19860100Q1
KHÓA HỌC KINH A DI ÐÀ: VẤN ĐẠO - Cuốn A -
......
Đức Thầy: Mà nó thừa tiếp được cái thanh điển rồi! Tự động rồi! lúc đó nhắm là đi!
BĐ1: Con xin cám ơn Thầy. Như vậy thì ép đây có nghĩa là mình...
Đức Thầy: Đổi chiều hướng
BĐ1: Đổi chiều hướng. Nhưng mà có phải mình tập trung niệm Phật lên đây cũng là hình thức ép?
Đức Thầy: Cũng là hình thức ép, bởi vì là chỉ con đường đi lên: đối với những người mới tu là phải chỉ ngay cái đường hướng ngay chỗ này; mình niệm Phật ở đây, thay vì niệm Phật ở đây, cái nào mau hơn? Nhưng mà ban đầu mình muốn niệm ở đây, niệm không được; niệm nó lẩn quẩn cũng có ở đây thôi à! Rồi một thời gian sau, mình chú ý ở đây, rồi mới thật sự lên đây. Lúc đó mình mới cảm thấy rằng “Lúc tôi niệm là nó ở trên này.” Giỏi lắm cũng mất hai, ba năm! Mấy người thường mà mới bước vô tu, hai, ba năm mới có cái kết quả đó! Cho nên, phải trì kì chí hướng về đó, kêu bằng hướng thượng: “Thượng” là trên bộ đầu mình đây nè!
BĐ1: Dạ, một hình thức khác ép là ví dụ như trong lúc nhắm mắt.
Đức Thầy: Ừ.
BĐ1: Thì người ta nghĩ tới một vị, vị nào cũng vậy. Chẳng hạn như nghĩ tới Thầy trên đỉnh đầu, hay là nghĩ tới Cha trên đỉnh đầu cũng là hình thức … ?
Đức Thầy: Không được, cái đó không được; cái đó con ma nó có thể mượn. Mình nghĩ, “Khả năng của tôi có thể xuất ra, tôi phải rời khỏi thể xác này;” nghĩ, “Tôi đi thôi!” Đừng có cần ai ở trên đầu của mình.
BĐ1: Dạ.
Đức Thầy: Không nên; cái đó không nên; không nghĩ, “Một vị nào trên đầu tôi; tôi xuất ra, tôi gặp vị đó, tôi mới chịu;” thì nó khác đi!
BĐ1: Dạ.
Đức Thầy: Nhẹ hơn!
BĐ1: Dạ.
Đức Thầy: Anh thấy không?
BĐ1: Dạ, kính cám ơn Thầy! Câu hỏi thứ hai là: Phật Thích Ca lúc ngồi ở trong rừng, thành đạo nhờ tìm ra được, thực hành theo cái Nguyên Lý “Nam Mô A Di Đà Phật;” vậy cái nguồn gốc “Nam Mô A Di Đà Phật” đó, cái nguyên lý đó có phải là của Thượng Đế tạo ra không?
Đức Thầy: Đúng; nó là của cái thức hòa đồng của Đấng Đại Từ Bi, sản xuất bởi Đại Từ Bi, chớ không phải Từ Bi. Đại Thanh Tịnh mới sản xuất cái đó ra được: cứu độ chúng sanh và để cho chúng sanh có cơ hội thức tâm và mở lục thông; của Đấng Đại Từ Bi; của Thượng Đế mà!
BĐ1: Dạ thưa, còn câu hỏi chót, mà nó hơi ngoài lề một chút, có tính cách tò mò; xin Thầy tha lỗi;
Đức Thầy: Ừ.
BĐ1: Sớm mơi này Thầy cho biết là cách đây ít tháng Thầy có dịp đi lên và dòm thấy Thầy trong sổ Thầy đã tu được trên năm ngàn năm. Vậy những sổ sách, và những cảnh huống trên đây ra sao, Thầy có thể hé mở chút đỉnh cho anh em biết?
Đức Thầy: Cho nên, vô được Thượng Đế và Thượng Đế cho phép mình mới được vô, ban chiếu mình mới đi vô; đi vô đó thì lâu lâu Ngài chuyển ý cho mình tới coi, cũng như coi hồ sơ, chớ không có ai biết đi tò mò vụ đó! Tôi, tôi cũng không để ý cái vụ đó, và tôi cũng không thích cái vụ đó, tôi tu bao nhiêu ngàn năm? Tôi thấy tôi tu năm ngàn lẻ bốn năm! “Cái gì dữ vậy?” Rồi về cái, nghe ông Trời ổng cười, ổng nói: “Mầy, bảy ức niên mới thành con người, mà mầy tu có năm ngàn bốn năm mà mầy la nhiều hả! Tu nữa đi!” Mình mắc cở! Là Ổng dạy mình, chớ không phải mình hay! Nói: “Anh bảy ức niên mới cấu trúc thành cái thể xác, mà bây giờ Anh tu có năm ngàn lẻ bốn năm!” Mắc cỡ quá; mới có năm ngàn lẻ bốn năm, ăn chung gì! Phải không? Ổng dạy mình phải cố gắng tu nữa, chớ đừng thấy vậy là đủ. Ổng giáo dục; mà bằng bằng chứng đàng hoàng! Về, mình càng cố gắng tu hơn, không thể bỏ đạo được.
BĐ2: Con cũng muốn nhờ Thầy coi thử có tên Anh Hữu ở trong sổ.
Đức Thầy: Tôi đã nói rằng: Ông Thượng Đế chuyển ý thì Anh sẽ thấy hồ sơ của Anh; còn Thượng Đế mà không chuyển ý bởi lòng thành của Anh và cái công việc của Anh, Anh làm xứng đáng mà Thượng Đế thưởng, thì chắc là không có cho Anh thấy cái đó (cười)!
BĐ3: Thưa Thầy con nhớ, nếu con nhớ không lầm, con nhớ không rõ lắm; nhưng mà có mấy lần, Đức Kim Thân giảng;
Đức Thầy: Ừ.
BĐ3: Trong “Thượng Đế Giảng Chân Lý” hay là trong băng gì đó, thì Đức Kim Thân có nói rằng: “Như Thầy của các con đó!”
Đức Thầy: Ừ.
BĐ3: “Thầy Tám đó, thì có cách đây cũng mấy năm rồi, muốn vô gặp Thượng Đế, cũng bị dạt ra.”
Đức Thầy: Ừ.
BĐ3: “Mà bây giờ thì Thầy đi ra, vô như thường;” như vậy là trong mấy năm qua Thầy đã tu tiến lên?
Đức Thầy: Bởi vì trong mấy năm qua tôi tu theo Phật thôi à, tôi không có thèm Thượng Đế. Rồi sau, Thượng Đế kiếm tui, nói: “Mày phải làm việc cho tao. Tao, nghĩa là, bây giờ ban cho Mày, bây giờ cho Mày cái autorisation permanente, một cái giấy phép thường trực, mày đi ra, đi vô chơi, không sao! Cha cho!” Nói rõ ràng ở trong nhà Mai Ngọc Pháp đó.
BĐ3: Dạ; cái đó là Thượng Đế cần Thầy làm việc, Thượng Đế ban cho thầy cái ấn.
Đức Thầy: “Bắt đầu từ giờ phút này, tao thách mày, mày muốn đi làm thợ máy, hay làm gì, không có thằng nào mướn hết;” nói đúng như vậy! Bởi vì tôi kì này, tôi ra, tôi nóI, “Tôi đi làm thợ máy bởi vì tôi thích máy, tôi đi làm thợ máy; tôi không có nói đạo nữa; tôi lo tôi tu, tôi làm thợ máy;” Mà đố tôi đi làm được! Làm không có được! Tôi, mục đích là ra đây tôi đi làm thợ máy đó.
BĐ3: Con nhớ trong cuốn “Thiên Đàng Du Ký” đó, thì nói rằng: Phải luyện cho thành Kim Thân mới qua được cái cửa đó, mới vô được Thiên Đàng.
Đức Thầy: Ừ.
BĐ3: Thì nếu mà trình độ tu tập của tụi con đó, thì phải không biết bao nhiêu ngày để luyện được cái luồng điển mình qua cái cửa Nam Thiên?
Đức Thầy: Luyện về phần Hồn, mỗi đêm mỗi tu là được; mỗi đêm mỗi làm Pháp Luân Thường Chuyển là mỗi đốt, đốt cái Hồn này để được đi lọt vô trong đó. Cho nên, cái Vô Vi nó lợi lắm: mỗi đêm mỗi Soi Hồn, mỗi Pháp Luân, là mỗi đốt đó; chớ không phải để yên đâu; đốt cái trần trược, đốt cái Hồn. Rồi khi mà mình đi lên, tự nhiên thấy rớt xuống; đó, rồi cố gắng trở lộn lại: nó hồi sinh trở lại; đương đi thấy ngộp, chết, rồi hồi sinh trở lại. Lúc đó là được đốt, điêu luyện mới thành được Kim Thân; “Kim Thân” là phần Hồn bất hoạI; không phải thể xác.
BĐ3: Cũng như Anh Trường nói hồi sáng đó, mới đi tới cửa, bị cửa đóng lại, biểu “Trở về;” là tại Hồn đốt chưa đủ, vô không được?
Đức Thầy: Chưa đủ sức, chưa đủ sức; rồi phải làm một lúc, ít kỳ nữa mới lên; ngộp muốn chết; mà khi trở về là tưởng cái xác này nó tiêu rồi, thấy khô cổ hết, nuốt nước miếng cũng không có nữa. Lúc đó là mình bị đốt, tiêu rồi, và được hồi sinh; thì về, chừng hai tuần là con người nó thông minh vô cùng; nó thấy nhiều chuyện lắm; chỉ biết cười, mà nụ cười cũng thay đổi, mặt mày vui, nó khác; con mắt nó lóng lánh, sáng suốt lắm.
BĐ3: Như vậy Thầy nói nhiều khi Pháp Luân Thường Chuyển, nó nóng cái xác lên, nó nóng cái mặt như là bị một cái luồng điển ở ngoài nó hà vô thật nóng,
Đức Thầy: Đốt;
BĐ3: Thầy nói cái đó là tại vì còn trược nhiều, hay là vì mình đốt mà nó nóng, có cảm giác như có một cái sức nóng ở ngoài nó ùa tới.
Đức Thầy: Không có, cái đó là do cái khí trời này thôi: nó áp tới là do khí trời này thôi. Còn cái đốt là đốt ngay chỗ cái phần Hồn đi: trong lúc mình đi, mình bị rơi xuống, hay là mình bị tan rã ra, rồi hồi sinh lại; đó là bị đốt. Còn cái đó là cái khí trời thôi, nó áp tới đây là cái khí trời nóng, cái da mình cảm giác cái đó; không phải. Cái thức mình cảm giác, thì cái Hồn mới tiến. Hai cái khác nhau. Buồn ngủ! (cười) Bây giờ, toán nào nữa?
BĐ3: Thầy trả lời câu của Anh Hữu chưa hết: Anh Hữu hỏi trên đó cảnh ra làm sao?
Đức Thầy: Cảnh nào, muốn cảnh nào?
BĐ3: Cảnh Thầy lên coi sổ đó.
Đức Thầy: (cười) Cho nên, tôi đã trả lời cho Ảnh rồi! Ảnh ráng tu thì Thượng Đế, Ổng chuyển ý cho coi hồ sơ đó: có sổ sách đàng hoàng, không có giỡn đâu; Ông Trời không có giỡn đâu; nói đâu có đó, không có giỡn.
BĐ4: (nghe không rõ câu hỏi)
Đức Thầy: Nữ thì bên trong Âm, bên ngoài Dương.
BĐ4: Dạ, thưa Thầy; thuần tính Âm, vậy thì nữ thuần nó trược, thành ra rước cái trược vào, hay sao?
Đức Thầy: Không! Thuần Âm là khác: thuần Âm nó được đi lên.
BĐ4: Dạ. Âm vẫn đi lên?
Đức Thầy: Âm vẫn đi lên; thuần âm nó đi lên à. Cho nên, Anh đi, xuất hồn, thấy những cô tiên ở bên sông Bĩ Ngạn bên kia họ ngoắc. Nếu những người đó không thuần Âm, làm sao mà thành cô tiên mà bận áo đẹp như vậy? Ngoắc mình. Mình cứ ngó mấy cái đó, rồi mình đi qua luôn; mất hồn, qua khỏi sông rồi mà không biết; mà nhờ mấy cổ! Mình phải quỳ lạy cảm ơn chớ; phải không?
BĐ4: Thưa Thầy, như vậy Thầy nói cái âm của ma thì như thế nào?
Đức Thầy: Cái âm khí của ma là thuộc về trược khí; không phải âm.
BĐ4: Dạ.
Đức Thầy: Trược khí.
BĐ4: Trược khí khác với âm khí?
Đức Thầy: Ờ; cái trược khí. Còn thuần âm là khác: thuần âm là người ta hoàn tất rồI; Anh hiểu chưa? Còn con ma, nó thiếu nhiều bộ phận lắm: nó thiếu, nó là trược mà: la đà, la đà; nó không có thể bay cao được.
BĐ4: Dạ, thưa Thầy, như vậy là Thầy phân biệt Trược khác với Âm khí?
Đức Thầy: Khác! Âm khí khác.
BĐ4: Dạ; con cám ơn Thầy!
Đức Thầy: Còn đây là người ta nói “Thuần âm” là hoàn tất của cái tâm đạo của một người nữ giới, kêu là “Thuần âm.”
Cho nên, Diêu Trì Kim Mẫu xuống, đâu có nói hung hăng được! Ngài thuần âm: “Các Con ơi, các Con phải về với mẹ đi, các Con ơi! Ngày đêm mẹ đang trông chờ các Con!” Cảm động vô cùng; cái lời nói của một người thuần âm độ đời đó, họ không có nói hung hăng đâu. Còn Thượng Đế, ổng nói, nghĩa là, “Các Con liệu đó”; biết mấy thằng đó nó dữ quá mà; ổng mới nói: “Tam Giáo Toà sẽ xét Con: Con xem kĩ: Tam Giáo Tòa không có xê xích một li đó các Con. Cha không cách gì can thiệp được đâu Con!” Nói vậy! Chết tổ rồi! Đó; cho nên cái tiếng Âm với tiếng Dương, hai cái khác.
BĐ5: Thưa Thầy, xin phép cho con hỏi được một câu!
Đức Thầy: Ừ.
BĐ5: Trong sách Du Ký.
Đức Thầy: Ừ.
BĐ5: Các sách như là “Thiên Đàng” hay là “Địa Ngục” hoặc là “Luân Hồi,” “Nhân Gian Du Ký”.
Đức Thầy: Ừ.
BĐ5: Thì nói rằng: Trước khi mà con người được đầu thai lên, thì cho ăn cháo lú.
Đức Thầy: Phải.
BĐ5: Để mà quên hết cái chuyện tiền kiếp.
Đức Thầy: Ừ.
BĐ5: Và nó được tái sinh ra để mà trả nghiệp ở thế gian.
Đức Thầy: Ừ.
BĐ5: Nhưng mà ở thực tế, trên cái hậu bán thế kỉ 20 này; thì rất nhiều các nhóm khoa học;
Đức Thầy: Ừ.
BĐ5: Đã tìm ra được, hay là khám phá ra được, có những người, người ta nhớ lại được tiền kiếp của họ rõ ràng.
Đức Thầy: Ừ.
BĐ5: Ví dụ như là một người phi công chết trong trận Đệ Nhị Thế Chiến, họ kể lại cái tên số máy bay.
Đức Thầy: Ừ.
BĐ5: Thì như vậy đâu phải là…?
Đức Thầy: Có chớ, có một số người người ta cũng có tu, và đi tới giai đoạn đó họ bị acident rồi họ trở về, họ nhớ hết cái chuyện tiền kiếp của họ: họ đã tiến qua một cái giai đoạn, và họ đã làm phước nhiều, cái tâm của người đó nhẹ nhàng. Rồi những người mà xuống đây để học hỏi tiến hóa mà cho họ biết hết, nó không có ở chung với nhau, nó không chịu: bởi vì tính ra, mẹ mà đi lấy con, làm sao họ lấy được; phải không? Hai cái nghiệp duyên nó phải vay trả với nhau: hai mẹ con phải hàn gắn lại để xây dựng tình thương ở kiếp này, thì nó phải sống với nhau: hai người thù được sống với nhau.
Cho nên, biết người đó là người thù, nó giết rồi: “Mày, tiền kiếp thù tao; bây giờ Mày về đây là Mày quản lý tao, Mày hành tao đủ thứ hết;” sớm mơi tới chiều, kiếm chuyện không hà; mà ông kia không có làm gì hết, mà bà này cứ ghen từ gà gáy tới khuya cũng ghen luôn; phải kiếm chuyện không? Mà ổng biết được tiền kiếp thì ổng giết mất; phải không? Không cho biết là vì lý do đó. Thành ra, ổng mê cái oai, cái dương điển, oai hùng của bả: khi bả trừng mắt, là hết hồn, thì thôi, làm thinh; chớ ổng biết trong nội bộ là ổng đâm chết cho rồi! Thành ra, không cho biết cái bí mật đó. Mà hai người phải học: thì ông kia ổng học rồi, ổng dẹp cái tự ái, ổng hạ mình, ổng chìêu vợ ổng để ổng phục vụ trong cái hoàn cảnh này; thì lúc đó ổng mới thấy “Hoàn cảnh là ân sư,” ổng mới tìm đường ổng tu.
BĐ5: Thưa Thầy, có câu hỏi này là, ví dụ như cái con mắt của con người ta đó.
Đức Thầy: Ừ.
BĐ5: Khi mạnh là mạnh hết hai con.
Đức Thầy: Ừ.
BĐ5: Và khi yếu thì yếu hết hai con.
Đức Thầy: Ừ.
BĐ5: Nhưng mà riêng cái trường hợp của con,
Đức Thầy: Ừ.
BĐ5: Thì con mắt trái mạnh;
Đức Thầy: Ừ.
BĐ5: Con mắt phải yếu.
ĐT: Ừ.
BĐ5: Con mắt trái có thể nhìn thẳng được;
ĐT: Ừ.
BĐ5: Nhưng mà con mắt phải nó không được thẳng lắm;
ĐT: Ừ.
BĐ5: Như vậy là sao, Thầy?
ĐT: Cái đó là do cái thận: cái câu trả lờI, chắc là Anh phải biết: tại vì cái tình dục nó làm cho mình sa sút. Nhưng mà luôn luôn một bên mạnh và một bên yếu: mọi người luôn luôn có một bên mạnh, bên yếu, chớ không phải hai bên đều hết đâu; không có đều hết đâu: bên Mặt Trăng thấy xa hơn, bên mặt nè, dòm thấy, thấy xa, mà nhẹ nhàng. Bịt bên này, dòm bên này, thấy ngắn hơn, mà hơi nóng một chút; nó không có thanh nhẹ. Bên mặt khác, bên trái khác; mà do đâu? Do hai cái trái cật. Mà trái cật thấy yếu, là tình dục nhiều, là con mắt nó suy sụp. Ban đầu, “Bây giờ tôi coi chữ, tôi không có tình dục, tôi coi chữ, coi không cần kiếng. Nhưng mà tôi tình dục chừng ba đêm, là không có kiếng, không thấy chữ! Tại sao? Thấy không? Cho nên, mình hiểu nó liên hệ với nhau; mà mình làm mất sự quân bình là mình phải gánh chịu; cái bài học đó chớ.
BĐ5: Dạ, cám ơn Thầy!
ĐT: Ừ.
BĐ6: Thưa Thầy, con chưa rõ là vấn đề người nữ, là thầy nói phần Hồn là phần Âm, và Vía là phần Dương?
ĐT: Ừ.
BĐ6: Như vậy là người nữ xuất hồn hay là xuất vía? Và khi mà qua cái sông Bỉ Ngạn đó, cái người đàn ông thì thấy cô tiên. Như vậy người nữ lên cái sông Bỉ Ngạn đó, là thấy Ông Tiên hay là thấy Bà Tiên?
ĐT: Thấy Ông Tiên chớ! Không phải là đi qua sông Bỉ Ngạn thấy Ông Tiên! Khi mà tu thiền, mà hai người hội rồi đó, mình thấy có một anh thư sinh ảnh đứng trước mặt, “Đẹp quá,” mà làm cho mình nhớ hoài; “Cái cô đó, làm sao tôi nhớ hoàI; mà tôi lại không muốn nhớ ông xã này, mà tôi nhớ cái ông kia hoài, mà mặt mày tươi!” Thì lúc đó ông kia mà tới, bả không có muốn đâu; cái này nó ghét, cái vía nó ghét. Đàn ông cũng vậy: đàn ông mà tu, mà thấy được bà xã rồi đó, cái vía nó ghen; khi mà bả tới, mình thấy ngứa mình lắm; tránh vậy đó. Đó, nó có cái vụ đó.
Cho nên, các Bạn phải để ý có cái vụ đó; sự thật nó như vậy: không muốn cái bà kia tới, vì cái bà này bả không có cho; tới là nó tránh né đó; nó kì vậy: nó thấy ngứa lắm, nó không chịu.
BĐ6: Vậy người nữ xuất là xuất hồn hay là xuất vía? Cái đó coi như là… cái người nữ xuất lên trên đó, gọi là “xuất vía” hay là “xuất hồn”?
ĐT: Xuất hồn chớ! Xuất vía trước, rồi sau mới xuất hồn chớ: ban đầu phải tập tành cái vía, bởi vì khi mà Chủ Nhân Ông thức tỉnh rồI, lo tu, thì cái vía rảnh rang rồi, cái vía phải đi chỗ này, chỗ nọ để tìm hiểu trước: cũng như là ông Thủ Tướng ổng tìm đường cho ông Tổng Thống đi, chớ có gì đâu.
Cho nên, sau này cái Hồn trụ trì rồi, hỏi cái gì thì cái Vía nó báo cáo, nó lo, và hai bên sẽ đàm đạo văn chương đồ dữ lắm. Sau này các Bạn tu nhẹ, các Bạn làm thơ thi đó, không phải phần Hồn làm đâu, cái Vía làm: cái Vía đi giao du nhiều, về làm thơ thi, rồi nhắc mình tu. Mình hết động loạn rồi, mình không có đòi hỏi cái gì hơn hết là cái tu, là lúc đó cái Vía nó tỉnh táo.
BĐ6: Thưa thầy, con thì thực tế một chút;
ĐT: Ừ.
BĐ6: Con không hỏi những chuyện đó.
ĐT: Ừ.
BĐ6: Con hỏi về công phu.
ĐT: Ừ.
BĐ5: Xin Thầy cho con hai câu hỏi.
ĐT: Ừ.
BĐ5: Cái thứ nhất là, khi làm Pháp Luân Thường Chuyển, mình làm sao biết cái hơi của mình dài hoặc là hơi ngắn? Có một số bạn đạo họ nói rằng cái hơi họ thở chưa được dài, do đó họ thở mấy chục lần.
ĐT: Cho nên, cái hơi dài hay là ngắn: con người đi về tình dục nhiều thì cái hơi phải ngắn; mà khi mà nó thức tâm tu rồi đó, ban đầu tu là ngắn; nhưng mà lần lần nó làm nay một chút, mai một chút, đêm này, đêm kia, đêm nọ; lần lần lần liên tục hai, ba năm cho hơi dài: cái hơi tự ý nó chuyển là nó đi dài, vô bao nhiêu, cũng vô vô vô vô nhẹ, một hơi dài ghê lắm; mà rất nhẹ; bằng ý, mà cái hơi đó không phải là hơi nữa, ánh sáng mà thôi; nó cảm thấy ánh sáng như đèn neon: nó sung sướng, nó ngồi hoài, nó chỉ thấy hít vô thôi, nhưng mà cái bụng nó không cục cựa. Nó khác hơn hồi xưa rồi, cái trình độ nó nó khác rồi: nó đi thẳng và nó mát từ xương sống xuống; nó đi vô cái toàn là ánh sáng; rồi từ đó nó mới phát ra; nó thấy cảnh, nó thấy bốn bể, thấy này, thấy núi, thấy non, là nó định rồi.
Đó là cái Pháp Luân Thường Chuyển: ban đầu thì vô, ai cũng hụt hơi, thiếu hơi, vì tình dục đã xài phí nhiều ngày, nhiều tháng; cái hơi nó yếu. Còn người ta còn con gái, con trai, cái hơi nó mạnh hơn; chỉ nó, nó làm mau hơn, toát mồ hôi liền. Còn những người mà có chồng, có con, thì cái hơi nó phải thở è ạch; mà nó thích thở, cho nên nó làm nhiều hơi nhiều hơn; sau này, hơi dài là nó làm một hơi là thấu óc rồi, đâu có làm nhiều nữa: làm sáu hơi là thấy toát mồ hôi rồi, bừng cả mặt, hồng hào lên, nó khác.
Cho nên, cái hơi ban đầu, người nào cũng là ít, nếu người nào có vợ có chồng là phải ít; nhưng mà luyện một thời gian khôi phục rồi mình mới thấy rõ: Tôi khỏe hơn trong lúc tôi 20 tuổi; tôi 50 tuổi mà tôi luyện rồi tôi thấy tôi khỏe hơn lúc 20 tuổi. Nó khôi phục rồi, cái nguyên khí nó khôi phục rồi; ăn ngon, ngủ yên, khỏe mạnh. Lúc đó, cái hơi nó chạy toàn thân rồi, thì nó trụ đảnh đầu rồi thì dùng ý chuyển là lúc đó là ánh sáng không à!
Cho nên, mỗi bữa sáng phải đứng ở ngoài trời chưởng dưỡng thanh khí, dùng cái chỗ này hít vô một lượt, là cái lúc đó những người làm Pháp Luân đầy đủ rồi mới làm được cái đó: đứng giữa trời, hít một hơi một, là hít vừa lỗ mũi và vừa ngay chỗ này, hai cái xuống một lượt một; làm ba lần mỗi buổi sáng như vậy, và đối với những người đã chuyển được trên bộ đầu mới làm được cái đó; còn chưa chuyển được bộ đầu, làm cái đó cũng vô ích thôi. Cho nên, chưỡng dưỡng thanh khí mỗi buổi sáng thì con người nó sẽ tươi nhiều.
Cho nên, cái Pháp Luân Thường Chuyển, nó tùy theo người mới tu, người tu lâu; người cố gắng, và người không cố gắng: người cố gắng, bảo đảm cái hơi nó sẽ dài hơn và con người nó sẽ khỏe mạnh, máu huyết sẽ điều hòa, khai thông kinh mạch.
BĐ6: Để rõ ràng hơn nữa, thì để nhận biết rằng cái hơi nó dài, mình có thể căn cứ vào thời gian được không?
ĐT: Không cần, bởi vì đâu có cần phải đếm! Đếm là động rồi; không cần đếm. Mà cái hơi mình bao nhiêu, ở trong đó nó bị kẹt chỗ nào, và nó sẽ mở chỗ nào, mình ý thức. Bởi, “Hồi trước tôi chỉ hít có tới đó thôi, mà bây giờ tôi hít thêm, nó mở thêm.” Bởi nó mở ở trong đó nhiều đường lối; Thất Tầng La Võng, bảy lớp gân, chớ không phải ít đâu, nó phải mở đều hết thẩy, mở cho đến nỗi khi mình làm Pháp Luân mà mình thấy nghĩa là luồng điển nó ra từ bàn tay, từ ngón tay của mình. Rồi mình hít vô, mình thấy cái hơi nó sáng trong lỗ mũi mình; cái hơi quần sáng trước mặt mình; rõ ràng. Đó! Cho nên, một kỳ công để giải tỏa trược khí trong những cái cơ giới huyệt năng trong cơ thể: có nhiều cái khuyết đang bị kẹt và mình phải mở nó ra.
BĐ6: Câu hỏi thứ nhì là về Thiền Định; thì khi vào Thiền Định, giữa các bạn đạo như con, có hai khuynh hướng: là sau khi ngồi khoảng một tiếng đồng hồ thì chân bắt đầu mỏi và nhức; thì có một số sẽ bằng cách là chuyển chân, rồi tiếp tục ngồi thiền; và số còn lại thì xả thiền, và bắt đầu làm lại từ đầu. Thì theo Thầy, hai cái khuynh hướng đó, cái nào tốt, cái nào xấu?
ĐT: Theo tôi thấy, đường đi mà muốn đi cho tới đích đó, không có xả; phải hạ lệnh là, “Mày hết nhức, hết đau, tao mới cho Mày đứng dậy!” Các Bạn sẽ chiến thắng nó; thử xem! Tôi là người đã chiến thắng rồI; còn hồi trước tôi ngồi mà nó đau như vậy đó, tôi trách ông Tư: “Cha già này chắc cho mình bại quá!” Nó như bại rồi; con người không còn nghĩa lý gì nữa, “Chắc chết quá, bại rồi, không thành công!” Rồi bóp, rồi trong này vừa bóp mà vừa trách ông Tư! Nói thiệt; tôi có gì tôi nói nấy.
Rồi sau cái, tôi làm, tôi nói: “Bây giờ mình không chiến thắng, ai thay mình chiến thắng?” Ổng nói: “ Bạn phải thắng cái ngứa và cái tê của Bạn, Bạn mới biết đạo; chưa thắng được cái ngứa và chưa thắng cái tê là cái đạo của các Bạn không bao giờ có!” Nó ngứa đến nỗi mà cái mặt tôi nổi cục cục y như là cùi vậy đó; nó ra tới vậy đó: hồi trước, ăn nhậu, chơi bời; nó ra hết cái mặt; mắc cở, không đi đâu hết. Rồi xuống hỏi Ông Tư, Ổng nói: “Làm Pháp Luân thét nó hết;” sự thật ổng nói cái gì là có cái nấy. Tôi ráng tôi làm; nhưng mà đi, tôi phải thoa kem, kì quá; mà nó ngứa, ngứa khủng khiếp; ngứa tới lòng con mắt, ngứa lỗ mũi. Mà ổng kêu: “Chỉ niệm Phật, mà không có được gãi;” cái đó mới là khó! Ngứa là cái dâm tánh của con người: nó ngứa gì ngứa, cứ niệm “Nam Mô A Di Đà Phật,” thấy ngộ; mấy bà già nói: “Nó điên rồi, nó điên rồi!” Ngứa, ngứa, ngứa, ngứa, cho nó hết ngứa! Mừng cáI, cườI; ngứa quá chừng, quá đỗi, ngứa không thể chê. Mà hết sức, căng mình mà ngồi chịu đựng. Rồi từ đó tôi liên tưởng nghĩ tới Đức Thích Ca “Ngứa, Ổng than thở với ai? Ổng ra rừng, Ổng ngứa, rồi Ổng than thở với ai? Thôi mình niệm “Nam Mô A Di Đà Phật,” tới đâu tới!” Thét, nó hết ngứa.
Cho nên, tôi chiến thắng được cái tê với cái ngứa, tôi ngồi ba tiếng đồng hồ như 15 phút; mà ngồi ghế đẩu chớ các Bạn còn ngồi cái này. Tôi ngồi ghế tròn vậy nè, ghế tròn có bây lớn, chớ không có bao nhiêu; thấy không thể ngồi được, mà ảnh vô xếp chân ảnh ngồi, ngồi luôn 3 tiếng đồng hồ! Tôi nghiêm khắc với cái thể xác lắm: bắt buộc phải làm; mà ăn cơm với nước sôi, hay là trái cà thôi, không có cho ăn gì hết. “Mình đã muốn tự tử, thì bây giờ cho mày ăn ít coi thử có chết không?” Không chết, nhưng mà nó hồng hào!
Thì bây giờ tại sao tôi ăn? Là bề trên cho tôi ăn đó; chớ hồi trước, tôi đúng giờ nó no à! Bây giờ cho tôi ăn để bắt tôi làm việc, chớ không phải cho tôi chơi. Thành ra tôi không có ăn mà đi xem cảnh, đi đồng đỏng như các Bạn được; không! Phải làm việc: Ngài dùng cái điển, và cộng trược điển với thanh điển, cộng để giải nhiều giới: ngồi đâu cũng phải xuất, phải làm việc; mở mắt, cũng xuất, cũng đi, cũng làm việc, không có giờ nào cho mình nghỉ ngơi được.
Cho nên, cái giờ tôi ngủ, là vừa nằm rồi là tôi phải đi rồi: cũng phải đi công chuyện, không phải ở dưới này mà an hưởng như hồi xưa. Mà một chặp là thức dậy, đầy đủ rồi; ngủ chừng một tiếng, một tiếng mấy là thấy khỏe rồi. Cái cơ tạng nó yên; rồi mới ngồi thiền lại; cũng bắt ngồi thiền, cũng bắt Soi Hồn, cũng bắt Pháp Luân, cũng làm đủ chuyện; nhưng mà làm ngắn giờ hơn hồi xưa.
Hồi xưa thì bắt buộc ngồi tới sáng luôn; hồi đó ngồi tới sáng luôn, để thử thách coi ma quỷ tới phá, bóp cổ, hại đủ chuyện; mà cứ việc ngồi một đêm tới sáng, mà muỗi cắn cũng thây kệ; cắn cả dãy cũng thây kệ; ngồi vậy ở trước nhà tôi; thì chỗ đó là hầm lù không à, muỗi nhiều lắm, ống cống dơ dáy lắm; tôi phải chịu: bộ phản đó có hai miếng ván đó, chớ có gì đâu.
BĐ6: Thì cũng trong cái nguyên lý đó, có một lần con cố gắng con chiến thắng cái nhức và cái tê đó.
ĐT: Ừ.
BĐ6: Bằng cách là con Niệm Phật.
ĐT: Ừ.
BĐ6: Con tưởng tượng như là Lục Tự Di Đà đó như là sáu cái chữ mà đánh vào cái chỗ nhức và tê đó.
ĐT: Ừ.
BĐ6: Thì quả thật, sau một thời gian lâu thì chỗ đó nó êm.
ĐT: Ừ.
BĐ6: Nhưng mà sau cái bữa thiền đó, hai chân con nó tê quá đứng không nổi luôn.
ĐT: Ừ.
BĐ6: Thì mặc dầu mình cảm thấy êm và có thể ngồi lâu được.
ĐT: Ừ.
BĐ6: Nhưng có hại cho cái sức khỏe của mình hay không?
ĐT: Không có hại. Chính tôi là người đã thắng, và anh tôi cũng đã thắng, bởi vì ảnh bắt chước tôi ảnh làm; thắng được, ảnh mừng quá. Tôi tính là tôi bại rồi, mà đâu có bại; sau đó là nhờ cái gì? Bây giờ Anh muốn hết tê, Anh nhờ cái gì? Ăn ít đi, ăn ít, nó không có tê; ăn ít là nó không có tê. Bây giờ như các Bạn đây, tu là phải tập nghỉ ban đêm, không ăn ban đêm; uống nước đồ vậy; lo tập coi, tuần lễ nó không có nữa, nó êm lắm, nó êm lắm! Chịu khó đi, hết sức là cái bao tử nó teo lại là cùng; không có sao, không có chết; nhưng mà ngồi thiền nó không có, không có bị tê.
BĐ6: Thưa Thầy….(nghe không rõ - 27:00)
ĐT: Hả?
BĐ6: ……(nghe không rõ) ngồi ba giờ không thấy mỏi.
ĐT: Ừ.
BĐ6: Mà lúc ăn vô no, mới hai giờ, thấy nó tê rồi.
ĐT: Không được, ăn vô không được! Anh phải bớt; bởi vì chừng nào mở ở trên này rồi, ăn không có sao: mình vừa ăn, vừa giải; nó làm kịp thời. Còn hỏi, bây giờ Anh ăn vô, chờ cái ngày ngủ đồ, này kia kia nọ, lâu lắm nó mới giải lên bộ đầu. Thì mình phải ăn ít, mình mới ngồi được lâu. Mà khi nó thông rồi, thì mình vừa ăn vừa giải được rồi.
BĐ7: Thưa Thầy, mấy ông bên Pháp có chỉ là khi mà Thiền Định rồi mà nó bắt đầu tê, thì thở một cái Pháp Luân cho thiệt là sâu, thì nó sẽ hết tê. Con có áp dụng như vậy, thì con thấy thở một cái thiệt sâu, thì nó chạy xuống tới chân mình rút lên luôn, hết tê.
ĐT: Cái đó là Chị được nhẹ mới vậy; chớ mấy người kia, kêu thở xuống, cái nó ép đau, họ la làng (cười). Những người đã tu lâu thì được, có thể dùng ý đó chuyển được, và những người ăn chay, ăn ít không sao đâu, nó không có tê đâu, ăn ít nó không có tê.
BĐ8: Kính thưa Thầy, như lúc trước thì con, thời còn trẻ con chạy xe, cũng như xe đua. Con té nhiều quá.
ĐT: Ừ.
BĐ8: Mà lúc đó còn khỏe, nó không đau cái chân; nhưng về già rồi, nó ép-phê.
ĐT: Ừ.
BĐ8: Làm như cái nghiệp. Thì lúc trước con có thể ngồi được hai giờ; nhưng lúc sau tự nhiên ngồi tới một giờ là thấy bung rồi! Như vậy có thể là con đóng cái ghế, lấy cái chân cột vô được không?
ĐT: Không có! Thì bây giờ Anh về Anh ăn Hải Sâm á: thiếu cái chất nhớt trong đó nó đau thôi, không có gì hết; bớt tình dục, ăn Hải Sâm là nó hết.
BĐ8: Thưa Thầy, câu hỏi thứ hai là: tại sao mà có lúc vô niệm Phật, chưa nguyện nữa là quên hết à; không có biết mình sẽ làm cái gì, Nguyện, Soi Hồn, hay Pháp Luân, Thiền Định nữa.
ĐT: Cái đó tốt, cái đó tốt, Anh nên bình thản như vậy để nó đi lên học đạo: nó càng ngày trụ hóa rồi nó tiến lên.
BĐ8: Con tưởng con quên hết à nó rơi vào tình trạng rắc rối chớ.
ĐT: Không có rắc rối đâu, nó nhẹ.
BĐ8: Dạ, cám ơn Thầy!
ĐT: Nó nhe. Cho nên, cái của Anh là cái đầu gối đó, Anh phải coi chừng vấn đề đầu gối: là phải ăn cái Hải Sâm cho cái đầu gối nó bớt; nấu cho thiệt rục, ăn nó bớt, nó mau lắm.
BĐ7: Thưa thầy, khóa này là khóa huấn luyện đặc biệt mà không dám nói ra.
ĐT: Cứ nói đại đi! Tới giờ là tôi bỏ tôi đi, không nói.
BĐ9: Kính thưa Thầy, tại vì con nghe nói là Ngài Địa Tạng là con gái? Nhưng mà tu một thời gian, đến cái ngày mà Ngài đã đạt được đạo rồi thì Ngài cũng là ngang hàng với lại Dương.
ĐT: Người ta tu về cái Tâm Phật, thì như nhau chớ có cái gì đâu. Tui nói ý chí đàn bà với đàn ông, một thứ à.
BĐ9: Dạ, hồi nãy thì con nghe nói là tại đàn bà nghiệp lực quá, nó giảm xuống.
ĐT: Nghiệp lực là nó giảm trong cái thể xác thôi, chớ cái ý chí cũng vậy à!
BĐ9: Dạ.
ĐT: Ý chí Chị đâu có thua ai! Nhưng mà cái xác thôi: Chị phải ôm lấy cái khổ đó mà để thức tâm lo tu; Chị thấy chưa?
BĐ9: Dạ; con cám ơn Thầy!
BĐ10: Thưa Thầy, Thầy chỉ dạy cho con, con có coi cuốn “Luân Hồi Du Ký,” à chắc có lẽ “Luân Hồi Du Ký,” Phật Tế Công nói: “Trong cái cơ thể chúng ta có con chó, mà chúng ta không ăn, mà chúng ta ăn thịt chó làm chi?” Là cái đó là cái gì, Thầy?
ĐT: Con chó, có chớ; con chó điên á, ai cũng có con chó điên; nó ở chỗ yết hầu này.
BĐ10: Con có coi cái cuốn…
ĐT: Con chó điên nó mới về Trời.
BĐ10: Dạ.
ĐT: Mà mình diệt nó được, mình ăn là diệt nó được, là mình về Trời.
BĐ10: Dạ.
ĐT: Con chó điên hay cãi; diệt nó được rồi là về Trời. Cho nên, ông Tế Công ăn chó điên chớ không phải chó không điên đâu; ổng ăn chó điên, ăn con chó này.
BĐ11: Thưa Thầy cho con hỏi: hồi nãy Thầy có nói là Pháp Luân Thường Chuyển là ánh sáng vô như đèn néon.
ĐT: Ừ.
BĐ11: Mà con xin hỏi Thầy, cái đó nó gián đoạn vào thời gian nào, hay là nó liên tục khi những người đã đạt được cái đó rồi, thưa Thầy?
ĐT: Đạt được cái đó là liên tục.
BĐ: Nhưng con, có thời gian nó vô như vậy; nhưng mà ánh sáng nó mờ hơn; mà con được một, hai lần rồi thôi à, hết luôn.
ĐT: Bớt ăn đi nó mới trở lại.
BĐ11: Cảm ơn Thầy!
ĐT: Bớt ăn nó trở lại. Bởi vậy, tại sao? “Ma nhất trượng, Phật nhất xích?” Tối nhiều hơn, mà sáng ít hơn, thì tại đồ ăn chớ không có gì hết; nó làm chưa xong, phải không? Rồi bây giờ mình bớt cái, nó sáng hết! Cho nên, người tu mà người ta tham thiền ở một chỗ, người ta không có ăn nhiều đâu: một chút là đủ rồi, để người ta giữ cái ánh sáng. Ngày ăn ba bữa mà còn la đói bụng nữa. (cười)
BĐ5: Dạ, con có câu hỏi này, con xin mạo muội hỏi Thầy;
ĐT: Ừ.
BĐ5: Cái dục đó, theo như con biết thì cũng là đặc tính của Thượng Đế; ở trong con người thì cũng có dục.
ĐT: Ừ.
BĐ5: Nhưng mà cái dục theo như thế này: Nếu mình dục trong xác thể, nhưng mà cái ý chí của mình không có bị dục.
ĐT: Ừ.
BĐ5: Thì có thể gọi là “Dục” hay không?
ĐT: Cho nên, cái thể xác mà dục là nó liên hệ, và nó lôi cuốn cái ý mình từ cái thanh trở nên dục. Còn người mà xuất ra, thân ngọai thân rồi, thì thể xác dục là chỉ cho điều hòa chớ họ không nghĩ tới dục. Còn người ở thế gian mà cái hồn còn giam trong thể xác, nói, “Tui mà bây giờ tôi nghĩ chuyện tu, và tui không dục,” cái đó liên hệ là một, nó liên hệ là một. Còn người mà thân ngoại thân rồi, người ta điều hòa, nhưng mà cái điều hòa nó khác. Cái dục nó khác: không phải dục như ở thế gian, Hồn, Vía tương hội dục, nó cũng vậy, nó cũng sung sướng vậy, nó cũng thoải mái vậy, nhưng mà mặt mày nó tươi, thể xác nó không có bị suy yếu.
Còn người phàm lấy cái thể xác, thì tạo cho cái Hồn bị mờ luôn, hai cái nó đang bị kẹt; cũng như cái Hồn mà ở trong cái khám bị dột, thì cái Hồn đâu có yên. Còn người ta Hồn Vía tương hội rồi, người ta dục tự nhiên, càng ngày càng tươi à. Hồn Vía tương hội càng ngày càng tươi, càng thông minh thêm, sung sướng vô cùng, không có cái gì hết. Cho nên, nhiều người tu mà tới nó nhiếp cái con trê rồi, nó thấy nó sung sướng lắm: Hồn, Vía tương hội, nó sung sướng ghê lắm, “Lưỡng Nghi hợp nhất,” nó sung sướng ghê lắm. Cho nên, đừng có nói là “Cái ý tôi riêng, nhưng mà cái xác đâu có ăn chung gì!” Vẫn hại tự nhiên! Thử làm coi: cái cơ cấu, cái trường học để mình ngồi học, mà mình phá hoại cái trường học, là không có chỗ tiến, không có chỗ tiến đâu! Cho nên, vợ chồng đều giới hạn: cái nhân đạo giữa vợ chồng, không có cấm, vì giới hạn, tự nó giới hạn automatic; hồi mới cưới thì khác, mà lâu rồi tự nhiên automatic, nó giới hạn. Đừng có bày rằng lấy cái dục mà đi trao cho người khác nữa, là mình hại; phải không? Cái nhân đạo của ông Trời không có cấm: vợ chồng mà; mà vợ chồng nó luôn luôn tự nó giới hạn: hồi ban đầu mới cưới thì đòi hỏi dữ lắm, nhưng mà một thời gian rồi, nhiều khi hai, ba tháng không ngó nhau, cũng có nữa; tự nó automatic, nó giới hạn, nó điều hòa.
BĐ12: Thưa Thầy, con có cái câu hỏi: con có nghe cái cuộn băng của Anh Nguyễn Huỳnh Chung ở bên Mỹ.
ĐT: Ừ.
BĐ12: Ảnh hướng dẫn về cái phương pháp công phu, thì Ảnh nói: "Nếu mà Bạn ăn nhiều, ví dụ như một ngày ăn ba bữa, thì Bạn nên làm Pháp Luân Chiếu Minh ba lần”.
ĐT: Ừ.
BĐ12: Thì, so sánh cái đó với lại ý của Thầy khuyên hồi nãy, là Thầy khuyên là nên ăn một bữa thôi; thì hai cái thì nên làm cái nào?
ĐT: Đối với người tu mà nhẹ, làm việc rãnh rỗi, và không có đi lao động nặng, nên ăn một bữa nó mau hơn .
BĐ12: Dạ.
ĐT: Mau nhiều lắm! Còn ăn ba buổi, mà làm Pháp Luân ba lần, nó cũng mau: nó có cơ hội giải. Cho nên, những người đi lao động, ăn một ngày ba buổi, “Tôi làm Pháp Luân Chiếu Minh ba lần, tôi cũng có sức khỏe vậy; và cái đạo tôi cũng tiến!” Phải không? “Vì tôi lo giải nó, và tôi không có cho nó hoành hành. Tôi đi, bắt nó đi theo thiên ý, thay vì tự động nó phát triển; tự động nó phát triển nó đem vô tình dục!” Còn đàng này bạn hít thở, hít thở, thì đem nó ra một mớ rồi; phải không? Đem nó ra một mớ rồi.
BĐ12: Cảm ơn Thầy!
ĐT: Ừ.
BĐ3: Thưa Thầy: “ Tinh, Khí, Thần”, tinh của người đàn ông là tinh dịch; còn của người đàn bà, là cái gì, Thầy?
ĐT: Cũng vậy thôi, nó cũng có chất tinh vậy, cũng có chớ.
BĐ3: Có phải là noãn không?
ĐT: Đó, cái noãn, nhớt của nó là tinh đó, một thứ, cũng vậy! Nếu mà không có chất tinh, làm sao cái xương nó sống được; thấy không?
BĐ13: Con thấy khi con mà Pháp Luân càng nhiều, con có muốn ăn nhiều cũng không được nữa, Thầy; ăn một chén là mắc no rồi.
ĐT: Phải rồi, thở Pháp Luân đầy đủ là mình ăn được thanh khí điển, ăn trực tiếp thay vì gián tiếp. Cho nên, chị Thuần ở bên Canada, chị không có ăn ban đêm nữa, chị quen rồi; khi mà ăn, một, hai trái nho đồ vậy, chơi vậy thôi, còn không có ăn cơm nữa; nó quen rồi, nó hết đói. Mà y ngồi 4-5 tiếng đồng hồ, ngồi 4-5 tiếng đồng hồ được đó, không có sao hết, không có tê.
BĐ14: Còn mười phút nữa, quý vị mà không có gì để hỏi, thì để Thầy nghỉ để ngày mai tiếp tục.
ĐT: Bây giờ về lo đi ngủ, để khuya coi thử có nhận được cái gì, có măng-đa hay là money order? (cười)
BĐ5: Xin phép Thầy, cho con hỏi thêm một câu nữa; cái này là một cái hiện tượng khoa học.
ĐT: Ừ.
BĐ5: Mà bởi vì con cũng có đi học, thành ra cũng muốn biết coi sự liên hệ giữa khoa học hữu hình và khoa học vô vi nó như thế nào? Đó là cái hiện tượng sao chổi Haley, nó sẽ xuất hiện trong cái vòm trời của Quả Đất.
ĐT: Ừ.
BĐ5: Thì đó là một cái sự kiện về khoa học.
ĐT: Ừ.
BĐ5: Thì người ta tính toán như thế nào đó, theo cái chu kì như thế nào đó, nó sẽ trở lại.
ĐT: Ừ.
BĐ5: Nhưng mà về phương diện Khoa Học Vô Vi của Pháp Lý Vô Vi chúng ta, sẽ hiểu cái đó như thế nào, Thầy?
ĐT: Cái đó là chuyện ở dưới này mà! Của bên thiên cơ, nó sẽ có những cuộc biến chuyển của bên khối Địa Tiên, chớ không phải tu Vô Vi; đâu có mắc mớ Vô Vi về cái chuyện đó đâu! Cái đó khối Địa Tiên nó phải có cuộc thay đổi; mà nó ra lộ liễu như vậy thì có thay đổi chánh trị cả thế giới; cái đó là bên mấy ông Địa Tiên ổng rành hơn; tui nói dóc chơi vậy thôi chớ không có gì. (cười)
BĐ5: Dạ thưa Thầy, ở trong phần định nghĩa về “Huyết” trong phần Kinh A Di Đà, nói như thế này: “Huyết là một chất lỏng, trong chất lỏng ấy có điển lộn vào, tung hơi nóng ra, bản thể con người nhờ khí điển ấy mà hô hấp hơi thở ra, vào nơi trần thế”.
ĐT: Ừ.
BĐ5: Xin Thầy giải thích rõ cái phần này, là cái điển mà lộn vào ở trong cái chất lỏng đó, thì cái điển này như thế nào?
ĐT: Cái đó dễ ợt à: Anh cắt miếng thịt heo, lúc Anh cắt ra thấy nó đỏ, ha? Có máu chớ gì nữa! Mình bỏ ở đó một chặp, là nó bầm à: cái điển nó ly khai rồI; Anh thấy cái điển không? Cái điển của miếng thịt heo nó ly khai rồi: cái huyết, máu đó, cái huyết nó bầm ra.
BĐ5: Phải chăng cái điện ở đây là dưỡng khí, hả Thầy, đó là oxygen chăng?
ĐT: Ờ, đó là oxygen đó.
BĐ5: Vậy thì đúng như của con nghĩ.
ĐT: Cho nên, khi mà chúng ta cắt miếng thịt, liệng, một chặp nó hết tươi à: cái phần thanh nó đi ra, cái điển. Rồi bây giờ, bây giờ về cây cỏ, tại sao cây cỏ có thể lớn được? Nó nhờ cái điển nó mới lớn được; không có điển nó không lớn: cái điển siêu nhiên có nó mới lớn; hoa quả, cây cối lớn cũng nhờ cái điển; chớ không phải tự nó lớn. Cho nên, mình tu ở đây là nói rằng tự tu tự tiến: ngâm cái chỗ này cho cái điển nó trụ ở đây, thì mình sẽ được thừa tiếp ở bên trên rút; ở trên là thường trực ân độ cho chúng ta, cho nên rút chúng ta đi lên được.
BĐ12: Dạ, chúng con xin cảm ơn Thầy đã dìu dắt chúng con trong suốt ngày nay.
ĐT: Thôi bây giờ, thành thật cảm ơn bạn đã cho nhiều câu hỏi. Chính tôi cũng đã học không ít. No nê rồi tôi đi ngủ.
[kết thúc ID 19860100Q1]