KHOÁ HUẤN LUYỆN KINH A DI ĐÀ: Bạn Đạo Tập Truyền Pháp - Thầy Minh Luận
BĐ: Trước đây, tôi cũng đã nghe câu, “Nếu thắng mình được là thắng tất cả rồi, thắng được cả cái cái vũ trụ này rồi;” thì cái điều đó đó, do đó tôi cũng cố gắng và cố gắng hết mình. Mỗi lần mà gặp Quý Vị hay là mỗi lần gặp chị Yến hay các Anh chị khác thì tôi cũng được khuyến khích, thúc đẩy một lần. Thì do đó tôi rất cảm ơn Chị; đây là một cái lần nữa mà Chị thúc đẩy tôi, thì tôi thì nghĩ tôi sẽ cố gắng và cố gắng nhiều hơn nữa. Dạ, xin Chị, xin Chị có gì nói tiếp,
BĐ: Thì tôi sẽ nói tiếp, là tôi thấy khi tôi về Melbourne thì tôi biết được Anh là một trong số người đang Thiền Vô Vi, và gặp ai cũng nói là, “Thiền đi, thiền nó sẽ hết bệnh; nó trị được nhiều người lắm!” Nói rất là nhiều người, nói rất là đúng, theo đây là một cái thần dược cho mọi người. Và một tháng sau, tôi gặp Anh thì Anh ngã bệnh, mở mắt không lên trên cái giường của Anh. Tôi phải nhờ ông Tân với tôi chở Anh về nhà, và tôi cũng không thấy Anh, đáng lẽ trong cái thời gian đó Anh phải cố gắng Anh tập để Anh hết bệnh. Thì trị bệnh Anh bằng cách là tôi nấu cháo cho Anh ăn; tôi lo những cái thuốc bình thường giống như mọi người trị bệnh; mà Anh luôn luôn nói là Anh có một cái phép trong mình, “Thiền!”
Sau khi Anh hết bệnh rồi thì Anh đổi cái hướng khác, là bây giờ Anh, Anh nói về vấn đề ăn chay, ăn mặn: Anh muốn ăn mặn; Anh nói, “Tôi muốn ăn mặn, tôi ăn mặn.” Nhưng mà Anh cũng vẫn nói thiền, “Thiền nó good, nó tốt lắm; thiền, cứ thiền;” và tôi thấy Anh nói như vậy, mà tôi thì tôi lơ tơ mơ lắm, thiệt tôi là cũng hạng bét hơn Anh nữa! Mà trong khi đó thì cái hoàn cảnh của tôi lại khổ, tôi cũng ráng kiếm, kiếm những cái người bạn đạo ở Melbourne đặng tôi đi theo; nói thật! Thì Anh thấy rõ ràng hễ tôi đi làm về là tôi lấy xe chạy lên anh, hay là những nhà người bạn đạo nào, tôi ở đó, tôi muốn họ nói cho tôi nghe Thiền như thế nào. Tôi không muốn nghe ông Tân; tôi muốn nghe người khác. Thì Anh nói rất là hay, nói là khi mà mình được một cái pháp đó thì như là lên thiên đàng rồi, và coi như mình là, con người của mình sẽ bay luôn! Nhưng mà tôi không thấy Anh thực hiện ở phép đó! Thì phải chăng là Anh nói nhưng mà Anh không làm? Hay là Anh có một cái điều gì Anh thấy Anh nghi ngờ trong lòng không? Anh nói ra cho tôi biết để tôi thông cảm với Anh.
BĐ: Nói đúng ra với Chị thì tôi không nghi ngờ gì về cái pháp này cả; nhưng mà Chị cũng có thấy tôi, là cái sự cố gắng của tôi thì nói xin thưa Quý Vì, thì cũng có chút chút, từ từ, lần lần, vậy đó. Cho nên là, không có vẻ là tuyệt đối: không phải tôi không tin cái pháp này đâu; phải nói là tôi rất tin; tôi nói từ trong thâm tâm của tôi mà ra đó, thì cái điều này không phải riêng gì tôi, nhưng mà tôi cũng nghĩ trong một cái thiểu số nào đó cũng mắc cái bệnh như tôi. Nhưng mà tôi, nói thiệt, tôi là cái người tệ nhất, biết mà không làm được, phải nói thẳng thắn ra như vậy. Người ta không biết không làm thì thôi, chớ mình biết mà không làm được! Thì mỗi ngày tôi thấy cái khổ sở tôi như vậy đó; biết mà không làm được, mà không biết cái chuyện gì mà nó không làm được, mà nó cứ trì kéo mình như vậy? Thì mỗi lần tôi gặp được Chị hay gặp người khác nhắc, tôi về tôi gắng thêm. Bây giờ cũng là một cái dịp tốt để tôi cố gắng thêm, tôi làm nhiều hơn.
BĐ: Dạ, cám ơn anh Sơn. Nếu mà Anh về Anh làm mà thấy kết quả, Anh kêu tôi với nghe, cám ơn anh.
BĐ: Dạ, cám ơn Chị nhiều hơn nữa.
ĐT: Có cái tội dung túng Lục Căn Lục Trần, phóng túng Lục Căn Lục Trần, cho nên nó hoành hành thể xác mới sanh bệnh. Phải nghiêm trị Lục Căn Lục Trần như một nghiêm phụ đối với con cái, thì nó phải yên. Người tu Vô Vi là vậy: phải giữ cái phần Hồn làm chủ; chia ra hai khối: khối tâm thức là phần hồn, phải nghiêm trị, “Lịnh tôi ra thì các Anh mới được cục cựa. Lịnh tôi chưa ra, các Anh động đậy, tôi phạt các Anh làm Pháp Luân tới sáng!” Thì tự nhiên nó phải tởn. Phải chia ra hai khối.
Tu Vô Vi phải có một cái nghị lực đó, chủ là cái thần thức của chúng ta, hạ lệnh là nó phải làm; chưa hạ lệnh mà nó đề nghị là phạt ngay tức khắc, đừng có để trễ! Hễ để trễ là nó lấn áp. Các Bạn thử coi, các bạn đương thiền, cho nên cho các Bạn quay một cuốn phim hồi xưa, ân ái với một cô nào; thì tự nhiên nó lôi xuống à! Khi mà nó có cái ý động đó, mình phải nghiêm trị tức khắc, “Phải thực hiện Pháp Luân Thường Chuyển, và Niệm Phật cho tôi nghe kỹ càng trước khi thực thi một cái chuyện tới!” Hạ cái lệnh là nó phải ngưng ngay.
Cho nên, cái ý chí của chúng ta luôn luôn nghiêm chỉnh chấp hành, và ý chí của chúng ta liên hệ với trung tâm sinh lực của Càn Khôn Vũ Trụ; ta tin Thượng Đế, ta tin Phật, ta là một vị Phật, ta là một vị Thượng Đế! Thì không sao cái lệnh của chúng ta đưa xuống mà được cản; không có ai dám cản trở hết: Lệnh của ta đưa xuống là phải thực thi cho kỳ được. Cho nên, muốn tu phải nghiêm chỉnh; muốn sửa nước, muốn phục quốc, muốn hồi tâm, cũng phải nghiêm chỉnh; chớ đừng cái nói cái chuyện u ơ đó mà được cái gì. Chúng ta không còn thì giờ để chờ cái chuyện u ơ nữa; mà phải nghiêm trị, nghiêm hành, nó mới thành đạt.
Kể cả cái tinh thần: cứu ta, cứu nhân loại; tinh thần đó phải có. Kiếp con người ở thế gian, ăn của thiên hạ, công lao của người ta trồng lúa, làm gạo cho chính chúng ta ăn; sự hy sinh của lúa gạo rất nhiều. Trí khôn của loài người đã đóng góp cho chúng ta có căn nhà ở, có cái áo mặc, có xe hơi đi, chúng ta phải thực thi cho đúng mức; nghiêm chỉnh thì cứu độ ta và hoàn trả cái nợ từ bao nhiêu kiếp; thì con người mới đứng đắn là con người ở kiếp Hạ Ngươn mà chuyển về Thượng Ngươn. Ừ. Ai hỏi gì nữa?
BĐ: Thầy cũng vừa dạy cho một bài học; con cũng cố gắng, con ghi nhận.
ĐT: Ừ.
BĐ: Xin bạn đạo nào có câu hỏi nào nữa?
BĐ: Tôi là Hải, hồi trước tôi là một phật tử, được biết Anh một thời gian ở trong chùa. Khi đó chắc Anh cũng biết nhiều về phật pháp, giáo lý. Thành ra tôi cũng có một vài câu hỏi để mà nhờ Anh giải tỏa và mở trí cho tôi; xin Anh cho tôi biết về 3 cái: Chính Kiến, Chính Tư Duy và Chính Niệm theo như Anh biết.
BĐ: Tôi cũng xin thưa lại với anh, hồi trước tôi còn nhỏ, tôi nói thật là tôi đi xin cơm chùa tôi ăn để mà đi học, chớ tôi cũng không phải là cái người mà đi xuất gia đầu phật. Thì tôi cũng được ở trong một cái xó với vài ba người bạn, cũng đi học như tôi; thì đúng ra đi học một buổi, còn một buổi thì đi trồng rau muống và buổi tối thì giã gạo. Nói thật với Anh thì trong vòng ba năm, thì cũng nhà nghèo thì cũng đi kiếm cơm đi ăn vây. Trước đó thì tôi đi dạy kèm, nhưng những cái ngày mà những cái năm thi tú tài thì tôi không có thì giờ. Thành ra tôi đi xin cơm chùa mà học vậy thôi. Nhưng mà tôi thấy một số những cái thầy sa di, hay là những thầy đại đức ở đó đó thì họ sống rất là thoải mái. Họ đi quanh chùa họ quét rác, hay họ học kinh thì họ nhìn nhau, họ rất là thoải mái, luôn luôn họ vui vẻ với nhau.
Từ hồi đó, tôi học được cái đức tính của họ, như vậy thôi; còn cái vấn đề mà Anh hỏi về mà giáo lý của Nhà Phật, hay là cái từ ngữ ở trong Nhà Phật, thì đúng ra tôi trả lời theo cái ý của tôi thôi. Đôi khi nói trong sách Nhà Phật thì tôi đọc… hồi đó tôi đọc, tôi cũng không hiểu gì, nhưng mà lần lần cái sự trò chuyện kinh nghiệm giữa người này và người khác, hay là một số Anh em thì tôi hiểu cái vấn đề là gọi là Chính Kiến, Chính Tư Duy và Chính Định, Chính Niệm.
Thì Phật cũng đã dạy một cái niệm với một cái tâm chân thật, với một cái lòng thành thì cũng là tới Phật rồi. Thì cái câu mà Chánh Niệm hay là Chánh Kiến thì có nghĩa là một cái ý mà gọi là chính đính, thẳng thắn, thành tâm, thì nó cũng đi đôi với cái niệm. Thì cái Chánh Niệm và Cái Chánh Kiến có cái sự liên kết với nhau, rồi tiếp theo đó là cái Chánh Tư Duy; tư duy thì nghĩ nôm na là cái sự suy nghĩ về một cái vấn đề hay về một cái đối tượng nào đó. Thì tôi nghĩ: 3 cái đó thì nó có một cái sự liên kết với nhau trong một cái sinh hoạt tâm linh; nói đúng ra, thẳng thắn ra là cái sinh hoạt của tư tưởng.
Khi đối diện một sự vật, thì thường thường con người nảy ra một cái ý trước, rồi từ cái ý đó đi sang cái sự suy nghĩ về một cái vấn đề đó, và sau đó là sẽ nảy ra một cái hành động. Thì trong đó, cái vấn đề Chánh Kiến theo tôi thì đó là một Cái Chánh Kiến, Chánh Tư Duy Và Chánh Niệm, thì trong đạo Phật có một cái từ ngữ như vậy. Nhưng tôi hiểu theo một cái ý niệm thông thường là trước một sự vật, trước cái nhìn của mình thì xuất phát đầu tiên là cái ý, rồi sau đó một cái sự suy luận và cuối cùng là cái hành động. Thì tôi có ý kiến như vậy, tôi liên kết được như vậy.
BĐ: Thật ra, Anh trả lời tôi cũng chưa được coi như là giải tỏa cho lắm; nhưng mà tôi có một vài ý nghĩ, không biết là Anh cho có đúng không? Nhưng mà, trước hết là Chính Kiến là một cái nhìn chân chánh, cái nhìn như thật, có nghĩa là tôi thấy Anh như thế nào thì tôi nói như thế đó. Chính Kiến nghĩa là tôi không xuyên tạc, coi như là nhìn một cách đúng như thật, nghĩa là giống như là trong cách nói là, “Như Thị Ngã Văn” đó; tôi thấy như thế nào thì tôi diễn tả như thế đó một cách chân chánh.
Nhưng mà qua Pháp Lý Vô Vi thì tôi thấy có một cái nhìn khác về Chính Kiến: Chính Kiến là một cái nhìn mà đúng trên tất cả mọi cái. Từ trước tới giờ, tôi nhìn thấy tất cả những vật chất; tôi không nhìn rõ cái nguyên nhân của vật chất, cái, cái, cái bản lai của vật chất. Nhưng mà khi qua Vô Vi, thì tôi thấy rằng tôi nhìn vật chất, tôi biết nó là vô thường và tôi có nhìn Chính Kiến biết rằng cái vật chất phải trở về với cái không của nó, và tôi phải thấy, tôi thấy cái Chính Kiến là cái nhìn giống như tôi nhìn con người bây giờ khác với ngày xưa.
Con người từ cái, từ cái, …như Thầy nói là cái nguyên linh là từ ở trên xuống. Do đó tôi có một Chính Kiến là tôi thấy rằng với cái nhìn con người từ ở bên trên xuống. Thành ra tôi có chính kiến là tôi phải biết là từ trên xuống và tôi phải trở lại phía bên trên, trở về với nguồn cội của tôi, đó là Chính Kiến. Và Chánh Tư Duy: thì tôi phải suy nghĩ: từ ở trên tôi xuống đây, tôi phải bằng mọi cách tôi trở lại bên trên, tôi phải trở lại nhà của tôi ngày xưa, đó là Chánh Tư Duy. Và Chánh Niệm là tôi luôn ghi nhớ điều như vậy; tôi biết căn nhà của tôi, tôi biết quê hương của tôi, tôi phải trở về, phục hồi lại quê hương tôi, đó là Chánh Niệm.
Mà muốn phục hồi trở về nguồn cội như vậy thì tôi phải luôn luôn giữ cái ý niệm đó, tất cả những ý niệm từ trước đến giờ đều là sai cả. Chỉ có một ý niệm đúng như là chúng ta đã học sáu chữ Nam Mô A Di Đà Phật, ta phải giữ đó. Chính Niệm luôn luôn niệm trên đỉnh đầu, như vậy là Chính Niệm. Ngoài ra tất cả đều là tà niệm. Thì Anh nghĩ như thế nào?
BĐ: Thì đúng ra Anh là sư của tôi, không phải Anh là người đi hỏi tôi; tôi cũng biết, tôi cũng nghĩ là Anh hỏi tôi để Anh giải thích cho tôi hiểu thêm. Tôi cám ơn Anh nhiều.
BĐ: (cười) Tôi hỏi và tôi xin Anh ý kiến của tôi đúng hay không thôi; cái điều thứ hai, tôi muốn Anh nói cho tôi rõ về cái Bi Trí Dũng. Anh có nghĩ rằng cái Bi Trí Dũng là đã đầy đủ hay chưa?
BĐ: Thì mấy hôm nay, tôi cũng nghe cái câu hỏi và cũng có nhiều đạo hữu giải thích về cái Bi, Trí, Dũng. Nhưng mà theo nôm na tôi hiểu được: Bi là cái lòng thương; Trí là cái sự suy xét của mình, cái sự suy nghĩ của mình; và Dũng một cái động cơ hay là nói thẳng ra là một cái sức mạnh, cái năng lực ở trong mình và mình nghĩ cái gì mình phải làm được cái đó. Thì ba cái thể đó-Bi, Trí, Dũng tôi nghĩ là cũng có một cái sự liên kết với nhau. Có nhiều cái vấn đề thì đôi khi nó thể hiện cái thể Dũng trước thể Bi, hay là có nhiều vấn đề đôi khi nó phải thực hiện cái thể Trí trước thể Bi. Những cái vấn đề đó thì cũng tùy thuộc vào hoàn cảnh; cũng giống như Phật đã nói là “Tùy duyên mà trợ hành.” Thì trước mỗi vấn đề hay là trước một cái đối tượng nào đó, hay là nói chung ra là ở trong tâm của mọi người khi mà thể hiện ra với những cái người khác, hay thể hiện ra với một cái sự vật nào đó.
Tôi cũng xin nói tóm tắt là cái vấn đề Bi, Trí, và Dũng mà trong Phật Giáo cũng có đề cập tới, và cũng như trong Vô Vi cũng đề cập tới, là con người phải có cái lòng Nhân: làm cái việc gì cũng phải phát xuất từ cái lòng chân thực của mình; và cái sự chân thực đó sẽ làm cho mình, sẽ đem lại cho mình một cái sự an lành; cũng giống như đem lại một cái sự lợi lộc cho tha nhân. Đó là cái vấn đề “Nhân” mà tôi nghĩ như vậy.
Còn cái vấn đề “Trí” thì phải luôn luôn suy nghĩ trước mọi vật, trước khi làm một cái việc gì, suy nghĩ cho sáng suốt. Con người sai lầm là vì không hiểu, nghĩa là do cái vô minh mà ra cả. Chớ nếu con người mà được sáng suốt thì không có ai làm sai một cái gì hết. Thì muốn đưa tới cái sự sáng suốt thì con người phải vận dụng cái Trí. Từ cái Trí Quán Xét đến cái Trí Suy Luận để mà tìm cái sự sáng suốt; và thể Dũng, muốn thực hiện cái sự sáng suốt thì phải kèm theo đó một cái sự Dũng để mà tiến lên; cũng giống như trong vấn đề tu Vô Vi thì phải Dũng và phải Tinh Tấn để đạt tới cái mục tiêu; đó là tôi hiểu như vậy.
BĐ: Theo Anh nghĩ Bi, Trí, Dũng đã đầy đủ chưa nếu mà, một con người mà tiến lên con đường tu tiến hay là con đường mà trở về nguồn cội?
BĐ: Tôi nghĩ cái sự chân thực ở trong người thì nó đầy đủ cho đời sống để mà tiến tới, để đạt được mọi cái mục tiêu. Thì từ sự chân thực đó thì có thể Anh tìm được cái sự sáng suốt; mà cái sáng suốt là nó sẽ giải quyết được tất cả trong đời sống này, cũng như đời sống mai sau. Tôi nghĩ như vậy.
BĐ: Theo tôi nghĩ thì điều đó chưa có đủ. Khi Anh biết cái sự sáng suốt, khi Anh biết cái sự thật đó, nhưng mà Anh không có cái ý chí, Anh không có sự quyết tâm, thì làm sao Anh có thể thực hiện được? Thí dụ như Anh biết là cái mục tiêu như Anh vừa nói là giải thoát, mà Anh không có cái quyết tâm, không có cái ý chí vững mạnh đó, thì Anh không có thể thực hiện được. Còn theo tôi nghĩ: cái Bi Trí Dũng vẫn chưa có đủ để mà thực hiện được cái điều đó; phải có ý chí và phải 4 yếu tố đó: là Bi, Trí, Dũng, và sự Thanh Tịnh, mới có thể thực hiện được. Nếu Bi Trí Dũng mà không có sự Thanh Tịnh thì không thể nào thực hiện được.
Bi Trí Dũng chỉ mới chỉ là hữu vi thôi, nghĩa là cái ngọn thôi, nhưng nếu mà không có cái gốc tất nhiên là không có cái sự thanh tịnh, thì Anh cũng không thể nào đạt được cái Bi Trí Dũng trong Anh, cũng không thể nào mà thực hiện được cái con đường trở về nguồn cội được. Vì trở về nguồn cội Anh phải có sự Thanh Tịnh, nghĩa là từ cái Hữu Vi, Anh phải hòa vào trong cái Vô Vi: trong sự Thanh Tịnh đó Anh mới thấy được, thực hiện được Bi Trí Dũng; điều đó Anh nghĩ như thế nào?
BĐ: Tôi nhắc thêm Anh, là Anh cũng sư nữa! Anh hỏi ba vấn đề, mà Anh giải thích được 4 vấn đề; hơn nữa, thì tôi cũng học thêm được một cái bài nữa, là cái thể Thanh Tịnh nữa! Anh còn thắc mắc gì nữa không ạ?
BĐ: Dạ, bạch Thầy, con lên đây tạ lỗi với bề trên, Thầy, cùng Anh Sơn và tất cả các Bạn Đao: trước lời lẽ mặc dù có xây dựng với bạn bè, nhưng mà không được đẹp lắm, thì con xin tạ lỗi với Thầy, tạ lỗi với Anh Sơn, tạ lỗi với bạn bè; và đó là điều cũng chứng tỏ rằng Anh Sơn đã giữ được sự Thanh Tịnh của mình trước lời lẽ mà con thấy là không được đẹp với Anh; xin lỗi Anh.
BĐ: Hôm nay thì kể cũng hết giờ rồi, nhưng mà vấn đề này đó, tôi nghĩ xin Thầy cho một số dạy dỗ ngắn ngủi thôi, để chúng con học hỏi thêm. Bởi vì vấn đề này thật tế nhị; thí dụ như Anh Hải, hay là chị Yến đó, mà muốn xây dựng cho bạn bè mình, thì cũng nên trong sự kính đáo, tốt hơn là giữa Anh Em đông đảo như vậy.
ĐT: Ừ; đây là trong cái cuộc đầm ấm giữa tình thương huynh đệ, tỉ muội: một hành động cứu giúp cho tất cả mọi người. Anh Sơn cũng đã phơi bày giữa ánh sáng của Đạo Pháp, thì đạo pháp phải hỗ trợ cho Anh Sơn, cũng như dẫn tiến mọi người; cũng đều là tốt đẹp, không có cái gì tội lỗi: đều là công khai trong xây dựng. Mà những lời nói này và những hành động này không phải một mình, một người có, nhưng mà tất cả đều có. Cũng là một sự đóng góp cho chung để xây dựng trong tiến hóa. Cho nên, mọi người phải giữ thanh tịnh: chuyện bên ngoài để bên ngoài; mà chuyện bên trong, chúng ta phải tự khai triển và tiến hóa như nhau.
BĐ: Dạ, xin cảm ơn Thầy nhiều lắm.
ĐT: Ừ;
BĐ:Tôi cũng xin nói ở đây: Anh Tân cũng không bận rộn gì; tôi nói thật.
Những lời chị Yến đó, thật long, những lời chị Yến mà nói với tôi hay là hỏi tôi đó thì cái điều này tôi rất cám ơn, tôi nói thật vậy đó.
Cũng giống như Anh Tân nói một cái tiếng cuối cùng là tôi sẽ không thành, nhưng mà cái chữ “Sẽ không thành” đó, tôi nghĩ nó sẽ thành. Tôi đã tâm nguyện ở trong long, nó sẽ thành! Thì cái điều đó Anh cũng không có lỗi gì mà Anh phải xin lỗi hết; cái điều Anh nhắc một cái chữ, “Cuối cùng,” tôi ghi nhớ hoài.
Còn Anh Hải thì đúng trên cái vấn đề để mà tìm hiểu về tâm linh, thì tôi nói thiệt tôi thật lòng tôi không có một cái điều nào mà tôi khó chịu trong lòng hết; không, cái đó là cái thật, rất là chân thật trong lòng tôi.
Chị Yến, tôi nói thiệt, không có đời nào mà tôi cám ơn Chị cho hết nữa. Mà khi tôi bệnh mà Chị tới Chị lo cho tôi là từng miếng cháo đó, Chị đem về nhà Chị sợ tôi chết đó. Nhưng mà bây giờ tôi cũng nói rõ đây, cái bệnh nào thì nó cũng từ từ nó hết; thì từ cái hồi tôi đau đó đến nay cũng một năm rưỡi rồi, thì nó cũng không còn đau nữa; chớ hồi trước, nói thật với Chị, là một vài ngày, hay một vài tuần thì nó cũng đau như vậy thôi; nhưng tôi, một mình thì không ai, thì tôi cũng cố gắng tôi giải quyết thôi.
Cho nên, nói đúng ra tu Vô Vi này thì tôi tu chưa tới đâu hết đó: khi nào nhớ thì thở, mà khi nào nhớ thì tập vậy thôi. Nhưng mà cũng đỡ lắm, hơn một năm này nó cũng đỡ lắm, gần hết; và tôi nghĩ chắc cũng sẽ hết nếu tôi, sau cái khóa này, tôi về tôi triệt để hơn, thì tôi cũng hết, bởi vì tôi thấy cái gương anh Phương ở đây, gương anh Hữu bệnh cũng gần chết, bây giờ thì cũng hồng hào khỏe mạnh, thì không có gì thực tế bằng! Một vài tâm sự; dạ, xin hết.
ĐT: Ngày thứ mười: qua sự trao đổi học hỏi giữa huynh đệ tỉ muội, thì tôi mong rằng mỗi người có thể lên đây trật tự nói ra cảm nghĩ của mình trong những ngày chung sống và khóa học này có bổ ích gì cho tâm lẫn thân hay là không; và phát đại nguyện tương lai chúng ta làm gì, và ta sẽ trở về tiếp tục mổ xẻ những cái gì trong Khóa này chúng ta đã thâu lượm được; và sẽ dẫn dắt những người chưa có duyên lành được hưởng những sự thanh sạch, cao siêu, mà chính ta đã nghe, đã dự, mà chưa vói tới ở tương lai. Tôi mong rằng Anh em sắp đặt có người nào, trật tự, lên đây phát nguyện giữa Bàn Thiên, có sự chứng minh của Đấng Cha Lành.