Điển của Đức Ông Tư Dạy Tu Qua Bạn Đạo Nam Mai

Gien, ngày 14 tháng 7 năm 1984 – cuốn A

Đức Thầy: Tiên trưởng, Ngài ban huấn từ cho đạo hữu khắp năm châu, kể cả những bạn sơ căn.

Bạn đạo: Kính mong Tổ Sư đại xá cho anh em chúng con, người trần mắt thịt, tội dày, đức mỏng, tu hành không được bao nhiêu. Xin được Ngài che chở và dạy dỗ anh em được về nơi quê xưa chốn cũ. Kính lạy Tổ Sư muôn lạy!

Ông Tư: Giữ sự thanh tịnh và nghe ta, nghe trong tâm thức. Mở mắt nhìn ta! Nghe lời giảng ta trong tâm thức. Có nghe không? Có không? Ráng tập nghe lời giảng trong tâm thức. Lỗ tai này (chỉ vào tai của bạn đạo) không nên dùng tới. Con mắt này cũng đừng nên ngó nữa. Dùng mắt này quay vô trong tìm những sai lầm, tìm chơn lý trong con tìm tình thương, sự ấm áp mà ta trao cho con, nó ở trong con chứ không phải ở ngoài. Con hiểu không? Nghe gì không con? Các con đã bỏ quên các con lâu lắm rồi, ngày giờ này ta ban cho các con lời giửng dạy mà chính các con không nghe thấy. Tại vì các con luôn luôn để tai, mắt, miệng thâu thập thâu thập quá nhiều. Lý thuyết ta ban đây, tràn đầy cả con tim các con đây mà các con không nghe. Các con cũng như người điếc, đui, mù. Ráng nhớ ngày hôm nay mà tập tễnh đi, tâm tâm tương ứng đi, tập lần đi. Hãy tâm sự với cùng ta đi, bên trong các con, các con sẽ nhận được rất nhiều bài học quý giá, ngoài đời không bao giờ mua được.

Chẳng có bao nhiêu đứa tự quay vào trong mình để mà nghe những lời chân lý, chẳng có mấy đứa.

Bạn đạo: Kính lạy Tổ Sư, anh em con là kẻ trần mắt thịt, tội dày đức mỏng, nay được ơn Thầy dạy dỗ, nhưng thức tâm anh em con chưa có. Xin để mời các Vị Thánh Tiên và Tổ Sư luôn luôn giáng trần dạy dỗ chúng con, để biết đường về nơi quê xưa chốn cũ. Chúng con xuống cõi trần đã nhiều năm, nhiều kiếp, không thể nào mà một lúc mà chúng con có thể thức tâm được ngay. Xin Phật Tổ đại xá cho anh em con. Chúng con xa nước quê hương Người, lo làm ăn để sống, giờ không thể nào một chốc... xin Tổ Sư đại xá cho. Anh em con nơi quê người, đất khách, sống rất là vất vả. Ngài cho phép anh em con hằng đêm được xin Ngài giáng trần chỉ dạy cho các phép tu hành, có được không ạ?

Ông Tư: Phép tu hành ta đã trao, ba phép: Soi Hồn, Pháp Luân Thường Chuyển ta đã trao các con rồi chứ có phải ta hẹp hòi gì đâu. Nhóm người này chẳng có mấy đứa mà ta thấy gọi là tạm được.

Bạn đạo: Xin Tổ Sư đại xá cho anh em con, phần thì ít tuổi, phần thì lo đời sống trần gian, anh em không thể một chốc mà có thể thức tâm được, xin Tổ Sư đại xá cho. Chúng con cũng như là người mù mà đi trên đường tối tăm, xin Tổ Sư đại xá cho các em con.

Ông Tư: Mấy hôm nay Bề Trên cũng đã cho nhiều huấn từ quá rồi. Ta thấy ta cũng không cần phải cho thêm nữa. Hôm qua Lão Sư cũng đã cho các ngươi biết phải giữ sự thanh tịnh thì sẽ nghe lời giảng dạy của ta, huấn từ của ta. Nhưng mà rồi cuối cùng có được mấy đứa. Có được mấy đứa đã nghe lời huấn từ của ta?

Các con muốn ta nói cái gì bây giờ? Phương pháp đã trao tận tay, lời giảng thì bạn Lưỡng đã cho các con nghe; giảng rất nhiều, nói rất nhiều nhưng mà các con thâu thập chẳng bao nhiêu. Các con muốn ta nói những gì bây giờ, khi tất cả đã cho các con biết rồi. Ta không chứng tâm các con, vì tâm các con chưa thực sự mở rộng để đón huấn từ của ta. Thật là không được mấy đứa! Biết nói gì hơn bây giờ? Thật là không được mấy đứa! Các con nhìn quanh các con, bao nhiêu người chưa biết tu. Các con có đại phước tìm được cái pháp, thâu thập biết bao nhiêu là chân lý mà các con chỉ có thiếu hành, để rồi ngày mai, những người khác không được hưởng vì các con quá trì trệ. Không gánh vác nổi mình, làm sao gánh vác được thiên hạ? Đứa nào cũng muốn làm chuyện đại sự; đứa nào cũng phát đại nguyện cứu độ chúng sanh, mà nhìn lại thì các con cũng vẫn là một đống rác. Một đống rác thì làm sao mà đóng góp, làm nguy hại thêm cho xã hội. Những người ngoài nhìn vào thấy một lũ lường gạt, nói mà không hành. Vô Vi là thanh tịnh, lại chửi lộn lung tung. Ngày Đại Hội vừa qua có người tới thử, các con đã làm xấu mặt danh nghĩa của người tu Vô Vi. Những đứa thanh tịnh, tự cho mình là thanh tịnh, không đem sự thanh tịnh của mình để đóng góp, mà xua đuổi người đến thử mình. Còn có đứa tưởng mình thanh tịnh, bỏ ra khỏi ngoài để giữ sự thanh tịnh của mình mà chê sự động loạn; chê từ người thử mình cho tới chê người bạn đã nổi nóng. Thử hỏi các con có đáng là người tu Vô Vi hay không? Các con có đáng là học trò của ta hay không? Ta thiết tưởng, từ ngày ta ra đi, ít nhất cũng phải có vài đứa phụ với bạn Lưỡng để mà kê vai gánh vác, đâu có ngờ các con trì trệ tới mức độ này. Thời giờ đâu có chờ đợi các con?

Ngày xưa các con biết bạn Lưỡng tu ra sao không? Các con biết ta giảng cho bạn Lưỡng ra sao không? Ta chỉ nhỏ từng giọt, các con có biết không? Mà bạn Lưỡng khổ cực tới mức nào các con biết không? Ta nghĩ các con quá sung sướng nên hư, không làm nên cái trò trống gì hết. Các con làm cảnh à? Cạo trọc cái đầu để làm cảnh à? Hồi lúc bạn Lưỡng tu, mà chính cả ta không ai cạo đầu hết. Các con phải cạo tâm trước rồi cạo đầu mới có ý nghĩa. Tâm còn tăm tối mà cạo đầu chỉ vô ích thôi, mà còn làm nhục Vô Vi. Cạo đầu mà tâm xấu xa, nói đó rồi lại quên ngay. Mấy ngày hôm nay Bề Trên xuống điển dạy đạo là các con nhớ đó là quên ngay. Phải cho khổ cực, phải cho tầm đạo như là bạn Lưỡng mới biết đứa nào vàng thiệt, vàng giả. Theo ta thấy, toàn là vàng giả. Chơn lý dâng tận miệng, Thầy tới tận nhà mà vẫn ngu si, lại còn ỷ lại, tội này thật là đáng... Tu không thành, xuống Địa Ngục không thể chối cãi, nặng gấp trăm những người thường, có hiểu không? Có biết tội mình chưa? Không có một pháp nào mà trực tiếp những luồng điển xuống tận nơi giảng dạy như phương pháp Vô Vi này, nhờ gì các con biết không? Không phải tâm các con đâu, mà là tâm của bạn Lưỡng. Các con có thấy sự hy sinh của bạn Lưỡng không? Chịu đi khắp nơi để độ cái đám ngu si. Ngu mà không chịu cho là ngu. Ngu mà tưởng khôn. Rồi thì tội các con, không thành đạo thì không còn chỗ nào mà chạy được. Một kiếp này nếu không cố gắng thì không còn kiếp nào nữa. Các con tội lớn hơn Quỷ Ma. Các con không nghe lời Người giảng dạy cho mình, đã hy sinh vì mình, đã lê tấm thân già đi mọi nơi, mọi chốn để độ các con; kiên nhẫn, kiên trì, vuốt ve, chỉ trích, làm mọi cách để cho các con thức tâm. Mà tới giờ này ta vẫn chưa thấy các con thức tâm. Khi nghe ta nói, các con hiểu đó, nhưng rồi ta đi rồi, các con lại trở lại như trước.

Từ ngàn dặm các con tới đây, các con đâu có đi bộ. Các con đi xe, đi máy bay. Các con ăn sung mặc sướng. Các con đâu bị đuổi ra ngoài đường, khỏi nhà. Các con đâu sống ở hành lang. Các con đâu có ăn một chén cơm và một quả cà, mà ngày giờ này các con nhẫn tâm. Các con nhẫn tâm trì trệ. Các con có hãnh diện hay không?

(Lắc đầu) Ta không chấm được một đứa nào (lắc đầu). Ta xuống đây thêm hổ thẹn. Nhìn thấy một lũ đệ tử như đui, như điếc; ngu si, đần độn, hổ thẹn vô cùng. Không biết trong đám Vô Vi có được vài đứa hay không? Các con có biết rằng cuộc thử tâm rùng rợn sắp xảy ra hay không? Các có có biết là lúc đó Thượng Đế sẽ cần những chiến sĩ sáng suốt, đạo đức thật nhiều hay không? Thời giờ quá cận mà không thấy đứa nào có thể đảm nhận được chức lính quèn của Thượng Đế, một thằng lính quèn cũng không được. Các con đâu có thấy sự quan trọng của sự việc sắp xảy ra. Các con cứ ỷ lại vào cái danh nghĩa tu Vô Vi của các con, nhưng mà ta cho rõ, ngày tận thế... Nếu mà cứ như bây giờ, trình độ các con hiện nay thì các con tiêu mất hết. Mà tiêu đi xuống Địa Ngục các con có biết không? chứ không lên nổi Trung Thiên Thế Giới. Không lên nổi! Hãy ghi khắc trong tâm các con, rằng các con với trình độ này sẽ đi xuống tận Địa Ngục chứ không phải là giỡn đâu nghen. Đừng có tưởng mình tu Vô Vi là mình lên trời nghen! Hiện tại là theo ta thấy là xuống Địa Ngục, biết chưa? Vì cứ tưởng là ta hay, là ta tu Vô Vi, trước sau chết là ta lên được Thiên Đàng. Cái đó là sai rồi đó! Sai lầm rồi đó các con ơi! Các con rớt kỳ này, ta nhắc lại, các con sẽ xuống Địa Ngục và lãnh trọng tội hơn cả người trần. Là vì pháp đưa tận miệng, Thầy tới tận nhà mà vẫn còn chưa thức giác. Người nào càng rước Thầy tới nhà thì càng phải tu nhiều hơn, không thì mang trọng tội không gỡ được. Có nghe chưa? Có nghe không, Long? Có nghe không, Odine? Tu chối chết, chối chết chứ không có lơ là được. Rước Thầy tới tận nhà là phải tu chối chết, không thì ngày chết phải xuống tận Địa Ngục để mà trả cái tội đó. Không phải cứ mới Thầy tới nhà là mình quen lớn đâu nha, không phải là khi chết Thầy sẽ tới cứu đâu nha. Thà đừng mời mà tu cho thiệt là tinh tấn, thì đó là mình mời Thầy tới tận tâm mình, và Thầy sẽ sống với mình ngày qua ngày, giờ qua giờ và phút qua phút.

Còn một điều ta muốn nói, muốn bày các con học. Dù trược, dù thanh, đó là trong sự thực hành. Phải hoàn tất một cách dũng mãnh thì mới thấy chiều sâu của bài học, không được chê khen. Trược cũng là độ tiến, thanh cũng độ luôn. Nếu các con cứ đi hai hàng, muốn bên kia mà lại không dám qua thì biết làm sao tới? Phải đi trong dũng mãnh. Ta nhắc lại: không sợ mọi nghịch cảnh, không sợ một cái gì hết. Cứ nhắm mắt cúi đầu đi riết, không sao đâu, có ta bảo đảm. Dù rớt xuống tận đáy hố, nếu tâm các ngươi muốn tiến, chơn chánh, thành thật thì ta cũng sẽ vớt lên, không bỏ các con đâu. Đừng trì trệ nữa!

Còn về phần công phu, ta thấy các con cũng như làm cảnh. Ngồi tựa ông Phật nhưng mà tâm thì tối mò, loạn động lung tung. Vậy chứ các con ngồi để làm gì? Các con tưởng Thiền là chơi sao? Các con tưởng Thiền cho có chừng à? Thiền là làm việc đó các con! Khi các con Thiền là các con làm việc đó! Nếu các con có tâm muốn làm việc cho Thượng Đế thì các con phải để tâm cho cái việc Thiền là quan trọng. Lúc nào các con cũng thấy rằng các con sẵn sàng để chờ Thượng Đế giao việc, chứ ngồi khơi khơi thì ngồi làm gì. Khi Thiền Định, khi mình thấy rằng mình có công việc làm thì mình sẽ dọn mình mình cho thanh sạch, thì không còn những ý nghĩ xấu xa, hay những chuyện vãng tới trong đầu óc mình. Phải nghiêm chỉnh để lãnh nhiệm vụ mà Cha giao cho mình; không cần phải biết rằng ta có làm hay không, nhưng niềm tin phải vững: Tôi ngồi để được làm việc. Lúc đó Thiền Định của các con mới có giá trị. Lúc đó các con mới đóng góp được một phần cho đại chúng, và các con mới có thể được làm lính quèn của Thượng Đế. Có hiểu chưa? Có hiểu chưa? Ta dạy cái phương pháp này, giữ lấy nó mà hành thì các con sẽ thấy rằng trọng trách mình mang, mình phải sửa mình trước. Lúc đó sự sửa mình sẽ đến với các con một cách dễ dãi hơn. Còn như các con không hiểu ý nghĩa của sự Thiền Định thì các con sẽ lơ là sự sửa mình. Ngồi thiền để làm việc!


----
vovilibrary.net >>refresh...