[ID# 19860110Q1]

KHÓA HUẤN LUYỆN "KINH A DI ĐÀ": Bổ Dĩ Phật Học Vấn Đáp - TỊNH hay ĐỊNH THẦN - Cuốn 22A

.....

Có câu: “Cư trần nhiễm trần”, thì sự hung dữ thất tình lục dục càng ngày bị mê trần, làm cho người phải hung ác hơn. Bởi thế khi chúng ta thức tỉnh, biết rõ rằng sự nhiễm trần. Mình có tánh hung hăng, rồi bị sự hung hăng hùng dũng hơn của người khác, càng ngày càng hung bạo, rồi bị mạnh hiếp yếu, cùng hiến pháp của nước nhân viên đè bẹp không công bình, vì ý kiến người mà xét xử cho người. Sự oan ưng nó kéo cho kẻ tham quan ô lại, vì tham tiền bạc, chuyện phải cho là quấy, lấy lời khôn pháp luật sửa mũi mấn, tục gọi là: “Lấy vải thưa che mắt Thánh.”

Bởi thế chúng ta nhờ sự hiếp đáp bỉ ổi ấy mà thức tánh, cho nên chúng ta được rõ về trần thế. Bởi thế chúng ta vào Pháp lý làm theo phép của Phật về Soi Hồn, Pháp Luân Thường Chuyển cho điển chạy lên bộ đầu là chỗ ở làm việc của hồn, gọi là Chủ Nhơn Ông.

Chúng ta công phu luyện đạo làm cho ngũ tạng của ta, điển chạy thấu đáo lên đầu, thừa tiếp thúc đẩy cho tay chân ta khỏi thành phần, điển ấy xung lên bộ đầu, thì trái cật âm của ta phía bên mặt, điển xung lên gọi là âm dương hợp nhứt, thừa tiếp cho ngũ tạng là loại Lục Căn, Lục Trần. Lục Căn, có nghĩa là trong ngũ tạng có 5 phần âm cùng 5 phần dương điển khí. Trong đấy có một cái thanh điển của thần hồn làm chủ Lục Căn, gọi là 5 với 1 gọi là Lục Căn. Còn Lục Trần là 5 thứ điển của ngũ tạng hợp với 1 khí điển âm của vía hay là khí điển của Chủ Nhơn Bà để làm đầu ngũ tạng âm, nghĩa là 5 với 1 là Lục Trần.

Lục Căn, Lục Trần đặng làm chủ cho điển bộ hạ là tay chân, thừa lệnh Chủ Nhơn Bà là trái cật âm, điển khí nguội, cho Chủ Nhơn Bà phán đoán công ăn việc làm cho Lục Căn, Lục Trần, gọi là Ngũ tạng. Còn điển quân lính, cũng có thể gọi là Điển tay chân hợp thành để xúc tiến cho hồn và vía làm việc, thừa tiếp bên trong cùng làm việc bên ngoài, mỗi mỗi đầy đủ.

Khi chúng ta luyện đạo, thì Chủ Nhơn Ông và Chủ Nhơn Bà là hồn và vía, không khác nào một vì Vua cùng bà Hoàng Hậu, quan là ngũ tạng, quân là tay chân, còn da lông là lính hay là dân của trong bản thể ta.

Có câu nói: Nước giàu dân mạnh, Vua Quan thong thả, còn nước nghèo thì Vua Quan dân sự đều khổ sở.

Bởi thế hồn vía của chúng ta làm chủ của bản thể gọi là nước của ta, thì nhờ sự cố gắng công phu của ta.

Công phu là một trường thi để phóng đẩy điển quang trong mình ta cùng hồn vía được gom lên thiên đàng, thì cũng như ở thế gian gọi là trường thi.

Bởi thế chúng ta phải cần công phu luyện đạo, nhờ sự công phu bền bỉ, kỹ lưỡng cho các thứ điển bản thể ta cùng hồn vía bay nhảy gọi là Xuất Hồn. Từ da xanh của Trời sắp lên thiên đàng là 32 từng với một từng thế gian âm phủ chung nhau kể một, cộng là 33 từng. Hễ tu công phu luyện đạo, theo đạo theo pháp lý, hễ công phu cho dày thì quả mới cao. Chữ QUẢ là trái hay là thành phần. Khi người công phu luyện đạo. Công quả bao nhiêu được thành phần hồn vía điển quang ta nhẹ nhiều bay cao.

Còn tu luyện đạo thấp, non thì điển lên cấp thấp (không phải về sự thấp cao giàu nghèo như thế gian) do nơi sự công phu luyện đạo cực thanh cực tịnh bền bỉ, trí ý nghiên cứu, làm cho điển tung lên cao, cho điển hồn chúng ta cao thấp tùy theo công đức mỗi người: tối sáng thông hiểu, tội lỗi về tiền căn hậu quả nặng hay là biếng nhác công phu, ít Pháp Luân Thường Chuyển.

Có nghĩa là: Điển lọc sơ, không được thanh khiết thì điển hồn vía bay thấp, do nơi Hiến Pháp của mặt trời đã nhứt định, hễ khí nhẹ thì bay cao, khí nặng thì bay thấp. Sự mau hay là chậm, cao thấp do nơi công phu cùng căn quả thành phần của người. Còn tu là cội phúc do hồn chủ trương; còn đức do nơi bác ái, gọi là thương yêu, nhân từ, hay là từ tâm, do nơi vía thành phần làm ra. Nhưng người tu chúng ta cũng được rõ biết hai chữ PHƯỚC ĐỨC là HỒN VÍA thành phần.

Tu là cội phúc thuộc về hồn điển cao thấp, khí điển chánh, cực thanh cực tịnh gọi là Cội phúc. Còn phúc của vía, hồn được chia sớt cho vía về cội phúc, phải giáo huấn cho vía tu hành. Còn vía giáo huấn cho ngũ tạng, ngoài da trong xương cùng các nẻo chân lông là quân lính, dân sự trong nước ta.

Điển ngoài thuộc về ngũ tạng cùng ngũ hành biến hóa ngũ sắc, gọi là Quân y, cùng hóa hóa sanh sanh vạn vật. Ví như khi xuất hồn, muốn có ngũ sắc, quần áo thế nào, thì nhờ vía cai quản biến ra. Còn Ngũ tạng Lục Căn, Lục Trần biến hóa pháp mầu như: rồng, rắn, lân, phụng để cỡi thì do nơi Ngũ tạng Lục phủ, gọi là Lục Căn, Lục Trần, để tiếp xúc cho vía làm chủ trương thay đổi. Vía biến ra hay là phán ra; còn Lục Căn, Lục Trần cũng được chắc chắn, làm chủ xua đẩy điển cho hóa ra, gốc của nó là chất Ngũ Hành thành phần.

VẤN : Pháp Môn luyện đạo, chữ TỊNH hay là ĐỊNH THẦN ra thế nào?

ĐÁP : Chữ TỊNH là tinh khí dương, chữ ĐỊNH là ý định phẳng lặng cho phần hồn, khi ta ngồi luyện đạo, ngay xương sống thẳng rẳng từ dưới lên tới bộ đầu, hai cánh tay khép khít nách, ngồi như thường (bỏ Kiết Già) để cho thong thả, điển chạy từ dưới xung lên bộ đầu. Ngồi như vậy làm cho điển trở nên mạnh không bị cản trở.

Có câu: “Biển cho lặng Minh Châu mới hiện, lòng cho riêng mới gọi là Thần”. Lúc ấy thân ta đã an tịnh rồi, thì điển chạy lên bộ đầu tung ra, tục gọi là “thâu hay là phóng;” điển ấy hợp với thần hồn, thứ nhứt là hà sa. Hà Sa là khí lộn lạo trời đất mới mở thì có một nhóm tí ti nho nhỏ bay qua trước mặt ta. Ý ta xem thấy mù mờ, đóm lửa nhỏ tí ti bay qua lại trước mặt ta là sự hợp nhứt cấu tạo của bản thể cùng điển tiên thiên nháng ra, cũng như đôi vợ chồng xác thịt của Cha Mẹ giao cấu, có hồn cùng vía bản thể ta. Cha Mẹ gần nhau hợp nhứt, gọi là hợp tình hợp lý, đem hết sự hợp tình hợp lý ấy gom cho thai noãn.

Sách Vô Vi có nói: “Nhứt Điển Hà Sa Nhứt Quang Minh”. nghĩa là: một đóm lửa bằng hột cát, sáng chói muôn dặm. Khi luyện đạo trong sáu tháng thì có Hà Sa. Công phu lâu 18 tháng chừng ấy mới hợp tình hợp lý quy nhứt, rồi khí điển Hà Sa mới gom lại hóa ra hạt Mâu Ni Châu.

Trong Vô Vi có nói: “Khí điển kiết tụ thành thai”. Nhưng mà Vô Vi để cục thai dưới bụng, kế rún là đúng 16 điểm. Mỗi điểm là 2 năm, cộng 32 năm hay là 32 tuổi. Nhưng chúng ta nghĩ lại trong trần, đời của ta có 100 tuổi khi chúng ta có đôi bạn ra đời, lập nên gia đạo, ít nhứt là 38 tuổi hay là 40 tuổi có khi người bê trễ, việc đời ràng buộc là 42 tuổi, vừa xong thế sự, lập căn cơ cho đời của ta hết 42 năm rồi, cộng với Pháp Vô Vi luyện đạo của nhà Phật truyền bá cho người luyện đạo vừa được thức tánh tu hành.

Đời hết 42 năm, còn đạo Pháp Vô Vi hết 32 năm nữa cộng chung là 74 năm. Có nhiều người tâm trần, trong 74 năm hay 76 năm, bị trần lôi cuốn nạn tai, lao lực kềm hãm cho đời, mà trong đời người sống lâu chừng 100 năm mà thôi, nhưng chúng ta xét lại sự giao cấu đào tạo lao lực hết 35 năm mới được ra đời, cộng chung lại đời và đạo là 75 năm rồi. Có câu: “Thế thượng nan phùng bá tuế nhơn”. Nghĩa là: Đời người chưa được 100 tuổi là thác. Bởi thế chúng ta nghĩ lại: khi chúng ta công phu luyện đạo đối với số 100 năm nào có đủ, làm sao mà nên vị Tiên Phật cho được để đi đến thiên đàng thì là chết mất xác rã. Nào được thọ hưởng phần nào. Thôi! Thế sự giai hưu hỉ, nào được chức Tiên Phật chi đâu.

Nay đã đến đời Hạ ngươn, đây là năm 1966, thì sẽ sắp có 2001 năm, khởi đầu Thượng ngươn. Thì trong trần xáo trộn loạn ly cũng có khi trong đạo nói “đời Hạ ngươn là đời mạt kiếp chết chóc đã nhiều, bão tố phong ba nguy hiểm giặc giã lừng lẫy, sự lộn xộn cho đến nỗi con lạc cha, chồng lạc vợ, thêm sự xáo trộn vô nhân đạo, con không thừa lệnh cha, không nhớ nghĩa mẹ cúc dục ơn sâu, chồng quên vợ nào kể chi đâu, rồi giết lẫn nhau.

Hôm nay chúng tôi lượm được Pháp lý Vô Vi Khoa học Huyền bí của Phật ra đời để gieo phần đạo của Phật Tiên, để cho người thức tỉnh trong dương thế, tu hành vắn tắt hơn: Trong 10 năm được xuất hồn đi đến cảnh Tiên nhà Phật rất nhanh chóng. Đương nhiên chúng ta tu, công phu luyện đạo bền bỉ, trong 10 năm có lẽ được đến thiên đàng đảnh lễ Phật.

Các bạn ơi! Pháp lý Vô Vi Khoa học Huyền bí của Phật muốn cho người sớm thức tỉnh cho kịp đời Hạ ngươn đây trong lý tưởng của tôi thì đã gần hết đời Hạ ngươn. Kể từ khai thiên lập địa đến nay đã 2.000 năm rồi, mà Phật Thích Ca Di Đà khởi hấn đến đời này là năm 1966 cũng gần 2.000 năm. Trên thiên đàng chư Phật thấy, nào là người thức tỉnh tu hành, nào là người trần thế lao lực, làm ăn xáo trộn, mất cả nghĩa lý sâu xa, loạn ly không nhân đạo. Phật Tiên mới đưa ra một Pháp lý Vô Vi Khoa học Huyền bí để cho người luyện đạo vắn tắt hơn.

Tôi viết ra quyển VẤN ĐÁP này để cho các bạn hiểu Pháp lý Vô Vi Khoa học Huyền bí của nhà Phật đưa ra mà tôi lượm được.

Khi tôi lượm được Pháp này, trong 10 năm tôi công phu được Xuất Hồn. Thì sự vắn tắt này cho người thức tánh luyện đạo mau chóng hơn xưa, vì trong lúc Hạ ngươn, gần tới Thượng ngươn, Phật gieo nguồn đạo xuống thế gian cho chúng ta tu hành luyện đạo cùng gieo giống kế tiếp căn bản, ví như nghĩa đạo, gọi là “Ương Giâm nòi giống” thì trước hết chúng ta muốn trồng cây, phải gieo giống để cho cây phát triển. Để lập đời Thượng ngươn cho kịp kỳ đạo hạnh ra đời.

Theo sự chúng tôi hiểu biết, việc đạo là khởi lập một cái vườn địa đàng. Xưa kia khởi đầu người cùng hồn vía phần nhiều hiền từ an lành, tu mau chóng. Có câu: “Nhơn chi sơ, Tánh bổn thiện”. Người mới sanh ra trong đời Thượng ngươn cùng Trung ngươn thì gốc căn bản của nhà Phật gieo xuống được hiền lành, ít hung ác, rồi lần lần càng ngày càng đông thì càng hung ác, xáo trộn, khôn lanh quỷ quyệt hơn.

Cho nên hôm nay chúng tôi được thấy Pháp lý Vô Vi Khoa học Huyền bí của Phật, sự tu hành dễ dàng mau chóng hơn trước. Vả lại khỏi chùa, miếu, cùng tụng kinh kệ, khỏi tốn tiền mua nhang đèn, khỏi chay giới. Nghèo giàu tu cũng được, ít tốn công hơn cho những người sốt sắng, vì gia đình mà phải bị lao lực, khổ sở nghèo nàn, cho khỏi tốn kém tiền bạc. Về sự tu hành vắn tắt hơn để cho có ngày giờ phương tiện, khỏi thắc mắc than siết. Nhân chút giờ rảnh trong khi ban đêm công phu luyện đạo, chừng hai tiếng đồng hồ rồi thì nghỉ. Tùy theo những bực nghèo giàu đói khó, gia đình bận rộn, cũng có ích cho nhân loại.

Người tu gọi là “Bần đạo,” không đủ tiếp xúc cho gia đình, để tu tâm dưỡng tánh, cùng luyện đạo ngày giờ vắn tắt hơn, đời đạo song tu cho phương tiện. Nhưng sự dễ dàng đây mà người trong thế gian, đời thì nhiều, thức tánh là đạo có ít trong muôn một.

VẤN : Còn bản thể ta có bổ ích chút nào không?

ĐÁP : Khi chúng ta công phu luyện đạo, đó là lo cho phần hồn được trẩy sang thiên đàng trước nhứt. Hơn hết cũng có thể cứu khỏi bệnh mỏi mệt, thương hàn, sốt rét trong cơ thể. Rồi kế chúng ta Định Thần, công phu dỗ ngủ cho mê mẫn. “Mê mẫn” là phá mê đem lại cái tỉnh. Phá mê là lo cho cái vía không mê trần, mẫn là mẫn cán, nghĩa là quá siêng năng để thúc đẩy cho vía đi theo cùng ta là Thần Hồn.

Sự thúc đẩy của ta làm cho điển âm điển dương hiệp nhứt, không kể sự nghiệp nhà cửa. Sự nghiệp nhà cửa là bản thể, không kể đến, có nghĩa là: Ly gia cắt ái, thì lúc ấy ta quên thân thể ta, mới được hồn và vía trẩy sang thiên đàng.

Hồn điển lửa đỏ, còn vía là màu xanh; sắc đỏ thuộc về điển dương của hồn gọi là Chồng; sắc xanh điển âm là vía gọi là Vợ; còn nhà là bản thể, sự nghiệp, sắc vàng là âm của đất. Trong công phu luyện đạo lâu ngày thì Mâu Ni Châu sắc đỏ vàng, đỏ vàng hợp nhứt thành đỏ; còn xanh trắng hợp nhứt thành xanh, thuộc loại khí điển bản thể bên ngoài. Khi hồn vía gom lại phóng ra cũng gọi là “Ly gia,” bỏ hình thể ta cũng gọi là “Cắt ái,” không nhớ điều chi, thế gian kêu là chết mất. Ngủ mê là phá mê, bay cao là thức tỉnh điển, ta trong nom dòm thấy Mâu Ni Châu gọi là Minh, tỉnh.

Tại sao ta khờ khạo, ngu xuẩn học cái chết để làm gì? Chúng ta chết là chết giả, theo lúc công phu để thúc đẩy cho hồn trẩy sang thiên đàng. Trong lúc công phu, khi chúng ta thức tỉnh lại thì hồn vía nhận bản thể, chúng ta được hưởng dưỡng khí mười lăm phút, là khí trung thiên, gọi là “thuốc Trường sanh,” thì điển ta đem thuốc ấy vào bản thể gọi là Dược Vương Trường Sanh Lưu Li Quang Phật, thuốc này để độ dưỡng cho hồn và vía với tinh thần trong bản thể ta được khỏe khoắn, sức khỏe dồi dào để chống thương hàn ngoại xâm, cùng bệnh sốt rét. Đó là bệnh vi trùng thương hàn khí độc của nắng, gió, mưa, thuộc loại thán khí. Khi ta yếu sức mới sanh thương hàn, sốt rét. Nhưng ta nhờ công phu luyện đạo, được thừa hưởng dưỡng khí tiên thiên, gọi là “Trường Sanh Bất Lão,” Dược Vương Lưu Li Quang Phật. Thuốc này để chống giặc ngoại xâm, gọi là thương hàn, sốt rét, nhức mỏi, thuốc được trừ cho bản thể ta khỏi bị đau ốm.

Thuốc dưỡng khí là Lưu Li Quang Phật, nhờ sự công phu thừa hưởng dưỡng khí đem vào cho bản thể, thì chúng ta ít bệnh hoạn, đau ốm, mới được sống lâu an dưỡng cho bản thể ta, cùng tinh thần ta được tráng kiện, hùng dũng thông minh hơn trước, không ràng buộc lo lắng sự đời, mới gọi là “đời đạo song tu.” Tu thì không bệnh hoạn đau ốm, mới sống lâu mạnh mẽ cho bản thể.

Chúng tôi nói ra đây là sự chắc chắn bảo đảm cho các bạn để hiểu. Tu hữu ích có lợi danh thông minh hơn, không bị chúng trong trần lừa bịp với mình gọi là “Thức tánh minh tâm.” Chớ tu mà yếu ốm, huỳnh bì nhục thác, nghĩa là da vàng thêm, bệnh sanh ra ốm yếu. Nếu tu mà có bệnh và ốm yếu khờ khạo, bị người trần gian lừa bịp, không bổ ích cho chúng ta, nào ta có tu theo Pháp lý làm gì?

Các bạn hiểu biết cho: Tu có bổ ích là: Sống lâu không đau ốm cho bản thể, thông minh, sức khỏe hơn người, mới bổ ích lợi danh cho đời.

VẤN : Như ý là thế nào?

ĐÁP : Chữ “Như” trước kia hồn ta ở thiên đàng gọi là “Như Lai,” có nghĩa là: Mới đến vào bản thể ở trong miếng đất dương thế là mảnh đất phù sanh. Nhờ khí bẩm sở cầu vật lực, sở tế của Cha Mẹ cấu tạo, nắn nên hình ta biết ăn, ngủ, ỉa, hờn, giận, sân si, hung bạo, hợp tình hợp ý của trần, sanh bản thể ta ra. Sanh cho trần thời làm việc cho trần, mới sanh hung hăng bạo tợn.

Còn hồn ta thiên đàng xuống nhập vào bản thể gọi là Chủ Nhơn Ông, nào có hung hăng bạo tợn bao giờ. Trước kia ở thiên đàng tánh ta là hiền triết, là Chủ Nhơn Ông không tánh trần. Sa xuống trần gian nhập vào bản thể bị tánh vía lôi cuốn, rủ ren, u ám mê muội, đã bị lỗi còn lỗi thêm, vì sự nghe lời của vía thúc đẩy.

Ta là hồn, gọi là “thắng ý,” còn vía ở gần, khắn khít bên ta, làm cho ta mê mẫn cuộc trần, càng ngày tội lỗi dồi dào hơn. Vía rủ ren làm theo ý của nó, gọi là “ý tứ hung hăng,” không đem lại cái Chơn Như, càng ngày càng mất. Chơn Như có nghĩa là hiền từ như trước, cũng gọi là “Như ý.”

Nay là hồi tâm thức tỉnh, mới tầm đạo tu hành, là muốn bỏ cảnh lôi cuốn, khờ khạo, u tối, tù đày, ỷ thế hiếp cô, hèn hạ, ô nhục mới thua trần về sự hung hiếp. Nay ta hồi tâm thức tánh, luyện đạo công phu theo Pháp lý Vô Vi Huyền bí của Phật. Tu luyện đạo càng ngày càng rõ hơn. Tu luyện đạo được bỏ tánh trần, đem lại hồn vía ta trở nên minh mẫn, mới gọi là “Như Ý” của hồn ta khi trước.

Hiện nay ta muốn bỏ trần gian lên thiên đàng trở về cảnh cũ quê xưa, cải tánh diệt danh, cải tánh là dạy tánh vía là vợ tu hành theo ta, là Chơn Như bỏ dữ theo lành, thì để dẫn dắt vía và hồn ta, gọi là cải tánh diệt danh lên thiên đàng theo chốn cũ quê xưa của ta, là chồng của vía được trực chỉ thiên đàng, gọi là “Khí âm khí dương hiệp nhứt.”

Đây là ta quyết công phu luyện đạo tu hành, không muốn ở trần gian mà bị lừa bịp.

Chúng ta đồng nguyện xuất hồn về thiên đàng cảnh Phật, không bị trần gian lôi cuốn, nên ta viết ra quyển VẤN ĐÁP này để cho các bạn xem qua đủ rõ, hợp tình hợp lý, để rõ căn bản các bạn dễ công phu luyện đạo hơn.

Còn các bạn hỏi về kinh sách theo xưa về Cổ Sơn Môn thì chúng tôi thiểu trí, vì sự chuyên môn khoa ấy chúng tôi ít lắm. Ví như chuông mõ, bồ đề của nhà Phật người tu khi trước bày ra, hay hồn cùng vía ngày xưa, chúng tôi không thấu đáo. Hiện nay chúng tôi trình bày sự thấp thỏi hồn vía cùng tu hành luyện đạo; có sao nói nấy. Xin các bạn thứ lỗi cho.

BỔ DI PHẬT HỌC VẤN ĐÁP

VẤN : Tại sao kêu là “Điển?”

ĐÁP : Trước kia ta ở trong thai noãn, trong thai noãn gốc nó nhờ khí dương loại đực của Cha ta, loại cái là Mẹ ta. Khi giao cấu thì có chất lỏng nhớt, khí của loại đực là Cha ta. Chất ấy nóng, có tánh hùng cường, hung tợn hùng dũng. Còn mẹ ta thì chất lỏng nguội, chất ấy gọi là “khí mát.” Khi Cha Mẹ cấu tạo hợp nhứt gom lại cả hai, tất cả nào là lý trí, tư tưởng hợp nhứt, hợp tánh, hợp tình, hợp lý trí, hợp ý tánh, có thể cấu tạo cả hai khí lỏng chung hợp hùng dũng. Sức lực đem lại chất cốt giác, nào là da thịt, xương máu, cả hai chung lại, khí chủng hai bên hóa thành hợp nhứt, đặc trở lại nên một cục máu, hóa sanh thai noãn; thì hàng ngày Mẹ ta nuôi trong lòng Mẹ ta. Ngoài thì nhờ hơi thở ấy dưỡng khí của Trời đất mới hóa máu thịt nên hình tượng gọi là “Bào thai.”

Bào thai ấy nhờ tất cả tinh thần hai bên của Cha Mẹ thắm cho cục máu, mới có mắt mũi và tay chân, biến hóa vô cùng vô tận. Sự hợp nhứt của Cha Mẹ, khí hóa hai bên, sang sớt đầy đủ, rồi hóa ra ruột, gan, phèo, phổi, ngũ tạng. Khi cấu tạo gọi là Nguyên thủy (khởi đầu) thì thấy sóng gió là hơi thở hùng dũng. Tất cả gom góp sức lực của Cha Mẹ, gọi là bão tố nguy hiểm, lấy tất cả nguyên chất khí nước hai bên chất ấy gom lại. Khí thành máu mới nên hình. Cốt giác của khí thành máu có ba thứ. Máu trong thịt kế xương gọi là máu đỏ, cùng bầm, để điều động thừa tiếp ngũ tạng và bên ngoài. Còn máu nhớt màu trắng trong, để thừa tiếp cho da cùng các lỗ chân lông chống cự vi trùng ngoại xâm cùng ghẻ chốc, đứt xẻ, nhờ máu ấy mau lành. Còn ngũ tạng ruột, gan, da, lông, tóc cũng nhờ tất cả nguyên chất của Cha Mẹ. Hơn nữa cũng nhờ Cha Mẹ và khí âm, khí dương, lúc ấy hai bên đồng mệt nhọc. Thở là gió hợp với dưỡng khí. Trời đất ở tại dương thế, hợp cùng thán khí của trời đất. Khi thai noãn ấy lần lần hóa sanh ra hình dạng, ví như một chiếc tàu có đủ máy móc.

Rồi thai ấy ở trong bụng Mẹ, có đủ ruột gan và tay chân, thành ra một thứ máy móc của chiếc tàu, biết bạo động và tùng theo hơi thở vô ra của Mẹ, thì trong thai noãn có huyết mẫu, khí của Cha mẹ chia sớt đó hợp với khí hạo nhiên cùng thán khí của dương thế trong trời đất để nuôi người, cây cối và loài vật. Các loại cùng chúng ta đều có tánh chất, gọi là “Khí hạo nhiên” của trời và đất.

Khi Mẹ hoài thai 9 tháng thì thai noãn đủ nguyên hình, biết ăn, ngủ, ỉa. Khi lọt lòng thì bản thể ta có nhiều nhớt bao xung quanh để nuôi dưỡng cho đủ sức thong thả cựa quậy; nhớt ấy làm da lông thông đồng hình thể; rồi loại cái là Mẹ ta thở vô thở ra tập cho thai ấy làm theo; khi ta ỉa đái cùng ngủ nghê, cùng làm việc nương chiều theo loại cái là Mẹ.

Trên đầu có chất nhớt trắng bao phủ, nhớt ấy là khí điển của Cha trước kia dư lại tồn tại; chất ấy để bổ túc cho đến khi sanh ta ra. Trái lại, trong lúc người Mẹ thai noãn, thai được 6 tháng, thì thai ấy nhờ một chất điển thiên đàng sa xuống nhập vào hơi thở của Mẹ, rồi hợp tác làm chủ thai noãn, biết ăn, ngủ, ỉa, động địa tay chân. Từ ấy điển 9 tháng 10 ngày, thai ấy biết cựa quậy, khóc la đau ốm, nhức mỏi đủ điều. Bởi thế khi ta khỏi lòng Mẹ, nào là hô hấp, khóc la, cựa quậy, càng ngày càng biết đủ điều như Cha Mẹ, mới thành con người ta.

Con người ta nhờ trí thức ở trên trời sa xuống gọi là Hồn, còn tánh tình la khóc, cựa quậy tay chân, vọt nhảy, là tánh ý của Mẹ.

Trong kinh nhà Phật nói: “Ta vốn là ta,” gọi là căn bản. Căn bản gọi là khí điển. Hồn của ta trên trời sa xuống từ lúc Mẹ ta có thai noãn trong 6 tháng, làm chủ bản thể gọi là trí, ý, hồn; tánh, ...

[ID# 19860110Q1].....


----
vovilibrary.net >>refresh...