[ID#19860106Q2]

KHOÁ HUẤN LUYỆN KINH A DI ĐÀ: Bạn Đạo Thực Tập Truyền Pháp; Thầy Giảng - Cuốn 16B -

BĐ1: Sau này hai luồng điển, hai luồng điển như vậy đó, thì cho nên mình nói là: “Khoa Học, Pháp Lý Vô Vi Khoa Học”; cho nên lấy chữ “Khoa học” là mọi chữ đều có thể giải thích được, chớ không có phải là mình nói để cho bên trên hiểu và nói để cho bên trên chứng nhận cho mình để cho mình tu hành đắc đạo; cho nên là “Pháp Lý Vô Vi Khoa Học,” cái cách phương thiền của mình là tự tu, tự hành, tự giải; nhờ mình, không có nhờ tha lực.

BĐ2: Vậy xin hỏi, cái nguyên lý, như là những người mới tu, thì khi niệm “Nam Mô A Di Đà Phật,” thì cái điểm đó mình chỉ tập trung ở trung tim bộ đầu, hay là bắt buộc niệm theo 6 luân xa?

BĐ1: Đối với người mới thì chỉ cho họ 6 điểm đó để cho họ có biết cái đường đi để có trật tự; rồi sau khi họ nắm vững được rồi, mình chỉ cho họ niệm ngay Trung Tim Đỉnh Đầu, niệm ngay chỗ đó. Từ trung tim đỉnh đầu cứ việc niệm thẳng ra, niệm, thường niệm, vô biệt niệm, một bước đi một niệm, một cử động một niệm, một ý tưởng phải một niệm trong đó. Khi mà niệm nhiều thiệt là nhiều thì thành ra “vô biệt niệm.” Vô biệt niệm là như thế nào? Mình không niệm, mà niệm: mình quên niệm, mà khi mình nhớ, “A, có tiếng niệm ở trên đó!” Đó là vô biệt niệm. Đó là cái sự tôi thấy như vậy. Còn cái sự cao hơn nữa thì chưa biết.

BĐ2: Giả sử như một người đang tập để mà niệm “Nam Mô A Di Đà Phật,” thì trong lúc niệm, thì trong cái lúc mà tập niệm “Nam Mô A Di Đà Phật,” thì những cái tạp niệm lúc nào nó cũng còn trong cái đầu óc, thì mình làm thế nào để mình vừa niệm được mà như là mình đang tập niệm thì mình có thể tiếp tục niệm “Nam Mô A Di Đà Phật,” hay không?

BĐ1: Mình niệm Phật là để lấy lại cái nền thanh tịnh cho mình, mình niệm Lục Tự không phải để đè áp đối phương, mà cũng không phải để đánh đuổi đối phương; mình niệm là lấy lại cái sự thanh tịnh cho mình: khi mà mình hành thiền, mình có cái tạp niệm thì mình cho cái tạp niệm đó lên, đồng thời mình cũng niệm, tức là hai luồng tư tưởng song song cùng đi lên, thì tương lai từ từ mình sẽ nhớ niệm lục tự, còn cái tạp niệm đó mình sẽ từ từ quên đi; để cho quên đi chớ không có phải là diệt.

BĐ2: Còn cái niệm, niệm theo lúc thiền, thì khi mà niệm 6 luân xa đó, mình có cần hiểu rõ khi mà “Nam” thì tập trung ở giữa chân mày; mình có hiểu luôn cái nghĩa của “Nam” nó như thế nào, “Mô” nó như thế nào hay không; hay chỉ niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” theo 6 điểm?

BĐ1: Thì, theo kinh nghiệm bản thân của tôi thì mình nên niệm hiểu cái nguyên lý của Nam, Mô, A, Di, Đà, Phật, từng chữ là hay hơn. Nếu mà mình thấy dài dòng quá thì mình chỉ niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” đi 6 luân xa đó, thì tôi thấy cũng được.

BĐ2: Thì xin anh Minh giải thích giùm cái Nam, Mô, A, Di, Đà, Phật, của từng nghĩa, từng chữ một?

BĐ1: Giải thích từng chữ một là trong sách đã ghi rõ ra. Bây giờ tôi cũng lặp lại một lần mau mau gì đó, thì Linh về nhà Linh coi sách, thì có tâm coi thì sẽ nhớ được: “Nam,” là thật phương nam Lửa Bính Đinh; “Mô,” là vạn sự khởi đầu bởi nhất không; “A,” Nhâm Quý gồm thâu nơi thận; “Di,” giữ bền chặt ba báu linh Tinh, Khí, Thần; “Đà,” ấy sắc vàng bao trùm khắp cả; “Phật,” hay thanh tịnh ở nơi mình.

BĐ2 : Xin cám ơn Anh Minh!

ĐT: “Mô,” chỉ rõ vật vô hình: trong không mà có; chỉ sách cho đọc, trong sách nói rõ như vậy! Nói hôm qua, hôm kia; quên rồi!

Cho nên, cái tài năng tu học, khả năng của mọi người đắc, người ta nói “Nhơn nhơn giai thành Phật,” thì Phật lý ẩn trong tâm mọi người; nhưng vì sự động loạn, như bây giờ, mới bước lên, nghe nói, run! Đó là động rồi còn gì nữa! Nhưng mà ngồi thét 4, 5 người; 5, 10 người hỏi, hỏi; hỏi thét cái nó êm, nó nói. Nó có trong đó; không chạy đâu hết; có nằm sẵn trong đó đó; mình cứ chấu lại hỏi thét một chặp cái nó ra à!

A! Mà cứ 1 người lên cứ cho có 5 phút, 3 phút, nó sợ; nói bậy cái, đi về thôi. Thì cái chuyện ẩn tang ở trong đó, mình moi ra không được; phải không? Cho nên nhiều người cứ hỏi, hỏi, hỏi thét rồi mở ra; thì mình thấy rõ rằng “Nhơn nhơn giai thành Phật,” ai cũng có Phật tánh, nhưng mà bị che đậy bởi trược mà thôi! Mà nếu mọi người có tu thiền, tới chiếu cho nó, rút cái trược đi, thì một chặp nó cũng thanh à; nó nói chuyện được, không sao!

Cho nên, để thấy giá trị của điển; điển là gì. Mục đích tôi tổ chức cái mục này là để các Bạn nhận ra điển là gì! “Hồi đó, cái anh đó lên, nói không được; mà bữa nay Ảnh nói ngon quá! Hồi nãy Ảnh nói lôi thôi; bây giờ Ảnh nói được. Rồi mọi người chú ý Ảnh, thì cái tà khí của Ảnh dang, rồi cái trược khí Ảnh dang; rồi còn cái thanh khí, thì Ảnh mới nói được một phần nào, 6, 7 chục phần trăm, 8 chục phần tram; rồi sau này Ảnh đi tới nữa.” Thấy không?

Cho nên, các Bạn đạo đều có điển. Nhiều người không hiểu, nói: “Tôi, điển ở đâu mà nói điển, điển? Tôi đâu có hiểu cái gì!” A, nhưng mà chấu lại một chặp thì đối phương nói rõ lắm!

(Thầy bắt đầu đọc và giảng Kinh A Di Đà trở lại:)

Thị Chư Chúng Điều, Trú Dạ Lục Thời Xuất Hoà Nhã Âm, Kỳ Âm Diễn Sướng, Ngũ Căn Ngũ Lực. Thất Bồ Đề Phận, Bát Thánh Đạo Phần, Như Thị Đẳng Pháp, Kỳ Độ Chúng Sanh

THỊ CHƯ CHÚNG ĐIỂU, TRÚ DẠ LỤC THỜI nghĩa là: Các chim này, ngày giờ phút khắc phải ứng hầu tiếp viện luôn. Lúc Con luyện đạo phải thừa tiếp cho linh hồn của Di Đà.

XUẤT HÒA NHÃ ÂM, KỲ ÂM DIỄN SƯỚNG nghĩa là: Ca hát tí ti đó là tông chỉ của nó, là điển chiếu qua các nẻo gân xương hơi nhập buộc phải tức khắc chạy điển cho mau; lúc ấy cốt chỉ của nó phải kêu, ví như một bộ máy chạy bánh xe trái khế phải chuyển lần, phải kêu; ấy là sự bắt buộc hai đàng thừa tiếp kẹt nhau mới tiếp được. Chữ rồ rồ, tí ti ca hát cũng một nghĩa mà thôi.

NGŨ CĂN NGŨ LỰC là: Đêm 5 canh, ngày 6 khắc.

THẤT BỒ ĐỀ PHẬN là: Bảy vía phải tuân theo lệnh mạng của Con trong lúc công phu luyện đạo. Tông chỉ của bảy vía là: Trong năm bộ phận, không khác nào năm cơ sở; các điển ấy thành phần làm việc của nó, giờ khắc của nó không sai ngoa. Năm bộ phận là: Tâm, Can, Tì, Phế, Thận; là tông chỉ của nó, cùng tâm hồn và tánh vía của Con; cộng là THẤT BỒ ĐỀ PHẬN, là Bửu Pháp của nó mà ta đã ban.

Chữ BÁT THÁNH ĐẠO PHẦN nghĩa là: Tám Thánh Đạo: Khi Con luyện đạo là Thánh Đạo trong tám lỗ; người luyện đạo gọi là Bát Chánh, kể ra như sau:

  1. Ngay chót sống mũi, luồng điển ta luyện đạo đi ra ngay đó, xuất ra cục điển lửa đỏ.
  2. Lỗ thứ 2 tới chỗ tập trung của Con, cũng thế.
  3. Rồi tới giữa trán của Con cũng có một lỗ nữa là lỗ thứ 3, cũng thế.
  4. Lỗ thứ 4 của Con tới chân tóc: điển ấy cũng chiếu ra điển lửa cũng thế; trái lại, điển này hóa hào quang thừa tiếp cho các điển.
  5. Điển thứ 5 là đến lỗ điển trung tâm hồn, cũng một cục lửa như các lỗ kia, nhưng nó phải làm việc mọi mặt: nào là thừa tiếp điển Tiên Thiên cùng giao thiệp với 7 lỗ mà nó được chức Bồ Đề; chữ BỒ ĐỀ là hột điển lửa mà thôi, còn tánh vía của Con thì giao cho tâm hồn Con giáo huấn: hễ Con được tốt Bửu Pháp thành phần thì chúng nó đồng hưởng; còn nếu Con mê trần thì chúng nó bị đọa: Con cũng như nó, nào khác.
  6. Còn 3 lỗ nữa là: Từ xương cục rõ rẽ phân hai bộ đầu cùng cái cổ, nơi chỗ ấy là chỗ xử tử; hai khớp xương này không dính liền nhau; ngay giữa khớp xương có một đường gân cùng một hột tròn ngay giữa, dính liền nhau; đây là lỗ thứ 6, làm việc khác hơn mấy lỗ kia:
    • Nó có quyền phân tách,
    • Nó có quyền thừa tiếp,
    • Nó có quyền ngưng trệ,
    • Nó có quyền nóng biến lạnh,
    • Nó có quyền lạnh biến nóng,
    • Nó có quyền lừa lọc,
    • Nó có quyền dâng lệnh truyền bá cho hồn cùng vía để trực tiếp thăng giáng. Trong các lỗ phải tuân theo lệnh của nó.
    • Nó còn có quyền dâng lệnh lỗ Tâm Hồn điển của Con.
  7. Lỗ thứ 7 là lỗ Hiệp Tích, ngay xương sống chỗ đùm gan ruột dính lại. Lỗ này là chỗ hội nghị của Tiên thiên cùng Hậu thiên, các các đều phải ngưng trệ để chia việc làm theo bổn phận của nó cũng như một cái trạm cái của điển dây thép: mở, cùng đóng cho ngựa qua lại; thâu, phóng nẻo nào phân tách theo nấy.
  8. Lỗ thứ 8 ngay nơi hai trái cật, chính giữa xương sống có một lỗ luồng điển thông lên để thừa tiếp nước điển lửa cho các lỗ kia, cùng đem lửa Hậu thiên hóa Tiên thiên, hòa hưỡn với nhau đến Hiệp Tích là chỗ ngưng trệ, chia sớt nửa phần điển nước qua Ngũ Tạng. Còn phân nửa đến Hà Đào Thành (bộ đầu) tiếp xúc với điển Thiên Không thay đổi hợp với thán khí của trần, hóa ra luồng điển dưỡng khí trường sanh sắc xanh màu dợt, một phần để nuôi dưỡng bản thể, còn một phần nữa để tiếp xúc cho người công phu luyện đạo đương tỉnh trí an thần. Luồng điển này sắc xanh màu dợt, đó là tông chỉ của Bát Chánh, gọi là “Bát Thánh Đạo Phần.”

ĐẠO có nghĩa là lỗ điển. Ngoài con mắt thế gian không thấy, da liền, người trần nào biết được. Khi luyện đạo thông khí rồi thì Bát Chánh này là tám lỗ đạo của điển; nó làm cho những người công phu luyện đạo, nhờ 6 chữ Di Đà của ta, nếu công phu theo Khoa Học Huyền Bí, khi tỉnh trí an thần thì người đạo được thông minh trí tuệ, sáng suốt điển quang, làm cho chúng sanh được nên một vị Thánh: minh tâm kiến tánh hiểu quá khứ vị lai trong lúc bản thể Con còn ở nơi trần.

Di Đà ơi! Đó gọi “Bát Chánh” mà Thầy đã biểu Con để truyền lại cho chúng sanh; Con hãy cố gắng đi giáo đạo đi Con. Khi giáo đạo, Con phải nhớ đến, Con nên thương các bạn của Con cũng như ta thương Con vậy. Nhưng Con không nên phiền trách những người ngu muội nhập môn cầu đạo; phải bác ái, đừng phiền phức.

Văn Thị Âm Dĩ Giai Tất Niệm Phật, Niệm Pháp, Niệm Tăng

Nghĩa là: Trưởng Lão Xá Lợi Di Đà ơi! Những ngũ tạng cùng hồn vía của Con là điển lửa hào quang hiệp tác. Khi Con niệm Phật thì trong bản thể con, các cơ sở, chúng nó đều làm việc theo con. Nếu tâm hồn Con yếu mê trần thì nó xúi biểu điều ác, nên Con phải ráng luyện phép của ta mà giáo huấn chúng nó, kéo một đường thẳng rẳng chánh trực thì chúng nó phải tuân lệnh tu theo Con không chối cãi.

Xá Lợi Phất! Nhử Vật Vị Thử Điểu. Thiệt Thị Tội Báo Sở Sanh, Sở Dĩ Giả Hà ?

Nghĩa là: Lúc ấy Trưởng Lão Xá Lợi Di Đà quỳ bạch Phật Tổ: “Phật phán ra sao Con chưa rõ?” Phật Tổ mới gọi, “Trưởng Lão Xá Lợi ơi! Các chư chúng điểu là: khi Con tu đắc đạo đắc pháp thì chúng nó được làm nô lệ hộ trợ linh hồn Con, biến hóa mọi phần. Nếu Con muốn chi thì nó ứng thành phần nấy.

(Ông Tám giảng: )

Cho nên, khi chúng ta xuất hồn ra, vô, các Bạn cỡi hạc, ngồi sen, cũng do công đức ở bên trong này mà biến hóa ra, chớ không phải là ở bên ngoài có. Cho nên, đừng có vọng tưởng cái bên ngoài mà tu hoài không đắc đạo và bị sa xuống hố sâu là địa ngục; là vậy. Cho nên, phải cố gắng làm việc của chính mình, khai thác nội bộ tới vô cùng tận, mới thấy rõ trong ta có đầy đủ: Tất cả chơn lý, triết lý ở thế gian đã gom trong tiểu thiên địa, trong khối óc của chúng sanh đầy đủ; không có bỏ một chút nào; đã ghi âm và các màu sắc mầu nhiệm ẩn tàng ở bên trong. Nếu chúng ta tu mà không chịu tự khai thác lấy mình thì tâm không bao giờ thanh nhẹ, và hướng ngoại; rốt cuộc dùng lý luận, không đi đến đâu và không có bao giờ tự thoát được.

Cho nên, cuốn “Kinh A Di Đà” này là phân tách tất cả những chi tiết của nội bộ: chính ta đang cai quản và sửa tiến. Ở kỳ chót này có cơ hội tốt lành, mà không chịu thực hành thì tự xóa bỏ danh tướng sẵn có của chính chúng ta mà sa đọa vô trong cái bóng tối, và không có thức tâm. Cho nên, phải tự mình thức giác, phá mê phá chấp dũng cảm để quán thông mọi năng khiếu bên trong để khai triển, tận độ, tân tiến cho nó hợp thời; chớ không tu một cách dãi đải xa xưa nữa. Kỳ thật chúng ta có đủ năng lực sáng suốt để khám phá tất cả những cơ đồ sẵn có của Thượng Đế đã ân ban trong nội thức của chúng ta. Mà nếu chúng ta không chịu làm, thì chẳng có ai thay chúng ta làm được.

Cho nên, các Bạn tu trong 4 ngày điêu luyện, có thức một phần, và hướng ngoại rất nhiều. Cho nên, ngày hôm nay chúng ta phải bình tâm và xem xét nội bộ của chúng ta, và thấy rõ trách nhiệm giáng lâm trong kỳ chót này, phải tự khai thác lấy cơ cấu sẵn có của chính mình mà để gom tất cả những gì ta có quyền sử dụng, để đem về trên kia, tương lai có nơi ẩn náu để tiếp tục tu trong hành trình tốt đẹp của Thượng Đế sẽ sắp đặt về siêu văn minh ở tương lai.

Có câu: Đắc Đạo giả đa trợ, thất Đạo giả quả trợ.

Chúng điểu này là điển lửa mà thôi. Tông chỉ của nó để biến hóa cùng hộ độ từ khi Con luyện đạo cho đến thành phần, thì nó làm việc phục tùng theo Con luôn luôn. Đến khi Con được Lục Huệ rồi thì các việc hư, nên, tai nạn thể nào, nó được biết trước vì nó tuần báo xung quanh bản thể Con để trình bày khẩu hiệu cho Con rõ, mới có thể minh tâm kiến tánh cùng các tai nạn ở thế gian Con được rõ biết trước, gọi là Linh tánh, Linh tâm; đó là nguồn cội tông chỉ của nó.

Chữ Thiệt Thị Tội Báo Sở Sanh Sở Dĩ Gỉa Hà

Nghĩa là: Các chim này nó đem về tin tức tai nạn xảy đến cho bản thể của Con, Con được biết trước mà lánh nạn; thì giờ phút khắc chúng nó tuần tiễu để Con hiểu biết được tránh. Còn khi nào Con tránh không được thì tội lệ ấy thuộc về tiền căn hậu quả của Con, đến thì giờ phút khắc ấy đền tội của Con làm ra; chớ nào chúng điểu sơ sót. Xá Lợi ơi! Câu kinh cao mà ta làm sao nói thấp được: Con ráng lấy trí tuệ ra để hiểu biết; nếu Con không hiểu, thì sự u ám tội lỗi của Con còn mê trần.

Chữ SỞ DĨ GIẢ HÀ nghĩa là: Ta đây phân từ chất từ lượng. Cũng như một cây cân đo lường chất điển quang là linh hồn của con. Khi Con tu luyện đạo đến đâu thì lực lượng Con đến đó. Ví như một thứ hóa học, hàn thử biểu, khoa học của trần thế bày ra để đo lường khí nóng lạnh, bão bùng nguy hiểm trong đài thiên văn thường có. Còn như ta không cần hàn thử biểu, thì ta đã sắp đặt trước gọi là Thiên Cơ đó con.

Điển Con tu luyện đạo thành phần, Con được xuất hồn. Con tu đến đâu thì nó đến đấy, không khi nào đi cao lên được. Tùy theo lực lượng của Con mà thôi. Cái tông chỉ của nó là một thứ khí lừa lọc. Khí trong thì hồn bay cao tới độ nào thì đến ấy. Còn khí nặng trược đục thì hồn bay thấp. Xá Lợi ơi! Con ráng cố gắng càng tu luyện càng cao, càng dày, càng sáng suốt đó con.

Bỉ Phật Quốc Độ, Vô Tam Ác Đạo

Chữ BỈ PHẬT QUỐC ĐỘ là: Đưa lời hỏi Phật.

VÔ TAM ÁC ĐẠO là: Trong 3 đường ấy có nẻo vạy, nẻo ngay, làm sao Con rõ được. Xá Lợi Di Đà ơi! Con thật ở trần hay nghi nan đối giả, vì thế mà tâm không chánh. Điển trong bản thể Con phân làm ba giai đoạn: Điển tinh, Điển khí, Điển thần.

  1. Thần, tông chỉ của nó là Hồn.
  2. Còn Tinh, tông chỉ của nó là hơi điển hiệp nhứt từ Thiên Đàng sắp xuống, khí Thiên Đàng hợp với khí bản thể.
  3. Còn Khí Thần Định là các khí trược trong bản thể lộn lạo. Nhờ ta biến Khoa học Huyền bí gọi là Pháp Luân Thường Chuyển, ba thứ khí này nó trụ lại, lóng lại ba cơ sở của nó.
  4. Còn khí trong, gọi là Khí Thanh, mà pháp ta đã lọc,
  5. hợp với khí Tiên Thiên của ta: khí Tiên Thiên để giáo huấn ba đấng khí, gọi là Tinh, Khí, Thần, đi ngay một đường thẳng rẳng cùng với khí Điển Cái của Phật Tổ, gọi là Hắc Bì Phật.

Năm luồng điển cái này không bao giờ mà điển chạy lạc được qua đường ác đạo. Xá Lợi Di Đà ơi! Từ trên thiên không xuống địa phủ, thì điển của Đức Hắc Bì Phật bao trùm làm việc chánh đáng, đâu cũng có nhơn duyên cơ sở, tuân theo mạng lệnh của Ngài để làm việc ngay thẳng trật tự; nếu có sơ sót thì Trời sập đất tan!

Còn các loài ác đạo, đấng ấy mọt mại vi trùng, ví như thế gian là trộm cướp, du côn, cao bồi, là loại ngu xuẩn, khí trược thái quá, có nhân duyên để điều trị: tụi nó ta gọi là “Ác đạo,” chút tí mảy may; nếu một khi ác ấy sẽ làm ác thêm, thì hóa vi trùng, bọ hung, bù xích, mọt, kiến cùng là rau cỏ, để xử tội ác của nó. Sự phạt tội ác của nó, nhiều thế chết bất đắc kỳ tử, cho đến đỗi trâu, bò chà xát, không còn làm người trở lại thế gian. Còn loài rau cỏ hàng ngày bị xử bá đao, đau đớn, mủ máu càng ghê hơn.

Xá Lợi Phất! Kỳ Phật Quốc Độ Thượng Vô Ác Đạo Chi Danh

Nghĩa là: Trưởng Lão Xá Lợi hỏi Phật: Nếu Phật nói như vậy thì Phật bỏ rơi cho ác đạo, chúng nó không còn làm người trở lại thế gian nữa sao?

Hà Huống Hữu Thiệt. Thị Chư Chúng Điểu Giai Thị A Di Đà Phật

Nghĩa là: Còn như các loại chim chóc trong các bản thể kêu la ca hát, nó cũng tùng quyền theo Phật và theo con, công cán nó ra thế nào?

Lúc ấy Phật gọi Trưởng Lão Xá Lợi Di Đà Con ơi! Sao Con khờ quá, không sáng suốt vậy? Khi Con công phu luyện đạo, thì đồng thời nó cũng công phu học hỏi là ca hát của nó. Khi Con công phu thành phần, thì nó cũng thành phần theo con. Thế thì đặng chì thì đặng chài, mất chì là mất cá đó con.

Xá Lợi ơi! Ta nói đây Con hiểu tông chỉ của nó, ráng soi sáng tâm lý của con.

Dục Tịnh Pháp Âm Tuyên Lưu Biến Hóa Sở Tác

Nghĩa là: Đồng thời Con công phu luyện đạo mà nó ca hát om sòm, làm sao cho Con tỉnh trí an thần, để một lòng theo chơn Phật.

Xá Lợi ơi! Con tu Pháp lý đến đây còn mê muội quá không được phát minh theo ý cùng tánh của ta, đồng thời Con thành phần thì nó cũng thành phần. Nhưng thành phần theo phẩm của nó, chúng nó cũng làm việc thọ giáo trực tiếp theo lời giáo huấn của con. Dầu sao đi nữa nó có lòng tu luyện giỏi giắn. Con lên cao nó mới được lên, còn phẩm giá của nó không thể trổi cao hơn Con được.

(Ông Tám giảng: )

Tại sao trong này nói “Thành Phần?” Là khi chúng ta tu, có người tu nói rằng: “Thôi, tôi Soi Hồn đủ rồi!” Có người nói: “Tôi làm Pháp Luân tối nay cũng đủ rồi.” Làm một giai đoạn, một giai đoạn vậy, thét rồi tập quán nó biến từ thành phần một; mà rốt cuộc không đạt tới trọn vẹn, là vậy. Cho nên, Ổng nhắc về “Thành phần, thành phần.”

Xá Lợi ơi! Cái tông chỉ của nó là ta lấy khí trược bản thể của con, ta dạy Con làm Pháp Luân Thường Chuyển Khoa học Huyền bí của Phật. Cái khí trược bản thể của Con nay hóa thành khí trược trung, mà ngày nay nó gặp được phước đức của con, thành phần của nó là loại chim biết bay, ca hát. Tông chỉ của nó là Hà Sa, là điển lửa nội thể của con. Sao Con lại trách ta bỏ rơi nó?

Xá Lợi ơi! Hiện giờ Con hiểu chưa? Bởi thế chúng nó thành phần, có chỗ ở ăn, có sở làm việc; học hỏi là ca hát. Nó trở nên một khóm khôn lanh quỷ quyệt hơn khi trước. Nếu mà Con không công phu luyện đạo thì Con cũng bị tội dưới âm phủ đọa đày. Hồn Con sẽ giao về cho Tần Quản Vương cai trị. Còn giống chúng nó là một khí điển thấp thỏi, nặng nề, hợp với thán khí theo gốc cỏ, hoặc là trong phân phướng để hóa sanh vi trùng, khổ sở lắm đó. Trưởng Lão Xá Lợi Di Đà ơi! Đó là tông chỉ, Con hiểu chưa?

Xá Lợi Phất! Bỉ Phật Quốc Độ Vi Phong Xuy Động Chư Bửu Hàng Thọ Cập Bửu La Võng Xuất Di Diệu Âm

Nghĩa là lúc ấy Xá Lợi Di Đà quỳ đảnh lễ bạch Phật: Khi Con ngồi công phu luyện đạo thì Con thấy nào các sợi gân trong bản thể đều nóng. Lúc Con làm Pháp Luân Thường Chuyển, lỗ tai Con nghe trong mình Con gân chuyển có tiếng rần rần, cùng gió phất phơ qua lại. Phép ấy ra làm sao?

Trưởng Lão Di Đà ơi! Phép Pháp Luân Thường Chuyển làm cho xao động, cũng do tông chỉ của gió. Con hít hơi vô là gió. Gió là điển lửa nóng trong bản thể. Tông chỉ của nó là điển ngoài trời Con hấp thụ vào thì các gân cốt đều chuyển động để sàng sảy lừa lọc cho điển trược hóa thanh. Từ trong bản thể ống xương, thịt máu bao quanh, các dây gân mặt lưới bao bọc. Tông chỉ của nó là Thất Trùng La Võng để cho khí điển chạy đều. Các chỗ nghẹt làm cho thông điển, kẹt qua kẹt lại mới có tiếng âm thanh, để tập cho chúng điểu ca hát. Đó là tông chỉ của nó để giúp cho Con luyện đạo Khoa học Huyền bí của ta. Khi điển trược hóa thanh, rồi cực thanh cực tịnh, Con được thông minh sáng suốt, thành phần Tiên Thánh đó con.

Còn sự biến hóa hồn Con được nhẹ nhàng, hồn là điển hóa thần điển mới được khôn khéo bay về thiên đàng, đứng chực hầu nơi ta. Lúc ấy đủ hình bóng đẹp đẽ vô cực vô biên muốn chi có nấy đó con. Nếu Con muốn chi thì Con hóa lấy con, tông chỉ của nó. Thế gian là sắm mua phải có tiền mệt nhọc biết mấy. Còn theo Phật, trước hết Con công phu luyện đạo mệt nhọc một lúc, Con bỏ chữ sắm mua. Con lấy thêm tiếng hóa sanh vạn vật mà ta ban cho Con đủ các y mọi món tông chỉ của nó do nơi sự huyền diệu của ta. Ta sắp bày một cái phép để hộ độ cho Con muốn sao được vậy, khỏi nhọc nhằn như hồi ở thế gian. Lúc ấy Trưởng Lão Di Đà quỳ đảnh lễ Phật.

Thí Như Bá Thiên Chủng Nhạc Đồng Thời Cu Tác, Văn Thị Âm Giả, Tự Nhiên Giai Sanh Niệm Phật, Niệm Pháp, Niệm Tăng Chi Tâm

Chữ: THÍ NHƯ BÁ THIÊN CHỦNG NHẠC ĐỒNG THỜI CU TÁC nghĩa là: Ví dụ các cái chủng nhạc nó kêu rần rần tí tí phần trên là Hà Đào Thành, còn dưới lục phủ thế nào?

Chữ VĂN THỊ ÂM GIẢ nghĩa là: Dưới lục phủ cũng kêu giống như vậy. Thanh với trược đồng thời làm việc pha lẫn.

Xá Lợi ơi! Con tu đến ngày nay mà chưa hiểu! Khi Con làm Pháp Luân Thường Chuyển, đồng thời làm việc theo Khoa học của ta, thì điển quang huyền diệu phân tách đâu có cơ sở rồi nó chạy theo điển quang ấy, do nơi Lục Tự Di Đà phân tách trong ba phẩm chất tông chỉ của nó.

NAM MÔ Là lửa Điển Tinh.

A DI Là lửa Điển Khí.

ĐÀ PHẬT Là lửa Điển Thần.

PHẬT Là tông chỉ huyền bí của nó.

Chữ TỰ NHIÊN GIAI SANH, NIỆM PHẬT, NIỆM PHÁP, NIỆM TĂNG CHI TÂM

nghĩa là: Chúng nó đều tưởng đến ta thì Khoa học Huyền bí sở nào làm việc theo sở nấy, khi gom lại từ Lục Phủ. Đó là Lục Trần, bản thể của con, thuộc về lửa Tam Muội. Rồi lên trung thiên tại Hiệp Tích, là lửa điển hội ngay giữa đùm ruột, xương sống. Hơn nữa là trên thượng thanh Hà Đào Thành do nơi ngũ tạng thuộc về lửa điển ngũ hành. Cốt giác của nó gom về nơi tập trung Hà Đào Thành.

Trước mặt Con thì đã lừa lọc ba phẩm lửa điển thanh đó, hóa ra Hà Sa Mâu Ni Châu hào quang. Đó là tông chỉ của Phật.

Xá Lợi ơi! Con biết chưa? Đó là cốt giác Con công phu chừng nào thanh nhã thì điển ấy hườn tụ nhẹ nhàng. Chúng nó đồng thời kết tụ nhẹ nhàng bay lên thiên không, về xứ Phật là Phật.

Xá Lợi Phất! Kỳ Phật Quốc Độ Thành Tựu Như Thị Công Đức Trang Nghiêm

Nghĩa là: Ngày nay cục Mâu Ni Châu của Di Đà hóa thành Xá Lợi. Vì trong lúc công phu luyện đạo, nhờ có điển cái của đức Hắc Bì Phật giúp cho hồn vía của con. Nhờ sự công phu sốt sắng của con, nhưng Con nên làm kỹ lưỡng êm ái dịu dàng tỉnh trí, an thần dè dặt nghiên cứu để cho Con hiểu.

Xá Lợi Phất! Ư Nhữ Ý Vâng Hà Bỉ Phật Hà Cố Hiệu A Di Đà

Nghĩa là Xá Lợi ơi! Khoa học Huyền bí của ta đã tượng trưng cho ngươi 6 chữ là : NAM MÔ là gom điển hạ hỏa tặc lục phủ, là tông chỉ nền tảng khí trược hóa thanh, để làm nền tảng một cơ sở đất trên thiên đàng.

Chữ A DI là cốt giác của nó thuộc về ngũ hành, cây cối, hoa quả, vạn vật cùng nhà cửa cơ sở của Con ở, cốt giác của nó là ngũ hành, ngũ tạng.

Chữ ĐÀ PHẬT là trên Hà Đào Thành có Ngũ uẩn: mũi, tai, mắt, miệng hợp lại trung ương là tập trung. Đó là tông chỉ Khoa học Di Đà của ta, để tượng trưng cho Con hiểu mà hoằng hóa chúng sanh, dạy chúng nó ba môn Khoa học thuộc về Tinh, Khí, Thần đều gom nhau chung lại gọi là Soi Hồn, Pháp Luân Thường Chuyển và Định Thần.

Xá Lợi ơi! Con cứ công phu luyện đạo như thế, thì Con thành Phật khỏi lo chi. Ta đã ban cho con, Con phải cố gắng công phu thì mới được theo Thầy. Con đừng lấy chữ tượng trưng Khoa học Huyền bí của ta, nói nói, niệm niệm mà không chịu công phu luyện đạo, thì làm sao trở nên một vị Phật được. Cũng có nghĩa là nói mà không làm, hay là Con sanh nạnh đến ta, đã đưa Khoa học Huyền bí của ta cho Con làm việc, rồi Con trở lại biểu Thầy phải làm sao nữa? Để cho Con tự muốn chức Phật mà thôi.

Trưởng Lão Xá Lợi ơi! Khi Con hoằng hóa chúng sanh, Con đưa 6 chữ Di Đà tượng trưng Huyền bí của ta, giáo đạo cho chúng sanh phải làm việc, làm chớ không nói, mới thành Phật được. Không nói mà phải làm, đó là sự siêng năng của chúng sanh, gọi là cốt giác tông chỉ công phu luyện đạo.

Xá Lợi Phất! Bỉ Phật Quang Minh Vô Lượng, Chiếu Thập Phương Quốc Vô Sở Chướng Ngại, Thị Cố Hiệu Vi A Di Đà

Nghĩa là: Xá Lợi ơi! Con hiểu chưa? Trong đạo Phật huyền môn, các đẳng phái thập phương chư Phật. Đồng thời phải dùng Khoa học Điển Quang Tự Lực chung, là chữ tượng trưng của Phật để làm việc theo điển ấy. Các môn học pháp, hóa pháp, lý pháp, thành vật, tượng trưng pháp, năng thâu, năng hóa, năng biến gọi là tông chỉ huyền diệu đó con, gọi là Khoa học tượng trưng 6 chữ Di Đà. Nào văn, nào võ cũng phải dùng mà thôi. Điển này bao la vạn tượng, cũng như một thứ nước chất lỏng ở thế gian đều phải dùng nó.

Hựu Xá Lợi Phất! Bỉ Phật Thọ Mạng Cấp Kỳ Nhơn Dân Vô Lượng Vô Biên A Tăng Kỳ Kiếp, Cố Danh A Di Đà

Lúc ấy Xá Lợi đảnh lễ đức Phật bạch rằng: Lục Tự Khoa học Huyền bí của Phật, nếu ai tu thì cũng công phu luyện đạo niệm Phật vậy sao?

Xá Lợi ơi! Từ Thượng Thiên Thế Giới cho chí âm phủ Tần Quản Vương bao la thế giới đều lấy điển Khoa học Huyền bí này làm trọng là tượng trưng Bửu Pháp. Pháp này Cộng Đồng Thập Phương chư Phật để công phu cùng làm việc âm phủ chí trên thiên đàng cũng phải dùng điển này mà thôi, là chuyên môn Khoa học của nó.

Xá Lợi Phất! A Di Đà Phật Thành Phật Dĩ Lai Ư Kim Thập Kiếp

Nghĩa là: Xá Lợi ơi! 6 chữ Nam Mô A Di Đà Phật là Khoa học Huyền bí từ đức Phật Tổ là người đã lập ra Trời Đất, đã lập hiến có hiến pháp. Nhờ Khoa học Huyền bí Lục Tự Chơn Ngôn truyền bá từ đó đến nay, chư Phật chư Tiên cùng thế gian chúng sanh phải dùng gốc điển này là tông chỉ của nó, từ nắng, gió, mây, mưa, sương, tuyết nhờ lửa và nước hợp lại thành điển Khoa học này. Cho nên những cốt giác của nó là mặt trời để làm tông chỉ cho lửa, còn mặt trăng là tông chỉ của nước hợp thành gọi là hợp nhứt hóa sanh muôn vàn vạn kiếp, làm việc luôn luôn. Chúng sanh phải nhờ sự sống do hai luồng điển này.

Còn nắng gió mây mưa để tiếp xúc điều hòa cho chúng sanh cùng các vật để sanh sanh hóa hóa nuôi dưỡng muôn loài vạn vật. Nó là một bộ máy tuần hoàn, châu nhi phục thỉ.

Các đấng Tiên Tri đồng phụ thuộc để làm việc tiếp xúc cơ thể bộ máy của nó, gọi là Vô Vi, khác hơn thế gian. Thế gian phải lấy nào là bánh xe trái khế vật chất để xây chuyển, mượn khí điển hóa sanh của ta. Trên thế gian mỗi thứ đều phải mượn vật chất làm …

[ID#19860106Q2]


----
vovilibrary.net >>refresh...