19860101Q6
KHOÁ HUẤN LUYỆN KINH A DI ĐÀ: VẤN ĐẠO - Cuốn 2B -
…..
BĐ: … Được ghi cái hình của bóng của Thầy,
ĐT: Ừ.
BĐ: Cái hình đầu của Thầy, ở trong con,
ĐT: Ừ, phải rồi.
BĐ: … nhắm mắt. Như vậy, mà lại không ghi cho con cái hình sáng, mà cái hình như là một cái bóng tối ở trên tường, thưa Thầy,
ĐT: Ừ.
BĐ: Như vậy là như thế nào?
ĐT: Cái đó là Anh phải lo Anh về Anh làm Pháp Luân nhiều nữa! (b/đ đồng cười) Bởi vì một bên cảm thức, và một bên hiện.
BĐ: Dạ.
ĐT: Thì bây giờ làm Pháp Luân cho nó giải cái khúc ở dưới này.
BĐ: Dạ.
ĐT: Cho tới nó toàn thanh;
BĐ: Dạ.
ĐT: Chỉ thấy cái ánh vàng thôi.
BĐ: Dạ.
BĐ: Dạ, thưa Thầy câu thứ ba,
ĐT: Ừ,
BĐ: Là cho con được đi lại, trở lại cái câu mà hồi xưa trong cái kinh Phật và truyền khẩu lại,
ĐT: Ừ,
BĐ: Cũng có nhiều người nói rằng Đức Phật Thích Ca sinh ra không ở trong trạng thái bình thường như nhân loại,
ĐT: Ừ,
BĐ: Mà Ngài đi ra bằng nách. Như vậy, Thầy, có phải huyền thoại không?
ĐT: Thì bây giờ Anh thấy, Anh là ở trong thời đại văn minh, vậy đã ai thấy ông Thích Ca đi ở trong nách ra đâu? Thì chúng ta miễn phiền; cái đó là phiền não sái quấy. Nên giữ cái tâm thanh tịnh để tu. Cái cứu cánh của Ngài là thanh tịnh và sang suốt, thì ta giữ cứu cánh của Ngài, chớ còn bây giờ ta đi học cái cách chung từ trong nách chung ra đó, nó hư hết rồi. (b/đ cười) Thôi, Anh dẹp đi!
BĐ: Dạ.
ĐT: Phải không? Ổng cũng không có thích mình học cái đó! (Thầy và b/đ cười)
ĐT: Anh Hữu hỏi.
BĐ: Nam Mô A Di Đà Phật, con kính thưa Thầy.
ĐT: Ừ,
BĐ: Con xin hỏi Thầy cái trạng thái của con, đã, trong thời gian thiền định đã thấy những cái ấn chứng, như khi con nhìn, mở mắt ra nhìn, thì con thấy những cái chấu đen nó hiện, nó bay nhẩy ở trước mặt con,
ĐT: Ừ,
BĐ: Cái đó là như thế nào?
ĐT: Ừ. Cái đó là cũng còn trược nhiều lắm.
BĐ: Dạ.
ĐT: Mà cái đen nó đã lớn rộng rồi thì cố gắng nữa, như tui đã cắt nghĩa hồi nẫy, sẽ thấy ánh sáng. Mình phải từ trong cái tối đi ra nó mới đạt tới ánh sáng. Cố gắng giữ thanh tịnh;
BĐ: Dạ.
ĐT: Cố gắng trì niệm Phật nhiều hơn nữa.
BĐ: Dạ, trong thời gian, khi cái bóng đen đó nó sẽ mất dần, rồi con sẽ thấy cái ánh sáng trắng ở trong cái bóng đen đó. Là như thế nào?
ĐT: Ờ, đó là đúng đó. Nó ra như mặt trăng lưỡi liềm rồi nó sẽ sáng sáng dần dần, dần dần chiếm hết cái đen. Lúc đó mình mới thấy rõ là người đạo.
BĐ: Dạ.
ĐT: Phải không? Đạo là gì? Lúc đó là nó mới, trong miệng gặp ai cũng chỉ thích nói chuyện đạo, không thích nói chuyện đời; mà ai nói chuyện đời mình nghe nặng ngực.
BĐ: Dạ.
ĐT: Thích nói đạo.
BĐ: Dạ.
ĐT: Cái đầu nó sáng rồi.
BĐ: Dạ. Mỗi lần, nếu con bình thản con định tâm thì con thấy những cái, khi con nhắm mắt lại, thì con trụ tâm thì con sẽ thấy được cái ánh sáng, mà ánh sáng đó, khi mà con nhắm lại, thì con thấy từ nhỏ cho tới lớn, rồi có khi lớn sẽ thấy lại nhỏ. Cái trạng thái như thế nào?
ĐT: Thì cái đó là đúng rồi đó. Ngồi ở trong mà thấy lớn, rồi lớn trở về nhỏ, nó mới nhập trong này được; trở lộn lại. Khi chúng ta ra đi, thấy lớn, đi thấy cỡi hạc rồi đi tùm lum, đi chơi đồ này kia kia nọ; mà trở về thì nó phải nhỏ nó thâu vô, ngay ở trung tim bộ đầu. Trở về xác là phải thâu lại nhỏ,
BĐ: Dạ.
ĐT: Mà xuất ra thì nó lớn.
BĐ: Dạ.
ĐT: Cái đó đúng, về cái điển mâu ni châu nó như vậy.
BĐ: Dạ. Chớ cái bóng đen đó là không phải cái vong linh hay là cái hồn?
ĐT: Không, không, không không, không phải! Cái trược khí ở trong mình còn.
BĐ: Dạ.
ĐT: Cố gắng làm một thời gian nữa rồi nó bớt ăn, cái nó hết à! Nó bớt ăn mà không chết đâu.
BĐ: Dạ. Mà mỗi lần con niệm Phật thì con, con thấy giữa chân mày thật là mát, hoặc ở trên trán, hay là trên bộ đầu, hay là ở sau lưng hai trái thận,
ĐT: Ừ.
BĐ: Mát; như vậy nó như thế nào?
ĐT: Đó, nó nằm y như trong cái mà “Nam Mô A Di Đà Phật,” tui cắt nghĩa hồi nẫy đó.
BĐ: Dạ.
ĐT: Ờ. Cho nên phải nhớ cái đó mà để giảng cho những người kế tiếp người ta bước vô tu; mình phải cắt nghĩa cái nguyên lý của “Nam” thế nào, “Mô” thế nào, “A” thế nào, “Di” thế nào, “Đà” thế nào, “Phật” thế nào; mà chính mình đã hành và phát triển và đạt như vậy. Cho nên chỉ cho những người kế tiếp cái đường lối tu, thực hành, và để họ đạt tới cái chỗ đó.
BĐ: Dạ.
ĐT: Cái chỗ đó là cái chỗ hạnh phúc của nội tâm.
BĐ: Dạ.
ĐT: Ừ. Hết buồn.
BĐ: Dạ. Vậy con xin cảm ơn Thầy.
ĐT: Ừ.
BĐ: Kính thưa Thầy, xin hỏi một câu,
ĐT: Ừ,
BĐ: Con kể câu chuyện của, “Nam Mô A Di Đà Phật;”
ĐT: Ừ,
BĐ: Hôm rồi qua đại hội ở Huê Kỳ đó, con có dịp gặp anh Minh,
ĐT: Ừ,
BĐ: Trong nhóm bộ ba mà Long Minh Châu đó; thì ảnh có nói trước đây ảnh bị đủ thứ bịnh hết,
ĐT: Ừ,
BĐ: Và đến gặp Thầy; Thầy biểu về khai triển cái nguyên ý “Nam Mô A Di Đà Phật,”
ĐT: Ừ;
BĐ: Ảnh đã thực hành, mà ảnh niệm, “Nam” nhiêu đó thôi, một hơi một tiếng chớ không phải là một hơi sáu tiếng; thì chỉ trong vòng một thời gian ngắn mà ảnh bịnh hoạn tiêu trừ; và ảnh mở, ảnh nói mỗi lần mà ảnh niệm “Nam, Mô, A, Di, Đà, Phật” đó cũng như ảnh đi vô cái hư không đó,
ĐT: Ừ;
BĐ: Và ảnh hiểu nghĩa kinh đồ này kia theo chơn giác,
ĐT: Ừ;
BĐ: Chính ảnh nói ra,
ĐT: Ừ;
BĐ: Như vậy ảnh nói trong lúc thiền, tuỳ theo bản thể thích ứng của mỗi người,
ĐT: Ừ;
BĐ: Có thể buông thả lỏng không nghĩ gì hết,
ĐT: Ừ;
BĐ: Hoặc là cứ trì niệm “Nam Mô A Di Đà Phật,”
ĐT: Ừ;
BĐ: Bởi vì trong khi mình thả lỏng đó,
ĐT: Ừ,
BĐ: Mà có nhiều cái hình ảnh này kia việc đời nó còn xâm nhập, thì cứ trì niệm “Nam Mô A Di Đà Phật”
ĐT: Ừ;
BĐ: Chừng nó mở thông rồi thì nó mới định trở lại.
ĐT: Ừ;
BĐ: Thì Thầy có chỉ dẫn gì thêm cho tụi con trong cái điểm đó?
ĐT: Cái đó là đúng, bởi vì anh Minh, khi ảnh gặp tui là ảnh bị một con quỷ nó theo; cái mặt ảnh gớm lắm, hung hăng lắm, nóng nẩy lắm; nhưng mà cái tâm ảnh thích tu; ảnh muốn giải thoát cái đó, không cho nó trì kéo nữa. Ảnh cứ theo tui; tui chỉ khuyên ảnh có bây nhiêu đó thôi: trì niệm,
BĐ: Dạ.
ĐT: Mới là đuổi nó ra được. Sau, ảnh làm được, và ảnh đuổi nó ra hết. Cho nên mặt mày tâm trí của ảnh bây giờ thanh thản vô cùng, và thi thơ của ảnh rất siêu thoát; và ảnh giảng về những cái triết lý rất minh chánh. Cũng nhờ niệm “Nam Mô A Di Đà Phật,” mà nhờ gặp tui ở Houston. Lúc đó tui giảng ở trong vũ trường. À, rồi ổng tới ổng hỏi đủ chuyện hết. Thì tui thấy cái vị theo mà hành hạ ổng nó dữ lắm, tui chỉ chú ý và kêu phải niệm cái đó thì mới thành đạo, còn ngoài cái đó tui không có nói chuyện với anh Minh, bắt anh Minh phải làm cái điều đó. Ảnh tuân theo và ảnh làm được.
BĐ: Dạ;
ĐT: Thành ra bây giờ ảnh chỉ sống một mình thôi; có vợ, nhưng mà vợ đi lấy người khác, ảnh cũng không cần, ảnh chỉ lo tu, và ảnh độ người ta tu.
BĐ: Dạ, kính cảm ơn Thầy.
ĐT: Cho nên, cái “Nam Mô A Di Đà Phật” rất huyền diệu. Quý vị nên niệm chậm chậm như cuốn băng tui đã nói, “Nam, Mô, A…” như tui đã nói. Nó vừa đủ cái chấn động, và để giáo dục Lục Căn Lục trần, để Lục Căn Lục trần có cơ hội đồng học. Chớ mình, từ hồi nào tới giờ mình dậy nó nay một chút, mai một chút về chuyện đời; rồi bây giờ mình kêu chúng nó ào ào ào ào thét rồi nó lung túng đi! Cho nên có nhiều người bị quá khổ cho nên mới dùng cái nguyên lý niệm, “Nam Mô A Di Đà Phật” ào ào, ào ào, ào ào, liên tục, để bỏ tất cả mọi sự việc, cho nó nhanh hơn. Nhưng mà rồi rồi cũng phải lập lại trật tự.
BĐ: Dạ.
ĐT: Anh thấy không?
BĐ: Dạ.
ĐT: Khi mà bình minh rồi cũng phải lập lại trật tự. Cho nên, bắt đầu vậy để ta niệm để chon ó mở đều đặn trong nội thức và Lục Căn Lục Trần có cơ hội đồng học đồng thức, vạn linh có cơ hội đồng học, thì sau này cái từ tâm của chúng ta phát khởi, cái pháp quang của diện mạo nó khai mở rồi, thì cái từ điển ban khai bất cứ chỗ nào cũng được hết, không có mê chấp nữa.
BĐ: Thì như vậy thì trong lúc thiền cũng niệm, “Nam Mô A Di Đà Phật” được?
ĐT: Đó; được. Làm chậm thôi.
BĐ: Dạ.
ĐT: Mà khi mà nó trụ lên trung tim bộ đầu rồi đó, không cần niệm nữa; nhớ thôi. Lúc đó không có cần niệm; nhớ “Nam Mô A Di Đà Phật.” Ngay trung tim bộ đầu mà nó rút rồi đó thì chỉ nhớ thôi. Nó nhanh gấp triệu lần Anh niệm; nhớ nó nhanh hơn; còn niệm là Anh phải nhớ rồi Anh mới niệm, nó phải chậm không? Mà tới lúc mà mình niệm được ngay đỉnh đầu mà mình nhớ, “Nam Mô A Di Đà Phật,” nó nhanh gấp triệu lần.
BĐ: Thưa Thầy, như trường hợp của con đó, mỗi lần con kề răng co lưỡi,
ĐT: Ừ;
BĐ: Niệm thì nó rút dữ lắm;
ĐT: Ừ, đó là chỗ đó, Anh cứ niệm chỗ đó đi.
BĐ: Dạ.
ĐT: Sau này nó quen rồi, nó nhớ rồi. Nó nhớ rồi thì Anh mới thấy rõ cái hào quang của Anh, nó hoà đồng. Cho nên anh Yêm ảnh dùng cái ý niệm chớ không phải kêu người ta mở miệng niệm đâu. Cái ý niệm, niệm, niệm, niệm nhanh nó rút cái đầu ảnh. Khi mà ảnh nhắm con mắt ảnh niệm đó, nó rút, rút, rút rút đi lên, nó nhẹ đó. Là những người tu mà được rút đó thì đi tới chỗ nhớ, nó còn nhanh gấp triệu lần niệm.
BĐ: Dạ.
ĐT: Đó là đi tới chỗ hào quang đó, mở rồi.
BĐ: Dạ, kính cảm ơn Thày.
BĐ: Dạ, kính thưa Thầy con, như lời Thầy đã nói,
ĐT: Ừ;
BĐ: Đã nói là vấn đề Soi Hồn,
ĐT: Ừ;
BĐ: Năm phút, tối đa là, maximum là 15 phút,
ĐT: Ừ;
BĐ: Nhưng mà trong trường hợp của con, con thí nghiệm qua được,
ĐT: Ừ;
BĐ: Con Soi Hồn 5 phút thì con có thể ngồi thiền được một tiếng,
ĐT: Ừ;
BĐ: Mà con Soi Hồn khoảng chừng 15 phút, hay 20 phút, thì con ngồi được một tiếng rưỡi,
ĐT: Ừ;
BĐ: Mà trường hợp con Soi Hồn 30 phút hoặc 45 hoặc 1 tiếng thì con ngồi được hai tiếng; thì như vậy con nên chọn cái nào cho thích ứng với bản thể của con?
ĐT: Chọn cái nào mà phải ngồi thiền được lâu á, cứ việc làm; không sao.
BĐ: Dạ, xin cảm ơn Thầy.
ĐT: Ừ, nhưng mà rốt cuộc là cũng chỉ có 15 phút là đủ rồi, không cần gì phải nhiều; bởi vì người ta tính hết rồi.
BĐ: Dạ, kính thưa Thầy, đêm hôm qua,
ĐT: Ừ;
BĐ: Con ngồi thiền tại đây,
ĐT: Ừ;
BĐ: Và con cũng áp dụng, “Nam Mô A Di Đà Phật” để trụ tâm,
ĐT: Ừ;
BĐ: Niệm chậm châm. Khi vào trạng thái hơi mê hơi tỉnh sao con có trước mặt con là một miếng kiếng,
ĐT: Ừ;
BĐ: Chiếu ngược lại mình, mà trong đó hiện ra, nam có nữ có,
ĐT: Ừ;
BĐ: Mà những người không quen biết,
ĐT: Ừ;
BĐ: Xin Thầy chỉ rõ,
ĐT: Cái đó là Anh bước vào chỗ Minh Cảnh Đài, mà trong đó là vạn linh của Anh nó ứng hiện vậy thôi; nhưng mà Anh không có với quen ai hết đó,
BĐ: Dạ,
ĐT: Không có quen với mặt nào hết. Vạn linh; bởi vì mỗi một bộ phận Anh có 250 vị tỳ kheo, tổng cộng 1250 vị tỳ kheo trong cái cơ tạng, và Anh thấy biết bao nhiêu mặt, mà không quen với ai hết, lạ kỳ vậy, không quen một người nào.
BĐ: Dạ,
ĐT: Nó ở trong mình mình! (cười) rồi sau này Anh mới lắng tai,
BĐ: Dạ,
ĐT: Tới giờ công phu á,
BĐ: Dạ,
ĐT: Niệm đều, lúc đó Anh mới thấy cái đèn bạch lạp sáng lên, cái bàn thờ mình nó có đầy đủ hết, mọi người giậy công phu; thì Anh khỏi cần đồng hồ, lúc đó không cần đồng hồ; dậy là 12 giờ, hay là 1 giờ, trễ lắm là 1 giờ.
BĐ: Xin cảm ơn Thầy.
ĐT: Ừ.
BĐ: Thưa Thầy, (nghe không rõ) … Soi Hồn là để ổn định bộ đầu,
ĐT: Ừ;
BĐ: Từ 5 cho tới 15 phút ổn định bộ đầu,,
ĐT: Dạ;
BĐ: Tức là Thầy đi từ trên xuống dưới là (nghe không rõ)
ĐT: Ừ; trụ,
BĐ: Pháp Luân Thường Chuyển để ổn định ngũ tạng,
ĐT: Ừ,
BĐ: Thì Ông Tư nói là từ 6,
ĐT: Ừ;
BĐ: Sáu cái là được, nhưng mà theo Thầy thấy thì bao nhiêu lần 6 hơi mới đủ,
ĐT: Sáu hơi mà làm cho đúng á là cũng mệt lắm,
BĐ: Dạ,
ĐT: Còn hít vô thở ra chơi 6 cái, thì làm 30 cái cũng như không!
BĐ: Dạ,
ĐT: Bởi vì mình làm 6 cái cho đứng đắn thì nó chạy đều hết trong bản thể mình; lục phủ mà!
BĐ: Như vậy là đủ ổn định rồi;
ĐT: Đủ ổn định lục phủ rồi! À; rồi chị mới ngồi thiền, “Biển cho lặng minh châu mới phát” à! Lúc đó ngồi thiến, dỗ ngủ, nó đi ra.
BĐ: Nhưng mà hôm điển xuống hôm đại hội kỳ rồi thì Ông Tư nói đó, “Làm càng nhiều càng tốt; phải làm cho nhiều đi, các bạn ơi!”
ĐT: Không, làm xâu là làm nhiều cái Pháp Luân nó chạy nhiều đó, làm là làm nhiều về Chiếu Minh đó,
BĐ: Dạ,
ĐT: Ừ. Chớ còn làm cái Pháp Luân đó, đúng lực lượng là chỉ có 6 cái thôi!
BĐ: Dạ. Rồi Thầy nói ở tầng dưới này nó chậm lắm, thì như vậy là Thiền Định,
ĐT: Có Chiếu Minh, mình có Chiếu Minh;
BĐ: Khoảng bao lâu nó mới ổn định được? Nghĩa là trong cái thời gian mình thiền đó,
ĐT: Ừ;
BĐ: Thì 15 phút;
ĐT: Ừ;
BĐ: Sáu hơi thở,
ĐT: Ừ;
BĐ: Và ngồi khoảng bao lâu thì ổn định được tất cả để,
ĐT: Ngồi càng lâu càng tốt. Có nhiều người ngồi luôn một hơi là tới sáng mà người ta thấy có 15 phút hà! Cảm thấy có 15 phút, mà người ta thấy trời sáng rồi. Cái người đó là nhẹ rồi đó.
BĐ: Trong cuộc sống hàng ngày, con có phát tâm từ bi để hồi hướng cho tất cả linh hồn được siêu thoát,
ĐT: Ừ;
BĐ: Như con, con đọc Chú Vãng Sanh đó, có, có hiệu lực không Thầy?
ĐT: Cũng không có hiệu lực gì. Con phải ráng cố gắng tu;
BĐ: Dạ,
ĐT: Và cái tầm điển hào quang của mình nó phát ra, nó hoà hợp với tầm điển hào quang của nhiều vị chơn tu; rồi ở bề trên mới nắm cái đó sử dụng để hoá độ quần sanh.
BĐ: Dạ,
ĐT: Cho nên mọi người cố gắng hướng thượng tu đi, thì bề trên sẽ đem cái thanh điển của mình, cái từ tâm mình, bố thí cho cộng đồng mới được.
BĐ: Dạ,
ĐT: Ở cõi thiêng liêng người ta cũng khao khát về tu; và những vị bên kia đi thuyết giảng mà không có hào quang của cộng đồng tu học hộ độ đó, thì người ta thuyết giảng không có thuyết phục được ai.
BĐ: Dạ,
ĐT: Cho nên cái cõi thiêng liêng họ cần tu lắm;
BĐ: Dạ,
ĐT: Chớ không phải là bên thiêng liêng là tu rồi đâu! Thiêng liêng bơ vơ lắm!
BĐ: Dạ,
ĐT: Mình có cái xác ấm no này và có cơ hội tu là họ thấy họ thèm lắm.
BĐ: Dạ,
ĐT: Cho nên khi ai mà bị nhập xác rồi, không bao giờ họ đi ra.
BĐ: Dạ. Rồi còn cái trường hợp mà con, con, mỗi đêm con công phu mà con chuột đó, khi mà con công phu nó ra nó lại nó ủi ủi, nó chà chà cái chân con,
ĐT: Ừ;
BĐ: Khi đó là con ngạc nhiên, con nói, “Ủa, sao lạ? Đang ngồi thiền mà lại có cái gì cà cà nhột nhột, kỳ quá?” Con mới nhớ rằng “À, không chừng nó là con chuột;” cái con mới mở mắt thôi, chớ không có cử động.
ĐT: Ừ.
BĐ: Thì con chuột nó chạy ra một bên, cái nó kêu, nó la lên; cái con tưởng hai con nó cắn lộn.
ĐT: Ừ.
BĐ: Cái, khi con thiền xong thì con đuổi, con đuổi, con dí nó vô trong nhà bếp ở, xong tới cuối cùng con lùa nó, lấy tay lùa nó vô và dặn nó,
ĐT: Ừ,
BĐ: “Ở trong này, đừng có ra! Nếu mà muốn coi con thiền định thì mỗi tối cứ ra;” con, con không giết nó.
ĐT: Ừ.
BĐ: Tới khuya con lùa nó xong vô ở trong cái phòng giặt, rồi cái khuya đó thì con thiền xong con đi ngủ; thì sang dậy, con thấy con chuột nó chết, ngay cái chỗ con thiền;
ĐT: Ừ.
BĐ: Như caí hiện tượng đó có, có hại không Thầy?
ĐT: Tự nhiên nó chết à?
BĐ: Dạ,
ĐT: Không có bị thương, bị gì hết?
BĐ: Dạ không. Mà khi nó chết đó, thì nó ra chỗ con ngồi đó; con ngồi thiền thì trước bàn Phật,
ĐT: Ừ,
BĐ: Thì nó ra đó nó chết,
ĐT: Ừ,
BĐ: Thì hai cái chân của nó, con quan sát rất kỹ, hai chân nó sau là nó thẳng,
ĐT: Ừ,
BĐ: Còn hai cái chân trước đó, nó chắp nó ôm nó chắp cũng như mình, mình chắp tay mình xá vầy.
ĐT: Nó được cứu độ bởi từ điển của con rồi!
BĐ: Dạ; rồi con thấy vậy đó, con nói, “Thôi được, nếu mà có cái duyên lành mà cái ngày mà lâm chung biết được Ngôi Tam Bảo hoặc Phật Pháp như vậy là quý lắm!”
ĐT: Ừ,
BĐ: “Để con thay đồ, súc miệng, thay đồ xong con sẽ đọc Chú Vãng Sanh cho được siêu thoát.”
ĐT: Ừ,
BĐ: Và con lấy cái xác con chuột đó con đem chôn.
ĐT: Ừ. Như vậy tốt. Thì nó được, nó được tiến hoá rồi.
BĐ: Dạ, như vậy là tốt hả Thầy?
ĐT: Ừ, tốt; không có sao.
BĐ: Dạ,
ĐT: Mình lấy cái từ điển mình độ cho nó.
BĐ: Dạ. Vậy con xin cảm ơn Thầy.
ĐT: Bởi vì con chuột là trước kia nó ác ôn lắm, bây giờ nó phải ăn năn.
BĐ: Dạ,
ĐT: Nhiều con chuột tu.
BĐ: Dạ,
ĐT: Ban đêm mình thấy trên đầu nó có cái đốm sáng, chớp cũng như đèn măng sông, nhưng toàn là những con chuột tu đó;
BĐ: Dạ,
ĐT: Không nên giết nó,
BĐ: Dạ, con không giết; con khuyên nó, con nói, “Nếu sau này đó,”
ĐT: Ngay trên trán nó có cái điểm sang đó, đó là mấy con chuột tu đó.
BĐ: Dạ. Con khuyên nó,
ĐT: Ừ,
BĐ: “Nếu sau này có tái sanh về nơi nào hoặc thế giới cao hơn thì ráng cố gắng để tìm con đường Phật pháp để tu tiến hoá.”
ĐT: Ừ; vậy cái đó tốt.
BĐ: Dạ, con xin cảm ơn Thầy.
ĐT: Cho nên người ta nói, “Tận độ chúng sanh;” không phải người ta; cọng cỏ mình còn độ mà; thấy không?
BĐ: Dạ,
ĐT: Cái bông mình còn độ. Cho nên mình phải giữ được cái thức thanh tịnh mới kêu bằng “Tận độ chúng sanh.” À. Nếu con thiếu thanh tịnh, con thấy con chuột chết đi, la làng lên; phải không? Mình hiểu nó có hồn như mình; nhưng mà trong lúc nó đi, được cứu rỗi bởi cái từ điển mình đang thiền đưa nó đi; đó, thì nó sẽ được tiến hoá theo cái đại nguyện của chính nó. Nhiều người ở thế gian thấy rồi đập chết rồi này kia kia nọ; rốt cuộc đau lòng; làm chuyện đau lòng cho mình để làm gì, phải không?
BĐ: Thưa Thầy, con có một câu hỏi xin hỏi Thầy,
ĐT: Ừ,
BĐ: Là, cái trạng thái con có một cái thắc mắc là trong lúc mà thiền định đó,
ĐT: Ừ,
BĐ: Có đêm á thì con ngồi, lúc mà Soi Hồn xong, Pháp Luân xong rồi đến Thiền Định, định thần, thì có đêm con ngồi rất là yên; rồi có đêm con ngồi nó giống như là nó mê muốn ngủ,
ĐT: Ừ,
BĐ: Cái đầu nó cứ gật xuống,
ĐT: Ừ,
BĐ: Con cố gắng con thức để ấy nó lên, một hồi lâu lâu nữa nó gật xuống nữa; như vậy
ĐT: Cái đó là con thiếu ngủ rồi.
BĐ: Dạ,
ĐT: Nằm ngủ đàng hoàng rồi ngồi dậy ngồi thiền. Không nên làm vậy.
BĐ: Dạ,
ĐT: Làm vậy nó hại sức khoẻ. Ngủ đàng hoàng,
BĐ: Dạ,
ĐT: Dậy thiền; không sao hết. Thấy không? Trong cái cơ thể nó thiếu, nó thiếu sức khoẻ.
BĐ: Như theo Thầy nói, như vậy thì thường thường mình phải ngủ bao nhiêu tiếng để mà,
ĐT: Thường thường tuổi trẻ ít nhứt phải mất 8 tiếng đồng hồ.
BĐ: Tám tiếng? Dạ. Cảm ơn Thầy.
BĐ: Thưa Thầy, cái câu này con xin hỏi Thầy, nhưng mà nó cũng không ngoài cái ý về phần thiêng liêng.
ĐT: Ừ,
BĐ: Khi con được tin Thầy qua đây,
ĐT: Ừ,
BĐ: Thì con có ý nghĩ là, “Phật tiên giáng lâm xuống phàm, “
ĐT: Ừ,
BĐ: “Nhập xác phàm nghĩa là trở về cái hài nhi của đứa nhỏ, “
ĐT: Ừ,
BĐ: “…thì phải qua cái bánh xe của luân hồi hay không?”
ĐT: Ừ,
BĐ: Thì con chỉ nghĩ như vậy; tự nhiên tối con nằm chiêm bao con thấy, con vừa thiền xong thì con thấy là cái vị đó, người đàn bà, mà xưng là ở tại Sydney này,
ĐT: Ừ,
BĐ: Khi mà biết được cái thắc mắc của con,
ĐT: Ừ,
BĐ: Họ mới nói là, “Chị biết được cái thắc mắc của Em. “
ĐT: Ừ,
BĐ: “… Thì Ông Tám á, thì còn lâu ngày mới qua, thì thay vì tiện dịp chị có thể trả lời cho Em biết.”
ĐT: Ừ,
BĐ: “… thì những cái mà Em thắc mắc, thì Em muốn hỏi, thì chị cũng có thể trả lời cho Em.”
ĐT: Ừ,
BĐ: “…. Thì, cái thắc mắc của Em đó, “
ĐT: Ừ,
BĐ: “… thì bất cứ giới tiên phật nào “
ĐT: Ừ,
BĐ: “… nghĩa là, giáng lâm xuống phàm như Thầy, chuyển qua cái bánh xe luân hồi đi vào.”
ĐT: Ừ,
BĐ: Thì, thưa Thầy, cái chị đó nói như vầy, mà chị đó nói chị ấy tu ở tại Sydney này,
ĐT: Ừ,
BĐ: Dạ; rồi chị ấy hỏi con còn thắc mắc gì nữa không, con cảm ơn chị ấy, rồi chị ấy từ giã ra đi. Thì …
ĐT: Cho nên, tất cả thiếu gì tiên phật xuống thế gian, qua con thú, luân hồi làm con thú, rồi lập hạnh hy sinh cứu độ quần sanh, làm cây cỏ, làm đủ thứ, vạn linh, tiến lên con người; rồi mới trở về đó, mới đạt được đại thanh tịnh. Cho nên chị đó nói đúng: Tất cả là tiên gia ngồi đây; bây giờ con ma dòm thấy cũng là tiên thôi; giáng lâm xuống thế gian phải qua nhiều cảnh thử thách, nhồi quả mới xây dựng được cái dũng chí tiến hoá. Rất đúng chơn lý! Phải qua!
BĐ: Dạ,
ĐT: Còn những người mà trực tiếp đã được đi qua, thì cũng phải qua được nhiều lần rồi mới tiến lên tới chỗ đó.
BĐ: Dạ,
ĐT: Thoát lên chỗ đó; rồi mới trở lại lãnh nhiệm vụ, cũng là ở trong thể xác, cũng là trong luật Luân Hồi: trụ trong thể xác nào là theo luật luân hồi đó thôi.
BĐ: Dạ,
ĐT: Mà luân hồi tiến hoá theo trình độ. Con phải nghe chữ “Luân Hồi:” Luân hồi ở thánh giới, luân hồi ở Thần giới, luân hồi ở Phật giới, luân hồi ở Nhân Sanh, luân hồi ở con thú! Trình độ không mua không bán, phải luân hồi ở trình độ đó, đúng theo đại nguyện của người.
BĐ: Dạ,
ĐT: Cũng như kỳ này con tu con phát đại nguyện cứu độ chúng sanh,
BĐ: Dạ,
ĐT: Thì kỳ tới con phải luân hồi về cái trình độ đó, và con đi làm phước;
BĐ: Dạ,
ĐT: Không bỏ được;
BĐ: Dạ,
ĐT: Mình muốn mà!
BĐ: Dạ,
ĐT: Mình muốn là mình phải làm.
BĐ: Dạ,
ĐT: Cho nên, đọc cái “Luân Hồi Du Ký” đó, con thấy rõ là, “Luân hồi theo trình độ ý muốn của chúng sanh;”
BĐ: Dạ,
ĐT: Chớ không phải ông trời bắt mình luân hồi!
BĐ: Dạ,
ĐT: Phải hiểu chỗ này nữa.
BĐ: Dạ,
BĐ: Mô Phật! Bạch Thầy, sao ban đêm con thiền thì, lúc trước con thiền thì lúc nào con cũng không có mê,
ĐT: Ừ,
BĐ: Sau này con mê hoài.
ĐT: Ừ,
BĐ: Con mê tới sáng, Thầy!
ĐT: Tốt; nhẹ rồi đó. Làm nữa. Mê rồi mới dẹp được trần tâm.
BĐ: Mô Phật!
ĐT: Mà dẹp được trần tâm thì mới thức tiên giới, phật giới. Hiểu chưa?
BĐ: Mô Phật!
ĐT: À. Không qua cái chỗ đó thì không vượt lên được! Cho nên người ta còn khuyên mình dỗ ngủ cơ mà!
BĐ: Mô Phật! Bạch Thầy, sao con, con ngồi từ 12 giờ trưa tới 1 giờ, sao con thấy ánh sáng ban ngày khác,
ĐT: Ừ,
BĐ: Mà ánh sáng trong con mắt con khác?
ĐT: Khác xa lắm! Ánh sáng thật với ánh sáng giả, khác!
BĐ: Mô Phật, con đội ơn Thầy!
ĐT: Sáng, mà sáng thanh nó nhẹ tâm hồn. Mà ánh sáng mà mở mắt đó, nó nặng lắm! Nó khác.
BĐ: Con xin bạch Thầy về riêng cá nhân con đó,
ĐT: Ừ,
BĐ: Thì con đã nhận được nhiều sự nhiệm mầu.
ĐT: Ừ,
BĐ: Mà hôm nay thì con được diện kiến Thầy,
ĐT: Ừ,
BĐ: Vậy con xin Thầy giải đáp cho con,
ĐT: Ừ,
BĐ: Thưa Thầy, thì con bịnh nặng,
ĐT: Ừ,
BĐ: Nặng lắm,
ĐT: Ừ,
BĐ: Con nặng, bị suyễn nặng lắm Thầy,
ĐT: Ừ,
BĐ: Thì con được Phật Bà,
ĐT: Ừ,
BĐ: Hiện ra giữa ban ngày vậy đó,
ĐT: Ừ,
BĐ: Cứu tử con,
ĐT: Ừ,
BĐ: Và từ đó thì cũng hướng dẫn cho con, mỗi lần mà con tu tập,
ĐT: Ừ,
BĐ: Như cái pháp thiền này thì con cũng mới học được vài tháng nay hà Thầy.
ĐT: Ừ,
BĐ: Thì trong mấy tháng nay á thì có hai lần thì con được điển của Mẹ về,
ĐT: Ừ,
BĐ: Mẹ chỉ bảo,
ĐT: Ừ,
BĐ: Như bữa hôm, bữa trước ở thiền đường của chị Tranh đó,
ĐT: Ừ,
BĐ: Thì con cũng xin Thầy giải thích giùm cho con,
ĐT: Ừ,
BĐ: Cái điều đó có thật hay không?
ĐT: Cái đó là cái sự bên trên khuyến khích, mình có cái căn tu, thì ở trên người ta hướng độ; thì cái đó cũng nằm ở trong cái cửu huyền thất tổ hướng về Đức Phật Bà mà chuyển tiếp qua cơ thể. Cho nên, mình phải lấy cái đó và xử dụng cái quyền năng tu học của chính mình để tiến tới và làm cho cửu huyền thất tổ an vui và cứu độ chúng sanh ở tương lai. Nó cũng liên hệ về Phật Giới đó, chớ không phải tà giới.
BĐ: Dạ.
ĐT: Thì phải giữ tâm lo tu, phải thực hành, và phải phát đại nguyện cứu độ chúng sanh, nó mới đúng.
BĐ: Dạ. Thưa Thầy con cũng nhớ rõ là hôm Mẹ về ở thiền đường đó thì,
ĐT: Ừ,
BĐ: Thì mấy bạn đạo cũng hỏi thăm đó,
ĐT: Ừ,
BĐ: Hỏi, “Làm sao mà tâm được tịnh?”
ĐT: Ừ.
BĐ: Vì khi con ngồi mà tâm động loạn nghĩ lung tung,
ĐT: Ừ,
BĐ: Thì Mẹ chỉ dậy là chỉ có niệm mấy chữ thôi, “Nam Mô A Di Đà Phật,”
ĐT: “Nam Mô A Di Đà Phật,”
BĐ: Là tâm con thanh tịnh.
ĐT: Đó.
BĐ: Như vậy thì điều đó nó phù hợp với Thầy.
ĐT: Đúng lắm. Cái đó đúng. Bởi vì luồng điển nó liên hệ với cửu huyền thất tổ mình, là ông bà cha mẹ đã theo đạo Phật, thì bên trên Đức Quan Âm chuyển độ, thì cũng đi một diềng mối khai triển về tâm linh mà thôi. Cho nên ngày nay ngộ được cái pháp này, thực hành đi tới.
BĐ: Dạ.
ĐT: Rồi chuyển kiếp bất cứ lúc nào, và chúng ta sẽ có nhiệm vụ làm việc nhiều hơn, mà không ngán,
BĐ: Dạ. Dạ thưa Thầy,
ĐT: Không chán ngán nữa. Đi tới mãi mãi.
BĐ: Dạ thưa Thầy, khi trong thiền thì con thấy là có những cái lúc mình nói,
ĐT: Ừ,
BĐ: Nhưng mà giống như là cái điển bên trên nói đó,
ĐT: Ừ,
BĐ: Chỉ dậy cho mình đó Thầy,
ĐT: Ừ,
BĐ: Chớ không phải là tự, tự mình nói được những điều đó.
ĐT: Ừ. Nhưng mà một thời gian thì phải tự chủ mới được.
BĐ: Dạ.
ĐT: Phải tự chủ, để cho cái phần hồn mình trở về cái nguyên linh sẵn có.
BĐ: Dạ.
ĐT: Còn cái kia mà nếu cho nói hoài, thét rồi cũng đi làm thầy thôi!
BĐ: Dạ.
ĐT: Cũng như, tui có một cuốn băng, một vị ở bên Cali cũng làm thầy mách bảo cho chúng sanh rất nhiều, và cứu độ nhiều gia đình. Nhưng mà ngày hôm nay người không muốn làm nữa, muốn xin tách ra; tui nói, “Không được; bởi vì đó là nhiệm vụ của mình; trước kia mình muốn cứu độ chúng sanh, và muốn bề trên giúp đỡ, thì bây giờ mình phải thực hiện kỳ được để đi tới cái chỗ giải thoát, và biết cái Pháp rồi, lo tu; trong tâm mình tu chớ không nghĩ làm tiền người ta.” Có nhiều người bên đó muốn làm tiền người ta.
BĐ: Dạ.
ĐT: Nhưng mà cô này là rầm, mùng một mới xuống độ chúng sanh mà thôi, không có làm tiền; thì mọi người rất kính nể. Và mọi người tới đó học, nghe, rồi sự cứu độ của cô, cô cũng chuyển qua học bên Vô Vi để thực hành về Pháp Lý, nó đúng đắn hơn.
BĐ: Dạ.
ĐT: Rồi chính cô ấy cũng muốn trở về đây tu; tui nói, “Không được; bởi cái nhiệm vụ nó đã có rồi, không có thay đổi được!” ”
BĐ: Dạ.
ĐT: Cho nên, ráng tu để tự chủ, và mình trở về thực sự dấn thân và cứu độ chúng sanh. Có căn tu nên làm; há?
BĐ: Dạ thưa Thầy, khi con ở Việt Nam đó thì Mẹ về giáng lâm đó,
ĐT: Ừ,
BĐ: Thì Mẹ có nói là tiền kiếp của con đó, là con của Mẹ.
ĐT: Ừ,
BĐ: Thì con không biết là có đúng hay không: và Mẹ cho phép là được trị bịnh.
ĐT: Ừ,
BĐ: Con có thể trị được tất cả các bịnh,
BĐ: Dạ.
ĐT: Cho chúng sanh.
ĐT: Ừ,
BĐ: Mà thưa Thầy, con chưa làm được cái đại nguyện đó.
ĐT: Ừ,
BĐ: Con sẽ có khả năng làm?
ĐT: Khi mà làm thì người ta phải ứng cho mình; cũng như ở bên kia người ta làm thầy. Như chị kia, chị ấy làm thầy; chị ấy trị bịnh cho người ta hết bịnh, mà chị ấy bịnh hoài; chị bịnh lắm; chị ấy bịnh ghê lắm! Mà tới khi mà xuất ra khỏi xác rồi là chị ấy ngã, rã cả con người. Mà chị ấy trị hay lắm;
BĐ: Dạ.
ĐT: Nhờ điển bên trên trị.
BĐ: Dạ.
ĐT: Cái đó ở đây, ở Việt Nam, có nhiều lắm rồi.
BĐ: Dạ.
ĐT: Nhiều bạn đạo Vô Vi, cũng như anh Ba ở Gò Vấp, cũng vậy; ảnh tu nửa chừng rồi ảnh cũng chấp nhận cái đó; ảnh ra ảnh cất một cái cốc; ảnh chỉ cho một ly nước uống thôi, không có thuốc men nhiều; cho một ly nước uống hết bịnh!
BĐ: Dạ.
ĐT: Nhưng mà rốt cuộc ảnh bịnh; trong mình ảnh bị ho lao.
BĐ: Dạ.
ĐT: Ảnh cũng nói đạo dữ lắm, nhưng rốt cuộc ảnh bị bệnh ho lao.
BĐ: (nghe không rõ) người đó rất là cao,
ĐT: Ừ,
BĐ: Thì dùng cái phương pháp thiền này để khôi phục lại cái, cái tinh khí thần của cơ thể để khỏi bịnh; được không Thầy?
ĐT: Thì ảnh không làm, bởi vì ảnh đi qua bên đó rồi, lỡ thỉnh những vị đó, vị đó làm việc cả ngày cả đêm, ảnh đâu có thì giờ mà ảnh thiền!
BĐ: Dạ.
ĐT: Là ảnh bị mang cái bịnh lao là vậy đó. Nói hoài trong đầu óc ảnh đó; nói trong đầu óc; điều khiển ảnh.
BĐ: Dạ.
ĐT: Thì ảnh bị; không ngủ được; nó nám phổi, nó đi tới lao.
BĐ: Dạ.
ĐT: Còn cái này mình có cái pháp tự chủ; mình cảm ơn Bề Trên là, “Con sẽ thực hành. “ Cương quyết; và mình nói sao là làm vậy. Mình nói lôi thôi họ cũng vật mình, vì đã chọn xác mình rồi. Hiểu chỗ đó không?
BĐ: Dạ. Kính thưa Thầy, con có một cái này cũng lâu quá rồi,
ĐT: Ừ,
BĐ: Nhưng mà cái này cũng là một cái kinh nghiệm, và chắc có lẽ con cũng, cái này con thấy con lỗi.
ĐT: Ừ,
BĐ: Khi con thiền 6 tháng, lỗ mũi con nó sổ mũi dữ lắm,
ĐT: Ừ,
BĐ: Con mới than rằng,
ĐT: Ừ,
BĐ: Con nói, “Trời ơi! Lỗ mũi sổ như vầy làm sao mà thiền nổi?”
ĐT: Ừ,
BĐ: “Phải làm sao cho nó hết cái lỗ mũi này mới được!”
ĐT: Ừ,
BĐ: Mình chỉ than,
ĐT: Ừ,
BĐ: Trong cái tư tưởng mình vậy. Cái, tối lại con nằm con thấy một người cũng mập mạp cũng như Thầy,
ĐT: Ừ,
BĐ: Măc đồ cũng lèng xèng lắm,
ĐT: Ừ,
BĐ: Người ta mới xuống người ta mới nói, “Cái bịnh xổ mũi không khó gì hết đó! Bây giờ anh chỉ cần về lấy cái gốc đậu xanh, một nửa Anh xao cho vàng,”
ĐT: Ừ,
BĐ: Một nửa Anh để vậy Anh rửa rồi Anh nấu nước cho Anh uống, nó hết à!”
ĐT: Ừ,
BĐ: Cái, nghe như vậy đó thì con thấy trong lòng con nửa muốn nửa không, nhưng mà con nghĩ lại, nếu mà mình đang tu cái pháp Thầy “Tự tu tự tiến,”
ĐT: Ừ,
BĐ: Như vậy là nhờ ơn, thì khi mà nhờ ơn, mình tu như vậy đó, thì con thấy về thiêng liêng nó khó khăn quá.
ĐT: Ừ,
BĐ: Con sợ vậy mà con từ đó tới sau con không giám ao ước mà con gì hết, con chỉ cúi đầu, mà con cũng không giám thực hiện cái đó luôn.
ĐT: Ừ,
BĐ: Và con thấy vậy con không giám nhắc nhở tới cái đó nữa.
ĐT: Ừ. Bây giờ còn xổ mũi, hết?
BĐ: Dạ thưa Thầy còn, mà ít. Nhưng mà cái đó con bây giờ con không phàn nàn, bất cứ cái gì con
ĐT: Ừ, lần lần, lần lần nó sẽ hết. Làm Pháp Luân nhiều. Cái Pháp Luân nó lọc trong cái khối óc, thét nó cũng hết à.
BĐ: Dạ.
ĐT: Cái dương điển nhiều.
BĐ: Dạ.
ĐT: Mình làm Pháp Luân đây là cái dương điển nó sẽ vun bồi cái dương điển càng ngày càng nhiều,
BĐ: Dạ.
ĐT: Thì nó sẽ hết luôn.
BĐ: Dạ.
ĐT: Còn ở bên kia, mình nhờ đỡ họ, rồi phải làm; mà mình không làm không được. Khi mà mình phát đại nguyện là phải làm, làm thầy á,
BĐ: Dạ.
ĐT: Là kẹt luôn.
BĐ: Dạ. Vì chỗ đó mà con thấy,
ĐT: Nhiều người bị đó! Tu nửa chừng đi làm thầy là bị hết chọi đó!
BĐ: Dạ.
ĐT: Bịnh; bởi vì ngày đêm người ta tới người ta kiếm mình đó.
BĐ: Dạ.
ĐT: Chịu không nổi. Mà đâu có được ăn! Ăn một xu là vật liền!
BĐ: Dạ.
ĐT: Thành ra sanh bịnh.
BĐ: (Nghe không rõ) … có hại không? Trường hợp mình nhờ cái Ơn Trên hoặc là Điển Trên mà để mình đi trị bịnh đó, cái điều đó nó có hại cho ...
ĐT: Không; bây giờ mình tu pháp này là vun bồi cái dương điển của mình;
BĐ: Dạ.
ĐT: Âm dương tương hội quy nhứt rồi thì cái thần lực mình nó mạnh lắm, cái hào quang mình nó mạnh lắm.
BĐ: Dạ.
ĐT: Thì mình cũng có thể độ người ta trị cái tâm bịnh; tâm bịnh nó giải quyết được thì thân bịnh nó hết.
BĐ: Dạ.
ĐT: Chớ nhiều người, hay thì hay vậy đó, trị thân bịnh, nhưng mà tâm bịnh độ không được, thì bữa sau nó cũng tái phát à!
BĐ: Dạ.
ĐT: Thì nó kiếm ông thầy hoài; ông thầy mệt quá.
BĐ: Dạ.
ĐT: Ông thầy bịnh luôn.
BĐ: Dạ.
ĐT: Phải không?
BĐ: Dạ.
ĐT: Tu không được!
BĐ: Dạ.
ĐT: Thấy không? Còn cái này là mình tu cho mình được, rồi mình sẽ chỉ đường,
BĐ: Dạ.
ĐT: Cho họ đi với mình.
BĐ: Dạ.
ĐT: Thấy không?
BĐ: Dạ.
ĐT: Mình cứu trọn hơn.
BĐ: Dạ.
ĐT: Còn cái kia, cứu một chút thôi.
BĐ: Dạ.
ĐT: Và bữa sau tới.
BĐ: Dạ.
ĐT: Bây giờ như chị này, đi ra cứu thì bề trên người ta chuyển liền à! Chuyển liền, rồi cho uống nước lạnh đâu hết đó; hết đó rốt cuộc rồi bà ấy bịnh.
BĐ: Dạ;
ĐT: Tới khi người ta không có trị được nữa.
BĐ: Dạ.
ĐT: Phải hy sinh! Bởi vì ở trên kia người ta nói , “Chết đi, không sao.“
BĐ: Dạ.
ĐT: Thì mình cứ chờ chết thôi; mà làm việc hoài.
BĐ: Dạ.
BĐ: (Nghe không rõ) … Rồi cái trường hợp mà những cái, cái, cái xác mà về đó Thầy,
ĐT: Ừ,
BĐ: Cái đó là cũng,
ĐT: Cái đó là cái duyên của nó,
BĐ: Dạ.
ĐT: Cái duyên của mỗi gia can, của cửu huyền thất tổ của nó.
BĐ: Dạ.
ĐT: Học về cái môn đó, nó chuyển về đó.
BĐ: Dạ. Thành ra như cái phần hồn á, về nhập xác đó, thường thường đó là có, có thật không Thầy?
ĐT: Có chớ! Nó về nó kể đầy đủ hết, đâu có thiếu cái gì.
BĐ: Rồi như, trường hợp như cái, con, con, nhiều khi con thanh tịnh mà con nguyện; nguyện rồi cái, cái, linh cảm. Cái có một lần con nguyện, “Nam Mô Đức Tôn Dương Sư” đó; con, con kêu, con nguyện như vậy đó,
ĐT: Ừ,
BĐ: Rồi cái, như cái trường hợp đó, có linh cảm không Thầy?
ĐT: Không, không, không, không, không nên kêu; biết thì bên trên người ta biết hết đó; mình động là người ta biết; nhưng mình làm cho cái tánh ra ỷ lại; là không có chịu xuất ra.
BĐ: Dạ.
ĐT: Còn ở đây, mình tu là mình trình diện,
BĐ: Dạ.
ĐT: Nó gian khổ hơn người cầu nguyện; gian khổ gấp triệu lần người cầu nguyện!
BĐ: Dạ.
ĐT: Bởi vì, muốn đi tới đó là biết bao nhiêu khảo đảo ở cõi trên.
BĐ: Dạ.
ĐT: Quỷ đánh, ma phá; nhưng mà ta vẫn đi.
BĐ: Dạ.
ĐT: Thì cái dũng chí nó mạnh lắm.
BĐ: Dạ.
ĐT: Không sợ nữa.
BĐ: Dạ.
ĐT: Thấy không?
BĐ: Dạ.
ĐT: Thì lúc đó mới thật sự cứu độ chúng sanh.
BĐ: Dạ.
ĐT: Mình thấy rõ mình cứu được;
BĐ: Dạ. Thành ra từ đây trở về sau không có cần cầu nguyện để có sự,
ĐT: Bây giờ Con chỉ lo sửa mình để cứu độ quần sanh, thì bề trên người ta sẽ chứng cho mình.
BĐ: Dạ.
ĐT: Mà phải đảnh lễ Phật.
BĐ: Dạ.
ĐT: Phải xuất ra đảnh lễ Phật.
BĐ: Dạ.
ĐT: Cái đó khổ hơn những người tu thường.
BĐ: Dạ.
ĐT: Thực sự khổ hạnh.
BĐ: Dạ.
ĐT: Không phải dễ gì xuất; nhưng mà mình xuất được là khổ lắm.
BĐ: Dạ.
ĐT: Lập lại quân bình mới xuất được.
BĐ: Dạ. Vậy con xin cảm ơn Thầy.
ĐT: Ừ.
BĐ: Nam Mô A Di Đà Phật.
ĐT: Ừ.
BĐ: Vì thời giờ cũng eo hẹp nên xin các bạn đạo cho tui hai câu hỏi.
ĐT: Ừ,
BĐ: Câu hỏi thứ nhứt,
ĐT: Ừ,
BĐ: À, xin Thầy sác nhận giùm, là vì đây là cũng lần đầu tiên con gặp Thầy,
ĐT: Ừ,
BĐ: Trên vấn đề qua ấn chứng, thành ra con muốn phối kiểm lại coi có đúng hay không,
ĐT: Ừ,
BĐ: Quan Thánh Đế, kỳ được Thầy chứng kiếng Vô Vi ,
ĐT: Ừ,
BĐ: Con ra tới phi trường, con cũng có nhắc Thầy; vì, nói thật với Thầy, là vì con cũng chưa tin về vấn đề này lắm. Thì con được có những ấn chứng ngay sau đó, thì Thầy cho biết,
ĐT: Ừ,
BĐ: Con lập lại câu hỏi cho rõ ràng, là Thầy cho biết Bề Trên, ở bên trên đó, xác thân của Thầy có phải là nhỏ đối với Quan Thánh Đế hay không; bởi vì con thấy qua Quan Thánh Đế lớn gấp rưỡi Thầy.
ĐT: Ừ,
BĐ: Và Thầy mặc đồ trắng; còn Quan Thánh Đế mặc đồ mầu nâu, và có áo mão cân đai. Thì con cũng không biết ai, thì được biết có Thầy và Quan Thánh Đế. Thầy đi trước và Thầy mặc đồ trắng; con cũng không hiểu Thầy có mặc đồ trắng hay không?
ĐT: Ừ,
BĐ: Xin Thầy sác nhận cái ấn chứng có đúng hay không?
ĐT: Ừ.
BĐ: Cái thứ hai, câu hỏi thứ hai, là vì như các bạn đạo đã trình bầy là thấy mâu ni châu hay là thấy những cái ấn chứng từ từ diễn tiến; nhưng mà không hiểu tại sao, con có đúng hay không, hay là ở tiềm thức mà con thấy?
ĐT: Ừ.
BĐ: Là vì con xuất hồn một cách dễ dàng.
ĐT: Ừ.
BĐ: Qua những lần con đi áp dụng theo ba phương pháp.
ĐT: Ừ.
BĐ: Dạ, thưa Thầy, là sau độ chỉ có vài tháng thôi,
ĐT: Ừ.
BĐ: Là con thấy được cảnh bên trên,
ĐT: Ừ.
BĐ: Và con được vận dụng ngay.
ĐT: Ừ.
BĐ: Khi mà con bước vào trong cái thiên đình đó,
ĐT: Ừ.
BĐ: Thì bị cửa đóng lại;
ĐT: Ừ.
BĐ: Và con cũng thắc mắc, “Ủa, tại sao không cho con vô?”
ĐT: Ừ.
BĐ: Thì con vừa thắc mắc trong tư tưởng thì ở phía trong vọng ra cho biết là con phải về học lại hai bài
ĐT: Ừ.
BĐ: Là trường chay, diệt dục.
ĐT: Ừ.
BĐ: Con thấy, rồi con bị trở về.
ĐT: Ừ.
BĐ: Thì con; đúng ra là có hai câu hỏi. Xin câu hỏi thứ ba, là, không hiểu về vấn đề ấn chứng như thế nào, thì khi con niệm bắng ý niệm, “Nam Mô A Di Đà Phật,” và khi con định thần thì thôi, khi mà con bị sao lãng về chuyện đời suy nghĩ, thì đột nhiên người nó rung lên một cái,
ĐT: Ừ.
BĐ: Rồi con mới hiểu là con đang suy nghĩ đang lúc thiền định thành ra con niệm “Nam Mô A Di Đà Phật,” thì trở lại.
ĐT: Ừ.
BĐ: Xin Thầy cho biết ba câu,
ĐT: Cho nên, khi mà Anh thấy tui nó nhẹ nhõm và ông kia lớn hơn, là ổng có nhiệm vụ, ổng có nhiệm vụ tuần cửa trời, oai vệ ghê lắm; mà chính ổng là bảo vệ cho chính chúng ta, giúp đỡ tất cả bạn đạo Vô Vi. Ổng là đương hành; quyền ổng lớn lắm. Thấy không?
BĐ: Dạ.
ĐT: Còn tui, về phần thức tâm độ đời, và bên Vô Vi là phải bận áo trắng;
BĐ: Dạ.
ĐT: Và những người, Anh không dòm lại, khi Anh đi lên được, sau này Anh đi lên được hai từng nữa, Anh thấy người Anh cũng nhỏ, không có lớn được; bên Vô Vi không có lớn; nhỏ; và tu về Phật Pháp là chỉ gom nhỏ lại; không có lớn! Còn những người đương quyền là phải lớn: Ngài không cần đánh; dòm là phải kinh hoàng! Những người có nhiệm vụ người ta làm cái việc cai quản cửa Trời, mạnh lắm; cả thế giới phải cung kính Ngài. Còn cái vấn đề mà, khi mà Anh ngồi đó mà nó mất thanh tịnh đó,
BĐ: Dạ.
ĐT: Đó là động. Phải hồi, lập lại trật tự, là niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” là lập lại trật tự.
BĐ: Dạ.
ĐT: Còn khi đi vô mà cửa Trời là Anh phải có cái lịnh của Thượng Đế mới vô được.
BĐ: Dạ.
ĐT: Mà muốn có cái lịnh Thượng Đế là phải trường chay diệt dục; đó là đúng; mới vô được. Lúc đó Ngài mới ban chiếu cho Anh vô, chớ không phải ai muốn vô là vô đâu!
BĐ: Dạ.
ĐT: Phải có cái chiếu lịnh của Thượng Đế mới vô được.
BĐ: Dạ.
ĐT: Thì ba cái Anh Thấy đó, rồi Anh thấy rằng cái khoa học không có thể giải đáp được. Nhưng mà cố gắng tu đi, rồi Anh sẽ rút ngắn gọn thời giờ, mà Anh phải phát tâm độ đời, Thượng Đế mới ban chiếu!
BĐ: Dạ.
ĐT: Anh hiểu chỗ này không?
BĐ: Quý vị nào mà còn câu hỏi, nên ghi lại để kỳ sau.
ĐT: Tới giờ rồi hả?
BĐ: Dạ, sắp tới giờ rồi, xin để Thầy nghỉ.
ĐT: Cho nên, bắt quý vị mất tự do 3 tiếng đồng hồ. Vậy thôi, cho nghỉ đi. (cười)
.....