[bắt đầu ID# 19860101Q8]
Khóa Huấn Luyện Kinh A Di Đà: BĐ Đàm Đạo - Cuốn 3B -
Bạn đạo: Nguồn gốc của Lục Tự Di Đà, khi Phật Thích Ca vô rừng ngồi thiền để đắc đạo, thì Ngài đã khám phá ra cái Nguyên lý “Nam Mô A Di Đà Phật,” và truyền bá, coi đó như là một pháp môn trong tám vạn bốn ngàn pháp môn của Nhà Phật. Thì ai là người tạo ra cái nguyên lý đó để cho Phật Thích Ca khám phá và đắc đạo? Xin quý toán khác có ý kiến gì hay để giải đáp thêm? Cho toán D học với.
(bạn đạo cười)
Bạn đạo: À; tôi có ý kiến trong cái vấn đề đó. Tôi thì không có đọc sách nào hết; tôi cố tôi đọc Kinh Vô Tự mà đọc hoài đọc không được; nhưng tôi nghĩ rằng, tôi nghĩ, khi mà mình khám phá ra một cái gì đó, thường là do sự tình cờ; cũng như tôi có nghe giảng qua một lần về vấn đề tại sao người ta tìm ra được cái khoa châm cứu học. Hồi ngày xưa, các người học võ, một khi họ bị cái gì đó, họ ngồi, họ nắn bóp đau đau, họ nhận vậy, cái họ khám phá ra. Thì cái Lục Tự A Di Đà, tôi cũng nghĩ như vậy, à, khi Đức Phật hành thiền, thì tình cờ ổng niệm những cái âm thinh theo cái tiếng Phạn, rồi ổng khám phá ra được điều đó. Chớ tôi không nghĩ rằng ổng học từ cái sách vở nào khác.
Bạn đạo: Nhưng mà sao lúc đó ổng lại biết những âm thinh đó ổng niệm, mà ổng không tìm những âm thinh khác.
Bạn đạo: Đó là một sự tình cờ thôi, cũng như Newton, tại sao tình cờ tìm ra được cái sức hấp dẫn của quả đất?
Bạn đạo: Cái đó nhờ đấng tạo hóa.
Bạn đạo: Như vậy thì Anh có chấp nhận rằng cái nguồn gốc của “Nam Mô A Di Đà Phật” đó là do tạo hóa tạo nên, gầy dựng nên không?
Bạn đạo: Tôi cũng xin đóng góp trả lời toán D cái câu hỏi này. Theo cái sự hiểu biết của tôi, thì câu này đó, thì tôi có được nghe trong băng, Thầy giảng: trong cái lúc mà Phật Thích Ca, cô thế ngồi giữa rừng đó, thì chính Ngài tìm ra cái Nguyên Lý “Nam Mô A Di Đà Phật;” thì nó cũng nằm trong cái quy luật của càn khôn vũ trụ, nằm trong cái Ngũ Hành. Thì Thầy có giải rõ cái chỗ này, trong một cuồn băng mà tôi được nghe. Thì cũng một cái ý khác trong cái sự hiểu biết của tôi, thì “Nam Mô A Di Đà Phật” đó, thì tiếng Phạn thì dịch là, “Cúi đầu lạy đức Vô Lượng Quang Phật;” và đức Kim Thân Ngọc Hoàng Thượng Đế cũng có giảng: “Nam Mô A Di Đà Phật” là tên của một vị Phật, tức là Vô Lượng Quang Phật; và đồng thời “Nam Mô A Di Đà Phật” cũng là một thể tính sáng suốt của Thượng Đế. Như vậy cái Nguyên Lý Nam “Mô A Di Đà Phật” mà Thầy đã giảng đó, cũng như nó đã có từ đời đời, nó là một thể tính của Thượng Đế, một thể tính sáng suốt của Thượng Đế, cho nên nó phải có đời đời; và chính vì nó là một nguyên lý bất diệt, cho nên Đức Phật Thích Ca đã tìm ra cái nguyên lý này, thì nó đã có sẵn trong càn khôn vũ trụ; cho nên Ngài đã đắc pháp. Và Thầy đã xác nhận qua một cuồn băng, mà tôi không nhớ rõ băng đó nguồn gốc ở đâu; nhưng mà tôi đã được nghe rõ ràng. Xin dứt lời.
Bạn đạo: Cám ơn Anh; Anh nói nhiều về cái phần định nghĩa. Nhưng mà, ở đây, như vậy thì chắc Anh cũng xác nhận, nếu tôi không lầm, thì cái nguồn gốc của “Nam Mô A Di Đà Phật” đó là do Thượng Đế tạo ra; phải không?
Bạn đạo: Dạ thưa, thì, bởi vì nó là một thể tính sáng suốt của Thượng Đế, thì, theo “Thượng Đế Giảng Chơn Lý,” thì “Trong càn khôn vũ trụ không có cái gì ngoài sự kiểm soát của Thượng Đế. Nếu như một cái gì nằm ngoài thiên ý, tức là ngoài cái sự kiểm soát của Thượng Đế, thì Thượng Đế không còn là chơn lý tuyệt đối nữa.” Cho nên, “Nam Mô A Di Đà Phật” là một thể tính sáng suốt của Thượng Đế thì nó phải nằm trong cái nguyên lý đó.
Bạn đạo: Cho phép tôi có một chút, vài lời thôi; là nếu mà tìm nguồn gốc của Lục Tự Di Đà, đó, thì mình cũng nên trở lại với cái Pháp Lý Vô Vi.
Bạn đạo: Dạ, theo như anh Thành nói thì, ý của toán của tôi cũng giải thích cũng như vậy, nhưng mà cái ý của anh Phương đó thì đúng rồi: Vì ở trên chuyển cho nên Phật Thích Ca mới khám phá ra được. Nhưng cái câu hỏi của tôi là, cái nguồn gốc, nó có phải của Thượng Đế tạo ra hay không? Cái câu trả lời của anh Thành như vậy cũng thỏa mãn rồi, xin cám ơn. Nếu quý vị có ý kiến gì hay hơn thì góp ý. Dạ, dạ, dạ! Toán D thì có 2 câu như vậy mà thôi. Xin hết.
Bạn đạo: Không, tôi nghĩ thì chiều nay mình cũng có một số thời giờ đó. Thì những câu hỏi này, đôi khi anh em cũng được giải đáp giữa các bạn đạo với nhau rồi, thì nếu mà cái toán C đó, thấy nó lũng cũng quá đó, thì toán C tự ý xin rút lui mấy câu hỏi này. Còn riêng mấy cái toán khác đó, thì cũng xin nêu lên để, có dịp, Thầy giảng thêm.
Thì hôm nay đó, tôi xin thông báo thêm đến các anh chị, đó, là cái chương trình thì mình sẽ gặp gỡ Thầy vào từ 7 giờ đến 9 giờ; nhưng mà cô Hoàng Vinh cho biết 7 giờ, giờ đó Thầy mới ăn cơm, thành ra để Thầy nghỉ. Thì Thầy có thể gặp gỡ chúng ta từ 8 giờ đến 9 giờ rưỡi. Nếu như vậy có tiện hay không? Nếu tiện thì chúng ta, 8 giờ chúng ta sẽ tập trung ở đây. Rồi Thầy đến và giải đáp thắc mắc; nếu trong những cái thắc mắc này, nếu mà Thầy giảng mà còn dư thời giờ, thì các anh chị cũng có thể tùy theo cái thắc mắc trong buổi thảo luận, hay thắc mắc nào đó liên quan đến Kinh A Di Đà, thì xin nêu lên để Thầy giảng thêm. Thì cái buổi, mấy anh chị còn ý kiến gì thêm nữa trong cái buổi học tập thảo luận suốt buổi chiều nay á, thì xin cho biết, còn nếu không có ý kiến gì đó,
Bạn đạo: Tôi xin góp ý với Anh chút xíu. Đành rằng anh em đã giải đáp những câu hỏi do các toán nêu lên, mình tạm cho rằng mình thỏa mãn, hay là không thỏa mãn. Nhưng mà, thiết nghĩ, nếu có thì giờ, mình nên sửa những câu hỏi đó để mình đạo đạt lên; biết đâu Thầy có những cao kiến gì hay, hay là chính xác hơn, để tất cả các toán cùng học hỏi thêm. Do đó, tôi đề nghị Anh cũng không nên rút lui những câu hỏi của toán Anh, và cứ nêu lên hết, nhưng mà mình sửa lại cái hình thức cho nó rõ, gọn đi.
Bạn đạo: Dạ, thưa thật đó, thì vấn đề tìm hiểu Kinh A Di Đà đó, thì kinh là điển, hiểu thì nó mênh mông quá đi. Thành ra anh em thảo luận đôi khi đi ra rất nhiều, ra rất xa với cái đề tài. Thành ra thật sự nó đi vào cái chỗ kể như là mình không biết lối nào để mà trở lại với cái buổi thảo luận, thành ra kể ra cũng hơi khó khăn đó. Ví dụ như cho một đoạn văn nào đó, rồi anh em thảo luận, tìm hiểu thì tương đối nó dễ; còn cái này không phải tìm hiểu cái nghĩa của chữ mà tìm hiểu cái điển giới ông Tư gửi gấm vào đó. Thì cái điều đó rất là phức tạp và cũng rất là khó đối với mình, đối với trình độ của mình ngày nay. Nếu anh em không có ý kiến gì them, thì cái buổi học tập mình tạm dứt ở đây và nghĩ ngơi.
Bạn đạo: Như vậy thì tôi thấy để mình tự do nêu câu hỏi ra, và trả lời như vậy đó, thì thiệt là, riêng tôi, tôi cảm thấy khó vô cùng. Mình không đủ khả năng trả lời những câu hỏi quá hóc búa; mà nếu mình có trả lời, mình cũng không chắc rằng nó trúng nữa đâu; mà nhiều khi nó đi ra ngoài, nó, không nhiều thì ít, nó cũng đi ra ngoài cái bài Thầy giảng đầu tiên của Kinh A Di Đà này. Cho nên những bài sau tôi xin mạn phép được đề nghị như vậy, nếu quý anh nghiên cứu coi ra sao: Thầy giảng tới đoạn nào, cái toán thảo luận đó, mình có nên đọc lại nhanh từ phần, để coi anh em của mình có đả thông trong những cái phần đó? Mình nắm vững cái căn bản của sách viết ra cái đã; rồi từ đó, nếu mình có những câu hỏi nào mà nảy sanh ra thêm trong cái phần đó, thì mình hỏi, nó tiện hơn. Chớ mình hỏi, nó khó quá, ngoài cái, phần sách đã khó cho mình rồi, mà cái câu hỏi nó cũng quá khó nữa, rồi mình thảo luận trên cái khó đó, mất quá nhiều ngày giờ, mà mình cũng không nắm vững. Xin cám ơn; xin hết.
Bạn đạo: A, trong một ngày học tập hôm nay, thì tôi thấy Ban Tổ Chức nên gặp Thầy khoảng nửa tiếng đồng hồ trước khi Thầy xuống đây để bàn lại, bởi vì cuốn Kinh a di đà này gồm có 150 trang. Mà hồi sáng này Thầy giảng chỉ có 2 trang thôi, và tất cả những câu hỏi đưa ra tôn trọng tinh thần tu học của Thầy, là Thầy nói, “Tôn trọng ý kiến và đặt câu hỏi của mỗi bạn đạo;” cho nên mình hoàn toàn được đưa ra. Nhưng nếu các anh rút kinh nghiệm hồi sáng này, thì mình phí một tiếng rưỡi đồng hồ để nhiều cá nhân nói lên những cái tu chứng riêng của cá nhân người đó, rất phí phạm thì giờ của người khác. Thì yêu cầu anh Phương nên gặp Thầy, là bây giờ Thầy nói 10 ngày tu học này bằng mười năm tu học, mà nếu 1 ngày đã trôi qua mình chỉ học được một trang, thì 10 ngày nữa mình chỉ học được có 10 trang thôi! Thành ra bây giờ nếu mình lên mình bàn với Thầy là mỗi một ngày mình phải học 15 trang, thì mình nên rút ngắn cái thì giờ đặt câu hỏi không bổ ích chung, để Thầy giảng cho hết cái bộ Kinh A Di Đà này, bởi vì cái khóa này là khóa Kinh A Di Đà, mà mình tốt nghiệp mình không có đọc tới cái trang cuối thì thật là uổng! Như vậy mình phải nghiên cứu lại. Nếu mà Thầy không có giảng hết mười lăm trang đó, thì mình họp lại với nhau trong cái buổi chiều mình học tập, mình đọc cho hết 15 trang đó, và mình tìm tất cả những cái khó khăn, mình nêu ra để Thầy giải thích.
Thì bây giờ á, 7 giờ mình ăn cơm tới 8 giờ; 6 giờ ăn cơm tới 7 giờ, thì 7 giờ đến 8 giờ, mình xuống đây đọc tiếp 15 trang nữa, và mình rút ra những cái gì mà mình không hiểu được, để tối nay mình hỏi Thầy luôn. Ban tổ chức mấy anh đề nghị như thế nào là, các anh trình lên là Thầy sẽ theo như vậy, các anh nói rằng: “Trong 15 trang đó, tụi con phân tích ra như vậy,” thì tui nghĩ Thầy sẽ (…. không nghe rõ 12:52) . Quý anh chị thấy sao?
Bạn đạo: Cho tôi xin góp ý kiến một chút, tôi thấy ý kiến chị Tranh đưa ra rất là xác thực, nhưng mà bây giờ trong một giờ đồng hồ mình áp nhau, mình đọc mười lăm trang đó, thì tôi thấy cũng hơi trễ. Thành ra bây giờ mình tìm cái phương pháp, mình đề nghị bắt đầu từ ngày mai, lúc Thầy giảng để cho Thầy giảng, chỉ đặt những câu hỏi nào liên quan tới cái phần Thầy vừa giảng qua mà mình chưa thấu suốt. Rồi để cho Thầy đi suốt, đừng hỏi câu hỏi cá nhân. Vấn đề thứ hai là, Thầy giảng nhanh tới cái đoạn nào đó, rồi buổi chiều mình, trong giờ thảo luận riêng hay chung đó, mình áp nhau mình đọc trở lại để cho thấm nhuần, nếu có câu hỏi nào thắc mắc nữa mình sẽ ghi ra, mình hỏi; nếu mình không có đả thông được; hoặc là mình đọc tới trong cái buổi chiều thì tiện hơn; chứ buổi hôm nay trong một giờ mình đọc được mấy trang đây ?
Bạn đạo: Mà nếu tối nay từ 8 giờ tới 9 giờ rưỡi tức là một tiếng rưỡi đồng hồ; mà những câu hỏi mình nêu ra Thầy chỉ giải thích trong vòng nửa tiếng, thì đề nghị Thầy đi tiếp.
Bạn đạo: Tôi cũng có ý kiến là như hồi sáng mình thấy, cái số người mà tham dự cái buổi học rất là đông. Mà thực sự ra thì cái số người chính mà tham sự khóa này nè, mình nhìn lại đâu có đông như hồi sáng! Thì sở dĩ mà hồi sáng mất thì giờ nhiều là, có lẽ một số ở bên ngoài không dự khóa chính thức này, họ vô đây họ tham dự, rồi họ phát biểu ra những cái thắc mắc của cá nhân của họ, nên nó mất cái thì giờ chung của tất cả chúng ta. Vì vậy, nếu có thể được, chúng ta có thể làm sao mà hạn chế cái số người ở ngoài á, vô đây trong cái lúc mà chúng ta học tập; thì như vậy mình có thể speed up cái tốc độ học của mình nó nhanh hơn lên. Thì tôi chỉ có ý kiến như vậy thôi; tùy ban tổ chức quyết định.
Bạn đạo : Vấn đề người ở ngoài vào đó, rất là tế nhị; thì yêu cầu anh Phương, ngày mai nếu anh thấy những câu hỏi nào mà không ăn vào trong chương trình, thì xin yêu cầu Anh nhắc khéo.
Bạn đạo: Chị có cái dây treo cổ không? Chị cho tôi treo lên. (bạn đạo cười)
Bạn đạo: Tôi, tôi, tôi có thể làm việc đó thay cho anh Phương ngày mai.
Bạn đạo: Dạ.
Bạn đạo: Để tôi nhắc khéo.
Bạn đạo: Dạ.
Bạn đạo: Câu hỏi ứng khẩu mà đâu có viết ra đâu mà đưa lên.
Bạn đạo: Dạ, cái vấn đề này tôi xin giải quyết như thế này. Trước khi vô khóa mà Thầy giảng, thì tôi sẽ nói thêm là những câu hỏi nào liên quan đến ấn chứng riêng tư đó, thì nên để lại vào một dịp khác, mà chỉ nêu những câu hỏi liên quan tới cái giảng Kinh A Di Đà của Thầy mà thôi. Thì nếu bây giờ nhắc trước để anh em tự hạn chế bớt đi.
Bạn đạo: Dạ.
Bạn đạo: Chớ nếu bây giờ mà mình tự cúp anh em đó thì kể cũng là cái vấn đề đụng chạm nhiều,
Bạn đạo: Dạ.
Bạn đạo: Tôi sợ anh em giận, hơn nữa sáng nay Thầy giảng có hơi mệt, do dó chúng tôi có đề nghị Thầy giảng từ chín giờ tới mười giờ rưỡi, Thầy nghĩ nửa tiếng; rồi mười một giờ Thầy tiếp tục giảng lại tới mười một giờ năm mươi, rồi Thầy nghĩ mười phút. Rồi trong thời gian Thầy nghĩ đó, tôi cũng kính xin quý anh chị nên tự chế mà để cho Thầy nghĩ cho nó thông thả. Còn nếu Thầy đã nghĩ rồi mà mình còn gần gũi Thầy, rồi hỏi này kia nọ nữa, thì cũng bận bịu Thầy lắm, cái điều này thì tôi cũng nêu lên như vậy để mình tự mình ý thức, để giúp cho Thầy có dịp để nghĩ ngơi và Thầy suy nghĩ thêm nữa trong cái chương trình sắp tới. Còn nếu bận bịu hỏi chuyện này chuyện kia đó, đôi khi quấy rầy cái phần tâm thức của Thầy, mà không có lợi cho cái khóa giảng kinh của mình được hưởng cái hồng ân của Thầy ban cho.
Bạn đạo: Trong nữa giờ Thầy nghỉ, tôi đề nghị anh Hữu đưa Thầy lên phòng; rồi Thầy trở xuống; như vậy khỏi ai hỏi gì hết.
Bạn đạo: Tôi có ý kiến: trong cái khóa học của mình, là mình khó phân biệt được cái người nào chính thức học ở cái khóa này và người ở bên ngoài vào. Do đó tôi đề nghị thế này: người nào làm được, làm một cái bảng tên rõ rang, tại vì những người chính thức học cái này sẽ mang ở trước ngực đây.
Bạn đạo: Cái này bạn bè rỉ tai nhau được, những người nào mà người ta không học thì tôi đề nghị. Tôi rất đồng ý vì mình biết ở đây là mình ở nội trú, thì trước khi mình vào đây là mình biết kẹt một tiếng rưỡi, thì lo bản thân mình trước đi. Rồi ngồi tới đúng giờ là ra thôi, không có ra vô nữa; và khi đóng cửa rồi á, thì người nào tới rồi thì ở ngoài nghe thôi, không có cho vô nữa. Thì ở đây mình nội trú, tới giờ là mình đóng cửa! Ngày mai mình viết giấy. Mình học, phải có kỷ luật, và mình phải nghiêm nhặt thì mình mới tiến bộ được.
Không, nhưng mà người ta vô từ đầu, không có làm mất trật tự của mình thì tốt thôi.
Bạn đạo: Thật ra cái việc này, ở Sydney thầy có nói rõ với anh em đó, là những người nào mà thấy mình có thể phát tâm làm cán bộ cho tương lai thì dự cái khóa này. Thầy nói rõ như vậy, và cần cân nhắc xem, hỏi lại lòng mình đã. Do đó anh em Sydney, như chị Tranh biết đó, có cái hàng rào, mà cái hàng rào này Thầy nói thì anh em chấp nhận. Còn dưới Melbourne cái phương thức có lẽ chưa gặp Thầy, thành ra có những cái hơi trục trặc chút xíu. Nhưng mà do đó mình cũng có thể sửa lại.
Thì Thầy nói: những người nào tham dự khóa này, là “Những người đã có thực hành thiền rồi và mở nguyện làm cán bộ cho cái Pháp Lý trong những ngày về sau.” Nghĩa là dành bớt cái thời giờ thế gian đi mà dành nhiều thời giờ lo đạo.
Bạn đạo: Khóa học này thì tôi nghĩ là bởi vì Thầy đã xác định đây là chơn kinh, đây là chánh kinh chớ, tức là nó là dẫn đường soi lối cho mình đó! Mà muốn cảm nhận và thâu thập được chánh kinh này thì mình phải có cái trình độ nào đó, tức là cái trình độ điển quang; tôi muốn nói trình độ điển quang. Chớ nếu mà chúng ta không có cái trình độ điển quang, thì chúng ta không có thể nhận được cái chánh kinh này. Mà đã nói đến điển quang thì coi như là “bất khả luận bàn,” tức là đưa vào “kinh vô tự” rồi. Thành ra chúng ta phải giới hạn, mặc dù Thầy nói phải đặt ra nhiều câu hỏi, nhưng mà chúng ta hãy xét lại, trước khi đặt câu hỏi thì chính mình hãy xét lại đi.
Chớ từ chiều tới giờ mình bàn những câu hỏi đó, thì tôi nghĩ là có mục đích là để giải trược mà thôi, chớ càng bàn thì nó đi càng xa. Mà nó chẳng có cái ích lợi gì! Ví dụ Thầy, cái trình độ Thầy giải đáp những câu hỏi đó cho mình, thì nó cũng không đi vào đâu, bởi vì cái trình độ mình không lãnh hội được thì nó cũng chẳng đi vào đâu. Cho nên tôi thấy là mặc dù những cái phần đưa ra hỏi đáp với nhau, tôi thấy là anh em mình hồi trưa tới giờ chưa có sân. Tức là từ sáng tới giờ bàn, nhưng mà chưa sân, tức là đã có một trình độ nào rồi, thành ra đó là cái điểm mừng.
Cho nên nhận thức Kinh A Di Đà, cũng như là anh em mình nóng lòng để mà học Kinh A Di Đà, tôi nghĩ là suốt đời học không hết mà! Thành ra trong một khóa giảng này lãnh hội một cái điều gì nhỏ nhặt trong Kinh A Di Đà mà chúng ta đủ thanh tịnh hoặc cảm nhận nó, thì chúng ta cũng đã lãnh được cái giềng mối để đi vào cõi đạo. Ở đây anh Phương đã nói thẳng ra và anh em ở đây có lẽ cũng cảm nhận được cái điều đó: thì chúng ta tự đặt kỷ luật cho mình, tự thanh tịnh để mà nắm lấy cái giềng mối đó mà đi. Đó là ý kiến riêng cá nhân của tôi.
Bạn đạo: Tôi đồng ý với Anh, anh Tân. Thì như vậy ai cũng cố gắng thanh tịnh để mà học. Nhưng mà mục tiêu của mình là phải học hết cuốn kinh này trong 10 ngày; phải không? Thành ra mình phải đặt tiêu chuẩn cho mỗi ngày như vậy. Còn vấn đề mỗi người đặt câu hỏi thì sao? Hôm qua đó, quý vị nghe lại băng đi. Thầy biểu: “Cứ việc đặt câu hỏi; có thì giờ là đặt câu hỏi; ruột gan gì phơi ra hết!” Thì bây giờ đặt câu hỏi thì mình mỏ xẻ, mình tu học với nhau là cứ việc đặt ra; rồi những câu mà mình đưa ra, câu coi tuy rằng rất là tầm thường, nhưng mà Thầy giải thích mình không hiểu được đâu.
Bạn đạo: Thật ra thì cái mối đạo thì nó là coi như vô giới hạn, là nó không có giới hạn, mà mình ở đây thật sự mình không có đủ trình độ để mà phán đoán coi câu hỏi đó nó có giá trị hay là không nữa! Mà một câu hỏi nào vô duyên, và nó không hợp thời, thì nó cũng có giá trị của nó; bởi vì câu hỏi không hợp thời mà chúng ta có thể chấp nhận, và chúng ta có thể thanh tịnh, và chúng ta có thể trách móc người đó không? Nếu chúng ta thanh tịnh, không trách móc, thì đó cũng là một bài học cho chúng ta rồi. Thành ra ở đây, theo ý kiến của chúng tôi, là chúng ta cố trở về mình, thanh tịnh, mặc ở ngoài nó xảy ra như thế nào. Cố gắng thanh tịnh để mà lãnh hội cái điển quang, cái điển kinh; đó là phần chánh. Còn kỷ luật này, nọ, bên ngoài, thì chắc có lẽ, đương nhiên là phải có, nhưng mà rất là khó. Có thể ở đây không ai dám nhận cái phần đó. Thành ra bây giờ, đương nhiên mình ráng giữ, ráng giữ đấy; nhưng mà nếu có cái chuyện gì xảy ra phật ý mình, không đúng với ý mình, thì mình ráng mà bỏ qua để mà dùng cái ý đó, thanh tịnh để mà lãnh hội cái kinh điển.
Bạn đạo: Tôi xin góp ý kiến với anh Tân. Cái điều anh Tân nói rất là có ý nghĩa. Mình phải giữ thanh tịnh. Nhưng mà đã tổ chức một lớp học thì phải có kỷ luật, để, từ trong kỷ luật đó, mình mới, nó mới tạo cái hoàn cảnh để mình học kịp cái chương trình, hay là đi kịp thời giờ, tranh thủ thời giờ. Thì, như chị Tranh đã nói, thì những người nào ghi tên mới được vào thụ huấn, bởi vì đây là cái khóa dạy đặc biệt. Đây không phải là cái lúc mà Thầy đến thiền đường Thầy giảng, thành ra ai muốn vô thì vô. Cho nên chỉ những người nào thụ huấn, ghi tên, thì mới được vô dự khóa này. Thì chị Tranh đã nói có khả năng ngăn cản cái chuyện đó ngày mai, thì tôi thấy chắc không có gì trở ngại mà sợ mích lòng cái chuyện đó đâu.
[bkết thúc ID# 19860101Q8]