[19860100Q9]
KHÓA HỌC KINH A DI ĐÀ- MÃN KHÓA - BẠN ĐẠO PHÁT NGUYỆN (Phần 1)
Đức Thầy: Rồi há? Tui xong rồi; cảm ơn ông Di Đà. (cười)
Bạn đạo1: (nghe không rõ)
Đức Thầy: Hả ?
Bạn đạo1: (nghe không rõ)
Đức Thầy: Tui tiếp tục? Đó, thì những vị Phật khác lên nói chuyện đi!
Bạn đạo1: (nghe không rõ)
Bạn đạo2: Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn, Nam Mô Từ Thiện Kim Mẫu Vô Cực Đại Thiên Tôn, Nam Mô Diêu Trì Kiêm Mẫu Bồ Tát Đại Thiên Tôn, Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô Tây Thiên Cực Lạc Thế Giới Quan Thế Âm Bồ Tát, Nam Mô Vĩ Kiên Phật.
Con bạch Thầy, nguyên là vầy: con nhờ Thầy dạy đạo cho con, mở tâm, mở trí; mà cái nghiệp của con còn nặng quá, giờ phút chen vô, xách cái chân chảy máu nhiều quá, cho linh hồn con cũng ngồi thiền đau chân quá, con ngồi không được. Vậy, cái nghiệp con nặng, mà hôm nay con ngủ con nằm chiêm bao con cũng không thấy Thầy; sao con 1 đống ruộng để con trồng rau cải; cái ruộng là cái phúc điền, nên con nhờ Thầy phóng điển cho con với các bạn đạo Sydney đây, và các bạn đạo ở (nghe không rõ), các nơi, với Melbourne đây.
Cho nên, tui đau cái chân, ai cũng lo lắng cho tui, lo thuốc men cho tui, thăm hỏi tui; tui nghĩ giờ tui cũng không biết nữa, các bạn đạo quá 10 ngày học tập thì tui này cũng chia ly, buồn; tui cũng không biết nói sao! Con có mấy lời cảm tạ Thầy và quý bạn đạo, và Nam Mô A Di Đà Phật, giờ Thầy cho con đảnh lễ con lạy Thầy 3 lạy ơn Thầy.
Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn, Nam Mô A Di Đà Phật,
Bạn đạo1: Kính mời một bạn đạo Sydney;
Bạn đạo3: Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn, Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô Tây Phương Cực Lạc Thế Giới Quan Thế Âm Bồ Tát, Nam Mô Cao Hữu Hiền Hộ Pháp, Nam Mô Vĩ Kiên Phật.
Kính thưa Thầy cùng chư Bạn Đạo; trước khi con vào học cái lớp khóa này thì chính con cũng nghe Thầy dạy là vào học cái lớp này là đào tạo cán bộ để nối tiếp chân của Thầy cứu khổ ban vui; con cũng tự xét: con cũng mới vào thọ Pháp, thì trình độ của con cũng rất còn non kém; nhưng tâm con suy luận, “Dù cho 1 chữ cũng thi; dù cho 2 chữ cũng đi đến trường.” Vì lẽ đó mà con ghi tên học khóa Di Đà này. Sự thật, Thầy giảng dạy tùy theo từng trình độ: đoạt được từ cao thì được cao, mà thấp thì được thấp. Riêng cá nhân con cũng thu thập; con suy luận thì không bằng các anh, chị, nhưng cũng có được hiểu thế nào là đạo pháp.
Trước khi con xin đảnh lễ Thầy 2 lạy để Thầy lấy cái lòng từ bi soi sáng cho tâm con tự xét mình còn tăm tối ngu muội chưa được trọn sáng, trọn lành, vì một bữa cơm thanh đạm mà anh em con không được hòa tâm cùng chư bạn đạo, đó là cái điều con hết sức tự nhận xét sự tối tăm; nhưng con cũng có nghe cái băng của Cha giảng một đoạn: cái điều ăn chay rất là cần, rất là tối cần, Cha mới nói với các con: “Vì bây giờ không phải là cái lúc cho Con hưởng cái khẩu vị, mà là để nương đó mà tự tu, tự học và tự tìm sự sáng suốt cho chính bản thân”; thì con xét nghĩ: chân lý thì chỉ có một, mà phương tiện đi đến chân lý thì có nhiều phương tiện để đi: người già thì đi bằng xe hơi; kẻ thiếu phương tiện có thể đi xe đạp; người thiếu phương tiện nữa thì có thể đi bộ; nhưng con nghĩ con cũng trong cái số có lẽ người đi bộ đó, [mp3.1-09:29] thì khi con cố gắng đề đi, thì tâm nguyện của con khắc phục những khó khăn: dù một chuyện nhỏ con cũng cố gắng để sửa tâm, sửa tánh.
Vậy, một lần nữa con xin Thầy minh tâm kiến tánh cho con; và trước cùng chư bạn đạo cũng hỉ xả những gì tăm tối đã nói lên; và sau khi học cái khóa Di Đà này về thì tui nguyện với chính tâm sẽ cố gắng sửa tâm, sửa tánh; trước học Thầy, sau học bạn, để không uổng công ơn của một minh sư dìu dẫn.
Đó là một tâm nguyện của con: cố gắng tự sửa lấy bản thân; khi nào được trọn lành, trọn sáng, được đi vào thanh tịnh, thì có sẵn một con đường Thầy đã soi sáng, con sẽ nương theo con đường của Thầy mà tiếp tục cái đường của Thầy để cứu khổ ban vui. Nam Mô A Di Đà Phật.
Bạn đạo1: Xin kính mời tiếp 1 bạn đạo Melbourne.
Bạn đạo4: Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn; Nam Mô Vĩ Kiên Phật; Nam Mô A Di Đà Phật, Vạn Vật Thái Bình; con kính xin lời tạ ơn Đức Thầy và đấng Thiêng Liêng đã dạy cho chúng con truyền ??? khí điển trong 10 ngày qua. Thờ ??? trí thì con không được thờ bằng tất cả anh chị và cô bác, nhưng trong lúc Thầy giảng, con đã tập trung tư tưởng để cho điển quang dẫn cái sự huyền diệu cuả Kinh A Di Đà!
Con xin nguyện tự sửa tâm tánh con, và, sau khoá giảng này, con sẽ đem tất cả những gì con đã học hỏi được sẽ hướng dẫn cho tất cả những người đang còn ??? nợ trong sự đau khổ và chưa biết về đạo pháp, để cho được nối bước chân của Thầy, để lo làm nhiệm vụ cứu khổ ban vui. Con xin dứt lời. [mp3.1-14:04]
Bạn đạo1: Xin kính mời một bạn đạo Sydney.
Bạn đạo5: Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn; Nam Mô Đức Mẹ Diêu Trì Kiêm Mẫu; Nam Mô Đức Cao Hữu Hiền Hộ Pháp; Nam Mô Vĩ Kiên Phật. Trong 10 ngày học khóa A Di Đà thì con chưa có trình độ để tiếp thu hết những gì, những lời Thầy đã giảng dạy, nhưng Thầy và các bạn đã mở tâm, mở trí cho con rất nhiều: từ một con người si mê trần trược, mê chấp thiếu thương yêu và tha thứ, thì sau những bữa học này, con nguyện cố gắng tu sửa nhiều hơn nữa để khỏi phụ lòng Thầy, và nguyện cố gắng tu nhiều hơn nữa để có trình độ cứu khổ ban vui và theo bước chân Thầy để trở về Nguồn Cội. Xin Thầy chứng tâm con.
Bạn đạo1: Xin kính mời một ban đạo Melbourne.
Bạn đạo6: Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn; Nam Mô A Di Đà Phật. Kính thưa Thầy, thưa quý Bạn, các Bác: hôm nay là ngày cuối cùng của “Khóa A Di Đà”; tui được dự, tui được gần Thầy và gần gũi các anh em bạn đạo ở khắp tiểu bang về, tui được học hỏi thêm nhiều, và tui xin nguyện là tui sẽ thực hiện theo bi, trí, dũng và thanh tịnh, để cứu giúp những người đang cần sự giúp đỡ của tui. Tui xin hết.
Bạn đạo1: Xin kính mời một bạn đạo Sydney.
Bạn đạo7: Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn, Nam Mô Diêu Trì Kiêm Mẫu Vô Cực Đại Thiên Tôn, Nam Mô A Di Đà Phật; xin đảnh lễ chư vị Thiên Tiên, xin đảnh lễ Tổ Sư, xin đảnh lễ Thầy. Con xin nguyện noi theo gương sáng của Thầy trên đường tu học. Nam Mô A Di Đà Phật, Vạn Vật Thái Bình.
Bạn đạo1: Xin kính mời một bạn đạo Melbourne, [mp3.1-18:03] dạ, xin kính mời anh Thái Hồng Tấn.
Bạn đạo9: Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn; Nam Mô Mười Phương Chư Phật; Nam Mô A Di Đà Phật, Vạn Vật Thái Bình. (nghe không rõ) Tui thật có nhiều điều muốn nói; điều nào tui cũng cảm thấy quan trọng cả, và chính nhiều điều muốn nói đó mà tui chẳng nói được lời nào! Những ngày gần gũi Thầy thì tôi thấy rằng mình yên tâm và hạnh phúc. Nhưng những lời Thầy giảng, thực tình tui chẳng thu được bao nhiêu! Thầy đã từng nói rằng “Hoàn cảnh là minh sư; vợ con là minh sư”; ngẫm ra thì buồn cười thật, nhưng ngẫm kỹ lại thì quả là đúng, và suy luận hơn nữa thì ta mới thấy rằng chính ta mới là vị thầy chối thật nhất bởi vì chúng ta là con người gắn liền với ta nhất!
Trong những đêm khuya khắc khoải, trong những cơn thiền, ta hỏi, “Ai đây?” Một ứng nghiệm chờ khá lâu, một cơn sống động cũng không thể giải thích được; có Thượng Đế cũng không thể giải thích được; chỉ có ta mới giải thích được những điều ta cảm nhận được! Thành ra tui nhận thấy rằng, có lúc nhiều điều chúng ta thắc mắc, chúng ta suy tư trong những giây phút nào đó, chúng ta không thể giữ lại được khi gặp vị Minh Sư, chẳng hạn; những điều đó đã quên mất rồi; cho nên ta thấy rằng mình cứ trở về mình đi, rồi mình sẽ giải thích cặn kẽ những điều gì mình thắc mắc ; chớ còn chạy ra ngoài mãi, cũng như chứng nghiệm rằng những điều mà tôi thắc mắc, tui đến hỏi Thầy, thì những lời đó Thầy, thật tình tui không cảm nhận được, và tui càng thắc mắc thêm.
Nhưng mà những lời đó, nếu mà tui chịu khó ngồi lại và niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” một chặp, thì tui thấy sáng sủa vô cùng, và tui thấy rằng, “Sao lúc đó mình có thể hiểu được những điều mà mình thắc mắc?” Nhưng mà thắc mắc càng ngày càng gia tăng; bây giờ ta thấy một điều gì nhỏ nhặt ta đều phát,??? và tui có thể cảm nhận được những điều thắc mắc vì ta thấy rằng thật tình là đời đạo song tu: tui thấy rằng những chuyện xảy ra trên đời này thật tình dạy dỗ mình trong chớp mắt.
Mà khi chuyện gì xảy đến, mình thấy rằng nó sai, mình thấy nó đúng! Và mình thấy nó sai thì thật tình mình thấy rằng cái sự sai và đúng đó nó không phải là thật, bởi vì chân lý thì phải là một, chớ không thể là mặt hay trái! Nó là toàn vẹn.
Thành ra cái cảnh đời này, giả tạo, mà nó là phương tiện để giáo huấn chúng ta, để chúng ta cảm nhận, nhờ phương tiện đó hằng giây, hằng phút nhắc nhở chúng ta; chúng ta cảm nhận nó để rồi quay về chúng ta tìm sự chân thật vĩnh cửu! [23:24]
Chúng ta biết ơn Thượng Đế, chúng ta biết ơn Thầy đã từng giờ, từng phút, từng giây dạy dỗ chúng ta. Nếu chúng ta không thanh tịnh thì chúng ta không thấy được điều đó! Quả tình từng phút, từng giây Thượng Đế đã dạy dỗ chúng ta;chúng ta cám ơn Thượng Đế; nó giúp chúng ta biết trở về chúng ta, thì đó mới là sự biết ơn thật sự. Chúng ta không cần cám ơn Ngài, chúng ta hành và theo lời dạy dỗ của Ngài, chính là chúng ta thật sự biết ơn Ngài đó, và ta cảm thấy rằng Thượng Đế đã ân ban vui, Thầy đã vui mừng đem tâm thức hướng về Nguồn Cội.
Chúng ta nhìn chung quanh vạn vật, chúng ta thấy rằng chúng ta còn thua loài cây cỏ, chúng ta có thể đủ nhẫn nhịn không? Hãy nhìn cây tùng, cây bách, những loài cây cỏ trơ gan cùng tuế nguyệt, nó dãi dầu gió sương, nó không một lời than thở, nó nhẫn nhịn suốt cuộc đời của nó để mà trả nghiệp: trả để mà học chữ nhẫn, mà thôi. Chúng ta, chỉ có một chút gì xảy đến chúng ta, chúng ta đều than thở; hay là chúng ta thấy một điều gì hay, chúng ta chỉ hành trong chốc lát rồi bỏ;thành ra chúng ta nghĩ lại, chúng ta thật là còn thua loài cây cỏ! [mp3.1-24:30]
Và những lời gì tui cảm nhận, có thể tui nói ra thì nó không được mạch lạc, và tất cả những ngày khóa học A Di Đà được khai giảng đến ngày kết thúc hôm nay, tui không được duyên phước dự tròn đầy; nhưng khi tui làm trong hãng, trong factory, tui hướng về khóa học và tui niệm “Nam Mô A Di Đà Phật,” tui cứ niệm, niệm, và tui khám phá được một điều thú vị là, “Bây giờ mình có trò chơi niệm Phật: niệm, niệm, niệm, rồi mình thấy mình thanh thản; và lời than mình ca lai láng!” Rồi tui thầm ngâm những lời thơ của mình, mình thấy thú vị vô cùng: khi xưa thì mình nghĩ mình chép lại những lời thơ đó, chớ bây giờ tui không cần nữa, bởi vì những lời thơ đó nó vô cùng tận trong ta: khi tui niệm, hoặc là tui trở về mình thì thấy rằng hạnh phúc vô cùng, lời thơ chan hòa vô cùng, mà thấy vui thú vô cùng.
Thành ta, tui thấy rằng không phải vào Khóa học mới là học, và Khóa học này nó khai giảng không phải chỉ có 10 ngày ngắn ngủi mà thôi; thật sự nó đã có từ, nếu mình nhìn không xa, thì mình chỉ nhìn trong kiếp người mà thôi, thì nó đã chuẩn bị mình từ khi mình ra đời rồi: từ khi ra đời đến ngày hôm nay đã cảm nhận biết bao nhiêu điều chung quanh: từ đau khổ, buồn vui; bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu đau thương, thì những cái đó là những chất liệu tốt để chuẩn bị cho ta dự khóa học ngày hôm nay.
Và khóa học này không phải là kết thúc, mà nó là bắt đầu, và tui cảm nhận rằng thực tình tui không muốn nói gì nữa cả, mà tui phải nói! Nhưng mà rốt cuộc rồi tui nghiệm rằng chỉ có niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” mà thôi; chỉ có niệm, thường niệm, vô biệt niệm; chừng đó chúng ta mới chứng đắc được những lời dạy dỗ, và chính đó chúng ta mới thấy rằng, “Vô Tự Chơn Kinh” là quý báu và đó là cái vô cùng tận.
Thành ra, nói nhiều, nói tới, nói lui, cãi qua, cãi lại, bàn tới, bàn lui, cũng là một cái phương tiện nhắc nhở chúng ta, mà thôi; và ta thấy rằng mỗi một sự kiện xảy đến chúng ta, nếu chúng ta bình tâm niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” thì là không có gì cả! Dạ, tui xin hết. [mp3.1- 28:21]
Bạn đạo1: Xin kính mời tiếp 1 bạn đạo Sydney.
Bạn đạo10: Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn; Nam Mô Đức Vĩ Kiên Phật; Nam Mô A Di Đà Phật, Vạn Vật Thái Bình. Con xin đảnh lễ Thầy. Sau khóa học 10 ngày, con hiểu Thầy đã trao cho tất cả chúng con bao nhiêu, bao nhiêu… Thầy đã giảng dạy cho chúng con! (khóc) Thầy đã đi đây, đi đó để giảng dạy cho tất cả mọi người,nhưng mà riêng về phần con, con vẫn cảm nhận được con còn u tối. Trong cái Khóa Học “Kinh A Di Đà” này, Thầy đã trao chìa khóa cho con, niệm Lục Tự Di Đà; mà cái chìa khóa để tự con mở để con đi; con nguyện con sẽ cố gắng con niệm đến giai đoạn đạt được thường niệm, vô biệt niệm, để con được sự sáng suốt để con vượt qua những trở ngại, những cái nghiệp chướng của con, để con đi về với Thầy, với Cha! Con xin hết. Con xin cám ơn Thầy. Nam Mô A Di Đà Phật, Vạn Vật Thái Bình.
Bạn đạo1: Xin kính mời một bạn đạo Melbourne.
Bạn đạo11: Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn; Nam Mô A Di Đà Phật; con kính thưa Thầy cùng các huynh tỷ muội: những cái tâm tư tình cảm của con thì có lẽ là xúc động, con không nói được, cho nên con có một cái bài thơ; mà đây là lần đầu tiên con làm thơ, nên có những lỗi lầm thì Thầy và các bạn đạo bỏ qua cho con; vì con nghĩ khi con lên đây thì con sẽ không thể diễn tả hết được những tình cảm, tâm tư của con! Thì con xin đọc bài thơ này: [mp3.1- 32:53]
“Duyên lành con được gặp Thầy
Hay rằng xứ Phật khó về do con,
Con xin đảnh lễ cùng Thầy
Sư huynh, tỉ muội một nhà Vô Vi
Thầy thương con trẻ dại khờ
Bơ vơ lạc lối giữa đường thế gian
Ra tay cứu độ quần sinh
Thương con cho trót một lần vì con
Khai tâm mở trí cho con
Mười ngày học đạo sánh bằng mười năm
Ngày khai giảng ban huấn từ
Từng lời, từng chữ nhiệm màu trong kinh
Vô Vi Pháp Lý bí truyền
Khóa học “Kinh A Di Đà Chú Giải”
Giữ tâm thanh tịnh nghe Con
Mười ngày tu học ấy là thiện duyên
Báu vật Thầy đã trao tay
Thực hành Con hãy một lòng dốc tâm
Phép Phật sáu chữ Di Đà
Mau về Nguồn Cội Mẹ chờ Cha trông
Công phu luyện đạo chuyên cần
Soi Hồn, Thường Chuyển Pháp Luân, Định Thần
Di Đà danh gọi tên Con
Hà xa vi tế biến thành Lưu Ly
Phần hồn Con sẽ xuất ra
Mô Ni hạt ngọc của Trời do con
Tiên đồng hay gọi Anh Nhi
Huyền diệu khí điển gọi là Hào Quang
Bồng Lai tiên cảnh định thần
Con về cõi Phật nơi Con quên người
Thiên đàng hưởng phước vô biên
Tâm Con thanh tịnh như là chơn không
Lời Thầy vàng ngọc dặn căn
Học hòa học nhẫn ấy là chân tu
Hôm nay bế mạc khóa này
Sao tâm con bỗng bồi hồi xuyến xao
Ơn Thầy sánh tựa non cao
Như sông biển rộng, con đà ghi tâm
Bùi ngùi trước cảnh chia tay
Sư huynh tỉ muội xa rời nơi đây
Con về nhớ mãi chốn này
Một lòng luyện đạo đáp đền thâm ân
Siêng năng tinh tấn chuyên cần
Tu tâm sửa tánh từng giờ, từng giây
Thương yêu tha thứ mọi người
Thực bi, trí, dũng mở đường cho con
Lòng thành con phát nguyện tâm
Học Thầy, học bạn con thường khắc ghi
Thiên Đàng Cực Lạc cùng về
Sư huynh tỉ muội hội nhà Vô Vi.” [mp3.1- 35:14]
Con xin dứt lời.
Bạn đạo1: Xin kính mời một bạn đạo Sydney.
Bạn đạo11: Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn; Nam Mô A Di Đà Phật, Vạn Vật Thái Bình. Kính thưa Thầy, kính thưa các bạn đạo: trước khi con lên đường đến đây để học Khóa thì lòng con rất hân hoan hăng hái, tâm nguyện sẽ cố gắng học để khỏi phụ lòng các bạn đạo đã gởi gắm con trong khóa này. Nhưng sau 10 ngày học tập, lòng con thực sự bị chùn bước: lo lắng, băn khoăn, vì trí mình thấp, không tiếp thu được những lời giảng vàng ngọc quý báu của Thầy; do đó, con rất buồn mà không làm được những gì mà các bạn đạo con đã gởi gắm! Tuy nhiên, với những gì con thu thập được trong Khóa này, con tâm nguyện cố gắng để về địa phương truyền đạt dìu dắt các bạn đạo của con sớm về Nguồn Cội. Nam Mô A Di Đà Phật, Vạn Vật Thái Bình. [mp3.1- 37:01]
Bạn đạo1: Xin kính mời tiếp một bạn đạo Melbourne.
Bạn đạo12: Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn, Nam Mô Vĩ Kiên Phật, Nam Mô A Di Đà Phật, Vạn Vật Thái Bình. Kính Thầy, kính quý vị bạn hữu: sau khi được đại hồng ân dự Khóa Học Kinh A Di Đà 10 ngày, con nhận thấy con chỉ là một tội hồn đầy tội lỗi. Xưa nay con hành pháp thiền này, con chỉ biết là để con tự thanh lọc thân tâm, nhưng chỉ những khi nào con đau khổ con mới hành thật sự; con chỉ để thời gian kéo dài một cách mê muội; dườngnhư con chờ đợi một cái gì mà con không biết? Sau 10 ngày này, con tự thức tâm nhờ Thầy soi sáng ban phước lành! Con nguyện con sẽ cố gắng tu tiến nhiều hơn, thật sự tự thanh lọc thân tâm nhiều hơn để con tự giải thân nghiệp cuả con, gia đình con và hy vọng trong tương lai con sẽ được có dịp khuyên các bạn mà có thiện duyên con được gặp để phổ biến Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp rộng rãi hơn. Con xin đảnh lễ Thầy! [mp3.1- 39:43]
Bạn đạo1: Xin kính mời tiếp 1 bạn đạo Sydney.
Bạn đạo13: Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn; Nam Mô Vĩ Kiên Phật; Nam Mô A Di Đà Phật, Vạn Vật Thái Bình. Con xin kính lạy Thầy; con được học cái khóa 10 ngày, thấy con còn u mê quá, con mở trí không được nhiều; và sau đây con xin nguyện phát tâm về học hỏi và dìu dắt anh em chúng con sau này! Con xin đảnh lễ Thầy ban ân (… nghe không rõ).
Bạn đạo1: Xin kính mời 1 bạn đạo Melbourne.
Bạn đạo14: Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn; Nam Mô Đức Mẹ Diêu Trì Kim Mẫu Vô Cực Đại Thiên Tôn; Nam Mô Đức Hộ Pháp Cao Hựu Hiền; Nam Mô Đức Vĩ Kiên Phật; Nam Mô A Di Đà Phật, Vạn Vật Thái Bình.
Kính thưa Thầy, qua 10 ngày chúng con hòa sống với Thầy trong vòng tay âu yếm thương yêu của Thầy, con học được 3 đức tánh của Thầy: nhẫn, hoà, và hy sinh; con được mở trí rất nhiều: từ trước tới nay con hiểu 2 chữ hy sinh rất là nhỏ hẹp, con cũng nghĩ theo ý của con, con cũng hy sinh, nhưng với 10 ngày qua sống với tình thương của Thầy, con thấy hy sinh của Thầy bao la không thể nào nói hết được, và con xin nguyện với Cha Trời, với Mẹ, và con kính xin Thầy, con nguyện cho tâm con sau 10 ngày học tập, con sẽ rèn luyện và con sẽ hy sinh, hy sinh theo những bước chân của Thầy: Thầy đã lao tâm khổ trí vì các con ngu muội tăm tối; biết bao năm Thầy nhọc nhằn lao khổ, mà con vẫn còn ngu muội nghe biết bao nhiêu băng của Thầy, của Cha! Và hôm nay con xin nguyện là con sẽ học nhẫn, hòa, thương yêu và hy sinh hơn nữa, và con cũng xin nguyện cứu độ quần sanh cho đến hơi thở sau cùng. Và con xin tạ ơn Thầy.
Bạn đạo1: Xin kính mời tiếp một bạn đạo Sydney.
Bạn đạo15: Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn; Nam Mô Diêu Trì Kim Mẫu Vô Cực Đại Thiên Tôn; Nam Mô Cao Hữu Hiền Hộ Pháp; Nam Mô Tây Phương Cực Lạc Thế Giới Quan Thế Âm Bồ Tát; Nam Mô Vĩ Kiên Phật; Nam Mô A Di Đà Phật, Vạn Vật Thái Bình.
Kính thưa Thầy, kính thưa các sư huynh sư tỉ, các bác: Qua 10 ngày học tập Khóa A Di Đà, từ ngày 1 cho tới ngày thứ 9, mỗi một 9 giờ sáng con bước vô là nghe Thầy kêu: “Di Đà ơi!” và Thầy kêu các linh căn, các phần hồn hãy thức tâm mà tự hiểu rằng mình là một tội hồn xuống thế gian! [mp3.1-47:53]
[19860100Q9]
KHÓA HỌC KINH A DI ĐÀ- MÃN KHÓA - BẠN ĐẠO PHÁT NGUYỆN – Phần 2
Bạn đạo16: Tức là hồi nãy mình có giải thích rồi, mình có phần hồn và phần vía. Thì cũng do ảnh thiền theo phương pháp riêng của ảnh, thành ra cái vía của ảnh nó nhẹ. Khi cái vía nó nhẹ rồi, nó cũng đi đây, đi đó được; thì khi cái vía nhẹ đi đây, đi đó, thì mình cũng được báo trước những cái chuyện gì xảy ra cho gia đình mình, hay cho một số gia đình nào khác, do cái vía của mình nhẹ thôi. Nhưng mà trong cái phần người tu đó, muốn được giải thoát, muốn được tiếp xúc với cõi Trên, với Phật, với Niết Bàn, thì phải do phần hồn! Cho nên, cái phần vía nhẹ thì rất là tốt, nhưng mà thật sự cái quan trọng nhất là cái phần hồn, không phải phần vía.
Đức Thầy: Đó là linh tánh mà thôi; linh tánh nó mở thì nó có; không có gì hết; linh tánh mở đằng này là chuyện thường; người thiền một thời gian là tự nhiên nghĩ gì có nấy à! Cái linh tánh nó nhẹ, nó mở.
Còn thiền, về phần hồn, nó khác.
Cái vía nó nhẹ thì nó rất tốt rồi; bên thiền chúng tôi đó thì đặt quan trọng cái phần hồn cho nó nhẹ. Cho nên, phần vía nhẹ đó cũng là cái điều tốt cho Anh rồi!
Tui sợ cái vía nhẹ nhiều khi nó đi lệch, thấy rõ ràng; nhận định những việc đó, nhất định như vậy là như vậy, không thay đổi.
Bạn đạo16: (nghe không rõ)
Đức Thầy: Anh hành rồi là Anh sẽ thay đổi nhiều lắm; trước khi hành, chụp hình; hành 6 tháng sau, thấy mặt Anh tươi! Mình càng ngày càng thấy cái ác ý của mình nó rời khỏi tâm thức!
Bạn đạo16: Thưa Thầy, trong Kinh Kim Cương có mấy câu rất là khó, có nhiều người không hiều. Sẵn đây, có 1 bạn hỏi,xin Thầy giải thích cho cái câu trong Kinh Kim Cương là, “ Sắc bất dị không, không bất dị sắc.”
Đức Thầy: “Sắc bất dị không”: từ cái Có đi tới Không; cái xác mình là xác mình chết rồi nó cũng trở lại không à; rồi trong cái không, nó chết rồi, là còn đi tiến hóa nữa: trong cái không, nó là sắc; chết rồi, còn tiến hóa nữa chớ không phải hết đâu! Nhưng mà cái mình có đây là không: ôm tiền, ôm của, ôm bạc; rồi rốt cuộc cũng tay không ra đi, nhắm mắt tay không ra đi: không!
Cho nên, mình đi mình tu ở đây đó, nó khai triển trong Không mà Có : “Không bất dị sắc,” trong không mà có. Mình có thể xuất khỏi thể xác, đảnh lễ Phật, liên lạc bạn bè nhiều lắm, không phải ít đâu: Càn Khôn Vũ Trụ nhiều người thông minh lắm; rồi tự nhiên thơ thái, thao thao bất tuyệt !
Bạn đạo16: Thưa Thầy, nhiều người thường nói cái vấn đề Lục Căn Lục Trần đó, thì bạn đây muốn thưa Thầy giải thích cho “Trần” là cái gì ? Và mình làm thế nào để mình hiểu được trong người mình, cái gì là Lục căn, cái gì là Lục trần ?
Đức Thầy: Ở đây có cái nguyên lý “Nam Mô A Di Đà Phật” ; niệm thét rồi lục căn ở trong nó chuyển động hết ; thì bên ngoài nó được thông : Lục Thông thì nó không có làm bậy, nó không có xô đùa, không có bày biểu cái chuyện bậy, và trong thực hành sai ! Tự niệm Phật là nó khai thông Lục Căn Lục Trần, Lục Đạo nó khai thông : 6 cái luân xa nó mở ;biết Lục Căn Lục Trần điển mà thôi.
Nếu mà mình không nắm được cái đó, mình thấy đặt cái hình này, hình kia, hình nọ ! Suốt kiếp cũng tìm không ra.
Biết được cái nguyên lý niệm Phật rồi, thấy trong này bừng sáng lên ! Lúc đó, lúc đó mình hiểu : nằm trong nguyên lý đó; mình, nó muốn, nó hiện hình là nó hiện hình, chớ không có gì hết. Khi mình xuất ra rồi mình trở về, cái xác nó cũng chắp tay quỳ, cũng như đảnh lễ một vị Phật vậy ! [mp3.2- 03:25]
Bạn đạo16: Thưa Thầy “Luân xa” là cái gì ?
Đức Thầy: Luân xa là cái điển nó chuyển, nó chuyển thông, kêu bằng Lục Thông đó : Lục Tâm bây giờ nói đây đó, ở đây cái chết, trung tim mà, đâu ở dưới này, cái chết ; 6 cái luân xa ở đây cũng chết : trung tâm mà ; nó mở cái đó rồi đó, mình ngồi thiền, nhập định rồi, thấy có chữ “Vạn” ở đây ; mình niệm Phật đều thấy cái xâu chuỗi ở đây : có xâu chuỗi đàng hoàng : chuỗi to lắm, không phải chuỗi nhỏ đâu ; nó chạy đều. Mà trong lúc mình gặp tai nạn, mình chỉ biết niệm Phật, xâu chuỗi, thôi. Mình không có đánh ! Như tui vừa rồi, tui ở bên Tây, bà chủ phòng bả đổi tui cái phòng ; vừa vô nằm,tui mới vừa mở mắt vầy, tui thấy 2 con hắc xà leo lên cửa sổ tấn công tui ! Tui nói, “Chết cha, hồi nào giờ không có học pháp; bây giờ làm sao ?” Tui ngồi, thấy tượng phóng ra, chặt đứt đầu luôn ; nó nhào xuống ; thì mình thấy 2 người đứng,không có gì hết ! “Tụi nó tìm trước của tụi nó ; ở đây nó làm chủ, mà Bà vô Bà chiếm, thành nó phá Bà không bao giờ yên hết.” Bả nói, “Thiệt, tui từ ngày dọn vô đây, không bao giờ tui yên hết !” Rồi tui mới trấn cho bả kiếng Vô Vi. Rồi bả làm có tiền lên, rồi bả ôm tiền bả đi, bả bỏ chồng luôn ! Bả tham ; lòng tham ; bả không có tu ; lòng tham bả nổi dậy,bả ôm tiền,bả bỏ ông chồng, tính đuổi ông chồng ra khỏi nhà !
Vừa lúc đuổi ông chồng, gặp lúc tui tới thăm ổng ; tui giảng cho ổng biết, tui nói, “Cái cuộc hội tụ của Ông có trong cái nguyên lý này, cũng như Ông tin Chúa, Chúa sẽ ban ơn cho Ông. Bây giờ Ông ngày đêm nghĩ Chúa, chớ Ông không nên nghĩ giận bà vợ ! Vẫn thương yêu bà vợ thì công chuyện của Ông yên.” Hỏi, “Tại sao ?” “Cái lòng từ bi của Ông phát triển, thì tòa án nó không có phá Ông !” Sau, ổng được tòa án bảo vệ ổng, cho ổng ở trong cái (nghe không rõ) không đuổi được ; bả lấy tiền rồi bả đuổi ổng đi ; không đuổi được ! Mà bây giờ ổng làm ăn khá lại rồi ; cũng nhờ tui tới nói một chút thôi ; nói gì, nhớ nấy ! Tui có trấn cái kiếng Vô Vi cho ổng rồi.
Bạn đạo16 : Thưa Thầy, sẵn Thầy có nói đến cái kiếng Vô Vi, con cũng xin hỏi : nếu như ngày xưa đó (nghe không rõ)Quan Thế Âm Bồ Tát đó, bây giờ muốn làm kiếng Vô Vi thì phải làm thế nào? [mp3.2-07:03]
Đức Thầy: Kiếng Vô Vi nó là trong lành, để mình, mỗi ngày mình tu thiền mình nhìn lại bản mặt của mình ; phải thật lòng với chính mình : tu thôi, rồi mình phải lạy nhiều để gỡ cái điển vô đó thì tâm mình tưởng, đêm nào cũng nghĩ đến Quan Thế Âm Bồ Tát, thì Quan Âm đó chớ đâu nữa ! Từ ở trên, người ta chiếu thẳng vô trong gia đình mình ; cho nên,người nào mà tà ma muốn hại mình đó, vô đó nó chỉ có ho, nó làm không có được !
Rồi mỗi ngày mình phải săn sóc cái kiếng, là mình phải lạy cái kiếng Vô Vi để cái điển của mình giữ cái nhà cho mình;cái đó là thực tế nhất : Trời, Phật ở trên trời chiếu cho mình ; chớ không có ở dưới thế gian, đi lạng quạng dưới thế gian,đâu ! Mà đặt cái hình, đặt cái hình không à ! Nói, “Tui thờ bà Quan Âm !” Có bà nào tới đâu ! Cái hình ; mình phải nói rõ đó là cái hình ông thợ vẽ ổng bán ổng lấy tiền rồi ; không có cái gì hết. Còn cái tâm thức mình nghĩ tới Quan Âm, cái điển của mình bảo vệ mình.
Bạn đạo16: Thực ra, cái ý của con muốn hỏi Thầy là, con không có muốn sự xáo trộn nào trong (nghe không rõ) ; nếu con dẹp cái bàn thờ Phật thì con (nghe không rõ) ?
Đức Thầy: Không ; Con muốn dẹp cũng không phải dễ : phải tu thiền thiệt lâu ; mình thấy rõ ràng, mình mới làm.
Bạn đạo: Ước mơ của con là con muốn như vậy ; nhưng mà bây giờ có thể rằng…
Đức Thầy: Mất niềm tin của gia đình ?
Bạn đạo16: Nếu bây giờ con muốn, làm phiền Thầy có thể nghĩ thế nào để con …
Đức Thầy: Bây giờ gia đình vợ, bàn thờ thì Thầy tới dẹp được, chớ Con dẹp không được đâu ! Coi chừng, Con dẹp nó không có giải được. Không có sao ; có sự hiện diện của tui là yên à, không sao. Người lôi thôi tới, đi dỡ chùa là về điên đó ! [mp3.2- 09:02]
Bạn đạo16: Thưa Thầy, hôm qua Thầy có trao kiếng Vô Vi cho con đó, Thầy ; con thưa với Thầy là không bao giờ con ngồi được quá 45 phút ; thì tối hôm qua con ngồi được 1 tiếng rưỡi !
Đức Thầy: Ừ.
Bạn đạo16: Con nhờ cái kiếng Vô Vi.
Đức Thầy: Cái điển dồi dào, Bên Trên người ta cũng chứng giám cho Con, giúp đỡ cho gia đình với lòng thành của vợ chồng Con thôi. Đó là sự thật : mình liên lạc với Quan Thánh Đế Quân, chớ không có phải là xạo !
Bạn đạo16: Dạ ; khi con ngồi thì con nghe nổ 1 tiếng thiệt lớn trong đầu con đó, Thầy !
Đức Thầy: Có sự xuống của ổng đàng hoàng ; trong đó Con viết chữ đàng hoàng, nhưng con mắt phàm Con không có thấy ; chịu tiến chớ ; Con viết chứ, đàng hoàng.
Bạn đạo16: Dạ, chắc có ai ở nhà coi có cái gì đó, phải không, Thầy?
Đức Thầy: Chớ sao ! Chấn hết rồi.
Bạn đạo16: Ngày hôm qua, trong nhà con thấy có cái gì đó, Thầy : nó lục cục, lạc cạc…
Đức Thầy: Không phải ; ăn chung ; đừng có nghĩ đến nó nữa.
Bạn đạo16: Dạ.
Đức Thầy: Mình cứ nghĩ lạy đứng đắn, tu thiền đứng đắn, là giải quyết hết mọi sự việc. Chuyện đời, chuyện đạo cũng đi tới ; gia đình, con cái đồ, sửa lần lần hết ; không có sao hết.
Bạn đạo16: Thưa Thầy, (nghe không rõ)
Đức Thầy: Mà 2 vợ chồng phải đồng ý mới được ;
Bạn đạo16: Rồi con thì gần như là lúc muốn, lúc không, vì chưa đi đến cái độ mà (nghe không rõ)
Đức Thầy: Chưa, chưa am hiểu tận tường ! Vợ chồng đồng ý nó mới tạo hòa khí, tài mới vượng ; tự nhiên có chuyện có tiền vô, không có sao hết đó. Còn vợ chồng không có hòa khí thì có bao nhiêu tiền cũng văng ngoài đường à ! Hai vợ chồng phải đồng ý ; làm việc gì cũng 2 vợ chồng đồng ý, thì Thầy giúp đỡ cho.
Bạn đạo17: Thưa Thầy, hồi nãy Thầy nói 2 con hắc xà đó, nó bị dứt đầu, rồi nó hoá người ; vậy tức là con hắc xà là con người ?
Đức Thầy: Nó chiếm cái nhà đó ; mà bà đó bả vô, bả không có cúng kiếng, không có gì hết ! Đông lắm ; bữa tối đó, tui xuống tui ngồi, nó kéo cả một đống tới ! Tui giải thích cho biết, tui nói 2 vợ chồng này có tu, tới trị bệnh ; chớ ổng để cho người ta làm ; tui đã cho phép người ta làm ; để tiếp tục cho người ta làm ; không có phá ! Nó yên. Trấn 2 cái kiếng Vô Vi đó.
Bạn đạo17: Thưa Thầy, nếu mà nó đứt đầu như vậy đó là … (nghe không rõ)
Đức Thầy: Tại tội nó.
Bạn đạo17 : Dạ. Thầy thương nó.
Đức Thầy: Bởi vì xâu chuỗi làm, chớ có phải tui làm đâu ; thì xâu chuỗi phải trách nhiệm đem nó đi ; cái đó là duyên lành để đưa nó về Phật ; tui chỉ thấy đập có một cái, cái gì nó mạnh quá, rồi tui cũng vô trong phòng tắt đèn hết trọi, thấy 2 bà Việt Nam đội khăn rằn ngồi đó thê thảm khóc lóc. Tui mở mắt chớ tui chưa có ngủ, tui hỏi chớ, “Chuyện gì, có chuyện gì cần, tui giúp đỡ cho ?” Nó đứng lên nó hiện hình con quỷ, nó le lưỡi, rồi la um sùm hết ! Tui thấy tui không biết, tui không có phép gì đánh người ta ; tui chỉ niệm Phật thôi ; rồi tui định thần tui thổi cái, nó đứt làm 2 ; thổi 4 lần, tan luôn hết ! Tại nhà nó thờ tượng nhiều quá ; tui nói, “Đem mấy cái tượng ra ngoài tiệm bán hết đi, không có cho thờ nữa !” Dẹp hết ! Mới yên đó ! [mp3.2- 12:46]
Bạn đạo: Thưa Thầy, nó là con gì ? Thầy thổi nó, là con gì ?
Đức Thầy: Ma quỷ, nó là ma quỷ chớ con gì ! Dữ lắm ; nó hiện hình, dữ lắm ; người thường mà hét, la đó, thấy hết hồn đó ; dữ lắm !
Bạn đạo17: Thưa Thầy, thường thường nhiều người mới sinh ra đó, nhiều người sinh ra thì bệnh hoạn, có người giải thích bệnh là do cái nghiệp thân của mình. Thưa Thầy, nhờ Thầy giải thích dùm cái nghiệp thân, và bây giờ muốn làm cách nào để giải cái nghiệp thân đó ra cho bệnh hoạn nó bớt đi ?
Đức Thầy: (nghe không rõ) những người nó phải, cái tội nó trị chưa xong, nó phải tếp tục thọ cái tội ở thế gian : mớinhìn, đui này, ngọng, này kia ; phải tiếp tục, để học nhịn nhục ; chớ không có gì đâu ; cũng cái Luật của Trời. Tụi nó ở âm phủ trị chưa hết, thì lên trên đây nó phải tiếp tục học nhịn nhục để nó tiến hóa ; nói phần hồn thì nó có cơ hội tiến hóa, chớ không có sao.
Bạn đạo17: Thưa Thầy, cái xác nó đui, nhưng mà cái hồn nó không có đui ?
Đức Thầy: Nó đâu có đui ! Như nhiều người ở Việt Nam đui như ông Hải tu pháp này đó ! Bây giờ ổng còn sáng suốt lắm, ổng còn dẫn một số người tu nữa : tui ở Úc Châu gặp bạn đạo ổng dẫn qua thăm tui đó ! [mp3.2- 14:06]
Bạn đạo17: Thưa Thầy, ví dụ người đó bị què, hay là bị gì, cái hồn nó không có què, cái xác nó mới què ?
Đức Thầy: Nó có lý luận tu học, nó xách cái điển vinh quang nó hồi sinh.
Bạn đạo17: Thưa Thầy, con nghe Thầy có cái thước đo hào quang là cái thước nó là điển ?
Đức Thầy: Cái đó Đức nó phát minh : trong người mình hào quang mạnh đó, để cho đỉnh đầu nó lắc, lắc, lắc ; mà hào quang yếu, là nó không có.
Bạn đạo17: Hào quang tức là điển đó ?
Đức Thầy: Điển ; không phải cái cây, mà điển ; nó nhẹ. Đức nó phát minh về, nó đo (nghe không rõ)
Bạn đạo17: Thưa Thầy, Thầy ngồi trong này đó, Thầy có biết trong này, cái điển ai cao đến đâu, đến đâu, bằng mắt không, Thầy ?
Đức Thầy: Biết hết chớ ! Nhưng mà tui làm việc trong thanh tịnh thôi ; tui không có phong chức cho người nào hết ! Phong chức được, người đời hay làm tàng lắm, ăn hiếp bạn đạo cũng được. Người nào tu thì người đó nhờ ; không có ai ăn hiếp ai ! Tui không thích cái vụ ăn hiếp. Phải có Thức Hòa Đồng dẫn dắt với nhau tiến hóa ; nó nhanh hơn ; những người kia, không được.
Bạn đạo18: (nghe không rõ)
Đức Thầy: (nghe không rõ)[mp3.2- 15:50]
Bạn đạo18: (nghe không rõ)
Đức Thầy: (nghe không rõ)[19:50]
Bạn đạo18: (nghe không rõ)
Đức Thầy: (nghe không rõ)
Bạn đạo18: (nghe không rõ)
Đức Thầy: (nghe không rõ)
Bạn đạo18: (nghe không rõ)
Đức Thầy: (nghe không rõ)
Bạn đạo18: (nghe không rõ)
Bạn đạo1: (nghe không rõ)
Bạn đạo18: (nghe không rõ)
Đức Thầy: (nghe không rõ)
Bạn đạo18: (nghe không rõ)
Đức Thầy: Hử ?
Bạn đạo18: (nghe không rõ)
Đức Thầy: (nghe không rõ). Thôi, xong chưa?
Bạn đạo18: Dạ, [mp3.2-21:55]
Đức Thầy: Cái chánh của mình là nhìn ngay trung ương, bởi vì tánh con người nó không có đàng hoàng ; tại con mắt nó không có ổn định. Mình phải bắt nó ngay thẳng nhìn ở đây, rồi nhìn ở đây ; tức là mở ở đây sau này ; nó mở được rồi thì nó nói một là một ; 2 là 2 ; nó không có sợ ! Người đời hay gian dối : nói rồi hay thay đổi. Bây giờ bắt nó nhìn thẳng ; cái gì cũng thẳng hết, không có méo ; bắt nó ngồi thẳng ; nhìn thẳng.
Bạn đạo18: Nhiều lúc con thấy nó rút ở đây ; lên trụ ở chỗ nào, Thầy?
Đức Thầy: Đâu có ; trụ ngay chỗ này, hả ? Trụ ngay chỗ này là điểm chánh ; trụ ngay chỗ này, xong dẫn nó đi ; cứ ngó ngay chính giữa này, cái đó là quan trọng nhất ; bất cứ giá nào, cứ ngó ngay chính giữa, rồi nó chạy đâu nó chạy, không sao hết ; ngó ngay chính giữa này đó thì nó sẽ mở ngay trung ương này.
Bạn đạo18: Thưa Thầy, cho con hỏi thêm 1, 2 câu nữa, Thầy, để rồi Thầy nghỉ.
Ở trên thế gian, thế giới của mình đó, có nhiều sắc dân: da trắng, da vàng, da đen; thường thấy người da đen, về hình thể bên ngoài tương đối là không được tốt đẹp: da đen là thường xấu xí; thì, thưa Thầy, vấn đề tâm linh thì cái sự bạn của con người với lại chương trình tiến hóa về tâm linh, thì nó có đi song song với nhau, hay là ngược nhau?
Đức Thầy: Nó tiến hòa tùy theo duyên nghiệp của nó. Thằng Tây đen cũng có vợ, có con; những ông nhà giàu cũng có vợ, có con; mà thằng trắng cũng có vợ, có con; ràng buộc hết! Có luật của Trời hết đó: tùy theo duyên nghiệp phát triển của chính nó.
Cái tâm thức nó cũng như nhau thôi; nếu như mà nó tu thì cũng như nhau thôi, không có gì khác biệt; duyên nghiệp nó là đang giáo dục nó, giáo dục cho tâm linh nó tiến hóa! [mp3.2- 23:57]
Bạn đạo18: Dạ, vấn đề cái sự tiến hóa đó, con cũng có học về sinh vật đó, Thầy, thì hồi xưa vũ trụ là không có gì hết, như mình biết, mới đầu là những, [mp3.2- 24:21]
Đức Thầy: Chồng thương yêu cũng có, không muốn tu chớ không phải khắt khe.
Bạn đạo19: Nhưng mà con thì ...
Đức Thầy: Sợ mình sai lầm, yếu dạ, yếu vía, bị người ta gạt!
Bạn đạo19: Dạ.
Đức Thầy: Thì, ở nhà mình tu; thấy không ?
Bạn đạo19: Dạ.
Đức Thầy: Chớ mình có chùa tu rồi,
Bạn đạo19: Dạ, thưa Thầy, nếu mà,
Đức Thầy: Có sư tu rồi! Học nhịn nhục để tu, chớ không có sao hết!
Bạn đạo19: Dạ. Thầy nói vậy thì một thời gian sau chồng sẽ hiểu?
Đức Thầy: Hiểu.
Bạn đạo19: Thông cảm cho?
Đức Thầy: Mình càng ngày càng tu càng đàng hoàng, làm việc có trật tự.
Bạn đạo19: Dạ.
Đức Thầy: Biết chồng mình là một vị Phật, một vị thương yêu.
Bạn đạo19: Dạ.
Đức Thầy: Thương yêu vợ vô bờ bến: trong những đêm thanh vắng, chung đụng ân ái với nhau là thương hết sức thương; cái đó là thương, thương thật; làm sao mình nói chuyện khắt khe được?
Chồng không có khắt khe với vợ đâu, mà vợ cũng không có khắt khe với chồng! Trong mầm móng thương yêu! Phải hiểu cái phần thanh tịnh đó mới giải quyết được gia đình; trách móc lẫn nhau, không bao giờ xong! Trách hoài, trách hoài; còn trách hoài, không có bao giờ giải quyết được.
Bạn đạo19: Dạ thưa Thầy, con cũng có giải thích này nọ, nhưng mà chồng con cũng không có muốn mà để...
Đức Thầy: Chưa có trình độ. Ráng tu đi.
Bạn đạo19: Dạ.
Đức Thầy: Ở nhà tu.
Bạn đạo19: Dạ.
Đức Thầy: Mình có chùa, có sư; cứ việc tu với sư, thì đắc đạo à, không sao hết đó.
Bạn đạo19: Dạ cảm ơn Thầy. [mp3.2- 25:47]
Bạn đạo1: Câu hỏi thứ nhất: xin Thầy cho biết tầm quan trọng, trước giờ phút lâm chung, người ta phải chuẩn bị như thế nào?
Đức Thầy: Trước giờ phút lâm chung, này là những người Vô Vi đang chuẩn bị nè: đêm đêm lo tu, xuất phát cao tầng khỏi cơ thể, không bị uy hiếp, là chính người đi đúng luật của trời, đất.
Còn người không có chuẩn bị cho kỳ chết, là không tu! Chết là yếu lắm: con ma rủ cũng đi.
Còn những người tu Vô Vi này là chuẩn bị cho cuộc chết rồi: cuộc sống họ có rồi, chỉ lo cho cái cuộc chết! Cuộc đời này quan trọng 2 điểm: điểm sống, và điểm chết. Điểm sống, chúng ta có hiện diện hết; bây giờ cái chết phải ra thế nào? Tự chủ thì tốt! Bây giờ những người tu Vô Vi là muốn, “Tự chủ khi tui chết,” thay vì lệ thuộc!
Bạn đạo1: Câu số hai: trong khi ngồi thiền ngửi được mùi thơm; con xin Thầy cho biết mùi đó từ đâu ra?
Đức Thầy: Người đó nó thì gieo duyên của các cõi cũng có; cái trình độ tâm thức của mình đi lên cao hay là thấp, ở giới nào? Ở giới Tiên thì thường nghe những mùi vị thơm tho, như trầm nhẹ đồ, này kia, kia nọ, có phảng phất cái mũi chúng ta; mà người đó là ăn chay tinh tấn là mới hưởng được cái mùi đó; họ ăn mặn là không có; và tâm thức cao siêu thanh nhẹ mới được.
Bạn đạo1: Kính thưa Thầy, con ăn tối rất ít để đêm thiền cho nhẹ và ngồi được lâu. Sau khi thiền suốt đêm xong, con ăn no, rồi đi ngủ; như vậy có gì không tốt, hay không?
Đức Thầy: Thà chúng ta nhịn đói thì nhịn đói luôn để đi ngủ, để rèn luyện cái ý chí, cái dũng chí! Cứ việc để yên vậy đi ngủ chớ; không sao!
Bạn đạo1: Trong trường hợp con không ăn đầy đủ thì con cảm thấy bị yếu sức và dễ bị bệnh cảm.
Đức Thầy: Cái đó là ban ngày mình phải ăn đầy đủ; mà ban đêm đó, muốn bớt bệnh cảm đó, phải làm Pháp Luân Thường Chuyển nhiều, thì cái dưỡng khí nó chuyển chạy đầy ngũ tạng, nó mới chống trả được ngoại xâm.
Bạn đạo1: Thưa Thầy, con mới tập Chiếu Minh, con cảm thấy hơi đau và giựt giựt ở huyệt Hợp Cốc; chắc là cái tít chắc, Hợp Khúc, nơi đây.
Quý vị nào viết cái này cũng không lên nói rõ là nơi nào, để Thầy giảng; Hợp Cốc?
Xin Thầy giải thích cho con; cảm tạ Thầy.
Đức Thầy: Cái đó là nó có hiệu lực, khí nó vận hành dưỡng ??? chạy, đó là hiệu lực; cứ làm tới đi rồi nó sẽ yên à, không có giựt nữa. Thì nó chạy trong ngũ tạng, trong cái huyệt nó chuyển chạy đều đặn: cái Hợp Khúc là nó liên hệ với cái bao tử đó; hít vô thì những cái thần kinh nó chuyển chạy, thì có hiệu lực; cứ làm tới đi thì nó sẽ nhẹ.[mp3.2- 28:50]
Bạn đạo1: Xin mời Chị.
Bạn đạo19: Con có lời chị của nhỏ Anh đó, Thầy: con mới tu được 6 năm rồi, (nghe không rõ) nghe cậu nó nói lại, tốt như thế nào.
Đức Thầy: Dạ.
Bạn đạo19: Thì con thấy tốt cũng như ở nhà, và đêm đêm con ngồi thiền. Và, thưa Thầy, con muốn là Thầy giải đáp cho tụi con như thế này: bởi vì hồi đầu đó, con nhắm mắt, con thấy màu xanh rất là đẹp, con nghĩ ra; rồi năm sau rồi cũng ngồi như vậy nữa, mà cái này nó ngay chỗ này...
Đức Thầy: Rất rốt; rất tốt; cái đó là đi về Triết Giới rồi; thích nghe băng giảng.
Bạn đạo19: Dạ.
Đức Thầy: Triết Giới.
Bạn đạo19: Hôm nay con được gặp Thầy, và con ít có đi thiền đường lắm.
Đức Thầy: Dạ.
Bạn đạo19: Như vậy có sao không, Thầy?
Đức Thầy: Đâu có sao; Thiền Đường đâu có phải chỗ tu! Cái óc mình mở mới là tu. Ở nhà mình tu, óc mở, nó mới được. Thiền đường đâu phải, thiền đường người ta tới là nhận cái pháp; điển nhẹ, mình ngồi thiền trong Thiền Đường là để đóng góp cho nó thanh nhẹ mà mình đi thôi, chớ không có bắt buộc; không có bắt buộc người ta phải tới thiền đường! Mà Bác cứ thiền ở tịnh xá tâm với bạn hiền: thiền đường trong tâm mình đó! Mỗi đêm mỗi tu là nó hết à!
Bạn đạo19: Con xin hỏi 1 câu nữa: thì khi ngồi, lần đầu tiên đó, ngồi 2 giờ; sao con hơi lo sợ; con sợ cái, con nghĩ tới Thầy; nhiều khi con thấy chậm nữa, nhắm con mắt, thấy, nhiều khi con thấy Thầy nữa !
Đức Thầy: Đừng có sợ! Bởi vì mình qua một cái giới, cái giới đó, cũng như bây giờ mình mở mắt thấy, nhưng mà nhắm mắt thấy, là mình trở về cái giới cũ của mình! [mp3.2- 30: 44]
Bạn đạo19: Dạ.
Đức Thầy: Về quê hương, về chốn cũ của mình: những cái duyên của mình, mình được tái ngộ, chớ không có sợ gì hết: đã giáng lâm xuống thế gian, hiện ra làm con người ở thế gian, quen sống ở thế gian, nhắm con mắt thấy cảnh kia, thấy sợ! Cái cảnh kia, cảnh cũ, đâu phải cảnh mới!
Bạn đạo19: Con xin hỏi Thầy: mà con (nghe không rõ) thành ra khi mới thì con hay tê chân, bây giờ ngồi chừng 20 phút, 15 phút thôi; mà con thiền thì khuya quá, nó hay buồn ngủ, nó hay ngủ gật; con có khi thiền tới 11 giờ, 11 giờ rưỡi; như vậy có được không ?
Đức Thầy: Được; được; 11 giờ trở đi là được rồi; Thiền được bao nhiêu, thiền. Nhưng mà muốn cố gắng kéo dài đó, thì 1 tuần lễ tăng 1 phút thôi, đừng có tăng nhiều; thì nó vừa sức; cuối năm nó ngồi thoải mái lắm, một tuần tăng một phút thôi. Làm chuyện chính mình có 1 phút, mà lo chuyện bao đồng thị phi người ta, tiêu hao sức, hao khí, lại bằng lòng! Mà trở về với chính mình 1 phút, khó khan, nhiều khi khó khăn lắm! Mà phải làm!
Làm thét nó có! Cũng như dệt áo vậy mà: nay dệt mũi kim, mai dệt mũi kim; dệt nó thành miếng vải may áo bận.
Bạn đạo19: Con ráng kiên nhẫn lắm đó, Thầy!
Đức Thầy: Ừ, ráng đi; lỡ rớt xuống giếng rồi: xuống thế gian là rớt xuống giếng rồi; ngoi lên giếng cũng ráng từ từ leo lên, chớ leo cái ào, mất sức!
Bạn đạo19: Con cám ơn Thầy![mp3.2- 32:20]
Đức Thầy: Dạ.
Bạn đạo1: Xin mời chị Tư.
Bạn đạo20: Nam Mô A Di Đà Phật, Vạn Vật Thái Bình; kính thưa Thầy; 9 năm rồi con theo Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí, thì con đã đem lại nhiều sức khỏe cho con. Có một hôm tình cờ làng xóm hỏi con về vấn đề Pháp Lý Vô Vi, cái phương pháp, người ấy muốn tu nhưng mà đầu óc còn hoang mang không biết cái pháp nào hay? Thưa Thầy, xin cho con biết, khác với pháp Quan Âm những cái điểm nào với, Thầy?
Đức Thầy: Ở đời này thường nghe ca tụng Quan Âm; nghe tới 2 chữ “Quan Âm,” ai cũng thích! Pháp Lý Vô Vi là không có đêm nào rời khỏi Quan Âm! Với một phương pháp khứ trược lưu thanh, bộc lộ ánh sáng chiếu rọi sự tăm tối của chính mình, ăn năn hối cải để tiến hóa, thì Thức Hòa Đồng nó mới dẫn tiến thích hợp Bên Trên điển giới thanh nhẹ và không còn mê chấp. Pháp nào cũng hay. Họ nói thế gian ai cũng thích Quan Âm: “Tui nói cái pháp của Quan Âm,” mà, “Tui chỉ cách nào?” Ai cũng thích đó; chỉ dội ngược, hay là chỉ hướng thượng? Cái đó hổng biết!
Chớ còn Pháp Lý Vô Vi này là khứ trược lưu thanh: tất cả chúng ta đều trần trược: nhìn thấy, thu hút sự trần trược; nghe,cũng thu hút sự trần trược, giận hờn; nói, cũng không đứng đắn! Thì bây giờ chúng ta phải khép mồm, khai thông cơ tạng, cho Bên Trên mới tạo thành Điển Tâm hòa hợp của chấn động của Thanh Quang Bề Trên, thì tâm trí nó mới mở, tâm thức mới được khai quang.
Chớ còn những cái pháp Quan Âm làm thế nào, tui không biết; chớ đúng Quan Âm là một vị từ bi, một vị Cổ Phật cứu giúp chúng sanh. Cổ Phật là cái gì?
Là ánh sáng từ bi vô cùng, ẩn tàng trong tâm thức của mọi người.
Cho nên mọi người nhắc tới Quan Âm, ai cũng cảm động: “Tui thờ Quan Âm!” Cứu khổ, cứu nạn Quan Thế Âm, là tâm từ bi của mọi người có; phát triển tâm từ bi thì Ngài ngự nơi đó; tâm chúng ta càng ngày càng lớn rộng là chúng ta đã xây dựng được cái dinh thự cho Quan Âm!
Chớ không có nên mê tín dị đoan để nói là, “Tui chết, rồi kêu tui đi lên trời”! Cái đó không có! Ông Phật không có làm điều đó. [ mp3.2- 35:31]
Mình phải xây dựng cho một cái cơ đồ đầy đủ: có khối óc, có tay, chân, Tiểu Thiên Địa đầy đủ: có dinh thự mà không biết xây dựng cái dinh thự tốt đẹp, thì có kêu ông Trời cũng vô ích! Ổng không có nghe, ổng không có vô, ổng tới làm cái gì?
Mình phải thanh nhẹ mình mới rước được sự thanh nhẹ!
Cho nên, phương pháp của Vô Vi là khứ trược lưu thanh: ngày ngày, đêm đêm lo gội rửa tâm thức của chính mình, lấy cái Pháp Thủy của Trời, Đất, là Nguyên Khí của Trời, Đất, để giải mở sự trần trược của nội tâm, thì phần hồn mới được thăng hoa thanh nhẹ.
Trong thực hành, chớ không có lý thuyết!
Bạn đạo20: Thưa Thầy, sao như Sư Cô Thanh Hải bảo rằng, theo pháp Quan Âm sẽ thành Phật và bệnh hoạn sẽ được tiêu tan, phần hồn sẽ được thăng hoa. Vậy theo Pháp Lý Vô Vi, có thể thành Phật và thăng hoa không, Thầy?
Đức Thầy: Pháp lý Vô Vi mà mình làm, mình chứng nghiệm được, thì mới thấy rõ là mình có cơ duyên tiến về Phật; bởi vì căn bản mình là Phật trong tâm: thương yêu, biết xây dựng nền tảng thanh nhẹ, thì về xứ Phật.
Ở chốn thế gian, đâu có chỗ nhẹ mà ở! Phải nặng, phái đá, đấm được mới ở được đây.
Mà nhẹ bổng vậy, đâu có ai cho cất nhà cho ở đâu! Nhẹ bổng, đi về trời ở!
Còn Sư Thanh Hải nói sao? Sư Thanh Hải nói những cái câu đó là tạo duyên cho người thế gian thức tâm để đi tu: người thế gian hướng về Trời, Phật để tu, mà thôi, chớ không có ác ý gì hết.
Bạn đạo21: Thưa Thầy, theo như Pháp Lý Vô Vi, có phải bắt buộc ăn chay như Pháp Quan Âm không, Thầy?
Đức Thầy: Không bắt buộc: Vô Vi là khai triển điển năng trong cơ tạng và khối óc về tâm linh hướng thượng, thì mình tiến tới giới nào phải giữ giới đó; cái đó kêu bằng “Giữ giới”; chớ không phải ăn chay là thành Phật! Ăn chay thành Phật,trâu thành Phật hết rồi! Không có! Con trâu, con bò ăn cỏ không mà!
Cho nên, chúng ta phải giữ giới, điển giới, tu thanh nhẹ tới đó; như, “Đêm nay tui dốc tâm tui thanh nhẹ, tui phải giữ phần đó, tui đừng có cãi lộn, tui đừng có nói dối; tui đừng có phỉnh phờ cho tui động loạn khổ thêm; tui phải giữ giới: cái giới nào tui đạt được, tui giữ.”
Trong cơ tạng con người, nó có Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ; tim, gan, tì, phế, thận; 5 giới đó đều phát triển. Mà càng tu Vô Vi thì nó phát triển, nó có ánh sáng, “Ngũ sắc, ngũ quang; huyền sắc, huyền quang” rõ rệt; phải giữ những màu sắc đó thăng hoa để đi tới.
Cho nên, cái pháp Vô Vi là cái pháp để kiểm soát hành động của chính mình: “Tối nay tui ngồi tui thấy ánh sáng thanh nhẹ; mà tối mai tui ngồi gật gà, không phát triển được, tui mới ăn năn nhìn lại: ngày nay tui làm được gì? Tui có chống lại ai không? Tui có hại ai không? Mà tui có hại tui không? Tui có ăn bậy không?” Cái đó là cơ hội để mình kiểm thảo sự sáng suốt của chính mình đến đâu.
Cho nên, cái phương pháp của Vô Vi này không có cần phải gần ông sư; mà nhận cái pháp, về nhà ngồi 1 góc đó tu cũng được rồi. [mp2.2- 39:05]
Đi tới Phật thì Phật chứng, đi tới người thì người thương, tới ma thì ma nể, mới là pháp, có pháp lực tu học. Có nắm pháp tu thì mới phát triển được Pháp Lực; còn nắm pháp tu ???, cái đó không phải tu ???
Bạn đạo21: Người hàng xóm có tu theo con không, Thầy, hay là tu theo pháp của Phật Thanh Hải?
Đức Thầy: Không, họ tu theo bà Thanh Hải tốt chớ, đâu có xấu; họ giữ nghiêm luật đó mà họ tu là tốt; chỉ sợ họ giữ không nổi.
Còn họ muốn tu theo đằng này thì Con phải hành đúng và ảnh hưởng họ: “Chỉ tui coi tui làm sao? Gia đình tui làm sao?Thần sắc tui làm sao?” Mỗi đêm mình hành như vậy đứng đắn thì người ta coi, đó là sức hút ảnh hưởng họ.
Chớ không cần họ phải kêu là đi theo mình; kêu người ta theo mình, người ta đổ thừa!
Người ta thích, là người ta tự phát triển; đó là đúng đường.
Còn kêu người ta theo mình, là người ta ỷ lại rồi: “Tui theo Bà; Bà lo tui, chớ Bà không lo!” Nhiều khi mình quên, đâu có lo cho kịp: ăn, nghỉ, ngủ; nhiều chuyện, làm sao lo cho hết? À; rồi nó trách mình!
Nó phải tự lo!
Bạn đạo: Thưa Thầy, như vậy là người ta biểu con phải giải thích, chỉ giải thích thế nào về vấn đề khai ngộ; thì giờ con có đáp như thế này: người ta thì nói là khai ngộ, bà Thanh Hải nói rằng, “Theo tui nghĩ, cái pháp của bà Thanh Hải là ''Khai ngộ,” là về trời, phải không chị Tư?” Nhưng con trả lời như thế này, “Theo tui nghĩ, ‘Khai Ngộ’ là mình nhìn thấy được mình, thấy những cái thói hư tật xấu của mình”; như vậy có đúng không, Thầy? [mp3.2 40:49]
Đức Thầy: Nho, nói theo từ Việt Nam, là “Mở; gặp”; kêu bằng “Khai ngộ”. Còn nói chữ Nho, nói tiếng Tàu, khai ngộ! Tui, Việt Nam; là mở, là gặp, mở cửa; là gặp.
Còn Vô Vi, bây giờ đang Soi Hồn, kêu “Mở cửa”; mở cửa là gặp đó! Tiên, Phật gần xịt chớ đâu có xa. Tại không mở được cửa thôi! Phải hành là vậy đó: tu hành mới cải tạo tân tiến khối óc được; tu mà không hành, không có cải tạo, và khối óc không có tân tiến được.
Bạn đạo1: Xin mời anh Minh.
Đức Thầy: Bà con tu rồi, thấy mình một gia đình, người nào người nấy cũng liên hệ với Càn Khôn Vũ Trụ là một, chớ đâu có xa biệt gì đâu? Lên nói chuyện cho vui.
Bạn đạo: Thưa Thầy, thưa các Bạn.
Đức Thầy: Tiếng Tàu, nói tiếng Tàu! Tiếng Tàu, tiếng Quảng, tiếng Tiều cũng được; tiếng Phúc Kiến cũng được.
Bạn đạo: (nghe không rõ)
Đức Thầy: (nghe không rõ) Cho nên, ổng hỏi, muỗi cắn; bây giờ mình giết con muỗi là nghiệp.
Làm sao có trí thông minh? Trí thông minh nó có cách bảo vệ những con vi trùng: tâm nó làm thân nó chịu!
Còn con người nó giết một con trâu hay là một con gà, đau đớn lắm; tâm mình thấy cảm thức sự đau đớn! Mà tại sao?
Mình có cái lượng chất từ bi, mình thấy con gà chết, “Tội nghiệp quá, nó bỏ con nó, ai nuôi đây? Giết nó, đành sao giết?” Cái tâm mình tự thức, mình có cơ hội thức tâm, mình thấy mình có tâm từ bi. Con người khác hẳn con thú ở chỗ đó.
Bạn đạo: Thưa Thầy, sau đây là một số câu hỏi nữa: [mp3.2- 44:17]
[kết thúc 19860100Q9]