[bắt đầu ID# 19860104Q6]
Khóa Huấn Luyện Kinh A Di Đà - Cuốn 12B
.....
Rồi trong khối bộ đầu có một cái lỗ tại mỏ ác gọi là Đề Hoàn.
Chữ NHƠN ĐẲNG là một chỗ ấy. Cái khối hay là cái chất của Cha Mẹ, phụ tinh mẫu huyết cấu tạo khởi đầu nan, ví như cái hột trống của trứng gà trứng vịt tại nơi tròng đỏ. Chỗ ấy luyện đạo nếu được Huệ rồi xuất Hồn đi ngay đó. Đó là thế gian hóa thiên đàng. Còn ngay chỗ tập trung trước trán của ta, có một cái đường rạn nứt. Ngay đấy có một cái lỗ nhỏ bằng hột cát. Tại đấy có một cái ổ váng nhện bằng sợi gân nhỏ như sợi tóc làm ra, là tông chỉ của Cha Mẹ ráp thành bộ xương gọi là dương gian hóa thiên đàng.
Vô Lượng Chư Thiên,
Đại Chúng Cu
Chữ VÔ LƯỢNG CHƯ THIÊN có nghĩa là: Hết thảy các đẳng chúng sanh tại đây đã có phẩm giá được làm việc cho Phật, cho nên ta mừng. Trước mặt đây chúng bây là một vị A La Hán. Ngày giờ đến đây sẽ theo gót ta mà làm việc cho Phật.
Chữ ĐẠI CHÚNG CU có nghĩa là: Phật kêu tất cả chúng sanh phải biết người ngồi đây là Di Đà dạy biểu chúng ngươi về 6 chữ Khoa học Huyền bí của Phật, tục gọi là Phật Di Đà, làm nghề Khoa học đó mà thành Phật, nay truyền lại cho bây. Chúng sanh hiểu biết chưa?... Chớ thật nó là Trưởng Lão Xá Lợi, là nhờ nó luyện phép của ta mà được chức phẩm ấy.
Nhĩ Thời Phật Cáo
Trưởng Lão Xá Lợi Phất
Chữ NHĨ THỜI PHẬT CÁO là: Lỗ tai nghe ngày giờ này, Phật gọi là Trưởng Lão Xá Lợi.
Chữ TRƯỞNG LÃO XÁ LỢI có nghĩa là: Tu già dặn gọi Trưởng Lão, mới có Mâu Ni Châu, chói lọi hào quang lâu năm rồi.
Chữ XÁ LỢI là: Phật giúp cho theo luồng điển cái, cũng có nghĩa là NHƯ LAI.
Chữ XÁ là bỏ cho, chữ LỢI là Mâu Ni Châu.
Lúc ấy Phật Tổ gọi: Trưởng Lão Xá Lợi ơi! Từ đây con được gọi là: Di Đà Phật, là làm nghề Khoa học, 6 chữ mà thành Phật. Khi con nhập Niết Bàn, ta phải cho con hay, trước mắt chúng sanh nó cũng tùng quyền theo con để làm việc, là khi con nhập Niết Bàn về Tây Phương làm việc với hàng chư Phật. Hiện nay ta gọi ngươi là Xá Lợi.
Tùng Thị Tây Phương
Quá Thập Vạn Ức Phật Độ
Chữ TÙNG THỊ TÂY PHƯƠNG nghĩa là: Phật cho Xá Lợi được Lục Huệ. Khi Trưởng Lão Xá Lợi Phất muốn gọi ta điều chi, cùng các hàng chư Phật trên trung thiên cùng thiên không, tức thì có điển trên thiên cung giáng xuống để giáo huấn con cùng độ con cho khỏi tai nạn.
• Ông Tám giảng
Cho nên chúng ta tu có luồng điển ở bộ đầu và khai thông xuất ra được rồi, thì các bạn không xa lạ gì trong ba cõi hết. Đâu nhắc thì mình đến liền. Cho nên từ xưa đến nay con người đâu có khả năng đó, mà những người tu Pháp lý có khả năng như vậy. Nhưng mà phải nhiều ngày nhiều giờ khai ba từng, thượng trung hạ trong cái thể xác này. Rồi trụ trên bộ đầu, rồi mới thừa tiếp ba từng bên trên đi lên. Thì lúc đó động đâu thì mình mở đó, nhắc đâu thì mình đến đó. Mà các bạn trở về đại định rồi. Thì các bạn thấy rằng các cuộc họp nào ở đâu các bạn tới trong nháy mắt không có xa.
Cho nên cái câu chuyện mà muốn làm giáo chủ tại thế gian nó không phải khó khăn. Nó có thể nói hé một chút thiên cơ là mọi người theo, mà theo để làm gì? Những vị đã xuống đây nói về thiên cơ rốt cuộc đạt được những cái gì? Không đạt được cái gì hết. Gieo cho một đống người theo tu trong tin tưởng và chờ ngày hồi sinh trở lại mà thôi. Rốt cuộc rồi chết dần chết mòn mà không thấy đạo. Cái đó là cái chuyện trì trệ! Còn đây chúng ta đã nắm cái kỹ thuật tu học và rõ cái nguyên ý của Nam Mô A Di Đà Phật thì mỗi bạn có thể trở về cái chuyên môn sẵn có mà đức Di Đà đã thành công.
Những vị đã đi trước đã thành công mà các bạn cũng trở về với nghề chuyên môn đó thì các bạn đi tới đích, kể cả kỹ thuật là cái pháp. Chớ từ xưa những vị giáo chủ giáng lâm xuống thế gian nói thì nghe hay lắm nhưng mà ai hành được! Không có cơ hội cho người ta hành. Không có cái pháp nào mà chỉ cho người ta hành tỉ mỉ từ tâm lẫn thân.
Cho nên ngày hôm nay chúng ta đạt được tỉ mỉ từ tâm lẫn thân, để tự hành và tự phán xét, tự thấy rõ sự sai lầm của chính mình mới có cơ hội ăn năn sám hối. Còn hồi xưa kia là nhiều người, người ta đi tới chùa, người ta ăn năn sám hối, mà ăn năn sám hối cho có chừng... Tôi đọc cho có chừng, nhưng mà ngày mai tôi cũng tái phạm nữa! Còn tại sao tu Pháp lý nó không tái phạm được! Vì tần số nó đã đi lên rồi, nó thay đổi bên trong, tần số điển quang mê chấp nó không còn nữa thì nó không cần thiết làm. Bởi vì nó dòm nó hiểu rồi, nó quán thông rồi, nó không có bị lệ thuộc. Bị lệ thuộc nó mới sai, còn nó quán thông nó đâu có bị sai. Cho nên các bạn định rồi, là các bạn không có bị sai, mà thiếu định thì bị. Cho nên nhiều người tu cái Pháp lý đã dặn kỹ. Thiêng liêng giáng lâm thây kệ họ. Mình có pháp tu lo tu. Mà đi theo quỳ lạy rồi theo o bế đồ này kia kia nọ, rồi nhập vô trong đó. Rốt cuộc rồi mất, không thiền được.
Còn cái pháp thiền này, mình cứ giữ mình thiền. Mình ảnh hưởng, mình học khá thì mình có thể giúp cho ba cõi, chớ không phải là mình lệ thuộc ở trong ba cõi. Cho nên cố gắng tu và không có lệ thuộc. Cho nên từ đức Phật Di Đà rồi tiến tới Xá Lợi là gì? Là điểm linh quang chớ có gì! Các bạn tu ở đây, các bạn cũng hiểu được Thượng Đế Giảng Chơn Lý cũng thấy rõ bạn là một điểm linh quang chiết từ Thượng Đế mà ra! Rồi bây giờ có phải quy nguyên trở về điểm linh quang không? Lúc đó là nhẹ nhõm rồi! Nó sáng chói vô cùng, muốn đi đến đâu đi, ai nhắc là mình tới... Mình cứu người ta mình không có kể công, liền liền mà không có kể công! Mới thật sự là Phật tâm.
Cho nên cứ việc hành đi! Nên nhớ, cái tâm các bạn là cái điển tâm. Tâm của con người Vô Vi không phải phàm tâm! Không phải tâm của những người mà làm việc ở thế gian đâu! Không phải cái tâm đó. Trung tim bộ đầu mới là cái chơn tâm của người tu Vô Vi. Đó, nó mới liên hệ với cái hào quang của đức Phật. Mình tưởng tới Ngài thì mình thấy ngay trên đầu mình chớ không có đi đâu hết. Thì tất cả những cái gì Ngài chuyển cho chúng ta tiến tới trong sự sáng suốt hóa độ quần sanh bất cứ nơi nào và không có run rẩy trong nội tâm nữa! Lúc nào cũng sáng suốt vì sự ứng chiếu liên tục, thanh sạch, chớ không có phải là cũng như là ông lên bà xuống, hành hạ người ta rồi không đưa người ta đi đến đâu.
Cho nên các bạn phải hiểu Vô Vi có nhiều cuốn băng. Ông này xuống xưng Thượng Đế. Ông nọ xuống xưng Thượng Đế. Ông này xưng Lão Sư, nhưng mà tôi đã minh luận rõ ràng. Chúng ta có pháp cứ tu, không phải những vị đó làm gì cho chúng ta được. Và chúng ta sẽ hành triển và khai mở lên thì tất cả sẽ hoan hô chúng ta. Chưa chắc gì họ đi cao hơn những người có công tu của Vô Vi.
Cho nên phải hiểu rõ cái này mà thực hành và tự phá mê chấp, không nên tạo cái mê! Tưởng là ông Trời xuống khen tôi, tôi mừng! Không được! Ổng khen là ổng hại. Ổng ban ổng cũng hại nữa! Mà mình hành là mình được! Phải nhớ chỗ này! Ổng cho, Cha cho cái này là con khổ suốt cả mấy kiếp chưa xong.
À! Cũng như bây giờ những người nhà quê, mà tới đây tôi cho cái máy, biết đường nào rờ? thấy không! Ông Trời, ổng tinh vi hơn người thế gian. Ổng cho một cái chúng ta không biết đường nào rờ. Mấy năm mới rờ xong cái máy đó! Cái đó còn khổ nữa! Ta hành để ta tháo gỡ cái ngiệp chướng trong nội tâm của chúng ta để chúng ta tiến, thì chúng ta mới thấy giá trị của Phật. Chúng ta mới thấy giá trị của người Cha kính yêu, chớ kỹ thuật ở trên đó nó cao lắm, nó không phải như ở đây đâu! Ở đây luận xét trí phàm không có chỗ chứa. Chớ trên kia người ta nháy mắt là người ta hiểu hết rồi. Người ta cho mình một cái mình chết rồi, mình không biết đường nào mở đâu.
Cho nên, hành để đi tới mới có dịp mở, mà ôm lấy cái đó không có làm gì mở. Cũng như bây giờ mấy ông Phật mà đốt chết cho bạn cái hột Xá Lợi, bạn cứ đem cái hột Xá Lợi bạn thờ, bạn có biết cái giá trị của Xá Lợi là cái gì? Một sự dày công của người hành đạo nó mới có cái đó, nuôi dưỡng được cái tinh khí thần, lúc đốt nó mới có cái đó. Rồi mình có làm cái đó không? Có ích gì cho mình không? Để thờ!... Để làm gì? Nhờ sự phù hộ!... Té ra mình học cái tánh tăm tối và lợi dụng, trí tuệ càng ngày càng thấp kém và không khai triển. Làm con ma chớ làm cái gì! Thờ ông Phật mà mình thành con ma. Thì thờ làm chi! Phải không? Mà tôi biết được ông Phật mà tôi hành như ông Phật. Tôi thành ông Phật thì tôi nên hành! Chớ, tôi thờ ông Phật mà tôi thành con ma thì tôi thờ để làm gì! Tự nhiên tôi là con ma rồi, mà tôi thờ ông Phật mà tôi thành con ma, tôi không làm như vậy! Bởi tôi ỷ lại mà, cái gì cũng sai ông Phật làm, tôi không làm! Tôi thiếu tiền thiếu bạc xin Phật cho con chút tiền để qua ngày. Thì tôi đâu cần làm, thì tôi làm sao tôi phát triển.
Cho nên mình tu cái này là đại phước. Tự cởi mở những sự rối ren của nội tâm và rốt cuộc mình gom tụ luồng điển Xá Lợi của mình để đi về với Phật, nhanh nhẹn vô cùng, nói là chúng ta tới, khỏi phiền hà, cho nên người tu Vô Vi giúp đỡ ai không có kể công, làm là làm, giúp là giúp. Bởi vì nó biết nó sống trọn lành với chính nó. Nó có tất cả những cái gì nó có thể có, thì nó chỉ ban bố mà thôi! Cho nên các bạn tu cái pháp này, phải nhớ rằng tự tu tự tiến thì Bề Trên sẵn sàng ân độ, đức Phật tánh chất đó. Chúng ta tưởng Ngài là chúng ta trở về tự tu tự tiến, chắc chắn là Ngài độ chúng ta và không có bỏ chúng ta.
Hữu Thế Giới
Danh Viết Cực Lạc
Nghĩa là: Xá Lợi ơi! Trên thiên đàng gọi là chốn Cực Lạc vui vẻ vô cùng, mỗi mỗi đều có cơ sở.
Chữ HỮU THẾ GIỚI nghĩa là: Cơ Sở trên Trời.
Chữ DANH VIẾT nghĩa là: Mỗi chỗ nào cũng có Phật Tiên làm việc điển. Tuy là ngồi thong thả, chớ để sai khiến điển quang làm việc, còn mấy vị Phật thì cai quản mấy luồng điển, biến hóa vô song, sanh sanh hóa hóa vạn vật.
Chữ CỰC LẠC là siêng năng vui vẻ làm việc trong cơ sở.
Kỳ Độ Hữu Phật Hiệu A Di Đà
Chữ KỲ ĐỘ nghĩa là: Lúc nào cũng có Phật, phẩm nhỏ tùng phẩm lớn, tuân lệnh chăm chỉ làm việc.
HỮU PHẬT nghĩa là: Mỗi phẩm cũng đều là Phật, thì nhờ điển 6 chữ Di Đà Khoa học của ta.
• Ông Tám giảng
Chúng ta tu rồi, chúng ta thấy rõ cái trật tự. Trước kia chúng ta tranh chấp, lấy cái tâm phàm làm trật tự. Mỗi một việc cằn nhằn, la lô um sùm, mà việc thì chỉ nhích có một chút thôi. Cái bàn nhích có một chút mà nói đủ thứ hết, người ta cũng chưa chịu làm. Còn cái phần điển nó khác. Khi các bạn ngồi đó mà tâm các bạn tưởng thì nó đã làm việc rồi, cái luồng điển ở trên bộ đầu. Cho nên những người tu có điển, có căn tu nó rút cái bộ đầu. Nó rút rõ ràng như vậy, nó rút rồi lên điêu luyện, điêu luyện rồi thừa tiếp bên trên quy không. Lúc đó muốn làm cái gì thì chuyển một chút là rồi. Công việc xong trong nháy mắt. Cho nên những việc chuẩn y hay là giúp đỡ người nào, hứa một tiếng là nó làm rồi. Nhưng mà nhiều khi nó sẽ xảy ra xuống thế gian 5, 6 tháng có khi 5, 6 năm nó mới xảy ra. Vì quá nhẹ, trên đó ta quyết định một chút thì ở dưới này lâu lắm mới thành tựu.
Những cái cơ biến chuyển từ ngày tôi ra đây, tới Manila tôi có làm 4 câu thơ bằng Ăng Lê mà thế giới sẽ thay đổi, chuyển về thiên cơ thay đổi, thời tiết này kia kia nọ. Bốn câu thơ đó, tới ngày nay mới thấy rõ chút đỉnh, thay đổi động đất đồ này kia kia nọ, mà bao nhiêu năm trước, 1978 tôi ra, tôi giảng ở cái chỗ đó, là cũng một thiền đường của người tổ chức về quốc tế. Những người du lịch tới đó chơi và học thiền theo cái kiểu mới. Trước khi thiền thì nhảy disco một chập rồi mới vô ngồi thiền cho khỏe. Cái lề lối của họ như vậy, rồi họ mời tôi giảng. Tôi giảng, tôi có viết ra 4 câu thơ như đã in trong cuốn sách meditation (thiền).
Nhưng mà mọi chuyện của Bên Trên chúng ta thấy như vậy. Nhiều người đem cái thiên cơ xuống nói, chỗ này sập, chỗ kia hư, chỗ nọ tiêu, nhưng mà không có ngày giờ, nói không đúng, không thể nào đúng, tính không được. Cho nên, Bên Trên làm gì cũng mau lẹ, cái giới đó nó thanh nhẹ, làm gì nó cũng mau lẹ. Cho nên ngày hôm nay tiến triển tới computer, máy điện não. Bấm một cái là nó biết rồi. Nó biết dân số người nào, tánh tình sao nó ghi vô đó hết rồi, mà cũng còn chậm hơn trên kia. Đó, cho nên chúng ta tu về điển giới mới kịp thời trở về cái siêu văn minh của Thượng Đế ở kỳ tới.
Kim Hiện Tại Thuyết Pháp
Chữ KIM là loại Ngũ Sắc vàng cũng gọi là Ngũ Hành. Theo khoa học, nó là năm thứ đèn của năm Tạng, hóa ra điển quang. Đó là huyền diệu của ta để cho chúng ngươi sai khiến.
Chữ THUYẾT PHÁP là tông chỉ nguồn cội nguyên chất của điển. Khi khoa học của ta chế tạo, thì trở thành ra thứ hào quang chớp nhoáng vô cực vô biên. Những phẩm làm việc muốn chi được nấy, gọi là Khoa học Huyền bí Pháp của Phật, để sanh sanh hóa hóa vạn vật biến hóa vô cực vô biên, ngày giờ phút khắc làm việc. Các phẩm Phật nhờ điển này có dưỡng khí trường sanh, lúc thâu phóng hơi ra vào thì sống kiếp kiếp đời đời, lo chi đói cơm khát nước, lo chi chết chóc, lo chi quần áo mũ nón đều sẵn có đủ cho các phẩm, lo chi là nghèo giàu như dưới thế gian mà phải cực lòng đổ mồ hôi xót con mắt, đó là phép của Phật.
Xá Lợi Phất! Bỉ Độ Hà Cố
Danh Vị Cực Lạc
Lúc ấy Trưởng Lão Xá Lợi Phất quỳ đảnh lễ Phật Tổ, bạch Phật Tổ.
Chữ XÁ LỢI PHẤT có nghĩa là :
Chữ XÁ Là bỏ hay là cho.
Chữ LỢI Là Như Lai.
Chữ PHẤT Là Gió, Điển, Lửa.
Chữ BỈ ĐỘ Là trao đưa.
Chữ HÀ CỐ Là nguyên chất, gốc gác của điển
Chữ DANH VỊ CỰC LẠC là: Trên thiên đàng thì dùng hai luồng điển cái nóng và lạnh để chiếu xuống thế gian, mỗi mỗi đều có đo lường phân tích lực lượng của điển, làm cho thong thả vui vẻ, để nuôi những chúng sanh bầu trời thế giới các đẳng nhơn vật. Nào là vi trùng, bò bay, máy cựa, cũng nhờ điển này làm căn bản tông chỉ của nó.
Xá Lợi ơi! Con có hiểu chưa? Ta chỉ rành rẽ đó, thì chốn thiên đàng gọi là Cực Lạc, có nghĩa là: Điển này chạy thấu đáo bao trùm Trời Phật, mỗi mỗi đều hộ độ, cho đến ngọn rau cây cỏ cũng nhờ điển này, gọi là chốn Cực Lạc là bao trùm vui vẻ, các chỗ cùng cơ sở hễ gặp điển này đều hưởng sự sanh sống vui vẻ gọi là Cực Lạc.
• Ông Tám giảng
Cho nên chúng ta những bạn đạo Vô Vi, những người tu nhẹ, xuất đi nhẹ rồi, ra cây bông cũng muốn đứng nói chuyện với nó, vì sự reo mừng của nó. Cọng cỏ cây hoa cũng reo mừng, mà có thể nói một vài câu cho nó nghe được. Chuyển điển cho nó, cho nên những bạn cứ thử, bạn trồng một cây bông ở trong gia đình. Mỗi ngày bạn thiền rồi, bạn lấy cái tay bạn vuốt nó thôi. Một cây bạn vuốt, một cây bạn không ngó nghĩ tới nó. Thì mỗi cuối tháng bạn thấy cái cây mà bàn tay của bạn được vuốt vô nó khác, nó tươi nhiều lắm. Lúc đó các bạn mới chứng minh, các bạn mới thấy điển là cái gì, giá trị của điển là thế nào.
Kỳ Quốc Chúng Sanh
Chữ KỲ QUỐC là bao trùm một nước từ âm phủ, thế gian cho đến thiên đàng, làm việc thông dụng cũng nhờ hai luồng điển cái của Hắc Bì Phật, rồi cũng nhờ Thích Ca Mâu Ni hậu tổ, cùng hàng chư Phật mỗi mỗi làm việc bao la thế giới, lúc sanh hóa, lúc nuôi dưỡng gọi là Kỳ Quốc Chúng Sanh.
Vô Hữu Chúng Khổ, Đản Thọ Chư Lạc
Chữ VÔ HỮU CHÚNG KHỔ nghĩa là: Sự sinh sống vui vẻ quên cực khổ.
Chữ ĐẢN THỌ CHƯ LẠC nghĩa là: Mỗi mỗi loại nào cũng vui vẻ, nhờ sự hưởng khí trường sanh của ta, các nẻo đều có điển trường sanh đem tới viện trợ cho chúng nó từ nhơn vật cho đến côn trùng vạn vật cùng rau cỏ cũng hưởng khí trường sanh của ta, thì nó được vui vẻ. Vui vẻ là quên sầu não, lo buồn, quên cực khổ.
Cố Danh Cực Lạc
Xá Lợi ơi! Chữ CỰC LẠC là sự sống vui vẻ tươi tắn của nó.
Hựu Xá Lợi Phất!
Cực Lạc Quốc Độ
HỰU XÁ LỢI PHẤT nghĩa là: Chữ HỰU là hơn nữa, XÁ LỢI là điển lửa Mâu Ni Châu hay là Như Lai. Tông chỉ cốt giác làm ra sự vui vẻ gọi là xứ Cực Lạc.
Chữ QUỐC ĐỘ là: Mỗi cơ sở hộ độ dưỡng khí trường sanh, rồi nó cũng làm việc theo chỗ của nó, từ cực nhọc cho đến sung sướng gọi là Cực Lạc. Hễ có khó mới có khôn, hết tù tội ra thong thả.
Xá Lợi ơi! Còn những chỗ trong bản thể con, nào là Lục Căn, Lục Trần, tả bành chất, hữu bành cư, trung bành mạng, Lục Căn, Lục Trần thuộc về ngũ tạng hóa ngũ hành là năm thứ lửa điển. Còn bành chất, bành cư, bành mạng, gọi là Tòa Tam Pháp, mạng môn tướng hỏa, tông chỉ của nó là Tim, Gan, Phổi. Còn điển của nó làm chủ là hai trái cật sanh ra nước điển, để độ cho bản thể của con. Chỗ nào cũng có điển lửa, rồi hóa sanh hộ độ dưỡng khí bao trùm bản thể.
Bản thể là nước của con cũng như trên thiên đàng vậy. Trên thiên đàng cũng như cõi dương gian, cũng hoa quả vạn vật, rau cỏ. Còn trong bản thể con cũng y như trên trời cùng thế gian gọi là nước của con. Bởi thế Phật gọi là Tiểu Thiên Địa. Mỗi bản thể con người con vật cũng thế. Rồi đây ta cũng kể những tông chỉ tíc tắc trong bản thể của con cũng có mấy vị chức phẩm cùng dân sự gọi là chúng sanh của con. Trong nước bản thể của con đều có hưởng thọ sanh sống vui tươi, mỗi mỗi đều hưởng cực khổ, thanh nhàn khoái lạc. Hễ có cực khổ thì có thanh nhàn, có buồn tủi mới có vui tươi.
Từ thiên đàng cho tới thế gian đều hưởng ứng. Còn sự say mê tội lỗi, say mê là vui sướng thái quá, mê trần, rồi bị cực khổ. Cực khổ là tù tội đó con.
Đây ta kể ra sau: Trong bản thể của con, từ sợi râu, sợi tóc bao la, mỗi mỗi đều hưởng ứng như mấy lời nói của ta.
Xá Lợi ơi! Con muốn tu hành theo ta, thì phải công phu luyện đạo kỹ lưỡng. Mỗi cái đều có tông chỉ, không một chỗ nào sai sót. Con ráng nghiên cứu mỗi mỗi luồng điển và tông chỉ của nó. Con được biết Khoa học Huyền bí của ta truyền dạy 6 chữ Di Đà biến hóa vô cực vô song. Hàng ngày con phải nghiên cứu lấy, để luyện đạo công phu nương theo gót ta về thiên đàng.
Xá Lợi ơi! Cực khổ lắm đó con.
Thất Trùng Lan Thuẫn
Chữ THẤT TRÙNG là 7 thứ vi trùng, do nơi Ngũ Hành năm tạng đủ màu sắc. Chữ TRÙNG là vi trùng chúng sanh trong bản thể của con.
LAN THUẪN là tóc, lông, râu, chân mày. Trong ấy có 7 chỗ cơ sở chánh của nó. Trong mình con chỗ nào lông dài hơn lông thường thì là cơ sở chánh của nó. Chúng nó tuân lời phẩm La Hán gọi là 7 Vía, 5 khóm Ngũ Hành cùng hơi điển nóng và điển lạnh theo các sợi dây gân bao bọc bản thể, để phụ trợ ngoài lớp da chơn lông. Trong đấy có nước trong là bồi bổ phân hướng cho chúng nó. Khi con được đắc quả thì nó cũng nhơn vật nô lệ phụ trợ cho con canh tuần nghiêm nhặt đánh đổ ngoại xâm. Khi nào có thương hàn sốt rét là kẻ thù áp vào bản thể của con, chúng nó phải giữ bờ cõi ranh rấp trong nước của con. Nó có tánh ghét kẻ xâm lăng lấn hiếp.
Xá Lợi ơi! Con thấy chưa? Khi con bị thương hàn sốt rét, vi trùng ngoại xâm áp vào. Dân của con yếu sức, cự không nổi. Từ mình mẩy da thịt con nổi óc chống cự, hoặc là lập kho đồn trú bao vây. Thì kẻ ngoại xâm nó phải gom lại làm cho da thịt con u nần ung thư nhức mỏi. Bản thể con khó chịu. Bởi thế phải ăn uống bồi bổ sức lực, gọi là lương hướng viện trợ cho chúng nó có sức mạnh mẽ hơn, thì bản thể của con được an lành.
Thất Trùng La Võng
Chữ THẤT TRÙNG có nghĩa như trên.
LA VÕNG là giềng chài mặt lưới bao bọc bản thể của con. Giống nó là một thứ gân hay là một luồng dây thép, gọi là một luồng sóng điện của điển, phút khắc nào cũng làm việc luôn luôn không ngưng trệ, để tiếp cho ba thứ huyết trong trắng, đỏ tươi, đỏ bầm. Trong huyết ấy có một chất lỏng hay là điển, tông chỉ của nó để giúp cho da, thịt, xương, máu.
Thất Trùng Hàng Thọ
Chữ THẤT TRÙNG đã giải nghĩa như trên, do nơi 7 phẩm vía con làm đầu.
HÀNG THỌ gọi là cây cối, có hàng thẳng rẳng.
Xá Lợi ơi! Con có biết chăng? Bộ đầu là Núi non, xương sống là cây Hàng Thọ, là 2 thứ hàng cây. Còn tay chân là 4 thứ. Một thứ nữa là bộ sanh hóa cộng là 7 thứ, nương chiều theo 7 vía của con, giúp đỡ cho nó có sức mạnh mẽ, hùng dũng, hùng cường để giữ cho bản thể trong nước của con. Trong đấy có mỡ, tủy, là thứ dầu khoa học. Tông chỉ luồng điển do nơi đó mà ra. Các thứ cây này là rường cột, trại tù, giam linh hồn của con trước kia bị đày đọa.
Xá Lợi ơi! Con được hiểu chưa? Khi linh hồn con sa vào đấy, thì trần thế gọi là Hài nhi. Chớ thật là trại tù để giam con, nhưng nhờ nó che chở nắng mưa sương tuyết, để cho linh hồn con nương theo đấy từ 100 năm trở lại. Thì sự tù tội phạt nhiều hay ít tùy theo Thiên Đình sở định. Niết Bàn của con, nó cũng là một thứ tông chỉ bản thể để cho linh hồn con nương dựa, chờ đến khi mãn hạn. Trại này gọi là bản thể hư nát, mục mạc. Tông chỉ của trại này là đất cát của Hắc Bì Phật Tổ hóa sanh, bởi thế phải trả lại cho đất. Còn linh hồn thì thuộc về Điển Quang Thiên Đàng, thì trả lại cho xứ Phật. Xứ Phật là tông chỉ của quê hương linh hồn con ở.
Giai Thị Tứ BửuChâuTáp. Vi Nhiễu Thị Cố Bỉ Quốc, Danh Vị Cực Lạc
Chữ GIAI THỊ TỨ BỬU CHÂU TÁP nghĩa là: Khi linh hồn con lỗi sẽ bị đày vào xác thân bản thể. Trong bản thể có ba thứ điển. Điển là nước máu thứ trong trắng, thứ đỏ tươi, thứ đỏ bầm, hợp chung lại để làm việc cho bản thể. Trong bản thể là trại giam của con cho chu đáo. Nay con thức tánh thì linh hồn của con là một thứ điển lửa thanh. Rồi con luyện đạo Pháp lý Vô Vi, con được lấy một phần huyết trong của bản thể để phụ trợ cho linh hồn điển của con. Hơn nữa con luyện đạo Pháp Luân Thường Chuyển, lọc lấy nguyên chất huyết đỏ tươi của bản thể phụ trợ cho linh hồn con. Khi con được thành chánh quả thì thâu góp điển ấy lên thiên đàng.
Hồn của con là chánh đáng tông chỉ. Còn huyết của bản thể, thứ trong, cùng đỏ tươi là một thứ trược. Khi con về thiên đàng rồi, nó hóa thành một thứ đất nước cơ sở để cho con ở làm việc. Còn các thứ điển mỡ, tủy, xương sẽ hóa ra núi non, cây cối bao la cùng rau cỏ, bông hoa, làm một cái xứ sở hợp về Tây Bắc, là chỗ góc trời trống lỏng, tạm bợ nơi đó là một nước của con để làm việc cho Phật, gọi là tu tạo nền tảng đó con.
Đất nước của con, con độc quyền tự do ăn ở và sai khiến đồ đệ của con. Con thong thả luôn, cũng như ta lúc trước. Bởi thế chữ tu là nền tảng bồi bổ cho linh hồn sung sướng, gọi là Cực Lạc Quốc Độ. Đó là tông chỉ của con.
• Ông Tám giảng
Cho nên chúng ta tu đây là nay lọc một chút, mai lọc một chút, rồi mới kêu bằng tự tu tự tiến, tự lực cánh sanh, trở về. Hỏi chớ đi về xứ Phật, Phật trống đó mà, đâu có chỗ đất đai gì! Nhưng mà chúng ta đã làm sẵn đây rồi chúng ta trở về đó, cũng có cảnh, cũng có nơi ở, có chỗ ngự, chỗ làm việc, đầy đủ hết thảy. Cho nên Phật không có nương tựa, và không có nhờ ai hết, kêu bằng tự tu tự tiến, và tự lực cánh sanh.
Chữ VI NHIỄU THỊ CỐ BỈ QUỐC DANH VỊ CỰC LẠC
nghĩa là: Chữ TU là trau dồi, sửa đổi, lập lại nền tảng trên thiên đàng.
Xá Lợi ơi! Con có hiểu chưa? Trời thì ba góc đặt có đủ nhân viên làm việc. Còn góc trống thiếu ấy để dành cho những linh hồn nào thức tánh trở về quê hương tự tu tự lập gọi là một nước. Thiên Đàng Cực Lạc của con. Con có công phu thì chư Phật ban chỗ trống ấy cho con, để tự tu tự tạo, tự lập cơ sở trong thành. Con mới rảnh rang thong thả để làm việc, chớ Phật Trời không tư vị. Hễ có làm có ăn. Có tu mới thành Phật mới về cõi Trời được mà chiếm cứ.
Hựu Xá Lợi Phất! Cực Lạc Quốc Độ Hữu Thất Bửu Trì. Bát Công Đức Thủy
Chữ HỰU XÁ LỢI PHẤT, XÁ LỢI PHẤT là điển của đức Di Đà quỳ xuống đảnh lễ bạch Phật: Nếu vậy thì con bị tù tội cực khổ, con thức tánh tu hành về đến đây cũng còn cực khổ hơn? Lúc ấy luồng điển Phật Tổ nói: Đây là ta chỉ cái tông chỉ con được khỏi tù tội mà thức tánh tu hành. Thì con lập nền tảng của con có sẵn. Con đã tạo rồi, gọi là Cực Lạc, sao lại than cực?...
Xá Lợi ơi! Khi con ở thế gian con tu là tạo lập, để khi về thiên đàng con gom góp đem theo sẵn có, con nào cực khổ nữa. Đây ta chỉ nghĩa thêm cho Xá Lợi biết ngũ hành là ngũ tạng, hơi điển nóng cùng lạnh, do nơi hai trái cật cùng trái tim đó là bảy chỗ nước quý báu của con.
BÁT CÔNG ĐỨC THỦY là con được thâu thứ điển tám hướng của bản thể con để đem về Cực Lạc.
Chữ BÁT CÔNG ĐỨC THỦY nghĩa là: Nước mắt, nước mũi, nước miếng, hợp với nước ngũ tạng đã chia ra hợp thành tám thứ nước báu, nhờ con tu hành mới lấy được, cái tông chỉ nó đã chỉ đây rồi. Nhưng điển nước này nó biến hóa vô song huyền diệu vô hồi. Con muốn chi có nấy để cho con cần dùng phép Phật cho con biến hóa vô song. Sự huyền diệu biến hóa khi con được lên thiên đàng con sẽ hiểu.
Đây ta xin chỉ tắt một lời thì con sẽ hiểu rõ được tại làm sao con xuất hồn bay bổng về thiên đàng có phải là BÁT CÔNG ĐỨC THỦY hợp với tám hướng của Trời Đất bao la. Trời là một Đấng Cao Thượng rộng rãi bao la. Khi con muốn đi là trong một khắc thì đầy đủ tám hướng, lại có chỗ biến hóa, thâu hay là phóng. Ví như con đang ngồi công phu luyện đạo con muốn cõi trời đặng gần bên con, thì huyền diệu ấy đem lại để cho con thấy rõ gọi là Thâu. Còn phóng là con thấy thiên nhiên trời đất cao xa, con bay là đến cũng như dưới thế gian trò chơi, con nhảy là tới.
Sung Mãn Kỳ Trung
Chữ SUNG MÃN có nghĩa là: Những lỗ hổng trong khớp xương đều có nước nhớt, trong có váng nhện như kiến, thường thường chiếu năm sắc sáng chói như hào quang.
Chữ KỲ TRUNG là: Trong lỗ hổng khớp xương, trong xương nhiều lỗ tựa như cọng sen. Bởi thế Phật Ngài cho là trong giếng có sen năm sắc, cốt chỉ của nó. Khi chúng ta soi hồn thông điển rồi, thì điển ấy chạy tuốt lên bộ đầu gom lại hóa Hà Sa, Mâu Ni Châu. Phật Ngài cho là Tòa Sen. Khi chúng ta xuất hồn thì chất này nặng hơn các chất khác. Nó là nền tảng để ta đứng mà bay.
Nền tảng là khí trược nặng hơn một chút để tiếp xúc, nhưng khí nặng nề, chúng ta thâu những khí nhẹ của bản thể cha mẹ sanh để phụ trợ cho việc công phu luyện đạo. Lúc ấy bản thể thiếu, không đủ sức, thì nhờ ta làm Pháp Luân Thường Chuyển, thâu dương khí trên tiên thiên, đổi thế cho cái trược khí bản thể. Nó cũng có bổ ích cho những người tu để xuất hồn, còn trong bản thể thì nhờ dưỡng khí bổ túc để giúp sự sống sức khỏe trường tồn.
Trì Để Thuần Dĩ Kim Sa Bố Địa
Nghĩa là: Trong ao mấy thứ nhớt nói trên ấy, nữa sau hóa thành một thứ đất trong trắng sạch sẽ, nhờ công phu đã lừa lọc. Lúc ta được nhập Niết Bàn thì đem đất ấy về trên thiên đàng để dùng làm nền tảng, cất dinh trại để cho dân sự chúng ta ở. Thì đất ấy cốt chỉ của nó là xương nhớt của bản thể người. Người tu thì mỗi món gì ở nơi bản thể ta đều quý báu trọng dụng. Nhưng đất này chất nó biến hóa ra ngũ sắc long lanh trên mặt đất để làm nền tảng cho ta cất nhà, dinh thự xây dựng, thì trước mắt ta dòm thấy, gọi là cát Ngũ Sắc...
[kết thúc ID# 19860104Q6].....