19860101L3
KHOÁ HUẤN LUYỆN "KINH A DI ĐÀ" : KHAI MẠC KHOÁ HUẤN LUYỆN - THẦY BAN HUẤN TỪ (Cuốn 1A)
B/Đ1: Dạ thưa, đây là một cái khoá đầu tiên, chúng con được nhiều ơn huệ Thầy ban cho chúng con tại Úc Châu này : thì, cái tình thương của Thầy ban cho chúng con thật là vô cùng lớn lao ; chúng con cũng xin cố gắng để hết tâm mình, có gắng bằng tình thương của chúng con, nhẫn nhịn, và học hỏi cho thật nhiều, thật tốt ; thì chúng con xin kính mời chị Tranh là Trưởng Khoá Thiền ở Úc đầu tiên. Kính xin Chị Tranh có đôi lời trình Thầy.
B/Đ2: Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn, Nam Mô Diêu Trì Kim Mẫu, Nam Mô Đức Cao Hữu Hiền Hộ Pháp, Nam Mô Vĩ Kiên Phật, Nam Mô A Di Đà Phật, vạn vật thái bình,
Kính thưa Thầy, kính thưa Quý Vị, Quý Cô Bác, Quý Anh Chị, toàn thể đạo hữu thân mến : Thật là một vinh hạnh cho toàn thể quý đạo hữu Vô Vi Úc Châu của chúng con, năm nay, năm 1986, được Thầy lại viếng thăm Úc Châu một lần nữa, lần thứ ba. Lần này Thầy đến Úc Châu với mục đích đặc biệt là để khánh thành Nhà Máy Vô Vi Plastic Úc Châu. Nhân cơ hội này, chúng con được hồng ân của đấng Cha Trời, chúng con được đặc ân của Thầy cho phép chúng con mở Khoá Huấn Luyện đặc biệt. Thưa Thầy, về phương diện hình thức thì phương tiện tổ chức của chúng con rất hạn hẹp ; về phương diện nội dung chất lượng, trình độ tu học của chúng con rất yếu kém ; nhưng một động cơ duy nhứt thúc đẩy chúng con thực hiện khoá thiền cấp tốc này là tình thương bao la như trời biển của Thầy. Chúng con, tất cả, xin chơn thành tâm nguyện đem hết khả năng và tâm trí của mình ra để lãnh hội tất cả những gì Thầy sẽ dạy giỗ chúng con trong 10 ngày sắp tới đây. Chúng con kính xin Thầy ban huấn từ khai mạc khoá huấn luyện đặc biệt. Xin kính bái.
Đức Thầy : Hôm nay là ngày đầu của năm 1986 ; chúng ta đã vượt qua một năm 1985 dãy đầy thử thách trong nội tâm, chiến tranh ô trược trong nội tâm ; chúng ta mọi người đều tự voi lên, hứa hẹn với Bề Trên, tự mình mở trói cho chính mình !
Cơ duyên tại thế gây sự đau khổ, nghiệp tâm ; do ai ? Do mình đã trói buộc mình !
Và chúng ta đã phát đại nguyện tự mở trói.
Một năm, một năm qua ; càng lên cao, càng gặp nhiều thử thách. Từ năm qua, chúng ta đã vượt qua ; năm nay, nó lại đến với chúng ta !
Thì chúng ta phải nhìn xem : Nên tự trói buộc mình, hay là không ? Hay là buông bỏ để giải thoát, để trở về với nơi Chánh Giác của nội tâm mà chúng ta đã hằng mong muốn ? "Làm sao giải thoát để tôi trở về với chính tôi, tôi hiểu căn bản của tôi do đâu đến đây, rồi sẽ về đâu, để tránh những sự lầm lạc nhồi quả tại thế và nuôi dưỡng phần dũng mãnh thanh tịnh trong chu trình tiến hóa không ngừng nghỉ của Bề Trên đã ân ban và giúp đỡ triền miên 24 trên 24, giáo dục tôi, cho tôi mang thân xác tạm bợ này, trong kích động và phản động thử tâm tôi, đẩy tôi lui về sự thanh tịnh giải thoát ? Mà tôi đã làm được bao nhiêu ?"
Nhân ngày đầu năm của năm 1986, chúng ta kiểm thảo lại, kiểm soát lại những hành động của quá trình, chúng ta đã tháo gỡ được bao nhiêu ; hay là chúng ta gây thêm rối trong nội tâm ? Cái bản chất đen tối của chúng ta, có vun bồi không ;hay là tự nó hạ giáng ?
Cho nên, duyên lành đến với chúng ta, chúng ta có cơ duyên Ðời lẫn Ðạo : sự tiến triển của Ðời ; mà ngày hôm nay chúng ta lại có sự tiến triển của Ðạo tâm.
Muốn học Ðạo, thì lấy gì học ? Dụng Tâm học Ðạo.
Tâm chúng ta ở đâu ? Tâm chúng ta đang bị quản lý bởi thể xác, bởi Lục Căn Lục Trần này nó bao vây chúng ta, nó đòi hỏi, nó kích động, nó tạo sự si mê làm cho chúng ta bấn loạn và không tự tiến được !
Ngày hôm nay, chúng ta tưởng Bề Trên, chúng ta biết chúng ta có Nguồn Cội ; chúng ta biết chúng ta có nơi thanh tịnh ;chúng ta biết chúng ta có quyền tự giải thoát ; thì chúng ta phải tự đi!
Cho nên, trong cái lúc đi đó, ai là người đi ? Cái gì sẽ đi ? Tâm thức chúng ta tự đi ! Tâm thức muốn được đi, phải dứt khoát Thất Tình, Lục Dục trong nội tâm của chúng ta !
Cho nên, các Bạn về đây tham dự cái Khóa Tu Học này, ghi chép trong đầu năm của 1986, các Bạn phải ý thức rõ ràng : những sách vở để trên bàn này, không nhiều thì ít các Bạn cũng nghe và cũng đọc qua rồi : "Nghịch Ðời mới về Ðạo" ! Tâm chúng ta phải dứt bỏ tất cả những trần tâm, si mê, kích động mà chính mình đã tạo cho chính mình ; nhiên hậu chúng ta mới có cơ hội học và tiến !
Nếu không, thì tự giam mình, và gút thêm nhiều gút trói buộc lấy tâm thức !
Cho nên, con đường tu học thấy nó dài, nhưng mà chúng ta phải ý thức rõ ràng, thì tự nhiên nó phải ngắn.
Cho nên, các Bạn, tại sao không có đi chùa chiền, không có đi cúng bái, mà các Bạn tu thiền để làm gì ?
Các Bạn đã ý thức rồi : "Tôi phải rút ngắn đường đi !"
Chính Ðức Phật đã thành công, những vị tiền bối đã đi trước đã thành công ; do sự cố gắng giải tỏa phiền muộn sái quấy trong nội tâm, mới thành đạo.
Ngày nay, ngày nay chúng ta noi gương gì đây ? Noi gương ai ?
Của những vị đã thành công !
Mà những vị thành công lưu lại những gì ?
Những lời nói quý báu và kỹ thuật tháo gỡ những cái nghiệp tâm của Ngài, và Ngài mới đắc đạo, hành động cho tới lý thuyết. Mà ngày nay, chúng ta đã am thức, đã hiểu rõ chưa ?
Vỏn vẹn caí Nguyên Lý “NAM MÔ A DI ÐÀ PHẬT”, có 6 chữ, mà có nhiều Bạn ngày hôm nay chưa đem vào tâm được !
Nhiều người niệm cho có chừng ; có nạn mới niệm !
Mà không biết đây là cái phương thức để mình giải tỏa cái nghiệp tâm.
Đây là chìa khóa để tháo gỡ những sự rắc rối trong nội tâm của chúng ta, và để cho chúng ta tiến hóa trong Ba Cõi !
Nhưng mà chưa ý thức nổi ! Thấy sách nào cũng ham, thấy chơn lý nào cũng đọc, thấy lời nói nào cũng hay, cũng theo ; thấy vị nào giáng lâm, cũng theo ! Nhưng mà hành, không có bao nhiêu !
Cho nên, ngày hôm nay chúng ta mới bắt buộc, "Mình phải phát một đại nguyện để cứu mình và cứu đời !"
Cho nên, chúng ta phải học. "Học cái gì ? Tại sao tôi phải học ? Lấy gì mà học ?"
Phải lấy sự thanh tịnh hòa với thanh tịnh, mới là học ! Mà lấy sự động loạn hòa với thanh tịnh, là không bao giờ học được !
Bên trong các Bạn có sự thanh tịnh, có sự sáng suốt ; có thanh tịnh mới có sáng suốt ; có sáng suốt mới nhận được những gì ban chiếu trong nội tâm các Bạn, kêu bằng, "Tâm tâm tương ứng" ; hiểu giá trị của luồng điển : sự nóng ấm trong cơ tạng của các Bạn đây, là Ðiển ! Không có Ðiển, không có di chuyển được !
Mà Ðiển của các Bạn, ngày hôm nay có chiều hướng trụ trên trung tim bộ đầu, để giải tiến, rồi hòa với Thanh Giới, để triền miên học hỏi Chơn Lý trong nội thức !
Nhưng mà, vì bận rộn của tình đời, so đo bởi cái miệng : nội cái ăn không, nó làm động loạn rồi ; rồi cái nói, nó động loạn thêm ; cái nghe, nó động loạn thêm ; cái thấy, nó động loạn thêm ; cái ngửi, nó cũng động loạn thêm ! Nó gút, rối như tơ vò ; lấy gì mà tháo ?
Cho nên, phải lui về thanh tịnh mới tháo được ! Nếu các Bạn không lui về thanh tịnh, không có bao giờ mà các Bạn tháo được ! Một khối tơ vò, mà Bạn không thanh tịnh, thì kỹ thuật tháo gỡ không bao giờ mở được !
Cho nên, chúng ta rất may mắn : có Ðạo đến với chúng ta ; và chúng ta có cơ hội, có phương tiện để ngồi đây đàm đạo và học hỏi từ ly từ tí : chính ta là người trách nhiệm tháo gỡ những sự phiền muộn sái quấy của nội tâm. Bệnh hoạn, chính ta đã đem vào thân ; thì chính ta là y sĩ tự trị ! Nếu chính chúng ta không biết trị bịnh cho chính chúng ta, thì có y sĩ giỏi cách mấy ở thế gian này cũng không có người nào giúp được chúng ta !
Vì cái Tánh đã ràng buộc cái Tâm : Lục Căn Lục Trần đã hoành hành, giam Chủ Nhơn Ông, làm cho Chủ Nhơn Ông khổ não, phiền muộn, sái quấy ! Ngày hôm nay, Lục Căn Lục Trần biết tu, biết nghe lệnh Chủ Nhơn Ông, ngồi tham thiền và dứt khoát trần tâm, thì Chủ Nhơn Ông mới rảnh rỗi, là phần Hồn các Bạn mới rảnh rỗi !
Cho nên, "Bệnh do tánh sanh" ; tôi đã thường nói ! Tánh hàng phục ; dẹp cái tánh sân si, dẹp cái tánh si mê, dẹp cái tánh cầu xin động loạn, qua một bên ; thì Chủ Nhơn Ông mới rảnh rỗi, tiến hóa, mới dìu tiến được Lục Căn Lục Trần ; thì cái bệnh nan y phải tiêu diệt !
Có phải "Hành" không, các Bạn ? Các Bạn đã và đang hành !
"Phải hành những chuyện gì đây ? Tôi ngồi, mỏi lưng, tôi cục cựa, đó là tôi hành ?"
Không phải !
"Tôi hành trong cái thức tu, tôi chủ trị tôi ; sự thanh nhẹ của tôi ở đâu, tôi phải lui về !"
Mà muốn lui về thì các Bạn phải học nhẫn, vô cùng nhẫn, vô cùng nhịn nhục !
Cho nên, các Bạn phải theo cái chiều hướng hít thở của trong nội tâm các Bạn, để các Bạn lắng nghe Nguyên ý “NAM MÔ A DI ÐÀ PHẬT” nó khai mở từ đâu đến đâu, chuyển chạy toàn thân các Bạn !
Có Tam Giới : Thượng, Trung, Hạ ; có đầy đủ.
Hỏi chớ, giới nào chúng ta đã tận tâm sắp đặt giải tiến cho nó, và giới nào chúng ta đã bỏ phế ?
Nhiều bạn, hỏi thét một hồi, "Ba giới, tôi cũng chưa có lo !"
Vậy chớ, thời gian các Bạn lưu trú học hành tại quả điạ cầu này, được bao lâu ? Giới hạn, có mấy chục năm, rồi phải ra đi !
Mà nếu các Bạn không chịu học, rồi ai là người cứu Bạn ?
Nếu các Bạn không chịu học, là các Bạn đã tự giết Bạn, mà thôi ; tự chôn sống tâm linh của các Bạn, mà thôi ! Từ sự thanh nhẹ mà đi tới sự ô trược !
Cho nên, nhiều người phản lại đạo tâm, nói, "Tôi muốn tìm hạnh phúc ! Nếu tôi tu thiền thì tôi lạnh cảm, làm sao tôi gần được vợ, con ?"
Cái đó là cái sái quấy vô cùng ! Không hiểu !
Hỏi chớ, tham dục, đạt được hạnh phúc ư ? Không ! Tất cả ở thế gian đều trả lời, "Không ! Tham dục không đạt được hạnh phúc !” Nếu đạt được hạnh phúc, là mấy người điếm trong nhà điếm nó đạt được hạnh phúc rồi ; một ngày nó dục bao nhiêu lần, nó đã đạt được hạnh phúc rồi ! Tại sao chúng ta khao khát cái điều đó ?
Cho nên, chúng ta người tu trong thanh tịnh, chúng ta phải nuôi dưỡng cái chuyện cần thiết bây giờ : cái Thức Hồi Sinh vô cùng sống động trong ta, ta không nuôi dưỡng ; lại nuôi dưỡng cái chuyện trần trược tạm bợ và không đi đến đâu, để làm gì ?
Cho nên, những tuổi trẻ, chưa nếm qua mùi đời, thấy đó là quý, thấy đó là hạnh phúc ! Nhưng mà bước vào rồi, thấy, "Hạnh phúc ở đâu ? Tôi là người trên đường đi tìm hạnh phúc, mà chưa thấy hạnh phúc !"
Cho nên, dứt khoát trần tâm, lo tu, niệm, cảm thấy có hạnh phúc ! Hạnh phúc là giây phút thanh nhẹ thiêng liêng trong nội thức, nội tâm của các Bạn ; nó thể hiện triền miên thức giác, cởi mở, không bị lệ thuộc ! Đó là giây phút hạnh phúc của các Bạn.
Cho nên, trên đường đi, chúng ta phải dọn tâm. Mà muốn dọn tâm, phải có đường lối !
Cho nên, kêu các Bạn trì niệm Phật, là xây dựng chấn động lực trong nội tâm ; và quy nhứt để khai mở Lục Thông ; nhiên hậu mới hưởng được cái Thanh Quang Ðiển Lành ở Bên Trên ân chiếu cho chúng ta từ giây, phút, khắc. Từ giờ các Bạn vô Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Ðịnh, không phải là chư Phật không lưu ý ! Chính các Bạn đã động chư Phật, thì chư Phật đã chiếu cho các Bạn rồi, vì trước kia chư Phật đi bằng đường lối đó ! Ngày hôm nay, các Bạn đi bằng đường lối đó, thì nó hòa hợp với chư Phật, chư Phật đâu có bỏ các Bạn ? Không bao giờ bỏ !
Cho nên, chúng ta, khi bước vào đó là chúng ta an rồi : chúng ta biết Soi Hồn, biết Pháp Luân, biết Thiền Ðịnh, là chúng ta sống trong cái tâm tư an lành của giới Niết Bàn !
Chúng ta biết, cộng đồng nhân sinh thì do sự quản lý của Thượng Ðế, ân chiếu của Thượng Ðế : Chúng ta có thể xác ; thể xác này là đại diện cho Thượng Ðế để tạo những sự kích động và phản động, nhồi quả cho tâm thức chúng ta tiến hóa.
Chúng ta đã hiểu hai nơi : Ðời, Ðạo rõ rệt : nơi làm việc về khối Trược, tiến tới Thanh ; nơi Thanh, trở về cực Thanh. Sống động vô cùng !
Cho nên, chúng ta phải học, phải trì kỳ chí thực hành ; mà phải chiến thắng lấy nội chiến của nội tâm !
Tất cả các Bạn ngồi đây đều có chiến tranh : chiến tranh trong nội tâm các Bạn nó liên hệ với Thiên Cơ, cả Càn Khôn Vũ Trụ : thời tiết thay đổi, tâm tánh thay đổi ; câu nói động loạn, tâm tánh thay đổi ; ý thức động loạn, tâm tánh thay đổi ; nó liên hệ cả Càn Khôn Vũ Trụ ! Đó là Thiên Cơ ; nằm trong tâm các Bạn, mà thôi !
Cho nên, các Bạn học một khóa cho tất cả mọi khóa ở tương lai : là tâm các Bạn dọn sạch được, mở được mọi sự gút mắc trong nội tâm, thì các Bạn hiểu tất cả, và sống với tất cả ; không còn sự Sanh, Tử hăm he nữa !
Cho nên, khi chúng ta biết được cái xác này không phải xác của ta !
Lấy gì chứng minh ?
Nếu xác này là xác của ta, ta chết, ta có cơ hội ôm nó đi chôn ! Ta không có cơ hội ôm nó đi chôn ! Thì của Ông Trời, "Của Thiên, trả Ðịa" ; ta không có cơ hội ! Nhưng mà ta có cơ hội đi với cái tâm thức của chúng ta, đi với cái sự hiểu biết mà chúng ta đã thâu lượm được trọn bao nhiêu kiếp ; ôm lấy mà đi !
Lấy gì chứng minh ?
Cho nên, ở thế gian này, có người ra đời học được bác sĩ ; người kia, cũng người ta, mà được đi học thợ mộc thôi ! Có phải trình độ khác nhau không ? Người kia, cũng người ta, mà chỉ làm nghề thợ may thôi ! Thấy rõ chưa ? Mỗi người một trình độ ; ôm lấy cái trình độ, ôm lấy cái tâm thức đó mà tiến hóa ! Một ông bác sĩ đi làm thợ may, làm không được ; ông thợ mộc, đi làm bác sĩ, làm không được ! Tại sao ? Vì cái tâm thức người ta tới đó thôi ; trình độ họ tới đó thôi. Cho nên, chứng minh các Bạn đã ôm cái tâm thức xuống quả địa cầu này, xây dựng cho quả địa cầu.
Thì mỗi người một nhiệm vụ và một công việc ; có hết ; nhưng mà lần lượt tiến hóa ; không nên nôn nóng.
Khi chúng ta hiểu được, ta tìm được cái Pháp, tìm được nguyên căn của chính chúng ta : thể xác này cấu trúc bởi siêu nhiên mà có ; và chúng ta đi tìm về con đường siêu nhiên để tự thức, để điều khiển cái khám lớn này nó đang giam Chủ Nhơn Ông, là giam ta đây ! Cái gì giam ?
Lục Căn Lục Trần ; nó lôi cuốn, nó kích động, nó phản động, nó làm cho chúng ta càng ngày càng động thêm, bước vào trong phạm vi nhỏ hẹp, so đo, và không có tiến nổi !
Cho nên, chúng ta thấy rõ rồi, phân tách rõ rệt rồi : chỉ có tự đi mà thôi !
Chủ Nhơn Ông lành, Lục Căn Lục Trần phải học, phải ủng hộ, phải xây dựng ; Chủ Nhơn Ông trì kỳ chí cương quyết tu luyện, thì chúng nó phải tuân theo !
Cho nên, ở đây, các Bạn đã đọc qua “Thiên Ðàng Du Ký,” “Ðịa Ngục Du Ký,” “Luân Hồi Du Ký,” “Nhân Gian Du Ký,” “Vấn Ðạo” ; đủ thứ ; bấy nhiêu này cũng đủ cho các Bạn đi.
Nhưng mà ngày hôm, nay vỏn vẹn có cuốn “Kinh A Di Ðà” là Chánh Kinh, Ðức Phật đã lưu lại cho chúng ta, và ông Ðỗ Thuần Hậu, người đi trước chúng ta, đã dặn dò từ câu mộc mạc để cho chúng ta hiểu rõ hơn, thay vì dùng văn tự cao siêu nói về Nho Học. Càng ngày chúng ta càng mất đường tu học về văn chương, cho nên phải nói sự mộc mạc thực tế, truyền Ðiển để tâm thức của mọi người hiểu, tự tháo gỡ, và tự tu, tự tiến.
Cho nên, hôm nay bắt đầu mở Khóa, tôi xin nhắc lại cuốn “Kinh A DI ÐÀ,” trong đó tôi sẽ phân tách ra cho các Bạn thấy rõ, và sau này các Bạn nắm cuốn đó làm Phương Chỉ Nam để các Bạn tự tu, tự tiến.
Ðây là một chìa khóa luôn luôn thường trực, và chư Phật luôn luôn tiếp Ðiển cho các Bạn, nếu các Bạn ý thức và đọc được, thực hành được đúng theo ba pháp : Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Ðịnh ; thì ăn khớp với cuốn “Kinh A DI ÐÀ” này. Rồi các Bạn sẽ diện kiến chư Phật, chư Tiên, không có khó khăn !
Một kỹ thuật trong tay các Bạn, trong tủ các Bạn, trong đầu nằm các Bạn ; mà chưa bao giờ chịu đọc !
Cho nên, hôm nay chúng ta bắt đầu, chúng ta đồng học cuốn “Kinh A DI ÐÀ”.
[bạn đạo nói, nghe không rõ][23:05]
B/Đ3: Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn, Nam Mô Kim Mẫu Đại Từ Tôn, Nam Mô Đức Phật Vĩ Kiên ; kính bạch Thầy : hôm nay được duyên lớn cho con được thay mặt tất cả anh, chị, em bạn đạo Úc Châu kính chúc Thầy vui hưởng một năm mới tràn đầy hạnh ngộ. Mặc dầu Thầy bận rộn nhiều công việc, Thầy đã dành cho chúng con một ân huệ quý báu để mở lớp học Vô Vi 10 ngày tại Úc Châu. Chúng con chân thành đội ơn Thầy đã không quản ngại sự đường xá xa xôi để lo về tâm linh cho những đứa con dại khờ. Lòng ưu ái của Thầy, chúng con xin đa tạ và nguyện lo học tu tiến để khỏi phụ lòng khó nhọc của Thầy. Chúng con xin một lần nữa cảm tạ Thầy.
Đức Thầy: Cảm ơn tấm lòng ưu ái của tất cả Bạn đạo Úc Châu. Chuyến đi của chúng tôi khắp các nơi là để chứng minh cho các Bạn thấy rõ : Vô Vi lúc nào cũng gần nhau. Ý trí chúng ta là vô cùng ; nếu chúng ta nuôi dưỡng ý trí thì lúc nào chúng ta cũng có cơ hội tương hội. Với tuổi tác của tôi và việc làm của tôi, không ngừng nghỉ, để cho các Bạn chứng minh rõ là phần Hồn chúng ta không ngừng nghỉ trong cơ học hỏi tiến hoá ! Những hành động này là để các Bạn ý thức ; rồi tương lai tôi không còn ở quả địa cầu này nữa, các Bạn cũng không thấy đó là xa lạ, đó là khó ! Chính là rất dễ : "Người trước đã đi và đã làm, không ngừng nghỉ đối với ta, thì ta phải không ngừng nghỉ đối với mọi người" ; thì nó mới đi trong cái cảnh du dương thăng hoa tốt đẹp ở tương lai.
Cho nên, Tiên, Phật cũng vậy : không ngừng nghỉ làm việc, vì chúng sanh ; chúng sanh cũng hướng thượng đối với Tiên,Phật, sau cơn đau khổ thử thách. Cho nên, cái hạnh mà chúng ta tái ngộ trong quả địa cầu này và đã ghi chép sách sử từ hành động tới lời nói, rồi đây huynh đệ, tỷ muội của chúng ta sẽ tay nắm tay rồi cũng đi, cũng giáo dục tất cả quần sanh ở tương lai, trong một ý trí, trong một tình thương xây dựng cởi mở, và không bao giờ chúng ta phụ bạc lấy chúng ta. Chúng ta phải giữ cái mối Đạo để sống triền miên trong sự thanh cao tốt đẹp ! Cho nên, hôm nay cũng ngày lành, tháng tốt, tôi cũng gởi lời chúc tất cả các Bạn đạo khắp Năm Châu chung hưởng tâm thân an lạc tự thức tự tiến.
B/Đ2: Kính thưa Thầy, con xin thay mặt cho anh Hội Trưởng Hội Vô Vi Úc Châu, có lời xin chào mừng và xin có lời chúc tụng Khoá Huấn Luyện được thành công tốt đẹp. Thưa Thầy, anh Hội Trưởng có nhờ con đọc cái quyết định để trình Thầy.
“Tổng Hội Trưởng Hội Ái Hữ Vô Vi Úc Châu, Chiếu biên bản Đại Hội Vô Vi Úc Châu Kỳ 1, ngày 28, 29, 30 tháng 12, năm 1984, thành lập Tổng Hội Ái Hữu Vô Vi Úc Châu, chiếu quyết định:
Điều 1/ Nay cử đạo hữu Bùi Đông Phương đảm trách chức vụ Tổng Thơ Ký Ban Chấp Hành Tổng Hội Ái Hữ Vô Vi Úc Châu.
Điều 2/ Đạo Hữu Bùi Đông Phương có nhiệm vụ tổ chức và điều hành mọi sinh hoạt của Tổng Hội Ái Hữu Vô Vi Úc Châu, đồng thời liên lạc và phối hợp các sinh hoạt của các hội Ái Hữu Vô Vi trên thế giới.
Điều 3/ Các Phó Tổng Hội Trưởng và đương sự chiếu nhiệm vụ thi hành quyết định này.
Quyết Định, xin kính trình Đức Thầy, các hội Ái Hữu Vô Vi Mỹ, Canada, Pháp, Việt Nam ; các Hội Ái Hữu Vô Vi tại các tiểu bang Úc Châu ; để kính tường.”
Xin kính trình Thầy ; và xin mời anh Phương tiếp tục chương trình. Xin Anh kính trình Thầy các Hội Viên của các tiểu ban tham dự Khoá Huấn Luyện hôm nay.
B/Đ4: Thưa Thầy, quý Bác, Anh, Chị, Em ; Thưa Thầy, chương trình Khoá Thiền của chúng con đã thông báo với anh, chị, em, và trình qua Thầy rồi ; chúng con xin trình với Thầy tổng số các bác, các anh, chị là 47 khoá sinh, gồm 27 nam và 20 nữ. Chúng con có hội ý nhau chia ra làm 4 toán, mỗi toán có 1 anh tình nguyện làm thơ ký ghi nhận các ý kiến cũng như điều hoà việc thảo luận học tập, bài giảng. Ngoài ra, mỗi đêm sau khi tập họp tất cả các ý kiến chung, thì chúng con sẽ hội họp nhau để được nghe Thầy giảng dậy thêm những thắc mắc của chung các anh em trong bài giảng buổi sáng của Thầy. Vì đây là khoá đầu tiên, chúng con được tham dự do ân huệ lớn lao, thành ra mọi việc chúng con cố gắng thật nhiều, và học hỏi cùng nhau, và học hỏi với Thầy, để không phụ công ơn của Thầy. Con xin hết.
Đức Thầy: Tất cả ở Úc Châu đã bước vào nề nếp ; anh em thương yêu nhau, xây dựng nhau, bầu cử nhau để làm việc ích chung, và mở đường cho nhân loại tiến hoá. Đó là một việc cao quý. Mọi người đã sống trong nhịp nhàng, trong đạo,cứu độ. Rồi đây chúng ta sẽ tiếp tục học thêm và xây dựng thêm ; Đạo Tâm càng ngày càng mở ; nhiên hậu trở về địa phương mới dẫn dắt những người mới bước vào Đạo Tâm.
Bây giờ, bây giờ chúng ta bắt đầu để nghe qua những gì mà ông Ðỗ Thuần Hậu đã lưu lại cho chúng ta trong cái Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp. Các Bạn đã đọc qua cuốn "Kinh A DI ÐÀ" do ông Nguyễn Xuân Liêm đã viết những câu về tiểu sử của Cụ Ðỗ Thuần Hậu:
Cụ ÐỖ THUẦN HẬU sanh năm 1883 tại Tỉnh Sa Ðéc, Quận Lai Vung ; thân phụ của Cụ là ông Ðỗ Hạo Cừu, làm Phó Tổng An Thới trong thời kỳ Pháp Thuộc ; thọ được 80 tuổi mới qua đời. Ngài đã lưu lại những cái bản dịch về "Kinh A DI ÐÀ," dùng Ðiển dịch Văn. Thế gian phải dùng văn dịch lý, nhưng mà ở đây dùng Ðiển dịch Văn ; nó khác. Cho nên, các Bạn đã tu về Ðiển, chúng ta dễ hiểu hơn ; nếu dùng trí thức mà để hiểu, nó hơi khó khăn.
PHẦN I : KINH A DI ĐÀ CHÚ GỈAI
Chúng ta đi thẳng vào Kinh ; không có thì giờ nói thêm giới thiệu. Các Bạn đã đọc nhiều lắm rồi. Đọc sơ đó thôi.
Gỉai Thích “KINH A DI ĐÀ” Theo Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Của Phật
KINH : Là 2 dây thần kinh nơi bộ đầu ta, có liên quan đến việc luyện đạo theo Pháp lý Vô Vi Khoa học Huyền bí của Phật.
Từ xưa đến nay, người thế gian cho rằng quyển kinh là quyển sách. Hiểu như vậy là chưa đúng nghĩa.
Theo Pháp Lý, chữ KINH là đường kinh mạch trong thân mình ta, chỉ rõ là nhiều gân mạch bao bọc bản thể ta để cho Khí Điển chạy châu lưu dắt khí huyết điều hòa khắp châu thân.
[Ông Tám giảng]
Hỏi KINH, người ta ở trong chùa, người ta thấy cuốn kinh, người ta phải để trên bàn thờ.
Tại sao phải để ở trên bàn thờ, mà không liệng dưới đất ? Bởi vì thần kinh liên hệ ở bộ đầu ; kinh mạch, khi người ta biết cái Kinh, cái tâm của người ta tự nhiên kính trọng ; nói tới “Kinh” là kính trọng ; nó chuyển ngay sợi gân ngay trong cái Bá Hội trên bộ đầu này ; cái huyệt Kinh nó kích động liền !
Cho nên, chúng ta tu, niệm Phật ngay trung tim bộ đầu, khai kinh kệ, khai cái đường này ; Kinh là cái đường, nó mở ra, nó mới liên hệ cái thanh nhẹ ở Bên Trên.
Cho nên, các Bạn, có người đã cảm thức rồi : cái tay tôi rờ cái đầu ; mà tại sao cái đầu các Bạn nó cục cựa ? Có nhiều người cảm nhận cái đó !
Chúng ta, cái đường kinh nó đi lên, liên hệ với Thiên Xích, đi về Trung Đạo, trung dung để tiến hóa.
Cho nên, cái khí điển chạy châu lưu trong cơ thể chúng ta : chúng ta phải có ấm, chúng ta mới có sự sống. Nếu mà trong cơ tạng chúng ta lạnh, thì không có bao giờ sống được.
Có ấm đó là có Điển ! Mà cái điển nó đi đâu ? Nó vun bồi lên trên mặt các Bạn.
Cho nên, các Bạn đói bụng, trước khi đói bụng, mặt nó xanh ; mà uống nước lạnh vô, một hồi thấy nó run ; thử thì biết rồi !
Nhưng mà ngày nay chúng ta ăn cơm rồi, ăn cơm qua nấu nướng rồi, nó ấm ; mặt của chúng ta hồng !
Phải cái điển Kinh khai triển không ? Nó vun bồi, nó đi lên !
Cái Luật sanh sanh, hóa hóa : ăn cơm vô, nó biến sanh thủy ; thủy biến, sanh khí ; khí biến, sanh sắc ; sắc hườn hư ; trở về trên ! Hai đường kinh mạch tiến hóa vô cùng, hòa hợp với cả càn khôn vũ trụ ở Bên Trên !
Nó chạy châu thân chúng ta ấm áp, thì trung tim bộ đầu chúng ta lại cảm thấy thanh nhẹ. Sức quân bình, tự đạt, lúc đó ăn no rồi mới đứng dậy đi ! Bỏ đói, nằm la liệt, nằm đó ! Lúc mà ăn no rồi, đứng dậy đi !
Nó quân bình nó mới đi được ! Chiếc máy bay cũng vậy : quân bình nó mới bay được.
HUYẾT: Là một chất lỏng. Trong chất lỏng ấy có điển lộn vào tung hơi nóng ra. Bản thể con người nhờ khí điển ấy mà hô hấp hơi thở ra, vào nơi trần thế.
Trần thế có thán khí ,hợp lại sanh dưỡng khí, để cho chúng ta sống hàng ngày.
Nhờ dưỡng khí tiếp cho Ngũ Tạng để làm việc thôi thúc cho các nhu cầu của bản thể ăn, ngủ, và bài tiết. v.v...
Người có sức khỏe là nhờ bộ máy Ngũ Tạng có năng lực. Ngũ Tạng làm việc chuyển cho điển sai khiến bộ phận tiêu hóa, Đông Y gọi là Kinh Mạch ; bởi thế cho nên bản thể con người làm việc luôn luôn, từ thì giờ, phút, khắc,không bê trễ, để làm cho người có sức lực.
[Ông Tám giảng]
Đó ! Cho nên chúng ta thấy rõ rằng, mới nói về cái Huyết không à, chúng ta đã thấy cái bệnh trong mình rồi. Cái Huyết của chúng ta nó chuyển chạy châu thân chúng ta, mà nó qua ngũ tạng Tâm, Can, Tì, Phế, Thận, rồi nó làm việc không ngừng nghỉ ; mà trong đó có thanh, có trược, cho nên nó tạo ra một cái sức lực vận chuyển tiếp tế đầy đủ hết, cũng như một cơ cấu tại thế gian. Cho nên :
Cũng có thể gọi KINH là giềng mối nhà Đạo.
[Ông Tám giảng]
Đó ! Không nhờ cái đó thì cái hồn không có thức, và không hiểu ở cõi hư không còn một cảnh nữa. Cho nên, nhiều khi chúng ta tu thiền, nhắm mắt chúng ta thấy cảnh ; người được tu thanh nhẹ nhắm mắt thấy ta bước ra ! Cũng nhờ cái giềng mối đó ta làm bàn đạp, chúng ta mới đi được.
Chữ GIỀNG là một sợi dây chuyền thừa tiếp luân chuyển cho khí huyết châu lưu bản thể, cùng để xây dựng an dưỡng tinh thần trí não của ta.
Thường khi người ta gọi là “Kinh kệ.”
KỆ: Là từ mỗi kẹt hóc nào cũng có khí huyết, kinh mạch, chuyển đều từ lỗ chân lông bản thể của con người. Khí điển ấy tuần dương tế sát từ ngoài da đến thịt xương máu.
Trong bản thể con người có 3 chất huyết là : Huyết trong trắng ; Huyết đỏ tươi ; Huyết đỏ bầm ; nó phải luân phiên tuần phòng nghiêm nhặt từ ranh giới ngoài da để chống vi trùng ngoại xâm cùng vi trùng thán khí xâm nhập ngũ tạng, lục phủ bản thể ta.
Chúng ta cũng gọi là vi trùng thương hàn sốt rét ; nhưng chúng ta cũng nên hiểu rằng, sở dĩ vi trùng ngoại xâm mà nhập vào bản thể ta được là vì kẻ tuần tiễu trong mình ta bị hơ hỏng.
[Ông Tám giảng]
Đó ! Cái lực điển, cái lực mà chuyển chạy của máu huyết nó không có điều hòa, cũng như lính mà không có làm việc, không có hành quân ; hớ hỏng !
Do đó mới có sanh bệnh.
Trong lúc ngoại xâm uy hiếp bản thể ta, thì ta nghe rần rần trong mình, rùng mình rởn óc, và kinh mạch ta thiếu kém do sự ăn uống không đủ sức, đem lương thảo vào chậm trễ, không bổ túc đầy đủ cho các binh lính nơi lỗ chân lông.
Lỗ chân lông là dân sự, binh lính, nếu thiếu kém làm việc thì binh giặc ngoại xâm nó lấn vào bản thể hiếp đáp ta, sanh ra bệnh hoạn. Lúc ấy dây thần kinh cũng bất lực, yếu lực lượng, nên không thể tiếp điển Thiên Không được.
Điển Thiên Không ở trong bầu không khí. Bầu không khí có dưỡng khí. Cho nên lúc chúng ta công phu luyện đạo, chúng ta không thể tiếp xúc với điển Thiên Không được.