19850106L1

VẤN ĐÁP TẠI TRƯỜNG ST MARTIN – MELBOURNE

Đức Thầy: … Thấy không? (nghe không rõ) hoặc thấy thanh tịnh ở nơi mình, thì cọng cỏ đồng sống với chúng ta, nó cũng nhờ lửa, nhờ không khí, ha, nhờ nước, nhờ phát triển, nhờ màu sắc, nhờ linh cảm; thì vạn linh đồng nhất trong quả địa cầu này; cho nên không có về! Cho nên, con người chúng ta không thấy nhiều phương diện; ngày nay chúng ta may mắn được làm con người, nhưng mà làm chuyện ác, phá hoại xã hội, không đem lại sự an vui quảng đại quần chúng; tự hủy lấy mình! Chết để làm gì? Phải làm tăm tối không?

Con thú trần truồng, không có quần áo cũng mắc cở, hổ thẹn; bây giờ nói con thú nhỏ nhất là con chuột, con chuột phá xã hội, phá đủ thứ, xì ke, ma túy đủ thứ, rồi rốt cuộc ổng chết làm cái gì? Sợ cảnh sát bắt! Bây giờ ta thấy chuột sợ cảnh sát không? Cảnh sát là ai? Con mèo! Sợ lắm! Một con chuột rất khôn; cái máu của nó cũng như chúng ta: thuốc mà nó chịu được thì ta chịu được; thấy chưa? [1:26] Khoa học đã nghiên cứu như vậy, nhưng mà chưa thấy rõ cách thức.

Khi mà tu thanh tịnh rồi, có thể chim nó nói chuyện với mình, nó kể chuyện trước kia nó chưa biết nó làm cái gì tệ bại xã hội; ngày nay nó trốn tránh, giáng lâm các phần cơ thể trốn tránh, chớ không có giờ phút yên ổn: người thấy cũng mặc,mà mèo thấy cũng mặc; thấy không?

Cho nên, cái luật nó có! Con người chưa thanh tịnh, không thấy được; thấy được rồi, chúng ta mới thấy rằng chúng là là một tội hồn chưa hoàn tất, chưa sáng suốt, làm con người vẫn còn tội; chúng ta nghĩ sai, có thể nghĩ xấu cho người bạn, có thể nghĩ xấu cả cha yêu dấu chúng ta, mà chúng ta có thể phản lại mà nghĩ xấu; [2:13] mẹ hiền, chúng ta cũng nghĩ xấu; đó!

Rồi cái tội chưa hoàn tất, cho nên bị đọa! Chúng sanh ở thế gian bị đọa là người ta sai, mà ta tưởng phục vụ; cho nên Bác cũng là cô tiên giáng trần, bây giờ bị đọa. Lấy ra chứng minh bị đọa mấy ngàn năm: bả tính chuyện trăm năm, nói bả mấy ngàn năm? Bả đẻ cho 1 lô đi; [2:35]

Bạn đạo1: Nói dài quá, Thầy; cứu khổ dùm con!

Đức Thầy: Đó, đẻ cho nó 1 lô đi, rồi 1 lô nó để cho 1 lô; chừng nào mà cái đuôi của Bác tắt hết là Bác mới hoàn tất; phải không?

Chúng ta tu cho Cửu Huyền Thất Tổ; đó, tu cho ông bà, cha mẹ chúng ta không làm gì sai quấy nữa. Cho nên, cứ cộng lại, cộng lại miết; cả ngàn năm! Xa rời thế gian, nếu chúng ta tạo nghiệp, duyên nghiệp, tạo nghiệp thì phải thọ nghiệp, khổ lắm!

Cho nên, cha mẹ thức tâm rồi, cứ niệm Phật, “Cầu xin Ơn Trên hộ độ cho con tui”; nhưng mà con chưa biết, làm sao hộ độ? Nó phải qua trần trược, nó phải qua bài học đau khổ nó mới hết, rồi nó bị kẹt trong xó kẹt rồi thì nó phải dũng cái cuối cùng để nó giải thoát, là chỉ có tâm linh mới giải quyết được, chỉ có tu, mà thôi!

Cho nên, tu với người lớn tuổi dễ chịu hơn, với người trẻ tuổi tối ( nghe không rõ) “Tối nay tui hứa với con tui đi nhảy đầm!” Cái đó là cái thú, nhảy đầm cũng là cái tịnh của tuổi trẻ; nhậu cũng là tịnh. Tịnh, mà tịnh cái gì?

“Tui nhảy cái, tui thấy tui tịnh!” Nhưng mà sự đau khổ mới di chuyển từ cái tịnh đó, rồi nó đi tới cái động, mà nó không hay: tình duyên, tình trường là cánh đồng hoa, đố ai vào đó mà (nghe không rõ) khỏi sa lệ sầu!” Hỏi chớ, chúng ta đi đây có (nghe không rõ) chưa? Có rồi; phải không? Phải học! [4:19] Cho nên, chúng ta không có từ chối gì sự học hành; sự học hành của trần gian rất tinh vi và sắp sẵn cho mọi người: Kinh Vô Tự phải hành mới tiến; thấy không?

Bạn đạo2: Xin cảm tạ. Xin Thầy giải thích cho con về thức tâm?

Đức Thầy: cảm ơn sự đóng góp của bạn[4:40]

Bạn đạo2: với những đạo hữu trong đạo Phật, họ đã kiên thầy lắm, mà thực sự đầu có nhức đầu tới rún, đầu có nhức đầu thì đến tới bàn chân,cái pháp này dạy ngồi thiền hay lắm, nhức đầu thì phải làm sao?

Đức Thầy: cho nên họ nói rằng nhức đầu trên đầu kéo xuống bàn chân, thì họ đã nắm được cơ mật huyền bí trong cơ tạng rồi, khỏi cần thiền, khỏi cần tu, thấy chưa? Nhưng bây giờ thấy nhức đầu, (nghe không rõ)bàn chân được không? Được, nó vẫn còn nhức. Nói có bằng chứng thực hành mới đúng mức, không có nói ẩu, không có nói ẩu được, phải hiểu chỗ này, anh nhức đầu anh kéo xuống bàn chân đây cũng được, (nghe không rõ)thấy chưa? Rồi khác bên này tại sao? Phải dụng trung tâm bộ đầu người ta mới có cách phá, phải có cái cách khác. Cho nên nhức đầu anh ngồi anh Soi Hồn, trời lạnh vầy anh ngồi 1 chặp là nó ấm mình, ngồi thử 5 phút thấy ấm mình, thì cái ấm nó đi đâu, nó đi giải đến trung tâm, thương hàn khuếch tán uống 1 viên nó trị cái bệnh nhức đầu, nó phải có đường lối, nói cũng phải có bằng chứng chứ không phải nói mơ hồ, cầu xin , có hiểu chỗ này không. Đã nói Phật học là phải có bằng chứng, đức thích Ca trung thiện từ quyền chánh trị, giàu sang bỏ gia đình, tìm thú dữ làm hoàn cảnh ân sư độ Ngài tiến hóa, thấy chưa? Không phải tưởng là người hiền đâu, tu rồi chịu nhưng tại sao Ngài phải nhất quyết ra đi theo con đường tu, vì ngài thấy cuối cùng tâm linh phải vậy, và Ngài chỉ nuôi dưỡng trên ảo mộng, cho nên Ngài học pháp hoàn toàn.[6:52]

Bạn đạo2: nếu như có nhức đầu, thì phải làm sao?

Đức Thầy: có phương pháp , nó phải có giấy tờ, nó phải hết, cái này ngay trong trại cải tạo, cũng như trong trại tị nạn, bao nhiêu người đang từng cứu chứ không cần phụ thuộc,thấy chưa! Mà phải thực hành.

Bạn đạo3: Thưa ông Tám; Pháp Luân làm cái Pháp Luân rồi cũng thanh lọc điển, nhưng rồi hai pháp khác nhau?

Đức Thầy: cái pháp luân nằm để cho người mới tu, những người mới tu mà chịu làm khó mới (nghe không rõ), tui bây giờ tui đi cine không sướng chớ nằm nghe ông Tám chi cho mệt vậy, ngồi hít khổ lắm không làm, kêu nó nằm hít, mà nằm hít để làm gì? Tại sao 1 tới 12 là một giáp, 1 tới 11. 1 tới 10, 1 tới 9, 1 tới 8 , đi tới 0 là để nó học đi tới chữ nhẫn, giải tỏa cái nóng trong gan. Đây là cái nguyên lý trị bệnh lập lại trật tự thanh lọc trược thanh trong cơ tạng của nó. Trược nó đi ra (nghe không rõ). Thành ra nó có một giấc ngủ ngon lành, thay vì nó đi chơi nó học thiền, mà cái này nó có bài. Thấy không? Mà người mới tu phải nằm hít thở, 6 tháng như vậy nếu có kiên nhẫn và làm đúng như vậy, mới ngồi thiền . Mà người kiên nhẫn như vậy mới ngồi thiền, mà người thiếu kiên nhẫn không bao giờ ngồi thiền được, kể cả nửa ngồi cũng không được, .cho nên phải tập cái tánh kiên nhẫn, từ làm làm làm làm làm làm làm là anh thấy rõ, tui bây giờ tui không có động loạn nữa, tui thấy tui học thông minh. Tui thấy mấy đứa bạn tui nó động lọan lắm , ông thầy cắt nghĩa rất rõ mà nó nghe lộn ngược hết, còn tui với ổng chưa cắt nghĩa tui hiểu, đó, phải anh đã lập lại trật tự cho chính anh. Thấy không? Rồi co lưỡi răng kề răng ý niệm Nam Mô a di đà Phật càng niệm thì thấy tâm thức nó càng cởi mở, học hành nó càng sáng suốt , dòm là hiểu liền. Nằm chung trong 1 nguyên lý , “nhất lý thông vạn lý minh”.[9:05]

Tại sao trung tim bộ đầu khai mở được là tất cả đều thông, anh thấy là cái đèn, mình đó tâm thức mình không khác gì cái bóng đèn, thành ra giao cho thế gian này đó nó chỉ rọi ở bên dưới mà thôi, chúng ta đem lên đây nó cũng rọi, ở dưới này mà thôi. Chúng ta đem được lên trên này là sự sáng suốt nó rọi cho tất cả, cho nên bóng đèn nó để dưới bàn, hữu dụng nó khác thì nó cũng là cái bóng đèn. Thì ta treo lên mái nhà nó khác, sự sáng suốt nó khác. Cho nên những người đã thực hành cái pháp môn này, không phải chép lại của người khác mà chính bản thân hành đạt, mới đạt [9:45]

Bạn đạo3: Khi mình ngồi thiền, ngồi mà ngồi thở đó, mình có còn nằm thở nữa không?

Đức Thầy: cũng vẫn, bởi vì phần ăn còn nếu không ăn thì cái đó không cần thiết. Nếu mà làm làm cho đúng, ngồi làm cho đúng thì toát mồ hôi cũng đủ rồi. nhưng mà còn ăn cũng như em ăn cũng đi học của xã hội, cũng trả cái nợ trần gian bao nhiêu ( nghe không rõ). Anh đã học tới bác sĩ, anh đã học tới kỹ sư, anh phải trả món nợ trần gian.[10:26]

Bạn đạo3: Nếu như trời lạnh, toát mồ hôi sao được?

Đức Thầy: Anh không toát mồ hôi nhưng mà ấm, thì mình cảm thấy rằng ngứa ngáy trong mình là phải đi tắm, nó phải có sự chứng minh rồi lấy cái gì chứng minh rõ rệt hơn ,trước khi anh chưa làm cái pháp này, mặt mày anh khác. Anh đừng cho bạn bè anh biết cứ việc làm đi, ngày nào bạn bè nó dòm thấy bữa nay đẹp trai nhiều, không ráng tu thì giờ đẹp trai vầy, sao nay tao dòm mặt mày thấy mặt mày sáng dữ vậy, lúc đó ông Tám ghét ( nghe không rõ), [11:06]

Tui hành ngày nào, tui linh quá, ông dặn họng ông nói bậy bạ, coi chừng tui thấy không? Tui tra cho ra được cái ông đó, tui cũng không phải là con người lạc hậu, nghe mà mê, không có. Tui nghe, dẫn chứng và thực hành, tui cũng là người biết sống trong xã hội, tui cũng biết yêu đời vậy thôi, ha. Nhưng mà thấy rồi , hiểu rồi và phải học thức tâm, mình chứng nguyện mới nguyện , chứ không có mong cái nghề này đi đòi tiền, “không”cái nghề này là của trời Phật cho, mọi người đều có chỉ dẫn thấy phần thực hành của của họ, không phải của của mình đâu mà lấy tiền của người ta, không được[12:00]

Bạn đạo3: Làm thế nào để điều khiển Lục Căn, Lục Trần mới mau chóng hết?

Đức Thầy: Chỉ có niệm Phật thôi, dùng ý niệm Nam mô a di đà Phật, tại sao? lục căn lục cằn động loạn, là khi ta muốn hơn thua người khác, xây dựng cái ý chí hơn thua, kim tranh này đấu tranh, thấy không? Bắt phải nhớ chuyện này chuyện kia chuyện nọ, nó không thống nhất, nó không “đồng thanh trong khí, đồng khí tương cầu” cho nên chúng ta niệm cái nguyên lý của Nam mô a di đà Phật để thượng trung hạ đồng nhất , thì lúc đó lục căn lục cằn mới là rèn luyện cho chủ nhân ông, phải có trật tự. Cho nên trước hết hít thở là quân sử, sở truyền bắt nó học thêm, trong đó nó loạn xà ngầu hết, lộn xộn hết không chịu nhưng mà nó phải chịu vì đường lệnh nó phải lập lại trật tự. Quân sử thành tâm rồi mới hết, thuyết giảng cho ah nghe rồi sau đó không có nghĩ bậy, sài bậy, kinh tế (nghe không rõ) thấy rõ không, mặt buồn phiền (nghe không rõ)có bằng chứng ảnh khỏi chối cãi, ha [13:20]

Bạn đạo4: Thưa Thầy, con xin hỏi 2 câu hỏi về vấn đề Soi Hồn. Biết soi hồn là (nghe không rõ),như vậy cái sự có 3 ông thầy ở đây , có khác nhau gì về dụng cụ( nghe không rõ) như vậy sự khác nhau là như thế nào, là cái thứ nhất. Cái thứ 2 là cái hồn đó khi vô tình cái nhỏ , cái con đó ổng bảo mày vô nằm với tao, nằm trước mặt tao , cái đầu xoay về phía con, thì con soi hồn 1 cái tự nhiên ngủ rất là ngon, và con phát tác ngủ dậy nữa, thì con sợ quá con mạnh lắc mạnh để cho dậy, thì mặt mày con đỏ au vậy đó, thì con không biết đó là tình trạng tốt hay là xấu, mà khi thức dậy rồi, con ngủ quá, con không ngủ nữa, mà thưa thầy xin thầy giải đáp cho trường hợp đó[14:25]

Đức Thầy: cái soi hồn mà anh lấy dụng cụ mà anh để như vậy đó là nó không có hiệu lực, cho cái cổ, cái điển, đây tinh khí thần ngũ hành chuyển chạy trong 5 ngón tay mà anh quy rồi đó, thì những thần kinh anh trung cổ và tim đều tốt , cái tay nó mạnh mẽ không có bao giờ bị lụn bại nữa, phải không? Mà từ nó đi hít cái luồn điển để quy nhất, cho nên anh đem con anh tới, con anh thuộc về thanh nhẹ, nó vô không có khuấy động nhiều bằng người lớn,nó nằm với anh thanh điển của anh phóng cho nó với luồn điển đó cho nên mặt nó đỏ và mạnh lắm. Cho nên những người tu thiền bên vô vi đó , nó có điển rồi người thân người bệnh, bạn mình bệnh , mình lấy tay mình vuốt ngực họ hay là vuốt đầu họ, họ cảm thấy khỏe ra, kết mình cái thì nhờ cái gì, nhờ luồn điển chớ không có gì hết, bởi vì luồn điển khi mà anh muốn chứng minh cho rõ rệt người bệnh, anh lấy cái tay để trên mình họ vầy, một chặp thì tay anh ướt, mồ hôi ra, thì cái nó truyền qua bên này, anh phải ngâm nước để giải nó ra. Thì do chuyện dày công công tu của anh nó kết tụ của luồn điển tim gan tì phế thận, kim mộc thủy hỏa thổ nó trụ, lúc đó anh mới hiểu. Cho nên người tu tham thiền nhất là đàn bà đã thiền rồi, vuốt cái chỗ đây, rất tốt, không có bệnh bậy bạ nữa[16:07]

Bạn đạo4: Bạch Thầy, con cũng lần đầu tiên con được diện kiến và nghe thầy giảng về cái pháp môn thiền định Vô vi, thì lần trước con có nghe thầy đến nhưng con thờ vô vi nên không được nghe lời vàng ngọc của thầy,hôm nay thì con có đến nhưng cũng hơi trễ thành thử con mới biết là đời đó, mà con không phải là người tu pháp môn thiền định này, cho nên con sợ là khi con hỏi có những lời hoặc là từ ngữ nào đó không có đúng với pháp môn thiền định Vô vi mà thầy đã nói, nhưng mà con xin mạng phép xin thầy giải thích dùm con 3 điểm[17:17]

Điểm thứ nhất xin thầy cho con biết sự khác biệt giữa cái thiền và PHật và pháp môn thiền định vô vi, là vấn đề thứ nhất.

Đức Thầy: tu không biết hỏi thiền làm sao? Có người nói ngồi niệm phật vậy thôi, ngồi tụng kinh rồi nhắm mắt thiền , cho nên những người đó là không ăn ban đêm, không có chung xã hội, có thêm thiền mà nó khó khăn lắm, vì sao? Vì cái tổ chức trong cơ thể con người, cái dục tính khó giải quyết. Còn cái chuyện của vô vi nó giải quyết lần lần và dẹp bỏ cái dục tính, dục tính là gì? Là sự cô đọng của cái đó. Mà làm pháp luân thường chuyển nó giải bớt cái tánh thì dục tính đó nó phải giải, rồi lúc đó nó mới gia tăng sứt mẻ cho hành giả. Vô vi vừa là món ăn vừa là thực hành chứ không có như bên Phật học tui không biết phải tu làm sao, chắc có lẽ phải tu như vậy và phải khép mình ăn chay, hành khổ, tui nghĩ tu rất khổ mới thiền như vậy được, còn nếu mà sung sướng như chúng ta đi đến đâu mặc áo tốt ăn uống nhiều như vậy chỉ có động thêm mà thôi, không có tịnh được. Bởi vì ngày đi làm rước cái chuyện động loạn không giải ra, thành ra cái cơ cấu cái dục nó vẫn làm việc tự nhiên thì chúng ta phải có cách làm sao giải quyết vấn đề đó , nó mới đi đến thanh nhẹ, mà giải quyết được vấn đề đó con người mới trẻ trung, thoát nạn, mạnh khỏe.[19:16]

Phương pháp của vô vi đều là thanh lọc khối óc, thanh lọc ngũ tạng, ta giải tỏa sức nóng của tình dục nó sẽ bớt dần dần, còn cái bên Phật học tui nghĩ các vị đó tu rất khổ hạnh, cái đó còn khó hơn vô vi nữa. Vô vi dễ dãi, có thân, những người có thể tu Soi Hồn và làm Chí Minh và họ không có làm gì được chỉ làm được 2 cái pháp đó, để hỗ trợ sức khỏe sống trong mê sống hiện tại mà thôi. Thành ra nhớ là phải thực hiện được.[19:52]

Bạn đạo4: Thưa Thầy, kết quả có như nhau không khi mà thành đạt rồi?

Đức Thầy: Kết quả ở giữa 2 bên đâu có khó khan: bên Vô Vi này mà động loạn nhiều, mà kết quả thành đạt được hết, nó không có thua, Vô Vi nó không có thua bên kia vì chính nó mỗi đêm mỗi thứ đều tự kiểm chứng để tiến hóa, mà ý thức hoàn thành huyền bí, để mình tự thấy và tự kiểm chứ không có vấn đề (nghe không rõ).

Thì tui thấy bên đó không biết họ thiền cách nào, tui không có học cái môn bên đó, mà tui bắt đầu học là học môn này, tui chỉ trình bày cái môn này mà thôi. Cho nên, Anh có hiểu gì về vấn đề đó, nên đem cái môn này về nghiên cứu coi cái nào thực tế, và áp dụng, may ra Anh có thể nghiên cứu được một phương pháp hay hơn tui? Tất cả càng đông càng quý, bởi vì ở đây mình cởi mở để học! Bây giờ khoa học nó mở, chớ không có đóng; nếu đóng, không thể tiến; vì chúng ta đã bị đóng nhiều rồi, cứ lấy chuyện xưa chuyện cổ rồi dằn trong đầu, thét rồi không đi đến đâu! Nhiều năm rồi, nhiều năm rồi!

Bạn đạo4: Xin cảm ơn thầy về câu hỏi thứ nhất. Thưa Thầy, xin Thầy giải thích tiếp câu hỏi thứ nhì. Thưa Thầy, trước đây con đã từng đọc qua những cái sách về Khoa Học Huyền Bí, nó phân tách rằng thể xác con người về phần hồn nó định gần như là luận điển.

Thưa Thầy, nói về thể xác, cũng như phần hồn, thì phần hồn nói rằng cái thể xác đó sinh ra ở dưới ánh nắng mặt trời, gần như nó hấp thụ cả một phần điện Dương, còn cái phần hồn là phần nấp vào trong thể xác đó, thì cái phần hồn tượng trung cho phần điện Âm; hai luồn điển hòa hợp mới làm cơ thể chuyển động được. Nhưng, thưa Thầy, khi mà một dòng điện nào mạnh hơn hoặc là mất quân bình, thì thể xác mình hoặc là phần hồn trở nên lểnh lãng; chẳng hạn như cái phần thể xác này là phần điện Dương mạnh hơn phần điện Âm, thì tự nhiện thì người đó trở nên nóng nảy hoặc là nóng tính đến phần mức độ nào đó thì trở nên điên loạn! [22:23]

Còn nếu phần điện Âm nó mạnh hơn phần điện Dương, tức là phần thể xác đến lúc nào đó yếu hơn yếu quá, chẳng hạn như lúc bị thương hay là bị bạo bệnh nào đó, thì phần điện Dương mất đi, thì điện Âm tự nhiên nó mạnh hơn phần điện Dương, thì làm người đó bệnh hoạn, yếu đuối, hay là cảm thấy hấp hối muốn gần chết. Lúc đó thì cái phần hồn và phần xác nó gần muốn bung ra, không còn hợp lực lại nữa để quân bình cái thể xác được nữa; thì thưa Thầy, nó dính nhau giữa phần hồn và phần xác là gần như một sợi dây vô hình; nếu sợi dây vô hình đó đứt đi, là phần hồn đó bay bổng đi!

Nói về cái thuyết luân hồi, phần hồn sẽ đi đâu, nhập vào đâu tùy theo cơ duyên mình tạo ở hiện tiền. Dạ thưa Thầy, nếu cái thức chết đi theo pháp môn thiền định Vô Vi, có thể nhận lại được, hay không? Nếu trường hợp, nếu theo pháp môn thiền định Vô Vi thì mình xuất hồn ra khỏi thể xác, hay là mình bứt rời ra, hay là mình kéo dài sợi dây đó ra, cho nên cái đó …[24:00]

Đức Thầy: Lý luận! Cái của Anh là lý luận, chứ thực tế không có! Thành ra tính ra nó ngược à! Đàn ông đó, bên trong là Dương, luận điển ý chí vô cùng mạnh, cái nhà, nhảy lên cất như không, ha; xây nên là cái ý chí của đàn ông: bên trong là Dương, bên ngoài là Âm: thể xác, tâm linh rờ mó được phần Âm. Rồi Anh nói hồi nãy đó, ngược rồi.

Bây giờ tui nói có bằng chứng để cho Anh thấy rằng đàn bà bên ngoài là Dương, bên trong là Âm. À! Lấy gì mà thấy Âm,Dương rõ rệt như vậy? Chú kia chú đi ngang cái, chú dòm thấy cô đó, chú yêu! Yêu cái gì? Chú yêu tha thiết, nhất định phải lấy cô đó! Chú yêu luồng điển Dương của chú: “Tui thấy cái mặt sao nó ngộ nghĩnh quá!” Cái luồng điển nó kết hợp lý tưởng, luồng điển nó thích quá, bắt mạch nó chạy, nó tê liệt, mà tui giới thiệu người, khác nhất định nó không chịu;nhất định phải cô đó! Điển của nó!

Thì cái cô đó thấy anh đó cũng vậy; thấy không? Khi thức, ai cũng nói, “Thằng cha đó cù lần hết; không được!” Rồi cái điển nó quy, 2 người ở với nhau lâu rồi cãi; họ cãi, ở chung cái cãi: hai cái nó hòa rồi nó xa! Cái phản lực nó phải có, luồng điển nó mới, kêu bằng, sống động: nhân cách tương thân. [25:42] Cứ chạy hoài, hoài như vậy; rồi bây giờ cái, ghét nhau, bỏ nhau; rồi mới nhớ nhau! Điển của y mà! Nhất định rồi: “Phen này tui không lấy Bà nữa!” Nhưng mà men men,men men cũng nhớ, ngủ không được, ăn không được!

“Tui không lấy Ông nữa; tui cũng nhớ!” Cái luồn điển quy! Tại sao không nhớ người khác? Thiếu cha gì đàn ông, thiếu cha gì đàn bà, mà không nhớ mà nhớ cái ông đó?

Cho nên, 2 cái âm, dương nó như vậy: đàn ông bên trong là dương, bên ngoài là âm; 3 người đàn bà không bằng 1 ông đàn ông ỉa chảy! Mạnh lắm, ý chí nó mạnh lắm; phải không? Dương, nó mạnh lắm; thấy không? Ba người đàn bà không so lại 1 người; nói sự thật nó như vậy; phải không? [26:29]

Cho nên, mình phân ra; phải hiểu; mình kể trong gia đình, có sự thật; phải không? Chớ mình còn nói khách sáo nữa, có người hiểu, có người không hiểu! Cái gì phải nói cho rõ; thấy không? Thành ra cái âm, dương bên trong đó, người tu bên Vô Vi đó thì nó sẽ bị bắt mạch từ xương sống đi lên tới môi trên, và cái (nghe không rõ) từ đây xuống đi tới cằm. Để công bằng, khi mà nó thông được rồi, mình nhắm mắt thấy nó thông ( nghe không rõ).

Anh nói cái dây, cái dây đó, sợi chỉ đó, vì cái cơ quan của cơ thể Anh có Nhâm, có Đốc: khi mà Anh làm nó chạy đều rồi đó thì nó sẽ là bánh xe tiến hóa cho phần hồn; phần hồn giữ lấy cái đó mà đi ra khỏi thể xác; thì nó ra khỏi thể xác một chút là nó đứng trên mây và ra đi, nó không còn phải cần sợi dây đó.

Cho nên, người tu Vô Vi, tối đi một li, mai đi một li, chớ không phải đi cái ào; thét rồi ở trên dòm xuống thấy Anh ngồi đó, nhiều năm, nhiều tháng, Anh ngồi miết; rồi từ đó trực nhớ, Anh dòm, thấy xác Anh ngồi đó! Kệ xác.

Thì nó cẩn thận ghê lắm: thấy Anh ra, vô, ra, vô, luôn luôn; thét luôn luôn, thử luôn luôn; không có nguy hiểm.

Còn những người đánh đồng, thiếc, nhưng mà không thấy ông thầy; đọc đồ rồi bắt đi, nhưng mà không có ông thầy ( nghe không rõ) trở lại là chết luôn! Cái đó khác!

Còn cái này, không! Cái này đi trong khoa học: từng giai đoạn một; từ nghiệp duyên, từ nghiệp lực cho mọi cá nhân giải quyết cho sạch chừng nào thì quân bình nhiều chừng nấy; mà nghiệp lực giải quyết chưa xong đó, là không có bao giờ đi được! Anh phải chấp nhận cái tội, và ghánh vác như ông Trời đã gánh vác cho chúng ta xuống đây, cho chúng ta làm cha,làm mẹ, làm vợ, làm chồng. Rồi chúng ta phải hành cái ghánh vác trong nhẫn hòa; nếu thiếu ý chí này, không có được đi xa! Nó phải trật tự, Khoa Học Huyền Bí nó vậy!

Cho nên, đâu đó nó có bằng chứng rõ rệt: càng ngày càng ??? nguyên ; bởi vì nó nhận thức nó thấy rõ càng ngày phát triển tâm linh nó, cơ tạng nó, sức khỏe của nó, nó vui; lúc đó nó mới đọc kinh kệ của Phật; Ngài nói rất đúng, rất sát nghĩa; mà người ta dịch sai! [28:57]

Đi sai bét một tí, rồi nói niệm Phật cho Phật độ! Cái đó không được! Bây giờ phải phân tách hết để nắm cho vững, rồi đi cái cơ hội cuối cùng của chúng ta mấy chục năm, rồi cũng phải chấp nhận, rồi chúng ta không bằng lòng mà chúng ta nghiên cứu rồi, chúng ta tin tầm bậy, thành chúng ta tự hủy diệt lấy ta, mà thôi.

Thành ra đây Vô Vi nó phải vậy: phải phân tách; mà mỗi người tự tu, chớ không có lệ thuộc vào người truyền pháp, và không có lệ thuộc tổ chứ điều khiển mình! Không! “Tui có thể xác, tui đóng góp cho sự sáng suốt đời!” Cho nên, hằng tuần Vô Vi khắp thế giới ngồi lại bàn bạc để tìm hiểu “Tại sao họ thấy vật đó; mà sao tui không thấy? Lý do gì?” Để nghiên cứu cho nó phù hợp với luồng điển, và chứng minh rõ rệt cho con người học, một năm bằng bao nhiêu năm, rồi tu trong mơ hồ.

Cho nên, nhiều người cũng muốn cái đám Vô Vi nhập cuộc với họ, họ kêu tui phải viết giấy bàn giao cho họ! Tui làm gì,tui đâu có điều khiển người ta mà tui ban giao? Tui không có điều khiển ai hết! Chính tui là người tu, và một người khác đồng đi với họ tự tu, tui làm sao bàn giao với ai được? Mà cái vốn Vô Vi đâu phải dễ! Năm người thôi là điều khiển không nổi! Ông nào cũng biết chuyện hết; đầu có sạn hết; gạt không được! Đâu có điều khiển nổi; không có điều khiển nổi! [30:27]

Thành ra, tui chỉ ở trong tình bạn nghiên cứu và trao đổi trong thực hành, mà thôi! Tui không dám điều khiển ai hết;không có cái quyền đó!

Chỉ có ông Trời mới có quyền điều khiển con người, mà thôi! Con người không có quyền điều khiển con người.

Cho nên, các cuộc cách mạng tại thế điều khiển con người đều thất bại hết thảy; không có người nào thành công. Nói cho hay, mà rốt cuộc không có kết quả: “Bản thân bất độ, hà thân độ”: của mình, mình lo chớ không lo cho người ta được! [30:55]

Bạn đạo4: Cảm ơn Thầy về câu hỏi thứ hai. Con xin hỏi tiếp câu hỏi thứ ba: Thưa Thầy, con nghe là khi thực hành cái pháp môn Thiền Định Vô Vi đó, đến mức độ là có thể xuất hồn được? Thì khi cái hồn được xuất ra đó, Thầy, nó có còn bị giới hạn biên giới, thời gian, và khoảng cách không? Và có thể là bị giới hạn, chẳng hạn như là mình ở đây đó, là ở trên vẫn còn cái thể xác thì giới hạn từ biên giới, hay là từ cái luật lệ của loài người? Nhưng mà khi xuất hồn đó nha, Thầy, phần điển đó, chẳng hạn như tâm, thế giới Vô Hình,

Đức Thầy: Luôn luôn, tùy theo cái tu hành, hành thiện tâm linh của hành giả; hành giả, có nhiều người đã tu nhiều kiếp rồi, mới bước vô tu Vô Vi 2, 3 tháng thấy nó xuất đi nhanh; nhưng mà nó không làm được việc gì hết! Hồn xuất ra, đâu phải toàn thức? Hồn, thiếu gì hồn ma đi rầm rầm! Nó vô thức, nó đi phá người ta; thấy chưa?

Còn Vô Vi xuất ra rồi, thấy cảm nhẹ, nhưng mà về thực hành trở nên thanh tịnh, và tối hậu của Vô Vi là đạt tới vô hình,vô tướng. Chớ không phải xuất hồn là đánh pháp; xuất hồn không phải đánh pháp! Cái hồn, hồi nào tui tu, tui nói Ông Tư cho tui xuất hồn tui vô nhà băng (nghe không rõ) để tui lấy tiền sài! [32:28] Tui là thằng nhanh nhất: xuất ra, tui muốn đi vô nhà bang; không có khó khan, nhưng mà thấy đó lấy không được? Đi lên ngay, thấy cái vườn, mà hái không được; đi ra có đường Tổng Đốc Phương (nghe không rõ), nhà chị có tiệm buôn bán, sắp đặt lôi thôi, tui vô tui nói thật,“Bà thật lôi thôi!” Mà tui không bao giờ đi ngang nhà bả! Bả nói, “Làm sao Cậu biết?” Vì mình thấy!

Nhưng mà cái đó không có giá trị, không có giá trị cho người tu. Rồi từ đó tui mới thấy rằng những sinh viên tới nhờ tui,“Kỳ này tui thi, học bài nào, ông Tám cho?” Thi đậu! Rồi đồn tới đầy nhà; tui nói, “Không được!” ??? Sau này Ông Tưkhông có cho tui học cái đó; rồi không bao giờ tiến được, bởi vì cái tâm linh nó mở rồi! thành ra thấy bất cứ thứ gì trước mắt Anh khó khăn, bởi vì nó định mà, nó định thì nó mở huệ, vậy thôi ???.

Cho nên, cái đó còn phải đi học đạo dài dài. Cái hồn của Anh cần phải (nghe không rõ), vì nó (nghe không rõ), mà Anh phải duy trì niệm Phật; chớ không phải Anh lên, muốn đi đâu, đi! Chớ, tới người ta thử, cái giới của họ mà, họ phải thử;xong, người ta phá coi thử ý kiến mình có dùng được không? Nếu mà mình thay đổi, thì mình sợ họa; mà mình không thay đổi, thì mình đi qua! Mà Vô Vi luôn luôn có trình độ: theo trình độ tu học mà hành triển tại thế được bao nhiêu, nó đi đến giới đó, mà thôi. không có điển ??? quang.[34:05]

Cho nên, người xuất hồn muốn đi đâu, đi; không được đâu! Nói vậy chớ, ông Trời thấy trống lỗng vậy chớ có luật hết:trình độ Anh tới đâu thì đi tới đó.

Cho nên, những người tu Vô Vi, tu ngồi cái, điển nó dứt ra, rồi ngồi thấy nhẹ, rồi một chặp nó lật lật, lật lật, tới đó hết à;Anh đi tới đó thôi, Anh phải trở lại; và Anh sẽ tiếp tục hành nữa, sống với hoàn cảnh phải học nhẫn, học hòa, phải lập hạnh tu; rồi thực hành cho động loạn nó đi lên là được tu nếu mà tinh tấn; còn không tinh tấn thì nó lấp nhiều nữa để mình thấy nó hồi trở lại; trả lại là không nhận mình nữa, cho nên phải cố gắng giữ cái thanh tịnh đi lên. Mà còn giận hờn, cho thấy trách nhiệm hơn nữa!

Cho nên, mình thấy có phương pháp để kiểm chứng và kiểm soát hành động của chính mình, nó hay vô cùng! Nhân lúc còn nhỏ, còn cha mẹ lo cho mình còn đây, “Tui nhắm mắt, thấy ánh sáng; tối nay thấy ánh sáng, mà mai nói xấu người ta,tối đây thấy nó mất! Mà thấy cơ tạng mình thanh nhẹ; mà nói xấu người ta, tối nay mình ngồi thiền không được; mình thấy thật, làm người có ăn năn hối cải cho nên người đó tiến hóa mau, bởi vì những sai lầm của người đó, người đó hiểu rõ hơn ai hết; mà nó chịu tự sửa thì chắc chắn nó phải đi tới! Mà cái phương thức thiêng liêng liên hệ với cái luồng điển, cái thiêng liêng đi Bên Trên để kiểm soát cái hành động của nó, thì cái đó mới là cái thực tế, vì nó từ trên kia xuống chớkhông phải dưới này! [35:38]

Có ai chịu hôi thúi đâu? Ai cũng thấy cảnh thông nhẹ, ai cũng thấy Bồng Lai Tiên Cảnh; cái ma còn thích mà, nếu ta thấy Phật mà sao ta không thích? Cho nên, thấy được cái cảnh là cố gắng đi tới hoài; mà thấy từ nhỏ luồng điển mỏng như vậy, mà đi 3 năm chưa có qua khỏi, mới thấy sự linh nghiệm, mới thấy Lưới Trời rất kín; nếu chúng ta không tinh tấn, ngồi ở thế gian nói dóc, “Tui đi đây, đi đó; tui tu Phật, tui thành Phật”; xin lỗi, các bạn cố gắng tu Vô Vi, các bạn xuống Địa Ngục gặp (nghe không rõ) , cả thế gian mới học chữ thôi, chưa biết đọc! Nhiều lắm! [36:23]

Cho nên, ở Vô Vi đã có nhiều người thực hành và đi, và nói lại ( nghe không rõ); nhiều lắm. Trong Vô Vi, tất cả tài liệu (nghe không rõ) hết, mà các giới cũng tới dạy Vô Vi, mà Vô Vi phải học, thâu băng hết để nghiên cứu; bởi vì một cái nào mà họ đạt được thì cũng quý cho chính mình. Còn đằng này chúng tui phải giữ 3 cái pháp: Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định là cái chánh pháp của chúng tui, để khứ trược lưu thanh: cái nào thanh, hòa thanh thì chúng tui học, mà cái nào trược, chúng tui không vô, lấy gì học? Nó khác đi!

Cái nào không vô, tu một thời gian thì người ta nói gì mà không vô, không vô trong óc Anh được, thì không bao giờ Anh học; Anh quên nó đi! [37:07] Thành ra nó trở lại tự lập ( nghe không rõ). [37:10] Thì con người vui, mà không có lo âu, không có buồn phiền, khó giận người ta, bởi vì đụng tới là Anh hiểu rồi: người ta tới chọc Anh thì Anh tội nghiệp cho người đó, bị tánh sân si mà nó mang cái bệnh trong gan ( nghe không rõ) ; mà sao đọc kinh cho nó thức tâm? Cho nên,thấy rõ mình mong nó hết bệnh; nếu mình sân là mình rước bệnh của nó hơn, tại vì phương pháp Vô Vi làm cho tâm hồn sáng lạng và thức tâm, mà không dám nói là cứu người, vì “Tui thấy thanh thản, tui vậy, tui nói chớ, ‘Tao nhờ mày chớTao không nhờ Mày, tao chết lâu rồi!” Họ nói, chớ mình không biết! Vô tư là vậy, thành ra trong thực hành mới có kết quả! [37:59]

Bạn đạo4: Dạ thưa, thưa Thầy, cũng trong phần câu hỏi thứ ba, là con thấy có hiện tượng mà áp dụng cho bản thân con:hồi nhỏ, con có 1 lần chết đi, sống lại; nhưng mà ở tuổi đó, con vẫn còn nhớ những hiện tượng, những chi tiết cái việc sanh đó, là khi té sông chết, lúc đầu dĩ nhiên là hơi ngộp, khó thở; đến lúc mà nghe thoải mái đi, mà lúc đó trước mặt vẫn còn thấy những vật trước mặt, chẳng hạn như đường ghe trước mặt; thì cái trí khôn con nói thế nào đó, con định rờ cái đường ghe để mò tìm sợi dây để leo lên chiếc ghe và thoát khỏi mặt nước; nhưng thấy cái ghe đó và mình trôi dần đó, rờ hoài không thấy đỉnh! Rồi đến khi được thân nhân vớt lên để lên trên 1 cái sàn nước, thì chính con thấy con là người đứng phía ngoài, nhìn thấy một đám đông người đang tụ họp để cứu xác đó, mà không biết xác đó là xác của mình! Chính vì hiện tượng đó áp dụng bản thân con; thưa Thầy giải thích hiện tượng đó như thế nào? Nhưng mà trong chính con thấy đó, thì lúc con nhập vô con thấy lạnh lẽo, đến lúc đứng ở ngoài, con là người chống nạnh, chắp tay sau lưng để mà xem người thân cứu cái xác đó, mà con cũng không biết đó là xác của mình! [39:38]

Đức Thầy: Cái trường họp của Anh thì Khoa Học cũng đã chứng minh rồi; mà chính cái chị mà (nghe không rõ) chỉ này ( nghe không rõ) trước, mà chỉ cứ bệnh nong nong nong, bình bình bình đem đi nhà thương không trị được; không trị được mà có cái miệng lớ lớ lớ nói chuyện hoài, bác sĩ cũng có thâu băng đồ hết trọi; thì lúc đó chị đi về chầu Hải Long Vương, về thăm Cha, rồi mấy ngày tới lúc chị trở về, trở lại, mọi sự xong chuyện hết, lúc đó bác sĩ phải giữ cái xác và thu băng hết trọi, mà mạch không có chạy nữa. Thì cái trường hợp của Anh cũng như của chị đó, là cái hồn, khi mà chết, đứng ra một bên!

Cho nên Khoa Học bây giờ đó, bây giờ, “Cái não của Ông nè, bây giờ tui cắt cái thần kinh của Ông, có biết được không?Chắc chắn là không biết! Sự cảm giác của cơ thể còn biết, chớ không phải không biết; cái phần hồn có thể nói lại cho người nhà biết, hay không? Không! Anh thấy không? Cho nên, Anh rờ chiếc ghe, Anh thấy nhẹ, bởi vì nó thuộc về nhẹ rồi, nó không phải vật chất nữa, nó là cái tầng số nhẹ hơn. Cho nên, phần hồn là nó khác!

Cho nên, Anh có thời giờ, Anh tới Anh gom mấy cuốn “Địa Ngục Du Ký” Anh đọc thì Anh sẽ thấy Anh đang đi trong hành trình đó, và Anh mới biết, và Anh tu nhanh hơn. Có cuốn “Thiên Đàng Du Ký,” Anh đọc tới đâu thì Anh cảm thấy Anh đi tới đó. [41:20]

Bạn đạo4: Như vậy con có qua cái hiện tượng xuất hồn, cái hồn, thưa tại sao cái hồn không có thoát ra khỏi mặt nước để đi lên?

Đức Thầy: Bởi vì Anh đã, kinh nghiệm Anh đã xong đâu? Anh còn phải trở lại cái thể xác để trả nghiệp. Anh cứ dứt khoát: còn phải luân hồi, còn phải ở lại thế gian để trả nghiệp ở kỳ này, thành ra Anh không đi trọn lành được; cái xác của Anh tắt thở rồi, không trở lại được rồi, đó là có người ta tới mời Anh rồi đó: ông Thổ Địa địa phương là mời Anh rồi đó: “Anh thuộc loại nào, tui cho Anh đi loại đó.” [42:00]

Bạn đạo4: Trong Khoa Học Huyền Bí cũng có câu nói rằng, người ta nói rằng, “Nếu người mà chết đi, sống lại mà họ tả được cái cảnh lúc chết đó, thì có lẽ nó trái với Quy Luật Thiên Nhiên đi, vì người sẽ không, chết còn hơn là sống”; phải không quý vị?

Đức Thầy: Đâu có ai mong chết! Tui thấy ở đây có bao nhiêu người, đâu có ai mong chết! Không có đâu! Cái bí mật Thiên Cơ nó bí mật lắm; cặp vợ chồng này nè, không biết ông này kiếp trước làm cái gì; mà bà kia cũng không biết kiếp trước làm cái gì? “Tại sao tui gặp bà ấy, tui cũng không biết làm sao?” Bởi vì chi, không cho biết, luân hồi tại thế gian cho ăn cháo lú là cho hai người không biết quá khứ, nhưng mà nợ nần nhau, không biết; tu mới thức tâm, mới dòm thấy, “Đúng rồi, tui sống với bà đó là tui trả xong món nợ kỳ này” (cười) Anh còn nợ, phải trả; cho nên Anh về Anh đọc lại, “Chúng tui tạo nghiệp!”

“Nhân Gian Du Ký”, “Địa N gục Du Ký”, thiên đường Du Ký”, sau này có cuốn luân hồi Du Ký” nữa; nắm 4 cuốn này là Anh thấy tâm thức của Anh nó thay đổi; Anh an tâm và Anh tiến triển vô cùng.

Anh thực hành cái pháp này đầy đủ sức khỏe cho Anh, ở đây tui dâng??? đến, Anh nên khám phá để phát đại nguyện đóng góp cho chúng sanh ở tương lai, ha? [43:28]

Bạn đạo4: Cảm ơn Thầy đã giải thích tường tận cho con; thắc mắc nó ấp ủ từ lâu rồi, hôm nay thì được Thầy…

Đức Thầy: Rồi, bây giờ Anh thấy rõ rồi, phải không? Cái hồn làm chủ cái xác này nè; rồi Anh phải hành là Anh thấy khác à! Hai luồng điển khác nhau, đang điều khiển cái xác này và trả món nợ của gia cang trước khi ra đi; không bao giờ Anh còn sợ chỗ chết nữa! (cười) [43:58]

Cho nên, tất cả thế gian, tui nói trước mắt cho mọi người: không có chết! Người ta nói, “Chết, chớ sao không chết? Ông Tám nói bậy!” Tui nói, “Đưa Passport coi! Khai ngày sanh, chớ không có khai ngày tử!” Không có ai, khai ngày sanh, không có ai khai ngày tử hết trọi; khi ta chết, rồi hồi sinh, rồi luân hồi thêm lần nữa, tiếp tục như vậy vô cùng! Cho nên,chúng ta passport chỉ đề ngày sanh, không đề ngày tử! [44:27]

Anh rảnh, Anh tới, Anh đưa; có nhiều cuốn băng; bây giờ tui giảng cũng có 6, 7 trăm cuốn băng rồi; bất kỳ lĩnh vực nào cũng có sự thắc mắc trong đó, kể cả người ngoại quốc, rồi các nơi, trong đó đầy đủ.

Rồi, ai có thắc mắc nữa không? Lên nói chuyện chơi mà, anh em gặp nhau mà không nói chuyện chơi buồn quá! Mình đâu còn lớn, nhỏ nữa!

Bạn đạo5: Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Bi, Nam Mô A Di Đà Phật; kính thưa Thầy: con đang thực hành pháp thiền khoảng 1 năm nay; trong lúc con ngồi thiền đó, có hiện tượng này, con không hiểu, xin Thầy giải thích dùm. Câu hỏi thứ nhất là, trong lúc con ngồi thiền, con có cảm giác là cái thân xác nó lớn dần, lớn dần. Như vậy là như thế nào?

Đức Thầy: Cái trược khí của cái Vía, khi mà nó lớn dần rồi, thì nó tan; lúc đó Chị thấy Chị ở trên cao rồi; đi được! [46:13]

Bạn đạo5: Dạ; câu hỏi thứ 2 là: Trong lúc con ngồi, khi mà để 2 cái tay ấn vô lỗ tai thì con ù tai, thì thầy có giải thích là cái trược khí của con đang đi ra. Vài lần thì con thấy hết, và trong sách giải thích rằng: như vậy trược khí đi ra bớt dần,thì tâm ??? khí nó trở lại; rồi sau đó ở trạng thái luân hồi? Thì con thấy cái trạng thái ù tai nó trở lại; là như thế nào?

Đức Thầy: Cho nên, phải kiểm soát lại cái thực phẩm hằng ngày, và nhiều khi trong cái tâm tư mình có việc gì sai đối với người khác; thì cái đó, chắc chắn mọi người không có hiệu quả, nó phải trược.

Bạn đao5: Và câu hỏi thứ 3 là: sáng nay con thức dậy ngồi thiền đó, [47:05]


----
vovilibrary.net >>refresh...