[start ID #19860100L10]

KHÓA HỌC "KINH A DI ĐÀ" - Cuốn 4

.....

Đức Phật Tổ buộc Phật Di Đà công phu luyện đạo để Ngài hiểu rõ tông chỉ, đồng thời cũng phát thanh ra giữa công chúng cho mỗi người hiểu lấy để cho dễ công phu luyện đạo.

Tông chỉ là nguồn cội, cốt giác của điển sanh sanh hóa hóa trước kia, làm cho mỗi người biết ăn biết ngủ, biết bài tiết và có trí thức thông minh hơn. Nhưng Phật Tổ Ngài bố đức từ bi hộ độ, muốn cho mỗi người đều thành Phật, lấy phép điển trong mình gom góp lại, sắp đặt cơ quan con người đủ thông minh trí tuệ, thần thông biến hóa, khỏi đi đứng, nhờ điển tiếp truyền, đại hùng đại lực cũng như Ngài, muốn đến đâu thì hình bóng người bay đến đó, hóa các phép như Ngài, thượng thông thiên văn, hạ đạt địa lý. Bởi thế Ngài đặt để đầu cuốn Kinh câu: “NHƯ THỊ NGÃ VĂN”

để cho đức Di Đà nghe và nói ra cho rõ căn bản Pháp lý mà thực hành;

Chữ NHƯ : Là Như Lai, nghĩa là trên không mà có tiếng nói đến bộ đầu Di Đà.

Chữ THỊ : Là hiển hiện rõ ràng.

Chữ NGÃ : Là ta, là linh hồn của Di Đà ở tại bộ đầu .

Chữ VĂN : Là mắt thấy tai nghe, miệng lại nói ra giữa đám đông người.

Ông Tám giảng

Cho nên một chữ “Như Thị Ngã Văn” này là cái ý muốn của Đức Thích Ca, mà người truyền pháp cũng vậy. Muốn đem những cái gì tinh vi độ chúng sanh, mà chúng sanh ở thế gian làm sao độ? vì nó không biết cái điển tâm ở nơi nào, nên ngày hôm nay những bạn đạo Vô Vi dùng trung tim bộ đầu, đó là điển tâm, điển tâm các bạn tập trung đó hướng thượng, thì chư Phật truyền pháp, truyền điển ngay cho chúng ta, pháp thủy rưới tươi trên đầu của chúng ta càng ngày càng thanh nhẹ, lúc đó trong cái thức của các bạn nghe chớ không phải nghe người ta nói xào xào trong lỗ tai cái đó là tà, còn cái thức của các bạn nhận kêu bằng tâm tâm tương ứng. Khi mà nhắm con mắt như vậy, đương ngồi thanh tịnh, không biết gì mà cảm thức một triết lý vô cùng sâu rộng mà không bao giờ mình có thể nghĩ được đó là tâm tâm tương ứng, chư Phật đã truyền bá ngay trung tim bộ đầu của chúng ta.

Cho nên người tu Vô Vi nó may mắn nhứt chỉ trụ tâm ngay trung tâm bộ đầu để có cơ hội tâm tâm tương ứng với chư Phật, mà do cái công phu dày công hành đạt. Trung tim bộ đầu đầy đủ điển thì rất dễ dãi, Ngài răn dạy chúng ta trong nháy mắt, chúng ta hiểu hết, không phải mất thì giờ nói như âm thinh tôi nói ở đây, không có sử dụng cái đó, ý Ngài chuyển là chúng ta hiểu liền, cái đó kêu bằng tâm tâm tương ứng.

Cho nên nhiều người tu không hiểu, nói điển này tới đầu tôi, điển kia tới đầu tôi, điển nọ tới đầu tôi, cái đó là trật, mình phải mở cái hào quang sẵn có của chính mình hướng thượng, rồi lúc đó Bên Trên mới chiếu hòa cái hào quang của Ngài cho chúng ta, phóng cho chúng ta một chút, thì chúng ta hiểu theo sự tri giác trình độ của chúng ta, chúng ta biết đấy là ai, ai đang về với chúng ta, ai đang giáo dục chúng ta, ai đang đem thanh quang hộ độ chúng ta. Mở tâm mở trí vô cùng, nhưng mà muốn cái đó phải hành, phải thân ngoại thân, thì phải hành, mà hành cái gì? Đêm hành, các bạn làm Pháp Luân Thường Chuyển là lọc cái tinh vi, rồi nó mới lên tới trung tâm, mới đi tới chỗ “Như Thị Ngã Văn”, nghe rõ, thấy rõ, hành rõ, kêu bằng tâm tâm tương ứng.

Cho nên nhiều người muốn, tôi tu, tôi ngồi này kia kia nọ, để tôi nghĩ Thượng Đế, để Thượng Đế tâm tâm tương ứng với tôi. Không có được! Phải có cái cách xuất phát ra, nhiên hậu mới có cơ hội tâm tâm tương ứng. Bây giờ chúng ta ở thế gian này, nhập vô cái xác này, chúng ta nghe tiếng trần, xe hơi nè, người ta nói chuyện nè, cái tần số đó, thấy không! Bây giờ chúng ta muốn nghe cái tần số nhẹ hơn thì chúng ta phải mở chỗ này (trung tim bộ đầu) để được nghe cái tần số nhẹ hơn, mà tần số nhẹ hơn người ta không có nói như chúng ta. Người ta họp, gặp mặt họp cái rồi, người ta biết hết cái công chuyện rồi. Chuyển điển cái biết rồi đâu có phải nói năng như ở thế gian đâu! Nó mất thì giờ, chậm trễ lắm!

Cho nên mang cái xác phàm mà lý luận ở thế gian là chậm trễ lắm. Một cuộc họp của chư Tiên, của Địa Tiên, người ta họp xong hết mọi sự, Thượng Đế gom họp xong hết mọi sự, mà ở đây 10 năm chưa thấy cục cựa, nó chậm lắm. Nói văn minh hô hào tùm lum hết, mà 10 năm chưa thấy cái chuyện đó xảy ra, nó kỳ cục vậy đó! Người ta mau nhiều quá mà mình chậm nhiều quá, mà bây giờ mình lấy cái gì chứng minh cái mau. Phải cái ý nghĩ của mình mau không? Mà chuyển ở dưới này, động cái cơ tạng này rồi mới nói ra, rồi ngồi đó bàn hoài, bàn hoài, bàn hoài, rồi gom trở lại có một chút à!. Họp đó! Bàn, bàn, ông này bàn, bà này bàn, bàn, bàn, bàn tùm lum, rồi gom có một chút xíu, mà nói tới mấy ngày, mà kết luận có một chút xíu! Thấy chưa! Còn đằng kia người ta tin cậy lẫn nhau hết rồi, người ta bay tới họp là rồi xong hết cái việc đó, mỗi người đều có việc hết trọi.

Cho nên người ta làm việc nhiều hơn thế gian, mà liền liền, còn ở thế gian gặp một cuộc họp lâu lắm, rồi cãi vã, rốt cuộc không ra cái gì, rồi về trong tâm cũng chưa có yên. Còn đằng kia người ta yên, người ta làm tới. Cho nên cái nền siêu văn minh có những người nào dự? Những người tu xuất hồn mới có cơ hội tham gia vô cái siêu văn minh của Thượng Đế, phải làm liền liền, cấp bách, chớ không có phải để trì trệ như hiện tại. Cái này là cái văn minh của Di Đà đã có lâu rồi, nhưng mà ở đây người ta mới đi theo mà theo chưa được gì hết trọi. Tu cũng tu chưa xong, mà cái đám Vô Vi này tương lai cố gắng nghe theo tôi trì niệm Nam Mô A Di Đà Phật, rồi lần lần đọc cái Kinh này mới thấy rõ, thấy đã có lâu rồi! Cái chữ “Như Thị Ngã Văn” này là cái siêu văn minh. Một chút xíu là biết rồi, chớ không phải đợi mà giải thích cả mấy tiếng đồng hồ mà không hiểu cái gì hết trọi, là có phải chúng ta thấy sự trì trệ không? Thượng trung hạ chưa đồng nhứt thì không hiểu, mà thượng trung hạ hợp nhứt rồi, nháy mắt là hiểu rồi. Đó! kêu là thanh tịnh. Nhiều người nói thanh tịnh. Ông Tám cứ nói thanh tịnh, làm sao thanh tịnh? Quy hội nó mới thanh tịnh.

Cho nên các bạn phải làm Pháp Luân Thường Chuyển rồi nó mới lọc ra. Cái trược nó theo cái trược, cái thanh nó theo cái thanh, nó có trật tự nó mới quy hội, nó mới thanh tịnh được. Cho nên thấy rốt cuộc phải hành không! Cho nên không có dùng lý thuyết. Pháp lý không có đi thuyết pháp là chỗ đó. Ông Tư nói như vậy! Chỉ bạn đạo thực hành rồi mới nói chuyện với nhau mới được, không thực hành là không có giá trị, nói rõ ở trong này.

Cho nên nhiều người xưng là tôi tu Pháp lý Vô Vi, rồi đi nói ào ào. Các bạn không nên nghe. Các bạn hỏi, chớ anh thiền cho tôi coi, anh làm được mấy tiếng. Cứ hỏi thực hành vậy thôi! Mọi người đều thực hành thì chúng ta làm được việc lớn mà dễ hiểu nhau, nhanh chóng, thông cảm, mà lúc nào cũng minh bạch và tin cậy lẫn nhau.

Cho nên người thế gian không tin cậy lẫn nhau, biết bao nhiêu cái hội ở thế gian này, như hội người Việt Nam từ Mỹ qua tới bên này không có tin cậy nhau, họp, họp rồi cũng gây lộn hà! Không xài! Tại sao? Nó không tin cậy, bởi vì nó sợ mất, sợ hư. Chớ kỳ thật nó đâu có mất, đâu có hư. Vô Vi mới thấy rõ! Tôi có cái gì đem tới đây mà tôi sợ mất! Mà tôi có tình thương, còn anh kia cũng có tình thương, mà tình thương chúng tôi hòa đồng thì chúng tôi tin cậy với nhau, không có sao, không có mất. Của của Ông Trời, mà tôi đâu có đem đi được đâu, mà tôi sợ mất! Của thiên trả cho địa, cái xác này cũng của ông Trời, mà của thiên trả cho địa, tôi có đem đi được đâu mà tôi sợ mất, thì tự nhiên cái sự tin cậy của mình là sự tin cậy của Thượng Đế. Và sự tin cậy của mình là đang quản thúc đối phương, đối phương ăn cắp được không? Thét nó mắc cở chớ! Nó trả lại, nó lỡ ăn cắp 10 đồng nó còn trả lại 100 nữa là khác. Không có lo! Đừng có sợ cái đó! Các bạn sẽ có hết, tu Vô Vi rồi các bạn sẽ có hết!

Các bạn là giàu hơn tỉ phú, nói vậy đó! Tỉ phú còn lo, chớ các bạn không có lo. Cái ông giàu ổng nói: “Tôi giàu, rồi tôi hết lo”, nhưng mà cái ông giàu đó lo nhiều hơn, mà các bạn hết lo. Có phải các bạn giàu hơn ông tỉ phú không? Phải không? Mà hỏi các bạn đói không? Không! Không có thiếu cái gì hết! Cho nên đức Phật đã nói bao nhiêu ngàn năm trước mà người ta không chịu hành. Ngày nay mình may mắn được cái pháp này để hành. Hành để khai thông ba cái tạng của mình đi, thì ba cái tạng mình khai thông được rồi, bạn bè mình khai thông ba tạng rồi nó hiền, nó không có ăn cướp của mình nữa, mình tin cậy, rồi mình làm nên sự nghiệp, thấy chưa! Nháy mắt là nên sự nghiệp. Cho nên cái lòng tin là phải thực hành, mà không thực hành là không có tin nổi. Anh đi ra đời, anh ra nói một đường, nó nói một ngả, họp một chập rồi gây lộn, không có yên đâu!

Nhứt Thời Phật Tại Xá Vệ

Quốc Kỳ Thọ Cấp Cô Độc Viên

Phật gọi: Di Đà ơi! Ta cho ngươi một vườn địa đàng có đủ cây cối hoa quả vạn vật là bản thể của ngươi, ngươi có biết chăng? Thịt ngươi là đất của trần bởi Cha Mẹ ngươi ở dưới trần cấu tạo xác thân này, khi ngươi chết nó thành đất. Trong vườn của ngươi có cây cổ thụ lớn cả, là xương sống, chân tay. Nào là gân tợ guồng lưới bao bọc bản thể ngươi. Thịt cùng xương máu, da lông nước là cỏ. Ta phú cho linh hồn ngươi làm chủ miếng vườn địa đàng này. Ngươi là một linh hồn hay là một vì sao bị phạm tội trên thiên đàng. Nay ta phú thác vườn địa đàng này cho ngươi giữ lấy, tự tiện làm chủ, không ai được xâm chiếm gọi là Cô Độc Viên.

Ông Tám giảng

Tất cả mọi người đang ngồi đây đều có một cái bản thể, có một cái tiểu thiên địa, có một địa đàng đầy đủ, không thiếu thốn, mà chính mình làm chủ, mình phải chịu trách nhiệm. Nếu làm chủ, không chịu trách nhiệm thì cái vườn đó sẽ bị người ta xâm chiếm, mà chúng ta chịu trách nhiệm chúng ta tu, chúng ta ăn năn hối cải tội trạng của chính chúng ta, chúng ta mới hướng thượng và lấy thanh khí điển từ tam thập thiên giáng lâm xuống thế gian để hộ độ cho cái địa đàng này được sống động và thức tâm trở về với chơn giác của chính nó, chính nó làm việc cho nó. “Cô Độc Viên” là nó phải lao động, nó phải làm việc, nó phải giáo dục nội bộ nó, chớ không phải ỷ lại, hướng ngoại và hướng theo con đường trí thức u ơ và không tiến được trở lại với chơn giác, sắp lại trật tự sẵn có của chính mình.

Dữ Đại Tì Khưu Tăng Thiên

Nhị Bá Ngũ Thập Nhơn Cu

Di Đà ơi! Trong vườn địa đàng của ngươi, ta đã cho 1.250 nhơn công, mỗi một cơ sở là 250 người, làm việc phụ trợ trong vườn địa đàng này, ngươi được quyền sai khiến và sắp đặt công ăn việc làm cho chúng nó. Phân ra làm năm sở: Tâm, Can, Tì, Phế, Thận.

Ông Tám giảng

Hỏi chớ các bạn đã thấy sắp công ăn việc làm nào đâu? Các bạn đi làm công, bị người ta sắp công ăn việc làm, chớ làm sao các bạn sắp công việc làm bên trong. Kỳ thật các bạn đã sắp công việc làm bên trong, tánh kỳ thị, tánh nghi kỵ, tánh chê khen, ham mê hút thuốc, si mê đủ chuyện. Đó là mình giáo dục bên trong, rồi bên trong nó cứ hướng theo con đường đó mà nó làm, nó theo những lý giải của chủ nhân ông. Cho nên chúng ta thấy rằng chúng ta đã sắp đặt công ăn việc làm sái thì sự phát triển phải sái. Mà chúng ta sắp đặt công ăn việc làm chánh, trật tự thì nó sẽ trở về với chánh.

Mỗi cơ sở ngươi hãy mẫn cán dạy chúng nó làm việc cho sốt sắng, khi ngươi công phu luyện đạo Pháp lý, thì ngươi dạy cho nó tu hành luyện đạo như ngươi.

Ông Tám giảng

Đó! không có sự độc tài, không nói ta tu thì ta sẽ đánh đổ tất cả mọi người, nhưng ta tu thì mọi người sẽ được tu như ta, thì vạn linh trong đó nó mới theo chúng ta được.

Nếu ngươi làm đầu, ngươi hãy tu tùy chức phận của ngươi, ta gia thăng cho linh hồn ngươi làm chủ, còn những nhơn công của ngươi, ngươi hãy cắt, đặt công chuyện làm bổn phận của chúng nó cùng giáo huấn chúng nó tu hành luyện đạo, để cứu giúp chúng nó theo tu cùng ngươi. Khi ngươi được đắc quả, thì nó cũng được làm bực La Hán để làm việc phụ thuộc cho ngươi. Nếu ngươi không siêng năng tu luyện và để cho chúng nó lười biếng, ta cũng gọi chúng bây là ma, là quỷ quái. Nếu bây thực hành công phu thì ta thăng thưởng. Di Đà ơi! Ngươi có biết chăng? Trong sở tạng trái tim có 250 nhơn công để làm việc những gì ngươi có biết chăng?

Mỗi sở có năm đoạn để làm việc, sở tâm làm việc 50 người, 10 tên để giúp cho lò lửa điển, 10 tên khác thừa tiếp cho loại kim khí, cũng giao thiệp nơi phổi của ngươi lấy một thứ máu điển đỏ nơi tâm ngươi, còn một thứ nữa, máu điển xanh là phổi của ngươi hợp thành hóa học làm tia sáng phát điển lửa màu xanh có chất đỏ. Còn một thứ khác có 50 tên nhơn công để thừa hành làm việc căn bản điển lửa, giao thiệp với lá gan, nó cũng là lửa, trong đấy có củi. Di Đà ơi! Hãy biểu chúng nó thừa tiếp cùng viện trợ cho sở lá gan, tại đây có nhơn công sở ấy chung nhau để làm việc cho lá gan là một là lò lửa, nóng bức, khó chịu, đồng thời những nhơn công chúng nó vận động thứ lửa đỏ như màu lửa than đước.

Điển này các ngươi hãy thừa giúp cho điển xung lên bộ đầu bổ túc cho trí não cùng đôi mắt của ngươi và vị của ngươi, cùng viện trợ cho sở bao tử để làm việc, lừa lọc các thứ vật chất, cho tiêu hóa vật thực của bản thể, rồi lấy các chất điển ấy phát lương cho 5 sở cùng 250 nhơn công, và phải vận động cho dân chúng trong vườn địa đàng, cơm ăn, áo mặc không được thiếu sót.

Ông Tám giảng

Cho nên cái việc làm ở bên trong, mà nếu chúng ta không thanh tịnh, trước hết chúng ta không nắm cái chìa khóa Nam Mô A Di Đà Phật để lập lại trật tự, cái thức hòa đồng không mở với càn khôn vũ trụ thì nó ép lại, chúng ta đâu có thấy nhân viên của ta và chúng ta chỉ sử dụng hạ lệnh bừa bãi. Cho nên nhiều khi các bạn ăn, thích ăn, ăn dữ lắm, còn không thích, ăn ít lắm. Rồi trong đó thích cãi thì cũng cãi dữ lắm, thích hơn thua dữ lắm, nhiều chuyện lắm, cho nên làm cho ta tăm tối, là vì sao? Vì thức hòa đồng bên trong không có nông ra được, thì bên ngoài nó ép vô, động loạn, cho nên tranh cãi một cách vô lý và không cởi mở.

Cho nên người thế gian đâu có hiểu nhiệm vụ của ta đang làm gì đây? Cho nên những người tu, tu thanh tịnh rồi thấy nhiệm vụ của mình, thấy được tia sáng khai hóa ngũ tạng, thấy nhân viên đầy đủ. Nhiều khi các bạn tham thiền nhắm mắt mà thấy những vị đứng trước mặt mà không nhìn ra ai, không quen biết. Chính nó là nhân viên của chúng ta, chúng ta đã sai khiến nó quá nhiều, động loạn quá nhiều. Ngày nay chúng ta lập trật tự. Lấy cái gì để lập trật tự và thống nhứt. Chỉ lấy cái nguyên ý của Nam Mô A Di Đà Phật truyền bá tam cõi thì nó mới thống nhứt được. Cho nên cái quan trọng là cái chìa khóa Nam Mô A Di Đà Phật, trong 3 ngày, nhắc đi nhắc lại, kêu chúng ta học cái đó, là để mượn cái đó và truyền bá cho vạn linh trong cái tiểu thiên địa này. Đồng học, đồng tiến như Chủ Nhơn Ông đem cái thức bình đẳng hòa đồng mới khai mở hòa hợp với cả càn khôn vũ trụ mới ảnh hưởng chúng sanh, cứu ta và cứu người.

Di Đà ơi! Còn phần ngươi cũng có lương bổ túc, nào là vật chất hóa thanh khí, để làm việc hàng ngày cho có sức lực bổ túc mọi nơi, nếu thiếu sót thì dân chúng trong nước ngươi rên siết. Thì sự coi sóc của con không được siêng năng, phụ lời ta dạy. Phải ráng làm việc cho ưu tú. Sở TÂM và sở CAN là một luồng điển mạnh nhất, con hãy ráng ra sức công phu ngày đêm cho mẫn cán. Nếu Di Đà chuyên luyện 6 chữ cho sốt sắng thì sẽ được về chốn cũ, có lo chi.

Ông Tám giảng

Cho nên nhắc đi nhắc lại, cũng phải sử dụng nguyên ý, đó là chìa khóa để khai minh tâm tạng của chính chúng ta. Cho nên chúng ta đại phước được biết, được khai mở, được mổ xẻ tất cả những cái gì chúng ta đang có. Ta đang làm chủ mà không biết, rồi trở nên tăm tối, ngu muội, tranh chấp, hướng ngoại. Kỳ thật chúng ta hướng nội rồi, chúng ta thấy công chuyện bề bộn đã bỏ từ lâu không sắp đặt. Cho nên ngày hôm nay chúng ta phải tĩnh tâm và sắp đặt, lập lại trật tự nó mới có sự quân bình của nội thức.

Giai Thị Đại A La Hán

Di Đà ơi! Con ráng tu cho kỹ lưỡng, bền bỉ và tưởng đến ta phải luyện đạo cho siêng năng. Nay ta cho con được lên ngôi vị Phật, nhưng không còn bao lâu nữa con mãn hạn tù đày trước kia, do tiền căn hậu quả. Hiện nay con được thức tánh, cố gắng tu đến đây đã gần thành Phật, nhưng con hãy ráng hoằng hóa chúng sanh, cùng một đám đông người bên con đây, hãy dìu dắt chúng nó luyện đạo 6 chữ Di Đà chuyên môn của ta, để cho chúng nó đi một đường thẳng rẳng như con. Nay ta giao phó cho con 6 chữ Di Đà là nghề chuyên môn của con công phu luyện đạo.

Ông Tám giảng

Cho nên tu tới Phật đi nữa cũng phải tiếp tục tu. Chúng ta là “Nhơn nhơn giai thành Phật”, trước kia chúng ta là Phật tánh, mà ngày nay chúng ta làm người. Chúng ta bị đọa xuống thế gian. Chúng ta bị sa đọa, bị đày đọa, cho nên ngày hôm nay các bạn tu trì trệ. Nói ông Tám tu 6 tháng, ổng xuất hồn được, mà tôi tu, tu không được” vì chúng ta thấy rằng tiền kiếp chúng ta đã làm sai quá nhiều. Ngày nay chúng ta chấp nhận cái sự đày đọa này mà nhân mượn cái sự đày đọa này mà học nhẫn hòa để lo tu trì khai triển thì chúng ta cũng đi như người đi trước, chớ không có khó khăn. Đừng ngồi ở đó so sánh. Và đừng kêu gọi người khác làm cho ta mà ta không làm, thì làm một vị Phật là có đủ tất cả, muốn gì được nấy thì mới là thành Phật, tự túc tự tu. Chớ còn nếu mà cái gì cũng nhờ là đâu có phải tu Phật đâu. Tu Phật là phải cố gắng tự tu và sau này tương lai cái gì cũng có.

NAM MÔ Là Soi Hồn.

A DI Là Pháp Luân Thường Chuyển.

ĐÀ PHẬT Là Định Thần.

Ông Tám giảng

Hỏi lấy cái gì chứng minh NAM MÔ là Soi Hồn, khi mà những người thanh tịnh, bộ đầu trống rỗng rồi, nói N...A...M... nó bộc lửa ra, M... Ô... thì bộ đầu nó phát quang ra, trong không mà có, nó định liền, Soi Hồn là định liền, A DI là Pháp Luân Thường Chuyển, A …DI… là luồng điển nó chuyển ngay chỗ ngực và nó mở ngay chỗ bụng, nó làm một vòng tròn đi trở lên đầu rồi nó cũng phát quang, nhịp nào cũng phát quang hết. ĐÀ PHẬT là Định Thần cũng là phát quang nhẹ nhẹ thăng hoa đi lên.

Ta cho con biết cốt giác tông chỉ nguyên chất luồng điển chánh của nó làm cho con được có hào quang để được thông minh trí tuệ hơn người trần, cùng trừ những bệnh vi trùng sốt rét của trần. Loài vi trùng này có định luật hiện hành khổ khảo hành tội người trần, nhưng có phạm tội xuống trần mới phải bị chúng nó đàn áp bản thể.

Di Đà ơi! Con thấy chưa? Con tởn chưa? Còn một thứ nữa nơi trong mình con để làm cho con mê say, tù đày, bị trần thế nó đánh đập, đó là Lục Căn, Lục Trần để coi về linh hồn của con bị tội. Hồn con sẽ bị giam hãm trong trái tim thịt, không thể thoát thân. Nay con được tu hành đến đây, ta chỉ cho con thấy chúng nó là ai, thì cũng trong bộ máy ngũ tạng, cái điển nặng, trược, đục là cốt giác của Lục Căn, Lục Trần. Ta cho nó được phá khuấy rủ ren con cho lấm điều tội lỗi thêm hơn. Nhưng lúc con mới thức tánh tu luyện theo 6 chữ chuyên môn của ta. Nhờ tâm thành định của con, làm cho ta được thấu đáo lòng con, thì ta bèn cho một vị Cứu tinh xuống hiện lên một thứ ánh sáng để gọi điển cặn bã của ngũ tạng tức là Ngũ trần cùng Giác tánh là bóng vía của con hợp lại gọi là Lục Căn, và điển nặng hơn trong ngũ tạng của con gọi là Lục Trần. Khi con được tu thì chúng nó không xúi biểu con mê trần làm việc xấu xa bỉ ổi nữa. Chúng nó cũng tu hành theo con, nay ta ban cho nó đầy đủ, không thiếu sót và phong nó làm chức A La Hán.

Di Đà ơi! Nay con được có hào quang là vị Phật, nhờ hành nghề chuyên môn 6 chữ Di Đà mà thành Phật. Phật là một vị có huyền diệu, năng biến, năng hóa, vô cực, vô biên, muốn chi được nấy. Ta phó nơi con để coi trong bản thể, nước của con, nào là nội dung ngoại bộ, có nhơn duyên Phật A La Hán làm việc để sai biểu, biến hóa vô cùng vô tận, con muốn chi được nấy cũng như một vị Vương tước có kho tàng để chứa những đồ mà con cần dùng hằng ngày, áo mão tối tân sắc màu nào cũng có, muốn chi được nấy.

Từ đây thân thể của con tuy là trần tục mà con cũng được sung sướng lần lần, khi con lên thiên đàng đảnh lễ hầu ta, ta cho phép mầu tự tiện, nếu con buồn muốn cỡi rồng, phụng, hạc, cùng các loài vật khác như hùm, beo, tây tượng theo ý con muốn thì các vị La Hán này dắt thú vật ấy đến ngay cho con, sự biến hóa ấy vô cùng vô tận. Lúc ấy con dòm lại thì con tự thấy mình được cỡi thú vật ấy.

Di Đà ơi! Con được tu hành gần thành Phật Đạo, thì điển Thầy ở gần bên con. Thầy thương linh hồn con vô hạn.

Di Đà ơi! Chưa gì mà được một kho vô tận của riêng mình, muốn dùng chi cũng có, khỏi lấm trần mệt nhọc đau đớn nhức nhối nữa. Thôi! Từ đây con ráng tu luyện, công phu ngày đêm thêm hơn, để cho điển linh hồn con gần bên ta, ta sẽ giúp con còn hơn cha mẹ trần cấu của bản thể con nữa.

Lúc ấy Phật Tổ trên không trung, có tiếng nói gọi xuống :

“Còn mấy vị La Hán nãy giờ có nghe chưa? Ta nói với Di Đà cùng ban ơn cho Di Đà là chung cho cả chúng bây nữa. Bây được làm A La Hán, bây phải tùng quyền Chủ. Từ đây bây ăn ngay ở thật, tiếp làm việc cho Bà Chủ bây là Tánh, Vía, Bóng, Hình, là một vị Điển Tiên Thiên. Phật Tổ cho chất điển ấy sanh sanh hóa hóa vạn vật để làm chủ chúng bây, thế gian gọi là THẬN”.

THẬN là điển Tiên Thiên gọi là: THIÊN NHỨT KHẢM.

Giọt nước điển này là hột men giống, hóa sanh Trời Đất Vạn Vật thế gian gọi là nước điển trái cật.

Còn thuộc về bao tử, là loại đất cặn của biển trùng dương. Nhớt cặn ấy hóa thành bao tử của chúng con để thâu, cùng chứa các vật chất mà bản thể con ăn vào trong ấy có thứ nước vàng xáo trộn, xay nghiền vật thực tiêu ra thành chất bổ để châu lưu bản thể. Bản thể con người được có sức cường tráng, mạnh khỏe cũng nhờ chất bổ ấy.

Chất bổ này là một thứ lương thảo, từ trong bao tử đã có, thì các vị A La Hán trình bày cho Thận là bóng vía, gọi là Tánh tình của con người, rồi nước điển ấy bắt từ trái cật chạy xung lên bộ phế là phổi, để dùng làm tiếng nói, nhưng trong đó có một thứ nước trong cực thanh, cực tịnh bổ vào trí não ta.

Di Đà ơi! Nếu con tu được lên thiên đàng, nhưng trí con còn khờ dại, chưa biết nghe cùng nói trên thiên không, thì con nhờ tu hành lừa lọc bộ phổi thuộc về chất kim khí luồng điển màu xanh, tiếng kêu thanh là cái máy nói của con. Khi con lên thiên đàng ta dạy con nói và ta mở trí cho con, từ đấy con mới biết nói chuyện cùng ta.

Còn thuộc về thổ, là một nền tảng khí trược thanh, ngọn lửa đỏ bầm, là một miếng đất. Khí ấy, khi con nhập Niết Bàn thì con đem theo đến một góc Trời không, rồi con tạo lập nơi ấy thành một miếng đất, có điển của ta phụ tiếp cho con được làm một nước xứ sở của con ở, rồi con thâu các điển bản thể con cùng các vị La Hán, khi thâu nhập đủ, thì đất này hóa ra một nước trên thiên đàng có đủ vạn vật như hoa quả, chim Ca Lăng Tần Già cũng gọi là Két, Sáo ca hát ngày đêm vui vẻ để giúp cho con tu và làm việc cho Phật. Nhưng trái lại vị La Hán bao tử thuộc về Thổ (đất) để hóa sanh cây cối cỏ rác cho tươi tắn, thật là một vườn Cô Độc Viên ta đã ban cho bản thể con dưới trần.

Đến nay nhờ con tu hành luyện đạo, nhờ công quả ấy con lượm lặt tài sản của con, con được hưởng thú vinh quang vui sướng độc quyền. Từ đây con được trọn quyền thong thả tự do, không còn cường quyền ác ý hại chúng hiếp cô.

Hơn nữa ta cho con một thứ dưỡng khí (oxygène) là thứ nước Trường Sanh, con được thâu vào trong mình con, vui tươi sung sướng, không phiền não, sức khỏe luôn luôn, không già chết.

Di Đà ơi! Đó là phần thưởng trọng hệ của con, vô cùng vô tận, an hưởng đời đời!...

Ông Tám giảng

Cho nên chúng ta ở thế gian đang mưu tìm cái gì đây? Tất cả mọi người đang mưu tìm hạnh phúc. Hạnh phúc là cái gì? Tìm coi thử cái chuyện đời đời bất diệt của chúng ta nằm ở đâu? Tại sao chúng ta bị luân hồi mãi mãi, di chuyển mãi mãi mà không có chỗ ngừng nghỉ, vì chúng ta chưa có chỗ quán thông. Nếu mà chúng ta thanh tịnh tu rồi, chúng ta quán thông thấy rằng chúng ta đầy đủ, chả có gì thiếu thốn, mà thực chả cần ai hỗ trợ cho chính chúng ta. Chính chúng ta là người dư giả. Khai thông rồi chúng ta mới thấy rõ rằng, chư Phật đã hộ độ chúng ta, mà liên hệ của Phật là gì? Là cái công chuyện của cả Thượng Đế, cả càn khôn vũ trụ, có đủ các giới hỗ trợ, chớ không phải riêng Phật. Phật từ đâu mà có? Phật ra đời đã có Thượng Đế. Thượng Đế đã ban biết bao nhiêu sự sống cho vạn linh, cho chư Tiên, chư Phật có cơ hội để tu. Ngày hôm nay thức giác và muốn làm lại một cái nghề như Thượng Đế có.

Cho nên chúng ta tu về tự túc, và không có phụ lòng người Cha mến yêu của chính chúng ta. Cho nên Phật là một người con yêu quý nhứt của Thượng Đế. Nó biết tự túc. Nó biết thăng hoa. Nó biết sửa chữa. Nó biết trở về với căn bản của chính nó. Nó biết tận hưởng những gì của cha mẹ nó đã ân ban cho chính nó. Chúng ta có cha mẹ, có thể xác, có đầy đủ mà chúng ta không biết tận hưởng, rồi chúng ta hướng ngoại, đâm ra đấu tranh, làm những điều bất chánh tai hại cơ khổ và khó tiến hóa. Cho nên, ngày hôm nay chúng ta thức tâm rồi, chúng ta thấy rằng cần phải tìm ra một chìa khóa để mở những gì lố bịch trong nội tâm, nội tạng của chúng ta.

Cho nên ngày hôm nay huynh đệ tỉ muội chúng ta đã thấm thía, đã thấy cái cơ năng khai triển trong tâm thức của chúng ta. Chỉ dùng cái khoa học huyền bí là Nam Mô A Di Đà Phật, giữ lấy cái chuyên môn đó. Giữ lấy cái chìa khóa đó mà để mở tất cả những nẻo hóc nào đang bị lố bịch ở bên trong. Và chúng ta tự khai triển tâm thức đi tới chỗ hòa đồng không phụ nguyên ý trong lành của đức Phật đã ban, của người Cha yêu quý đã sanh thành chúng ta và tất cả tam cõi đang hỗ trợ cho tâm linh chúng ta tiến hóa. Cho nên chúng ta phải chỉ có tu, và giữ cái nguyên ý và khai thông cái thức hòa đồng dùng ý niệm Nam Mô A Di Đà Phật. Khi chúng ta rành mạch đường lối để khai triển cái thức hòa đồng, nên giữ lấy mà thăng hoa tiến tới mục đích cuối cùng và tận độ chúng sanh ở tương lai.

Chúng Sở Tri Thức

Di Đà ơi! Đến đây ta phong chức cho các La Hán của con là cái trược đục Lục Căn, Lục Trần làm ra để cho con hiểu rỏ những cái tánh thế gian nó giảm từ từ rồi nhờ khí điển của ta dạy con tu hành, chúng nó cũng làm theo, mới có chức tước ấy. Nhưng ta muốn cho con một chức phẩm hơn nữa là chức Trưởng Lão Xá Lợi Phất bỏ chức phẩm Chủ Nhơn Ông.

Ông Tám giảng

Tại sao tiến lên Xá Lợi Phất? là có luồng điển rồi. Nó ở cái giới khác rồi, cho nên nó phải có cả chức khác. Nó thanh nhẹ rồi. Cho nên nó hưởng cái chỗ đó là cái chỗ bất hoại, còn Chủ Nhơn Ông còn phải bị đau khổ nhiều hơn.

Hiện nay chúng nó gọi con bằng Trưởng Lão Xá Lợi Phất có nghĩa là cục ngọc Mâu Ni Châu của con. Nay con tu đã thành đạo cao, ta cải danh cục ngọc ấy lại là Xá Lợi, cũng gọi tên con là Xá Lợi.

Ông Tám giảng

Nó không có bị sứt mẻ nữa, và nó luôn luôn tiến hóa để học đạo.

Chữ XÁ LỢI PHẤT nghĩa là :

- Là ta cho con phẩm tước cùng thông hiểu bao la Trời Đất biến hóa thần thông, xa đem lại gần. Như con ngồi công phu dưới thế mà con thấy trên trời được. Trời thì xa tít mù mà con cũng thấy, rồi con muốn đem cảnh trời lại gần bên con cho rõ hơn nữa, đó là do nơi con tầm được ngọc Xá Lợi, nhờ con có công tu hành luyện đạo, siêng năng bền bỉ lâu năm chầy tháng làm cho cục Mâu Ni Châu già hóa nên Xá Lợi.

Di Đà ơi! Con hiểu rõ chưa? Xá Lợi là ngọc Xá Lợi của ta cho con, luồng điển nuôi nấng Mâu Ni Châu ngày nay thành Xá Lợi. Xá Lợi rất quý báu tươi tốt chói lọi những sắc điển lửa. Điển lửa lâu ngày từ gần hóa xa, từ xa đem lại gần. Con được thấy bao la cõi trời cùng dưới thế gian. Tất cả mọi việc con đều hiểu rõ, rồi con ráng tu luyện Pháp lý lâu chừng nào, thì Xá Lợi ấy lên chức phẩm Xá Lợi Phật.

Di Đà ơi! Xá Lợi Phật cốt giác cặn kẽ của nó là hồn của con, là thiêng liêng của khí, do nơi khí của Trời Phật cho con cùng cái tánh Chơn Như. Một đám chúng bây xuống trần, bị từ Niết Bàn sa vào bản thể.

Di Đà ơi! Con hiểu chưa? Trước kia con ở thiên đàng là quê hương của con, con phạm tội, nhờ con thức tánh tu luyện đến ngày nay. Linh hồn của con trước kia là một luồng điển thiêng liêng, cũng có nghĩa là hồn thơ, khi con thức tánh tu luyện thì hồn ấy được làm Chủ Nhơn Ông, rồi tu lần lần con được chức Mâu Ni Châu cho đến Xá Lợi ngọc Xá Lợi, đó là cục ngọc đó thôi con. Rồi con cũng tu thêm hơn nữa, ngày nay con mới được chức Xá Lợi Phật thì huyền diệu phép tắc thua ta một phần nào thôi.

Ngày nay con được ảnh hưởng hào quang, thì con thượng thông thiên văn, hạ đạt địa lý, mỗi chuyện thế gian trần tục con muốn thấu đáo, chỉ nhìn là biết được ngay, đây là con gần thành Chánh Quả Bồ Đề.

Chữ BỒ ĐỀ có nghĩa là dựa nương theo ta. Theo trần tục dựa kề hay nương tựa cũng vậy, còn Bồ Đề Phật nghĩa là vị Phật này ngồi kế vị Phật kia, chữ BỒ ĐỀ là kế hay kề Phật mà thôi, chớ chưa phải là Phật.

Di Đà Trưởng Lão Xá Lợi ơi! Nay ta nói cho ngươi nghe rõ hết, và phong chức cho con rồi. Rồi đây ta còn chỉ rõ những người tùy tùng của con gọi là La Hán. Còn dưới bực tùy tùng của con nữa là Ma Ha Mục Kiền Liên cũng được một vị La Hán.

Di Đà ơi! Ma Ha là trước kia con không tu thì nó là một con ma, Mục Kiền Liên là đôi mắt của con, dính liếu ngang hàng, được thấy biết nhờ tia sáng phẩm mục, thông hiểu diệu huyền, làm một vị Phật tử của con, để giúp con ví như người đồ đệ lệ thuộc nơi con.

Ma Ha Ca Diếp

Là lá gan hiệp với lá phổi, trước kia nó cũng làm ma, nếu con tu thành Phật thì nó cũng thành Phật tử theo. Chúng nó là đồ đệ nô lệ của con.

MA HA Là ma.

CA Là nói tụng, ca lý.

DIẾP Là lá.

Lá gan lá phổi phát lửa điển sắc xanh phải trực tiếp với đôi mắt là Ma Ha Mục Kiền Liên.

Ông Tám giảng

Cho nên sự liên hệ của con người, tại sao con người, những vị tu hành thành đạo? Người ta dòm người ta nó: tụi này là một đám ma. Người ta dòm cặp mắt, người ta biết rồi! Tà khí xuất phát, tâm viên ý mã, động không bao giờ tịnh, dòm cặp mắt nó là biết rồi! Ma chưa thành đạo. Cho nên Ngài mới giảng giải, tùy chuyện mà giảng giải. Có người gặp nhau họ nói chuyện ma không! Ông sư đó nói chuyện ma không, mà từ chuyện ma nó mới giải tỏa lên lần lần Thần Tiên Thánh Phật, dẫn độ cho nó. Tại sao gặp ông sư này ổng cứ nói chuyện ma không, mà ổng không nói chuyện Phật! Tôi tới tôi cúng Phật mà ổng nói chuyện ma, vì luồng điển trược nó bao trùm hành giả. Cho nên hành giả có đến cũng chỉ nói chuyện ma rồi từ chuyện ma giải thoát nó ra, rồi đem cái cảnh địa ngục nói cho nó nghe, cho nó thức tâm, rồi nó mới tìm hiểu sự sai lầm của nó, nó mới tu.

Cho nên người tu của chúng ta, tu về Pháp lý Vô Vi Khoa học Huyền bí là các bạn được thanh lọc, từ ma giới trụ tới Thần giới, Thánh giới, Tiên giới, Phật giới, trong cơ thể các bạn hết trọi. Cho nên ánh sáng của cặp mắt của các bạn mỗi kỳ mỗi khác. Mỗi 3 tháng tu thì rọi lại thấy cặp mắt ở trong nó trong lành, lóng lánh nó khác, mà người nào cố công tu thì mới có. Chớ còn nói danh tu mà không thực hành thì không có. Ma nó vẫn còn ma! Cho nên người thế gian hay sợ ma, vì bản chất của nó là ma, là yếu hèn cho nên nó sợ ma. Mà chúng ta tu rồi tại sao hết sợ ma. Mà có người hồi trước nói gan lắm, tôi không sợ ma, tôi phải đánh lộn với ma, mà nó là quỷ nó đâu có sợ ma, nhưng mà khi nó tu rồi nó bắt đầu sợ ma. Nó nhẹ rồi, lần lần nó sợ ma, kẻ hung hóa hiền rồi nó tưởng tới thần thánh nó càng sợ ma. Nó càng tưởng tới thần thánh cứu độ thì nó tu lần, nó trở về cái giới thần thánh.

Cái luồng điển nó thay đổi, nó vượt cái quỷ môn quan ngay trung tim giữa cái ngực này. Nó vượt qua khỏi rồi thì nó không sợ nữa. Đi đâu nó cũng không sợ. Rồi nó trụ đảnh rồi thì càng không sợ nữa. Bom đạn nó cũng không ngán, vì thức hòa đồng mở rồi đâu có sợ nữa. Trước kia thức hòa đồng chưa mở, còn ô trược, còn lệ thuộc, còn lạy lục, pha dèm chuyện này chuyện kia chuyện nọ. Ngày hôm nay tu rồi, tự chủ, không, nó chỉ biết nắm cái nguyên lý của Nam Mô A Di Đà Phật để thức tâm và mở cái thức hòa đồng của chính nó, thì nó tự chủ. Nó chỉ khai phá và mở tâm mở trí ảnh hưởng người khác, chớ không có bao giờ mà bị lệ thuộc nữa.

Cho nên cái chìa khóa quan trọng, các bạn ngày đêm đã lo niệm nhưng mà nhiều khi cũng quên, niệm một chút rồi quên, rồi nghĩ chuyện bậy bạ. Cái đó mình phải kiểm soát lại, và phải xét lại khi chúng ta đã hứa với lương tâm và hứa với vạn linh trong tiểu thiên địa này. Chúng ta phải tận tình phục vụ chúng nó, và phải thường xuyên trì niệm để độ cho chúng nó hành. Vì chúng nó còn chậm trễ lắm, còn trần trược lắm. Dạy hoài, dạy một câu mà nói một triệu lần nó chưa hiểu.

Đó cũng như các ban hiểu đạo rồi các bạn gặp một người phàm tới hỏi đạo, các bạn nói đi nói lại, nói nhiều lần, rồi qua bữa sau cũng hỏi nữa. Cái câu đó là cái câu gì, vì sao? Vì sự trần trược nó xâm chiếm đối phương, cho nên đối phương phải thiệt thòi ở chỗ đó. Còn người tu thanh nhẹ, vừa nói là người ta hiểu rồi. Mà khi người ta hiểu rồi, người ta đã tự bước qua một giới khác rồi, người ta không còn ở giới đó nữa, và chuyện đó không cần thiết với chính họ nữa. Họ giữ chữ Không và họ để thăng hoa, để tiến lên. Đó, kêu bằng điển giới.

Cho nên ngày hôm nay các bạn vừa học thấy rõ cái trược của chính mình và vừa ao ước đi tới điển giới. Cho nên muốn đạt tới điển giới là phải hành, chớ không hành không bao giờ đạt. Không cách gì các bạn có thể đạt được. Dụng lý thuyết, mượn lý thuyết, và đưa mình xuống chỗ sa lầy mà thôi! Chớ còn thực hành mới thấy, không thực hành không bao giờ thấy.

Ma Ha Ca Chiên Diên

Chữ MA HA ngụ ý rằng: Muốn làm ma hay làm Phật cũng được. Hễ mê trần, không tu thì làm ma, còn muốn làm Phật thì phải tu.

Chữ CA CHIÊN DIÊN do nơi chim Ca Lăng Tần Già. Khí ấy hợp lại hóa thành một con diều hâu, nói tiếng rổn rảng, bay khắp mọi nơi mau mắn, nóng nảy, hùng dũng, lại có tánh cường hào ác ý, cố ý làm hại, ưa cảm tình, ái tình, tâm lý đủ điều sanh dục tình, xúi dục cho bộ máy hóa sanh. Nó ưa đốc xúi làm những chuyện bỉ ổi. Người tu khó khăn tại chỗ này.

Di Đà ơi! Con hãy ráng làm Pháp Luân Thường Chuyển, phân tách nó ra để cho mỗi mỗi làm việc theo bổn phận của nó, theo về phái Thiền Tăng gọi là con Diều đậu lưng con Ngựa, hay biển sóng tình khó dứt khoát.

Di Đà ơi! Ráng từ nó ra, tránh nó ra, nhưng ta dạy con phép “Pháp Luân Thường Chuyển” khi nào cải hóa nó không nổi, đánh đổ chúng nó không được thì nhờ Pháp Luân Thường Chuyển để lìa nó ra (détacher) mới được. Vốn nó là hơi điển từ lá lách chuyển qua lá gan, trái tim, chạy qua thận thủy (trái cật). Nó đốc xúi cục men giống, xúi luôn đầu óc ta, trí não ta mê trần bỉ ổi.

Ông Tám giảng

Cho nên khi các bạn ngồi thiền tuổi trẻ nó cũng có, tới giờ ngồi thiền vô, nó kéo xuống nó dục. Đó, bây giờ phải làm sao? Nhiều người giải quyết không được. Cho nên bây giờ tôi mới có cái phép chiếu minh, nằm xuống làm chiếu minh. Bởi vì... cái gì mà nó xúi dục? Cái nóng đó ở đâu? là nó cô động, là cái điển trược, mà chúng ta làm Pháp Luân chiếu minh cho nó phân tán ra lỗ chân lông, đại tiện, tiểu tiện, rồi chúng ta ngồi lại, ta làm Pháp Luân Thường Chuyển, thì nó phân tán cái lực nóng đó rồi, thì thấy nó giảm từ từ. Những bạn tuổi trẻ nên thử làm mới thấy rõ, chớ nhiều khi các bạn đương làm nửa chừng mà cái tính dục nó khởi thì rồi nó cũng đòi hỏi như vậy và nó làm hung hăng hơn nữa. Cái đó phải nói sự thật, là cái luồng điển nóng nó cô động và nó thúc đẩy mà thôi và chúng ta giải tỏa cái luồng điển nóng đó thì nó yếu dần dần, nó không còn nữa.

Di Đà ơi! Khi con hoằng hóa chúng sanh, phải dè dặt cẩn thận, nếu chúng sanh biết đường ấy là đường tội lỗi, máy ấy không Nhơn, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín thì nên lánh nó đi. Nó là một bộ máy trong trần, để sanh hóa bản thể con người, từ nhơn loại chí vật chất, không biết điều nhục nhã, và chỉ biết làm điều tội lỗi mà thôi, thì nó xô Di Đà phải ngã, hà huống chi chúng sanh mới tu, làm sao đánh đổ nó được.

Di Đà ơi! Khi con hoằng hóa, nên nhắc nhở những người học đạo với con, khi Ma Chiên Diên muốn chạm đến thì chúng sanh được làm Pháp Luân Thường Chuyển của ta truyền bá, thì mới được theo chơn ta.

Ông Tám giảng

Cho nên ở thế gian, những người không có tu không biết làm gì hơn, chỉ lẩn quẩn trong cái vòng đó mà thôi, không có thể thoát ra. Cho nên nợ càng ngày càng chồng chất mà không biết do đâu đến, nhiều khi trách Trời, trách Phật không công bằng mà chính ta ngu muội mà không biết, thì ngược lại trách Trời Phật không công bằng. Đó, vì sự ham muốn mà chúng ta không khống chế được. Cho nên ngày nay các bạn có Địa Ngục Du Ký, Địa Ngục Du Ký vỏn vẹn dặn cái gì? Cái tội đứng đầu là dục tính! Hỏi chớ Ông Tư dặn cái gì? Cũng đứng đầu là dục tính! Thấy chưa? Tất cả kinh sách đều nhắc, hỏi chớ những người đó có điên hay là không? Không! Những người đã lâm phải những cảnh đó, bây giờ thức hồn nhắc chúng ta và kêu chúng ta và chỉ luôn cả kỹ thuật cho chúng ta để tháo gỡ cái nợ duyên có thể xảy ra bất trắc và làm cho chúng ta khổ tâm và không gỡ rối được.

Cho nên người tu, chúng ta phải ý thức làm một điều hay cho chính mình và ảnh hưởng những người ở tương lai. Chớ không phải là chúng ta tu mà mù quáng nghe theo rồi chuyện đời nói sao mình nghe vậy, rồi mình bị kẹt luôn, trong lúc mà mình than thở chẳng có ai giúp mình. Cái này mình có cái phương pháp tự giúp tự cứu. Cho nên phải thực thi cho kỳ được để tự giúp, tự cứu mình.

Ma Ha Cu Hi La

Là hơi điển lửa trong bản thể xác trần, để dùng thở và soi sáng mắt. Mắt là một ngọn đèn hợp lại, khi bản thể thác, người không tu thành ma cỏ, hơi ấy hóa ra ngọn đèn ma, còn con tu thì ngọn đèn này hóa ra một hào quang, do nơi Pháp lý Soi Hồn biến chuyển đem lên chỗ tập trung lên bộ đầu làm ra Mâu Ni Châu giúp cho con nên một Vị Phật.

Ông Tám giảng

Hỏi chớ chúng ta ra mồ mả xem hồn ma là cái gì? Ban đêm tối đèn vậy, các bạn ra ngồi chỗ cái đám mả đó, các bạn dòm thấy đóm, đóm, đóm đóm... nó bay như đom đóm. Đó là cái hồn ma. Một cục đom đóm sáng... nó bay xanh như tube néon, chút chút vậy đó. Cái đó là hồn ma, cái mả nào nó còn ở đó thì thấy nó bay ở đó, mình thấy. Tối hù là mình thấy những cái đóm đó, là cái hồn ma. Còn cái hào quang nó khác, con mắt trần trược nhiều khi cũng không thấy nữa. Người thanh nhẹ mới thấy được cái hào quang.

Li Bà Đa

Chữ LI BÀ ĐA là chức của nó, gốc nó là lò lửa Lư Hương trước trán con. Mỗi mỗi là điển trong mình con, được làm chức Phật Tử Li Bà Đa. Mỗi vị nào có điển là có chức phận Phật Tử, là nô lệ phụ thuộc của con, để biến hóa trực tiếp theo lệnh sai khiến của con, để thừa hành phận sự. Màu sắc điển của nó chói lọi, hào quang sáng chói, tinh xảo, xanh đỏ vàng trong Mâu Ni Châu, lòe qua lòe lại đủ ba sắc lửa điển để tiếp hào quang cho con là vị Phật Di Đà, là nghề chuyên môn của con tu hành cải hóa làm Phật, không làm ma.

Di Đà ơi! Mấy vị Phật tử này, Ma Ha Ca Diếp là màu lửa sắc vàng đỏ, Ma Ha Ca Chiên Diên là màu lửa vàng đỏ hóa ra, bay đặng, gốc nó cũng là ma, cũng biết bay thấp thấp, do nơi điển lửa Hồn Thư của nó, gọi là một vị Tà, nghĩa là không chơn chánh, điển lửa này cùng Ma Ha Cu Hi La, trong sự bay nhờ điển hơi thở của xác do ba màu sắc nói trên.

Ông Tám giảng

Cho nên có những bạn nói tôi tu tôi xuất hồn, tôi đi đây, đi đó nhưng mà có những bạn đã đi trong cái giới ma không à! Đi chơi mà đi trong cái giới ma nhiều lắm. Rồi cũng tưởng là mình đi tới Phật đồ này kia kia nọ, không bao giờ thấy Phật đâu! Có những người đi, mà đi không bao giờ thấy. Thấy ma thì có, nhưng mà y không biết, nó biến cảnh này cảnh nọ. Cho nên, đàng này kêu tu trì ngay trung tim bộ đầu để xuất phát đi lên, không nên nhầm lẫn ở đó. Nhiều người đã đi mười mấy năm mà tôi khuyên trở lại, không trở lại, cứ việc đi, đi ở cái giới ma mà thôi! Cái đó không có lợi lộc. Mà mình tu thì phải tu theo Phật, chớ còn tu mà đi... nó biến cảnh này cảnh nọ... không ích gì cho chính mình. Phải thực tâm trở về không. Ta là cảnh, cảnh là ta mới được. Chớ đừng có ham tôi thấy cái này cái nọ, là các bạn sẽ lạc vào trong cái cảnh ma mà không hay!

Vị Phật Tử Li Bà Đa là Ngọc Lưu Li nhưng còn non bé nhỏ.

Di Đà ơi! Con nhớ chăng? Chữ Li còn non gọi là Hà Sa, là một đóm lửa nhỏ như cát bay qua bay lại trước trán con, rồi nhóm lại thành Mâu Ni Châu của con. Nay con gần thành Phật thì nó là cục Ngọc Lưu Li, nó được đi theo con làm một luồng điển, con muốn ngó đâu thấy đó gọi là Ta bà. Còn chữ ĐA là ngó nhiều chừng nào rõ rệt chừng nấy, gọi là Phật Tử Li Bà Đa.

Ông Tám giảng

Cho nên cái Mâu Ni Châu nó cũng nhiều giai đoạn lắm. Khi mà nó phát ra đó, cũng là Mâu Ni Châu, mà gom lại cũng Mâu Ni Châu. Rồi thay đổi biến lên nhiều màu, mà còn lại một màu cũng là Mâu Ni Châu được thanh lọc, rồi từ đó đi lên, rồi hiểu này hiểu nọ, học đạo. Cái vòng tròn nó bay đâu cũng thấy, rồi mới trụ, rồi trở lại hình thù, mặt mày tay chân. Lúc đó mới bắt đầu đi học đạo. Lúc đó mới ngộ được Phật sự. Phật sự mới độ ta, cũng chưa là Phật nữa. Còn phải đi tu nữa, đi lên học nữa, rồi ăn hoa quả của Phật, rồi đảnh lễ theo Phật, rồi nghe những lời căn dặn của đức Phật, mà trở về để lo tu trì. Rồi lúc đó mình mới đảm đương như một vị Phật là khác rồi, là phải học nhiều nhồi quả từ đời đạo, ba cõi bị nhồi liên tục, nhưng mà tâm ta vững tin và không thay đổi, bất cứ giá nào cũng không thay đổi. Nghề chuyên môn này nắm được cứ đó mà tu trì.

Cho nên bị phá phách, bị ma quỷ, bị bóp cổ, bị đủ thứ, ở cõi trên đi tới hà hiếp nhưng mà cũng trì niệm Nam Mô A Di Đà Phật, lúc đó chúng ta nắm vững chìa khóa trong tay rồi, không bị kẹt nữa, chắc chắn nó hung cách mấy, làm cách mấy, các bạn cứ trì niệm Nam Mô A Di Đà Phật rồi nó phải tan. Nhiều cảnh hùng hãi vô cùng, nghĩa là nói tới người phàm là họ có thể điên liền khi mà họ thấy. Nhưng mà người tu Vô Vi tới giai đoạn đó là không sợ và có một sự thanh tịnh để ứng dụng ngay tình cảnh đó. Với sự thanh tịnh sáng suốt đó làm cho đối phương phải tan rã cấp bách. Chúng ta thấy rằng cái hào quang là vô cùng tận, lúc đó mới thấy giá trị của một vị Phật.

Muốn tu trì phải hết sức dày công mới có thành đạt, chớ không phải dùng cái trí óc phàm mà muốn đạt liền! Không có! Chỉ có đi xuống làm ma làm quỷ thôi! Cho nên chúng ta phải tu trì, sửa chữa bên trong, nhìn nhận sự sai lầm của chính mình, lập lại trật tự cho chính mình, mới thấy rõ cái điều huyền diệu của Ơn Trên thường trực ban cho chúng ta và chúng ta phải thường trực hướng thượng để đón nhận cái thanh quang đó mới thấy cái giá trị.

Châu Lợi Bàn Đà Già

Nghĩa là một luồng lửa trong bản thể con, lửa trong trái cật dương thật nóng, châu lưu bản thể con gọi là Khí dương tinh, rất có ích khi luyện đạo hóa thành hạt Châu, mà nó cũng có thể hại con lắm. Phải biết tu thì khí này làm cho sáng suốt trí não, rồi nó trở lại giúp cho Mục Kiền Liên là đôi mắt ta vận động. Khí điển tiếp xúc đến chỗ tập trung. Luồng điển này ở tại đó lâu ngày, khi công phu đúng lực lượng hóa thành Mâu Ni Châu hay là Xá Lợi, người trần gọi là Tinh khí. Nhưng nó cũng làm hại lắm, nếu chúng ta không ngay chánh thì nó đốc xúi chúng ta phải tà tâm, hay là tà dâm bỉ ổi, không còn kể phải quấy nhục nhã chi nữa.

Ông Tám giảng

Cho nên con người nhiều khi đi tới chỗ hung hăng không còn nghĩ tới cái sự nhục nhã nữa, mình thấy rõ cái trược nó hoành hành phần hồn rất nhiều. Cho nên người tu thanh tịnh chỉ biết lo niệm Phật và độ tha để phải phóng cái từ điển mà độ cho đối phương bớt nóng giận. Chớ chúng ta không có ùa ra mà cãi vã với họ. Chúng ta đã nắm được cái chuyên môn rồi, xây dựng cái luồng từ điển của chúng ta sẵn có. Những cái trường hợp đó xảy ra ngay trong gia cang hay ngay trong xã hội. Chúng ta chỉ thầm niệm hướng thượng một hồi thì chúng ta thấy rằng cái huyền diệu của luồng hào quang thành đạt của chính chúng ta có thể hóa giải đối phương, không phải cái chuyện kêu bằng huyền bí hay là làm kinh ngạc mọi người. Vì chúng ta có tu thì chúng ta thấy cái chuyện đó thông thường. Chúng ta có thể độ tha.

Còn những người không tu mà thấy ông đó chắp tay ổng niệm Phật hay là ổng trầm lặng một chút thì cái việc đó nó thay đổi. Thì người ta cho đó là huyền bí, mà chúng ta đi trong huyền bí rồi thì không có cái gì kêu là quan trọng hết. Đó là sự thông thường mà chưa đạt tới Phật giới đâu. Chuyện tầm thường của người tu Vô Vi có thể làm được, với sự thành tâm của nó mà thôi!

Di Đà ơi! Hễ có lợi thì có hại, vì vậy mà khó thành Phật được. LÃO TỬ có nói “NHÃN KIẾN TÂM ĐỘNG” mắt thấy động lòng, nhưng Di Đà con nên hiểu rõ, hai mắt là một bộ máy Vô Tuyến Truyền Hình, là một thứ Niết Bàn ghi tội lỗi đời đời kiếp kiếp. Khi con thác nó cũng đem lại cho con thấy rõ ràng những sự đã làm để nhìn nhận tội lỗi của con.

Còn câu BÀN ĐÀ GIÀ, chữ BÀN là Niết Bàn để ghi tội lỗi, chữ ĐÀ là con Lạc Đà bên Ấn Độ cũng loại La Mã nói chung là con Ngựa, tánh đi tới không thối lui. Giống nó là tâm trí sanh tánh, tánh đốc xúi tâm. Người tu hay bị tánh, là cái vía đốc xúi tâm hồn phải đọa trần.

Di Đà ơi! Nếu người tu thức tánh, phải hiểu cặn kẽ lời ta dạy con đây, mỗi điều hễ có lợi thì có hại. Con hãy minh trí an thần cứu xét kỹ lưỡng mới được.

Ông Tám giảng

Cái gì mà ở thế gian mình thấy lợi là ngược lại nó có cái chuyện hại, phải phòng ngừa cái điều đó.

Di Đà ơi! Khi tu từ sơ thừa thì chúng nó đốc xúi khổ khảo, muốn cho ta mê trần đặng vui sướng theo nó. Di Đà ơi! Ráng tỉnh trí an thần nghe con, mới được theo chơn ta.

Ông Tám giảng

Lúc nào có lợi là có hại, và khi mà các bạn tu, tui phải khổ hạnh như thế này. Tôi ăn chay, tôi phải chấp như thế này. Tôi ăn mặn tôi phải chấp như thế này. Tôi làm việc tôi phải chấp theo thế này... là nó bị phỉnh rồi đó. Nó đóng liền vô trong khuôn, mà khi mình đi tới đó, mình phải quán thông cái lợi hại một lượt, thì mình chỉ thường độ mà thôi, không có bị kẹt, đừng dại bước vô cái chỗ kẹt. Nói: tôi chấp cái này, tôi chấp cái kia, cái nọ. Tôi tu tôi phải như vậy, như vậy, tinh khiết... đôi đũa tôi phải lau chùi 100 lần, tôi mới ăn! Cái đó còn chấp, nó khó tánh. Khó tánh thì buộc mình vào trong cái chỗ eo hẹp và không tiến triển, càng ngày càng yếu hèn. Còn thức hòa đồng của chúng ta quán thông không có. Chuyện gì chúng ta thấy rồi, sanh trụ hoại diệt rõ ràng, trái mặt một lượt, chúng ta thấy, không có cái gì chấp!

Ông Trời chấp thì ông không có chiếu cho cả càn khôn vũ trụ. Ông Trời thanh sạch hơn chúng ta. Ổng có chỗ đại thanh tịnh thanh sạch hơn chúng ta mà tại sao Ổng còn phải chuyển hóa luồng điển vào đống phân để được xây dựng hóa hóa sanh sanh hoa quả để nuôi dưỡng những người còn tồn tại trên mặt đất này. Ổng phải điên không? Không! Mà ổng quán thông và ổng thấy việc làm đó hữu ích đời đời và không bị tiêu diệt. Thì khi chúng ta quán thông thì không bao giờ bị tiêu diệt. Nếu tâm chúng ta chấp thì chúng ta tâm bị thương rồi. Các bạn tu không nên chấp, tu Vô Vi không nên chấp, tôi kêu nhẫn hòa để đi tới đi! Thì các bạn sẽ quán thông, mà còn chấp một việc là cái tâm các bạn bị thương rồi, làm sao Mâu Ni Châu nó xuất phát. Có hòa đồng Mâu Ni Châu nó mới xuất phát. Mà Tâm các bạn bị thương là không có xuất phát được.

Cho nên trong kinh này cũng dạy rất rõ ràng, khi chúng ta chạm trán một cái gì chúng ta hiểu lợi hại liền. Hai cái một lượt thì chúng ta nắm sự quân bình mà đi. Đất trả lại đất, chớ đâu có đem đi được mà chấp. Chấp trong đất để làm gì, thấy không! Còn chúng ta giữ điển để đi, thì điển nào cũng được thăng hoa mà theo ta, chúng ta dìu tiến nó. Chúng ta có trách nhiệm đó mà thành ra chuyên môn khai hóa tâm trạng để tiến hóa tới vô cùng.

Nan Đà A Nan Đà

Chữ NAN ĐÀ là một thứ điển quang sắc vàng, A NAN ĐÀ là điển quang sắc xanh của trái cật, nó thuộc về thận thủy. Nước điển này có một phần trược khí, hóa sanh loài người, thì ta giúp cho nó một phần nước trên thiên đàng đem xuống để hợp với thứ nước điển khí của Cha Mẹ con cấu tạo thành ra Di Đà, để làm việc trong bản thể.

Chữ NAN ĐÀ là Tánh, A NAN ĐÀ là Vía thuộc về trái cật bên mặt và bên trái của bản thể con, nơi đường xương sống, phía trong, ngay rún. Ngày giờ phút khắc nào nó cũng cho nước đi châu lưu bản thể con. Nước là lửa điển, trong ấy có hơi để xung theo; hơi ấy có chất dưỡng khí của ta trên thiên đàng cho xuống tựu nơi trái cật.

Di Đà ơi! Con biết chưa? Nó là chất dưỡng khí để làm nền tảng cho bản thể, thừa hành phận sự mà ta giao phó cho nó, hóa sanh rọi truyền nòi giống cho loài người, hiện giúp cho bản thể làm cho guồng máy ngũ tạng làm việc ăn, ngủ, bài tiết; còn một phần tiếp với dưỡng khí của ta, làm cho bản thể con người sống lâu, mạnh khỏe dưới quyền ta sai khiến.

[kết thúc ID# 19860100L10]....


----
vovilibrary.net >>refresh...