ID# 19850705L4

ÐẠI HỘI VÔ VI KỲ IV: THANH TỊNH - Huấn Từ Khai Mạc Ðại Hội

BĐ1: Xin kính mời tất cả quý bạn đạo ngồi lại vào chỗ. Thưa, tại vị trí của mình nếu quý bạn đạo có điều gì cần xin giơ tay ra dấu để các anh em trật tự là người có viền xanh sẽ lại để tiếp xúc.

Kính thưa Đức Thầy, kính thưa tất cả quý đạo hữu; chúng tôi xin kính đề nghị quý bạn đạo trong tư thế thiền định để đảnh lễ bằng tâm lên các đấng Thiêng Liêng. Thứ nhất: Chúng con xin lạy 3 lạy lên đức Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn và đức Diêu Trì Kim Mẫu Đại Từ Tôn qua Đức Thầy bằng tâm; chúng con xinh kính lạy 3 lạy để dâng lên các đấng Thiêng Liêng có mặt hôm nay qua Đức Thầy. Chúng con xin lạy 3 lạy để dâng lên Ngài tổ sư Cao Hữu Hiền Hộ Pháp tức Ngài Đỗ Thuần Hậu; và chúng con xin đảnh lễ Thầy 3 lạy.

Kính thưa Đức Thầy, kính thưa tất cả quý đạo hữu; ba năm về trước, chúng tôi đã ngẹn ngào ngày khai mạc đại hội đầu tiên tại Long Beach và hôm nay trong bầu không khí trang nghiêm và tràn đầy ân điển của bề trên; chúng con các anh em được hội tụ nơi đây xin kính dâng lên các đấng Thiêng Liêng, dâng lên Đức Tổ Sư và Đức Thầy lòng tri ân vì sự giúp đỡ và đã ban hồng ân cho đại hội Vô Vi kì 4 năm 1985 đã vượt qua được các khó khăn và thực hiện an lành ngày hôm nay.

Với đề tài “Thanh Tịnh” mà các đấng bề trên cho trong kì Đại Hội năm nay, phải chăng là một sự nhắc nhở vì thấy chúng sanh nhất là chúng con còn quá động loạn mà ngày giờ thì cận kề. Do vậy, sự nhắc nhở cuối cùng mong sẽ làm thức tâm gây cho chúng con thêm niềm tin và khơi lại ngọn tâm đăng, đồng thời cố gắng dũng tiến trên đường tu học, không phải dũng chí để ngồi thiền mà còn phải dũng chí để sửa đổi tâm tánh cho mau chóng, do nhờ phép hành thiền mà thấy rõ được tánh hư tật xấu của mình.

Trong kỳ Đại Hội ngoài sự họp mặ,t của các huynh đệ tỷ muội nơi đây, cũng như sự hướng tâm hiệp sức của tất cả bạn đạo khắp năm châu không có mặt nơi đây đã đóng góp bằng thanh điển, bằng lời cầu nguyện, bằng sự hướng tâm cũng như về phương diện vật chất, chúng tôi thay mặt cho anh em trong nhóm tổ chức xin kính gởi lời chào mừng cũng như là lòng tri ân của chúng tôi đến quý bạn đạo đó.

Nhìn lại gương hy sinh và hạnh từ bi của Thầy, chúng con thấy hổ thẹn, tại vì nhận thấy sự trì trệ, tối tăm, ngu muội mà Thầy đã phải mang thân già đi đây đi đó để hoằng hóa chúng con; việc Thầy quyết định thành lập thiền viện và do chính Đức Thầy lại huấn luyện có lẽ sẽ mở đầu cho một giai đoạn mới ở trong việc hoằng pháp của Pháp Lý Vô Vi; chúng con cầu mong các khó khăn sẽ vượt qua và trong dịp đại hội hôm nay, chúng tôi xin mang lại một tin vui cho đại hội. Đó là cách đây hai hôm, chính quyền đã chấp thuận giấy phép xây cất thiền viện Vĩ Kiên và sáng ngày hôm qua, Thầy đã đặt viên đá đầu tiên trong việc xây cất.

Sự thành công của đại hội là do sự hiệp tâm góp sức tích cực của tất cả quý bạn đạo; chúng tôi cầu mong trong đại hội hôm nay, mỗi chúng ta sẽ hết sức đóng góp trong khả năng thanh tịnh của mình cũng như những kinh nghiệm tu học để hy vọng sẽ là tài liệu quý báu cho việc nghiên cứu, tu lập Pháp Lý Vô Vi. Chúng tôi xin quý bạn đạo cũng sẵn sàng thứ cho các sơ suất của anh em trong ban tổ chức, và nhân dịp khai mạc đại hội hôm nay, chúng con kính xinh Thầy ban cho lời giáo huấn.

ĐT: Thành thật cám ơn sự tổ chức của một lòng thành của các bạn đạo ở tại Hoa Kỳ, đã đóng góp giây phút thành tựu ở ngày hôm nay! Trước khi muốn tổ chức một đại hội, tôi đã khuyên tất cả mọi người nên ở nhà tu thiền và hướng thượng để xây dựng một tâm linh lớn rộng hơn, một Thiền Đường, một đại hội lớn rộng hơn khắp năm châu hướng thượng để hóa độ quần sanh; nhưng lòng ưu ái và quyến luyến của bạn đạo tại Hoa Kỳ đã gom hết thần lực và để dốc, góp phần thanh tịnh của chính mình trong giây phút thử thách để hoàn tất một kỳ Đại Hội đông đảo như ngày hôm nay.

Nhiều ý kiến nhiều tâm linh khác nhau; Thiên, Địa, Nhân đều đồng hòa hợp thành tựu ở giây phút thiêng này. Tôi được mời đến đây tham dự như người khách, nhưng phần tâm linh đó chúng ta là một, sự trọng trách xây dựng cho nhân sinh gieo mầm mống do bước chân nhỏ bé của tôi đi khắp năm châu đã gieo rắc và thức tâm các bạn quy hội về nguồn cội để nhìn lại huynh đệ tỷ muội của chính chúng ta.

Ngày hôm nay Thượng Đế đã ban cho chúng ta một vòng thanh điển để huynh đệ chúng ta có cơ hội ngồi chung với nhau, ôm ấp lấy nhau và thấy đường lối chính chúng ta phải xây dựng mới có tiến. Cho nên ngày quý báu hôm nay, tôi không biết lấy cái gì lưu lại cho các bạn; trước khi ra về, tôi có làm bài thơ và tôi sẽ tạm giải thích như sau.

Long Beach, ngày 05 tháng 07 năm 1985

Đại hội chung vui chiến sĩ hòa: Tại sao nói là chiến sĩ? Chúng ta không có đánh giặc, chúng ta không có ra mặt trận, tại sao tất cả đây là chiến sĩ?

Các bạn thật sự đang đánh giặc, đang dự chiến trong Tiểu Thiên Địa này; kích động và phản động từ giai đoạn một các bạn đã tự chiến đấu và thắng, thăng hoa và nguyện làm một chiến sĩ của Thượng Đế, chiến sĩ thế gian tiến thẳng tới chiến sĩ của Thượng Đế là chiến sĩ tình thương và đạo đức

Tham thiền thanh tịnh tưởng tình Cha: Khi chúng ta tham tự nhiên nhập định, ai là lớn hơn cả Càn Khôn Vũ Trụ này? Ai đã sanh đẻ loài người? Ai đã tạo tâm linh cho chúng sanh tiến hóa? chắc có một vị cao cả thanh nhẹ, đại từ bi, sáng suốt hòa cảm với mọi trạng thái ân độ cho chúng ta hiện hành được ngồi yên một chỗ mà tưởng niệm con đường giải thoát.

Quy nguyên cơ đạo lòng thanh thoát: Chúng ta về với sự quân bình sẵn có của chính chúng ta; chúng ta cảm thấy thanh nhẹ vô cùng trong giây phút giải thoát.

Học hỏi hành thông tự bước qua: Càng ngày học thêm, càng ngày càng thấy rõ tánh hư tật xấu của chính mình mà đặt nặng hy sinh để từ bỏ sự động loạn trở về với thanh tịnh; lúc đó chúng ta mới có cơ hội bước qua mọi sự nan giải hiện hành.

Bước qua nghịch cảnh học hòa, Thương yêu tha thứ mới là người ngoan: Chúng ta, mọi người chúng ta đang ngồi đây cũng đang ở trong nghịch cảnh, làm sao chúng ta bước qua nghịch cảnh học Hòa để thấy: “Mọi người là ta ta là mọi người” mới là thật sự là người tu. Thương yêu tha thứ mới là người ngoan; chúng ta quý ta và quý tất cả mọi người thì chúng ta mới thấy rằng chúng ta có chỗ thanh nhẹ để đón thanh quang điển lành của Thượng Đế.

Bình tâm thanh tịnh tự bàn; Càn Khôn chuyển hóa khai màn thức tâm: Đó! Chúng ta bình tâm thanh tịnh, chúng ta mới hiểu cái nguyên lý thanh và trược rõ rệt, Càn Khôn chuyển hóa khai màn thức tâm; những sự nhiễu động hiện tại các bạn đang dùng hằng ngày để cứu độ ấm áp, no ấm một ngày hai buổi hít vô thở ra để sống, đó là Càn Khôn đang chuyển hóa khai màn thức tâm, để chúng ta thấy rằng tu được rồi! sao lại mất đi? trong cái “có” nó lại trở về “không”, trong “không” nó trở về “có”; trong sanh nó có tử, trong tử nó có sanh thì tâm ta không còn động nữa; trong “có” hiện tại nó sẽ trở nên “không”, thì chúng ta không còn động, mà trong “không”, tương lai nó sẽ trở nên “có” thì không bao giờ còn động nữa.

Thực hành tự thức nguyên âm; Trong không mà có tự tầm đường đi: Đó! chúng ta biết nguyên âm sự thanh nhẹ cao độ, tại sao các bạn nhắm mắt co lưỡi ngậm miệng mà các bạn đã rước được một cái âm thinh chuyển hóa và tôi nguyện phải sửa tâm, ai nói với các bạn? đó là nguyên âm của đại Càn Khôn Vũ Trụ; trong “không” mà "có” tự tầm đường đi; mình phải càng ngày càng quý mến sự thanh tịnh và sửa mình trở về thanh tịnh đó là đường đi của hành giả Vô Vi.

Cha Trời sắp đặt uy nghi; Tu hành tự thức tâm thì cảm an: Cha Trời đã cho chúng ta Thượng, Trung, Hạ đầy đủ, không thiếu một chỗ gì, không thiếu một phương tiện. Bản tánh tham sân si hỉ nộ ái ố dục của mọi người là chúng ta đã có; cho nên, chúng ta thấy rõ rằng đó là phương tiện kích động và phản động để cho chúng ta có cơ hội thức tâm, thì chúng ta nuôi dưỡng phần thức tâm thì chúng ta mới cảm an được.

Từ đời qua đạo chuyển sang; Quân bình tự thức pháp quang đạt thành: Đó! các bạn ai cũng từ đời, từ trong lòng mẹ mà ra! từ tình thương ân ái của cha mẹ mà có, thì chúng ta quân bình tự thức mới thấy rằng pháp quang đạt thành. Chúng ta tu thiền cho thanh tịnh, “Lòng Cho Riêng Mới Gọi Là Thần”; lúc đó là cái phần thanh điển trung tâm của chúng ta hướng thượng, nó được rút lâng lâng trên bộ đầu, chúng ta mới thấy có thành quả; ngày hôm nay tôi mới biết đường về với nguồn cội.

Tình thương huynh đệ hợp thanh; Đồng hành đồng tiến hóa sanh hai chiều: Chúng ta tình thương huynh đệ ở thế gian tay bắt mặt mừng họp nhau với sự thanh cao hỗ trợ lẫn nhau đồng hành đồng tiến trong cái định luật hóa sanh, đời đạo tiến hóa vô cùng

Tự mình tái xét đạt siêu; Quy y chơn pháp mà đạt nhiều thức tâm.: Tự mình tái xét đạt siêu, mình trở lại con đường cũ của chính mình mới trở lại với con đường thanh tịnh. Quy y chơn pháp đạt nhiều thức tâm; tôi trở về với thanh tịnh tôi mới thấy rằng: Những sự sai lầm mê muội, sân si, bất chánh của chính tôi đã trì kéo tôi nhiều kiếp tại thế rồi.

Lý Trời siêu diệu thậm thông; Vô cùng học hỏi vô cùng cảm minh: Lý Trời siêu diệu thậm thông; 24/24 không có giây phút nào không nhắc nhở tôi, và càng thanh tịnh tôi cũng thấy tôi trì trệ và sai lầm.

Vô cùng học hỏi vô cùng cảm minh; chúng ta thấy ta trì trệ, chúng ta mới tiến kịp cái văn minh, siêu văn minh của kì tới.

Thực hành mới rõ chơn tình

Cha ban mùi đạo tâm linh hợp hòa

Chúng ta thực hành mới rõ cái chơn tình; cái không có thay đổi mới là chơn lý chơn tình.

Cha ban mùi đạo tâm linh hợp hòa; đó, cái mùi đạo là để cho chúng ta có cơ hội thức tâm và thấy đó là cái cõi bất diệt trong nội tâm của chính chúng ta.

Tự mình thực hiện thật thà

Quy không tự đạt rõ Cha trên trời

Mình phải thực hiện mới được, chớ không có ai ban cho chúng ta; không có ai xưng Cha mà chúng ta phải tin Cha liền. Trong đó chúng ta không thấy, chúng ta còn mê muội; cho nên, bề trên chuyển phần thanh điển xuống để cứu độ chúng ta, chúng ta tin có cõi bên kia thì chúng ta phải thực hành trong thanh tịnh để chúng ta sớm về bên kia và chúng ta đảnh lễ đấng Cha Trời thật sự có trong mọi trạng thái.

Thế gian lắm lý lắm lời; Thực hành trong khổ tự rời đấu tranh: Ở thế gian bày ra đủ chuyện hết; hiện tại chúng ta tu ở đây chỉ học có cái Thanh Tịnh không mà tới ngày nay chưa xong, học sự Nhẫn Hòa mà chưa xong; rồi kẻ bày này người bày nọ, rốt cuộc cũng phải thực hành trong khổ mà tự rời đấu tranh; chúng ta thấy rằng: Chúng ta đang khổ, chúng ta ôm xác phàm; chúng ta ý thức rồi: Đường này không phải là đường chánh, cả ngày điêu luyện tôi những gì đây? tại sao tạo cho tôi khổ, tạo cho tôi buồn, tạo cho tôi cảm thấy thiếu thốn? vậy chớ nơi dung thân của tôi là ở đâu? Cho nên, các bạn Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định; các bạn thấy rõ nơi dung thân của các bạn là thanh tịnh.

Càng tu thiền được lâu được thanh nhẹ các bạn thấy rằng cởi mở vô cùng, các bạn thấy sự tranh chấp do bạn phát khởi mà thôi, chẳng ai tranh chấp với bạn. Sự sân si cũng do bạn tạo mà thôi, rồi cái quyền tối hậu tha thứ và thương yêu cũng của chính bạn. Cho nên, Diêu Trì Kim Mẫu, Thượng Đế đã ban nhiều thanh điển, những tia sáng chiếu trong nội tâm của các bạn trong giây phút thiêng liêng này chỉ chờ sự thanh tịnh của các bạn để các bạn tự nhận mà thôi.

Mẹ ta, Cha ta không có bỏ ta; thương yêu ta, quý ta, trọng ta và xây dựng cho chúng ta đầy đủ quyền năng tự thức và tự tiến; mà chính chúng ta đã từ chối, từ chối rồi chúng ta mới thấy sự ngu muội của chính mình; sự hiện diện của cha mẹ hiện tại cũng không thấy, mà sự hiện diện của thần thức của chúng ta cũng quên luôn.

Hỏi chớ, chúng ta anh hùng ở chỗ nào? Anh hùng trong thanh tịnh ở chỗ nào? giá trị của thanh tịnh ở chỗ nào? Mọi người đã có tại sao không sử dụng quyền năng đó! lại đòi phép lạ, đòi sự nhiệm màu; mà phép lạ nhiệm màu đang đeo đuổi trong tâm thức của mọi tâm linh từ ngày từ giờ từ phút từ khắc, mà không thanh tịnh để đón nhận, để hưởng lấy sự nhiệm màu đó mà đâm ra hướng ngoại; rồi chờ mong những người soi căn điểm đạo; kì thật ta có pháp, ta có đạo, không chịu thực hành để được chứng đắc; nhưng mà ngược lại tự hành hạ mình và tự kì thị mình, và tạo một cái cơ hội cho mình bước vào con đường tăm tối bảo vệ một, quên hai; thì làm sao được quân bình!

Cho nên, mọi người tu phải hiểu rõ: Chúng ta Thiên Địa Nhân phải quy “Không” ba cõi. Tâm thức của các bạn phải buông bỏ tất cả những nghiệp chướng của ba cõi thì các bạn mới thấy rõ đạo màu; “Tam Không” mới được thanh nhẹ, còn ôm lấy sự tranh chấp không bao giờ có sự thanh nhẹ; ôm lấy sự phù hộ càng ngày càng khổ thêm; chúng ta cầu bề trên, bề trên cho; mẹ ruột của ta đây bằng xương bằng thịt, chúng ta yêu cầu có một tiếng thôi, mẹ không trả lời nhưng mà mẹ đã ban rồi, con đâu có biết. Mẹ không hứa, nhưng mà mẹ đã lo nhưng mà con đâu có hay; tại sao con không hay? vì con thiếu thanh tịnh mà thôi, nếu con thanh tịnh rồi con thấy Trời Phật trong con, cha mẹ trong con, sự thương yêu vô cùng của con, con phải sử dụng để con tiến.

Cho nên, huynh đệ tỷ muội cả Càn Khôn Vũ Trụ đã ăn học rất nhiều, đã tự mình bước vào trong cái trường đại học để nhồi sọ để có cơ hội thức tâm; nhưng mà chưa bao giờ thức tâm. Sau khi hiểu đời, tính có địa vị ở đời, lại xây dựng một nền tranh chấp hướng hạ, tạo sự đau khổ cho tâm linh và hoang phí công của của cả Càn Khôn Vũ Trụ nhưng mà không thực hiện được tình thương và đạo đức.

Cho nên, ngày hôm nay chúng ta ngồi đây có đủ loại người: Trí thức có, không học cũng có, sân si cũng có, đủ loại hết! nhưng mà, bây giờ ý thức được hơi thở hít vô thở ra là nguyên khí của cả Càn Khôn Vũ Trụ đã và đang dạy dỗ chúng ta và mọi người đều có phần; đã ý thức được sự bình đẳng của Thượng Đế đã ân ban cho chúng ta.

Tình thương của cha mẹ đã ân ban cho chúng ta, đồng loại đã thương yêu chúng ta và xây dựng cho chúng ta có cơm ăn áo mặc ngày hôm nay. Chúng ta hãy ôm lấy nó và thương yêu nó và trở về nguyên căn của sự sống động tình thương và đạo đức đó; thì hỏi chúng ta còn mất nữa không? chắc chắn các bạn không có mất nữa. Các bạn trở về với ngôi vị thanh nhẹ thanh tịnh, các bạn làm một chiến sĩ tình thương và đạo đức của Thượng Đế, một vị đại từ bi không có ngu muội như chúng sanh mà luôn luôn đưa đường chỉ lối cho chúng sanh tiến tới sự thanh nhẹ vô cùng, cởi mở vô cùng; phá, đập phá cái vách tường tự ái không cần thiết hiện hữu mà trở về với sự hòa đồng thức giác tay nắm tay nhẹ nhàng trong tâm thức.

Cho nên, ngày hôm nay là ngày trọng đại của Đại Hội Vô Vi kì 4, do anh em bạn đạo ở của Hoa Kỳ tổ chức; tu không bao nhiêu năm nhưng mà đại nguyện rất lớn, lòng thành rất cao độ mới có thể tổ chức ngày hôm nay. Cho nên, các bạn thấy rằng sự tu hành của các bạn có phải thụt lùi hay là tiến bộ? Thật sự là đã tiến bộ, cái Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp rồi đây sẽ thể hiện trên mảnh đất này. Những vị tu thiền sẽ phát giác ra những cách y lý lạ thường, tân tiến, nhẹ nhàng; cứu độ chúng sanh một cách dễ dãi.

Một Pháp của hiện tại là một pháp để cho chúng sanh tự trị tâm bệnh. Chúng ta đang ngồi đây, sự hiện diện của các bạn đây; các bạn cũng nhìn nhận là trước kia tôi đã mang tâm bệnh, mà ngày nay tâm bệnh tôi như nó đã biến mất rồi; ai đã làm cho bạn biến? Cho nên, bạn đã lui về dung điểm thanh tịnh thì sự động loạn nó không còn nữa. Bạn bước vào dung điểm sáng suốt thì sự tăm tối nó tự tan biến mất. Cho nên, nhiều người đã cảm thấy thanh nhẹ, sung sướng, vui vầy; và thấy rõ sự trì trệ của chính mình và đặt nặng tình thương và đạo đức để xây dựng cho mọi nơi mọi giới. Tình thương của tam cõi luôn luôn chiếu diệu trong tâm thức của chúng ta, chỉ chờ ta thanh tịnh và đón nhận nó và sử dụng nó mà thôi.

Trời Phật không có chấp, không có mê và không có hăm he ai hết! chỉ chúng sanh đã tự hăm he. Các bạn đã đầy đủ tài liệu: Địa Ngục Du Ký, Thiên Đàng Du Ký, Nhân Gian Du Ký, rồi Luân Hồi Du Ký; có phải ta tạo tội cho ta không? nếu chúng ta thức tâm thì chúng ta không còn tạo tội nữa. Cho nên, các bạn đã có tội trước kia; ngày nay các bạn tu thức tâm về với sự chánh giác của các bạn thì không còn tội nữa, và giải tỏa phần đó; cho nên, tu thì xóa bỏ liền, phải cố gắng thực hành. Đây là mối lợi tối hậu của kì 3 này, mọi người được mang xác phàm mà nằm hẵn trong định luật Sanh Lão Bệnh Tử Khổ. Bây giờ làm sao phải giải quyết đây? chỉ có tu mới giải quyết được; tu bổ sự khiếm khuyết trở về với thanh tịnh sẵn có của chính chúng ta, chúng ta mới giải quyết được; chúng ta mới khai thông những cái huyệt lộ đang lố bịch trong cơ tạng của chúng ta, nhiên hậu chúng ta mới cơ năng có cơ năng phát triển để ảnh hưởng những người ở xung quanh chúng ta.

Một người tu ảnh hưởng được mười người, một người tu ảnh hưởng được mười người; rồi lần lần sẽ lan tràn ra nơi nào cũng đi trong thực hành tự triễn chớ không còn trong cái ỷ lại tăm tối nữa. Các bạn đã bước vào nền văn minh Di Thiện Tối Lạc, thực hiện trong tâm thức của các bạn ngày hôm nay, các bạn thấy rõ chưa? Các bạn hướng thiện thì các bạn hưởng tất cả những lạc thú trong “Không” mà “Có” trong nội tâm của các bạn, là chính những người Vô Vi trưởng thành, có tuổi tu tịnh và thấy rõ và nhận định được điều này.

Luồng điển Di Thiện Tối Lạc đã truyền cảm trong tâm thức của các bạn và các bạn triền miên khai mở triết lý trong nội tâm để làm một cây gậy tiến hóa trở về nguồn cội rõ ràng, không có gì khó khăn. “THẾ GIAN VÔ NAN SỰ, BÁ NHẪN THÀNH KIM THỊ THÁI BÌNH”, chính các bạn đã nhận rõ hình tướng đó rồi! các bạn đã vượt qua trong thanh tịnh, các bạn đã vượt qua mọi trở ngại trong nhẫn hòa tâm thức.

Cho nên, vui thay và lành thay! huynh đệ tỷ muội chúng ta được ở trong một căn phòng ấm êm truyền cảm lẫn nhau, và thấy mọi hoàn cảnh là ân sư và chúng ta là một, Càn Khôn Vũ Trụ là một. Tình thương đạo đức sẵn có của chúng ta, càng nung nấu hơn, càng tha thứ hơn, càng thương yêu hơn; chúng ta chấp nhận nghịch cảnh, có nghịch cảnh mới có tiến hóa, có sự điêu luyện mới có thành tựu.

Mọi người của chúng ta đại đa số là người Việt Nam đã được điêu luyện rất nhiều, khổ rất nhiều; ngày hôm nay, chúng ta dám gan bỏ tất cả những sự động loạn và trở về với thanh tịnh thì mới thật sự là anh hùng chiến sĩ của Thượng Đế; anh hùng không phải đánh đập người ta mới là anh hùng, nhẫn hòa để ảnh hưởng kẻ xấu trở nên người tốt mới thật sự là anh hùng.

Ngày hôm nay, các bạn đã nắm được nhiều chìa khóa do tôi đã trao, những bạn đã thành tâm tu đã được và tự tâm người đã chính đắc mà trở về quản lý cái Tiểu Thiên Địa này. nó dẫy đầy dục vọng, tham vọng, muốn nhưng mà không giữ được; luôn luôn muốn mà không biết đường lối giữ. Cho nên, chúng ta hòa là chúng ta sẽ có, chúng ta không có dám giữ. Người thế gian chúng ta học được chữ “Hòa” là khó khăn lắm. Nhưng mà, học được chữ “Hòa” rồi là chúng ta sẽ có tất cả, trong “Không” mà “Có”.

Các bạn, tại sao các bạn nói rằng tôi kêu các bạn học chữ “Hòa”; thanh khí điển Càn Khôn Vũ Trụ không hòa với chúng ta, chúng ta đâu có sống? Mà chúng ta sống để làm gì? Để khen tưởng cái sự thanh khí minh triết của Bề Trên đã ân độ cho chúng ta từ giây phút khắc; tình thương sống động đã lo âu cho chúng ta không bao giờ bỏ chúng ta, mà chính chúng ta nuôi dưỡng tà tâm và bỏ nguyên lai bổn tánh của chúng ta, trở nên ngu độn, ngu độn và không biết được mình là ai.

Cho nên, tranh đấu hướng ngoại theo cái chiều hướng Sanh Lão Bệnh Tử Khổ; rồi đâm ra trách móc thị phi và không làm được việc gì đại sự, càng ngày càng eo hẹp mà tưởng ta đắc đạo, tưởng ta đã cứu được người; kì thật bản thân chưa cứu được, nghiệp chướng càng ngày càng tràn đầy không có giải quyết được; cho nên, tôi khuyên các bạn phải lui về dung điểm thanh tịnh để tự chủ, hòa hợp với Càn Khôn Vũ Trụ hưởng lấy thanh quang điển lành của đấng Cha lành đang dìu dắt các bạn và các bạn sẽ tiến qua đường tơ kẽ tóc một cách rất dễ dãi và không có bị kẹt nữa; phải quy “Không” mới rõ đạo; nếu ôm cái “Có” của hiện tại là tự hành xác mà thôi! chúng ta đã ôm nhiều năm tại Việt Nam rồi, có bao nhiêu của rốt cuộc đau đớn vì của.

Ngày nay các bạn không có của, các bạn có đạo, các bạn thấy cái tâm các bạn an rồi; các bạn không dám nghĩ tới mua cái nhà, nhưng mà ngày nay bỏ hết tất cả rồi các bạn cũng có cái nhà ở. Nhiều khi các bạn thấy đây là sự kì diệu, không phải là các bạn làm được. Thượng Đế ban, Chúa ban các bạn, săn sóc cho các bạn tiến hóa chớ các bạn không có khả năng săn sóc bất cứ một ai. Cho nên, các bạn phải thành tâm tu luyện để thực hiện tối đại thanh tịnh mới làm được đại sự của Thượng Đế giao phó.

Cho nên, sự tranh chấp của thế gian đều là hư ảo, không có sự thật; vạn sự trên đời là “Không”; các bạn không có nên nhầm lẫn nghe lặp lại vị này vị nọ mà các bên bị, các bạn quên vị trí sẵn có của các bạn; vị trí của các bạn là vị trí tối cao có thể hòa hợp với Thượng Đế nếu các bạn chịu buông bỏ sự động loạn. Cho nên, chúng ta có duyên lành để trở về đây huynh đệ tỷ muội sống trong giây phút êm ả và được ăn được bữa cơm tinh thần thanh quang điển lành của chư vị đã chiếu cho các bạn.

Các bạn nên thanh tịnh và trò chuyện với tất cả; những gì họ muốn chiếu ban cho các bạn đó là một đường lối tiến về Vô Vi của tâm linh và không có ỷ lại, không có lệ thuộc. Trình độ các bạn cao đến đâu họ sẽ chiếu hóa cho các bạn và các bạn sẽ cảm thức rõ ràng đây là đường tôi phải đi và chính tôi là người có sức mạnh trong thanh tịnh; cho nên, giữ lấy để thăng hoa, giữ lấy để tiến hóa; không nên bị tứ quan phỉnh phờ nữa; Mắt, Mũi, Tai, Miệng của các bạn có thể phỉnh các bạn bất cứ giây phút nào; người nào cũng nói hay mà quên cái hay của chính mình thì làm sao hiểu được cái hay của đối phương. Cho nên, mờ ảo tăm tối, tin tưởng một cách bất chánh và không chịu thực hành.

Cho nên, tôi đã nói với các bạn tôi không phải là Thầy của các bạn; mà chính các bạn, hoàn cảnh của các bạn là ân sư của các bạn, cái hoàn cảnh ngày hôm nay nó đưa đẩy các bạn đến đây để tái ngộ với tôi thì chúng ta là huynh đệ tỷ muội ở trong chỗ thanh tịnh giáng lâm xuống thế gian đồng gánh vác cái cơ tiến hóa mạt pháp của Thượng Đế, và chúng ta nguyện tay nắm tay để dìu dắt những người sơ cơ và không biết đạo.

Cho nên, các bạn tu một thời gian ngắn rồi các bạn thấy rằng tôi cần nói cái pháp này cho người ta nghe; nhưng khi các bạn nói cái pháp này là bị sự kích động của ngoại cảnh, tại sao như vậy? Tôi nói pháp, tôi đem pháp, tôi đem sự huyền diệu cho người ta mà người ta lại kích động tôi? không phải đâu các bạn! nhờ các bạn có tâm hướng thượng muốn giải thoát thì bề trên phải thử lòng các bạn và độ các bạn tiến nhanh hơn; có sự kích động, các bạn mới dũng mãnh hơn; có sự pha dèm, các bạn mới thức tâm và lui về dung điểm thanh tịnh để kính nể bề trên hơn; lúc đó các bạn mới thu nhận được thao thao bất tuyệt luồng thanh quang điển lành hướng độ bạn và ảnh hưởng chúng sanh.

Cho nên, rồi đây tất cả những người có cơ duyên đây, đến đây dự đại hội và được nghe và được thấy ta là một chiến sĩ của Thượng Đế; về nơi chỗ ta ẩn trú địa phương, chúng ta phải nghiềm ngẫm Thượng Đế, là chiến sĩ là phải hạ mình, chiến sĩ là phải ở trong thức hòa đồng hy sinh cao hơn những người chưa biết đạo; cho nên, chúng ta phải nhẫn nhục nhiều, phải xây dựng đức nhịn nhục càng ngày càng cao mới càng có cơ hội thức tâm để hóa độ quần sanh.

Thượng Đế không phải hiện diện ra một người, nhưng mà Thượng Đế từ mọi trạng thái và chúng ta đã cầu nguyện Kim Thân xuất hiện để cứu độ quần sanh; hỏi chớ ngày nay sự hiện diện của Kim Thân ở đâu? Nằm ngay trong tâm thức của các bạn, chính các bạn bỏ đời, bỏ động loạn; các bạn có cơ hội trở về kim thân bất hoại là phần hồn của các bạn đâu có bị hủy hoại, đời đời tiến hóa tam cõi; mà ý chí vô cùng của các bạn lại được nung nấu và được Thượng Đế điểm đạo và dẫn tiến tâm linh, chớ không phải đến với một người. Ngài đến trong cái hư không đại định, Ngài đến với cái đại từ bi thanh giác thì vạn linh đều có, chỗ này mới là lối thoát.

Cho nên, chúng ta thấy rõ rồi, chúng ta phải bình tâm giữ lấy cái pháp khứ trược lưu thanh, rồi giữ tâm thanh tịnh; ở đời bất cứ nơi nào chúng ta có thể hòa và chúng ta không nảy mầm một sự chống đối; nhưng mà chúng ta hòa để học, hòa để tiến, thì đâu cũng thương mến và xây dựng chúng ta cả. Cho nên, ngày hôm nay là ngày quý báu và chúng tôi thấy ơn trên đã ban chiếu rất nhiều; cho nên, các bạn nên bình tâm hưởng lấy qua những lời giảng của cuốn băng cũng như lời huấn từ hôm nay. Chúng ta đồng hành, đồng tu, đồng tiến; giữ lấy phần thanh tịnh tới sử dụng quyền tối hậu tha thứ thương yêu của chính chúng ta. Thành thật cám ơn sự hiện diện của các bạn ngày hôm nay!

BĐ1: Xin cảm ơn Đức Thầy! Trong bầu không khí thiêng liêng này, chúng tôi xin đề nghị với quý bạn đạo trở lại trong tư thế thiền định và mỗi chúng ta tự sám hối bằng tâm những cái điều lỗi lầm của mình để xin Đức Thầy và các đấng Thiêng Liêng chứng minh cho.

Và thứ đến, chúng tôi xin đề nghị quý bạn đạo trong giờ phút thiêng liêng này, xin phát ra một lời tự hứa để xin bề trên chứng minh, hầu giúp chúng ta có thêm dũng chí để vượt qua được các khó khăn, các khảo đảo trên đường tu đạo; mà mỗi lần gặp những khảo đảo thì chúng ta nhớ lại lời tự hứa hôm nay với sự chứng minh của Đức Thầy và của các đấng Bề Trên. Chúng con xin cảm ơn các đấng Thiêng Liêng và xin cảm ơn Đức Thầy.

Tiếp theo chúng tôi xin mời quý vị trưởng phái đoàn mỗi nước lên để có lời chào mừng các đấng Thiêng Liêng, Đức Thầy và đại hội; trước hết xin mời anh trưởng phái đoàn Canada.

BĐ2: Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn, Nam Mô A Di Đà Phật Vạn Vật Thái Bình, kính thưa cha Trời mẹ Đất, kính thưa chư vị Thiêng Liêng, kính thưa Thầy, thưa các hiền huynh hiền tỷ; ngày hôm nay, được chỉ định làm đại biểu cho Canada để lên nói một vài lời tỏ lòng tri ân trước hết là đối với cha Trời mẹ Đất đã tạo cho chúng ta có cơ hội gần gũi ngày hôm nay; thứ hai là để nói lên lời cảm tạ cái lòng thương yêu của Thầy đã dìu dắt chúng ta trên những cái bước đường chông gai để sớm trở về nguồn cội; và thứ ba là để chúc mừng đại hội được thành công như ý muốn.

Hồi tưởng lại cách đây hai năm, ở đại hội kì nhì ở Montreal, Thầy có phát cho ba cái giải thưởng là ba cái gối đại diện cho ba ngươn là: Ngươn Tinh, Ngươn Khí và Ngươn Thần; thì trong đó Ngươn Tinh là thuộc về của anh em ở bên Hoa Kỳ, Ngươn Khí là anh em ở bên Pháp quốc và Ngươn Thần là của anh em ở Canada. Trong ba ngươn Tinh, Khí, Thần, thì cái căn bản của đạo và cái nền tảng để trở về nguồn cội đó là Ngươn Tinh, cũng có thể một số anh em hiểu lầm nói rằng Tinh là động loạn là hạ thừa, Khí là thanh nhẹ hơn ở trung thừa, và Thần là cái gì hạng nhất ở thượng thừa; tuy nhiên Thần và Khí mà không có Tinh thì cũng không làm được cái gì, nhất là Thần mà không có Tinh và Khí cũng không có thành tựu được chuyện gì. Chính vì vậy ngày hôm nay, được đề cử đại diện anh em Canada để đứng lên nói cái lời cảm tạ, thì lời đầu tiên tôi muốn xin nói lên đại diện thứ nhất là anh em ở Canada, thứ nhì là ở Thiền Đường Montreal và riêng cá nhân tôi cái lời thương yêu và cảm mến anh em ở bên Hoa Kỳ.

Những năm qua trên những bước đường chông gai cực khổ, anh em rất vất vả; sự đụng chạm, sự tranh đấu, sự hiểu lầm. Bởi vì đó là thiên ý, là bởi vì Ngươn Tinh nó phải là như vậy, nhưng mà trong cái sự hy sinh đó, trong cái sự nhẫn nhục đó và trong cái sự chịu hiểu lầm đó có một cái sự hy sinh cao độ. Ngày hôm nay, anh em ở Montreal hay là ở Canada hưởng được sự thanh tịnh đó, phải nói rằng đó là nhờ anh em ở bên Hoa Kỳ và nhờ anh em ở bên Pháp quốc. Trong hai năm vừa qua có những bài học rất là siêu diệu, những bài học không thể nào mà đem tiền ra mua được và bài học đó anh em ở Canada đã hưởng trọn vẹn và khi hưởng trọn vẹn những điều, những bài học siêu diệu đó anh em...


----
vovilibrary.net >>refresh...