[19860418L3]
T/V VĨ KIÊN KHÓA 1: HỌC ĐẠO QUA “THIÊN ĐÀNG DU KÝ” - Cuốn 8A
Đức Thầy: Khóa mới, đời mới, học kinh mới, chớ không còn tọa vị "Ta đây" mà dạy được ai! Hạ mình mới dạy được chúng sanh: các Con có thể hy sinh làm con thú để cho nó ăn thịt Con, nhưng mà ăn vô là thức tâm, lui về tu đạo! Thượng Đế cũng có hạnh đó, Đại Bồ Tát cũng có tâm đó: hy sinh tất cả bất cứ giá nào để xây dựng đời Thượng Ngươn sắp tới; hiểu chưa? Chớ đừng sợ mất thịt, các Con;đừng sợ mất của, các Con; vì hạnh các Con là hạnh Bồ Tát thì các Con sẽ cứu độ: các Con có thể chun vô nẻo hóc nào cũng có thể cứu độ, kêu bằng, "Tận độ chúng sanh". Hạnh hy sinh vô cùng đó, nếu chúng ta ý thức được, thì không còn phải sợ sệt, chỉ kiên trì lo tu, tùy duyên độ hành.
Giữ lấy thanh tịnh! Các Con nên niệm danh, "Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn" 3 lần; đồng niệm, dùng trung tim bộ đầu hướng thượng.
Ngày hôm nay học vô nhiều việc: tịnh, động, tự thức; phải hông? Có tịnh, có động, có tự thức. Tại sao chúng ta phải học tịnh và học động?
Vì mang xác phàm; xác phàm là phải động; rồi phải có tâm, phải tịnh. Cho nên, hai giới phải học: học định: tịnh, động, rồi mới có cơ hội thức tâm.
Nhưng mà, đã học chưa?
Mới nghe thôi.
Đã có ý niệm chưa?
Mới gieo thôi; thấy chưa?
Thì chúng ta đầy đủ tài liệu để học, như "Thiên Đàng Du Ký," "Địa Ngục Du ký"; hổm rày các Bạn đi lên Thiên Đàng không à, lên Thiên Đàng, từ Địa Ngục ngoi lên Thiêng Đàng, chơi trên Thiên Đàng không; chơi với Trời Phật, chơi với Thanh Điển, chơi với hạng sang không à, không có chơi hạng bần! Thì bây giờ tui mượn "Thiên Đàng Du Ký," chúng ta từ trên Thiên Đàng học đạo, để khuyên lơn người đời làm sao thức tâm; chỉ có 49 Chương Kinh mà các Bạn đã nghe, anh Tấn đã đọc rất nhiều,nhưng không sao nhớ được chi tiết, vì chi tiết, không đi sâu thì không nhớ được, nhớ mang máng vậy thôi; thì bữa nay chúng ta bình tâm học lại.
Vừa nói ra, tâm niệm Phật, để truyền xuống thế gian các nơi đau khổ để họ có cơ hội thức tâm, và chính phần hồn chúng ta thức tâm, và Lục Căn Lục Trần cũng thức tâm. Biết niệm "Nam Mô A Di Đà Phật" ngay trung tim bộ đầu đó là thừa tiếp với (nghe không rõ); mà biết suy nghiệm 4 cuốn “Chơn Kinh” thì chuyển hóa xuống thế gian là do đâu, ở đâu là thế gian?
Lục Căn Lục Trần các Bạn là thế gian, phần ô trược của các Bạn là Địa Ngục.
Bây giờ chúng ta, “Nguyên Thủy Tứ Thập Cửu Chương Tu Đạo Kinh: 49 Tu Đạo Kinh Nguyên Thủy.”
Chương 1: LÀM NÊN VIỆC - LẬP CÔNG
Phàm muốn tu đạo lấy việc lập công làm đầu, giúp người, cứu đời, công đức sao cho thức sau dày như các vị Tiên Thiên chân chính hàm dưỡng công đức vượt cả các bậc Thánh tích lũy công đức đủ ngàn hình hài và thần khí đều thành Tiên. [04:35]
Công đức không đủ ngàn, hình hài bị hủy diệt, chỉ có thần khí được thành Tiên.
Hỏi, tại sao hình hài bị hủy diệt?
Công đức không đủ ngàn, chúng ta, cái miệng nói công đức, làm sơ sơ công đức, và quên công đức, và lợi dụng công đức, thì bị hủy diệt!
Công Đức là ở đâu, nó nằm ở đâu?
Phần hồn của chúng ta là do Trời tạo, Cha Trời tạo; còn thể xác của chúng ta cũng cấu trúc bởi Siêu Nhiên chính Ngài đã tạo; mà cái công đức đó chúng ta không làm, chúng ta quên, chúng ta lo ra, hơn thua, tranh chấp, tự gieo rắc những sự ám hại trong nội tâm; cho nên chúng ta, hình hài chúng ta sẽ bị hủy diệt.
Ơn mưa móc nhuần thấm cả triệu dân; Ngọc thanh quý báu, xác phàm hóa thành Tiên, tâm hồn siêu thoát hòa hợp cùng tự nhiên.
Tâm hồn, lấy cái gì siêu thoát?
Bây giờ các Bạn chưa thấy hồn, làm sao nói siêu thoát? Cho nên, các Bạn dùng trung tim bộ đầu niệm Phật, đó mấy bữa rày tập niệm, lần lần thấy nó nhẹ, nó siêu thoát, nó vượt khỏi ngũ hành, ngũ tạng, và ý niệm nó nuôi dưỡng nơi đó nó mới có cơ hội thừa tiếp bên trên, kêu bằng siêu thoát: hút đi lên kêu bằng siêu thoát, mà hút xuống dưới kêu bằng tạo nghiệp. [06:32]
Tâm hồn siêu thoát hòa hợp; còn tự nhiên tan ách thành khí, nung ách thành người.
Đó, tan ra thì nó thành khí; mà nung đó là nó động, nung là nó động, thành người!
Thần thông tụ tại biến hóa không thấy hình, bay dạo Ba Cõi ra tối, vào sáng, nguyện cứu vớt hết thảy chúng sinh, không nản lòng thối chí tự đắc chân đạo.
Đó, thì các Bạn thấy rằng: từ hồi nào giờ người ta đi cúng, đi lạy, đi nhà thờ, họ không hiểu cái bí quyết này; mà các Bạn đã biết niệm Phật tập trung hội tụ lên trung tim bộ đầu, thì cái phần nhẹ đó nó không còn hình hài nữa, nó là Không, nó giao du khắp các nơi!
Cho nên, nhiều Bạn nhập thiền, nhập định, vô ngồi, “Không biết tui đi đâu?” Nó đang giao du, nó đang hòa tan trong cái cứu độ và không thối chí, thấy sung sướng nhàn hạ vô cùng; trong lúc các Bạn tham thiền thì cái, nhờ cái luồng điển đó mở, thì các Bạn tương lai mới đắc đến chân đạo; mà biết nuôi dưỡng cái đó thì chắc chắn con đường đi không có sai. [07:51]
Chương 2: CÂY TỊNH GIỮ GÌN TRAI GIỚI
Sự trai giới là căn bản, là bến, là cầu của Đạo. Luôn luôn một lần trì trai giữ giới, lòng tà tự nhiên dứt;lòng tà tự nhiên dứt, chúng sinh phải bỏ ăn bằng vui sướng ham thích tanh hôi để mà chăm lo hành pháp cho có kết quả; chớ như quỷ đói chuyên ăn thây chết, bụng đói cứ bị lửa thiêu đốt mãi, chẳng hề được no nê; lại như ruồi, nhặng luôn luôn tranh giành nhau những thứ đồ thối tha: các Bạn liệng miếng thịt thối tha thì thấy ruồi muỗi nó bu, nó tranh giành nhau từ miếng một!
Phải quên đi mùi tanh tưởi để mà hành pháp cho mau kết quả: Ba Cung dơ dáy, Sáu Phủ đục ngầu, sung sướng thấy xác chết, ưa thích chốn tử địa! Phải cắt đứt gốc rễ thị dục vào cảnh thanh tĩnh; không gây ra những nỗi khổ phiền, khổ phiền ác độc; không xưng tâm thiên kiến; không dấy tâm gian tà; coi lời răn dạy giới cấm là Tiên, Thánh như luật pháp ở trần gian.
Cho nên, ngày hôm nay các Bạn đã nhận nhiều luật pháp của Bề Trên đưa: Lễ, Nghĩa, Trí, Tín mà các Bạn đã có từ xưa, mà ngày nay quên rồi; bây giờ thức hồn người ta nhắc, các Bạn động tâm rơi lụy: “Tại sao mình có thể quên cái luật mà tự mình đem từ Tam Thập Tam Thiên giáng lâm xuống thế gian?” Vì đó chúng ta rúng động tâm hồn; dẫu có muốn phạm vào, song cũng sợ thân sẽ mất tự do;thấy chưa?
Khi, tại sao nói thân mất tự do? Khi mà các Bạn mê một cô gái thôi là các Bạn là một con người mất tự do rồi; si mê một việc nho nhỏ ở thế gian thôi là các Bạn mất tự do ngay! [10:11] Các Bạn thích cái phá ??? du, các Bạn cũng mất tự do; thích chiếc xe hơi, các Bạn cũng mất tự do; thấy chưa? Cho nên,luật Trời có; phải hiểu cái chỗ này! Không phải là, “Tui có của nhiều là tui được tự do” đâu! Hoàn toàn mất tự do!
Cái tu phải hết sức giữ gìn, chuyên chú công phu, giới luật luôn luôn bày trước mặt để mà kinh sợ cùng nghiêm chỉnh tuân theo; dẹp mọi ý niệm trong đầu. Phải dốc tâm mới có thể đạt được sự chân chính; phải dốc tâm, bởi vì con ma lười biếng nó thắng các Bạn hằng ngày: mới nói, mới nghĩ điều đó là nó đưa điều khác rồi; nó chặn đường, các Bạn tưởng là thiệt; té ra con ma lười biếng nó áp đảo Anh!
Chương 3: HIỂU RÕ BẢN CHẤT NGUỒN CỘI
Thức bản lai dịên mục, Hư Vô là cõi tự nhiên. Cho nên, đạo đã từ đó mà ra; đúng giới lẽ 1, không hai; Đạo không có 2 đạo đâu, có 1 đạo thôi! Phải tính sâu dầy, tự nhiên, tròn đầy sáng sủa, tự đủ, không vướng mắc tư kiến, tránh xa bụi bặm.
Đó! Cho nên, người thế gian mắc phải tư kiến mà không biết; tưởng là cái chuyện ta nghĩ là đúng! Cứ nhiêu đó, là trật; nó phải tròn đầy tự nhiên! Cho nên, các Bạn niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” đây rồi nó sẽ tròn đầy tự nhiên và xuất phát ngay trung tim bộ đầu của các Bạn. Không còn dựa vào tư kiến, nói, “Tui muốn vậy; tui muốn vậy; tui muốn vậy!” Trật lất hết, không có trúng! Cái đó là tư kiến. Mình tránh xa bụi bặm; học mà không học, tu mà không tu.
Hỏi, học mà sao mà không học?
Học thì lời nói họ truyền cho mình, là cái thức của họ chiếu ánh sáng cho chúng ta, và chúng ta tự sáng; kêu bằng “Không học”; thấy chưa?
Tu mà không tu. Tại sao tu mà không tu?
“Tui thấy rằng tu là gì?” Sự quân bình.
“Mà sự quân bình của tui có, mà tui nuôi dưỡng sự quân bình; do đâu tui được nuôi dưỡng sự quân bình?”
“Do người tu nhắc tui, tui tới đó tui học tu; nhưng mà tui không tu bởi vì tui biết tui có quân bình và tui trở lại với sự quân bình của tui, tui đâu cần phải tu!” Thấy không?
Tu mà không tu; học mà không học! Có phải trong Bạn tự nhiên mà có, không? Thấy rõ cảnh này không? Tu, tu mà không tu, ung dung ở ngay chính giữa, không thiên lệch về một bên nào, không đi, không ở, không giữ, không bỏ, không vui, không buồn, không sống, không chết, không xưa, không nay; đó mới thật là giác ngộ về giải thoát. Có phải quy không là đúng không, các Bạn?
Cho nên, nhiều người nói rằng, “Ông Tám ổng dạy ‘Quy Không’, là tui bỏ hết, nó thành Không!” Bỏ đâu được! Xác của Bạn mà, nó có sự dìu mới rõ rệt, các Bạn phải cho nó trở về tự nhiên, hòa hợp với Siêu Nhiên thì nó hội đủ cái vòng Chơn Lý; lúc đó kêu bằng giải thoát, lúc đó kêu bằng buông bỏ.
Mà buông bỏ là gì?
Quán thông! Có cũng được, mà không có cũng được; có cũng như không, mà không cũng như có; thì các Bạn mới thấy rằng tự tại, an nhiên trong nội tâm của chúng ta! [14:01]
Còn nếu, “Tui nói, tui thiếu chỗ này, không được!” Thiếu cũng được chớ! “Khi mà tui thanh tịnh rồi,tui thấy rằng: có cũng như không, không cũng như có: tui đi tới chỗ giải thoát; mà vui cũng được, mà buồn cũng được: hai cái nó cũng một mà thôi.
Còn người đời họ bị sặc, ngăn cách ở chỗ đó: sự vui và sự buồn kích động họ, họ mới đùng đùng nhau đi tìm; tìm, rốt cuộc vui là cái gì? Nó cũng vậy đó thôi: các Bạn hằng ngày vui, rốt cuộc nó cũng vậy đó thôi; rồi các Bạn hằng ngày buồn cực buồn, rồi nó cũng hòa vậy thôi; nó cũng đi tới Không!
Cho nên, chúng ta tu về Pháp lý Vô Vi, khi mà chúng ta làm Pháp Luân Thường Chuyển đầy đủ rồi, buồn ghê lắm, thấy càng ngày càng cô đơn, “Tu cái pháp gì mà càng ngày càng cô đơn, muốn xa lánh tất cả mọi người?” Là cái tạng Phế nó đang khai, nó phải đi tới chỗ cực buồn nó mới đi tới chỗ bình minh sáng lạng trong nội tâm; vui cũng vậy: cái tạng Tâm mở, nó đi tới chỗ cực vui nó mới đạt tới tịnh. Cho nên, ngũ tạng mở đường là chân tâm của các Bạn, đó là cái thức đó Bạn! Ngũ tạng mà mở đều hết, là thức; mà ngũ tạng chưa mở đó, nói thức nhưng chưa bao giờ thức! [15:17]
Cho nên, Bề Trên thương các Bạn, nhắc các Bạn: một bọn ngu đần nói cái câu đó nặng quá, để chi? Để cho các Bạn dòm lại, “Cái chỗ ngu của tui chỗ nào, mà cái bạn đạo kia nó nhập xác rồi nó cứ nói là tui ngu đần! Tức quá! Cái mặt con nhỏ đó mà nó nói tui ngu đần; tui tức quá!” (cười) Nhưng mà, “Tui dòm lại: thiệt, tui có cái ngu!” Càng dòm thấy càng ngu! Mà muốn không nói mạnh đó thì làm sao mà mình dòm thấy được? Nói mạnh, mình thấy ngu đần chỗ nào chớ! “Tui sáng suốt vậy mà nói ngu đần?” Thiệt là ngu! Ngồi chình ình đó, ngũ tạng, ngũ uẩn, mà không biết nằm ở đâu? Mà chưa bao giờ vô coi thử đồ đạc còn hay là mất? Thấy chưa?
Ngũ tạng nhân duyên nó làm việc, nó lười biếng, không biết nó ngủ hay nó làm, cũng không biết nữa! Không thèm lo cho nó; bỏ nó! Phải ngu đần không? Ông chủ không biết làm ông chủ; ông vua cũng không biết làm ông vua; mà thằng hề cũng không biết làm thằng hề nữa! [16:14] Đó, phải ngu đần không?
À! Chúng ta bị nhận thấy ngu đần, thì Bề Trên nhắc, để chi?
Để mở cho chúng ta tiến.
Chúng ta cảm ơn cái tia sáng vô cùng, tia thanh tịnh vô cùng, mà trước kia Người được sự thanh tịnh đó, Người cũng ngu đần như chúng ta! Cho nên Cha Trời nói rằng: “Các Con khổ, Cha khổ; Cha đang sống với các Con, Cha đã ngu muội như các Con!” Đó, Ngài mong rằng, “Các Con tu để các Con, cái tâm Con sáng trở về tối, sáng một lượt, các Con mới làm việc với Cha được.” Luôn luôn nhắc nhủ như vậy; coi thì muốn hình tướng rồi hư không, diệt trừ mọi ảo ảnh trần gian, thế nhập tự nhiên; thấy chưa?
Chúng ta thấy tất cả là Không: khi mà các Bạn trở về với các Bạn rồi, các Bạn dòm người khác, có cái gì đâu? Nó cũng một khuôn như chúng ta; rồi rốt cuộc nó cũng quy Không! Cho nên, khi các Bạn đứng trên micro, các Bạn ở đâu, nó 57 người, 50 ngàn người, hay 5 tỉ người, thì các Bạn chỉ thấy có 1 người, mà thôi! Một điểm linh quang sáng suốt đứng trước micro không có bỡ ngỡ; các Bạn trở về với chơn không của các Bạn thì đứng ở trường hợp nào các Bạn cũng không động! Tất cả những cái gì các Bạn có đây là sẽ quy Không! Chắc chắn là như vậy. Cái định luật đã vạch ra rồi, sanh, lão, bệnh, tử, khổ; rồi một ngày nào các Bạn chết, các Bạn đâu có ôm cái xác này được; người khác ôm cái xác này đi chôn!
Mà người đời thì dự trù, “Tui bây nhiêu tiền, rồi tui viết di chúc bao nhiêu, để lại bây nhiêu”; rốt cuộc đâu có lấy được cái gì đi đâu! Mình thấy không?
Đạo là “Không”; phải trở về cái “Không” và phân tách “Không”; quán thông rồi mới nhận định rõ cái “Không”! Lúc đó cái dũng chí nó mới đạt tới sự thanh tịnh. [18:23]
Chương 4: THIỆN ỨNG, ĐỨC THIỆN ỨNG NGHIỆM
Người có được một đức thiện, trăm phần hoan hỉ; cái thiện này nó làm sao? “Thập thiện thập ác dĩ hòa bình”: phải biết rõ cái thiện với cái ác mới là làm thiện được; toàn ngã trong cơ thể các bạn, “Kinh Di Đà” đã dạy các bạn; thấy không? Thức tâm, phải hiểu chỗ đó: Các Bạn có bên trái, có bên mặt; có bên ác, có bên thiện; mà các Bạn không hiểu! Cho nên tu thanh tịnh rồi các Bạn mới thấu đáo cái giá trị của chữ “Thiện”. Đó! Lúc đó các Bạn mới thấy rằng: Ta lười biếng, ta trì trệ, ta không chịu xây dựng cho ta, ta không chịu lo lắng cho chính ta; mà Ta lo lắng cho chính Ta rồi, chúng ta sẽ thấy tất cả!
Quán thông thì mới biết được giá trị của Thiện, và chúng ta sẽ hướng Thiện; các Bạn làm thiện mà các Bạn biết được việc ác và thiện, là các Bạn là người quán thông rồi.
Người có được 10 Đức Thiện, phần số mệnh đều tính đủ. Đó, Thập Linh: con người có Thập Linh mà biết khai minh tâm thức rồi thì đều tính đủ: lúc nào cũng điều hòa và không có nghịch bất cứ ai.
Người có trăm đức thiện đều được đấng Hoa ghi vào Sổ Cái.
Người có ngàn đức thiện, ân phước tới 7 tổ; thấy chưa? Chết được thành Tiên.
Có đủ vạn đức thiện, được Ngọc Phủ xuống nghênh đón, được thiên thần tới chầu, bay lên trời giữa ban ngày. [20:23]
Mấy hôm rày các Bạn thấy có thiên thần tới chầu không? Có không?
Có! Tui ngồi đây nói chuyện cho những xác lên đứng 2 bên, để phân tách và phụ giúp trong cái cơ độ tâm thức cho các Bạn. Hỏi chớ: “Các Bạn có cái đó không?” Có chớ, có Long Thần đó, nhưng mà các Bạn chưa tỉnh, chưa nhận thức, chưa điều động được.
Nếu mà các Bạn xây dựng Đức Thiện quán thông rồi thì tự nhiên cái gì các Bạn cũng có hết.
Cho nên, chúng ta khổ hạnh tu, để chi?
Để đạt tất cả!
Chớ tu không phải hiểu một góc mà bỏ một góc. Chúng ta không có làm điều đó; chúng ta tu để hiểu tất cả!
Cho nên chúng ta phải dày công, phải bỏ công, phải tu luyện mà trở về với chơn thức của chúng ta, là Điển Quang. [21:24]
Nếu Bạn không có điển thì Ngọc Phù xuống rước Bạn là rước cái gì? Điển nó Không nó mới nhanh,nó mới chạy theo được; còn cái xác này mà xuống rước nó, nó đâu có đi: nó là ở thế gian, phải trả lại thế gian; không đi! Nhưng mà thức các bạn, cái hồn các Bạn, mới đi được; là điển!
Chương 5: LUÔN LUÔN GIỮ GÌN PHÁP LỰC
Pháp Lực nâng hấn, nâng hãn, là thấy cảnh chết chóc sinh lòng từ bi, không biết tự buồn thân mình, thân do Tứ Đại: nước, lửa, gió, đất giả hợp thành; giống như đồ vật làm bằng đất, nung trong lò cho chắc lại. Thân người là bồ, pháp là lửa lớn, nên có thể nung đúc thân người thành thân không thể hủy hoại.
Đó! Cái câu này các Bạn cũng thường nghe anh Tấn đọc, nhưng mà các Bạn không có hiểu đâu! Thấy cảnh chết chóc, sinh lòng từ bi, vì là đồng loại với nhau tại thế: con thú chết chúng ta cũng động lòng, đừng nói con người bị chết; đó là chúng ta cảm thức ngay huynh đệ trong quả địa cầu này chung sống đồng hưởng một nhịp thở của Càn Khôn Vũ Trụ, đấng Cha Trời. [22:52]
Không biết tự buồn thân mình: phải dẹp tự ái, không có buồn đau, không có tội nghiệp! Thân do Tứ Đại: nước, lửa, gió, đất, giả hợp thành.
Đó! Chúng ta không có nước, không nói chuyện được; cây, cỏ không mọc; chúng ta không có sự sống. Nước, lửa, gió, đất giả hợp thành, rồi nó sẽ tan! Khi mà chúng ta hiểu được, tâm chúng ta tự nhiên; mấy lần chỗ này tâm cũng định rồi.
Giống như đồ vật làm bằng đất. “Sao cái xác tui mà nói như đồ vật làm bằng đất?” Hổng có mặt trăng, mặt trời, hổng có nóng, lạnh nung nó, nấu nó, làm sao mà cho nó cứng cáp lên, đi đứng được? Trong xác Bạn có xương đó Bạn; phải nhờ sự nung nấu nó mới kết hợp; nung trong lò cho chắc lại. Đó! Thân người là bồ, Pháp là lò lửa lớn! Phải điển không? Lò lửa của Càn Khôn Vũ Trụ đang chiếu cho các Bạn, đang đốt các Bạn hằng ngày mà để chuyển qua sanh, lão, bệnh, tử, khổ; nên có thể nung đúc thân người thành thân không thể hủy hoại. Đó! “Nên có thể nung đúc thân người thành thân không thể hủy hoại”; cái Lửa Trời! Mà chúng ta biết được cái căn bản của phần hồn chúng ta thì chúng ta đâu có hủy hoại được? [24:24]
Cho nên, khi, trước khi chúng ta giáng lâm thể xác này bằng một giọt máu, nhưng mà lần lần nó thành cái hình hài; từ đó nung đúc thành cái thân không thể hủy hoại được; rồi khi nó chết rồi, bây giờ chúng ta chết, chúng ta đem cái phần thanh tịnh đó, rồi cũng ở trong cái giới khác nữa, nó ra, hiện một cái thân khác!
Lửa là ánh sáng công đức; tâm đức ngày một tích lũy tới khi ánh sáng chói lòa tức là thân, tức là, tức là thân mềm, đắc Pháp thành thân cứng tựa kim cương không phá hủy nổi được!
Cái này người ta nói về điển; nhưng mà tới khi ánh sáng chói lòa, tức là thân mềm đắc pháp, là điển đó, xuất ra rồi, các Bạn có tay, có chân đàng hoàng; nói về phần hồn, thành thân cứng tựa kim cương,không phá hủy nổi được; cho nên hồn bất diệt.
Ở trong này cắt nghĩa cho các Bạn thấy rằng: điển hình là bất diệt! Ngày hôm nay đường chúng ta đang đi đây là điển hình. Chúng ta thấy rồi: 20 tuổi, 30 tuổi, 40 tuổi, tóc bạc, thấy rồi, thấy già rồi: cái phần này nó bỏ, nhưng phần kia càng ngày càng trẻ lại. Nếu chúng ta là người tu, chúng ta luôn đúc thân chúng ta; chúng ta sẽ có một cái tòan thân, cái Kim Thân bất hoại, đã hành Đạo hợp pháp chơn chánh.
Chương 6: TÍCH THIỆN LÀM QUÝ
Tích Thiện Vi Bảo: trở nên quý báu, đi khắp đó đây! Vật báu ngổn ngang, thứ gì cũng quý giá; khi xuống núi chẳng lẽ không đem theo được một món gì sao? Về tay không thì bị coi là khinh thường.
Việc người ta sinh ra đời như việc trèo lên núi quý giá, vì mọi thứ thiện duyên đều quý báu.
Người không tạo đức thiện thì khi chết đi chẳng khác nào kẻ trèo lên núi có nhiều báu vật, xong khi xuống lại tay không, chẳng mang theo được chút gì; thật là có mắt như mù, sau này có hối hận cũng chẳng kịp vào!
Thấy chưa? Chúng ta đi lên núi, thấy vật báu, nhưng mà khi xuống núi lại tay không, không có thể đem cái gì đi được hết! Mà khi chúng ta xuống tới thế gian này, chúng ta ôm của cải này kia, kia nọ;mà một ngày kia chúng ta ly khai rồi, cũng tay không, đâu có gì, đâu có gì mà phải phải tiếc thương,mà làm cho ta mù và tranh chấp, giết chóc lẫn nhau; làm cái chuyện mất giá trị của tâm hồn của chính chúng ta. Khi chúng ta chết rồi thì chỉ có hồn đi thôi; vật chất đâu có thể cùng đi với chúng ta?
Mọi người tu Vô Vi đều hiểu điều này: thiếu của cải ở thế gian tranh giành cho kỳ được, nhưng mà rốt cuộc cũng phải ra đi bằng hai tay không. [27:53]
Chương 7: LÀM SẠCH RÁC
Thể xác không sạch sẽ, bụi bặm dơ dáy bám đầy, nên phải lo tắm rửa. Tâm bụi bặm, không thanh tịnh;Lục Căn bị nhiễm, nếu không lo tẩy rửa ắt bị mê muội; do đó, thân dơ dáy có thể dùng nước trần gian rửa sạch, còn tâm ô uế phải có nước Pháp mới rửa sạch nổi. Lục Căn mà trong sạch, các lỗ chân lông sẽ sáng sủa, không một sợi lông, sợi tóc bị ô nhiễm, mới mong sống đạo. [28:28]
Các Bạn thấy không? Ngày hôm nay chúng ta may mắn, chúng ta được cái Pháp để rửa tâm, cái Pháp Luân Thường Chuyển là rửa tâm các Bạn rắc rối! Rõ rệt chúng ta may mắn, chúng ta rửa hằng ngày, hằng đêm; chúng ta công phu, chúng ta dùng Pháp Thủy rửa tâm, thanh khí điển rửa tâm; chúng ta may mắn được cái pháp này để thực hiện cái Pháp Luân Thường Chuyển.
Chương 8: MÙI VỊ CỦA ĐẠO
Kẻ ăn mật, miệng ngọt, lưỡi còn dư vị; lời nói của ta cũng như vậy.
Còn lời nói phàm tục nhạt nhẽo vô vị, vì tâm bị nhuốm lời dơ dáy, bị bẩn thỉu.
Lời nói nhờ hương vị của Đạo khiến tinh thần trong sạch; lời nói miệng giống như ăn mà trúng độc, ói ra cũng chết!
Chỉ nghe mà có thể phân biệt được chánh với tà, dơ dáy và trong sạch, Tiên Thánh cùng ma quỷ. Cho nên, chúng ta mùi đạo, cái mùi đạo không có nói ra được, chỉ giữ tâm, mà thôi.
Cho nên, các Bạn cấm khẩu là rất đúng: thanh tịnh để nghe phần nào thanh, phần nào trược, phần nào tà, phần nào chơn, ai là Tiên, ai là Phật. Chỉ dời sự thanh tịnh, quy Không, mới nhận định được; mà tâm thức của các Bạn còn đứng về bên tay mặt, hay đứng về bên tay trái, thì không bao giờ các Bạn nhận được! Phải quy Không!
Mà chỉ lấy cái gì để quy Không?
Là chơn tánh, là điển quang ngay trung tim bộ đầu: cái chơn tánh của ngũ tạng chúng ta là điển, sự hoạt động của cơ tạng cũng nhờ điển; tất cả là điển, nhưng mà quy hội được điển rồi chúng ta mới phân tách rõ rệt.
Chương 9: CẮT ĐỨT NHÂN DUYÊN
Tất cả chúng sinh đều do Nhân mà sinh ra; Nhân lại do Duyên sinh ra. Nhân và Duyên kết thành phiền não, thành vô loại nghiệp, đọa lạc vào chốn sống, chết, luân hồi không cùng, như bọt nước trên sông: vừa có đã mất!
Nên con người phải giác ngộ lẽ đó: muôn vật vốn là Không, tự chuốc ý niệm, tự lãnh ràng buộc, mọi mối thân, quen đều là góc của phiền não cùng lao tù.
Chúng ta đang bị giam hãm trong thể xác này, cái thân nó quen thuộc chúng ta, nó là lao tù đã giam hãm phần hồn! Tâm này chẳng ngộ, tức là tâm của đại tội nhân từ muôn ngàn kiếp trước, nay thân bị trói buộc chẳng thể giải thoát.
Ta nay vì người, giảm Nhân trước, sau, cắt đứt mọi Duyên. Thức được Nhân thì không còn Nhân; ngộ được Duyên thì không còn Duyên!
Mình biết được do đâu đến, thì chúng ta không còn phải động loạn nữa: chúng ta thấy cái duyên ở đâu đem đến đây; nhưng mà khi chúng ta thức tâm rồi, đâu còn duyên nữa!
Không Nhân, không Duyên, luôn luôn an định cùng thanh nhẹ và sáng suốt: không tới, không lui; không buông, không nắm nữa; có đâu mà buông? Chúng ta xuống với Không, mà lấy gì đâu mà buông? Nói, tui nói, “Giờ các Bạn buông bỏ!” Các Bạn vốn là Không, thì cần gì phải buông bỏ? Mà các Bạn về Không, là không cần phải buông bỏ! Vốn là Không, trở về với vốn là Không, thì không cần phải buông bỏ nữa; hoàn toàn giải thoát vượt ra ngoài Tam Giới, tức 3 Cõi: đất, trời, người.
Chương 10: TỰ LÀM MỚI LÀ TỰ TÂM
Không kể gái, trai đều cúi đầu vái lạy Tiên, Thánh, tẩy rửa ô uế khiến cho tâm thanh tịnh, ăn năn lầm lỗi để tự đổi mới mình, nguyện không tái phạm.
Tại sao chúng ta quỳ lạy Tiên, Thánh thì chúng ta tẩy rửa sự ô uế được?
Tiên, Thánh là gì? Từ người đã khổ hạnh tu tiến lên thanh nhẹ! Mà chúng ta hướng về Tiên, Thánh, Phật thì chúng ta được rửa, vì thanh điển phải có nhiệm vụ rút trược đi! Chúng ta lạy Thượng Đế, chỉ đưa khối trược cho Thượng Đế, mà thôi; Thượng Đế chỉ hút trược cho chúng ta! Cho nên khi lạy rồi, chúng ta cảm thấy nhẹ. Nếu như có người từ lúc vào đời cho tới giờ cứ gặp Tiên, Thánh là nội thức tỉnh liền, tâm thanh tịnh ngay; dĩ nhiên họ chẳng cần phải xám hối để tự cải hóa, vì kiếp trước họ chính là Tiên, kiếp này chẳng cần phong chức Thánh mới. Đó!
Cho nên, ngày hôm nay các Bạn đã lâm trần là bị sai lầm, bị ô trược, bị động loạn nó bám víu tâm thức của các Bạn, cho nên các Bạn giữ được Tiên, Thánh, Phật thì các Bạn trở về với cái cảnh cũ, không cần phải chờ ai phong chức cho các Bạn nữa! Các Bạn ngày nay thức tâm rồi thì tự nhiên sẽ về với Bến Giác là nơi cũ của các Bạn. [34:23]
Chương 11: BAN PHÁT TIỀN CỦA BỐ THÍ
Dư thừa mà bố thí, tránh khỏi hoạn nạn; còn không bố thí thì chắc chắn gặp hoạn nạn! Cho đi cái mà mình không ham muốn, yêu thích, thì rất dể dàng; cho đi cái mà mình vốn ưa chuộng thì rất khó khăn.
Đó: tất cả các ân phước đều đến từ cái tâm vui vẻ, kẻ cho không mất mát, người nhận được ơn ích; tất cả sự cho đi đều khiến tâm vui vẻ, thần trí được sung sướng, tất cả của cải châu báu, thậm chí đến cả tánh mệnh, đều là tạm vay mượn để sử dụng; khi đại hạn tới thì tất cả đều tiêu tan, chẳng lưu giữ được gì!
Cho nên, ngày hôm nay chúng ta làm việc, cứ thở than, “Tui làm vậy, không đủ sống; mua căn nhà rồi, không đủ sống!” Thấy cái gì cũng không đủ sống! Rốt cuộc rồi các Bạn chết, các Bạn đâu có đem đi được? Tai nạn tới là tiêu tan à, không có cái gì là của Bạn hết trọi, nhưng mà cái chánh của Bạn là về phần hồn; mà không lo bây giờ, không lo để dành, không lo tu để góp của bỏ vô nhà băng Ông Trời sau này có tiền sài; nhưng mà bây giờ đâm ra, ngược lại, đi thiếu nợ trần gian cho khổ, rồi than Trời,than Đất, rồi cầu xin! Cái đó, phải tạo nghiệp không? [35:46]
Bậc tiến sĩ sống ở đời vui lầm, lúc nào cũng ôm ấp sự rời bỏ cuộc sống cùng dâng hiến của cải để cúng dường Tam Bảo, giúp đỡ kẻ nghèo, phát huy đạo pháp, hoàn tòan giác ngộ; vô nhân đức, hái trái thiện, ân đức báo đền vô lượng, vô biên kể sao cho xiết! Chỉ những người vui vẻ cho đi mới sung sướng nhận lại, mà thôi!
Khi mà chúng ta dụng lòng từ đối xử với chúng sanh, chúng ta là người thế Thiên hành đạo, thì không bao giờ chúng ta bị đói rách và thiếu thốn cả; lúc nào chúng ta cũng có cơ hội nhận lại! Sợ Trời cho chúng ta không dám nhận, mà thôi, vì kẻ nào gieo giống, kẻ đó gặt hái thành quả! Cho đi là dứt được nghiệp trần; gian tham là chuốc nghiệp vào thân. Thấy rõ chưa?
Ngày hôm nay chúng ta tu, chúng ta thấy nghĩa, như là Thượng Đế giáng lâm qua Ngọc, hay là qua (nghe không rõ) ví dụ, thì chúng ta thích, “Sao ông Trời ổng không giáng lâm cho tui, cho tui sướng?” Cái đó là chúng ta tham! Mà ông Thượng Đế giáng lâm cũng phải có ngày, có giờ; Ổng phải điêu luyện con người bao nhiêu năm, bao nhiêu kiếp Ổng mới chiếu cho nó một chút xíu; chớ Ổng mà xuống đây thì sập Trời đó! Thấy chưa?
Nhưng mà người thế gian: “Sao Ổng xuống đó, hổng xuống tui? Ổng không công bằng! Tụi nó affaire với Ổng, nó có tiền cúng Ổng; còn tui không có tiền cúng Ổng, Ổng không có xuống!”
Chưa đúng ngày, đúng giờ, chưa ngộ được chân lý, và chân lý chưa truyền cảm trong nội tâm chúng ta. Cho nên, phải cố gắng tu mới có cái phần phước đó; còn không cố gắng tu, không có phần phước đó! Người ta đã tu nhiều kiếp người ta mới được cái đó. [37:35]
Một chút chơn lý vô thì nó mới thức tâm: nó ngủ an nhiên tự tại, nó thấy tâm hồn nó sung sướng, lúc nào nó cũng kính yêu Đấng Cha Lành, lúc nào nó cũng sống với Đấng Cha Lành; cái tình yêu nó man mác mãi mãi trong thâm tâm nó, nó nhìn đâu đều là tỏa sự thương yêu.
Chớ không phải hiện hình của một cá nhân phàm tục nữa; nếu mà dụng một cá nhân phàm tục mà để độ tâm chúng ta thì chúng ta yếu hèn quá và không có bao giờ tiến nổi; đó là nghiệp tâm, khổ, chớ không có sung sướng!
Chương 13: LUYỆN Ô UẾ THÀNH CHÂN CHẤT
Lúc người ta chưa sinh, Hỗn Độn vốn không có một vật nhìn, nghe chẳng được, với chân thường hội họp chẳng có tên tuổi, hình tướng, mới gọi là Chân Nhân! Chân Nhân là không có ô nhiễm, không có dính cái gì hết, (nghe không rõ)
Sau khi sinh muôn vạn hình tướng, trang điểm, hư danh đều là hình tướng giả tạo; kiếp này, kiếp nọ; quần này, áo nọ; màu này, màu nọ trét đầy mặt, đầy mày; rốt cuộc đều là giả tạo; nhìn lại, ảo xanh tội thiên muôn ngàn, gọi là “Tội nhân”.
Đó! Chúng ta là một tội hồn chưa hoàn tất tại thế gian; muốn tu đạo lớn giống như lúc trước, nung náu cặn bã ô uế mới gạn lọc nổi tinh khiết rắn chặt mạnh mẽ, cứng cỏi thành Thanh được. Khí trược diệu, khinh phàm, trọng thánh, thánh thấu thăng tiến cõi Đại La.
Trọng thánh. Tại sao chúng ta khinh phàm, trọng Thánh?
Vì cái cõi tạm này nó điêu luyện chúng ta, và chúng ta phải bỏ công mới tiến hóa! Hỏi, những vị Thánh đó đã tiến hóa vì gì?
Vì công lao! Một kì công vĩ đại mới thành một vị Thánh.
Chúng ta phải trọng vị Thánh; chúng ta phải noi cái gương lành để tiến hóa, để thăng tiến cõi Đại La vô cùng sống động, nhẹ nhàng, thanh thản. [39:58]
Chương 14: LIÊN TỤC CHUYỂN HOÁ
Người theo Đạo, gọi là thiện nghiệp; kẻ bỏ Đạo, gọi là ác nghiệp. Tại sao, “Tui không tu, kệ tui, mắc mớ gì nói tui ác?”
“Vì tui tu thì tui sáng suốt, tui thấy tui rõ hơn, và tui ví tui là tất cả mọi người, tui mới nâng đỡ mọi người. Mà nếu mà tui không tu thì tui chỉ làm sao chiếm đoạt đối phương để cho tui có lợi; rồi tự nhiên tui trở nên ác! Tui ngồi tui suy nghĩ: tất cả mọi người, nếu mọi người cho tui 1 ngày 1 đồng, thì tui giàu lắm rồi! Tui nghĩ chuyện ác; mà tui không bỏ mồ hôi, nước mắt của tui ra, tui không chịu đóng góp, tui chỉ học lối ăn cướp thôi; thì ác nghiệp!”
Lập đức Thái Thượng, có khi lập công, có khi lập ngôn; những ai lập được đức đó đều về được Đạo.
Lập công, là chúng tu: cũng như bây giờ các bạn đạo tới đây, có nhiều người không biết nghe đạo,nhưng mà họ lập công, họ đi dọn, đi quét, họ lo làm công chuyện ngày này tới ngày kia, mà họ không có tính; đó! Có khi lập ngôn: chúng ta có những lời khuyên giải người khác để tránh những sự động loạn mà để đỡ cho những tai nạn ở về sau; đó là lập ngôn. Những ai lập được đức đó đều về được Đạo: chúng ta làm và quên ta, vị tha thường độ, thì lúc nào chúng ta cũng về được với Đạo.
Tất cả chúng sinh điên đảo vọng tưởng, tự tạo địa ngục mà chẳng hay, kéo nhau lao đầu đắm chìm với sóng yêu! Nay, vì chúng sanh thuyết pháp cứu đời, mở cửa phương tiện để được xuất báo cùng chánh quả Vô Vi. [41:50]
Ở thế gian họ tạo địa ngục, đâu có hay! Tâm dành che lấp, dối trá tự gạt lấy mình, làm cho mình càng ngày càng tăm tối, không thấy đường đi, không chỉ mở ra, không chỉ mở tâm, không biết Bề Trên là ai,thì làm sao nó biết nó?
Ít nhất nó mới thấy rõ cái giá trị của Càn Khôn Vũ Trụ đang hỗ trợ cho nó từ ăn mặc, quần áo, nhà ở, phương tiện, nó mới thấy rõ phần hồn của nó là nhỏ, mà chỉ thấy rõ nó lười biếng và chưa đóng góp! Lúc đó nó mới có cơ hội thức tâm. Cho nên, phải mở cửa phương tiện để được phúc báo, được cái ơn phúc ở trên chiếu rọi cho chúng ta, cùng chính quả Vô Vi mở rộng đường ra đi! Không nên ở trong chỗ eo hẹp nữa. [42:45]
Chương 15: CHÂN CHẤT THÀNH THỰC
Tĩnh tâm khổ hạnh, dứt bỏ mọi mối tham dục thế gian, chớ vọng tưởng, không được nhiễm trược;luyện hình hóa khí, đó, luyện khí hóa thần; luyện thần hợp đạo. Là các Bạn đang làm đây: luyện hình hóa khí, là các Bạn đang tập tành làm Pháp Luân Thường Chuyển; luyện khí hóa thần: trụ đảnh trên bộ đầu, lúc đó các Bạn sáng suốt, hỏi gì trả lời nấy, biết được; luyện thần họp đạo: cái thần thức của các Bạn đi trở về quân bình được.
Thể nhập tự nhiên: lúc đó con người sống về tự nhiên rồi, con người nó sống trẻ trung, vui vẻ, lúc nào cũng hồn nhiên, lời nói quân bình, có giá trị, và cứu độ mọi người.
Thâu muôn pháp vào một thân: đem vô trong lò điêu luyện Quy Nhất hết thảy: dùng một thân hóa muôn cảnh, cả hữu lẫn vô.
Thấy không? Cái cảnh thế gian đây, chúng ta cũng có thể nhịn nhục đủ thứ để hòa hợp với tất cả, là muôn cảnh, cả hữu lẫn vô.
Trong vô, chúng ta là về phần điển quang, về phần hồn, đâu đến chúng ta cũng hòa về phần thức. Sau khi các Bạn tu về Vô Vi, luồng điển bộ đầu các Bạn mở rồi, những người đó đăm đăm đến muốn hỏi đạo các Bạn, vừa ngồi với các Bạn thì những câu đó nó đi mất rồi, không còn nữa bởi vì các Bạn hòa trong Vô, trong Không, và thanh điển đó nó sẽ thu hút đối phương và độ đối phương tức khắc, chớ không cần đặt câu hỏi.
Điều không lệ thuộc: không có lệ thuộc nữa.
Việc giúp trược sống chết, thì đó gọi là bậc Chân Nhân: không còn sự sống, chết, vì lúc sơ khai thế giới nó là Chân Nhân, không biết sống là cái gì, không biết chết là cái gì!
Và ngày hôm nay, các Bạn luyện cái gì? Luyện điển nè, luyện đạo này, là về điển; thì các Bạn trở về với Chân Nhân rồi! Nhưng mà chưa,vì nghiệp trần đang lôi cuốn các Bạn, và cố gắng tu đây, mượn cái thanh khí điển của cả Càn Khôn Vũ Trụ, và hỗ trợ cho cái nội tạng khai triển lên, trụ đảnh hòa với Hư Không; lúc đó các Bạn không còn sự sanh, tử, luân hồi nữa! [45:02]
Chương 16: SỰ KHÁC BIỆT GIỮA 3 THỪA
Tam Thừa đẳng đẳng sai:
Hành giả ở bậc Tiểu Thừa: mắt chẳng nhìn bậy, tai chẳng nghe bậy, tâm chẳng nghĩ bậy, cấm chỉ tất cả, dứt bỏ hết mọi trạng thái để tới đạo. Cho nên chúng, người còn yếu hèn thì không nên bày đi đây, đi đó nhiều, nghe lời động loạn nhiều, nhưng mà phải dứt đi thì cái tâm nó mới mau, niệm Phật mới được. Còn nếu mà bây giờ niệm Phật, chút nữa coi phim chưởng, là nó quên hết à, niệm không đượcà; coi xinê cũng không được nữa, phải dứt cái đó mới niệm Phật mau lẹ và thành công, phải dứt tất cả cái đó một thời gian rồi mặc sức sau này mà xem lại! Lúc ta xem là ta quán thông rồi, không có động lọan nữa.
Hành giả ở bậc Trung Thừa nhìn chỗ không nhìn, nghe điều không nghe, biết cái chẳng biết, động nơi chẳng động, để quán thông mọi lễ Huyền Diệu. Đó; thì chúng ta nghe chuyện đời, nhưng mà từ cái đời nó vô, rồi chúng ta rút lên thanh điển ở trên kia rồi, ta không có nghe, nhưng mà ta đi tới chỗ quán thông.
Hành giả ở bậc Đại Thừa: không ngừng, mà chẳng phải không ngừng; không nghe, mà chẳng phải không nghe; không biết, mà chẳng phải không biết. Nhiều người, ta hỏi, “Biết không?” “Biết!” Mà kỳ thật nó không có để ý: nó biết mà nó không có bao giờ lưu trữ, nó mới biết mà không biết, nghe mà không nghe; nó không có nghe, mà nó cũng không có lưu trữ, thì nó không còn ác ý nữa; nó thanh lọc rồi, nó không còn cố chấp, nó không còn kỳ thị nữa, nó không có ghét một ai; tùy duyên độ hành,trong, ngoài rảnh rang; đó, đây không ngăn cách; nên có thể hòa làm một cùng Vũ Trụ đi vào cõi Vô Cực. Muốn được sung sướng thanh nhàn, phải dẹp những cái chỗ này, mở chỗ kia cho nó thông cảm tất cả, nhiên hậu chúng ta mới được ổn định. [47:22]
[Hết 19860418L3]