19860103Q5
Khóa Huấn Luyện KINH A DI ĐÀ: Thầy Giải "Quẻ" Bạn Đạo Chọn - Cuốn 9A
ĐT: Do quả trược mà con đã gieo. Cha vừa giảng cho chúng con hiểu thêm cách thức niệm. Còn việc niệm Thượng Đế, con khỏi phải thắc mắc. Con nào biết niệm thì càng hay. Nếu còn băn khoăn, hay chưa quen, chưa hiểu, thì cứ tiếp tục niệm A Di Đà cũng được. Vì niệm Di Đà để mở sự sáng suốt; lúc nào, con đạt sáng suốt rồi, tự nhiên, con sẽ thấy được Chủ Nhân Ông là Thượng Đế đó thôi.
(Lời minh giải của đức ThầyJ Sao, đúng không? Bây giờ phải dọn mình tự cứu, tin cậy nơi thực lực của chính mình để tu; Bề Trên dặn như vậy!
BĐ1: Trước đây thì con đọc Thượng Đế giảng Chân Lý, thì Thượng Đế khuyên nên niệm danh Thượng Đế mới là niệm chính danh mình; nhưng có lần con hơi thắc mắc là khi giảng cho các bạn đạo thì Thầy lại khuyên niệm Lục Tự Di Đà; thì hôm nay con thấy cái việc thắc mắc của con được giải tỏa, là vì qua cái bài Thầy vừa đọc thì con thấy rằng: Niệm danh Thượng Đế là chánh niệm, nhưng mà trong trình độ của chúng con hiện nay, dễ có mấy ai hiểu được cái chánh niệm? Mà nếu không có được cái chánh niệm mà nhân danh Thượng Đế, chỉ là vọng niệm mà thôi! Do đó nếu vọng niệm thì khó tiến nhanh! Do đó, tùy trình độ của chúng con mà Thầy khuyên chúng con niệm Lục Tự Di Đà để mở trước, rồi sau đó mới hiểu danh Thượng Đế và niệm chánh niệm sau, mới hòa hợp với Thượng Đế.
ĐT: Cho nên, ở thế gian này, họ còn chấp lắm; hồi nào tới giờ ít có ai giới thiệu Thượng Đế, và giới thiệu một cách lu mờ và để cho họ mê tín, và không thấy Thượng Đế trong người, không thấy Thượng Đế trong tâm. Cho nên, ngày hôm nay Thượng Đế giáng lâm và để soi sáng chúng sanh, để cho chúng sanh thấy rằng “Con là ta;” Thượng Đế là ta. Cho nên, khi mà chúng ta niệm danh Thượng Đế, ta phải đi đứng đàng hoàng, phải làm việc đàng hoàng, hạnh hy sinh phục vụ phải cao, phải tự phá mê phá chấp.
Và niệm danh Di Đà cũng vậy: người hành đạo nhập Niết Bàn, thì chúng ta phải đàng hoàng chớ không có nói bậy, và không có nghĩ bậy cho người khác! Chỉ quán xuyến, thường độ cho người khác, thì mới xứng danh con Phật và con của Thượng Đế! Thì bây giờ niệm danh Phật, niệm danh Thượng Đế cũng vậy thôi! Khi chúng ta niệm A Di Đà, chúng ta là Di Đà là được rồi, không làm bậy! Ta niệm Thượng Đế ta là Thượng Đế, không làm bậy! Thượng Đế có trược có thanh, có trược có thanh; có mọi trạng thái đều của Thượng Đế hết thảy.
Cho nên, ngày hôm nay mở trí cho các Bạn rất nhiều; khi mà các Bạn cảm thức “Tôi là Thượng Đế; không phải là Thượng Đế là chánh nhưng mà tất cả cũng đều là chánh, nếu tôi trụ tâm tôi mới thấy rõ cái chánh; tôi niệm tên tôi mà tôi tưởng ông Trời là tôi cũng chánh vậy; và tôi không có nghĩ bậy cho người khác; tôi không nghi ngờ một ai, nhưng mà tôi chỉ lo sửa tôi để tiến, thì ông Trời cũng phải chứng!” Niệm là để tập trung mà thôi; mà tập trung rồi, tập trung là để hiểu tất cả cái nghĩa lý và hành sự của chúng ta thế nào: Ta niệm danh Phật, cao cả, thanh cao, chúng ta không có chấp.
Chúng ta luôn luôn nuôi dưỡng tình thương ban bố nhẫn hòa; Thượng Đế cũng vậy: Thượng Đế lắm lúc cũng phải dũng cảm, gánh vác, chớ không phải dũng cảm để chống trả mà ăn thua với người ta; dũng cảm và gánh vác để ảnh hưởng chúng sanh là Thượng Đế. Cho nên, ngày nay các bạn làm ông cha trong gia đình, cũng phải dũng cảm để gánh vác: Con mình làm bậy, ngoài kia chửi, mình cũng phải trân mình để nghe: học dũng, học nhẫn, học hòa. Mình cứu mình và ảnh hưởng xã hội, giúp con mình; đó là nhiệm vụ của Thượng Đế.
Cho nên, khi chúng ta niệm danh Thượng Đế, chúng ta phải hiểu rõ cái ý nghĩa chánh niệm, chớ không phải niệm Thượng Đế là chánh! Người ta hiểu cái gì đâu là chánh? Danh từ mà thôi; người ta chỉ biết danh từ; nhưng mà hiểu được cái ý nghĩa mới là chánh! “Hành động của Thượng Đế như vậy; hành động của đức Di Đà như vậy! Tôi phải như vậy! Nhứt định tôi đi về cái đường của Ngài, thì tôi phải như vậy thì mới thật sự là chánh niệm!”
BĐ1: Hết giờ rồi, Thầy!
ĐT: Hết giờ chưa?
BĐ1: Hết giờ rồi, xin Thầy nghỉ!
ĐT: Mới có 10 giờ rưỡi à; bao nhiêu sách, chọn cái nào?
BĐ2: Không biết con tội lỗi gì…?
ĐT: À, vậy hả? Đâu có biết! Tội lỗi của mọi người cũng như nhau à! Chà, gan lắm mới chọn “Địa Ngục Du Ký” hả? A, cái kiếng; quên rồi, quên đem cái kiếng rồi! Ở đây sang thì khỏi; ngục A Tì (cười)
BĐ3: Chết rồi, sao lật ngay vậy?
ĐT: Ngục A Tì.
Dương Sinh: Thường nghe nói người đời rất sợ Ngục A Tì là bởi lý do nào?
Ngục Quan: Kẻ bị đày xuống Ngục A Tì, phần lớn đều không được siêu sinh, giống như bị tòa án ở dương gian kết án chung thân khổ sai vậy.
Dương Sinh: Ngục Quan có thể dẫn vài tội hồn ra đây để thẩm vấn lấy cung không?
Ngục Quan: Vì quý Đường phụng chỉ viết sách Địa Ngục Du Ký, nên Minh Vương đã ra lệnh cho chúng tôi được phép đem vài tội hồn ra để làm bằng chứng thôi, còn bình thường những kẻ đã bị đày tại Địa Ngục A Tì không bao giờ được thả ra. Dương sinh hãy nhìn tôi dùng phép lạ..... phóng luồng ánh sáng cực lớn vào trong ngục tức thì toàn bộ khí giới hành hình tội nhân ngưng hoạt động. Tướng Quân mau kéo cổ vài tội hồn ra.
Tướng Quân: Xin tuân lệnh.... đã kéo được tội hồn ra.
Dương Sinh: Thân thể tội hồn bị hành hạ bầy nhầy, nát như tương, máu me đầm đìa, hai tròng mắt lồi ra, không còn nhận ra hình dáng con người, thật là đáng thương.
Tế Phật: Để ta tạm thi thố pháp lực cho thần trí bọn họ tỉnh lại, giảm bớt sự đau đớn của xác thân để họ dễ bề thuật lại những hành vi phạm tội.
Dương Sinh: Diệu pháp của ân sư thật quả vô biên, thân thể tội hồn mười phần nát bấy đã hàn gắn lại được hình người tới bảy phần, chỉ còn ba phần là giống quỷ, không hiểu tại sao?
Ngục Quan: Đây là hai vị đại sư, bọn mi mau thuật lại những hành vi ác độc lúc còn tại thế để khuyên răn người đời.
Tội Hồn: Tôi lúc sống phạm vào tội bất hiếu, bình thường chỉ ham chơi bời không chịu làm việc, những khi ngửa tay xin tiền mà không được thì ngoác mồm chửi cha mắng mẹ, có khi còn tay đánh chân đá, lúc sống không chịu giữ đạo hiếu, sau khi chết bị chịu tất cả những hình phạt ở các ngục khác xong còn bị chuyển tới đày tại Ngục A Tì vĩnh viễn không được siêu sinh. Kính mong hai vị đại sư thương tình xin dùm cho tôi được thoát khỏi ngục A Tì, đầu thai làm kiếp trâu chó tôi cũng vui lòng, bởi vì ở đây quá đỗi thống khổ.
Tế Phật: Trăm đức thiện, đức “Hiếu” đứng đầu, đã không biết phụng dưỡng lại còn đánh đập cha mẹ, tội ác thật quá lớn. Tội bất hiếu luật ở âm phủ không tha, ta không có cách nào cả.
Ngục Quan: Đời có lắm kẻ vì tư dục hôn nhân, vì tư lợi tiền tài mà phản bội cha mẹ, những kẻ bất hiếu đó nếu như không sớm hối cải, sau khi chết chắc chắn sẽ bị đày xuống Ngục A Tì. Tội hồn thứ hai hãy mau cung khai.
Tội Hồn: Tôi lúc sống tham dâm hiếu sắc, nhiều lần cưỡng dâm con gái nhà lành, dụ dỗ kết thân với quả phụ cùng nhận trẻ gái mồ côi làm con nuôi để giở trò ám muội. Tôi nghĩ rằng làm như vậy là được tận hưởng hạnh phúc ở cõi đời, nào ngờ sau khi chết phải chịu lãnh đủ mọi hình phạt đau đớn, thống khổ. Cuối cùng tôi còn bị phán đày tại ngục A Tì này vĩnh viễn không được siêu sinh. Kính mong sư phụ cứu mạng tôi, nếu như tôi thoát khỏi được cảnh khổ đau này nguyện làm thân chó ngựa của ngài.
Tế Phật: Ta không cần dùng tới chó ngựa. Lúc sống hiếu sắc tham dâm, không đi đường ngay lối thẳng, muôn tội ác tội dâm đứng hàng đầu, đã bị đày đọa tại Ngục A Tì còn hối hận được sao!
Ngục Quan: Tội hồn thứ ba, hãy mau thuật lại những hành vi đen tối lúc sinh tiền.
Tội Hồn: Tôi lúc sống chuyên môn chế thực phẩm, thuốc thang rượu chè giả tạo như thuốc tây, rượu tây, rượu ta, nước tương v.v... để kiếm lời thật nhiều. Vì tham làm giàu một cách thất nhân, thất đức như vậy; cho nên, sau khi chết bị đày tại ngục A Tì. Kính mong Phật Sống Tế Công xin với Diêm Vương để Diêm Vương xá tội cho tôi, kiếp sau được lên làm người tôi hứa sẽ an phận giữ mình, kiếm tiền một cách có lương tâm.
Tế Phật: Chế rượu, thuốc giả mạo, tội ác quá lớn, không nghĩ gì tới đạo đức, mạng sống con người, thử hỏi nuốt những thứ đó vào bụng có khác gì uống thuốc độc, ngươi mất hết lương tri, hại người quá nhiều. Xử đày người tại Ngục A Tì uống nước đất đen để giải độc, mùi vị ra sao mi tự hiểu biết, còn ta hoàn toàn bất lực.
Ngục Quan: Tội hồn thứ tư hãy mau thuật lại những hành vi ác độc lúc còn tại thế.
Tội Hồn: Lúc sống tôi chuyên nghề buôn lậu, hút á phiện chích ma túy, sau vì xài tốn quá nhiều tiền tôi buôn lậu luôn cả mấy thứ này, thành một đời hại quá nhiều người. Sau khi chết Diêm Vương cả giận phán đày tôi vĩnh viễn tại địa ngục A Tì. Ở đây hàng ngày chịu thống khổ quá đỗi, hối hận lúc sống đã phạm vào tội ác quá lớn, hiện tại vô phương cứu chữa.
Tế Phật: Buôn lậu là đã phản bội luật pháp quốc gia, lại còn buôn lậu cả ma túy để làm hại đồng bào, luật dương thế chẳng tha, luật âm phủ không cứu. Phàm tại thế buôn lậu cùng nghiện ngập buôn bán ma túy tội thật quá lớn, những kẻ phạm phải tội này hãy mau mau buông dao đồ tể, làm lại cuộc đời, nếu như ngoan cố sau khi chết chắc chắn sau khi chết sẽ bị đày xuống Ngục A Tì muôn ngàn năm chẳng thể siêu sinh.
Ngục Quan: Bốn tội hồn cung khai đã xong, hy vọng người đời sau khi đọc xong sách Địa Ngục Du Ký, những ai trước đây đã trót phạm phải lỗi lầm, từ nay nếu như biết ăn năn hối cải, ta sẽ sẵn sàng tha thứ, hy vọng người đời mau mau quay đầu thức tỉnh, chớ có tham lợi lộc nhất thời mà bị sa vào đường cùng ngõ cụt.
Tế Phật: Thời giờ đã trễ, chúng ta chuẩn bị trở lại Thánh Hiền Đường.
(Lời minh giải của đức Thầy: ) Đó, thì cái quẻ này đẩy mạnh cho hành giả phải thức tâm lo tu; chuyện đời gây cấn, những cái mà mình bất mãn, bắt đầu từ giờ phút này phải xóa bỏ trong tâm và giữ tâm tu; tất cả chúng sanh đồng phạm tội và phải cố gắng sửa mình để tiến hóa. Nắm sẵn Pháp trong tay, và có những lời nhắc quý báu thì chúng ta không còn nuôi hận thù; dễ tu và dễ tiến hơn; đúng không?
BĐ3: Dạ, thưa đúng.
ĐT: Ừ.
BĐ4: Thưa Thầy, con có câu hỏi.
ĐT: Ừ.
BĐ1: Xin thưa thầy, xin thưa với Thầy: vì con nhận thấy những tội lỗi ở thế gian không hẳn hoàn toàn do cá nhân.
ĐT: Ừ.
BĐ1: Mà hầu hết phần lớn là chịu ảnh hưởng giáo dục gia đình và xã hội; mà nếu Địa Ngục chỉ hành hình, làm tội một cá nhân thôi, thì như vậy có thật là tội nghiệp cho cá nhân đó không?
ĐT: Không phải, xã hội có tràng giang đại hải, trong rừng có tràng giang cây độc và ác thú; nhưng mà con người có linh tánh, có thể hướng thiện; nhưng mà con người không biết ăn năn, và nuôi dưỡng ác ý và khống chế đối phương; cho nên, tự mình giam mình xuống A Tì, chớ không phải ai hết: tự mình giam mình, chớ không phải xã hội; tại mình thích mà! Ở xã hội không phải có một con đường: nó nhiều con đường!
Hỏi chớ, tại sao nhóm người ở đây không chịu sát sanh; mà nhóm người khác ở cách đây một con đường là họ giết người, họ giết thú? Giết thú là cũng như giết người: phần hồn bị giết; đó. Cho nên, mỗi người một cái ý khác nhau, mà chính Địa Ngục để làm gì? Địa Ngục là một cơ hội để cho chúng sinh thức tâm; và đó là cái tình thương tối hậu của Thượng Đế giành cho những linh căn đó: Bởi những phần hồn đó mà không chịu tu, không có Địa Ngục, thì không bao giờ nó có cơ hội ăn năn. Ở thế gian cũng vậy; các con của chúng ta cũng vậy: sanh nó ra mà cha nó giảng, nó không nghe. Khi nó đụng chạm phải rồi, nó thức giác, nó mới chịu ăn năn và nó cho cái đó là xấu; thấy không?
Cho nên, Địa Ngục là một chỗ cứu, chớ không phải chỗ giết: Cái chỗ hành hình đó là cái chỗ cứu; hành hình nhồi quả cho nó có cơ hội thức tâm. Nhưng ngày hôm nay chúng ta làm người đây, chúng ta cũng bị nhồi quả chúng ta mới biết con đường tu này, bị bệnh hoạn nè, bị buồn vui lẫn lộn, làm cho tâm người ta bất ổn, chúng ta mới đi tu. Đó cũng là sự xáo trộn, vày xéo không khác gì ở dưới Địa Ngục.
Ở trên trần gian này cũng có Địa Ngục: nhiều người khổ lắm mà “Không biết tại sao tôi khổ, cứ cảm thấy tôi khổ hoài?” Nhưng mà mình đã làm mình khổ mà không hay! Chừng nào thức tâm, “Chính tôi đã làm tôi khổ; thì tôi mới gỡ rối được.” Cho nên, người tu của chúng ta, càng tu càng thấy tội lỗi, càng tu càng thấy sự sai lầm của chính mình, mới gỡ rối được.
Cho nên, những cái ngục kêu bằng “Không có thể cứu chữa được”, đáng lẽ Thượng Đế xóa bỏ cái phần hồn đó, nhưng mà Thượng Đế cho nó ở ngục A Tì; nó vẫn còn sống để nó tự thức tâm; bởi vì cái phần đó không có thể nào mà cứu chữa được: nó cứng đầu cứng cổ, nó phải ở một chỗ để nó có cơ hội thức tâm; cũng là cái cơ hội cuối cùng để cứu nó, chớ không có giết nó. Thượng Đế không có giết! Hành, mà không giết; đó là lòng đại từ bi của Ngài!
BĐ1: Dạ, xin cám ơn Thầy; con thấy như trường hợp của bà Mạnh Mẫu.
ĐT: Ừ.
BĐ: Bả dọn nhà tới ba lần, bởi vì nhiều lần trước đó thì ảnh hưởng của xã hội, ảnh hưởng xấu vào trong tâm của ông Mạnh Tử.
ĐT: Ừ.
BĐ1: Thì tới cái lần sau cùng, dời nhà gần trường học, thì ông mới đua đòi học hành, mới nên bậc hiền triết.
ĐT: Ừ.
BĐ1: Thì cái phát triển về tâm linh, cái phát triển tốt cũng như phát triển xấu; con thấy cái phần lớn đó, là cũng ảnh hưởng phần lớn của gia đình và xã hội; thì ví dụ như cá nhân của ông Mạnh Tử mà ổng sống trong cái đám cướp bóc đó, thì chắc chắn là ổng không thể nào phát…ổng cũng theo khuynh hướng về với cái sự cướp bóc đó! Thì như vậy, con thấy rằng, nếu mà Địa Ngục mà muốn đạt được cái kết quả tốt hơn thì thay vì hành hình, phải tạo những cái khung cảnh thuận tiện giúp đỡ cho những người ở thế gian làm sao đó, để tránh được cái tội ác, thì như vậy cái sự cứu độ hay cái sự huấn luyện mới đạt được cái thành quả nó mĩ mãn, và nó hữu hiệu hơn.
ĐT: Cái chuyện của ông Mạnh Tử là nói là cái câu chuyện của một hiền mẫu thương yêu người con. Cái tánh chất người con nó hiền là hiền; có người, nhiều người, nó cũng tham gia vô ăn cướp, nhưng mà nó bỏ dao nó thành Phật; ở trên đường tìm chân lý mà Thượng Đế đã cho đầy đủ thiện duyên cho chúng sanh để tự có cơ hội ăn năn, hối cải; nhưng mà nó không ăn năn, nó đi lại ngược dòng, mà chính nó tạo tội cho nó và nó buộc nó vào trong cái khuôn khổ đó. Cũng như người ta xây dựng tốt, mà nó chỉ có phá hoại thôi! Nhưng mà một ngày nào nó đụng rồi, cũng như ở thế gian này có rất nhiều: gãy tay, gãy chân, ngồi đó nó mới chịu đọc cuốn kinh, còn không nó không đọc cuốn kinh, có năn nỉ, có lạy nó; học từ trong nhà thờ ra nhưng mà lớn rồi nó cũng là lưu manh, nó là lưu manh là lưu manh! Có không? Những người đó có không? Từ nhỏ điêu luyện trong nhà thờ, trong trường dòng, nhưng mà lớn nó vẫn lưu manh. Tôi có nhiều bạn học, tôi học trong trường dòng, tôi biết; khung cảnh đó là tốt lắm, không thế nào mà hư, theo mình thấy, nhưng nó vẫn là hư!
Cái ác ý nó đối xử với bạn cũng vậy, xấu vô cùng; rồi lớn nó là một thằng hư, thằng lưu manh; nhưng mà sau rồi nó bị đụng chạm, cái tâm thân nó bất ổn, nó mới đọc lại những cái cuốn kinh của Chúa dạy, lúc đó nó mới đi.
Cho nên, đường lối mà Anh muốn đó, là Thượng Đế đã làm hết rồi, không cách nào hơn, Thượng Đế mới lập cái Địa Ngục mà để giáo dục phần hồn, chớ Thượng Đế không có ngu hơn chúng ta; lập hết rồi! Đầy đủ điều kiện như bà con ở đây, đưa cho tới cái chỗ kêu bằng Thiên Đàng tại thế gian là xứ Úc này, thất nghiệp có tiền gởi tới ăn, chơi; không chịu tu!
Hỏi chớ xã hội này tốt hay là xấu? Xã hội tốt! Họ hưởng cái tốt mà tại sao họ đi làm cái xấu, họ đi đánh lộn, họ đi giết nhau, gây thù hận? Có không? Xã hội này có. Họ tìm xì ke, họ hút cho sướng; có phải cái tội của xã hội? Tại người thích, xã hội mới cung ứng; mà người không thích thì xã hội đâu có cung ứng! Không phải bắt buộc nó hút, không phải bắt buộc nó xài, nhưng mà nó thích, nó tìm, người thích mới làm được. Hỏi chớ, xì ke, kêu tôi với Anh đi hút? Đâu có thích! Nhưng mà người kia nó cứ đâm đầu nó đi hút; mà Anh cản nó cũng đi; nó thích thì nó phải học cái bài đó, rồi nó cũng giải tỏa.
Cho nên, Thượng Đế đã làm nhiều cái khung cảnh rất đẹp, nhiều chỗ hiền triết để độ nhân, nhưng mà chúng sanh nào đâu có học, đâu có chịu; do cái xã hội này ra đời lớn lên là đã có giáo dục rồi, giáo dục của nhà trường đâu có dạy nó làm bậy, nhưng mà lớn nó là lưu manh là lưu manh, không thể nào sửa được; rồi nó phải qua sự đụng chạm của cái bản thân, nó thấy rõ cái nghiệp thân nó, hành động nó bất chánh, nó mới chịu đi vô nhà thờ nghe ông cha giảng, vô chùa nghe ông sư thuyết pháp, nó mới tìm đường tu.
Chớ cái ý muốn của mình không có đúng và cái thực tế của Thượng Đế đã làm đầy đủ tất cả chúng sanh chỉ học trong cái định mệnh; làm người thì sống trong cái định mệnh nghèo khổ, vui buồn đó mà lần lượt để thức tâm, đã sắp đặt hết rồi! Không có cái sự mà để cho người thế gian phê phán đâu! Cuối cùng là Địa Ngục, để cứu độ chúng sanh trở về luân hồi, và làm con thú để hy sinh, hoặc có cơ duyên làm con người mà không thức tâm thì bị đọa trở lộn lại rồi mới là ăn năn.
BĐ4: Kính thưa thầy, khi mà tâm bắt đầu thức thì Địa Ngục không còn là chốn cực hình, là nơi hành hạ; mà là nơi cải huấn, giáo hóa, sửa đổi tánh linh, để ý thức rõ nghiệp quả. Do đó, Địa Ngục là thể hiện sự luân hồi, thực hiện định luật công bằng, định luật nghiệp quả, nằm trong định luật tiến hóa.
Kính thưa thầy, nếu đã nằm trong định luật tiến hóa và đánh thức tánh linh, nhận rõ mình đã sái quấy trong lúc còn sanh tiền, thì kính thưa Thầy: Nếu đã rơi vào Địa Ngục A Tì là nơi giáo huấn, thì đã là vào ngục A Tì, thì không có bao giờ ra, không có bao giờ siêu thoát, thì dù cho tánh linh có ý thức những tội lỗi của mình nhưng không được ra. Thì cái định luật tiến hóa chỗ đó nó sẽ thể hiện ở nơi nào, vì tánh linh đó mãi trong ngục A Tì, ý thức; nếu Ngọc Hoàng Thượng Đế không diệt tánh linh đó thì tánh linh đó ở trong tù còn cực khổ hơn là bị diệt; thì kính thưa Thầy: Không còn có cơ hội hồi sinh, không còn có một cơ hội tiến hóa, thì như vậy định luật tiến hóa sẽ áp dụng chỗ nào khi tánh linh đó ý thức tội lỗi của mình và muốn tu sửa?
ĐT: Cho nên, cái người mà phạm tội đó, nó quá ác và nó làm cho cái tánh linh của nó mất từ khi nó còn ở thế gian. Cho nên, nó bị giam hãm ở nơi đó, nhưng mà nó cũng là công cụ của Thượng Đế, nó cũng là công cụ của Thượng Đế. Mà khi nó được nhồi bao nhiêu năm có sự quy định của Thượng Đế rồi, rồi một lúc nào Thượng Đế sẽ chuyển nó đi một nơi nào cũng làm cái việc đó mà thôi! Nó đời đời, mãi mãi như vậy, nó sẽ làm cái việc đó mà thôi, không có làm cái hơn nữa, không có siêu sinh được và làm cái chuyện hơn, chỉ làm có bấy nhiêu đó thôi, nó cũng là cái công cụ của Thượng Đế. Cho nên Thượng Đế mới lập ra cái ngục A Tì để nuôi dưỡng nó và khi nào nhân sanh thế gian không thể dạy được thì Ngài phải chuyển nó đi dạy chúng sanh, như chúng ta đã học cái bài học này!
Hơi thở sung sướng, thanh nhẹ không muốn hòa hợp, không đoàn kết, tiêu tan hết và để cái người ngu dốt cai trị. Cái đó cũng là cái công cụ của Thượng Đế, rồi mới thức tâm, rồi mới ăn năn, rồi mới chịu ngồi gần nhau, rồi mới hợp tác, xây dựng cái cơ đồ của Ngài khôi phục! Cho nên, cái gì của Thượng Đế làm đều có quy luật mà đều hữu dụng hết, chớ không phải không hữu dụng! Ngài giam được thì Ngài dùng được, mà không biết ngày nào Ngài dùng.
Những người đó có đem đi đi nữa, rồi họ đi ra trở lại trần gian đi nữa, họ cũng ở trong cái khuôn khổ tù tội; họ đi tù liên miên, liên miên tù tội, tới ngày mà họ lãnh đạo đi nữa họ cũng như một người tù mà thôi! Khổ tới vậy! Cho nên, hành động của những người đó ở trần gian chúng ta đã thấy rồi. Họ đâu có sung sướng, họ đâu có hưởng được cái gì, khổ triền miên, mình họ phải có hoa, phải bông, phải ghẻ, phải đủ thứ hết trọi; rồi tới lúc chết, họ cũng phải đi xuống cái chỗ đó, họ không có phát triển nổi. Nó cũng là công cụ của Thượng Đế để cải tạo những chỗ nào mà Thượng Đế cần thiết, kêu bằng tội đời đời, chung thân đời đời!
Hiếu thảo, biết cha biết mẹ, biết trời biết đất, lúc đó đâu còn ma quỷ nữa! Tại sao không còn ma quỷ nữa? Bởi vì cái sự kiện thức của chúng ta càng ngày càng nới rộng và phát triển tới vô cùng sáng suốt, thì đâu còn ma quỷ! Tại sao lại ma quỷ? Nó ở đâu có? Cũng lòng chúng ta mà ra! Vì chúng ta sống trong sự eo hẹp, sân si, giận hờn, ghen ghét. Đó là cái bản tánh ma quỷ đó, bạn ơi!
Nếu mà các bạn vun bồi cái bản tánh ghen ghét, đó là ma quỷ chớ không có gì! Trọng trược sân si rồi nghĩ chuyện hại người để cho nó được vui, mà rốt cuộc nó cũng chẳng được! Đó trong sai lầm! Như người ngồi ghế ba chân rồi té cái đụi, lật lúc nào không hay cũng la um xùm nói ta đây này kia kia nọ. Đó là ma quỷ, sân si giành giựt tạo ra cái sự đau khổ cho chính mình mà thôi! Không hiểu được sự quyền năng sẵn có của chính mình và sự phát triển vô cùng tận ở tương lai, lúc đó mới thấy hạnh phúc, chỉ có người tu mới thấy rõ, người chỉ hành khổ, người sống trong khổ, tựa trong chân lý để dẫn dắt mình. Các bạn thấy chân lý là gì? Không thể rờ mó được, không bao giờ ai tiêu diệt nó được vì nó là đời đời sáng suốt!
Nó cho chúng ta có cơ hội dựa nương để tiến hóa nhưng mà chúng ta không hiểu, chúng ta bám víu vào vật chất. Chúng ta bám víu vào những sự nặng trược rồi gây ra nghiệp quả, đau khổ, chết không yên mà sống cũng không vui! Dù tạo ra được cái cơ nghiệp đồ sộ tại thế, nhưng mà cơ nghiệp đó không bền, chính người đã tạo và cả người đã ý thức.
Bây giờ các bạn có mạnh, các bạn có xài bom khinh khí, bom nguyên tử đi nữa, liệng cái đùng, thiên hạ chết hết; nhưng mà rốt cuộc ai đau khổ? Rốt cuộc còn bạn ở đó, rồi bạn cũng phải đảo điên. Bạn thấy bạn là bất chánh. Bạn làm việc không đúng. Bạn gây những sự đau khổ cho mọi người, thì ai đau khổ hơn là người biết mình đã gây sự đau khổ cho người khác.
Cho nên, chúng ta cũng vậy; chúng ta tu, nhiều khi gia đình xảy ra những sự lộn xộn giữa gia đình vợ con, chúng ta có cái ý nghĩ bất chánh để đối phó với cái tình cảnh hiện tại thì người nào đau khổ? Cái người mà đã tạo ra một cái mưu mô ám hại người khác, người đó đau khổ hơn người bị ám hại; vì người bị ám hại không có tâm, không nghĩ tới cái chuyện ám hại người ta thì nó đâu có đau khổ, mà người mưu mô đó là người đau khổ nhứt.
Cho nên, các bạn nhiều khi học hỏi tiến tới chuyên môn đủ thứ, sáng suốt hơn một người nghèo khổ nhưng mà tương đối người nghèo khổ kia lại ít ác hơn. Cái sự suy tư độc ác của những người đã ăn học được một phần sáng suốt dấu kín ở trong đó và hành động bất chánh, vụ lợi cho chính mình, quên tất cả những người hữu ích cho nhân loại, đau khổ ghê lắm!
Có nhiều người ở bên ngoài người ta dòm mặt mũi thông minh, ăn ở hiền hậu mà tại sao người này lại bị cái bịnh nan y như thế này nhưng mà trong tâm nó ác. Các bạn mắt phàm các bạn đâu có thấy cái sự ác độc của nó! Nó lái người xuống hố và đưa người đi tới cái chỗ bị nghẹt và không tiến nổi. Đó là gây tội! Cứ chỉ cho người ta một đường lối cho người ta đi xuống bùn mà không có tiến triển nổi!
Tại sao có nhiều người tu mà lại bị tội? Vì họ không có một phương pháp nào để chỉ cho người khác để tiến triển, rồi họ chỉ giữ một cái đó thôi! Họ nói tôi quảng cáo cái này là chuyện của Phật đã thành công, đường lối của Phật đã làm! Phật dặn như vậy, tôi chỉ làm như vậy! Đó là sự sai lầm các bạn ơi!
Sự tiến triển tâm linh của mọi người đều có trình độ khác nhau; cho nên, các bạn tu về Vô Vi rồi, các bạn Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định, đó là tiến triển trong trình độ sẵn có của bạn, các bạn thấy không? Cho nên, tôi nói cái Pháp này là đạo pháp của các bạn. Đạo là quân bình. Bạn mở cái sự quân bình, bạn mới sáng suốt. Bạn mới thấy đường bạn đi! Còn bạn không có mở thì làm sao bạn thấy đường bạn đi, thì bạn chỉ bị kẹt mà thôi!
Cho nên, chúng ta tu về cái pháp này. Đạo của chúng ta, pháp của chúng ta, chúng ta tin nơi khả năng sẵn có của chúng ta và chúng ta khai triển tâm linh của chính chúng ta thì chúng ta mới thấy sáng suốt; mọi trình độ khác nhau thì mọi trình độ đều tiến triển chớ đâu phải bắt buộc lệ thuộc cái pháp này, không có lệ thuộc! Cái pháp này Soi Hồn rồi ổn định thần kinh và mở trược khí bộ đầu; làm Pháp Luân cũng vậy, sáng suốt ngũ tạng và đưa ngũ tạng thăng tiến lên hòa hợp với bộ đầu. Lúc đó là trong cơ quy nhứt tiến triển mới hòa hợp với sự sáng suốt của trung tâm sinh lực của Càn Khôn Vũ Trụ mới tiến tới vô cùng tận, các bạn mới thấy rõ sự công bằng!
Chính người đó tự đạt mới có công bằng; còn mình làm sao tạo sự công bằng cho người khác được! Thượng Đế đã sẵn có sự công bằng, còn người thầy tu làm sao tạo được công bằng! Cho nên, chúng ta phải hành trì rồi chúng ta mới thấy rõ giá trị của một Pháp cho muôn trình độ tiến hóa. Cho nên, các bạn tu rồi, các bạn thấy nay mở một chút, mai mở một chút. Tâm linh của các bạn rõ ràng, sự ổn định về với các bạn rõ ràng; rồi các bạn tự trách móc các bạn thì đó là cơ hội các bạn tiến!
Các bạn thấy rõ bản tánh xấu xa của các bạn, các bạn mới tiến! Minh tâm kiến tánh, không thấy cái tánh của mình làm sao thành đạo? làm sao sửa? Bạn không thấy bạn dơ làm sao bạn đi rửa, bạn chùi, bạn quét, bạn dọn cho nó sạch sẽ, cho nó tốt? Tu là gì? Các bạn thấy các đạo đều ca tụng sự sáng suốt của Trời Phật nhưng mà làm sao để cho mình đạt tới sự sáng suốt? Phải chùi rửa bằng cách nào? Phải gọt rửa bằng cách nào mới đạt tới sự tinh vi? Nó phải có cái pháp, chớ còn các bạn bị kẹt ở trong sự tri kiến eo hẹp đó rồi làm sao các bạn tiến được!
Cho nên, hành trong thanh tịnh thì các bạn mới thấy tiến, còn không hành trong thanh tịnh làm sao tiến, thành ra luôn luôn bị kẹt! Tôi tu hoài, tôi lo tôi tìm tinh tấn cho này, cho kia, cho nọ; nhưng mà tại sao tôi không ổn định. Tôi khổ tâm, cục cựa một chút là tôi thấy tôi khóc than, tôi đau khổ. Đó là vì tôi còn yếu hèn và tôi không có phương pháp nào giải tỏa sự yếu hèn đó.
Cho nên, các bạn tu pháp Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định này rồi các bạn mới thấy các bạn đã xây dựng cho các bạn từ cái yếu hèn đi tới sự dũng cảm, sáng suốt thăng hoa tư tưởng rõ rệt hơn. Cho nên, các bạn càng tu rồi, các bạn sẽ xét, sẽ thấy rõ hơn, an tâm hơn và các bạn xác nhận rằng bao nhiêu năm hành đạo thì tôi được tiến một chút, tôi cũng thấy rõ hơn! Hỏi trước kia tôi cũng hành đạo nhưng mà tôi chẳng thấy tôi tiến. Tôi chỉ ỷ lại nơi Phật thôi, kêu Phật hộ độ tôi, làm việc cho tôi; thì tôi thấy tôi càng có tội nhiều hơn.
Lời minh giải của đức Thầy: Cho nên các bạn hành thiền rồi, tâm linh các bạn mở lúc đó các bạn mới thấy giá trị sáng suốt đời đời; chính đức Phật đã đạt và bạn đã và đang đi đến đường sáng suốt và ngộ Phật rõ rệt hơn! Thì Chị thấy bắt được cái quẻ này có nói chuyện chị không? Hả? bất hiếu! con bất hiếu thì phải chịu tội bất hiếu; mẹ lo tu thì phải lo tu, không còn lãi nhãi và không còn xin sự phù hộ nữa, đã chỉ rõ cho Chị rồi! bất hiếu thì phải chịu tội bất hiếu, Chị hiểu không? À, còn phần Chị lo tu thì lo tu, trong này dặn kỉ càng, giữ pháp là đại phước .
BĐ5: Dạ, cho xin phép con hỏi một câu hỏi thôi.
ĐT: Ừ.
BĐ5: Thưa thầy, là câu hỏi này là con dự định hỏi cho một số anh em, chớ không phải riêng cho con.
ĐT: Ừ, cứ hỏi đi.
BĐ5: Là trong cái sự quan sát của con thì con thấy rằng những kẻ mà đầu óc thông minh, học rộng bằng cấp cao, nói chuyện hay, phân tách sâu sắc, lại là những kẻ mà khó tu đạo hơn những người đầu óc bình thường nhưng mà tánh tình trung hậu; thưa Thầy, xin thầy giải thích điểm này.
ĐT: Cái đó tùy duyên phước của mọi người, mình không thể nói vậy được. Bởi vì, mỗi người luân hồi tại thế, mà nhận định chuyện trước mặt, họ nói lý luận hay nhưng mà họ tu không được là vì họ không hành, cái thứ nhứt. Cái thứ nhì, cái phước họ không có đầy, không có dày, từ tiền kiếp không có tu, và Cửu Huyền Thất Tổ không có phước độ cho họ, thành ra họ không có duyên gặp đạo, họ lý luận hay nhưng mà họ không có tu được, không có duyên gặp đạo. Còn những người có duyên phước của Cửu Huyền Thất Tổ, là họ không có nói nhiều nhưng mà họ cứ đâm đầu tu, là họ thành đạo. Cái đó có; phải căn cứ trong cái duyên phước của mỗi cá nhơn.
BĐ5: Như vậy thì cái duyên phước đó là nếu ông bà mình có tu mình mới có?
ĐT: Có, có sự thúc đẩy đó. Cho nên, như các bạn trẻ vậy mà tại sao đi tìm đường tu? Trẻ, người ta nhảy disco; người ta đi tu làm cái gì? Nó có chuyện gì thúc đẩy các Bạn mới đi tu; mà cái thúc đẩy đó các bạn không thấy. À, cái duyên phước của ông bà mình để lại. Còn bây giờ, các bạn tu! Tại sao độ được Cửu Huyền Thất Tổ được siêu sinh? À, ở đây các Bạn tu thì những người bị giam cầm, bà con của ta có cái tội ở dưới Địa Ngục mừng lắm; dòm lại thấy “Con em tôi biết tu; được phước!” Nó làm phước nhiều chừng nào thì nó được cái ảnh hưởng cái luồng điển của các Bạn mới chiếu cho Cửu Huyền Thất Tổ ở bên đó đang bị đọa đày mà thức tâm, tìm đường đi tu, mà nghe Phật pháp lại lọt tai. Ở dưới địa ngục có cuộc giảng chớ, nhưng có người nghe vô, lọt tai, mà người không lọt tai. Cho nên, cái duyên phước nó liên hệ nhau; kẻ sống cũng như người chết, liên hệ với nhau hết thảy. Cho nên, cái phần nào được tu nó thúc đẩy mình, mình đi tìm đường tu. Nhiều người tuổi trẻ mà kêu đi tu là cái chuyện lạ quá! Nói đi chơi thì đúng, chớ mà đi tu thì không đúng; nhưng mà người ta khăng khăng người ta đi tu; người ta không đi chơi. Nó có sự thúc đẩy của bên kia.
BĐ6: Dạ kính thưa Thầy.
ĐT: Ừ.
BĐ: Dạ, trở lại câu chuyện về Địa Ngục thì con có thắc mắc như thế này.
ĐT: Ừ.
BĐ6: Đối với những người, gây tội thì họ phải sa vào Địa Ngục, sa vào A Tì, tức là nơi chốn đó nó có một nơi chốn rõ rệt; nhưng mà đối với bình thường đa số người đời, thí dụ như họ cũng còn ham ăn ham uống, hay là họ chưa có khắc phục những đòi hỏi của giác quan chẳng hạn; thành ra là bị lệ thuộc vào Lục Căn, Lục Trần, thì họ phải sa vào Địa Ngục; phải không? Hay là họ tự sa vào cái Địa Ngục mà họ tự tạo ra?
ĐT: Cho nên, Địa Ngục nó có 10 cửa. Cửa nhẹ, cửa nặng; có thứ kêu “Bằng bất chấp trời đất, bất chấp chúng sanh, quyền năng của ta là hạng nhứt.” Cái thứ đó …