[ID#19860101Q5]

KHOÁ HUẤN LUYỆN KINH A DI ĐÀ: VẤN ĐẠO - Cuốn 2A

.....

ĐT: Bởi vì nó nhiều cái lắm; bổ túc còn sự thắc mắc không? Muốn biết á, bổ túc luôn cho Sáu Chữ đó, cho nó xong một lần cho rồi. Hồi nẫy giờ nghe còn nhớ, hay là quên rồi, quên hết rồi? À, nhớ, nhớ chỗ nào, bây giờ nói nghe coi?

BĐ:…(nói nghe không rõ)

ĐT: Ừ, một luồng điển âm và một luồng điển dương nó lên nó tụ chỗ Bá Hội này này; thấy không? Cho nên hai bên mình phải quy một; hai cái xuất điền nó tìm một giao điểm ngay trung tim này; và trung tim này, thấy không? Nó mở ở đây, và nó mở ở đây. Cho nên bắt mình nhắm mắt ở đây, rồi từ đây nó sẽ mở. Cái lửa có, thì cái cảnh nó mới có. Hiểu không? Hai cái xuất điểm nó tìm một giao điểm mà! Bên tả,bên hữu mà; hai khối thần kinh. Người ta nói “Hai luồng, hai luồng”; nhưng mà nó hai khối thần kinh! Nó đi một sợi giây, hai cái âm,dương, lên nó hợp; tả, hữ quy một; nó mới thành; nó liên kết với cái “Thiên xích,” cái khí trời.

BĐ:… ở chỗ nào thì mình không hiểu được. Còn ba cái ngón tay chặn (không nghe rõ)

ĐT:

BĐ: Hai luồng điển âm, dương không có liên hệ với cơ thể,

ĐT: Liên hệ với cơ thể chớ! Bởi vì hai cái luồng điển… cái cơ thể này là về vật chất, là để cho hai luồng điển nó di chuyển. Luồng điển nó từ trong cái cơ thể này chớ! Rồi cho nên mình tu, khứ trược lưu thanh, khứ trược lưu thanh, nó xuất ra, nó mới thành một cái cơ thể như ở thế gian, mà nhỏ hơn.

BĐ: Nếu ai có hỏi hai luồng điển âm, dương đó nó ở chỗ nào trong cơ thể, thì mình không chỉ được; nhưng nói giải thích,

ĐT: Điển chớ! Người ta nói giải thích về điển! Từ hồi nẫy giờ, không nghe! Về điển: điển trong cơ thể, có điển âm và điền dương; hai luồng thần kinh đó nó quy hội; thấy không? Hai luồng nó mới xuất phát đi lên trên. Chị nghe thấy rõ chỗ đó không?

BĐ: Dạ.

ĐT: Điển mà!

BĐ: Dạ.

ĐT: Nẫy giờ nói về điển mà;

BĐ: Dạ.

ĐT: Cái sức nóng ở bên trong đó!

BĐ: Dạ.

ĐT: À; để cho nó chuyển chạy trong cái khối thần kinh trong cơ thể. Ừ, cho nên do những cái điển đó người ta mới khám phá ra cái nguyên ý của “Nam Mô A Di Đà Phật”. Cái chấn động; chấn động là điển! Ờ, nó mới khám phá ra sáu cái luân xa đó!

BĐ:…(nói nghe không rõ)

ĐT: Ừ.

BĐ:… Nam Mô A Di Đà Phật :…(nói nghe không rõ)

ĐT: Đó! Đó là nó hội rồi đó! Hai cái kinh mạch hội nhau rồi đó; thì nó mới liên hệ, nó đi lên! Khi mà nó trụ rồi á, thì chỉ thấy ánh sáng thôi; không có sự nhịp nữa! Mình còn yếu và mình còn dính dấp về tình dục thì nó vậy thôi; mà khi mà trụ rồi, nó không còn nữa! Nó chỉ một bầu sáng suốt, nhớ Nam Mô A Di Đà Phật, thì dòm cái gì cũng nằm trong nguyên ý của “Nam Mô A Di Đà Phật”. Cả càn khôn vũ trụ đều nằm trong nguyên ý của “Nam Mô A Di Đà Phật”; cây cỏ đều nằm trong nguyên ý của “Nam Mô A Di Đà Phật”; mình mới thấy cái nguyên linh của vạn vật. Đó! Mình trụ là mình mới thấy! Thấy không?

Còn nhiều người cứ còn nhịp nhịp, nhịp nhịp, nhịp nhịp như vậy là không có được; bị yếu rồi; có hao phí; không có trụ!

Mình cố gắng, mình bớt lần lần, nó sẽ đi tới; nước miếng ngọt là rồi, nó trụ rồi đó!

BĐ:Lâu quá rồi con không có dịp đọc lại lịch sử của Đức Phật,

ĐT: Ừ.

BĐ: Nhưng mà có nhiều câu hỏi đã hỏi trong quá khứ, trong đó mới đây cũng có một vài người bạn hỏi, hình như những người bạn đó không có mặt ở đây.

ĐT: Ừ.

BĐ: Là họ nói là, nếu con không lầm, thì đằng chùa theo đằng lịch sử của đức Phật, thì Phật Di Đà có trước Phật Thích Ca.

ĐT: Ừ.

BĐ: Cho nên mới niệm, “Nam Mô A Di Đà Phật.”

ĐT: Ừ.

BĐ: Rồi bây giờ mình giải thích cho họ biết là Phật Thích Ca có trước,

ĐT: Ừ.

BĐ: Giảng đạo cho Di Đà nghe.

ĐT: Ừ.

BĐ: Thì họ hỏi, “Tại sao không niệm, ‘Nam Mô Bổn SưThích Ca Mâu Ni Phật’?

ĐT: Ừ.

BĐ: Vấn đề kế nữa là, họ hỏi chớ, con nói là, “Nam Mô A Di Đà Phật” nó là cái nguyên lý chớ không phải tên của một vị Phật. Mà người theo bên Đạo Phật thì cho đó là tên của đức Di Đà, và có thờ đức Di Đà hẳn hòi;

ĐT: Ừ.

BĐ: Họ cho là đức Di Đà có trước đức Thích Ca.

ĐT: Ừ. Cho nên họ còn chưa hiểu: đức Thích Ca có trước, Ngài mới chứng cho Đức Di Đà hành đạo. Cho nên, niệm, “Nam Mô A Di Đà Phật” là hành đạo đó; hiểu không?

BĐ: Dạ.

ĐT: Còn đức Thích Ca là chứng cho đức Di Đà.

BĐ: Dạ.

ĐT: À; đó là họ, bây giờ họ là quen với ông chef, họ chơi với ông chef, không chơi với ông phó! (cười!) Họ không chơi với ông phó; ông phó là ông hành sự! Phải không?

BĐ: Dạ.

ĐT: À! Cũng như trong cái tổ chức cũng vậy: Ban Chấp Hành hành sự; thấy không?

BĐ: Dạ.

ĐT: Ông A Di Đà, đức Thích Ca nói cho ông A Di Đà nghe; ông A Di Đà hành sự!

BĐ: Dạ.

ĐT: Độ chúng sanh!

BĐ: Dạ.

ĐT: Họ không hiểu; rồi họ đem gom cái quyền năng của đức Phật vô trong cái hình mà thôi! Giới hạn!

BĐ: Dạ.

ĐT: Thấy không?

BĐ: Dạ.

ĐT: Có thờ ông Di Đà là ông Di Đà lớn hơn hết!

BĐ: Dạ.

ĐT: Họ giới hạn cái quyền năng! Còn ở đây mình đi về linh điển. Hai cái khác nhau.

BĐ: Dạ.

ĐT: Sống động. Còn một cái kia, đóng khung! Hai cái khác nhau.

BĐ: Dạ.

ĐT: Cho nên, cái đó phải qua một thời giải thích lâu lắm họ mới thức ra được. Họ chỉ dòm bề ngoài, họ bị tứ quan phỉnh họ là, “Ông Phật này mới thiệt, ông Phật kia không đúng!” Nhưng hỏi chớ, “Ông nào làm ra ông Phật này?” Thì, “Ông thợ ổng làm ra ông Phật này.” Mà “Ông thợ ổng thấy ông Phật hồi nào?” “Chưa bao giờ thấy!” Hỏi, cái nào đúng? Ổng cũng chịu à!

BĐ: Dạ.

ĐT: Thấy chưa?

BĐ: Dạ.

ĐT: Còn mình ở đây á, mình khai triển hai cái kinh kệ của mình trong nội tâm mình mở ra; rồi mình đi tới đảnh lễ Ngài và xác nhận Ngài,là vậy.

BĐ: Dạ.

ĐT: Thì cái nào chắc hơn? Thấy chưa?

BĐ: Dạ.

ĐT: Cho nên, họ cứ ôm cái lý và họ bảo vệ cái lý, thì càng ngày nó nó càng ở trong chỗ eo hẹp và không có tiến triển được.

BĐ: Dạ

ĐT: Thành ra họ, những người hành về Pháp này, cái tâm trạng họ thế nào sau sáu tháng? Và những người hành về pháp bên kia, tâm trạng họ thế nào? Một người chấp, và một người phá chấp.

BĐ: Dạ

ĐT: Vì người này đã đi rồi, tự nhiên nó phá chấp; còn người chấp kia mà trật khuôn khổ một chút là không chịu!

BĐ: Dạ

ĐT: Kêu bằng người chấp và người phá chấp.

BĐ: Dạ

ĐT: Hai cái khác nhau (cười).

BĐ: Dạ. Như vậy thì chữ Lục Tự, “Nam Mô A Di Đà Phật” nó là cái nguyên lý,

ĐT: Hành sự.

BĐ: Hành sự; dạ.

ĐT: Phật sự,

BĐ: Dạ

ĐT: Độ tha.

BĐ: Dạ. Còn cái, cũng …

ĐT: Cái hào quang là chánh.

BĐ: Dạ; mà nó cũng là cái tên của A Di Đà?

ĐT: Cái đó là cái chấn động, để mở.

BĐ: Dạ.

ĐT: Để mở cái đường đi;

BĐ: Dạ.

ĐT: Mà đi rồi là hào quang, chớ không có cái, “A Di Đà Phật” gì nữa hết đó!

BĐ: Dạ.

ĐT: Ở thế gian phải mượn,

BĐ: Dạ.

ĐT: Như họ mượn cái hình, họ nói đạo; họ mượn cuốn sách, họ gỉai chơn lý; hộ mượn cái micro, họ nói ra có âm thanh lớn rộng; Anh thấy không?

BĐ: Dạ.

ĐT: Mượn; thế gian là mượn. Còn ở trên kia là Chơn, Hành, Trụ; mà bất hoại! Hai cái khác nhau.

BĐ: Dạ.

BĐ:(nói nghe không rõ) … “Nam Mô A Di Đà Phật” là phương tiện…

ĐT: Phương tiện; phương tiện để đi tới; phương tiện để đi tới, mà không có bị sai lạc! Đó là căn bản để tiến hoá đó!

BĐ:(nói nghe không rõ)

ĐT: Ừ, cũng là tên.

BĐ:(nghe không rõ)

ĐT: Đó; thì trùng vậy đó! Ừ, cũng như bây giờ Chị, Phạm Thị Tranh; người ta nói, “Chị Tranh” thôi chớ! Nhưng mà cắt nghĩa cái “Phạm Thị Tranh” nó lớn lắm á! Không biết cắt nghĩa thì thấy, “Phạm thị Tranh” thì “Chị Tranh,” chớ có cái gì đâu? (cười) Phải không? Rồi cắt nghĩa tới tâm tư của chị ấy, chị ấy giáng lâm xuống thế gian, “Phạm Thiên Đình giáng thế”; (cười) tôi cắt nghĩa cho nghe; phải không? Rồi, “Thị hoà tâm sự tự khen chê,” (Thầy và b/đ cười) À… “Tranh đua thế sự đều hư ảo”; phải không? (cười) “Có có, không không, phải thực hành.” Có gì đâu? Tui cắt nghĩa như vậy đó; Phạm Thị Tranh, tui cắt nghĩa như vậy đó; cũng được vậy! Còn cắt nghĩa nữa nó còn rộng nữa; nó là vô cùng, chớ không phải “Phạm Thị Tranh” một chút vầy! Người ta nắm một chút lý này người ta nói hoài; thét rồi thằng này một chút à, thằng kia rồi mất, còn một chút nữa, thằng kia mất một chút; thằng này còn có một chút nữa, thành ra nó bỏ luôn! Phạm thị Tranh cũng mất luôn à! (cười)

Cũng như đức Di Đà cũng mất luôn! Qua tới Tây phương, đâu có ai biết ông A Di Đà là ông nào đâu? Đưa hình cho coi, nó nói “Một thằng cha đổ rác, chớ có gì đâu!” Phải không? Cũng mất luôn! Mà người hành đó, nó lại kính; luôn luôn ở trong tâm!

Cho nên, phải lấy cái thật; không lấy cái giả được; cái giả nó làm mất luôn! Phải không? Mấy ông Tây, mấy ông Úc này nó qua Đông Nam Á, “Mấy thằng cha đổ rác giống vậy, chớ gì?” Ờ, nó nói vậy đó! Rồi làm sao? Bị nó thấy làm sao nó nói vậy thôi.

Nhưng mà cái nguyên ý là sống động, bất diệt, lớn rộng vô cùng. Một cái cọng cỏ cũng có giá trị vô cùng; một hạt cát cũng có giá trị vô cùng; mà chúng sanh chưa thức, mà thôi: đem cái hình này, khen cái hình nọ, bỏ cái hình kia; tạo kẹt cho chính mình mà không phát triển;chớ kỳ thật là quý vô cùng! Tên người nào đều có nhiệm vụ xuống thế gian hết, mà không biết; tới đó sẽ hay, chớ không biết.

BĐ:… Cho biết trước?…(nói nghe không rõ) (b/đ cười)

ĐT: Hả? Nếu cho biết trước, nó đâu có thèm làm! (b/đ cười) Chọc, nó đâu có giận; cho nó biết trước, chọc nó, nó không giận, nó không làm!

BĐ:(nói nghe không rõ) cái luồng điển nóng nó chạy lên tới đầu.

ĐT: Ừ.

BĐ: Mà một thời gian sau khi mà cục sáng đó nó sáng tỏ lên rồi thì nó không còn nóng nữa;

ĐT: Ừ.

BĐ: Như vậy, nó không còn nóng nữa là tại vì hôm đó mình yếu sức mình không có thở đúng,

ĐT: Ừ.

BĐ: Hay là vì thở một thời gian, cái trình độ nó đi lên thì nó không còn nóng? Thầy cho con biết là,

ĐT: Cái nóng đó là chứng minh cho mấy người mới tu, mà thôi; còn cái người tu lâu, nó mát, chớ làm sao nóng?

BĐ: Dạ.

ĐT: Bởi vì nó hoà với thanh rồi, nó đâu còn nóng nữa?

BĐ: Dạ.

ĐT: Hoà với thanh nó xuất ra, nó quen rồi! Còn hồi mới xuất ra là cái nhẹ với cái nặng, hai cái nó nghịch lại, nó nóng;

BĐ: Dạ.

ĐT: Cọ sát mới nóng. Còn nó hoà rồi, nó không có nóng nữa; hết rồi.

BĐ: Dạ.

ĐT: Nó mát! Nhưng mà người khác rờ thì cảm thấy nóng nóng; nhưng mà chính nó, nó không thấy nóng. Nó quen rồi.

BĐ: Dạ. Cái hơi Pháp Luân Thường Chuyển của mình đó, mỗi khi mình thở, có hôm thì nó thật nóng,

ĐT: Ừ.

BĐ: Mà có hôm thì nó thật lạnh. Thành ra như vậy là cái sự nóng, lạnh đó là tuỳ theo cái,

ĐT: Cái thực phẩm ở trong nội tạng.

BĐ: Dạ.

ĐT: Nhiều khi ăn nhiều nó cũng có cảm thấy nóng vậy. Nhưng mà làm Pháp Luân một hồi rồi, nó hoà tan hết rồi, nó là lạnh; lạnh cũng như máy lạnh; mát, chớ không phải lạnh; không phải lạnh, mát chớ không phải lạnh.

BĐ: Dạ. Cái cảm giác mà luồng điển nó đụng lên trên tới Nê Hoàn Cung đó,

ĐT: Ừ.

BĐ: Khi mà mình ép thật sát vô đó,

ĐT: Ừ.

BĐ: Thì mình nghe nó đụng một cái “kịch” ở trên đó.

ĐT: Ừ.

BĐ: Như vậy là vì mình thở nó quá rung chuyển nó như vậy, hay là mình làm trật?

ĐT: Không phải. Khi mà nghe đụng đó, là, Chị thấy đương đi lên, nhưng mà nó đã đang đi ra.

BĐ: Dạ.

ĐT: Nó đã đang đi ra, nó chưa đủ lực lượng, ở trên kia nó hồi lại, nó nghịch một cái. Mình đụng cái kịch, là mình thấy cái điển mình hồi lại.

BĐ: Dạ.

ĐT: Nó mới kêu một cái kịch; nó lắc một cái.

BĐ: Dạ.

ĐT: Là nó hồi lại.

BĐ: Dạ.

ĐT: Còn yếu.

BĐ: Dạ.

ĐT: Mà sau này nó mạnh rồi á, không phải hít nữa: ý nghĩ là nó đi thông suốt tuốt luốt à! Cái ý nghĩ!

BĐ:Khi mà nó mạnh rồi là cái hơi ra, vô nó thật nhẹ;

ĐT: Ừ, nó nhẹ; mà cái ý nghĩ là nó đi thông suốt; nó không có bị nghịch nữa! Mà chừng nào Chị cho nó nghịch, nó mới nghịch: cắt nghẽn một cái là nó nghịch à! Như tui, bây giờ tui để cho thông suốt; rồi bây giờ tôi cắt nó một cái, là nó nghịch à! Giựt mạnh lắm! Để rồi tôi cắt thử coi. (Thầy giựt hai lần) Đó, rung hết à! Đạp một cái, chặng một cái; ở trên mình đạp một cái là rung hết cả cơ tạng.

BĐ: Như vậy là cái trình độ…(nói nghe không rõ)

ĐT: Mình điều khiển nó được! Mình điều khiển, mình đi, về, được; rõ rệt vậy. Mà nó ê cả cái đầu à; chớ không phải làm hai cái đó rồi là khoẻ đâu; ê lắm, nặng cái đầu lắm! (cười) Nó rời trở lại mà!

BĐ:…(nói nghe không rõ)

ĐT: Làm sao mà thở mệt? Nó thông, nó đâu có mệt? Nó thông nó càng ngày càng mạnh. Cho nên, đây rồi sẽ kiểm soát cái Pháp Luân của mấy vị hết.

ĐT: Rồi, anh này hỏi; đưa tay lên hỏi?

BĐ: Dạ thưa Thầy, con tập theo cái lối hít thở, thì nó có cái hiện tượng như thế này: nó nổ từ ngang cổ nó nổ lên, lốp bốp, lốp bốp như,

ĐT: Ừ.

BĐ: Ở trong đầu thấy nó như pháo hoa,

ĐT: Ừ, ừ.

BĐ: Thì con không biết nó đi vậy nó đi tới đâu, Thầy?

ĐT: Ừ; cái đó tốt;

BĐ: Dạ.

ĐT: Cái đó tốt. Anh cứ việc trụ ở đây, há; cho nó nổ nữa, nổ nữa. Nó giải cái trược khí ở trong gan Anh nó ra luôn; thấy không?

BĐ: Dạ.

ĐT: Rồi sau này nó có chẩy nước mắt Anh cũng thây kệ, cứ làm cho nó ra hết đi; lọc hết cho cái hoả Can, thì con người nó thấy rằng dễ hoà lắm; nó hết nóng. Cái đó hay lắm, cái đó quý lắm; cứ việc làm tới đi; cái hoả hầu nó đương xông lên; tông nó ra.

BĐ:Con hỏi một câu thứ hai nữa: Mỗi người có một cách tu, mà ngày hôm nay con đối diện với Thầy, con muốn xin Thầy một cái ý kiến,

ĐT: Ừ.

BĐ: Đối với cá nhân con.

ĐT: Ừ.

BĐ: Để làm như thế nào, để hành hồi như thế nào, cho nó cân với con đường tu học?

ĐT: Thì con đường mà tui đang giảng này,

BĐ: Dạ.

ĐT: Là cái nguyên ý đầu tiên phải thực hành cho đúng như vậy. Và cái Pháp ở đằng này là không phải là mỗi ngừơi riêng không hành được: trình độ nào cũng sẽ phát triển theo trình độ đó. Chớ không phải nói, “Người này cao đi hành này không được”; cũng được! Mà người thấp, hành cũng được. Nhưng mà trong đó nó thanh lọc tuỳ theo cái trình độ tu nhiều kiếp, hay là mới tu.

Cho nên trình độ nào cũng có thể xử dụng cái pháp này để thanh lọc, và nó tiến hoá. Luôn luôn thích hợp; chớ không phải chọn cho người này, bỏ cho người kia. Không! Cái này, cho nên phổ biến cho đại chúng: trình độ nào tu cũng được, nhưng mà nó sẽ tiến về trình độ căn bản của nó trước, rồi nó mới đi lên.

BĐ: Thưa Thầy, như vậy thì mỗi người thực hiện một cái phương cách riêng…(nói nghe không rõ) mặc dù nó có cái căn bản…(nghe không rõ)

ĐT: Nhưng mà thực hành cái pháp này rồi, nó phải trở về cái nguyên căn của Anh. Cũng như nguyên căn của Anh thuộc về Tiên giới thì Anh trở về Tiên giới, rồi Anh mới đi về Phật giới. À. Còn Anh về nguyên căn của Thần lực, nó phải đi về Thần lực, nó mới trở về với Tiên giới.

Mà dùng cái pháp này để khử trược lưu thanh thì Anh có một cái cơ hội tiến, thức, và nắm vững để mà đi. Cũng như Anh là chuyên môn về Comptable thì Anh phải trở về Comptable rồi Anh mới đi lên làm giám đốc; ví dụ vậy.

BĐ: Dạ thưa Thầy,

ĐT: Ừ.

BĐ: Ý con nói là: mình có quyền thích ứng, có nghĩa là mình thay đổi một chút về phương pháp sao để thực hành?

ĐT: Không thay đổi được! Bởi vì cái pháp này là cái phương pháp để khử trược lưu thanh. Còn về cái tâm linh của Anh đó, thì Anh sẽ nhận định trong phần sáng suốt của Anh mà để Anh tiến theo trình độ của A nh. Anh hiểu không? Anh nghe kịp cái này không?

BĐ: Nó chỉ, chỉ có một pháp thôi? Mình không thể biến chế với nó …(nói nghe không rõ)

ĐT: Biến chế không được. Anh biến chế là Anh bị sai, đi xuống rồi.

BĐ: Dạ.

ĐT: Biến chế không được. Cái phương pháp này là chỉ thanh lọc; bởi vì Anh có cơ tạng như mọi người; Anh hiểu không?

BĐ: Dạ.

ĐT: Không có biến chế cái gì hơn được hết; nhưng mà Anh chỉ thanh lọc, khử trược lưu thanh, là Anh trở về vị trí của Anh; rồi từ vị trí của Anh, đi nhanh lắm.

BĐ: Dạ.

ĐT: Tới lúc đó là nó tuỳ theo cái công chuyện của Anh mà làm việc.

BĐ: Dạ, xin cảm ơn Thầy.

ĐT: Dạ. Đó là theo nguyên ý của Anh rồi.

BĐ: Dạ kính thưa Thầy, chúng con nẫy giờ nghe Thầy bàn, cũng như Thầy dậy, cũng như là chị Tranh nói đó, thì trong trường hợp nào mà chúng con có thể cảm nhận được cái luồng điển của tụi con đi lên?

ĐT: Ừ.

BĐ: Có thể cảm nhận được không?

ĐT: Cảm nhận được chớ! Như chị ấy, là chị ấy cảm nhận là nó đi lên đó!

BĐ: Dạ, cái phần điển mà đi phát xuất đi lên như vậy,

ĐT: Đi phát xuất đi lên, chị ấy phát xuất đi lên, chị ấy cảm nhận được đó. Một thời gian mà nó hết giật rồi đó, chị ấy thấy chị ấy bước qua một từng nữa rồi; hết giật rồi! Không có hồi trở lộn lại là chị ấy biết chị ấy bước lên một từng nữa rồi; và cứ đó mà đi tới mãi.

BĐ: Dạ.

ĐT: Nó nhiều từng, chớ không phải một từng.

BĐ: Còn cái phần điển này mà xuất phát đi lên đó,

ĐT: Ờ,

BĐ: Có phải là phần hồn đi không, hay là chỉ là phần Điển đơn thuần thôi?

ĐT: Không; phần hồn đi đó; phần hồn đi! Nhưng mà nó chưa, chưa minh thì nó không thấy thôi; chớ nó đang đi.

Cho nên, người tu của Vô Vi một thời gian lâu thấy, “A, tôi đứng tuốt ở trên kia tôi dòm xuống; mà tui đã đi bao nhiêu năm rồi, tui mới tới đến đây!” Tới lúc đó người ta biết, “Tu nhứt kiếp, ngộ nhứt thời.” Lúc đó Anh thấy đứng tuốt trên kia rồi; nhưng mà mình đã đi mỗi đêm, mỗi đêm, mỗi đêm mỗi đi, đi. Mà mình chỉ có lo đi thôi.

Và những cái duyên tiền kiếp của mình đã thanh lọc xong rồi, thì mình không cần thấy những cái đó nữa. Những người hiếu kỳ á, nó phải thấy; hiếu kỳ á, “Tôi xuất ra, tui đi nhà băng lấy tiền”; hay, “Tui xuất ra tui đi đâu, đi đâu”; nó cho đi thấy cảnh này, cảnh nọ; xẹt qua, rồi mất luôn. Là độ, cho tiến!

Còn cái này, mình cứ việc lo, cặm cụi, mình cứ lấy cái tâm quyết chí mình tu, đi tới đó là ngộ rồi. Cho nên, “Tu nhứt kiếp, ngộ nhứt thời.” Thấy hết, mà đến tuốt xa, chớ không phải gần. Tới lúc mình thấy là thấy bản thể, thấy tất cả; thấy càn khôn vũ trụ; muốn đâu tới đó! Nó khác rồi.

Cho nên, nhiều người tu, đừng có chán! Coi thử có trì kỳ chí không? Nhiều người nói, “Ôi chu choa, tôi tu tới bây giờ tui không thấy!” Mà trong này nó tiến rõ ràng, mà không thấy! Hồi trước, nói chuyện thì gây; bây giờ nói đâu mở đó! Đó, nó đang tiến rồi! Rồi mình thấy mình chấp, mình thấy mình mê; mình thấy rõ cái tánh hư tật xấu của mình; mình thấy mình tiến rồi! Mà nhiều người còn nói, “Tui chưa, tui chưa thấy cảnh; tui không chịu!” Nhưng mà cái đó là cái cảnh mình đã thấy rồi, và mình đã tự sửa rồi. À, hồi trước cái nhà mình sắp cái bàn như vầy, mà bây giờ mình tu nhẹ rồi, ra, “Tui không chịu, tui đổi cái bàn như vầy; tui đã thay đổi rồi, đổi cái hướng cho nó thích hợp cái tình trạng của tôi.“ Còn, hồi nào tới giờ Anh đâu có làm décorateur, mà Anh làm được! Tới lúc mà nó trụ rồi, nó thấy cảnh khác rồi, không có giống như bây giờ. Cho nên, cái Vô Vi nó phát triển vô cùng; và có người từ hồi nào tới gìơ không biết thầy bói, không biết gì, nhưng mà sau này nói đâu, trúng đó hết. Có hết!

Cho nên, nó phát triển dữ lắm. Nó tuỳ theo cái trình độ, mà tuỳ theo cái tâm hướng của hành giả. Cho nên, ngày hôm nay tôi mới chỉ về cái Kinh A Di Đà để mọi người hướng đúng đích hơn, và đi về đảnh lễ Phật mau chóng hơn.

Chớ nhiều người hay hướng ngoại nhiều lắm: hướng về khối này, hướng về khối kia, hướng về khối nọ; và không có tự chủ. Thành ra cái Điển mình cứ thấy bữa nay gom được, mai mình phân phát hết; nó không còn! Mình gom, gom luôn, để đi lên! Một long, một dạ, để mình đi. Rồi mình sẽ cứu tất cả ở tương lai.

BĐ: Xin cảm ơn Thầy.

BĐ:Nam Mô A Di Đà Phật!

ĐT: Ừ,

BĐ: Cho con hỏi;

ĐT: Ừ,

BĐ: Con xin trở về cái vấn đề nguyên lý của “Nam Mô A Di Đà Phật,”

ĐT: Ừ,

BĐ: Là, như Thầy nói là Đức Phật Thích Ca có trước,

ĐT: Ừ,

BĐ: Ngài Di Đà;

ĐT: Ừ,

BĐ: Thì như vậy thì ngài Thích Ca vẫn niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” mà thành Phật;

ĐT: Ừ,

BĐ:Và điều thứ hai là, con thường nghe Thầy nói về vấn đề Thượng Đề.

ĐT: Ừ,

BĐ: Như vậy “Nam Mô A Di Đà Phật,” cái nguyên lý đó với Thượng Đế, là một, hay là hai? Xin Thầy cho rõ.

ĐT: Bởi vì ngôi Thượng Đế là bao trùm đời, đạo một khối. Còn Phật á, là tu về đạo không à. Phải hiểu chỗ này.

Cho nên, Thượng Đế vẫn là cha của ông Phật, chớ không phải con của ông Phât đâu. Cho nên, nhiều người tu ông Phật rồi cái quên ông Thượng Đế! Ông kia ổng lo cả hai khối, đời, đạo; ông Thượng Đế ổng làm việc nhiều hơn ông Phật; và ổng có trách nhiệm nhiều hơn ông Phật.

Còn ông Phật là, cũng như bây giờ mình đi học Tú Tài rồi mình đi vô Đại Học: mình phải thanh lọc, trở về với căn bản thanh tịnh.

Rồi lúc đó mà Thượng Đế cần dùng, thì mình cũng phải giúp, đi làm việc; nhưng mà mình có quyền sống riêng, không phải như công chức. Còn mấy ông Thần, ông Thánh là phải lệ thuộc tới Thượng Đế; và quyền của Thượng Đế sử dụng những vị đó. Còn Đức Phật thì Thượng Đế cũng có cho, và theo sự phát tâm của vị Phật nào thì Thượng Đế sẽ nhờ vị đó làm việc.

Thành ra, hai khối cũng là một, chớ không có xa cách. Ở trong cái cộng đồng của cả Càn Khôn Vũ Trụ, ông Thượng Đế cưng nhứt là ông Phật: con cưng của Thượng Đế.

BĐ: Kính thưa Thầy, cái điểm này thì con hiểu như thế này,

ĐT: Ừ;

BĐ: Con xin trình lại Thầy.

ĐT: Ừ.

BĐ: Theo, căn cứ theo “Thượng Đế giảng Chơn Lý” đó,

ĐT: Ừ,

BĐ: Thì đức Phật A Di Đà là thể trí,

ĐT: Ừ,

BĐ: Của càn khôn vũ trụ;

ĐT: Ừ.

BĐ: Tức nhiên là cái Phật A Di Đà này là có từ thuở đời đời,

ĐT: Ừ,

BĐ: Thì, theo con nghĩ,

ĐT: Ừ,

BĐ: Thì trong chúng con cũng có Phật A Di Đà trong đó,

ĐT: Có hết;

BĐ: Thì bàng bạc từ thời này qua thời kia,

ĐT: Ừ,

BĐ: Thì cái Phật Di Đà đã có vốn sẵn từ cái khối vô cực vô biên rồi,

ĐT: Ừ,

BĐ: Nhưng cũng bàng bạc với các Tiểu Hồn,

ĐT: Ừ,

BĐ: Để tiến hoá;

ĐT: Ừ,

BĐ: Còn Đức Thích Ca chỉ là một cái phần tiến hoá, trụ vào một cái cụ thể đặc thù nào đó,

ĐT: Ừ,

BĐ: Trong một giai đoạn nào đó,

ĐT: Ừ,

BĐ: Dạ; thành ra đức Phật Thích Ca cũng có thể niệm,

ĐT: Ừ,

BĐ: Danh A Di Đà Phật, mà thành Phật được.

ĐT: Ừ.

BĐ: Mà Đức Phật Thích Ca cũng có thể dậy các Phật A Di Đà khác,

ĐT: Ừ.

BĐ: Để mà thành Phật tiếp theo;

ĐT: Ừ,

BĐ: Bởi vì cái điển của đức Phật A Di Đà nó bàng bạc,

ĐT: Ừ,

BĐ: Nó đời đời,

ĐT: Ừ,

BĐ: Mà không có trụ vào một nơi nào cụ thể.

ĐT: Ừ. Thì hồi ông Đức Thích Ca mà tu giữa rừng đó, là ổng thực hiện cái gì? Ổng thực hiện trong cái nguyên ý “Nam Mô A Di Đà Phật”;chớ thực hiện cái gì? Ổng đâu có ăn uống gì; thấy không? Cho nên, từ đó mà mới khám phá ra Lục Thông; hiểu không? Cũng nằm trong cái nguyên ý của, “Nam Mô A Di Đà Phật” thôi; tất cả nằm ở trong đó hết đó rồi!

Cho nên Đức Thích Ca, trong cái lúc truyền pháp là đức Thích Ca là Phật Tổ, chứng cho đức Thích Ca làm việc đó. Mỗi người có nhiệm vụ; mỗi người có nhiệm vụ hết à. Không phải là đức Thích Ca là lớn hơn hết; đối với giới Phật không phải lớn đâu. Ở thế gian họ hay nói,“Ông này lớn!” Ông nào cũng vậy thôi; nhưng mà mỗi ông một nhiệm vụ, mỗi ông một nhiệm vụ. Ông Di Đà ổng làm việc có hiệu lực,hành sự mà; cả Càn Khôn Vũ Trụ, chớ đâu phải ít đâu; hành sự; lớn lắm.

BĐ: Cảm ơn Thầy.

ĐT: Ừ,

BĐ: Con xin đảnh lễ Thầy.

ĐT: Ừ,

BĐ: Kính thưa Thầy, những câu hỏi con đặt ra là một phần là của một số bạn đạo của con đã đặt mà con không thể trả lời được,

ĐT: Ừ,

BĐ: Như Thầy đã nói, khi mà những luồng điển đã thông và đã chứng đắc, đã đạt Lục Thông, thì có thể kiểm soát được Ngũ Hành;

ĐT: Ừ,

BĐ: Thì kính thưa Thầy, anh em tự hỏi, nếu mà đã kiểm soát được Ngũ Hành và biết là cái thân là giả tạm rồi, thì qua thân xác của Thầy vẫn còn dùng thuốc,

ĐT: Ừ,

BĐ: Mà sao không quân bình ở trong người, thì tất cả mọi bịnh tật,

ĐT: Ừ,

BĐ: Sẽ không còn,

ĐT: Ừ,

BĐ: Để mà khỏi phải dùng thuốc? Đó là câu hỏi thứ nhứt.

ĐT: Ừ, cho nên tôi còn phải làm việc rất nhiều, và tui sống ở trong cảnh đời, đạo; và trong Y Lý đó, tui nghiên cứu cho mọi người kế tiếp. Chớ kỳ thật, nói thiệt, dùng thuốc, không dùng thuốc của tôi, tôi chỉ ăn có một chút một ngày thôi, tôi không cần ăn cơm ba buổi; nhưng mà tui phải làm việc nhiều: đời, đạo, hai cái một lượt; thì Bề Trên cho tui. Chớ trước kia tui ở Việt Nam tui đâu có ăn ban đêm! Nếu tôi mà là người dùng thuốc mỗi ngày thì trong trại cải tạo tui đã chết mất rồi!

BĐ: Dạ.

ĐT: Anh thấy không? Nó đâu có cho tui viên thuốc nào tui dùng đâu?

BĐ: Dạ.

ĐT: Anh thấy không?

BĐ: Dạ.

ĐT: Nhưng mà tui chỉ ăn cơm với nước sôi thôi.

BĐ: Dạ.

ĐT: Nhưng bây giờ tui ăn cơm với nước sôi, mấy người chịu không? Chắc là không chịu! Thì tui phải, từ cái đời tui phải cứu người ta ra.

BĐ: Dạ.

ĐT: Rồi một số anh em cũng bắt đầu, tu nhẹ rồi họ cũng ăn cơm với một chút nước sôi; bỏ hết.

BĐ: Dạ.

ĐT: Họ tự thanh lọc. Một kỳ của họ là một tháng hay hai tháng; mà họ không cho người ta biết họ đạt được.

BĐ: Dạ, con cảm ơn Thầy câu hỏi thứ nhứt. Và đến kế tiếp là câu hỏi thứ hai.

ĐT: Ừ,

BĐ: Kính thưa Thầy, những vị mà được chúng sinh ngưỡng mộ và tôn thờ, chẳng hạn như Đức Phật Thích Ca, Đức Phật A Di Đà, Đức Chúa GiêSu,

ĐT: Ừ,

BĐ: Thì qua những sự giáng thế của các vị đó đều có một cái nét đặc thù,

ĐT: Ừ,

BĐ: Giả dụ như đức Phật Thích Ca xuống trần qua ngôi Hoàng Tử,

ĐT: Ừ,

BĐ: Mà theo những kinh sách của nhà Phật để lại là khi đức Phật xuống thế,

ĐT: Ừ,

BĐ: Thì tay chỉ lên trời và tay chỉ xuống đất,

ĐT: Ừ,

BĐ: Và chỉ, “Thiên thượng Thiên hạ di ngã độc tôn!”

ĐT: Ừ,

BĐ: Và Ngài bước đi trên những bước đoá hoa nở như là những cánh sen; thì,

ĐT: Ừ,

BĐ: Hoặc là đức chúa GiêSu xuống trần qua những báo hiệu của những thánh linh,

ĐT: Ừ,

BĐ: Và những tiếng ca ở trên trời vang rền,

ĐT: Ừ,

BĐ: Thì, kính thưa Thầy, đó có phải chăng là những huyền thoại, hay đó là một sự thực?

ĐT: Cái đó là hồi xưa cõi Trời còn thanh sạch, dễ thể hiện lắm; cái chuyện đó dễ thể hiện. Bây giờ cái bầu trời nó đã ô trược. Cho nên, các bạn thấy: những người tu về Vô Vi mà lên thanh lọc đã được thanh nhẹ rồi, thì các bạn thấy cái cảnh đó đâu có khó khăn! Cảnh đó là nó thể hiện, các bạn muốn là các bạn thấy rồi, đọc lại như không; bởi vì mình đã thoát cái trần tục lôi cuốn; nó thanh nhẹ. Nhưng mà bây giờ bầu trời nó ô nhiễm, những vị đó xuống cũng làm phép, mà làm phép cho những người, như tui thấy những vị đó làm phép ở Việt Nam rất nhiều, nhưng mà đâu có ai viết thơ ra nói đâu! Chư Tiên xuống trong lòng đất Viêt Nam làm biết bao nhiêu chuyện, mà tui đâu có nhận được cái thơ nào nói, “À, ông Tiên này xuống”? Tui, để tui nghe thử coi có ai nói đâu? Không có! Vì mắt phàm không có thấy! Thiếu thanh sạch, không có thấy; rồi chỉ chờ mong những cái quyền phép, những cái này kia, kia nọ.

Nhưng mà cái đó là cái lỗ thời rồi! Mấy ngàn năm rồi, chờ đợi Jésus Christ trở lại, chờ đợi Thích Ca trở lại! Mà Thích Ca trong long chúng sanh, mà không ai thấy; Jésus Christ ở trong long tất cả chúng sanh, mà không ai thấy! Đức Di Đà ở trong lòng tất cả chúng sanh, mà không ai thực hành!

Cho nên, chúng ta là người thực hành, và chúng ta sẽ khám phá sự huyền diệu đó!

BĐ: Dạ.

ĐT: Cho nên, cái đời mới, kỳ Hạ Ngươn này mới có cái Pháp này! Để cho các bạn có cơ hội khám phá ra!

BĐ: Dạ.

ĐT: Thực hành để mình khám phá! Chớ không có phải khi thấy mà đi khoe khoang! Không có ai tin Anh đâu! Nói, “Tui thấy ông Jésus Christ xuống rồi”; đâu có ai tin! “Thằng này khùng!” Nhưng mà Anh thấy! Rồi người khác hành, mới thấy; người nọ hành, thấy Thượng Đế; người này hành, thấy chư Tiên! Té ra Cộng Đồng Long Hoa có! Thấy chưa? Mà không hành thì không có!

Cho nên, không nên dùng mắt phàm mà chờ đợi, vì mắt chúng ta sẽ đui, sẽ già, sẽ yếu; và tự gạt lấy mình, mà thôi.

BĐ: Dạ.

ĐT: Cho nên, bây giờ có Pháp Lý để hỗ trợ các bạn đào sâu tâm thức các bạn, để nhận rõ bi, trí, dũng ở đâu; tại sao có? Rồi, cái quyền năng tự chủ của chúng sanh ở chỗ nào; chớ cứ giành nhau làm người, để làm gì? Cầu nguyện, lúc ta làm con thú, cầu nguyện, “Chết đi muôn kiếp, hy sinh 5 kiếp được làm người, tui cũng chịu!” Làm người rồi làm cái gì đây? Thấy không?

BĐ: Dạ.

ĐT: Cho nên, chúng ta tu cái này chúng ta sẽ khám phá tất cả toàn diện, và sẽ thức tâm, thấy chư Phật là bình đẳng và không có đề cao, không có đề cao, và không có đi tới!

BĐ: Dạ.

ĐT: Dẹp cái sự đề cao và đi tới; và dẹp cái sự, kêu bằng, mê muội huyền hoặc và đặt lý này lý nọ, rốt cuộc không có rớ tới đâu hết thẩy.

Chớ cái luật hoá hoá, sanh sanh trật tự không ngừng nghỉ, chúng ta đã thấy rồi: con thú thành con người rồi; con người thành Tiên, Phật, có rồi. Bây giờ chúng ta ở đây làm cái gì đây? Chờ mấy ổng tới dẫn chúng ta hả? Không! Chúng ta phải hành để tiến tới; thì nó đúng hơn. Thấy con đường nào đúng thì chúng ta chọn.

Còn nói là, “Tui ngồi đây tui chờ ông Jésus Christ xuống”; hay “Tui chờ ông Phật xuống”; hay, “Tui chờ phép lạ”; thì chắc chắn là các bạn không chờ được!

BĐ: Dạ.

ĐT: Tui giám ký contrat! Không có cái cơ hội đó.

BĐ: Dạ. Con thành thật cảm ơn Thầy câu hỏi thứ hai;

ĐT: Ừ,

BĐ: Và kế tiếp là câu hỏi thứ ba.

ĐT: Ừ,

BĐ: Chúng con đã biết rõ, muốn trở về nguồn cội thì tự mình phải bước đi.

ĐT: Ừ,

BĐ: Vì đó là luật công bình

ĐT: Ừ,

BĐ: Tiến hoá.

ĐT: Ừ,

BĐ: Nếu bất cứ một sự hộ độ nào, chỉ trong giai đoạn nhứt thời để khuyến khích chúng sinh hé tâm để mở đường về với đạo, thì được;

ĐT: Ừ,

BĐ: Chớ còn nếu ông Phật, hoặc Chúa kéo á, thì mất sự công bằng,

ĐT: Chớ sao!

BĐ: Con biết như vậy. Nhưng con cũng hỏi thêm một phần là, kính thưa Thầy, Thầy xuống thế qua sự chuyển xác như có một lúc Thầy đã …

ĐT: Ừ,

BĐ: Nói chuyện cùng các bạn đạo ở Nam Úc,

ĐT: Ừ,

BĐ: Thì con đã thấy rằng Thầy xuống, Thầy thành đạo; nhưng mà cái sự xuống thế của Thầy cũng khác người thường,

ĐT: Ừ,

BĐ:Thì có phải chăng trong cái lúc cấp thời này, những vị xuống trần mà để cứu độ chúng sinh, là đã có ước nguyện từ trước? Và những cái, Thầy xuống Thầy hướng dẫn qua cái Pháp Lý Vô Vi; chớ còn là Thầy, có nghĩa là, nguyện độ chúng sinh là từ các vị Tiên từ trên đó xuống, thành ra Thầy, hay là những chư Phật kia, là đã đắc ở cõi Thiên Đình? Đó, do đó thì con rút ngắn câu hỏi lại là: Thầy đã đắc, và vì thương chúng sinh mà xuống độ, thành ra do đó cái sự tập của Thầy, 6 tháng đã xuất hồn, khác chúng con? Chúng con thưa Thầy rằng, Thầy đạt được, chúng con sẽ đạt được; đây không phải là một lời khoan ngôn.

ĐT: Ừ,

BĐ: Nhưng mà đó là con nguyện để cố gắng đi.

ĐT: Ừ,

BĐ: Đi theo Thầy. Thưa Thầy, anh em chúng con ở bên Nam Úc nghĩ rằng Thầy là Đại La Kim Tiên. Con biết rằng cái lối suy luận này không nên, nhưng mà vì qua những ấn chứng thấy Thầy luôn luôn mặc đồ trắng, và hướng độ anh em bên đó, thì, kính thưa Thầy, cái điều này Thầy có thể trả lời; chúng con không vọng ngoại, chúng con không ỷ lại.

ĐT: Ừ,

BĐ: Nhưng mà cái đó có phải sự thật, hay không?

ĐT: Luôn luôn các bạn tu về Vô Vi mà các bạn có nhiệm vụ, thì phải bận đồ trắng hết, chớ không có bận đồ mầu sắc. Ai cũng vây; Ông Tư cũng bận đồ trắng. Ở thế gian đặt tới cái chữ “Tiên” là nó quan trọng lắm? Tiên là trầy da tróc vẩy mới được lên tới chỗ đó! (cười) Có cái gì quan trọng đâu! Tu đi, rồi nó đến; Anh thấy không? (cười)

Anh thấy tui xuống thế khác hơn Anh; nhưng mà tui thấy cũng vậy à! Bị nhiều kiếp rồi; chúng ta đã tu nhiều kiếp, nhiều kiếp, nhiều kiếp; cứ luôn hồi, luân hồi, luân hồi! Mà cái đại nguyện của chúng ta chưa hoàn tất, chúng ta phải làm người! Cái đại nguyện của tôi cũng chưa hoàn tất, cho nên ngày nay tôi mới dẫn độ chúng sanh.

Cho nên, hôm mấy tháng trước, tui thấy tui lên thấy 5000 lẻ bao nhiêu năm đó; tui nói, “Té ra mình 5000 lẻ mấy năm! Té ra mình tu ít quá!” Ở thế gian người ta nghe 5000 mấy năm là nhiều lắm; tui thấy ít quá, bởi vì, “Bẩy ức niên mới thành cái thể xác này, mà tu có 5004năm, còn bao nhiêu năm đi chơi không à? Còn yếu! Chưa được! Phải tu nữa!” Chớ mà người ta thấy 5000 lẻ mấy năm, người ta mừng lắm! Ông Thích Ca có mấy ngàn năm, mà sao tu? Té ra mấy người mấy ngàn năm tu mới được làm con người!

Cho nên, đừng bị người ta lấy vải thưa che mắt thánh mà làm mờ ảo tâm thức của mình! Bẩy ức niên các bạn mới có cái thể xác này, mới được làm con người; mà các bạn tu mấy ngàn năm? Ít quá; không nghĩa lý gì!

Phải hiểu chỗ này, thì chúng ta thấy rằng không chán cái việc tu; mà không khen cái nào người ta thành. Không cần phải khen. Đồng đẳng với nhau hết: đều luân hồi để tu, để tiến! Còn thiếu sót, phải tiếp tục học; không có ai từ chối việc học của chính mình! Anh thấy ở thế gian, thấy rõ ràng không? Duyên nghiệp nó tới Anh, là Anh cứ đi theo bà đó Anh cưới mà Anh khổ. Đó! Chưa hết; phải không?

BĐ: Dạ; (cười) cảm ơn Thầy!

ĐT: Nó có bằng chứng, chớ không có láo được! Nói, “Tại sao, ông này ổng đẹp trai, mà cứ theo bà đó hoài; nhứt định làm rể nhà đó? Kỳ không?” Bởi chưa hoàn tất; phải học.

BĐ: Dạ, con cảm ơn Thầy những câu hỏi đã giải đáp.

ĐT: Ừ. Cái đạo cũng vậy, mà cái đời cũng một thứ thôi.

BĐ: Con xin đảnh lễ Thầy. Con xin phép hỏi Thầy 3 câu hỏi.

ĐT: Ừ,

BĐ: Câu thứ nhứt là, con thường nghĩ rằng khi công phu, nếu mình Soi Hồn lâu thì cái luồng điển nó chấn động trên đỉnh đầu,

ĐT: Ừ,

BĐ: Và giữa hai chân mày.

ĐT: Ừ,

BĐ: Và nếu mình Soi Hồn lâu thì nó sẽ chấn động lâu, và nó phát nóng, nó có thể phát sáng ở chỗ đó,

ĐT: Ừ,

BĐ: Cho nên con thường Soi Hồn rất lâu,

ĐT: Ừ,

BĐ: Trên dưới một tiếng đồng hồ. Do đó mà trong sách, cũng như là nhiều lần Thầy giảng á, thì Thầy nói rằng chỉ 15 phút,

ĐT: Ừ,

BĐ: Mười phút là đủ. Thành ra con cũng không có, con hoang mang,

ĐT: Tôi nói từ 5 tới 15 phút,

BĐ: Dạ.

ĐT: Bởi vì Anh còn phải để dành thời giờ Anh làm những cái việc khác nữa: vì khi mà Anh dọn ở trên này rồi, 15 phút ở trên này bằng ở dưới này mấy tiếng: cao chừng nào, ngắn chừng nào, dài chừng nấy ở dưới. Anh hiểu chỗ đó không? Khi Anh làm 15 phút, ở dưới này nó làm cả một tiếng đồng hồ nó mới đáp bù bên trên.

BĐ: Dạ.

ĐT: Cho nên mình làm Pháp Luân Thường Chuyển đã chiếm bao nhiêu phút rồi; rồi còn cái Thiền Định phải gấp hai lần cái đó; bởi vì ở dưới, Lục Căn Lục Trần nó chậm hơn, mà Chủ Nhơn Ông thì thức hồn mau hơn; cho nên phải để dìu tiến Lục Căn Lục Trần; lúc đó cái thức hoà đồng nó mới mở, ánh sáng nó mới đầy đủ.

Cho nên, nhiều người cứ làm 1 tiếng đồng hồ, 2 tiếng đồng hồ Soi Hồn, rồi cái bỏ! Rồi, “Tôi mệt rồi!” Ở dưới này không làm! Rồi té ra, “Ông đi có mình Ông à, còn tụi tui, làm sao đây?” (b/đ cười) Cho nên nó mất trật tự. Cho nên, tui dặn 5 tới 15 phút, rồi mới cho cái tụi kia nó đi lên nó đồng học với mình; rồi lúc mình xuất hồn ra đi, nó mới giữ nhà cho mình. Chớ nhiều người làm thét rồi bị nhập là vậy đó; mà cãi lời tui thôi! Bị nhập!

BĐ: Dạ.

ĐT: Cứ làm 5 tới 15 phút thôi; maximum là 15 phút. Rồi Anh làm Pháp Luân, rồi Anh Thiền Định, ngồi Thiền Định lâu 1 tiếng đồng hồ, để dìu tiến tất cả; sau khi Anh đi, có người thay thế Anh mới được chớ! Cứ nói “Tui đi, tui đi mất cha nó rồi; bỏ hết!” (b/đ cười) Đâu có được! Caí đó trật á!

BĐ: Dạ.

ĐT: Cho nên, ở Hồng Kông cũng có một người tu nó cũng mất luôn đó! Có cái bà đó tu sao mà, cái ông đó tu làm sao mà đi luôn; rồi bây giờ nó mạ vàng! Ở Vạn Phật Tự Hồng Kông đó; bữa nào rảnh, qua bên đó coi! Ở Việt Nam mình có anh Vân cũng vậy; cũng tu về Pháp Lý, cũng Soi Hồn quá, rồi ảnh đi luôn! Cũng ngồi, bỏ xuống rồi ngồi đó ảnh đi luôn á, không có về nữa! (cười). Ảnh cứ ngồi, chôn ngồi luôn! (cười). Anh đó ảnh tu về Pháp Lý, ảnh tu ghê lắm mà! (b/đ cười)

Ừ, Anh làm 5 tới 15 phút; rồi phải dậy Lục Căn Lục Trần; bởi vì toàn thân của Anh, chớ không phải một chỗ thôi; phải không? Đó. Cho nên Anh phải làm lại, đúng. Cái gì tui làm là tui đã kinh nghiệm rồi, và Ông Tư đã kinh nghiệm; Ông Tư còn kêu có 5 phút thôi, mà người ta làm 4 tiếng cũng có nữa! (cười). Làm chi vậy? Rồi đổ thừa Pháp Lý! Chớ giấy trắng mực đen mà! Anh đã hiểu chỗ này không?

BĐ: Dạ, con hiểu rồi Thầy.

ĐT: Ừ.

BĐ: Dạ thưa Thầy, câu hỏi chót là: con thiền thì con hiểu rằng là, “Không, không á,” có nghĩa là hoà; con hiểu mang máng vậy thôi; không biết có đúng vậy không?

ĐT: Đúng.

BĐ: Và, “Có, có” thì mình có thể cắt nghĩa là sao?

ĐT: Hử? “Có, có” là động. (b/đ cười) Có, có phải có tranh giành chớ;

BĐ: Dạ.

ĐT: Anh, lúc nào Anh cũng giữ cái “Không”; Anh thấy ông Trời đang hoà với chúng ta không? Tất cả khối nam, khối nữ, mà Ổng cứ xịt xịt có một cái hơi thôi; Ổng cứ bơm có bây nhiêu cho tụi nó hít thở, để nó thủng thẳng nó cố gắng nó hiểu nó thôi. Anh thấy không?

BĐ: Dạ.

ĐT: Ổng cứ làm việc vậy thôi hà! Ông cho tất cả. Anh thấy không? Ờ. Cho nên mình phải lấy Không mình mới hoà đồng được; cái Không nó mới đi vô các nơi. Cái không khí mà ông Trời ban mình đó, nó đi từ ngón chân cái lên tới trên óc mình nữa. Mà Ổng kiểm soát hết! Mà khi Anh giữ được cái Không, là Anh thấy hết tánh hư tật xấu của mọi người! Anh chỉ việc giúp họ trở về Không thôi. Khi Anh đạt Không,Anh mới giúp họ trở về Không. Chớ không phải Anh Không rồi Anh chê cười họ! Cái đó không được! Kỳ thị là Anh trở nên Có rồi đó! Anh thấy không?

BĐ: Dạ.

ĐT: Á. Bị động đó! Cho nên, nhiều người gặp tui là nó vui; trong tâm tư nó nhiều chuyện lắm, mà nó tới là sau này nó hết trọi; bởi vì tôi ôm cái Không, nó theo cái Không đó, nó bỏ cái “Có” của nó rồi, nó còn cái gì đâu? (cười) Rồi cho hai Không, rồi tiêu luôn! (cười)

ĐT: Ờ?

BĐ: Thưa Thầy, cho phép con được hỏi 3 câu.

ĐT:

BĐ: Câu thứ nhất là: xin hỏi và lập lại cái câu của anh bạn vừa rồi,

ĐT: Dạ.

BĐ: Là Thầy nói là, “Không, Không”

ĐT: Ừ,

BĐ: “Không, không” tức là động; à, “Không không” tức là hoà.

ĐT: Ừ, “Có” là động.

BĐ: “Có” là động. Thưa Thầy, thì chữ “Có” đó,

ĐT: Ừ,

BĐ: “Trong Không mà Có”

ĐT: Ừ,

BĐ: Vậy thì chữ “Có”, mà Có là có hào quang,

ĐT: Ừ,

BĐ: Như vậy thì chữ “Có” mà có hào quang, tại sao lại động?

ĐT: Cho nên, cái “Có” mà nói hồi nẫy, là Có ở thế gian.

BĐ: Dạ.

ĐT: Còn Anh ở trong cái “Không mà Có” là Anh đang đi;

BĐ: Dạ.

ĐT: Không có động;

BĐ: Dạ.

ĐT: Anh đang đi chớ!

BĐ: Dạ.

ĐT: Đang đi học đạo á; “Trong Không mà Có” là đang đi học đạo.

BĐ: Dạ.

ĐT: Nhưng mà Anh phải đi tới cực Không,

BĐ: Dạ.

ĐT: Anh mới có cơ hội viếng Niết Bàn;

BĐ: Dạ.

ĐT: Anh hiểu chỗ đó không?

BĐ: Dạ.

ĐT: Chớ còn lúc đó nó cũng còn động: đang đi là động đó!

BĐ: Dạ.

ĐT: Trong cái “Có” đó là đang đi.

BĐ: Dạ.

ĐT: Đang học đạo.

BĐ: Dạ.

ĐT: À. Cái đó là cũng là động; động ở trên Thiên Giới. Mà khi đã đại định rồi á, mới nhập Niết Bàn được.

BĐ: Dạ.

ĐT: Thì mới không động. Anh thấy không?

BĐ: Dạ.

ĐT: Chớ còn Anh không có động, không bao giờ Anh khao khát cái không động!

BĐ: Dạ.

ĐT: Anh phải động trước. Bây giờ Anh Soi Hồn, Anh Pháp Luân, Anh Thiền Định; đó là Anh đang động đó: đang lọc, đang nhồi; đang lọc, đang nhồi, đang tiến; đang lọc, đang nhồi, đang tiến; đang, đang, đang giữ cái thanh, đang bỏ cái trược; Anh mới đi cao được chớ!

BĐ: Dạ.

ĐT: Thì cái hoả tiễn lên cung trăng, Anh thấy không? Nó bỏ một lớp này, cái nó tung, nổ cái “Đùng!” Lớp khác nó mới đi lên trên kia được.

[kết thúc ID#19860101Q5]


----
vovilibrary.net >>refresh...