[bắt đầu ID# 19860105Q2]
KHOÁ HUẤN LUYỆN KINH A DI ĐÀ: Thầy Giải Kinh - Bạn Đạo Thảo Luận - Cuốn 13A -
.....
• Ông Tám giảng
Cho nên thường khi các bạn tu có nhiều người, giữa trưa đứng dòm lên mặt trời thấy đóm, đóm, đóm, đóm... ngũ sắc, mở mắt mà thấy. Rồi đến lúc chúng ta tham thiền chúng ta cũng thấy, mà thấy cả một vòm trời trước ngực của chúng ta, đóm đóm sáng, những cái đó nó thể hiện cho chúng ta thấy. Cho nên khi mà các bạn thấy những cái đóm sáng đó, không có gì trở ngại hết. Nó là sạn cát, và chúng ta sau này gom được đi lên đó mới là cất dinh trại để ở được.
Tứ Biên Giai Đạo
Nghĩa là: Trong bốn phương hướng dinh thự của chúng ta đều có đường đi tứ hướng.
Kim Ngân, Lưu Li,
Pha Lê Hiệp Thành
Nghĩa là: Đất ấy nó cũng có hào quang như mình. Lâu chừng nào càng chói chừng nấy, chiếu ra như Ngọc Lưu Li Pha Lê. Hột cát ấy lâu ngày chừng nào lớn chừng nấy. Hiện nay người đương công phu công dày thì sự sáng chói trước mặt gọi là Hà Sa bay qua bay lại. Tông chỉ của Hà Sa là khí của xương nhớt mà hóa thành, ở trong bản thể ta biến ra.
Thượng Hữu Lầu Các, Diệc Dĩ Kim Ngân, Lưu Li, Pha Lê, Xa Cừ, Xích Châu Mã Não, Nhi Nghiêm Sức Chỉ
Nghĩa là: Dinh thự, lầu các đều có ngọc ngà châu báu gắn lên đẹp đẽ. Nhưng tông chỉ của nó Phật Ngài nói ra và chỉ đạo:
Này Xá Lợi ơi! Lúc con công phu luyện đạo, làm theo Khoa học Huyền bí của ta, nào là Soi Hồn, Pháp Luân Thường Chuyển và Định Thần. Con cố gắng học tập lâu ngày thì những khí điển bản thể gom lại tề tựu nơi bộ đầu Hà Đào Thành, thì biến hóa hào quang ngũ sắc, do ngọc ngà châu báu nói trên là tông chỉ của nó.
Trì Trung Liên Hoa
Nghĩa là: Khi ấy trong Hà Đào Thành, mấy lỗ hổng đều có khí điển tập trung ngũ sắc, lâu ngày biến hóa Tòa Sen. Trong mỗi lỗ hổng khớp xương trên bộ đầu đều có chẽn dừng, để khí ngưng trệ nhóm đọng lâu ngày hóa nên khí ngũ sắc rực rỡ. Khí đọng ấy thừa tiếp cho hào quang ngũ sắc, cũng là một thứ tông chỉ hào quang.
• Ông Tám giảng
Cho nên khi các bạn ngồi tham thiền và thấy những cái cảnh này, cảnh nọ, đẹp vô cùng, xanh biếc, các màu. Nó ở đâu? nó ở những cái khớp xương của chúng ta nó lóng lánh, lóng lánh, lóng lánh, lóng lánh.... nó ra ngay chỗ cái hiệp tích đó. Các bạn thấy trăm hoa đua nở, màu mè tươi đẹp, xinh tươi vô cùng. Không phải như cái màu ở đây, cái màu xanh, chớ cái màu này là cái màu chết nó không có sống động. Những cái màu đó nó sống động, chớp nhoáng, chớp nhoáng nó sáng. Bây giờ các bạn thấy con cá, cái xương của con cá nó còn lóng lánh mà! Huống hồ gì những cái chất nhớt trong khớp xương của chúng ta, nó đủ màu sắc.
Cho nên cái hình của tiểu thiên địa có vẽ ra, hình tiểu thiên địa của Lục Tổ Huệ Năng cũng có vẽ ra. Trước kia cũng có một cái hình đó cũng có vẽ ra. Các bạn thấy sự phân tách ở trong đó, nó là một cái tiểu thiên địa mà chính chúng ta thiếu thanh tịnh và không sử dụng nơi sẵn có của chính mình. Cho nên những người tu về Pháp lý mà đạt pháp rồi, nhiều người không muốn nói chuyện với ai hết, và hầu như người ta làm phách, đưa cái đó mình nói đẹp, nhưng họ nói một chập rồi họ chê, vì họ thấy cái kia đẹp hơn! Họ đã thấy, họ đã chứng kiến mà không có thể nói với người thế gian được!
Họ “ờ” vậy thôi chớ họ không có thấy cảm thức gì hết. Cho nên cái sự thích của họ, dòm là thấy cái tâm nó trong lành, nó thông suốt, đầu óc người ta nhẹ nhàng. Còn ở đây cái dàn cảnh mấy, cho đẹp, cho cách mấy đi nữa, rốt cuộc thấy cũng là nặng trược, một khối trược mà thôi! Cho nên chúng ta càng ngày càng tu càng khám phá được sự huyền bí khoa học ở bên trong, chuyển biến không ngừng nghỉ trong tâm thức của chúng ta, và trong ngũ tạng cơ thể quý báu này. Cho nên các bạn mới tu, ban đầu tu thì è ạch, nhưng mà sau này. ăn cũng phải sửa đổi, tắm rửa cũng sửa đổi, đi đứng cũng phải sửa đổi, lời ăn tiếng nói cũng sửa đổi.
Khi mà mình gặp những vị ở trên đó rồi thì cái chuyện gì mình cũng phải thay đổi, là sự ảnh hưởng. Như các bạn ở Việt Nam, ăn nói khác, mà qua xứ Úc rồi, các bạn thấy cái văn minh của người ta cởi mở hơn, các bạn phải cởi mở. Còn các bạn lên được bồng lai tiên cảnh càng cởi mở nữa. Các bạn có thể đàm đạo với bất cứ cây cối, bất cứ bông hoa thảo mộc nào. Các bạn cũng có thể nói chuyện được hết. Nó vui vẻ vô cùng, kêu bằng bồng lai tiên cảnh. Cho nên cái chuyện này không phải là một chuyện kỳ lạ, nhưng mà đã có sắp đặt trong tiểu thiên địa của mọi người. Nhưng mà con người xuống trần mê trần và vì tội của chúng ta. Chúng ta phải bị đày đọa và phải học, học nhẫn, học hòa. Càng nhẫn thì càng thấy ta hơn. Mà càng thấy ta thì thấy cái tiên cảnh rất rõ rang, trong ta chớ không có ngoài ta. Cho nên ráng tu để tự đạt, mới tận hưởng thái bình trong nội tâm.
Đại Như Xa Luân: Thanh Sắc, Thanh Quang, Huỳnh Sắc, Huỳnh Quang, Xích Sắc, Xích Quang, Bạch Sắc, Bạch Quang, Vi Diệu Hương Khiết
Xá Lợi ơi! Khi con công phu làm theo Khoa học Pháp Luân Thường Chuyển của ta, thì những Ngọc Ngũ Sắc nói trên nhờ tông chỉ ta góp khí ấy hợp vào gọi là Mâu Ni Châu là hột ngọc Kim Cang hóa thành. Tông chỉ của Mâu Ni Châu là hào quang ngũ sắc huyền diệu biến hóa vô song, khi nhỏ khi lớn, khi mất khi còn, khi đen tối, khi tỏ rạng, mùi hương bay thơm bát ngát. Tóm tắt là sự huyền diệu biến hóa vô cực vô biên.
• Ông Tám giảng
Cho nên các bạn, nhiều người tu, cũng có nhiều người ngồi thiền tới mê rồi thì trong căn phòng này, nó không có mùi trầm, nhưng mà tự nhiên nó phưởng phất mùi trầm thanh nhẹ trong lỗ mũi chúng ta. Là chúng ta đã đi tới chỗ đó rồi, mới được hưởng cái đó. Cái nào đi? cái phần thanh nhẹ tri giác của cái Mâu Ni Châu đã đi đến đó, hưởng ngay chỗ đó mà trong lúc mọi người không có ngửi được cái mùi hương trầm thanh nhẹ đó.
Xá Lợi ơi! Chúng ta nhờ nơi ấy luyện đạo may thành chánh quả. Thế gian ưa nhạo báng: Chưa tu, trí còn thấp, thấy nhiều câu kinh của ta rồi cắt nghĩa không rõ, ngạo báng, nói nhiều điều tội lỗi, nhưng ta cũng đại từ đại bi cho nó.
Bởi nó còn mê trần, rồi nói theo câu kinh của ta: “Sắc tức thị không, không tức thị sắc, thọ tưởng hành thức”. Chúng nó nhạo báng nói rằng: Phật mê sắc đẹp. Chứ sự thật tông chỉ của nó là màu sắc là tông chỉ của hào quang, thơm tho, ngọt dịu vô cùng. Không màu sắc làm sao biến hóa các nhơn loại cùng vạn vật. Những vật chi cũng do nơi khí điển này mà nuôi hóa chúng nó, cho đến đỗi rau, cỏ, cây cối trong rừng cùng vật chất. Các thứ mọi mặt đều phải có nó là ngũ sắc hào quang để nuôi dưỡng.
Xá Lợi ơi! Con thấy chăng? Dưới thế gian, tia vàng ánh nắng chói sáng rạng ngời chiếu xuống thế gian trong góc kẹt, hoa quả rau cỏ đều hưởng ứng.
Xá Lợi Phất! Cực Lạc Quốc Độ Thành Tựu Như Thị Công Đức Trang Nghiêm
Khi ấy đức Di Đà quỳ xuống bạch với Phật Tổ: Con xin đảnh lễ Phật Tổ độ con cùng chứng minh cho con. Thì từ đây sắp tới con cố gắng công phu luyện đạo tu hành nghiêm trang tề chỉnh, để cho đức Phật độ con từ trong khoé hóc bản thể hóa thành công đức trang nghiêm.
Hựu Xá Lợi Phất! Bỉ Phật Quốc Độ Thường Tác Thiên Nhạc, Huỳnh Kim Vi Địa, Trú Dạ Lục Thời
Lúc ấy đức Di Đà đảnh lễ bạch Phật: Chúng con nhờ Phật hộ độ Khoa học Huyền bí mà đem những khí thanh bản thể của con nhóm tựu lại thành một khóm, gom các điển thanh cùng trung điển trong bản thể con, nào là ruột, gan, da, thịt, xương, máu, gom góp các thứ trong bản thể của con, biết ăn, ngủ, ỉa tại dương trần. Bộ máy ấy của thế gian, nay nhờ đức Phật dạy Khoa học Huyền bí công phu luyện đạo, ngươn khí ấy hóa vào Hà Đào Thành bộ đầu, hợp nhứt với khí tiên thiên của Phật độ chúng con.
Nay con được phép huyền diệu của Phật cứu độ con hườn hồn, tăng phước thọ. Trở nên một cái hình ảnh trong thế gian gọi là xuất hồn bay thẳng thiên đàng. Sự nhanh chóng hơn cái máy bay của thế gian tạo. Thì sự công đức trang nghiêm của con học đạo. Con nguyện từ đây cố gắng tu hành luyện đạo. Nhưng khác một điều, trong lúc luyện đạo, con nghe trong bộ đầu con rần rần, ồ ồ, cùng kêu tiếng thanh thế tí ti là thế nào? Xin Phật cho con rõ thêm?...
Vũ Thiên Mạng Đà La
Hoa Kỳ Độ Chúng Sanh
Chữ VŨ THIÊN MẠNG là: Khí điển quang hóa bông sen tại thiên đàng sắc màu rực rỡ.
Di Đà ơi! Khi con lên thiên đàng thì con thấy hoa sen sáng chói. Cốt chỉ của nó là hào quang chiếu ra muôn trượng, Phật phóng xuống thế gian để hộ độ cho những người tu hành, giúp cho Mâu Ni Châu, linh hồn được minh mẫn sáng chói.
Di Đà ơi! Ngày nay con có hào quang là điển Phật Tổ cùng ta ban hành, khi con công phu luyện đạo Pháp lý Vô Vi Khoa học Huyền bí của Phật ban hành cho những người luyện đạo. Thì điển trong bản thể của người tiếp xúc hợp với điển thiên đàng hộ độ giúp cho người có thiện tâm chánh đáng. Chớ sự công bình Phật không bỏ ai một tí nào. Có câu: “Hữu công tắc thưởng, hữu tội tắc trừng”.
Công thì giúp cho, Tội thì phạt. Cái tông chỉ của ĐÀ LA HOA là nền tảng căn bản điển quang hóa ngũ sắc hoa. Để chiếu giám cho những người có công tưởng Phật nhờ Khoa học Huyền bí hóa hào quang muôn dặm.
Thường Dĩ Thanh Đán, Các Dĩ Y Các Thành Chúng Diệu Hoa Cúng Dường Tha Phương Thập Vạn Ức Phật
Chữ CÚNG DƯỜNG THA PHƯƠNG là: Tâm chí quyết lòng theo Phật, thì điển quang thấu đến thiên đàng. Chư Phật từ trung chí thượng cùng không không đều thấu đáo.
Chữ THẬP VẠN ỨC PHẬT là: Lúc ấy chư Phật hội cộng đồng nơi Hà Đào Thành của chúng sanh luyện đạo.
Xá Lợi ơi! Con có biết chăng? Lòng của con cố ý tưởng đến ta, ta nào có bỏ. Thì lúc ấy các điển chư Phật nhóm tại bộ đầu, gọi là Hội Cộng Đồng.
Tức Dĩ Thực Thời Hườn Đáo Bổn Quốc Phạn Thực Kinh Hành
Chữ TỨC DĨ THỰC THỜI là: Trong thì giờ lúc ấy.
Chữ HƯỜN ĐÁO BỔN QUỐC là: Lúc ấy điển của chư Phật gom đến Hà Đào Thành của Trưởng Lão Xá Lợi mau chóng theo luồng điển của Xá Lợi đang công phu luyện đạo không trễ phút khắc nào. Lúc ấy luồng điển bay nhập vào hai dây thần kinh của Trưởng Lão Xá Lợi để viện trợ dưỡng khí bồi bổ cho bản thể Xá Lợi được sức khoẻ trường sanh. Còn một phần nữa dưỡng khí ấy để giúp cho linh hồn Xá Lợi được sáng suốt vui vẻ.
• Ông Tám giảng
Chúng ta đã tu chúng ta thấy rồi. Khi mà chúng ta nhập định nhắm con mắt không biết đi đâu. Đó là cái điển của đức Phật đã đến với chúng ta rồi, ban vô trong hai luồng điển đó. Sau một thời công phu thấy chúng ta không còn ở đây nữa. Thì mở mắt thấy nhẹ nhàng sung sướng vô cùng. Đó là nhận được luồng điển của đức Phật đã ban cho chúng ta.
Lúc ấy Phật gọi Xá Lợi ơi! Ngươi có biết chăng? Ngươi cùng ta là cốt giác điển quang trên Trời xuống đây, hóa sanh muôn vật. Khi ngươi bị tội đày xuống thế gian nhập vào bản thể. Cái tông chỉ hồn của Xá Lợi ngày nay ta cho làm chức phẩm là: Trưởng Lão Xá Lợi. Vì ngươi là tông chỉ của Phật trên thiên đàng. Nay ngươi được thức tánh tưởng Phật tu hành cùng những người khác giống như con là tông chỉ chung. Nếu các người ấy tưởng đến Phật. Thì Phật cũng viện trợ giúp đỡ luôn, để linh hồn về xứ Phật gọi là chốn cũ quê xưa. Điển quang đó là tông chỉ cốt giác đó con.
Xá Lợi Phất! Cực Lạc Quốc Độ. Thành Tựu Như Thị Công Đức Trang Nghiêm
Chữ XÁ LỢI PHẤT là: Phật gọi linh hồn điển quang của đức Di Đà.
Chữ CỰC LẠC QUỐC ĐỘ là: Di Đà ơi! Nay chư Phật đến Hà Đào Thành của con, giúp bản thể con được sống lâu, để hoằng hóa chúng sanh dưới thế gian này. Dày công siêng năng chừng nào, thì công đức lớn lao chừng nấy. Trước kia ta là Thích Ca Mâu Ni Phật Tổ đây cũng như ngươi vậy.
• Ông Tám giảng
Cho nên luôn luôn từ trên tới dưới chúng ta đã học. Chúng ta thấy rằng đức Phật rất bình đẳng, và mô tả rất rõ ràng. Chỉ đường đi cho chúng sanh nhưng mà chúng sanh vì trì trệ lười biếng trong mê chấp không chịu đi mà thôi. Chớ kỳ thật đức Phật rất công bằng và mở tất cả những đường lối, thậm chí vạch rõ những gì trong ta có, và chỉ đường cho ta tự đi.
Phục Thử Xá Lợi Phất! Bỉ Quốc Thường Hữu. Chủng Chủng Kỳ Diệu Tạp Sắc Chi Điểu
Chữ PHỤC THỬ XÁ LỢI PHẤT là: Đức Phật Tổ gọi Xá Lợi Di Đà con ơi! Con hiểu chưa?
CHỦNG CHỦNG KỲ DIỆU TẠP SẮC CHI ĐIỂU là: Tại đây có nhiều đóm ngũ sắc bay qua lại, gọi là Chim. Tông chỉ của nó là ngũ sắc điển quang bay qua lại trên Hà Đào Thành do nơi chất nhỏ nhỏ của óc có hơi lên, đó là điển. Ta gọi là Chúng Chim.
Bạch Hạc, Khổng Tước, Anh Võ, Xá Lợi, Ca Lăng, Tần Già, Công Mạng Chi Điểu
Nghĩa là: Xá Lợi Di Đà ơi! Ngươi có biết chăng? Nào là các thứ chim ta nói đây. Khi ngươi luyện đạo 6 chữ Khoa học của ta, lúc con bay lên thiên đàng đảnh lễ chư Phật. Nhưng con muốn không cần bay, con gọi Bạch Hạc hay là các loại nói đây. Cũng do nơi luồng điển Khoa học Di Đà biến hóa huyền diệu vô cực vô biên. Chim Bạch Hạc là loại sắc điển trắng nước màng óc hóa ra. Chim Công xanh đỏ màu sắc theo lông nó, là nước trái cật thành điển sắc xanh, còn đỏ là khí của lá gan cũng là nước điển màu đỏ. Chim Anh Võ màu vàng đậm pha sắc vàng cũng xanh mỏ đỏ, do nơi điển của lá gan chói ra. Còn chim Ca Lăng nó là một con Két hay là con Xích màu xanh mỏ đỏ hay là đen, do nơi trái cật phía bên mặt. Nước điển ấy ở nơi Hà Đào Thành, các lỗ nhỏ nào là lỗ tai, lỗ mũi, lỗ mắt, hơi điển lên tung ra Hà Đào Thành. Hơi tung ra nghe tí tí, ta gọi là Ca Lăng. Còn các chim kia cũng vậy, cũng ca hát. Còn Chim Tần Già thuộc về lá phổi khí điển xanh pha với lá gan khí điển đỏ, cùng khí điển của bao tử sắc đen. Ba thứ màu sắc này pha lẫn nhau, thành ra màu chim Tần Già, tông chỉ của các sắc màu chim.
Khi con luyện đạo, lúc hồn con bay về thiên đàng chầu Phật, con muốn chi thì nó hóa nấy. Khỏi còn lo như lúc con ở thế gian. Phải làm việc lao lực đặng có tiền mua nó cùng nuôi, cực khổ biết bao mới có nó. Còn các thứ khác mọi mặt chi chi trong thế gian đều khổ, cực nhọc, nhưng con muốn gọn gàng khỏi lo chi, thì con luyện đạo 6 chữ Khoa học của ta, muốn chi được nấy, khỏi lo giàu nghèo cực khổ, muốn chi có nấy còn mong gì nữa!...
• Ông Tám giảng
Cho nên đây cũng là phân tách về cái Khoa học Huyền bí của nội tạng. Cho nên khoa học Huyền bí mà đem ra ngoài là trật rồi. Nó chỉ ở trong ta mà thôi. Cho nên chúng ta tu biết bao nhiêu năm tháng và biết bao nhiêu kiếp. Ngày nay chúng ta mới ngộ được cái duyên tự thức và thấy rõ bên trong ta có đầy đủ. Thì chúng ta không có bận rộn và lo âu. Tôi sẽ có hay là tôi không có. Tôi sợ rằng tôi thiếu hành, nếu tôi hành là tôi có. Thì ở thế gian các bạn đi làm thì các bạn có tiền. Mà các bạn muốn về xứ Phật, các bạn hành đạo là các bạn về xứ Phật không có khó khăn. Đã phân tách rất rõ. Người đi trước đã khám phá tất cả những cái gì huyền bí trong nội tâm nội tạng của chúng ta và phân tách mổ xẻ từ li từ tí để cho chúng ta tự thức. Và thấy rõ rằng người thế gian đã mê tín mờ ảo và không tự thức để tự đi. Rốt cuộc trong ta có sẵn hết. Cho nên nếu chúng ta thanh tịnh là có hết.
Xá Lợi Di Đà ơi! Con nghe Thầy dạy con đây: Con phải cố gắng tu hành luyện đạo thì con thong thả thanh nhàn đời đời kiếp kiếp. Ta nói đây con phải tỏ lại cho các chúng sanh nghe. Ta là Phật có đủ điển quang để hóa sanh muôn vật. Còn như một người cha ở nơi dương thế, nuôi các con phải lao lực cực nhọc mới có tiền của sắm sự sản, cực cho đến già đến chết, chưa kịp chia. Rồi các con tranh của cải, cùng nhau đánh lộn. Nhiều phần không tốt đều do nơi tiền căn hậu quả tại trần làm ra. Cư trần nhiễm trần. Tội lỗi càng nhiều do tánh tham lam hung bạo sân si.
Xá Lợi Di Đà ơi! Con cùng các chúng sanh luyện đạo 6 chữ Khoa học Huyền bí của ta. Chúng sanh nào cố gắng tu luyện theo ta, thì ta giúp đỡ hỗ trợ cho các chúng sanh có công tu luyện tưởng đến ta thì của cải khỏi lo chi.
Khi con về nước thiên đàng cũng có đủ cho con. Con muốn chi có nấy. Sự tu luyện dày công của con trong 6 chữ Di Đà. Con muốn chi nó hóa nấy, còn lo chi nữa; khỏi lo tiền bạc như thế gian mà tranh giành cực nhọc.
• Ông Tám giảng
Tất cả đánh đổ sự mê tín, đánh đổ hết, phân tách rất rõ ràng một cuộc cách mạng tâm linh trở về với chơn giác, rất rõ ràng! Các bạn được nghe qua, các bạn cũng không còn sống trong ỷ lại nữa. Mà chính trách nhiệm của chính chúng ta phải hành. Chỉ có hành mới đạt, không hành thì không bao giờ có cơ hội đạt. Cái lý nào, lẽ nào cũng là ở trong động mà thôi! Nhưng mà làm sao quy về sự thanh tịnh, không động thì ánh sáng nó bừng, hào quang nó bừng trong nội tâm. Thì ngồi đâu cũng thấy an lạc, ở đâu cũng thấy sung sướng.
ĐT: Sao, có gì?
BĐ1: Dạ, kính thưa Thầy, hôm trước Thầy có dạy là buổi sáng Thầy giảng, buổi chiều tụi con họp nhau lại để mà thảo luận.
ĐT: Ừ.
BĐ1: Nhưng mà, chúng con cũng có cái bí đó, là khó thảo luận quá.
ĐT: Khó thảo luận?
BĐ1: Dạ.
ĐT: Ừ.
BĐ1: Không cách nào thảo luận nổi! Thành ra buổi chiều nay chúng con cũng không biết làm sao hơn, thì cũng chia nhau, anh em cũng tụ họp lại đây rồi.
ĐT: Ừ.
BĐ1: Thì con dành mỗi người 5 phút, nói lên cái lý do tại sao mình tu Vô Vi.
ĐT: Thì cũng được.
BĐ1:Thì cái phương thức thảo luận của tụi con thiệt là bí, không biết làm sao được.
ĐT: Cái đó cũng là thảo luận, cái đó cũng là thảo luận; từ người mà nói ra cái tiểu sử của chính mình, rồi chúng ta mới thảo luận; cho nên, thảo luận theo trình độ sẵn có; muốn vượt hơn trình độ và phê phán Kinh Di Đà để thảo luận thì không có cơ hội, phải tu hơn nữa. Cho nên, tui nói nó hơi khó, nhưng mà tui phải cố gắng đọc hết để các Bạn có cơ hội thiền, và tương lai dụng cái băng này thiền và thức theo giai đoạn; khi nó mở tới đó mình không có bở ngỡ nữa; những màu sắc xuất hiện đó chúng ta không có bỡ ngỡ nữa; thì trong cái cơ duyên này tôi mới xin bên trên chiếu điển xuống để hổ trợ cho tui đọc qua văn tự của Ngài, nhưng mà chính điển của Ngài.
Cho nên, trình độ các Bạn tương lai và các nơi Bạn đạo ở tương lai muốn biết kinh A Di Đà, mở băng nghe coi thử trình độ điển của mình tới đâu, và mình tiếp thu vào đâu, và đức Di Đà ứng hiện ở trong tâm ta ở chỗ nào! Thì rồi đây sẽ tiếp tục đọc cho hết ở nay mai, và sau đó nó sẽ hoàn tất cuốn kinh A Di Đà, mà chính hồi nào tới giờ tui chưa đọc, vì tôi đọc ra sợ những người tu sơ sơ rồi chán nản nó.
Nhưng mà các Bạn bây giờ có tâm, có một số người cũng đã có điển rồi, nghe nó; và khắp năm châu cũng có một số Bạn quý nó và muốn hiểu nó; cho nên, đã hiểu một phần điển qua bao nhiêu cách thức; tôi đã tìm đủ cách thức và đưa các Bạn tới chỗ hiểu điển, và tự thức luồng điển của chính mình, và xuất phát luồng điển của mình giao cảm với thanh giới để học tận chân lý sẵn có của Tam Cõi.
Nhưng mà đủ mọi cách để điều độ, bởi vì hoàn cảnh của mọi người đều khác nhau. Mấy chục người này chớ không phải dễ dạy: mỗi người một cái tri kiến khác nhau, người mới hé hở, mà người chưa mở cũng có nữa, trong đó phải dạy; mà mọi người được hưởng một chút của trình độ của họ. Họ cố gắng ngoi lên để hưởng một chút thanh quang của đức Di Đà hướng độ. Thành ra, không nhiều thì ít cũng có cái phần nhẹ ở bên trong tâm.
Thì cái Khóa Học không phải dễ dạy mà lộn xộn như thế này; người ta dạy phải có trình độ, nhưng ở đây bất cứ trình độ nào cũng có thể tìm cách nhét vô cho nó, không nhiều thì ít trước khi mãn khóa. Thì lúc đó các Bạn về nhà, các Bạn dòm người đời nó khác hẳn rồi; học ở đây rồi về dòm người đời, và người đời nói chuyện với chúng ta, nó khác xa lắm! Mình cảm thấy khác xa; lúc đó mình mới thấy: “À, trong cái giờ học tôi lại không chứa được,” lúc đó mình mới nhìn nhận trình độ mình còn kém. Chớ cái hiểu biết của mình có chút xíu à; không có tới được, vì mình chưa thả lỏng, mình chưa quy “Không” thì chưa thâu nhận được trọn vẹn; nhưng cũng một phần là may mắn nhất. Trên trường đời này đã biết bao nhiêu người đã biết được điển giới? có bao nhiêu người đã hiểu được cảnh giải thoát và đặt vấn đề tương lai cho ta? Không có bao nhiêu người! Cho nên, các Bạn là may mắn nhất mà trực tiếp trực diện với tôi, và tôi cũng may mắn nhất được bề trên chiếu thanh quang xuống qua tôi chuyển cho các Bạn.
Cho nên, một mình tôi mà đọc cái này chắc cũng mệt; đọc đây, nói chuyện lẻo lẻo, muốn nói gì nói, nhưng mà chút nữa lên kia là nó phải mệt rồi, cúp rồi là cái xác phải mệt. Cái xác bị giới hạn với sáu mươi mấy tuổi, không phải tuổi trẻ. Nhưng mà tuổi trẻ lên làm cái này cũng mệt, nếu mà không có điển của bề trên chiếu cho cũng cảm thấy mệt; cho nên, cái phần điển đó, nó chiếu ngay Hà Đào Thành.
Cho nên, các Bạn cứ việc nói đạo đi, không sao! Biết được bao nhiêu nói bao nhiêu; bề trên chiếu cho các Bạn rồi sẽ nói. Cho nên, tôi nói này là mở đường cho ngày mai các Bạn sẽ nói; cứ nói đại, rồi nó sẽ mở; các Bạn tưởng bề trên, tưởng đấng Di Đà, mỗi đêm các Bạn niệm Di Đà thì Ngài luôn luôn bên bạn. Bạn cứ thành tâm nói và tâm chúng ta bất vụ lợi, Tâm chúng ta là tâm hướng độ chúng sanh, thì tự nhiên luồng điển nó chuyển cho các Bạn thao thao bất tuyệt.
Các Bạn sẽ nói chuyện hay hơn tui, tui lớn tuổi rồi; giới hạn sức lực, đâu có phải trẻ như các Bạn, đủ sức lực, hùng dung! Rồi đây các Bạn cứ thử, thử thét rồi năm này tháng kia, nó còn giỏi hơn ông Tám rồi: Ông Tám lúc đó nói còn lôi thôi; thấy rõ không? Đó. Cho nên bề trên luôn luôn hướng độ, luôn luôn ban ơn, luôn luôn gần các Bạn và không có xa các bạn. Cho nên, các Bạn đừng kỳ thị các Bạn và đừng sợ một cái gì! tất cả mọi người là ta. Các Bạn ngồi trước một triệu người các Bạn nghĩ có một người thôi. “Tôi không cần nói cho một triệu người, tôi nói một ông đó nghe, thì tất cả phải nghe, bởi vì một thứ, một khuôn, không có sao hết!” Thì tự nhiên các Bạn nói được và độ tha được, chớ đừng sợ sệt, đừng nói mình yếu hèn, mình tu không ra gì.
Mình không xài, ông Trời không cho. Các Bạn có xe hơi mà các Bạn không xài thì mấy trạm xăng không có bán xăng cho các bạn! Mà ai cho? Tiền của ai cho? Tiền của ông Trời cho, Kim Mẫu mà, mẹ cho, mẹ cho tiền! Thấy không? Mình đi mua xăng, xăng của Mẹ chớ ai! Của đất, thấy không? Mà sự sáng suốt của ông Trời cho; Cha Trời Mẹ Đất đã ban cho mình, mình dùng trong cái lẽ phải, không có dùng bậy, thì lúc nào các Bạn cũng dùng được hết.
Đừng có nói “Ông Tám tu mấy chục năm!” Chưa chắc gì tui hơn các Bạn được; nhiều Bạn tu cả nghìn năm mà không có nói ra. Cái tâm người ta hiểu hết, người ta không có nói; rồi làm sao, Ông Tám làm sao giỏi hơn được; thấy không? Cho nên, cái chuyện tu nó là vô cùng. Cho nên, chúng ta chỉ lo tự tư, tự tiến, tự giải, tự mở, không nên chấp người khác, và không nên kỳ thị người khác; bằng lòng học nơi người khác thì các Bạn ở đâu cũng là thuyết pháp được hết.
Bạn thuyết pháp để Bạn học đạo mà; thấy không? Đâu phải Bạn thuyết pháp Bạn cho người ta đâu! Nhờ người ta ngồi đối diện với các Bạn, các Bạn mới lấy lý này lẽ nọ phân tách cho mọi người cảm thông, thì Bạn cảm thông trước họ rồi; Bạn học trước họ chớ gì; thấy không? Nhờ họ, chúng ta học. Cho nên, Bạn đạo là đúng hơn, chúng ta là đồng như nhau: Huynh đệ tỷ muội trong nhà đầm ấm học hỏi trong tinh thần xây dựng và cởi mở.
Thì lúc đó các Bạn thanh tịnh rồi, các Bạn thiếu gì chuyện hỏi; hỏi móc cũng được, mở cũng được, mà tâm các Bạn là độ, nó khác đi! Bạn phá đi, nhưng mà Bạn độ. Cho nên, ông Trời Ổng phá chúng ta; thấy không? Ổng cho cái bão nè, cái bão gì sắp đến là Ổng phá chúng ta lo âu hết sức, nhưng mà Ổng độ: Nó nói “Cái bão sắp tới rồi, nhà sẽ sập, tiêu tan đồ, vợ con mất rồi; tôi đi đâu?” Lúc đó nó mới nghĩ đến chuyện tu! Ổng độ nó đó.
Nắng thiệt nắng, mưa thiệt mưa, tuyết thiệt lạnh; thiếu thốn cho nó thiệt thiếu thốn, dư giả cho nó thiệt dư giả đi, rồi coi nó thức tâm không? Nó dư giả tiền bạc mà nó mang bệnh, nó trị không được, nó mới nhớ ông Trời; “Ttền bạc tôi làm, bất lực rồi! Ông Trời mới là mạnh!” Thấy không? Tất cả những cái hành vi gì mà ông Trời làm đều độ chúng sanh. Khi chúng ta thuyết pháp, chúng ta phải hiểu cái này.
Những lời gay gắt, những lời hòa ái tương thân, những chỗ tận độ, mà những chỗ chúng ta cũng tận kính, để thiên hạ tiến, thì việc làm đó hữu ích, ta làm; thấy chưa? Cho nên, cái thuyết pháp không có khó khan. Vì người đời không chịu mở trí, không chịu tự thức, không chịu trở về vị trí của chính mình mà thôi, thì thấy cái đó là khó khan; chớ kì thật không phải khó khăn.
Cho nên, tôi kêu gọi sự thanh tịnh tu thiền; rồi lúc Bạn nói, cứ nói thật, “Tôi có bao nhiêu, nói bao nhiêu, rồi một chặp nó mở; mà cái bao nhiêu của Bạn có, Bạn không nói; Bạn nói cái của người ta thì nó kẹt; thấy không? Cái đà đang tiến của Bạn, Bạn cứ nói thì nó mở ra; mà Bạn lấy của người ta về nói là nó trật rồi; rồi nói “Đức Phật nói vậy, vậy,” rồi cái câu đó cái nó quên mất à! Rồi không biết nói làm sao, trật lất hết!
Bây giờ nói chuyện của tôi đi: “Tôi tu nó như vậy, như vậy đó; tôi làm như vậy, như vậy đó; trước kia tôi như vậy đó, bây giờ tôi công phu tôi được khỏe như vậy, tinh tấn như vậy;” rồi người ta thấy: “À! thằng này nó không có ăn học nhiều mà nó biết được nhiều chuyện hữu ích! Cái pháp này hay;” người ta bắt chước người ta học, vì người ta muốn tiến hơn. Cái mình được bao nhiêu, mình nói cho họ bấy nhiêu là các Bạn có thành tâm truyền pháp cho người khác.
Còn các Bạn lấy tùm lum, các Bạn nói thiếu thực tế, xa thực tế, là không được; “Tôi nói cái gì tôi đã làm, tôi đã hành, tôi đã đi.” Cho nên, những người truyền đạo cho người mới tu, nói chuyện sức khỏe trước; “Trước kia tôi làm sao, bây giờ tôi làm sao, tôi làm sao được khỏe và vui, gia đình tôi được an,” bấy nhiêu đó đủ rồi; đủ độ người ta bước vào cái thềm đạo pháp, và người ta là người tự đi. Mình không có khả năng bao trùm họ, nhưng họ chính là người tự đi; rồi tương lai họ sẽ hộ độ cho mình, biết đâu chừng người ta hay hơn mình; tu một ngày nhiều khi người ta hay hơn mình.
Tiền kiếp người ta tu nhiều, nay người ta tu một ngày là người ta đắc đạo; mà mình tu bao nhiêu năm nghĩa là chưa thấy gì hết, tại vì mình lãi nhãi quá nhiều, nói chuyện người ta quá nhiều, mà chuyện mình không chịu moi ra mà phơi bày giữa Trời Phật để sửa chữa mà tiến hóa. Thành ra mình cứ lấy lý thuyết người khác nói cho hay, ru ngủ mà thực hành mình không có. Mạo diện không có khai quang, làm sao tận độ chúng sanh được? Cho nên, “Vô Vi là thực hành chớ không giành đạo!” Nhớ cái câu này!
BĐ1: Cám ơn Thầy! Hôm nay thì cũng tới giờ; bởi vậy các anh em, Quý Vị nếu có cái gì cần hỏi gì Thầy đó, thì để vào cái dịp khác.
ĐT: Cần gì hỏi không? Không thì mai tui xách batoon tới tôi hỏi (cười); không ai hỏi, ha?
BĐ1: Tôi nghĩ là Quý Vị cũng nên tôn trọng cái giờ giấc chút xíu.
ĐT: Bởi vì ruột gan của Quý Vị moi ra hết rồi; tiểu sử của mọi ngày moi ra hết rồi, không có chuyện nói nữa; nhưng mà lấy cái điển để nói, nhìn người ta rồi nói; ngày mai sẽ có chuyện nói.
BĐ2: Thưa Thầy, có cô này trốn không chịu nói.
ĐT: Ừ.
BĐ3: Đâu có trốn đâu Anh , cái này trách nhiệm mà!
ĐT: Mai đề cổ phải nói chớ
BĐ3: Dạ, con trong nhà bếp.
ĐT: Trong nhà bếp, đạo ở trong nhà bếp mà không biết nói.
BĐ3: Dạ, mai con sẽ nói.
ĐT: Rồi bây giờ nói đạo trong nhà bếp, nói tui nghe coi! Hả? trong nhà bếp làm cái gì? làm cái gì, nấu cái gì? nói nghe coi. Nấu cái gì?
BĐ3: Dạ, Thầy hỏi hôm nay hả?
ĐT: Ờ.
BĐ3: Dạ, hôm nay Chị Yến, Chị nấu súp.
ĐT: Nấu súp.
BĐ3: Dạ.
ĐT: Nấu cái gì với cái gì, nói nghe coi?
BĐ3: Nấu cà rốt, khoai tây với lại nui.
ĐT: Vậy hả?
BĐ3: Dạ.
ĐT: Cà rốt, khoai tây, nui
BĐ3:…….
ĐT:……..là cái gì?
BĐ3: Tức là mướp đó.
ĐT: Cái mướp hả?
BĐ3: Dạ.
ĐT: Mướp.
BĐ3: Dạ.
ĐT: Thấy không?
BĐ: Có nấm đông cô.
ĐT: Ờ, mà có thấy đạo trong đó không?
BĐ3: Dạ, con…
ĐT: Cái gì là đạo? Hạnh hy sinh của vạn linh.
BĐ3: Dạ.
ĐT: Cho bạn đạo được ấm êm nghe đạo, nui nó cũng hy sinh nữa, Chị thấy không: lúa, nó mọc lên cây lúa, cái hạnh hy sinh của nó nghĩa là khắp trần gian phải bái phục; thấy không? Ca rôt cũng vậy; chịu mọi điều khổ nhục mà bằng lòng nhẫn hòa kết thành một vật hy sinh để độ tha. Cho nên, mọi người đã hưởng và đi trong đường đạo. Cho nên, đêm nay chúng ta có tu chúng ta phải cầu nguyện cho vạn linh đồng tiến hóa trong tinh thần cứu độ từ bi bác ái của buổi cháo nui; thấy không?
BĐ3: Dạ.
ĐT: Hạnh hy sinh ở trong đó, tại sao không nói đạo; đạo trong nhà bếp.
BĐ3: Dạ.
ĐT: Đạo đâu phải chỗ này, trong nhà bếp có đạo; thấy không?
BĐ3: Con xin cám ơn Thầy đã mở trí cho con.
ĐT: Ừ, (cười) muốn sai là tui làm; không có cái gì khó khăn.
[kết thúc ID# 19860105Q2]