19840703L1

JUILLY 03-07-1984

ĐHVV Kỳ 3: JUILLY FRANCE - SÁM HỐI VÀ NIỀM TIN

Nam mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn!

Chúng con kính dâng lên Cha, kính dâng lên Thầy và thân mến gởi đến chư huynh chư tỷ một niềm tin, một niềm tin nho nhỏ nhưng sâu như bể thẳm và cao như trời xanh, tất cả là chân tình xin góp vào Đại Hội.

Chúng tôi xin gởi qua Paris những ngày nắng hồng, đẹp như hồng đào thượng giới.

Chúng tôi xin gởi qua Paris những cảm tình vời vợi của ngàn con tim đang hướng về Đại Hội Tâm Linh.

Chúng tôi xin gởi qua các vị, các huynh một đạo tình dạt dào như suối nguồn đổ thác, như ngàn năm mây tụ đỉnh Sơn Thần.

Chúng con xin gởi qua Thánh nhân, từng sư phụ tròn ân tròn nghĩa, ôi vô vàn sáng rực một trời Tây.

Chúng con đồng chấp hai tay kính dâng lên Cha lời sám hối của ngàn năm ngút ngàn tội lỗi vừa biết mình tìm lối trở về quê.

Ôi những niềm vui nào làm mắt nhòa đẫm lệ , những nỗi khổ nào làm sáng rực cả con tim! Ôi vi diệu của niềm tin mặn như suối tình và thông cả ba ngàn thế giới! Như niềm tin hướng về Đại Hội, niềm tin hướng về những Đại Linh Căn. Xin chư tỷ chư huynh đừng phụ lòng chúng tôi, những tiểu hồn chưa dày quả phúc. Xin dâng lên suối nguồn nguyện lực, góp thêm cho trí hải tràn trề. Để chư tỷ chư huynh tìm cho ra nguyên nhân nào đã làm cho chúng ta chậm bước? Nguyên nhân nào đã làm cho chúng ta chấp trước, tỵ hiềm, ngạo mạn kiêu căng? Và nguyên nhân nào đã làm cho chúng ta rẽ phân để cho Thầy đã bao phen nhỏ lệ?! Nhân Đạo tròn chưa? Nghĩa ân trần thế! Thiên đạo xa gần cách mấy quan san. Hãy tìm cho ra, bàn luận cho rõ ràng để chúng tôi không thất vọng ngóng chờ tin Đại Hội.

Xin đừng đem chướng sự của mình để cản lối vì mọi vật đều là lập giả của thế gian. Xin hãy vô tướng, vô pháp, vô ngã, vô nhân để Đại Hội không còn nhân, không còn quả.

Kính xin Thầy đại xá, kính xin Cha tha thứ tội tình, chúng con xin quyết chí ăn năn và hiến dâng đời mình cho Đạo cả. Đem ánh sáng Thiên Đăng thắp cùng các ngả, để chúng sanh tìm đường, dò dẫm trở về quê.

Kính,
Lê Viết Tấn.

JUILLY 03-07-1984

Thưa các bạn, bài thơ bên trên là do anh Lê Viết Tấn từ California-Los Angeles gởi qua tham dự Đại Hội. Với một niềm tin vững chắc, với một tâm hồn cao siêu hướng thượng, ăn năn sám hối, thực hành chơn tu, đi tới siêu thoát. Một phần hồn biết hướng về, biết đường về trong chu trình tu học. Lúc nào cũng ôm ấp, tưởng nhớ bề trên, nguyện hành tới giải thoát. Hôm nay vẫn luôn luôn ôm lấy niềm tin tự tu tự tiến, xây dựng đến thanh tịnh và sáng suốt, để bước qua nhiều trở ngại tự tại thế. Sự thanh tịnh và lòng tin là quan trọng, anh Tấn đã nuôi dưỡng niềm tin thanh thoát, tự mình thực hành tới mục đích cuối cùng. Biết ăn năn sám hối và biết bỏ tất cả những sự trần trược bám bíu tâm thức, biết rõ đường đi nước bước phải đi. Nhưng mà thời gian phải kiên nhẫn chịu đựng trong thực hành. Biết bao nhiêu chuyện khảo đảo của cuộc đời, sóng gió bão bùng, lên xuống, đủ điều thắc mắc nhưng mà tâm hồn của anh một lòng vì đạo, biết Trời biết Phật, biết vạn linh, biết cơ năng biến chuyển sẵn có của chính mình, chỉ biết chấp nhận để thăng hoa mà thôi! Con đường tu đạo là con đường thanh tịnh. Cho nên từ khi anh đã thực thi pháp lý Vô Vi anh cảm thấy chiều sâu của đạo pháp là vô cùng ẩn tàng trong chơn tâm. Anh đã phát tâm làm rất nhiều chuyện hữu ích cho chúng sanh như đọc những cuốn băng Ngọc Kinh, ấn tống cho tất cả các nơi tùy theo khả năng và nhu cầu. Anh đang lập hạnh hy sinh sửa mình và mong một ngày nào thanh thoát sẽ xuất hiện cứu độ các nơi với một niềm tin vững chắc, không còn sự sai chạy nữa. Đối với thiêng liêng anh vẫn am tường và biết sự mách bảo giá trị. Đối với người đời anh biết sự trần trược vẫn bám bíu ở nội tâm, kể cả gia cang nghiệp chướng anh thấy rất rõ ràng.

Chiều hướng tu học trong thâm tâm phải nhận định rõ rệt hai cõi: cõi Trời, cõi Đất, mới rõ cõi vĩnh cửu bất diệt. Muốn hành tới siêu thoát phải học nhẫn học hòa để tiến tới sự vô cùng sẵn có của chính chúng ta. Niềm tin ấy sẽ đem lại cho một cơ hội xây dựng một cơ đồ vinh quang ở tương lai. Không phải vật chất là trên hết, niềm tin là trên hết, niềm tin được rồi thì vật chất sẽ theo sau. Nếu chúng ta mất niềm tin, chúng ta không có phát triển vào vật chất được. Những người thanh thoát quyết chí tu học thì rốt cuộc cũng đạt được sự vinh quang tốt đẹp. Những người còn chấp nhất, ôm lấy sự tăm tối của chính mình thì cuối cùng phải đi học một khóa nữa là nơi tăm tối âm phủ mới được thăng hoa! Cho nên Thượng Đế đã dành riêng cơ hội cho các con, Ngài có cõi địa ngục, có cõi thiên đàng để thức tâm. Người tu tránh nặng tìm nhẹ, ôm mê ôm chấp chắc chắn phải đi một khóa tấn tới tối tăm tức là địa phủ mới lên được thiên đàng. Tại sao phải xuống âm phủ mới được lên thiên đàng? Vì đau khổ quá nhiều, tâm nguyện giữ mãi mãi để tránh những cảnh đau khổ đó mới được thanh thoát. Người đời tại thế gian cũng vậy, vợ con, gia cang vày xéo làm cho lòng ta phải chán chê, chán ngán và tự động rời bỏ cảnh trần ai đau khổ, thức tâm mới tìm ra chân lý. Chân lý nằm đâu? Nằm trong ta, nằm trong sự mê chấp mà không ai hay! Tại sao chân lý lại có mê chấp? Có mê chấp, nhờ sự mê chấp đó nó mới thức tâm, nó bước vào chân lý, truy tầm chân lý. Cho nên mỗi mỗi ở thế gian ai cũng bị sự mê chấp, sự mê chấp không khác gì mây che phủ mặt trăng mặt trời; mà nếu trì chí nhẫn hòa và chờ tới mây tan thì ánh sáng sẽ ló dạng.

Cho nên ta tu thanh tịnh tức là kiên nhẫn, kiên nhẫn tức là vun bồi đức nhịn nhục, hòa ái tương thân với các nơi các giới, chúng ta mới thấy giá trị của từ bi. Tất cả lịch sử loài người đã lưu lại: chư Phật thành công, tại sao Ngài không đi đây đi đó, không xen sỏ việc đời, không làm việc cho người khác thấy hành động của Ngài? Nhưng mà Ngài trì chí ngồi đó xếp bằng không cục cựa, trì niệm sự hòa cảm cả càn khôn vũ trụ, cho đến lúc thanh thoát đạt đạo. Vậy chúng ta di động mãi mãi làm sao được thăng hoa? Cho nên ngày hôm nay nhân gian đã tìm ra lý do rõ rệt đức Phật đã thành công là do Thiền mà đạt. Nếu chúng ta học thiền chúng ta phải dày công tham thiền, không nên đòi hỏi bất cứ những ấn chứng nào hiển hiện tức khắc trong tâm của chúng ta, nhưng mà chúng ta tin chắc rằng sẽ có ấn chứng nếu chúng ta tìm kiếm. Những người trì trí tu luyện chắc chắn sẽ gặt hái được ánh sáng của nội tâm, phẳng lặng sẽ đưa hồn tiến hóa dễ dãi.
Cho nên chư Phật đã lưu lại duyên lành, duyên tu thiền định khai mở tâm linh, ý chí bất khuất, lòng dũng cảm vô cùng giữ lấy một sự thanh tịnh và sáng suốt. Phong ba bão táp, kích động phản động biết là bao nhiêu đã và đang bao vây Ngài nhưng Ngài vẫn một niềm tin giải thoát, trì chí lo tu học và phát triển tâm linh của chính mình, làm một việc cho tất cả mọi việc ở tương lai. Người phàm mắt thịt xem rằng đây là ích kỷ, không đúng, không phù hợp với xã hội hiện tại. Nhưng mà kỳ thực việc làm vĩ đại đó chỉ có những vĩ nhân chân ý mới làm được, những tiểu nhân phàm tục không thể theo nổi! Khép mình thực hiện một việc cho tất cả mọi việc ở tương lai là điều khó tin và khó học.
Nên ngày hôm nay chúng ta đã thấy rõ: chư Phật chư Tiên đã làm, đã đắc. Vậy chúng ta còn chần chờ gì nữa không sử dụng ngay phương tiện sẵn có của chính chúng ta để tiến tới sự cao siêu mà chúng ta có thể thành đạt?

Mọi người đã khám phá được hiện tại nguyên ý của Nam Mô A Di Đà Phật và đã thực hành và đã thấy rõ chấn động lực thanh tịnh đó sẽ khai tâm lục thông cơ tạng của hành giả. Mỗi mỗi trong lúc thực hành đều có trở ngại nhưng mà niềm tin không bao giờ thay đổi, vẫn thực hiện cho kỳ được để khám phá ra chiều sâu của đạo pháp. Nói đạo thì dễ hành đạo thì khó.Tất cả mọi người trong nhân gian ùn ùn theo đạo, khen đạo, cho đạo là hay nhưng mà chúng ta hành thì không hay, thì làm sao có kết quả tốt đẹp trong chính nội thức của chúng ta? Miệng nói đạo tâm không đào sâu làm sao tìm ra kim cương bất hoại trong nội thức? Cho nên người tu phải biết chiều sâu của chính mình và đường đi thanh tịnh của chính mình, phải đi, đi mãi. Không phải như thế gian so đo để lãnh lương, để trao đổi tiền bạc, ôm lấy cái có mà một ngày nào đó sẽ không!

Ở thế gian đã nhiều trận cho chúng sanh học rồi, tham phú quý vinh hoa, ôm lấy sự đau khổ, ôm lấy sự mất mát nhưng mà không hay tưởng đây là phước đức. Cho nên tất cả mọi người trong giờ phút cuối cùng lâm chung, xuống địa phủ đau khổ biết là bao nhiêu! Diêu Trì Kim Mẫu khóc bao nhiêu thì chúng ta xuống địa ngục phải khóc bấy nhiêu để trả lại cái nợ thương yêu của Ngài, vì sự sai lầm của chính mình mà tạo cho tâm hồn trì trệ không phát triển.

Ngày hôm nay chúng ta đầy đủ tài liệu, chúng ta được những người vị thiêng liêng mách bảo, cũng như được sự văn minh của tình đời vày xéo, kích động và phản động, sự tà gian của nhân gian đã hiển hiện trước mắt của chúng ta thì chúng ta thức tâm và tự thực hành lo tu học. Tu học những gì xứng đáng và những gì không xứng đáng; kinh nào đáng đọc và kinh nào không đáng đọc. Cái đó là tùy trình độ, tùy thức phát triển nhưng mà rốt cuộc phải đọc cuốn Kinh Vô Tự của chính mình. Hành động hiện tại của các bạn là một sự biên chép kinh kệ trong nội tâm, các bạn đi một bước sai lầm và trở lại một bước chơn giác phải đọc rõ điều này. Lời nói chánh và lời nói tà các bạn phải tự nghe và tự hiểu. Tứ quan ngũ tạng rõ rệt, thu hút lôi cuốn, tồn trữ sự ô trược bên trong phải thấu đáo.
Cho nên chư Phật đã tham Thiền ngày đêm để giải tỏa sự ô trược trong nội thức, nhiên hậu mới đạt tới sự thanh thoát nhẹ nhàng mà chính Ngài không bao giờ khoe khoang, để cho chúng sanh tự thức và phán xét sự thành công của chính Ngài và tự mình mở miệng gọi Ngài là một vị Phật chứ không có vị Phật nào tự xưng ta là Phật! Nhưng mà Ngài luôn luôn nói rằng: “nhơn nhơn giai thành Phật”. Vì sao mất sự thanh thản Phật Tâm? Vì chúng ta rước những sự ô trược bám bíu tâm thức. Ngày hôm nay chúng ta tu luyện khép mồm thanh tịnh, nghe qua bỏ đó không nghe, không còn sự tham sân si đối với bất cứ một người nào, không còn ghen ghét địa vị nhưng vẫn nuôi thức bình đẳng đời đời xây dựng. Hạ mình, quên mình, không ôm cái ngoại cảnh, cái đẹp giả tạm hiện tại mà không vun bồi cho tâm thức, đắm chìm phần hồn. Cho nên những người tham thiền thanh tịnh hiểu rõ điều này, hiểu tới một hạt bụi, không bao giờ để cho nó bám bíu vào trong tâm thức của chúng ta. Biết tiền là phương tiện, địa vị là quý ở trước mắt phàm nhưng mà chơn quả thăng hoa ở bề trên là một điều quan trọng.

Chư Tiên chư Phật đã hộ độ chúng ta trong giờ thiền, nếu chúng ta quyết tâm thanh thoát đồng đi con đường của những vị đó đã và đang đi thì nguyên lai bổn tánh của chúng ta khôi phục dễ dãi.

Mọi người ở thế gian từ chối sự tu học nhưng mà quên đi hoàn cảnh khắt khe đã và đang điêu luyện nhồi quả tâm linh để tâm linh được cơ hội hiện diện tu mà không hay! Hỏi chớ tình thế gia cang của các bạn từ kẻ giàu cho đến người nghèo có người nào được yên ổn đâu? Chỉ người buông bỏ nghiệp trần thì người đó mới được yên ổn thanh nhẹ, còn ôm lấy nghiệp trần thì đông tây nam bắc phương hướng nào cũng bị chận đường mà không phát triển nổi!

Ngày hôm nay có Đạo Pháp cứu thế, có phương pháp để thực hành giải tỏa sự đui mù điếc câm của chúng ta. Làm người có mắt, mũi, tai, miệng nhưng mỗi mỗi phải nhờ thiêng liêng mách bảo thì chúng ta có nhìn nhận chúng ta đui hay là không? Biết ta từ cõi tam thập tam thiên giáng lâm nhưng ngày nay chúng ta không nghe được không hiểu được. Thật sự chúng ta đang sống trong cảnh đui mù điếc câm mà tưởng ta thanh thoát cởi mở!

Cho nên người tu luôn luôn học nhẫn hòa, bị chưởi mắng, bị vày xéo, bị khinh thị đủ thứ nhưng mà người vẫn giữ niềm tin sáng suốt. Nếu các bạn tu về Vô Vi, hiểu Vô Vi là “không-không” tự đạt thì không bao giờ các bạn ở trong mê chấp đối xử với bất cứ một người nào. Dù họ phũ phàng chê bai chúng ta, chúng ta phải biết mượn đó mà xây dựng cái cá tánh đen tối của chính ta. Bất cứ từ đâu đưa đến đều là do Thượng Đế thử tâm hành giả mà thôi!

Các bạn thử nghĩ chư Phật ngồi ngay gốc cây bồ đề để mà tu đó, Ngài nhận biết bao nhiêu sự phản trắc. Mà nhờ sự phản trắc đó Ngài mới thức tâm thăng hoa và thấy rằng: trường đời là bãi trường thi rõ rệt, đã giúp cho Ngài tiến hóa. Cho nên luôn luôn luồng điển thanh thoát của Ngài ngược chiếu trở lại hộ độ cho chúng sanh có cơ hội tu học. Nhưng mà trí độ của chúng sanh thiếu dũng mãnh không chấp nhận được sự gian lao, đau khổ, thử thách cho nên phải trở về với tâm yếu hèn, cầu xin, nhờ đỡ làm mất bản chất tự nhiên thanh nhẹ. Chúng ta người biết lo tu tham Thiền thì chư Tiên chư Phật đều hòa cảm và ủng hộ chúng ta trong mọi tình thế trên đường trở về nguồn cội, trong cuộc hành hương hiện tại đều được cứu độ. Người thông minh phải giữ lấy sự thanh nhẹ tiến hóa chứ người thông minh không còn ôm lấy sự tranh chấp mà tạo sự khổ buồn cho nội tâm.
Các bạn đã buông bỏ chuyện đời trở về tham Thiền, thế gian cho là ngu đối với mắt phàm nhưng trong nội tâm các bạn khôn, biết gỡ rối cho mình thay vì nhờ người khác gỡ rối thì động loạn lại càng động loạn thêm. Biết gỡ rối cho chính mình thì đâu còn động loạn nữa, chính ta đã gỡ hết sự động loạn tức là chúng ta giải nghiệp.

Căn nào quả nấy rõ rệt, phần hành của tại thế từ mọi trạng thái mà có, hỏi chớ trạng thái nào vô ích? trạng thái nào cũng là điêu luyện cho tâm linh tiến hóa cả, bất cứ chiều hướng nào cũng là độ trì cho tâm linh thăng hoa. Chúng ta đã học và đang học và thấy rõ ánh sáng trong nội thức chúng ta. Niềm tin càng ngày lại càng vững, càng ngày càng vững thì càng thấy tội lỗi của chính mình đã tăm tối nhiều kiếp luân hồi tại thế, đem sự sáng suốt bán dần và chuốc lấy sự tăm tối tại thế.

Cho nên nhiều bạn tu không tha thiết của đời , tâm hồn lúc nào cũng thanh thoát. Chính mình giúp đỡ thiên hạ nhưng mà mình thấy tôi đang học, tôi không có gì, không có khả năng giúp đỡ, tất cả mọi sự việc tôi đang hưởng, đang nắm được đây đều là do Thượng Đế cả. Đây là Thượng Đế chuyển cho tôi làm một việc hữu ích cho đại chúng, dìu tiến đại chúng tùy theo chiều hướng quang vinh Thượng Đế đã ân ban cho tâm thức của tôi. Việc làm dù cực nhọc đau khổ nhưng quên đi công ơn đó, phải thực hành nữa, chưa đúng mức. Vì Đấng Cha Trời làm việc biết là bao nhiêu, chúng ta có thể nào so được với Ngài. Côn trùng vạn vật Ngài còn chiếu cố huống hồ gì con người mà Ngài bỏ? Nhưng mà chúng ta đây là nhân loại, tại sao chúng ta còn giận hờn tranh chấp giữa loài người và loài người mà không xét đây là một ân huệ về với ta? Chúng ta bị họ chê bai, kích bác là chúng ta đã mượn được cái thước để đo lường cho chính mình, chúng ta nên cảm ơn hơn là trách móc. Lấy oán làm ân, trong kinh Phật có từng giáo dục hàng phật tử luôn luôn phải nhớ ghi và lấy oán làm ân thì mới giải thoát được. Ngày hôm nay chúng ta đã gặp bao nhiêu oán mà uất ức? Không thấm thía gì! Nên thực hành nữa, nên đi nữa đi tới vô cùng để tự thức và tự giải tỏa.

Tình thương và đạo đức là khí giới sắc bén nhất, chính chúng ta đã và đang nuôi trong thâm tâm. Mà muốn thực hiện tình thương chúng ta cần đem mồ hôi và nước mắt chúng ta ra thì chúng ta mới thực hiện được. Khóc vì chúng sanh, mở tâm cho mọi nơi mọi giới, hạ mình thực hiện cho kỳ được niềm tin sẵn có. Dẹp bỏ tự ái, tránh cảnh trầm luân tại thế; dẹp bỏ sân si không tạo kích động sóng gió trong nội tâm: Biển cho lặng minh châu mới phát, lòng cho riêng mới gọi là thần. Lúc nào cũng Định trong chiều hướng thăng hoa cởi mở, sáng suốt. Biết huynh đệ một nhà, huynh đệ tỷ muội một nhà, đồng chung hưởng một hơi thở thanh khí của cả càn khôn vũ trụ, hít vô và thở ra. Chúng ta nỡ nào ghét nhau, bỏ nhau? Phải thương yêu nhau và ôm lấy nhau thì không tạo tội và lúc nào cũng sáng suốt. Nếu chúng ta ghét bỏ, tranh chấp lẫn nhau thì chúng ta tạo sự tăm tối và không có lối thoát. Trước sau như một, phải thức tâm. Kiếp trước có tu nên kiếp này mới mến cảm đạo pháp. Vậy chúng ta nên cố gắng giữ lấy niềm tin tu học, rồi một ngày nào đó rồi chúng ta mới thấy rõ giá trị của tâm linh là vô cùng, nhưng mà thực hành là duy nhất. Tất cả mọi người đã và đang thực hành nhưng vì tâm linh bị phân tán vẫn ngoi lên trong một cách yếu hèn không sao sánh bằng đức Phật. Nhưng đức Phật luôn luôn ban rải thuyết bình đẳng cho chúng sanh và để cho chúng sanh có cơ hội tự đi trong ảnh hưởng cao siêu thanh thoát đó; cộng với tình thương của chư Tiên ân độ từ giờ, phút, khắc làm theo nhiệm vụ cứu khổ ban vui cho tâm linh chúng ta được thanh thoát. Nhưng người phàm vì tăm tối, tạo ý phản bội, quên tình thương cao siêu đó mà trở về với sự tranh chấp mê loạn và tự phạt chứ chẳng có ai phạt cả! Lời mách bảo siêu thoát của chư vị thiêng liêng ở bề trên giá trị vô cùng, nhưng người phàm cho đó là tà ý bất chơn rồi quay về với sự động loạn của chính mình.

Người tu phải ý thức hai cõi, không nên giữ một mặt và quên một mặt, hai mặt chúng ta đều đã và đang dự mới là người tu. Nếu chúng ta quên hẳn một bên và giữ lấy một bên thì không bao giờ chúng ta tiến. Vô Vi cũng cho các bạn thấy rằng: tu để lập lại trật tự thanh nhẹ, xuất hồn học hỏi đạo pháp ở bề trên thì đời đạo song tu tức là hai cõi đồng tiến. Cho nên nhiều người không hiểu, nói đời đạo song tu vẫn đi chơi bời ăn nhậu rồi tham Thiền chút chút, đổ thừa cho đạo pháp, vì sao? Chúng ta ăn nhậu rồi tham Thiền, ăn nhậu động loạn, chơi bời đó là rước trược vào thân, hơn thua tranh chấp cũng rước trược vào thân, buồn vui cũng rước trược vào thân rồi tham Thiền làm sao giải tỏa?!

Cho nên chúng ta phải ý thức được đời đạo song tu là lập lại trật tự tức khắc, buông bỏ thất tình lục dục mới tiến tới được phần hồn thanh thoát ở bên trên, còn ôm thất tình lục dục mà nói đạo đó là tạo tội không bao giờ thăng hoa! Duyên lành của chư Phật đã cho chúng ta thấy rõ, khi tu là phải dứt khoát chuyện đời trong tâm thức của mọi hành giả. Khi chúng ta dứt khoát sự tăm tối, sẽ đưa về với ánh sáng, càng ngày càng minh bạch, phương thức tu thiền không bao giờ bị diệt và không bao giờ ôm lấy sự động loạn sợ sệt nữa. Cho nên những hành giả Vô Vi lắm lúc cũng sai lầm và dịch sai đường lối tu học thì đâm ra điên khùng và sa đọa. Cho nên luôn luôn với hạnh hy sinh của người đi trước đã nhắc nhở tất cả các bạn tu phải thường xuyên đánh thức tâm hồn chính mình và buông bỏ những sự động loạn và không có nên chuốc rước những sự động loạn nữa, tạo thêm tánh hư tật xấu và trì kéo, tạo thêm nghiệp duyên khổ não thì rất khó tiến thân.

Hôm nay là ngày chót của Đại Hội, huynh đệ tỷ muội của chúng ta cũng đồng có cơ hội chung thiền, kết hợp những kiến thức sẵn có mà chúng ta đã thâu lượm qua mấy ngày sống chung. Huynh đệ tỷ muội thanh tịnh đã đem lại thực hiện tình thương và đạo đức cho chung. Hy sinh tất cả những tánh hư tật xấu để hòa cảm với siêu nhiên. Biết Đấng Cha Trời là cao cả, biết tâm linh là quý báu, thực hành để giải tỏa những sự phiền muộn sái khuấy rồi đem đóng góp cho gia cang trong lề lối thực hành và khai triển. Chúng ta hội tụ ngày chót trong giờ tham phiền, rồi đây chúng ta sẽ xa nhau bằng xương bằng thịt nhưng mà tâm thức chúng ta không bao giờ còn xa nhau. Tâm thức của chúng ta lại gởi đi khắp năm châu trong ý nguyện huynh đệ tương giao, trùng phùng trong Vô Vi chơn thức, niềm tin vô bờ bến đó luôn luôn kính trọng và giữ lấy trong thâm tâm tu hành tiến hóa để giải nghiệp. Bằng không tạo động loạn mang khẩu nghiệp rồi kiếp kiếp phải ôm lấy sự khổ cực tăm tối và không có lối thoát.

Cho nên ngày chót trong Đại Hội, huynh đệ sẽ chia rời, kẻ nam người bắc không sao tránh khỏi sự thương nhớ rơi lụy rồi chúng ta sẽ kết hợp, hòa hợp với cả càn khôn vũ trụ, con một nhà, con một cha, chung sống một hơi thở huynh đệ tỷ muội hít vô và thở ra không bao giờ xa nhau. Tưởng nhớ sự thanh thoát ân độ của bề trên cho chúng ta thì chúng ta là con một nhà đang chung sống, dù có xa cách bản thể xương thịt, lời nói phàm tạm bợ, nhưng mà tâm thức ta luôn luôn gieo niềm tin vô cùng bất tận, gần với nhau, chung hưởng với nhau trong niềm tin khai thác tâm hồn cởi mở của chính chúng ta.
Vui thay và lành thay chúng ta rất có duyên, huynh đệ tỷ muội đồng thanh tương ứng đồng khí tương cầu, hướng thượng tưởng tới Đấng Cha Lành và cầu nguyện Kim Thân Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn xuất hiện cứu độ quần sanh và chuyển về Cơ Quy Nhất.

Trong mấy ngày nay chúng ta đã thấy rằng: tất cả những thiêng liêng đã nhập xác di chuyển cũng hướng thượng kêu chúng sanh trở về chung với một nguồn cội, không nên tranh chấp vô lý và chê tà luận chơn, thiếu thức hòa đồng không tiến hóa. Con ma cũng mong muốn được tiến lên cõi trên, con người cũng muốn được giải thoát thì tất cả đều là bình đẳng xây dựng tâm linh tiến hóa, không có sự cách biệt. Chúng ta đã được dự cuộc chung sống trong giờ phút thiêng liêng ấy, luôn luôn nung nấu trong tâm hồn và thấy rõ các cõi là một. Cho nên cơ quy nhất sẽ có, nếu chúng ta cho một cõi là hay mà chê một cõi là dở thì cơ quy nhất không bao giờ có. Miệng nói đạo tâm chứa rác thì tâm không có thật! Tâm chúng ta phải thanh thản, miệng chúng ta nói sao tâm của chúng ta phải như vậy nó mới là đạo đồng khai mở, phát triển tâm linh. Không nên còn nuôi dưỡng tinh thần mê chấp mà tự chôn sống lấy phần hồn của chính mình.

Đến đây tôi không biết nói gì hơn, cầu xin ơn trên ân độ cho tất cả huynh đệ tỷ muội chúng ta càng ngày càng sớm thức giác để trở về con đường thanh thoát tu tịnh, không nên tạo sự dị biệt giữa bạn đạo và bạn đạo. Tất cả các cõi đang về đây tu họp và giúp đỡ cho tất cả những bạn tu quang chiếu. Thượng Đế đã chuyển giáng, chuyển giám, chư Phật chư Tiên đồng hội và trách nhiệm xây dựng cho cuộc Đại Hội được tốt đẹp hơn và tâm linh của mọi người trở về với trường đời được sáng suốt hơn. Sự may mắn sẽ trở lại trong tâm thức khoan thai sẵn có của chính cá nhân. Niềm tin của chúng ta không bao giờ mất cả, chỉ vì sự yếu hèn mà bị che lấp mà thôi. Vươn lên trong thanh tịnh thì chúng ta sẽ khôi phục tất cả niềm tin đã lưu lạc, quy nhất trong thanh tịnh, cứu độ chúng sanh, hy sinh cao độ, dìu tiến tâm linh, tránh những sự mê lầm, sái quấy, tự tu tự tiến.

Những giai đoạn sắp tới, chúng ta sẽ đón nhận những phản trắc rất nhiều nhưng ý chí thanh tịnh không bao giờ buông bỏ thì sự phản trắc đó không bao giờ tồn tại trong tâm thức của chính chúng ta. Phải cố gắng lên, vươn lên trong thanh tịnh, không phải vươn lên trong sự động loạn. Cho nên trì trí tham Thiền rồi mọi việc sẽ đâu vào đó, không còn sự bấn loạn đen tối nữa.

Hôm nay là buổi chót của ngày thứ ba trong Đại Hội, huynh đệ tỷ muội tề tựu đầy đủ trong tinh thần hướng thượng tham Thiền, mấy chục phút gặt hái được sự thanh tịnh và hiểu rõ sự tăm tối của chính mình và tâm phát nguyện để tự tu tự tiến ở tương lai. Những người có mặt tham dự hôm nay và những huynh đệ tỷ muội của chúng ta khắp năm châu đều thương mến đấng Cha lành hướng thượng, đồng thanh tương ứng đồng khí tương cầu, trong một giây phút thiêng liêng tu luyện thanh tịnh. Ở các nơi thiền đường khác không có phương tiện chung hội với chúng ta nhưng mà tâm linh đều đồng hội tụ trong tinh thần sáng suốt, cởi mở, thương yêu và xây dựng. Sự kính mến vô cùng đó đối với Thượng đế không bao giờ nguôi và không bao giờ dứt. Lòng thành của chúng ta luôn luôn nuôi dưỡng sự sáng suốt thanh tịnh đó để giải thoát tất cả những tội trạng của chúng ta đã gây hấn từ bao nhiêu kiếp. Sự sai lầm, nhầm lẫn tự cao, cống cao, ngạo mạn. Ngày nay chúng ta xóa bỏ vách tường đó để bước qua một nơi thanh thản hơn và để đem tới thế giới nhân loại càng ngày càng xích gần nhau mới đi đúng nguyện niệm Thế Giới Đại Đồng ở tương lai trong tâm thức.

Đường đi sẵn có, chờ sự thực hành, mọi người tự gắng tu sửa thì mới tiến. Bề ngoài không giúp chúng ta được nhưng mà trong nội thức của chúng ta thì thật là quyền năng tối hậu, là quyền năng sáng suốt và thanh tịnh, mọi người phải tự áp dụng. Ba ngày liên tục chúng ta đã bàn bạc trong tâm hồn, từ tế bào một, từ sớ thịt một, đã rung động cho tâm hồn của chúng ta hướng thượng, tự giải tự tiến trong niềm tin kính yêu. Những thể xác của chúng ta đang có đây và hiểu rõ cấu trúc của siêu nhiên mà có, quyền năng ấy của Thượng Đế đã ân ban. Chúng ta đang được sự ôm ấp, ấm no, ngày hôm nay được quân bình đi đứng cũng do bề trên chuyển giám. Ngày hôm nay chúng ta được huynh đệ tỷ muội đến đây để hội ngộ, chúng ta cũng đồng cầu nguyện cho tất cả những phần tâm linh đau buồn tại thế, mang tật nguyện tại thế phải trở về chơn tâm của chính họ. Tự thức và tu về giải thoát để tránh những cảnh tàn tật đau thương vì chiến tranh, vì sự tranh chấp, vì sự đau khổ, vì sự buồn tủi nhầm lẫn trong gia cang của tâm thức, ám hại lẫn nhau. Ngày hôm nay chúng ta phải tự bỏ không bao giờ nuôi dưỡng đường lối này nữa, phải nuôi dưỡng đức nhịn nhục càng ngày càng cao thì mới thấy sự sáng suốt càng ngày càng bộc lộ trong tâm thức của chúng ta.

Thượng Đế đã ban cho chúng ta niềm tin sẵn có và sự xây dựng cho chính mình tự đạt tới sự thanh tịnh cao siêu, mà chỉ hành mới đến, hành mới đạt, còn lý thuyết thì tràng giang đại hải khắp cả càn khôn vũ trụ. Ngày hôm nay rút gọn vào trong, rút gọn vào trong đồng tiền, liệng mười đồng bạc không biết mua được bao nhiêu lý thuyết, nhưng mà mấy người đã lãnh hội được những chơn lý đã viết trên sách? Chính qua sự kích động thực hành chúng ta mới cảm thấy sự buồn tủi, sự khổ nhục. Phản lại là sự hạnh phúc, tại sao khổ nhục phản lại là hạnh phúc? Là vì chúng ta chịu đựng, sức chịu đựng của chúng ta là vô cùng thì chúng ta mới thấy rằng khả năng sẵn có có thể phát triển tới vô cùng. Cho nên chúng ta vun bồi điều đó và nuôi dưỡng điều đó để thăng hoa tư tưởng.

Cho nên đường đi của mọi người đã và đang đi, đã và đang tu nhiều kiếp chứ không phải kiếp này mới tu. Kiếp này vì sự đau khổ quá nhiều bề trên mới chuyển cho chúng ta một pháp tự tu tự tiến. Nhưng mà cũng phải trong thức hòa đồng , cứu độ trong tinh thần cởi mở, lớn rộng thanh nhẹ hơn chứ không phải rằng ở trong sự eo hẹp, mê chấp, tính toán. Không có điều đó! Thực hành trong thanh tịnh tự nhiên, hòa cảm thương yêu tất cả mọi giới, mọi nơi thì lòng thành chúng ta sẽ cống hiến cho Trời Phật chứng minh những điều sáng suốt đó. Mọi người thành thật đều tự cảm thấy thương yêu đấng Cha Trời, những người xảo trá che lấp tội trạng, miệng nói chống Thượng Đế, ghét Jesus Christ, không tin Phật nhưng mà rốt cuộc phải quỳ lạy trước những hình ảnh thanh tịnh, tha thứ và thương yêu đó. Chúng ta đã thấy những nhà cách mạng đã hy sinh rất nhiều tài của này kia kia nọ nhưng mà rốt cuộc cũng phải quỳ gối hướng về tâm linh tự thức. Xưa kia lịch sử cũng đã cho ta thấy, những nhà Thượng Thơ cũng phải cạo đầu đi tu, tại sao? Vì ngu muội hay sao? Không, thấy rõ cuộc đời không tiến nổi nhưng mà tâm linh là một nơi thanh thoát có thể tự tiến tự giải, cho nên những vị đó quay đầu trở về với chư Phật thanh tịnh. Kể cả Quan Thánh Đế Quân trước kia mất đầu cũng là quy y đầu Phật, Tôn Ngộ Không bảy mươi hai phép màu cũng quy y đầu Phật để học cái chữ “ Không” mà thôi! Vỏn vẹn đức Phật ra đi bỏ đời qua đạo chỉ ôm lấy chữ Không mà ngày hôm nay truyền cảm cho chúng ta. Tất cả mọi sự đau thương gây hấn mà nếu chúng ta biết rằng nó sẽ “Quy Không” thì tâm chúng ta không còn mê chấp thù hận. Gia cang của chúng ta có thể lập vườn hạnh tốt đẹp, thương yêu xây dựng, xã hội của chúng ta sẽ thể hiện một xã hội văn minh siêu đẳng trong tình thương và đạo đức.

Ngày hôm nay có hai khối tại thế cho chúng ta thấy: một khối nghi kỵ, một khối tha thứ và thương yêu, tình thương và đạo đức. Cái khối tha thứ và thương yêu thực hiện một phần tình thương và đạo đức, mọi người càng ngày càng đông càng hướng về sự thanh thoát đó. Còn những chỗ khống chế, ràng buộc thì họ lại tự chối ra đi, tại sao? Cho nên cái đạo chứng minh cho chúng ta thấy tự nhiên là bộc phát trong chơn tâm chứ không phải ai tự gắn cái đạo trong tâm chúng ta được.

Cho nên bất cứ tôn giáo nào thể hiện trong thế gian đều cảm động lòng người mới có người tu. Chúng ta không nên tu pháp Vô Vi mà chống pháp Thiên Chúa hay là chống pháp Cao Đài hay chống pháp Phật Giáo, bất cứ pháp nào cũng do Thượng Đế ân ban tùy theo trình độ tiến hóa. Chúng ta không nên cho ta là đúng nhưng mà nhận định ta là sai thì chúng ta mới tiến tới đời đời bất diệt. Càng ngày các bạn thấy các bạn càng yếu hèn thì các bạn mới cố gắng ngoi lên để hưởng sự thanh cao của bề trên, cho các bạn là lực lượng đầy đủ thì không bao giờ các bạn tiến được. Cho nên chúng ta luôn luôn học hỏi. Văn minh đã cho chúng ta thấy, có chiến tranh cho chúng ta thấy: trận này là tuyệt diệu nhưng mà trận khác còn hay hơn. Luôn luôn thay đổi, luôn luôn bắt buộc con người phải học hỏi trong chu trình tiến hóa. Cho nên ở góc nào Thượng Đế cũng thường độ, đói khổ cũng thức tâm mà ăn năn quá khứ chúng ta đã làm sai quấy. Tất cả những bạn đạo chúng ta ngồi đây, cũng đại đa số nam giới đã được đi cải tạo đau khổ mới biết quá trình ta làm sai và ăn năn, tự mình viết ra những sự sám hối sai lầm mà hướng về đường tu tịnh, giải thoát. Nhiều người đã gặp pháp lý Vô Vi trong trại cải tạo và thực hành tới ngày hôm nay mới thấy rõ sự sai lầm căn bản của chúng ta ở kiếp này và tiền kiếp, nhiều kiếp sai lầm chứ không phải mới đây. Cho nên bên Thiên Chúa Giáo cũng nói: một người sanh ra là một tội hồn, một cục tội giáng sanh thế gian. Cho nên chúng ta là một tội hồn tại thế, mà con nợ của cả càn khôn vũ trụ chứ không phải chúng ta không thiếu nợ. Nếu các bạn không thiếu nợ làm sao các bạn có được sự no ấm ngày hôm nay, ai đã cống hiến? Nhân quần đã lo may mặc cho các bạn, lo cơm áo cho các bạn, hỏi chứ các bạn đã trả cho xã hội nhân quần được bao nhiêu? Muốn trả thì chúng ta phải làm sao, phải cố gắng tu luyện làm sao cho sáng suốt, kim cương bất hoại mới chiếu độ cho các giới, hoàn trả cái nợ ở thế gian mà chúng ta đã thọ lãnh. Mọi người đều mang nợ trong sự tối tăm tranh chấp và cố bám lấy món nợ cho nên đâm ra điên khùng ở chỗ đó! Nhiều gia đình đã bị phải những cảnh hình phạt kiếp trước chưa xong , kiếp này mới chuyển xuống những hình phạt nặng nề để mà gánh chịu và phải chấp nhận mới thanh thoát được. Nếu thiếu tin tưởng và không chấp nhận để sửa mình để tiến hóa thì sẽ thể hiện nhiều tội lỗi gay cấn bất ngờ mà chúng ta không biết được, tai nạn sẽ xảy tới bất ngờ mà chúng ta không hiểu được. Còn người tu buông bỏ và trở về với thanh cao, nhận lấy tội lỗi của chính mình, sửa mình để tiến hóa thì người đó không còn tai nạn nhiều hơn những người tranh chấp.
Cho nên con đường tu trên cuộc hành hương dài đăng đẳng vô cùng, mọi người phải tự đi và tự thức. Chúng ta có rất nhiều cơ hội tự thức trong cảnh giới, ngay gia cang kích động và phản động cũng gây niềm tin cho ta và tự thức, thấy sự may mắn về với ta là ta phải ôm lấy sự sáng suốt đó và thăng hoa thanh nhẹ hơn, sửa chữa mình để tiến tới nhiên hậu mới ảnh hưởng những người khác. Cảnh vợ chồng, người phàm thấy nhau bằng mắt phàm, thương yêu vợ chồng nhưng mà cảnh oan trái của tiền kiếp nào ai đã thấy?! Sự oan trái vay trả ngày nay tương ngộ, nhiều khi sanh khắc, nhiều khi vợ chồng ghét nhau bỏ nhau không được, mà thương nhau muốn giữ lấy nhau cũng không được, trong một giai đoạn duyên độ tiến hóa mà thôi! Cho nên chúng ta xuống tới thế gian đây để học hỏi và tiến hóa, phải nhìn nhận chúng ta đến đây học rồi thi, dự thi rồi ra đi chứ không có người nào trường cửu ở thế gian. Khi các bạn hiểu điều này thì lòng tham của các bạn phải dứt. Các bạn đang vào lớp học của cả càn khôn vũ trụ, các bạn phải học bài và trả bài một cách tận tình, chấp nhận sự sai lầm của chính mình mới có những điểm tốt ở tương lai.
Gặt hái tốt, khởi điểm tốt, thu hoạch tốt; khởi điểm xấu kết quả xấu. Mọi người chúng ta đã thấy những sự biến chuyển hằng ngày của tâm linh. Ngày nay tôi nói xấu điều này ngày mai tôi sẽ gặp họ rồi tôi tự phê lấy tôi, rất rõ ràng! Những sự thị phi tại thế tràn đầy trong đầu óc, tâm thân của chúng ta. Ngày hôm nay chúng ta không nuôi dưỡng sự thị phi đó nữa, chúng ta trở về với sự thanh thoát sẵn có và sử dụng khả năng sẵn có của chính mình. Cả thế giới đang tìm khả năng sẵn có của nhân loại, mà ngày hôm nay người tu là người đi trước để tìm khả năng sẵn có của chính họ là phần hồn bất diệt. Khi các bạn biết được phần hồn của các bạn là bất diệt thì không bao giờ các bạn lại nghĩ vấn đề tham lam nữa, không bao giờ các bạn nghĩ tái phạm một tội lỗi để chờ phán xét. Cho nên khi tu chúng ta thấy phần hồn ta bất diệt thì ta không cần tham lam. Vì ý thức vô cùng đó chúng ta đi đến sự sáng suốt ở tương lai, và thanh tịnh, an nhiên tự tại bất cứ lúc nào. Đi đứng đều nhàn hạ, an uống đều nhàn hạ, sự có-không cũng sống trong nhàn hạ của trời đất, đã bao trùm của cả càn khôn vũ trụ. Có âm có dương quy tụ để dẫn tiến tâm linh, không nên vì sự thù hận ghen ghét mà tạo sự đau khổ cho chơn tâm của chính mình. Chơn tâm các bạn nằm ở đâu? Ngay trung tim bộ đầu hòa hợp với cả càn khôn vũ trụ đó là chơn tâm, chứ không phải con tim bằng xương bằng thịt này đâu. Cho nên các bạn phải hiểu giá trị cuối cùng của tâm linh mà nắm lấy đi, chúng ta chỉ có vỏn vẹn có mấy chục năm học hỏi tại thế gian, tại trường học của cả càn khôn vũ trụ này. Nếu chúng ta thiếu thanh tịnh thì lời giảng thanh cao của bên trên không có chỗ chứa đựng, làm sao chúng ta dự thi ở kỳ tới được? Kỳ tới là một kỳ ác liệt, sự chém giết lẫn nhau bất ngờ, nếu các bạn thiếu thanh tịnh thì hồn lẫn vía sẽ tiêu tan. Cố gắng về với thanh tịnh và về nơi Chúa, nơi Phật, nơi Trời không bao giờ bỏ. Nếu mà các bạn thiếu thanh tịnh thì các bạn tự bỏ ngôi vị và nơi về đến đích của các bạn.

Cho nên ba ngày hội tụ đều nhắc nhở tâm linh thức tâm trở về với chơn giác thì huynh đệ tỷ muội tình thương đều bộc lộ, cống hiến cho nhau, ôm lấy nhau trong tâm thức. Rồi đây chúng ta sẽ xa lìa nhau, sự thương yêu đó không tránh khỏi rơi lụy! Nhưng tình thương nhớ nhung vẫn ôm ấp đời đời để tiến hóa và chúng ta thấy rõ đấng Cha Trời trong ta và vạn năng ở trong ta, chúng ta phải dùng đó làm cây gậy để tiến hóa, không còn sự mê chấp nữa. Mọi người vui vẻ ra về trong sự thương yêu và thực hiện tình thương và đạo đức, tạo một khí giới mới cho cả càn khôn vũ trụ để tương lai đem lại sự bình an tâm thức. Cũng như những Vị đã đi trước, gởi gấm cho chúng ta hai chữ bình an và từ bi, nên sử dụng điều đó để đạt tới bình an và từ bi.

Hiện đây tôi xin gởi lời chúc các bạn thượng lộ bình an và đồng hưởng tất cả những gì Thượng Đế ân ban trong tình cao đẹp mà chúng ta đã gặt hái trong ngày gần nhau cũng như xa nhau. Chúng ta đồng niệm:

Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn!
Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn!
Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn!


----
vovilibrary.net >>refresh...