[bắt đầu ID# 19860102Q1]

KHOÁ HUẤN LUYỆN KINH A DI ĐÀ : BẠN ĐẠO ĐÀM ĐẠO ; THẦY MINH GIẢI - cuốn 4A -

Bạn đạo: Dạ, kính thưa Thầy, sau một buổi chiều chúng con họp toán và thảo luận bài giảng của Thầy dựa theo quyển “Kinh A Di Đà” của đức ông Tư để lại thì, xin thưa thật với Thầy, cái điều này đối với con thật vô cùng mới mẻ, và cái phần hiểu biết về Điển Giới của chúng con cũng giới hạn. Thành ra anh em, tuy thảo luận rất là hăng say, rất là nhiệt thành, trình bày tất cả cái hiểu biết của mình trong thời gian tu học từ trước tới đây, đôi khi cái vấn đề cũng có thể đi ngoài những cái điều mà phạm vi đề tài, nhưng đó cũng giúp cho anh em hiểu thêm nữa. Và ngoài cái vấn đề trao đổi về học hỏi về bài giảng của Thầy, anh em còn có thêm dịp gần gũi nhau, tạo thêm cái tình cảm thông hiểu nhau và thân thiết hơn.

Chúng con, qua các toán thảo luận, thì có một số câu hỏi ; thì con xin, hôm nay có Thầy hướng dẫn, thì cái phần câu hỏi này, xin lần lượt các toán, đại diện các toán, nêu lên, trình bày từng câu một trước Thầy. Và sau đó, nếu còn thời giờ, thì hoặc là Anh Chị, các Bác, có cái điều gì thắc mắc về vấn đề điển giới hoặc là phạm vi của “Kinh Di Đà,” thì xin các Bác, các Anh, Chị nêu lên tiếp ; hoặc nếu không có ý kiến gì thêm, thì cái thời giờ còn lại cũng khá rộng rãi, nếu mà Thầy cho phép thì quý Anh Chị cũng ước mong xin Thầy tiếp tục giảng thêm nữa, để tối nay tụi con thấm nhuần.

Đó là những điều mà con xin trình thưa lên Thầy.

Đức Thầy: Đâu, ai hỏi cái gì ?

Bạn đạo: Vậy thì Toán A, anh em có câu hỏi thì xin thưa lên Thầy.

Bạn đạo: Con xin đảnh lễ Thầy ; kính thưa Thầy, sau một cuộc thảo luận, tuy chúng con tìm hiểu đọc qua văn tự, nhưng chúng con chưa có đủ thanh điển để mà hiểu rõ về điển giới, thành ra có những câu hỏi này, anh em chúng con góp ý lại.

Câu hỏi thứ nhất : Làm thế nào để rõ luồng điển âm và dương ? Luồng nào âm, và luồng nào dương ? Ý của người hỏi là, thưa Thầy, là phía bên trái hay phía bên phải ; luồng nào là âm, và luồng nào là dương ?

Đức Thầy: Cái bên âm, nó thuộc về lạnh ; dương, nó thuộc về nóng. Cho nên, con người, cơ thể con người có âm, có dương, có nóng, có lạnh ; khối âm, trược nhiều hơn ; khối dương, thanh nhiều hơn. Đó ! Thì trong cơ thể chúng ta rờ mó đây là âm, rờ mó được đây là âm ; mà sự thanh nhẹ ở bên trong, đó là dương ; phải hiểu chỗ này !

Còn cái âm, dương trong cái điển giới, khi chúng ta đang ngồi thiền, hướng thượng tưởng đi, tưởng xuất hồn đảnh lễ Phật. Trong lúc chúng ta Soi Hồn hăng say, vô, một chặp nó kéo xuống : cái dục tính nó kéo xuống, cái âm điển kéo xuống liền, nó động cái Nhâm Mạch, nó tạo dục, nó đòi hỏi ! Mà các bạn niệm Phật, nó cũng vẫn đòi hỏi ! Vì sao ? Vì mình nuôi dưỡng cái đó nhiều quá ; âm khí nó lôi cuốn.

Cho nên, tại sao một người tu một thời gian rồi tự nhiên nó đòi ăn chay ? Ăn chay, nó lại tự khắc phục được hơn cái kia ! Thì tự nó giảm bớt thịt thà, rồi nó ăn rau cỏ, cho nó nhẹ, nó ngồi thiền, nó mới tiến về dương khí ! Và từ đó, từ dương khí ngay trung tim bộ đầu, tiến về thuần dương đi lên, nó mới về đạo !

Cho nên, các Bạn cũng có cảm thức điều này : khi làm Pháp Luân Thường Chuyển một hồi, rồi cái thấy con người nó thanh nhẹ, bộ đầu nó thanh nhẹ. Bằng đầu mình làm, thấy nóng, thấy toát mồ hôi ; rồi nó nhẹ ! Đó là cái dương, cái dương khí đi lên, của trong cơ tạng. Cái âm khí, nó ra mồ hôi, nó đi. Đó ; nó tuần tự như vậy. Có âm, có dương ; có nóng, có lạnh ; bên trong.

Bạn đạo: Dạ, con cám ơn Thầy. Và đây là câu hỏi thứ hai :

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Nam, nữ, đường âm dương có khác nhau không ? Nếu khác, thì khác ra sao ? Ý của câu hỏi này là vì nam á, thì có cái vía có tính âm, gọi là nữ tính,

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Còn cái hồn á là phần dương tính.

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Hoặc ngược lại, về phái nữ ; thành ra do đó, kính thưa Thầy : nam, nữ, đường âm dương có khác nhau không ? Nếu có, thì khác ra sao ?

Đức Thầy: Ngược lại : nữ thì nó ngược lại ! Cho nên, đàn ông dòm đàn bà, cái dương điển nó ở bên ngoài, mà đàn ông âm nó ở bên ngoài cho nên người đàn ông dòm cô gái đi ngang, thấy thích, vì cái dương điển của mình nó liên hệ ; thấy thích, rồi thấy, đi ngang dòm mình, cái, mình thấy cái tâm nó sáng, nó nhẹ liền : dòm cái phần dương điển của nó ! Bên trong họ là âm, bên ngoài họ là dương ! Nó ngược lại như vậy thôi ; ngược của đàn ông.

Cho nên, cái người đó tới, “Tại sao tôi thấy, thấy cô đó, mà cô đi ngang, mà tôi thấy cái bàn tay cô là tôi thích rồi ?” Nó thích cái điển của nó, cái courant nó chung với nhau ! Nhưng mà, ở lâu rồi lại cãi lộn à ! Những cặp vợ chồng nói lại, “Hồi ban đầu thì Ông mê tui, Ông thích ! Bây giờ tại sao tôi nói cái gì Ông gây cái nấy ?” Bây giờ nó khác rồi : vô trong, nó khác rồi, cho nên, ông ra ông, bà ra bà.

Cho nên người ta nói, có câu: “Ông tu, ông đắc ; bà tu, bà đắc” mà để giải tiến 2 luồng điển âm, dương cho nó thuần âm, thuần dương nó mới thành đạo : đàn ông thì tu cho thuần dương ; đàn bà tu nó thuần âm. Đó ! Thuần âm, thuần dương nó mới thành đạo ; thấy không ? Mới giải nghiệp được ! Mà còn lưng chừng, là tạo nghiệp : thấy cái này thích, thấy cái kia chê, đó là tạo nghiệp ; mà thuần âm, thuần dương rồi, nó mới là giải nghiệp.

Cho nên, mọi người chúng ta tu, tại sao đàn bà cũng làm Pháp Luân Thường Chuyển, mà đàn ông cũng làm Pháp Luân Thường Chuyển ? Vậy thì chỉ cho đàn bà làm cái khác ? Mà tại sao đàn bà kêu phải làm nhiều hơn ? Vì âm khí nó trì trệ hơn, kêu làm nhiều hơn, làm mạnh hơn. Còn đàn ông mà làm một chút là thấy nó rần cả mặt, mày hết ; nó khác đi. Cho nên hai người cũng đồng làm, mà để làm chi ? Để cho nó thuần, thông Nhâm Đốc rồi, nó thuần ; thì đằng này cũng thuần ! Hai cái bánh xe cùng tiến hóa, tiến lên.

Bạn đạo: Dạ, con xin cám ơn Thầy.

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Để tiếp tục câu hỏi thứ hai, vì câu hỏi thứ ba có liên hệ : như vậy, nếu vì căn cơ nghiệp quả, nếu như người đàn ông kiếp sau biến hóa thành người đàn bà vì nghiệp quả để trả nghiệp, thì như vậy đó, người nam biến ra nữ, thì luồng điển có biến ra sao không ? Ý con muốn nói : vía nó biến thế nào ?

Đức Thầy: Biến chớ ! Bởi vì, cái người mà quá hung hăng, vô phương trị ! Có cho luân hồi cũng phải giảm bớt 50 phần 100 ; được làm con người, nó phải giảm 50 phần 100 ! Cho nên, người đàn bà luôn luôn yếu hơn người đàn ông 50 phần 100 : Anh đau bụng, Anh đi chảy, mà 3 người đàn bà xô Anh, chưa chắc gì Anh ngã ! Nó yếu như vậy đó : nó giảm bớt ! Nhưng mà ý chí nó, đồng với nhau : Anh muốn lật đổ ông trời, nó cũng có quyền lật đổ ông trời ! Nhưng mà cái thể xác nó phải yếu.

Chớ nói, "Nam, nữ bình đẳng" là ý chí bình đẳng, chớ thể xác không có bình đẳng được ! Nó yếu hơn ! Mà người đàn bà bị hành hạ nhiều hơn : bị kinh nguyệt, bị sanh đẻ, bị này, bị kia ; để thức tâm ! Khổ hơn, trì trệ hơn, để cho sớm thức tâm. À ! Ý chí, 2 cái là 1 ; không thua ai hết ! Nó phải bị giảm ở cái khám này, cái thể xác này, giảm bớt vậy thôi ; nhưng mà, hành sự, ý chí vô cùng như nhau !

Cho nên, có Quan Âm, có Phật ; Quan Âm hiện đàn bà, vì cái đẹp cũng là sức mạnh, từ bi cũng như nhau, cũng như bên kia. Mà ông kia ổng tu thuần dương rồi, mặt ổng tươi nhẹ ; ai thấy cũng cảm mến thương yêu. Rồi bà kia tu, tươi nhẹ, ai thấy cũng trìu mến và nhớ nhung. Hai cái ý chí như nhau ; thấy chưa ? Cũng thành đạo như nhau ! Nhưng mà thể xác về quản lý ở quả Địa Cầu, có trược, có thanh, mới quản lý được tâm thức bị đọa.

Có nhiều người, kiếp trước làm chồng hà hiếp người ta quá, bây giờ làm vợ bị người ta hà hiếp lại. Hà hiếp bằng cái gì ? Nó cho đẻ mười mấy đứa thôi, mười mấy thằng đánh nó, nó cũng mệt rồi ; phải không? Ông Trời Ổng làm rất công bằng, rất tinh vi, mà không lọt được răng thưa lưới Trời : dữ gì dữ, tới đó, làm một mách là chịu không nổi rồi đó ; thấy không? Rồi mới ăn năn, đi tu ; rồi tại sao người ta nói đàn bà đi tu nhiều ? “Khổ quá mà ! Lấy chồng, ổng đi ăn, đi nhậu bia, đi chơi, còn tôi cứ ôm ba thằng này, nó mệt quá !” Chán đời mau lắm ; đi tu ! Đó ! Còn đàn ông, phải bị tai nạn, phải bị đau đớn, phải bị lường gạt, phải bị đủ thứ ; bị mọi sự phản bội nó mới đi tu, tìm đường đi tu ! Thì 2 người cũng vậy đó thôi : nhưng Ông Trời Ổng sắp đặt : có âm, có dương, có duyên, có nợ, để xây dựng cái cơ đồ tại thế gian ; xây dựng cái khám lớn, vậy thôi !

Chớ mình ở đây cũng chả hưởng được cái gì : ăn nhiều nó nói bệnh tiểu đường ; rồi ăn nhiều nó nói bệnh dư máu ; thì cũng không có hưởng được cái gì ! Toàn là học khổ, để tiến hóa, mà thôi ; như nhau ! Cho nên nam, nữ cũng bình đẳng tiến hóa. Ông Trời dòm, 2 đứa đang tiến ; nhưng mà 2 người cũng đang học bài của chính nó : tiền kiếp làm quá, bây giờ phải bớt, phải giảm, gia giảm ! Tùy theo trình độ mà dẫn tiến.

Bạn đạo: Dạ, con cám ơn Thầy. Và đây là câu hỏi thứ tư : thưa Thầy, để phân biệt về điển quang, thì điển quang của người tu và điển quang này có khác với điển nhà đèn không ? Nếu có, là khác nhau ở tần nào,

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Giả dụ như : tần số, hiệu thế, hay cường độ ?

Đức Thầy: Cho nên, điển quang của bộ đầu khác hơn điển nhà đèn : điển nhà đèn mà bị điển Thiên Lôi chuyển một cái là cũng sập nhà đèn luôn ! Phải không ? Cho nên, nhà đèn luôn luôn đặt cái paratonerre rút xuống dưới đất : Thiên Lôi mà chuyển tới, nó rút, để tránh cái nhà đèn làm cái “Rầm” một cái, là cái ti vi của mình cũng tắt luôn !

Còn chúng ta, ngay trung tim bộ đầu luồng điển xuất phát đi lên rồi, lúc chúng ta tham thiền, bây giờ có Thiên Lôi đập cách mấy, nó cũng không có đụng ! Trung hòa ! Luồng điển trung hòa, kêu bằng luồng Điển Quang ; ngồi thiền mà sét đánh xuống mà mình cũng không có bị ! Nó khác đi ; nó nhẹ hơn ; nó tầng số cao hơn, nhẹ hơn ! Mà tùy theo trình độ tu: có người tu tiến tới tầng thứ nhất, thứ nhì, thứ ba, thứ tư, thứ năm ; thứ sáu cái, người đó nhẹ, không có sợ ; tiến tới thứ sáu là không có sợ, bom đạn xuống cũng không có sợ, “Thân ngoại thân rồi” ; cái luồng điển đó, nó không giống như cái luồng điển của thế gian.

Thế gian, phải bắt dây nhợ mới đi. Còn tới đó, mình bước qua tầng đó rồi, nó hút mình đi luôn ! Cho nên, Anh thấy, người ta lên cung trăng, 100 ký còn bao nhiêu ký ? Ý tưởng một cái là đi lên rồi ; nó hút đi ; là đối với cái xác phàm. Mà đối cái luồng điển của chúng ta, vừa nháy, là nó đi tới ! Nó nhanh như vậy, nhẹ như vậy, và sáng suốt như vậy, mới được ! Nó khác hơn cái từng số của thể xác. Thể xác là về cái luồng điển, cũng như điện nhà đèn : Anh không ăn vô, không có chua, cay, chát, đắng, ngọt, bùi, thì Anh không có điện, nói chuyện không ra tiếng ! Cũng như điện nhà đèn, vật chất. Đó ; thấy không ? Còn điện nhà đèn, nó phải dùng máy móc, cũng kim, mộc, thủy, hỏa, thổ ; cọ sát, nó mới phát ra 2 sợi.

Thì cơ thể của chúng ta cũng 2 sợi : bên âm, bên dương : bên lạnh, bên nóng ; thấy không ? Con mắt phía bên tay mặt ngó, thấy xa hơn ; con mắt phía bên tay trái ngó, thấy gần hơn ; Anh thấy rõ không ? Hai luồng điển ! À. Cho nên, có mặt trăng, có mặt trời : sự liên hệ của tiểu thiên địa này có mặt trăng, có mặt trời ; con mắt phía bên tay mặt liên hệ với mặt trăng, còn con mắt phía tay trái liên hệ với mặt trời ; nó rất có trật tự ; hai trái cật cũng vậy : bên nóng, bên lạnh, liên hệ với nhau ; cho nên kêu bằng, “Tiểu thiên địa.” Mà các Bạn đã và đang ôm cái tiểu thiên địa này, mà không biết cái lý âm dương thì nó buồn lắm.

Cho nên, chúng ta tu, chúng ta khám phá ra có âm, có dương, có hồn, có vía, có vợ, có chồng, “sống đồng quan, chết đồng quách” ; thấy chưa ? Họ sống, bàn bạc với nhau, chết chung một hòm : có hồn, có vía ; đó là thực tế. Còn ở thế gian là ông ra ông, bà ra bà ! Khám này tạo khám kia để giam phần hồn, để học hỏi và tiến hóa mà thôi.

Bạn đạo: Dạ, con xin cám ơn Thầy. Thưa Thầy, đây là câu hỏi tiếp ; cái câu hỏi này đặt ra là khi Thầy có đề cập đến Thiên Lôi.

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Thưa thầy, có người bị sét đánh,

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Nhưng không chết ! Thì cái khu vực xung quanh rất nóng ; và nếu những ai mà đem thức ăn đưa bằng tay vào thì không thể đưa vào được, mà phải đưa qua một cái cây ! Và đất từ đó lún xuống dần, người ta gọi là “Trời trồng.”

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Thưa Thầy, chúng con có thấy những hiện tượng này, nhưng không hiểu ?

Đức Thầy: Cái đó có, ở Việt Nam, như ở Long An, có cái mả mà chôn đứng đó, là Trời trồng đó chớ ! Bởi cái tội ác của nó nhiều, và cái phần trược của nó quá nhiều, cho nên cái điển Thiên Lôi xuống, hút một cái, nó đi luôn, dính ở đó tới cháy đen ! Sau, ở Long An, có cái mả chôn đứng ! Anh đi ngang, xe đò, là Anh thấy có cái mả chôn đứng đó ; ở Long An có đó ; phải không ? Là trời trồng đó ! Nhưng mà đào sâu xuống 7 thước là thấy có cái búa Thiên Lôi ! Cái đó, làm sao tôi biết được ? Vì trước nhà chú tôi á, ở Việt Nam hồi xưa, bị đánh, cái cây tét làm hai ; mà sau, ổng đào sâu, ổng lấy cái Búa Thiên Lôi rất đẹp ! Mà những người nào bệnh hoạn, bệnh tà hay bệnh cảm đồ gì, cái đem mài, lấy cái nắp chum mài, nó khét ghê lắm ; mài, uống một cái, là nó hạ liền !

Bạn đạo: Kính thưa thầy, cái búa Thiên Lôi, chính mắt con đã được thấy,

Đức Thầy: Đó !

Bạn đạo: Là vì ở bên cạnh một cái đình miểu á, thì cái cây đa cao, nó bị đánh ngã.

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Theo truyền thuyết là 3 tháng 10 ngày là cái búa nó lồi lên. Lúc đó con học khoảng lớp nhì, là lớp bốn bây giờ đó, thì thằng bạn con nó được bạn bè trong lớp 4 nói, thì nó ra, buổi sáng, nó lấy được cây búa.

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Con thấy rõ tận mắt ; cây búa nó bằng đá, có màu đồng ; rất là đẹp,

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Mà lúc đó con trả 10 đồng, nó không bán ! Chính mắt con thấy cây búa rẩt đẹp.

Đức Thầy: Chú tôi có cái búa rất đẹp, mài một cái là nó khét liền.

Bạn đạo: Dạ, con xin cám ơn Thầy rất nhiều. Và đây là những câu hỏi của Toán A của chúng con.

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Nay con xin nhường lời lại cho toán B.

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Thưa thầy, con cũng hơi tò mò,

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Thì mình làm sao mà biết rõ đó là cái búa của Thiên Lôi, mà không phải đó là cái di tích của tiền sử hay thời đại đồ đồng nó lạc đâu đó, rồi bây giờ tìm ra ?

Đức Thầy: Ừ. Bởi vì đây là cái chuyện trước mặt nhà của chú tôi, mà chú tôi là người, kêu bằng, cầu cơ ! Ông đó cầu cơ là Quan Thánh xuống ! Khi mà sét đánh rồi, thì tự ổng biết. Bữa đó ổng không có đi chùa cầu cơ, mà ổng biết, ổng kêu phải đào sâu xuống lấy cái búa ! Thì tới đó, đào ra cái búa rõ ràng ! Mà sử dụng cho gia đình, và sử dụng cho mọi người. Cái đó là sự thật ở trong gia đình tôi, có nhận được cái búa đó ; bằng đá, bằng đá chớ không phải bằng sắt ; cái búa đẹp lắm, nhỏ, vầy, vầy, nó ve ở dưới ra vầy ; đẹp thật đẹp. Chính ổng đào lên, mới chứng minh rằng đó là sau cái trận sét mới có cái này, chớ không phải mướn thợ làm ! Mà mình lấy cục đá ở Đà Nẵng mà nắn thành cái búa Thiên Lôi đó, mình mài nó không có khét ! Mà cái đó, mài nó khét ghê lắm !

Bạn đạo: Thưa Thầy, cai đó Thầy giải thích theo cái kinh nghiệm mà Thầy biết,

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Cũng như anh Sanh nói, là mắt ảnh thấy. Nhưng bây giờ Thầy giải thích bằng cái sự hiểu biết huyền vi của Thầy.

Đức Thầy: Là điển.

Bạn đạo:Thiên lôi là cái người vô hình, đánh cái cây không ai thấy, chỉ thấy cái luồng điển nó như vậy thôi, thì thiên lôi cũng phải dùng một cái vật chất nào đó để đánh cái cây nó tét ra, cái búa nó đi sâu ?

Đức Thầy: Nó đi cái búa xuống đất ; nó có cái đánh chớ ! Cho nên, nó xuống một luồng điển rất mạnh. Mà chỗ đó, cũng như là con quỷ, trược khí ghê lắm, đánh vô một cái nó hút, cháy luôn cả cái cây luôn ! Đó ! Những người mà có kinh nghiệm, đào thì thấy có cái búa liền ; mà khét ! Chớ cái búa đó không có bao giờ Chị ngửi mà nó không khét ! Lúc nào nắm lên ngửi cũng khét, khét nghẹt ! Mà cái sức cháy của nó là khủng khiếp vô cùng. Mà tại sao cái búa còn ? Cái đó mới thấy rằng, cái đó là cái kinh nhiệm trước mắt á, mà thấy như vậy.

Còn về nguyên điển, thì đương nhiên “Trược thì phải hút trược” rồi : cái thiên lôi là sức mạnh, giáng lâm xuống thế gian ; khối nào mà trược, hoành hành, nói “Ta đây !” thì bị hút liền ! Nhà còn sập kia mà ; bị hút liền ! Thiếu gì búa ! Người ta dụng điển làm mà : bởi nó đánh sâu xuống thì nó chỉ xuống bằng cái hình điển mà thôi ; thì dưới đó có đá, là phải thành hình một cái búa bằng đá ! Cái chiều sâu nó vậy ; quá mạnh !

Bạn đạo: Mất cây búa rồi, làm sao còn có cây khác nữa Thầy ?

Đức Thầy: Cái búa khác, đất, đá dưới này thiếu gì ! Trong cái tưởng nó có cái tượng : cái khuôn từ ở trên đưa xuống, ép xuống, là phải có rồi : cái sức nóng mạnh, nóng vô cùng ; cái gì lại không thành ? Mà cái ý ở trên đó chuyển xuống là nó thành cái búa, để cho nhân gian thức tâm mà lượm cái búa thấy rằng, “Tà mới bị đánh !” Tại sao mọi người xung quanh không bị đánh, mà người đó bị đánh ? Thì chúng ta không nuôi dưỡng cái ý niệm tà tâm mà để phá hoại xã hội.

Cho nên, phải nuôi dưỡng sự thanh sạch hướng về thiện nghiệp để độ nhân, thì đâu có bị cái đó ! Một cái gì, hành động gì, từ các cõi làm việc đều có giáo dục và có triết lý. Nhưng mà người không bình tĩnh, không giải thích nổi thôi ; chớ nó có một triết lý rất vững, để độ nhân.

Tôi cũng thắc mắc về cái vấn đề búa thiên lôi đó : tôi tính tôi nắm cái búa thiên lôi, tôi mài cho người ta uống là tôi mừng lắm ; nắm được ! Còn, tôi nói, ngoài cái búa, Ông Tư có một cái, có một cục rễ ; các Bạn tin không ? Bây giờ, Anh bị bón hả ? Ổng mài ngược, mài ngược. Ổng lấy từ ở Lèo về ; Ổng mài ngược cho uống ; đi cầu liền ! Bạn ỉa chảy, hả ? Ổng mài như vầy ; Ổng cho mình làm mà ; Ổng nói, "Bạn không tin ? Bạn làm đi !" Bón liền !

Bạn đạo: Cục rễ ?

Đức Thầy: Cục rễ cây ! Mà sau khi Ổng đi rồi, không biết Thầy Hai có giữ cục đó không ? Cái cục đó là đưa tôi coi, rồi thử ngay, mài liền ! Ổng lấy từ ở Lèo ; hồi đó ông học nơi A Hí, A Kìa ở trên Lèo, và Ổng mang từ trên Lèo về.

Bạn đạo: Ông Tư có giải thích cái rễ cây có cái gì ở trong không, Thầy ?

Đức Thầy: Ổng nói, “Cái rễ cây, nó ở trên rừng có nhiều loại rễ cây, có thể bắt Bạn và hút máu Bạn, kẹp cho Bạn chết luôn cũng được nữa ! Nó cũng như con người, hung hăng lắm !”

Bạn đạo: Kêu bằng ngải ?

Đức Thầy: Ừ, ngải đó ! Cái loại rễ cây đó, Ổng không có nói cái tên, nhưng mà Ổng nói : “Cục rễ cây này nè, muốn ỉa chảy thì mài như thế này, mà muốn bón thì như thế này !” Mà chỉ có một khúc vầy thôi ; ổng lấy được ; rồi Ổng có nói “Nhiều cái rễ cây, đừng có tưởng nó là rễ cây, là vật vô tri ; nhưng mà nó có thể cột mình ở ngay một chỗ và tới chết luôn !”

Bạn đạo: Con có thấy người ta nuôi cái đầu ngải,

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Người ta nuôi bằng con gà, bỏ con gà vô, cái cây ngải nó ăn con gà sống.

Đức Thầy: Đó, ăn chớ sao ! Nó cũng như con người vậy, mà Chị không nuôi thì một ngày, một ngày một tàn lụi ; cái thời mình không có nữa, nó không ủng hộ mình nữa. Cho nên, Mỹ qua Việt Nam bị Việt Nam nuôi ngải nhiều lắm ! (cười)

Bạn đạo: Thưa Thầy, đây là câu hỏi của toán B ;

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Mấy anh thắc mắc về Thập Tam ma ; không biết Thập Tam ma là cái gì ?

Đức Thầy: Thập Tam Ma là 13 cái huyệt nó có thể xâm nhập trong cơ thể mình, về tà khí. Những huyệt Thập Tam ma, tui chỉ cho ! Đây cũng một huyệt, đây cũng một huyệt, đây cũng một huyệt, đây cũng một huyệt ; 4 huyệt. Mười rồi, há ? Sau này cũng một huyệt ; mấy rồi ? Bẩy rồi. Đây một huyệt, đây một huyệt, rồi tới dưới chưn ; là, 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13 ; ngay chỗ này. Cho nên, 13 cái huyệt đó có thể xâm nhập ; bởi 13 luồng điển tà khí ở các tầng có thể xâm chiếm cơ thể, và bắt cái miệng phải nói chuyện ; mình châm một cái, nó ngưng, không nói nữa ! Là 13 cái huyệt.

Bạn đạo: Giải thích như vậy,

Đức Thầy: Bởi vì nó ở nhiều cõi trong cơ thể ! Mà cái cơ thể là cái tiểu thiên địa, nó ở những cái từng số khác nhau.

Bạn đạo: Có đoạn anh Hòa giở trong “Kinh A Di Đà,” Ông Tư nói Lục Căn Lục Trần và vía.

Đức Thầy: Thì đó ! Tụi nó ở trong cái cơ thể mình, đó ! Nó ở trong cơ thể của mình ; thì nó xâm chiếm vô lục căn lục trần và cái vía, nó mới điều khiển mà nói chuyện được. Nó chiếm cái đó ! Thì ở những cái điểm đó là cái điểm quan trọng của cái thể xác : nó ở những cái từng số đó, kêu bằng “Tà khí xâm nhập” ; Lục Căn Lục Trần là tà khí á, chớ đâu có thanh ! Cái vía cũng là tà, chớ không phải chơn đâu ! Người nào cũng có vía, mà chê “Tà,” với thích “Chơn” ! Người nào cũng có Lục Căn Lục Trần, mà chê tà ! À ! (cười)

Bạn đạo: Con cám ơn Thầy.

Đức Thầy: Ừ !

Bạn đạo: Toán C thì câu hỏi lủng củng lắm, anh em cũng cười ; nhưng mà Thầy nói thì tất cả mọi câu hỏi đều được nêu ra để mổ xẻ.

Đức Thầy: Nêu lên chơi cho vui.

Bạn đạo: Con cũng xin trình Thầy : Câu hỏi thứ nhất : Con người, nhờ có thân xác nên mới có kinh mạch. Phần thiêng liêng, không có thân xác, thì có kinh mạch không ? Và sự tu học, tiến hóa của phần thiêng liêng như thế nào ?

Đức Thầy: Cho nên, con người có cái thể xác, nó có nhiều cơ duyên tu học hơn, kích động và phản động nhiều hơn. Còn phần con ma, nó cũng có mạch lạc chớ : không có mạch lạc, nó lấy cái gì nó sống ở cõi thiêng liêng ? Nhưng mà nó thuộc về khối lạnh : nó không có được nóng ấm như cái thể xác con người ; cái mạch nó trầm, lạnh ; nó không có giống như cái mạch của con người. Cho nên, khi mà con người cảm giác con ma nhập vô, thì thấy nó lạnh từ xương sống, lạnh đằng sau ót ; vì nó là cái chất lạnh !

Còn con người không có, con người ấm, dương khí nhiều, nhờ ăn này kia, kia nọ, nó đầy đủ dương khí để nó phóng ra.

Thì còn con ma, nó chỉ có mức lạnh không : nó lúc nào cũng cô đơn ; cái tiếng nói nó cũng run rẩy, nghe nó rùng rợn lắm, buồn bã lắm ! Nó thiếu !

Còn đằng này chúng ta đầy đủ, cho nên cái mạch lạc nó khác, kinh mạch nó dồi dào.

Cho nên, con ma chiếm được thể xác là trù trì trong thể xác, và không chịu đi ; muốn ở đó, để tu, để hưởng ngũ vị chua, cay, chat, đắng, mặn, nồng ; muốn hưởng cái ngũ vị đó ! Mà nó a tùng theo cái thể xác và nó nhất định không chịu đi ; có làm cách gì nó cũng không chịu đi : mình tin Quan Âm, nó nói Quan Âm ; mình tin Chúa, nó nói Chúa ; mà muốn ăn thua, nó nói chuyện ăn thua ; nó khôn hơn con người gấp triệu lần, mánh lới đủ thứ !

Cho nên, chúng ta, may thay, đã có cái pháp khứ trược lưu thanh, giải nó ra, và tự chủ.

Chính ta trong này có ma ; mọi người đều có ma, có trược, “Thập Tam ma” ; có ma, có trược ! Mà chúng ta, từ cái duyên phước nhiều kiếp, ngày nay cái thanh lấn cái trược được, chúng ta mới làm con người để phán xét chuyện này, chuyện nọ ; nhưng mà không hành triển và không khai mở, không hướng về thanh nhẹ, thì luôn luôn bị lôi cuốn bởi Thập Tam ma nó kéo mình xuống càng ngày càng trì trệ : ngồi mà vớ vẩn như thế này ; không có đứng đắn, không có suy xét được cái gì hết ; lừ đừ không hiểu cái gì hết : cái đó là Thập Tam ma nó đang kéo mình, nó làm cho mình trì trệ, không tiến nổi.

Cho nên, cái người tu, tại sao người ta nhắc mình phải niệm, “Nam Mô A Di Đà Phật” ? Để nó lần lần khôi phục và quân bình lại ; tự chủ, để hiểu rõ 6 cái Lục Tâm của chính mình, và khai triển 6 Lục Tâm đó để cho nó mở thức hòa đồng, thì cái phần tri kiến của mình nó lại nhẹ nhõm hơn và dễ cảm nhận được hơn !

Còn người thường cứ nói ăn thua : nói đi, nói lại, rồi nói chỉ cầu xin Ơn Trên và cúng lạy, xin bùa ; họ thích vì họ bị Thập Tam ma kéo ; nó bị trược ! Trược nhiều thì nó muốn cứu. Mà mình nói cái chuyện cứu, “Ui da, thì bây giờ đeo cái bùa là nó hết bệnh !” Cái đó là cái tâm lý, tin tưởng nơi cái bùa đó rồi nó hết bệnh ! Tự nó phấn đấu được mấy chục phần trăm ? Khi mà chúng ta ra chợ mua cái bông về, cũng phải khen cái bông chớ ! Khi mà thỉnh cái bùa, phải khen cái bùa ; phải tâm lý không ? À, “Cái bùa này hay lắm ; nó nhất định cứu tôi được ! Tôi thấy tôi hết rồi !” Nhưng mà không hết được ! Phải hiểu chỗ này !

Cho nên, chúng ta may mắn có cái Pháp Khứ Trược Lưu Thanh, giải nó ra, và có đường lối rõ ràng, trụ đảnh, giữ cái thanh ở trên này, không có giữ ở dưới này ! Từ cái khúc này xuống, không giữ, mà giữ ngay cái chỗ này thôi ; kêu bằng “Thoát.” Cái đó là mật tông : nó không có chiếm mình được ! Ngay chỗ Nê Hườn ; không có bị lệ thuộc ! Thành ra may cho những người biết Pháp ! Mà phải hành pháp, phải cương quyết hành mới giải tỏa được !

Còn không cương quyết hành, mà ươn ươn, đó là chỉ tạo khổ mà thôi ! Biết chết, bỏ, là ta không còn chết nữa ! Mà sợ chết, thì sự chết nó sẽ hù ! Đã, ta nói Thập Tam Ma, đâu phải 1 con ma đâu ! Nhiều giới nó có thể mở cửa, nó rước tà khí vô uy hiếp phần hồn : ta tham sanh qúy tử, sợ chết ! Khổ thêm nữa !

Cho nên, ta không còn sợ chết nữa : biết cái hồn, không có bị chết : “Tôi không có sợ ! Tôi sợ, tôi bỏ quên ý chí vô cùng của tôi, thì tôi mới bị lệ thuộc của Thập Tam Ma !”

Bạn đạo: Thưa Thầy, như vậy là cái phần âm, vì nó không có đủ âm dương, nên nó không có tu tiến được ?

Đức Thầy: Không phải ! Tự nó hao phí nhiều dương khí thành ra biến thành âm nhiều hơn dương, thì nó chỉ có cái thức, kêu bằng, “Cầu xin.” Con mắt mở, mở, cầu xin ; vậy thôi ; chớ không có biết tự chủ ! Nó mất đi rồi !

Bạn đạo: Dạ thưa Thầy, còn như Thần Tài về nói rằng Thần là cái phần điển Dương rồi,

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Không phải tà.

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Nhưng mà sao nói cũng tu rất khó vì không có cái xác ?

Đức thầy: Vì không có cái xác ; bởi vì Thần Tài là ở trong cái trình độ lẫn lộn với nhân sinh, phải độ người, phải lãnh cái nhiệm vụ đó, cho nên Ngài xét tất cả ! Cái chuyện tu không phải dễ ; khó lắm ! Khó lắm, mà chúng ta làm được người tu như thế này là Thần Tài vui lắm rồi ! Ta không có phá bậy, thì Thần Tài không có báo cáo ! Cũng như cảnh sát vậy mà ! Nhiệm vụ của cảnh sát : hỏi chớ, cảnh sát học được lớp thứ mấy mà đi làm cảnh sát ? Ở đời này cũng biết rồi : mấy ông học, không phải, xin lỗi, học dở nhiều mới đi làm cảnh sát ! Học thiệt giỏi, không ai đi làm cảnh sát hết ; phải không ? À! (Cười...) Thì nó vậy đó thôi ! Cho nên, Ổng cũng phải còn ăn nhậu, vì chúng sinh cúng mà ! Ổng được quyền hưởng, thì ổng ăn ! Ổng ăn, chỉ ở đó hưởng hoài ; thì ổng làm Thần Tài hoài thôi !

Rồi còn người tu, nó khác hơn : người tu nó dứt khoát, nó tự chủ, nó khác hơn.

Bạn đạo: Đây là câu hỏi chót : Trong kinh A Di Đà, Ông Tư có dạy rằng “Kinh mạch là giềng mối của Đạo.” Anh chị em kính xin Thầy giải thích thêm, tại sao kinh mạch lại là giềng mối của đạo ?

Đức thầy: Kinh mạch là cái nhịp độ của toàn thân ; mà con người không có nhịp độ của toàn thân thì làm sao có thức để mà tu ? Những sự kích động và phản động là nhịp độ của toàn thân.

Rồi chúng ta mới thức: “Ồ, cái này nó hại, tôi bây giờ bị bệnh là tại tôi : tôi nhậu quá, nó bệnh ; tôi chơi bời quá, nó bệnh.” Là giềng mối của đạo : nhờ đó nó đưa mình qua đạo. Nếu không có kinh mạch, chúng ta không trụ trì trong cái thể xác có kinh mạch này đây, chúng ta khó tu. Hiểu đâu mà tu ? Kinh mạch bế tắc, bệnh hoạn phát khởi, làm cho chúng ta đau buồn ? Lúc đó chúng ta mới kêu bằng “Tu.”

À ! Cho nên, cái nhịp độ trong thể xác này là cái kinh mạch ; mà cái kích động và phản động đó để chúng ta có cơ hội thức tâm, mới là tiến về con đường đạo. Nó là giềng mối của đạo: từ đời qua đạo, trong nháy mắt, khi thức tâm. Cái sự nhịp nhàng của trong kinh mạch bây giờ là đời đó chớ ; phải không ? Bây giờ mà bắt mạch, mà mạch không chạy là, “Thôi tiêu rồi, tiêu đời tôi rồi !” Đó, phải không? “Mạch chạy thì đời tui còn ; mà đời tui thức, là từ đời tôi qua đạo rồi !” Nhờ cái đó là cái giềng mối của đạo.

Bạn đạo: Dạ kính thưa Thầy, toán D của tụi con,

Đức Thầy: Ừ, Toán D ; dữ quá rồi !

Bạn đạo: Có mấy câu hỏi. Dạ, câu thứ nhất : Trên nguyên tắc hành thiền thì chúng ta phải buông bỏ tất cả, không nghĩ điều quấy, cũng không nghĩ điều phải, thả lỏng bộ đầu, dỗ giấc ngủ để ép phần hồn sớm rời bỏ cái phần xác, mới có thể xuất hồn đi ra học đạo. Nhưng Thầy thường nói, “Trong khi thiền, các Anh hướng thượng.” Xin Thầy cho cái thí dụ cụ thể để cho chúng con rõ hơn : hướng thượng là thế nào, trong hành thiền ?

Đức Thầy: Hướng thượng là ép xác, cũng như cái câu ép xác mà anh vừa đọc ; ép cho phần hồn đi lên. Hướng thượng là chúng ta đưa nó đi lên trên, và thừa tiếp với cái thanh điển ở bên trên, và nó hút đi lên ; bởi vì chúng ta hiểu được cái nguyên năng : khi chúng ta giáng lâm xuống thế gian, bị sức hút của hồng trần là thể xác này, cho nên nó lôi cuốn chúng ta, ngày hôm nay vẫn lẩn quẩn trong thể xác này.

Mà bây giờ chúng ta tu, ta buông bỏ tất cả để chúng ta đi, vì chúng ta biết rằng từ trên kia xuống đây ; mà bây giờ chúng ta nhắm mắt, là đi ! Đó, cũng là ép cho phần hồn đi lên.

Mà khi nó hòa tan với thanh giới rồi, thì tự động rồi, đâu có cần ép nữa ? Ép là mới ban đầu tu luyện đó thôi. Một thời gian rồi là, “Tôi muốn đi” ; nhắm mắt là nó đi rồi ! Nó hòa tan với thanh khí, “Thanh hòa thanh” là nó hút đi lên.

Còn “Trược hòa trược” là nó hút đi xuống ! À ! Cho nên, những người mà bước vô tu, mới ban đầu vô tu, làm sao tu được ! “Tôi ngồi, nó nghĩ chuyện nợ nần mà tu cái gì ?” Bị trược nó hút ; thấy chưa ? Mà chúng ta làm Pháp Luân, nó giải, giải, giải thét, rồi lúc đó mới buông bỏ được, nó giải ra rồi mới buông bỏ được. Mà lúc ban đầu, chúng ta mới bước vô tu, muốn buông bỏ, buông bỏ không được! Buông bỏ sao được ! Nó nhớ cái này, cái kia, cái nọ.

Cho nên, người ta bắt mình niệm Phật, người ta bắt mình niệm câu chú ; rồi người ta bắt mình làm Pháp Luân để cho nó giải lần, giải lần : kim ra kim, mộc ra mộc, thủy ra thủy, thổ ra thổ ; nó có trật tự rồi, lúc đó chúng ta mới buông bỏ ! Ở đâu đó nó có trật tự rồi, chúng ta yên rồi ; yên rồi, “Tôi buông bỏ ; khi nhắm mắt, tôi quên hết, không còn ai ở xung quanh tôi nữa ; chỉ một mình tôi. Xuất hồn đảnh lễ Phật” ; ép cho nó đi lên ! Mà nó thừa tiếp được cái thanh điển rồi, tự động rồi, lúc đó nhắm mắt là đi !

Bạn đạo: Con xin cám ơn Thầy. Như vậy thì ép đây có nghĩa là mình,

Đức Thầy: Đổi chiều hướng

Bạn đạo: Đổi chiều hướng ! Nhưng mà có phải mình tập trung niệm Phật lên đây cũng là hình thức ép ?

Đức Thầy: Cũng là hình thức ép, bởi vì là chỉ con đường đi lên. Đối với những người mới tu là phải chỉ ngay cái đường hướng đó, ngay chỗ này : mình niệm Phật ở đây, thay vì niệm Phật ở đây ; cái nào mau hơn ? Nhưng mà, ban đầu, mình muốn niệm ở đây, niệm không được ! Niệm, nó lẩn quẩn cũng có ở đây thôi à ! Rồi một thời gian sau, mình chú ý ở đây, rồi mới thật sự lên đây ; lúc đó mình mới cảm thấy rằng, “Lúc tôi niệm là nó ở trên này !” Giỏi lắm cũng mất 2, 3 năm ! Mấy người thường mà mới bước vô tu, 2, 3 năm mới có cái kết quả đó ! Cho nên, phải trì kỳ chí hướng về đó, kêu bằng “Hướng thượng.” “Thượng” là trên bộ đầu mình đây nè !

Bạn đạo: Dạ, một hình thức khác ép là, ví dụ như trong lúc nhắm mắt,

Đức Thầy: Ừ ;

Bạn đạo: Thì người ta nghĩ tới một vị, vị nào cũng vậy, chẳng hạn như nghĩ tới Thầy, trên đỉnh đầu, hay nghĩ tới Cha, trên đỉnh đầu ; cũng là hình thức ép ?

Đức Thầy: Không được ! Cái đó không được ! Cái đó, con ma nó có thể mượn ! Mình nghĩ, “Khả năng của tôi có thể xuất ra, tôi phải rời khỏi thể xác này !” Nghĩ “Tôi đi thôi !” Đừng có cần ai ở trên đầu của mình ! Không nên ; cái đó không nên ! Không nghĩ, “Một vị nào trên đầu tôi.” “Tôi xuất ra, tôi gặp vị đó, tôi mới chịu” ; thì nó khác đi ; nhẹ hơn ! Anh thấy không ?

Bạn đạo: Dạ, kính cám ơn Thầy. Câu hỏi thứ hai là : Phật Thích Ca, lúc ngồi ở trong rừng, thành đạo nhờ tìm ra được, thực hành được, cái nguyên lý “Nam Mô A Di Đà Phật.” Như vậy, cái nguồn gốc “Nam Mô A Di Đà Phật” đó, cái nguyên lý đó, có phải là của Thượng Đế tạo ra không ?

Đức Thầy: Đúng ! Đó là của cái thức hòa đồng của đấng Đại Từ Bi ! Sản xuất bởi đại từ bi, chớ không phải từ bi ! Đại thanh tịnh mới sản xuất cái đó ra được : cứu độ chúng sanh, và để cho chúng sanh có cơ hội thức tâm và mở Lục Thông ! Của đấng Đại Từ Bi ; của Thượng Đế !

Bạn đạo: Dạ thưa, còn câu hỏi chót là nó hơi ngoài lề một chút, có tính cách tò mò, xin Thầy tha lỗi. Sớm mai này Thầy cho biết là cách đây ít tháng Thầy có dịp đi lên và dòm thấy Thầy, trong sổ, Thầy đã tu được trên năm ngàn năm! Vậy những sổ sách và những cảnh huống trên đây ra sao, Thầy có thể hé mở chút đỉnh cho anh em biết ?

Đức Thầy: Cho nên, vô được Thượng Đế, và Thượng Đế cho phép, mình mới được vô ; ban chiếu mình mới đi vô ! Đi vô đó thì lâu lâu Ngài chuyển ý cho mình tới coi, cũng như coi hồ sơ, chớ không có ai biết đi tò mò vụ đó ! Tôi cũng không để ý vụ đó, và tôi cũng không thích nói tôi tu bao nhiêu ngàn năm. Tôi thấy tôi tu 5000 lẻ 4 năm! "Cái gì dữ vậy ?" Rồi về cái, nghe ông Trời cười, Ổng nói : “Mầy, 7 ức niên mới thành con người, mà Mầy tu có 5004 năm, mà Mầy la nhiều, hả ? Tu nữa đi !" Mình mắc cở ! Là ổng dạy mình ! Chớ không phải mình hay !

Nói Anh 7 ức niên mới cấu trúc thành cái thể xác, mà bây giờ Anh tu có 5000 lẻ 4 năm ! Mắc cỡ quá ! Mới có 5000 lẻ 4 năm, ăn chung gì ? Phải không ? Ổng dạy mình, “Phải cố gắng tu nữa, chớ đừng thấy vậy là đủ !” Ổng giáo dục ! Mà bằng bằng chứng đàng hoàng. Về, mình càng cố gắng tu hơn, không thể nào bỏ đạo được !

[kết thúc ID# 19860102Q1]


----
vovilibrary.net >>refresh...