nóng nảy nó đâu có ô hợp nữa, nó phải tan. Các Bạn hướng nội chừng nào thì các Bạn tự nhiên nó phải tan. Các Bạn cứ tưởng tới cái thanh khí điển thôi, đừng tưởng tới Thượng Đế, Thượng Đế nó xa vời. Thanh khí điển đang giải tỏa cái phần ô trược trong nội tạng của các Bạn. Các Bạn dày công đem vô, càng nhiều càng tốt, càng mở rồi càng thanh nhẹ, mình mới vượt khỏi cái thể xác này, cái thể xác gồ ghề, xấu xí này đang ngồi đây. Chúng ta đi lên trên dòm xuống thấy nó nặng trược vô cùng, nó không có đáng giá nhưng mà ông trời lấy cái đó làm cái khám. Cái khám ô trược để cho nó thức tâm, để cho nó ở cảnh tiên, nó sung sướng, nó không cần hưởng cái ô trược.

Nó thanh cao nhưng mà kỳ thật giam nó ở trong cái chỗ thối tha nhứt là cái thể xác con người. Để cho nó hiểu, để cho nó đạt cái quân bình, nó thấy cái trược của Thượng Đế và nó thấy cái thanh của Thượng Đế, đã và đang làm việc khắp các nơi, đã và đang bàn bạc khắp các nơi. Có thanh có trược, có tà có chơn, đầy đủ cho nó để cho nó ngự trị, và nó học nó tiến hóa. [09:35]

Cho nên, sau này nó trở về với Thượng Đế, nó mới xứng đáng là con của Thượng Đế. Con của Thượng Đế phải biết 2 chiều. Người cha ở thế gian dạy con cũng hiểu lợi và hại, thì con của Thượng Đế cũng biết 2 chiều để cứu cả 2 chiều. Thấy hại, thấy thất bại nhưng mà là thành công. Thấy thành công nhưng mà thấy luôn cả sự thất bại luôn, nó thấy hết cả mọi mặt, chân lý nó mới tròn. Mà nó thấy một mặt bỏ một mặt, thì chân lý nó không bao giờ tròn, thì làm sao nó trở về với chân lý được.

Cho nên các bạn không nhiều thì ít, đã nghe qua băng giảng của tui và đã thực hành như tui đã và đang thực hành. Bây giờ các Bạn phải đi sâu một chút, bạn là tui, tui là bạn. Thượng Đế là bạn, bạn là Thượng Đế thì các bạn mới thấy rằng, cái tinh thần phục vụ của các Bạn càng cao hơn và các Bạn không còn thấy tuổi tác của các Bạn nữa, không có sự già nua nhưng mà có ý chí là vô cùng. Ý chí của các Bạn là thanh sạch, cũng như hoa sen ở dưới bùn mà nó vẫn vượt lên, khoe đời và đạt thành giáo điều để độ tha. [10:49]

Chúng ta cũng ở trong bùn vậy, trung tim điển quang của chúng ta là một hoa sen dâng trời, mà nếu chúng ta tu mà chúng ta quên cái chỗ đó, thì làm sao ta được, làm sao ta đắc. Cứ nghĩ chuyện ông trời độ tui, Phật độ tui, té ra tui đi sai những vị đó làm việc cho tui sao. Ngài đã độ một lần một rồi, ẩn tàng trong tâm chúng tui mà tui còn che lấp ngài, che lấp cái bàn thờ ngay chỗ ngực tui đây nè. Tui che rồi, tui không có mở ra, tui không có thắp đèn, tui không săn sóc nó. Cho nên các Bạn trì niệm Nam Mô A Di Đà Phật đây rồi một ngày nào đó, nửa đêm, 12 giờ đèn bật sáng hết, chúng sanh đều lo niệm phật, lo công phu trong giở giấc đó. Không cần kinh kệ, không cần băng cassette để hỗ trợ cho các Bạn. Lúc đó các Bạn tự đi rồi, tự lo rồi, săn sóc rồi, chúng ta có ngôi chùa, có nhà thờ trong tâm, có đầy đủ hết, chúng ta phải đi. Nhiên hậu chúng ta mới có cái hạnh bố thí. Các Bạn không đạt, các Bạn làm sao bố thí. Ít nhất các bạn phải đạt những cái gì trong tâm thức các Bạn, các Bạn mới bằng lòng bố thí. Bố thí cái gì ? Thanh điển các Bạn được, các bạn chia sẻ cho người khác, ban thanh điển cho người khác. Cầu nguyện Thượng Đế hỗ trợ cho mọi người đều đồng tiến như chúng ta đã và đang tiến. [12:18]

Cái chiều thanh quang lớn rộng trong nội thức, mà chúng ta không có cách xây dựng thì không bao giờ hiểu được. Cho nên các Bạn đã tu, đã Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định. Tui mới mạo muội nói cái này cho các Bạn nghe. Cái này là cái bí quyết để mở những cái khuyết đạo và đang bị kẹt ở trong tâm các Bạn. Lấy trung tim bộ đầu làm điển tâm mới hiểu được những cái này, có hơi cao một chút nhưng mà rồi các Bạn về thực hành sẽ hiểu lần lần những cái gì tui đã và đang nói thì các Bạn nghe. Ý chí chúng ta là vô cùng, không còn lệ thuộc nữa. Chúng ta nhìn hoa sen thì chúng ta thấy có ý chí tương đồng như vậy và tiến bộ, không có ô nhiễm. Nếu quên ý chí là chúng ta bị ô nhiễm tức khắc, bị lôi kéo tức khắc, bị động tức khắc.

Cho nên nhiều bạn tu ở đây thức tâm, mới thấy rằng tui bận rộn. Bận rộn vì khối tóc trên đầu tui, tui bận rộn vì hình vẽ đẹp của bên ngoài nó lôi cuốn tui. Cho nên những bạn đó là tình nguyện vô hớt bớt cái tóc để coi thử tui thấy tui không ? Nó cũng là cái phương pháp để nó thấy và giữ vệ sinh cho nó, và đơn giản cho cuộc sống của nó. Nó thấy. Và nó thấy có cơ hội vun bồi ý chí của chính nó. Có nhiều người, tui đang có tóc mà tui hớt tóc, người ta cười nhưng mà ý chí tui lúc nào cũng tươi đẹp hết, tóc của tui, tui vun bồi ý chí của tui thay vì nuôi dưỡng một số mà tui không hiều gì hết.

Cho nên những người đó họ phát tâm ra, họ hớt tóc để họ tìm chớ không phải cái đạo này buộc họ phải hớt tóc, không. Cái ý chí của họ đang phát triển tới đó và họ thấy rằng, tui cần nung náu hơn và tui cần sử dụng khả năng sẵn có của chính tui. Cho nên họ tự động làm điều đó chớ không phải cái môn phái này bắt người ta hớt tóc, không ! Tuyệt đối tôn trọng nhân quyền, ai thích gì làm việc đó nhưng mà họ vẫn giữ tâm mà thôi. Họ không hiểu tâm thì họ bị mất, mà họ giữ tâm là họ tiến. Họ chịu khám phá những gì của họ sẵn có thì họ sẽ đạt. và họ không chịu khám phá những gì của họ sẵn có thì họ sẽ mất và họ sẽ bị ngoại xâm, bên ngoài xâm chiếm vào nội thức và bày này bày nọ lôi cuốn họ, họ không có tiến được [14:57]

Trong mấy chục năm làm con người tại thế, chúng ta học biết bao nhiêu công chuyện. Định luật sanh, lão, bệnh, tử, li kỳ trong nội tâm của chúng ta. Những chuyện ẩn tàng trong nội tâm chúng ta. Chúng ta giấu giếm và chưa đem ra bàn cãi với chúng sanh. Ngày hôm nay, chúng ta tu, chúng ta có cơ hội dâng lên trời để bàn cãi trực tiếp với thượng Đế và tất cả những vị sáng suốt hộ độ cho chúng ta tiến hóa, để gở rối cho chính mình.

Cho nên các Bạn đã đi đoạn đường đến đây cũng đã gở rối không ít, nhưng mà từ đây trở đi, còn nhiều việc rối ren nữa, tu càng cao thì càng thấy sự rối ren mình đã tạo từ bao nhiêu kiếp, bây giờ chính mình là người gánh vác và tháo gở những điều đó. Không ai trách nhiệm bằng mình. Mình là người trực tiếp trách nhiệm những hành động mình đã làm, mình hại mình, mình phải cứu mình chớ không có ai cứu mình được.

Cho nên cái phương pháp này nó đem lại cho các Bạn và nó hỗ trợ cho các Bạn giai đoạn đầu mà khi các Bạn lưu được thanh điển trên bộ đầu rồi, lúc đó các Bạn tha hồ học, giờ nào cũng có khóa, phút nào cũng có khóa, khắc nào cũng có khóa dạy các Bạn. Một tích tắt, kích động là các Bạn có cơ hội thức tâm rồi. Khi các Bạn cảm thấy làm Pháp Luân Thường Chuyển mà trong nội tạng các Bạn trống rỗng như tòa đô sảch, lúc đó đụng cái gì là các Bạn biết liền, động tới là biết liền chớ không phải đợi người ta giải thích. Người ta giải thích cho mình biết là còn đang mượn gậy, mà mình tự thức. Lúc đó là mình tự đi được. Không còn mượn gậy nữa và mình có thể cho người khác mượn. Không vì chúng ta thì chúng ta đâu có vì người khác được. Cho nên các Bạn bây giờ tu giai đoạn đầu là các Bạn đang vì bạn đây, đang tu đây, đang mở cho bạn rồi tương lai các Bạn đi mở cho người khác. Đang lính, làm chiến sĩ của Thượng Đế phải có trình độ, Thượng Đế mới nhận. Không có trình độ, Thượng Đế không có nhận. [17:10]

Cho nên các Bạn tu, người nào tánh nóng chừng nào thì sẽ bị đụng phải những sự bực tức mà để mở ra. Đó là một kỹ thuật siêu nhiên, cải tiến tâm linh. Tu về Vô Vi mới có cái đó, không bắt các bạn đóng khung. Không bắt các Bạn đi theo đường lối nào, để cho các Bạn tự do đụng chạm rồi các Bạn tự thức, lúc đó là bạn mở rồi. Nhiều người tu, nói tui tu tới bây giờ sao nhiều chuyện quá, gia đình tui lộn xộn quá. Không phải đâu ! Mình đã tạo sự lộn xộn che lấp kiến thức sáng suốt của chính mình. Ngày nay mở ra thì thế nào nó cũng đụng cái chuyện ô trược đó thì thế nào nó cũng có phản động lực. Và sau cái phản động lực đó thấy chúng ta chiến thắng tâm thanh tịnh, cải tiến trong thanh tịnh. Một cuộc cách mạng tâm linh rõ ràng, xây dựng trong chu trình tiến hóa. Không còn lệ thuộc nữa.

Tất cả bao nhiêu tội lỗi chính mình tạo chớ không có ai tạo hết, nhiều kiếp rồi. Bây giờ sống trong tâm thức âm u, không thấy bao nhiêu kiếp trước đã làm bậy. Nhưng mà có đó đâu có thấy. Nó ở trong tâm thức. Nó ở trong chỉ tay của các Bạn. Các Bạn làm bậy, kiếp nào cũng hiện ở trong chỉ tay đó, rồi nó thể hiện ngay trong mắt, mũi, tai, miệng, hình tướng của các Bạn đây là tội lỗi không. Cho nên các Bạn cứ tu thanh tịnh đi, hồi nào giờ các Bạn không có làm thầy tướng mà bắt các Bạn nhìn biết người đó đã làm cái gì, trong bao nhiêu kiếp sai lầm. Nhưng mà các bạn chỉ có nói pháp mà thôi, không được chỉ trích họ. Chỉ trích họ, họ lùi là các Bạn sẽ bị tội. Mà các Bạn độ cho họ. Họ thắp được cái đèn lồng để họ tự đi, đó là các Bạn mới có phước. Để họ thắp cái đèn lồng để họ soi sáng những hành động sai quấy của họ, đó là các Bạn có phước. Còn các Bạn cứ chỉ trích thẳng họ, sai điều này sai điều nọ là các Bạn có tội. Mỗi người chúng ta có một tội, ai cũng có tội tại thế, không có người nào mà yên ổn đâu. [19:21]

Học cho hết sách cũng còn tội. Cho nên thức tâm mới giải tỏa được cái nghiệp tâm, là hết tội. Muốn hết tội thì các Bạn phải tu, cố gắng tu, tự động đóng góp thanh điển của Bề Trên và các Bạn xuất hồn làm việc. Làm việc không ngừng nghỉ ngày đêm. Cái ngủ của các Bạn không còn nửa. Nửa đêm kêu bạn dậy cũng giải đáp tỉnh táo chớ không bao giờ giải đáp trong tinh thần động loạn nữa. Lúc đó các Bạn mới là hết mê. Ông Thánh không ngủ, ông Trời không ngủ, ông Phật cũng không được ngủ. Ở cõi thanh nhẹ là luôn luôn ở trong thức, bước ra khỏi thức là thành tà ma, không có ngủ.

Việc làm ngày đêm mới có phát triển. Bây giờ các Bạn đang làm ngày đêm mà mê muội không biết. tui hưởng tui ngủ, không phải đâu. Nếu mà bạn ngủ thì cái tim bạn hết đập rồi, bạn đang làm việc đó. Nó nhảy bụp, bụp, bụp, bụp... 24/24, không có ngừng. Chờ đến lúc bạn thức toàn diện thôi. Lúc đó các Bạn mới thật sự là đấng cứu thế trong Tiểu Thiên Địa này. Lo cho nó, mở cho nó, khai triển cho nó, không còn cái ta nữa. Nhưng mà sống trong cộng đồng quang thức. Quang thức là sự sáng suốt, hiểu biết cứu độ liên tục, kêu bằng quang thức.[20:58]

Cho nên đường đi nó không dài đâu, lui vào, lui nhiều chừng nào, nhịn nhục nhiều chừng nào, thì sáng suốt sẽ bật mở chừng nầy. Nhịn nhục mà nhịn nhục trong tinh thần thăng hoa. Không phải nhịn nhục mà tui lui, tui để ai muốn làm gì thì làm. Tui lui nhưng mà tui cống hiến cái sự sáng suốt cho đối phương biết. Và đối phương tự thức. Đó là nhịn nhục trong sáng suốt. Chớ không phải nhịn nhục rồi ai làm cái gì làm, không phải vậy.

Mình tu mình lui về cái sự thanh tịnh sẵn có của chính chúng ta. Chúng ta mới cống hiến sự sáng suốt cho đối phương sự thanh nhẹ, biết mà không làm nhưng mà không hại, được độ tha và tự độ mình. Hai bên đồng tiến, nó mới có giá trị. Được một mất một là không có giá trị, đồng tiến mới là có giá trị của cộng đồng Vô Vi. Sự sáng suốt của Thượng Đế không bao giờ bị tắt nghẽn. Nếu tắt nghẽn và cho là không giải quyết được, cái đó là không phải chiến sĩ của Thượng Đế và không biết Thượng Đế [22:15]

Người ta ép các Bạn lui tới cuối cùng thì các Bạn nghĩ sao ? Chấp nhận. Phải không ? Bây giờ chúng ta xây dựng cái nhịn nhục để thăng hoa là xây dựng, bỏ đời qua đạo, bỏ sự động loạn tranh chấp mà qua luồn điển, giải tỏa thượng thăng vô cùng, đó là đem lại sự sáng suốt cho người ta không ? Đem lại sự sáng suốt cho mọi giới không ?

Khi mọi người được gần chúng ta thì ta tỏa một vòng hào quang thanh nhẹ đó để độ tha, mà muốn có cái đó thì phải dày công. Các Bạn công phu là nhịn nhục đó chớ. Lục Căn Lục Trần có xúi biểu bao nhiêu đi nữa, các Bạn cũng không khép mình. Và lấy cái thức sáng suốt để quản lý nó và cho chúng nó theo một chiều hướng khai triển không ngừng nghỉ, không còn bị kẹt nữa. Đó là xây dựng đức nhịn nhục, không phải tu thiền này ngu. Tu thiền là đổi cái thế này qua cái thế khác. Mà cái thế đó là cái thế yêu thương và tha thứ và thanh điển, ban chiếu cho khắp các nơi một lượt, chớ không có đợi tới giờ phút khắc, đợi người ta xin mình mới cho. Cái đó là sai rồi. Mặt trời đâu có đợi người ta xin rồi mới chiếu. Sáng là sáng cho tất cả, mà mặt trời lệ thuộc của đấng đại từ bi. Hỏi đấng đại từ bi làm cái gì ? Còn chiếu vô cùng cho mặt trời, mặt trời mới làm việc được. Chúng ta thấy không ? Chúng ta từ đấng đại từ bi mà giáng lâm xuống thế gian, cái điểm linh quang này đang bị chôn ở dưới cái đống bùn này là cái thể xác, mà điểm linh quang này được kêu gọi mà không thức tâm, nung náu trở về hòa với đại linh quang bên trên thì uổng cho kỳ 3. Kỳ này là kỳ chót, mọi người phải học. Mọi người phải chuốc lấy sự đau khổ và thức tâm [24:16]

Tình yêu có tình yêu, thất bại buôn bán, buôn bán có thất bại. Cái gì cũng đều bị sự thất bại cay cú và đau đớn hết trọi trong xã hội hiện thực của loài người hiện tại, mới có cơ hội thức tâm. Cho nên chúng ta luôn luôn phải lấy oán làm ân, ai đối xử với chúng ta không tốt là chúng ta nghĩ rằng Thượng Đế đến với chúng ta và giáo dục chúng ta, cho chúng ta cái quyền năng sử dụng khả năng sẵn có của chính chúng ta là tha thứ và thương yêu.

Chúng ta phải trở về vị trí đó làm việc đi, làm việc trong sự tha thứ và thương yêu mới xây dựng được tình thương và đạo đức. Cơ hội rất nhiều, Thượng Đế dìu dắt chúng ta bất cứ giờ phút khắc nào, phải lui về, lui về làm việc đi các con, phải lui về.

Cho nên chúng ta phải lui về, lui về thanh tịnh chúng ta mới làm việc được. Rốt cuộc các Bạn cũng phải tha thứ. Còn tranh chấp để làm gì ? Chúng ta là người thiền, lập lại quân bình, hạ, trung, thượng phải quân bình hết. Đã bỏ công ra làm một việc thì phải làm cho nó thành công, đừng có làm nửa chừng rồi bỏ. Rồi nó cũng đi vô trong cái chỗ luân hồi, trầm luân trong cái khổ ải hiện tại.

Chúng ta đã biết biển yêu của Thượng Đế nằm trong chơn thức của chúng ta, biển yêu của Thượng Đế là Thanh Khí Điển, pháp thủy của Thượng Đế là Thanh Khí Điển. Mỗi ngày chúng ta đem pháp thủy vô rưới tâm, rửa tâm cho sạch để tiến hóa. Khi các Bạn làm Pháp Luân Thường Chuyển đầy rún đầy ngực tung lên bộ đầu, ngộp tức chết bỏ thì các Bạn cảm thấy thế nào ? Tất cả những sự phiền muộn trong nội tâm nó đều giải tỏa, cảm thấy nhẹ nhàng.[26:10]

Qua cái Pháp Luân Thường Chuyển mà các Bạn đã làm và thành đạt được rồi, các Bạn thấy nó dễ chịu cho con người, tánh nóng chúng ta dần dần nó đi mất và chúng ta thấy thương yêu mọi người. Tại sao chúng ta lúc ghét mà trở nên thương ? Vì sự sáng suốt đó nó đã bộc lộ trong nội tâm chúng ta rồi. Chúng ta thấy đường đi rồi, chúng ta không có làm điều sai quấy. Cho nên chúng ta phải ban sáng suốt đó, ban ánh sáng đó cho tất cả chúng sanh. Cho nên người tu đi nói mọi người ta nghe rồi, thì về phải cố gắng tu. Chớ đừng nói tới đó, tui nói người ta nghe, tui khỏi tu, tui đắc đạo rồi. Chưa đâu bạn, đắc đạo còn phải tu nhiều hơn. Đắc đạo các Bạn biết sài hột xoàn thì các Bạn phải lo cho hột xoàn, kim cương đó nó càng ngày càng lóng lánh nó mới được. Còn các Bạn thấy giá trị tâm thức của các Bạn, là siêu diệu, hòa hợp với Càn Khôn Vũ Trụ, hòa hợp với Thượng Đế thì các Bạn phải lo lắng cho nó nhiều, phải phục vụ nó nhiều. Phải làm cho nó càng ngày càng sáng suốt hơn, để cho nó ban chiếu khắp nơi nơi, thì Chủ Nhân Ông mới được an lành. Cho nên cái thức của phần hồn là quan trọng. Tu càng cao thấy càng bị nhồi quả nhiều, bị đập đổ nhiều mới được khai triển. Tất cả ở thế gian, vật chất đã biểu lộ cho chúng ta thấy rồi. Tui thường nói cái ly, là đống cát mà biến thành cái ly, là cái chuyện khó khăn, không ai tin được.

Ngày xưa người ta nắm nắm cát, ta sẽ biến thành cái ly phục vụ chúng sanh. Ai mà tin. Hồi xưa nói tương lai sẽ có phi cơ bay trên trời. Ai mà tin. Ngày nay chúng ta nói, tương lai tui sẽ xuất hồn, trở về nguồn cội. Ai mà tin. Cho nên tất cả bằng chứng của vật chất đã thể hiện rồi, chúng ta không còn từ chối mà lưu lại tại thế gian và tạo cái cảnh tranh chấp giết chóc mà không ai chết hết. Giết bao nhiêu còn bấy nhiêu, giết bao nhiêu còn bấy nhiêu, cảnh hỗn loạn đã thể hiện bao nhiêu kiếp tại thế gian rồi, nhưng mà rốt cuộc không đi đến đâu.

Thì chúng ta đang học cái gì ? Học cái siêu khoa học, Khoa Học Huyền Bí này. Về phần hồn là Khoa Học Huyền Bí. Từ cái các Bạn không thấy hồn và các Bạn tu thanh tịnh, các bạn thấy đi đây đi đó, xuất ra này kia kia nọ. Các Bạn thấy khoa học huyền bí có chớ. Ngay trong giấc ngủ của các Bạn, các Bạn cũng thấy bay đi đây đi đó, đó là khoa học huyền bí đó. Rồi cái cõi khoa học ở đây nó còn biến chuyển từ việc này tới việc nọ, rồi tương lai chúng ta đi khoa học huyền bí, chúng ta thấy cõi vô cùng. Nó còn tinh vi gấp triệu triệu lần ở đây. [29:00]

Cho nên chúng ta học cái khóa này nó công chuyện nhiều lắm, các Bạn không có rảnh đâu. Đừng tưởng tui tu thiền là tui an. Làm việc rất nhiểu, từ cái bản thể gồ ghề, tâm thức gồ ghề của các Bạn nó biến trở về nhẹ, ngắn gọn, thanh tao cởi mở chớ không còn bị kẹt nữa.

Cho nên cái nền văn minh nó sẽ cống hiến cho các Bạn cái gì nhỏ nhất và tinh vi nhất, chớ không có còn cái chuyện gồ ghề như xưa nữa. Hồi xưa, cái radio khác bây giờ cái radio có chút xíu à. Các Bạn thấy tương lai không còn cần sài cái radio nữa. Nó nhiều cái thay đổi mà chúng ta bất ngờ và không hiểu được. Cho nên cái óc con người tưởng tượng càng ngày càng chịu làm cho khối óc thì Bề Trên càng chiếu, càng mở và chúng ta chịu làm cho phần hồn thì phần hồn càng ngày càng tiến và càng xuất phát nhanh nhẹ hơn. Không còn bị kẹt như trong thể xác gồ ghề này. Tưởng lầm, luôn luôn tưởng lầm cái xác là cái hồn, lộn xộn rồi. Xác là xác, hồn là hồn. Xác là phương tiện [30:15]

Cho nên chúng ta bắt cái xác phải làm việc nhiều hơn. Làm nhiều, bằng lòng chấp nhận thì cái xác nó mới được nhẹ. Còn so đo, trì trệ, ngồi đó thì cái xác nó mang bệnh. Nó ứ động nó phải bệnh. Mỗi đêm chúng ta biết Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định là để lo cho phần hồn ngũ tạng. Lo những sự chơn giác của cộng đồng. Tương lai sẽ về ngự nơi niết bàn thanh tịnh. Thì đã và đang lo.

Đời cũng lo, đạo cũng lo, 2 bên các Bạn làm việc song hành để khai triển. Thì các Bạn, người Vô Vi đâu có rảnh, không rảnh đâu, làm việc rất nhiều. Cho nên mặt mày tươi tắn, bệnh họan lại ít. Mà lười biếng đó thì bệnh hoạn lại nhiều. Nhiều người tu pháp Vô Vi lợi dụng tình thế, ngồi nhắm mắt hoài, không chịu làm việc, cái đó là sai. Phải bắt cái thể xác làm việc, thể xác nó mới có cơ hội thức tâm. Việc của nó phải giao cho nó. Việc của Chủ Nhân Ông thì Chủ Nhân Ông phải làm. Phải tu tịnh trì niệm là đi đứng, phải nhớ cái điều đó. Đó là Chủ Nhân Ông phải làm. Còn thể xác phải làm việc cho thể xác, nó mới khỏe mạnh.

Cho nên nhiều người tu rồi sanh bệnh, phải đi tập thể thao đồ này kia kai nọ. Việc trong nhà các Bạn, từ cái quần cái áo, cái ăn cái ở này kia kia nọ, bắt các Bạn làm hết thì các Bạn cũng là người đi thể thao rồi, biết bao nhiêu công chuyện. Mà trong đạo pháp còn gia tăng những đường lối cho các Bạn thực hành, cho cơ thể được an khương. [31:55]

Nhưng mà nhiều khi tới đây học thì nó làm mà về nhà nó lại quên. Hỏi tại sao nó quên ? Vì lo làm ăn. Làm cái gì đâu ? Ăn cái gì đâu mà lo làm ăn ? Một ngày 3 buổi ăn không hết mà nói tui lo làm ăn. Ăn cái gì và làm cái gì ? Hỏi ngược lại không có ăn cái gì, và không có làm cái gì hết. Té ra tạo khùng cho chính mình thôi, rồi tâm bất an, lộn xộn, rồi nghịch thuận bất minh, cuốn cuồn trong sự động loạn, giải thoát không nổi rồi sanh bệnh triền miên là vậy.

Cho nên cái phương pháp học hiện tại của chính chúng ta là chính mình tự học tự tu. Chớ đừng có chờ người ta học và người ta nói lại cho chúng ta nghe. Những bạn đạo ở đây hiếu kỳ lắm. Hỏi chớ chị tu làm sao ? Chị thấy ông gì không ? Chu cha khoái lắm, tới nghe. Nhưng mà mình không làm. Ta lo cái thân phận của ta đi. Nhiều kiếp tội lỗi rồi, trì trệ rồi. Bây giờ phải làm, mới gở rối cho chính mình. Thì mới đi tới chỗ thần tiên chớ.

Chỗ thiếu thần tiên, chỗ ngu muội là không biết gở rối. Biết gở rối là đâu còn ngu muội nữa, thấy không ? Cái chuyện dễ không chuyện làm, cứ kiếm chuyện khó chơi không à. Nói ông nào xuất hồn chạy lại lắng nghe. Chu cha, ông hay lắm đồ này kia kia nọ, rồi lợi dụng ông soi căn tui cái coi. Đó, mà người ta soi, người ta nói thiệt mình chịu không ? Mình không chịu. Người ta nói mày hồi xưa là cái thằng ăn cướp. Trời ơi, tui mà ăn cướp ha. Không tin. Không tin mà cũng kêu người ta soi căn. Cái hiếu kỳ không ? Cái hiếu kỳ nó làm cho mình trì trệ mà không có phát triển được, mà không có biết. thiếu thật thà với chính mình. Mà mình thật thà với chính mình, mình thấy rằng tui hư rồi. Tui thật sự hư rồi. Tui có trí khôn rõ ràng. tui thông minh rõ ràng mà tui bị hội nhập trong cái thể xác eo hẹp này, tui tức, không làm việc được. Rồi bây giờ tui muốn giải thoát để chi ? Để tui làm việc nhiều hơn, tui sáng suốt hơn, nhanh nhẹ hơn, thông minh hơn. Tui phải dày công chớ, ai làm cho tui ? Mà tui cứ nghe tin này tin nọ, mà tui không làm cho tui, phải tui là một người lường gạt tui không ? [34:07]

Người ta nói cục sắt của anh là anh có thể đun nó đi. Đun bao nhiêu ngàn độ rồi anh sẽ thành thép, mà không chịu làm. Mà cứ nói cái đục kia tốt hơn cái đục này. Mà cái đục này không có chịu chế, không chịu làm thì đâu có phục vụ được người ta. Tinh thần phục vụ không có. Tại vì nghe theo và hiếu kỳ động loạn, và không chịu tự thức, không chịu tự tu. Rồi so với vị thiêng liêng này, vị thiêng liêng kia, vị thiêng liêng nọ. Mình là thiêng liêng mà chưa biết, mà nói vị thiêng liêng nào ? Mình cũng là thiêng liêng, mà ăn nói ngu ngốc, người ta thông minh hơn mình tại sao mình không chịu nghe cái sự sáng suốt đó để mình xây dựng sự sáng suốt sẵn có của chính mình. Mình thấy họ thiêng liêng mà họ sáng suốt. Tui cũng thiêng liêng tại sao tui thiếu sáng suốt. Tui phải cố gắng tu để tui có sự sáng suốt, tui đâu có thua họ, thấy không ? Không có bị kẹt. Cái chuyện rất dễ mà không có chịu làm. Cứ sợ à, sợ mất thì giờ, sợ đem thì giờ sài phí không à. Thị phi, nói chuyện người ta, nói dóc đủ chuyện, nói chuyện thiên hạ không mà không biết nói chuyện của mình, mà không biết vạch cái tội lỗi của mình mà đem xây dựng cho mình, cho cộng đồng nhân sinh của mình tiến. Chỉ vạch cái tội lỗi cho họ, cũng như mình thắp đèn dẫn họ đi. Họ đi tới đích mà mình không tới, mình còn bơ vơ ở đây.

Cho nên phải bỏ công tu. các Bạn bây giờ ý thức rồi, hiểu rồi, bỏ công tu. làm thinh đi để sửa mình, làm thinh để lắng nghe những sự sai lầm của chính mình, rồi mình tự sửa thử xem. Sửa được một việc thì mọi việc sẽ được ở tương lai. Cho nên chúng ta không chịu sửa thì lúc nào chúng ta cũng bị ở trong thế sai lầm mà thôi, không có phát triển nổi. [35:56]

Cho nên hôm nay là ngày thứ 3, Bề Trên cũng gia tăng phần điển cho các bạn để các Bạn học, rồi đây nghe lại những cuốn băng này, rồi tham thiền, rồi để ý thức sự sai lầm của chính mình và trở về với chính mình và sống với Thượng Đế. Chính Ngài là đã truyền cảm trong thanh khí điển, chuyển chạy trong nẻo hóc thâm tâm của các Bạn, từ chơn tới tà, cũng có sự hiện diện của Ngài. Sự thối tha nhứt trong cơ tạng của các Bạn mà các Bạn không dám nhìn, không dám ngửi, chính Ngài cũng có sự hiện diện ở trong đó, thanh khí điển của Ngài chuyển hóa khắp các nơi, sống động vô cùng để hỗ trợ cho tâm linh các Bạn tiến hóa [36:45]

Cho nên cộng đồng của Tiểu Thiên Địa này không nhỏ, không ít đâu, rất đông. Các Bạn trì trí trở về, rồi các Bạn sẽ học hỏi, những cái gì, những lệnh của các Bạn đã đưa từ nhiều kiếp, chúng sinh đã thuận theo các Bạn mà làm nhưng ngày nay không kết quả, vì Chủ Nhân Ông chưa thức mà thôi. Bây giờ tu cho đến nỗi Chủ Nhân Ông thức tâm rồi, Chủ Nhân Ông mới nhìn nhận cái tội lỗi là đã tạo cho Lục Căn Lục Trần cống cao ngạo mạn, đố kị tị hiềm mà trở lại khuyên chúng nó ăn năn và lập lại đời mới. Tân dân thánh đức trong Tiểu Thiên Địa của chính bạn.

Cho nên cố gắng thực hành đi sẽ thấy. Chớ đừng có nghĩ cái chuyện Tân dân thành đức, tui phải đi về Việt Nam, đừng nghĩ vấn đề đó, sửa mình trước đã rồi về Việt nam, đi xứ nào là một chuyện. Vì các Bạn thiếu thanh tịnh, trình độ không có thì tương lai các Bạn sẽ đi vào cái chỗ khổ cực khốn cùng. Chúng ta bị nhồi quả, và chúng ta thức tâm sự nhồi quả này là có cái giá trị, là thấy rõ Bề Trên đang độ chúng ta tiến, chúng ta hướng thượng để chúng ta tiến. Thì chúng ta sẽ không bị luân hồi và nhập vào những cái cảnh khốn cùng, khổ cực ở tương lai.

Cho nên tu có một chút thanh tịnh thì các Bạn sẽ đổ bộ nơi thanh tịnh giới, chớ không có bị kẹt nữa. Cho nên hôm nay là ngày vui. Cho nên các Bạn được nhận nhiều ân điển của Bề Trên để mở tâm mở trí. Mở những sự thắc mắc đang kẹt trong nội tâm của các Bạn, và các Bạn sẽ nhìn lại chính bạn và thực hành cho kỳ được. Nhiên hậu độ mình và độ tha. Thành thật cảm ơn sự hiện diện của các bạn ngày hôm nay [38:28]

Bữa nay mình coi lại tất cả, Soi hồn lại coi thử có đúng đắn không cái đã, làm trật nhiều lắm, đốt chỗ này trước hết, lên trên đó cũng Phật ban tam điển, chiếu điển ngay trung tâm chỗ này.

Như bác Đức làm rất đúng, ổng lớn tuổi mà ổng làm mạnh hơn anh Thạch. Học hỏi nhau để làm, cái hơi nó chạy một vòng quanh nhâm đốc mạch, rồi không đơn giản như vậy. Rồi hít vô, luôn luôn hạ lệnh đầy rún đầy ngực, tung lên bộ đầu mới thoát khỏi được. Phải hạ lệnh, thường xuyên hạ lệnh nó mới được, còn không nó quên đi. Không thì vô ngồi nó mê ngủ này kia kia nọ, chặp nó làm yếu lắm. Có nhiều người yếu thì phải lo niệm phật nhiều hơn. Nhưng mà rốt cuộc cũng phải làm Pháp Luân, mình cần cái xác này để làm việc, cần cái sinh mạng, (nghe không rõ) làm không đủ, mấy người thấy cũng có làm đúng. Có người yếu thì phải lo niệm Phật, niệm Phật cho nhiều. Nhưng mà luôn luôn phải hạ lệnh đầy rún đầy ngực tung lên bộ đầu. Không hạ lệnh thì nó quên [40:12]

Bạn đạo: Thưa Thầy, con hạ lệnh đầy rún đầy ngực tung lên bộ đầu (nghe không rõ)

Đức Thầy: Vì cái hơi của bác, vì sanh đẻ đó, nó thiếu cái nguyên khí đó nhưng mà bây giờ niệm Phật đi, lớn tuổi rồi, lo niệm phật

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Hả, yếu. Hơi yếu lắm.

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Làm Chiếu Minh nhiều, ha. Con làm một ngày 3 lần, Pháp Luân yếu lắm, phải lo làm Chiếu Minh chớ đừng có để nó lười biếng. Nếu không bắt nó làm Chiếu Minh đó, nó sẽ lấn át. Nó tới đó nó ngồi, nó nói bậy bạ chớ nó không có làm gì được hết. Làm như bác Đức vậy là đúng.

Soi Hồn 5 phút tới 15 phút rồi để cái thì giờ để làm Pháp Luân Thường Chuyển. Nhiều khi Soi Hồn lâu quá, đầu nhẹ đít nặng nó cũng đi không được. Nó phải cân phân điều hòa, cái Pháp Luân Thường Chuyển nó phải 5,6 hơi. 6 hơi tới12 hơi là hết rồi. Ngồi đó tập cái thiền định lâu, thì nó mới bộc cái mô ni châu sáng ra được [

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Ừm. Như Bác là phải tập thường xuyên. Bây giờ ở nhà rảnh có làm cái gì? Cứ nghĩ tới cái hơi đi; nghĩ tới cái hơi thì nó mau!

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Con làm thấy dễ chịu thì làm, còn không dễ chịu thì con để đầu gối thì một thời gian nó thông rồi mới làm được. Ha. Thấy dễ chịu thì mình để, không dễ chịu thì mình đổi lại. Có 2 cái cách ngồi. cái để nơi đầu gối đó cái điện nó không có chạy mạnh bằng tam muội, (nghe không rõ) nó chạy tròn. Nhưng mà để những người mới tập người ta phải ngồi như vậy, người ta mới dễ chịu. Tập cho nó ngồi quen rồi, tự động bộ đầu nó rút rồi đó thì cái tay nó vô bắt ấn tam muội. Bây giờ học sẵn đi để lúc đó bắt

Bạn đạo: Dạ, thưa Thầy, ngủ ngồi đó có (nghe không rõ)

Đức Thầy: Tốt chớ

Bạn đạo: Con thấy dễ ngủ hơn

Đức Thầy: Nếu ngủ nằm, nhiều người bắt ấn tam muội để vầy nè, với 2 cái chân kềm lại, để rủi mình có xuất đó, nó cũng giữ được cái xác, có tập thì phải tập ngủ như thế này. Nằm ngửa, 2 cái chân để lên, 2 cái tay để như thế này, nó ngủ yên giấc. Không cần ngủ nhiều giờ nhưng mà ngủ được một giấc là đủ rồi

Bạn đạo: Vậy con có thể làm như vậy khi con thở Chiếu Minh không ?

Đức Thầy: Được, thở Chiếu Minh không có làm, thả lỏng nó ra. Bởi vì nó cái phần ở dưới. Còn cái này đó nó quy tụ lên trên. Khi ngủ người ta ngồi, người ta nằm người ta niệm Phật. Niệm phật nó ngủ hồi nào thây kệ nó, mà cái điển nó chạy đều, nó xuất ra cũng không có đi bậy, không có lộn xộn

Bạn đạo: Thưa Thầy, nằm ngủ để cái tay hay là 2 cái chân nó gác chéo lên nhau

Đức Thầy: Gác chéo lên, cái đó tốt nhất

Bạn đạo: Cái chân nào trên cái chân nào ?

Đức Thầy: Không cần, tùy, cái chân nào, 2 chân chồng lên nhau là được rồi, cần 2 cái luồn điển nó chạy với nhau thôi, để nó bảo vệ cái xác

Bạn đạo; Thưa Thầy, bắt ấn tam muội thì 2 tay đề trên lòng bàn chân lúc ngồi thiền hay là để ngang rún

Đức Thầy: Để lòng bàn chân

Bạn đạo: Lòng bàn chân hả Thầy ?

Đức Thầy: Để cho nó đụng ở dưới cũng không có sao. Còn tốt là để ngang rún cũng được.

Bạn đạo: Ngang rún

Đức Thầy: Ừ, để ngang rún cũng được. Nhiều người ngang rún mỏi quá, nó bắt để ý cái chỗ đó thành ra nó không có tịnh được. Để cho nó phương tiện nào mà mình dễ dãi, bỏ quên nó được nhưng mà cái điển cứ cho nó chạy đều là được. [44:18]

Bạn đạo: Dạ, thưa Thầy. Khi mà con làm Pháp Luân Thường Chuyển đó, cái hơi hít vô đó con là Nam, thở ra là Mô thì con thấy trên này nó rung nhiều lắm, con làm (nghe không rõ)

Đức Thầy: Cũng được, cái đó là đi theo cái hơi thở, cũng được, không có sao. Nhưng mà nói đầy rún đầy ngực tung lên bộ đầu chớ không thì nó quên

Bạn đạo: Dạ, con muốn nói là khi nào mới nói được

Bạn đạo: Thưa Thầy, trước khi mình hít vô thì mình làm sao nữa?

Đức Thầy: Trước khi hít vô thì hạ lệnh đầy rún đầy ngực tung lên bộ đầu, nó mới giải tỏa được cái trược khí bên trong

Bạn đạo: Thầy, chỉ một lần như vậy là hít vô thôi

Đức Thầy: Một lần hít, trước khi hít là nói à. Trước khi hít là nói, không thì nó gạt mình. Lười biếng, con ma lười biếng nó gạt mình. Nó nói rồi, mà té ra chưa hít hơi nào hết đó. Xạo lắm lận, không có tin nó được. Mình phải bắt nó làm, mỗi lần mỗi hít cho kỹ, chớ còn bữa nay nói ờ hay lắm, ờ làm đúng nhưng mà mai về là nó nói tui làm đúng là thôi, ngủ. (cười) Nó đủ chuyện hết à. Khi mà muốn biết con ma là biết cái hạ tầng. Nó nói nhiều chuyện khôn khéo mà bậy bạ, không có đàng hoàng. Bây giờ nói vầy, chút nữa nói khác, không có tin nó được. Phải đứng riêng ra mình điều khiển mới được. Phải tin nó là hư. Cho nên tại sao người Vô Vi tu mà không tin mình, nhứt định không tin. Bởi vì Lục Căn Lục Trần nó thuộc về tăm tối. Nó lấn át bất cứ lúc nào, mình không tin. Để tui coi lại, tui hỏi trời phật đã, tui không có tin cậu đâu. Nói gì nói, tui không có tin đâu. Ngồi đó để tui hỏi Trời Phật đã, thì mình tưởng ngay chỗ nay là công khai rồi, cái mình mới nói chuyện. Lúc đó là cái energy, cái điển sáng nó chuyển xuống cho mình, không có nói bậy. Còn khi mà nóng giận đó, là Lục Căn Lục Trần nói không hà. Nói rồi, Chủ Nhân Ông một chặp: Trời ơi, tại sao mà mình nói vô lễ với bác như vậy này kia kia nọ, rồi ăn năn, thấy không ? Đó. Hay là mình nói vô lễ với cha mẹ như vậy, rồi mình ăn năn, thấy không ? Tại Lục Căn Lục Trần [46:30]

Bạn đạo: Thưa Thầy, (nghe không rõ) thì cái trí, ý mình, với cái mắt của mình tập trung ở đây. Lúc mình (nghe không rõ)

Đức Thầy: Pháp Luân Thường Chuyển hả?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Pháp Luân Thường Chuyển luôn luôn là cái mắt, cái ý ngó ngay đây nè. Còn có niệm Phật là nhớ ở đây. Còn nó thanh nhẹ, thôi cứ ngó thẳng đây được rồi.

Bạn đạo: Còn lúc mình định thần là mình tập trung?

Đức Thầy: Định thần là đó, ngó ngay đây nè, không có ngó chỗ khác. [47:05]

[Hết ID# 19860420L2]


----
vovilibrary.net >>refresh...