[bắt đầu ID#19860101Q7]

Khóa Huấn Luyện KINH A DI ĐÀ: Nhóm Bạn Đạo Thảo Luận Cách Hành Pháp - Cuốn 3A -

BĐ1: Thảo luận cái bài giảng của Thầy hồi sáng về Kinh A Di Đà, thì cái phần thảo luận này chúng ta chia làm 4 toán. Mỗi một toán gồm khoảng chừng 10 anh chị, không phân biệt nam, nữ vô chung 1 toán. Thì cái phần thảo luận này đó, chúng ta nhớ lại những gì Thầy giảng, rồi chúng ta ghi, nói lại, tóm lược những ý của Thầy giảng, rồi sau đó, nếu các anh em còn thiếu những điều gì, thì chúng ta bổ túc cho đầy đủ. Rồi tiếp theo thì nếu còn cái điều gì thắc mắc, hay cái gì chưa hiểu, thì trong toán Anh Chị cứ nêu lên câu hỏi; rồi trong toán của mình sẽ có một thư ký ghi nhận hết các câu hỏi đó, thì mình lần lượt mình giải đáp cho nhau. Nhưng mà cuối cùng thì đúc kết các câu hỏi đó để phần tối đó, rồi chúng ta sẽ còn có dịp gặp lại Thầy lần nữa, và Thầy sẽ đúc kết và giải đáp luôn.

Thì như vậy, thì chúng ta sẽ bắt đầu làm việc, từ 2 giờ đến 3 giờ rưỡi là thảo luận riêng từng toán, chúng ta nghỉ nửa tiếng, rồi trở lại từ 4 đến 5 giờ. Chúng ta sẽ tập hợp chung, rồi gom hết các câu hỏi của từng toán một nêu lên. Nếu có anh em nào có ý kiến gì hay thì nêu lên, hoặc là có cái phân giải thế nào đó, để mà cũng như mình nhắc nhở lại, để chúng ta lặp đi lặp lại, lặp đi lặp lại nhiều lần để chúng ta thâm nhập vào tâm, và sau đó được Thầy dạy thêm vào buổi tối, thì cái buổi hợp toán xin bắt đầu.

BĐ2: Đây là toán A, là vì lúc bắt đầu vô thì cũng có các toán khác; nhưng mà sau lúc chị Tranh đi đó, thì toán của chúng tôi không có thể có cái volunteer tốt như 2 toán kia. Do đó chúng tôi dùng cái chủ tâm là thanh tịnh, thành ra những câu hỏi cũng không có nhiều; thì những câu hỏi này, tại vì anh em chúng tôi không giải đáp được mà thành ra nêu ra, và có những câu thì tôi nghĩ rằng trong quá khứ đã biết, nhưng vì lỡ ăn cháo lú nên phải nhờ đến Anh Chị. Xin thành thật cảm ơn!

Câu thứ nhất: Làm thế nào để rõ luồng điển âm và dương; luồng nào là luồng âm, và luồng nào là luồng dương?

BĐ3: Để xin trả lời câu hỏi của Anh Sanh là: Luồng điển nào trong cơ thể con người là Âm, và luồng điển nào là Dương. Thì tôi nhớ lại có lần Thầy đã nói: Bên tả là dương, bên hữu là âm. Thì cái luồng dây thần kinh bên trái của chúng ta là luồng điển Dương, còn bên tay phải là luồng điển Âm. Và một cái điểm cụ thể nữa mà Thầy có nói là 2 con mắt chúng ta: mắt bên trái là Mặt Trời tượng trưng cho Dương, còn bên phải là Mặt Trăng tượng trưng cho Âm. Xin hết!

BĐ2: Thành thật cảm ơn Anh! nhưng mà có phải chăng rằng cái luồng điển Âm Dương là luồng Đốc mạch là luồng Dương, và luồng Nhâm mạch là luồng Âm chăng? Xin cám ơn anh câu trả lời, nhưng mà con người ta mục đích mà gọi là xuất được hồn đó là phải Nhâm Đốc mạch tương thông. Thì Nhâm mạch và Đốc mạch đó, thì cái Đốc mạch nó là mạch Dương, nó nằm phía đàng sau lưng; và Nhâm mạch là mạch Âm, nó nằm đàng trước; thì có phải như vậy chăng, chúng tôi không rõ? Bạn nào có câu trả lời thì trả lời, thì trả lời; nếu không thì chúng ta thông qua, để chờ Thầy giải đáp câu này. Và như vậy thì câu thứ nhất sẽ chờ Thầy góp thêm ý kiến để làm sáng tỏ, mặc dù ý kiến của Anh, bạn đạo đã đóng góp một phần nào rất hữu ích.

Câu thứ 2: Nam và Nữ đó, cái đường Âm, Dương có khác nhau không? Nếu khác thì nó khác ra sao? Vậy cái Vía và cái Hồn; cái Vía của người đàn bà lại là Dương, là một cái Dương; mà cái hồn lại là Âm. Thì ngược lại người đàn ông. Do đó, câu hỏi này đặt ra là nam, nữ đường Âm Dương có khác nhau không?

BĐ4: Đường Âm Dương là gì?

BĐ2: Dạ, đường Âm Dương có nghĩa là luồng điển đó.

BĐ5: Thưa với Anh rằng: Nam và nữ, cái điển Âm và điển Dương khác nhau, là nó khác nhau ở cái chỗ là nam thì Dương ở ngoài mà Âm thì ở trong; mà nữ thì Dương ở trong, âm thì ở ngoài. Vì thế đó, cho nên nam nữ khi gặp nhau…(có bạn đạo có ý kiến, nhưng nghe không rõ) Vậy thì để Anh Hiếu nhắc lại cho rõ cái ý thức của tôi là tôi muốn nó khác là khác ở chỗ đó. Vậy thì Anh Hiếu nhắc lại nhé.

BĐ6: Chú nói là người đàn ông á, Dương là là bên trong, Âm là bên ngoài; và người đàn bà đó, Dương là bên ngoài mà Âm là bên trong?

BĐ5: Đi ngược chiều rồi.

BĐ2: Cám ơn câu giải đáp của Anh; nhưng mà tôi nhắc lại câu hỏi của tôi như thế này: không phải cái tính thể, người đàn bà cái tính âm nó nằm ở ngoài và tính dương nó nằm ở trong. Tôi khẳng định chuyện đó là vì bên Nam Úc có những người xuất vía, xác định là chị đó xuất vía, chị thấy rõ đứa nhỏ một cách rõ ràng và minh bạch, và những bạn đạo nam xuất vía, thấy được cô vía của mình, người yêu của mình. Thành ra do đó cái câu trả lời của Anh, tôi xin góp ý là không đúng với câu hỏi tôi được nêu ra.

Tôi hỏi câu hỏi nêu ra là: Nam, nữ, đường âm dương có khác nhau không? Ý nghĩa là đường trái, phải, hoặc là cái luồng điển mà gọi là…khi thông Nhâm Đốc thì nó không khác rồi. Chị Tranh cười! chắc Chị có câu trả lời? Xin Chị!

BĐ6: (không nghe rõ câu trả lời)

BĐ7 : Vậy thì cũng được.

BĐ2: Dạ, vậy câu hỏi thứ 2; không ai trả lời được nam nữ cái đường Âm Dương có khác nhau không. Thì câu hỏi chắc tiếp tục xin trình Thầy.

Và câu thứ 3: Anh bạn hỏi hóa kiếp thì sao? Thì nam nữ cái luồng điển nó biến đổi, thì nó biến đổi ra làm sao, nếu có?

BĐ8: Hóa cái gì?

BĐ2: Hóa kiếp á! Ví dụ như nợ nần, kiếp này làm đàn ông vì ăn hiếp vợ nhiều quá, thì kiếp sau bà vợ, bả biến thành đàn ông để bả trả thù. Do đó cái thể tính, cái thể vía đó, nó biến đổi; thì như vậy, hóa kiếp nó ra sao? Và Nam, Nữ, cái luồng điển có biến hay không? Đó là câu thứ 3 nó như vậy, tạm thông qua.

BĐ9: (nghe không rõ)

BĐ2: Dạ, thưa sao ạ?

BĐ5: Chưa trả lời. Chị nói: Chưa trả lời!

BĐ2: Là vì không ai trả lời đó Chị; rồi thông qua để Thầy sẽ trả lời, Chị; hay là nếu Chị có câu trả lời thì xin …

BĐ9: Tôi nghĩ rằng, biết đâu chừng kiếp vừa rồi Anh là kiếp đàn bà, kiếp này Anh phải trở lại kiếp đàn ông; là tại vì kiếp vừa rồi Anh không biết làm cái gì sai quấy đó, Anh trở lại kiếp này, Anh trả cái quả cho bà xã Anh.

BĐ2: Về cái luồng điển nó biến ra làm sao?

BĐ9: Nói luồng điển thì tôi không hiểu, nhưng tôi nghĩ rằng cái phần Hồn Anh vẫn còn nguyên vẹn như vậy; nghĩa là Anh vẫn nhập cái xác đó, nhưng cái Hồn Anh vẫn là cái Hồn cũ.

BĐ2: Dạ, thưa phải! nhưng Chị rõ rằng: Nam á! Cái Vía là nữ, tính âm. Mà nữ thì cái Vía có tính Dương. Cái Vía của Nam Nữ, cái âm nó biến thành dương và cái dương nó biến thành âm như thế nào?

BĐ6: Theo tôi nghĩ cái luồng âm dương không có biến, không có thay đổi. nhưng mà cái linh hồn của Anh đó, khi mà cái thai đủ được 6 tháng thì cái linh hồn Anh vào. Nếu Anh phải vào cái thai nữ, thì cái luồng điển đó vào cái thai đó là cái thai nữ; nếu Anh trở lại thành một kiếp người đàn ông đó, thì luồng điển vào một cái thai noãn đã tượng hình đàn ông, chớ cái luồng điển của Anh, cái Hồn của Anh không có biến hóa.

Còn hai cái luồng điển âm dương là ở trong cái linh hồn, cái linh hồn của Anh có luồng điển âm dương rồi thì nó không có biến hóa, luồng điển âm dương không có biến hóa. Khi nói…,khi đầu thai hay là khi mà hóa kiếp hay trở lại cái kiếp khác đó, thì đề cập tới cái Hồn, còn cái Vía có. Theo tôi nghĩ là khi cái xác của Anh, nó đã thành tựu; khi Anh đã chào đời rồi ra thành con người, lục phủ ngũ tạng thành lập hết thì mới có cái Vía.

BĐ2: Thì cái Vía nó mang tính chất ví dụ như tôi. Bây giờ là Anh Trần Sanh trần trược nè hén! Mang cái Vía Âm, thì cái Hồn là cái Hồn Dương, Chị có đồng ý không? Và ngược lại, giả dụ như…

BĐ6: Ngược lại thì đó chỉ là cái sự thay đổi, vì cái cơ thể của người đàn bà là đàn bà, cho nên gọi là Hồn và Vía là gì đó thôi. Chứ Hồn là điểm linh quang, còn cái Vía là cái hỗ trợ. Anh không phải nói Anh một Hồn một Vía, người ta nói tới ba Hồn chín Vía lận. Thì cái Hồn của Anh là từ cái thức, cái giác, tới cái linh giác. Thành ra, cái mà nói phân tích ra là để chỉ cho những tầng lớp tiến hóa của điểm linh quang của Anh, của linh hồn của Anh, còn cái Vía là cái hỗ trợ thôi; còn nói tới chuyện hóa kiếp là Anh chỉ nói tới Hồn, cái điểm linh quang xuống cái thai noãn đã được tạo bằng hai cái: Noãn và cái tinh trùng của cha và của mẹ.

Cái chuyện đó là cái chuyện khi mà Anh đạt huệ rồi Anh sẽ thấy; như Thầy nói đó, tới sáu tháng không có một cái thai bào nào mà sống trước sáu tháng mà sống cả. vì lúc đó chưa có linh hồn xuống.

BĐ2: Cám ơn Chị! Nhưng mà riêng cá nhân tôi, tôi vẫn chưa thỏa mãn câu giải đáp, tại vì thế này: Khi mà Hồn Vía hợp nhất đó, có nghĩa là Âm Dương hợp nhất đó, thì mới thành điểm linh quang. Thì cái điểm linh quang nó có tính chất Âm và tính chất Dương trong đó. Chị cắt nghĩa là Hồn nó chỉ huy tất cả mà nguyên cái phần Vía phụ đi, thì tôi thiết nghĩ phần này đối với tôi rằng chưa được thõa mãn; xin phép Anh Em và Chị bổ túc thêm.

BĐ1: Cái này thì tôi chịu thua, nhưng mà tôi cũng xin hỏi Anh Sanh thế này: Mình hiểu thế nào nếu có những phụ nữ mang rất nhiều nam tính, mà cũng có nhiều người đàn ông mang rất nhiều nữ tính. Như vậy thì cái Vía mình phải hiểu nó thay đổi như thế nào? Có thay đổi hay không? Và thay đổi thì thay đổi nhiều hay ít?

BĐ2: Sự thật thì câu đó là câu hỏi của tôi, tôi đặt ra là vì tôi chưa có thể trả lời; mà nay Anh này đặt thêm một câu nữa thì tôi bí luôn.( bạn đạo cùng cười); thành ra xin Anh Sương; đây là một câu hỏi của Anh được ghi thêm. Có các Bác, các Anh Chị nào có giải đáp câu hỏi trên?

BĐ6: Chờ Thầy xuống.

BĐ2: Dạ, cám ơn Chị.

BĐ10: Dạ, thì thường cũng như là có một kỳ đó hỏi Thầy đó; thì thầy có nói: “ Nhất Bổn Tán Vạn Thù, Vạn Thù Quy Nhất Bổn”; thành ra, tất cả chúng ta đều ra từ một mối mà ra hết, Và từ cái mối đó mà do cái ý chí của chúng ta, rồi kết hợp bao nhiêu cái nghiệp quả của chúng ta mà nó tạo ra cái hình hài này. Thành ra, nam hay nữ là do chúng ta; từ cái điểm đó mà nó kết hợp cho cái ý muốn và nghiệp quả của chúng ta mà ra. Rồi từ trong đó, nó biến thể mỗi người mỗi khác hết, chớ không có một cái quy luật gì rõ rệt cho mỗi người; thành ra cái điều luồng điển Âm và Dương nó biến thể làm sao, nếu mà mỗi người đó, thì cái luồng đó, nó biến đổi trong suốt cái quá trình, trong kiếp người này và nó tiếp nối từ muôn ngàn kiếp trước nữa. Cho nên, theo tôi nghĩ là nó không có một cái quy luật gì tổng quát cho chung, mà cho mỗi con người.

Nếu thí dụ đưa Anh Ha ra, theo dõi cái luồng điển của Ảnh. Thì từ một điểm linh quang của Thượng Đế đi xuống đó, rồi chúng ta phân tách, theo dõi từng bước, từng bước một, thì nó cả một cái chuỗi dài vô tận; thành ra theo ý tôi thì nó không có một điểm gì thống nhất rõ ràng cho tất cả mọi người, mà phân tách ra từng cá nhân một; cái luồng điển nó biến đổi tùy theo trình độ tu tiến, tùy theo sự tiến hóa của mỗi một con người. Tôi xin có ý kiến như vậy.

BĐ6: Cái đó phải chờ Thầy giải đáp.

BĐ2: Dạ, thưa Anh Đức, câu hỏi thì các Anh Chị Em bạn đạo trong nhóm tôi đặt ra; mà tôi cũng tạm góp ý với câu hỏi đó như thế này; khi mà gọi là hóa kiếp, hay có nghĩa rằng được đầu thai để mà luân hồi là do nghiệp lực, mà nghiệp lực là một quá trình tổng hợp trong quá khứ. Thì do những thanh hoặc trược, thì Âm nhiều hay Dương nhiều, và do đó nó biến hóa, đó là cái ý của tôi như vậy, nhưng mà bạn đạo thôi thì, hỏi Thầy; thành ra tôi cũng xin hỏi Thầy.

Và đây là câu hỏi thứ 4: Điển quang của người tu tập có khác điển quang của nhà đèn không? Mà khác nhau là ở điểm nào, nếu có? Tôi chưa được nghe, thành ra, nếu Thầy có nói rồi, xin Anh nhắc lại.

BĐ11: Theo tôi nhớ thì Thầy có nói là điển quang mà, thì điện, điển quang cũng như nhà đèn đó, cái điển quang của mình phát ra thì nó khác nhau. Không có giống nhau, Thầy có nói hồi sáng nay, khác rất nhiều, mà khác làm sao thì tôi xin không biết. Cái đó phải chứng nghiệm mới biết được, chứ còn nếu mà dùng lời để mà giải thích thì chắc là không thể giải thích được.

BĐ6: Bây giờ nếu mấy anh nói vật chất với tâm linh là 2 sự kiện hoàn toàn khác nhau, phải không? Thì điển nhà đèn là điển vật chất, còn điển của con người là điển linh quang.

BĐ11: Đồng ý nó khác nhau, nhưng trong ý nói là giải thích như thế nào đó, giải thích như thế nào? làm sao giải thích?

BĐ6: Giải thích khác nhau như thế nào?

BĐ11: Ờ!

BĐ6: Điển nhà đèn chỉ phát ra qua vật chất cụ thể; Anh phải có dòng điện Anh nối ra, Anh phải có máy phát điện, Anh phải có vật chất để nó biến ra dòng điện. Còn nếu điển của con người Anh không có bản thể này, cũng không làm sao Anh có thể phát ra điển linh quang của Anh được hết. Thành ra vật chất có phương tiện để biến cái dòng điện nó ra ánh sáng, cũng như cái cơ thể ta để biến cái điển linh quang của chúng ta mà chúng ta cảm nhận được thôi. Và cái điển linh quang đó, người khác có cùng một tần số sẽ cảm nhận được, còn nếu sai tần số là không cảm nhận được.

BĐ12: Vậy điện của Chị là điện xoay chiều hay điện một chiều?

BĐ6: Điện của tôi không có xoay chiều mà không một chiều, vì điện của tôi không phải điện vật chất.

BĐ12: Vậy làm sao có tần số?

BĐ6: Mà điện của tôi là điển linh quang, tần số của tôi chỉ tôi biết thôi. Chừng nào Anh cùng tần số với tôi, Anh sẽ biết tôi.

BĐ12: Nếu mà khi Chị nói về điện mà có tần số là điện xoay chiều; à! Trong vấn đề điển thì nhóm của chúng tôi có cái ý kiến như thế này, và chúng tôi cũng bị kẹt trong cái câu đó. Và cuối cùng tôi đọc tới nữa thì tạm thời chúng tôi phân biệt cái định nghĩa nó như thế này: nói về điển nhà đèn, thì đây là về phương diện vật chất và thường mình quan niệm đây là một định nghĩa thôi.

Thế nào gọi là điện? Thì trong vật chất có những cái điện âm, mình gọi là electron. Thì những electron tự do đó nó di chuyển ở trong vật chất; thì khi nó di chuyển như vậy, mình gọi nó là có dòng điện; đó chỉ là định nghĩa để cho mình diễn đạt cái tư tưởng của mình mà thôi. Còn về điển ở trong cái phần Pháp Lý Vô Vi này, thì chúng tôi đọc cái phần kinh A Di Đà. Còn tới thì có phần định nghĩa điển là sức nóng. Thì chúng ta chỉ tạm nhận đó là định nghĩa mà thôi, và từ đó chúng ta mới có thể suy diễn được.

BĐ6: Điển vật chất đó Anh là sức nóng của một máy phát điện có cường độ bao nhiêu; còn điển của tâm linh là sức nóng, đồng ý, mà là sức nóng của cái gì?

BĐ12: Cái đó bây giờ chị thắc mắc thì Chị hỏi ông Tư. Ông Tư Ổng định nghĩa như vậy thì tụi tôi nói lại như vậy.

BĐ6: Sức nóng của mỗi cơ thể, máy phát điện của Anh có một cái cường độ, mỗi máy phát điện đều có cái cường độ của nó, phải không?

BĐ12: Thì Chị nói tiếp đi.

BĐ6: Thì cơ thể của Anh trở lại cái tần số, sức nóng của cơ thể của Anh, dòng điển của Anh mạnh hay yếu tới mức độ nào, chỉ có Anh biết mà thôi.

BĐ12: Nếu mà Chị nói về sức nóng, thì tôi xin trả lời về phương diện điện học với Chị như thế này: khi nào cái dòng điện nó chạy, nó gặp sức cản, từ sức cản đó, nó mới tiêu thụ dòng điện và nó sinh ra cái sức nóng. Và tùy theo sức cản nó nhiều hay ít sẽ tạo ra cái sức nóng nhiều hay là ít.

BĐ6: Thì trong cơ thể điển tâm linh theo tôi cảm nhận cũng vậy thôi à.

BĐ12: Nhưng mà ở đây, trong cái phần điển tâm linh này, thì như hồi nãy nhóm của chúng tôi có bàn: Thấy nóng đó, nhưng mà rờ vô không thấy nóng.

BĐ6: Tại sao?

BĐ12: Thầy giảng như vậy.

BĐ6: Anh rờ được không? Điển tâm linh, Anh rờ có được không mà Anh nói rờ không thấy nóng?

BĐ12: Tôi nói là: rờ vô cái cơ thể của Chị.

BĐ6: Điều này tôi xác nhận rằng: Khi mà Anh vận chuyển cho dòng điển tâm linh chạy trong cơ thể Anh đó, rờ sẽ thấy nóng, tôi bảo đảm như vậy; mà bây giờ tôi thở một cái là Anh thấy nóng liền.

BĐ12: Nếu mà Chị nói như vậy thì nhóm của chúng tôi cũng có bàn qua vấn đề đó, là khi mà Chị thở, lúc Chị làm Pháp Luân Thường Chuyển là lúc Chị đương nén khí. Và bất cứ một cái gì mà khi Chị nén như vậy thì có cái sự ma sát, mà chính sự ma sát đó tạo ra cái nhiệt.

BĐ6: Thì như vậy, tại sao Anh nói sờ không thấy nóng.

BĐ12: Nhưng mà cái điển của con người ta, Chị thấy thật nóng nhưng mà sờ không thấy nóng là tại làm sao? Như hồi nãy Anh Tác trong nhóm chúng tôi cũng có nói: Chị rờ Chị thấy nóng như vậy; rồi cái người kia, Chị rờ Chị thấy nó nguội, nhưng mà, nếu mà Chị dùng cái nhiệt kế Chị đo đều 37 độ hết, thì Chị cảm thấy thế nào?

BĐ6: Trả lời câu hỏi là dùng nhiệt kế đo vẫn thấy 37 độ là vì Anh dùng nhiệt kế điển vật chất để Anh đo điển tâm linh của tôi là chuyện trật lất thì làm sao Anh đo được. Thì Anh không thể đo được, Anh không thể dùng cái phương tiện đó để đo được, cho nên không thể nói rằng nóng hay lạnh và đo được hay không được.

BĐ12: Bây giờ cái phần nóng hay lạnh đó, nếu mà Chị chỉ dùng xúc giác để Chị đo lường, thì xúc giác không thể cho Chị một sự chính xác. Chính vì vậy mà ăn thua cái cảm giác của Chị nhiều lắm; Chị cảm thấy nóng nhưng sự thật nó không nóng.

BĐ13: Đúng, đúng rồi.

BĐ12: Nếu Chị đồng ý thì chúng ta thông qua.

BĐ6: Bây giờ toán A rút ngắn thời gian đi, chớ toán A chiếm hết nữa giờ rồi đó.

BĐ2: Đại khái về điện không, thì nó như vậy đó.

Tới câu hỏi thứ 5: Vi trùng sốt rét có phải chăng đây là danh từ gọi chung các loại trược và loại bệnh, chớ không phải là gọi chỉ riêng vi trùng sốt rét không?

BĐ6: Theo tôi nghĩ cái đó, đúng đó. Ông Tư chỉ gọi một cái đại khái, chỉ điển hình vậy thôi, chớ không phải là chỉ riêng, nói riêng về bệnh sốt rét đâu.

BĐ2: Dạ, đó là câu hỏi chót, và cảm ơn! câu hỏi này thì trong nhóm tôi thõa mãn. Xin nhường lại cho toán B.

BĐ14: Toán B chỉ có một câu hỏi là thắc mắc về vấn đề: “Thập Tam Ma”; tại vì có bạn đạo nói: Thập Tam Ma có phải thất tình lục dục không?

BĐ2: Tôi xin góp ý về Thập Tam Ma, Thập Tam Ma nó gồm có: Tham, Sân, Si, Hỉ, Nộ, Ái, Ố, không có Dục, bởi vì cái chữ Dục nó nằm trong chữ Tham rồi, đó là thất tình. Còn cái lục dục là nó gồm có: Nhãn, Nhĩ, Tỷ, Thân, Thiệt, Ý. Cộng 2 cái là 6,7 bằng 13, số xui.

BĐ13: Có Anh thì nói là Lục Căn, Lục Trần.

BĐ2: Cái Nhãn, Nhĩ, Tỷ, Thiệt của Anh nói là lục căn, chứ cái đó đâu phải 6 con ma. Mà tương ứng với Lục Căn đó là Lục Trần, thì mình tạm thời mình gọi đó là nghiệp lực; ý của tôi góp như vậy đó, bởi vì đối với tôi, Lục Căn - nó chính là con ma khi nó còn trần trược, và khi nó không còn trần trược, nó thành Lục Thông. Thì Nhãn, Nhĩ, Tỷ, Thiệt, Thân, Ý đó là 6 con ma, và cái thất tình là Tham, Sân, Si, Hỷ , Nộ, Ái, Ố; Anh Em thì sao không biết, chớ tôi còn.

BĐ15: Dạ thưa, Hoàng Ân xin bổ túc là: Cái thất tình lục dục như Anh Sanh nói, thì tạm đúng, như là cái Lục Dục đó là Tham, Sân, Si, Hỷ, Nộ, Ái, Ố. Còn xác định là Lục Căn không cũng không đúng; mà Lục Trần không cũng không đúng. Đó là biểu tượng của Sắc, Thinh, Hương, Vị, Xúc, Pháp. Tức nhiên là ở trong đó tại sao lại có Hỷ? Thí dụ bây giờ: sắc là gì? Tượng trưng cho phái nữ là đẹp. Khi mà chúng ta nhìn cái đẹp thì ở nội tâm sanh ra một cái vui, tham muốn; cho nên chính vì đó, Ân thí dụ, chỉ một điển hình là đối trị lại là từ ở trong Tham, Sân, Si, Hỷ, Nộ, Ái, Ố và đối trị lại cái lục dục đó là Sắc, Thinh, Hương, Vị, Xúc, Pháp, ở biểu tượng nó như vậy; nó mới có liên hệ, nó liên hệ từ trong cái lục căn, trong cái tâm thức; nhưng nó phải có sự đối tượng, nó mới phát sinh được. Thí dụ: Bây giờ sắc là tiền, mà bây giờ muốn phát sinh ra cái lòng tham, thì đương nhiên phải thấy tiền nó mới phát sinh ra cái lòng tham. Thì sắc đó là cái đối tượng để cho mình thấy, và cái lòng tham đó nó mới bắt đầu nó phát khởi được.

Nếu mà nói tới Lục Căn Lục Trần, thì phải nói tới Lục Thức, như vậy là nó tới 18 xứ, tổng tất cả là 18 xứ; nhưng mà bây giờ chỉ nói thất tình lục dục, thì chính nó là Tham, Sân, Si, Hỷ, Nộ, Ái, Ố và Sắc, Thinh, Hương, Vị, Xúc, Pháp. Thì chính cái đó là cái tương đối để đối trị với nhau mà phát sinh ra cái sự phiền não; nói chung đó là Trược mà như chúng ta đã nói. Thì cái đó là tất cả những cái sự khổ của con người mà bây giờ chúng ta phải, cần phải giải nó ra.

Còn nếu mà nói đi sâu hơn là nói về Lục Căn thì đó là Mắt, Tai, Mũi, Lưỡi, Thân và Ý. Còn nếu mà nói về Lục Thức, thì đó là, mình có mắt là nói về cái thị giác, mà nói về tai thì phải có cái thính giác. Đương nhiên nó phải có sự đối trị tương đối với nhau: Nó có ý là khi Anh tiếp xúc với ngoại cảnh, từ cái căn mà Anh tiếp xúc với ngoại cảnh có, thì mới phát khởi cái ý. Nếu trường hợp, bây chẳng hạn như bây giờ, như Hoàng Ân gặp vợ Hoàng Ân, trước tiên khi gặp cái cô đó mà cảm thấy rằng, vừa ý, thích, thì tất nhiên cái ý nó nổi lên. Đây là “Tôi thích cái cô này.” Nếu trường hợp mình không gặp cái cô đó, đương nhiên cái ý sẽ không nổi lên. Cho nên, từ tất cả, từ cái ngoại cảnh cho đến Lục Căn phát sinh ra là cái Lục Thức.

Bây giờ thí dụ: Bây giờ cái lưỡi của Anh, Anh không nếm một mùi gì, đương nhiên Anh không có ý nói “Đây là ngọt,” hay là chua cay. Nhưng khi Anh ăn nhằm một trái ớt; trái ớt đó là sắc là cái trần, mà cái lưỡi đó là cái căn. Nhưng mà khi cái ý Anh nổi lên, đó là khi Anh đã nếm nó là chất nóng, chất cay, thì ý ở trong đầu bắt đầu nổi lên. Tất nhiên cái đó là phải đi cả tương đối nổi lên cùng một lúc, chớ không thể nào mà từng cái một chia rẽ ra được; nó có cùng một lúc rồi nó sẽ tan dần cùng một lúc khi Anh bắt đầu ý thức nó. Cái ý của Anh, nó là cái ý từ nơi cái sự duyên đối đãi, nó mới phát khởi; nhưng mà cái thức của Anh là cái thức bây giờ cũng như chúng ta. Tại sao chúng ta chịu tu? Là tại vì chúng ta thấy rằng: Từ cái thất tình lục dục đó là cái sự khổ, đó là thức; Anh trở về con đường tu đó là thức; nếu mà chúng ta không thức thì chúng ta sẽ bị đọa lạc theo cái thất tình lục dục.

Còn cái ý của tôi nói đây, đó là duyên. Duyên với nhau mới khởi được cái ý niệm, mà ý niệm đó, Anh mới trở thành có cái “Ta,” là tất nhiên là có “Tôi thích nó,” và “Người đó phải là của tôi.” Và từ đó người đó khi chấp nó vào cái tôi rồi, thì nó mới lọt vào thêm một cái thức nữa, đó cái gọi là tiềm thức, mà phật giáo gọi là A Lại Da Thức; thì cái tiềm thức đó là lúc nào Anh cũng muốn gìn giữ những cái gì mà Anh đã nắm nó được, rồi Anh không bao giờ buông ra.

Nhưng mà bây giờ cái thức của Anh là thế nào? Là cái giác, tất nhiên là Anh ý thức được cả những sự sống trong cuộc đời này, do những cái đó mà gây ra những sự khổ. Bây giờ chúng ta phải làm sao giải thoát sự khổ, đó là cái thức; cũng từ trong tất cả những cái duyên đối đãi đó mà Anh phải có cái thức; cho nên, Phật Giáo mới nói kết cuộc một câu là: Phiền não là bồ đề. Tham sân si là thượng thanh hòa do Anh Yêm nói, đó là một sự từ có cái tham sân si mới đi đến cái giới định huệ mà phát lên, mà đi đến cái giới Phật tánh là cái chỗ đó. Còn tất cả những từ “Lục Căn, Lục Trần và Lục Thức” chỉ là cái sự duyên đối đãi với nhau mà tạo thành cái có mà thôi. Nhưng khi chúng ta thức, tất cả trở về không hết, khi đó là Anh đã giải thoát. Xin hết!

BĐ1: Thất Tình, thì Tham Sân Si không nằm trong Thất Tình, mà Thất Tình gồm có: Hỷ, Nộ, Ái, Ố, Ai, Lạc và Cụ, còn Tham Sân Si là thành một cái nhóm riêng rồi; thì thất tình nghĩa là Hỷ, Nộ, Ái, Ố, Ai, Lạc và Cụ.

BĐ15: Dạ, thưa Anh Phương nói cũng đúng, nhưng mà chung quy cũng chỉ có nằm trong Tham Sân và Si. Thí dụ bây giờ Anh Hỷ, Nộ, Ái, Ố; thì bắt đầu từ cái dục, cái đó là cái tham. Mà khi Anh đi ngược lại cái gì mà Anh không vừa ý, đó là cái sân. Nhưng mà từ có cái dục mà đi tới cái sân, tạo thành cái vô minh, đó gọi là si. Nhưng cho nên, từ cái si có thể nói là đầu hoặc cái tham là đầu; nhưng mà tất cả đều cái lỗi nặng nhất của chúng ta là “Vô minh.”

BĐ1: Dạ.

BĐ6: Nên dành thì giờ đọc kinh sách để mở trí chớ. Và ở trên Thượng Đế yêu cầu cô Kim phải dành 3 năm đọc sách mà. Khi mà Anh đọc sách, mà Anh đối diện với đối tượng của Anh, thì Anh mới bao trùm người ta được: người ta đưa ra lý lẽ gì Anh cũng trùm phủ người ta được.

BĐ16: Thầy Tám phải mấy năm đọc sách vậy?

BĐ6: Trình độ của cô Kim, ở trên yêu cầu phải ở ẩn để đọc sách 3 năm. Còn trình độ của mình có thể đọc 3000 năm.

BĐ1: Dạ, vấn đề này tôi xin có ý kiến chút xíu, là theo Pháp Lý Vô Vi đó, thì Thầy khuyên chúng ta đọc Kinh Vô Tự, nghĩa là kinh không có chữ. Nhưng mà Thầy cũng có khuyên một đoạn nữa, “Nếu trình độ các Bạn chưa đọc được Kinh Vô Tự thì nên đọc Kinh Hữu Tự;” thì tùy à! Anh em nào thích thì đọc, mà không thích thì thôi. Cái chuyện đó là không có ràng buộc gì hết.

BĐ6: Anh hỏi Thầy đọc sách bao nhiêu năm rồi; một lát Thầy xuống, Anh hỏi.

BĐ16: Bởi vì Thầy không đọc sách, mà sao Thầy giảng được.

BĐ6: Sao Anh biết Thầy không đọc sách?

BĐ15: Thầy đâu có đọc sách đâu.

BĐ1: Tôi xin thưa thế này: Thầy có đủ trình độ để đọc Kinh Vô Tự; thì thành ra quán xuyến hết cả Càn Khôn Vũ Trụ. Còn nếu chúng ta chưa có trình độ như Thầy mà muốn đọc Kinh Vô Tự, tôi thấy rất là khó. Do đó thì tùy trình độ của mỗi người, chớ không phải mình nói rồi: “À, tôi tu Vô Vi, tôi đọc Kinh Vô Tự, sách, tôi bỏ!” Nhưng mà mình đạt được cái trình độ của Thầy chưa? Thì mình mới nói như vậy; còn nếu chưa, thì cũng nên đọc sách. Mà đọc sách cũng tùy cái sở thích của từng người, chớ không phải bắt ai cũng phải đọc, và có nhiều cái trình độ, thí dụ như nãy giờ cái Lục Căn, Lục Trần, Lục Thức gì đó, tôi nghe nó nhức đầu dễ sợ lắm, không hiểu gì hết à! Mà biểu tôi đọc mấy cái đó, làm sao cái đầu tôi chứa đựng được, phải không chớ!

BĐ15: Mô Phật, xin bổ túc là như, xin lỗi Chú đây…

BĐ8: Tôi tên Minh;

BĐ15: Như chú Minh nói rằng là tại sao Thầy không đọc sách mà lại giác? Như là chú Minh nên nhớ rằng, như Thầy hồi sáng nói Thầy đã tu tập trên 5000 năm rồi, thì Thầy đã từng đọc và từng tự tu lâu rồi; cho nên đến ngày hôm nay là Thầy đã giác ngộ rồi; còn mình là chưa. cho nên mình phải đọc; đọc rồi mình sẽ tu tập như Thầy.

BĐ8: Thế à! Cám ơn!

BĐ9: Bây giờ chuyển qua toán …

BĐ6: Còn 2 toán nữa lận mà.

BĐ9: Toán B hết hỏi rồi.

BĐ1: Toán C thì không có thắc mắc gì hết; nhưng mà cũng có một vài câu, cũng nêu vô đây. Thì tôi nghĩ là chắc cái điều này thì cũng tương đối dễ, thì không biết Quý Vị có sẵn sàng đưa vô câu hỏi để mà chiều nay hỏi Thầy hay không? Tôi xin đọc câu hỏi thứ nhất, cái thắc mắc thứ nhất của một anh bạn nêu lên: Con người nhờ có thân xác nên mới có kinh mạch; còn phần thiêng liêng không có thân xác nên không có kinh mạch. Thì lối kinh mạch này của phần thiêng liêng có ý nghĩa như thế nào?

BĐ6: Xin nói lại!

BĐ1: Con người nhờ có thân xác nên mới có kinh mạch; còn phần thiêng liêng không có thân xác nên không có kinh mạch. Thì lối kinh mạch này của phần thiêng liêng có ý nghĩa như thế nào?

BĐ6: Câu hổi đặt không có…nói là phần thiêng liêng không có kinh mạch; rồi nói kinh mạch này của phần thiêng liêng.

BĐ1: Không có! Con người nhờ có thân xác nên mới có kinh mạch; phần thiêng liêng không có thân xác nên không có kinh mạch. Thì lối kinh mạch này của phần thiêng liêng có ý nghĩa như thế nào?

BĐ17: Đối với cơ thể của chúng ta, kinh mạch là đường gân đây; nhưng mà đối với phần thiêng liêng đó, kinh là kinh điển, mạch là mạch lạc, có mạch lạc hay không. Đó là kinh điển, kinh mạch. Thành ra, thiêng liêng với chúng ta cũng như một, đó là ý kiến của em.

BĐ1: Cái câu này của một anh bạn ảnh nêu lên đó, thì tụi tôi thực ra cũng không biết như thế nào, nhưng mà ghi lại đây thôi, chỉ ghi lại đây rồi nêu lên thôi. Câu hỏi thứ hai: Khí Điển là gì? Và Điển Quang là gì? Hai thứ điển này có khác nhau không?

BĐ11: Hồi nãy có rồi.

BĐ1: Có rồi thì bỏ; câu hỏi thứ 3: Tại sao kinh là giềng mối của đạo, vì Đạo được hiểu là bao trùm cả Càn Khôn Vũ Trụ; còn kinh mạch chỉ có trong thân xác, bản thể mà thôi.

BĐ5: Theo sự hiểu biết của tôi thì nếu mà phân tích ra: Giềng cũng như cái đầu mối, cái đầu mối mình phân ra. Thành ra kinh mạch là đầu mối để mà phân ra cái đạo; cho nên, nếu mà chúng ta đả thông kinh huyệt trong này đó, thì chúng ta sẽ nắm được cái mối đạo; thành ra, mặc dù cái đạo nó bao trùm cả Càn Khôn Vũ Trụ. Nhưng mà nếu chúng ta không nắm được cái đầu mối thì chúng ta không phân ra được mối đạo; cho nên, nói là kinh là giềng mối của nhà đạo.

BĐ2: Thưa, trong cái câu hỏi mà nói: Kinh mà tại sao là giềng mối nhà đạo; thì tôi góp ý như thế này: Thì như trong kinh ông Tư nói, hệ thống thần kinh mạch là mạch, lạc, qua hệ thống thần kinh chúng ta ổn định, chúng ta đi có trật tự; mạch lạc là trở về sự quân bình. Mà quân bình là đạo, là sự tiến hóa của phần hồn trong vũ trụ. Mà Thượng Đế đã quy định trong sự tiến hóa. Thành ra do đó, khi mà chúng ta rõ được kinh mạch, là chúng ta đi vào sự quân bình. Thì đó là giềng mối đạo. Xin hết.

BĐ18: Câu hỏi thứ nhất: Hướng thượng trong lúc hành thiền là thế nào?

BĐ13: Tôi xin được phép trả lời câu hỏi này: Hướng thượng trong khi hành đạo, trong khi hành thiền, thì theo cái thiển ý của tôi nghĩ là mình gom hết trí ý của mình về bộ đầu; tại vì bộ đầu của mình là thượng giới. Mà mình có thể hiểu theo một cái nghĩa rộng khác nữa là đem hết tâm trí của mình để hòa vào Càn Khôn Vũ Trụ. Đó! Thì cái ý của tôi là như vậy.

BĐ18: Xin có bạn nào có đóng góp thêm không? Toán của tôi cũng có phân tách cái này ra nhiều lắm, hơn nửa giờ đồng hồ, vì trong đó có những cái thắc mắc là trên cái nguyên tắc Thiền Định. Thì lúc mà mình thiền đó, sự dỗ giấc ngủ, buông bỏ hết mọi việc, không nghĩ tới điều thiện cũng không nghĩ đến điều ác, bỏ hết việc đời; mà giờ này mình tập trung trên đỉnh đầu, hướng thượng mình nghĩ tới ông nào đó, thì mình vẫn còn nghĩ: cái tâm chưa có trống; thì lúc đó có bàn cãi, thảo luận cái đó, thì cũng nhờ chị Tranh và một số các bạn giải thích. Nhất là chị Tranh giải thích, cái vấn đề có thể…

[kết thúc ID#19860101Q7]


----
vovilibrary.net >>refresh...