19860103Q2

Khóa Huấn Luyện Kinh A Di Đà - Vấn Đạo - Cuốn 7B

ĐT: Cái đó là cái phần quan trọng; đừng có ôm vô mà khổ, ôm vô mà tự đầy! Chớ nói, “Tui, bây giờ tui làm thầy, tui sướng lắm;” đồ, này kia, kia nọ. Không! Tui nói thiệt các bạn, tui ra đây tui chưa một ngày nào tui đi mua cái áo bận! Không giám nói; họ cho thì tui đeo tui bận, mà họ lấy thì chắc phải chịu ở truồng, không có nói gì nữa! (cười) Tui không có mua cái gì hết! Chuyện của chúng sanh; và chúng sanh nuôi dưỡng tui một ngày, tui làm việc cho chúng sanh một ngày, mà làm phải tận tình, tận tâm, chớ không có cái gì cho cá nhân tui hết.

BĐ1: Dạ, con xin kính cảm ơn Thầy, à, câu giải đáp đó.

ĐT: Ừ.

BĐ1: Và thưa Thầy, câu hỏi kế tiếp.

ĐT: Ừ.

BĐ1: Từ ngày Phật Thích Ca ra đời,

ĐT: Ừ.

BĐ1: Và Ngài đã dùng huệ nhãn nhìn rõ từ cái ngày, cho tới ngày mạt pháp là, một số là mấy ngàn năm. Thì kính thưa Thầy, biết rõ ràng thời hoằng Pháp cho tới ngày mạt Pháp là trải qua ba, ba thời. Như vậy, Thiên Đình đã rõ sự diễn tiến của thế gian theo luật Sinh, Trụ, Hoại, Diệt; thì trong thời gian đó trên Thiên Đình tiếp tục gởi những vị tiên, những vị phật xuống trần để cứu trần, cứu dân chúng, cứu chúng sanh; thì, kính thưa Thầy, vì là, Thượng Đế là đấng toàn năng và toàn giác, mà vẫn, mà vẫn để những vị xuống trần thất bại, và không thể làm cho chúng sanh vô minh thức được! Mặc dầu qua cuốn “Thượng Đế Giảng Chơn Lý,” con đã hiểu được phần nào;

ĐT: Ừ.

BĐ1: Thiên cơ thì chúng con không hiểu nổi, nhưng mà con tự hỏi là làm sao, bao nhiêu vị tiên xuống trần mà tiếp tục bị đoạ, tiếp tục bị đoạ; thì tại sao không đưa những vị có khả năng hơn xuống trần để đạt thành công; cũng như ở trong trần, nếu bổ một vị trưởng ty đó không có khả năng thì phải nhắm vị có khả năng hơn để mà người đó hoàn thành công tác?

ĐT: Ừ.

BĐ1: Kính thưa Thầy.

ĐT: Cho nên, Tam Giới là sắp đặt bởi Thượng Đế; mà Tam Giới á, ở thế gian còn có luật đi đường, mà Thượng Đế không có luật á thì không có ai kêu bằng, “Thượng Đế!” Tam Giới đều có luật: ở trên, đến lúc nào mới gởi xuống Trung Thiên; rồi Trung Thiên đến lúc nào mới gởi xuống thế gian, cõi âm. Đó. Thì để chi? Để qua sự điêu luyện. Mà vì chúng sanh hiện tại, ông Trời Ổng thấy con Ổng thức tâm chớ: hồi Ổng đẻ nó ra, sanh nó ra, có chút xíu à, có cục máu có chút xíu à, Ổng bỏ một giọt máu thôi; rồi lần lần nó thành cái hình thù có bây lớn; hồi trước nó không biết nói à, mà bây giờ nó biết nói; rồi nó không biết học hỏi, bây giờ nó biết học hỏi; nó không biết lấy vợ lấy con, nó không biết thay thế thiên hành đạo, nó không biết thế ông Trời để giữ luật hoá hoá, sanh sanh; bây giờ nó biết rồi. Ổng thấy nó đang tiến rồi; Ổng thấy nó đang tiến, nhưng mà luật lúc nào Ổng cũng sắp sẵn: “Mày làm bậy thì cho mày học bài nặng một chút;” chớ Ổng không có đoạ đâu. Nói “Đoạ” là mình ở thế gian thấy thằng đó nó xuống địa ngục đoạ, chớ thằng đó nó xuống địa ngục rồi, nó chịu tội rồi nó cũng luân hồi trở lộn lại.

BĐ1: Dạ.

ĐT: Cho nên, mình thấy cái cơ cấu thiên cơ hoá hoá, sanh sanh biến chuyển vô cùng, là đều có sắp đặt hết! Cho nên, “Sai một ly, đi một dậm;” đi lâu hơn, nhưng mà cũng trở về được.

BĐ1: Dạ.

ĐT: Anh thấy không?

BĐ1: Dạ.

ĐT: Thì những vị có khả năng, và những vị không có khả năng đều phải qua cái trường thi này. Hỏi, những vị có khả năng ở đâu? Bây giờ Anh đi vô quốc hội, Anh ứng cử Anh làm nghị sĩ đi; Anh học giỏi lắm, học chánh trị giỏi lắm, mà ứng cử kỳ nào nó cũng không có ai mà bỏ phiếu cho Anh hết đó! Mà cái thằng ngốc kia đó, nó mà học thi dở hơn Anh nhưng mà ra có người ta bỏ phiếu! Hỏi chớ, những vị tài giỏi xuống trần ở đâu? Những vị đó không có hiện trong xác thân; những vị đó chọn nhân tài cho thế gian: người đó nó ra, nó đứng u ơ nó nói tầm bậy tầm bạ, nó nói; cũng như hồi trước ông, ông, ông Carter ổng, ổng nói về Thượng Đế không à, mà ổng được làm tổng thống. Phải không?

BĐ1: Dạ.

ĐT: Còn nhiều ông nói rành về chánh trị hơn thua, không có ai bầu hết. Nhiều ông nghị sĩ nói không ra cái gì hết, người ta bầu ổng: là chư tiên người ta làm việc chung với cái khối này. Cho nên cái quần tiên hội là cái quốc hội; một quốc gia nào cũng có cái quần tiên hội; có cái quốc hội là quần tiên hội. Mà những vị có tài xuống thay Thượng Đế chọn.

BĐ1: Dạ.

ĐT: Những vị đó thường có xuống cơ, xuống cơ bút ở Cao Đài; xuống; cầu là xuống. Những vị đó Thượng Đế chuyển xuống để làm, lập lại trật tự cho quả địa cầu.

BĐ1: Dạ.

ĐT: Có chớ; có những vị rất có khả năng; mà những vị đó có khả năng, mà chọn những vị qua thể xác có khả năng, rồi có đạo đức, Ngài mới ứng chuyển phía sau đó để cho người đó được: ra, nói đâu có người ta tin đó. Anh thấy, cũng mắt, mũi, tai, miệng, cũng học trong lớp đó, mà cái ông đó ra nói người ta nghe, mà ông kia nói, không có người ta nghe.

BĐ1: Dạ.

ĐT: Anh thấy không?

BĐ1: Dạ.

ĐT: Có hết; có người có khả năng xuống; không có khả năng, rồi trong cái cơn nhồi quả để dẫn tiến tới đạo pháp; đều có trật tự.

BĐ1: Dạ.

ĐT: Cho nên, chúng ta ngu thiệt, nhưng mà kỳ thật chúng ta đã khôn thiệt: Hồi chúng ta ra đời chúng ta biết gì đâu? Ngày nay chúng ta biết tranh cãi và nói đạo pháp. Nhiều người nghe chúng ta khôn lắm; nhưng mà bây giờ chúng ta thấy đạo pháp rồi, chúng ta thấy cái biển rộng quá, chúng ta thấy vẫn còn ngu. Biết được ngu và chịu ngu người đó mới có tiến, có cơ hội học và có cơ hội tiến. Cho nên, chúng ta đang ở trong cái giới ngu; mà các Bạn đi lên tới cao cách mấy các Bạn cũng thấy các Bạn ngu. Các Bạn thấy rằng cái cơ cấu của Thượng Đế đã lập sự công bằng tiến hoá của tâm linh không ngừng nghỉ và rất có trật tự.

BĐ1: Dạ.

ĐT: Chớ mình, người phàm, nói, “Ông Thượng Đế Ổng sanh người ta xuống đây làm chi? Sanh xuống đây làm con người, rồi gây lộn rồi này kia, kia nọ; rồi bữa sau Ổng xuống Ổng kêu nó về nguồn cội. Ổng làm gì mâu thuẫn vậy?” Không phải đâu. Ổng làm có trật tự: giờ nào Ổng xuống Ổng nhắc, và giờ nào Ổng thả trôi để cho mình tự đi. Thiếu gì người đã nghe lời Thượng Đế giảng; thiếu gì người đã biết rằng, “Ta đang sống với Thượng Đế;” nhưng mà bao giờ gặp được Thượng Đế? Chỉ có người thật sự tâm đạo mới thấy được, có sự tiếp xúc với Ngài được; mà nếu không có tinh tấn, không bao giờ tiếp xúc với Ngài được! Cho nên, chúng ta kẹt đầu này, kẹt đầu nọ; mà nhờ cái kẹt với cái tức đó chúng ta mới tiến; nhờ sự động loạn, sự kích động đó chúng ta mới thức tâm và thấy giá trị của Ngài nhiều. Và chúng ta thấy, “Ta là con của Ngài;” Ngài đã tha thứ chúng ta rất nhiều, thương yêu chúng ta rất nhiều, để chờ chúng ta trở về với Ngài.

BĐ1: Dạ.

ĐT: Và ta đối xử với một bạn đạo khắt khe, không được! Chúng ta phải thế Thiên hành đạo, phải tha thứ và thương yêu bạn đạo ta; một ngày nào người bạn đạo đó sẽ về với chúng ta và đem cống hiến những chuyện hay ho và xây dựng cho chúng ta. Rồi muốn làm chánh trị đi nữa cũng vậy, cũng phải biết tha thứ và thương yêu, thì chúng ta biến kẻ thù thành bạn, chớ không biến bạn thành kẻ thù.

BĐ1: Dạ.

ĐT: Chúng ta thấy rõ chưa? Ở Việt Nam chúng ta biến bạn thành kẻ thù, thành ra càng ngày chúng ta bị cục nước đá càng ngày càng tan, và không tiến nổi! Bây giờ chúng ta tu chúng ta biến kẻ thù thành bạn, thì chúng ta phải có cái siêu năng đó để thường độ tâm thức của bạn ta, Bạn ta mới thức tâm. Chớ chúng ta không nên dùng cái gì mà áp chế và đè nén họ, thì biến Bạn thành thù, thì chúng ta làm chánh trị cái gì; tu cái gì? Chuốc lấy sự thảm bại, mà không hay!

BĐ1: Dạ.

ĐT: À. Cho nên, người tu Vô Vi, trước kia chúng ta động loạn, chúng ta thấy người bạn đối xử chúng ta không tốt, chúng ta không chơi. Ngày nay chúng ta mở ra được rồi, chúng ta thấy, “Thằng đó nó cũng có khả năng như tôi! Vì không có ai chỉ nó thôi! Tôi chỉ nó mở ra rồi nó sẽ làm việc như tôi!” Thì cái bàn tay của các Bạn càng ngày cáng dài, đường đi các Bạn càng ngày càng thênh thang và không có bị tắc nghẽn nữa.

BĐ1: Dạ.

ĐT: Thấy rõ chưa? Cho nên, các Bạn học cái khoá tu Vô Vi này, một khoá cho tất cả các khoá. Các Bạn cố gắng tu, nghe những lời giảng của tôi, và thực hành cho đúng, dù các Bạn không thành phật, tương lai các Bạn luân hồi cũng làm một vị lãnh đạo, chớ không phải tầm thường; vì mình đi về cái trật tự của cả càn khôn vũ trụ để dìu tiến tâm linh. Có trách nhiệm! Mỗi người tu chúng ta càng tu càng thấy có trách nhiệm đối với chúng sanh, đối với nhân loại; chớ không phải chúng ta ăn, chơi, đâu; tưởng ngồi nhắm mắt vầy, ăn, chơi, đâu. Không! Có trách nhiệm đối với nhân loại: Chúng ta có cái áo bận, chúng ta có trách nhiệm phải hoàn trả cái áo này, công ơn của mọi người may, mặc cho chúng ta; chúng ta có miếng ăn no ấm, chúng ta phải có trách nhiệm phải trả lại. Vậy khi chúng ta ý thức được rồi, chúng ta phải có trách nhiệm đối với tất cả, chúng ta mới có cơ hội tiến hoá.

BĐ1: Dạ.

ĐT: Cho nên, các Bạn học cái khoá học tu của Vô Vi là trở về với căn bản của nội thức và liên hệ với Thượng Đế, thì các Bạn mới làm được nhiều điều trong một lúc mà không có bị tắc nghẽn.

: (nghe không rõ)

ĐT: Ừ, ông Đạo Dừa, tui không có liên lạc với ổng. Nghe nói ổng bây giờ cũng còn ở Cần Thơ; hôm trước có người qua nói ổng ở Cần Thơ; chưa chết; có người đồn ổng chết, nhưng mà có người, mới mấy tuần trước người ta nói ổng ở Cần Thơ.

: (nghe không rõ)

ĐT: Ừ.

BĐ2: Thưa Thầy Con xin có một thắc mắc,

ĐT: Ừ.

BĐ2: Xin Thầy giải đáp. Trong cái lịch sử Phật giáo đó,

ĐT: Ừ.

BĐ2: Thì đức Phật Thích Ca đắc đạo, thì kể từ ngày đắc đạo thì kinh sách được truyền cho tới ngày hôm nay. Thì con thấy rằng Thầy là một vị phật mà nói rõ ràng về Thượng Đế, về đấng tạo hoá; còn trong tất cả các kinh sách trong Phật Giáo thì con không tìm thấy đức Phật, trong một giai đoạn nào đó, Đức Phật không có nói rõ ràng cha của mình là đấng tạo hoá. Vì thế cho nên đa số anh em Phật tử hiểu lầm và cho rằng Thượng Đế thì nhỏ hơn vị Phật.

ĐT: Ừ.

BĐ2: Và, tại sao bên Tây Phương đó thì đức Chúa Jésus Christ Ngài truyền đạo thì Ngài nhận rằng đấng Chúa Trời là cha của muôn loài vạn vật. Cũng như ngày hôm nay Thầy là một vị phật xác định rõ ràng với nhân loại, “Chúng ta có một vị chúa tể càn khôn sinh ra muôn loài vạn vật.” Xin Thầy giải đáp cho con. Cảm ơn Thầy.

ĐT: Thì đúng như vậy. Những người tu về bên, trong cái giáo lý của nhà Phật mà thôi thì người ta chỉ hiểu trong cái phạm vi đó thôi. Còn trước khi, lịch sử, chúng ta là con người có khối óc có sự thông minh, chúng ta đọc lịch sử, trước khi ông Thích Ca ra đời, đã có ông Trời chưa? Khi ông, khi ông Thích Ca ra đời, đã có ông Trời chưa?

BĐ2: Dạ, có rồi.

ĐT: Có rồi. Vậy thì ta hiểu rồi, chớ gì nữa? À! (Thầy và b/đ cùng cười) Khi ông Thích Ca ra đời, có ông vua cha và có mẹ ông Thích Ca chưa? Có rồi!

BĐ2: Dạ.

ĐT: Ta hiểu rồi. Rồi họ vẽ ra đi trên bông sen đồ, này kia, kia nọ, là cái đó cái chuyện mình không có thấy; phải không; các Bạn phải nói là các Bạn không có thấy; phải không?

BĐ2: Dạ.

ĐT: Rồi bây giờ là các Bạn thấy cái gì? Thấy cái tâm các bạn; cái tâm của các Bạn giống ông Thích Ca ở chỗ nào? Thấy người ta đau khổ, thấy người người ta hà hiếp, Bạn chịu không được. Phải không? Bạn thấy ông Thích Ca trong tâm Bạn rồi: Ông Thích Ca Ổng thấy cái đó Ổng chịu không được. Bạn cảm thấy sự sung sướng cha mẹ thương yêu nuôi dưỡng các Bạn cho các Bạn đầy đủ cung nga mỹ nữ, Bạn thích; cái đó ông Thích Ca có, các Bạn có. Thấy chưa?

BĐ2: Dạ.

ĐT: À. Rồi bây giờ, tại sao ông Thích Ca ổng đi tu? Ổng thấy cái quyền năng chánh trị nắm trong tay, nhứt hô bá ứng, nhưng mà không làm gì được! Ổng thấy người dân bịnh, cứu nó không được, nó phải chết! Ổng thấy ổng thái tử bất lực. Mà dòm người dân rồi đó ổng dòm lại ổng á thì cũng chết như người dân! “Bây giờ làm sao đây; làm sao cứu người dân?” Chớ quyền chánh trị nắm trong tay, bỏ là nguy hiểm lắm; tiền bạc, cung nga mỹ nữ, món ăn ngon, vật lạ, mà đi nhịn đói là nguy hiểm lắm; thiếu vitamin đâu có được! Thấy không?

BĐ2: Dạ.

ĐT: Nhưng mà Ngài chấp nhận, vì ngài thấy rõ rằng, “Ta mới là cứu mọi người! Vì mắt, mũi, tai, miệng như nhau, ngũ tạng như nhau, mà ta giám hy sinh, và ta không bị chết, và giải thoát được, thì mọi người sẽ noi theo đường ta mà đi!” Vì sao? Mỗi người đều có khối óc, có sự dũng mãnh, có khả năng, sống trong lẽ sống hiện tại, không có người nào thua ông Thích Ca hết; chỉ cung phụng nuôi Thích Ca không à, chớ Thích Ca chưa nuôi người ta mà!

BĐ2: Dạ.

ĐT: Ngài thấy Ngài yếu hơn dân, cho nên Ngài mới đi tu. Đi tu, tại sao không tìm minh sư để chỉ đường cho mình tu cho ngon lành, mà đi, đi, đi ra ngoài rừng để làm gì? Vì Ngài dòm mọi trạng thái Ngài đều thương yêu, cây cỏ Ngài cũng quý mến, vạn vật đều tinh vi! Thì Ngài muốn học cái gì? Học của tất cả, Ngài mới học, chớ học của một người, Ngài không học. Ngài suy tư rất nhiều, “Phải bỏ cung nga mỹ nữ, ra rừng ngồi tu!” Rừng đâu phải chỗ thanh tịnh. Trong cung vua mới là thanh tịnh chớ? “Tôi không cho người lai vãng là tôi thanh tịnh chớ gì?” Nhưng mà chỗ rừng già là mọi người tự do lai vãng, ma quỷ có thể phá Ngài, muỗi ruồi có thể cắn Ngài, thú dữ có thể hại Ngài. Nhưng mà Ngài lấy cái gì để sống nơi đó? Có phải Ngài lấy cái tâm sống ở đó không? Nếu Ngài lấy cái xác sống nơi đó là Ngài phải bỏ chạy liền; trong một đêm là Ngài phải bỏ chạy! Ngài lấy cái tâm sống ở đó.

BĐ2: Dạ.

ĐT: Ngày nay các Bạn ở đâu đây? Các Bạn đang ở trong rừng già: trong gia cang, sự động loạn của xã hội; các Bạn lấy cái tâm các Bạn mới có thể sống với xã hội! Các Bạn biết cái giá trị của cái tâm của các Bạn bất diệt, thì các Bạn cũng đang tham thiền như Ngài ở ngoài rừng: bao nhiêu sự chọc phá, bao nhiêu sự kích động và phản động hăm he, tử thần lai vãng trong trí óc của các Bạn; coi như không!

BĐ2: Dạ.

ĐT: Cho nên, Ngài đã thành công. Khi Ngài đạt pháp Ngài mới trở về nói lại cho nhân gian biết. Mà Ngài đã chứng minh rằng, “Có cha mẹ mới có ta, có trời đất mới có ta:” Ngài về Ngài còn đưa vua cha cơ mà, lúc vua cha lâm chung chết, Ngài còn hỏi, “Cái gì, cái mão trên đầu của Ngài, Ngài cần không;” của vua cha, “Ngài cần không?” Là chi? Chỉ cái trung tâm điển quang của vua cha, khi vua cha nghĩ đến trung tâm điển quang thì luồng điển của Ngài mới rút được vua cha. Thấy Ngài độ rõ ràng, Ngài báo hiếu rõ ràng không? Không có cha, Ngài về báo hiếu ai? Cái đó không cần Phật Giáo giảng, không cần kinh kệ; hành động đã cho các Bạn thấy rồi. Tại sao các Bạn còn mê muội trong kinh kệ, trong lời giảng trong kinh? Lời giảng trong kinh là dẫn Bạn đi mà thôi, rọi đường cho Bạn tiến mà thôi! Còn cái chuyện đã rồi, Đức Thích Ca nói làm gì? Chính các Bạn sanh tiền có cha, có mẹ, mới có bạn; có trời, có đất, mới có Bạn chớ!

BĐ2: Dạ.

ĐT: Cái đó khỏi cần cắt nghĩa! Lại kỳ thị ông Thượng Đế! Phải mình ngu xuẩn không; mình tăm tối không? Cái chuyện vẽ ra của mình mà còn không chịu nhận, mà phủ nhận cái chuyện đó! Phải mình tội lỗi tăm tối không? Để nói, “Tôi Phật Giáo, không có nhìn nhận ông Thượng Đế.” Cha, ngon quá; không nhìn nhận ông Thượng Đế? Thì khổ thêm! (cười) Thì theo ông Phật, coi thử ông Phật phù hộ được mấy ngày? Rồi cũng khóc hu hu à! Cho nên, một cái trận biến chuyển của Việt Nam mới thấy rõ: “Theo ai bây giờ? Rốt cuộc ta phải ra đi, theo ta.” Vỏn vẹn chỉ có tâm hồn đem ra đây thôi: cái vốn của các bạn, của chúng ta, chỉ có cái hồn, cái sự sáng suốt của chúng ta, mà thôi; không có cái gì hết.

BĐ2: Dạ.

ĐT: Cái vốn các Bạn đó; ra đi. Rồi bây giờ phải vun bồn cái vốn đó, cái vốn đó bất diệt, cái vốn đó có hồi sinh: chúng ta thấy thất bại, chết đi, không còn sống, tiêu diệt; nhưng mà chúng ta ngày nay hồi sinh, ngồi đây chúng ta nói chuyện! Rồi còn anh em chúng ta chết biển, chết này, chết kia, chết nọ, nó cũng hồi sinh ở một nơi thiêng liêng khác, rồi nó cũng có cơ hội luân hồi như chúng ta! Nếu không có cơ hội luân hồi thì quả địa cầu này đâu có người càng ngày càng đông? Có chớ! Mắt, mũi, tai, miệng, có sự hiện diện hết. Chúng ta thấy rõ rồi.

BĐ2: Dạ.

ĐT: Cho nên, đạo lý là đạo lý; chơn lý là chơn lý; không thay đổi! Không thể cắt chỗ này mà thêm chỗ kia được! Sự thật là sự thật! Có người nói, “Ông Thích Ca từ trong cái nách ra!” Cái nách cũng cái xác thúi thôi; mà ở chỗ nào cũng từ trong cái xác thúi mà ra thôi; đâu phải cái hay đâu! Mà ca tụng cái đẹp, mà không có nói thật cái chơn lý, thành ra nó méo hết! Chơn Lý không tròn, làm sao Đạo được phát triển? Đạo không phát triển! Chơn Lý phải tròn Đạo mới phát triển.

BĐ2: Dạ.

ĐT: Cho nên phải tu thêm đi: chúng ta là người ngu muội không biết cái tiền sử nhiều, nhưng mà biết có cái tâm; giữ cái tâm để tu và tiến. Dù cho bom nguyên tử xuống đi nữa, các Bạn cũng giữ cái tâm mà để lên một cái chỗ tốt hơn, nếu các Bạn thanh tịnh. Còn các Bạn sài phí nhiều quá, chắc hắc bạch không phân minh, thì ma quỷ nó rước Bạn chớ không có ai rước Bạn hết. Rồi; còn gì nữa?

BĐ3: Dạ, kính thưa Thầy, cái điểm chúng con muốn kính nhờ Thầy giải rõ thêm là,

ĐT: Ừ.

BĐ3: Ở vào cái giai đoạn của đức Phật Thích Ca đã thành đạo, thì đức Thích Ca ít có dịp nói về Thượng Đế, về cái vị mà chúa tể của càn khôn,

ĐT: Ừ.

BĐ3: Thì phải chăng đức Phật Thích Ca chưa hiểu rõ được điều đó, hay là vì cái trình độ của dân chúng nên đức Phật Thích Ca chưa tiện nói rõ về Thượng Đế?

ĐT: Đối với cái chuyện cần thiết trước mặt thì Phật Thích Ca cho thấy mà thôi; mà trong đó cũng có cái ngụ ý của Thượng Đế hết; tại vì người ta không biết cắt nghĩa kinh; chớ câu nào đâu mà không có nói Thượng Đế? Có trong đó hết! Có cái nguồn sanh, có cái nguồn tử, có hoá hoá sanh sanh, có luân hồi; là ông Thích Ca đã nói hết rồi! Tại sự phán xét ngu xuẩn của con người mà không thấy ông Thích Ca nhìn nhận có Thượng Đế! Thích Ca nhìn nhận có Thượng Đế! Có rõ ràng! Bây giờ cứ lấy kinh ra đọc đi, rồi tui cắt nghĩa cho!

BĐ3: Dạ.

ĐT: Có trong đó; tại người ta không thấy! Sanh, tử, luân hồi; Thích Ca còn giải nghiệp cho chúng sanh; cho chúng sanh thấy sự sai lầm của chính họ, nghiệp duyên của chính họ; có nói mà! Tại chúng sanh không hiểu, mê muội: “Chỉ có ông Phật là lớn nhứt thôi!” Nhưng mà ông Phật không có bao giờ nói, “Ta là lớn nhứt!”

BĐ3: Dạ.

ĐT: Ổng đã nói rằng, “Thiên thượng nhân gian duy ngã độc tôn.” Hỏi chớ, các Bạn là cái gì đây? Cây cỏ, hoa quả trồng cho các Bạn ăn; không khí cho các Bạn hưởng. Phải tôn một mình Bạn không? Bạn có phần không? Lời nói của ông Thích Ca, Bạn có phần không? “Thiên thượng nhân gian duy ngã độc tôn:” chúng ta đương đồng hưởng như Thích Ca! Ngài đã nói cái thức bình đẳng, mà chúng sanh chỉ nói là, “Chỉ có một mình tao thôi, không có thằng nào hết!” Nhưng mà cuối cùng Ngài đã nói sự sai lầm, vì sợ sự khôn lanh của nhân gian bán đạo ăn, cho nên đức Phật đã nói, “Nhân nhân giai thành phật!” Có hết: cuối cùng người nào cũng phải trở về thành Phật. Chớ Ngài đâu có phải nói, “Một mình tao là phật!” đâu? Không! Thì những người đem đóng khung Thích Ca và cho Thích Ca là một vị độc tài. Sai rồi! Một vị cách mạng tâm linh thật sự, mở đường cho chúng sanh tiến hoá; mà chúng sanh không chịu đi như Ngài mà để ngộ Ngài. Chỉ có bây nhiêu đó thôi!

BĐ3: Dạ.

ĐT: Cho nên, rồi đây Ngài sẽ xuống ở Tây phương: Ngài sẽ xuống xác Tây phương và Ngài sẽ cắt nghĩa trở lại cho chúng sanh hiểu: chính chúng sanh bỏ Ngài; và Ngài đã vạch đường chúng sanh đi, chúng sanh không chịu đi!

BĐ3: Dạ, xin cảm ơn Thầy.

ĐT: Cho nên, các Bạn học trong sách vở mà đầu óc nông cạn, không thấy! Bình tâm đi, tu đi, đọc lại, thấy hết.

BĐ3: Dạ.

ĐT: Trước khi đức Thích Ca ra đã có hết rồi. Vậy ai là chủ? (cười)

BĐ3: Cảm ơn Thầy.

ĐT: Ừ.

BĐ3: Trong số bài giảng, cũng như cái buổi giảng hồi sáng này,

ĐT: Ừ.

BĐ3: Thì Thầy có nói rằng ngoài cái nói chuyện với những người mà đối diện với Thầy đó, Thầy còn phải độ trực tiếp phần hồn,

ĐT: Ừ.

BĐ3: Của những người đó;

ĐT: Ừ.

BĐ3: Thì, nếu có thể được thì xin Thầy cho biết thêm Thầy độ, làm sao Thầy độ, và độ như thế nào?

ĐT: Ừ.

BĐ3: Phương thức Thầy độ ra sao?

ĐT: Cho nên, những người đã nghe qua lời nói của tôi, trong lòng tê tái: đó là tôi nói chuyện với cái phần hồn họ rồi. Họ cảm thấy tê tái, sung sướng, nhẹ nhàng và, “Tui nhìn Ông Tám, tui thấy Ông Tám trẻ chung, tui thấy Ông Tám vui hoà trong tâm hồn tôi; tui thấy Ông Tám đang ở trong tôi!” Là tôi với cái hồn đang nói chuyện. Thấy không?

BĐ3: Dạ.

ĐT: Độ trực tiếp cho phần hồn cảm thấy nhẹ nhàng,

BĐ3: Dạ.

ĐT: Hiểu chơn lý một cách rõ rệt, tự thức tâm, và nguyện ăn năn, “Tui sẽ tu, tui sẽ về với Thích Ca; tui sẽ cùng đi với Ông Tám; tui sẽ về với Cha yêu dấu của tui. Tui, tui đang sống trong biển yêu của Thượng Đế; tui phải trở về; tui thấy chúng sanh đang phủ nhận, phủ nhận tình thương của Thượng Đế, không biết Thượng Đế là ai! Thượng Đế luôn luôn trong chúng ta, mà chúng sanh quên! Chúng sanh phủ nhận; chúng sanh tự cao; chúng sanh quên. Chính Ngài đã lo lắng cho chư phật, Ngài đã lo lắng cho chư tiên; nhưng đều là phủ nhận! Nhưng mà sự sáng suốt của Ngài không bao giờ mất; sự sáng suốt của Diêu Trì Kim Mẫu không bao giờ phai trong lòng của người mẹ ở thế gian: thương yêu tất cả, đem các con Ngài phải trở về với quê Mẹ. Chớ mỗi người dân đều có một giống da, phải trở về với căn bản của chính mình; không thể quên quê hương, quên sứ sở, là quên nguồn cội. Cho nên, chúng ta tu là phải hoà tất cả, và không bao giờ phụ nữa!

BĐ3: Dạ.

ĐT: Phải hiểu điều này. Đức Phật Thích Ca, trước khi rời thế, Ngài cũng phải rơi luỵ, trước khi rời thế, vì thấy rõ chúng sanh quá mê muội, quên nguyên căn, quên nguồn cội, và tạo khổ cho chính mình, bệnh hoạn triền miên không có cách tháo gỡ.

BĐ3: Dạ.

ĐT: Cho nên luồng điển Thượng Đế luôn luôn giáng lâm thế gian, độ chúng sanh bằng hình thức rơi luỵ, rúng tâm hồn của mọi người, và nói thẳng trong tâm hồn của mọi người nẫy giờ, “Phải biết trở về với chính các Con; không nên bê trễ nữa; thật tâm các Con có hồn, phải sống với Chơn Hồn; không nên xa luỵ vì phàm tâm mà đau khổ.” Tu không chịu tu; bán tín, bán nghi tạo trì trệ; tâm thân bất ổn, khổ triền miên.

BĐ3: Dạ.

ĐT: Kết luận là, tội chúng ta vẫn còn; để trả lời cái câu, “Tội,” hồi nẫy. Các Bạn có gì thắc mắc nữa?

BĐ4: Kính thưa Thầy, lúc nẫy khi mà giảng Kinh A Di Đà á, Thầy có nói là khi đọc Kinh á thì không dùng cái phàm trí để mà hiểu cái ý nghĩa của cái, cái chữ, mà phải dùng, mà phải đọc Kinh bằng điển. Vậy con xin kính Thầy giải thích và hướng dẫn cái phương pháp làm thế nào để đọc Kinh A Di Đà bằng điển? Xin cảm ơn Thầy.

ĐT: Cho nên, Kinh A Di Đà đã hạn chế một số người xem, cho nên ngày nay tôi thấy rằng nếu để mãi như vậy không biết chừng nào các Bạn mới có điển để xem. Cho nên tôi phải ra công và thêm một chút điển để giải thích cho các Bạn, cũng như dắt lần dắt lần các Bạn đi tới cửa Đạo và hiểu Đạo hơn. Cho nên, phải có công phu, thực tình thực hành Pháp Lý Vô Vi, Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định, mới nhận được luồng điển đó, tự mình xuất phát ra, thì sự cảm hoá bề trên mới hướng độ cho mình được. Cho nên, phải thực hành rồi mới đọc cái Kinh đó được. Nhưng mà bây giờ có cơ hội nghe lại cuốn băng này, thì không nhiều thì ít cũng góp được cho các bạn, và có thể thông hiểu được một phần. Rồi mình công phu mình sẽ hiểu trọn lành hơn; lúc đó mình nắm Kinh đọc được.

BĐ4: Kính thư Thầy cho phép con hỏi;

ĐT: Ừ.

BĐ4: Cái phần thực hành, “Nam Mô A Di Đà Phật” đối với con rất là quan trọng, không những cho con riêng con thực hành, mà nếu có dịp, con dắt dẫn Bạn bè hay những người nào con quen biết sau này thực hành.

ĐT: Ừ.

BĐ4: Con thấy trong cái băng Thầy niệm, “Nam, Mô, A, Di, Đà, Phật;” là hết cái hơi đó Thầy mới hít không khí vô Thầy thở; Thầy bắt đầu Thầy niệm, “Nam, Mô, A, Di, Đà, Phật,” nữa? Hay là, bởi vì con theo cái băng của Thầy đó, con thở không kịp; bởi vì hết một hơi con không thấy Thầy ngừng, mà sao Thầy lại niệm nữa? Và làm như là Thầy không có đuối hơi?

ĐT: Cho nên, mình có hơi,

BĐ4: Dạ.

ĐT: Mình được, người làm Pháp Luân nhiều thì không phải mà niệm rồi hít nữa; người họ yếu thì họ niệm, họ hít. Cũng như tui đó, tui hít vô này, hít vô một hơi này, tui niệm dài lắm: Nam, Mô, A, Di, Đà, Phật; Nam, Mô, A, Di, Đà, Phật; Nam, Mô, A, Di, Đà, Phật. Nó dài vậy đó.

BĐ4: Dạ.

ĐT: Nó tuỳ cái Pháp Luân Thường Chuyển của mỗi người; và mọi người người ta, nhiều người người ta còn ít, yếu, thì người ta đọc một hơi người ta hít một hơi.

BĐ4: Dạ.

ĐT: Ờ. “Nam, Mô, A, Di, Đà, Phật;” không phải là mở miệng đọc;

BĐ4: Đúng rồi!

ĐT: Dùng ý niệm.

BĐ4: Dạ, dùng ý niệm; nhưng mà;

ĐT: Ờ. Cái này là tui có hơi thì tui muốn đem cái điển tui đóng góp với các Bạn để các Bạn ngồi thiền, và để cho Lục Căn Lục Trần nó nghe, và trong này nó dùng ý niệm.

BĐ4: Dạ.

ĐT: Anh hiểu không?

BĐ4: Dạ.

ĐT: Chớ không phải là bắt các Bạn niệm như tôi. Các Bạn mà niệm như tôi thì các Bạn hụt hơi rồi; đâu có được!

BĐ4: Bởi vậy, con theo có một hơi, con đuối rồi!

ĐT: Đâu có được! Vì mình ý niệm, làm sao niệm ra miệng được?

BĐ4: Dạ.

ĐT: Có dặn rõ trong cuốn băng.

BĐ4: Không, không phải. Con niệm bằng ý niệm,

ĐT: Ừ.

BĐ4: Nhưng mà cũng phải có thở cái hơi.

ĐT: Cũng phải thở chớ; phải thở chớ!

BĐ4: Mà con theo một hơi là con đuối rồi! Sao không thấy Thầy thở?

ĐT: Ờ. (cười) Có chớ! Dùng ý; nó phải thở chớ! Đâu có phải mở miệng.

BĐ4: Dạ.

ĐT: Mở miệng đó là để nhiều ngừơi đi làm lụng về, ở hãng bị người ta kỳ thị đồ, người ta chửi, người ta mắng, buồn bực; về, vặn cái đó ngồi nghe một chặp cái nó quên cái chuyện giận thằng kia đi; thấy không?

BĐ4: Dạ.

ĐT: Rồi để mình ngồi, ở trong này cái ý mình cứ niệm, “Nam, Mô, A, Di, Đà, Phật,” mình tu. Vậy đó.

BĐ4: Dạ. Thưa, câu phụ thứ hai: nếu những người già cả mà họ không có niệm được một câu dài như vậy,

ĐT: Ừ.

BĐ4: Mà họ muốn tập trung trên đỉnh đầu,

ĐT: Ừ.

BĐ4: Họ có thể họ mở băng của Thầy ra họ nghe,

ĐT: Ừ.

BĐ4: Rồi họ trụ trên đỉnh; được không?

ĐT: Ừ, vậy là họ tập lần;

BĐ4: Dạ.

ĐT: Kêu họ tập lần cái ý họ.

BĐ4: Dạ.

ĐT: Bởi vì cái người ý niệm nó khó lắm; tập hai, ba tháng nó mới có được;

BĐ4: Dạ. Để họ tập như vậy.

ĐT: Chớ không phải dễ đâu.

BĐ4: Họ tập như vậy rồi họ cứ trụ trên cái ý, cái ý họ niệm thôi;

ĐT: Ừ.

BĐ4: (nghe không rõ), chớ cũng không sao. Vấn đề thứ ba; hồi sáng con có nghe Thầy nói là khi mình có điển, mình muốn, à,

ĐT: Ừ.

BĐ4: Thâu hút đối phương, bằng cách mình nhìn,

ĐT: Ừ.

BĐ4: Mình nhìn họ để mình cảm hoá họ. Vậy trong lúc mình nhìn, mình có điển thì mình mới cảm hoá họ đựơc?

ĐT: Khi mình Soi Hồn đầy đủ nó trì nặng ở đây (chỉ giữa hai chân mày),

BĐ4: Dạ;

ĐT: Thì mình dùng cái chỗ này (chỉ giữa hai chân mày) mình ngó thẳng cái Tam Tinh của họ. Cái này với cái này nó bắc cầu với nhau (chỉ giữa hai chân mày của Thầy và của b/đ).

BĐ4: Dạ; ngó Tam Tinh của họ?

ĐT: Ngó Tam Tinh họ thôi;

BĐ4: Dạ;

ĐT: Và ngó Tam Tinh họ một chập rồi cái mình mới nói chuyện; vừa nói, vừa ngó Tam Tinh, vừa niệm Phật. Đó.

BĐ4: Dạ;

ĐT: Độ cho bệnh nhân.

BĐ4: Dạ; mình niệm Phật.

ĐT: Con nít cũng vậy.

BĐ4: Dạ;

ĐT: Tốt lắm;

BĐ4: Dạ;

ĐT: Cái điển mình phóng qua thì để nó chuyển vô chỗ đó rồi nó mới chuyển cho đối phương.

BĐ4: Dạ; Như vậy cũng gọi là “Tiếp điển” nữa đó hả thầy?

ĐT: Ờ; tiếp điển; tiếp điển mà không có ai biết hết.

BĐ4: Dạ;

ĐT: Mình chỉ tới thăm người bịnh, mình ngó, mình niệm Phật; “Anh bữa nay sao? Bệnh hoạn thế nào?” Họ khai làm sao, mình cứ ngó đó mình ý mình niệm Phật, ngó thẳng qua.

BĐ4: Dạ;

ĐT: Không có rờ mó gì hết, nhưng mà mình đã chuyền điển rồi.

BĐ4: Dạ;

ĐT: Trong lúc mà nó, người Soi Hồn đủ lực lượng rồi mới làm được.

BĐ4: Dạ;

ĐT: Còn dùng cặp mắt này không được.

BĐ4: Dạ;

ĐT: Dùng cái ý này,

BĐ4: Dạ.

ĐT: Ngó thẳng.

BĐ4: Dạ;

ĐT: Chớ phải cái ý mà mình làm Chiếu Mình này này, nó quen rồi đó, thì mình dùng cái ý mình chuyển cho người bịnh; dễ lắm.

BĐ4: Dạ. Còn cái tiếp điển như Thầy tiếp, thí dụ chẳng hạn không cần đối phương ở ngay mặt Thầy, ở bất cứ phương xa nào Thầy cũng tiếp được, cái đó là chuyển?

ĐT: Ừ, cái đó khác! Cái đó phải làm việc ở một cái office khác. (cười)

BĐ4: Dạ;

ĐT: Anh thấy cái vệ tinh nó lên cao không?

BĐ4: Dạ;

ĐT: Mà ở bên Mỹ nó gởi một cái thì bên này mình nghe, “Allo?” nói chuyện. Gần xịt; mà lên cao chừng nào thì gần chừng nấy.

BĐ4: Dạ;

ĐT: Ờ. Cho nên cái máy bay mà bay cao thì nó rút ngắn thời giờ lắm.

BĐ4: Dạ; dạ kính cảm ơn Thầy.

ĐT: Ừ.

BĐ5: (nghe không rõ) Theo con nghĩ, hồi nẫy, sau câu hỏi của anh Phương đó thì điển của Ngọc Hoàng Thượng Đế xuống, mà có nhiều người nhận được cái điều đó, là phải không Thầy?

ĐT: Đúng; chính Thượng Đế xuống mới khóc;

BĐ5: (nghe không rõ) Như vậy anh chị em trong khoá tu học này tự cảm nhận được luồng điển của mình;

ĐT: Cái giọng nói cũng khác rồi.

BĐ5: Dạ;

ĐT: Ông mà là ông nhõng nhẽo của Thượng Đế là ông này. Thượng Đế thương dữ lắm, thành ra mới khóc!

BĐ5: Theo con nghĩ, (nghe không rõ)

ĐT: Cái giọng nói khác.

BĐ5: (nghe không rõ)

ĐT: Ừ. Giọng nói khác!

BĐ6: Thưa Thầy, còn ít phút để mà được hỏi Thầy một câu.

ĐT: Ừ.

BĐ6: Thưa Thầy, nghe Thầy nói chuyện về Thiên và về cõi trên, con thấy thanh nhẹ và thấy rất là thoải mái;

ĐT: Ừ.

BĐ6: Nhưng mà con muốn hỏi Thầy một câu: Thầy nói “Pháp Lý Vô Vi,

ĐT: Ừ.

BĐ6: “’Pháp Lý,’ là biết chơn lý tròn đầy và sự thật trong đó.”

ĐT: Ừ.

BĐ6: Do đó mà con nghe Thầy rất nhiều và con tỉnh ngộ rất nhiều, con cảm thấy rất là cởi mở rất nhiều. Nhưng mà có một điều, có một vài điều con thấy chưa được trọn vẹn. Như ngày hôm qua Thầy giảng, Thầy có nói về Quan Thánh Đế Quân; rồi sau đó Thầy có nói về Tôn Ngộ Không, là cái chuyện thần tiên con thấy nghĩa là rất vui và rất thích nghe.

ĐT: Ừ.

BĐ6: Cái đó, theo con biết á, thì khi mà Tam Tạng đi thỉnh kinh đó thì trong lịch sử của Tầu chỉ có nói về Tam Tạng thôi, chớ không có nói đến Tề Thiên hay là Bát Giái gì hết. Nhưng mà con biết cái chuyện Tây Du là của một cái người đã, về Phật Giáo, đã viết ra, và đó là một cái chuyện hoàn toàn giả sử; theo con nghĩ thì không có thật, nếu có thực thì lịch sử của Trung Hoa đã ghi vào trong lịch sử. Do đó mà con nghĩ rằng không có thật, và trong chuyện đó thì có nói đến Tề Thiên; và trong cuốn “Thiên Đàng Du Ký” thì cũng có nhắc đến những vị Tề Thiên và Tôn Ngộ Không; rồi trong một vài cuốn băng thì Thầy có nói về cái Tề Thiên, Tôn Ngộ Không đó. Thì con không biết rằng cái Tề Thiên nhân vật đó là có thật hay không? Như vậy xin Thầy sác nhận cho con biết.

ĐT: Cái đó có chớ; có chớ. Nhưng mà Anh cũng đang nối, nối chưn Tề Thiên đó:

BĐ6: Dạ;

ĐT: Anh đi học cái Không đó, để ngộ Không; Anh đi theo Vô Vi là Anh học cái Không.

BĐ6: Dạ.

ĐT: Ở đời thì Anh thua lỗ thiệt nhưng mà Anh sẽ ngộ Không. Anh hiểu không?

BĐ6: Dạ.

ĐT: Anh ở thế gian Anh hoành hành đủ mưu kế hết nhưng rốt cuộc không làm gì được, thì Anh phải “ngộ Không” Anh mới kêu bằng, “Giải thoát.”

BĐ6: Dạ thưa Thầy,

ĐT: Có chớ.

BĐ6: Sao trong cái chuyện nó nói thì,

ĐT: Không, mà, chính Ngài bây giờ, nghĩa là, ở ngay ở Hồng Kông mỗi năm mà Anh có dịp Anh đi đầu năm rầm tháng Giêng Anh qua Hồng Kông chơi thì thấy ông Tề Thiên Ổng xuống, nhập xác xuống cho Anh coi! Một cách làm cho khoa học điên đầu và không biết cách nào hết. Ổng xuống là Ổng đi ngang lửa và Ổng đốt rần hết, đi ngang lửa; rồi ổng bước lên cái dao, những cái dao bén thiệt bén lật ngược vầy này, Ổng bước Ổng đi lên Ổng (nghe không rõ); rồi đệ tử của Ổng cùng chạy một hơi một với Ổng; mà những người đệ tử đó là hồi nào tới giờ không biết tu không biết cái gì hết, nhưng mà cái chưn y không có bị phỏng; mà khi Ổng chạy là mấy chục người chạy theo vậy đó; mà mấy chục người kia, Ổng đứng lên một cái là chạy theo vậy đó! Phim quay đàng hoàng mà; cho khoa học gia nghiên cứu mà!

BĐ6: Dạ, con biết như vậy, nhưng mà theo con biết cuốn sách đó viết ra thì là một cái nhân vật giả sử. Sao ông đó lại viết ra một cái nhân vật Tề Thiên có thật để mà viết ra? Con muốn là,

ĐT: Có chớ, có thật chớ! Có chỗ Tam Tạng Thỉnh Kinh chớ! Anh muốn thấy lịch sử Tam Tạng Thỉnh Kinh không?

BĐ6: Trong lịch sử thì không có nói đến cái Tề Thiên,

ĐT: Có chớ. Cái chỗ của Tam Tạng đến hiện tại bây giờ Trung Quốc người ta mới kiếm ra, bữa nào Anh muốn, mua phim coi. Người ta đi, khảo cổ đã tìm ra rồi.

BĐ6: Nhưng mà,

ĐT: Anh chưa thấy đó thôi.

BĐ6: Cái mà Chư Bát Giới và cái Sa Tăng đó, chuyện đó thì lúc còn nhỏ con rất thích; nhưng mà con không biết là cái chuyện đó có thật hay không; con thấy cái chuyện đó có vẻ là vui quá!

ĐT: Có chớ.

BĐ3: Thưa Thầy, con có đọc,

ĐT: Ừ;

BĐ3: Trong một cuốn sách nào đó,

ĐT: Ừ;

BĐ3: Mà con không nhớ rõ,

ĐT: Ừ;

BĐ3: Thì thường thường đó, người thế gian cho là, những người mà có ý gì, ý dân thì là ý Trời,

ĐT: Ừ;

BĐ3: Mà tất cả trong tập thể quần chúng mà có cái ý niệm gì đó,

ĐT: Ừ;

BĐ3: Mặc dầu cái ý niệm đó trừu tượng,

ĐT: Ừ;

BĐ3: Thì cái trời, mà trời cõi dưới đó, cũng có thể tạo dựng, nhờ cái ý lực đó, có thể tạo dựng nên một hình ảnh,

ĐT: Ừ;

BĐ3: Mà dầu là giả tưởng, nhưng mà nhiều người tin như vậy đó, thì nó có thể tựu và tập họp lại thành một cái hình ảnh thực sự.

ĐT: Ừ;

BĐ3: Đó. Thì con đọc cái điều đó, mà không biết là, như vậy có thật như vậy không?

ĐT: Có chớ; tất cả đều có hết; có tưởng nó có tượng. Như Anh nói cái đó, đó: “Có tưởng, nó có tượng.”

BĐ3: Dạ;

ĐT: Chúng ta có tưởng rồi nó mới làm ra cái ly này này; nhưng mà cái cõi trên có. Anh ráng tu đi, rồi Anh đi lên trên đó, Anh nói, “Muốn uống nước,” mà chỗ đó làm gì có nước? Mà có cái tách nó bay tới cho Anh; Anh thích nước trà, nó có nước trà nóng hổi cho Anh uống. Nếu Anh bước vào bậc tiên gia thì Anh khỏi phiền mà đi tìm ly nước đâu! “Tôi muốn uống nước,” là nó phải có cái ly tới cho Anh. Anh thấy không?

BĐ3: Dạ.

ĐT: Lấy cái gì chứng minh ở trên đó nó nhẹ nhàng như vậy? Ở đây, Anh làm cấp tổng thống đi nữa, thì Anh muốn uống nước, nháy mắt thì người ta phải đem ra rồi. Mà Anh đi làm cu ly đó, Anh muốn uống nước, nó khó lắm, Anh phải đi múc à! …..


----
vovilibrary.net >>refresh...