ĐIỂN CỦA ĐỨC ÔNG TƯ DẠY TU
Qua Bạn Đạo Nam Mai
– cuốn B

Gien, ngày 14 tháng 7, năm 1984.

Ông Tư: Có đứa nào thắc mắc nữa hay không trong những gì ta mới nói? Các con hành các con sẽ thấy mình không phải là những người vô dụng, những đứa trì trệ, những đứa ỉ lại. Còn nói pháp, còn các con muốn nói pháp, các con nói pháp theo lý thuyết mà các con thâu lượm được trong những quyển sách, trong những lời bạn Lưỡng giảng, đó là sai lầm, các con có biết không? Các con khi nào thuyết pháp phải nói những kinh nghiệm bản thân, những gì mình đã làm, đã thực hành; mình thâu lượm được những gì thì mình đem cống hiến, đó là thực sự nói pháp. Nói pháp không phải ăn cắp những lời chân lý và víu như vậy là nói pháp đâu. Hành đi, rồi các con sẽ thao thao bất tuyệt mà không sợ bị thiên hạ hạ nhục mình, là vì các con có thể nói pháp một thời gian rất là điêu luyện, nhưng vì đó là những lý thuyết vá víu nên có ngày các con cũng sẽ bị rớt, sẽ bị đạp đổ, hạ nhục, vì các con thiếu thực hành, vì những lời đó không phải của mình. Có hiểu chưa? Thà câm miệng lại niệm Phật thực hành thành công rồi, hiểu được gì rồi thì hãy nói. Khi đó không bao giờ mình ngại sẽ bị thiên hạ hạ nhục mình, vì đó là sự thực hành của chính mình; có sao nói vậy, không thêm không bớt.

Chơn lý một bầu ở trong người các con, chỉ cần các con thực hành, chỉ cần các con mở cửa ra, các con sẽ xài không hết. Những cái băng của bạn Lưỡng thâu đi thâu lại, nhồi sọ các con bấy lâu nay là để cho các con thức tâm chứ không phải để mượn những lời đó mà đi thuyết pháp. Vô Vi không cần kêu gọi ai, không cần rêu rao, vậy các con cứ yên tâm đi. Các con thực hành ảnh hưởng những người chung quanh; lúc đó họ sẽ tới tận nơi để cầu đạo. Lúc đó các con chỉ cần mở tâm, mở quyển sách trong tâm mình mà thành thật nói cho mọi người biết, không cần phải nhớ lại những lời của bạn Lưỡng, hay là giở quyển Thượng Đế giảng chơn lý ra, thêm vài ba câu ơ, nói cho thiên hạ nghe, vô ích lắm! Vì các con chưa đủ Huệ Nhãn, chưa có Huệ Nhãn, chưa đủ trình độ để thấy trình độ của đối phương, những gì đối phương cần thiết. Nhưng mà cái sự thực hành của các con là đối phương cũng giống con, nên khi con nói ra nó có chất lượng thì người nghe họ mới thấm, thì họ mới thực hành cái phương pháp Vô Vi này. Các con đừng ra rêu rao với mọi người pháp tôi là xuất Hồn được, pháp tôi là hành sẽ thấy, sẽ xuất lên sẽ thấy Trời cao, thấy Tiên Phật, thấy, thấy cái gì ta không biết, Tiểu Thiên Địa cái gì đó, hả. Không có cần các con à! Cái chuyện đó không có cần! Cái xuất Hồn đó đó, tu một thời gian trước sau cũng sẽ xuất. Cần là chỉ cho người ta phương pháp làm sao sửa mình, làm sao tâm được thanh thoát, làm sao được thanh tịnh, không còn khổ sở nữa, đó là các con cứu khổ bạn vui đó nghe chưa? Chứ không phải đem lường gạt thiên hạ mà nói chuyện xuất Hồn, hay là nói chuyện trên trời dưới đất. Chuyện đó là các con lòe mắt thiên hạ, các con dụ dỗ thiên hạ. Mà nếu rồi người ta hành không xuất Hồn được thì các con trở thành những người gì? Những người lường gạt, nói cái chuyện không có. Thay đổi chánh sách đi! Sửa mình đi! Nếu có muốn làm việc cho Cha, ta chỉ cho các con rồi. Ngồi Thiền Định đó là các con đã làm việc cho Cha rồi, trong âm thầm, nhưng mà có rất nhiều ý nghĩa, còn hơn là các con bô bô cái miệng dụ dỗ thiên hạ, mà còn làm mang tiếng thêm Vô Vi nữa.

Trong ngày Đại Hội có người đã chửi đám Vô Vi là những đứa lường gạt, lúc đó ta thấy thật là đúng, rất là đúng, không biết tại sao các con lại nổi sân, khi mà sự thật nó quá rành rành. Các con lường gạt thiên hạ mà! Địa Ngục đang chờ đón các con đó, sẵn sàng chờ đón các con, những đứa đệ tử Vô Vi mang danh nghĩa Vô Vi mà thực hành sai bét. Tội lỗi của những đứa mà nói pháp để lường gạt thiên hạ là trọng tội, bởi vậy nó sẽ bị trì trệ; tới ngày nào nó thức tâm, nó hiểu rằng nó sai lầm thì ngày đó Bề Trên mới chứng tâm nó mà cứu vớt nó một lần cuối cùng, chỉ một lần cuối cùng, duy nhất một lần cuối cùng. Có lẽ trong thâm nó, nó nghĩ rằng nó đi giúp được nhiều người; cũng đúng đó, nhưng mà nó đi gieo và đầu những người đó một cái gì không phải, mà làm những người đó trì trệ theo nó luôn; nếu mà không thức tâm kịp kỳ thì cũng rớt rơi như nó mà thôi. Muốn làm việc phải trong âm thầm mà làm, phải trong khiêm tốn hạ mình, hòa nhã, yêu thương; không được cống cao ngã mạn, không được làm tàng. Không có Bề Trên không thể làm được một cái gì hết! Cứ trong âm thầm đi các con mà nó có giá trị vô cùng. Càng âm thầm chừng nào lại càng được chấm điểm cao. Còn khoe khoang hay là nói lên những gì mình làm, đó là ngày các con rớt gần lắm rồi đó.

Ta không biết nãy giờ ta nói những lời đó các con có nghe kỹ chưa? Đã có thấm ở trong chưa? Đã vô cái sọ cứng đầu của các con chưa? Có chưa? Trả lời!

Bạn đạo: Thưa có!

Ông Tư: Dễ lắm, không có khó đâu. Tu không có khó đâu các con. Tại vì các con hết, tại vì các con quá yếu hèn mà các con mới bị trì trệ. Chỉ cần nắm tình hình, làm chủ bản thể, thì các con đâu có bị như ngày hôm nay. Lại còn có phương pháp để mà kiểm điểm coi những gì mình làm nó là đúng hay sai. Các con có biết không? Các con có biết cái phương pháp đó không? Biết không? Có đứa nào biết không? Có biết không?

Bạn đạo: Biết mà chưa hành.

Ông Tư: Không phải, con chưa biết. Cái pháp mà kiểm điểm là trong cái tâm con đó, nặng nhẹ ra sao các con phải biết; các con làm sai thì nó ra sao mà làm đúng thì nó ra sao. Các con phải để ý và chú ý cái đó, rất là quan trọng. Bởi vậy cho nên các con luôn luôn phải thành thật với chính mình. Nếu mà mình không thành thật, không bao giờ kiểm điểm được. Luôn luôn cởi mở, chuyện gì tới với ta, luôn luôn cởi mở, luôn luôn tìm hiểu xem coi việc làm đó mình làm đúng hay sai; tự chê trách mình, tự rày la, tự ăn năn sám hối, bữa nay một chút, mai một chút, các con sẽ thành công trong nháy mắt. Chỉ cần sống nội tâm cho nhiều, ai tới chọc giận, giận, lỡ giận, phải nhớ quay liền vào trong dẹp ngay tự ai, tự ăn năn sám hối; dù phải quỳ lạy đối phương cũng phải quỳ lạy đối phương để cho tâm mình được cởi mở, để cho tâm mình được nhẹ nhàng. Đừng nung nấu, đừng nuôi dưỡng sự nặng trược thì tâm các con luôn luôn thanh thoát, thì sự đóng góp của các con mới có giá trị. Khi các con quỳ lạy đối phương là các con tự cứu các con và cứu cả luôn người kia. Còn các con chửi lộn lại với người ta thì các con với người kia không khác nhau. Mà các con có biết gì nữa không, khi trên ngực các con biên Vô Vi, khi trên đầu các con đã ấn dấu Vô Vi, cạo trọc là ấn dấu Vô Vi, mà các con giận với người ta, các con cãi lộn với người ta, đó là vô tình các con hại luôn cả người kia, khi họ mở những lời chửi các con, hay chửi Vô Vi, hay chửi Thầy các con, là các con biết gì không? Địa ngục cũng đang chờ các con đó.

Mang danh nghĩa Vô Vi, mang danh nghĩa người tu phải luôn luôn giữ cho thanh sạch và xứng đáng là một đệ tử Vô Vi. Các con có biết là trong tất cả chúng con ở đây nè, các con ở đây nè, không có một đứa nào mà ta thấy làm nở mặt Vô Vi, làm cho ta và bạn Lưỡng được vui mừng, chưa có một đứa nào, chỉ làm nhục ta và bạn Lưỡng mà thôi. Hãy xét cho kỹ, hãy nghĩ cho thiệt là kỹ rồi hãy tiếp tục làm đệ tử của ta và bạn Lưỡng, nếu không thì đi khoác áo trần mà đi ra khỏi đây. Nếu mà trong các con tại đây và những các con nhìn, coi, xem cái video này, và nghe những cái băng cassette này, những đứa con Vô Vi, những người tu Vô Vi, mà sau khi nghe được những lời giảng này mà còn hành sai thì tự động, tự thức mà bỏ, cởi bỏ áo Vô Vi mà ra đường đời đi. Đừng sống trong cái cảnh giả trá; Quỷ mà tưởng Phật, Ma mà tưởng Phật.

Còn về Thiền Viện, các con muốn mở Thiền Viện; chuyện đó Bề Trên không cấm, nhưng mà Thiền Viện là gì các con? Chữ “Thiền” là gì các con? Chữ “Thiền” là Thiền Định cũng như hồi nãy ta giảng đó, là làm việc cho Cha đó các con! “Viện” là một nơi để cho các con ngồi Thiền đó các con biết không? Cái ý nghĩa của Thiền Viện các con hiểu không? Là vô đó đó, các con Thiền, các con làm việc cho Thượng Đế, các con câm cái mồm, các con tự thức, tự sửa, chứ không phải Thiền Viện là tới đó mà chơi đâu nghen, tới đó mà nói chuyện ồn ào đâu nghen.

Sau những ngày tháng làm việc tại trần, ở ngoài đời; các con trở lại nơi một cảnh rừng rú hoang dã, thanh tịnh ở trong một cái Thiền Viện để các con tu tâm dưỡng tánh, để các con bỏ một chút thì giờ để các con lo chuyện đạo, để các con họp sức với Cha Trời để mà cứu độ chúng sanh, chứ không phải là Thiền Viện mà đi lên trên đó mà ngồi đó, ngồi lì ra đó, mà tâm thì không thanh tịnh. Ta cho biết sẽ điên luôn nếu mà không hiểu ý nghĩa của Thiền Định. Ngồi mà động loạn, Ma nhập lúc nào không hay, dù là ở trên Thiền Viện cũng vậy, Ma cũng có thể nhập như thường. Ngồi Thiền mà như kiểu các con, quá dễ dàng; nhắm mắt lại để nghĩ bậy. Có chuyện gì để hỏi nữa không? Còn thắc mắc gì nữa không? Dịp này hiếm có, không phải dễ

Bạn đạo: Con xin hỏi ông một câu hỏi. Con xin kính thưa ông Tư, theo như cái phương pháp này – Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp, là cái pháp có thể nói là đời đạo song tu. Thì chúng con là người trần, chúng con cần có cái phương pháp này để tu đây, nhưng mà nếu chúng con cảm thấy, như ông Tư vừa nói, nếu mà mình tu không được á thì... (nghe không rõ: 27:45) ngoài đường bỏ cái pháp này, như thế thì chúng con còn thấp kém thì phải làm thế nào?

Ông Tư: Cái đó thì cũng dễ thôi, ta chỉ cần có một điều, các con phải thành thật với chính các con, dù trình độ nào, thấp kém tới đâu, nếu các con thành thật là các con đã tu Vô Vi rồi. Đừng xảo trá lấy chính mình, đừng che giấu những tội lỗi, thì dù các con thật là thấp kém, ta cũng có ngày vớt các con lên. Ta nói đây là nói cho những đứa gian trá, mặc áo Vô Vi mà làm nhục Vô Vi. Còn gì nữa?

Bạn đạo: Câu hỏi thứ hai con muốn hỏi là không có liên lạc gì đến Vô Vi cả, nếu Đức ông Tư có thể trả lời được không?

Ông Tư: Cứ hỏi đi rồi ta coi.

Bạn đạo: Từ trước tới giờ con có một người em gái đi vượt biên bị mất tích, thì xin Đức ông Tư có thể cho biết được là còn sống hay là chết rồi?

Ông Tư: Lọt vào ổ mãi dâm.

Bạn đạo: Có thể là ông cho biết là ở nơi nào?

Ông Tư: Thái Lan. Đủ rồi, ta không nói nữa, ta không phải thầy bói.

Bạn đạo: Xin cảm ơn ông Tư.

Ông Tư: Có đứa nào thắc mắc nữa? Bao nhiêu đó đã đủ chưa? đủ để làm hành trang chưa? Hử...? Các con thấy đủ không?

Bạn đạo: Dạ đủ. Trước khi ông Tư đi các con xin cám ơn ông Tư! Cám ơn ông Tư đã giúp đỡ.

Ông Tư: Ráng đi! Đây cơ hội chót. Ta cho các con một cơ hội chót để tự thức mà hành như những gì ta vừa nói. Thôi được rồi.

Đức Thầy: Vì sự thương yêu mới có sự nhắc nhở. Sự nhắc nhở là vàng ngọc. Bề Trên đã đem lại sự nhắc nhở thẳng trong tâm của mọi tâm linh đã sai lầm nhiều kiếp. Nghe qua thì thấy mình có thể vượt lên dễ dãi, và để an được những sự sống của lẽ sống đời lẫn đạo. Phải giữ niềm thật thà chơn chánh, nói sao làm vậy. Nay nói tha thứ, mai nói giận dữ thì không được! Phải giữ càng ngày càng sáng suốt hơn mới đạt tới thanh thoát. Cho nên Bề Trên đã gia công và hướng độ mọi tâm linh mới chỉ trích thẳng thắn với phần Hồn là để mọi phần Hồn tự thức và dẹp tự ái tức khắc, tiến thẳng về con đường đại nguyện của chính mọi cá nhơn, mới đem lại sự giá trị vô cùng trong tâm thức. Chỉ hành mà đi tới chứ không mong đạt rồi thụt lùi. Nhiều người tu Vô Vi nói “Tôi muốn thấy này, thấy kia, thấy nọ”, rồi qua bữa sau mất; đạt rồi thụt lùi. Cảnh đó chưa phải là thật, phải đi tới nữa mới thấy được sự thật. Đi mãi mãi, đi hoài, đi vô cùng... Cho nên ngày hôm nay chúng ta đã thấy rõ những Vị Thiêng Liêng từ bên trên, sống cõi thoát tục nhưng mà còn giáng lâm xuống cứu độ, để cho chúng ta thấy rằng, con người muốn đến sự thanh thoát phải tự vượt qua mọi sự trở ngại có thể bám víu trong tâm thức; mà chính mọi hành giả Vô Vi đã nghe qua rất nhiều, nhưng mà chỉ có thực hành kém mà thôi. Cố gắng giữ niềm tin sẵn có, trì niệm Phật, thực hành cho đến đích mới thấy rõ kiên nhẫn là giá trị, nhịn nhục là quan trọng. Đó, tại sao Bề Trên sáng suốt xuống la, để coi thử đức nhịn nhục chúng ta có không? Mọi người hiểu được, nuôi dưỡng cái nhịn nhục thì đối với đời không có khó khăn, đó là đời đạo song tu. Trong tâm còn sự phẫn uất, tự ái thì ở đời cũng không nên thân, và đạo cũng không đạt, đó là cửa Địa Ngục.

Cho nên mọi người phải hiểu, phải nghe. Từ sớ thịt, từ huyết mạch của chúng ta có thể phản động Chủ Nhơn Ông bất cứ lúc nào. Cho nên Chủ Nhơn Ông một lần hứa thì phải cương quyết giữ lấy lập trường mà để tiến hóa. Biết ta làm chủ thể xác, biết ta làm chủ bản thể, biết ta đang làm chủ tình hình sai lầm của chính ta, ta phải ăn năn sửa đổi cho tới chơn chánh. Tôi nhắc đi nhắc lại, trì nệm lục tự để tâm thanh thoát mới hiểu chơn lý, mới nghe được Bề Trên giảng giải. Thượng, trung , hạ bất nhất, làm sao nghe được chiều sâu của đạo pháp. Cho nên trì niệm Nam Mô A Di Đà Phật để cho vạn linh trong Tiểu Thiên Địa này đồng thức mới có chỗ chứa thanh quang điển lành. Những người tu ngày nay đắc đạo cũng đã qua con đường của chúng ta. Cho nên một lời nào nói chạy ngay trong huyết quản của chúng ta, và hành trình người đã đi qua rồi thì chúng ta phải tự đi như vậy. Đó là một cái gương lành chiếu diệu trong tâm hồn,và đang dẫn đường chúng ta trở về nguồn cội. chúng ta phải đồng niệm, thành thật cảm ơn (Đức Thầy chắp tay) Đức Tổ Sư ĐỗThuần Hậu đã vì bạn đạo khắp năm châu, bỏ công thuyết giảng. Vì sao thuyết giảng rõ, mạch lạc như vậy? Để cho mọi tâm linh mới bước vào Vô Vi, hiểu Vô Vi, tự thức, và đồng đi với chúng ta. Và chúng ta là người dẫn đường cho mọi người, chúng ta phải trì chí đi tới con đường cuối cùng siêu thoát của vạn linh. Đây là con đường sáng suốt vô cùng cởi mở và tự tu tự tiến.

Nam Mô A Di Đà Phật. Nam Mô A Di Đà Phật. Nam Mô A Di Đà Phật (Thầy vái lạy).

Vô Vi phát triển chưa có bao lâu mà đã có hai khối: một khối Vô Vi lý thuyết và một khối Vô Vi thực hành. Cho nên ngày hôm nay có cái bài này rất quý, rồi để mọi người có nói sai đi nữa cũng sửa lại đường đi, đi cho đúng đường. Đó cái của đời đời, tự được cơ hội hưởng lấy chứ không nhờ ai nữa.

Hiện tại, càng văn mình thì cả chợ lý thuyết. Mười quan cũng có đầy lý thuyết. Hai chục quan cũng đầy lý thuyết, nhưng mà cái thực hành ở đâu? Phải thực hành mới được! Cho nên chúng ta phải chấp nhận sự đau khổ. Tôi đã nói sau cái khổ là hạnh phúc, mà nhiều người mới khổ một chút là than rồi. Ông Trời cho đầy đủ hết; ăn; chơi; than ván không chớ không có thực hành. Dẹp những sự lầm than đó để vun bồi Bi-Trí-Dũng rõ rệt.

Mười giờ rồi! Nói chuyện hoài vậy! Quá thương rồi!

Bạn đạo: (nghe không rõ: 38:04)

Đức Thầy: Ừ, nghe tròn vo, mở trí. Mấy người nói nhiều rồi tự nó tự thức nó mới zìa chứ cứ thả nó đi, thét trôi xuống biển luôn, không có lên nổi. Nói phụng sự Trời Đất, nói phụng sự Trời Phật, rốt cục đâu có phụng sự, cái miệng không à. Làm thử đi! Trời Đất ở đâu? Xác mình là Trời Đất này mà không lo tu làm sao phụng sự. Tôi đã nói cái cấu trúc siêu nhiên mà có; xác này là do ông Trời đó đó mà không lo cho nó, rồi cứ khẩu khai thần khí tán, hao phí hết trọi là cái xác phải lụn bại. Hễ cái xác lụn bại là ông Trời phạt, phạt rõ ràng à. Cái cơ thể này dễ đâu có, không dễ có. Từ cái sợi tóc tới cái ngón chân không dễ có đâu, móng chân không dễ có đâu. Mà nghĩa là sử dụng sai là ông Trời phạt á. Không nhờ cái xác này làm sao người ta thức tâm? Tại sao người ta có xác ngươi ta lại tu dễ hơn? Nhờ cái xác này nó mới thức tâm. Tại sao Ma Quỷ nó nhập xác làm chi vậy? Kiếm cái xác nó tu. Sướng nhất là có cái xác. Nhờ cái xác á nó mới kích động và phản động, nó mới diễn tả ra một cái lý thuyết vững vàng. Thực hành nó mới đi tới cái thanh tịnh, nó mới ra một cái triết lý thanh thoát. Chứ không có cái xác này ai biết triết lý là cái gì đâu. Cái trường dạy đạo tinh vi nhất cả Càn Khôn Vũ Trụ mà không ai biết; thì lợi dụng nó rồi phá hư nó, đi xuống thôi. Cứ nói chuyện thực hành của mình á, từ cái xác mình ô trược, ngu muội, về nó đi nhẹ, tới đó thôi, đừng nói thêm nữa. Được nhiêu nói nhiêu à, tôi dặn từ mấy chục năm rồi, cứ nói thêm không. Nói cái mình với, với không tới, thực hành tôi mới thấy đó. Khi mình nói á, nó rung cảm một tâm hồn người ta, người ta nghe không có chán. Còn mình thiếu thực hành nói nó không rung cảm được tâm hồn người ta.

Bạn đạo: Khi mình nói cái thực hành của mình ra, anh em tưởng là mình muốn khoe.

Đức Thầy: Không phải khoe, khoe cái gì? Tại mình nói lố người ta thấy, chứ mình nói tôi tu bây giờ tôi thấy vậy, khỏe vậy thôi, bây nhiêu đó đủ rồi, bây nhiêu đó đủ cứu người ta rồi. Hồi đó tôi lôi thôi, tôi không có khỏe, bây giờ tâm thức tôi mở, tôi hiểu nhiều chuyện của đời và tôi lo ăn năn, tôi sửa tội tôi, tôi thấy tôi sai, bao nhiêu đó cứu người ta rồi. Nhiều người sai người ta chưa biết sai, đâu cần gì phải nói nhiều. Nói mênh mông Trời Đất gì nữa? Còn người có trách nhiệm thuyết giảng á, phải ba cõi, nói tầm bậy, nó đè cất đầu không nổi, chứ không phải nói bậy được đâu. Phải có chứng nghiệm mới nói được.

Cho nên nhiều người người ta bước vô tu, người ta mới hăng say tu, nó giảng thét trật lất hết trọi, người ta bỏ người ta đi mất chỗ khác. Có nhiều người vậy á, nói tầm bậy tầm bạ hết trọi. Người ta nói thét rồi về ông lên bà xuống luôn, nói một cấp không có ra cái gì hết, người ta sợ quá đi. Ờ, cái sức khỏe mình tới đâu, đối với gia cang mình thấy mình có lỗi với vợ con, hay chồng con, lỗi với anh em chỗ nào. Mà từ đó nghĩa là những cái lỗi ở trường dạy hoài ma cũng không được, không thức; mà ngày nay mình thực hành cái này mình thức, đó là cái giá trị dẫn tiến người ta đó, thấy không? Cái tội ham ăn, mình bây giờ mình bớt ham ăn, mình nói thật như vậy. Tôi hồi trước tôi ham ăn, giờ tôi bớt. Cái tội dục, tôi bây giờ tôi bớt, bây nhiêu đó cũng cứu người ta. Người ta muốn học lắm, thấy không? Cái tội hơn thua của tôi, bây giờ tôi bớt hơn thua, nhiêu đó à, nói rất rõ ràng nhưng mà người ta hiểu, người ta thích. Gành ăn cũng dẹp, hở, ghen ghét bây giờ cũng bỏ; ghen chồng bây giờ tôi bỏ ghen. Đó, thiếu gì bà đó ghen chồng đau khổ mà bây giờ bả học được cái đó bả khỏi đau khổ, phải cứu khổ ban vui không, chút xíu à! Còn nói hay thiệt hay á, sách người ta bán mười quan á đọc hay biết mấy nhưng mà quên hết rồi. Rồi chỉ người ta làm sao người ta mở cái gút mắc đó, cái bị kẹt đó, mở được, cái đó mới quý, đâu có sợ mất khách. Tôi làm như vậy đó, anh học học không học thì thôi. Thì cái người kia chắc chắn họ động loạn, họ không có thanh tịnh, họ không có sửa họ được, bây giờ họ thấy cái cơ hội này họ sửa được, họ học nhiêu đó cũng được rồi. Rồi từ đó mình nói thêm, dễ lắm.

Như tôi, tôi hồi trước tôi dốt, tôi viết cái thơ không nổi. Hút bao nhiêu thuốc, viết không xong cái thơ. Tôi đặt một câu thi tôi đặt không nổi, tôi phải nói chứ, ừ. Không có đồng xu đi chợ, tôi cũng nói không có đồng xu. Không có đồng xu trả tiền nhà, tôi nói không có đồng xu trả tiền nhà. Đi bộ từ Chợ Lớn xuống Sài Gòn, đi bộ từ Chợ Lớn xuống Sai Gòn, nói rõ như vậy. Ăn cơm trái cà, ăn cơm trái cà, tại sao. Tại vì nghĩa là tôi tu cái pháp này ai cũng chống, không ai chơi với tôi, tôi bị cô lập thì tôi ăn như vậy. Vì tôi tìm một con đường thanh thoát cho chính tôi, và tôi biết rằng đường này sẽ cứu cả gia đình, tôi phải hành. Thì tôi làm việc lớn đâu phải làm việc nhỏ, và sự chống trả không nghĩa lý gì đối với tôi, và tôi phải chấp nhận. Tôi mang ơn gia đình, bây giờ tôi phải đền ơn gia đình. Con người nó phải có, có tình, có nghĩa cho nó rõ rệt, chứ không phải mang ơn người ta rồi bỏ người ta, quên người ta, đâu có được. Mình như một người đàn ông, mình làm trâu, làm ngựa cũng phải nuôi gia đình. Đó, trong thời gian họ nuôi mình, cho mình ở thôi, không cho mình ăn đi nữa mình cũng phải đền cái ơn đó. Mình tu mình hay ở chỗ nào, nghĩa là người đàn ông thường là người ta tu, người ta có tiền người ta bỏ túi người ta đi chơi chứ? Cái này mình tu, có bao nhiêu mình đưa cho vợ con mà mình đền cái ơn xưa, nghĩa cũ, thấy hông? Mà người thường người ta đâu có chịu hy sinh cái đó, chỉ có người tu. Cho nên người ta nghe đó, người ta tìm cái dung điểm giá trị của người tu, và người ta thấy con đường giải thoát rõ ràng. Người ta học, học chỗ đó chứ, học cái hạnh đó chứ. Mà cái hạnh có kiểm chứng đàng hoàng, thực hành chứ không phải nói dóc. Thì cái đó kêu bằng dạy đạo đó, chỉ đường cho người ta đi. Người ta đi lần lần người ta mới vô về cái đạo pháp được. Chứ họ chưa dọn mình làm sao kêu họ nhảy vô đạo pháp được. Nghe hay, vô nhà thờ nghe rất hay mà đâu có ai tu được, thấy không? Thì phải có cái đường lối thực hành, mình có cái pháp thực hành là có đường lối rồi đó. Mà chính mọi người đã đổi tánh á mà không chịu nói cái đó, lại nói chuyện gì đâu không à. Có cái đổi tánh mình á. Rồi tôi đổi một thời gian rồi tôi trở lại tôi sân hơn nữa, tôi cũng nói vậy á. Rồi tôi tu một thời gian rồi cái đó, cái đó bớt, tôi thấy té ra cái giai đoạn ở bên trên thử tôi, và để cho tôi hoàn tất, thấy giá trị của cái sân. Con người không có sân, con người không có tiến. Mà cái sân hướng thượng của tôi sẽ làm việc nhiều hơn, mà trước kia tôi sân hướng hạ, tôi nghĩ giết có người đó thôi, còn đây tôi cứu tất cả. Tôi không nhờ sân làm sao tôi xuất phát cái luồng điển tôi tôi đi lên, thấy không? Tôi mới học thêm được, tôi mở thêm nữa, tôi lại cứu, đi vô trong hành trình cứu khổ ban vui. Ờ, cái tham, sân, si là tánh ông Trời chứ. Ông Trời vẫn tham, sân, si chứ đâu có phải không tham, sân, si. Ông tham cứu độ chúng sanh, hóa hóa sanh anh vô cùng, thấy không? À, ông có sự sân, nộ, chuyển cho bầu trời thế giới chạy đều, lọc đều để cho nó trở nên tinh vi hơn, có sự sân, nộ chớ, có đủ hết chọi ấy chớ. Có vui, làm cho trăm hoa đua nở. (hết băng).


----
vovilibrary.net >>refresh...