19860104Q2

Khóa Huấn Luyện Kinh A Di Đà: Thầy Giải "Quẻ" BĐ Chọn - Cuốn 10B

ĐT: Một chút à, một sát na thôi! là con thú nó biết nó tiền kiếp làm cái gì rồi. Thì bây giờ chúng ta tu gom điển và liên hệ với điển của chư Phật; hỏi chớ chúng ta có cứu được nhiều người không? chúng ta còn đem được nhiều phần ăn năn cùng đi với ta lên Côn Lôn Sơn lo tu; và trong lúc các bạn thiền đó, người nào nhẹ hơn có thể gom điển các bạn để làm cái tòa sen đem cho những người tiến hóa đi lên; về cõi thiêng liêng, người ta mừng, người ta quý Vô Vi lắm! người ta đóng góp hằng đêm chớ không phải không đâu.

Người nào cố gắng tu thì cái luồng điển của các bạn chiếu rọi lên trung tâm sinh lực Càn Khôn Vũ Trụ, làm việc nhiều lắm chớ không phải là đi chơi đâu! cái kì này là không cho đi chơi, ngay trung tim nhiều hơn; kêu để ý ngay trung tim là để làm việc cấp bách theo cái thiên ý thiên cơ thay đổi sắp tới.

Cho nên, chú ý ngay trung tim. Mọi người chỉ hướng thẳng đó để đi, mà đi lên cao rồi là thấy hết! tại sao chúng ta tu ta còn mong muốn nữa? động loạn nhiều quá! đã động loạn nhiều quá mà thanh tịnh không giữ mà còn mong muốn. Bây giờ tôi mong muốn làm sao, tôi mong muốn làm sao, tôi muốn bảy tháng tám tháng; nhưng mà cái nghiệp duyên của tôi, tôi tạo nhiều quá. Cái nợ tôi, tôi bao tiền tôi mua cái nhà 25 năm chưa trả xong mà tôi muốn dứt, tôi bỏ nhà đi sao được, tôi mất uy tín không? phải không? cái đó là của mình, mình mấy rõ ràng.

Cho nên, phải trầm tĩnh lo tu để đi tới. Đó, bởi vì các bạn đã đi từ kiến thức này cho tới kiến thức nọ, các bạn phải nhìn nhận rằng từ ngày biết tu và thực hành Vô Vi các bạn đã bước qua nhiều lãnh vực kiến thức trong nội thức của các bạn rồi. Cái biết ngày hôm nay nó khác hơn cái biết hồi mới bước vào Vô Vi, nhanh lắm! so với đời các bạn tu đạo nào các bạn thấy cũng không có nhanh bằng đạo này, nhanh lắm rồi! Bây giờ đụng tới biết rồi, đụng tới hiểu rồi; thì cái đi đâu có khó khăn! giải xong nghiệp thì nhẹ nhõm đi chớ có cái gì đâu, thấy không?

BĐ1: Bạch Thầy, con tu hai mươi hai năm, mà ăn chay hai mươi bốn năm mà không có kết quả gì.

ĐT: Ăn chay làm sao kết quả được.

BĐ1: Bạch Thầy, tối lần chuỗi hai ba chục xâu.

ĐT: Đâu có; Làm kiểu không!

BĐ1: Mô Phật.

ĐT: Bác học làm kiểu. Bây giờ Bác thấy không? Bác làm kiểu, làm kiểu để cho ông Phật chứng chớ không có tu; mà ngày nay Bác qua đây Bác tu, Bác thấy không!

BĐ1: Mô Phật.

ĐT: Nó khác rồi, nó khác nhiều lắm rồi.

BĐ1: Mô Phật.

ĐT: Chính Bác đã đi một đoạn đường cũng là tu, nhưng mà tu cái đó là bị vì họ làm sao mình đi vậy, chớ không hiểu cái nguyên lý.

BĐ1: Mô Phật.

ĐT: Không biết chuỗi nằm ở đâu! mà phải lấy cái chuỗi tạm để lần; chớ còn ở đây người ta co lưỡi niệm Phật, sau cái xâu chuỗi nó chạy, sáng trưng à! chữ Vạn nó mở ở đây, bàn thờ ngay đây, không có đâu. Cho nên, tới giờ là phải dậy công phu, lo tu! người nào lo tu tinh tấn thì chắc chắn nó phải đúng như vậy, không có sai.

BĐ2: Thưa Thầy, có những người muốn dứt nghiệp một cách nhanh chóng để tu.

ĐT: Không có muốn được Chị ơi.

BĐ2: Đời đạo song tu là một chuyện.

ĐT: Không có muốn được! nói tôi dứt nghiệp, tôi bỏ đi; nhưng mà keo nó vẫn dính trên 5 ngón, 10 ngón tay, không được! phải quán thông, phải gánh vác; như Thượng Đế bây giờ ổng muốn dứt nghiệp này là ông dọn một cái quả Địa Cầu tiêu không còn một mạng, ổng đâu có bỏ được.

BĐ2: Thưa Thầy, trong bạn đạo hoang mang có người khuyên nên nhẫn nhục giữ cho tròn đường đạo.

ĐT: Ừ.

BĐ2: Nhưng người ta quyết tâm muốn đi tu, cứ giao hết chuyện nhà cửa con cái cho vợ. Bây giờ tôi tu trong vòng một năm như ông Tư nói, rồi tôi đắc pháp thì tôi sẽ ảnh hưởng được bà.

ĐT: Ừ.

BĐ2: Thì dù bây giờ bà có chửi mắng, bà có đánh đập, bà có liếc dao để kề cổ tôi cũng cứ tu.

ĐT: Ừ.

BĐ2: Thì như vậy cũng nên khuyến khích người ta, chớ đâu có trách cái Anh đó được, phải không Thầy?

ĐT: Không được, bởi vì cái trách nhiệm. Tôi đã nói rằng kinh nghiệm của những người tu Vô Vi muốn đi gấp đi lên, rồi bữa sau cũng phải trở lại và bắt đầu khởi sự đi lại. Cái luật nó vậy! duyên nghiệp mình gá rồi mình phải lãnh. Chuyện mình làm mình phải chịu; mình bỏ một người gánh không được, phải trách nhiệm là phục vụ đúng theo nguyên ý của chư Phật của Thượng Đế.

Còn ông Thích Ca ổng khác, ông Thích Ca là một ông trong một quốc gia có một ông đi tu như vậy đó thôi; bao nhiêu người nuôi ổng, bao nhiêu người nuôi gia đình ổng. Ổng ăn không hết, không còn lo nữa. Còn đây là mình thiếu trước hụt sau là cái nghiệp của mình chưa chịu giải, làm sao mình bỏ mình đi tu được! mình còn tạo tội, còn lầm lỗi làm sao mình tiến; rồi từ đó nó có thể tạo khùng cho mình nữa.

Còn cái hoàn cảnh của tôi tu khác mà! tôi có một vợ một chồng à, tôi không con cái, không có nợ nần gì hết á! dễ quá mà; thành ra, khi chọn cái xác là bắt tu luôn, từ đó giữ tu luôn nó mở cái hoàn cảnh khác. Nhiều người hoàn cảnh như vậy mà muốn bắt chước như vậy đâu có được, không được đâu! làm rồi cũng bắt trở lại à. Mình tạo ra thì mình hốt chớ không phải người khác hốt, cái luật nó như vậy; chạy đi đâu? mà có vô chùa thì cũng vậy đó thôi!

Cho nên, nhiều ông hồi trước đi làm cũng là thượng tọa đồ này kia; bỏ gia đình bận áo tu, rồi qua gặp tôi tu, ông đó tu cũng khá nói về đạo thì nói hay lắm ai nghe cũng mê, nhưng mà chưa thấy gì hết, chưa đạt cái gì hết, thành ra Ngài phải tu về Vô Vi; mà tu về Vô Vi rồi Ngài phải trở về gánh vác gia đình, thì đâu đó nó được yên ổn trở lại thay vì nó bị cắn rứt. Lúc Ngài ở trong chùa Ngài bị cắn rứt ghê lắm! không yên.

Thì từ ngày Ngài bắt được cái pháp tới Hồ Văn Em, rồi mới tu cái pháp này; tu pháp này rồi Ngài về là dẹp hết, quần áo vàng đồ dẹp hết, bởi vì không có đúng; ông Phật là ổng khổ lắm ổng mới còn cái manh vải đó, bây giờ mình bắt chước mình làm cái miếng vải như ổng có nghĩa lý gì đâu! ổng thức giác rồi ổng không có bận cái đó nữa; và ông mặc đồ thường, ổng đi làm việc, ổng nuôi con ổng thành tài, rồi ông mới thấy rõ đạo trong tâm mà chúng sanh đi sai lầm mà thôi, không nên sai lầm.

Ông Tư cũng nói rằng: Ổng nuôi, một mình ổng mà nuôi 10 người mà; nếu mà ổng không chịu sống trong gia đình mà ổng dứt khoát, ổng bỏ ổng đi tu thì gia đình ổng chết đói rồi! ổng nói rõ mà. Còn tôi đâu có bỏ gia đình đâu, tôi có hai mạng mà tôi còn không bỏ nữa mà (cười)! tôi không bỏ, tôi làm cho tới cùng; chừng nào bà đuổi tôi, tôi mới đi; chớ không tôi cứ ở lì với bà đó, tôi tu à! bà đánh tôi cũng tu à; đó, rồi làm cho gia cang đầy đủ chớ không có thiếu thốn, không phải ngửa tay đi xin tiền họ, không có vụ đó.

BĐ3: Kính thưa Thầy, Thầy cho phép con được nêu một số ý kiến trong cái vấn đề tu học của các con ngày hôm nay.

ĐT: Ừ.

BĐ3: Trong cái bước đường tu học, thì bắt đầu có ý thức. Con nhận thấy cái sự tu học của con người và con không dám nói ở các đạo giáo khác nhưng thường thì người ta hay đi lòng vòng, lòng vòng mà không đi thẳng vào cái vấn đề chính.

ĐT: Ừ.

BĐ3: Và may thay Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí ra đời và được nhờ đức ông Tư dẫn dắt và nhờ Thầy dẫn dắt. Con cảm thấy rằng mình đã nắm vững được kỷ thuật đó để bước thẳng vào đường đạo, để tự nắm vững một cái kỷ thuật thật là khoa học để tháo gỡ cái sự động loạn chính của con người của mình ở trên cái Vũ Trụ này, để tiến bước mà hầu trở về với lại đấng Cha lành. Thì nhận được điều đó, ngày hôm qua chúng con khi nghe Thầy giảng về kinh A Di Đà, đa số anh em chúng con tại đây rất là hân hoan sau khi Thầy đưa ra được cái chìa khóa và mọi người nắm vững cái chìa khóa đó.

Ngày xưa khi bước vào Pháp Lý này, nghe nói điển mọi người rất là hoang mang và hầu như không ai giải thích được thế nào là điển, thì ngày hôm qua Thầy đã hé mở cho chúng con thấy thế nào là điển và điển đó làm sao mà có được, thì vừa cái kĩ thuật vừa hé mở mọi người rất hân hoan thì bỗng nhiên cái ánh sáng đó tắt ngóm liền và ngày hôm nay chúng ta lại đi vòng vòng.

Thành thử ra, con nhận thấy rằng khi nói về điển thì ngày hôm qua Thầy đã dẫn chúng con biết điển đó từ đâu nó ra, nó phát xuất và cấu tạo như thế nào ở trong bản thể của con người, thì chúng con hân hoan chờ đón để được Thầy hướng dẫn và nắm vững cái kỷ thuật đó, hiểu rõ cái kỷ thuật đó và mình tạo cho mình một con đường đi và đồng thời mình cũng có thể mình soi đường được cho những người mới sau này.

Con hi vọng Thầy tiếp tục để hướng dẫn chúng con nắm vững cái kỷ thuật đó một cách chặt chẽ hơn là chúng ta chỉ đi vòng vòng và vọng tưởng những gì xa vời thiếu thực tế, thiếu thực tiễn; để rồi chúng ta trở thành một cái người tu hành mê tín dị đoan. Đó là một điều con hết sức tránh, kính thưa Thầy.

ĐT: Tất cả những cái gì ngày hôm qua là cái chìa khóa trao cho các bạn hết rồi, rốt cuộc là chỉ nắm cái đó mà đi; rồi cái bây giờ là để cho các bạn hiểu rằng điển là gì! thiêng liêng là gì! những cái bói, những cái lật từ trang mà đọc và nghe những cái âm thinh rúng động của tôi để coi thử các bạn đã cảm nhận được cái gì! bài học nó phải có khóa; từ cái này qua cái kia, từ cái kia qua cái nọ để cho hành giả đã học một ngày; rưới biết bao nhiêu điển trong tâm hồn của nó coi thử nó có biết sử dụng không? rồi mới chấm điểm sau, chớ không phải chuyện lòng vòng đâu, đây chuyện có trật tự.

Rồi luôn luôn sẽ mở thêm chớ không bao nhiêu vì trình độ không có; phải cho nó thấy, phải cho nó nắm, cho nó nghĩ, cho nó thức, rồi nó mới trả bài được; còn phải có ngày trả bài chớ! đâu có phải bao nhiêu đây thôi! phải hiểu chỗ này. Tất cả đều là điển, không phải là không có điển; từ giai đoạn một.

Bây giờ các bạn mở băng coi lại phải có điển không, mở tâm mở trí của mọi người ở chỗ nào, khai tâm mở trí và để con người không có chán nản trong khóa học và biết rõ mình phải đi đâu, tội là gì? phước là gì? rồi sau này mình mới trở về địa phương giáo dục người khác, chớ không phải chuyện lòng vòng mà như bạn tưởng đâu, cái đó là còn yếu quá, ráng thanh tịnh đi! để học tiếp rồi ngày mai đây sẽ có dạy thêm.

Hễ chứa được bao nhiêu thì nhét được bấy nhiêu, không chứa được có đổ trên đầu nó nó cũng bỏ, phải hiểu chỗ này. Cho nên, trong một số đông người này không có bao nhiêu người biết đạo pháp, biết điển giới; nhưng mà tôi đã hé mở đó là để tôi dò thử coi có thiện tâm để học và sẽ giao tiếp chớ không có giữ làm gì! cho nên, các bạn đừng có hiểu lầm trong chỗ đó mà lấy cái trần tâm so đo, vì trí độ chưa mở tới. Trí độ mở tới rồi mới thấy quý hóa vô cùng, vừa học bài trong lớp, nó nhiều bài rồi chúng ta mới thi được; chớ không phải một bài rồi tôi ra đăm đăm nói một chiều, rốt cuộc rồi chúng ta không có độ được ai.

Cho nên, trong mấy ngày nay các bạn đã học nhiều lắm rồi! ngồi nghe nghiền ngẫm trở lại, rồi các bạn gặp một người mới tu các bạn sẽ nói chuyện với họ. Mục đích là rèn luyện cán bộ để nói chuyện cho người mới tu; khi người đó có tội chúng ta khuyên ở đoạn nào, khi người đó có phước chúng ta khuyên vào đoạn nào! cho nên, những cuốn sách để trước mặt này đều là hữu ích cho tất cả vạn linh ba cõi, chớ không phải là của một số người u ơ đi long vòng, phải hiểu chỗ này để mà lên tu thức tâm! chớ không phải chuyện lòng vòng đâu! cái bài để học, để sau này thế gian lòng vòng ta làm sao ta độ cho thế gian tiến tới.

Khi người ta bước vô cửa thiền, họ muốn học đạo mà mình không biết đường nói, mà giảng thẳng vô kinh A Di Đà là không ai theo hết đó, nghe không nỗi, không hiểu nỗi. Nhưng mà phải có cái này, cái kia, cái nọ, rồi mới dẫn dắt họ tới. Cho nên, điêu luyện cho những người ở Thiền Đường và giữa bạn đạo và bạn đạo sự mổ xẻ rồi sau này các bạn sẽ ngồi đó thuyết rõ cho người khác nghe, và chỉ đường vạch lôi rõ rệt cái huyền vi ở chỗ nào! mật pháp nằm ở đâu! còn chưa học, còn nhiều chuyện nữa; mới có ba ngày thôi, còn bảy ngày cày nữa mà, chưa tới đâu (cười); nhiều chuyện phải học, chớ không phải bao nhiêu đó đâu mà lấy tâm đời nói, luận đạo sao được!

BĐ3: Con thành thật cám ơn Thầy đã mở cho con cái sự tăm tối mà con không có nhìn thấy.

ĐT: Ừ.

BĐ2: Thì Thầy nói nếu mà ai trước đây đã đọc kinh A Di Đà rồi thì đã biết; tôi đã đọc kinh A Di Đà 3 lần trong 3 thời điểm khác nhau: 3 năm trước đây và 6 năm, và bây giờ. Ngày hôm qua, cái đoạn mà chị Phụng lật ra đó thì khi mà ngồi nghe Thầy đọc thì hoàn toàn khác hai ba lần trước đọc kinh A Di Đà; những lần trước đọc như là những cuốn sách thường, nhưng lần này Thầy đọc cái điều tôi cảm thấy khác, rất là khó tả ra.

ĐT: Cho nên, cái khóa này là học điển và đưa hồn về điển giới; nó không phải dễ dạy, nó không phải người thường; có đào, có mổ, có dẫn, có độ, nó không phải là cái chuyện thường. Đó, sau này các bạn sẽ thấy, tới lúc mãn khóa rồi sẽ thấy: Ồ! tôi đã học nhiều, tôi đã biết nhiều. Bây giờ tôi gặp một người chưa tu tôi rất dễ, tôi rất dễ cảm hóa họ và nói cho họ hiểu sự thật là cái gì. Khóa này là dạy cán bộ để độ quần sanh chớ không phải chuyện chơi, không phải chuyện chơi đâu; rồi có ai có gì thắc mắc nữa? sớm mơi giờ nghe cái gì! học được cái gì! óc thì giới hạn, học được cái gì?

BĐ4: Thưa Thầy, cho phép con hỏi một câu.

ĐT: Ừ.

4: Con đi vòng trở lại cái vấn đề hồn và vía; khi mà hồn vía tương hội đó là đã đến Bồng Lai Tiên Cảnh; thế còn những cái phần hồn mà lên trên Côn Lôn Sơn để tu tập thì cái phần vía, thưa Thầy ở đâu?

ĐT: Cái phần mà lên Côn Lôn Sơn tu học là nhiều khi những phần hồn đi lên nhưng mà cái vía nhiều khi bị đọa, đứng ở trên dòm thấy bị hành hạ cũng có nữa. Cho nên, nhiều người người ta xuất ra người ta dòm tại sao tôi bị… đang bị hành hạ dưới Địa Ngục nè, nhưng mà cái hồn ở trên này. Tùy theo cái tội trạng, mà hai người đồng tu là hai người đồng đi.

Cho nên, chúng ta tu cái pháp này gỡ rối cái đó là quan trọng lắm! sau này hồn vía tương hội rồi hai người đồng đi; còn người thường nhiều khi cái hồn có làm phước có tu được nhưng mà cái vía sai lầm, cái vía lúc đó điều khiển và làm cho cái hồn mất thì giờ không có tiến được thì dĩ nhiên cái vía phải bị đọa; đứng ở trên dòm thấy bị đoạ, mà cũng là mình chớ không ai; nhưng mà một thời gian sau ở bên trên tu khá rồi mới tương hội, phải một thời gian sau mới tương hội được.

BĐ4: Xin cảm ơn Thầy.

ĐT: Cho nên, cái duyên ở thế gian; như các bạn xuống thế gian này nè, con trai mới lớn lên thấy người ta có vợ mình không có vợ, “Chừng nào tôi mới có vợ?” là cái bà vía bả đương đi lẩn quẩn đi tìm, chưa gặp đâu; rồi tới hồi nó gặp, cái sao tôi thích cái bà đó, thích cái cô đó; mấy cũng cưới, bất cứ giá nào cũng cưới là nó tới rồi đó! nó đúng ngày đúng giờ nó tới, nó có như vậy đó; cái duyên nó vậy.

Cho nên, tất cả đều đã điêu luyện, điêu luyện rất tinh vi của Thượng Đế; rất tinh vi không có mảy may nào sai lạc hết á. Cho nên, tin Thượng Đế; nhiều người không có thật sự tin Thượng Đế đâu, thấy ông đó ở xa quá! bởi vì Thượng Đế cắt nghĩa là: “ Thượng Đế là con”, nếu mà các bạn tin nơi ra khả năng của bạn, bạn mới thật sự tin Thượng Đế; mà không tin khả năng của bạn không bao giờ bạn với tới được Thượng Đế.

“Thượng Đế là con đó”, Ngài nói vậy! “Cha là con đó”, nói vậy; mà mình nghe còn chưa hiểu mà, thấy không? cái chuyện gần nhất mà chỉ chưa thấy mà nói cái chuyện xa nhất mà làm sao thấy được. Ông Dương Thiện Sinh nhờ ổng tu nhiều kiếp, ổng mới được cơ hội đi đến đó, mà ổng đi tới đó ổng đâu có gặp mặt Thượng Đế, ổng nghe tiếng nói thôi; đi tới Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn ổng chỉ nghe tiếng nói thôi, không gặp được, không phải dễ.

BĐ5: Dạ, thưa Thầy, con cũng trở lại cái vấn đề phần hồn phần vía.

ĐT: Ừ.

BĐ5: Thì trong trường hợp chúng con đây cũng có số bạn đạo tu thanh tịnh thì cũng thấy được cái phần vía.

ĐT: Ừ.

BĐ5: Nhưng mà làm thế nào để chúng con phân biệt được đó là vía hay là chỉ là cái mộng mị mà thôi.

ĐT: Cho nên, các bạn đã đọc… rất dễ! có tài liệu của ông Tư để đó; đọc lại cái tài liệu của ông Tư, cái đó không cần hỏi tôi nữa! rất dễ dàng; khi mà bạn là một người tu, ngồi như thế này; cô vía đến thì thấy cô gái đẹp là mình ở trong này không chịu rồi đó phải không? vì mình niệm Nam Mô A Di Đà Phật là mình tu mà đâu có chuyện con gái.

Con gái tới còn niệm Phật nhiều hơn nữa, niệm càng nhiều thấy cô đó cũng càng đứng đó không à, cổ không đi; rồi mình cũng thây kệ, không thèm ngó cổ, rồi cổ cũng không có động tới mình nữa. Cổ khóc, cổ ngồi đó cổ khóc; cổ khóc, mình càng niệm Phật nữa, niệm Phật nữa rồi cổ cũng đi mất, cổ không có trở lại;

Rồi sau một thời gian 5 tháng 6 tháng, cổ trở lại. Lúc đó thì mình thấy rõ hơn và mình thấy rằng: tôi cảm thấy có nhớ nhung. Cổ trở lại cũng như mình ân cần muốn nói chuyện mà trong lúc đó là mình lại quên niệm Phật; nó khác, nó khác rồi, quên niệm Phật, mình thấy; rồi cái cổ lại đi liền, nhớ nhung vô cùng, tại sao cứ nhớ cô đó hoài? nhưng mà mình cũng không biết cái đó là cái gì nữa, rồi mình cũng không tin ông Tư nói không biết phải không?

Rồi tôi cứ niệm Phật lo tu thôi, mỗi đêm mỗi lo công phu nhưng mà công phu xong rồi cũng nhớ cô đó, rồi đi đâu rồi cũng nhớ cô đó; rồi không lâu mới có cơ hội nói chuyện; lúc đó là thật sự chúng ta nghe âm thinh nghe lời nói thanh tao và lý tưởng vô cùng. Một hơi nói của cô đó nó thơm tho và dễ chịu trong tâm hồn của chúng ta còn hơn ta đang niệm Phật, sướng vậy (cười).

Lúc đó chúng ta mới thấy rằng sự thật ông Tư nói không sai. Tôi gặp cô này, nhưng mà bởi vì tôi tu là tôi đã dứt khoát trần tâm, không có vụ vợ mà tôi không kêu “em” làm gì! nhưng mà cổ cứ vẫn xưng “em” mà thôi, cái tánh tôi nó lạ vậy, tôi không có kêu “em” đâu; từ bà Tám tôi không có kêu “em” đâu, tôi kì lắm! không có chịu cái đó, không chịu, không chịu kêu “em”.

BĐ6: Vậy kêu bằng gì?

ĐT: Không có kêu, kêu cái tên thôi! bà Tám hả?

BĐ6: Dạ.

ĐT: Tôi kêu tên vậy thôi, quen vậy rồi! kêu tên; rồi không bao giờ tôi chịu kêu “em”, nhưng mà cô đó cổ luôn luôn cổ xưng “em” lễ độ, tôi hỏi tại sao phải xưng “em”? Bởi vì cô nói: “ Đây là một cái diệu pháp mới kêu bằng “em””, diệu pháp! mình thấy nhẹ chớ hả? cổ nói chữ “em” là một cái diệu pháp ở trần gian đó anh! tại vì anh không có để ý, bởi vì anh không có biết yêu, chê tôi là một người không biết yêu; mà kể cả nghĩa là Kim Thân ở Việt Nam nói: “ Mày chưa có biết yêu, bữa nào tao phải dẫn mày đi tới chỗ yêu mới được! chớ mày chưa biết yêu”. Bởi vậy suốt cả đời, tôi không biết kêu ai là “em” mà, không có chịu cái đó, nói: “Mày không biết yêu”.

Thì cái cô kia cổ nói: “ Anh không biết yêu, đây là diệu pháp ở thế gian”; phải cô nói hay không? mình nghĩ thấm thía. Mấy Anh thường kêu vợ bằng em đó thấy diệu pháp, kêu nó dễ chịu. Mình đi làm về mệt “Em, em cho anh miếng nước”, khỏe quá! phải không? cái diệu pháp! mà chúng ta không có biết đâu; diệu pháp để giáo dục nhân sinh, cổ cắt nghĩa thấm thía lắm!

Cho nên, nhiều câu nói cổ nói rất hay; đáng lẽ phải chào, nhưng mà mình bậc đàn anh không có chào được, ngồi coi sao; nhưng mà chấm điểm hay thiệt. Nhưng mà cổ đố tôi bao nhiêu thì tôi cũng trả lời bấy nhiêu, tới ngày nay tôi cũng chưa có thua cổ đâu; làm gì làm cũng chưa có thua, không lúc nào tôi thua; nói thiệt bây giờ có cổ đây tôi cũng nói vậy, không có thua; muốn đố gì đố, tôi không có thua. Bởi vì tôi là con người cố công tu giải thoát, chớ tôi không có chịu trì trệ, thì bất cứ cái gì tới tôi tôi cũng giải quyết được, không có vụ không giải quyết được.

Cho nên, cổ thách đố nhiều chuyện nhưng mà rốt cuộc cũng phải hàng phục vì thấy cắt nghĩa; hỏi tại sao kì nào anh cắt nghĩa cũng thông? mà chỉ cổ chịu tôi thôi, chớ còn tôi thấy rằng trình độ cổ đang tiến; nhưng mà cổ nói đây là cái sự sắp đặt của Thượng Đế, ngôi thứ có trật tự không thế nào em có quyền vượt ngôi anh được, cái luật. Cổ cho biết đây là luật, không thế nào hơn được.

Cho nên, các bạn tu đừng có sợ cô vía phỉnh các bạn nữa, hết rồi. Cổ mà chịu tu rồi là cổ không có phỉnh nữa, mà cổ không chịu tu là cô phỉnh các bạn đi nhậu nhẹt chơi bời, cổ phỉnh đó! thì chúng ta đã bị phỉnh ở thế gian rồi, ha? bởi vì cổ theo Lục Căn Lục Trần, nó đòi hỏi gì cổ theo nấy. Bây giờ cổ theo Trời cổ theo thiên ý, cổ theo Tiên Thánh, cổ đâu có làm bậy được, thấy chưa? cổ phải xuất ngôn ổn định đàng hoàng.

Cho nên, các bạn cứ tu vậy Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định mà càng ngày mặt mày càng trẻ, mà lời nói càng ngày càng ôn tồn đó là cái vía đã tiến hóa rồi, khác! cô vía thông minh rồi; đối đãi với nhân gian là cô vía nói chuyện thôi. Còn cái thức chánh chơn hồn là của phần hồn không có bị lầm lạc đâu, nhưng mà phải qua hai ba lần thử thách rồi các bạn mới nhận đây là cô vía, đây là vợ tôi; chớ không bao giờ chúng ta người tu Vô Vi mà tin càng, không có tin càng! hai ba lần thử thách rồi mới thấy, mới học.

BĐ6: Bây giờ Thầy có kêu bằng “em” chưa Thầy?

ĐT: Hả? cũng phải kêu chớ, cũng phải kêu.

BĐ7: Thưa Thầy, trong trường hợp nếu mình gặp cô vía không tu bướng bỉnh thì mình phải đối phó?

ĐT: Đâu có bướng bình, nghe Chủ Nhân Ông tu là bả phải tu, làm sao bả bướng bỉnh được; còn Chủ Nhân Ông mà cờ bạc thì bả cờ bạc hơn, chơi bời thì bả chơi bời hơn, Chủ Nhân Ông dạy bả mà. Nó thấp hơn mình một cấp.

BĐ4: Dạ, đêm nay tới đây, Thầy nói rất là siêu diệu và cũng rất là hấp dẫn.

ĐT: Ừ. (cười)

BĐ4: Mở ra cho chúng con một cái vòm trời mới.

ĐT: Ờ.

BĐ4: Vấn đề giữa cái tình cảm thế gian và cái tình cảm của thiêng liêng.

ĐT: Rồi đây Anh sẽ thấy, nó nhiều cái, ông Trời cảnh Trời không có xa Anh chỗ nào hết! nó ở trong này thôi. Nhưng ở ngoài này thì chúng ta muốn tới lúc nào tới, cách có chút xíu mà cứ lôi thôi hoài là tại vì mình động, ráng tu đi! trì kỳ chí đi! anh hùng đi! đi thẳng một đường, thấy không?

BĐ2: Còn phái nữ tu gặp mấy tài tử tới thì làm sao Thầy?

ĐT: Cũng phải nói chuyện vậy; Trời ơi, phái nữ còn dễ cảm hơn nữa, anh đó đẹp trai mà thông minh. Anh đó đẹp trai mà thông minh lắm, thông minh lắm! chồng của mấy bà thông minh lắm, chớ không phải tầm thường đâu.

BĐ2: Nhưng mà chắc con không chịu phục.

ĐT: Hả? Tự cô không phục, lúc nào cũng phải cao hơn một chút, cái chủ là lúc nào nó cũng phải à! cái gì cái đầu là quan trọng. Ông Trời ổng sắp là có đầu có đuôi, không có thể làm ngang được; phải có đầu có đuôi. Như hồi sớm mơi, hôm qua nay mình học cái đầu, rồi bữa nay mình học cái này cái kia cái nọ nó có đuôi, có đầu có đuôi đàng hoàng; rồi lúc đó mới đi được, thấy không? chớ không phải giỡn đâu! đây là còn xương, cốt, gân, nội bộ đồ rồi cũng phải đọc, phải học hết; ra mới vững vàng người ta đập không đau, nó nhiều chuyện lắm!

BĐ8: Thầy nói vậy phái nữ mà tu là cho chàng thấp quá, vậy thì chàng sợ vợ sao?

ĐT: Hả? Đâu có phải sợ vợ. Chàng là đại diện, đại diện cho nàng; chàng là chịu sóng gió đại diện cho nàng, đâu có phải sợ. Nhưng mà bên trên kêu là kêu cái hồn chớ đâu có kêu cái vía; Thượng Đế kêu cái hồn, phải không? kêu cái hồn chớ đâu có kêu cái vía. Cho nên, cái hồn luôn luôn nó ở trên, cái vía ở dưới.

BĐ4: Chắc Anh Chị không còn điều gì để hỏi thì..

ĐT: Tới chưa?

BĐ4: Hết giờ rồi, Thầy!

ĐT: Hết giờ rồi hả? 9 giờ rưỡi rồi hả? đây con chuột. Nó biến ra các nơi, rồi các nơi nó nghe tới tình trạng con chuột; nó mới dòm nó, "Thôi! mình cũng tu cho rồi!" (cười) "Tôi cố gắng tôi đọc dài một chút." (cười)


----
vovilibrary.net >>refresh...