19860104Q1

Khóa Huấn Luyện KINH A DI ĐÀ: Thầy Giải "Quẻ" BĐ Chọn - Cuốn 10A

ĐT: Tôi nhờ sự khắt khe này, tôi mới hiểu tôi nhiều hơn. Cho nên người tu khá lên, thì thiếu nợ cả Càn Khôn Vũ Trụ, chứ không phải thiếu nợ cha mẹ không; cho nên, ông Phật cũng thiếu nợ, mà Ngọc Hoàng Thượng Đế cũng thiếu nợ, đang làm việc trong sáng suốt. Vì vậy mình làm người làm biếng thì bao giờ mới nên?

Lời minh giải của đức Thầy: Cho nên, Chị tu, mới tu thấy được nhẹ muốn dứt bỏ trần tâm, muốn làm sao đi tới con đường đạo gấp rút. Cái ý trong này thì trong này người ta nhắc phải kiên nhẫn chấp nhận cái hoàn cảnh đó và để tiến tới không nên nôn nóng, thanh tịnh lo tu; rồi, có phải muốn như vậy không? muốn đi nhanh hơn phải không? (cười)

(một bạn đạo lên chọn 1 trang trong Thiên Đàng Du Ký và Thầy đọc phần đó)

Cha! Cô này đi lên Trời chơi; chỗ nào? chỗ nào? Bên này!

Chế nhi bất trước, phóng nhi bất động, xử huyên vô ố, thiệp sự vô não giả, thử thị chân định.

Gò bó mà không trói buộc, buông thả mà không động loạn, ồn ào mà không đáng ghét, phiền phức mà không chán nản, đó là chân định.

Lời minh giải của đức Thầy: Bởi vì con nói: con tu hồi nào tới giờ mà tâm con không định thì bây giờ nó nhắc phải làm như vậy; làm như vậy tâm mới định, thấy không?

“Gò bó mà không trói buộc”; tôi thấy tôi đi chơi với người ta không! tôi không phải ở thế gian, tôi không bị trói buộc, thấy không?

Tôi “buông thả mà không động loạn”; tôi cho nó tự do nhưng mà không theo chiều hướng của họ; tôi là giải thoát, hiểu chưa?

“Ồn ào mà không đáng ghét”; thấy người ta la um sùm nhưng mà tâm tôi vẫn giữ cái thanh tịnh để phán xét những sự ồn ào, thì tôi quý sự ồn ào nhiều hơn; nhờ sự ồn ào đo cái sự thanh tịnh của tôi.

“Phiền phức mà không chán nản”; những chuyện gì phiền phức ở đời, làm bị chủ rầy đồ này kia, kia nọ; hay là bạn bè làm phiền phức nhưng mà mình không chán nản. Đây là bài học để tự tiến, được chọc nhẫn học hòa.

“Đó là chân định” là chân thật định tâm; rồi còn tu cao lên trên thì người ta giảng rằng:

Vắng lặng mà vẫn tỏa sáng

Lời minh giải của đức Thầy: là bộ đầu;

Tỏa sáng mà vẫn vắng lặng, không dùng mà dùng luôn, dùng luôn mà không dùng tức là tới được ngọn nguồn của sự vắng lặng, đó mới là tính định chân thực.

Lời minh giải của đức Thầy: Cho nên, người ta tu, người ta nói: “ Tôi phải làm nghịch tử”; người ta cho tôi ăn, nhưng mà tôi không nói cám ơn, và tôi phải làm sao cho người khác được ăn như tôi đương ăn, thì tôi mới định, thấy không? Đó, cho nên, những người tu chơn chánh họ chỉ làm thinh thôi, nhưng mà họ trả liền liền mà người thế gian dùng cái miệng môi nói cảm ơn, cám ơn nhiều lắm! nhưng mà không bao giờ trả, quỵt luôn à; còn người đạo, nó không; nó thấy cái người đó làm cao quý quá, ảnh hưởng nó, nó bắt chước và sẽ làm hơn người đó nữa; cho nên, càng tu càng tiến ở chỗ đó.

Bất dĩ thiệp sự vô não, cố cầu đa sự. Bất dĩ xử huyên ố, cưỡng cầu tựu huyên. Không khiến được sự giao tiếp vui vẻ nên sinh lắm chuyện, vì muốn một cách gượng ép nên sinh rối rắm.

Giảng: Thói quen trần trược phải luôn luôn chế ngự nó, không được thả lỏng khiến sinh ra phiền phức.

Lời minh giải của đức Thầy: Cũng như bây giờ con thấy cái áo con đương bận, chê áo xấu, cái đó là cái thói quen không tốt. Áo mình bận, mình chưa thấu hiểu; mình đi mua cái áo khác, là phun phí xài tiền, thì nó tạo ra sự phiền phức cho chính mình chớ không có gì.

Dĩ vô sự vi chân trạch, hữu sự vi ứng tích.

Lấy sự không phiền toái làm nơi trú ngụ đích thực, gặp trở ngại phải giải quyết một cách êm xuôi.

Giảng: Thấy được bản tính hư không vắng lặng mới hết ồn ào phiền toái, và chỉ có nơi đó mới là căn nhà đích thực. Trí huệ sử dụng được hết mức thì gặp trở ngại nào cũng đều qua khỏi nên gọi là “ứng tích” tức ứng hợp đúng cách.

Lời minh giải của đức Thầy: Con giữ cái phần vắng lặng đó luôn luôn bất cứ ở hoàn cảnh nào, thì không có cái gì kêu bằng thế gian dụ dỗ, không sợ. Thân phận con gái thanh tịnh, mà mình biết mình không phải là người phàm thì không sợ nữa và không có lo âu chuyện đó, lấy thanh tịnh để độ tha, hiểu không? đúng cái con muốn, rắc rối trong tâm, nhiều chàng hỏi quá (cười)

Rồi, bây giờ ai nữa?

(một bạn đạo khác lên chọn 1 đoạn trong Luân Hồi Du Ký và Thầy đọc đoạn đó)

ĐƯỜNG TRẦN THẾ VẪN VỐN TRUÂN CHUYÊN NHIỀU NỖI

CHUỘT HOÀNH HÀNH CUỐI CÙNG GẶP HỌA THẢM THƯƠNG

Phật Sống Tế Công

Giáng ngày 8 tháng 8 năm Tân Dậu (1981)

Thơ

Vi lương khí hậu cận trung thu

Phổ độ thương sinh hựu nhất chu

Du ký thiên thu giai ngọc luật

Dụng tâm nghiên độc đạo cần tu.

Chân cơ diệu lý hiện loan đàn

Thánh đức vô phi cứu thế đan

Tạp chí từ san tu phổ hóa

Gia gia bái độc đắc bình an.

Dịch

Tiết trời êm ả sắp trung thu

Cứu độ nhân gian thực nhiệm mầu

Du ký sách trời ban chánh pháp

Gắng công nghiên cứu đạo chăm tu.

Huyền cơ siêu diệu giáng trần gian

Thánh đức cứu đời quả thuốc tiên

Tạp chí từ bi truyền khắp chốn

Nhà nhà lo đạo được bình an.

Tế Phật: Ngày tháng tựa thoi đưa, một năm trôi qua mau lẹ. Tết trung thu lại trở về, ngoài vườn hoa nở đẹp, trên trời trăng tròn sáng, nhưng còn tâm của chúng sinh tròn hay khuyết? Hoặc lại giống tựa gió thu lùa thổi, khiến lá rụng tơi bời? Đệ tử Thánh Đức Đường đều là những người tu đạo. Tất cả vốn đã gắng công tôi luyện tinh thần, ngày đêm chịu đựng khổ cực, để thực hiện những công tác cứu độ người đời, lòng như trăng sáng, tính giống nước trong. Cầu chúc mọi người minh tâm kiến tánh, đạo nghiệp sáng ngời.

Dương Sinh: Cảm tạ lòng lo lắng của ân sư. Suốt năm năm trời nay, sớm tối được cùng với ân sư giao tiếp với chư vị Thánh Tiên, để hoàn thành nhiệm vụ trước tác hai cuốn sách quý Địa Ngục và Thiên Đàng Du Ký, nhờ vậy trong thời gian này, nguyên linh cùng trí tuệ của con được khai mở vô cùng. Tuy hai cuốn sách được truyền bá khắp thế giới, song con cũng gặp nhiều nguy nan.

Trong những phút giây tĩnh lặng, thường bình tâm tự kiểm thảo, khi đó mới nhận ra rằng, làm người không phải dễ, nhất là người lãnh trách nhiệm lo các công tác giúp ích nhân quần xã hội, đạo cao đức rộng hiếm hoi vô cùng. Bởi vậy nhiều lúc muốn buông bỏ tất cả, trở về ẩn tu, quên mọi việc hồng trần, để tâm hồn được tiêu dao và thanh tịnh. Song nhờ ân huệ trời cao, cùng phước đức ân sư chiếu rọi, nay lại trước tác sách Luân Hồi Du Ký, nhiệm vụ trọng đại, kính xin ân sư ban thêm linh quang trợ lực cho, để con khỏi phụ lòng trời xanh trao phó gánh nặng thiêng liêng.

Tế Phật: Dương Sinh chớ quá lo lắng. Tục ngữ có nói: “Có được xác thân người thì dễ, song làm việc người thì khó” (Sinh hữu nhân thân di, yêu vi nhân sự nan). Đường đời mà mọi người phải trải qua không bằng phẳng, thẳng tắp mà nó gập ghềnh khúc khuỷu rất khó đi. Chúng ta chỉ biết dốc tâm hoàn thành thiên chức để khỏi phụ lòng trời. Dâng trọn nhân, hiến trọn nghĩa, ngồi xe cũ lâu ắt có lúc phải mong bước xuống để đổi xe mới. Người đời gặp gỡ nhau đều là do nhân duyên tựu tán, hợp phân đều do số mệnh định trước.

Chúng ta đang hoàn thành mục đích lý tưởng, người bò lên cao nước chảy xuống thấp. Tiên Phật cứu độ chúng sinh, mây bay bốn biển, há lại chịu chôn chân tại một nơi, ôm cứng một hình tướng nào đó thôi sao? Phải thiên biến vạn hóa mới là diệu pháp vô cực vậy. Tục ngữ nói: “Tranh lý với quân tử, chớ tranh khí cùng tiểu nhân” (Dữ quân tử tranh lý, vật dữ tiểu nhân tranh khí). Đường đi mới, sứ mệnh mới. Gà vàng gáy vang, ba cõi thái hòa. Thánh đức ứng vận ra đời, hào quang tỏa chiếu muôn nơi. Thầy trò mình hãy khởi hành.

Dương Sinh: Thưa ân sư, bữa nay mình đi đâu?

Tế Phật: Tới Bình Đông phỏng vấn đám chuột.

Dương Sinh: Xin tuân lệnh, con đã lên đài sen, kính mời ân sư khởi hành.

Tế Phật: Đã tới nơi.

Dương Sinh: Thưa, bữa nay tại sao ân sư lại đậu xuống nóc nhà người ta? Nơi đây hình như là chốn hương thôn nhưng nhà cửa lại xây cất bằng gạch ngói, chủ nhân lại có cả truyền hình để coi.

Tế Phật: Gia đình họ Lâm đã dùng xong bữa tối, cả nhà đang tụ họp coi truyền hình, chẳng hay biết có hai vị hành giả tới thăm và họ đang ở trên nóc nhà.

Dương Sinh: Ân sư thực khéo pha trò, tính linh của thầy và con tới đây thân nhẹ như mưa, do đó mà họ không thấy. Dạo mát nơi này thật là tuyệt diệu.

Tế Phật: Chẳng phải đến nơi này dạo mát mà là để phỏng vấn đám chuột hiện nằm ở trên trần nhà, chúng không dám động đậy, sợ chủ nhân hay biết. Định thần nhìn sẽ thấy chúng hiện đang ở dưới chân thầy trò mình, chúng đang làm tổ ở đó. Thầy gỡ một miếng ngói ra, con sẽ nhìn thấy chúng.

Dương Sinh: Xin thầy nhẹ tay, rất cẩn thận kẻo chúng biết.

Tế Phật: Con yên tâm, thầy đối phó với chuột hay lắm! Lấy ngói ra rồi, con nhìn thấy không?

Dương Sinh: Quả thực là kỳ diệu, một cái ổ có bốn con chuột trong đó. Chúng nằm yên không nhúc nhích giống như tâm đang lo sợ.

Tế Phật: Chúng nằm đó đợi tới canh khuya mới bò ra lùng kiếm đồ ăn. “Chuột ơi, mi nằm đó để đợi gì vậy? Trộm lớn không làm được, chỉ chuyện lén nhặt nhạnh những đồ ăn vụn vặt trong nhà. Bữa nay ta cho các ngươi mấy hạt gạo Bồng Lai, ăn xong tính linh thức giác tới đảo Bồng Lai tu đạo”.

Dương Sinh: Ân sư niệm thần chú, những hạt gạo trắng rơi ngay vào miệng chuột, chúng nhai ngon lành.

Tế Phật: Đó là thực phẩm tiên, chẳng phải bả thuốc độc. Đợi một lát bọn chúng sẽ biến thành chuột thiêng, con có thể phỏng vấn chúng.

Dương Sinh: Ăn xong gạo Bồng Lai, chuột nghẹn ngào muốn khóc, dương đôi mắt tội nghiệp nhìn lên, lúc này chúng có thể mở miệng nói năng.

Tế Phật: Ta là Tế Phật, bữa nay hướng dẫn thánh bút Dương Sinh thuộc Thánh Đức Đường ở Đài Trung tới đây phỏng vấn các ngươi.

Chuột Giáp: Cảm tạ đức Tế Phật đã ban cho chúng con gạo thiêng, cùng xin cảm tạ Dương Sinh. Vừa rồi ăn gạo thiêng xong, một luồng hơi ấm chạy mạnh trong cơ thể, trước phải ngẩng đầu nhìn lên, sau khôi phục lại được ký ức nên thấy rõ tiền kiếp. Những hành vi kiếp trước hiển hiện trước mắt, kính xin đức Tế Phật cứu độ để con được về cõi cực lạc tây phương.

Tế Phật: Mấy hạt gạo Bồng Lai ngươi đã ăn hết rồi, sức của ngươi chỉ có thể bò lên tới nóc nhà. Còn ngươi muốn bò lên tận thiên đàng không nổi vì sức chẳng có bao nhiêu. Mong ngươi kể rõ lại những hành động tội lỗi kiếp trước cho người đời được rõ, để lập công chuộc tội cùng cải đổi lốt chuột như ý mong cầu.

Chuột Giáp: Thưa vâng, song e rằng tả không hết nổi những tội ác khi xưa. Kiếp trước tôi ngụ tại Hương Cảng, không tội ác nào không phạm phải, chẳng lo làm ăn lương thiện, chỉ lo trộm cắp, cướp bóc, lường gạt, nhậu nhẹt, ăn hút. Về sau không đủ tiền hút, bèn nhập băng buôn thuốc phiện lậu, kiếm được rất nhiều tiền, ngoài ra còn cưỡng dâm ba thiếu nữ. Vì sống đời mê muội bất lương như vậy, nên luôn luôn sợ cảnh sát bắt bớ. Sau những ngày sống hoang đàng sa ngã, một bữa nọ nhậu nhẹt say xưa xong, gây sự đánh lộn với người, bị người giết chết, hồn phách tôi bị âm binh áp giải xuống địa ngục, lãnh án mười hai năm khổ sai do Diêm Vương xử.

Mãn án phải đầu thai làm kiếp chuột đã được nửa năm, còn mấy thân quyến tôi kia, kiếp trước cũng hành động ác độc bất nhân. Làm thân chuột đời sống vô cùng mất tự do, ban ngày nằm ngủ, ban đêm mới dám hoạt động, lại còn phải lén lút tránh né, rất sợ cảnh sát, vì chỉ sơ hở một chút liền bị tóm cổ ngay.

Dương Sinh: Ở đây cũng có cảnh sát sao?

Chuột Giáp: Mèo đen cũng giống như cảnh sát giữ nhiệm vụ tuần thám trong nhà để canh chừng thực phẩm, hành tung của chúng tôi nếu như bị phát hiện mất mạng như chơi. Chủ nhân nhà này nuôi một con mèo đen khiến chúng tôi sợ hãi muôn phần. Những khi lấy lén đồ ăn đều kinh hồn tán đởm. Đời sống hiện giờ vô cùng khổ sở, phải chui rúc những chỗ tối tăm mới tạm sống yên thân. Hối hận kiếp trước phạm nhiều tội ác khiến kiếp này chịu cảnh đọa đày thê thảm. Mong người đời chớ phạm vào những lỗi lầm như tôi, để khỏi bị Diêm Vương tống giam nơi cảnh ngục tù đen tối, khổ đau này.

Dương Sinh: Con chuột thứ hai kia có thể kể lại hành động kiếp trước không?

Chuột Ất: Cảm tạ đức Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh, lòng tôi vô cùng bối rối, chẳng biết trình bày cách sao cho được chính xác. Kiếp trước tôi là kẻ sống bằng nghề cờ gian bạc lận, vì có thành tích lâu năm nên trở thành tay giang hồ khét tiếng, mở sòng bài, dùng đủ mọi thủ đoạn gian manh lừa bịp để chiêu dụ con bạc tới đánh. Các thương gia giàu có cùng các gái làng chơi sang trọng lần lượt bị lột sạch tiền bạc, của cải, tán gia bại sản.

Về sau có một chúa đảng du đảng tới bắt đóng hụi chết cho y. Tôi cự tuyệt chẳng chịu nộp tiền. Vì vậy tôi bị hắn truy sát, nên sợ phải dời đi nơi khác. Từ đó đổi tên là đảng Kim Quang chuyên tính chuyện lường gạt, dùng một chàng thanh niên giả vờ muốn tìm bạn gái, rồi đứng làm trung gian kiếm các bà, các cô có nhiều tiền giới thiệu là chàng đó giàu có lắm, khi cá cắn câu, kẻ đứng giữa tha hồ trục lợi. Cuối cùng tôi lại đem ngón nghề cờ gian bạc lận cũ ra lừa gạt phụ nữ. Nhiều kẻ tham bị tôi lột sạch tiền bạc cùng nữ trang.

Một đời chuyên sống nghề lừa gạt, tuy kiếm được nhiều tiền, song cũng ăn nhậu chơi bời hoang phí hết. Thành ra sau một kiếp tỉnh lại cũng chẳng còn chi, chẳng được gì. Tới năm bốn mươi hai tuổi bị ung thư bao tử thác. Sau khi chết âm binh tới áp giải xuống Địa Ngục, chịu đủ thứ hình phạt của thập điện Diêm Vương. Ba tháng trước đây phải đầu thai làm kiếp chuột. Tôi sống tại xó này, thật là khổ sở. Khi ăn thì rình mò lén lút, lỡ thấy bóng mèo đen thì hồn vía lên mây. Biết vậy kiếp trước gắng làm người hiền lương thì đời này đâu đến nỗi phải đày đọa khổ đau đến mức này.

Tế Phật: Kiếp trước không chịu hành động quang minh chính đại, nên kiếp này phải sống chui rúc nơi xó xỉnh tối tăm. Đời trước chuyên lừa đảo kẻ khác để giật tiền giật bạc, gây thù chuốc oán, cạnh tranh giành giựt, nên kiếp này bị mèo theo dõi canh chừng, khiến kiếm miếng ăn thực là khó khăn nguy hiểm. Đã không gắng làm người lương thiện, thì phải vui vẻ làm chuột hiền lành. Trời cao vì biết rõ tính ngươi nên mới chuyển kiếp cho ngươi làm chuột, để ngươi thích ứng cùng hoàn cảnh, hãy tự trách mình chớ có trách người.

Dương Sinh: Thưa ân sư, tại sao lại coi là chuột lớn, mà không coi là chuột con?

Tế Phật: Tuy chúng nhỏ con song quá từng trải, quá lão luyện nên phải coi là chuột lớn. Bọn chúng kiếp trước chuyên ăn người, kiếp này coi là chuột vẫn chứng nào tật nấy, vẫn lấy lén của người để ăn mà sống, chẳng chịu tu tâm sửa tính. Kiếp trước chẳng hiền lành, kiếp sau khó tránh khỏi nguy khốn. Đám chuột này ăn gạo Bồng Lai của ta, hy vọng kiếp tới được lên làm người. Dương Sinh chuẩn bị đi nơi khác để phỏng vấn loài chuột đồng.

Dương Sinh: Thưa ân sư đi tới đâu mới gặp được loài chuột này?

Tế Phật: Đến vùng quê Đại Nam, lên đài sen mau.

Dương Sinh: Thưa ân sư, con đã sẵn sàng.

Tế Phật: Hai thầy trò vừa lên đài sen thì trời bắt đầu đổ mưa, song nước mưa không làm ướt nổi pháp thân. Vì lượng nước đổ xuống nhiều, nên đồng ruộng ngập lụt, hoa màu hư hại, dân lành thống khổ. Ta cảm xúc đọc năm bài thơ với tựa đề là khuyên đời để an ủi:

Thơ:

Quang âm thành dị thệ

Nhất khứ bất trùng lai

Tao thủ không ta thán

Vấn tâm độc cảm hoài

Thiếu niên như quá khách

Mộ cảnh diệc tham ai

Nhược bất tri tu tảo

Uổng tương bạch cốt mai.

Dịch:

Ngày tháng trôi qua biền biệt

Một đi không trở lại

Vò đầu lòng tiếc nuối

Thổn thức dạ u hoài

Tuổi trẻ nay đã mất

Xế chiều giờ thảm thay

Chẳng lo tu sớm sửa

Xương trắng uổng chôn vùi.

Thơ:

Thế sự như xuân mộng

Hoàng lương bất cửu thời

Vô đoan tâm cảm khái

Bất liệu ý hưng bi

Ninh miễn lao khổ số

Nan đào đắc thất kỳ

Minh nhân năng cảm thử

Lập đức tác tu ky.

Dịch:

Việc đời như giấc mộng

Phú quý chẳng bền lâu

Vô cớ tâm hưng khởi

Chẳng dè ý chuốc sầu

Thăng trầm nếu tránh được

Cái chết có chừa đâu

Người trẻ hiểu lẽ đó

Ruộng đức lo cày bừa.

Thơ:

Thiên địa nhất nghịch lữ

Nhân sinh nhược thủy lưu

Đông tây thùy dự liệu

Nam bắc bất trường do

Phú quý hoa gian lộ

Vinh hoa thủy thượng âu

Hà tu đồ bất kế

Lao lực cách chiêu vưu.

Dịch:

Trời đất vốn không thuận

Kiếp người như nước trôi

Đông tây nào liệu được

Nam bắc chẳng còn hoài

Phú quý sương trên lá

Vinh hoa chim đậu bay

Cho nên lo lắm chuyện

Mệt sức chẳng hay gì.

Thơ:

Khán phá thế tình sự

Tự nhiên vạn lự san

Đã khai danh lợi tỏa

Khiêu xuất sinh tử quan

Thương hải thôi tằng lãng

Cô phong tủng điệp sơn

Trường thành Tần đế diểu

Di thính thủy sàn sàn.

Dịch:

Tình đời thấu tỏ được

Nổi khổ tự tan tành

Đập bể cùm danh lợi

Vượt ngoài cũi tử sinh

Biển xanh sóng lớp lớp

Núi thẳm lớn mong mênh

Mờ mịt thành Vạn Lý

Chỉ nghe nước cuốn quanh.

Thơ:

Sa bàn tàng cẩm tú

Vô tự diệc thành văn

Khấp quỷ kinh hào sĩ

Kính thần phục sứ quân

Hiền năng tham chuyết nhậm

Phụng điểu xuất kê quần

Thành tựu bất phàm khách

Danh thùy bách thế luân.

Dịch:

Đàn cơ giấu gấm vóc

Không chữ cũng thành văn

Quỷ khóc người kinh hãi

Thần mừng và thánh khen

Kẻ hiền cùng dự khán

Chim quý khác gà đàn

Xuất chúng mới nên việc

Tiếng thơm vạn kiếp còn.

Ngâm xong bài thơ khuyên đời thì chúng tôi tới huyện Đài Nam phỏng vấn chuột ở trong các hang hóc ngoài đồng ruộng, cùng tìm hiểu sự sinh hoạt của chúng.

Dương Sinh: Ruộng ở đây quá trũng.

Tế Phật: Gặp khi mưa lớn ngập đầy nước.

Dương Sinh: Thưa, tìm hang chuột ở đâu?

Tế Phật: Không cần tìm xem chuột ở đâu vì mắt Phật của thầy liếc qua biết ngay chúng hiện ở chỗ nào rồi, bên cạnh đống đá kia chắc chắn có hang chuột.

Dương Sinh: Nhãn lực của ân sư quả là tinh, bên đống đá có hang chuột song con không thấy chuột động đậy.

Tế Phật: Có hai con chuột ẩn sâu trong hang, để thầy ban pháp Phật, chúng ắt bò ra: “Chuột ơi! chuột ơi! Dù ngươi đã ăn đủ loại hoa màu của nhà nông, nhưng chẳng có thứ nào ngon bằng cá tươi, bữa nay ta bắt hai con cá sống tặng ngươi, hãy mau ra đây nhận đi còn không ta thả nó thì tiếc lắm đấy”.

Dương Sinh: Ân sư hóa phép, trong tay có liền hai con cá tươi còn nhảy đành đạch, và ném ngay vào miệng hang, chuột ngửi thấy mùi tanh, hai mắt lấm la lấm lét nhìn, con nọ nối đuôi con kia bò ra, chúng chỉ ngó mà chưa dám vồ.

Tế Phật: Hai con chuột mật nhỏ kia ơi, thấy cá sống miệng thèm chảy nước miếng song cớ sao còn sợ hãi không dám vồ lấy ăn. Đã dụ được chuột ra khỏi hang, ta thả cá về nước, chỉ cho chuột ăn gạo Bồng Lai để chúng khỏi phạm giới sát sanh. “Nước trong cá hiện, nước đục cá mất, trước mắt chỉ còn thấy gạo tiên Bồng Lai, thôi ăn đi”.

Dương Sinh: Ân sư đọc xong lời chú, hai con cá tự nhiên biến mất, chỉ thấy hai nắm gạo ở miệng hang, hương thơm xông vào mũi, chuột thèm quá liền ăn lấy ăn để. Lông chúng ướt đẫm, bụng chúng đói meo.

Tế Phật: Mưa lớn mấy ngày liền, ẩn trong hang để tránh mưa, không dám bò ra ngoài kiếm đồ ăn, do đó bụng đói cồn cào, giờ ăn no gạo lát nữa chúng sẽ thoát thai hoán cốt phục hồi linh quang, Dương Sinh có thể phỏng vấn.

Dương Sinh: Chuột vội vàng ăn hết hai vốc gạo xong liền mê đi, một phút sau thân động đậy, dần dần tỏ ra khỏe khoắn, có thể mở miệng nói năng.

Chuột Giáp: Cảm ơn hai vị ân sư đã ban cho tôi thuốc hoàn hồn linh diệu.

Tế Phật: Ta là Phật Sống Tế Công, còn người kia là trò ngoan của ta tức thánh bút Dương Sinh thuộc Thánh Đức Đường ở Đài Trung. Hai thầy trò ta phụng chỉ trước tác sách Luân Hồi Du Ký. Bữa nay đặc biệt tới đây phỏng vấn các ngươi. Vừa rồi ta ban gạo tiên, ăn xong các ngươi liền thoát thai hoán cốt, khôi phục linh quang, như vậy là các ngươi có phước lớn. Mong các ngươi hãy thuật rõ lại những hành vi ác đức của kiếp trước cho Dương Sinh hay, để chép vào sách hầu khuyên răn người đời, làm như vậy là các ngươi tạo công chuộc tội, ngày sau có thể chuyển kiếp làm người.

Chuột Giáp: À, thì ra nguyên nhân là như vậy thực quá cảm động. Hồi nãy vợ chồng tôi ở trong hang, đột nhiên ngửi thấy mùi tanh vì bụng đói nên miệng quá thèm, trời mưa lớn mấy bữa liền, hang bị ngập nước. Chúng tôi ở trong hang tưởng là sẽ bị chết vì nước ngập, song may mắn thoát nạn. Đang lúc bị cơn đói rét hàng hạ, lại ngửi thấy mùi cá tươi ngon lành, khiến bụng càng cảm thấy đói hơn, do đó vợ chồng tôi rủ nhau ra xem, vừa ló đầu ra ngoài miệng hang thấy hai con cá còn sống đang cựa quậy.

Chúng tôi có chút e dè nên không dám nhào tới vồ lấy ăn. Lát sau cá biến mất lại thấy hai nắm gạo hương thơm xông vào mũi, cầm lòng chẳng đặng, do đó vội vàng ăn lấy ăn để. Suốt đời chưa hề bao giờ được ăn thứ gạo ngon như vậy. Sau khi ăn no đột nhiên thấy thân mình nóng hực, đầu óc mê mẩn có cảm giác nghẹt thở, rồi lần lần cảm thấy thân thể nhẹ nhàng, nhớ lại được hết những chuyện của kiếp trước, nghe lời pháp của đức Tế Phật dạy mới rõ đó là sự thực.

Tế Phật: Các ngươi bình thường chỉ bò ra khỏi hang, lượm những thức vương vãi của nhà nông ăn, còn loại gạo Bồng Lai ta đã dùng lửa tam muội rang, chỉ để dành cho những ai tu đạo mới được ăn, nên các ngươi nhờ ăn gạo này mà được thoát thai hoán cốt, vậy hãy mau thuật hết lại những chuyện kiếp trước.

Chuột Giáp: Kiếp trước chúng tôi là vợ chồng, lúc còn trẻ đã mở động mại dâm, chuyên dụ dỗ con gái nhà lành vào đường tội lỗi cùng bán gái vị thành niên cho khách làng chơi. Vợ tôi lại vốn là gái vui đâu chầu đấy, hoang đàng hư thân mất nết, còn tôi thì ham ăn biếng làm; thật là xứng đôi vừa lứa nên đã thành duyên chồng vợ, chung sống dưới một mái nhà, cùng mở ngôi hàng buôn phấn bán hương gây ra những tội ác rất ư lịch sử.

Đồng tiền bất lương chẳng giữ được lâu, cuối cùng thân mang bệnh, mới đầu tôi bị trúng gió, tay chân cứng đờ. Vợ tôi ngựa quen đường cũ, đích thân đem thịt mình bán giữa chợ đời để kiếm tiền nuôi miệng cùng mua thuốc men. Cảnh sống ngặt nghèo này tới một lúc không chịu đựng nổi thì vợ tôi ngã bệnh nặng, chẳng còn bán mình nổi nữa, cả tinh thần lẫn thể xác đều vô cùng đau đớn. Một bữa cả hai chúng tôi đều uống độc dược quyên sinh, thi thể bị bỏ quên trong căn phòng nhỏ hơn mười ngày đã sình thối người ta mới khám phá ra và đem đi chôn.

Vợ chồng tôi một đời hại người quá nhiều, việc kinh doanh chuyên dùng thủ đoạn gian manh cùng lường gạt tiền bạc của bao kẻ khác, nên phải xin làm kiếp chuột để trả quả muôn phần thê thảm này. Sau khi chết âm binh áp giải xuống địa ngục chịu nhiều hình phạt đớn đau. Song chúng tôi còn phải đầu thai làm chuột ba kiếp liền, trốn chui rút trong các hang nhỏ hẹp tối tăm, không hề thấy ánh mặt trời, nhiều khi còn bị rắn độc xâm nhập, nước lớn tràn vào. Để có thức ăn thường phải lén bò ra khỏi hang thâu lượm thóc lúa, hoặc ngô đậu rơi vãi ngoài đồng một cách rất ư là cực khổ.

Người đời được sống giàu có sung sướng phải tự biết quý trọng giữ gìn cẩn thận, chớ để mất nó, vì hình phạt ở âm phủ khổ cực muôn phân, lại bị chuyển kiếp đầu thai làm loài thú, phải lén lút đánh cắp thực phẩm để ăn, khó mà sống nổi. Chẳng may ăn phải bả của nhà nông, lỡ trúng độc kiếm đâu ra thầy thuốc, chỉ có chết mà thôi. Như vậy đời sống vô cùng bấp bênh, mạng sống hết sức mỏng manh. Người đời sống nơi cửa cao nhà rộng, ăn mặc dư thừa, hoang phí quá nhiều, so sánh với loài chuột quả là khoảng cách giữa vực thẳm cùng trời cao.

Tế Phật: Chuột là loài phá hoại xã hội, chuột đồng phá hoại mùa màng của nhà nông, tục ngữ có câu “Chuột đồng qua đường người người kêu đánh”. Ai bảo các ngươi kiếp trước không ăn ngay ở thẳng, để kiếp này phải chịu quả báo, chỉ nên tự trách mình lầm lỗi. Rất may bữa nay được ta ban gạo tiên kiếp tới đầu thai lên làm người, phải nhớ kỹ là chớ đi đường tối ám quanh co nhỏ hẹp, mới mong tránh khỏi lại bị sa xuống hang này lần nữa.

Chuột Ất: Xin cảm tạ đức Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh, bữa nay đã ban ân huệ cho vợ chồng chúng tôi, những lời vàng ngọc khuyên nhủ đã thấm sâu vào tủy, kiếp sau nguyện lạy Phật tu hành để đền đáp công ơn hai vị.

Lời minh giải của đức Thầy: Thì chúng ta thấy ra đây, cái chuyện tu của Anh Muôn, tu tới ngày nay, muốn mọi người được tu và tâm Anh cũng muốn phổ biến cho mọi người biết rằng: Tu là quan trọng; mà ngày hôm nay lật đúng cái trang này là vạch ra tội của con người. Cho nên chúng ta từ đâu đến đây? Chúng ta là một vị Tiên giáng lâm xuống thế gian qua nhiều trạng thái, vì sự tăm tối mê muội, không… thiếu tinh thần phục vụ mà ham sanh quý tử, cho nên lâm phải cái tội.

Cho nên, ngày nay đọc rõ ràng để thấy cái tội của con người mà chuyển kiếp, chuyển kiếp như vậy, để cho mọi người có cơ hội nghe qua và thức tâm. Chính tay của người tu đã lựa cái trang này và người đó cũng đã thức tâm, cũng thấy lầm lỗi quá khứ của chính mình, rồi muốn cống hiến cho mọi người. Cho nên, trong cuốn băng này mọi người nghe qua nên thức tâm trở về con đường tu, lợi cho chính mình và mức tiến hóa không bị trì trệ.

Rồi, còn ai nữa?

BĐ1: Cái quẻ này dài quá đó Thầy!

ĐT: Bởi vì tôi tình nguyện cho mọi người sai, thì việc gì tôi cũng phải phục vụ hết, không có chối cải; rồi bây giờ muốn nói chuyện gì?

BĐ2: Nói chuyện chơi

ĐT: Nói chuyện chơi?

BĐ2: Dạ.

ĐT: Chơi hết nổi rồi, thằng cha chuột nó chơi dữ quá; rồi bây giờ nó phải bị ở tù, mà mình dám chơi đâu (cười). Thằng cha chuột là chơi dữ quá rồi, thấy không? đó, mình mới thức tỉnh; không phải là nó làm chứa điếm nó bị tội, nhưng mà nghĩ điều hung ác, khống chế nhân công, ép buộc nhân công, hành hạ nhân công để thụ lợi cho cá nhân, cái đó cũng bị tội. Cái tội đó cũng nặng lắm, mà cái tội đó ở thế gian có thể che mắt, vì luật pháp của thế gian, nó hơ hỏng, nó không có tinh vi như Thiên Đàng; nhưng mà những cái gì chúng ta làm bậy thì Thiên Đàng mà chép là không có sai một li, cho nên lúc đó chúng ta phải bị tội.

Cho nên hiểu được, thức giác được, phải buông bỏ, phải chấp nhận, phải chịu bằng lòng trở về “Không” mới cứu tâm, cứu mạng. Cho nên, chúng sanh vẫn còn trong nhầm lẫn, mà kể cả những người tu cũng nhầm lẫn nữa; tưởng là tôi tu cao, tu giỏi, tôi có địa vị, mọi người phải sợ. Tôi phải khống chế. Tôi phải đè đầu người ta. Tôi phải ràng buộc người ta. Tôi phải bắt công lao người ta đóng góp cho tôi. Rồi tôi phải hạch điều này, hạch điều nọ, làm khổ tâm người ta.

Cho nên chúng ta, cái khối Vô Vi thấy rõ rồi, những hành động đó không có kết quả tương lai cho vị thầy cũng như vị đệ tử. Cho nên, chúng ta là bạn đạo, trao đổi, học hỏi, tiến, sửa, đóng góp; mà đóng góp cho cả Càn Khôn Vũ Trụ, ba cõi chớ không phải một cõi. Chúng ta không làm việc một cõi nữa, vì chúng ta nhớ có ông Trời ở trên đầu không thế nào gạt được. Chúng ta ở phía dưới, chúng ta ngó; thế ông Trời là ông Diêm Vương cũng gạt không được. Mà ở đời có cảnh sát mình cũng khó gạt. Thôi lo tu cho rồi, thấy không? đó!

Cho nên, nhiều người chưa hiểu chơn lý; làm sai, tưởng là tôi hưởng! Không hưởng được đâu các bạn! Không bao giờ các bạn hưởng được cái gì của ông Trời; mà ông Trời chỉ dùng bạn và giúp cho bạn tiến hóa, trong cái khổ, tiến, mới thành đạt, chớ không có cho bạn sướng đâu! Khi bạn sướng bạn phải nhớ cái khổ nhiều hơn. “Sau cái sướng này tôi sẽ khổ nhiều hơn”, thì bạn mới có ăn năn lập tức, chớ đừng tưởng sướng đó là sướng.

Cho nên, tuổi trẻ lớn lên cũng như Anh Minh bây giờ nghĩa là nói: “Chu cha! có duyên rồi, không cóvợ nữa; rồi bây giờ tôi muốn tái giá một lần nữa coi sao”; cái sướng nó làm cái khổ, Anh thấy không! Rồi tới già mới ân hận này kia kia nọ, đủ chuyện hết. Mình biết đạo, mình không đi là mình bị kẹt; mà cái đó là cái cơ cho mình tiến. Trong cái dũng chí thanh tịnh để vượt qua, m à vượt qua được là cứu biết bao nhiêu người; Biết bao nhiêu anh em đang bị lạc trên con đường đó; mà mình không lạc là mình là người sẽ cứu nó ra khỏi. Cho nên, làm một việc có ý nghĩa thì nên làm. Một việc cần thiết thì nên làm.

Cho nên, trong tâm chúng ta phải buông bỏ những sự danh lợi trong nội thức rồi chúng ta không bị rớt, rơi rớt xuống cái dung điểm mà Anh Chuột đang than vãn đây. Chính anh làm cho anh và chính anh buộc tội anh, chớ không có ai buộc tội, không có ông Phật nào buộc tội hết!

Rồi, bây giờ còn muốn nói cái gì nữa?

BĐ4: Chuyện ông Tư có nói: “Nếu mà quyết tâm tu trong 1 năm sẽ chứng nghiệm cái việc phép xuất hồn”, ông Tư nói.

ĐT: Ừ.

BĐ4: Bây giờ Thầy cho tụi con biết: trong cái thời gian tu tập nước rút của Thầy đó, Thầy ăn cơm chan nước lạnh, Thầy tu; rồi bây giờ tụi con phải…

ĐT: Tôi tu đâu có 7 tháng là tui thấy tui đi chơi rồi! đâu có cái gì mà khó khăn.

BĐ4: Bây giờ hàng ngày tụi con phải làm sao?

ĐT: Nhiều người ăn cơm với nước sôi, nó đi được vậy! nó bất chấp thế gian, nhưng mà phải có điều kiện; bây giờ chuyển qua để biết Thượng Đế nhiều hơn, thì đời đạo song tu, hiểu không? thì phải làm việc phục vụ tận tâm, thì cái thức nó cũng mở à; phục vụ tận tâm, cái gì cũng phải tận tâm thì nó mở à! đừng có so đo, đừng có dựa lý này so đo, dựa lý nọ so đo là không có tiến đâu; còn cái tu kia, ăn cơm với nước sôi hành khổ, đó là tận tâm tu học, cũng tận tâm vậy! tận tâm tu học, nhưng mà điều kiện bây giờ những người ở đây làm sao có khả năng?

Qua đây có căn nhà, mua căn nhà cũng thiếu nợ, tiền đâu mà đóng, phải đi làm! Mà lúc ta đi làm, ta nghĩ ta làm cho Thượng Đế, ta làm cho ông Phật. Ông Phật độ ta thức tâm, ta muốn độ mọi người, cứ việc tận tâm không sao hết! xác này có chết cũng vui, làm đi! tận tâm mới ảnh hưởng người ta được. Ông chủ độc ác cho cách mấy mà gặp người làm công tận tâm cũng ảnh hưởng được ông chủ; phải nhớ cái này! lấy cái thiện, “Minh Vi Thiện” mới cứu đời được. Mình biết rốt cuộc mình làm thiện là mình cứu mình và cứu thiên hạ, thì tự nhiên các bạn đi được chớ có gì đâu.

Cho nên, tôi đã nói tu cái phương pháp này mà làm đúng trong tâm trạng của mình và thực tâm thực tình và thực thà với chính mình, không mượn lý thuyết gì hết, thực hành đi! mỗi đêm thực hành rồi ngày mai tới đâu mình tự sửa lấy mình, thì mình tự quán thông công chuyện của mình, mở mắt cũng đi được, chớ đâu phải nhắm mắt; tại sao, lấy bằng chứng gì mà mở mắt cũng đi được? thì các bạn đã từ ở trên kia xuống đây, mà giáng lâm xuống cái xác phàm, đã làm con thú, đã làm đủ chuyện, bây giờ mới lên đây nè. Thiếu gì người đã làm nhiều chuyện lắm rồi; rồi bây giờ mình lập…


----
vovilibrary.net >>refresh...